HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 321 - Chương 325

Chương 322: Trở về Nam Cung Thành (2)

“Haha, đa tạ tiểu ca.” Tiếp nhận lấy ngọc giản, Lâm Thanh Phong đồng thời lấy ra một viên linh thạch hạ phẩm, đưa cho tên binh sĩ rồi cười hỏi.

- Chúng ta đã rời đi cũng được một khoảng thời gian, ngươi có thể cho bọn ta hỏi một chút tình hình hiện tại trong thành sao? Có những chuyện gì cần chúng ta phải để ý sao?

“Ừm? Cái này là?” Nhận lấy viên linh thạch, tên binh sĩ trợn mắt một cái, trong phút chốc hắn liền nhận ra thứ này là gì, nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn xung quanh.

Để bảo vệ danh tính của người vào thành, tránh đi một ít kẻ thù, vì thế khoảng cách của bàn ghi danh và hàng người cách nhau khá xa, nơi này chỉ có một tên binh sĩ đang ghi danh và Lâm Thanh Phong hai người mà thôi.

Mặc dù làm như vậy cũng không có trứng gì dùng, nhưng dù sao cũng tránh được một ít phiền phức không đáng có.

Nhìn ra không có ai để ý tới bên này, lúc này tên binh sĩ mới nhanh chóng thu lấy viên linh thạch vào túi, nhìn sang một tên binh sĩ khác đứng ở phía xa rồi hét lên.

- Tiểu Cẩu, ngươi tới đây ghi danh giúp ta một chút, ta có việc gấp.

Những tên binh sĩ này, bọn hắn chỉ là những tên Luyện Khí kì mà thôi, bọn hắn vẫn giống như người bình thường, cần ăn uống, cũng cần giải quyết việc riêng tư, vì thế chuyện bọn hắn giúp nhau thay ca trong giờ làm việc là một chuyện rất bình thường.

“Tốt, A Ngưu ca.” Tên binh sĩ được gọi là Tiểu Cẩu nhanh chóng đáp ứng một tiếng sau đó liền chạy tới.

“Ngươi giúp ta một chút, ta dẫn người này đi tham quan thành, tối nay ta sẽ mời ngươi ăn một bữa.” Nhìn Tiểu Cẩu chạy tới, A Ngưu vỗ vai cười nói.

“Hắc hắc, ta hiểu nha.” Tiểu Cẩu cười đáp, việc này đối với bọn hắn là rất bình thường, nhiều tên thương nhân cũng như vậy, để tìm hiểu một chút hoàn cảnh trong thành, thường hay đút lót bọn họ một chút để bọn họ dẫn đi tham quan một vòng.

Đối với những tên binh sĩ này, Nam Cung Thành cũng giống như là nhà của bọn họ, chỉ dẫn người đi dạo một vòng quanh nhà liền có được một chút tiền, bọn họ đương nhiên rất vui vẻ.

“Người kế tiếp.” A Ngưu thuần thục hét lớn một tiếng rồi quay sang Lâm Thanh Phong.

- Tiểu ca, dẫn người của ngươi tới đây đi theo ta, ta sẽ dẫn đường cho các ngươi.

“Như vậy phiền phức ngươi rồi.” Lâm Thanh Phong cười đáp một tiếng, sau đó dẫn bọn người Nam Cung Mị Ảnh đi theo A Ngưu.

Lâm Thanh Phong ngay từ lần đầu tiên đã đưa ra một viên Linh Thạch Hạ Phẩm, thứ này chỉ có những gia tộc trong thành mới có thể sở hữu, còn A Ngưu bọn hắn chỉ là đám binh lính quèn, rất ít khi được sử dụng, trong mắt A Ngưu thì Lâm Thanh Phong là một tên đại gia, dẫn đường cho một tên đại gia đương nhiên hắn rất vui vẻ rồi.

“Nam Cung Thành trong những năm gần đây đã xảy ra rất nhiều chuyện, ngoại trừ thành chủ vẫn nắm giữ quyền lực cao nhất….”

Hơn mười năm, hoàn cảnh ở Nam Cung Thành cũng có rất nhiều thay đổi, nếu lúc trước Lâm Thanh Phong không đột nhiên nghĩ ra để A Ngưu dẫn đường, thì bốn người bọn họ thật sự có thể bị lạc.

A Ngưu một đường nói liên tục, căn bản không ngừng nghỉ, không có cách nào, hắn đã nhận việc thì phải thực hiện một cách tốt nhất, nếu có thể làm vui lòng Lâm Thanh Phong có thể hắn sẽ được thưởng thêm nha.

Một đường đi tới, theo lời của A Ngưu, Lâm Thanh Phong biết được, những năm này, Bách hiểu Sinh luôn luôn trợ giúp Nam Cung gia tộc, chỉ cần Nam Cung gia tộc không làm ra những hành động điên rồ thì Bách Hiểu Sinh liền nhắm mắt cho qua.

Với điều kiện như vậy, Nam Cung gia tộc có thể bành trướng thâu tóm những gia tộc khác, nhưng Nam Cung gia tộc lại không làm vậy, chỉ một dạng an phận thủ thường, chăm chú làm ăn, không gây sự với bất kì ai, cũng không có bất kì ai gây chuyện với Nam Cung gia tộc, thậm chí có một vị thiếu gia của một gia tộc khác, lúc trước hắn chỉ tát một tên nô bộc của Nam Cung gia tộc một cái mà thôi, khi trở về liền bị tộc trưởng đuổi ra khỏi gia tộc.

Hiển nhiên Nam Cung gia tộc đã trở thành một gia tộc không một ai dám động tới, chỉ có thể trở thành bạn, không thể trở thành kẻ thù.

Đối với những binh sĩ bình thường như A Ngưu, bọn hắn cũng không hiểu rõ ràng nguyên do là vì sao, nhưng bọn hắn có thể đoán được một chút, hơn mười năm trước Nam Cung gia tộc trong một ngày xuất hiện một vị tiền bối lật tay diệt sạch Bạch gia, nhưng chuyện này đã được Bách Hiểu Sinh ra lệnh nghiêm cấm loan truyền, chỉ cần tiết lộ một chút liền bị giết, vì thế A Ngưu cũng không nói ra.

“Là như vậy sao?” Lâm Thanh Phong trầm ngâm suy nghĩ, mặc dù A Ngưu không nói, nhưng hắn vẫn đoán được nguyên do Bách Hiểu Sinh làm như vậy. nhưng hắn cũng có chút vui vẻ, bởi vì Nam Cung gia tộc không dựa vào tên của hắn đứng ra làm xằng làm bậy.

- Ngươi có thể dẫn bọn ta tới Nam Cung gia tộc sao?

“Ồ? Đương nhiên là có thể nha.” A Ngưu vui vẻ gật đầu đáp.

- Nam Cung gia tộc rất nổi tiếng, các ngươi tùy tiện tìm một người nào đó trong thành đều có thể dẫn đường cho các ngươi tới đó.
“A Ngưu ca.” Vào lúc này, từ phía sau bọn họ vang lên một giọng nói nữ tính, Lâm Thanh Phong có chút nghi hoặc xoay người lại, chỉ thấy một vị nữ tử trẻ tuổi ăn mặc một bộ quần áo sang trọng đứng tại đó, vui vẻ chạy tới bên này.

“Xuân nhi.” Nhận ra vị nữ tử, A Ngưu cũng vui vẻ đáp lời.

- Sao muội lại ở đây?

“Muội đang đi dạo nha, còn huynh? Vì sao huynh lại ở đây? Huynh trốn việc?” Nữ tử hai mắt híp lại, tràn đầy ý vị hỏi.

A Ngưu xoắn xuýt ho nhẹ một tiếng, liền đáp.

- Ta cũng đang làm việc à, những vị này đã rời đi Nam Cung Thành một khoảng thời gian, hiện tại ta đang đưa bọn họ đi dạo xung quanh thôi.

Lúc này hắn mới hướng về Lâm Thanh Phong gãi đầu nói.

- Để các vị chê cười, đây là Dương Xuân, nàng là bằng hữu của ta.

“Không có chuyện.” Lâm Thanh Phong lắc đầu cười nói.

- Dương Xuân cô nương tốt, tại hạ là Lâm Thanh Phong, là ta đã nhờ vả A Ngưu huynh đệ dẫn đường cho bọn ta.

“Lâm công tử tốt.” Dương Xuân gật đầu, nhẹ nhàng đáp một tiếng, sau đó liền hỏi.

- Mọi người đang muốn đi đâu? Ta có thể theo cùng sao?

“Đương nhiên rồi, có thêm một người thì còn gì bằng.” Lâm Thanh Phong gật đầu cười đáp.

“Oa… Nam Cung gia tộc sao? Ta còn chưa một lần được vào đây đâu.” Đứng trước cổng Nam Cung gia, Dương Xuân một mặt ngạc nhiên nhìn Nam Cung Mị Ảnh.

- Mị Ảnh tỷ tỷ là người của Nam Cung gia tộc?

“Ừm.” Nam Cung Mị Ảnh gật đầu cười.
- Đã lâu rồi cũng không trở về, lần này nhân tiện về nhìn một chút.

A Ngưu ở một bên cũng không có chút kinh ngạc, ngay từ lúc nghe bọn người Lâm Thanh Phong muốn tới Nam Cung gia tộc thì hắn cũng đã có chút suy đoán, hiện tại đã tới nơi thì hắn liền chắp tay nói.

- Lâm công tử, ngài đã tới nơi cần đến, như vậy ta cũng xin phép rời đi.

“A Ngưu ca, chúng ta ở lại một chút không được sao?” Nghe được A Ngưu liền muốn rời đi, Dương Xuân có chút buồn bã.

A Ngưu một mặt bất đắc dĩ, đưa tay xoa đầu Dương Xuân nói.

- Để lần khác đi, muội cũng biết ta còn có việc nha.

“Lại là lần khác.” Dương Xuân bĩu môi.

- Huynh nói câu này bao nhiêu lần, nhưng có lần nào huynh đi với muội đâu?

“Ài, ta cũng không có biện pháp nha.” A Ngưu chỉ có thể cười khổ, xoay người cúi đầu với Lâm Thanh Phong.

- Lâm công tử, ta xin phép rời đi.

A Ngưu đã muốn rời đi, Lâm Thanh Phong cũng không tiện giữ lại, lấy ra một viên linh thạch hạ phẩm đưa cho hắn cười nói.

- Tốt thôi, A Ngưu huynh đệ, lần sau có dịp thì ta sẽ đãi ngươi một bữa.

“Đa tạ công tử.” Tiếp nhận viên linh thạch hạ phẩm A Ngưu gật đầu một cái liền xoay người rời đi, cũng không để ý tới Dương Xuân một mặt hờn dỗi ở cạnh bên.

Nhìn sang Dương Xuân hai mắt vẫn trông ngóng nhìn theo A Ngưu, Nam Cung Mị Ảnh cũng không nỡ để nàng một mình, chỉ có thể hỏi.

- Dương Xuân muội muội, ngươi muốn cùng chúng ta vào trong sao?

Dương Xuân có chút buồn bã lắc đầu nói.

- Đa tạ ý tốt của tỷ, nhưng hiện tại ta muốn ở một mình.

Nói rồi, Dương Xuân liền rời đi, Nam Cung Mị Ảnh muốn giữ lại nàng, nhưng Lâm Thanh Phong lắc đầu cười nói.

- Lão bà, ta biết ngươi muốn giúp bọn họ.

- Nhưng ngươi cũng nhìn thấy, Dương Xuân nàng một thân y phục sang trọng, đoán chừng nàng là tiểu thư của một gia tộc nào đó, còn A Ngưu chỉ là một tên lính mà thôi.

- Ở nơi này bọn họ căn bản rất khó tới được với nhau, chúng ta có thể giúp bọn họ một tay, nhưng mà...

Đang nói giữa chừng, Lâm Thanh Phong cảm nhận được điều gì đó, liền hừ lạnh nói.

- Chiến Thiên, ngươi qua bên kia mang A Ngưu về đây, đồng thời dạy dỗ bọn người kia một chút, nếu bọn hắn có ý kiến gì khác thì nói bọn hắn tự mình tới gặp ta đi.

“Đã rõ, sư phụ.” Chiến Thiên có chút nghi hoặc, nhưng hắn cũng không hỏi nhiều liền rời đi.

….Hết Chương 322…

Chương 323: Trở về Nam Cung Thành (2)

Cầm trên tay hai viên linh thạch mà Lâm Thanh Phong đã đưa, A Ngưu chán nản thở dài.

- Xuân nhi…

Nhưng ngay sau đó hắn liền nắm chặt hai viên linh thạch trong tay, vẻ mặt kiên định thầm nói.

- Xuân nhi, ngươi chờ ta, sẽ sớm thôi…

“Sẽ sớm cái gì a?” Ngay lúc này, từ phía sau hắn lại có một tiếng nói vang lên, A Ngưu trong lòng thầm hô không ổn, ngay một hơi thở sau đó, một bàn tay từ phía sau đã nắm chặt lấy đầu hắn, chà xát xuống mặt đất, hai viên linh thạch trên tay cũng rớt ra ngoài.

Người đi đường xung quanh đều đồng loạt tránh sang một bên, thấp giọng nghị luận.

- Bọn họ là ai a?...

- Xuỵt người đừng nói chuyện, đó là Tô công tử, nếu không muốn chết thì cứ im lặng mà nhìn là được rồi.

A Ngưu gương mặt bị chà xát xuống mặt đất, căn bản không nhìn thấy phía sau, nhưng hắn cũng đoán được ai đã làm chuyện này với hắn, nghiến răng nghiến lợi nói.

- Tô…công tử…

Tô công tử một thân y phục màu lam nhạt, trên người mang một cái quạt vắt ngang hông, ngồi xổm xuống trước mặt A Ngưu, đưa tay nhặt lấy hai viên linh thạch cười hỏi.

- A Ngưu nha, chúng ta là bằng hữu không phải? Ta có thể mượn chúng dùng được sao?

“Tô…công tử…ngươi…” Nhìn hai viên linh thạch trong tay Tô công tử, A Ngưu hai mắt đỏ ngầu cắn răng thều thào.

“A Ngưu, ngươi đang muốn nói gì nha?” Tô công tử vẻ mặt có chút hài hước, ngẩng đầu nhìn tên tay sai đang đè lấy A Ngưu nói.

- Còn ngươi, ngươi không nhìn thấy A Ngưu là huynh đệ của ta sao?

- Còn không biết nhẹ tay một chút sao?

“Rõ, thưa công tử.” Tên tay sai đáp một câu liền thả tay, không tiếp tục ấn đầu A Ngưu chà xát xuống đất, lúc này A Ngưu mới có thể nói chuyện.

- Tô công tử,…trả lại cho ta.

Nghe được lời của A Ngưu, Tô công tử lắc đầu nói.

- A Ngưu nha, chúng ta là bằng hữu, ta chỉ muốn mượn chúng để dùng một chút không được sao?

“Không được.” A Ngưu hai mắt đều đỏ lên, Tô công tử cũng không để ý, thu lấy hai viên linh thạch vào nhẫn trữ vật khinh miệt nói.

- A Ngưu nha, ta nghe đồn rằng, vừa nãy ngươi cùng Dương Xuân đi chơi rất vui vẻ?

- Ngươi chỉ là một tên binh sĩ quèn, ngươi còn muốn nghĩ tới Dương Xuân sao?

Nói tới đây, Tô công tử liền thu lại nụ cười trên mặt, dùng tay tát thẳng vào mặt A Ngưu một tiếng vang dội, vẻ mặt độc ác nói.

- Tự mình biết thân biết phận một chút đi, Dương Xuân là của ta, nàng không phải là người mà ngươi có thể động vào.

- Lần này ta chỉ thu ngươi hai viên linh thạch, nếu để ta thấy được ngươi lại đi cùng Dương Xuân thì đừng trách ta vô tình.

“Ài…” Ngay lúc này, từ phía sang vang lên tiếng thở dài, Chiến Thiên xuất hiện, tiện chân đạp tên tay sai một cước, tên tay sai liền bay thẳng một đường thật xa, sống chết không rõ.Tuy nói rằng tên tay sai sống chết không rõ, nhưng hắn chỉ là một tên Luyện Khí kì tầng 1 mà thôi, Chiến Thiên tu vi cao bao nhiêu? Mặc dù Chiến Thiên chỉ tùy ý đá một cước, nhưng hắn có thể chịu được sao? Không cần nói cũng biết được.

Tên tay sai bay thẳng một đường, Tô công tử cũng không quan tâm, hắn chỉ cau mày nhìn Chiến Thiên hỏi.

- Ngươi là ai?

Đối với câu hỏi của Tô công tử, Chiến Thiên cũng không thèm để ý, đi tới một bên nâng A Ngưu đứng dậy rồi lạnh nhạt hướng Tô công tử nói.

- A Ngưu, sẽ đi cùng ta.

- Còn ngươi, ta hạn cho ngươi trong vòng một giờ đồng hồ, gọi lão tổ của ngươi tới trước cửa Nam Cung gia tộc.

- Trong vòng một giờ, nếu ta lại không nhìn thấy hắn, cả cái Tô gia các ngươi cứ chuẩn bị đi.

Chiến Thiên trước khi gặp Lâm Thanh Phong, hắn đã trải qua tình huống tương tự như A Ngưu rất nhiều lần, vì thế hắn căm thù nhất những tên như Tô công tử, nếu không phải vì Lâm Thanh Phong muốn gặp tộc trưởng của tên này thì Chiến Thiên đã một cước đá chết hắn ngay từ đầu chứ không để hắn sống tới hiện tại.

Chiến Thiên nói xong, liền dùng dịch chuyển tức thời đưa A Ngưu tới Nam Cung gia tộc, hắn đã chuyển lời, nếu tên này còn không nghe theo chỉ có thể nói là bọn hắn muốn chết mà thôi.

“Hừ, coi như hôm nay ngươi may mắn.” Nhìn Chiến Thiên dùng pháp thuật rời đi, Tô công tử hừ lạnh một tiếng, sau đó cũng xoay người bỏ đi.

Trong suy nghĩ của Tô công tử, Chiến Thiên có thể tùy ý đá bay tên tay sai, mặc dù bản thân hắn không thể làm tới mức này, nhưng cha của hắn là một vị Trúc Cơ kì tu sĩ có thể làm được, cộng thêm Chiến Thiên nhìn qua quá trẻ tuổi, cùng lắm chỉ ngang bằng với hắn mà thôi, tu vi có thể cao tới đâu?

Từ hai điều này cộng lại, vì thế trong suy nghĩ của Tô công tử, Chiến Thiên cùng lắm chỉ là một tên Trúc Cơ kì mà thôi.

Một tên Trúc Cơ kì lại muốn Lão Tổ nhà hắn là một vị Kim Đan kì tới cửa xin lỗi? Nói đùa cái gì đây?

Mặc dù khinh thường, nhưng đã có liên quan tới Nam Cung gia tộc, thì Tô công tử cũng không dám buông lỏng, trong lòng âm thầm suy nghĩ.

- Người của Nam Cung gia tộc ta gặp cũng không ít, nhưng chưa lần nào gặp mặt tên vừa nãy, hẳn là hắn chỉ giả danh mà thôi.

- Nhưng dù gì cũng là một tên Trúc Cơ kì, cứ về hỏi cha một chút, đều là Trúc Cơ kì, hẳn là cha sẽ biết một ít thông tin về hắn.- Khi đó sao….ta không tin hắn sẽ chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ta.

Tô công tử càng nghĩ, trong nội tâm càng thấy vui vẻ, ngẩng đầu lên trời cười lớn.



Trở lại bên cạnh Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên nhanh chóng nói.

- Sư phụ, ta đã mang A Ngưu trở lại.

“Tốt a.” Lâm Thanh Phong gật đầu, sau đó lại nhìn về A Ngưu vẫn đang còn nằm trên mặt đất, một dạng mộng bức, ngây ngốc nhìn chằm chằm vào Chiến Thiên thật lâu cũng không nói nên lời.

Để ý tới ánh mắt của Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên cũng nhìn A Ngưu đồng thời cau mày nói.

- Ngươi còn không mau tạ ơn sư phụ?

Kể từ lúc Chiến Thiên xuất hiện cứu giúp A Ngưu cho tới khi mang hắn trở về, kể ra thì dài, nhưng tất cả chỉ diễn ra trong chưa đầy mười hơi thở mà thôi, vì thế A Ngưu vẫn còn cảm thấy kinh ngạc, cho tới khi được Chiến Thiên nhắc nhở, A Ngưu lúc này mới sửng sốt, nhưng hắn phản ứng cũng rất nhanh, nhanh chóng đứng dậy hướng Lâm Thanh Phong cúi người nói.

- Tạ ơn Lâm công tử đã ra tay giúp đỡ. 

“Được rồi, tạ ơn coi như xong, ngươi theo chúng ta vào trong thôi.” Lâm Thanh Phong khoát tay một cái, cũng không để ý tới biểu hiện của A Ngưu, theo Nam Cung Mị Ảnh dẫn đường cho cả bọn đi tới trước cửa Nam Cung gia tộc.

A Ngưu sững sờ một lúc, nhìn thấy bọn người Lâm Thanh Phong đã rời đi, lúc này hắn mới nhanh chóng chạy theo sau.

Trong khoảng thời gian này, có Bách Hiểu Sinh đứng phía sau ngầm trợ giúp, quyền lực của Nam Cung gia tộc có thể nói là lên cao như diều gặp gió, nhưng Nam Cung Phi Vân biết rõ, Bách Hiểu Sinh làm như vậy bởi vì Nam Cung gia tộc có Lâm Thanh Phong mà thôi.

Trong trường hợp Lâm Thanh Phong không xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì không sao, nhưng một khi Lâm Thanh Phong lại gặp bất trắc, Nam Cung gia tộc cũng đừng hòng Bách Hiểu Sinh ra tay trợ giúp.

Không phải là Nam Cung Phi Vân không có chí tiến thủ, Lâm Thanh Phong một thân thực lực cường đại không giả, thế nhưng hắn vẫn còn quá trẻ, mặc dù hắn không muốn, nhưng hắn vẫn sẽ chọc tới một vài thế lực cường đại, khi đó tự thân hắn sẽ lành ít dữ nhiều.

Nhận ra điểm này, Nam Cung Phi Vân chỉ cố gắng nhặt nhạnh một ít chỗ tốt cho gia tộc, cũng không gây nên những gia tộc khác căm phẫn, đồng thời ngày càng quản giáo nghiêm ngặt tộc nhân, không để cho tộc nhân bên dưới ra ngoài sinh sự, để tránh bị các gia tộc khác nhằm vào.

Cũng vì Nam Cung Phi Vân một dạng an phận thủ thường, hiện tại Nam Cung gia tộc mặc dù phát triển nhanh hơn lúc trước, nhưng ngoài mặt thì vẫn như cũ, trang viên cũng không mở rộng, bên ngoài chỉ có hai tên hộ vệ đứng canh gác.

Nhìn thấy bọn người Lâm Thanh Phong tới gần, dẫn đầu lại là một vị mỹ nữ, hai tên hộ vệ đồng thời nuốt vào một ngụm nước bọt, nhưng bọn hắn thân mang trọng trách, một tên nhanh chóng chạy tới chặn đường, lớn tiếng nói.

- Các ngươi là ai? Đây là Nam Cung gia tộc, người ngoài không được phép tiến vào.

Nhìn thấy hành động của hai tên hộ vệ, Nam Cung Mị Ảnh trong lòng âm thầm gật đầu hài lòng, mỉm cười nói.

- Hai người vào bên trong thông báo cho gia chủ một chút, Nam Cung Mị Ảnh đã trở về.

Hai tên hộ vệ nghi hoặc đồng thời nhìn nhau, Nam Cung Mị Ảnh - đại tiểu thư của Nam Cung gia tộc bọn hắn đã từng nghe qua, nhưng sau khi Nam Cung Mị Ảnh rời đi thì bọn hắn mới tới đây nhận việc làm hộ vệ của Nam Cung gia tộc, vì thế bọn hắn cũng chưa từng gặp mặt Nam Cung Mị Ảnh, một tên rốt cục gật đầu nói.

- Các ngươi đợi một chút, ta sẽ vào trong thông báo.

….Hết Chương 323…

Chương 324: Ta là thân bất do kỉ

Nam Cung Thành hơn mười năm trước…

Trong một gia đình nghèo nằm ở sát cổng thành, hiện tại đang là giờ ngủ, trong một gian phòng nhỏ, hai vợ chồng trung niên nằm im lặng không nói, không biết đã qua bao lâu, vị phụ nhân rốt cục không nhịn được hỏi.

- Lão gia ngươi ngủ chưa?

Nghe được câu này, người đàn ông trung niên thân thể run lên một cái, sau đó liền “Ừ” nhẹ một tiếng xem như trả lời, lúc này vị phụ nhân mới thở ra một hơi rồi hỏi.

- Bạch gia đã bị diệt, như vậy công việc của ông…

“Không có chuyện.” Người đàn ông thở ra một hơi nói.

- Bạch gia dù bị diệt, nhưng ta đã nhận được một phần lương bổng, chúng ta vẫn có thể cầm cự một khoảng thời gian trước khi ta tìm được việc mới.

“Ài…” Phụ nhân thở dài một hơi, vẻ mặt tiếc nuối lắc đầu nói.

- Tìm được một công việc dễ dàng như vậy sao? 

Nói tới đây, vị phụ nhân bỗng dưng nổi giận.

- Không biết là tên nào, bỗng dưng giết sạch Bạch gia, vậy mà thành chủ ngay cả cái rắm đều không thả.

“Im miệng.” Người đàn ông trung niên bỗng chốc hốt hoảng, nhanh chóng bật dậy, chạy tới bên cửa sổ đưa mắt nhìn ra ngoài, tới khi xác nhận bên ngoài không có người, lúc này hắn mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, tiến lại giường một mặt bất đắc dĩ nói.

- Chuyện này thành chủ đã ra lệnh cấm, không ai được nhắc tới, nếu để người khác biết được thì cả nhà chúng ta liền chết rồi.

“Nghiêm trọng như vậy?” Vị phụ nhân lúc này mới hiểu rõ, nguyên do sắc mặt trở nên trắng bệch, chỉ thấy người đàn ông trung niên một mặt nghiêm trọng gật đầu.

- Về sau cũng đừng bàn chuyện này với những người khác, cứ giữ kín trong lòng là được rồi.

“Hô…” Vị phụ nhân thở dài một hơi, nhưng một lúc sau, nàng lại không nhịn được tò mò hỏi.

- Lão gia, ngươi biết vì sao thành chủ lại ra mệnh lệnh như vậy sao?

“Ai biết được đây.” Người đàn ông trung niên lắc đầu nói.

- Nhưng thực ra ta cũng có một chút thông tin.

“Ồ? Vì sao vậy?” Phụ nhân tròn mắt hỏi, chỉ thấy người đàn ông vẻ mặt thần bí nói nhỏ.

- Thật ra, ta có quen biết một vị huynh đệ là người của Nam Cung gia tộc, theo lời hắn nói, thì việc này liên quan tới tu sĩ.

- Phu nhân ngươi cũng biết, hai tháng trước Bạch gia có hạ lệnh truy bắt Đại tiểu thư Nam Cung Mị Ảnh của Nam Cung gia tộc đi?

“Đúng vậy, mặc dù Bạch gia đã giấu kín, nhưng bên ngoài vẫn đồn đại như vậy.” Nói tới chuyện này, vị phu nhân thở dài một hơi.

- Không biết vì cái gì, Đại tiểu thư của Nam Cung gia tộc lại bị Bạch gia truy sát, theo ta biết được, nàng chưa một lần nào bước ra khỏi gia tộc a.

“Cái đó không quan trọng.” Người đàn ông ngay lập tức khoát tay nói.

- Cái quan trọng là, ngày hôm qua đại tiểu thư của Nam Cung gia tộc đã trở về, đồng thời nàng mang theo một người thanh niên tên là Lâm Thanh Phong, hắn là một vị tu sĩ.

- Cũng vì biết nàng trở về, sáng ngày hôm nay Bạch gia đã dẫn gần một ngàn người tới trước cửa Nam Cung gia tộc để đòi người, nhưng không nghĩ tới, tất cả đều bị vị tu sĩ này giết chết chỉ trong chưa đầy một giờ.

“Kinh khủng như vậy?” Vị phu nhân một mặt kinh ngạc, chỉ thấy người đàn ông trung niên gật đầu nói tiếp.
- Sau khi chuyện này xảy ra, ngay giữa trưa Bách thành chủ cũng tự mình tới Nam Cung gia tộc, nhưng ngươi biết diễn biến tiếp theo sao?

- Vị tu sĩ này trực tiếp để Bách thành chủ chờ đợi ngoài cửa hơn ba giờ đồng hồ, sau đó mới xuất hiện.

- Không phải vì hắn bị trọng thương sau trận chiến, mà chỉ vì hắn đang bận… nấu thức ăn.

- Dù là như vậy, Bách thành chủ vẫn thành thật chờ đợi, một cái rắm cũng không dám thả, khi nhìn thấy hắn vẫn phải một mặt tươi cười nói chuyện.

“…” Vị phu nhân trợn tròn mắt, trong ấn tượng của nàng, Bách Hiểu Sinh - Bách thành chủ là một tồn tại cao quý tới mức nào, ngay cả loại tồn tại này đều phải đứng bên ngoài chờ đợi, như vậy vị tu sĩ kia phải kinh khủng tới mức nào?

“Nên nhớ, giữ lấy chuyện này trong lòng, dù là bất kì ai thì bà cũng không thể tiết lộ, một khi lộ ra thì cả nhà chúng ta liền chết rồi.” Người đàn ông trung niên vẻ mặt nghiêm trọng nói một câu, vị phu nhân cũng hiểu mức quan trọng của việc này vì thế liền gật đầu đáp ứng.

- Yên tâm, dù có chết, ta cũng sẽ không để lộ ra.

- Cũng không thể để A Ngưu biết được chuyện này, lỡ như nó nổi điên, lại học giống tên Lâm Thanh Phong đó chạy ra ngoài giết người thì xong rồi.

Lúc này người đàn ông trung niên mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, nằm xuống giường tiếp tục đi ngủ, bọn họ không biết được, cuộc trò chuyện của bọn họ đã bị người thứ ba nghe được, đó là một tên tiểu tử tầm 10 tuổi, cũng chính là con trai của bọn họ.

“A Ngưu ta sẽ không giống loại người như Lâm Thanh Phong.” Tên tiểu tử này là A Ngưu, hắn nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn, hai mắt kiên định âm thầm tự nói.

Vài tháng sau, Nam Cung gia tộc đưa ra tin tức, đại tiểu thư Nam Cung Mị Ảnh xuất giá, phu quân của nàng là Lâm Thanh Phong, nhờ đó cả thành tổ chức ăn mừng trong vài ngày.

Trở về hiện tại, sau khi nghe được lời của Nam Cung Mị Ảnh nói với hai tên hộ vệ, A Ngưu một mặt mộng bức ngây ngốc nhìn Lâm Thanh Phong, bởi hắn không thể nào tưởng tượng ra được, Lâm Thanh Phong lại là người mà phụ thân hắn đã nói lúc trước.

Vè mặt vô hại, nụ cười tỏa sáng như vị ca ca nhà bên, nhìn kiểu nào cũng không giống như một người có thể giết chết một ngàn người trong chưa đầy một giờ a?

“Ồ? A Ngưu, ngươi nhìn ta làm gì a?” Nhận thấy ánh mắt của A Ngưu, Lâm Thanh Phong cười nói.

“A? Không có, không nhìn, ta không nhìn.” A Ngưu hoảng sợ mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, nhanh chóng lắc đầu nguầy nguậy, sau đó thẳng thừng quay mặt nhìn về một hướng khác.

Đã biết Lâm Thanh Phong là một tên sát nhân trực tiếp giết một ngàn người trong chưa đầy một giờ, A Ngưu còn dám để hắn phật ý sao? Nếu thật sự làm vậy thì chẳng khác nào lão thọ tinh ăn thạch tín, ngại sống lâu a.
A Ngưu đã chối, Lâm Thanh Phong cũng không có cách nào ép hắn nhận, chỉ có thể gãi đầu lẩm bẩm.

- Gương mặt ta quái dị như vậy sao?

Nghe lời này, Nam Cung Mị Ảnh đứng một bên lắc đầu cười, ghé tai nói nhỏ.

- Đoán chừng hắn đã biết được chiến tích của chàng nha.

“Chiến tích của ta?” Lâm Thanh Phong tròng mắt đảo một vòng, sau đó liền sực nhớ ra, lắc đầu cười khổ.

- Biết được thì biết được đi.

“Ồ? Chiến tích của sư phụ?” Chiến Thiên, Mị Nguyệt hai người nghe tới đây liền nổi lên hứng thú, đồng thời hỏi.

- Sư mẫu, ngươi có thể nói một chút sao?

“Đương nhiên, cũng không có gì đáng giấu diếm.” Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười gật đầu.

- Lúc phu quân còn ở Luyện Khí viên mãn, lần đầu tiên tới nhà của ta, ngày hôm sau hắn trực tiếp giết hơn một ngàn người ở trước cửa.

- Mặc dù chỉ là một đám Luyện Khí, Trúc cơ, nhưng bọn hắn đều là những người trước đây muốn truy sát ta.

Nam Cung Mị Ảnh vừa dứt lời, Chiến Thiên thậm chí còn không suy nghĩ trực tiếp bĩu môi khinh thường nói.

- Một đám Luyện Khí Trúc Cơ lại dám truy sát sư mẫu? Đã như vậy mà chỉ mới chết hơn một ngàn người? Mộ phần lão tổ tông nhà bọn họ bốc khói xanh đi?

Mị Nguyệt cũng như Chiến Thiên, ở một bên bĩu môi gật đầu, sau đó lại nói.

- Sư mẫu, ngài mau nói cho ta biết, hiện tại bọn hắn ở đâu? Ta trực tiếp qua đó diệt sạch bọn hắn. 

“Không cần thiết, phu quân đã tiễn bọn hắn đi rồi.” Nam Cung Mị Ảnh lắc đầu, hai mắt đảo một vòng, vẻ mặt không chắc chắn nói.

- Hiện tại mộ phần của bọn họ cỏ cũng cao hơn ba thước đi?

“Phải chi bọn hắn có mộ phần thì còn có thể.” Lâm Thanh Phong một bên thở dài nói.

- Lão bà, khi đó ngươi ở trong tiểu viện nên không biết được, sau khi ta giết bọn họ, sau khi người trong nhà ngươi thu dọn chiến trường thì lão già Hỏa Vân một tay tiễn bọn hắn thành không khí rồi, ngay cả vết máu cũng không lưu lại, như vậy còn nói gì tới mộ phần?

“Tiện nghi cho bọn hắn.”

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt hai người đồng thời khoanh tay bĩu môi nói, trong mắt bọn họ, những người của Bạch gia đương nhiên đáng chết, nhưng thân là người ngoài cuộc như A Ngưu, nghe xong những lời này thì sắc mặt hắn liền tái nhợt.

Hắn đã làm gì sai a? Đám người này ngoài mặt vô hại, nhưng lời nói đều đồng dạng kinh khủng như vậy, phải biết đây là hơn một ngàn sinh mạng a, trong một giờ đều bị giết sạch.

Dù bản thân là binh sĩ, cũng đã từng giết người, nhưng A Ngưu chỉ giết vài người mà thôi, đó đều là tử tù, nội tâm hắn vẫn giữ vững hình tượng của một người lính tốt, không làm ra những chuyện trái nhân tính, nhưng hiện tại để hắn đi theo đám người này… A Ngưu không dám chắc được mình có trở nên như bọn họ hay không.

Nghĩ tới cuộc đời của bản thân sau này trở nên tàn nhẫn hiếu sát, A Ngưu trong lòng liền khóc lên âm thầm nói.

- Phụ thân, mẫu thân, còn có Xuân nhi, các ngươi thứ lỗi cho ta, ta là thân bất do kỉ a…

….Hết Chương 324….

Chương 325: Các ngươi suy nghĩ nhiều

Nhưng đó chỉ là A Ngưu một bên tự mình đa tình mà thôi, Lâm Thanh Phong cũng không muốn thu hắn làm tiểu đệ đâu, nhìn A Ngưu ngẩng đầu nhìn trời, một dạng khóc không ra nước mắt, miệng còn lẩm bẩm thứ gì đó, Lâm Thanh Phong liền cau mày hỏi nhỏ.

- Hắn bị điên đi?

“Ừ, hắn thật điên rồi.” Nam Cung Mị Ảnh, Chiến Thiên, Mị Nguyệt ba người đều gật đầu đồng thanh phụ họa.

“…”

A Ngưu trong lòng một trận im lặng âm thầm nói.

- Đại gia, ta vẫn đứng rất gần các ngươi a, ta không bị điên được chứ? Ta chỉ đang khóc cho tương lai của chính mình mà thôi.

Cả bọn đứng nói chuyện phiếm kể thì lâu, nhưng thật sự cũng không lâu lắm, lúc này tên hộ vệ vừa chạy vào bên trong thông báo rốt cục đi ra, đồng thời sau lưng hắn còn có một vị đàn ông trung niên, một thân y phục lam nhạt, nhìn qua thì có thể dễ dàng nhận ra đây là một vị quản gia.

“Quản gia, chính là bọn họ.” Dẫn vị quản gia tới trước cửa, tên hộ vệ liền khom người nói.

Chờ đợi thật lâu cũng không có tiếng đáp lại, tên hộ vệ lúc này mới nghi hoặc ngẩng đầu nhìn xem, chỉ thấy quản gia một mặt trợn mắt há mồm, cánh tay run run chỉ về Nam Cung Mị Ảnh, vẻ mặt không chắc chắn ngây ngốc hỏi.

- Người là… Đại tiểu thư? Còn có… người là… Cô gia?

Nam Cung gia tộc tuy lớn, nhưng số lượng thành viên cũng không được tính là quá nhiều, trong khuôn viên gia tộc đa phần đều là người làm công, bọn họ chỉ là người bình thường mà thôi, tuổi thọ cũng không được bao nhiêu.

Hơn mười năm trôi qua, đương nhiên Nam Cung gia tộc sẽ thay đổi một số người mới, vì thế những người này không nhận biết Nam Cung Mị Ảnh cũng là chuyện rất bình thường.

Tên quản gia này là một trong số ít những người sau mười năm vẫn còn được ở lại Nam Cung gia tộc, hắn đã từng nhìn qua Nam Cung Mị Ảnh, dù là vậy nhưng hắn chỉ nhìn thấy Nam Cung Mị Ảnh từ phía xa mà thôi, trải qua hơn mười năm, kí ức đã không còn rõ ràng lắm, mới dẫn đến tình trạng hiện tại.

“Hỏi như vậy có cái rắm gì dùng sao?” Lâm Thanh Phong một bên bĩu môi nói, Nam Cung Mị Ảnh chỉ có thể lắc đầu cười khổ.

- Đừng nha phu quân, ít nhất là hắn vẫn còn nhớ tới ta là tốt rồi.

“Chúng ta có thể tiến vào được không?” Hướng về tên quản gia, Nam Cung Mị Ảnh nhẹ nhàng hỏi.

“A? Đương nhiên… đương nhiên là có thể.” Tên quản gia lúc này mới thoát khỏi vẻ mặt ngây ngốc, nhanh chóng nhìn sang hai tên hộ vệ nói.

- Các ngươi còn ở đó làm gì? Còn không mau mời Đại tiểu thư vào trong?

“Đại gia ngài không lên tiếng, bọn ta sao dám làm bừa à?” Hai tên hộ vệ khóe miệng giật giật, nhưng rất nhanh chóng bọn hắn liền làm ra tư thế khom người chào nói lớn.

- Đại tiểu thư, Cô gia, hai người đã trở về.

“Tốt rồi, về sau cũng không cần làm quá lên như vậy nữa.” Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười gật đầu, tùy ý khoát tay nói.

- Ngươi có thể đưa bọn ta trở về tiểu viện sao?

“Đương nhiên là được, xin mời Đại tiểu thư đi theo ta.” Tên quản gia nhanh chóng khom người cười nói, sau đó liền đi phía trước dẫn đường.

Bước qua hai tên hộ vệ, Lâm Thanh Phong mỉm cười, khoát tay áo lấy ra vài tấm kim phiếu đưa cho hai người, đây đều là “hàng tồn kho” từ hơn một tháng sau khi rời Hỏa Vân tông, trên đường tiện tay tiêu diệt những đám băng cướp, ác bá tại các thành trấn lân cận.

Tới hiện tại tu vi đã một đường bay cao quá nhiều, tiền tài thứ đồ chơi này hắn đã không cần thiết sử dụng, đặt trong nhẫn trữ vật chỉ là để đưa cho Nam Cung Phi Vân mà thôi, hiện tại lấy ra một ít tặng cho hai tên này một. 

“Cái này…” Hai tên hộ vệ hai mặt mộng bức, ngây ngốc tiếp nhận mấy tờ kim phiếu, thật lâu sau đó cũng không lấy lại bình tĩnh, nhìn mấy tờ kim phiếu, tên quản gia cũng cảm thấy thòm thèm không xiết, nước dãi cơ hồ muốn chảy ra.

Phải biết, Nam Cung gia tộc là gia tộc trả lương cho người làm công cao nhất, thân là quản gia, lương bổng một tháng của hắn tương đương với một kim phiếu, một năm là mười hai kim phiếu.

Còn những hộ vệ thì lương thấp hơn một chút, nhưng một năm cũng được mười kim phiếu, đây là một số lượng rất lớn, một bạch phiếu có thể nuôi một gia đình bốn miệng ăn no đủ trong một tháng, mà giá trị của kim phiếu gấp mười lần bạch phiếu a.

Hiện tại Lâm Thanh Phong trực tiếp đưa cho hai tên hộ vệ mỗi người mấy tờ kim phiếu, tuy rằng quản gia không đếm được, nhưng hắn có thể đoán chừng, số lượng của mỗi người không ít hơn 10 tờ.Cũng chính vì vậy mà hắn thèm tới chảy nước dãi a, nhưng dù sao cũng là quản gia, hắn nhanh chóng lấy lại thanh tỉnh, hừ nhẹ nói.

- Còn không mau tạ ơn Cô gia?

“A? Đúng, tạ ơn Cô gia.” Hai tên hộ vệ được nhắc nhở, lúc này mới đồng thanh khom người nói.

“Haha, không có chuyện, về sau các ngươi cố gắng làm tốt công việc là được rồi.” Lâm Thanh Phong tùy ý khoát tay nói.

“Chúng ta sẽ tận lục phò trợ Nam Cung gia tộc.” Hai tên hộ vệ đồng loạt khom người thề thốt.

Một đường theo quản gia tiến về tiểu viện, đứng trước tiểu viện, quản gia khom người nói.

- Đại tiểu thư, Cô gia, chúng ta đã tới nơi.

- Tiểu viện của đại tiểu thư vẫn được ta cho người hằng ngày quét dọn, hiện tại mọi người có thể trực tiếp vào ở.

- Tiểu nhân xin phép cáo lui.

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười gật đầu, Lâm Thanh Phong lại lấy ra thêm mấy tờ kim phiếu, một mặt tươi cười đưa cho quản gia nói.

- Ta biết từ khi ngươi thấy ta đưa số kim phiếu cho hai tên kia, ngươi liền mong đợi điều này có đúng hay không?

- Đừng lo lắng, chỉ cần ngươi tận lực làm việc, ta sẽ không bên trọng bên khinh, đây là phần của ngươi.

“Hắc hắc, Cô gia tuệ nhãn sáng như đuốc a, như vậy tiểu nhân sẽ không khách khí.” Tên quản gia gật đầu liên tục, nhanh chóng cười nói.

“Ngươi có thể đi rồi.” Lâm Thanh Phong lắc đầu cười nói.

Nhìn theo bóng lưng tên quản gia, Mị Nguyệt chỉ có thể lắc đầu cười nói.

- Sư phụ, hảo thủ đoạn a.

“Ồ? Ý gì?” A Ngưu cùng Chiến Thiên đồng thời mộng bức, A Ngưu mặc dù là binh sĩ, nhưng hắn xuất thân là một người dân nghèo, trong suy nghĩ của hắn thì làm tốt công việc sẽ được thưởng là chuyện rất bình thường, còn Chiến Thiên bình thường cũng không muốn nghĩ tới những chuyện này, vì thế hiện tại hắn cũng không hiểu lời nói của Mị Nguyệt có nghĩa gì.Mị Nguyệt lắc đầu cười nói.

- Hai người thử nghĩ, trong trường hợp hai người là bọn hắn, bỗng dưng nhận được phần thưởng kiếc xù như vậy thì hai người sẽ nghĩ như thế nào?

“Đương nhiên là rất vui vẻ nha.”A Ngưu một mặt mộng bức ngây ngốc nói. 

“Sau khi cảm thấy vui vẻ, hai người sẽ làm gì tiếp theo?” Mị Nguyệt không nhanh không chậm cười hỏi.

Những loại chuyện này Chiến Thiên bình thường cũng không quan tâm, vì thế hắn nghĩ không được, còn A Ngưu tròng mắt đảo một vòng nói.

- Trở về đưa bằng hữu đi ăn mừng.

Đây là thường thức, một khi nhận được phần thưởng ngoài ý muốn, con người ta đương nhiên sẽ nghĩ tới bằng hữu cùng gia đình, A Ngưu cũng đồng dạng như vậy.

“Tốt nha.” Mị Nguyệt khen ngợi gật đầu, sau đó lại nói.

- Trong bữa tiệc, ngươi đương nhiên sẽ giải thích với đồng bạn số tiền thưởng này từ đâu ra có đúng không?

“Đương nhiên.” A Ngưu gật đầu, Mị Nguyệt lại tiếp tục nói.

- Bản thân ngươi sẽ tiết lộ số tiền thưởng này là từ sư phụ mà có hay sao? Như vậy chẳng khác nào chặt đi đường tài lộ của ngươi? 

- Ngươi chỉ có thể nói đây là tiền thưởng do ngươi chăm chỉ làm việc rồi được gia tộc thưởng công.

- Trong trường hợp như vậy đám đồng bạn ngươi sẽ nghĩ sao?

Không đợi A Ngưu nói, Mị Nguyệt đã giải thích.

- Có phải bọn hắn sẽ nghĩ tới, điều kiện nhận thưởng rất dễ dàng, chỉ cần bọn hắn tận lực làm việc cho Nam Cung gia tộc là được.

- Mặc dù không biết khi nào mới được gia tộc để mắt tới, nhưng ôm lấy tâm lý may mắn, bọn hắn vẫn một dạng điên cuồng làm việc cho Nam Cung gia tộc mà không cần phải suy nghĩ quá nhiều.

- Về sau vị trí của gia tộc trong lòng bọn hắn ngày một nâng cao, tin đồn lại lan truyền nhanh chóng, người muốn tới đây nhận việc ngày càng nhiều, đương nhiên Nam Cung gia tộc sẽ ngày càng lớn mạnh.

Mị Nguyệt thở ra một hơi than thở nói.

- Các ngươi đã hiểu vì sao ta lại nói câu đó hay chưa?

Nghe được Mị Nguyệt giải thích một lần, Chiến Thiên khoanh tay tự hào nhìn Lâm Thanh Phong gật đầu nói.

- Không hổ danh là sư phụ.

“Con mẹ nó, kinh khủng như vậy? Có còn để người ta sống hay không?” A Ngưu hít một hơi khí lạnh, nhìn Lâm Thanh Phong với ánh mắt tràn đầy kinh dị, chỉ với một hành động nhỏ bình thường như vậy liền chứa đựng quá nhiều ẩn ý.

Trái ngược với ánh mắt thán phục của ba người, Lâm Thanh Phong nghe hết tất cả chỉ có thể im lặng thầm nói.

- Ta chỉ có thể nói…các ngươi suy nghĩ nhiều.

- Ta chỉ đơn thuần nhìn bọn hắn làm việc cực khổ nên muốn thưởng một chút, đồng thời cũng muốn tống bớt số Kim Phiếu cướp được trong nhẫn trữ vật đi a, làm sao có nhiều ẩn ý như vậy?

….Hết Chương 325….

Chương 326: Ngươi nghĩ nhiều

Nghe được tin Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh hai người trở về, Nam Cung Phi Vân nhanh chóng chạy tới nhìn, một phần bởi vì hắn thực sự tưởng niệm Nam Cung Mị Ảnh, một phần khác bởi vì hắn lo lắng.

Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong hai người chỉ mới ra ngoài hơn mười năm mà thôi, đối với tu sĩ, khoảng thời gian này căn bản còn không đủ một lần bế quan, với thời gian ít ỏi như vậy thì hai người bọn hắn học được cái gì?

Nếu đã không học được thứ gì, thì hai người bọn hắn trở về đây làm gì? Nhất định là gặp nguy hiểm, gặp đối thủ quá mạnh mẽ, vì thế bọn hắn không còn cách nào khác đành phải chạy về nhà.

Nam Cung Phi Vân trong lòng âm thầm não bổ ra “lý do”, khiến tốc độ của hắn ngày càng nhanh hơn, nếu không phải đôi giày trên chân hắn được cột chắc vào bàn chân thì có thể nó đã sớm rớt ra ngoài.

Nhìn thấy thân ảnh trong tiểu viện, Nam Cung Phi Vân căn bản không kịp nhìn xem đó là ai, cũng không kịp chờ đợi, nhanh chóng lao vào ôm lấy…Lâm Thanh Phong, đồng thời đặt ra một loạt câu hỏi.

- Con gái ngoan, vì sao con lại về sớm như vậy? Con gặp chuyện gì sao? Cần phụ thân giúp đỡ gì sao?

- Mau nói cho phụ thân biết, những ngày này con có khỏe mạnh hay không? Tên tiểu tử kia có làm gì con hay không?

Hỏi tới đây vẫn không nhận được câu trả lời, Nam Cung Phi Vân vòng tay ngày càng siết chặt hơn, hai mắt tràn đầy sát khí nói.

- Tên tiểu tử đó, nhất định là hắn không cho phép con nói ra sự thật có đúng hay không?

- Có phụ thân ở đây, con không cần sợ hắn, cứ nói ra hết, phụ thân sẽ đứng ra làm chủ cho con.

“Phụ thân, ta ở bên này.” Nam Cung Mị Ảnh rốt cục ho nhẹ một cái rồi nói.

“Ừm? Ta biết nha, ta đang ôm con đây.” Nam Cung Phi Vân cũng không để ý, một mặt vui vẻ vòng tay ngày càng siết chặt hơn.

Lâm Thanh Phong toàn thân đều nổi da gà, thân là một tên chuẩn nam lại bị một tên nam nhân khác không phải là cha ruột của mình ôm lấy, lại ôm một cách “thắm thiết” như vậy cảm giác này các ngươi hiểu sao?

Lâm Thanh Phong rốt cục nhịn không được, đành ho nhẹ một tiếng nói.

- Nhạc phụ đại nhân…

“Ừm? Cái gì nhạc phụ đại nhân?” Nam Cung Phi Vân một đầu đầy dấu hỏi, lúc này hắn mới ngẩng mặt lên nhìn xung quanh, chỉ thấy con gái của hắn người mà ngày đêm hắn tưởng niệm đang đứng cùng ba người xa lạ, đồng dạng trợn mắt nhìn hắn.

Lúc này Nam Cung Phi Vân mới nhìn lại người mà hắn đang ôm là ai, chỉ thấy “tên tiểu tử” mà hắn vừa nhắc tới đang đứng trong vòng tay của hắn, nghiến răng nghiến lợi nói.

- Nhạc phụ đại nhân, được ngài tưởng niệm nhiều như vậy trong lòng ta rất vui vẻ, nhưng ngài có thể buông lỏng tay ra có được hay không?

Không cần Lâm Thanh Phong nhắc, Nam Cung Phi Vân cũng nhanh chóng buông tay, khi nhận ra người mà hắn ôm lấy không phải là con gái của hắn mà ngược lại là tên tiểu tử trời đánh câu dẫn con gái của hắn chạy, toàn thân da gà đều nổi lên không sai biệt lắm.

- Cút đi, có quỷ mới tưởng niệm ngươi.

Lâm Thanh Phong được tự do, cả người thư thái không ít, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Nam Cung Phi Vân, trong lòng âm thầm hừ lạnh, nhanh chóng làm ra quyết định.

- Về sau phải tránh xa ngươi một chút, còn bằng không cúc hoa của ta liền khó giữ được.

Thả ra Lâm Thanh Phong, Nam Cung Phi Vân hừ lạnh một tiếng, nhưng hắn cũng không giống Lâm Thanh Phong xoắn xuýt chuyện này quá lâu, nhanh chóng chạy tới trước mặt Nam Cung Mị Ảnh, ánh mắt quan tâm lo lắng đánh giá Nam Cung Mị Ảnh từ trên xuống dưới một lượt, sau đó có chút thương tiếc nói.

- Con gầy đi, cũng tại tên trời đánh kia, hắn không cho con ăn uống đầy đủ.

“…”

Đại gia, ngươi có phải hay không nhìn lầm rồi? Nàng là hàng thật giá thật Kiếm Tâm tu sĩ, nàng căn bản không cần ăn để bổ sung dưỡng chất, cơ thể nàng đã bảo trì trạng thái hoàn hảo nhất, dù cho nàng có ăn thì cơ thể nàng cũng không nguyện ý hấp thu, ngươi lại trách ta không cho nàng ăn uống đầy đủ?

Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, thật lâu cũng không nói nên lời. 

Quan sát Nam Cung Mị Ảnh một hồi lâu, lúc này Nam Cung Phi Vân mới để ý xung quanh, nhìn sang Chiến Thiên, Mị Nguyệt cùng A Ngưu, nghi hoặc hỏi.

- Các ngươi đây là?... Bằng hữu của Ảnh nhi sao?

Chiến Thiên, Mị Nguyệt cả hai đồng thời nhìn nhau một cái, sau đó liền nở nụ cười lắc đầu, chắp tay cúi người trước Nam Cung Phi Vân, Chiến Thiên nói.- Lão tổ, ta là Chiến Thiên, còn nàng là Mị Nguyệt, hai bọn ta chỉ là đệ tử của sư mẫu mà thôi.

Nam Cung Phi Vân có chút kinh ngạc, đầu óc cũng theo đó mà chậm nhịp, nhưng hắn phản ứng cũng rất nhanh, một tay chỉ về Lâm Thanh Phong, một mặt nhìn Chiến Thiên hỏi.

- Ảnh nhi là sư mẫu của các ngươi? Như vậy, sư phụ của các ngươi là tên đó? 

“Đúng vậy, thưa lão tổ.” Chiến Thiên mỉm cười gật đầu.

Nhận được câu trả lời, Nam Cung Phi Vân liền lắc đầu, tức giận nhìn sang Lâm Thanh Phong nói.

- Ngươi rốt cục muốn chơi đùa cái gì đây?

- Hơn mười năm qua, ngươi hẳn là chỉ vừa Trúc Cơ đi? Tự bản thân còn lo chưa xong, còn nhận cái gì đệ tử?

“Ta có nhận đệ tử hay không hình như không liên quan tới ngươi à?” Lâm Thanh Phong bĩu môi khinh thường.

- Còn có, ai nói rằng Trúc Cơ không được phép nhận đệ tử?

“Ngươi…” Nam Cung Phi Vân thực sự tức giận, hừ lạnh một tiếng rồi hướng về Nam Cung Mị Ảnh nói.

- Ảnh nhi, con xem hắn.

Đáp lại Nam Cung Phi Vân chỉ có cái lắc đầu của Nam Cung Mị Ảnh,.

- Phụ thân, người cũng đừng lo lắng, phu quân biết rõ hắn đang làm gì.

“Ài, con…” Nam Cung Phi Vân rốt cục chỉ có thể lắc đầu, lại nhìn sang A Ngưu một thân áo giáp, loại áo giáp này hắn rất quen thuộc, bởi vì đây là áo giáp của binh sĩ ở Nam Cung Thành, cau mày hỏi.

- Còn ngươi? Ngươi cũng là đệ tử của hắn sao?

A Ngưu được hỏi tới, nhanh chóng khom người giải thích.

- Nam Cung tiền bối, vãn bối là A Ngưu, vốn là một tên binh sĩ gác cổng thành mà thôi.“Ừm? Gác cổng?” Nam Cung Phi Vân hai mắt nhìn chằm chằm A Ngưu, trong đầu có chút suy nghĩ, sau đó cũng không tiếp tục để ý tới nói.

- Được rồi, Ảnh nhi đã mang các ngươi tới đây thì các ngươi cứ tự nhiên, cứ coi như đây là nhà của chính mình là được.

“Đa tạ lão tổ/ Nam Cung tiền bối.” Chiến Thiên, Mị Nguyệt cùng A Ngưu cả ba đồng thời khom người tạ ơn, Nam Cung Phi Vân khoát tay rời đi. 

- Được rồi, vào trong nghỉ ngơi đi, Ảnh nhi, ngươi đi theo ta một chút.

Nam Cung Mị Ảnh có chút nghi hoặc nhìn sang Lâm Thanh Phong, chỉ thấy hắn mỉm cười gật đầu.

- Lão bà, ngươi cứ đi đi, từ trước tới nay hai người cũng ít khi gặp mặt trò chuyện riêng, nhân tiện hỏi chuyện giúp Chiến Thiên là được.

“Ta đã biết.” Nam Cung Mị Ảnh cười đáp một tiếng rồi theo Nam Cung Phi Vân rời đi.

Trong tiểu viện chỉ còn bốn người bọn Lâm Thanh Phong, lúc này Lâm Thanh Phong liền đi vào bên trong nấu thức ăn, Chiến Thiên, Mị Nguyệt hai người lại cùng nhau tìm một gian phòng ở lại, bỏ mặc A Ngưu một người không biết làm gì tiếp theo.

A Ngưu xoắn xuýt một lúc, sau đó liền chạy đi tìm Chiến Thiên, không có cách, mặc dù Lâm Thanh Phong trông có vẻ rất dễ nói chuyện, nhưng từ khi biết tên này trong một giờ liền tàn sát một ngàn người, có cho vàng A Ngưu cũng không dám đi tìm hắn.

“Chiến Thiên…huynh đệ.” Chạy theo Chiến Thiên, A Ngưu có chút xoắn xuýt gãi đầu hỏi.

- Tiếp theo…ta nên làm cái gì?

Chiến Thiên được hỏi liền ngây người, hắn cũng đâu biết phải để A Ngưu làm gì? Lâm Thanh Phong muốn mang A Ngưu đi cùng, hắn chưa lên tiếng thì Chiến Thiên làm sao biết được? Chỉ đành chỉ tay về hướng nhà bếp rồi nói.

- Ngươi đi tìm sư phụ đi, ngươi có tìm ta thì ta cũng không biết được.

Nghe được lời này, A Ngưu liền muốn khóc rồi, bảo hắn đi tìm Lâm Thanh Phong? Cho hắn mười lá gan hắn cũng không dám a.

- Chiến Thiên huynh đệ, ta van ngươi nham ngươi làm như vậy chẳng khác nào để ta đi chịu chết?

“Ừm? Vì sao ngươi lại nghĩ như vậy?” Chiến Thiên liền sững sờ, hắn cũng không biết A Ngưu tên này nghĩ như thế nào, chỉ thấy A Ngưu một bên vừa khóc vừa nói.

- Lâm công tử… trong thành ai cũng gọi hắn là Sát Thần a, hắn trong chưa đầy một giờ liền chém giết một ngàn người.

- Ngươi để ta đi tìm hắn, lỡ như hắn giết ta thì ta biết làm sao?

“A lặc?” Chiến Thiên, Mị Nguyệt cả hai đều kinh ngạc nhìn nhau, cả hai như nghe được một câu chuyện cười, Mị Nguyệt bĩu môi khinh thường một cái.

- Ngươi nghĩ nhiều.

“A?” A Ngưu ngây ngốc, chỉ thấy Mị Nguyệt lại nói.

- Sư phụ mặc dù giết người, nhưng hắn chưa lần nào giết người vô tội.

- Nếu sư phụ muốn giết ngươi thì bọn ta cũng không cần cứu ngươi, ngươi nghĩ ngươi xứng đáng để hắn ra tay hay sao?

- Còn có…nếu như sư phụ thật sự muốn giết người, đừng nói là một giờ một ngàn người, hắn chỉ cần thổi một hơi thì cả tòa Nam Cung Thành sẽ chết sạch không thừa lại một mống a.

“Kinh khủng như vậy?” A Ngưu cả người chảy đầy mồ hôi lạnh, chỉ thấy Mị Nguyệt tùy ý nói.

- Thế nên, ngươi cứ việc đi tìm sư phụ đi, ngài sẽ tự có an bài cho ngươi.

….Hết Chương 326….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau