HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 311 - Chương 315

Chương 312: Suy đoán

Đúng như Lâm Thanh Phong suy nghĩ, ngay lúc hắn cùng Nguyên Anh tới thì Son Goku, Vegeta hai người đã tách ra từ sớm, hiện tại vẫn còn ngồi im lặng nhắm mắt, tập trung chuyển hóa Nguyên Anh thành Nguyên Thần.

Một khi hai người bọn hắn làm xong bước này, thì bọn hắn chính thức trở thành Hóa Thần Kì tu sĩ, tu vi cao hơn Lâm Thanh Phong một cấp bậc.

Nhìn Son Goku, Vegeta hai người sắp đạt tới Hóa Thần kì, Lâm Thanh Phong một mặt ước ao lẩm bẩm.

- Nếu ta cũng đạt tới Hóa Thần, có lẽ Nguyên Anh sẽ bớt làm loạn a? 

- Nhất định phải sớm ngày đạt tới Hóa Thần kì.

Tự đặt ra cho mình mục tiêu nho nhỏ, Lâm Thanh Phong một mặt tự tin gật đầu, Nguyên Anh ở cạnh bên đánh hai mắt nghi ngờ hỏi.

- Đại ca, ngươi vừa nói gì đó?

“Không có.” Lâm Thanh Phong ngay lập tức lắc đầu chối, nói đùa cái gì? Nếu hiện tại hắn cho Nguyên Anh biết được suy nghĩ của hắn, lỡ con hàng này tới lúc độ kiếp lại chạy mất thì sao? Hoặc là nó không phối hợp tiến hóa thành Nguyên Thần thì Lâm Thanh Phong chỉ có thể khóc ròng a.

Dù cho không biết được Nguyên Anh một khi tiến hóa thành Nguyên Thần có giống như Lâm Thanh Phong suy nghĩ hay không, nhưng cho tới lúc đó, hắn sẽ không nói ra suy nghĩ của mình.

“Ồ?” Nhận được câu trả lời của Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh liền bĩu môi một cái rồi cũng không tiếp tục để ý, nhìn sang Son Goku, Vegeta, nó lại cười nói.

- Đại ca, ngươi thử nghĩ xem, nếu bọn hắn kết hợp Linh Lực với Khí, thì bọn hắn sẽ thành dạng gì?

“Ồ? 2 thứ này kết hợp được sao?” Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức lắc đầu hỏi ngược lại.

“Hắc, ta cũng không biết, ta chỉ đột nhiên nghĩ ra mà thôi.” Nguyên Anh lắc đầu cười nói.

- Đại ca, ngươi thử nghĩ xem, trên đời này có Thiên Địa Nhân tam giới, vì sao lại không thể có ba loại Thiên Khí, Địa Khí, và Nhân Khí đâu?

“Thiên Khí, Địa Khí, Nhân Khí?” Lâm Thanh Phong mộng bức, chỉ thấy Nguyên Anh tiếp tục giải thích.

- Một vị tu sĩ sau khi đạt tới Bán Tiên, khi đó bọn họ sẽ không tiếp tục sử dụng Linh Khí, vì sao lại như vậy?

“Bởi vì Linh Khí có đẳng cấp quá thấp a?” Lâm Thanh Phong cau mày một cái rồi trả lời, đây chỉ là kiến thức cơ bản của tu sĩ, Lạc Long Quân trước đó cũng đã cho hắn biết.

“Ta biết a.” Nguyên Anh lắc đầu một cái rồi tiếp tục nói.

- Nhưng đại ca ngươi có cảm thấy lạ, vì sao một người bình thường muốn trở thành Tiên Nhân, thì bọn hắn nhất định phải theo con đường từng bước tu luyện trở thành tu sĩ hay không?

- Đạt tới Bán Tiên, bọn họ liền phải thay đổi loại Linh Khí thành Nguyên Khí để hấp thu, như vậy vì sao bọn họ không trực tiếp hấp thu Nguyên Khí đây?

- Nếu như Nguyên Khí quá mạnh, bọn họ có thể hấp thụ từng chút từng chút một a?

“Ồ? Ngươi tiếp tục nói thử một chút?” Lâm Thanh Phong tròng mắt đảo một vòng cuối cùng hắn cũng không nghĩ ra, chỉ đành để Nguyên Anh tiếp tục nói.

- Như ta đã nói, ta đặt ra một giả thuyết, trên đời này có ba loại Khí, được chia thành Thiên Khí, Địa Khí cùng Nhân Khí.

- Là một người bình thường, hoặc bất kì sinh vật nào khác, tự thân đều mang theo Nhân Khí, nhưng số lượng nhiều hay ít tùy thuộc vào mỗi loài.

- Đây cũng là lý do khiến cho bất kì loài Yêu Thú hoặc Thực vật nào khác, đều sẽ hóa thành hình người khi đạt đầy đủ thực lực, bởi vì làm như vậy lượng Nhân Khí bọn chúng hấp thụ được sẽ nhiều hơn.

“Ồ? Cũng có lý?” Lâm Thanh Phong tròng mắt đảo một vòng, sau đó Nguyên Anh lại nói tiếp.

- Về phần Địa Khí, cũng tức là Linh Khí. 

- Sau cùng Thiên Khí cũng tức là Nguyên Khí.

- Trong ba loại khí này, Thiên Khí là mạnh nhất, nhưng lại rất tàn bạo, vì thế tu sĩ trước tiên phải dung hợp Địa Khí cùng Nhân Khí lại.

- Nhưng Địa Khí mặc dù ít tàn bạo hơn, nhưng cũng không phải dễ dàng khống chế như vậy, vì thế tu sĩ chỉ có thể từng bước hấp thu Địa Khí, hay nói cách khác là Linh Khí, từ đó khiến cơ thể trở nên mạnh mẽ, và đồng thời có thể chứa đựng đủ lượng Địa Khí để có thể cùng Nhân Khí chống lại Thiên Khí.

- Cuối cùng, Thiên, Địa Nhân, ba loại khí kết hợp với nhau, tạo thành Tiên Khí.
“Ồ? Là như vậy sao?” Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi gật đầu, sau đó lại hỏi.

- Như vậy, lúc đầu ngươi nói để Son Goku, Vegeta hai người kết hợp Linh Khí, cùng Khí trong người bọn họ lại là như thế nào?

“Đại ca, ngươi cũng biết được bọn họ có thể điều khiển Khí trong cơ thể, nhưng có từng nghĩ đám Khí này từ đâu ra sao?” Nguyên Anh cười nói, Lâm Thanh Phong cũng không trả lời, chỉ trầm ngâm suy nghĩ, Nguyên Anh lại tiếp tục nói.

- Nếu giả thuyết của ta là đúng, thì đám Khí này cũng tức là Nhân Khí.

- Một khi bọn họ có thể kết hợp Nhân Khí cùng Địa Khí, thì bọn họ liền có thể sử dụng một loại Khí mạnh ngang với Nguyên Khí a.

- Khi đó thực lực của bọn họ cũng đâu chỉ tăng cao một bước?

- Với cường độ cơ thể hiện tại, bọn họ đều có thể sánh ngang với Đại Thừa kì rồi, đã thừa sức chịu đựng ba loại khí đấu đá với nhau trong cơ thể, mặc dù chỉ là một ít mà thôi.

- Nhưng đại ca ngươi có thể hiểu điều này có ý vị như thế nào sao?

“Ồ?” Lâm Thanh Phong trầm ngâm suy nghĩ một chút, sau đó hai mắt liền tỏa sáng.

- Cũng có nghĩa là, bọn họ có thể tạo ra Tiên Khí?

“Sai.” Nguyên Anh bĩu môi.

“A lặc?” Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức, chỉ thấy Nguyên Anh lắc đầu nói.

- Tiên Khí dễ đạt được như vậy sao?

- Bọn họ chỉ mới ở Hóa Thần kì mà thôi, lượng Linh Khí cũng không có nhiều, sẽ không đủ để chống lại Nguyên Lực, đừng nói tới việc tạo ra Tiên Khí, cùng lắm bọn hắn chỉ có thể sử dụng một ít Nguyên Lực mà thôi.

- Nhưng bấy nhiêu, cũng cũng đủ để thực lực của bọn họ liền bay thẳng một đường, từ Đại Thừa kì tầng 2 lên tầm cỡ Đại Thừa kì Viên Mãn, hoặc thậm chí là Bán Tiên tầng 1 a.

- Phải biết điểm khác biệt duy nhất của Đại Thừa kì và Bán Tiên, đó là Đại Thừa kì sử dụng Linh Lực, còn Bán Tiên sử dụng là Nguyên Lực a.

- Bọn họ có thể sử dụng một ít Nguyên Lực liền có thể treo lên đánh cả đám Đại Thừa kì a.

“Ồ?” Lâm Thanh Phong có chút hiểu ra, sau đó lại trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi nói.

- Ngươi có xác định hay không?“Làm sao ta biết?” Nguyên Anh lắc đầu một cái.

- Ta cũng đã nói qua đây chỉ là suy nghĩ của ta, làm sao ta có thể xác định được đây?

“Vậy chi bằng không nói.” Lâm Thanh Phong bĩu môi thở ra một hơi, Nguyên Anh liền hừ lạnh. 

- Không phải là ngươi muốn nghe sao?

Cả hai trợn trắng mắt nhìn nhau, nhưng bọn hắn cũng không để ý được Son Goku, Vegeta hai người ngồi một bên lỗ tai đã giật lên mấy lần, cả hai đều đã nghe thấy tất cả.

“Hừ, phiền phức, đoán chừng Kakarot, thằng ngu kia cũng làm như vậy rồi, ta không thể thua kém hắn a.” Vegeta trong lòng hừ lạnh một câu, nhưng hắn cũng rất thành thật thực hiện theo lời của Nguyên Anh đã nói, một lúc sau lại cau mày lầm bẩm.

- Làm sao mới có thể kết hợp bọn chúng lại?

- Kết hợp Khí với Nguyên Thần sao?

- Như vậy cũng được?

- Cắt… cứ làm thôi.

Vegeta trầm ngâm một lúc, sau đó liền cắn răng điều khiển từng tia Khí tiếp xúc với Nguyên Thần.

“Cái này?” Vegeta nội tâm cảm thấy kinh ngạc, bởi vì tia Khí mà hắn đưa tới tiếp xúc với Nguyên Thần, rất dễ dàng kết hợp với Nguyên Thần sau đó hòa làm một.

“Nguyên Anh đã đúng sao?” Vegeta trong lòng vui vẻ, khóe miệng kéo lên nụ cười lạnh.

“Đại ca.” Nguyên Anh một mặt mộng bức nhìn Son Goku, Vegeta hai người rồi ngây ngốc nói.

- Khí tức của bọn hắn… đang trở nên quái lạ.

“Ta không có mù a.” Không cần nói cũng biết nhất định hai con hàng này đã nghe theo lời Nguyên Anh mà làm rồi, Lâm Thanh Phong một mặt bất đắc dĩ thở dài.

- Đành trông vào ý trời a.

“Đành như vậy.” Nguyên Anh cũng đồng dạng thờ dài, nó có chút thất lạc ngẩng đầu nhìn lên trời, ngay lập tức nó liền mộng bức, chỉ tay lên trời ngây ngốc nói.

- Đại ca…có người quen tới.

“Người quen?” Lâm Thanh Phong cau mày nhìn sang, sau đó cũng theo ngón tay của Nguyên Anh nhìn lên bầu trời, ngay lập tức hắn cũng lâm vào mộng bức.

Bởi vì hắn nhìn thấy, bầu trời đang được bao phủ bởi một tầng mây đen kịt, đương nhiên hắn cũng biết được “người quen” trong miệng của Nguyên Anh nói là ai.

Lâm Thanh Phong có chút bất đắc dĩ, đưa tay ôm trán hỏi.

- Vì sao nó lại tới nữa?

“Ai biết được? Có lẽ nó ngửi thấy mùi có người muốn độ kiếp a?” Nguyên Anh lắc đầu một cái.

“Ngươi nói ta muốn độ kiếp sao? Mặc dù ta rất muốn nhanh chóng độ kiếp, nhưng hiện tại ta vẫn chưa cảm giác được bản thân mình tới giới hạn đâu.” Lâm Thanh Phong cũng hết cách, chỉ biết lắc đầu nói.

- Gọi nó xuống đi, Son Goku Vegeta hai tên này còn chưa Hóa Thần xong đâu, để bọn hắn bị cuốn vào là không nên.

“Được thôi đại ca, việc này ta thích làm nhất.” Nguyên Anh một dạng tự tin vỗ ngực gật đầu đồng ý, hai tay liền xuất hiện cung và tên, một dạng thuần thục bắn tên lên bầu trời.

….Hết Chương 312….

Chương 313: Bí mật “Kinh Thiên Động Địa”

“Đại gia ngươi... Nhân Hoàng...”

Tiếng la thất thanh quen thuộc một lần nữa lại cất lên, Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh cả hai một dạng “đây chỉ là chuyện bình thường” đứng chắp tay sau đít ngẩng cao đầu nhìn lên bầu trời bình tĩnh chờ đợi.

Không lâu sau đó, trên bầu trời lại xuất hiện một cái tròng mắt, tròng mắt đỏ ngầu và trên đó này vẫn còn dính lấy vài mũi tên.

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức nhìn sang Nguyên Anh, chỉ thấy nó nhún vai tùy ý nói.

- Đại ca, ngươi cũng nhìn thấy ta bắn ra duy nhất một mũi tên a? Những mũi khác đều là của lần trước.

- Nói tóm lại, đây là người quen nha.

“Ừ...người quen” Lâm Thanh Phong khoé miệng co quắp, Tiểu Linh đã nói qua Thiên Đạo có rất nhiều phân thân, tròng mắt ở trên bầu trời cai quản thiên kiếp không giả, nhưng nó chỉ là một trong hàng vạn phân thân cai quản thiên kiếp của Thiên Đạo mà thôi, tỉ lệ mà Lâm Thanh Phong có thể gặp lại cái tròng mắt lúc này cũng gần như hắn trúng sổ số độc đắc a.

“Khục” Nhìn tròng mắt lại chuyển thành màu đỏ, Lâm Thanh Phong chỉ còn cách ho nhẹ một tiếng để giấu đi sự bối rối, sau đó lại cười nói.

- Tròng mắt đại gia, lại là ngài nha.

- Mau xuống đây, chúng ta dù gì cũng là “người quen” xuống cùng ta uống một chung trà thế nào?

“Cút, ai là người quen với ngươi?” Để đáp lại vẻ “ nhiệt tình” của Lâm Thanh Phong, tròng mắt liền hừ lạnh một cái, nhìn sang Son Goku, Vegeta hai người rồi nói.

- Phiền ngươi tránh một chút, ta còn có việc phải làm.

Tròng mắt cũng thật sự cảm thấy bất đắc dĩ, nó là phân thân của Thiên Đạo, chỉ cai quản việc độ kiếp, nếu là người khác đứng trong vùng độ kiếp, nó sẽ quản nhiều như vậy sao? Chỉ việc tăng mạnh cường độ lôi kiếp một chút là được rồi, nhưng đứng trước mặt nó là Lâm Thanh Phong, người được nó đinh ninh xem là Nhân Hoàng a.

Có thể nói Nhân Hoàng cũng tương tự như ông chủ, còn Thiên Đạo chỉ là một tên nhân viên làm công mà thôi, đối mặt với “ông chủ” dù bản thân nó không muốn, nhưng nó cũng phải lắng nghe một chút.

“Ta cũng đang muốn nói về điều này nha.” Lâm Thanh Phong cười vui vẻ nói.

“Lại là về công việc của ta? Chẳng lẽ ta lại làm sai?” Tròng mắt trong lòng tự hỏi một câu, sau đó liền thành thật bay xuống bên cạnh Lâm Thanh Phong rồi nói.

- Chuyện gì? Nếu không cho ta lời giải thích hợp lý thì đừng trách ta không nể tình.

“Đương nhiên nha.” Lâm Thanh Phong cười tới mức hai mắt híp lại, sau đó liền chỉ tay về phía Son Goku, Vegeta hai người rồi nói.

- Ngươi chuẩn bị cho bọn hắn độ kiếp?

“Đúng vậy.” Tròng mắt thành thật đáp lời.

- Bọn hắn đã có thể hấp thu Nguyên Lực, chứng tỏ bọn hắn đã vượt qua Đại Thừa Kì cực hạn, ta để bọn hắn độ kiếp Bán Tiên chẳng lẽ lại sai sao?

“ Nếu là bình thường thì không sai.” Lâm Thanh Phong gật đầu nói.

- Nhưng bọn hắn không phải nha, ngươi nhìn kĩ một chút.

“Cái gì?” Tròng mắt có chút nghi hoặc nhìn chằm chằm Son Goku, Vegeta hai người, một lúc sau nó cũng chỉ có thể bất đắc dĩ thầm nói.

- Hai tên vừa đột phá Hoá Thần, Nguyên Thần còn chưa hoàn thiện thì chơi cái gì Nguyên Lực a? Hai bọn ngươi rảnh rỗi tới phá ta sao?

“Nhìn ra sao?” Lâm Thanh Phong cười hỏi.

“Là ta sai.” Tròng mắt thở ra một hơi bất đắc dĩ.

“Nếu đã như vậy, có thể thu lại bọn chúng sao?” Lâm Thanh Phong vừa cười, tay vừa chỉ lên đám Lôi Vân trên bầu trời, tròng mắt chỉ có thể gật đầu nói.

- Tốt, ta sẽ thu lại Thiên Kiếp.

Sau tiếng thở dài của tròng mắt, Lôi Vân trên bầu trời cũng dần dần biến mất, nhìn tròng mắt một dạng thất lạc đang muốn rời đi, Nguyên Anh hai mắt loạn đảo một vòng, trong lòng âm thầm nở nụ cười quỷ dị, một mặt không đổi sắc lắc đầu nói.

- Tròng mắt đại gia, trước tiên đừng rời đi a.“Ồ?” Lâm Thanh Phong cùng tròng mắt cả hai đồng thời nghi hoặc nhìn sang Nguyên Anh, chỉ thấy nó vẫy tay nói.

- Ngươi cùng ta sang bên này một chút, ta có chuyện muốn nói.

“Ngươi…” Lâm Thanh Phong cau mày thật chặt, còn đang muốn hỏi nhưng chỉ thấy Nguyên Anh nháy mắt vài cái, dù cho Nguyên Anh đôi lúc thường làm ra những chuyện không tài nào tha thứ được, nhưng trong những lúc như thế này, nó sẽ không làm như vậy, nên hắn liền gật đầu phối hợp.

- Ngươi cứ đi theo nó một chút a, nghe nó nói vài lời thử xem?

“Ồ? Ngay cả ngươi cũng nói như vậy? Được rồi, ta sẽ theo nó một chút.” Tròng mắt có chút nghi hoặc, sau đó cũng đồng ý đi theo.

“Tốt a, khoảng cách như thế này là ổn.” Dẫn theo tròng mắt đi được một khoảng cách thật xa, Nguyên Anh lúc này mới dừng lại nhìn về phía Lâm Thanh Phong một dạng lấm la lấm lét, sợ tiết lộ bí mật.

“Ngươi có chuyện gì muốn nói với ta?” Tròng mắt một mặt nghi ngờ hỏi.

“Phải làm thế nào tiếp theo đây?” Theo câu hỏi của Tròng mắt, Nguyên Anh trong nội tâm suy nghĩ một lúc, sau đó nó liền chắp tay sau lưng, một dạng “cao thâm mạt trắc” ngẩng đầu nhìn trời, thở ra một hơi lắc đầu nói.

- Tiểu Thiên, đã lâu không gặp.

“…”

Hiện trường bỗng chốc trở nên im lặng, Nguyên Anh nội tâm càng ngày càng loạn, một lúc sau, Tròng mắt cuối cùng cũng phản ứng, nó một dạng kinh ngạc lấp lửng nói.

- Ngài là…?

“Tốt.” Nhìn thấy bộ dạng của Tròng mắt lúc này, Nguyên Anh nội tâm liền trở nên vui vẻ, nhưng mặt ngoài nó vẫn làm như không có chuyện gì xảy ra, tùy ý gật đầu nói.

- Ta là Nhân Hoàng.

“Ngài là chủ nhân?” Tròng mắt như nghe thấy được một chuyện gì đó kinh khủng, một dạng kinh ngạc nhìn chằm chằm Nguyên Anh, chỉ thấy Nguyên Anh nở nụ cười nhạt nói.

- Có phải ngươi đang nghi ngờ, vì sao ta lại ở đây? Lại có tu vi yếu ớt như hiện tại?

“Đúng vậy.” Tròng mắt ngay lập tức gật đầu trả lời.
“Tốt a, nghi ngờ mới tốt.” Nguyên Anh bên trong nội tâm cười như điên, nhưng ngoài mặt nó vẫn làm ra một dạng tùy ý nói.

- Để ta nói cho ngươi một chút đi, nhưng ngươi không được tiết lộ cho bất kì ai, kể cả bản thể của ngươi.

“Nghiêm trọng như vậy sao?” Tròng mắt âm thầm suy nghĩ một lúc, sau đó liền gật đầu chấp nhận.

- Được thôi, chủ nhân.

“Thật ra, trước đó ta đã cảm nhận được, Thiên Địa sắp xảy ra một trận đại kiếp cực lớn, trong trận đại kiếp lần này, tất cả sinh vật đều không thể nào thoát khỏi, mà ngay cả ta cũng có nguy cơ vẫn lạc.” Nguyên Anh lắc đầu thở dài.

- Cũng vì thế mà ta đã vào luân hồi, để tìm đường cứu rỗi chúng sinh.

“Cái gì? Ngay cả ngài cũng…” Tròng mắt liền hoảng loạn, chỉ thấy Nguyên Anh thở ra một hơi rồi tiếp tục nói.

- Ngươi cũng biết, mỗi một sinh linh muốn luân hồi đều rất khó, ta lại không muốn cướp lấy cơ hội luân hồi của bất kì sinh linh nào khác, vì thế ta đã lựa chọn, linh hồn ta sẽ đoạt xá một tên phàm nhân vừa chết, chiếm lấy thể xác của hắn, nên ta đã chọn lấy tên Lâm Thanh Phong kia.

Nói tới đây, Nguyên Anh liền dừng một chút liếc mắt nhìn sang tròng mắt, thấy nó vẫn còn tập trung lắng nghe, Nguyên Anh mới cười khổ lắc đầu nói tiếp.

- Nhưng ta đã phạm sai lầm.

“Ồ? Ngài phạm sai lầm?” Tròng mắt như nghe được một chuyện kinh thiên động địa, trong ấn tượng của nó, Nhân Hoàng chưa bao giờ làm ra lựa chọn sai lầm a, chỉ thấy Nguyên Anh gật đầu nói.

- Ta cứ nghĩ rằng, tên Lâm Thanh Phong sau khi chết, linh hồn của hắn sẽ vào luân hồi, vì thế ta đã chiếm lấy thể xác của hắn.

- Nhưng cũng chính lúc này, do có linh hồn của ta ảnh hưởng, nên linh hồn của hắn liền bị kéo trở về cơ thể, vì thế.... hắn đã hồi sinh.

“Cái này…” Tròng mắt một mặt mộng bức, lại thấy Nguyên Anh một dạng “bất đắc dĩ” nói.

- Có thể đây là “Duyên” đi, trong vô tình đã khiến ta cứu sống hắn, vì thế ta không cưỡng ép đoạt xá, chỉ còn cách trở thành Nguyên Anh của hắn mà thôi.

- Chờ đợi tới một ngày hắn thực sự chết đi, khi đó ta sẽ đoạt xá, và tiếp tục kế hoạch của ta.

“Chủ nhân…ngài quá vĩ đại.” Tròng mắt chấn động một hồi, cả tròng mắt đều đã đỏ lên ướt đẫm nước.

“Tốt a, đúng như ta dự đoán.” Nguyên Anh trong lòng vui vẻ muốn điên rồi, nhưng nó phải cố gắng nhịn xuống, tiếp tục lắc đầu nói.

- Ta không muốn tiết lộ chuyện này cho quá nhiều người biết, vì có thể sẽ gây nên hoảng loạn, ngươi có thể giúp ta sao?

“Ta nguyện ý nghe chủ nhân sai bảo.” Tròng mắt ngay lập tức đồng ý đáp lời.

“Tốt a, hắc hắc.” Nguyên Anh gật đầu một cái, sau đó lại chỉ tay về phía Lâm Thanh Phong rồi nói.

- Trước tiên ngươi cứ tạm hoãn lại công việc của mình, đi cùng với bọn ta.

- Một khi chúng ta có bất kì người nào muốn độ kiếp, thì ngươi hãy kéo Lôi Vân tới đây, đừng để những phân thân khác xuất hiện.

“Đã hiểu, chủ nhân.” Tròng mắt đáp ứng một tiếng, sau đó lại hỏi.

- Như vậy, ta phải ở nơi nào?

“Ừm?” Nguyên Anh âm thầm suy nghĩ một hồi, sau đó liền nói.

- Ngươi hiện tại cứ trở thành một con mắt của hắn, trợ giúp hắn một chút, ta cũng muốn nhìn xem hắn sẽ phát triển tới mức độ nào.

….Hết Chương 313….

Chương 314: Kéo về khỏa đạn đạo

“A? Tốt a chủ nhân.” Tròng mắt gật đầu đồng ý một cái, sau đó liền thở dài.

- Trước đó ta đã sớm nghi ngờ, vì sao hắn lại gọi ta là Tròng mắt, thì ra hắn không biết ta là ai.

“Ta cũng không biết nha, gọi ngươi Tiểu Thiên đơn thuần là đánh bậy đánh bạ.” Nguyên Anh trong lòng âm thầm nói một câu, ngoài mặt thì lắc đầu cười.

- Ngươi đừng để ý tới hắn, cứ chấp nhận như vậy là được rồi.

- Do hiện tại ta chỉ là Nguyên Anh, thực lực của ta cũng không giống như lúc trước, vì thế nếu có thể, thì ngươi ra tay giúp đỡ hắn một chút a.

“Đã hiểu, chủ nhân.” Tròng mắt gật đầu đồng ý một cái, Nguyên Anh liền cười.

- Tốt, hiện tại chúng ta hãy trở về, ngươi phối hợp với ta một chút là được rồi.

Nhìn Nguyên Anh cùng Tròng mắt trở về, Lâm Thanh Phong liền cau mày hỏi.

- Các ngươi đã nói chuyện gì?

“Haha, đại ca, có tin tốt nha.” Nguyên Anh nụ cười kéo lên tới tận mang tai, chỉ tay về phía Tròng mắt rồi giải thích.

- Tròng mắt đại gia a, hắn muốn đi cùng chúng ta á.

“???” Lâm Thanh Phong một mặt đầy dấu hỏi, nghi ngờ nhìn về phía Tròng mắt, chỉ thấy nó tùy ý đáp lời.

- Khoảng thời gian này ta sẽ đi theo các ngươi.

- Không có cách, cách mà các ngươi tu luyện quá quỷ dị, ta phải thu thập thêm thông tin rồi truyền về bản thể.

- Các phân thân khác cũng rất bận, chúng ta không thể phạm một loại sai lầm liên tiếp nhiều lần được a.

Ngoại trừ Lâm Thanh Phong ra, thì trên đời này còn ai hiểu được tính cách của Nguyên Anh? Chỉ nghe Tròng mắt nói tới đây thì khóe miệng Lâm Thanh Phong liền co quắp nội tâm âm thầm nói.

- Tức là ngươi đi một vòng liền để Nguyên Anh lắc lư thành công đi theo bọn ta rồi?

Chờ đợi một lúc lâu vẫn không thấy Lâm Thanh Phong trả lời, Tròng mắt có chút mất kiên nhẫn lại hỏi.

- Ý ngươi như thế nào?

“A? Đương nhiên là rất sẵn lòng nha.” Lâm Thanh Phong đánh cái giật mình, nhanh chóng gật đầu cười đáp.

- Ta cầu còn không kịp đâu.

“Tốt, vậy ta sẽ ở lại trong cơ thể ngươi.” Tròng mắt nói một câu, sau đó liền tiến vào cơ thể Lâm Thanh Phong.

“Ở lại cơ thể của ta?” Trong lúc Lâm Thanh Phong còn đang mộng bức, chỉ thấy giữa trán hắn lại mọc ra một con mắt, bộ dáng hiện tại của hắn chẳng khác nào Nhị Lang Thần, chỉ thiếu đi một cây Tam Xoa Kích mà thôi.

“Ừm? Là đồ tốt nha.” Lâm Thanh Phong tự thân cảm nhận một hồi, hai mắt liền phát sáng, có phân thân của Thiên Đạo làm con mắt thứ 3, tầm mắt của hắn được nâng cao rõ ràng, lúc trước hắn chỉ có thể nhìn thấy trong khoảng cách hơn vài ngàn dặm mà thôi, hiện tại tầm mắt đã nâng cao gấp 10 lần, vật thể ở cách đó vài vạn dặm hắn không cần dùng tinh thần lực đều có thể nhìn rõ ràng.

Tinh thần lực cũng nâng cao thêm một bước, hiện tại hắn có thể cảm giác được, tinh thần lực của hắn có thể cảm giác được vật thể ở cách đó hơn 50 vạn dặm, gia tăng gấp 5 lần so với lúc trước, đồng thời cũng trở nên vững chắc hơn, thậm chí có thể so với thần thức của Băng Thánh.

Chỉ khi tu sĩ đạt tới Hóa Thần kì, khi đó tinh thần lực sẽ tự động chuyển hóa thành thần thức, thần thức bền chắc hơn tinh thần lực, phạm vi bao phủ cũng lớn hơn, có còn được xem là phiên bản nâng cấp của tinh thần lực,.

Đối với tu sĩ bình thường, bọn họ sẽ tự động nâng cấp tinh thần lực trở thành thần thức khi đạt tới Hóa Thần kì, nhưng nó cũng tiêu tốn một lượng thời gian nhất định cùng với một lượng Linh Lực nhất định mới có thể làm được, Nam Cung Mị Ảnh vốn dĩ đã có thể nâng cấp tinh thần lực trở thành thần thức, nhưng do lúc trước cảnh giới của nàng thăng tiến quá nhanh, Linh Lực trong cơ thể không đủ dùng thì nói chi tới việc nâng cấp tinh thần lực trở thành thần thức?

Cũng vì thế mà khi tiến về Trái Đất nàng chỉ có thể sử dụng tinh thần lực, cho tới khi được ngâm mình trong Linh Tuyền thì nàng mới có thể nâng cấp tinh thần lực trở thành thần thức.Cảm nhận tự thân biến đổi, Lâm Thanh Phong trong lòng vui vẻ âm thầm nói.

- Nguyên Anh làm ra chuyện tốt nha.

Dù cho trong lòng rất vui vẻ vì thực lực được nâng cao một bước, nhưng Lâm Thanh Phong vẫn rất rõ ràng một chuyện… hắn cũng không thể mang theo ba con mắt đi đường a? Người ngoài nhìn vào liền xem hắn như sinh vật lạ, Nhị Lang Thần có thể chịu được, nhưng Lâm Thanh Phong lại chịu không được a, vì thế liền nói.

- Tròng mắt đại gia, lúc bình thường ngài có thể nhắm mắt lại sao?

- Để người ngoài nhìn ta có 3 con mắt không ổn lắm a.

“Ồ?” Tròng mắt đảo loạn một vòng, sau đó liền nhìn về Nguyên Anh, Tròng mắt chỉ liếc qua một lần mà thôi, nhưng hiện tại Lâm Thanh Phong cùng nó đang dùng chung thị giác, nên Lâm Thanh Phong cũng không tự chủ được mà nhìn Nguyên Anh, chỉ thấy nó gật đầu nói.

- Cứ làm như vậy, khi có việc chúng ta sẽ gọi ngươi.

“Tốt, như vậy ta sẽ ngủ đông một đoạn thời gian, ngài cẩn thận một chút.” Được Nguyên Anh đồng ý, Tròng mắt lúc này mới nói một câu, sau đó mí mắt trên trán Lâm Thanh Phong liền khép lại, phần trán lại trở về bình thường, không nhìn ra dấu vết.

“Hô.” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi nhẹ nhõm, sau đó liền đưa mắt nhìn sang Nguyên Anh rồi hỏi.

- Mau nói, ngươi rốt cục đã nói gì với nó? Vì sao nó lại nghe lời ngươi như vậy?

“Hắc hắc, đại ca nha, ngươi là nhân họa đắc phúc a.” Nguyên Anh một dạng ti tiện cười híp mắt sau đó liền giải thích.

“…”

Sau một hồi giải thích cặn kẽ về “chiến tích” của mình, Nguyên Anh ngẩng cao đầu khoanh tay cười nói.

- Về sau ngươi chú ý phối hợp với ta một chút là được rồi.

Lâm Thanh Phong có chút bất đắc dĩ, đưa tay che trán thầm nói.

- Ý của ngươi là nói, hiện tại ta đang mang trên mình một cái Thiên Kiếp đại lão sao?- Ngươi không sợ khi hắn biết được người lừa dối hắn, hắn sẽ đem Lôi Kiếp đánh chết chúng ta à?

“Hắc hắc, chuyện đó tính sau nha, hiện tại ván đã đóng thuyền, đại ca ngươi không phối hợp với ta thì chúng ta liền chết à.” Nguyên Anh cười nói.

“Con mẹ ngươi, ngươi muốn chết còn lôi theo ta chết chung.” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, lần này có nói gì cũng không tốt, tùy thân mang trên người khỏa “đầu đạn hạt nhân” này, hắn chỉ đành phải cúi đầu nhận mệnh, cùng Nguyên Anh diễn trò, dù sao chết chậm còn hơn là trực tiếp chết a.

….

Bảy ngày sau, trong lúc Lâm Thanh Phong còn đang một mặt mộng bức sinh không thể luyến ngẩng đầu nhìn trời, thì Son Goku, Vegeta hai người đồng thời có phản ứng.

“A..a…a…” Cả hai đồng thời ngẩng cao đầu hét lớn, khói bụi mịt mù nổi lên.

“Cái gì?” Nhìn cảnh này, Lâm Thanh Phong trợn mắt một cái liền nhanh chóng chạy đi mất.

Chạy tới một khoảng cách an toàn, Lâm Thanh Phong lúc này mới dừng lại, Nguyên Anh cùng Tiểu Long cả hai từ trong cơ thể đồng thời chạy ra bên ngoài, nhìn một bên khói bụi nổi lên mù mịt, Nguyên Anh tấm tắc nói.

- Bọn hắn trở nên thật mạnh nha, ta cảm thấy, nếu Hỏa Thánh lại xuất hiện ở đây, liền bị một trong hai người treo lên đánh à.

“Về điểm này, ta đồng ý với ngươi.” Yêu Đan Tiểu Long chấn động vài vòng sau đó cũng nói.

“Hắc, bọn hắn hai người đều tin tưởng não quỷ của Nguyên Anh rồi đi mạo hiểm, đây là thành quả của bọn hắn a.” Lâm Thanh Phong vẻ mặt thản nhiên khoanh tay gật đầu.

“Khoan đã đại ca, ngươi nói ai não quỷ?” Nguyên Anh ngay lập tức chú ý tới trọng điểm, bĩu môi nói.

- Nên nhớ, bộ não cùng tính cách của ta đều lấy từ ngươi a.

- Ngươi nói ta như vậy, ngươi không cảm thấy đau eo sao?

“Thảo.” Lâm Thanh Phong trong lòng chửi thề một câu, hắn cũng không biết phải nói như thế nào trong trường hợp này mới tốt, tròng mắt đảo một vòng sau đó bất chợt lên tiếng.

- Ta nghĩ lời này của ngươi đã sai.

“Đúng vậy.” Yêu Đan Tiểu Long liền đồng ý với lời này, lại thấy Lâm Thanh Phong nói.

- Ngươi là Nguyên Anh của ta không giả, nhưng lúc trước, chẳng phải ngươi hấp thụ một ít Long Khí nên mới sinh ra biến dị sao?

- Chiếu theo lời này mà nói, tính cách của ngươi không giống của ta, mà phải giống của Tiểu Long mới đúng.

“A lặc? Vì sao lại kéo lên đầu ta rồi?” Yêu Đan Tiểu Long trợn mắt há mồm, nó đây là nằm thương?

“Haha, đại ca, rất rõ ràng nha, ta đương nhiên giống Tiểu Long a.” Nguyên Anh cười tới hai mắt híp lại, Lâm Thanh Phong đã bắt đầu học cách đâm tâm người khác, con đường “tác tử” trải rộng trước mắt, đương nhiên nó phải vui mừng a.

“Ai…Sai lầm a…” Lâm Thanh Phong bất đắc dĩ lắc đầu thở dài, mấy ngày nay không có người nào ở cạnh bên, Tiểu Long lại ít nói chuyện, chỉ còn có Nguyên Anh trò chuyện với hắn, bất tri bất giác hắn cũng bị “lây bệnh”.

- Về sau để mọi người tránh xa nó một chút, không thể để nó lây bệnh.

Trong lòng âm thầm nói một câu, Lâm Thanh Phong liền quyết định xem Nguyên Anh như một “nguồn bệnh lạ”, sau đó lại thở dài một hơi tiếp tục quan sát phía xa hai người Son Goku, Vegeta.

….Hết Chương 314…

Chương 315: Vegeta sai lầm

“Thanh Phong huynh đệ, ngươi đang nhìn cái gì nha?”

Nghe được giọng nói này từ phía sau, Lâm Thanh Phong không cần xoay lại nhìn cũng biết đây là Son Goku, hắn trầm ngâm một chút rồi trả lời.

- Ta đang quan sát tình trạng của hai tên não tàn nha.

“Cái này…” Son Goku xoắn xuýt gãi đầu cười, Vegeta hừ lạnh một tiếng khoanh tay nhìn sang một bên không thèm nhìn.

“Khục” ho nhẹ một tiếng, Son Goku liền cười nói.

- Thanh Phong huynh đệ… chúng ta so tài một chút nha.

“Tên này…” Lâm Thanh Phong bất đắc dĩ đầu lại, chỉ thấy Son Goku đang cười tới híp cả mắt, không cần chờ Lâm Thanh Phong đồng ý đã tự mình bóp tay xoay cổ, lúc nào cũng có thể sẵn sàng.

Nhìn bộ dạng này của Son Goku, Lâm Thanh Phong cũng biết được, lúc này có từ chối cũng vô dụng, lần này không được thì nhất định lần sau hắn lại tìm biện pháp khác, chỉ đành gật đầu nghiêm túc nói.

- Chỉ duy nhất lần này mà thôi.

“Haha, đương nhiên.” Son Goku đạt được ý nguyện, một dạng đắc ý gật đầu, Lâm Thanh Phong cũng không để ý tới hắn, lại nhìn sang Vegeta một dạng “ta không quan tâm” nhưng lúc nào cũng chú ý tới bên này rồi nói.

- Cả ngươi nữa, Vegeta, hai ngươi cùng lên đi.

Son Goku, Vegeta hai người đồng thời mộng bức, Son Goku nhanh chóng nói.

- Không được nha, Thanh Phong huynh đệ...

“Tới đây đi, hai người các ngươi chỉ có một cơ hội mà thôi.” Còn chưa đợi Son Goku nói hết, Lâm Thanh Phong lạnh nhạt cắt ngang một câu.

Ngay khi Lâm Thanh Phong vừa dứt lời, Son Goku liền xông tới, còn Vegeta căn bản không động đậy, mặc dù trước đó Lâm Thanh Phong đã nói hai người cùng lên, nhưng bản thân là Võ Sư, lại thêm bản tính dân tộc người Saiyan, bọn họ căn bản khinh thường việc đồng thời ra tay, Vegeta căn bản không muốn động thân.

Son Goku cũng biết được điều này, vì thế Son Goku cũng không quản tới Vegeta, một đường bay thẳng tới Lâm Thanh Phong, đồng thời vung quyền.

Lâm Thanh Phong trước đó đã được tập luyện với Lạc Long Quân, và Lạc Long Quân đặt ra mục tiêu cho hắn, để hắn phải treo lên đánh Bán Tiên mới có thể rời đi, hiện tại Lâm Thanh Phong có mặt ở đây, cũng có nghĩa rằng thực lực của hắn thật sự có thể treo lên đánh Bán Tiên.

Son Goku ở trạng thái Super Saiyan 4 Blue, sau khi làm theo lời Nguyên Anh đã có thể treo lên đánh Hỏa Thánh, nhưng Hỏa Thánh chỉ là Đại Thừa kì tầng 4 mà thôi, Đại Thừa kì tầng 4 có thể so sánh với Bán Tiên sao? Đương nhiên là không thể nào.

Lâm Thanh Phong thậm chí không gọi Tiểu Long cùng Nguyên Anh trở về, để bọn nó đứng bên ngoài quan sát, không vì cái gì, chỉ bằng với cường độ thân thể hiện tại, cộng thêm hai mắt đã được phân thân của Thiên Đạo “nâng cấp” hắn tự tin rằng hắn có thể nghiền ép Son Goku, Vegeta hai người.

Nhìn Son Goku, Vegeta hai người, Nguyên Anh một mặt tiếc rẻ lẩm bẩm.

- Hai tên tự tìm đường chết a.

Lâm Thanh Phong đã mạnh, Son Goku lúc này cũng chưa hóa thân thành Super Saiyan 4 Blue, vì thế đối mặt với thế công của Son Goku, Lâm Thanh Phong vẻ mặt lạnh nhạt né sang một bên, đồng thời tùy ý nói.

- Biến thân đi, đánh ngươi ở trạng thái bình thường không có ý nghĩa.

Lâm Thanh Phong dứt lời, dưới vẻ mặt ngạc nhiên của Son Goku, thân ảnh của hắn đột nhiên biến mất, sau đó xuất hiện bên cạnh Vegeta vẻ mặt tươi cười nói.

- Cả ngươi nữa, hai người các ngươi không cùng một chỗ thì sẽ không có cơ hội đánh bại ta.

Vegeta trong lòng cũng cảm thấy kinh ngạc, bởi tốc độ của Lâm Thanh Phong quá nhanh, ngay khi Son Goku bắt đầu ra tay, thì hắn lúc nào cũng chú ý tới tình huống bên này, nhưng dù cho hắn dùng hết lực chú ý cũng không thể nhìn thấy Lâm Thanh Phong di chuyển tới bên cạnh hắn như thế nào.

Hừ lạnh một tiếng, Vegeta lúc này mới định thần trở lại, hắn không nói gì mà chỉ trực tiếp biến thân thành Super Saiyan 4 Blue, nhìn thấy Vegeta đã biến thân, Son Goku cười khổ một cái rồi cũng theo đó biến thân.

Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu.

- Như vậy mới được nha… trận chiến bắt đầu.
Lâm Thanh Phong dứt lời, thân ảnh một lần nữa biến mất trước mặt Son Goku, Vegeta hai người, xuất hiện bên cạnh Son Goku, tùy ý vung một quyền.

Son Goku nhanh chóng đưa hai tay chống đỡ, nhận lấy trọng kích, thân thể bay ngược ra bên ngoài, Vegeta cắn răng nói.

- Ngay cả ta cũng nhìn không ra?

Mặc dù cảm thấy khiếp sợ, nhưng Vegeta hành động thật nhanh, ngay lập tức làm ra phòng ngự, hắn biết rõ tốc độ của Lâm Thanh Phong quá nhanh, ngay cả Son Goku cũng không theo kịp thì hắn cũng sẽ không.

Lâm Thanh Phong lại một lần nữa xuất hiện bên cạnh Vegeta lên tiếng nói.

- Phòng ngự rất khá nha, nhưng rất tiếc ngươi vẫn không theo kịp tốc độ của ta.

Trong trận chiến này, Lâm Thanh Phong chiếm ưu thế tuyệt đối, hắn rất tùy ý đùa giỡn với Vegeta, nhưng bản thân là võ sư, Vegeta cũng hành động thật nhanh, ngay khi nghe được câu nói của Lâm Thanh Phong, hắn không đáp một lời liền xoay người dùng hết sức lực vung quyền.

“Phạch”

Bắt lấy cổ tay Vegeta, Lâm Thanh Phong gật đầu cười nói.

- Tốc độ phản ứng rất tốt, không hổ danh là hoàng tử người Saiyan nha.

“Ngươi…” Mặc dù Lâm Thanh Phong không có ý gì khác, chỉ đơn thuần khen ngợi, nhưng đối với một võ sư trong trận chiến để đối thủ khen ngợi như vậy là một điều sỉ nhục, Vegeta trên trán liền xuất hiện gân xanh.

Nhận ra Vegeta cảm thấy tức giận, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi lắc đầu nói.

- Đừng nghĩ nhiều, ta không có ý gì khác.

Thả ra cổ tay của Vegeta, Lâm Thanh Phong lại chỉ tay về hướng Son Goku đã bay lúc trước rồi nói.

- Ngươi không cảm thấy lạ là vì sao tên đó vẫn chưa trở lại sao?

“Cái gì?” Được Lâm Thanh Phong nhắc nhở, Vegeta lúc này mới giật mình, Son Goku có dịch chuyển tức thời, hắn tùy thời đều có thể trở lại, theo tính cách của Son Goku thì hắn sẽ nhanh chóng trở lại mới đúng, nhưng hiện tại đã qua hơn một phút, vì sao Son Goku vẫn chưa trở về? 

Vegeta còn đang nghi hoặc, chỉ thấy Lâm Thanh Phong tùy ý cười nói.
- Đừng nghĩ nhiều, hắn đã bất tỉnh.

“Không thể nào.” Vegeta một mặt mộng bức, phải biết lúc trước Lâm Thanh Phong chỉ tùy ý vung một quyền mà thôi, tốc độ đã thả chậm, để Son Goku có cơ hội đỡ đòn, trong trường hợp như vậy mà Son Goku còn bị đánh tới bất tỉnh?

Như đoán được suy nghĩ của Vegeta, Lâm Thanh Phong liền hướng về Nguyên Anh nói.

- Nguyên Anh, ngươi qua bên đó mang Goku trở về đi.

“Tốt, đại ca.” Nguyên Anh gật đầu một cái rồi bay đi, một lúc sau nó mang theo Son Goku trở về, đúng như Lâm Thanh Phong đã nói, Son Goku thật sự đã bất tỉnh.

Nhìn cảnh này, Vegeta chỉ biết cắn chặt răng cúi đầu trầm mặc, hắn cùng Son Goku chênh lệch không lớn, Son Goku sau khi đỡ lấy một cái tát tùy ý liền bất tỉnh thì hắn cũng không khá hơn một chút nào.

Đặt Son Goku nằm trên đất, Nguyên Anh chậc lưỡi tấm tắc nói.

- Đại ca, ngươi ra tay cũng thật nặng nha, hắn đã gãy mất vài cái xương à.

- Cũng còn tốt, hắn đã làm theo lời ta, hấp thụ được một ít Nguyên Lực nuôi dưỡng cơ thể, nên chỉ cần một lúc nữa là sẽ tỉnh lại.

- Nếu bằng không, chúng ta phải đợi tới ngày mai hắn mới tỉnh nha.

“Ta đã nhẹ tay a.” Lâm Thanh Phong lắc đầu bĩu môi nói, Son Goku trở thành như thế này chỉ có thể nói là do Bán Tiên cùng Đại Thừa Kì chênh lệch quá lớn mà thôi, thở ra một hơi, Lâm Thanh Phong lại nhìn sang Vegeta hỏi.

- Ngươi cảm thấy như thế nào?

- Có phải cảm thấy rất bất lực? Tự hận bản thân mình vì sao đã điên cuồng tập luyện như vậy mà vẫn không thể theo kịp ta?

“Hừ.” Vegeta hừ lạnh một cái, sau đó liền khoanh tay xoay người đi không đáp, Lâm Thanh Phong cũng không có chút nào ngạc nhiên mỉm cười nói.

- Nếu ngươi xem ta là mục tiêu để truy đuổi, như vậy ta chỉ có thể nói, ngươi đã sai.

“Ta sai?” Vegeta cau mày thầm hỏi, chỉ nghe Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.

- Theo ta được biết, kể từ khi sinh ra, sức mạnh của ngươi là một vạn, còn Son Goku chỉ có 2 mà thôi.

- Với mức chênh lệch xa như vậy, vì sao về sau ngươi luôn luôn thua kém Son Goku? 

- Chưa kể tới, lúc trước ngươi là người đầu tiên đạt tới cảnh giới Super Saiyan 2, tuy rằng vẫn chưa hoàn thiện, nhưng sức mạnh của ngươi lúc đó đã hơn xa Son Goku.

- Đã như vậy, vì sao hiện tại ngươi vẫn chỉ mạnh ngang với hắn? Ngươi không cảm thấy kì lạ hay sao? Là do tư chất của hắn ưu tú hơn ngươi? Cũng vì thế mà hắn có thể đạt được sức mạnh ngang với ngươi?

“Cái này…” Vegeta im lặng, trên trán bắt đầu xuất hiện gân xanh, để Son Goku đuổi kịp. thậm chí vượt qua là điều sỉ nhục đối với hắn, mặc dù hắn không nói ra, nhưng đây cũng là điều hắn suy nghĩ từ rất lâu rồi.

Lâm Thanh Phong cũng không tiếp tục nói nhảm, liền trực tiếp nói ra nguyên nhân.

- Ngươi sai ở chỗ, ngươi lúc nào cũng xem chính mình là người mạnh nhất, một khi có ngươi vượt qua ngươi thì ngươi mới bắt đầu nỗ lực tu luyện.

- Cũng vì nguyên nhân này, mà trước khi gặp Son Goku, sức mạnh của ngươi luôn luôn dậm chân tại chỗ, chờ đợi Son Goku vượt qua ngươi.

- Nếu ngươi cứ tiếp tục giữ lấy suy nghĩ, xem Son Goku, hoặc ta là mục tiêu để vượt qua.

- Như vậy ta có thể khẳng định, về sau ngươi không bao giờ theo kịp chúng ta.

….Hết Chương 315….

Chương 316: Vegeta rời đi

“Son Goku, trong lúc bất tri bất giác, đã xem ngươi trở thành một hòn đá mài dao trên con đường của hắn.” Nguyên Anh một bên tặc lưỡi nói.

- Tức cười ở chỗ, ngươi thậm chí còn không hay biết người ta còn không xem ngươi là đối thủ nha, chỉ có ngươi một người tự mình đa tình.

“Ngươi…” Vegeta cắn chặt răng không biết phải nói thêm, Lâm Thanh Phong lần này cũng không phản bác lời của Nguyên Anh, mà thậm chí hắn cũng có chút tán thưởng gật đầu nói. 

- Cũng như Nguyên Anh đã nói, Son Goku không có ý xấu, nhưng trong vô tình ngươi tự mình trở thành hòn đá kê chân của hắn, giúp hắn trở nên mạnh mẽ hơn mà thôi.

“Là như vậy sao?” Vegeta thở dài chán nản, Lâm Thanh Phong lại cười nói.

- Đừng vội chán nản.

- Hiện tại ngươi đã là Hóa Thần Kì tu sĩ, thọ nguyên của ngươi vẫn còn rất nhiều, chỉ cần sau này ngươi thay đổi cách nhìn sau đó cố gắng tu luyện là được rồi.

“Đừng hòng ta cảm tạ ngươi.” Vegeta im lặng một lúc lâu, sau đó một mặt ngạo kiều khoanh tay hừ lạnh đáp một câu rồi xoay người rời đi, đồng thời để lại một câu.

- Nói với Kakarot, lần tới gặp mặt, ta sẽ cho hắn tâm phục khẩu phục.

“Tốt, ta sẽ chuyển lời giúp ngươi.” Lâm Thanh Phong gật đầu cười đáp, đồng thời hô lớn.

- Ngươi cũng có thực lực ngang hàng với Đại Thừa Kì, về sau nhớ để ý tin tức một chút, vài năm nữa chúng ta sẽ cần tới sức mạnh của ngươi a.

“Vài năm nữa sao?” Vegeta trong lòng âm thầm đáp một câu, nhưng ngoài mặt hắn cũng không lên tiếng, một đường bay đi, sau khi được Lâm Thanh Phong đề tỉnh, hắn nhất định phải thay đổi một chút.

“Hắn đã đi a.” Nhìn Vegeta bay đi, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi nhẹ nhõm, hắn cũng không sợ hãi Vegeta xảy ra chuyện, với sức mạnh có thể treo lên đánh Hỏa Thánh, cộng thêm trí thông minh của hắn, Vegeta xảy ra chuyện mới là lạ.

Còn việc nhắc nhở Vegeta để ý tin tức bên ngoài là do Lâm Thanh Phong muốn hắn sẽ có mặt khi bọn hắn tới Tiên Nhân Chiến Trường mà thôi, bởi vì có thể khi đó bọn Lâm Thanh Phong sẽ đi tới Tiên Giới, khi đó Vegeta ở lại đây thì thực lực của hắn sẽ thua kém rất nhiều.

Nguyên Anh khóe miệng kéo lên nụ cười nói.

- Đại ca, hắn đã đi, như vậy gánh nặng về tiền của ngươi cũng giảm bớt nha.

- Bởi ngươi biết được, với tính cách của hắn, sau khi được ngươi đề tỉnh, hắn sẽ tự mình rời đi, có đúng hay không?

“Đại gia, ngươi bớt nói một câu không được sao?” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, nhưng hắn cũng không phản bác, bởi hắn thật sự có ý định như vậy, nhưng chỉ là một phần nhỏ mà thôi, trong nội tâm hắn vẫn muốn Vegeta, Son Goku hai người tự mình bước đi, bởi hắn cũng không còn gì để dạy cho hai người nữa.

Son Goku có thể tự mình vượt qua cực hạn của bản thân thì không nói, nhưng còn về Vegeta, nếu hắn tiếp tục ở lại đây, dù rằng ngoài mặt vẫn không có chuyện gì, nhưng bản năng hắn sẽ có một ít dựa dẫm vào Lâm Thanh Phong, vô tình dẫn tới việc Lâm Thanh Phong cản trở bước đi của hắn.

“Tình hình của tiểu Trần cùng Lam Ngọc như thế nào?” Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi hỏi. 

“Muốn lái qua chuyện khác sao?” Nguyên Anh bĩu môi khinh bỉ, nhưng nó cũng rất thành thật trả lời.

- Bọn họ tiến triển rất tốt, đã cường hóa được hơn 50% Linh Lực, chỉ cần qua vài ngày nữa thì bọn họ có thể xuất quan rồi.

“Vậy thì tốt.” Lâm Thanh Phong gật đầu, Nguyên Anh trầm ngâm một chút rồi lại hỏi.- Đại ca, để bọn hắn tu luyện như vậy có ổn hay không?

- Mị Ảnh có thể dựa vào cảm ngộ mà tăng tiến tu vi, Linh Lực cũng không quan trọng nhiều lắm, nàng có thể làm như vậy để gia tăng thực lực.

- Nhưng còn bọn hắn chỉ là tu sĩ thuần túy a, bọn hắn muốn thăng tiến tu vi cần phải dựa vào Linh Lực, biện pháp của ngươi tuy rằng giúp bọn hắn trở nên mạnh mẽ, nhưng đồng thời cũng khiến tu vi của bọn hắn tăng trưởng chậm chạp nha.

“Cứ yên tâm đi.” Lúc này, Tiểu Long lại lên tiếng.

- Tiểu Hồng Trần cùng Lam Ngọc, hai người bọn hắn là đệ tử của Hàn Băng Tông nha, cứ để Hàn Băng Tông lo liệu chuyện này là được rồi.

- Ta tin mấy lão già của Hàn Băng Tông rất sẵn lòng bỏ tiền túi nuôi dưỡng hai tên cường giả à.

- Đồng thời, đại ca ngươi cũng nhân cơ hội này để khiến Hàn Băng Tông trở thành đồng mình đáng tin cậy.

- Với quan hệ của ngươi và Tiếu Hồng Trần, Hàn Băng Tông nhất định sẽ đứng về phía ngươi, bọn hắn sẽ không thể nào phản bội ngươi.

- Ngươi dùng dương mưu khiến bọn hắn cam tâm tình nguyện làm đồng mình của ngươi. 

“Hắc, đại ca ngươi cũng bắt đầu hố người nha.” Nguyên Anh trong lòng vui vẻ không thôi, để người khác giúp mình nuôi dưỡng người bên cạnh, còn mình lại có thêm đồng minh, một mũi tên trúng hai con nhạn, đây là bực nào tâm cơ a? 

“Không, Tiểu Long, Nguyên Anh, các ngươi nói sai.” Lâm Thanh Phong lắc đầu một cái rồi từ tốn nói.

- Nếu đúng theo lời các ngươi nói như vậy, thì chẳng phải ta chỉ là một tên tiểu nhân ưa thích tính kế người khác?

- Ta không phải là người như vậy.
- Tiểu Trần là người thân của ta, dù cho hắn không có Hàn Băng Tông ở sau lưng hậu thuẫn, ta vẫn sẽ dùng mọi biện pháp giúp hắn trở nên mạnh mẽ.

Nói tới đây, Lâm Thanh Phong dừng một chút rồi tự tin nói tiếp.

- Hơn nữa, nếu đúng như lời các ngươi đã nói, ta cố gắng hết sức để lôi kéo Hàn Băng Tông trở thành đồng minh để được ích lợi gì? 

- Không phải do ta kiêu ngạo, nhưng hiện tại, đối với những tên ta coi là kẻ thù, ta chỉ cần một tát đi qua, nếu bọn hắn còn sống, thì lại thêm một tát nữa.

- Đơn giản, dễ dàng, vừa nhanh, vừa gọn, lại không lưu tai họa ngầm, đó mới là điều mà ta muốn, ta đâu cần thiết phải tìm thêm đồng minh, có đúng hay không?

“Hắc, tốt một câu đơn giản dễ dàng, vừa nhanh, vừa gọn.” Nguyên Anh tấm tắc không thôi, sau cùng nó gật đầu cười nói.

- Không hổ là đại ca nha.

“Ta không còn gì để nói.” Tiểu Long chấn động vài lần sau cùng cũng nói ra một câu kết luận, bởi nó cũng nhận thấy Lâm Thanh Phong nói đúng, hiện tại hắn nắm giữ sức mạnh tuyệt đối, hắn không cần thiết phải tìm thêm đồng minh.

Bằng hữu và đồng minh là hai chuyện khác nhau, dù là ai, bất kể sang, nghèo hay yếu kém tới mức nào, chỉ cần có một vài điểm chung, uống vài chung rượu với nhau là có thể trở thành bằng hữu.

Còn muốn làm đồng minh, sẽ phải kể tới rất nhiều thứ, trước tiên phải nói tới thực lực, một con kiến có thể trở thành đồng minh của ngươi sao? Xin lỗi, ta một tát đi qua các ngươi ngay cả cặn cũng không còn thì nói chi tới đồng minh?

Đồng minh sẽ trợ giúp nhau phát triển, đôi bên cùng có lợi, nhưng các ngươi trợ giúp được gì cho ta sao? Gặp đối thủ quá mạnh, các ngươi không đối phó được thì ta có thể giúp một chút, còn khi ta gặp đối thủ mạnh, các ngươi chỉ biết ngồi nhìn trong bất lực, như vậy thì còn gì là đồng minh? Nói đúng hơn là ta dẫn theo các ngươi bay đi.

“Hắc, đừng nói những thứ này, trước tiên đánh thức Son Goku nha, chúng ta còn phải trở về đây.” Lâm Thanh Phong lắc đầu nói, hiện tại bọn hắn lâm vào tình trạng rất không ổn.

Son Goku bất tỉnh, bọn hắn có thể mang Son Goku trở về, nhưng vấn đề là bọn hắn không biết Hỏa Vân Tông ở đâu a, nếu lại để Lâm Thanh Phong “chạy loạn” thì dù cho Son Goku có tỉnh lại thì lúc đó hắn cũng chỉ biết bất lực ngẩng đầu vọng thiên à.

“Để ta tới đi đại ca, những chuyện thế này ta thích làm nhất.” Nguyên Anh nhanh chóng đứng ra nhận lấy trách nhiệm, được ra lệnh hại người như vậy, Nguyên Anh không nhận thì nó cũng không phải Nguyên Anh a.

Một mặt vui vẻ đi tới trước mặt Son Goku, Nguyên Anh xoa xoa cổ tay âm thầm nói.

- Ngươi có trách, thì trách đại ca nha, ta chỉ làm theo lệnh á.

Nguyên Anh nói xong, liền vung xuống một bàn tay, nó không lưu tình một chút nào, nó cũng không phải Lâm Thanh Phong, thân thể của nó được cấu tạo hoàn toàn nhờ Nguyên Lực, nếu nó không được sử dụng pháp thuật thì thực lực của nó chỉ mạnh hơn Nguyên Anh Viên Mãn bình thường một chút thôi, Son Goku lại là một tên Hóa Thần Kì, vì thế nó không lo lắng một bàn tay này có thể tát chết Son Goku, để lại một vết ửng đỏ trên mặt đã là khá lắm rồi.

“Ừm? Chuyện gì…” Cũng vào lúc này, Son Goku giật mình tỉnh giấc, ngơ ngác mở mắt, điều đầu tiên hắn thấy là một bàn tay nhỏ nhắn màu vàng đang hướng thẳng vào mặt hắn, theo bản năng hắn liền cau mày né sang một bên.

“A lặc? Đã tỉnh? Nhưng ngươi thoát được sao?” Nhìn Son Goku né tránh, Nguyên Anh nở nụ cười gằn, tiếp tục truy đuổi, không đạt được mục đích mà dừng lại thì nó cũng không phải Nguyên Anh nha.

Nguyên Anh lại tiếp tục vung một bàn tay, Son Goku trước đó đã gãy vài cái xương, hiện tại vừa mới tỉnh dậy, lại phải làm ra cử động mạnh, mấy chiếc xương gãy trên người liền muốn lệch vị trí, hắn ho khan một tiếng rồi bất lực nằm trên mặt đất nhìn chằm chằm “bàn tay vàng” đang mỗi lúc một gần.

….Hết Chương 316….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau