HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 306 - Chương 310

Chương 307: Độ kiếp

“A, rốt cục được thả.” Nguyên Anh sau khi được thả, nhanh chóng vui vẻ nhảy nhót như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Đối với phản ứng của Nguyên Anh con hàng này, Lâm Thanh Phong cũng không muốn để ý quá nhiều cau mày nói.

- Nguyên Anh, nghiêm túc một chút, chúng ta còn phải đối mặt với Lôi Kiếp đây. 

“Ồ? Lôi Kiếp?” Nguyên Anh được nhắc nhở, nó ngay lập tức nhìn lên bầu trời, một mặt nghĩa chính ngôn từ gật đầu nói.

- Tốt, Lão bà, nơi đây không có chuyện của chúng ta, chúng ta nhanh chóng trở về a.

“…” 

Đối với phản ứng của Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong chỉ biết thở dài, im lặng không nói, Tiểu Linh cũng không để ý tới nó, ngẩng đầu lên bầu trời xem xét đám Lôi Kiếp một chút rồi nói.

- Theo ta được biết, Nhân Tiên kiếp bình thường, sẽ được chia thành ba giai đoạn.

- Trước tiên ngươi sẽ phải độ 81 đạo Tử Tiêu Thần Lôi, để tẩy rửa thân thể.

- Sau đó sẽ phải trải qua Thiên Hỏa thiêu đốt, để làm sạch sẽ thần hồn.

- Và cuối cùng, ngươi sẽ phải trải qua Tiên Nhân ngũ suy.

“Tiên Nhân ngũ suy? Chẳng phải chỉ có Tiên nhân sắp chết mới trải qua sao?” Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi hỏi, Tiểu Linh lắc đầu trả lời.

- Cái mà ngươi nói là Đại Ngũ Suy, chỉ có Tiên Nhân một khi sắp chết mới có thể trải qua, còn Nhân Tiên kiếp sẽ cho ngươi trải qua Tiểu Ngũ Suy.

- Độ Tiểu Ngũ Suy, tất cả giác quan trên cơ thể ngươi đồng thời sẽ biến mất.

- Khi đó trước mắt ngươi chỉ có một vùng tăm tối, đồng thời ngươi sẽ không cảm giác được bất cứ thứ gì khác, cũng tương tự rằng ngươi đã chết.

- Ngươi chỉ còn một khỏa Đạo Tâm trên người, nếu Đạo Tâm ngươi tin tưởng rằng ngươi đã chết, thì ngươi sẽ chết, còn ngược lại, ngươi có thể giữ vững Đạo Tâm của chính mình, thì ngươi sẽ vượt qua.

“Tốt, ta đã hiểu.” Nghe xong lời của Tiểu Linh, Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng.

Tiểu Linh giảng giải từng quá trình của Nhân Tiên Kiếp nghe qua rất dễ dàng, nhưng thực sự dễ dàng sao? Nếu thực sự dễ dàng thì nó cũng không được gọi là Thiên Kiếp.

“Sư phụ.” Chiến Thiên ngay lúc này đã hoàn thiện Bản Năng Vô Cực, đầu tóc bạc trắng, đôi mắt bạc sáng óng ánh, khí tức mạnh mẽ, đi tới trước mặt Lâm Thanh Phong cúi đầu nói.

“Chiến Thiên, ngươi cũng đã nghe được lời của Tiểu Linh đi? Hãy qua bên kia mang Mị Nguyệt tới đây, ba người chúng ta phải độ kiếp.” Thấy Chiến Thiên đã tỉnh táo, Lâm Thanh Phong ngay lập tức ra lệnh.

“Đã hiểu, sư phụ.” Chiến Thiên cúi đầu đáp ứng một cái, sau đó liền dùng dịch chuyển tức thời đưa Mị Nguyệt tới nơi đây hội họp.

Mị Nguyệt cũng đã thành công hóa thân Super Saiyan 4 Blue, lông tóc trên người đều hóa thành màu xanh lam, trên người có mang theo một chiếc áo nhỏ đủ để che phần ngực, và bên dưới là chiếc quần dài tương tự như Son Goku, hiện tại khí tức từ trên người nàng tỏa ra không kém Chiến Thiên một chút nào.

Đám mây đen phía trên bầu trời, dường như cũng cảm nhận được cả ba người đã chuẩn bị đầy đủ, ngay lúc này, tia chớp đầu tiên liền rơi xuống, tia chớp màu tím mang theo uy lực ngang bằng với một kích toàn lực của Hợp Thể Kì Viên Mãn, lấy tốc độ mắt thường không thể nhìn thấy kịp rơi xuống.
Lâm Thanh Phong có thể cảm nhận rõ ràng, với đạo Lôi Kiếp uy lực như thế này, Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt hai người sẽ dễ dàng đón tiếp, nhưng đó chỉ là trong trường hợp bọn họ đã có chuẩn bị, còn lúc này bọn họ vẫn còn chưa chuẩn bị đâu, bọn họ ít nhất sẽ bị thương nhẹ, đây là đạo Lôi Kiếp đầu tiên, phía sau còn có 80 đạo mạnh mẽ hơn đây.

Tốc độ Lôi Kiếp lại quá nhanh không thể nào nhắc nhở, vì thế Lâm Thanh Phong ngay lập tức hành động, thân ảnh liền xuất hiện phía trên, che chắn cho hai người đón lấy đạo Lôi Kiếp này.

“Ầm…” 

Đón đỡ đạo Lôi Kiếp, thân thể Lâm Thanh Phong ngay lập tức bị đánh xuống mặt đất, tạo thành một cái hố sâu.

“Sư phụ.” Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt hai người lúc này mới phản ứng, nhanh chóng bay tới bên cạnh cái hố.

“Ta không sao.” Lâm Thanh Phong đáp lời một tiếng, tung người nhảy từ hố sâu ra ngoài, nhìn thấy cả người hắn ngoài việc mang theo một ít bùn đất, còn lại cũng không bị thương, Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt hai người mới đồng thời thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Chăm chú một chút cho ta, cả ba chúng ta đều phải độ Lôi Kiếp.” Lâm Thanh Phong dùng tay phủi một ít bùn đất dính trên thân đồng thời cau mày nói.

“Đã rõ, sư phụ.” Nghe được lời trách cứ của Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên, Mị Nguyệt hai người ngay lập tức lấy lại tinh thần, tập trung nhìn về đám Lôi Vân trên bầu trời.

Lôi Kiếp cũng không chờ đợi người, ngay khi Chiến Thiên, Mị Nguyệt hai người ngẩng đầu nhìn lên, ngay lập tức đã có ba đạo Lôi Kiếp đánh tới trước mặt, ba đạo Lôi Kiếp lần này cũng tương tự như lần trước, uy lực mạnh mẽ ngang bằng một kích mạnh nhất của Hợp Thể Kì Viên Mãn đánh xuống.

Tuy rằng vẫn chưa kịp nhìn, nhưng Chiến Thiên, Mị Nguyệt hai người đều đồng dạng cảm giác được nguy hiểm, Mị Nguyệt cắn chặt răng, dùng thân thể đón đỡ một đạo, còn Chiến Thiên sử dụng Bản Năng Vô Cực đơn giản lách người sang một bên, đã né được một đạo, nhưng Lôi Kiếp muốn né tránh là né tránh dễ dàng như vậy sao?

Chỉ thấy đạo Lôi Kiếp mà Chiến Thiên đã né tránh, đánh thẳng xuống mặt đất tạo thành một vụ nổ lớn, Chiến Thiên ngay lập tức nhận lấy ảnh hưởng, cả người bị vụ nổ chấn động bay ngược ra ngoài.

Đạo Lôi Kiếp còn lại chuẩn xác bay tới trước mặt Lâm Thanh Phong, nghĩ tới những lời giải thích của Tiểu Linh về giai đoạn thứ nhất của Nhân Tiên Kiếp, Lâm Thanh Phong đầu não nhanh chóng vận chuyển, rốt cục hắn không tránh không né, chỉ nhắm mắt tùy ý để đạo Lôi Kiếp đánh thẳng vào người.

“Sư phụ, người muốn làm gì?” Nhìn thấy hành động của Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên, Mị Nguyệt hai người đồng thời cau mày.

“Hô…” Dưới ánh mắt nghi hoặc của hai người, vài giây sau, Lâm Thanh Phong một thân quần áo rách nát, khuôn mặt bị đốt cháy đen, nhả ra một hơi khói rồi cau mày lầm bẩm.- Đúng như Tiểu Linh đã nói, Nhân Tiên Kiếp giai đoạn thứ nhất có công dụng tẩy rửa tạp chất trên thân thể…

- Nhưng chỉ mới lượt thứ hai mà uy lực lại mạnh mẽ như vậy… về sau liền khó làm nha.

- Mặc kệ, trước không tính nhiều như vậy…

Tự mình lẩm bẩm một lúc, Lâm Thanh Phong liền lớn tiếng nói.

- Hiện tại Lôi Kiếp vẫn còn yếu, cứ để nó tùy ý đánh lên người là được rồi.

- Khi nào cảm giác tới giới hạn chịu đựng thì hãy dùng sức kháng cự.

“Ồ? Đã rõ, thưa sư phụ.” Chiến Thiên, Mị Nguyệt cả hai lập tức đáp lời, mặc dù không biết Lâm Thanh Phong đánh chủ ý gì, nhưng bọn họ tin tưởng hắn sẽ không hại bọn họ, vì thế liền thành thật đứng yên lặng chờ Lôi Kiếp bổ xuống.

Từ trên bầu trời liên tiếp có vài đạo Lôi Kiếp bổ xuống, ba người đứng cách nhau một khoảng cách khá xa, nhưng cả ba đều đồng dạng không tránh không né, tùy ý để Lôi Kiếp đánh lên người.

“Lôi Kiếp vì sao lại mạnh như vậy? Ba người bọn hắn đang muốn làm gì? Vì sao không tránh không né đứng tại đó?” Ở Hỏa Vân Tông, Lão Tông cau mày tự hỏi, bất tri bất giác, Lão Tông chủ lại nhìn sang Vô Cực Tử, chỉ thấy hắn lắc đầu nói.

- Đừng nhìn ta, ta cũng không biết đâu, ta chỉ có thể nói, trận Lôi Kiếp này thậm chí còn mạnh hơn Đại Thừa kì Lôi Kiếp, có lẽ là Bán Tiên Lôi Kiếp đi.

“Ngươi nghĩ ta mù sao? Đương nhiên ta biết Lôi Kiếp đó mạnh hơn Đại Thừa kì Lôi Kiếp a.” Lão Tông chủ hừ lạnh một cái rồi không nói gì, tiếp tục quan sát.

Hai người chỉ có thể suy đoán mà thôi, kể từ thời Thượng Cổ tới hiện tại đã qua thời gian hàng trăm ngàn vạn năm, Bán Tiên không còn xuất hiện trên Đại Lục thì đừng nói tới Nhân Tiên, những điển tịch cổ xưa cũng đã mất đi rất nhiều, vì thế bọn họ có thể không nhận ra đây là Nhân Tiên Kiếp.

Lôi Kiếp chỉ tập trung đánh vào người độ kiếp, Tiểu Linh là Thần Khí nên Lôi Kiếp không đánh nàng, còn Nguyên Anh trong trường hợp bình thường thì vẫn có thể được tính là bản thân người độ kiếp, nhưng hiện tại Lâm Thanh Phong đã ở một bên độ kiếp vì thế Lôi Kiếp cũng không nhìn tới Nguyên Anh, để mặc nó đứng một bên cùng Tiểu Linh quan sát, nhìn cảnh ba người bị Lôi Kiếp điên cuồng bổ, nó ngạc nhiên nói.

- Ồ? Cột thu lôi hình người… có tận ba cái.

Đối với thái độ đứng xem kịch vui của Nguyên Anh, Tiểu Linh chỉ biết im lặng, một lúc sau nàng lại hỏi.

- Chàng không muốn giúp bọn họ sao?

- Hiện tại chỉ mới là đợt Lôi Kiếp thứ 3 mà thôi, nhưng uy lực đã có thể sánh ngang với một kích toàn lực của Đại Thừa kì tầng 2 rồi, cứ theo đà này, bọn họ đều sẽ chết nha.

“Đương nhiên sẽ không… à sẽ giúp a.” Nghe được Tiểu Linh hỏi chuyện, Nguyên Anh theo bản năng đáp một câu, nhưng sau đó nó liền sửa lời rồi cười nói.

- Ta đang suy nghĩ tìm cách a, lão bà, ngươi phải tin tưởng ta nha.

“Đang suy nghĩ biện pháp, hay đơn thuần là đang xem kịch a.” Tiểu Linh khóe miệng co quắp, chỉ biết lắc đầu thầm nghĩ, đây là Lôi Kiếp của Lâm Thanh Phong, Mị Nguyệt cùng Chiến Thiên ba người, nàng lại chưa nhận thức Lâm Thanh Phong làm chủ, tuy rằng có quen biết với hắn, nhưng nàng không thể ra tay giúp đỡ hắn độ kiếp.

….Hết Chương 307….

Chương 308: Bắn ra cái tròng mắt

Nhìn Tiểu Linh một mặt không tin tưởng nhìn mình, Nguyên Anh như mèo bị giẫm phải đuôi, nhanh chóng nói.

- Lão bà, có lẽ ngươi không biết, nhưng ở quê nhà của đại ca có lưu truyền một câu nói…

“Câu nói gì?” Tiểu Linh có chút ngạc nhiên hỏi lại.

“Một khi trời nổi sấm sét, cũng tức là lão thiên gia đang đánh rắm.” Nguyên Anh khoanh tay một dạng chắc chắn gật đầu nói.

- Vì thế ta đang nhìn xem lão ấy đang đứng ở nơi nào đánh rắm.

“...”

“Rốt cục là ngươi chỉ muốn đứng xem kịch vui có đúng không?” Tiểu Linh chỉ đành lắc đầu thở dài một hơi.

“Lão bà a, ngươi phải tin tưởng ta à.” Nhìn Tiểu Linh một dạng thất vọng, Nguyên Anh liền xoắn xuýt, nhưng Tiểu Linh cũng không chú ý tới nó, đương nhiên những lời nó vừa nói đơn thuần chỉ là nói nhảm mà thôi, nhưng một khi đã nói ra, nó nhất định sẽ không rút lại lời nói của mình.

Tự mình suy nghĩ một lúc, lúc này ba người Lâm Thanh Phong đã trải qua đợt Lôi Kiếp thứ 7, có uy lực ngang với một kích toàn lực của Đại Thừa kì tầng 6, Lâm Thanh Phong thì không có chuyện, nhưng Mị Nguyệt cùng Chiến Thiên hai người đều đồng dạng rất chật vật, có lẽ cũng không chống đỡ được lâu, rốt cục Nguyên Anh cắn răng nói.

- Để ta chứng mình cho ngươi xem.

Nguyên Anh vừa nói, Nguyên Lực trên người cũng lập tức thôi động, hai bàn tay xuất hiện một cây cung và một mũi tên đều đồng dạng được tạo thành bằng Nguyên Lực.

Đặt mũi tên lên dây cung, Nguyên Anh ngay lập tức nhắm thẳng lên bầu trời hét lớn.

- Lão Thiên gia, ngươi xuống đây cho ta.

“Ngươi muốn làm gì?” Nhìn thấy Nguyên Anh hành động, Tiểu Linh cả người chảy đầy mồ hôi lạnh, Lão Thiên gia không dễ phạm như vậy, đối mặt với Lôi Kiếp, nếu lại phản kháng chỉ khiến uy lực của Lôi Kiếp nhanh chóng tăng thêm mà thôi, nhưng Tiểu Linh đã phản ứng trễ.

Ngay khi nàng vừa dứt lời thì Nguyên Anh cũng buông ra dây cung, mũi tên rời dây cung, một đường thẳng tắp lao nhanh, đâm thẳng vào đám Lôi Vân trên bầu trời.

“Xong…xong…” Tiểu Linh chỉ biết ngây ngốc đứng nhìn, đầu não nàng đều chậm nhịp, trong đầu chỉ biết nghĩ tới một từ duy nhất, chỉ trong giây lát, nàng liền lấy lại bình tĩnh, đưa tay nắm chặt lấy Nguyên Anh rồi hét lớn.

- Ngươi đã làm gì?

“Đương nhiên là lôi lão ta xuống a.” Nguyên Anh một mặt bình tĩnh nói, chỉ thấy nó vừa dứt lời, từ trên bầu trời, đạo Lôi Kiếp thứ 8, uy lực có thể so sánh với một kích mạnh nhất của Đại Thừa Kì tầng 7 gần như đánh xuống ba người bọn Lâm Thanh Phong liền biến mất, và từ bầu trời liền vang liên tiếng hét thảm.

“A…a….a….”

“Cái gì?” Tiểu Linh mộng bức, thậm chí ba người bọn Lâm Thanh Phong cũng đồng dạng mộng bức, ngây ngốc nhìn lên bầu trời.

“Cái gì? Vì sao lại không nhìn thấy gì?” Ở Hỏa Vân Tông, đang quan sát đám người Lâm Thanh Phong độ kiếp, bỗng dưng tầm mắt lại bị che mất, Lão Tông chủ cùng Vô Cực Tử hai người đều mộng bức.

….

“Con mẹ nó, Nhân Hoàng, ngươi chơi ta…” Từ trên đám Lôi Vân trên bầu trời lộ ra một tròng mắt, tràn đầy sát khí nhìn chòng chọc vào Lâm Thanh Phong, giữa nhãn cầu còn dính lấy một mũi tên.

Nguyên Anh là người bắn nó, nó biết rõ điều này, nhưng Nguyên Anh được xem là chính bản thân tu sĩ, nên tất cả mọi tội lỗi của Nguyên Anh đều được tính lên đầu Lâm Thanh Phong.

“A lặc? Mũi tên ở đâu ra?” Lâm Thanh Phong ngây ngốc hỏi, sau đó liền đưa mắt nhìn sang Nguyên Anh, mặc dù khoảng cách khá xa, nhưng với tầm mắt hiện tại của Lâm Thanh Phong thì hắn vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng vẻ mặt đắc chí của Nguyên Anh lúc này, nó đang vui vẻ cười nói.

- Haha, lão bà, ngươi nhìn, ta bắn trúng lão thiên gia.

- Mặc dù vị trí có chút sai lệch, nhưng ta vẫn lôi hắn ra à.

“…”

Tiểu Linh, Lâm Thanh Phong khóe miệng cả hai đều co quắp không nói một lời.

“Ta chỉ thực hiện chức trách của ta,… cũng không chọc tới ngươi… hà cớ gì ngươi lại bắn ta?” Tròng mắt phía trên bầu trời tràn ngập sát khí gào thét hỏi.“A…” Lâm Thanh Phong còn đang muốn giải thích, chỉ thấy tròng mắt phía trên bầu trời gào thét nói.

- Cút, ta không cần biết vì sao tu vi hiện tại của ngươi lại yếu ớt như vậy, nhưng về sau cũng đừng hòng ta dẫn Lôi Kiếp tới để ngươi tấn cấp.

“A lặc?” Dưới ánh mắt mộng bức của năm người, nói chính xác hơn là ba người, một Thần Khí và một Nguyên Anh, con mắt cùng Lôi Vân trên bầu trời từ từ tan biến.

“A? Khoan đi nha.” Nguyên Anh đầu não có chút chậm nhịp, nhưng nó phản ứng rất nhanh, nó là nguyên nhân dẫn tới sự kiện này, nhưng nó cũng không muốn vì vậy mà về sau Lâm Thanh Phong cũng không thể tấn cấp nha, trách nhiệm này nó gánh không nổi, ngay lập tức lấy ra mũi tên thứ hai, nhắm thẳng về đám Lôi Vân còn chưa kịp tiêu tán trên bầu trời mà bắn.

“AAAA….” 

Tiếng kêu gào lại một lần nữa như heo bị thọc tiết cất lên, tròng mắt lại xuất hiện, và trên đó cũng dính mũi tên thứ hai.

“Con mẹ ngươi… ngươi rốt cục muốn gì?” Chỉ cần nghe được giọng điệu này thì ai cũng dễ dàng nhận ra, tròng mắt trên bầu trời thực sự rất tức giận.

“Tròng mắt đại gia, không phải ta bắn ngươi à.” Lâm Thanh Phong khóc không ra nước mắt, hắn vẫn còn muốn trải qua vài lượt Nhân Tiên Kiếp đây, có muốn bắn thì cũng phải đợi một lúc nữa a.

Ho nhẹ một cái, Lâm Thanh Phong lấy lại bình tĩnh rồi hướng lên bầu trời nói.

- Tròng mắt đại gia, ngài có thể xuống đây sao?

- Chúng ta nói chuyện một lúc như thế nào?

“Cút.” Tròng mắt trên bầu trời hét một tiếng rồi lại bắt đầu biến mất, ngay lúc này, Lâm Thanh Phong cũng đồng thời hét lên.

- Nguyên Anh, lại tới một phát.

“A lặc? Lại muốn để ta tới một phát? Một cái nhấc tay a…” Nguyên Anh ở phía xa, tuy rằng nó không nghe thấy Lâm Thanh Phong nói gì, nhưng nhìn khẩu hình miệng của hắn thì nó vẫn đoán được.

Phập…

“A…a…Con mẹ nhà ngươi, quá tam ba bận a, ngươi muốn chết sao?” Con mắt lại một lần nữa xuất hiện, lần này cả con mắt đều đỏ lên.

“Ta chỉ muốn nói chuyện một lúc.” Lâm Thanh Phong nội tâm nhảy loạn một cái, nhưng ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh nói, hắn cũng biết lai lịch của tròng mắt trước mặt này không đơn giản, dùng biện pháp này cưỡng ép tròng mắt ở lại chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, hắn cũng không muốn về sau hắn lại không thể độ kiếp nữa a.“Có gì mau nói, có rắm mau thả.” Tròng mắt hừ lạnh một cái rồi liền thành thật bay xuống bên cạnh Lâm Thanh Phong.

“Chiến Thiên, Mị Nguyệt hai người tới đây.” Nhìn con mắt đã bay tới bên cạnh, lúc này Lâm Thanh Phong mới gọi Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt hai người tới bên cạnh rồi nói.

- Tròng mắt đại gia, theo lời ngươi vừa nói, thì ngươi chưởng quản việc Độ Kiếp đi? 

“Ngươi đã giao cho ta việc này a? Bây giờ lại hỏi ngược lại ta?” Tròng mắt hừ lạnh một tiếng rồi đáp lời.

“Nhân hoàng đã giao cho hắn việc này sao? Như vậy thì dễ làm.” Lâm Thanh Phong trong lòng thầm nghĩ, nhưng bề ngoài cười gật đầu, chỉ tay về phía mình rồi nói.

- Trước tiên là ta, bởi vì ta hiện tại đã là Yêu Thú cấp 8 đỉnh phong, hẳn là ta phải độ Bán Tiên Lôi Kiếp.

Sau đó hắn lại chỉ tay về phía Mị Nguyệt rồi tiếp tục nói.

- Còn nàng, nàng chỉ là một tên Nguyên Anh kì tu sĩ mà thôi, nàng có muốn độ thì hẳn là phải độ Hóa Thần Kì lôi kiếp đi?

- Dù cho cả hai người bọn ta có đồng thời độ kiếp, nhưng Nhân Tiên cấp bậc Lôi Kiếp có phải hơi quá đáng hay không?

- Phải biết Nhân Tiên và Bán Tiên chênh lệch cũng không nhỏ như vậy a? Cùng lắm chúng ta chỉ độ Bán Tiên Lôi Kiếp hơi mạnh mẽ một chút có đúng hay không?

“Các ngươi là ba người Độ Kiếp, đương nhiên uy lực sẽ gia tăng, đồng thời ngươi là Nhân Hoàng, độ khó đương nhiên sẽ cao hơn người thường.” Tròng mắt ngay lập tức trả lời.

“Tròng mắt đại gia, đây cũng là điểm ta nói ngươi sai a.” Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, sau đó chỉ tay về Chiến Thiên rồi nói.

- Những điều ngươi nói ta đều hiểu, nhưng hắn chỉ là Bán Yêu, cũng không phải tu sĩ, đồng thời cũng không thuộc hàng Yêu Thú, vì sao ngươi lại cưỡng ép bắt hắn Độ Kiếp?

- Ngươi từng thấy qua tên Bán Yêu nào độ Nhân Tiên Lôi Kiếp chưa?

Lâm Thanh Phong nói những lời này, nội tâm hắn cũng đang điên cuồng nhảy loạn, hắn chỉ muốn đánh cược một lần mà thôi, tất cả đều dựa theo lời của Lạc Long Quân, trong lúc tập luyện cùng Lạc Long Quân, hắn đã từng hỏi về việc Bán Yêu có thể tu luyện hay không, ngay lập tức Lạc Long Quân liền lắc đầu khẳng định là không thể.

Vì thế hắn muốn lợi dụng điểm này để che lấp đi việc Nguyên Anh đã “gây sự” với con mắt mà thôi.

Đương nhiên lời nói của Lâm Thanh Phong cũng có lỗ hổng, tròng mắt có thể trả lời là do lần trước Lâm Thanh Phong đã bỏ chạy khỏi Lôi Kiếp, vì thế lần này nó gia tăng độ khó gấp nhiều lần, và đây cũng là điểm khiến cho Lâm Thanh Phong cảm thấy lo lắng.

“…” Có lẽ do bị trúng vài mũi tên khiến cho tròng mắt bị che mờ lý trí, hoặc là nghĩ Lâm Thanh Phong là Nhân Hoàng, vì thế tròng mắt có lẽ đã quên việc Lâm Thanh Phong đã từng bỏ chạy khi Độ Kiếp, cũng không nghe nó nhắc tới điều này, mà ngược lại, khi nghe được câu hỏi của Lâm Thanh Phong, tròng mắt lúc này liền im lặng, Lâm Thanh Phong cũng theo đó mà im lặng chờ đợi, một lúc sau màu đỏ trên tròng mắt cũng dần dịu lại, từ từ trở thành một tròng mắt bình thường.

- Tốt,…lần này là ta sai, về sau ta sẽ chú ý, đa tạ ngươi đã nhắc nhở.

- Ngươi còn muốn nói gì sao?

“Tốt a, nó đã quên.” Lâm Thanh Phong thở phào nhẹ nhõm, đạt được mục đính, hắn liền cười hắc hắc nói.

- Còn a, về sau tròng mắt đại gia, ngài lại có thể cho ta Độ Kiếp sao?

“Ngươi còn muốn độ kiếp?” Tròng mắt liền run rẩy, màu đỏ trên tròng mắt lại một lần nữa nổi lên, nội tâm Lâm Thanh Phong cũng đập loạn, một lúc sau tròng mắt lại trở về bình thường rồi nói.

- Tốt, như vậy lần sau lại gặp.

Tròng mắt nói xong liền bay lên bầu trời, rồi ngay lập tức biến mất.

“A, khoan đã tròng mắt đại gia…” Tròng mắt hành động thực sự quá nhanh, Lâm Thanh Phong còn chưa kịp hỏi làm thế nào để hắn Độ Kiếp đâu.

….Hết Chương 308….

Chương 309: Hợp thể

Tròng mắt rời đi, Lôi Vân cũng tan biến, bầu trời lại trở nên trong xanh.

Ở Hỏa Vân Tông, Vô Cực Tử cùng Lão Tông chủ hai người lúc này mới khôi phục tầm nhìn, cả hai một mặt mộng bức đồng thanh lên tiếng hỏi.

- Thiên Kiếp đâu?

- Bọn hắn độ kiếp xong rồi? Nhanh như vậy?

Cả hai nghi hoặc nhìn nhau một cái, rồi đồng thời bay đi, tiến thẳng tới chỗ bọn người Lâm Thanh Phong.

Nhìn tròng mắt rời đi, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi nhìn Chiến Thiên, Mị Nguyệt rồi nói.

- Những chuyện vừa xảy ra, đừng nói cho người khác biết.

“Đã rõ, sư phụ.” Chiến Thiên, Mị Nguyệt hai người đồng thời đáp ứng một cái, lúc này Lâm Thanh Phong mới thở dài.

- Mị Nguyệt a, lần này đã phá hủy cơ hội độ kiếp của ngươi, lần sau chúng ta lại tìm biện pháp khác.

“Không có chuyện, sư phụ.” Mị Nguyệt cũng biết lần độ kiếp này quá quỷ dị, nếu tiết lộ cho người khác sẽ gây ra nhiều ảnh hưởng không tốt, chỉ bằng không nói là tốt nhất.

“Đại ca, tròng mắt đó là cái gì a?” Nguyên Anh trên lưng cõng theo Tiểu Linh vẻ mặt ngây ngốc bay tới hỏi.

Nghe được câu hỏi, Lâm Thanh Phong chỉ đành lắc đầu.

- Làm sao ta biết được?

- Ngươi cũng nghe nó nói rồi, nó được Nhân Hoàng giao cho việc chưởng quản Lôi Kiếp, hẳn là một tên đại lão nào đó.

Nghe được lời này của Lâm Thanh Phong, Tiểu Linh mới rùng mình lẩm bẩm.

- Đại lão sao? Đừng nói là ta, mà ngay cả chủ nhân gặp nó cũng phải cúi đầu a…

“Ồ? Lão bà, ngươi biết lai lịch của tròng mắt đó sao?” Nhận ra Tiểu Linh đã tỉnh lại, Nguyên Anh liền tò mò hỏi.

“Đương nhiên biết.” Tiểu Linh gật đầu một cái rồi nói.

- Đó là một trong những phân thân của Thiên Đạo.

“…” 

“Phân thân của Thiên Đạo?” Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt cả ba đều đồng loạt ngây ngốc, chỉ có Nguyên Anh một mặt đắc chí gật đầu cười nói.

- Tốt a, ta có thể đánh xuống phân thân của Thiên Đạo.

- A lặc? Lão bà…ngươi làm sao?... mau buông tay… người khác vẫn còn nhìn…đừng bóp…cổ.

Đối với việc Tiểu Linh một dạng hung thần ác sát bóp cổ Nguyên Anh, ba người Lâm Thanh Phong cũng không ai muốn ngăn cản, dù sao chỉ cần Lâm Thanh Phong còn ở thì Nguyên Anh sẽ không chết, nhưng quan trọng hơn, đầu não bọn họ còn chưa kịp phản ứng lại với thông tin mà Tiểu Linh vừa nói ra.

Nhưng cũng không được lâu, vài hơi thở sau, Lâm Thanh Phong là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh, vỗ tay một cái đánh thức Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt rồi nói.

- Chuyện cũng đã xảy ra, mọi người đừng lo lắng.

Nói rồi, Lâm Thanh Phong lại nhìn về phía hai đám Lôi Vân của Son Goku cùng Vegeta lẩm bẩm.

- Hai người bọn họ cũng sắp xong rồi a.

- Chiến Thiên, chúng ta tới tụ họp cùng Mị Ảnh hai người thôi.

“Đã rõ, sư phụ.” Chiến Thiên, Mị Nguyệt hai người đã sớm trở lại trạng thái bình thường, nghe lời Lâm Thanh Phong hắn liền đáp ứng một cái, sau đó dùng dịch chuyển tức thời đưa năm người rời đi.



“A lặc? Bọn họ đâu?” Bọn người Lâm Thanh Phong rời đi, ước chừng vài giây sau, Lão Tông chủ cùng Vô Cực Tử hai người liền bay tới nơi này, một mặt mộng bức nhìn xung quanh.

Vô Cực Tử cau mày quan sát xung quanh một lúc, sau đó liền chỉ tay về một phía rồi nói.

- Bọn họ ở bên kia.

“Con mẹ nó, Chiến Thiên tên tiểu tử kia lại dịch chuyển tức thời, không đợi bọn ta vài giây được sao?” Lão Tông chủ khóe miệng co quắp, cắn chặt răng lại tiếp tục bay đi.Ở một bên khác, Chiến Thiên đưa bọn người Lâm Thanh Phong tới trước mặt Nam Cung Mị Ảnh, Nam Cung Tuyết hai người.

Nhìn thấy bọn họ xuất hiện, Nam Cung Mị Ảnh ngay lập tức hỏi.

- Phu quân, các ngươi độ kiếp xong rồi?

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi lắc đầu nói.

- Gặp một ít chuyện, nên việc độ kiếp phải tạm hoãn.

“Ồ? Tạm hoãn?” Nam Cung Mị Ảnh khóe miệng co quắp, độ kiếp cũng không phải đi chợ a? Nói tạm hoãn là có thể tạm hoãn? Nhưng nàng cũng không xoắn xuýt nhiều, tùy ý gật đầu một cái rồi bỏ qua, chỉ có Nam Cung Tuyết hai mắt phát sáng tò mò hỏi.

- Tỷ phu, các ngươi có thể tạm hoãn việc độ kiếp sao?

Đối với câu hỏi của Nam Cung Tuyết, Lâm Thanh Phong chỉ có thể tránh né không trả lời, gật đầu cười nói.

- Về sau ta sẽ kể cho muội nghe.

- Hiện tại chúng ta còn phải nhìn Son Goku cùng Vegeta hai người độ kiếp đây.

“Bọn họ phải độ Hóa Thần Lôi Kiếp.” Nam Cung Mị Ảnh giải thích.

- Hiện tại Lôi Kiếp bọn họ đều đã độ xong, chỉ còn một bước để Nguyên Anh hóa thành Nguyên Thần là được rồi.

- Quá trình này sẽ mất một khoảng thời gian.

“Là vậy sao?” Nghe được Nam Cung Mị Ảnh giải thích, Lâm Thanh Phong lúc này mới gật đầu, nhưng nội tâm cũng không một chút buông lỏng, vì thế trầm ngâm một chút rồi lại hỏi.

- Tiểu Tuyết, lúc ở Hỏa Vân Tông, bọn hắn đã học được cách chuyển hóa Nguyên Anh thành Nguyên Thần sao?

“Muội không biết a?” Nam Cung Tuyết một mặt mộng bức lắc đầu nói.

- Nhưng chuyện đó là điều căn bản, cũng cần phải học sao?

“Vậy là bọn hắn chưa học sao?” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, Vegeta thì không phải lo, nhưng Son Goku tên này lại khác, hắn căn bản là một… thằng ngu a, theo nguyên tác thì chuyện đơn giản là hôn mà hắn còn không biết, nhìn Trunks hôn Mai lại nghĩ rằng “cắn môi” thì nói chi tới chuyển hóa Nguyên Anh thành Nguyên Thần phức tạp như vậy?

“Không tốt a.” Lâm Thanh Phong chỉ biết lắc đầu thở dài, nhìn khí tức của Vegeta ngày càng tăng cao, gần như đã hoàn thành việc chuyển hóa Nguyên Anh thành Nguyên Thần, còn Son Goku vẫn như cũ thì hắn cũng đoán rằng mọi chuyện không ổn.

- Chiến Thiên, đưa ta tới bên cạnh Vegeta.
“Tốt, sư phụ.” Chiến Thiên mặc dù có chút nghi hoặc, nhưng Lâm Thanh Phong đã nói như vậy hắn ngay lập tức gật đầu đồng ý.

“Chàng muốn làm gì?” Nam Cung Mị Ảnh cau mày một cái nghi hoặc hỏi.

“Ta muốn để bọn hắn hợp thể.” Lâm Thanh Phong trả lời một câu, rồi cùng Chiến Thiên rời đi.

“A lặc? Lại rời đi?” Ngay khi Chiến Thiên đưa Lâm Thanh Phong đi, Lão Tông Chủ cùng Vô Cực Tử hai người liền xuất hiện, Vô Cực Tử nhìn sang Nam Cung Mị Ảnh rồi hỏi. 

- Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong đâu?

“Là sư phụ, phu quân đã đi giúp Son Goku cùng Vegeta, giúp bọn hắn hợp thể.” Nhìn thấy người tới là Vô Cực Tử, Nam Cung Mị Ảnh liền cúi đầu đáp.

“Hồ nháo… trong lúc chuyển hóa Nguyên Anh thành Nguyên Thần không thể đánh gãy a.” Vô Cực Tử liền gấp lên, nhưng hiện tại Lâm Thanh Phong đã rời đi, hắn cũng không thể ngăn cản.



“Vegeta, ngươi dừng một chút.” Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên hai người xuất hiện bên cạnh Vegeta ngay lập tức liên tiếng nói.

- Đừng nói gì cả, hãy tạm dừng việc chuyển hóa Nguyên Anh thành Nguyên Thần, tập trung khống chế Linh Lực trong cơ thể, đừng để chúng bạo loạn.

Vegeta toàn thân chấn động, hiện tại hắn đang ở thời khắc quan trọng, một câu nói của Lâm Thanh Phong gần như khiến hắn trọng thương, nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, tiếp tục ngồi im lặng.

Nhìn Vegeta không có chuyện, Lâm Thanh Phong lúc này mới thở ra một hơi nhẹ nhõm rồi nói.

- Bên Son Goku gặp chút rắc rối, hắn không biết làm thế nào để chuyển hóa Nguyên Anh thành Nguyên Thần.

- Hắn căn bản là một thằng ngu, quá trình này lại rất dài, nếu hiện tại ta mới bắt đầu chỉ dẫn hắn, rất có thể hắn sẽ không hiểu, và sẽ bạo thể mà chết.

- Vì thế ta muốn hai người các ngươi hợp thể, khi đó suy nghĩ của hai các ngươi là một, ngươi trực tiếp chỉ dẫn hắn sẽ dễ dàng hơn.

- Nhưng trong lúc này, ta cần hai người các ngươi phối hợp một chút.

- Nếu ngươi đồng ý thì hãy cau mày hai cái, còn không thì cau mày một cái, mọi chuyện có ta và Chiến Thiên lo liệu.

Nghe được lời Lâm Thanh Phong nói, Vegeta liền cau mày hai cái, hắn cũng biết lời Lâm Thanh Phong nói là sự thật, ở chung với Son Goku bấy lâu, hắn cũng biết được Son Goku con hàng này căn bản không thể học hỏi theo cách bình thường, mà chỉ có thể thông qua thực tiễn mới được.

Lúc trước ở Hỏa Vân Tông, hai người bọn hắn đúng thật là đã được chỉ dẫn cách chuyển hóa Nguyên Anh thành Nguyên Thần, nhưng Son Goku tên này nhớ được mới là có quỷ a.

Nhìn Vegeta đã đồng ý, Lâm Thanh Phong liền nhìn sang Chiến Thiên rồi nói.

- Chiến Thiên, chúng ta lại sang chỗ Son Goku.

“Tốt, sư phụ.” Chiến Thiên gật đầu một cái rồi ngay lập tức dùng dịch chuyển tức thời, đưa Lâm Thanh Phong và Vegeta đang ngồi nhắm mắt tới bên cạnh Son Goku.

Nhìn thấy Son Goku, Lâm Thanh Phong ngay lập tức nói.

- Goku, cố gắng khống chế Linh Lực, đừng để bị bạo thể, mọi chuyện cứ giao cho ta cùng Chiến Thiên, nếu hiểu thì liền cau mày một cái a.

Son Goku ngay lập tức cau mày, tập trung khống chế Linh Lực.

“Hô.” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, sau đó nhìn sang Chiến Thiên rồi hỏi.

- Chiến Thiên, ngươi biết Fusion Dance sao?

“Fusion Dance? Là điệu nhảy khi bọn hắn muốn hợp thể sao? Đã từng nhìn hai đứa nhóc Goten cùng Trunks thực hiện qua.” Chiến Thiên trầm ngâm một chút rồi gật đầu nói.

“Tốt.” Nhận được câu trả lời của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong gật đầu nói.

- Hiện tại ngươi liền khống chế cơ thể Vegeta, còn ta sẽ lo Son Goku, chúng ta sẽ giúp hai người bọn hắn hợp thể.

“Đã hiểu, sư phụ.” Chiến Thiên ngay lập tức đồng ý, sau đó liền tới bên cạnh Vegeta, nâng hắn đứng dậy, đồng dạng Lâm Thanh Phong cũng tới bên cạnh Son Goku đồng dạng nâng Son Goku đứng dậy.

….Hết Chương 309….

Chương 310: Phí bồi thường?

Đưa Son Goku tới một bên Lâm Thanh Phong cau mày nói.

- Chiến Thiên nghe kĩ, không quan trọng là hai người bọn hắn có hoàn mỹ hợp thể hay không, vì thế động tác có sai một chút cũng không sao, nhưng đừng để sai quá nhiều, bằng không bọn họ sẽ không thể hợp thể được.

- Bọn hắn khống chế Linh Lực không để bạo thể là rất khó, hai người chúng ta chỉ có một cơ hội mà thôi.

“Đã rõ, sư phụ.” Chiến Thiên gật đầu đáp ứng một tiếng, hắn cũng biết độ khó của việc này rất lớn, chỉ mới nâng Vegeta đứng dậy thì cơ thể Vegeta liền chấn động liên hồi, cả người mồ hôi như mưa, không cần nói cũng biết Vegeta gặp rất nhiều khó khăn trong khi khống chế Linh Lực.

Cũng tương tự Vegeta, Son Goku thân thể cũng run rẩy liên hồi, cả người chảy đầy mồ hôi, nhìn Chiến Thiên đáp ứng, Lâm Thanh Phong cũng không chờ đợi nhiều liền nói.

- Như vậy, Chiến Thiên, chúng ta bắt đầu.

- Fu…sion…ha…

Lâm Thanh Phong vốn dĩ cũng không muốn đọc loại lời thoại này, nhưng không có cách, hắn bắt buộc phải làm như vậy để có thể cùng Chiến Thiên đồng thời hành động.

Dưới sự khống chế của Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên, sau một loạt động tác, ánh sáng từ cơ thể Son Goku, Vegeta hai người nổi lên, chứng tỏ cả hai đã bắt đầu hợp thể với nhau.

Lúc bình thường tự thân nhảy Fusion Dance dung hợp hoàn mỹ đã rất khó, thì đừng nói tới chuyện phải dựa vào người khác khống chế cơ thể nhảy Fusion Dance, dù cho Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên đã cố gắng tới mức nào, thì xuất hiện trước mắt họ lại là một tên mập bụng phệ, khí tức yếu tới đáng thương, ngay cả Trúc Cơ kì đều không bằng, đang ngồi yên lặng nhắm mắt.

“Tốt a.” Nhìn Gogeta phiên bản “mập mạp” xuất hiện, Lâm Thanh Phong trong lòng liền gật đầu hài lòng, ai xem qua Dragonball đều biết, Gogeta mập mạp mặc dù chỉ là một phiên bản lỗi, nhưng tự thân khí vận lại cao tạc thiên.

Gogeta mập mạp, lấy sức mạnh yếu ớt, thậm chí còn yếu hơn Vegeta ở trạng thái bình thường, chỉ dựa vào tự thân vận khí liền có thể sống sót nửa giờ đồng hồ khi bị Janemba truy sát, mặc dù có chút thảm, nhưng hắn vẫn có cầm cự, thậm chí là đánh trả Janemba, trong khi Super Saiyan 2 Vegeta mạnh hơn hắn không biết bao nhiêu lần, đối mặt với Janemba đều không chịu nổi một phút thì đừng nói tới việc đánh trả. 

Trong trường hợp của Son Goku cùng Vegeta lúc này, hợp thể ra Gogeta phiên bản mập mạp là điều tốt nhất, có thể dựa vào khí vận cực cao của hắn có thể giảm bớt nguy cơ bạo thể, thậm chí còn có thể hoàn toàn chuyển hóa Nguyên Anh thành Nguyên Thần a.

Nếu lại hợp thể ra tên gầy còm, thì đừng nói tới việc giảm bớt nguy cơ bạo thể, ngay cả hít thở hắn đều có chút cố hết sức à.

Nhìn Gogeta phiên bản lỗi ngồi im lặng một chỗ, linh lực trong cơ thể cũng hoàn toàn bị khống chế, không có nguy cơ bạo thể, Lâm Thanh Phong lúc này mới nói.

- Chiến Thiên, chúng ta trở về.

“Đã rõ, sư phụ.” Chiến Thiên gật đầu một cái rồi lại dùng dịch chuyển tức thời đưa cả hai trở về chỗ của Nam Cung Mị Ảnh.

Khi Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên thân ảnh hai người vừa xuất hiện, đập vào mắt Lâm Thanh Phong lại là khuôn mặt của một tên lão nhân xa lạ, bốn mắt trừng to nhìn nhau chỉ cách nhau chưa đầy 10cm, đứng nhìn một tên nam nhân xa lạ với khoảng cách gần như vậy dù cho đối phương có là lão nhân đi chăng nữa, Lâm Thanh Phong liền nổi lên một trận ác hàn, theo bản năng liền vung lên một bàn tay.

“Chát…”

Bàn tay chuẩn xác tiếp xúc “thân mật” với khuôn mặt của tên lão nhân, lão nhân hai mắt trợn trắng, thân thể không thể khống chế bay thẳng một đường ra ngoài chỉ để lại tiếng hét thảm còn vang vọng.

- A…a….a….

“Ta đã làm gì sai? Vì sao lại đánh ta?” Vị lão nhân này là Lão tông chủ, trong đầu hắn lúc này một phần trí não lặp đi lặp lại một câu này, một phần khác lại chăm chú chịu đựng đau đớn vì cái tát vừa mới nhận.

“….”

Đám người Nam Cung Mị Ảnh đồng thời trợn mắt há mồm, một mặt mộng bức nhìn chằm chằm về phương hướng mà Lão Tông chủ đang bay, sau vài giây lại đồng thời nhìn về Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên hai người.

“A lặc? Vì sao lại nhìn ta như vậy?” Lâm Thanh Phong cũng đồng dạng mộng bức ngây ngốc hỏi lại, Chiến Thiên ở cạnh bên ho nhẹ một cái rồi giải thích.- Sư phụ… người ngài vừa đánh…hắn là Lão Tông chủ của Hỏa Vân Tông.

- Đồng thời cũng là Lão Tổ Tông của tiểu Tuyết.

“Ừm? Lão Tông chủ?” Lâm Thanh Phong bình tĩnh gật đầu một cái, vài giây sau hắn một mặt không thể tin tưởng hét lên.

- Cái gì? Lão Tông chủ?

“Đúng vậy.” Chiến Thiên chỉ có thể cười khổ, bất đắc dĩ gật đầu một cái.

Lâm Thanh Phong nghi ngờ nhìn sang Nam Cung Tuyết, chỉ thấy nàng nhẹ nhàng gật đầu một cái, một lúc rồi gãi đầu hỏi.

- Như vậy…ngài ấy có thể tha lỗi cho ta sao?

“May mắn mà ta đã tránh xa.” Vô Cực Tử cả người chảy đầy mồ hôi lạnh bĩu, trong lòng cũng âm thầm cảm thấy may mắn, ngay từ lúc ban đầu hắn lúc nào cũng đi gần Lão Tông chủ, nhưng kể từ khi tới gặp bọn người Nam Cung Mị Ảnh thì, trực giác của Đại Thừa kì liền nổi lên, trực giác mách bảo hắn phải tránh xa Lão Tông chủ.

Vì tin tưởng trực giác của chính mình, trong bất tri bất giác hắn liền từ từ giữ khoảng cách với Lão Tông chủ, đồng thời lúc nào cũng làm ra phòng bị, cũng vì vậy mà hắn mới có thể thoát khỏi trận “đột kích” bất ngờ này của Lâm Thanh Phong, còn bằng không một cái tát của Lâm Thanh Phong không chỉ có một mình Lão Tông chủ thụ hưởng như vậy, ít nhất Vô Cực Tử hắn cũng bị liên lụy.

“Tử đạo hữu bất tử bần đạo, Lão Tông chủ, ngươi yên nghỉ a.” Trong lòng âm thầm mặc niệm cho Lão Tông chủ một câu, Vô Cực Tử ngoài mặt không đổi sắc đáp lời Lâm Thanh Phong bĩu môi nói.

- Ngươi cứ nói xem?

“…” 

Lâm Thanh Phong chỉ đành im lặng không nói, ngoại trừ gãi đầu cười khổ hắn cũng không biết phải nói như thế nào, nếu đổi ngược lại người bị đánh là hắn thì hắn cũng ôm một bụng tức giận a.

“Con mẹ ngươi… tiểu tử, vì sao ngươi đánh ta?” Không khác mấy so với Lâm Thanh Phong suy nghĩ, chưa đầy một phút sau, Lão Tông chủ lại một lần nữa trở về, từ phía xa đã nghe được tiếng la hét của hắn, không cần nhìn cũng biết hắn đang rất tức giận.
Lão Tông chủ một thân quần áo dính đầy bùn đất, trên mặt vẫn còn mang theo vết sung đỏ vì vừa “tiếp xúc thân mật” với bàn tay của Lâm Thanh Phong, đáp xuống trước mặt Lâm Thanh Phong, hắn la hét.

- Tiểu tử, ngươi muốn gì?

- Không giải thích rõ ràng thì ngươi không yên với ta. 

“A…ha..ha…” Đối mặt với Lão Tông chủ phẫn nộ một dạng hung thần ác sát tra hỏi, Lâm Thanh Phong chỉ biết xoắn xuýt gãi đầu cười.

- Lão Tông chủ… ngưỡng mộ đã lâu?

“Ngưỡng mộ đã lâu? Vậy hẳn là ngươi đã từng nghe qua tên thật của ta sao?” Lão Tông chủ cười gằn, nghiến răng hỏi.

“…”

Lại một trận im lặng, Lâm Thanh Phong đánh mắt “cầu cứu” nhìn sang Vô Cực Tử, Nam Cung Tuyết hai người, chỉ thấy hai người đồng loạt quay mặt đi chỗ khác không nhìn hắn, không có cách, lão Tông chủ chưa từng tiết lộ tên họ với bất cứ người nào khác, ngay cả Vô Cực Tử cũng chỉ biết hắn họ Hỏa mà thôi, dưới ánh mắt muốn “giết người” của Lão Tông chủ, Lâm Thanh Phong không trả lời liền không xong, cuối cùng hắn chỉ đành nói nhỏ.

- Họ Lão… tên Tông Chủ?

“Phụt.” 

Bọn người Nam Cung Mị Ảnh đồng thời đều phun ra một ngụm nước bọt, ngay cả Tiểu Linh vốn dĩ đang một dạng “hung thần ác sát” dùng sức bóp cổ Nguyên Anh khóe miệng cũng giật giật, lực đạo cũng nhỏ đi, Nguyên Anh nếu trong lúc bình thường liền sẽ dễ dàng thoát được, nhưng lần này lại không, nó đem ánh mắt như nhìn thằng ngu hướng về Lâm Thanh Phong nói.

- Đại ca… ngươi bị Lôi Kiếp đánh tới ngu rồi hay sao?

- Trên đời này có họ Lão à? Còn lấy tên là Tông Chủ? Cực phẩm như vậy, ngay cả ta cũng cam bái hạ phong a.

“Ngươi bớt nói một câu không được hay sao?” Lâm Thanh Phong trong lòng khổ không thể tả, nhìn Lão Tông chủ hiện tại trên trán nổi lên gân xanh, sát khi ở hai mắt cũng từ từ tỏa ra, Lâm Thanh Phong rốt cục chỉ có thể nhận mệnh cúi đầu nói.

- Là ta sai… mong ngài thứ lỗi.

“Biết sai liền thành thật nhận lỗi là tốt.” Lão Tông chủ gật đầu một cái, Lâm Thanh Phong nghe tới đây liền thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng ngay lập tức Lão Tông chủ lại nói.

- Nhưng ta sẽ không tha thứ cho ngươi.

“…”

“Lão nhân gia, ngài là đại gia, phiền ngài tha lỗi cho tên tiểu tử này a.” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, trong lòng lại bắt đầu phiền não, chỉ thấy Lão Tông chủ híp mắt cười, hai ngón tay xoa xoa nói nhỏ.

- Muốn ta tha lỗi cũng đơn giản.

- Nhưng ngươi có thể đưa ra một ít gì đó gọi là… phí bồi thường nha.

“Phí bồi thường?” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, nhìn sang Vô Cực Tử cùng Nam Cung Tuyết, chỉ thấy hai người đều đưa tay che mặt không muốn nhìn cảnh này, kể từ khi Vô Cực Tử nói cho Lão Tông chủ biết, Lâm Thanh Phong là một tòa bảo khố di động, thì tên này liền nổi thói ham tiền, hàng ngày đều bất tri bất giác đều nghĩ tới bảo vật, hai người bọn họ có nói cách nào cũng không được.

….Hết Chương 310…

Chương 311: Ta muốn tự tay phế bỏ Nguyên Anh

“Là hai người các ngươi làm chuyện tốt?” Nhìn Vô Cực Tử cùng Nam Cung Tuyết đồng loạt quay đầu che mặt không dám nhìn mình, Lâm Thanh Phong đầu não nhanh chóng hiểu được chuyện gì đang xảy ra, thở dài một hơi.

- Tiền bối ta…

“Tiền thì không có, mạng thì có một đầu, tiền bối ngươi cứ việc lấy nha.” Lâm Thanh Phong còn chưa dứt lời, từ bên kia Nguyên Anh đã nói chen vào.

“…”

Lâm Thanh Phong trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng hắn mới nói ra.

- Tiểu Linh… phiền ngươi có thể để nó im lặng sao?

- Đại ca… ngươi… a lặc… đừng bóp cổ… mạnh như vậy… sẽ chết… sát phu ….a….a….

Nguyên Anh hai mắt trắng dã, khóe miệng bắt đầu sùi bọt, nhưng ở đây không ai quan tâm tới tình trạng của nó, nó là Nguyên Anh, đừng nói sẽ bị bóp cổ tới mức hai mắt trợn trắng miệng sùi bọt mép, nó làm gì có nước bọt a? Chỉ cần là người hơi có đầu óc một chút nhìn qua liền biết nó đang giả trang.

Bất quá diễn kỹ của Nguyên Anh ngày một tăng cao, nếu không phải vì cơ thể nhỏ bé, đồng thời lúc nào cũng phát ra kim quang, hai đặc điểm để người ta nhận biết nó là Nguyên Anh, thì có thể sẽ bị nó lừa gạt đi.

Nhìn Nguyên Anh đã im lặng, Lâm Thanh Phong lúc này mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, hướng về Lão Tông chủ gãi đầu cười khan.

- Lão Tông chủ, ngài là đại nhân, cũng đừng chấp nhặt tiểu nhân như ta nha.

“Hừ, mau bồi…A lặc? Vô Cực Tử... ngươi….” Lão Tông chủ bĩu môi một cái, hắn còn đang muốn nói gì đó, nhưng Vô Cực Tử rốt cục cũng nhìn không nổi, còn chưa đợi Lão Tông chủ nói dứt lời liền ra tay, Lão Tông chủ bị đánh bất ngờ không kịp phản ứng, chỉ có thể một mặt mộng bức ngã xuống đất bất tỉnh.

“Ta nhìn không nổi.” Vô Cực Tử bất đắc dĩ thở ra một hơi, sau đó nhìn Lâm Thanh Phong giải thích.

- Ngươi đừng quản hắn, những năm này hắn muốn tiền tới điên rồi, gặp mặt ai cũng muốn đòi tiền.

“Đại gia, còn không phải do ngài gây họa sao?” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, nhưng hắn cũng không muốn xoắn xuýt chuyện này quá nhiều, chỉ đành thở ra một hơi rồi hướng về Nam Cung Mị Ảnh nói.

- Mọi chuyện ở nơi này đã xong.

- Lão bà, ngươi hãy cùng mọi người tới Hỏa Vân Tông ở tạm vài ngày a, ta sẽ ở lại đây hộ pháp cho Son Goku cùng Vegeta, sau khi hai người bọn hắn xong chuyện, ta sẽ cùng bọn hắn trở về.

“Tốt a phu quân, thiếp cũng muốn trò chuyện với tiểu Tuyết đây.” Nam Cung Mị Ảnh cũng không có ý kiến, vui vẻ gật đầu đồng ý.

“Cũng tốt, bọn ta sẽ trở về trước, Son Goku tên kia có nắm giữ lệnh bài có thể tiến nhập trận pháp, các ngươi có thể tự do ra vào.” Vô Cực Tử vừa nói, đồng thời vừa cúi xuống vác Lão Tông chủ lên vai sau đó đi tới bên cạnh Chiến Thiên.

“Vô Cực Tử tiền bối, ngài làm gì?” Chiến Thiên ngây ngốc hỏi.

“Con bà ngươi, dùng dịch chuyển tức thời đưa bọn ta về a? Pháp thuật của ngươi tiện lợi như vậy, còn muốn chúng ta tự bay về?” Vô Cực Tử trên trán nổi lên gân xanh, cắn răng nói.

- Ta cũng không muốn vừa bay vừa vác tên này a.

“’Nhưng mà…” Đối mặt với ánh mắt của Vô Cực Tử, Chiến Thiên có chút chột dạ xoắn xuýt nói.

- Ta chỉ có thể dịch chuyển những người có tu vi Hợp Thể Kì trở xuống.

- Còn ngài thì…

Nói tới đây, giọng nói của Chiến Thiên ngày càng nhỏ, nhưng không cần nghe thì ai cũng biết được, Vô Cực Tử có tu vi Đại Thừa kì, đương nhiên Chiến Thiên sẽ không mang theo hắn được.“Ngươi nghĩ ta sẽ tin sao?” Vô Cực Tử trên trán nổi gân xanh, hừ lạnh một tiếng rồi chỉ tay sang Lâm Thanh Phong.

- Ngươi nói ngươi chỉ có thể dịch chuyển tu vi dưới Hợp Thể Kì Viên Mãn, như vậy hắn đây?

“Ta chỉ là Nguyên Anh Viên Mãn.” Lâm Thanh Phong ngay lập tức đáp lời, đồng thời chỉ tay về phía Nguyên Anh.

- Tiền bối ngài xem, Nguyên Anh của ta ở đó, nó vẫn còn chưa trở thành Nguyên Thần đâu.

“…” 

Vô Cực Tử cắn chặt răng cúi đầu im lặng không biết nói gì, một lúc sau thân ảnh liền biến mất, đương nhiên là hắn đã nhận mệnh mang theo Lão Tông chủ trở về.

Bởi vì tu vi cách Chiến Thiên quá xa nên hắn không thể sử dụng dịch chuyển tức thời? Nếu người khác không biết rõ pháp thuật này thì sẽ tin, cũng giống như Vô Cực Tử.

Bởi vì thường thức thì đúng là như vậy, dù cho có là pháp thuật mạnh mẽ tới cỡ nào, nhưng nếu người sử dụng có tu vi quá thấp thì sẽ không thể ảnh hưởng tới người có tu vi cao hơn.

Nhưng Chiến Thiên có thể dùng dịch chuyển tức thời mang Lâm Thanh Phong đi khắp nơi, mà tu vi của Lâm Thanh Phong sẽ yếu hơn Vô Cực Tử sao? Đừng quên Lâm Thanh Phong ngoài việc có tu vi Nguyên Anh Viên Mãn, thì hắn còn là một con Yêu Thú cấp 8 đỉnh phong a.

Yêu Thú cấp 8 đỉnh phong cũng tức là Đại Thừa Kì Viên Mãn, tu vi của hắn chỉ có hơn chứ không thể nào kém Vô Cực Tử, Chiến Thiên có thể mang Lâm Thanh Phong dịch chuyển tức thời, lại không thể mang theo Vô Cực Tử? Chuyện cười a.

Lâm Thanh Phong biết được điểm này, nhưng Vô Cực Tử lại không biết, dù sao ngay từ lúc gặp mặt, Lâm Thanh Phong cũng chưa từng để lộ ra một chút Yêu Khí nào, chỉ có duy nhất một lần hắn ra tay ngăn cản Hỏa Thánh là sử dụng Yêu Khí, nhưng lúc đó lượng Yêu Khí mà hắn sử dụng rất ít, Vô Cực Tử lại ở quá xa, cũng không thể cảm nhận được.

Cũng vì hiểu rõ điểm này, ngay khi nghe Chiến Thiên giải thích với Vô Cực Tử thì Lâm Thanh Phong liền biết hắn không muốn mang Vô Cực Tử trở về.

Ở chung với Chiến Thiên bấy lâu, Lâm Thanh Phong cũng hiểu biết một chút tính cách của Chiến Thiên, hắn tin tưởng Chiến Thiên làm như vậy là có nguyên nhân, nên cũng không nói ra mà chỉ nhẹ nhàng phối hợp với Chiến Thiên, đóng một màn kịch lừa đi Vô Cực Tử.

Nhìn Vô Cực Tử ôm một bụng bất đắc dĩ vác theo Lão Tông chủ rời đi, Lâm Thanh Phong lúc này mới nhìn sang Chiến Thiên cau mày nói.

- Hiện tại, có thể giải thích cho ta lý do sao?“Hắc, đệ tử chỉ cảm thấy làm vậy…khá thú vị.” Chiến Thiên khóe miệng kéo lên nụ cười đáp lời.

“Từ khi nào ngươi lại học Nguyên Anh một dạng tác tử?” Lâm Thanh Phong đưa tay bóp trán, đầu não của hắn có chút đau nhức, hắn có cảm giác tên đệ tử duy nhất của mình sẽ bị Nguyên Anh dạy hư mất, chỉ mới tiếp xúc với Nguyên Anh chưa đầy một ngày, Chiến Thiên đã bắt đầu tác tử, về sau không biết sẽ như thế nào? Nếu lại trở thành một Nguyên Anh thứ 2 thì Lâm Thanh Phong liền khóc không ra nước mắt.

“Nhất định phải để hắn tránh xa Nguyên Anh.” Lâm Thanh Phong trong lòng âm thầm quyết định một câu, sau đó liền nói.

- Mau đưa mọi người trở về đi.

“Đã rõ, sư phụ.” Chiến Thiên gật đầu một cái sau đó đi tới bên cạnh Nam Cung Mị Ảnh, lúc này Mị Nguyệt, Nam Cung Tuyết, Tiểu Linh đều đã chuẩn bị sẵn sàng, tùy thời đều có thể rời đi.

“Khoan đã? Tiểu Linh, ngươi mau buông Nguyên Anh ra.” Nhìn thấy Tiểu Linh một tay vẫn bóp cổ Nguyên Anh đứng cùng đoàn người, Lâm Thanh Phong cả người chảy đầy mồ hôi, nhưng sau cùng hắn đã trễ.

Lâm Thanh Phong còn chưa nói hết câu, Chiến Thiên liền dùng dịch chuyển tức thời mang theo đoàn người đi mất.

“…”

“A….” Lâm Thanh Phong trong lòng hét lớn, hai tay ôm đầu ngồi xổm xuống đất, hắn khóc không ra nước mắt, vốn muốn để Chiến Thiên rời đi sớm một chút, tránh xa Nguyên Anh, nhưng con hàng này vẫn còn bị Tiểu Linh bóp cổ, như vậy nó cũng sẽ đi theo a.

“Đại ca, ngươi la hét cái gì a? Lão bà bà kia đi rồi, chúng ta nên ăn mừng mới phải.” Ngay lúc này, giọng nói của Nguyên Anh từ phía sau lại vang lên, Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức nhìn nó.

Nhìn Lâm Thanh Phong thật lâu cũng không trả lời, ánh mắt liên tục thay đổi, từ mộng bức, cho tới vui mừng, sau đó là tức giận rồi lại chuyển sang thở phào nhẹ nhõm, Nguyên Anh tự thân cảm giác được một trận ác hàn, hai tay che ngực một bộ “ta khinh bỉ ngươi” đồng thời phất tay nói.

- Ta là người đã có vợ, ta không chơi gay.

“Cút.” Lâm Thanh Phong trên trán nổi gân xanh lắc đầu mắng.

- Lần sau không cho phép ngươi tiếp cận Chiến Thiên.

“???” Nguyên Anh một mặt đầy dấu chấm hỏi, một lúc sau nó dường như đã hiểu được chuyện gì đó liền gật đầu vỗ vai Lâm Thanh Phong một dạng “Ta đã hiểu” nói.

- Đại ca, ngươi đừng lo, ta sẽ không câu dẫn “ bạn gay” của ngươi.

- Còn có, chuyện ngươi thích chơi “gay” ta sẽ không tiết lộ cho bất kì ai khác, ngay cả Mị Ảnh cũng không.

“…Ta muốn tự tay phế Nguyên Anh.” Lâm Thanh Phong trên trán nổi gân xanh, cắn răng nuốt xuống một bụng tức giận, lắc đầu nói.

- Chúng ta qua bên kia xem xét Son Goku, Vegeta thôi.

- Đã hơn nửa giờ, ta nghĩ bọn hắn đã tách ra, cẩn thận một chút đừng để bọn hắn xảy ra chuyện.

Lâm Thanh Phong nói xong, cũng không để ý Nguyên Anh liền động thân bay đi.

“Đại ca… chờ ta nha.”

….Hết Chương 311….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau