HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 331 - Chương 335

Chương 332: Thiên thủ đạo nhân (2)

Nam Cung Thành, Thiên Thủ Đạo Nhân một thân hắc sắc y phục đứng bên cạnh một dãy tường phủ thành chủ, ngẩng cao đầu nhìn ánh trăng dần bị che lấp bởi mây đen mỉm cười lẩm bẩm.

- Đã tới thời hạn.

Nói xong thân ảnh liền biến mất, và xuất hiện trên nóc một tòa tiểu viện, đưa mắt nhìn một lượt khung cảnh xung quanh, chỉ thấy bên dưới mặc dù đã là giữa đêm, nhưng vẫn có từng nhóm từng nhóm những binh sĩ qua lại canh gác, số lượng lúc này còn đông hơn bình thường, Thiên Thủ Đạo Nhân khinh thường cười nói.

- Bách Hiểu Sinh a Bách Hiểu Sinh, người của ngươi toàn bộ đều là lũ phế vật, ngươi có gọi tới một ngàn tên thì bọn hắn cũng đừng mong phát hiện được ta.

Nói rồi thân ảnh lại một lần nữa biến mất trong màn đêm, sau đó liền quỷ mị xuất hiện tại thư phòng của Bách Hiểu Sinh.

- Những cái bẫy tầm thường.

Nhìn qua một lượt căn phòng, Thiên Thủ Đạo Nhân ngay lập tức bước tới bên cạnh chiếc bàn làm việc, dùng tay xoay nhẹ giá bút cùng chân đèn, hai cửa mật thất liền theo đó mở ra.

“Con mẹ ngươi, khinh người quá đáng.” Nhìn tấm vải viết những dòng chữ nghuệch ngoạc xiêu vẹo, Thiên Thủ Đạo Nhân trên trán nổi gân xanh, nhưng hắn cũng rất nhanh không để ý tới, liền giống như Chiến Thiên làm lúc trước, thuần thục tắt đi hệ thống cảnh báo ở gian mật thất thứ nhất.

“…” Nhìn gian mật thất còn lại, Thiên Thủ Đạo Nhân lâm vào một trận im lặng, bởi vì mảnh vải nhỏ viết dòng chữ màu đen nghuệch ngoạc, cạnh bên cửa mật thất đang lay động trước mắt hắn.

“Con mẹ ngươi, ta cũng không phải đồ ngu.” Thiên Thủ Đạo Nhân hừ lạnh một tiếng, sau đó hắn cũng không để ý tới mảnh vải, trực tiếp bước xuống những bậc thang tiến thẳng vào mật thất.

Lối vào mật thất khá nhỏ, chỉ vừa đủ để hai người khom lưng chen vào cùng một lúc, nhưng càng đi xuống phía dưới thì không gian bên trong lại càng trở nên rộng lớn hơn.

Mặt tường nơi này không biết được xây dựng bằng thứ gì, hoặc có thể đã được một vị Trận Pháp sư vẽ lên trận pháp, tinh thần lực như nhận được áp chế, đã không thể sử dụng, chỉ có thể nhìn bằng hai mắt, Thiên Thủ Đạo Nhân khóe miệng kéo lên nụ cười lạnh.

- Có chút ý tứ.

Trên trần mật thất có đính lấy những viên ngọc châu dùng để chiếu sáng xung quanh, Thiên Thủ Đạo Nhân rất dễ dàng có thể từng bước từng bước đi xuống mà không có chút lo lắng, nhưng đi được một lúc thì hắn liền dừng chân, bởi vì bậc thang bên dưới lại có một mảnh vải nhỏ màu trắng, trên đó viết rõ ràng dòng chữ “chạm cả hai chân xuống cùng lúc tại bậc thang này.”

“Con mẹ ngươi, cút a.” Thiên Thủ Đạo Nhân trong lòng loạn thất bát tao, ngươi bảo ta đặt chân hai chân ở đó thì ta liền đặt chân sao? Ta trực tiếp bỏ qua không được? Nội tâm hừ lạnh một tiếng sau đó Thiên Thủ Đạo Nhân liền mặc kệ, hắn trực tiếp bỏ qua bậc thang này mà bước tới bậc thang kế tiếp.

Nơi này cũng không phải cửa mật thất nhỏ hẹp như vậy, đã có thể để một người bình thường đứng thẳng người đi được bình thường, khoảng cách giữa hai bậc thang cũng không xa khoảng chừng 1m, dù là người bình thường cũng có thể nhẹ nhõm nhảy qua thì đừng nói chỉ tới Thiên Thủ Đạo Nhân là một tên Nguyên Anh Viên Mãn?

Thiên Thủ Đạo Nhân tùy tiện nhún người, thân thể nhẹ nhàng bay lên, chuẩn xác rơi xuống bậc thang kế tiếp, lúc này trong lòng hắn hừ lạnh.
- Còn không phải qua được rất dễ dàng a.

Nhưng còn chưa đợi hắn vui mừng, chỉ trong nháy mắt, khi Thiên Thủ Đạo Nhân còn chưa kịp chạm đất, chỉ thấy bậc thang dưới chân cùng một đám bậc thang phía trước, ngay cả bậc thang có để mảnh vải đều đồng thời bị rút đi, lộ ra phía dưới là một hầm gai nhọn, mắt thấy hai chân liền muốn đạp vào khoảng không, Thiên Thủ Đạo Nhân phản ứng nhanh chóng, điều động linh lực khiến thân thể trôi nổi lên không trung.

“Trò trẻ con.” Thiên Thủ Đạo Nhân trong lòng hừ lạnh, nhẹ nhàng điều khiển thân thể trực tiếp bay tới phía trước, rất nhanh sau đó, đoạn đường lại trở nên bằng phẳng, hắn đã xuống hết những bậc cầu thang.

“Lại là cái gì đây? Đừng sử dụng linh lực? Hay nói cách khác là cấm bay? Tin ngươi mới có quỷ.” Thiên Thủ Đạo Nhân liếc mắt nhìn sang một mảnh vải trắng quen thuộc trên tường, hắn liền cau mày, lại nghĩ tới mảnh vải lúc nãy có viết “dùng hai châm chạm đất” kết quả sau đó liền có thể nghĩ, hắn liền trực tiếp coi thường mảnh vải này, vẫn cứ tiếp tục thôi động linh lực bay tới.

“Ừm? Chậu nước?” Nhìn thấy chậu nước được đặt trên kệ đá ở phía xa, Thiên Thủ Đạo Nhân có chút nghi hoặc, ngay lúc này, từ khắp bốn phía mật thất bỗng dưng bắn ra từng luồng khói màu trắng bạc.

“Không tốt, là khí độc.” Ngay khi nhìn thấy những luồng khói này, Thiên Thủ Đạo Nhân cơ hồ không suy nghĩ, nhanh chóng đưa tay che mũi, đồng thời dùng linh lực ngăn chặn lỗ mũi của mình, lấy tu vi Nguyên Anh Viên Mãn, Thiên Thủ Đạo Nhân có thể nín thở một canh giờ cũng không có chuyện.

- Chỉ cần không hít vào là không có chuyện.

Thiên Thủ Đạo Nhân thầm nhủ một câu rồi tiếp tục tiến tới, nhưng hắn đoán sai, những luồng khói này cũng không phải khí độc, bọn chúng là “hơi cay”, Thiên Thủ Đạo Nhân dùng linh lực che đi lỗ mũi, cũng không che đi hai mắt… cũng vì thế mà.

“Con mẹ nhà ngươi a Bách Hiểu Sinh….” Thiên Thủ Đạo Nhân bị tập kích bất ngờ, hai mắt đỏ ngầu, linh lực trong cơ thể tán loạn, té xuống đất, nước mắt đều muốn chảy ra.

“Hơi cay” thứ này là một trong những thứ mà Nguyên Anh trong hai mươi năm còn ở Trái Đất ngày đêm dày công nghiên cứu để trả đũa Tiểu Linh, để có thể để tiểu Linh khó chịu thì uy lực của nó đương nhiên không tầm thường.
Nhưng đây cũng không phải là bản hoàn chỉnh, dược liệu chỗ tiểu Linh mặc dù rất nhiều, nhưng cũng không thể lãng phí bọn chúng để đối phó với những tên như Thiên Thủ Đạo Nhân được, vì thế Nguyên Anh liền để Bách Hiểu Sinh đi tìm một số dược liệu thay thế.

Tuy rằng không so được với thứ mà Nguyên Anh tạo ra để trả đũa tiểu Linh, nhưng uy lực của nó đủ để bất kì một tên Nguyên Anh kì bình thường nào trúng phải chỉ có thể nằm trên mặt đất kêu cha gọi mẹ.

Thiên Thủ Đạo Nhân dù gì cũng là một tên Nguyên Anh Viên Mãn, sức chịu đựng của hắn cao hơn những tên Nguyên Anh kì khác nhiều lắm, ngoài việc hai mắt chảy nước tới đỏ ửng ra thì hắn vẫn còn có thể chịu đựng được. 

“Con mẹ ngươi Bách Hiểu Sinh.” Thiên Thủ Đạo Nhân chửi thề một tiếng, hít từng hơi thật sâu, cố gắng đè nén xung động muốn giết người, cố gắng đi từng bước về phía trước.

Cũng còn may mắn, lúc này mặt đất cũng không như những bậc cầu thang lúc trước không nói một lời bỗng dưng rút đi, Thiên Thủ Đạo Nhân không cần phải bay nữa.

“Chết tiệt, đây rốt cục là thứ quỷ gì? Hai mắt lại cay như vậy? Có nên dùng nước trong chậu để rửa một chút?” Liếc nhìn sang chậu nước, Thiên Thủ Đạo Nhân trong nội tâm nghĩ loạn không thôi, rốt cục hắn quyết định từ bỏ xung động dùng nước trong chậu để rửa mặt, lại lấy ra một hồ lô đựng nước trong nhẫn trữ vật, lúc này hai mắt mới dịu lại một chút.

Hai mắt lấy lại một chút quang minh, lúc này Thiên Thủ Đạo Nhân mới để ý tới, trên bức tường gần chậu nước có treo một mảnh vải nhỏ viết lên “Nếu trúng phải hơi cay, đừng dùng nước thường để rửa, mà phải dùng nước trong chậu, còn bằng không hai mắt sẽ mù.”

“Phải chết a.” Thiên Thủ Đạo Nhân hiểu rồi, bởi sau khi hắn đọc xong đoạn lưu ý này, hai mắt hắn một lần nữa lại trở nên đau rát, hắn không nói một lời, liền liều mạng chạy tới úp mặt vào chậu nước.

Cảm nhận hai mắt một lần nữa trở lại bình thường, Thiên Thủ Đạo Nhân trong lòng thở ra một hơi nhẹ nhõm thầm nhủ.

- Còn may, vẫn kịp…

- Thật không biết tên nào bày ra cái trò quái quỷ này.

Dùng ống tay áo tùy tiện lau mặt, Thiên Thủ Đạo Nhân trong lòng tức giận không thôi, lúc này hắn mới chú ý tới cột đá nâng đỡ chậu nước bên dưới lại xuất hiện một dòng lưu ý khó có thể nhìn ra, trên đó viết “Nếu đã dùng nước thường rửa mặt, trong nửa giờ đồng hồ dược lực sẽ hết tác dụng, trong khoảng thời gian này nếu lại dùng nước trong chậu rửa mặt, hai mắt sẽ vĩnh viễn mù.”

“Thảo?” Thiên Thủ Đạo Nhân trực tiếp mộng bức, bởi vì hắn cảm nhận được, hai mắt đã dần dần mất đi quang minh, Thiên Thủ Đạo Nhân lâm vào một khoảng không đen như mực.

“Con mẹ nó, về sau ta liền mù rồi?” Thiên Thủ Đạo Nhân toàn thân tràn ra sát khí, liều mạng tản ra tinh thần lực để dò xét, nhưng bởi vì nhận áp chế, tinh thần lực vốn dĩ có thể bao phủ khuôn viên một cây số có thừa, hiện tại chỉ có thể miễn cưỡng nhìn trong 2-3m.

“Còn tốt, ít nhất vẫn còn có thể nhìn thấy.” Thiên Thủ Đạo Nhân thở ra một hơi nhẹ nhõm, hai mắt bị mù? Hắn tin mới có quỷ, dù có thể sẽ mù thật, nhưng dù là độc dược mạnh mẽ cỡ nào cũng không thể nhanh như vậy liền khiến người khác mù, chỉ cần hắn hành động nhanh chóng, sau khi thu lấy hết bảo vật, hắn liền đi tìm Luyện Đan Sư điều chế giải dược là được rồi.

Nghĩ tới điểm này, Thiên Thủ Đạo Nhân không tiếp tục chần chờ, thôi động linh lực toàn thân phóng thẳng tới phía trước bay đi.

Chương 333: Thiên thủ đạo nhân (3)

Trở lại thời điểm ngay lúc mà Thiên Thủ Đạo Nhân mở cửa mật thất, tại trong phòng thành chủ phu nhân, Nguyên Anh, Bách Hiểu Sinh cùng phu nhân của hắn, ba người đồng thời nhìn xuống gầm giường, nơi đó cũng có một cửa mật thất vừa được mở ra.

“Nhìn thấy không? Chỉ cần ngươi trực tiếp đi xuống đây liền có thể thông tới chỗ đặt bảo vật a.” Nguyên Anh khoanh tay cười đắc chí.

“…” Bách Hiểu Sinh cùng phu nhân của hắn hai mặt nhìn nhau lắc đầu cười khổ không thôi, làm gì có ai nghĩ tới chuyện xây dựng chìa khóa ở một nơi, còn cửa vào mật thất lại được đặt ở một nơi khác đâu?

Dù là như vậy, nhưng Bách Hiểu Sinh vẫn có chút lo lắng hỏi.

- Nhưng mà…Nguyên Anh tiền bối, lỡ như tên kia thật sự đi tới cuối mật thất, chẳng phải hắn cũng sẽ tới được đây sao?

“Xùy, đó là nếu hắn có thể tới được nha.” Nguyên Anh khóe miệng kéo lên nụ cười khinh thường, hai mắt lạnh lùng hỏi.

- Ngươi không tin tưởng ta?

“Vãn bối không dám.” Bách Hiểu Sinh nhanh chóng cúi đầu đáp.

- Chỉ là…vãn bối vẫn có chút lo lắng.

Bảo vật Bách Hiểu Sinh cất giữ tại nơi này, đều là của những vị thành chủ đời trước lưu lại, hắn đương nhiên là sẽ lo lắng a.

Hiểu được Bách Hiểu Sinh vẫn còn lo lắng không yên, Nguyên Anh lắc đầu nói.

- Nếu các ngươi đã không tin tưởng, thì chúng ta liền xuống phía dưới xem đi, nếu hắn có thể đi tới nơi này, ta sẽ trực tiếp ra tay trấn áp hắn.

Bách Hiểu Sinh cùng thành chủ phu nhân, hai người nhanh chóng gật đầu đồng ý, rối rít theo Nguyên Anh tiến nhập mật thất dưới giường.

Trở lại trước hiện tại một lúc.

Thiên Thủ Đạo Nhân sau khi hai mắt đã mất đi quang minh, Thiên Thủ Đạo Nhân tản ra tinh thần lực vao phủ xung quanh bán kính tầm 2-3m, trực tiếp bay thẳng một đường.

“Đừng sử dụng linh lực, bằng không sẽ chết.” Thiên Thủ Đạo Nhân ngay khi nhìn thấy dòng thông báo này, hắn liền trở nên thành thực, không tiếp tục bay nữa, hai chân nhanh chóng đạp xuống đất, dùng hết sức chạy về phía trước thầm nói.

- Những dòng thông báo này nửa thực nửa giả, không thể tin tưởng hoàn toàn, nhưng cứ cẩn thận một chút là được.

Nhưng vừa chạy được vài bước chân, phía trước và phía sau đồng thời có tiếng động lạ truyền tới, hai bức tường đột nhiên dựng lên cắt đi đường tiến cùng lui của hắn, hai bên bờ tường đồng thời phun ra một loại khí màu lam nhạt.

Tinh thần lực nhận thấy loại khí màu xanh lam nhạt tới gần, Thiên Thủ Đạo Nhân cau mày thật chặt, hắn không biết có nên sử dụng Linh Lực bảo vệ thân thể hay không, cuối cùng, hắn cắn răng quyết định thật nhanh, sử dụng Linh Lực bao phủ toàn bộ cơ thể.

Đoàn khí màu lam nhạt ngày càng gần, Thiên Thủ Đạo Nhân nuốt vào một ngụm nước bọt, hắn thề, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy sợ hãi, trong lòng âm thầm cầu khẩn.

- Mong rằng quyết định của ta là đúng.

Nhưng Thiên Thủ Đạo Nhân sai rồi, Nguyên Anh làm ra đồ vật thì hắn có thể chống được sao?

Chỉ thấy đoàn khí màu lam căn bản không nhìn Linh Lực được bao phủ xung quanh, trực tiếp thông qua mũi, lỗ tai, cùng miệng để tiến vào bên trong cơ thể.

“Đáng chết là xuân dược, Bách Hiểu Sinh, ta có chết cũng không tha cho ngươi...” Thiên Thủ Đạo Nhân cảm thấy không xong, một cỗ tà hỏa trong cơ thể bắt đầu thiêu đốt, thân thể từ từ đỏ lên tiểu huynh đệ liền phất cờ khởi nghĩa, Thiên Thủ Đạo Nhân trong vài phút dần mất đi lý trí, hai mắt trắng dã, hít thở không thông, mắt thấy đã sớm không chịu đựng nổi.

“Éc…éc…” 

Ngay lúc này, sàn đá phía dưới bỗng dưng tách ra, nâng lên một đầu heo mẹ.“…” Thiên Thủ Đạo Nhân tinh thần lực nhanh chóng phát giác đây là một đầu mẫu tính heo, nội tâm hắn đương nhiên kháng cự, nhưng dược lực khiến cho một tia lý trí cuối cùng biến mất, Thiên Thủ Đạo Nhân không nói hai lời, liều mạng xông tới…

“Ngươi muốn làm gì? Ta chỉ là đầu heo a.” 

“Không xong… thanh bạch của ta….”

“Éc…éc….”

Heo mẹ khóc không ra nước mắt, nhưng nó chỉ là một đầu heo bình thường, làm sao có thể phản kháng Thiên Thủ Đạo Nhân? Chỉ có thể mặc cho Thiên Thủ Đạo Nhân…làm nhục.

Tiếng heo kêu thương tâm liệt phế vang lên khắp bốn phía…

Hai giờ sau, Thiên Thủ Đạo Nhân rốt cục lấy lại một điểm minh bạch, nhìn đầu heo mẹ một dạng đáng thương, nước mắt nước mũi nằm dưới thân như muốn nói.

- Ngươi phải chịu trách nhiệm với ta…

“Ọe…” Thiên Thủ Đạo Nhân nôn khan, trực tiếp tát chết đầu heo nằm dưới hạ thân.

Lúc này hai bên bờ tường một trước một sau chắn đường rốt cục hạ xuống.

“Bách Hiểu Sinh, sau khi thoát khỏi nơi quái quỷ này, ta nhất định sẽ để ngươi sống không bằng chết.” Thiên Thủ Đạo Nhân trong lòng thầm nhủ một câu, hai mắt đỏ lên, một dạng hung thần ác sát bay thẳng về phía trước.

Thiên Thủ Đạo Nhân vừa rời đi một khắc kia, một bên mặt đất liền hạ xuống, thân xác đầu heo mẹ theo đó trượt đi mất, lúc này mặt đất lại trở về bình thường.

“…”

Ba người đứng ở cuối mật thất, thành chủ phu nhân đột nhiên lên tiếng nói.

- Ta bỗng dưng cảm thấy có lỗi…với chỉ heo kia.“Vừa nãy người cao hứng nhất là ngươi không phải?” Nghe được lời này, Nguyên Anh trực tiếp bĩu môi khinh thường.

“Ta chỉ cảm thán một chút.” Thành chủ phu nhân xoắn xuýt cười nói.

Mặc dù không trực tiếp nhìn thấy mọi chuyện diễn ra như thế nào, cũng không biết Thiên Thủ Đạo Nhân là ai, chỉ cần biết rõ kẻ thù của mình tới đây, sau đó bị bức tới mức phải đè một đầu heo mẹ ra “bá vương ngạnh thượng cung” như vậy ai lại không vui vẻ a?

Trở lại với Thiên Thủ Đạo Nhân, một đường bay thẳng, bộ dáng của hắn lúc này chật vật không thôi, toàn thân đổ ửng, trên người còn lưu lại nhiều vết cào, nhìn qua liền biết hắn tự mình cào lấy.

Suốt đoạn đường này hắn trải qua không biết bao nhiêu cạm bẫy, rốt cục tinh thần lực cũng nhận thấy một luồng sáng khác thường, sáng hơn ánh sáng từ những viên ngọc châu được khảm trên trần.

“Hô, tới cuối sao?” Thiên Thủ Đạo Nhân âm thầm thở ra một hơi nhẹ nhõm, bay tới nơi luồng sáng phát ra, áp chế tinh thần lực rốt cục giãn ra không ít, nhưng tinh thần lực của hắn chỉ có thể quan sát rõ ràng nơi này một chút.

Đây là một gian phòng đá, từ trần nhà cho tới mặt đất dưới chân khắp nơi được đính những viên ngọc châu, giúp nơi này sáng hơn bên ngoài, phía đối diện còn có một con đường khác.

Giữa căn phòng có một bộ bàn ghế bằng đá, bên trên đặt một ấm trà cùng chén trà, kèm theo mảnh vải trắng quen thuộc có viết “Đã tới nơi này, liền ngồi xuống uống chung trà thế nào?” 

“Uống con mẹ ngươi trà a.” Thiên Thủ Đạo nhân lúc này không giết người là tốt lắm rồi, làm gì còn muốn uống trà?

Nhưng Thiên Thủ Đạo Nhân cũng biết rõ, hiện tại hắn đã rơi vào bẫy, không thể thoát thân, thay vì cứ cắm đầu chạy tới phía trước, còn không bằng ngồi ở nơi này nghỉ ngơi một hồi, phục hồi một chút sức lực, để còn đương đầu với những cạm bẫy phía sau a.

Dù cho mệt mỏi, nhưng Thiên Thủ Đạo Nhân vẫn rất tỉnh táo, hắn không trực tiếp ngồi lên ghế đá, mà lại đi tới một góc phòng rồi ngồi xuống, nói đùa cái gì? Đã biết rõ nơi này cạm bẫy khắp nơi, trưc tiếp ngồi xuống ghế đã chẳng phải muốn chết sao?

Tưởng chừng như có thể được nghỉ ngơi, ngay lúc Thiên Thủ Đạo Nhân tựa lưng dựa vào tường thở ra một hơi, một viên gạch dưới chân đột nhiên lõm vào.

“Con mẹ nó? Lại tới?” Sau mấy lần trải qua chuyện tương tự, dù là thằng ngu cũng biết được chuyện gì sắp xảy ra thì đừng nói gì tới Thiên Thủ Đạo Nhân là Nguyên Anh Viên Mãn.

Cơ hồ ngay lập tức, Thiên Thủ Đạo nhân liều mạng chạy tới cửa ra ở đối diện, nhưng hắn liền mộng rồi, bởi vì tinh thần lực hắn cảm nhận được, phía xa xa dựng lên một đạo tường đá, đang từ từ ép về phía hắn.

Trước đó đã từng thử qua, mật thất này được xây dựng cứng rắn tới mức hắn không thể đánh bể, hắn không nói hai lời, liền ngay lập tức bay ngược lại phía sau, nhưng hắn lại thấy, lối vào lúc trước cũng bị một bức tường đá che lấp.

Thiên Thủ Đạo Nhân lại một lần nữa bị vây hãm, nhân sinh của hắn cho tới nửa đêm hôm nay, chưa bao giờ cảm thấy hối hận khi làm đạo tặc, thậm chí còn có chút tự hào vì mình đã chọn đúng nghề, nhưng hiện tại hắn hối hận rồi, hắn thật sự sợ hãi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với mình sắp tới.

Chỉ thấy tường đá che lấy lối vào có treo lấy một mảnh vải trắng, trên đó viết “Đùa ngươi chơi a, cần gì phải sợ hãi như vậy?”

Phụt…

Thiên Thủ Đạo Nhân cảm thấy nội tâm bị đâm một đao, một ngụm lão huyết phun ra, tinh thần uể oải không thôi.

“Ta mặc kệ, chết thì chết a.” Thiên Thủ Đạo Nhân liền thành thực, đi tới bộ bàn đá, ngồi xuống ghế, tự tay châm cho mình một chén trà, hắn không một chút sợ hãi uống vào.

Hắn không tin Bách Hiểu Sinh tên này lại tiếp tục đùa giỡn hắn, bởi vì những trò đùa kiểu này đã không còn tác dụng.

“Bách Hiểu Sinh, ta biết ngươi vẫn luôn theo dõi nơi này, ngươi có thể xuất hiện được rồi.” Đặt chén trà lên bàn, Thiên Thủ Đạo Nhân cũng không có một chút tâm tình thưởng thức liền nói.

….Hết Chương 333….

Chương 334: Thiên Thủ Đạo Nhân (4)

Thiên Thủ Đạo Nhân dứt lời, tứ phía vẫn là một khoảng im lặng, không có một tiếng động, Thiên Thủ Đạo Nhân lại hừ lạnh nói.

- Ngay cả một chút dũng khí ra mặt cũng không có sao?

Ngay lúc này, đạo tường đá chắn lối ra lúc trước liền hạ xuống, Bách Hiểu Sinh một thân đạo bào bạch sắc, chắp tay sau lưng bộ dáng “thế ngoại cao nhân” xuất hiện, trên vai mang theo Nguyên Anh tiến vào.

Nhìn thấy Bách Hiểu Sinh cùng Nguyên Anh đồng thời xuất hiện, Thiên Thủ Đạo Nhân cau mày nhìn chằm chằm vào Nguyên Anh nói.

- Ngươi là người đã tạo ra căn mật thất này?

Nguyên Anh chân mày nhíu chặt, nó cũng không để ý tới Thiên Thủ Đạo Nhân mà chỉ tự mình lẩm bẩm.

- Không thể nào đâu? Như vậy vẫn chưa bị chơi hỏng?

“…” Thiên Thủ Đạo Nhân im lặng thở dài, dù cho Nguyên Anh không đáp nhưng hắn vẫn đoán được câu trả lời, hai mắt yên tĩnh nhìn chằm chằm Nguyên Anh.

- Cạm bẫy của ngươi đã đánh bại ta, ta có thể biết tên ngươi sao?

“Nguyên Anh.” Nguyên Anh tùy ý đáp một tiếng, sau đó cũng không nhìn Thiên Thủ Đạo Nhân, tiếp tục thầm nghĩ không biết nó đã bỏ sót chỗ nào, vì sao Thiên Thủ Đạo Nhân không bị chơi hỏng đâu.

“…” Thiên Thủ Đạo Nhân khóe miệng co quắp nói.

- Ai lại không nhìn ra ngươi là Nguyên Anh? Ta muốn hỏi tên thật của ngươi a.

“Con mẹ ngươi, im lặng một chút cho ta.” Nguyên Anh nổi nóng, trực tiếp một tát đi qua, Thiên Thủ Đạo Nhân trợn tròn cả mắt, hắn muốn điều động Linh Lực trong cơ thể, nhưng ngay lập tức hắn phát giác, Linh Lực trong cơ thể tán loạn, chỉ có thể để mặc cho Nguyên Anh đè xuống đất ma sát.

“Không thể nào? Ngươi thực sự bỏ độc?” Thiên Thủ Đạo Nhân bay sang một bên, nằm trên đất ho ra một ngụm máu, một mặt không thể tin tưởng nhìn Nguyên Anh.

Nguyên Anh lúc này tức giận không thôi, cũng không tiếp tục để ý tới Thiên Thủ Đạo Nhân mà xoay người ngồi một bên lẩm bẩm, phải biết rằng nó xây dựng đạo mật thất này có ba tầng, nơi này đã là điểm cuối của tầng thứ hai, theo lý mà nói thì Thiên Thủ Đạo nhân phải điên rồi mới phải, nhưng Thiên Thủ Đạo Nhân tên này một đường đi tới đây vẫn còn bảo trì tỉnh táo, cũng có nghĩa rằng mật thất này vẫn chưa hoàn hảo a.

Nhìn Thiên Thủ Đạo Nhân liền nằm rạp xuống đất, Bách Hiểu Sinh trong lòng thở dài một hơi, tới bên cạnh Thiên Thủ Đạo Nhân nói.

- Ngài ấy tên thật gọi là Nguyên Anh, ngài ấy cũng không lừa dối ngươi, nhưng hiện tại ngươi tốt nhất đừng làm phiền ngài ấy.

“Ồ? Vậy là ta không đúng?” Thiên Thủ Đạo Nhân trong lòng loạn thất bát tao, hắn vẫn không biết tên cực phẩm nào lại lấy cho mình họ Nguyên tên Anh, đây chẳng phải khôi hài sao?

Nhưng nghĩ tới việc mình lại bị một tên dở người như vậy đánh bại, Thiên Thủ Đạo Nhân lại thở dài một hơi, ho ra một ngụm máu, chán nản nằm trên mặt đất.

Nhìn Thiên Thủ Đạo Nhân tu vi cao hơn mình không biết bao nhiêu lần nằm chán nản, Bách Hiểu Sinh có chút không đành lòng, lắc đầu nói.

- Ngươi cũng đừng cảm thấy tuyệt vọng, ngươi thực sự làm rất tốt, nếu đổi lại là ta, có lẽ ta đã sớm nổi điên đi.

“Nhưng cuối cùng ta đã thua a.” Thiên Thủ Đạo Nhân chán nản nói, chỉ thấy Bách Hiểu Sinh lắc đầu cảm thán.

- Ngươi nhận thua ở nơi này vẫn còn tốt, ít nhất vẫn giữ được mạng sống.

- Nếu ngươi thực sự thoát khỏi nơi này, để đi tới phía trước, thì ngươi sẽ chết thật a.
“Phía trước vẫn còn có bẫy sao?” Thiên Thủ Đạo Nhân trong nội tâm nhảy lên một cái, thân làm người ai sẽ muốn chết đâu? Chỉ thấy Bách Hiểu Sinh gật đầu nói.

- Ngươi cũng biết, thứ nước trà ngươi vừa uống, căn bản là một loại độc dược.

- Lúc này độc tính mặc dù đã khiến Linh Lực toàn thân ngươi tán loạn, nhưng thực chất nó vẫn chưa phác tác hoàn toàn, chỉ cần ngươi chịu đựng thêm một canh giờ nữa, thì độc tính sẽ hết.

- Nhưng dù là vậy, một phần độc tính vẫn lưu lại trong cơ thể ngươi, khi ngươi rời khỏi căn phòng này, ngươi sẽ tiếp xúc với những loại khí thiên kì bách quái mà ngài ấy tạo ra.

- Một khi tất cả được trộn lẫn với nhau, khi đó dù ngươi có là Hóa Thần kì thì cũng chỉ có một con đường để đi mà thôi.

Nghe tới đây, Thiên Thủ Đạo Nhân trong lòng nổi lên một trận ác hàn.

- Hắn kinh khủng như vậy? Ngay cả loại độc dược kiểu này cũng có thể làm ra được?

- Người như vậy mà ngươi cũng có thể nhờ vả sao? Ngươi không sợ hắn giết ngươi?

Bách Hiểu Sinh lắc đầu cười khổ.

- Như vậy thì không có, Nguyên Anh tiền bối vốn không muốn giết người, vì thế trong lúc xây dựng nơi này, đã chia nơi này thành ba tầng.

- Tầng thứ nhất sẽ khiến ngươi chịu khổ về thể xác, tầng thứ hai sẽ khiến ngươi chịu khổ về tinh thần, nơi này là điểm cuối của tầng thứ hai.

- Ngươi cũng thấy, những cái bẫy lúc trước căn bản không thể giết được một ai cả, chỉ có thể bức điên họ mà thôi, bằng chứng rõ nhất là hai mắt của ngươi cũng không bị mù.

- Đi tiếp phía sau là tầng thứ 3, những cạm bẫy phía sau có thể giết người, là do ngài ấy làm theo yêu cầu của ta.

Nhìn sang Nguyên Anh đang ngồi xổm xuống đất, vò đầu bứt tai suy nghĩ thứ gì đó, Thiên Thủ Đạo Nhân có chút không tin tưởng chỉ tay nói.
- Ngươi đừng nói với ta, sau khi hắn biết được ta căn bản cũng không có bị điên, nên hắn mới trở nên như vậy?

“Có lẽ là thế đi.” Bách Hiểu Sinh có chút không chắc chắn gật đầu đáp.

Thiên Thủ Đạo Nhân cười khổ không thôi, tu sĩ muốn tu luyện thì quan trọng nhất là phải giữ vững đạo tâm, đặc biệt nhất là đối với những tu sĩ có con đường khác biệt với đại chúng như hắn.

Ngay từ lúc hắn lựa chọn con đường làm đạo tặc, thì từ đó về sau “Tặc tâm” của hắn dù trong bất kì trường hợp nào cũng phải giữ vững vàng, dù cho đối mặt với bất kì người nào cũng không thể nảy sinh lòng thoái chí.

Thân làm đạo tặc, nếu hắn lại cảm thấy sợ hãi người khác, từ đó không dám đi trộm đồ, như vậy hắn còn là đạo tặc sao? Như vậy về sau tu vi của hắn làm sao tăng lên? Còn không bằng đi làm một tên tu sĩ bình thường liền tốt.

Nhưng sau khi rơi vào đám cạm bẫy mà Nguyên Anh con hàng này đặt ra, cộng thêm lời giải thích của Bách Hiểu Sinh, Thiên Thủ Đạo Nhân trong nội tâm đã có chút sợ hãi Nguyên Anh, Tặc tâm của hắn đã có vết rạn, như vậy so với làm hắn bị điên còn khó chịu hơn a.

“Nguyên Anh tiền bối.” Thiên Thủ Đạo Nhân ho ra một ngụm máu, cố gắng đứng vững, chắp tay cúi đầu nói.

- Ngài không cần suy nghĩ nữa, đạo tâm của ta đã có vết rạn, nếu đổi lại thành người bình thường, những cạm bẫy của ngài đầy đủ để bọn hắn điên a.

Thiên Thủ Đạo Nhân không nói còn tốt, hắn nói ra lời này liền để Nguyên Anh nổi giận, bởi vì những lời này chẳng khác nào nói những cạm bẫy của Nguyên Anh nó chỉ có thể bức điên những người bình thường sao? Cũng không thể bức những tên thiên tài một dạng? Như vậy về sau nó làm sao có thể tự tin vỗ ngực đi hố người a?

- Cút đi, còn nói nhảm một lần nữa coi chừng ta trực tiếp đánh chết ngươi.

“…” Thiên Thủ Đạo Nhân toàn thân mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, Bách Hiểu Sinh ở cạnh bên chỉ đành lắc đầu nói.

- Ngươi đừng nói nữa, cứ để ngài ấy một mình là tốt rồi.

“Cũng tốt.” Thiên Thủ Đạo Nhân ho nhẹ một tiếng, sau đó tìm một góc gian phòng ngồi xuống Bách Hiểu Sinh cũng đi theo, cùng Thiên Thủ Đạo Nhân ngồi một bên, bốn mắt nhìn chằm chằm Nguyên Anh, lúc này trong gian phòng đá chỉ có mỗi tiếng lẩm bẩm của Nguyên Anh vang lên.

- Mỗi lần phải tốn một đầu heo? Nếu như bọn hắn có nhiều người thì phải làm thế nào? Chỉ heo kia chịu nổi sao? Nghĩ tới phản ứng của bọn hắn sau khi thanh tỉnh là liền chặt đi chỉ heo, làm như vậy quá lãng phí.

- Lại không được, bỏ đi đám heo không nói, lỡ như đi theo bọn hắn lại có một tiểu mỹ nhân không thấu hiểu sự đời thì như thế nào? Làm như vậy chẳng khác nào dùng bánh bao thịt ném chó a? Vô tình hãm hại một mỹ nữ, để bọn lang sói kia hưởng lợi thì ta chẳng được lợi ích gì.

“Con mẹ ngươi a, ngươi từ đầu tới cuối đều muốn hố điên người ta, vì sao ngươi không nghĩ tới chuyện tiểu mỹ nữ cũng bị bức điên? Lúc này ngươi còn nghĩ tới thanh bạch của nàng?” Thiên Thủ Đạo Nhân cùng Bách Hiểu Sinh không hẹn mà cùng nghĩ tới một vấn đề, chỉ thấy Nguyên Anh lúc này bỗng dưng lại đổi hướng suy nghĩ.

- Quá phiền phức, còn không bằng thay vào một đám thuốc xổ đâu? Kèm theo phun một chút bột ngứa? Phong lại linh lực sau đó lại thả thêm một viên đá lớn đuổi bọn hắn chạy…một màn này chỉ nghĩ một chút liền thấy kích thích à?

- Tiếp sau đó liền tạo ra một thông đạo, lưu lại tảng đá về sau lại dùng, mỗi lần như vậy thì đỡ phải tốn một chỉ heo, vừa kích thích vừa đỡ tốn chi phí, một công đôi việc a.

- Bột ngứa nếu đã dùng qua một lần, thì lần thứ hai dùng lại cũng không có ý nghĩa, vì thế chỗ này phải sửa… chỗ kia cũng phải thay đổi…

- Tầng thứ ba giết người cái gì? Trực tiếp gạt bỏ, sửa lại toàn bộ một lần, tầng một chơi đạo tâm, tầng hai chơi thể xác, tầng ba chơi tinh thần, ta không tin bọn hắn không bị chơi hỏng.

“Con mẹ ngươi, rõ ràng ngươi là một đại ma đầu, còn quan tâm cái gì tiểu mỹ nữ?” Thiên Thủ Đạo Nhân sắc mặt trắng xanh, cả người run bần bật, hai mắt trắng dã nhìn sang Bách Hiểu Sinh, chỉ thấy hắn trực tiếp ngoảnh mặt không nhìn một dạng “Ta không biết gì cả, ta là vô tội.”

….Hết Chương 334….

Chương 335: Tu la mật thất

Ngồi trong gian phòng đá, nghe Nguyên Anh một bên tự mình lẩm bẩm, Bách Hiểu Sinh cùng Thiên Thủ Đạo Nhân đã sớm chết lặng, không biết qua bao lâu, Nguyên Anh một mặt hứng khởi đứng lên cười nói.

- Hai người các ngươi đi theo ta.

- Bách thành chủ, phiền ngươi đi một chuyến mời lại vị Luyện Khí sư lúc trước về đây a, ta cần phải sửa chữa mật thất một lần nữa. 

- Còn ngươi, Thiên Thủ Đạo Nhân, mấy ngày nay phiền phức ngươi…

“…” Thiên Thủ Đạo Nhân sắc mặt trắng bệch, Bách Hiểu Sinh liền cười trên nỗi đau của người khác, không cần nói cũng biết, Nguyên Anh muốn Thiên Thủ Đạo Nhân ở lại làm cái gì a? Đương nhiên là đi thử độc rồi, hiện tại Nam Cung Thành liền tồn tại hai vị Nguyên Anh kì, một là Bách Hiểu Sinh có “công việc gian khổ”, còn lại một người là Thiên Thủ Đạo Nhân, hắn không thử độc thì ai thử?

“Tử đạo hữu, bất tử bần đạo, Thiên Thủ Đạo Nhân, ngươi cố gắng a.” Vỗ vai Thiên Thủ Đạo Nhân, Bách Hiểu Sinh đưa lên một ngón tay cái khích lệ.

….

Nguyên Anh sau khi tới chỗ Bách Hiểu Sinh trọn vẹn ba tuần lễ thì mới một dạng khoanh tay đắc ý trở về, đứng trước mặt Lâm Thanh Phong cười nói.

- Đại ca, ta đã làm ra một tác phẩm để đời a.

“Thảo?” Lâm Thanh Phong trực tiếp mộng bức, mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, bởi hắn biết rõ, Nguyên Anh con hàng này tự tin đắc ý như vậy thì mọi chuyện thật sự không ổn rồi.

Lâm Thanh Phong trong lòng âm thầm mặc niệm cho những tên về sau muốn tới nơi này tìm chết, mặt không đổi sắc nói.

- Đã làm xong thì ngày mai chúng ta liền lên đường đi.

“Ngày mai liền đi?” Nguyên Anh trợn trắng cả mắt, nó còn muốn ở lại đây nhìn thành quả đâu, chưa nhìn thấy gì đã phải rời đi rồi?

“Ngươi còn muốn ở lại?” Lâm Thanh Phong hừ một tiếng nói.

- Chiến Thiên đọc được nhật kí của mẫu thân hắn được Nam Cung thành chủ giữ lại lúc trước, và đã biết được điểm đến tiếp theo.

- Ngày giỗ của mẫu thân hắn đã gần kề, chúng ta không còn nhiều thời gian lắm đâu.

“Đại ca…” Nguyên Anh một mặt bất đắc dĩ, Lâm Thanh Phong lại bĩu môi nói.

- Ngươi nên biết, nếu đây đã là tuyệt tác của ngươi, thì dù ngươi không làm gì thì có cũng tự động nổi danh, về sau ngươi chỉ cần nghe ngóng số lượng người bị hại là được rồi, cần gì phải trực tiếp nhìn bọn hắn đâu? 

- Còn chưa kể, nếu ngươi ở lại đây, ngươi sẽ giải quyết như thế nào về đám “thành quả” mà ngươi làm ra?

- Mặt khác, chẳng lẽ ngươi không tự tin về tuyệt tác của chính mình sao?

“Ồ? Cũng đúng nha? Như vậy đại ca ngươi phải giúp ta.” Nguyên Anh hai mắt sáng lên một mặt tiện hề hề cười nói.“Phiền chết a...” Lâm Thanh Phong có chút bất đắc dĩ, để Nguyên Anh chịu yên tĩnh, Lâm Thanh Phong phải gọi Bách Hiểu Sinh tới đây để hỏi rõ mọi chuyện, và phải mất một ngày một đêm mới nghĩ ra biện pháp giải quyết, chính hắn cũng không biết, ý tưởng của hắn lại để cho Nam Cung Thành sau trăm năm liền lột xác.

Một tháng sau, Thiên Thủ Đạo Nhân – Thần Thâu Bảng thứ 8901, sau khi tới “thăm viếng” bảo khố của Nam Cung Thành chủ liền ra thông báo rút lui khỏi đạo tặc giới, an phận thủ thường làm một tên tay sai dưới trướng Nam Cung Thành chủ, khiến cho toàn bộ tu chân giới đồng loạt chấn kinh.

Hiện tại đã qua một tháng, trong vòng một tháng này, không biết bao nhiêu lão quái vật từng bị Thiên Thủ Đạo Nhân cướp đồ, nghe tin liền chạy tới Nam Cung Thành đòi người, Nguyên Anh kì cũng có, Hóa Thần kì cũng có, thậm chí là Luyện Hư cũng xuất động một vị, nhưng tất cả đều đồng loạt rơi rụng, đi một chuyến tay không mà về.

Toàn bộ Tu Chân giới chỉ cần không phải đầu óc bị lừa đá thì ai cũng hiểu được nguyên do, không phải Thiên Thủ Đạo Nhân bất tài, nhưng lần này hắn thật sự đá trúng thiết bản, bị một vị thu về dưới trướng rồi, vì thế phải an phận thủ thường ngồi đợi ở trong một tòa Nam Cung Thành nhỏ như lỗ mũi này.

Tưởng chừng như toàn bộ Tu Chân giới đã nhìn ra hết thảy nguyên do, nhưng lúc này bản thân Thiên Thủ Đạo Nhân lại đứng ra lên tiếng nói.

- Ta thật sự khâm phục tài nghệ của Bách Hiểu Sinh thành chủ, hắn đã làm ra một gian mật thất mà ngay cả ta khi tiến vào đó cũng chỉ có thể khóc lóc kêu cha gọi mẹ.

- Vì thế ta mới cam tâm tình nguyện làm người hầu dưới trướng hắn, cùng nhau bảo vệ Nam Cung Thành.

- Đồng thời, những vị trước đó từng có chung nghề nghiệp của ta nếu muốn tới đây nếm thử, thì trước tiên các vị hãy chuẩn bị tốt hậu sự.

- Ta lấy danh nghĩa bản thân ra bảo đảm, Nam Cung gia tộc ở Nam Cung Thành là một trong những nơi đóng quan tài tốt nhất ở Nam Cung Thành, nếu các vị xảy ra chuyện bất trắc tại đây, thì Nam Cung Thành còn cung cấp dịch vụ chăm lo hậu sự của các vị.

- Các vị có thể yên tâm tới đây đặt sẵn đơn hàng, nếu cầm theo đơn hàng tới phủ thành chủ, binh lính sẽ không ngăn cản mọi người tiến vào.

- Có ta cùng Bách Hiểu Sinh thành chủ bảo đảm, nếu một trong số các vị có thể đi tới cuối mật thất, bọn ta sẽ hai tay dâng hết tất cả bảo vật trong khố, không một lời oán trách.
Chim chết vì ăn, người chết vì tiền, những lời này của Thiên Thủ Đạo Nhân vừa phát ra, Tu chân giới lại thêm một lần nữa nổi lên sóng gió, bởi vì Thần Thâu Bảng danh sách vốn có một vạn người, trong vòng một năm liền trực tiếp mất đi bốn ngàn danh ngạch, toàn bộ đều có tu vi từ Hóa Thần Viên Mãn trở xuống.

Không vì cái gì khác, Nam Cung Thành các đời thành chủ chỉ là Nguyên Anh kì mà thôi, bảo vật trong mắt bọn họ làm sao lọt vào mắt của Luyện Hư kì? Có Hóa Thần Viên Mãn tới đây là tốt lắm rồi.

Lúc này người ở tu chân giới mới biết được, Thiên Thủ Đạo Nhân không nói đùa, Nam Cung gia tộc đóng quan tài thật tốt…mà không đúng, muốn tiến vào mật thất của Bách Hiểu Sinh liền phải chuẩn bị tốt hậu sự. 

Phủ thành chủ Nam Cung Thành cũng theo đó mà được Thần Thâu giới đặt cho một cái tên khác, gọi là Tu La Mật Thất, bởi vì bất kì ai đi tới nơi này đều chỉ có đi mà không về.

Cũng nhờ một câu “quảng cáo” của Thiên Thủ Đạo Nhân, Nam Cung gia tộc từ một gia tộc có sinh ý bình thường như bao gia tộc khác, bỗng chốc bạo nổ, xuất hiện thêm một loại sinh ý mới…bán quan tài, nhưng bán quan tài thứ này dần dần đã áp chế những sinh ý khác, trở thành một trong những nguồn tiền thu vào lớn nhất của Nam Cung gia tộc.

Không vì cái gì khác, bởi vì những người tới đây đặt quan tài, bọn họ tin tưởng Thiên Thủ Đạo Nhân sẽ mang xác bọn họ tới đây để Nam Cung gia tộc chôn cất, nhưng bọn họ không biết, tất cả bọn họ đều một đi không trở về, ngay cả cái xác cũng không tìm thấy thì quan tài để làm gì? 

Nam Cung gia tộc liền hưởng lợi, một bộ quan tài lấy ra bán đi bán lại mấy chục thậm chí mấy trăm lần, lại thêm chi phí “bảo hiểm” lo tốt hậu sự, nhưng khách hàng đặt trước rồi một đi không trở lại, Nam Cung gia tộc ngay cả cái rắm cũng không cần làm

Mặt khác, Bách Hiểu Sinh ngồi trong một tòa đình viện ở cách xa Nam Cung Thành, cầm lấy tờ tin tức mới nhất của Thần Thâu giới, một dạng sầu mi khổ kiếm đưa tay xoa trán, lại nghĩ tới đám người bị hắn bức điên…mà không đúng, chính xác là bị mật thất bức điên, trong lòng khổ không thể tả.

- Thiên Thủ đạo hữu…bọn người này…chúng ta phải xử lý thế nào?

“Làm sao ta biết? Ta cũng không phải thành chủ.” Đối với câu hỏi này, Thiên Thủ Đạo Nhân trực tiếp bĩu môi khinh thường đáp.

“Ai…” Bách Hiểu Sinh chán nản không thôi, ngay từ khi Thiên Thủ Đạo Nhân đưa ra thông báo, thì cả nhà hắn cũng liền phải chuyển chỗ ở.

Không vì cái gì khác, bởi vì nhà hắn chỉ trong một năm liền có hơn bốn ngàn lượt người tới thăm, cơ hồ mỗi ngày liền đón mấy chục người, những người này cũng không phải tầm thường, tất cả đều đồng dạng là…đạo tặc, đều thuộc chủng loại nổi danh khét tiếng, một căn nhà cả ngày đều có đạo tặc viếng thăm như vậy, ai dám ở a?

“Lão gia a, ngươi nhìn xem ở nơi này chẳng phải rất tốt sao?” Thành chủ phu nhân lúc này mỉm cười đi tới nói.

- Các gia tộc trong thành đều một dạng thành thật, lão gia ngài cũng không cần phải suốt ngày chăm chăm xử lý công vụ, cứ việc vui chơi thỏa thích là được rồi.

“Ài…Đây cũng là hơn bốn ngàn nhân mạng nha…ta không thể nào không lo.” Bách Hiểu Sinh lắc đầu cười khổ không thôi, khi Nguyên Anh quyết định tu sửa mật thất lần thứ hai, hắn muốn nhờ Nguyên Anh tạo ra gian mật thất trực tiếp giết chết đám người này một lần liền tốt cho mọi người.

Nhưng ai biết được Nguyên Anh con hàng này sau khi nghe được “thỉnh cầu” của Bách Hiểu Sinh lại bỗng dưng nói vài câu điên điên khùng khùng như “chúng sinh đều bình đẳng, dù là súc vật cũng có quyền được sống, ngươi không có quyền tước đoạt mạng sống của bọn họ.” sau đó liền không quản Bách Hiểu Sinh nói cái gì, trực tiếp tu sửa mật thất thành một cái “lò tạo người điên” như hiện tại.

Đám người điên này từ thần trí cho tới Đạo Tâm, tất cả đều bị chơi hỏng mất, căn bản không có cách nào hồi phục, trừ khi bọn hắn gặp kì ngộ.

Nguyên Anh thì tốt rồi, hoàn thành mật thất sau đó để lại một đám phối phương liền phủi mông rời đi, còn đám người điên kia là hậu quả giao cho Bách Hiểu Sinh xử lý.

….Hết Chương 335….

Chương 336: Lò tạo người điên

Vốn dĩ ban đầu, Bách Hiểu Sinh còn nghĩ tới việc đem những tên đạo tặc thuộc tốp đầu tiên, vừa bị điên ra chém đầu thị chúng để răn đe, ngày lành tháng tốt đều chọn sẵn, nhưng dù là nằm mơ hắn cũng không nghĩ tới, ngày hôm sau trước cửa lại kéo tới mấy chục tên, mà tất cả đều đồng dạng sáng bình thường tiến tới, tối điên điên khùng khùng trở ra.

Lúc này số lượng đã gần trăm người, hắn cũng không thể lôi bọn hắn ra chém đầu thị chúng được…tràng cảnh này quá huyết tinh, trước khi tìm ra cách thì chỉ còn cách nhốt đám người điên này vào địa lao.

Cứ như vậy kéo dài cho tới hiện tại đã qua một năm, địa lao ở phủ thành chủ căn bản chứa không nổi, buộc hắn phải kiến tạo một tòa địa lao mới, bên dưới đình viện này. 

“Bẩm thành chủ, số lượng tù nhân hôm nay đã được đưa tới.” Từ phía xa, một tên binh sĩ thân mang giáp mũ chạy tới, chắp tay cúi người trước Bách Hiểu Sinh nói.

“Vẫn còn tới nữa?” Bách Hiểu Sinh mộng rồi, đám đạo tặc này căn bản không muốn sống nữa, Tu La Mật Thất cái tên này cũng đã được Thần Thâu giới niệm ra, như vậy mà vẫn có người tới?

“Đúng vậy thành chủ.” Tên binh sĩ dùng tay lau đi một vệt mồ hôi trên trán, cắn răng nói.

- Thưa thành chủ, theo số liệu bên Địa Lao đưa tới, hiện tại số lượng tù nhân đã vượt quá 5000 người, mắt thấy Địa Lao nơi này cùng trong phủ gần như không chứa được.

- Bọn họ mong ngài nhanh chóng xây thêm Địa Lao mới.

“Ta đã biết, ngươi lui ra đi.” Bách Hiểu Sinh chán nản không thôi, một mặt sầu mi khổ kiếm xoa tay bóp trán.

“Lão gia, ta nghĩ ngươi nên đi hỏi ý kiến của Vân tiền bối xem? Ngài ấy dù gì cũng là Trưởng Lão của Hỏa Vân Tông, biết đâu ngài ấy sẽ có biện pháp.” Thành chủ phu nhân ở một bên nhìn lão gia nhà mình sầu mi khổ kiếm rốt cục nói lên một ý nghĩ.

“Ài…chỉ đành vậy thôi.” Bách Hiểu Sinh trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.

Vân tiền bối mà thành chủ phu nhân cùng Bách Hiểu Sinh nhắc tới là người mà Lâm Thanh Phong trước khi rời đi dùng Truyền Tin Thạch liên lạc với lão tông chủ để hắn cử người tới đây.

Sau khi nghe Lâm Thanh Phong thuật lại toàn bộ sự việc, Lão Tông chủ không nói hai lời liền cứ Vân trưởng lão, một vị tu vi Hợp Thể kì tới Nam Cung Thành, dù sao đây cũng là nhà của Nam Cung Tuyết, nếu nơi này xảy ra chuyện không may thì lão cũng đừng hòng nhìn mặt tiểu đồ tôn này.

“Vân tiền bối, vãn bối Bách Hiểu Sinh xin phép được diện kiến.” Đứng trước một toà tiểu viện thuộc Nam Cung gia tộc, Bách Hiểu Sinh một thân mồ hôi lạnh khom người chắp tay nói.

“Ngươi vào đi.” Chờ đợi thật lâu, rốt cục bên trong cũng phát ra tiếng nói, Bách Hiểu Sinh lúc này mới thở ra một hơi nhẹ nhõm sau đó tiến vào.

Toà tiểu viện này cũng không rộng lớn như toà tiểu viện của Nam Cung Mị Ảnh, nơi này chỉ có một khoảng sân rộng rãi, trong sân đơn độc chỉ có một cây cổ thụ cao lớn, một bộ bàn ghế đá, cùng một gian phòng nhỏ.

Lúc này dưới tán cây cổ thụ, nơi đặt bộ bàn ghế đá có hai người, một người là lão tổ tông của Nam Cung gia tộc Nam Cung Quan, còn một người khác là một vị lão giả, thân mang hồng sắc trường bào, trên ngực còn thêu một chữ Hoả, đây cũng là vị Trưởng lão của Hoả Vân Tông được sai tới trấn giữ Nam Cung gia tộc.

“Vân tiền bối, vãn bối Bách Hiểu Sinh hữu lễ.” Đi tới trước mặt vị lão giả, Bách Hiểu Sinh chắp tay cúi người, dâng lên một hộp lá trà nói.

- Đây là Linh Mạch Bích Trà mà vãn bối tìm được, một chút tâm ý nhỏ kính xin tiền bối nhận cho.

Linh Mạch Bích Trà, loại trà này được xem là một loại trà mà những vị tu sĩ Luyện Hư kì trở lên thường dùng để đãi khách nhân, với tu vi Hợp Thể kì thì thứ này đúng là có thể không coi vào đâu, bọn hắn rất dễ dàng kiếm được, nhưng đối với Bách Hiểu Sinh thì khác, để tìm được thứ này thì hắn cũng phải bỏ ra công sức không nhỏ, còn chưa nói tới, hắn phải trả một cái giá khá chát so với túi tiền của hắn a.

“Haha, ngươi cũng không cần phải khiêm tốn, ta biết rõ, để có thể tìm được thứ này, ngươi phải trả một cái giá không nhỏ.” Vân tiền bối tùy ý khoát tay cười nói.- Nếu ngươi đã mang tới Linh Mạch Bích Trà thì liền cùng bọn ta ngồi xuống thưởng thức đi.

“Đã như vậy, vãn bối cung kính không bằng tuân lệnh.” Bách Hiểu Sinh nhanh chóng cười hề hề, tiến tới một bên ngồi xuống, lúc này Vân trưởng lão phất tay một cái, ba chén trà liền hiện ra trên bàn.

Tay mở ra hộp trà, Vân trưởng lão tùy ý lấy ra một nhúm nhỏ, chia vào từng chén, chén có số lượng lá trà ít nhất thì đưa tới cho lão tổ tông của Nam Cung gia tộc, chén nhiều hơn một chút thì đưa tới cho Bách Hiểu Sinh, chén cuối cùng, cũng là chén nhiều nhất thì để lại cho bản thân.

Tiếp theo, Vân trưởng lão tiện tay thôi động linh lực ngưng tụ từ không khí một chút nước, sau đó liền sử dụng hoả cầu thuật đốt nóng rót vào từng chén.

Nhìn khói trong chén trà bốc lên nghi ngút, lúc này Vân trưởng lão mới gật đầu, nhìn sang Bách Hiểu Sinh cùng Nam Cung Quan cười nói.

- Có phải cảm thấy bất bình vì ta phân chia không đồng đều?

“Không dám, không dám.” Nghe được lời này, Bách Hiểu Sinh cũng Nam Cung gia tộc lão tổ tông hai người liều mạng lắc đầu, Vân trưởng lão cười nói.

- Linh Mạch Bích Trà, là một loại lá trà rất khó trồng, chỉ có thể trồng ở nơi hội tụ Long mạch, cùng Linh Tuyền hai thứ.

- Bởi vì được trồng gần Linh Tuyền, ngày ngày được hơi nước từ linh tuyền nuôi dưỡng nên linh khí ẩn chứa trong những lá trà này rất lớn, và nhờ dinh dưỡng của Long mạch nuôi lớn, nên lượng linh khí này rất ôn hòa, uống trà vào cũng giống như trực tiếp ăn đan dược tăng trưởng tu vi, vì thế giá cả của nó rất đắt đỏ.

- Để có thể uống được một nhúm trà nhỏ trong chén của ta, hai ngươi ít nhất phải đạt tới Hoá Thần kì viên mãn mới được, còn bằng không nha...

“Hắc, làm người không nên quá tham lam, vãn bối chỉ cần một bấy nhiêu là đủ.” Bách Hiểu Sinh nhanh chóng cướp lời cười nói, Nam Cung Quan hai mắt trắng dã, trong lòng thầm hô một tiếng “Lão hồ ly”, nhưng ngoài mặt cũng không biểu hiện ra điều gì khác thường, thành thực nhấc lên ly trà nhấp một ngụm.

- Trà ngon.Nam Cung Quan cảm thán một hơi, nhưng ngay lập tức hắn liền chạy tới một góc sân, ngồi xuống đất tĩnh tọa, hắn chỉ là Kim Đan kì mà thôi, dù cho Vân trưởng lão đã đo lường mức độ linh khí mà hắn có thể chịu đựng, nhưng một lần tiếp nhận một lượng lớn linh khí như vậy, hắn phải lập tức tiêu hóa.

“Có tới mức như vậy sao?” Nhìn Nam Cung Quan uống xong ly trà liền chạy đi tìm một chỗ tĩnh tọa, Bách Hiểu Sinh trực tiếp bĩu môi khinh thường, Vân trưởng lão lại cười nói.

- Ngươi có thể thử một chút.

“…” Bách Hiểu Sinh có chút xoắn xuýt gãi đầu, rốt cục cười hề hề nói.

- Hay đợi một hồi nữa đi.

- Tiền bối, lần này ta tới gặp ngài là có nguyên nhân.

“Ta đã biết rồi, nói thực với ngươi đi, ta cũng không có biện pháp.” Vân trưởng lão lắc đầu cười khổ, hắn tới Nam Cung Thành đã được một năm rồi, chỉ cần là chuyện xảy ra ở Nam Cung Thành, hắn hơi động một chút thần niệm là có thể biết được, đương nhiên hắn nhìn thấy rõ, Bách Hiểu Sinh ngày ngày phải cho người áp giải đám người điên kia ra khỏi thành a.

“Cả ngài cũng không có cách sao?” Bách Hiểu Sinh chán nản lắc đầu, Vân trưởng lão lại cười nói.

- Ngươi yên tâm uống Linh Mạch Bích Trà đi.

- Ta sẽ dùng Truyền Tin Thạch hỏi thử Lâm Thanh Phong, hắn đã bày ra mớ hỗn độn này thì hắn cũng phải chịu trách nhiệm.

“Đa tạ Vân tiền bối.” Bách Hiểu Sinh chắp tay cúi người trước Vân trưởng lão một cái, sau đó liền uống lấy chén Linh Mạch Bích Trà trên bàn.

Cũng giống như Nam Cung Quan một dạng, Bách Hiểu Sinh sau khi đặt chén trà lên bàn, ngay lập tức chạy tới một bên sân, ngồi xuống yên lặng vận chuyển công pháp.

Nhìn hai người đã ngồi yên lặng tĩnh tọa, lúc này Vân trưởng lão mới lấy ra truyền tin ngọc nói.

- Phong tiểu tử, ta là Vân trưởng lão, ngươi rảnh rỗi sao?

“Ồ? Là Vân trưởng lão? Ta là Mị Ảnh, phu quân hiện tại đang gặp chút chuyện không dứt ra được, ngài ở Nam Cung Thành vẫn tốt sao?” Cũng không đợi được bao lâu, phía bên kia một giọng nói nữ tính liền đáp lời.

“Là Mị Ảnh sao? Ta ở bên này vẫn còn rất khá.” Vân trưởng lão cười nói.

- Những năm trước cứ phải chăm chú tu luyện không để ý tới xung quanh, hiện nay ở nơi này yên tĩnh một mình không cần lo nghĩ tới chuyện xung quanh, không ngờ tu vi bấy lâu vẫn dậm chân tại chỗ của ta cũng có chút tăng trưởng.

“Như vậy phải chúc mừng Vân trưởng lão rồi.” Ở phía bên kia, Nam Cung Mị Ảnh cũng vui vẻ cười.

….Hết Chương 336…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau