HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 326 - Chương 330

Chương 327: Ta có thể làm ấm giường

“Chiến Thiên, ngươi mang A Ngưu tới đây.” Trong lúc A Ngưu còn đang không biết phải làm như thế nào, từ nhà bếp, Lâm Thanh Phong đã lớn tiếng kêu.

“Đã rõ sư phụ.” Chiến Thiên cũng theo đó hét lớn một tiếng để đáp lời, lại nhìn sang A Ngưu cười nói.

- Đi thôi.

“Đã tới sao.” A Ngưu cả người run lên một cái, sau đó liền thành thật đi theo Chiến Thiên tới nhà bếp, không có cách, hiện tại hắn chống cự cũng vô ích, thân ở Nam Cung gia tộc hắn chạy không thoát, chỉ có thể thành thật theo sau. 

Càng tới gần nhà bếp, tiếng “xèo xèo…” vang lên ngày càng nhiều, kèm theo đó là mùi thơm bắt đầu lan ra khắp nơi.

“Thơm quá.” A Ngưu hít vào một hơi thật sâu, trong lòng thầm nghi hoặc.

- Hắn thật sự… đang làm thức ăn?

Đứng trước cửa nhà bếp, Chiến Thiên cũng không tiến vào, đưa tay ngăn cản A Ngưu một cái rồi nói.

- Sư phụ, bọn ta đã tới.

Chiến Thiên dứt lời, từ bên trong phòng bếp Nguyên Anh liền bay ra bên ngoài.

“Đây là…Nguyên Anh?” Nhìn thấy Nguyên Anh, A Ngưu liền nuốt vào một ngụm nước bọt, mặc dù hắn chỉ là một tên tu sĩ Luyện Khí kì nhỏ nhoi, nhưng hắn vẫn biết được lai lịch của nó.

“Không hổ là Sát thần, với tu vi Nguyên Anh kì, chẳng trách sao lần đó giết hơn một ngàn người Bách thành chủ ngay cả cái rắm cũng không thả.” A Ngưu trong lòng khiếp sợ không thôi, chỉ thấy Nguyên Anh khoanh tay chăm chú nhìn hắn một hồi lâu không nói, khiến hắn một đầu mồ hôi lạnh chảy đầy người.

- Tiền bối…

“Im lặng.” Nguyên Anh hừ lạnh một tiếng, A Ngưu chỉ có thể ngậm miệng.

Một lúc sau, Nguyên Anh cau mày, hướng vào trong bếp hét lên.

- Đại ca, ngươi chơi ta sao? Tên này ta không cứu được nha.

“Biết là khó nên ta mới nhờ ngươi a, cố lên đi.” Lâm Thanh Phong từ trong bếp nói vọng ra.

- Ngươi muốn làm gì thì làm.

“Ồ? Như vậy ta không khách khí à.” Nguyên Anh khóe miệng kéo lên nụ cười, trước tiên nó nhìn sang Chiến Thiên rồi nói.

- Thời hạn một giờ đã qua, ngươi qua bên đó đùa giỡn một hồi đi.

- Đồng thời mang những tên kia trở lại đây.

“Thật phiền phức à.” Chiến Thiên lắc đầu chán nản, nhưng sau đó dưới ánh mắt nghi hoặc của A Ngưu, hắn liền dùng dịch chuyển tức thời rời đi.

Chiến Thiên rời đi, Nguyên Anh lai nhìn sang A Ngưu hỏi.

- Ngươi muốn theo đuổi Dương Xuân vị cô nương kia đi?

“A…” A Ngưu xấu hổ gãi đầu, chỉ thấy Nguyên Anh lạnh nhạt nói.

- Vốn dĩ, ta cũng không cần quản chuyện của ngươi, nhưng dù sao ta cũng cảm thấy tính tình của ngươi không tệ lắm, ta cho ngươi một lời khuyên, ngươi nên từ bỏ đi.

“Tiền bối…ngươi…” A Ngưu trừng trắng mắt, Nguyên Anh tiếp tục nói.

- Dương Xuân cô gái nhỏ này, ta không biết gia đình của nàng như thế nào, nhưng ta có thể đoán được, nàng hẳn là thành viên của một gia tộc nào đó đi?

- Còn ngươi chỉ là một tên lính quèn mà thôi, tư chất thấp kém, gia thế lại không tốt, ngươi nghĩ rằng ngươi có thể cho nàng một cuộc sống tốt đẹp hay sao?

“…” A Ngưu trầm mặc, Nguyên Anh tiếp tục nói.

- Hai người các ngươi muốn đến được với nhau cũng không phải là một chuyện dễ dàng.

- Ta chưa nói tới việc người nhà của nàng sẽ ngăn cản, nhưng ngươi sẽ bị một ít đám ruồi muỗi chặn đường, chẳng hạn như là… Tô công tử.

- Đối với ta thì hắn chỉ là ruồi muỗi, nhưng còn ngươi thì khác nha…

Nói tới đây, Nguyên Anh híp mắt lại, vẻ mặt tràn đầy thâm ý nhìn A Ngưu, A Ngưu chỉ có thể trầm mặc cúi đầu, hai tay nắm chặt, một lúc sau như đã làm ra quyết định gì đó, A Ngưu lại ngẩng đầu, đối diện với Nguyên Anh nói.

- Xin tiền bối giúp ta, cả đời này ta nguyện đi theo ngài.

Nguyên Anh trợn trắng cả mắt, một mặt ghét bỏ nói.- Cút đi, ta cần ngươi làm gì? 

“A lặc.” A Ngưu liền sững sờ, Nguyên Anh bĩu môi nói.

- Ngươi biết luyện đan sao?

“Không có.” A Ngưu thành thật lắc đầu, hắn một tên binh sĩ nhỏ nhoi, ngay cả công pháp tu luyện vẫn là hàng rẻ tiền Luyện Khí Quyết thì làm sao biết luyện đan?

“Như vậy ngươi biết Luyện Khí sao?” Nguyên Anh lại tiếp tục hỏi, đương nhiên A Ngưu vẫn giống lúc trước chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy.

“Ngươi cái gì cũng không biết, như vậy ta mang ngươi theo làm gì? Nuôi tốn cơm sao?” Nguyên Anh khoanh tay bĩu môi, một mặt khét bỏ nói.

“Ta…ta…” A Ngưu trầm mặc một lúc lâu, hắn dường như nghĩ ra được điều mà hắn có thể làm, xoắn xuýt nói.

- Ta có thể…làm ấm giường cho ngài.

…Quạ…quạ….

Hiện trường bỗng dưng trở nên trầm mặc, Nguyên Anh khóe miệng giật giật, một tay ôm ngực dường như đã bị nội thương, một tay giơ lên ngón tay cái nói.

- Ngay cả liêm sỉ cũng vứt bỏ, ta thật sự không bằng ngươi.

“Ngài đồng ý thu nhận ta?” A Ngưu hai mắt sáng lên, Nguyên Anh mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, cúc hoa ngứa ngứa, rùng mình một cái rồi nhanh chóng phản bác.

- Nhận con mẹ ngươi à, ta cũng không chơi gay.

“Ồ.” A Ngưu có chút tiếc nuối cúi đầu, nhìn cảnh này, Nguyên Anh trong nội tâm thầm chửi loạn.

- Con mẹ nhà ngươi, ngươi thật muốn nghĩ đi làm ấm giường cho ta sao?

- Ngươi đi làm ấm giường cho ta, như vậy Dương Xuân cô nàng này ngươi vứt đi nơi nào?

Ho nhẹ một tiếng, Nguyên Anh nói.

- Như ta đã nói, ta nhìn tính tình của ngươi hợp mắt, vì thế ta mới cho ngươi lời khuyên, đó là từ bỏ Dương Xuân.

“Ta đã hiểu.” A Ngưu chán nản thở dài, vài hơi thở sau, hắn như quyết định được chuyện gì đó, liền ngẩng đầu, hai mắt tràn đầy tự tin nói.

- Đa tạ tiền bối đã cho lời khuyên, nhưng ta quyết định sẽ không từ bỏ.

- Ta biết rõ tư chất ta không đủ tốt, gia cảnh lại không có, nhưng như vậy thì sao?- Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, mạc khi thiếu niên cùng.

- Ai biết được chuyện ngày sau sẽ như thế nào? Ta tin rằng, chỉ cần ta ngày ngày cố gắng, lấy mồ hôi của chính mình để bù đắp thiếu sót, người khác cố gắng 1, ta liền cố gắng 100, thậm chí là 1000, ta tin rằng có một ngày ta sẽ đứng trên bọn hắn.

“…” 

A Ngưu một bên vỗ ngực tự tin nói, Nguyên Anh trợn trắng cả mắt ngây ngốc hỏi.

- Ngay cả câu này ngươi cũng biết? Chẳng lẽ ngươi cũng là người xuyên việt sao?

“Cái gì xuyên việt?” A Ngưu một mặt tràn đầy dấu hỏi, Nguyên Anh ho khan.

- Không có gì, ngươi đừng để ý.

Nói rồi, Nguyên Anh nhanh chóng lấy lại phong phạm “cao thủ”, ngẩng đầu nhìn trời chắp tay sau lưng lẩm bẩm.

- Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây, mạc khi thiếu niên cùng sao?

Sau đó Nguyên Anh mỉm cười, đứng trong tiểu viện chỉ tay về một hướng, A Ngưu ngây ngốc nhìn theo, Nguyên Anh lại nói.

- Ta rất thưởng thức câu nói đó của ngươi.

- Nhưng mà, lời nói dù sao cũng chỉ là lời nói, nếu ngươi muốn đạp xuống tất cả chướng ngại vật, thì ít nhất ngươi phải làm được như vậy.

“Làm được như vậy?” A Ngưu ngây ngốc nhìn theo phương hướng mà Nguyên Anh đang chỉ tay, chỉ vài hơi thở sau hắn liền biết được Nguyên Anh đang muốn nói gì.

Bởi vì hắn nhìn thấy, ở phía xa dựng lên một đám mây hình nấm, kèm theo là một tiếng nổ cực lớn, cả tòa Nam Cung Thành đều run rẩy, nhưng quỷ dị là, đám mây hình nấm chỉ chầm chậm bay lên bầu trời, không có một chút khói bụi nào lan ra bên ngoài.

“Chuyện gì xảy ra?” A Ngưu mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, ngây ngốc hỏi, chỉ thấy Nguyên Anh bĩu môi.

- Ai… đám Tô gia này không ngờ lại chọc giận Chiến Thiên, lão thọ tinh thắt cổ nha.

“Cái gì? Đó là do Chiến Thiên huynh đệ gây ra?” A Ngưu trong lòng khiếp sợ không thôi, chỉ trong vài hơi thở sau, Chiến Thiên lại xuất hiện, một tay còn nắm lấy cổ áo ba người, hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt chán ghét vứt cả ba xuống mặt đất.

“Có chuyện gì sao? Vì sao lại gây ra động tĩnh lớn như vậy? Diệt cả nhà người ta, hình như không phải phong cách của ngươi nha?” Nhìn Chiến Thiên trở về còn mang theo ba người, Nguyên Anh cũng không có chút nào để ý, chỉ tò mò hỏi.

Chiến Thiên hừ lạnh một tiếng rồi hỏi.

- Nguyên Anh đại ca, ngươi biết ta tìm thấy gì ở đó sao?

“Ừm? Tìm thấy gì?” Nguyên Anh tò mò hỏi.

“Trẻ em và nữ nhân.” Chiến Thiên hai mắt đỏ ngầu, tràn đầy sát khí nói.

- Gia tộc của bọn hắn, làm giàu bằng cách buôn người.

“Cái gì? Không thể nào?” A Ngưu kinh hãi hét lớn, Nam Cung Thành từ xưa tới nay nghiêm cấm buôn người, đồng thời chuyện này được kiểm soát rất gắt gao, hơn mười năm trước Bách Hiểu Sinh không hiểu vì sao lại ra lệnh quản lý chặt chẽ chuyện này hơn nữa, hiện tại biết được Tô gia buôn người suốt bao năm nay mà không bị phát hiện, chẳng trách sao A Ngưu lại kinh ngạc.

“Ồ?” Nguyên Anh gật đầu, nó đã hiểu ra, nói.

- Ngươi trở về đi, chuyện này cứ để đại ca hắn xử lý.

Chiến Thiên gật đầu một cái rồi xoay người rời đi, hiện tại tâm tình của hắn không tốt, trước khi gặp Lâm Thanh Phong, cuộc sống của hắn không khác địa ngục là bao nhiêu, số lần hắn lọt vào tay bọn buôn người cũng không ít, vì thế bọn buôn người là một trong những loại mà hắn hận nhất.

“Có chuyện gì sao?” Chiến Thiên rời đi, Lâm Thanh Phong lúc này mới mở ra cửa phòng bếp, nghi hoặc hỏi.

“Cũng không có chuyện gì lớn, Chiến Thiên đi một chuyến và tìm về một đám buôn người.” Nguyên Anh tùy ý nói.

“Ồ? Là như vậy sao?” Lâm Thanh Phong dường như đã hiểu ra, gật đầu tùy ý nói.

- Ngươi phân ra một cái phân thân đi tìm Bách Hiểu Sinh đi, nói với hắn nếu trong vòng hai ngày lại không cho ta một cái thuyết pháp, thì hắn có thể từ chức thành chủ được rồi.

….Hết Chương 327….

Chương 328: Quyết định của A Ngưu

Hai ngày trước, tại Tô gia, một trong những đại gia tộc ở Nam Cung Thành, đã bị người cho diệt tộc, tất cả chỉ xảy ra trong chưa đầy nửa ngày.

Ngay sau đó, từ phủ thành chủ, Bách Hiểu Sinh – Bách thành chủ đưa ra tin tức.

- Tô gia buôn người, vi phạm điều tối kị của Nam Cung Thành, vì thế bọn hắn đã diệt tộc.

Ngay sau khi nhận được tin tức, tất cả mọi người trong thành đều cùng một dạng ngây ngốc không thể tin tưởng, bởi ai cũng biết, Nam Cung Thành nghiêm cấm buôn người, Bách Hiểu Sinh lại quản chuyện này rất nghiêm, Tô gia vẫn có thể dưới tai mắt của Bách Hiểu sinh vẫn có thể buôn người, đây là chuyện bực nào kinh khủng?

Trong khi mọi người trong thành còn chưa kịp phản ứng, Bách Hiểu Sinh liền hạ mệnh lệnh, đóng cổng thành, đồng thời hạ lệnh để bốn vị Kim Đan kì dưới trướng trực tiếp canh giữ cổng thành, dù là ai chỉ cần muốn ra khỏi thành liền một tát chụp chết.

Đồng thời Bách Hiểu Sinh còn điều động toàn bộ binh lính, đích thân xuất mã dẫn người đi tra xét toàn bộ các gia tộc lớn nhỏ trong thành, Nam Cung Thành từ trước tới nay chưa từng có hỗn loạn.

Thân là một tên Nguyên Anh kì duy nhất ở Nam Cung Thành, Bách Hiểu Sinh làm việc không một chút kiêng kị, chỉ cần có người đứng ra ngăn cản, hắn liền một tát đi qua, căn bản không nói một lời.

Dù là vậy, Bách Hiểu Sinh làm việc vẫn có chừng mực, chỉ ra tay đánh bọn họ bị thương nhẹ, trong thời gian ngắn không có năng lực hành động mà thôi, sau đó liền tiếp tục dẫn binh vào bên trong tra xét.

Bách Hiểu Sinh thật sự quá mạnh mẽ, ngoại trừ Nam Cung gia tộc ra thì tất cả gia tộc lớn nhỏ đều bị hắn dẫn binh “cày” qua một lần.

Nhưng nhìn chung hiệu quả vẫn rất tốt, bị Bách Hiểu Sinh đánh cho không kịp trở tay, rốt cục lộ ra mười gia tộc lớn nhỏ có liên quan tới việc Tô gia buôn người.

Họa không lan tới người nhà, tất cả những người có liên quan dù là bất kì ai cũng đều bị Bách Hiểu Sinh đè xuống đất ma sát, phế tu vi, treo ngược ở cổng thành để răn đe, còn những người không liên quan trong gia tộc thì tất cả đều bị đuổi khỏi Nam Cung Thành.

Hành động lần này của Bách Hiểu Sinh tuy rằng tàn nhẫn, nhưng hiệu quả rất tốt, vì thế người dân trong thành không một người nào cảm thấy hắn quá tàn bạo, mà ngược lại, ai cũng vỗ tay khen hay, đưa lên một ngón cái, đồng thời khen hắn sáng suốt, địa vị của Bách Hiểu Sinh trong lòng người dân được nâng cao thêm một bước.

Nam Cung gia tộc…

Bách Hiểu Sinh quỳ xuống đất hướng về Lâm Thanh Phong cúi thấp đầu, hai tay run lẩy bẩy cầm một đám sổ sách nâng lên trước mặt nói từng câu ngắt quãng.

- Lâm…tiền bối…đây là…hai ngày qua ta dẫn người tra xét được…

“Ồ? Đã tra xét xong rồi sao?” Lâm Thanh Phong vẻ mặt lạnh nhạt ngồi trên ghế, nhận lấy một quyển sách mà Bách Hiểu Sinh đưa tới, đọc một chút rồi nói.

- Mặc dù những gia tộc tham dự vào việc này đáng chết, nhưng những thành viên trong gia tộc bọn họ cũng có một số người tốt, ngươi xử lý như vậy cũng là hợp tình hợp lý.

Nói xong, tinh thần lực cường hãn tràn ra, trong phút chốc liền bao phủ toàn bộ Nam Cung Thành, tinh thần lực của Lâm Thanh Phong sau khi được tròng mắt phân thân của Thiên Đạo cường hóa, liền có thể sánh ngang với thần thức của Băng Thánh rồi, bất kì mọi ngóc ngách nào của Nam Cung Thành đều không chạy thoát khỏi tầm mắt của hắn, vài hơi thở sau hắn thu lại tinh thần lực rồi gật đầu nói.

- Ngươi làm việc rất tốt, nhưng bên phía Đông, vẫn còn một chỗ ngươi bỏ sót.

“Tiền bối, xin thứ tội…” Bách Hiểu Sinh cắn chặt răng, phải biết hai ngày qua hắn một đường dẫn binh bất kể ngày đêm lùng sục tất cả Nam Cung Thành, gần như đã cày lên ba tất đất, như vậy vẫn còn sót một chỗ?Đối với lời cầu xin của Bách Hiểu Sinh, Lâm Thanh Phong lắc đầu cười nói.

- Đừng lo lắng, đây không phải lỗi của ngươi.

- Nơi đó có một tòa trận pháp, theo ta đoán dù là Hóa Thần kì cũng không dễ dàng phát giác được, ngươi chỉ là một tên Nguyên Anh kì mà thôi, ngươi không nhìn ra cũng là chuyện bình thường.

“Là như vậy sao?” Bách Hiểu sinh thở ra một hơi nhẹ nhõm, Hóa Thần kì không nhìn ra thì hắn bỏ sót cũng là chuyện rất bình thường, nói rồi, Lâm Thanh Phong cũng không để ý tới Bách Hiểu Sinh, nhìn sang Chiến Thiên đang đứng ở cạnh bên.

- Chiến Thiên, ngươi cùng Bách Hiểu Sinh đi tới đó đi, ta cảm giác được nơi đó có một tên Luyện Hư kì, hắn chỉ là một thần hồn mà thôi, nhưng ta cảm nhận Linh Lực của hắn rất tà ác.

- Hẳn là một tên tà tu nào đó đang muốn hại người để trọng sinh, có thể chính là hắn đứng phía sau sai sử Tô gia làm việc, như vậy mới có thể qua mặt được Bách Hiểu Sinh, ngươi qua đó tiễn hắn đi luân hồi đi.

“Đã rõ, sư phụ.” Chiến Thiên không nói hai lời ngay lập tức cúi đầu nhận lệnh, bước tới bên cạnh Bách Hiểu Sinh đang quỳ dưới đất, cũng không quản hắn cảm nhận thế nào, liền dùng dịch chuyển tức thời rời đi.

“Ài…cuối cùng cũng xong nha.” Nhìn hai người rời đi, Lâm Thanh Phong rốt cục duỗi người ngáp một tiếng, thực chất hắn cũng không muốn quản những đại gia tộc này trong bóng tối đang làm cái gì đâu, dù sao nhỏ yếu là nguyên tội, Lâm Thanh Phong một người cũng không thể ngày ngày bỏ thời gian đi cứu người khác, nhưng những đại gia tộc này lại gặp Chiến Thiên, chỉ có thể trách bọn hắn xui xẻo.

Còn việc để Bách Hiểu Sinh từ chức thành chủ? Thực ra Lâm Thanh Phong chỉ nói đùa mà thôi, đá Bách Hiểu Sinh xuống sau đó để ai lên làm thành chủ? Để chính hắn lên làm? Đừng đùa chứ, hắn tránh còn không kịp đây.

Để Nam Cung Phi Vân lên làm? Như vậy chẳng khác nào để Nam Cung Phi Vân treo cổ?

Cả một tòa Nam Cung Thành này số lượng Kim Đan, Trúc cơ tuy rằng không được một ngàn thì cũng có vài trăm đi? Nam Cung gia tộc lại chỉ có một vị lão tổ Kim Đan kì, thực lực như vậy leo lên làm thành chủ? Sau khi Lâm Thanh Phong bọn người rời đi đoán chừng Nam Cung gia tộc một tuần lễ cũng không chịu nổi a.
Tóm lại, Lâm Thanh Phong nói như vậy chỉ để cho Bách Hiểu Sinh gắng sức làm việc mà thôi, mặc dù có chút ác độc nhưng hiệu quả rất tốt.

Sau khi Chiến Thiên cùng Bách Hiểu Sinh rời đi, một lúc sau A Ngưu lại tới đây, hắn một dạng xoắn xuýt nói.

- Lâm tiền bối, ta đã có quyết định.

“Ồ? Đã quyết định rồi sao? Nói đi, ngươi muốn như thế nào?” Nghe được lời của A Ngưu, Lâm Thanh Phong có chút hứng thú hỏi.

Hai ngày trước, sau khi mang A Ngưu tới đây, hắn đã cho A Ngưu hai lựa chọn, một là hắn sẽ trực tiếp để A Ngưu trở thành một tên Nguyên Anh kì, nhưng đổi lại A Ngưu sẽ phải trở thành khách khanh trưởng lão, thủ hộ Nam Cung gia tộc một ngàn năm, sau đó có thể rời đi.

Còn lựa chọn thứ hai, là A Ngưu sẽ đi theo bọn hắn, làm người hầu cho Nguyên Anh, đương nhiên Lâm Thanh Phong sẽ không cung cấp cho hắn bất kì cái gì, dù sao chủ nhân của hắn là Nguyên Anh, nếu hắn có bản lĩnh lấy được đồ vật từ con hàng này thì hắn cứ việc lấy, Lâm Thanh Phong sẽ không quản.

Thực chất Lâm Thanh Phong chỉ cho A Ngưu một lựa chọn đầu tiên mà thôi, nếu A Ngưu không tiếp nhận thì có thể tự mình rời đi, dù sao trực tiếp biến một tên Luyện Khí kì trở thành Nguyên Anh kì chuyện này đương nhiên sẽ có tệ đoan, dù là tư chất nghịch thiên cỡ nào thì cả đời này chỉ có thể dừng lại ở Nguyên Anh Viên Mãn, không có cách nào trở thành Hóa Thần kì.

Mặc dù cách làm này nghe qua rất độc ác, chặt đi con đường tiến bộ của A Ngưu, nhưng với tư chất của A Ngưu, để hắn tu luyện một cách bình thường, không có biến cố gì xảy ra thì hắn chưa chắc có thể trở thành một tên Trúc Cơ kì đâu.

Lâm Thanh Phong giúp hắn trở thành Nguyên Anh kì trong thời gian ngắn, tính thêm số thọ nguyên mà hắn nhận được khi đạt tới Trúc Cơ cùng Kim Đan, thì hắn có tổng cộng hơn 1500 năm thọ nguyên, để hắn thủ hộ Nam Cung gia tộc 1000 năm sau đó có thể rời đi, như vậy thì hắn đã có lời.

Còn lựa chọn thứ hai là do Nguyên Anh đề ra, nó nhìn trúng A Ngưu đầu óc ngay thẳng, suy nghĩ đơn giản, rất có tìm lực trên con đường tác tử, vì thế nó mới cho A Ngưu lựa chọn này.

A Ngưu sau khi nghe được hai loại lựa chọn, đương nhiên hắn ngay lập tức sẽ chọn lựa chọn thứ hai, trở thành người hầu của một cái Nguyên Anh, nghe qua có chút kì lạ, trước không nói tu vi của hắn có thể tiến bộ hay không, nhưng nghĩ tới khi Nguyên Anh cao hứng liền cho hắn một chút đồ vật, còn hơn hắn ngày ngày làm tên binh sĩ này không biết bao nhiêu lần thì A Ngưu có nằm mơ cũng muốn nha, nhưng Lâm Thanh Phong cũng không đáp ứng ngay, mà để A Ngưu trở về suy nghĩ,

Bởi vì Nguyên Anh thu nhận A Ngưu, cũng không thu nhận Dương Xuân, nếu A Ngưu chấp nhận đi theo Nguyên Anh thì Dương Xuân cô nàng này phải làm sao bây giờ?

Nên nhớ rõ A Ngưu muốn có thực lực để theo đuổi Dương Xuân a, nếu không phải vì Dương Xuân thì hắn cũng không muốn sớm ngày đạt được thực lực đâu, ngày ngày làm một tên binh sĩ liền tốt rồi, mặc dù tiền lương ít một chút, nhưng hắn vẫn có thể phụng dưỡng cha mẹ ở nhà.

Còn để Dương Xuân đi theo Lâm Thanh Phong? Nói đùa cái gì, nàng còn chưa qua được cửa của Nam Cung Mị Ảnh đâu, nếu Lâm Thanh Phong nhắm mắt nhận bừa thì hắn cũng đừng hòng nhìn mặt Nam Cung Mị Ảnh.

Đương nhiên Lâm Thanh Phong có thể hỏi ý kiến Nam Cung Mị Ảnh một chút, khi đó Nam Cung Mị Ảnh sẽ không từ chối, nhưng hắn cũng không có nghĩa vụ phải làm như vậy, dù sao hắn cũng không phải chủ nhân của A Ngưu, A Ngưu muốn thì đi xin Nguyên Anh, để nó tới gặp Nam Cung Mị Ảnh nha.

Đối với câu hỏi của Lâm Thanh Phong, A Ngưu hít vào một hơi, một mặt nghiêm túc nói.

- Ta quyết định trở thành người hầu của Nguyên Anh tiền bối.

….Hết Chương 328…

Chương 329: Cố chịu đựng a

“Ồ? Ngươi nghĩ thông rồi?” Lâm Thanh Phong có chút ngạc nhiên hỏi.

- Như vậy chuyện của Dương Xuân cô nàng này, ngươi sẽ làm thế nào?

A Ngưu gãi đầu, hắn có chút xoắn xuýt cười nói.

- Về chuyện này nha…

“Về chuyện này phu quân chàng cũng không cần lo lắng.” A Ngưu còn chưa dứt lời, Nam Cung Mị Ảnh đã lên tiếng nói, Dương Xuân đi theo phía sau, nàng đi tới trước mặt Lâm Thanh Phong ngượng ngùng nói.

- Chủ nhân…

“Các ngươi nghĩ rất hay a.” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, không cần nói cũng biết A Ngưu cùng Dương Xuân hai người này đã cùng nhau đi tìm Nam Cung Mị Ảnh rồi.

Nhìn Dương Xuân một dạng xoắn xuýt, Lâm Thanh Phong im lặng rồi, khóe miệng giật giật liếc mắt nhìn sang Nam Cung Mị Ảnh, chỉ thấy nàng cười nói.

- Thiếp đã đồng ý thu nhận nàng làm người hầu.

Lâm Thanh Phong gãi đầu, Nam Cung Mị Ảnh cũng đã đồng ý thì hắn cũng không biết nói như thế nào, chỉ có thể gật đầu cười.

- Nếu ngay cả lão bà cũng nói như vậy, thì chúng ta cứ quyết định như vậy đi.

Dương Xuân hai mắt liền sáng lên, hai ngày trước A Ngưu đã tới tìm nàng, đồng thời nói cho nàng biết Lâm Thanh Phong thực ra là một vị tiền bối cực kì khủng bố, thậm chí có thể tùy tiện sai sử Bách Hiểu Sinh làm việc thì nàng vẫn còn không tin đâu.

Nhưng tiếp theo sau đó, Bách Hiểu Sinh một dạng điên cuồng chạy đôn chạy đáo khắp nơi trong thành đã chứng minh điều mà A Ngưu nói là đúng.

Cũng vì thế, Dương Xuân không một chút do dự, buổi tối ngày thứ hai liền một mình chạy khỏi Dương gia đi tìm A Ngưu, và hai người bọn họ dẫn theo cha mẹ của A Ngưu trực tiếp đi tới Nam Cung gia tộc.

Dương Xuân vốn là một trong những vị tiểu thư của Dương gia, việc nàng cùng A Ngưu chạy trốn một khi để Dương gia phát hiện, Dương gia làm sao có thể để yên không quản?

Đường đường một trong những vị tiểu thư của Dương gia lại để một tên binh sĩ quèn dẫn chạy? Một khi chuyện này truyền ra ngoài thì mặt mũi Dương gia để đi đâu?

Nhưng đó cũng là chuyện của sáng ngày hôm nay, lúc này Dương Xuân cùng cả nhà A Ngưu bốn người đã chạy tới Nam Cung gia tộc, đồng thời được người ở đây đưa tới gặp Nam Cung Mị Ảnh, có Nam Cung Mị Ảnh ra mặt, đám người của Dương gia chỉ có thể không công mà về.

Không có cách, Nam Cung gia tộc mặc dù nhiều năm không quản chuyện bên ngoài, nhưng bọn họ được Bách Hiểu Sinh bảo hộ, đây là chuyện mà ai cũng biết.

Mới ngày hôm qua Bách Hiểu Sinh cũng vừa tới Dương gia “uống trà”, hiện tại Dương gia còn muốn trêu chọc Bách Hiểu Sinh sao? Nếu thật sự làm như vậy, Bách Hiểu Sinh tùy thời đều có thể một lần nữa tới chỗ bọn hắn “uống trà” a, nhưng lần thứ hai có lẽ sẽ không đơn giản như lần đầu tiên, chỉ tới “uống trà” mà thôi.

Nói tóm lại, một trong những vị tiểu thư của Dương gia lại để một tên lính quèn dẫn chạy, đây là chuyện không thể nào thay đổi, Dương gia chỉ có thể cắn răng nuốt lấy cục tức này mà không dám nói gì.

Lại nói về Dương Xuân, mặc dù mang tiếng là một trong những vị tiểu thư của Dương gia, nhưng phụ thân cùng mẫu thân đều là người bình thường mang dòng máu Dương gia mà thôi, bọn họ đã sớm qua đời từ trước, vì thế địa vị của Dương Xuân trong gia tộc lại không cao lắm, hay nói thẳng ra là rất thấp kém, chỉ hơn đám người làm công một chút mà thôi.

Dương Xuân có một chút địa vị là do trong người nàng có linh căn, dù cho tư chất không cao lắm nhưng nàng vẫn có thể tu luyện, nếu nàng tiếp tục ở lại đó, về sau nàng cũng chỉ có thể để mặc cho người khác an bài mà thôi.

“Lão bà, ở chỗ lão tổ tông nàng tìm được đồ vật sao?” Lâm Thanh Phong cũng không xoắn xuýt chuyện này, lại nhìn sang Nam Cung Mị Ảnh hỏi. 

Đối với câu hỏi của Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh chỉ lắc đầu thở dài.

- Thiếp đã tìm hết những thứ đồ vật mà lão tổ tông lưu lại, nhưng hài cốt của mẫu thân Chiến Thiên không ở đó, hẳn là vẫn ở trong phủ thành chủ.

“Vậy được rồi.” Lâm Thanh Phong gật đầu cười đáp.

Đùng….Một tiếng nổ lớn lại vang lên, cảnh tượng quen thuộc lặp lại, ở phía Đông Nam Cung Thành dâng lên một đám mây hình nấm, cũng giống như hai ngày trước, đám mây hình nấm cũng không gây ảnh hưởng bên ngoài, chỉ một đường chầm chậm bốc lên cao.

“Ồ? Bách Hiểu Sinh thành chủ tiếp tục đại triển thần uy?”

“Đó là gia tộc nào? Không phải ngày hôm qua Bách thành chủ đã tra xét tất cả rồi hay sao? Vì sao hôm nay lại tiếp tục?”

“Ngươi không biết sao? Đó là Phương gia a.”

“Đám người này hoành hành bá đạo cũng rất lâu, vừa rồi ta còn cảm thán vận khí của bọn hắn quá tốt, như vậy mà thoát khỏi tay Bách thành chủ đây, không ngờ vừa dứt lời thì bọn hắn liền nối gót đi rồi.” 

“Hắc hắc, miệng ngươi thúi như vậy?” 

“Ngươi có giỏi thì bước ra đây, ta hứa không đánh chết ngươi...”

Đám đông người dân trong thành nhìn thấy cảnh này cũng không khiếp sợ, mà ngược lại đứng tụm năm tụm bảy với nhau một dạng hả hê cười trên nỗi đau của người khác, xì xào bàn tán.

Vì để trấn an người dân trong thành, Bách Hiểu Sinh cũng rất ra sức, mỗi lần tra xét được gia tộc nào làm bậy thì hắn liền dựng lại hiện trường, bốc lên đám mây hình nấm giống như Chiến Thiên đã từng làm, làm cho những người dân xung quanh nghĩ rằng chấn động này đều là do hắn gây ra.

Mặc dù không giống như Chiến Thiên làm việc này nhẹ nhõm như vậy, nhưng bù lại danh tiếng của Bách Hiểu Sinh ngày một tăng cao, phần lớn người dân trong thành ai cũng thán phục bởi “thần uy” của thành chủ.

Xử lý xong mọi chuyện, Chiến Thiên một lần nữa mang theo Bách Hiểu Sinh trở về, cúi người nói.

- Sư phụ, ta đã xử lý xong.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, đưa mắt nhìn sang Bách Hiểu Sinh hỏi.

- Ngươi còn giữ lại đồ vật của Nam Cung thành chủ khi trước sao? Có thể để Chiến Thiên tìm kiếm một chút được chứ?

“Đương nhiên là có thể.” Bách Hiểu Sinh nhanh chóng gật đầu nói.- Đồ vật mà các vị thành chủ đời trước lưu lại vốn được cất giữ trong mật thất, ta vẫn bảo tồn rất hoàn hảo.

- Nhưng đồ vật của ngài ấy cũng không nhiều lắm, không biết thứ mà Chiến Thiên huynh đệ muốn tìm là gì? Ta có thể trực tiếp dẫn ngươi đi tìm nó.

“Như vậy làm phiền Bách thành chủ rồi.” Chiến Thiên hai tay ôm quyền cười nói, sau đó liền không đợi Bách Hiểu Sinh đáp lời thì thân ảnh hai người bọn hắn liền xuất hiện trong phủ thành chủ. 

“A lặc? Đây là đâu? Khung cảnh này sao lại quen thuộc như vậy? Nhìn như phòng tắm?” Bách Hiểu Sinh khuôn mặt dại ra, ánh mắt ngây ngốc nhìn xung quanh, cũng không đợi hắn nhận ra bản thân hắn đang ở đâu thì bên tai đã vang lên tiếng hét.

- AAA...dâm tặc… người đâu, mau tới đây bắt lấy tên dâm tặc.

“A lặc? Dâm tặc sao? Chiến Thiên huynh đệ…ngươi đâu rồi?” Bách Hiểu Sinh ngay khi nghe được hai chữ “dâm tặc” hắn ngay lập tức nhìn sang Chiến Thiên, nhưng Chiến Thiên không biết từ lúc nào đã chạy mất.

- Đi nhanh như vậy?

Bách Hiểu Sinh gãi đầu thầm nói, nhưng dù cho không thấy Chiến Thiên, bản thân hắn là một tên Nguyên Anh kì, phản ứng của hắn cũng không chậm, ngay lập tức nổi giận nói.

- Tiểu tặc nơi nào? Dám ở trước mặt Bách Hiểu Sinh ta làm xằng làm bậy? Mau ra đây, ta tha cho ngươi khỏi chết.

Cong…

Đáp lại lời của Bách Hiểu Sinh chỉ có một cái chậu màu vàng, tiếp xúc thân mật với đầu hắn, kèm theo đó là một giọng nói quen thuộc.

- Dâm tặc, còn dám giả dạng thành lão gia nhà ta? Ngươi muốn chết.

“A? Phu nhân?...” Bách Hiểu Sinh ngây ngẩn cả người, hắn cũng không ngờ rằng Chiến Thiên lại mang hắn tới phòng tắm nhà hắn đâu, hiện tại trong mắt hắn chỉ có thân ảnh quen thuộc, người mà ngày ngày ăn nằm với hắn không biết bao nhiêu năm, nàng một tay quấn khăn che người, tay còn lại cầm lấy một cái chậu, hung thần ác sát lao tới trước mặt hắn.

“Phu nhân…đừng nha…là ta…”

Cong…cong…cong…

Ngồi ngoài cửa, Chiến Thiên đưa tay vuốt ngực âm thầm nói.

- May mà ta nhanh chân, nếu không liền không xong à.

- Cố chịu đựng a Bách Hiểu Sinh, ngươi không muốn ta ở đó cùng ngươi đâu.

Những tiếng “cong…cong…” thanh thúy hơn mười phút sau mới dừng lại, Bách Hiểu Sinh một dạng như chó chết, đầu tóc rối bời bị vứt ra khỏi cửa, lúc này Chiến Thiên mới xuất hiện xoắn xuýt hỏi.

- Bách đạo hữu… ngươi còn sống hay không?

“Ta xem ngươi là huynh đệ, vậy mà ngươi lại bỏ mặc ta chạy trốn một mình?” Bách Hiểu Sinh khóc không ra nước mắt, chỉ thấy Chiến Thiên bĩu môi nói.

- Như vậy ngươi muốn ta ở lại đó, cùng ngươi nhìn thân thể phu nhân của ngươi?

“Tốt, ta không trách ngươi.” Nghe tới đây, Bách Hiểu Sinh đầu não nhanh chóng nghĩ thấu, nhìn thân thể của lão bà cứ để chính mình nhìn là được rồi, nếu Chiến Thiên cùng theo nhìn hẳn là Bách Hiểu Sinh hắn là người đầu tiên đứng ra liều mạng.

….Hết Chương 329….

Chương 330: Ngươi là quái vật sao?

“Ngươi hiểu được là tốt rồi.” Chiến Thiên cười nói, Bách Hiểu Sinh cũng theo đó mà đứng dậy, điều động Linh Lực trong cơ thể chảy một vòng, tức thì tất cả những vết thương trên mặt đều biến mất, đương nhiên những vết thương trên người đều là do hắn dùng một pháp thuật nào đó giả trang ra.

Bản thân Bách Hiểu Sinh là một vị Nguyên Anh kì, còn phu nhân của hắn chỉ là một vị Kim Đan kì mà thôi, với một cái chậu nước nàng làm sao có thể tổn thương tới hắn? 

Đứng dậy phủi người vài cái, Bách Hiểu Sinh cười nói. 

- Chiến Thiên huynh đệ, ngươi đi theo ta.

Bách Hiểu Sinh đi thẳng một đường, căn bản không dừng lại một chút nào, tất cả những người ở đây dù cảm thấy Chiến Thiên có chút lạ mặt, nhưng cũng không ai đứng ra ngăn cản, nói đùa cái gì? Người mà ngay cả Bách Hiểu Sinh cũng phải tự mình dẫn đường thì bọn họ có tư cách ngăn cản sao? 

Rất nhanh sau đó hai người đi tới thư phòng, trong phòng có bốn kệ sách ở hai bên, phân biệt mỗi bên hai kệ, giữa phòng là một bàn đọc sách, trên bàn có một đống sổ sách nằm ngổn ngang, trên bức tường sau lưng ghế ngồi còn treo một bức tranh vẽ tản ra từng tia linh khí, bức tranh vẽ một vị tu sĩ, uy vũ bất phàm, nhìn qua là hẳn là một vị đại tiền bối nào đó, dĩ nhiên nơi đây là thư phòng dành riêng cho Bách Hiểu Sinh, dẫn Chiến Thiên vào thư phòng, lúc này Bách Hiểu Sinh cười nói.

- Nơi này có chút bừa bộn, để Chiến Thiên huynh đệ chê cười.

“Không có chuyện.” Chiến Thiên tùy ý đáp một tiếng, Bách Hiểu Sinh nói rồi bước tới bên cạnh bàn, trên bàn ngoài đống sổ sách thì còn có giá để bút, cùng một chân đèn, Bách Hiểu Sinh chạm vào chân đèn xoay một vòng, tức thì kệ sách một bên chấn động, sau đó để lộ ra một cửa hầm.

Đối với chuyện này Chiến Thiên cũng có chút bất ngờ, có chút hứng thú nhìn vào cửa hầm, lúc này Bách Hiểu Sinh mới hỏi.

- Chiến Thiên huynh đệ, ngươi có hứng thú với mật thất sao?

“Đã từng nghe Nguyên Anh cùng sư phụ nói qua, nhưng đây là lần đầu tiên ta được tận mắt nhìn thấy mật thất.” Chiến Thiên suy nghĩ một chút rồi nói.

“Ồ? Lâm tiền bối cũng từng nhắc tới?” Bách Hiểu Sinh lúc này mới hiểu ra, ánh mắt đảo một vòng rồi cười hỏi.

- Như vậy, nhìn căn mật thất này, Chiến Thiên huynh đệ ngươi nghĩ ta cần sửa chữa những gì?

“Cái này sao?” Chiến Thiên trầm ngâm một chút rồi nói.

- Phải để ta đi một vòng nhìn xem mới biết được.

“Dễ nói, Chiến Thiên huynh đệ ngươi cứ tùy tiện.” Bách Hiểu Sinh cười híp mắt, gian mật thất ở đây là một trong những thứ mà hắn cho người làm ra, cũng là thứ mà hắn tâm đắc nhất, hắn không tin Chiến Thiên có thể nhìn ra bí mật bên trong đó.

Chiến Thiên im lặng đứng trước cửa mật thất, cũng không tiến vào, một lúc sau hắn lại xoay người, tiến tới cạnh bàn, cầm lấy chân đèn xoay vài vòng, cũng không có gì xảy ra, sau đó lại xoay giá bút vài vòng, lúc này từ một bên khác, một cái tủ sách lại chấn động tiếp theo lại lộ ra một căn mật thất khác.

“Ồ? Cái này cũng tìm được?” Bách Hiểu Sinh có chút ngạc nhiên, nhưng hắn cũng không nói gì, chân đèn cùng giá bút đều ở trên bàn đọc sách, chân đèn có thể mở ra mật đạo thì cũng có thể thử giá bút một chút, nhưng hành động tiếp theo của Chiến Thiên làm hắn sững sờ kinh ngạc không thôi.

Chiến Thiên mở ra ngăn mật thất thứ hai, nhìn cũng không nhìn, nhìn xuống ngăn bàn làm việc một chút, sau đó lại đi tới bức tranh, tiện tay gỡ lấy bức tranh xuống, phía sau bức tranh có một nút bấm, Chiến Thiên không nói gì, ngay lập tức bấm vào đó.

Gian mật thất thứ nhất chấn động một hồi, sau đó khép lại, tủ sách một lần nữa xuất hiện, Chiến Thiên tới bên cạnh tủ sách, thử lấy ra từng cuốn trên đó, chỉ trong vài hơi thở, gian mật thất thứ thứ nhất ở phía chấn động một hồi, Chiến Thiên lại đi tới bàn làm việc, đưa tay luồn xuống ngăn bàn, nơi đó cũng có một nút bấm, đã được Chiến Thiên phát hiện từ trước, không nói hai lời liền ấn vào.

Chiến Thiên hai mắt đảo một vòng, lại tiếp tục tiến tới bấm một lần nữa vào nút bấm trên tường, ngăn mật thất thứ hai ngay lập tức đóng lại, sau đó ngăn mật thất thứ nhất một lần nữa lại được mở ra, sau khi xác nhận mình không còn bỏ sót bất kì chỗ nào, Chiến Thiên mới hỏi.

- Cách ta mở cửa mật thất có đúng hay không?
“…” Bách Hiểu Sinh im lặng rồi, từ đầu tới cuối hắn chỉ có thể trợn mắt há mồm đứng một bên nhìn tất cả những cạm bẫy mà hắn làm ra từng bước từng bước bị phá giải, một hồi lâu hắn ngây ngốc nói.

- Làm sao ngươi…biết được?

“Ồ? Có gì khó sao?” Chiến Thiên gãi đầu.

- Ta chỉ làm theo lời dạy của Nguyên Anh đại ca a.

“???” Bách Hiểu Sinh trợn trắng cả mắt, chỉ thấy Chiến Thiên giải thích.

- Trước đó, khi sư phụ nhắc tới những ngăn mật thất, thì Nguyên Anh đại ca cũng nói.

- Cửa vào mật thất thường được đặt ở nơi “thấy mà không thấy”, nên ta chỉ việc suy nghĩ câu nói này một chút rồi làm theo mà thôi.

“Nhưng… ngươi làm đúng từng bước mở cửa a?” Bách Hiểu Sinh trợn trắng cả mắt

- Nếu theo lời ngươi nói, thì sau khi ngươi tìm thấy nút bấm ở dưới ngăn bàn thì ngươi phải trực tiếp bấm vào đó, nhưng vì sao ngươi lại không làm như vậy?

“Về chuyện này sao?” Chiến Thiên suy nghĩ một chút rồi nói.

- Ta chỉ đoán như vậy thôi, ta không nghĩ ngươi sẽ để mọi chuyện dễ dàng như vậy.

Chiến Thiên trầm ngâm một chút rồi nói tiếp.

- Ta có thể đoán một chút cách suy nghĩ của người tạo ra căn mặt thất này.- Trong căn phòng này, dù là ai thì cũng rất dễ dàng tìm được bí mật của chân đèn, giá bút, cùng nút bấm ở dưới ngăn bản.

- Về phần bức tranh, bản thân nó toát ra Linh Khí, sẽ che đậy đi nút bấm ở phía sau, đây đương nhiên là một bảo vật có giá trị rất cao.

- Nhưng cũng bởi vì bức tranh quá dễ lấy, giá trị lại cao, những tên muốn vào đây lấy trộm đồ vật, bọn hắn cũng không muốn nó sẽ bị hư hỏng trong lúc tìm bảo vật khác, vì thế bọn hắn sẽ có suy nghĩ trước tiên cứ để nó ở đó, sau khi lấy hết bảo vật khác thì sẽ quay lại lấy nó sau, điều này vô tình khiến bọn hắn không nhìn được nút bấm phía sau. 

- Trong trường hợp này, bọn hắn trước tiên sẽ mở ra một trong hai ngăn mật thất, liền tiến vào đó, nhưng đối mặt với bọn hắn lúc này là một đám cạm bẫy chết người.

- Sau khi bọn hắn thoát được, thì bọn hắn liền sẽ nhận ra, ngăn mật thất mà bọn hắn tiến vào là giả, tiếp theo đó bọn hắn lại mở ra ngăn mật thất thứ hai, nhưng bọn hắn lại tiếp tục gặp cạm bẫy.

- Nút bấm dưới bàn thực chất đúng là nút bấm tắt đi cạm bẫy, nhưng nó chỉ tắt đi cạm bẫy của căn hầm ngầm thứ hai mà thôi, đồng thời cũng là nút khỏi động hệ thống cảnh báo được đặt ở căn hầm thứ nhất.

- Còn để tắt cảnh báo ở gian mật thất thứ nhất thì phải tìm một trong những cuốn sách trên kệ, mà muốn mở ra căn hầm thứ nhất thì bọn hắn phải lấy xuống bức tranh.

- Nhưng lúc này bọn hắn trải qua hai lần rơi vào hai lần cạm bẫy thì cũng đã chết không sai biệt lắm, còn những tên không chết thì cũng mang thương tích khắp người, bọn hắn chỉ có một suy nghĩ, đó là phải tìm cách tắt đi cạm bẫy phía dưới hai gian mật thất, bọn hắn sẽ trực tiếp bấm vào nút ở dưới bàn, và khởi động hệ thống cảnh báo, tiếp theo sau thì bọn hắn sẽ lọt vào vô tận truy sát.

Nới tới đây, Chiến Thiên dừng một chút sau đó mới gật đầu xác định.

- Đó là những gì mà ta nghĩ được sau khi nhìn qua chỗ này.

- Nhưng ta vẫn cảm thấy hai căn mật thất này quá dễ dàng phá giải, chỉ cần hơi có điểm chú ý là được.

“Con mẹ ngươi, ngươi là quái vật đi?” Bách Hiểu Sinh trong lòng hò hét, bởi những suy đoán của Chiến Thiên đều đúng với suy tính của hắn trước khi làm ra những cạm bẫy này, hiện tại để Chiến Thiên một người đoán bậy đoán bạ đơn giản phá giải hết, bảo sao hắn không khiếp sợ?

“Bách thành chủ? Ngươi làm sao?” Chiến Thiên có chút nghi hoặc hỏi, Bách Hiểu Sinh hít vào một hơi rồi cuối cùng lắc đầu cười khổ.

- Ta không có chuyện gì, đã để Chiến Thiên huynh đệ chê cười.

Bách Hiểu Sinh cuối cùng liền quyết định từ bỏ, bởi hắn nghĩ thông, Lâm Thanh Phong tên này đã là quái vật, như vậy đệ tử của hắn sẽ kém đi đâu? Không đạt tới trình độ như hắn thì cũng không kém nhiều đi? Lấy tư chất bình thường của mình lại đi so sanh với bọn hắn, không sớm thì muộn cũng bị tức chết à.

Sau khi nghe Chiến Thiên giải thích một tràng, Bách Hiểu Sinh lúc này cũng có chút chướng mắt với “thành tựu” mà hắn luôn luôn tự hào này rồi, hai mắt đảo một vòng, sau đó liền hỏi.

- Nếu như tạo nghệ về xây dựng mật thất của Chiến Thiên huynh đệ ngươi đã cao như vậy, ngươi có thể cho ta một vài chủ ý cần sửa chữa những nơi nào sao?

“Ý kiến của ta sao?” Chiến Thiên trầm ngâm một chút rồi lắc đầu cười nói.

- Ngươi cũng đừng nên hỏi ta, ngươi có thể hỏi Nguyên Anh a.

- Những chuyện bẫy người kiểu này, thì nó mới là chuyên gia, ta chỉ là một tên gà mờ mà thôi.

Chương 331: Thiên thủ đạo nhân

“Bách Hiểu Sinh, ta có chết cũng không tha cho ngươi….”

Từ trong gian mật thất, tiếng la hét thảm thiết, thương tâm liệt phế, vang lên, khiến ai nghe vào cũng cảm thấy một trận ác hàn, một lúc sau tiếng la hét dần dần nhỏ đi, sau đó tắt ngấm, thay vào đó là tiếng “Éc…éc…” thương tâm liệt phế vang lên.

Đứng nhìn vào cửa mật thất, Bách Hiểu Sinh hai mắt trợn trắng, ngơ ngác nhìn chằm chằm vào mật thất sâu hun hút không thấy điểm cuối, miệng lẩm bẩm.

- Con mẹ nó…đó là Thiên Thủ Đạo Nhân - Thần Thâu Bảng xếp hạng 8901, tu vi Nguyên Anh Viên Mãn nổi danh suốt 1000 năm, hiện tại lại bị bức tới mức đè một con heo ra mà bá vương ngạnh thượng cung?

Nguyên Anh khoanh tay phiêu phù bên cạnh, khóe miệng kéo lên nụ cười hỏi.

- Bách thành chủ, mật thất như vậy, ngươi hài lòng sao?

“Đương nhiên, đương nhiên rồi.” Bách Hiểu Sinh gật đầu như gà mổ thóc, hắn có thể không hài lòng sao? Phải biết tên vừa mới chết trong kia có tu vi Nguyên Anh Viên Mãn a, Bách Hiểu Sinh chỉ mới là Nguyên Anh tầng 3 mà thôi, dù cho có mười cái Bách Hiểu Sinh cũng không đủ cho tên bên trong đánh đâu.

Bách Hiểu Sinh trong lòng âm thầm tự hào, nhờ Nguyên Anh đứng ra giúp sửa chữa mật thất đúng là hành động chính xác nhất đời này của hắn a.



Hai tuần trước.

Bách Hiểu Sinh một mặt nước mắt nước mũi đầm đìa, không quản mọi thứ quỳ gối ôm lấy chân Nguyên Anh nói.

- Nguyên Anh tiền bối, ngài phải giúp ta nha.

“Con mẹ ngươi, buông ra, ta không chơi gay.” Nguyên Anh một mặt ghét bỏ hét lên, bất chấp Nguyên Anh có phản kháng như thế nào, Bách Hiểu Sinh vẫn liều mạng ôm chân nó.

- Ngài không giúp ta, ta nhất định không buông…

Lâm Thanh Phong ở một bên chỉ có thể lắc đầu nói.

- Bách thành chủ, có chuyện gì từ từ nói, trước tiên ngài cứ buông nó ra a.

“Nhưng…Lâm tiền bối, ngài sẽ giúp ta sao?” Bách Hiểu Sinh hai mắt sáng lóng lánh nhìn Lâm Thanh Phong, Lâm Thanh Phong toàn thân nổi lên một trận ác hàn, nhưng vẫn giữ được một chút trấn định.

- Ngươi trước tiên cứ buông nó ra, sau đó lại giải thích cho bọn ta một chút.

- Nếu chuyện này bọn ta giúp được thì đương nhiên bọn ta sẽ giúp ngươi.

“Hô.” Nhận được câu trả lời của Lâm Thanh Phong, Bách Hiểu Sinh mới buông Nguyên Anh ra, Nguyên Anh được giải thoát, nhanh chóng bay tới nép phía sau Lâm Thanh Phong, một mặt ghét bỏ nói.

- Có chuyện gì? Mau nói đi.

“Hắc hắc.” Bách Hiểu Sinh gãi đầu một cái, sau đó liền hỏi.

- Nguyên Anh tiền bối, ta nghe Chiến Thiên huynh đệ nói rằng, ngươi chuyện…âm nhân?

“Con mẹ ngươi mới âm nhân, cả nhà ngươi mới âm nhân.” Vừa nghe tới đây, Nguyên Anh liền muốn nổi giận, nhưng Lâm Thanh Phong nhanh chóng dùng tay đè đầu nó xuống, cau mày hỏi. 

- Bách thành chủ, chuyện ngươi muốn nhờ có liên quan tới việc này sao?

Bách Hiểu Sinh lúc này mới gật đầu, lấy từ nhẫn trữ vật ra một phong thư, đưa tới cho Lâm Thanh Phong, Lâm Thanh Phong cau mày tiếp nhận bức thư đọc lấy nội dung bên trong, Bách Hiểu Sinh một bên giải thích.

- Thiên Thủ Đạo Nhân – Thần Thâu Bảng hạng 8901, hắn nổi danh khắp nơi, lấy tu vi Nguyên Anh Viên Mãn làm đạo tặc, chưa một lần nào thất bại.
- Hắn có một sở thích kì quái, mỗi khi hắn muốn đánh cướp một người nào đó, hắn sẽ gửi cho người đó một bức thư, trên bức thư hắn sẽ thông báo cho người đó khoảng thời gian mà hắn ra tay.

- Chẳng giấu gì hai vị, mười năm trước, ta nhận được phong thư này.

- Nó là của Thiên Thủ Đạo Nhân gửi tới, hắn cho ta thời hạn mười năm để chuẩn bị đầy đủ, khi thời hạn tới, hắn sẽ tới đây trộm lấy tất cả những gì mà các vị thành chủ đời trước để lại.

“Ồ?” Lâm Thanh Phong nhìn bức thư rồi gật đầu, tiện tay đưa tới cho Nguyên Anh rồi hướng về Bách Hiểu Sinh hỏi.

- Vậy ngươi muốn chúng ta giúp gì cho ngươi?

“Cái này nha…” Bách Hiểu Sinh có chút xoắn xuýt nói.

- Cũng vì việc này, mà ta đã cho người làm ra một gian mật thất, nhưng trước đó đã bị Chiến Thiên huynh đệ nhẹ nhàng thông qua được…

“Ồ? Mật thất sao?” Lâm Thanh Phong tròng mắt đảo một vòng, dường như nghĩ ra được gì đó, chỉ thấy Bách Hiểu Sinh gật đầu nói.

- Chiến Thiên huynh đệ đã nói, hai người hiểu biết rất nhiều về mật thất, vì thế ta muốn nhờ hai người giúp ta làm ra một căn mật thất khác.

“Chuyện này…” Lâm Thanh Phong còn đang chần chừ do dự, Nguyên Anh lúc này hai mắt liền phát sáng, nhanh chóng bay tới bên cạnh Bách Hiểu Sinh, vỗ vai hắn cười nói.

- Sao không nói sớm a.

- Mấy việc hố người này cứ giao cho ta.

“Con mẹ ngươi, vừa nãy tên nào còn chối rằng chính mình không thích âm người?” Bách Hiểu Sinh im lặng rồi nhưng ngoài mặt hắn nhanh chóng gật đầu cười.

- Haha, có Nguyên Anh tiền bối ngài giúp đỡ thì còn gì bằng?

“Dễ nói, dễ nói…” Nguyên Anh cùng Bách Hiểu Sinh, một lớn một nhỏ nhìn nhau rồi ngẩng đầu cười lớn.

Nguyên Anh một khi muốn hố người thì ai có thể chạy thoát? Ngay cả phân thân Thiên Đạo - Tròng mắt đại lão cũng bị nó hố một chầu không hề nhẹ, hiện tại vẫn còn đang ngây ngốc nằm trong người Lâm Thanh Phong, tùy thời chờ đợi nó sai sử đây, nghĩ tới số phận của Thiên Thủ Đạo Nhân đã được định sẵn khi rơi vào tay con hàng này a.
“…” Lâm Thanh Phong ở một bên khóe miệng co quắp, âm thầm lắc đầu than thở.

¬-Thiên Thủ Đạo Nhân, số ngươi đã tận a…



Một tuần trước. 

Bách Hiểu Sinh đứng trước gian mật thất thứ hai, cũng là gian mật thất mà hắn cất giấu bảo vật, cau mày nhìn tấm vải trắng nhỏ viết dòng chữ nghuệch ngoạc xiêu vẹo màu đen “tắt trận pháp ở nơi này” kèm theo hình vẽ một bàn tay màu đỏ chỉ vào viên gạch ở phía dưới thật lâu, sau đó mới có chút không chắc chắn hỏi.

- Nguyên Anh tiền bối…cứ như vậy là được rồi sao?

“Dĩ nhiên là chưa a, chúng ta vẫn còn nhiều việc phải làm đâu.” Nguyên Anh một bên khoanh tay gật dầu cười nói.

“…” Bách Hiểu Sinh khóe miệng co quắp, nhưng hắn cũng quyết định đánh cuộc một lần, xoay người bước ra ngoài chuẩn bị.

….

6 ngày trước.

Nam Cung Thành truyền ra tin tức, bởi vì những lần trước ra tay quá mạnh, dẫn tới việc mật thất cất giữ bảo vật của hắn bị hư hỏng, phải ngấm ngầm mời về một vị Luyện Khí Sư để sửa chữa mật thất.

Nhưng thân là thành chủ, Bách Hiểu Sinh tự mình cảm thấy hối hận vì không nhận ra những hành động của đám ác nhân kia sớm hơn, để cho bách tính vô tội phải chịu khổ cực, rơi vào vòng tay ma quỷ.

Cũng vì thế, trong khoảng thời gian mà vị Luyện Khí Sư tới sửa chữa mật thất, Bách thành chủ cũng không ở một bên nhìn, mà cả ngày đều ở bên ngoài, trực tiếp đứng ra phát lương thực cứu tế, và chỉ huy xây dựng lại nhà ở cho những bách tính bị hãm hại, dự tính việc này sẽ diễn ra liên tục suốt một tuần lễ.

Chuyện này dẫn tới việc, vị Luyện Khí Sư kia sau khi xây dựng xong mật thất cũng không muốn làm phiền Bách thành chủ, hắn chỉ còn cách để lại những đoạn thông báo nhỏ, có thể trực tiếp chỉ đường cho Bách thành chủ đi thông tới cuối mật thất.

Nhưng không ngờ chuyện này lại để một tên binh sĩ biết được, sau khi vị Luyện Khí Sư rời đi, hắn đã nhân cơ hội này lẻn vào mật thất, đi theo chỉ dẫn của vị Luyện Khí Sư để lại, thành công đi tới cuối mật thất và đánh cắp bảo vật.

Khi trở ra thì hắn lại bị phát hiện, và đã bị tống giam vào ngục.

Chuyện này gần như truyền tới tai Bách thành chủ, nhưng lúc này thành chủ phu nhân lại đứng ra nói.

- Chuyện này không được phép cho lão gia biết, lão gia những ngày này đã phiền muộn rất nhiều, cứ đợi sau khi lão gia kết thúc bảy ngày phát lương thực cứu tế thì hãy cho hắn biết.

Lời này của thành chủ phu nhân có lỗ hổng, bà chỉ nói rằng “không được phép cho lão gia biết” cũng không nói không được cho bách tính biết được, vì thế chỉ trong chưa đầy một ngày, tất cả bách tính trong thành đều biết được, vì thế ai cũng “giấu diếm” chuyện này với Bách thành chủ, mỗi khi nhìn thấy Bách thành chủ thì liền im lặng ngậm miệng.

Thời hạn sắp tới, Thiên Thủ Đạo Nhân những ngày này đương nhiên sẽ ở tại Nam Cung Thành, nhưng hắn ẩn mình rất tốt, không một ai có thể nhận ra được thân phận của hắn…ít nhất thì hắn nghĩ như vậy.

Lúc trước Lâm Thanh Phong đã từng tản ra tinh thần lực bao phủ toàn bộ Nam Cung Thành, Thiên Thủ Đạo Nhân tu vi Nguyên Anh Viên Mãn trong mắt của hắn như một mồi lửa trong đêm tối a, rất dễ nhìn thấy, nhưng dù đã biết Thiên Thủ Đạo Nhân tồn tại, Lâm Thanh Phong cũng không nói ra, tên này đã bị Nguyên Anh nhìn trúng, hắn có thể chạy thoát được sao?

Vì ở đây từ sớm, nên những tin đồn trong thành Thiên Thủ Đạo Nhân cũng nghe được không sai biệt lắm, hắn khinh thường hừ lạnh một tiếng.

- Bách Hiểu Sinh, ngươi cho ta là đồ ngu sao? Trò trẻ con này có thể bẫy được ta?

Nói rồi, Thiên Thủ Đạo Nhân một thân hắc sắc y phục, khoát tay xoay người rời đi, Bách Hiểu Sinh thật sự mời tới một vị Luyện Khí Sư, điều này hắn biết rõ, bởi vì ngày đó hắn ở một bên cùng bách tính nhìn xem tất cả, nhưng trên đời này lại tồn tại tên Luyện Khí Sư não tàn viết lại ghi chú ngay trên tường để dẫn người vào mật thất sao?

Nếu có thật thì hắn cũng không cần làm Luyện Khí Sư nữa, trở về tìm một đống cứt đập đầu tự sát là được rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau