HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 31 - Chương 35

Chương 31: Lão giả thần bí

Bốn người một thú đang ngồi trên xe ngựa từ U Ám thôn đi đến Nam Cung Thành.

Đoạn đường từ U Ám thôn tới Nam Cung Thành khá xa, dù là ngồi xe ngựa cũng phải đi hơn một tháng, hiện tại bọn hắn đã đi được vài ngày.

Trong những ngày này, Lâm Thanh Phong đã bảo Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết chuyển qua tu luyện hai quyển công pháp mà hắn đưa.

Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết thật sự là hai thiên tài, mặc dù mới chuyển qua luyện hai quyển công pháp vài ngày nhưng hai nàng tiến cảnh rất rõ rệt.

Nam Cung Mị Ảnh từ luyện khí tầng 8 đã tiến vào luyện khí tầng 9, còn Nam Cung Tuyết từ luyện khí tầng 7 cũng đã luyện khí tầng 9.

Bạch Tiểu Phụng ngồi đánh xe, hắn cũng nhìn thấy các nàng một đường đột phá tâm hắn thật mệt mỏi.

Một người bình thường đi chung với tổ hợp ba quái vật này thì muốn sống cũng không biết sống như thế nào.

Nhưng hắn cũng được một chỗ tốt, hiện tại đạo tâm của hắn cũng được trui rèn một cách tương đối, với những chuyện như vầy thì hắn cũng quen thuộc, đã không còn nhận lấy đả kích.

Một ngày này bọn hắn nhìn trời tối cũng muốn dừng lại nghỉ ngơi.

Lâm Thanh Phong lấy trong nhẫn trữ vật ra hai con gà đã được làm sạch lông sẵn, nhẫn trữ vật giống như là một cái tủ lạnh di động, mặc dù thức ăn đã được mua từ mấy ngày trước nhưng khi lấy ra thì vẫn tươi như mới được bỏ vào.

Nhìn con gà trên tay Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, hắn bắt đầu nhóm lừa, tẩm ướp gia vị bắt đầu nướng lên.

Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết thì vẫn ngồi trong xe tu luyện, còn Bạch Tiểu Phụng thì đi tìm nước uống và dẫn ngựa đi ăn cỏ.

Một lúc sau, mùi gà nướng bay khắp nơi, mùi thơm khiến Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết đang ngồi tu luyện gần đó cũng mở mắt chạy tới.

Bạch Tiểu Phụng đã tìm được nước và cho ngựa ăn xong cũng chạy lại ngồi kế bên.

Trải qua vài ngày ở cùng nhau thì bọn hắn hình thành một loại ăn ý khi Lâm Thanh Phong nấu nướng xong, thì ba người sẽ đợi hắn chia phần.

Bạch Tiểu Phụng mặc dù được chia ít một chút nhưng hắn cũng không cảm thấy thiệt thòi.

Hắn chỉ là một người đi cùng đường, nói trắng ra là hắn còn phải nhờ bọn Lâm Thanh Phong bảo vệ cho tới Nam Cung Thành thì có phần ăn là tốt rồi.

Nhưng Lâm Thanh Phong làm đồ ăn thật sự rất ngon nên Bạch Tiểu Phụng cũng không phản bác gì nhiều.

Thấy gà nướng hiện tại đã ăn được Lâm Thanh Phong đứng dậy vẫy tay gọi tiểu Hắc tới ném cho nó một viên linh thạch rồi sau đó bắt đầu chia gà.

Hắn lấy trong nhẫn trữ vật ra con dao xếp nhỏ, rồi từ từ cắt phần gà nướng.

Một bên khác, có một lão già bước chân xiêu vẹo, vừa đi vừa cầm hồ lô rượu uống, mặt hắn rất đỏ, chứng tỏ hắn đang say khướt.

Ngửi ngửi mùi hương trong không khí một chút, lão già hai mắt phát sáng, miệng chảy nước miếng.

-Haha, đây là mùi gà nướng. Thật sự là rất thơm a, lão già này nhất định phải nếm thử.

Ngửi được mùi gà nướng trong không khí, lão già này nhanh chóng chạy đến nơi phát ra mùi hương.

Lúc này bước đi của lão không còn xiêu vẹo, lão ấy chạy rất nhanh nhưng vẫn không lưu lại trên mặt đất một dấu chân nào.

Lâm Thanh Phong ngồi một bên đang cắt phần gà nướng, bỗng dung hắn nhíu mày một cái rồi dừng tay, nhìn qua một hướng.

Hành động của hắn dẫn phát đến sự chú ý của ba người xung quanh.

Nam Cung Mị Ảnh nhíu mày rồi nhìn theo hướng mà Lâm Thanh Phong đang nhìn, nàng không thấy được gì khác nên hỏi.



-Phu quân sao vậy? Nơi đó có gì à?

Lâm Thanh Phong gật đầu trả lời.

-Có vẻ như chúng ta có khách, phần ăn của người khách này ta sẽ lấy từ phần của Bạch Tiểu Phụng.

Nghe Lâm Thanh Phong nói, Bạch Tiểu Phụng phản bác.-Tại sao lại lấy từ phần ta?

Lâm Thanh Phong không nói nhiều, hắn còn lười quay đầu nhìn Bạch Tiểu Phụng chỉ đáp lại.

-Bây giờ một là ngươi đồng ý chia phần, hai là ngươi cũng sẽ không có phần, ngươi chọn a.

Bạch Tiểu Phụng câm miệng, hắn im lặng biểu thị cho việc đồng ý chia phần, tại nơi đây hắn không có tiếng nói.

Chờ đợi một lúc vẫn không thấy người khách mà Lâm Thanh Phong đã nói, Nam Cung Tuyết sốt ruột hỏi hắn.

-Tỷ phu, người khách mà ngươi nói đang ở đâu? Chờ đợi nãy giờ sao vẫn không thấy? Ta cảm thấy đói rồi.

Lâm Thanh Phong cười cười nhìn nàng, đưa tay lên xoa đầu nàng rồi trả lời.

-Đừng nôn nóng, hắn đã tới rồi.

Lâm Thanh Phong vừa dứt lời thì một tiếng cỏ lay xoạt xoạt phát ra từ hướng mà bọn hắn vẫn nhìn theo.

Nơi đó xuất hiện một lão già nát rượu, mùi rượu trên người hắn rất nồng, Nam Cung Mị Ảnh ngửi một chút mùi rượu tản ra trong không khí, nàng nhíu mày.

Lão già này vừa xuất hiện, hắn thấy bốn người đang nhìn về phía mình, xem xét cảnh giới của bọn họ một chút, cao nhất là người thanh niên chỉ có luyện khí tầng 10, hắn một mặt mộng bức/

-Tại sao à? Thế đạo hiện giờ luyện khí kì mạnh như vậy sao? Lại có thể phát hiện ta tới?

Lão già gãi đầu một cái, rồi mới bước đến gần bọn Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong nhìn lão rồi nở nụ cười, từ xa hắn đã nghe được tiếng chân của lão già này đang chạy về phía này, nghĩ nghĩ một chút hắn chỉ nghĩ được lão già này tới đây là do mùi gà nướng.

Lão già nhìn Lâm Thanh Phong một bộ:”Ta biết ngươi sẽ tới đây” nên hắn nhíu mày, nhưng hắn vẫn muốn xác nhận lại nên hỏi.

-Ngươi biết ta sẽ tới?

Như đáp lại câu hỏi của lão già, Lâm Thanh Phong gật đầu.

Lão già nhìn Lâm Thanh Phong một chút, hắn thầm nghĩ.
-Người thanh niên này vậy mà phát hiện ra ta? Thật sự là không đơn giản a.

Nhìn lão già trầm tư, Lâm Thanh Phong cũng không nói gì, hắn tiếp tục chia cắt phần gà nướng.

Đưa cho Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết bảo hai người cứ việc ăn, hắn quay sang nói với lão già.

-Từ lúc ta nướng gà thì ta đã phát hiện ra ngươi, nhưng lúc đó ngươi không di chuyển nhiều nhưng tới lúc gà chin thì ngươi đột nhiên tăng tốc về phía này, ta nghĩ là do mùi gà nướng dẫn ngươi đến đây đi?

Nghe Lâm Thanh Phong nói xong thì lão già gật đầu biểu thị việc Lâm Thanh Phong đã đoán đúng.

Thấy lão già gật đầu Lâm Thanh Phong cũng nói tiếp.

-Con người của ta rất công bằng, ta nướng gà chia cho mọi người cũng như trả công cho công sức của bọn họ bỏ ra, giờ ta chỉ muốn hỏi tại sao ta lại phải chia cho ngươi?

Lão già trầm tư một lúc, những điều Lâm Thanh Phong nói cũng không sai, hắn chỉ là một người qua đường tại sao lại muốn được chia phần? Hắn nhíu mày một cái rồi nói.

-Vậy ngươi muốn sao mới có thể chia cho ta một phần?

Nghe lão già hỏi thì Lâm Thanh Phong nở nụ cười, hắn đưa lên một ngón tay trước mặt lão già rồi từ từ nói.

-Một trăm viên linh thạch… thượng phẩm.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết đang ngồi ăn, nghe được lời nói của Lâm Thanh Phong hai nàng phun ra thức ăn trong miệng, còn Bạch Tiểu Phụng cùng lão già nghe được lời của Lâm Thanh Phong hai người cũng một mặt mộng bức.

Từ lúc Lâm Thanh Phong cảm giác được lão già này thì hắn ở cách nơi này vài dặm, mặc dù chỉ cảm nhận được một phần khí tức như có như không, nhưng lúc lão già này tới gần thì Lâm Thanh Phong chắc chắn lão là một cao thủ.

Đừng nói giỡn, với khoảng cách vài dặm mà chạy tới trong vài phút thì cho dù là một người ngu cũng biết được đây là một cao thủ a.

Lão già nghe được giá mà Lâm Thanh Phong đưa ra, hắn nhìn Lâm Thanh Phong như một tên điên, không chỉ hắn cho dù là ba người bọn Nam Cung Mị Ảnh cũng nhìn Lâm Thanh Phong như một người điên.

Lão già ho nhẹ một tiếng rồi nói.

-Tiểu hữu, làm như vậy thì hơi quá mức đi, đúng là một trăm viên linh thạch thượng phẩm đối với ta cũng không nhiều, nhưng để mua một phần gà nướng thì quá cao a.

Lần này ba người Nam Cung Mị Ảnh cũng mộng bức rồi, một trăm viên linh thạch thượng phẩm còn không nhiều? Lão già sao ngươi không thượng thiên a?

Lâm Thanh Phong sờ cằm suy nghĩ một chút, đúng là giá cả khá cao nên hắn gật đầu với lão già.

Nhìn Lâm Thanh Phong gật đầu lão già cũng nở nụ cười, nhưng nụ cười của lão cũng đông cứng trên mặt vì câu tiếp theo của Lâm Thanh Phong.

-Chín mươi chin viên linh thạch… Thượng phẩm.

Ba người Nam Cung Mị Ảnh lắc đầu, ba người đạt cùng nhân thức hai tên này là hai tên điên, đừng để ý tới bọn hắn.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết tiếp tục ăn gà, Bạch Tiểu Phụng cũng đưa tay lấy phần gà thuộc về hắn và bắt đầu ăn, không để ý tới hai tên điên này.

Lão già nhìn ba người bọn Nam Cung Mị Ảnh ăn gà, hắn nuốt nước miếng một cái, một mặt đau khổ nhìn về Lâm Thanh Phong.

-Tiểu hữu, thật sự giá rất cao a, vậy đi ta đưa ngươi một trăm viên linh thạch Trung phẩm thế nào?

Lâm Thanh Phong trong lòng hoan hỉ, nhưng hắn vẫn giữ nét mặt bình tĩnh, hắn tất nhiên là đồng ý a, con gà này vốn dĩ mua cũng vài đồng tệ, hiện tại bán lên tới một trăm linh thạch Trung phẩm thì còn đòi hỏi gì thêm?

Lâm Thanh Phong vẻ mặt lạnh như băng, hiện tại hắn không thể để lộ ra là hắn đang vui vẻ, hắn kéo một phần gà về phía mình, nhìn lão già rồi nói.

-Một tay giao tiền một tay giao hàng.

Lão già lúc này đầu óc có chút loạn, hắn cảm thấy không đúng, nhưng lại không biết sai ở chỗ nào, hắn máy móc gật đầu lẩy từ nhẫn trữ vật ra một trăm viên linh thạch trung phẩm rồi dưa cho Lâm Thanh Phong còn hắn lại cầm lấy phần gà của mình từ từ thưởng thức.

…..Hết Chương 31…..

Chương 32: Hỏa Vân tôn giả

Thấy Lâm Thanh Phong và lão già thật sự hoàn thành xong giao dịch, bọn Nam Cung Mị Ảnh một bên nhìn cũng mộng bức.

Bạch Tiểu Phụng không thể tin được, hiện tại thế giới này điên rồi hay là do hắn điên rồi?

Một con gà mua vài đồng tệ, nấu nướng xong thì bán với giá một trăm linh thạch trung phẩm?

Bạch Tiểu Phụng nhìn phần gà trong tay một chút, hắn quyết định sau này hắn sẽ chuyển nghề thành đầu bếp.

Lâm Thanh Phong đếm xong số linh thạch đã đủ số lượng nên hắn gật đầu thu vào nhẫn trữ vật, mặc dù nhìn mặt hắn trấn định nhưng trong long hắn đang hò hét vui vẻ.

Một bên lão già cầm lên phần gà nướng của mình, hắn say mê liếm từng chút một rồi từ từ cắn một cái, hai mắt hắn tỏa sáng, phần gà nướng này quá ngon, so với những con gà mà hắn đã từng ăn trước đây thì đây là con gà ngon nhất.

Lão già nhanh chóng ăn hết phần gà nướng, hắn uống chút rượu rồi liếm mép, hắn vẫn còn thòm them, nhìn xung quanh bốn người, Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết thì không nói, hắn vẫn chưa tới mức giành phần ăn của hai nàng.

Nhìn qua Lâm Thanh Phong, lão già cũng lắc đầu, người thanh niên này tốt nhất là không nên tiếp xúc nhiều, lại nhìn qua Bạch Tiểu Phụng, phần của Bạch Tiểu Phụng chỉ còn lại hai cái phao câu.

Lão già quyết định bước đến gần Bạch Tiểu Phụng, lão nói.

-Hai cái phao câu, ta đưa ngươi mười viên hạ phẩm linh thạch đồng ý không?

Nghe lời của lão già Bạch Tiểu Phụng nhanh chóng gật đầu, hắn cũng không phải Lâm Thanh Phong, hắn chỉ là một người bình thường, mười viên linh thạch hạ phẩm đối với hắn là quá nhiều, bắt hắn nhịn ăn mười bữa để lấy mười viên linh thạch hạ phẩm hắn cũng đồng ý chứ đừng nói là một bữa.

Lão già thấy Bạch Tiểu Phụng gật đầu, hắn nở nụ cười đưa mười viên linh thạch Hạ phẩm cho Bạch Tiểu Phụng, rồi đem hai cái phao câu gà đi.

Bạch Tiểu Phụng cầm trong tay mười viên linh thạch hạ phẩm hắn có chút run run, từ trước tới giờ hắn chưa bao giờ được cầm một viên, mà hiện tại lại cầm mười viên, hắn nhìn mười viên linh thạch hạ phẩm trong tay và quyết tâm trở thành đầu bếp của hắn ngày càng cao rồi.

Nhìn Bạch Tiểu Phụng cầm mười viên linh thạch hạ phẩm mà miệng cười kéo lên tận mang tai, Lâm Thanh Phong lắc đầu, nếu đó là hắn thì hắn có thể bán hai cái phao câu với giá cao hơn, nhưng đó là phần của Bạch Tiểu Phụng nên Lâm Thanh Phong cũng không nói gì nhiều.

Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết sau khi ăn xong lại tiếp tục tu luyện, Lâm Thanh Phong ăn xong cũng không làm gì, hắn chỉ ngồi bên đống lửa, nhìn đống lửa cháy gần hết thì bỏ thêm củi.

Bạch Tiểu Phụng thì lại tới xe ngựa hắn tìm nước cho ngựa uống.

Lão già sau một hồi chấm mút hai cái phao câu thoải mái mới chịu ăn hết, hắn ợ lên một tiếng rồi cười lớn.

Hiện tại lão già cũng không có mục đích gì, hắn chỉ thích đi đây đi đó nhìn ngắm phong cảnh.

Quay đầu nhìn một chút, lão già chỉ thấy Lâm Thanh Phong là rảnh rỗi nhất nên hắn tiến lại gần Lâm Thanh Phong, ngồi xuống một bên rồi nói.

-Tiểu hữu, gà ngươi nướng thật sự rất ngon a, có bí quyết gì sao?

Nghe lão già hỏi, Lâm Thanh Phong chỉ cười cười rối trả lời.

-Ngươi đoán?

Lão già cứng miệng, hắn thật sự không biết nên tiếp tục cuộc trò chuyện này thế nào, nhưng nghĩ tới hiện tại cũng không có mục đích gì, mà Lâm Thanh Phong nướng gà thật sự rất ngon nên lão già vẫn muốn tìm lý do để đi chung đường với bọn hắn.



Lão già sờ cằm một chút rồi tự giới thiệu.

-Tên ta là Hỏa Vân, đạo hiệu Hỏa Vân tôn giả, hiện tại ta đang đi du lịch tứ phương để tìm kiếm một người hữu duyên, không biết các ngươi có từng nghe qua tên ta?
Lâm Thanh Phong mang vẻ mặt nghi hoặc nhìn về lão giả, hắn nói.

-Cái gì là Hỏa Vân tôn giả? Chưa từng nghe qua.

Hỏa Vân tôn giả miệng có chút ngọt hắn thật muốn phun máu, cái gì là Hỏa Vân tôn giả? Đùa sao? Hắn Hỏa Vân tôn giả vậy mà lại chưa có người nghe qua?

Hỏa Vân tôn giả trầm ngâm một chút, hắn lầm bầm.

-Đùa sao? Hỏa Vân tôn giả ta đây thành danh hơn vạn năm vậy mà lại có người chưa từng nghe qua?

Nghe lời Hỏa Vân tôn giả lầm bầm, lỗ tai Lâm Thanh Phong giật giật, hắn nghe được cái gì? Lão già này sống hơn vạn năm? Thật sự là một lão bất tử à? Còn nữa Hỏa Vân cái từ này sao nghe có chút quen tai a?

Mang vẻ mặt nghi hoặc nhìn về Hỏa Vân Tôn giả, Lâm Thanh Phong hỏi.

-Ngươi nói là ngươi sống hơn vạn năm? Hiện tại cảnh giới của ngươi ở mức nào à?

Hỏa Vân tôn giả rốt cục khơi dậy được hứng thú của Lâm Thanh Phong nên hắn vui vẻ trả lời.

-Hiện tại cảnh giới của ta là Đại Thừa kì nhưng đã gần tới đại nạn nhưng chưa thể đột phá lên Độ Kiếp kì, nên ta muốn tìm một người để truyền thừa y bát…

Hỏa Vân tôn giả vẫn chưa nói hết, Lâm Thanh Phong đã đưa một bàn tay cắt ngang lời hắn.

-Ngươi nói ngươi là Đại Thừa kì nhưng ngươi chỉ sống vạn năm? Còn sắp tới đại nạn? Ngươi lừa gạt quỷ đi.

-Mặc dù ta không biết Đại Thừa Kì là ở mức nào, nhưng ta biết chỉ cần đạt tới Nguyên Anh kì là ngươi cũng có thể sống vạn năm.

Hỏa Vân tôn giả thở dài, hắn nói với Lâm Thanh Phong.

-Thật sự, ta cũng không muốn lừa gạt tiểu hữu, đúng là Nguyên Anh kì có thể sống tới vạn năm, nhưng đó là từ rất lâu về trước, còn bây giờ không biết tại sao thiên địa lại có biến nên tuổi thọ của các tu sĩ giảm xuống rất nhiều, hiện tại Nguyên Anh kì chỉ có thể sống được hai ngàn năm trăm năm là tối đa.
Lâm Thanh Phong trầm ngâm, theo lời Hỏa Vân tôn giả thì hẳn là bọn Nam Cung Mị Ảnh cũng không biết được thiên địa có biến nên các nàng vẫn cho rằng Nguyên Anh Kì sống tới vạn năm.

Lâm Thanh Phong gật đầu, rồi hỏi Hỏa Vân tôn giả.

-Nếu ngươi đã là Đại Thừa kì thì ngươi có thể cho ta biết sơ lược về các cảnh giới a?

Hỏa Vân tôn giả nhíu mày nói với Lâm Thanh Phong.

-Tiểu hữu, ngươi cũng đừng quá nóng lòng, hiện tại ngươi chỉ là luyện khí kì, mặc dù ở độ tuổi của ngươi đạt tới luyện khí tầng 10 là thiên tài nhưng nếu biết nhiều hơn về các cảnh giới thì ngươi có thể sẽ sinh ra tâm ma, cảnh giới khó có thể tiến thêm được.

Nghe Hỏa Vân tôn giả nói vậy thì Lâm Thanh Phong cũng không muốn ép hỏi, lúc này hắn chú ý tới lời của Hỏa Vân tôn giả, tên này đang muốn tìm người để truyền thừa y bát, hai mắt của Lâm Thanh Phong phát sáng, nhưng vẻ mặt của hắn vẫn tỏ ra lạnh nhạt.

-Ngươi đã nói là ngươi muốn tìm người truyền thừa y bát? Vậy linh căn của ngươi thuộc hệ gì à?

Hỏa Vân tôn giả nghe được Lâm Thanh Phong hỏi, hắn cũng vui vẻ trả lời.

-Ta là một tu sĩ hỏa hệ linh căn, ta sử dụng là hỏa nên người đời mới gọi ta là Hỏa Vân tôn giả.

Lâm Thanh Phong trong lòng vui vẻ, hắn nhìn Hỏa Vân tôn giả sống tới vạn năm thì chắc hẳn cũng không yếu đi đâu, hắn gật đầu rồi nói.

-Trước tiên ta muốn hiểu rõ thực lực của ngươi một chút, ngươi theo ta qua đây.

Nói rồi Lâm Thanh Phong đứng lên dẫn theo Hỏa Vân tôn giả đi đến một nơi khoảng cách khá xa, thầm nghĩ khoảng cách như thế này cũng đủ, Lâm Thanh Phong dừng lại rồi nói.

-Trước tiên, nếu ngươi có thể chịu được vài đấm của ta thì ta có thể giới thiệu một người thiên phú rất cao, mang theo hỏa hệ linh căn cho ngươi làm đệ tử, ta hứa chắc chắn với ngươi nếu ngươi nhìn thấy thì ngươi sẽ không cách nào từ chối hắn.

-Còn nếu ngươi không chịu được thì cũng đừng suy nghĩ nữa.

Hỏa Vân tôn giả nhíu mày, hắn không thể tin được lại có một tên luyện khí kì tiểu tử nghi ngờ thực lực của hắn, nên hắn rất nhanh đồng ý.

-Được, hiện tại ta sẽ đứng đây cho ngươi đánh, nếu lời ngươi nói là sự thật thì ta không có ý kiến, còn nếu như ta thấy người mà ngươi nói không đạt yêu cầu của ta thì ta sẽ truy sát ngươi.

Lâm Thanh Phong nghe vậy gật đầu, đừng đùa thiên phú của tỷ muội Nam Cung Mị Ảnh rất cao, đặc biệt là Nam Cung Tuyết mười tám tuổi dùng luyện khí quyết tu luyện tới luyện khí tầng 7 hỏi trên đại lục này ai dám chắc mình sẽ làm được? Nên Lâm Thanh Phong rất tin tưởng tên này sau khi biết được thiên phú của nàng thì có đuổi hắn cũng không đi.

Lâm Thanh Phong bắt đầu suy nghĩ một chút, hắn không biết sức mạnh của hắn như thế nào nên đòn đầu tiên hắn rất tùy ý… dùng 50% sức mạnh tát mặt Hỏa Vân tôn giả.

Hỏa Vân tôn giả có chút bất ngờ, hắn không thể tin được một tên luyện khí kì lại có tốc độ nhanh tới như vậy tốc độ cỡ này thì cũng gần bằng với Luyện Hư kì a, hắn không kịp chuẩn bị nên bị tát bay thật xa.

Một lúc sau hắn lại bay trở về trên mặt không có dấu tay lưu lại, nhìn tới đây Lâm Thanh Phong gật đầu, rất tốt Hỏa Vân tôn giả khá mạnh, bị hắn tát mà vẫn không lưu lại được dấu ấn trên mặt.

Hỏa Vân tôn giả vừa mới đáp xuống thì Lâm Thanh Phong lại tiếp tục cái tát thứ hai, lần này hắn dùng 100% sức mạnh.

Hỏa Vân tôn giả giật mình, lần này Lâm Thanh Phong ra tay còn nhanh hơn lần trước, còn tốt lần này hắn kịp phản ứng đưa tay lên đỡ lấy bàn tay của Lâm Thanh Phong, nhưng lực phản chấn vẫn làm cho tay hắn tê rần.

Trong lòng Hỏa Vân tôn giả khiếp sợ, trong lòng hắn đang hò hét, lực đạo này còn hơn cả một kích toàn lực của Luyện Hư kì viên mãn à, thanh niên hiện tại đáng sợ tới mức này sao?

…..Hết Chương 32…..

Chương 33: Người với người tại sao một điểm tín niệm cũng không có

Lâm Thanh Phong nhìn thấy Hỏa Vân tôn giả đỡ được bàn tay của mình thì trong lòng hắn vui vẻ, tên Hỏa Vân trước mặt này thật sự là mạnh, Lâm Thanh Phong gật đầu rồi dừng tay.

Hỏa Vân tôn giả thấy Lâm Thanh Phong dừng tay, hắn cũng thở phào một hơi, thật sự hắn không muốn để tên tiểu tử trước mặt đánh nữa, tay hắn hiện tại còn đang tê rần nếu lại bị đánh vài cái nữa thì mặt hắn chắc chắn sẽ lưu lại dấu tay a.

Lâm Thanh Phong cười cười nhìn Hỏa Vân tôn giả, hắn nói.

-Hiện tại giới thiệu một chút, ta tên là Lâm Thanh Phong, một tên tán tu, khi nãy ta chỉ muốn tìm hiểu thực lực của tôn giả một chút cũng không có ác ý, xin tôn giả đừng để bụng.

Nghe được Lâm Thanh Phong nói, Hỏa Vân tôn giả cũng gật đầu cười.

-Không sao cả, Lâm tiểu hữu, hiện tại ngươi có thể nói cho ta biết người mà ngươi muốn giới thiệu cho ta là ai a? Không phải là ngươi chứ?

Mặc dù Hỏa Vân tôn giả rất muốn biết ai là người mà Lâm Thanh Phong sẽ giới thiệu cho lão, nhưng lão thật sự sợ Lâm Thanh Phong tiến cử chính hắn, dạy dỗ một tên như Lâm Thanh Phong thì lão cũng không biết nên làm gì à.

Thấy Hỏa Vân tôn giả nôn nóng, Lâm Thanh Phong cười cười, hắn cũng biết được với sức mạnh hiện giờ của mình thì mình phải tự tìm tòi thôi, trên đại lục này sợ rằng không có người nào dám nhận mình là đệ tử a.

Lâm Thanh Phong cười nói.

-Đừng lo, người ta muốn giới thiệu cho lão cũng không phải ta. Trước tiên chúng ta đi về rồi nói tiếp.

Hỏa Vân tôn giả cũng gật đầu rồi theo Lâm Thanh Phong trở về.

Về tới nơi, Lâm Thanh Phong vẫy tay gọi hai tỷ muội Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết tới trước mặt Hỏa Vân tôn giả, hắn giới thiệu một chút.

-Tiểu Tuyết a, vị này là Hỏa Vân tôn giả, hắn là một tu sĩ Đại Thừa kì, hắn đang muốn thu đồ đệ á, ngươi mau bái hắn a.

-Còn Hỏa Vân tôn giả, đây là tiểu Tuyết, tên đầy đủ của nàng là Nam Cung Tuyết, nàng cũng chính là người mà ta muốn giới thiệu với ngươi.

Nam Cung Tuyết một mặt mộng bức, Hỏa Vân tôn giả cũng nhíu mày rồi nói với Lâm Thanh Phong.

-Người mà ngươi nói là tiểu cô nương này? Mặc dù hiện tại nàng là luyện khí tầng 9 nhưng cũng không phải thuộc dạng thiên tài như ngươi đã nói a?

Nghe được lời của Hỏa Vân tôn giả, Lâm Thanh Phong khịt mũi coi thường.

-Nếu nàng dùng luyện khí quyết để đạt tới luyện khí tầng 7 thì sao? Rồi sau đó trong vài ngày cầm cuốn thiên cấp công pháp tu luyện tới luyện khí tầng 9 thì sao?

Hỏa Vân tôn giả vẫn còn đang nhíu mày, nhưng sau khi nghe được lời của Lâm Thanh Phong hắn hét lớn.

-Ngươi nói cái gì????? Có giỏi thì nói lại cho ta nghe.

Lâm Thanh Phong đứng đó một mặt không sao cả, hắn kiên nhẫn nói lại.

-Nàng từ bốn tuổi bắt đầu tu luyện, dùng luyện khí quyết tu mười bốn năm đạt luyện khí tầng 7, sau đó dùng một quyển thiên cấp công pháp tu luyện tới luyện khí tầng 9.

Hỏa Vân tôn giả nghe rõ ràng, hắn bắt đầu thở dốc, luyện khí quyết tu luyện tới luyện khí tầng 5 theo hắn biết đã là cực hạn, cho dù là hắn lúc trước cũng không dám nói dùng luyện khí quyết tu luyện tới luyện khí tầng 6 mà vị tiểu cô nương này lại tu luyện tới luyện khí tầng 7, sau đó dùng vài ngày thời gian luyện thiên cấp công pháp đạt tới luyện khí tầng 9.

Mặc dù Thiên cấp công pháp đúng thật là có thể giúp luyện khí kì cảnh giới tu luyện nhanh hơn, nhưng trong vài ngày đột phá hai cảnh giới thì cho dù là chí tôn công pháp cũng không được a.



Hai mắt Hỏa Vân tôn giả phát sáng rồi, lần này hắn thật sự nhặt được bảo vật, có được một người đệ tử tư chất cao dọa người như vậy thì nằm mơ hắn cũng cười tỉnh.

Hỏa Vân tôn giả miệng cười kéo tới tận mang tai, hắn cười không khép miệng được hắn quay đầu nhìn Lâm Thanh Phong đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, rồi nói.

-Lâm tiểu hữu, ngươi đã nói là giới thiệu tiểu cô nương này cho ta làm đệ tử thì ngươi cũng không thể đổi ý à.Lâm Thanh Phong lắc đầu.

-Ta chỉ là giới thiệu cho ngươi, còn việc nàng có nhận ngươi làm sư phụ hay không là do nàng chứ không phải ta.

Hỏa Vân tôn giả híp mắt cười, ngày này đúng là một ngày may mắn của hắn, hắn quay đầu nhìn về Nam Cung Tuyết.

-Tiểu cô nương, ta muốn nhận ngươi làm đệ tử ngươi đồng ý không?

Nam Cung Tuyết nhìn Hỏa Vân tôn giả rồi cau mày, nàng không thích hắn, mùi rượu trên người hắn quá nồng, nàng ghét bỏ quay mặt đi.

Hỏa Vân tôn giả thấy thái độ của Nam Cung Tuyết, hắn một mặt mộng bức.

Hôm nay là ngày gì? Đã gặp một tên yêu nghiệt thì cũng thôi đi, hiện tại hắn muốn thu người làm đệ tử thì cũng bị ghét bỏ. Phải biết rằng Hỏa Vân tôn giả hắn nếu muốn thu đệ tử thì người người sẽ chạy đến như vịt a.

Hỏa Vân tôn giả gãi đầu rồi quay về nhìn Lâm Thanh Phong với ánh mắt cầu xin.

Lâm Thanh Phong nhìn hắn mỉm cười.

Hỏa Vân tôn giả như vớ được cọng rơm cứu mạng nên hắn cũng mỉm cười, nhưng sau đó nụ cười của hắn lại cứng đờ trên mặt.

Chỉ thấy Lâm Thanh Phong đưa ra một ngón tay rồi nói.

-Một trăm viên linh thạch…Thượng phẩm, không trả giá.

Hỏa Vân tôn giả thật sự muốn khóc rồi, hắn đã nhận ra bộ mặt thật của Lâm Thanh Phong, hắn thề sau này hắn sẽ không lui tới với tên này, hắn cho tên này vào sổ đen vĩnh viễn.

Hỏa Vân tôn giả đau lòng, nhưng hắn vẫn cắn răn lấy ra một trăm viên linh thạch Thượng phẩm đưa Lâm Thanh Phong.

Nhận lấy linh thạch Lâm Thanh Phong lòng vui như nở hoa, hắn biết Nam Cung Tuyết muốn gia nhập tông môn, nhưng hiện giờ lại tìm được người càng mạnh mẽ hơn càng thích hợp làm sư phụ cho nàng, mà hắn lại dâng tiền đến cho mình thì làm sao lại không vui?

Thu linh thạch vào nhẫn trữ vật Lâm Thanh Phong bước tới gần Nam Cung Tuyết, hắn nói với nàng.-Tiểu Tuyết, theo ta nghĩ ngươi nên bái hắn làm sư phụ à, hắn rất mạnh, lại còn có linh căn hệ hỏa, hắn rất thích hợp làm sư phụ của ngươi à…

Một lúc sau Nam Cung Tuyết cũng gật đầu đồng ý với Lâm Thanh Phong, nàng quay đầu nhìn Hỏa Vân tôn giả.

-Được rồi, theo lời của tỷ phu ta sẽ bái ngươi làm thầy.

Hỏa Vân tôn giả một mặt nở hoa, cuối cùng nàng cũng nhận mình làm thầy á, hắn đưa ánh mắt cảm kích nhìn về Lâm Thanh Phong.

Nhưng Lâm Thanh Phong lại đưa lên một bàn tay, Hỏa Vân tôn giả mặt cứng đờ, hiện tại hắn có ác cảm với bàn tay của Lâm Thanh Phong a, không đợi Lâm Thanh Phong nói gì, Hỏa Vân tôn giả nói trước.

-Không có, một xu cũng không có.

Lâm Thanh Phong há miệng vẫn chưa kịp nói gì thì Hỏa Vân tôn giả lại giành trước, Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức, Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết thì che miệng khúc khích cười.

Hai nàng cũng hiểu vì sao Hỏa Vân tôn giả lại như vậy, mỗi lần Lâm Thanh Phong đưa lên bàn tay là mỗi lần Hỏa Vân tôn giả phải trả tiền, cho dù là ai cũng sẽ phản ứng như vậy à.

Lâm Thanh Phong gãi đầu, hắn nói với Hỏa Vân tôn giả.

-Thật sự lần này ta không muốn tiền của ngươi a. Chỉ là chúng ta với ngươi chỉ vừa gặp nhau nên ta muốn ngươi thề sẽ không làm gì xấu đối với tiểu Tuyết chứ thật sự không có ý gì khác.

Hỏa Vân tôn giả nghe Lâm Thanh Phong nói, hắn thở phào một hơi, hắn nghĩ một chút đúng là thời gian gặp mặt cũng quá ngắn, nên Lâm Thanh Phong không tin tưởng hắn là chuyện hiển nhiên.

Hỏa Vân tôn giả gật đầu, hắn đưa tay lên trời thề.

-Ta Hỏa Vân tôn giả, hôm nay nếu nhận Nam Cung Tuyết làm đệ tử thì ta sẽ không có ý đồ xấu đối với nàng, mà sẽ toàn tâm toàn ý chỉ dạy nàng nếu trái lời thề thì sẽ bị hồn phi phách tán.

Lời thề của Hỏa Vân tôn giả vừa dứt, xung quanh bắt đầu nổi lên sấm chớp, tiếng sấm rất to đánh tới chin lần mới kết thúc, biểu thị cho lời thề của Hỏa Vân tôn giả đã được chấp nhận.

Hỏa Vân tôn giả thề xong, hắn quay đầu hướng Nam Cung Tuyết rồi nói.

-Ta đã thề xong, hiện tại ngươi có đồng ý bái ta làm thầy a?

Nam Cung Tuyết nhìn Nam Cung Mị Ảnh cùng với Lâm Thanh Phong, thấy cả hai người đều gật đầu nên nàng cũng chấp nhận.

Nam Cung Tuyết quỳ gối trước mặt Hỏa Vân tôn giả, chắp hai tai rồi nói.

-Sư phụ ở trên, xin nhân đồ nhi một lạy.

Hỏa Vân tôn giả vui vẻ gật đầu nhận một lạy của Nam Cung Tuyết.

Đứng nhìn một bên Lâm Thanh Phong gật đầu, hắn xoa tay cười hề hề, vẻ mặt đê tiện nói với Hỏa Vân tôn giả.

-Tôn giả, hiện tại đệ tử cũng đã nhận rồi, ngài cũng nên đưa ra một ít lễ gặp mặt à? Phải nhiều một chút a, ngài giàu có như vậy lễ vật cũng không thể ít à.

Hỏa Vân tôn giả nghe được lời nói của Lâm Thanh Phong, hắn tức tới ói máu, đã nói trước là không muốn tiền đâu? Người với người tại sao một điểm tín nhiệm với nhau cũng không có.

Mặc dù lời Lâm Thanh Phong nói không sai, sau khi nhận đệ tử thì phải đưa lễ gặp mặt, nhưng nhìn vẻ mặt của Lâm Thanh Phong không hiểu tại sao hắn lại muốn phun máu.

…..Hết Chương 33…..

Chương 34: Đồ đệ ta mới nhận thật giỏi đánh mặt a

Nhìn vẻ mặt đê tiện cười hề hề của Lâm Thanh Phong, Hỏa Vân tôn giả thật sự muốn tát hắn một cái, nhưng lại nhìn về ánh mắt chờ mong của Nam Cung Tuyết, Hỏa Vân tôn giả hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh.

Hỏa Vân tôn giả nở nụ cười nhìn về Nam Cung Tuyết.

-Lễ gặp mặt đương nhiên sẽ không thiếu, tại đây vi sư có một bộ công pháp được chia thành nhiều quyển thấp nhất là Thiên cấp công pháp, hiện tại ngươi mới luyện khí kì nên vi sư sẽ đưa ngươi quyển Thiên cấp công pháp, tới khi ngươi đạt Nguyên Anh kì thì lại đưa ngươi thêm.

Nói rồi Hỏa Vân tôn giả cầm một quyển công pháp đưa cho Nam Cung Tuyết, cầm lấy quyển công pháp Nam Cung Tuyết cứng người, vì quyển công pháp này tên là Hỏa Vân Quyết, cùng tên với quyển mà hiện tại nàng đang dùng để tu luyện.

Nam Cung Tuyết thở dài một hơi thất vọng, rồi nàng lấy ra quyển công pháp của mình đưa cho Hỏa Vân tôn giả.

Hỏa Vân tôn giả có chút tò mò, hắn không hiểu tại sao đệ tử của mình lại thất vọng, cho tới khi hắn đọc được tên quyển công pháp mà Nam Cung Tuyết đưa…

Bầu không khí có chút lúng túng.

Hỏa Vân tôn giả gãi đầu cười nói.

-Haha, chúng ta thật đúng là có duyên sư đồ, ngươi xem thử, ngươi tìm được một quyển công pháp Thiên cấp hệ hỏa thì đó cũng là công pháp mà ta đã sáng tạo.

Lâm Thanh Phong một bên nghe Hỏa Vân tôn giả nói, hắn bĩu môi, hèn gì khi nãy nghe Hỏa Vân tôn giả tự giới thiệu thì hắn có cảm giác quen thuộc đâu, thì ra là do quyển công pháp à.

Lâm Thanh Phong thở dài, hắn nói với Hỏa Vân tôn giả.

-Tôn giả a, lễ vật ngươi đưa thế này không ổn, nàng từ trước đó đã có hiện giờ ngươi lại đưa thêm, nàng cũng đâu cần dùng à, ngươi nên tìm cái khác a.

Hỏa Vân tôn giả đỏ mặt, đồ vật của hắn rất nhiều, nhưng chỉ sử dụng cho cảnh giới cao a, hiện tại Nam Cung Tuyết mới luyện khí kì có đưa nàng cũng không sử dụng được à.

Hỏa Vân tôn giả nghĩ nghĩ một chút, hắn lấy ra một thanh kiếm đưa cho Nam Cung Tuyết, hắn nói.

-Thanh kiếm này là một thanh pháp khí có thể để cho ngươi dùng tới Nguyên Anh kì,…

Nhưng chưa đợi Hỏa Vân tôn giả nói dứt lời, thì Nam Cung Tuyết cũng lấy Hỏa Diếm kiếm từ nhẫn trữ vật ra, nàng cầm hai thanh kiếm nhìn nhìn một chút rồi nắm thanh kiếm mà Hỏa Vân tôn giả đưa cho chém xuống Hỏa Vân kiếm.

“Keng..”

Một tiếng va chạm giữa hai binh khí vang lên, sau đó chỉ thấy thanh kiếm mà Hỏa Vân tôn giả đưa nàng gãy mất.

Hỏa Vân tôn giả mặt mộng bức, Lâm Thanh Phong quay đầu nhìn hắn với vẻ mặt ghét bỏ.

Lâm Thanh Phong bổ đao.

-Vật phế như vậy mà cũng đem ra được, ta không hiểu ngươi làm tôn giả cái gì.

Hỏa Vân tôn giả phun máu, hiện tại hắn thật không đem nhiều pháp khí cấp thấp cho luyện khí kì sử dụng, thanh kiếm khi nãy là một thanh kiếm mà hắn tiện tay thu được mặc dù là tiện tay nhưng cũng là pháp khí cao cấp dành cho Nguyên Anh Kì sử dụng a.

Có trời mới biết Nam Cung Tuyết lại có một thanh pháp khí cao cấp hơn thanh pháp khí mà hắn đã đưa.

Hỏa Vân tôn giả lần này nhục nhã đem theo về tận nhà rồi, hắn mặt mo lúc trước uống rượu đã đỏ nay lại càng đỏ hơn.

Hỏa Vân tôn giả tâm thật mệt mỏi, tìm trong nhẫn trữ vật rốt cục hắn tìm ra một bộ áo giáp, hắn vui vẻ nói.



-Đồ nhi, hiện tại ta tặng ngươi một bộ áo giáp, đừng coi thường nó, nó có thể chống được một kích toàn lực của Nguyên Anh kì a.

Nam Cung Tuyết nhìn bộ áo giáp, nàng không thích mang theo áo giáp trên người tí nào, nên nàng không nói gì tay cầm Hỏa Vân Kiếm chém thật mạnh lên áo giáp một cái.

Áo giáp như một miếng đậu hũ bị cắt ra, Hỏa Vân tôn giả trợn tròn mắt.Nam Cung Tuyết lại lấy ra chiếc áo sơ mi trong cùng với chiếc áo thun mà Lâm Thanh Phong đã đưa nàng lúc trước, tay nàng cũng cầm Hỏa Vân Kiếm chém thật mạnh.

Đường kiếm đi qua hai chiếc áo nhưng cũng không thể để lại trên hai chiếc áo dù chỉ là một vết trầy nhỏ.

Nhìn tới đây Hỏa Vân tôn giả thật sự muốn khóc, đệ tử của mình cũng quá biết đánh mặt đi, hắn cho nàng thứ gì thì nàng cũng có thứ cao cấp hơn.

Lâm Thanh Phong cũng không nhìn nổi, hắn nắm lấy tay Nam Cung Tuyết cùng với Nam Cung Mị Ảnh rồi dẫn đi, hắn nói với hai nàng.

-Cũng không cần xem nữa, có xem thì tên kia cũng chẳng lấy được vật gì ra hồn.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết che miệng cười khúc khích.

Hỏa Vân tôn giả làm sao có thể không nghe được lời của Lâm Thanh Phong? Mặc dù Lâm Thanh Phong đã cố gắng nói nhỏ nhưng Hỏa Vân tôn giả vẫn nghe rõ từng chữ.

Mặt mo của hắn đỏ lựng, hai mắt rưng rưng rồi quay đầu chạy về một phía, ngồi xuống ôm đầu gối khóc, lần này thật sự hắn mặt mo bán tới tận đâu rồi.

Nam Cung Tuyết sau khi đi theo Lâm Thanh Phong qua một bên, nàng rốt cục chịu đựng không nổi nàng nằm xuống đất ôm bụng cười.

-Tỷ phu, làm theo cách của ngươi quá ác, ngươi không thấy được sư phụ thật sự khóc a.

Nam Cung Mị Ảnh nghe Nam Cung Tuyết nói thì nàng cũng gật đầu, nàng cũng nghỉ lần này Lâm Thanh Phong làm quá ác.

Đối với cách nghĩ của hai nàng Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi nói.

-Hai nàng quá ngây thơ, nên nhớ hắn là một tu sĩ Đại Thừa kì, bảo vật của hắn có rất nhiều, chúng ta phải làm như vậy để hắn chịu moi bảo vật ra a.

-Rồi hai nàng sẽ thấy, lần sau hắn quay lại đưa ra thật sự là chân chính bảo vật, nếu không thì chúng ta cũng không cần bảo vật của hắn.

Nam Cung Tuyết gật đầu phụ họa, tính cách của nàng là e sợ thiên hạ không loạn, nên đối với mấy chuyện hãm hại người thì nàng ủng hộ cả hai tay.

Nam Cung Mị Ảnh một bên lắc đầu, nàng cũng không biết nói gì với phu quân và muội muội của mình nên nàng cũng chỉ biết lắc đầu.
Lâm Thanh Phong nhìn hai người một chút rồi nói.

-Được rồi, hiện tại trời cũng tối, chúng ta nên tìm chỗ ngủ thôi, chuyện khác thì để sáng mai rồi tính tiếp.

Hai nàng nghe Lâm Thanh Phong nói rồi đồng thời gật đầu, Nam Cung Tuyết thì tìm tiểu Hắc ôm lấy rồi đi qua một bên ngủ, để lại Lâm Thanh Phong cùng với Nam Cung Mị Ảnh.

Sau đêm ở khách điếm U Ám thôn thì đêm nào Nam Cung Mị Ảnh cũng ngủ chung với Lâm Thanh Phong, nàng cũng không còn xấu hổ khi muội muội mình biết.

Nam Cung Tuyết thì cũng không thắc mắc gì, nàng chỉ nghĩ tỷ phu với tỷ tỷ ngủ chung đó là chuyện rất bình thường a?

Còn về Bạch Tiểu Phụng thì hiện tại chắc hắn đang nằm ôm ngựa ngủ ở đâu đó rồi.

Ngồi bên đống lửa, Lâm Thanh Phong tìm một ít cỏ khô trải ra vừa đủ rộng cho hai người nằm, còn Nam Cung Mị Ảnh ngồi đó nhìn hắn nở nụ cười hạnh phúc.

Một lúc sau, Lâm Thanh Phong đã trải xong cỏ khô, hắn bước tới gần Nam Cung Mị Ảnh rồi bế nàng theo kiểu công chúa, đặt nàng xuống lớp cỏ đã trải rồi hắn cũng nằm kế bên.

Duỗi ra một cánh tay cho nàng gối đầu, tay kia thì vòng ôm lấy nàng.

Lâm Thanh Phong nhìn Nam Cung Mị Ảnh cười cười, hắn hôn vào trán nàng một cái, rồi nói.

-Ngủ thôi lão Bà, ngày mai chúng ta lại dậy sớm lên đường.

Nam Cung Mị Ảnh một mặt hạnh phúc, nàng nép vào lòng hắn vòng tay ôm hắn rồi từ từ chìm vào giấc ngủ.

Đêm nay bốn người một thú ngủ rất ngon, ngủ tới tận trời sáng chỉ duy nhất có Hỏa Vân tôn giả hiện tại tay vẫn ôm gối ngồi khóc rống, hoài nghi nhân sinh.

……

Trời sáng dần, ánh mặt trời dần len lỏi qua kẽ lá, tiếng chim kêu ríu rít đón chào một ngày mới.

Lâm Thanh Phong mở mắt dậy, cùng lúc đó Nam Cung Mị Ảnh đang nằm trong lòng hắn, nàng cũng mở mắt.

Hai người nhìn nhau cười một cái, Lâm Thanh Phong hôn vào trán nàng, sau đó hắn ôm nàng chặt hơn một chút.

Hắn rất thích thú cảm giác này, mặc dù sáng sớm làm điều này thì tiểu huynh đệ của hắn phất cờ nổi loạn rất nhiều lần nhưng hắn vẫn thích.

Nằm trong lòng Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cũng biết rõ tiểu huynh đệ của hắn đang nổi loạn nàng cũng có chút thẹn thùng.

Nàng cũng vui mừng vì Lâm Thanh Phong không đòi hỏi nàng chuyện đó, mặc dù nếu hắn muốn thì nàng sẽ cho hắn, nhưng nàng vẫn muốn làm chuyện đó vào đêm tân hôn hơn.

Nàng úp mặt thật chặt vào lòng Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Phu quân, thiếp muốn đợi đến đêm tân hôn, chàng sẽ đợi thiếp chứ?

Lâm Thanh Phong cười cười, hắn hôn nhẹ lên trán nàng, tay hắn vỗ lưng nàng.

-Không sao, ta sẽ đợi, đợi tới khi nàng muốn, trước lúc đó ta sẽ không ép buộc nàng.

Nam Cung Mị Ảnh trong lòng ngọt ngào, nàng lại ôm hắn chặt hơn, nàng cũng muốn nằm mãi trong vòng tay ấm áp của hắn mà không tách ra.

…..Hết Chương 34…..

Chương 35

Trời sáng hẳn, Lâm Thanh Phong cũng bắt đầu nấu thức ăn, từ nhẫn trữ vật hắn lấy ra nguyên liệu để làm súp rồi bắt đầu lu bù với công việc.

Nam Cung Mị Ảnh thì đi đánh thức Nam Cung Tuyết cùng với tiểu Hắc, còn Bạch Tiểu Phụng cũng đã thức dậy và đang cho ngựa ăn uống.

Nấu xong nồi súp Lâm Thanh Phong vẫy tay gọi tiểu Hắc rồi ném cho nó một viên linh thạch, sau đó lại lấy ra năm cái chén hắn hét lớn.

-Ăn cơm thôi, chúng ta mau ăn cơm rồi lại tiếp tục lên đường a.

Nghe được tiếng kêu của Lâm Thanh Phong, bốn bóng người nhanh chóng xuất hiện.

Nhìn thấy mọi người đã có mặt đầy đủ, Lâm Thanh Phong gật đầu rồi dùng muôi múc từng chén đưa cho từng người.

Tại sao lại là bốn người? Vì trong đó có cả Hỏa Vân tôn giả a, mặc dù đã đạt được cảnh giới ích cốc nhưng hôm qua sau khi ăn gà nướng mà Lâm Thanh Phong đã nấu, Hỏa Vân tôn giả cũng không khỏi thán phục với tài nấu ăn của Lâm Thanh Phong.

Hỏa Vân tôn giả nhìn trong tay chén súp, hắn rất tò mò không biết đây là gì, nước thì cứ sền sệt trộn lẫn trong đó rất nhiều loại rau quả, hắn nhìn về Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong cảm nhận được ánh mắt của Hỏa Vân tôn giả nên hắn nói.

-Đây là súp, một loại thức ăn có thể bổ sung đầy đủ dinh dưỡng cho bữa sáng, ngươi chỉ cần đưa chén lên miệng rồi húp là được.

Hỏa Vân tôn giả cái hiểu cái không gật đầu rồi cầm chén đưa lên miệng húp, húp được một miếng ánh mắt của hắn phát sáng.

Hắn húp sạch trong một hơi, rồi buông chén xuống thở ra một tiếng.

Hắn không ngờ là món ăn này nhìn khá lạ nhưng thật sự rất ngon, nhìn trong nồi vẫn còn súp Hỏa Vân tôn giả đưa tay cầm lấy cái muôi muốn múc thêm vài muỗng.

Nhưng lúc này chỉ thấy Lâm Thanh Phong đưa một ngón tay chăn lại hành động của hắn.

Hỏa Vân tôn giả thật sự muốn khóc, hắn quay đầu nhìn Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong không thèm để ý tới ánh mắt của hắn mà chỉ nhàn nhạt trả lời.

-Mười viên linh thạch Trung phẩm.

Hỏa Vân tôn giả nghẹn lời, hắn quyết định không tiếp tục nói chuyện với Lâm Thanh Phong, hắn quay đầu sang một bên ngồi tự kỉ.

Bạch Tiểu Phụng ăn xong chén của mình, hắn cũng lấy tay múc thêm một chén, Lâm Thanh Phong không ngăn cản.

Hỏa Vân tôn giả nhìn thấy cảnh này, hắn nhíu mày rồi quay lại hỏi Lâm Thanh Phong.

-Tại sao hắn lại được múc thêm còn ta thì không?

Nhưng Lâm Thanh Phong cũng không thèm nhìn hắn mà chỉ nhàn nhạt trả lời.

-Hắn giúp chúng ta chăm sóc ngựa, còn giúp chúng ta đánh xe nên hắn có thể được thêm phần, còn ngươi thì sao? Ngươi đã giúp được cho chúng ta cái gì à?

Hỏa Vân tôn giả nghẹn lời, hắn chỉ mới gặp bọn Lâm Thanh Phong vào hôm qua thì làm sao giúp được gì, hắn thở dài một hơi rồi quay sang nhìn Bạch Tiểu Phụng.

Thấy được ánh mắt của Hỏa Vân tôn giả, Bạch Tiểu Phụng cười toe toét hắn nhanh tay đưa ra số một rồi nói với Hỏa Vân tôn giả.



-Mười viên linh thạch hạ phẩm.

Hỏa Vân tôn giả ngẩng đầu nhìn trời thở dài, thế đạo bây giờ người với người nói chuyện với nhau chỉ bằng tiền bạc hay sao?

Thở dài thì thở dài, nhưng Hỏa Vân tôn giả cũng đưa ra mười viên linh thạch hạ phẩm cho Bạch Tiểu Phụng, khiến Bạch Tiểu Phụng cười không ngậm được mồm.Bạch Tiểu Phụng thầm nghĩ đoạn đường này còn dài như vậy, mỗi ngày mười viên thì về tới Nam Cung thành ta cũng được hơn ba trăm viên a, lần này không uổng công đi theo ân công á, theo ân công thì có lộc ăn.

Bạch Tiểu Phụng mở mộng tới một tương lai tươi sáng, hắn đưa hai mắt lấp lánh kim quang nhìn về Lâm Thanh Phong, khiến Lâm Thanh Phong nổi da gà vội vàng lắc tay.

-Ta đã nói, ta không chơi gay ngươi nên chết tâm đi.

Bạch Tiểu Phụng mặc kệ những gì Lâm Thanh Phong nói, ánh mắt của hắn nhìn Lâm Thanh Phong ngày càng sáng hơn, không thể làm gì khác nên Lâm Thanh Phong múc thêm một chén đưa tới trước mặt hắn khiến hắn dời đi tầm mắt.

Sau khi ăn uống xong xuôi, Hỏa Vân tôn giả tới trước mặt Nam Cung Tuyết hắn ho nhẹ rồi nói.

-Hiện tại, vi sư sẽ đưa ngươi lễ vật gặp mặt a.

Nói rồi Hỏa Vân tôn giả lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một đôi giày của nữ nhi, hắn tiếp tục nói.

-Đôi giày này là một kiện pháp khí, phẩm cấp rất cao, hiện tại ngươi cũng không phát huy được khả năng của nó ít nhất ngươi phải đạt tới Kim Đan kì mới có thể, dù là hiện tại không phát huy được khả năng nhưng nó cũng có thể giúp ngươi gia tăng tốc độ di chuyển cùng với nó biết tự do thu phóng độ lớn nhỏ để vừa chân người mang còn rất nhẹ độ phòng ngự cũng khá nó coi như là món quà của vi sư tiễn ngươi đi.

Nam Cung Tuyết hai mắt tỏa sáng nhìn về đôi giày, một bên Nam Cung Mị Ảnh có chút hâm mộ còn Lâm Thanh Phong thì gật đầu, Bạch Tiểu Phụng mặc dù hâm mộ nhưng hắn cũng không liên quan tới chuyện này nên hắn không quản.

Nam Cung Tuyết tiếp nhận đôi giày, nàng cắn nhẹ trên tay chảy ra một giọt máu nhỏ vào đôi giày thì đôi giày phát ra ánh sáng.

Ánh sáng qua đi, hiện lên đôi giày một dòng chữ Hỏa Bích hài, đây cũng là tên của kiên pháp khí mà Hỏa Vân tôn giả đưa cho Nam Cung Tuyết.

Nam Cung Tuyết vui sướng gật đầu, nàng nhanh chóng tháo ra đôi giày hiện tại của mình rồi thay bằng đôi Hỏa Bích hài.

Hỏa Bích hài đưa vào chân nàng thì lại pháp ra một luồng ánh sáng, sau đó tự động điều chỉnh để ôm sát chân của nàng.

Nam Cung Tuyết đứng dậy vui vẻ nhảy nhót khắp nơi, Nam Cung Mị Ảnh nhìn nàng mỉm cười.

Hỏa Vân tôn giả thì thở nhẹ ra một hơi, cả đêm qua hắn thức trắng để suy nghĩ tìm một món phù hợp với nàng mà không thể quá nát.

Thấy Nam Cung Tuyết vui vẻ, Hỏa Vân tôn giả cũng nói.

-Hiện tại Tuyết nhi ngươi có thể theo ta về tông môn được chứ?Nam Cung Tuyết nghe lời Hỏa Vân tôn giả thì nàng dừng lại, cúi đầu nhìn về phía Nam Cung Mị Ảnh lưu luyến không muốn rời xa.

Lâm Thanh Phong nhìn nàng rồi nhíu mày một cái, hắn bước lên nói với Hỏa Vân tôn giả.

-Tôn giả, hiện tại chúng ta phải xử lý một ít chuyện nhà, nên ngài có thể đợi khi chúng ta xong việc rồi lại trở về không?

Hỏa Vân tôn giả nghe được lời của Lâm Thanh Phong thì hắn cũng nhíu mày, hắn có chút tò mò nên hỏi Lâm Thanh Phong.

-Chuyện gì đã xảy ra?

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, rồi đem đầu đuôi câu chuyện nói cho Hỏa Vân tôn giả, Hỏa Vân tôn giả nghe xong thì một mặt cười lạnh.

-Tốt, haha, tốt lắm, tốt một cái Kim Đan kì con kiến hôi, cũng dám truy sát đồ nhi của ta.

Bạch Tiểu Phụng ở một bên cười khổ, lần này hắn biết Bạch gia xong rồi, không chỉ chọc tới Lâm Thanh Phong, hiện tại còn chọc tới một vị cao thủ.

Lâm Thanh Phong sờ cằm nghĩ nghĩ một cái rồi hắn lại nói với Hỏa Vân tôn giả.

-Chuyện của Bạch gia hiện tại không nói, nhưng tôn giả có thể biết làm cách nào để trị hết những vết sẹo trên người các nàng không? Thật sự các nàng bị lưu lại sẹo nhiều lắm.

Hỏa Vân tôn giả nghe rồi sờ cằm, hắn cũng nói.

-Cũng đúng, hiện tại điều quan trọng hơn là phải trị hết những vết sẹo trên người các nàng a.

-Đồ nhi của ta cũng không thể mang những vết sẹo xấu xí trên người được.

Nói rồi Hỏa Vân tôn giả lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một bình đan dược hắn nói tiếp.

-Đây là Dưỡng Nhan đan, chúng nó có thể trị hết những vết sẹo lưu trên người các nàng, chỉ cần những vết sẹo đó không phải là bị nguyền rủa thì sẽ trị hết.

Hỏa Vân tôn giả mở nắp bình ra, một mùi thơm bay ra từ trong bình, ai hít một hơi cũng sẽ cảm thấy dễ chịu, hắn đổ ra hai viên đưa cho Nam Cung Tuyết cùng Nam Cung Mị Ảnh mỗi người một viên sau đó hắn đóng nắp lại rồi cất đi.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết cầm trên tay hai viên đan dược sững sờ nhìn nhau, hai nàng gật đầu một cái rồi uống hết.

Một lát sau công dụng của thuốc bắt đầu hiện ra, Nam Cung Tuyết cảm thấy cánh tay có chút ngứa, nàng kéo lên tay áo lộ ra một cánh tay trắng ngần, còn những vết sẹo đã bị bong tróc rơi xuống.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không khác, nhưng nàng có nhiều vết sẹo lắm, nên nàng phải tìm một chỗ để cởi áo ra để loại bỏ hết những vết sẹo bị bong tróc.

Nàng không muốn ai nhìn được mình trong tình cảnh này nếu có nhìn thấy thì nhất định người đó phải là phu quân của nàng, nên nàng kéo lấy tay Lâm Thanh Phong, hai người chui vào xe ngựa rồi nàng từ từ cởi áo xuống.

Lâm Thanh Phong ngồi một bên, hắn nhẹ nhàng lau chùi sạch những vết sẹo đã bắt đầu bong tróc trên lưng của nàng, lộ ra một làn da trắng ngần không tì vết, hắn có chút xúc động.

Làm nam nhân thì ai lại muốn trên người lão bà mình lại mang nhiều vết sẹo đâu? Mặc dù không ghét chúng nhưng mỗi lần nhìn thấy chúng là lại đau lòng cho lão bà a.

Hiện tại những vết sẹo trên người của Nam Cung Mị Ảnh đã hết, Lâm Thanh Phong vui vẻ ôm lấy nàng từ phía sau, hắn nhẹ nhàng nói.

-Hiện tại, nàng đã là lão bà hoàn mỹ của ta a, trên người nàng không còn sẹo nữa.

Nam Cung Mị Ảnh cũng khóc, nàng khóc ra những giọt nước mắt vui mừng, là con gái thì ai cũng sợ trên người mình mang theo những vết sẹo khó coi, hiện tại những vết sẹo ấy đã biến mất nên nàng khóc.

…..Hết Chương 35…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau