HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 316 - Chương 320

Chương 317: Yêu cầu kì lạ?

Chát…

“A…a…vì sao????” 

Tiếng thanh thúy vang lên, kèm theo đó là một tiếng hét thảm, Nguyên Anh hai mắt chảy nước, ôm đầu ngồi chồm hổm dưới đất, một mặt “không thể tin” nhìn về phía sau, chỉ thấy Lâm Thanh Phong bĩu môi.

- Ta bảo ngươi đánh thức hắn, cũng không bảo ngươi thừa dịp hắn bệnh mà ức hiếp hắn nha. 

“Hô.” Nghe được lời này, Son Goku liền giật mình, thở ra một hơi nhẹ nhõm, gãi đầu nói.

- Ra là Nguyên Anh nha, ta còn tưởng là địch nhân truy sát ta đây.

- Thanh Phong huynh đệ, Vegeta hắn đâu?

“Vừa tỉnh lại cũng không lo cho bản thân mà liền lo lắng cho tốt “bạn gay” sao?” Lâm Thanh Phong trong lòng thầm nghĩ, ngoài mặt thì lắc đầu nói.

- Vegeta hắn đã rời đi,

- Hắn không muốn mãi bị ngươi dẫn trước, vì thế hắn ra đi để tìm đường trở nên mạnh mẽ hơn.

- Vài năm sau hắn sẽ trở lại, khi đó ngươi đừng để hắn vượt mặt quá xa mới tốt.

“Ồ? Là như vậy sao?” Son Goku tròng mắt đảo một vòng sau đó hai mắt phát sáng gật đầu nói.

- Ta cũng phải trở nên mạnh mẽ hơn mới được.

“Tiếp theo ngươi dự tính như thế nào?” Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi hỏi.

- Những hiểu biết của ta về sức mạnh của người Saiyan các ngươi cũng đã hết, ta không còn biện pháp nào để giúp ngươi nhanh chóng tăng lên thực lực nữa.

- Ngươi có muốn giống như Vegeta, tự mình rời đi để tìm kiếm sức mạnh?

Vốn nghĩ rằng sau khi nghe được lời này, Son Goku sẽ có chút thất lạc, nhưng ngược lại, hắn một mặt thản nhiên cười nói.

- Haha, ta liền biết kiến thức của ngươi có hạn.

Phụt…

“Haha…Đại ca… ngươi bị hắn kinh bỉ nha.” Nguyên Anh ôm bụng cười to, Yêu Đan Tiểu Long cũng run rẩy không thôi, nhìn qua là có thể biết nó đang nén cười, Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, hắn tự nhận đúng thật là kiến thức của hắn không có nhiều, nhưng bị một tên não tàn nói thẳng mặt là tư vị gì?

“Không được, phải nhịn, hắn là não tàn, đừng chấp nhất với hắn.” Hít sâu một hơi đè nén xung động muốn đánh người, Lâm Thanh Phong còn đang muốn nói gì đó, nhưng Son Goku đã thản nhiên lên tiếng.

- Không sao cả, Thanh Phong huynh đệ, ngươi không cần cảm thấy có lỗi, mặc dù kiến thức của ngươi có hạn, nhưng ngươi đã giúp đỡ chúng ta nhiều lắm.

“Hắc? Còn không cần cảm thấy có lỗi? Ngươi mắng người khác, còn bảo người khác không cần cảm thấy có lỗi? Ngươi… chết chắc.” Tiểu Long, Nguyên Anh cả hai đều trợn tròn mắt, một mặt sùng bái nhìn Son Goku.

Đúng như bọn nó nghĩ, Lâm Thanh Phong trên trán đã bắt đầu xuất hiện gân xanh, xung động muốn đánh người vừa mới đè nén xuống lại trỗi dậy, Son Goku vẫn hồn nhiên không hay biết tiếp tục nói.

- Bản thân là Võ Sư, ta tự mình hiểu rõ, chỉ có tự mình trở nên mạnh mẽ mới là chính đạo

- Ngươi trợ giúp chúng ta khai phát năng lực của người Saiyan đã là rất tốt rồi.

- Mọi chuyện tiếp theo, cứ để chúng ta tự mình lo liệu đi.

“Đương nhiên là các ngươi tự mình lo liệu, nhưng trước đó, chúng ta hình như quên mất một chút chuyện đúng không?” Lâm Thanh Phong trên miệng kéo lên nụ cười tàn nhẫn.

“Ồ? Việc gì?” Son Goku một mặt mộng bức, nhưng khi nhìn thấy nụ cười của Lâm Thanh Phong, hắn liền có dự cảm không tốt, chỉ thấy Lâm Thanh Phong cười nói.

- Ban đầu, ngươi bảo là ngươi muốn luận bàn với ta nha.

- Lúc đó Vegeta vẫn ở đây, ta đương nhiên không thể bên trọng bên khinh, vì thế đã nhận lời luận bàn với hai người các ngươi cùng một lúc.

- Còn hiện tại, hắn đã đi rồi, đương nhiên là hai người chúng ta có thể cùng nhau luận bàn nha.“Luận bàn? Ngươi đây là muốn đánh ta đi?” Son Goku nội tâm chợt nhảy, nhìn Lâm Thanh Phong từng bước tới gần, tự thân hắn liền cảm nhận được nguy hiểm, nhánh chóng khoa tay múa chân nói.

- Đừng nha Thanh Phong huynh đệ…

- Có chuyện gì…từ từ nói…

- Ta đang bị thương a…

“Không sao cả, sẵn mang thương thế, lúc sau chúng ta chữa luôn một lần là được.” Lâm Thanh Phong tàn nhẫn đáp một câu, Son Goku khóc không ra nước mắt.

Tiếng la hét thảm thiết vang lên khắp nơi….

….

Nửa giờ sau, Lâm Thanh Phong rốt cục dừng tay, thở ra một ngụm khẩu khí, gật đầu cười nói.

- Tốt, lần này ta tha thứ cho ngươi.

Lâm Thanh Phong vui vẻ rời đi, lúc này Nguyên Anh, Tiểu Long cả hai mới dám bước lại gần Son Goku xem xét tình trạng của hắn, Nguyên Anh chỉ biết tặc lưỡi lắc đầu cảm thán.

- Thật tội nghiệp a, có cần phải mạnh tay như thế này hay không?

“Đúng thật là ra tay có chút nặng.” Tiểu Long thân thể xoay tròn vài vòng rốt cục cũng đồng ý với Nguyên Anh.

Tình trạng Son Goku lúc này không tốt lắm, mặt mũi sưng thành đầu heo, nếu không phải Nguyên Anh, Tiểu Long cả hai đứng bên ngoài quan sát ngay từ lúc đầu thì bọn chúng cũng không chắc rằng chính mình có thể nhận ra tên đang nằm trên mặt đất này là Son Goku đâu.

Nguyên Anh không biết lấy từ đâu ra một cành cây nhỏ, ngồi xổm một bên chọt chọt vào mặt Son Goku rồi nói.

- Alo?

- Huynh đệ, ngươi còn sống hay không? 

- Có cần chúng ta đào một cái hố giúp ngươi hay không?

“Đào hố làm gì?” Tiểu Long một mặt mộng bức hỏi, Nguyên Anh bĩu môi đáp.
- Ngươi nghĩ chúng ta đào hố làm gì? Đương nhiên là chôn hắn a.

- Đừng nói nhiều, hắn vẫn không trả lời, đoán chừng đã về miền cực lạc rồi, chúng ta mau đào cho hắn một ngôi mộ a, cũng không thể để hắn “phơi thây nơi hoang dã” như thế này nha.

“Con mẹ ngươi, ngươi là cố ý muốn chôn hắn đi? Ngươi nghĩ ta nhìn không ra hắn còn đang hô hấp sao?...Nhưng mà...cảm thấy thật vui a?” Tiểu Long suy nghĩ một chút rồi gật đầu đáp ứng, sau đó liền qua một bên thành thật đào một cái hố.

Son Goku trong lòng khổ sáp không thôi, Lâm Thanh Phong trước đó đã đánh sưng hết huyệt đạo của hắn, khiến hắn một thân Linh Lực không thể điều động, ngay cả Khí cũng như vậy, vì thế hiện tại hắn không thể cử động.

Nhưng hắn vẫn còn tỉnh táo, nghe hết cuộc trò chuyện giữa hai tên này, nhưng bởi vì không thể cử động, chỉ có thể nhỏ giọng nói từng câu ngắt quãng.

- Ta...vẫn...còn...tốt...

“Ta phải phối hợp với nó một chút.” Tiểu Long bỏ ngoài tai những tiếng rên rỉ của Son Goku, đi qua một bên đào mộ, Nguyên Anh khóe miệng kéo lên nụ cười ác ý âm thầm nói.

- Cảm giác có đồng bạn, thật tốt a.

- Ta còn chưa thử cảm giác chôn sống người ta đâu.

“Hắc hắc...” Nguyên Anh càng nghĩ càng vui vẻ hơn, lớn tiếng nói.

- Tiểu Long, ra sức đào nha...

“Các ngươi...” Son Goku một mặt không thể tin mà nhìn Nguyên Anh, chỉ thấy nó dùng sức nâng lên thân thể của bản thân mình, một mặt đắc ý đi tới “mộ phần” vừa được đào, Son Goku run rẩy liên hồi cắn răng nói.

- Thanh...Phong...huynh đệ...cứu...ta...

“Ồ? Có phải hắn vừa nói gì hay không?” Nghe được Son Goku rên rỉ, Tiểu Long cũng rất “phối hợp” một mặt “nghi hoặc” nhìn về Nguyên Anh đang nâng lấy Son Goku, chỉ thấy Nguyên Anh liền lắc đầu nói.

- Ngươi điên sao? Người chết làm sao có thể nói chuyện?

- Đừng nói nhảm, mau mau làm nhanh một chút, chúng ta còn phải chôn hắn đây.

“Cũng đúng, có thể là ta đã nghe lầm.” Tiểu Long như đã “hiểu ra” cố sức đào mộ phần sâu thêm một chút...ước chừng sâu hơn 20 mét, tới lúc này nó mới cảm thấy thỏa mãn liền tránh sang một bên nói.

- Tốt a, ngươi mau đặt hắn vào, chúng ta còn rất nhiều việc phải làm đây.

“Tới ngay.” Nguyên Anh đáp lời một cái, dùng sức nắm lấy Son Goku thả xuống hố, Nguyên Anh tuy rằng rất tùy ý, nhưng thực ra nó đã tính toán rất kĩ càng.

Son Goku mặc dù thương tích khắp người, nhưng đa phần đều là vết thương ngoài da, những vết thương nặng nhất trên người hắn lúc này chỉ là những chỗ xương gãy mà thôi, dù là một tên Hóa Thần Kì bình thường mang theo thương tích tương tự, có rơi tự do xuống cái hố 20 mét này cũng không có chuyện, thì đừng nói chi tới Son Goku.

Còn việc lỡ như chôn Son Goku, sau đó hắn liền chết rồi? Đừng nói giỡn, Son Goku tốt xấu gì cũng là Hóa Thần Kì, dù cho có bị chôn sâu 100 mét, hắn vẫn có thể thoi thóp vài ngày nha, huống chi tình huống của Son Goku, Nguyên Anh đã đánh giá rất rõ ràng, chỉ qua vài giờ nữa thì hắn liền hồi phục, khi đó hắn còn muốn nằm chờ chết trong mộ sao?

“A...a...” Rơi xuống hố, Son Goku cắn răng thều thào hét lên, hắn khóc không ra nước mắt, trợn mắt nhìn Nguyên Anh trên miệng hố một mặt tươi cười ác ý khoanh tay đứng nhìn.

Bỗng dưng từ phía sau Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong xuất hiện, nhìn Son Goku nằm trong hố, một mặt vui mừng như bắt được cọng cỏ cứu mạng, hắn liền cau mày hỏi.

- Hai bọn ngươi đang làm gì? Vì sao lại để hắn nằm trong đó?

“A, không tốt...là đại ca, chúng ta phải làm gì đây?” Tiểu Long run rẩy vài cái, trong lòng nhảy loạn, chỉ thấy Nguyên Anh một mặt chán nản lắc đầu nói.

- Đại ca, do ngươi đánh hắn quá nặng, có lẽ đã đánh trúng đầu hắn đi, nên hắn đã nhờ ta giúp hắn đào một cái hố, sau đó chôn hắn.

“Ồ? Yêu cầu kì lạ như vậy?” Lâm Thanh Phong híp mắt nhìn chằm chằm Nguyên Anh, nói nhảm cái gì? Lâm Thanh Phong là người trực tiếp đánh, hắn có thể không biết sao? Nhìn Nguyên Anh bề ngoài một mặt bất đắc dĩ, nhưng mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, trong lòng xoắn xuýt không thôi, một lúc sau Lâm Thanh Phong rốt cục cười nói.

- Yêu cầu kì lạ như vậy? Nhưng dù sao cũng là hắn muốn nha, các ngươi cứ làm theo “mong muốn” của hắn.

....Hết Chương 317....

Chương 318: Truyền thừa?

Son Goku trợn tròn hai mắt, một mặt không thể tin nhìn Nguyên Anh một dạng nước mắt nước mũi, vừa lấp đất vừa mếu máo.

- Son Goku… ngươi chết thật thảm…

“Con bà ngươi, cả nhà ngươi mới chết thảm.” Son Goku trong lòng âm thầm mắng, không có cách, hiện tại hắn không thể nói chuyện, cơ thể cũng không thể cử động, chỉ có thể trơ mắt nhìn chính mình đang bị chôn sống.

Tia sáng cuối cùng trong mắt Son Goku rốt cục bị đất đá che mất, Son Goku trong lòng chỉ có thể thở dài cảm thán. 

- Ta xem ngươi là bằng hữu, vậy mà ngươi lại chôn sống ta?

- Chọn sai bạn a…

“Đã xong.” Đắp xong miếng đất cuối cùng, Nguyên Anh thở ra một hơi, nhìn “thành quả” của mình một chút rồi tự hào gật đầu nói.

- Goku, ngươi hãy yên nghỉ nha…

“Yên nghỉ cái đầu ngươi.” Lâm Thanh Phong ở một bên cười mắng.

- Lần sau không được làm như thế này nữa.

Nguyên Anh gật đầu cười.

- Ta đã biết nha đại ca.

Ngoài mặt thì nói như vậy, nhưng trong lòng nó âm thầm nghĩ khác.

- Lần thứ nhất rồi sẽ có lần thứ hai.

- Đại ca cùng Tiểu Long, cả ba chúng ta cùng nhau tác tử nha.

Tiểu Long mặc dù cảm thấy rất thoải mái, nhưng nó vẫn giữ được một tia lý trí, trầm ngâm một chút rồi hỏi.

- Đại ca, chúng ta làm như vậy, liệu có ổn hay không?

Nghe Tiểu Long hỏi, Nguyên Anh một bên bĩu môi khinh thường nói.

- Trong cả ba chúng ta, ngươi là tên ra sức nhất a.

“Nhưng mà…” Tiểu Long còn muốn nói gì đó, nhưng Nguyên Anh đã ngắt lời.

- Đừng lo lắng, hắn sẽ không chết được, ước chừng nửa giờ sau hắn sẽ tự mình lên đây.

Lâm Thanh Phong ở một bên cũng gật đầu nói.

- Đừng lo, nửa giờ sau hắn lại không lên, chúng ta để Nguyên Anh đào hắn lên là được.

- Vốn dĩ ta muốn cứu hắn, nhưng hắn lại nhìn ta với ánh mắt thèm khát như vậy, lần này coi như trừng phạt hắn một chút đi.

“Ồ? Vậy thì được.” Tiểu Long rốt cục cũng không xoắn xuýt chuyện này, liền cười nói.

- Đai ca, chôn cũng chôn rồi, chúng ta còn thiếu đồ cúng a?

- Ngươi làm vài món để chúng ta “đưa tiễn” hắn nha.

“Các ngươi giết ta đi.” Nằm trong mộ, Son Goku mặc dù không thể cử động, nhưng thần niệm của hắn vẫn có thể quan sát bên ngoài, nhưng không quan sát còn tốt, hiện tại nghe những tên này còn muốn làm “đồ cúng” cho hắn, hắn liền khóc không ra nước mắt.

Lâm Thanh Phong mặc dù không phải đỉnh cấp đầu bếp, nhưng những tên đầu bếp ở Hỏa Vân Tông cũng không thể so sánh được, với dòng máu tham ăn của người Saiyan, để Son goku ở một bên nhìn người khác ăn, lại không cho hắn ăn, như vậy còn khó chịu hơn là giết hắn a.

Son Goku tuyệt vọng nằm yên lặng trong mộ, hiện tại hắn cũng biết nếu muốn được ăn “đồ cúng” thì hắn chỉ còn cách khôi phục thực lực trước khi Lâm Thanh Phong nấu xong thức ăn mà thôi.

“Không nhìn ra, nơi này cũng là một chỗ khá tốt để bế quan nha.” Son Goku trong lòng thầm nói.

- Tuy rằng ta mang Hỏa Linh Căn, trong này lại dư thừa Thổ hệ Linh Lực, nhưng nơi này lại khá yên tĩnh, không có một ai có thể làm phiền trong lúc bế quan.

- Bọn hắn đã tính toán để ta có thể ở đây bế quan khôi phục thực lực ngay từ ban đầu sao?

- Không hổ là Thanh Phong huynh đệ nha, làm việc gì cũng có thâm ý.

Son Goku trong lòng âm thầm não bổ ra lý do cho việc mình bị “chôn sống”, sau cùng hắn cũng yên lặng vận chuyển công pháp, hấp thụ Linh Khí xung quanh để khôi phục thực lực.“Ừm? Có chút cảm giác gì đó…quen thuộc?” Son Goku trong lòng âm thầm tự hỏi, khóe miệng lẩm bẩm.

- Định hải thần châm? Như Ý Kim Cương Côn?

Tiên giới…

Tại một đỉnh núi nhỏ, cỏ cây héo úa, không có bất kì một sinh vật sống nào khác, bên dưới đỉnh núi là một cái hố sâu, nhưng dù vậy vẫn có thể nhìn ra, trước đó nơi này là một thác nước, chỉ do nước ở đây đã sớm khô cạn nên nơi này mới trở nên như vậy.

Bên cạnh đỉnh núi để lộ ra một cửa hang động, nơi đó có treo một tấm biển bằng đá, nhưng có lẽ đã trải qua thời gian quá dài, tấm biển bằng đá đã sớm bị hư hại, căn bản không nhìn thấy chữ viết bên trên.

Vào lúc này, bên trong hang động đột nhiên phát ra ánh sáng màu vàng chói lọi, thác nước run rẩy, đất đá từ trên đỉnh thác theo đó rơi xuống mặt hồ nước khô cạn bên dưới, khói bụi mịt mù.

Một lúc sau, ánh sáng màu vàng trong hang động tắt đi, tất cả mọi thứ lại trở nên yên tĩnh như lúc ban đầu.

Tại một phương khác, trên một đỉnh núi cao, một vị đàn ông trung niên đầu trọc, hình thể khổng lồ, trên tay cầm một chuỗi phật châu, ngồi ngay ngắn thiền định, bỗng dưng nhíu mày lẩm bẩm.

- Cỗ hơi thở này… có chút cảm giác... quen thuộc?

Cùng lúc đó, bên dưới biển cả và một con sông lớn, hai đạo ánh mắt đồng thời không hẹn mà cùng nhìn thẳng về phương hướng thác nước khô cạn, trong miệng lẩm bẩm.

- Đại sư huynh?

Cùng một lúc, Lâm Thanh Phong vẫn còn đang nấu “đồ cúng” bỗng dưng dừng tay, ánh mắt nghi hoặc nhìn về ngôi mộ, Nguyên Anh cùng Tiểu Long lực chú ý cũng tập trung ở nơi này, không biết vì sao, từ dưới lớp đất lại phát ra ánh hào quang màu vàng, chiếu sáng lấp lánh, Nguyên Anh cau mày hỏi.

- Đây là… chuyện gì?

“Ta không biết.” Lâm Thanh Phong cau mày đáp, Tiểu Long trầm ngâm một chút rồi nói.

- Hắn thức tỉnh truyền thừa.

“????” Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh cả hai một mặt nghi hoặc nhìn sang Tiểu Long, chỉ thấy Tiểu Long xoắn xuýt nói.

- Ta chỉ nghĩ như vậy thôi.

- Còn thực hư như thế nào, đợi một lúc sau lại hỏi hắn nha.

“Vậy mà ngươi cũng nói được?” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, sau đó lại thở ra một hơi, trầm ngâm nhìn về “ngôi mộ” của Son Goku, trong lòng suy đoán.

- Son Goku lấy được truyền thừa sao? Chẳng lẽ lại là con khỉ trong truyền thuyết?- Nhưng mà… con khỉ đó chẳng phải là nhân vật trong tiểu thuyết sao?

- Vị đại thần kia cũng từng nói, hắn dựa vào truyền thuyết của con khỉ kia để tạo ra Son Goku…

Nghĩ tới đây, Lâm Thanh Phong rốt cục lắc đầu, không muốn tiếp tục suy nghĩ, âm thầm lẩm bẩm. 

- Suy đoán vô ích, chi bằng trực tiếp hỏi hắn.

- Cũng mong là không phải, nếu đúng như vậy thì… phiền phức a.

- Những lão bất tử trên kia… không biết đang muốn làm cái gì nữa.

- Mặc kệ, cũng không phải chuyện của ta.

Son Goku xảy ra dị biến, khiến cho Lâm Thanh Phong trực tiếp bỏ qua ý định sau nửa giờ lại đào mộ cứu Son Goku, tiếp tục quay trở lại làm thức ăn.

Son Goku xảy ra dị biến, chỉ hơn một giờ sau, tất cả lại trở về bình thường, Nguyên Anh cùng Tiểu Long cả hai đã trở vào cơ thể Lâm Thanh Phong, lúc này hắn liền lấy ra một bộ bàn ghế và hai bộ chén đũa từ nhẫn trữ vật, bày biện thức ăn sẵn sàng, ngồi yên lặng chờ đợi.

Cũng không lâu sau đó, mộ phần của Son Goku trực tiếp phát nổ, đất đá bay khắp nơi, Lâm Thanh Phong tiện tay tạo ra một lớp Nguyên Lực bảo vệ bàn thức ăn không nhận lấy ảnh hưởng.

“Haha, Thanh Phong huynh đệ, ngươi chuẩn bị thức ăn cho ta nha.” Son Goku xuất hiện, vui vẻ cười nói.

“Ừm, ngồi xuống đi.” Lâm Thanh Phong lạnh nhạt gật đầu đáp lời.

- Trước tiên ta có vài thứ muốn hỏi ngươi.

“Ồ? Là về việc khi nãy sao?” Son Goku cũng không có chút nào bất ngờ liền đáp.

- Có vẻ ta thức tỉnh một loại truyền thừa nào đó.

- Nhưng thực chất ta cũng không biết rõ, chỉ nhớ được một cái tên Như Ý Kim Cương Côn mà thôi.

“Ừm? Như Ý Kim Cương Côn? Thật sự là con khỉ kia sao? Phiền phức quá a.” Nghe được câu trả lời này, Lâm Thanh Phong trong lòng âm thầm líu lưỡi, sau đó lại thở ra một hơi.

- Được rồi, ngươi cứ ăn đi.

“Hắc hắc, như vậy ta không khách sáo à.” Được Lâm Thanh Phong cho phép, Son Goku một dạng háo hức bắt đầu lao vào “chiến đấu” với đống thức ăn trên bàn, Lâm Thanh Phong tuy rằng bày ra hai bộ chén đũa, nhưng hắn cũng không còn một chút tâm trạng nào để ăn nữa, chỉ có ngồi im lặng nhìn Son Goku một người ăn hết.

Nửa giờ sau, Son Goku rốt cục ợ lên một cái, vẻ mặt hạnh phúc xoa bụng cười nói.

- Ngon quá a.

- Nhưng thức ăn có chút ít, ta vẫn còn có chút đói.

“Vẫn còn đói?” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp liếc mắt nhìn phía sau Son Goku, nơi đó có một ngọn núi nhỏ cao gần một mét được làm từ xương động vật.

- Về sau nhất định phải để hắn tự mình kiếm tiền, túi tiền của ta nuôi không nổi.

Trong lòng âm thầm quyết định một cái, Lâm Thanh Phong nghiêm túc nhìn Son Goku.

Son Goku vui vẻ xoa bụng, hắn vẫn có chút thòm thèm, nghĩ tới chuyện gì đó, tròng mắt một vòng rồi tò mò hỏi.

- Thanh Phong huynh đệ, có vẻ như ngươi biết lai lịch truyền thừa của ta nha?

- Có thể nói một chút sao?

“Ta không biết, chỉ có chút suy đoán mà thôi.” Lâm Thanh Phong lắc đầu nói.

- Ngươi muốn biết rõ, thì hãy tự mình đi tìm hiểu nha.

…Hết Chương 318….

Chương 319: Trở về

Đứng trước cổng vào Hỏa Vân Tông tọa lạc trên một dãy núi cao hùng vĩ, Lâm Thanh Phong có chút bội phục.

- Đây là Hỏa Vân Tông sao?

- Tuy rằng là tông môn có cùng cấp bậc, nhưng có vẻ như Hàn Băng Tông không bằng được nơi đây nha.

- Chỉ có thể nói, tông môn sở hữu hai vị Luyện Khí Sư hàng đầu đại lục, quả nhiên hơn xa những tông môn khác a.

“Hắc, về chuyện này thì ta không biết rõ a.” Son Goku ở cạnh bên, một mặt không tim không phổi cười nói, sau đó lại lấy từ nhẫn trữ vật ra một cái lệnh bài, cầm trên tay đi phía trước dẫn đường vừa đi vừa nhổ nước bọt.

- Ta không biết khung cảnh ở Hàn Băng Tông như thế nào, nhưng Lão Tông chủ là một tên keo kiệt nha.

- Ta và Vegeta chỉ vô tình phá nát diễn võ trường, từ đó hắn liền ra lệnh cấm, không cho bọn ta tới đó nữa.

- Không bằng ở chỗ Bulma, hai người chúng ta có thể tùy ý phát lực, mọi chuyện đều có nàng đứng ra làm chủ.

Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, hắn cũng có chút thấu hiểu cho nỗi khổ tâm của Lão Tông chủ, chỉ đành thở ra một hơi nói.

- Đó là nơi của các ngươi nha, Bulma lại là một phú bà, nàng đương nhiên sẽ không vì một chút tiền bạc này làm khó dễ hai người các ngươi.

- Còn nơi này là Hỏa Vân Tông, bên dưới có biết bao nhiêu người cần dùng Diễn Võ Trường đâu.

- Hai người các ngươi cứ dùng một lần thì phá hủy một lần, nếu đổi ngược lại là ta, ta liền đuổi các ngươi ra khỏi tông môn nha.

“Hắc, hắn đã đuổi chúng ta nha.” Son Goku gãi đầu cười nói.

- Đừng nói những chuyện này.

- Thanh Phong huynh đệ, lúc trước ngươi nói ngươi đoán được lai lịch của truyền thừa ta vừa nhận được sao?

- Có thể hay không tiết lộ một chút?

“Ngươi quá nóng lòng nha.” Lâm Thanh Phong lắc đầu nói.

- Ta đã nói, ta cũng chỉ suy đoán mà thôi, vì thế nó có đúng là sự thật hay không thì ta lại không biết.

- Ngươi tự mình tìm hiểu không tốt hay sao?

- Dù gì đó cũng là truyền thừa của ngươi, chỉ cần ngươi đủ mạnh thì có thể mở ra, không cần thiết phải đoán già đoán non nha.

“Biết là như vậy, nhưng ta vẫn tò mò nha.” Son Goku xoắn xuýt gãi đầu.

“Ài…” Lâm Thanh Phong biết rõ Son Goku tên này một khi chưa đạt được mục đích thì sẽ không buông tha, hắn chỉ có thể thở dài nói.

- Ở nơi của ta, có lưu truyền một truyền thuyết.

“Truyền thuyết?” Son Goku hai mắt phát sáng, chăm chú lắng nghe.

“Đúng vậy.” Lâm Thanh Phong gật đầu.

- Truyền thuyết về một con khỉ, có pháp thuật kinh thiên động địa, quỷ khốc thần sầu.

- Được biết đến với cái tên, Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không.

“Tề Thiên Đại Thánh Tôn Ngộ Không?” Son Goku một mặt mộng bức, sau đó liền trở nên hăng hái.

- Có phải hắn rất mạnh?

“Trên đời này, người có thể làm đối thủ của hắn, số lượng không vượt quá một bàn tay.” Lâm Thanh Phong nhẹ nhàng nói.

“Không vượt quá một bàn tay sao?” Son Goku hai mắt ngày càng sáng.

- Như vậy vì sao ngươi lại đoán ta nhận truyền thừa của hắn?

“Bởi vì vừa nãy ngươi nhắc tới Như Ý Kim Cương Côn nha.” Lâm Thanh Phong cau mày nói.

- Vũ khí của Tôn Ngộ Không cũng mang cái tên này.

“Ồ?” Son Goku một mặt mộng bức, chỉ thấy Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.

- Còn có, liên quan tới xuất thân của ngươi cùng Tôn Ngộ Không, cả hai cũng có chút tương tự.

- Tôn Ngộ Không vốn được sinh ra từ một viên thiên ngoại vẫn thạch.

- Còn ngươi, ngươi tới Trái Đất bằng một cái phi thuyền, nhưng trong cái nhìn của ta, ngươi cùng hắn không có gì khác nhau, đều là một cục đá từ bên ngoài vũ trụ tới.
- Lại thêm một điểm, Son Goku, tên của ngươi, theo cách đọc của chúng ta, cũng là Tôn Ngộ Không.

- Vì thế, khi nghe ngươi nhắc tới Như Ý Kim Cương Côn, ta liền nghĩ tới hắn.

Trầm ngâm một chút, Lâm Thanh Phong lại nói.

- Nhưng có một điểm ta không hiểu được, truyền thừa mà ngươi nhận được, đó là truyền thừa kí ức, chỉ có thể mở ra khi ngươi đạt tới đầy đủ cấp bậc.

- Nhưng loại truyền thừa này chỉ có thể nhận được khi ngươi là kiếp sau của hắn mà thôi. 

- Nếu ngươi thật là kiếp sau của hắn, thì cũng có nghĩa là hắn…đã chết rồi.

Son Goku cau mày trầm mặc, dù đầu óc có chút ngu độn nhưng hắn cũng biết điều này có nghĩa là gì, Tôn Ngộ Không đã chết, một tồn tại mạnh mẽ như vậy, sẽ không thể nào chết bởi vì hết thọ nguyên, chỉ có thể bị đánh chết mà thôi.

Nhìn Son Goku trầm mặc, Lâm Thanh Phong nhìn một lúc rồi cười nói.

- Đừng lo lắng, đó chỉ là suy đoán của ta mà thôi, còn việc có đúng hay không thì ta không chắc được.

- Chúng ta tiếp tục đi thôi.

“Hắc hắc, đúng vậy nha.” Son Goku nhanh chóng vui vẻ trở lại, dù sao chuyện này cũng chỉ là suy đoán mà thôi, cũng không có gì chắc rằng suy đoán của Lâm Thanh Phong là đúng, lúc này hắn chỉ việc trở nên mạnh mẽ là được rồi.

Một đường đi tới, chỉ một giờ sau Lâm Thanh Phong, Son Goku cả hai đã tới cổng Hỏa Vân Tông, ở nơi đó Chiến Thiên đã đứng chờ sẵn, hắn có chút bất đắc dĩ nói.

- Sư phụ, vì sao các ngươi không trực tiếp bay vào?

“A lặc? Có thể bay vào?” Lâm Thanh Phong nghi hoặc nhìn sang Son Goku, chỉ thấy hắn một mặt mộng bức, Chiến Thiên chỉ đành lắc đầu giải thích.

- Lệnh bài có hai tác dụng, thứ nhất là chỉ hướng không để bị lạc ở trận pháp bên ngoài.

- Còn thứ hai là có thể để người sở hữu đi vào Hỏa Vân Tông.

- Trận pháp bên ngoài, đã bị Son Goku hắn phá vỡ từ vài ngày trước nha.

- Hiện tại bên ngoài đã không có trận pháp cản đường, cầm lấy lệnh bài, hai người có thể bay thẳng một đường vào trong nha.

“Chuyện tốt của ngươi làm?” Lâm Thanh Phong liếc mắt nhìn sang Son Goku, chỉ thấy hắn xoắn xuýt gãi đầu cười trừ.

Thở ra một hơi, Lâm Thanh Phong chán nản lắc đầu.

- Đi thôi Chiến Thiên, đúng ra ta không nên tin tưởng tên này.

“Tốt a sư phụ.” Chiến Thiên gật đầu cười, xoay người dẫn đường, một lúc sau lại nói.
.-Sư phụ, lần này ta có chuyện, muốn rời khỏi đây.

“Vì sao lại rời đi?” Lâm Thanh Phong hỏi ngược lại.

Chiến Thiên thở ra một hơi, cũng không giấu diếm.

- Hai tháng sau, cũng là ngày giỗ của mẫu thân. 

- Tính tới hiện tại, ta đã sống tới một ngàn năm, nhưng chưa một lần nào ta về tế bái, vì thế ta muốn trở về gặp nàng.

- Còn có, đồng thời ta sẽ đưa Mị Nguyệt cùng đi, dù sao ta cũng phải giới thiệu nàng với mẫu thân nha.

“Được thôi, như vậy ta sẽ cùng đi với ngươi.” Lâm Thanh Phong gật đầu cười nói.

- Ta thân là sư phụ của ngươi, dù sao cũng nên cùng ngươi trở về nha.

“Đa tạ sư phụ.” Chiến Thiên vui vẻ cúi đầu đáp, hắn chỉ muốn cùng Mị Nguyệt rời đi mà thôi, Lâm Thanh Phong có thể đi cùng hắn đương nhiên rất hoan nghênh.

“Đồng thời trở về tìm phụ thân của ngươi a.” Lâm Thanh Phong cười nói.

Nghe được lời này, Chiến Thiên liền trở nên tức giận, hắn còn muốn nói gì đó nhưng Lâm Thanh Phong đã ngắt lời.

- Ngươi nhìn xem.

- Mặc dù ngươi nói ngươi không quan tâm tới phụ thân của ngươi.

- Nhưng ta chỉ vừa nhắc tới hắn thì ngươi đã nổi giận.

- Thật sự, trong nội tâm của ngươi vẫn còn khúc mắc, nếu không giải khai thì sẽ ảnh hưởng tới tu vi của ngươi sau này.

Chiến Thiên chỉ còn cách im lặng tự hỏi, Lâm Thanh Phong lại tiếp tục nói.

- Ngươi cũng biết, ta thân là sư phụ của ngươi, nhưng từ lúc ban đầu cho tới hiện tại, ta cũng không có bất kì thứ gì để dạy ngươi, chỉ có thể cho ngươi một chút ý kiến, để ngươi một người tự thân cố gắng đi tới.

- Hiện tại ta đã biết rõ ngươi có thể sinh ra tâm ma, sẽ gây ảnh hưởng tới tu vi về sau của ngươi, nếu ta không đứng ra trợ giúp ngươi giải quyết, như vậy ta xứng đáng làm sư phụ của ngươi sao?

- Đừng nói là ta, dù cho là Mị Ảnh, nàng cũng sẽ làm ra lựa chọn như vậy nha.

“Sư phụ…” Chiến Thiên hai mắt ướt át, Lâm Thanh Phong trực tiếp khoát tay nói.

- Chuyện này cứ quyết định như vậy đi.

- Chúng ta trở về, nói cho bọn hắn một chút vài ngày sau lại rời đi.

“Tốt sư phụ.” Chiến Thiên cúi đầu đáp một tiếng rồi đi trước dẫn đường, mang theo Son Goku Lâm Thanh Phong hai người tiến về chỗ của Nam Cung Tuyết.

Ở nơi này, Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết đang ngồi trò chuyện vui vẻ, một bên còn có một con chó đen mập mạp, thân thể còn lớn hơn người bình thường một chút, trên đầu có hai chiếc sừng đang nằm phơi bụng ngủ ngáy.

Lâm Thanh Phong vừa bước vào, sự chú ý liền tập trung vào con chó, có chút nghi hoặc hỏi.

- Ừm? Vì sao lại có con chó đen? Lại mập như vậy? Chuẩn bị tối nay ăn thịt chó sao?

Chiến Thiên khóe miệng co quắp cười khổ nói.

- Sư phụ, đó là tiểu Hắc, là con kỳ lân lúc trước ngài mang về nha.

- Ngài đã quên rồi?

“Tiểu Hắc?” Lâm Thanh Phong trợn mắt, một dạng “ta ít đọc sách, ngươi đừng gạt ta”.

- Lúc trước không phải nó còn rất nhỏ sao? Kích cỡ hiện tại là có chuyện gì xảy ra?

“Yêu Thú trưởng thành nên thân thể biến lớn nha.” Chiến Thiên gãi đầu cười khổ.

- Lão Tông chủ từ khi biết được tiểu Tuyết mang về một con Hắc Kì Lân còn nhỏ, hắn đã dốc hết tài sản để nuôi lớn nó để làm Thần Thú Hộ Tông nha.

- Hiện tại nó đã là Yêu Thú cấp 5 rồi, đương nhiên thân thể sẽ biến lớn.

….Hết Chương 319….

Chương 320: Điều kiện

“Ngươi xác định với ta, đây là nó trở thành Yêu Thú cấp 5 nên thân thể biến lớn, chứ không phải do nó ăn quá nhiều nên phát tướng?” Lâm Thanh Phong bĩu môi nhổ nước bọt.

“Hắc hắc…” Chiến Thiên chỉ biết gãi đầu cười không đáp, Tiểu Hắc trở thành Yêu Thú cấp 5 thân thể biến lớn không giả, nhưng mỗi ngày nó chỉ ăn xong rồi lại lăn ra ngủ, trong trường hợp này, nó không phát tướng chỉ có thể nói Thiên Đạo bị mù a.

Không cần Chiến Thiên nói thì Lâm Thanh Phong cũng đoán được nguyên nhân, trong lòng âm thầm thở dài.

- Về sau phải cho nó ăn kiêng, cứ để nó như vậy thì ai nuôi nổi à? 

“Sư phụ, ngươi muốn để nó ăn kiêng sao? Vô ích thôi.” Như đoán được Lâm Thanh Phong suy nghĩ gì, Chiến Thiên lắc đầu cười khổ.

- Lão Tông chủ lại muốn nuôi nó trở thành Thần Thú hộ tông, chỉ cần nó chạy tới đó lắc đuôi liếm liếm, đóng giả xuẩn manh một chút là liền có đồ ăn.

- Có Lão Tông chủ ở đây, ngay cả Tuyết muội muốn cho nó ăn kiêng cũng không có biện pháp nào.

Chẳng trách sao Lão Tông chủ là một tên Đại Thừa kì lại yêu tiền muốn mạng, lấy tích súc của bản thân nuôi Tiểu Hắc béo mập như vậy, dù là ai thì túi tiền cũng sẽ bị ung thư nha.

Lâm Thanh Phong im lặng rồi, chỉ có thể lắc đầu nói.

- Mặc kệ nó đi, trước đó ta chỉ hứa với mẫu thân của nó rằng sẽ tìm cho nó một chỗ có thể nuôi dạy nó mà thôi.

- Hiện tại ta nuôi không nổi, còn không bằng cứ để Lão Tông chủ nuôi nó a.

“Hắc hắc, chuyện này cũng không phải do sư phụ ngài quyết định nha.” Chiến Thiên trong lòng âm thầm lắc đầu.

- Tiểu Hắc mặc dù được Lão Tông chủ cho ăn, nhưng nó chỉ nhận mỗi Tuyết nhi làm chủ nhân, ai cũng không thể đụng vào nó.

- Lần trước Lão Tông chủ chỉ muốn xoa đầu nó một chút, thì nó liền cắn lão nha.

- Nếu Tuyết nhi lại đi theo sư phụ ngài, nó cũng đồng dạng đi theo nàng nha, khi đó ngài không nuôi cũng không được.

“Lại có chuyện này?” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp thở dài một hơi.

- Thật là nuôi ong tay áo nha, không biết nó học ở đâu?

“Người ta có nói, sủng vật sẽ học tập chủ nhân nha.” Son Goku ở bên cạnh lúc này đột nhiên lên tiếng.

- Ngoài Tuyết nhi ra, thì Tiểu Hắc trước đó chỉ xem ngươi cùng Mị Ảnh hai người làm chủ.

- Tuyết nhi cùng Mị Ảnh sẽ không như vậy…

Lâm Thanh Phong trên trán liền xuất hiện gân xanh, cắn răng nói.

- Ý của ngươi là, chính ta đã dạy nó thành ra như vậy?

“Đây là ngươi nói, ta không nói.” Son Goku xoay đầu nhìn về một hướng khác, một dạng “ta không biết gì cả”.

“Ngươi…” Lâm Thanh Phong cắn răng, rốt cục chỉ đành bỏ qua, lắc đầu nói.

- Mặc kệ thôi, về sau lại tính.

….

Ngày hôm sau, Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh hai người, cùng Nam Cung Tuyết đi gặp Lão Tông chủ.

Ngày hôm qua, Lâm Thanh Phong theo lời Nam Cung Tuyết đã biết một chút về tính tình của tên này, mặc dù không muốn gặp mặt, nhưng đã tới Hỏa Vân Tông ở nhờ, hắn cũng phải đi gặp mặt chủ nhân một chút, còn chưa nói tới, hắn vẫn có chuyện phải nhờ Lão Tông chủ giúp đỡ.

Lão Tông chủ, Vô Cực Tử hai người vẫn như lúc trước, ngồi trên bàn đá chầm chậm thưởng trà.

Nhìn thấy Lâm Thanh Phong bước tới cửa, Lão Tông chủ một dạng hí hửng, nụ cười kéo lên tận mang tai, làm gì có chút bộ dáng của Đại Thừa kì tôn giả? 

- Bảo khố, ngươi đã tới.

Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp.

- Lão Tông chủ, ta gọi Lâm Thanh Phong, cũng không phải Bảo Khố.

“Tốt, Bảo khố, ta đã biết.” Lão Tông chủ một dạng vô tâm vô phổi gật đầu cười.

“…”Lâm Thanh Phong chỉ có thể bỏ qua, thở ra một hơi rồi nói.

- Lão Tông chủ, lần này ta có chút chuyện muốn nhờ.

“Có chuyện muốn nhờ?” Lão Tông chủ hai mắt phát sáng gật đầu cười nói.

- Dễ nói, dễ nói, chỉ cần có tiền công là được.

“Đương nhiên sẽ không để ngài chịu thiệt.” Lâm Thanh Phong gật đầu cười, sau đó liền nhìn sang Nam Cung Mị Ảnh, nhận được ánh mắt của Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh gật đầu cười, lấy ra Hàn Băng Kiếm cùng Hắc Thiết Kiếm đưa tới trước mặt Lão Tông chủ rồi nói.

- Ngài có thể giúp chúng ta, nâng cấp bọn chúng được hay không?

“Một kiện Thiên cấp pháp khí, một kiện Linh cấp pháp khí sao?” Lão Tông chủ liếc mắt một cái liền nhìn ra cấp bậc của hai thanh kiếm, sau đó lại nhìn Nam Cung Mị Ảnh rồi nói.

- Ngươi hiện tại là Kiếm Tâm cảnh giới, ta có thể giúp ngươi nâng cấp bọn chúng trở thành Thánh cấp Pháp Khí.

“Ta muốn ngài nâng cấp bọn chúng trở thành Chí Tôn cấp pháp khí.” Lâm Thanh Phong một bên bình tĩnh nói.

“Cái gì?” Lão Tông chủ trợn mắt há mồm, chỉ thấy Lâm Thanh Phong một bên lấy ra một viên Ngọc Tủy Linh Nhũ Cực Phẩm cầm trên tay nói.

- Ngươi có thể hay không?

“Đây là… Ngọc tủy linh nhũ Cực Phẩm?” Lão Tông chủ, Vô Cực Tử hai người đồng thời trợn mắt há mồm.

- Ngươi…

Lão Tông chủ còn đang muốn nói gì đó, Lâm Thanh Phong ngay lập tức ngắt lời.

- Chỉ cần cho ta biết, ngươi có thể làm được hay không?

“A?” Lão Tông chủ cau mày suy nghĩ, một lúc sau hắn liền quả quyết lắc đầu nói.

- Không được.

- Ta chỉ là một tên Luyện Khí sư cấp 7 mà thôi.

- Thần cấp Pháp Khí thì còn dễ nói, nhưng Chí Tôn cấp pháp khí… thứ lỗi ta không làm được.

“Xùy, vô dụng.” Lâm Thanh Phong trong lòng nhổ nước bọt, nhưng ngoài mặt hắn chỉ thở dài một hơi.
- Ngươi không làm được sao?

“Thật sự là hiện tại ta không làm được.” Lão Tông chủ lắc đầu giải thích.

- Ngươi không biết, Chí Tôn cấp bậc pháp khí cũng không dễ dàng nâng cấp như vậy.

- Chí Tôn cấp Pháp Khí, yêu cầu vật liệu món nào cũng thuộc loại đỉnh cấp, ở nơi này bọn ta vẫn còn tích trữ một số, chuyện không đáng lo. 

- Nhưng vấn đề là chúng ta phải tế luyện bọn chúng, và trình tự này yêu cầu độ chuẩn xác cực cao.

- Trong tình cảnh Đại Lục không ra Bán Tiên như hiện tại, muốn tế luyện những vật liệu này, phải cần một loại dị hỏa cực kì cường đại, dị hỏa mà ta sở hữu không thể nào tế luyện bọn chúng tới trình độ cần thiết.

- Cả đại lục hiện tại, ta đoán chừng chỉ có duy nhất một người có thể tế luyện bọn chúng mà thôi, nhưng hắn lại không phải Luyện Khí Sư.

- Nếu ngươi có thể nhờ hắn giúp đỡ, còn có ta ở một bên nâng cấp, lại thêm vào Ngọc Tủy Linh Nhũ Cực Phẩm, ta có hai thành nắm chắc tạo ra Chí Tôn cấp pháp khí.

“Chỉ có hai thành? Cơ hội thấp như vậy?” Lâm Thanh Phong cau mày hỏi, chỉ thấy Lão Tông chủ tự tin nói.

- Ta dám cam đoan với ngươi, cả đại lục này ngoại trừ ta cùng Hỏa Vân, không có một tên Luyện Khí Sư nào dám cam đoan có hai thành tỉ lệ này nha.

“Khó khăn như vậy sao?” Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi gật đầu hỏi.

- Như vậy người ngươi vừa nói là ai? Làm thế nào ta có thể tìm được hắn?

“Hắn là Hỏa Thánh.” Lão Tông chủ cười híp mắt nói.

- Hỏa Thánh mang trên người hai loại Dị Hỏa, kết hợp hai loại, hắn có thể tế luyện bất kì loại tài liệu nào trên đời.

“Ta đã sớm đoán được từ trước.” Lâm Thanh Phong vô lực thở dài, vừa mới chém xong quân của Hỏa Thánh, lại đánh hắn một chầu, mặc dù ngoài mặt hắn không nói gì, nhưng trong nội tâm hắn đương nhiên sẽ mang theo oán hận với Lâm Thanh Phong, hiện tại lại nhờ hắn hợp lực với Lão Tông chủ, hắn đồng ý mới là lạ.

Nếu thật sự Hỏa Thánh có đồng ý, với tỉ lệ thành công là hai thành, trong suốt quá trình hắn có nổi lên tư tâm phá hoại một chút thì Lão Tông chủ cũng không nhìn ra, vì thế biện pháp này coi như không có.

“Khoan đã.” Lâm Thanh Phong bỗng dưng hỏi.

- Có phải ngươi chỉ cần tìm người sở hữu dị hỏa đủ mạnh để tế luyện vật liệu là được có đúng không?

“Đúng vậy.” Lão Tông chủ gật đầu, Lâm Thanh Phong hai mắt càng sáng hơn.

- Cửu Thiên Hỏa đủ mạnh hay không?

“Dị Hỏa có uy lực đứng thứ hai, uy lực đương nhiên đầy đủ.” Lão Tông chủ gật đầu nói.

- Ta biết ngươi đang nghĩ gì.

- Nếu Hỏa Vân thực sự có thể lấy được Cửu Thiên Hỏa thì không còn gì tốt hơn.

- Ta và hắn, trước đó đã từng cùng nhau luyện khí, hai người chúng ta hợp lực thì cơ hội thành công sẽ nâng cao thêm được một chút.

- Có lẽ là ba thành đi?

“Chỉ có ba thành?” Lâm Thanh Phong chán nản đưa tay bóp trán, nhìn ra Lâm Thanh Phong đang nghĩ gì, Lão Tông chủ lắc đầu cười nói.

- Ngươi cũng biết, chúng ta cả đời này chưa từng tạo ra, cũng chưa từng nhìn thấy một kiện Chí Tôn cấp Pháp Khí nào, vì thế ba thành cơ hội đã là rất tốt rồi.

- Nếu có một kiện Chí Tôn cấp Pháp Khí ở đây để ta nghiên cứu ít lâu, ta nghĩ rằng cơ hội sẽ đề thăng tới năm thành nha.

“Nếu có thì ta đã sớm đưa ra à.” Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, nhìn sang Nam Cung Mị Ảnh nói.

- Lão bà, hiện tại Hỏa Vân Tôn Giả vẫn chưa trở lại, chuyện này chúng ta lại để ít lâu có được hay không?

“Yên tâm phu quân, ta hiểu được.” Nam Cung Mị Ảnh một bên có chút thất lạc gật đầu nói, Lão Tông chủ đã giải thích rõ ràng như vậy rồi, nàng cũng không còn cách nào khác.

….Hết Chương 320….

Chương 321: Trở lại Nam Cung Thành

Nam Cung Mị Ảnh cũng không có ý kiến gì khác, Lâm Thanh Phong lúc này mới gật đầu, sau đó lại nhìn sang Lão Tông chủ, Vô Cực Tử hai người nói.

- Lão Tông chủ, Hỏa Thánh đã rút quân, vì thế ngày mai bọn ta cũng sẽ rời đi, những ngày này tạ ơn ngài đã giúp đỡ.

“Ồ? Rời đi sớm như vậy? Các ngươi không đợi Hỏa Vân trở về sao?” Lão Tông chủ có chút ngạc nhiên hỏi.

“Đúng thật là chúng ta có chút chuyện cần phải giải quyết.” Lâm Thanh Phong gật đầu giải thích.

- Hai tháng sau là ngày giỗ của mẫu thân Chiến Thiên, hắn muốn trở về nhìn mẫu thân một chút.

Nói tới đây, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi.

- Hai người cũng biết, Chiến Thiên bên ngoài mặc dù không nói, nhưng trong nội tâm của hắn luôn có một tâm kết chưa giải, liên quan tới phụ thân của hắn.

- Vì thế bọn ta cũng nhân cơ hội này để giải quyết tâm kết của hắn.

“Tiểu tử Chiến Thiên sao?” Nghe nhắc tới vẫn đề của Chiến Thiên, Lão Tông chủ gật đầu cười nói.

- Cũng tốt, hắn là một thiên tài, không nên vì một chút tâm kết lại khiến hắn diễn sinh tâm ma.

Nói rồi, Lão Tông chủ lấy từ nhẫn trữ vật ra hai một y phục màu cam, cùng hai bộ thủ sáo, một bộ dành cho nam nhân, một bộ dành cho nữ nhân, đưa cho Lâm Thanh Phong.

- Những ngày này, nhờ có bọn hắn mà Hỏa Vân Tông bọn ta mới có thể trụ vững trước những đợt tiến công của Hỏa Thánh.

- Nếu ngày mai các ngươi đã quyết định rời đi, như vậy các ngươi hãy đưa những thứ này cho Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt.

- Đây là hai bộ Thần Cấp Pháp Khí do ta dựa vào những đặc tính của bọn hắn rồi luyện chế, rất thích hợp với bọn hắn.

“Hắc hắc, như vậy đa tạ Lão tông chủ ngài rồi.” Lâm Thanh Phong cũng không ngần ngại nhận lấy hai bộ y phục, nhìn hai bộ y phục trên tay, Lâm Thanh Phong tròng mắt đảo một vòng rồi nói.

- Nói về việc trợ giúp Hỏa Vân Tông, Lão Tông chủ, có phải ngài đã quên chút gì đó?

“Khi Hỏa Vân trở về, ta cùng hắn sẽ miễn phí nâng cấp Pháp Khí cho các ngươi.” Lão Tông chủ bĩu môi nói.

- Ngọc Tủy Linh Nhũ Cực Phẩm nơi này chúng ta không có, chỉ có thể dùng của các ngươi.

- Số nguyên liệu còn lại đều là của Hỏa Vân Tông đưa ra.

“Hắc hắc, đa tạ Lão Tông chủ, nhưng ta cũng không nói chuyện này nha.” Nhìn bộ dáng của Lâm Thanh Phong, Lão Tông chủ cau mày một cái.

- Ngươi muốn nói về cái gì?

“Son Goku cùng Vegeta hai người nha.” Lâm Thanh Phong vẻ mặt thản nhiên cười nói.

- Bọn hắn hai người cũng đã giúp đỡ Hỏa Vân Tông đúng không?

“Cắt.” Lão Tông chủ trên trán xuất hiện gân xanh, ngay lập tức khoát tay.

- Bọn chúng giúp Hỏa Vân Tông không giả, nhưng bọn chúng cũng phá nát Diễn Võ Trường của bọn ta, ta còn chưa tính toán với bọn chúng đâu.

Nói rồi Lão Tông chủ liền xoay người đi không tiếp tục nhìn, Vô Cực Tử ở một bên chỉ có thể lắc đầu cười nói.

- Ngươi cũng không cần lo lắng, Lão Tông chủ sẽ không quên hai người bọn hắn.

- Trước đó Chiến Thiên, Mị Nguyệt hai người đã có sẵn Pháp Khí mặc dù chỉ là Thiên Cấp, còn Son Goku, Vegeta hai tên này lại không có, nên Lão Tông chủ đã luyện chế hai bộ Thần Cấp Pháp Khí đưa cho Son Goku, Vegeta rồi.

- Những vật liệu luyện chế, hắn còn lấy từ của cải của hắn nha.

- Và đây cũng là một trong những lý do chính khiến những ngày này hắn muốn tiền như mạng a.

“Cút đi.” Bị nói trúng tâm sự, Lão Tông chủ hừ lạnh một cái rồi xoay người bay trở về phòng, để lại Vô Cực Tử cùng ba người bọn Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức ở lại.

“Hắc hắc.” Nhìn Lão Tông chủ tức giận rời đi, Vô Cực Tử lắc đầu cười nói.

- Đừng để ý tới hắn, con người hắn là như vậy.Dừng một chút, Vô Cực Tử lại nhìn sang Nam Cung Mị Ảnh, lấy ra một cái ngọc giản đưa cho nàng rồi nói.

- Mị Ảnh, ta thân là sư phụ của con, nhưng ta cũng không dạy dỗ được nhiều cho con, thậm chí ngay cả một bộ kiếm pháp nhập môn cũng không có, chỉ có thể dạy con những thứ cơ bản.

- Nhưng con chỉ dựa vào những thứ này lại có thể tự mình đạt tới Kiếm Tâm cảnh giới, thân làm sư phụ ta cảm thấy thật hổ thẹn.

- Ta là một tên Kiếm Tu, đồ vật cũng không có nhiều, đây là ngọc giản ghi lại những cảm ngộ của ta trong quá trình ngưng tụ lĩnh vực, không biết có thể giúp ích được nhiều cho con hay không, nhưng con có thể nhìn qua một chút.

- Mong rằng nó có thể giúp con mở ra lĩnh vực, và đạt tới Kiếm Tôn cảnh giới.

Tính cho tới hiện tại, thời gian Vô Cực Tử nhận nàng làm đệ tử cũng chỉ hơn mười năm một chút mà thôi, nếu đổi là người bình thường, thì bọn họ còn chưa chắc đạt tới Kiếm Ý cảnh giới đâu.

Vô Cực Tử cảm thấy có chút bất lực, Nam Cung Mị Ảnh đi theo Lâm Thanh Phong một đường bật hack, liền đạt tự mình tới Kiếm Tâm, gần như ngưng tụ ra lĩnh vực rồi, nàng đã tự mình bước ra con đường Kiếm đạo dành riêng cho mình, hắn có muốn dạy thêm cũng không được, chỉ có thể làm cách này mà thôi.

Nhận lấy ngọc giản, Nam Cung Mị Ảnh cúi đầu cười nói.

- Tạ ơn sư phụ.

Vô Cực Tử cười nói.

- Ngày mai sẽ lên đường, ta sẽ không ngăn cản, hiện tại các con trở về chuẩn bị đi.

Dừng một chút, Vô Cực Tử lại nhìn sang Lâm Thanh Phong rồi nói.

- Hiện tại các con vẫn còn rất trẻ, nhưng có thể gánh vác một phương rồi.

- Mau sớm tìm cho ta một đứa cháu nha.

“A lặc, cái này sao…” Lâm Thanh Phong xoắn xuýt gãi đầu, thực chất hắn cũng muốn có một đứa nha, nhưng hiện tại lại không được, bọn hắn vẫn còn có nhiều chuyện cần phải làm, Nam Cung Mị Ảnh chỉ có thể cúi đầu đỏ mặt nói.

- Sư phụ…

“Haha…” Vô Cực Tử ngẩng đầu cười lớn phất tay nói.

- Ta chỉ nói đùa mà thôi.

- Hiện tại các con đi đi, lần sau chúng ta sẽ gặp lại.


Phía Đông Thông Thiên Đại Lục, Nam Cung Thành.

Kể từ khi Bạch gia bị diệt, Nam Cung gia tộc trở thành một trong những đại gia tộc có quyền lực nhất Nam Cung Thành.

Nam Cung Phi Vân, gia chủ của Nam Cung gia tộc, tuy rằng tu vi chỉ có Trúc Cơ Kì, nhưng ngay cả Bách Hiểu Sinh thành chủ là một tên Nguyên Anh kì đều xem hắn lên ngang hàng luận giao.

Một ngày này, Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh, Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt bốn người xuất hiện tại Nam Cung Thành.

Nhìn tòa thành quen thuộc, Lâm Thanh Phong có chút xoắn xuýt hỏi.

- Chiến Thiên, quê nhà của ngươi ở gần đây sao?

“Đúng vậy sư phụ.” Chiến Thiên thành thật gật đầu nói.

- Nhưng cũng là chuyện vài ngàn năm trước rồi, lúc đó ta cùng mẫu thân ở một thôn làng gần đây.

- Khi đó thành chủ cũng không phải Bách Hiểu Sinh, mà là một vị mang họ Nam Cung cùng họ với sư mẫu.

Dừng một chút, Chiến Thiên có chút cảm thán thở ra một hơi nói.

- Ngài ấy là một người tốt.

- Vào lúc đó, ta cùng mẫu thân, cả hai người bị đuổi đánh, nếu không có ngài ấy đứng ra ngăn cản, thì hai người chúng ta đã chết rồi.

Lâm Thanh Phong liếc mắt nhìn sang Nam Cung Mị Ảnh, chỉ thấy nàng mỉm cười gật đầu nói.

- Đúng là gia tộc của thiếp có một vị tổ tiên từng đạt tới Nguyên Anh kì, và làm thành chủ.

- Nhưng đó cũng là chuyện của hơn ba ngàn năm trước rồi.

Lâm Thanh Phong hít vào một hơi khí lạnh, như vậy chẳng phải nói, Chiến Thiên một người đã sống hơn ba ngàn năm? Mặc dù biết rõ Chiến Thiên là bán yêu, tuổi thọ rất dài, nhưng nghĩ tới đệ tử của chính mình lại có số tuổi hơn mình gấp vài chục lần, Lâm Thanh Phong chỉ biết lắc đầu cười khổ.

- Thật không nhìn ra, Chiến Thiên ngươi lại là một lão bất tử nha.

“Hắc? Ta chưa nói với sư phụ sao?” Chiến Thiên ngây ngốc hỏi.

“Ngươi có nói sao?” Lâm Thanh Phong trừng mắt một cái, chỉ thấy Chiến Thiên ho nhẹ rồi đổi qua chuyện khác.

- Lúc mẫu thân ta chết đi, Nam Cung thành chủ đã hứa rằng sẽ giúp ta lưu giữ tro cốt của mẫu thân trong phủ thành chủ, khi nào ta muốn trở về thì cứ tới đó là được rồi.

- Không biết Bách Hiểu Sinh thành chủ hiện tại có còn lưu giữ tro cốt của mẫu thân hay không?

“Ta nghĩ việc này sẽ rất dễ dàng thôi.” Lâm Thanh Phong cười nói.

- Thật ra Bách Hiểu Sinh cùng ta có chút quen biết, chúng ta cứ trực tiếp tìm hắn hỏi thử là được rồi.

Dù là lúc trước hay hiện tại, người muốn tiến vào Nam Cung Thành đều phải trải qua một đợt kiểm tra, mặc dù bọn người Lâm Thanh Phong hiện tại có thể trực tiếp bay vào, có thể bay là biểu hiện của Nguyên Anh tu sĩ, khi đó cũng không ai có thể ngăn cản bọn họ, nhưng bọn họ cũng không muốn làm lớn chuyện, chỉ theo thông lệ tiến vào ghi danh.

“Người kế tiếp.” Ngồi trên một cái bàn gỗ, trước mặt là một vài chồng sách vở, tên binh sĩ cũng không ngẩng đầu lên, chỉ một dạng thuần thục hét lên.

“Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh, Chiến Thiên, Mị Nguyệt, đều là tán tu.” Bước tới trước mặt tên binh sĩ, Lâm Thanh Phong liền đọc ra bốn cái tên.

“Tốt, đợi một chút.” Tên binh sĩ thuần thục ghi chép vào sách vở bốn cái tên, sau đó lại lấy ra một cái ngọc giản, truyền tinh thần lực vào đó rồi nói.

- Giữ kỹ một chút, đừng để mất, trước khi ra khỏi thành thì nhớ trả lại.

….Hết Chương 321….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau