HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 301 - Chương 305

Chương 302: Món quà bất ngờ

“Sư mẫu, người không ngăn cản bọn họ sao?” Đứng phía dưới ngẩng đầu quan sát hai người trên cao, Mị Nguyệt có chút lo lắng hỏi.

“Đừng lo lắng, sư phụ của hai người không đơn giản như vậy.” Đối với câu hỏi của Mị Nguyệt, Nam Cung Mị Ảnh chỉ lắc đầu cười nói.

Đứng trước mặt Chiến Thiên trong trạng thái nửa hoàn thiện Bản Năng Vô Cực, Lâm Thanh Phong không có một chút sợ hãi nào, đưa tay lên ngoắc vài cái.

- Tới đây nha… Chiến Thiên.

“Sư phụ, ngài cẩn thận một chút.” Chiến Thiên nghiêm túc gật đầu, sau đó thân ảnh của hắn liền biến mất, chưa đầy một hơi thở liền xuất hiện sau lưng Lâm Thanh Phong, dùng sức đấm lên người hắn đồng thời nói.

- Sư phụ, ở sau lưng.

“Tốc độ còn có thể, nhưng trong mắt ta, như vậy là quá chậm.” Lâm Thanh Phong để lại một tàn ảnh, và đồng dạng xuất hiện sau lưng Chiến Thiên cười nói.

- Ta đã nói, dùng hết toàn lực, nếu không thì ngươi không thể thắng được ta.

Cùng lúc, Lâm Thanh Phong dùng tốc độ mà mắt thường không thể nào nhìn thấy tát mạnh Chiến Thiên một cái từ sau lưng, Chiến Thiên cũng không quay đầu lại nhìn, theo bản năng liền tránh sang một bên rồi lùi về phía sau một khoảng cách thật xa.

Đừng nhìn Lâm Thanh Phong chỉ tát một cái đơn giản như vậy, nhưng nên nhớ cảnh giới hiện tại của Lâm Thanh Phong, mặc dù chưa trải qua lôi kiếp tẩy rửa, thực lực bị vây ở Yêu Thú cấp 8 đỉnh phong, nhưng thân thể của hắn liền ngang bằng với Yêu Thú cấp 9.

Dù cho Chiến Thiên có mạnh mẽ tới mức đánh ngang tay với Hợp Thể kì viên mãn, nhưng thực lực của Lâm Thanh Phong liền cách Hợp Thể Kì Viên Mãn hai đại cảnh giới a, hai đại cảnh giới là khoảng cách xa tới mức nào?

Dù cho Lâm Thanh Phong đã lưu thủ, nhưng với sức lực của hắn hiện tại, Chiến Thiên không kịp né tránh một tát đó liền sẽ mất đi chiến lực, nhẹ thì gãy mất vài cái xương, còn nặng thì liền trọng thương phải nằm tĩnh dưỡng vài ngày nửa tháng a.

Nhìn bản thân đánh vào khoảng không, Lâm Thanh Phong có chút hứng thú nói.

- Ồ? Sử dụng Bản Năng Vô Cực rất tốt nha.

“Haha…đa tạ sư phụ đã nương tay.” Chiến Thiên ở phía xa hít thở từng hơi gấp gáp, chỉ qua một lần thử sức, nhưng kinh nghiệm thực chiến trong những năm này cho hắn biết rõ, Lâm Thanh Phong vừa nãy đã nương tay.

“Hắc, hắc, như vậy liền đủ rồi.” Lâm Thanh Phong gật đầu cười, Chiến Thiên thở ra một hơi nhẹ nhõm, sau đó trở lại bình thường.

“Ta đã từng nói, đối mặt địch nhân… ngươi không nên lộ ra sơ hở.” Nhìn Chiến Thiên buông lỏng cảnh giác, Lâm Thanh Phong bất tri bất giác xuất hiện sau lưng hắn, đồng thời một tát đập xuống.

“Aaaaa…” Nhận lấy một tát của Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên một đường bay thẳng, từ trên bầu trời rơi thẳng xuống mặt đất, tạo thành một cái hố sâu vài mét.

Chiến Thiên mặc dù nhìn qua rất thảm, nhưng cái tát này, Lâm Thanh Phong đã khống chế lực đạo rất tốt, sẽ không làm tổn thương hắn, nhìn Chiến Thiên nằm trong hố sâu, Lâm Thanh Phong trong lòng đắc ý cười.

- Thân là sư phụ, ta còn không đánh được ngươi sao?

- Đánh không được ta liền bỏ nghề a.

“…” 

Ngoại trừ Nam Cung Tuyết hiện tại cảnh giới chưa đủ, Nam Cung Mị Ảnh cùng Mị Nguyệt hai người đều nhìn rõ hành động của Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh có chút bất đắc dĩ thở dài, Lâm Thanh Phong tên này chơi xấu đều có thể một dạng “quang minh chính đại” như vậy, nàng cũng không biết phải nói như thế nào mới tốt.

“Ách…đau quá nha.” Chiến Thiên một tay xoa lưng, xoa tại chỗ Lâm Thanh Phong đã đánh, một tay còn lại khó khan chống đỡ thân thể đứng dậy, đúng như Lâm Thanh Phong đã dự tính, Chiến Thiên mặc dù nhìn qua có chút thảm, nhưng hắn không bị thương một chút nào, chỉ cần nghỉ ngơi một chút là khỏi hẳn.

Lâm Thanh Phong một mặt đắc ý đi tới chỗ ba người bọn Nam Cung Mị Nguyệt cười nói.
- Haha, tiểu Tuyết, còn có Mị Nguyệt, đã lâu không gặp nha.

“Hanh…” Nam Cung Tuyết cùng Mị Nguyệt đều đồng dạng hừ lạnh một tiếng, Nam Cung Tuyết mặc dù không biết chuyện gì diễn ra, nhưng từ vẻ mặt của Nam Cung Mị Ảnh cùng Mị Nguyệt hai người thì nàng cũng đoán được một chút chuyện gì vừa xảy ra.

“A..a… lâu ngày không gặp liền là thái độ này sao?” Lâm Thanh Phong xoắn xuýt gãi đầu, trong lòng cười khổ không thôi, lúc này Chiến Thiên cũng trở lại, nhìn bộ dáng dính đầy bùn đất của hắn Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi nói.

- Mọi người đều đã ở đây, như vậy chúng ta liền tổ chức bữa tiệc ăn mừng gặp lại nha?

“…”

Đáp lại lời của Lâm Thanh Phong chỉ có sự im lặng, ba người nữ nhân kéo nhau sang một bên trò chuyện, chỉ còn lại Chiến Thiên ở lại một mặt xoắn xuýt không biết nói gì khác.

“Sư phụ…”

“Đừng nói gì cả, ta biết…” Chiến Thiên còn muốn nói gì, nhưng Lâm Thanh Phong liền ngắt lời, một mặt chán nản nói.

- Hai người các ngươi đã tới Hỏa Vân Tông, nói như vậy Son Goku cùng Vegeta hai tên kia cũng tới đi?

- Ngươi hãy đi gọi bọn hắn, còn ta sẽ đi tìm thức ăn a.

“Đã rõ, thưa sư phụ.” Chiến Thiên gật đầu một cái, sau đó liền dùng dịch chuyển tức thời biến mất tại chỗ.

Nhìn Chiến Thiên biến mất, Lâm Thanh Phong lắc đầu một cái rồi cũng rời đi, vùng nùi này cũng không rộng lớn, nhưng số lượng Yêu Thú cũng đủ để cho đám người Saiyan này một bữa no bụng.

….

“Thanh Phong huynh đệ, chúng ta đấu một trận nha.” Son Goku một thân quần áo rách nát, khuông mặt dính đầy bùn đất, cả người đầy mồ hôi chỉ cần nhìn qua liền biết hắn vừa trải qua một trận chiến, nhưng ngược lại với bộ dáng tàn tạ của hắn, vẻ mặt hắn không biểu hiện một chút mệt mỏi, mà ngược lại còn rất sung sức cười nói.

“Ừm… liền biết sẽ như vậy.” Lâm Thanh Phong trong lòng bất đắc dĩ, ngoài mặt không có chút thay đổi, cũng không để ý tới Son Goku, ánh mắt vẫn chăm chăm chú nhìn đám thức ăn đang được nướng bên đám lửa, lạnh nhạt đáp.- Nếu ngươi muốn nhịn đói thì ta rất sẵn lòng.

“A?...Tốt… ngươi cứ tự nhiên.” Son Goku xoắn xuýt gãi đầu, Vegeta bên cạnh một mặt lạnh nhạt, khoanh tay kêu một tiếng “ngu ngốc” rồi ngồi im lặng nhắm mắt chờ đợi.

Thức ăn nhanh chóng được Lâm Thanh Phong làm xong, đoàn người nhanh chóng xông tới tranh đoạt, Son Goku một miệng đầy ắp thức ăn, vẻ mặt hạnh phúc vừa ăn vừa cười nói. 

- Thức ăn ngon quá nha, đầu bếp ở Hỏa Vân Tông có xách giày cũng không thể đuổi kịp.

“Ừ.” Vegeta vẫn một bộ mặt đơ biểu tình, cứ như cả thế giới này đều thiếu nợ hắn một dạng, ậm ừ đáp lời.

“Thức ăn ở Hỏa Vân Tông có tệ như vậy sao?” Lâm Thanh Phong vẫn biết rõ tài nấu nướng của mình ở mức nào, mặc dù hắn nấu nướng rất ngon, nhưng cũng chỉ có thể nấu những món ăn gia đình mà thôi, nếu so sánh với đầu bếp chân chính thì hắn vẫn còn kém xa, vẻ mặt có chút nghi hoặc nhìn sang Nam Cung Tuyết, chỉ thấy nàng gật đầu nói.

- Đúng như vậy, mặc dù tông cũng có đầu bếp, nhưng đa phần đều là đầu bếp chuyên nấu nướng cho những đệ tử dưới Kim Đan kì mà thôi.

- Trong thức ăn cũng có rất nhiều tạp chất, nếu không được xử lý tốt khi tiến vào cơ thể tu sĩ sẽ gây hại cho tu vi, vì thế bình thường nếu có thể tích cốc thì cũng không ai muốn ăn nữa.

- Những tiền bối có thể nấu ăn lúc trước đều rời đi tìm kiếm con đường nâng cao tu vi cùng cảm ngộ, rất ít người còn ở lại tông môn, chỉ còn lại một vị, nhưng ngài ấy lúc trước đã bị Hỏa Thánh dụ ra ngoài rồi giam cầm ở một nơi nào đó.

“Là như vậy sao?” Lâm Thanh Phong im lặng gật đầu, sau đó lại nhìn sang Son Goku, Vegeta hai người rồi hỏi.

- Hai người các ngươi vẫn chưa mọc lại đuôi sao?

“Ẫn…ưa…ó…ch..ì…ao?” Son Goku vẻ mặt ngạc nhiên, một miệng đầy thức ăn vừa ăn vừa nói.

“Cắt, ta không hiểu ngươi muốn nói gì.” Lâm Thanh Phong bất đắc dĩ lắc đầu nói.

- Nhưng nhìn qua thì ta có thể hiểu được.

- Ta có biện pháp có thể tăng cường thực lực hiện tại của các ngươi, đương nhiên sẽ không dùng ngoại lực, tất cả đều dựa vào dòng máu người Saiyan của các ngươi cả.

“Ồ? Chúng ta vẫn còn có thể gia tăng thực lực sao? Biện pháp gì?” Son Goku Vegeta hai người, còn có Mị Nguyệt cả ba đều đồng thời buông xuống chén dĩa, một mặt tò mò nhìn Lâm Thanh Phong, chỉ thấy Lâm Thanh Phong lạnh nhạt nói.

- Hiện tại vẫn còn sớm, một lúc sau ăn xong lại nói.

“Ồ?” Son Goku, Mị Nguyệt một mặt tiếc nuối gật đầu trở về cầm chén đĩa tiếp tục ăn, tuy Vegeta vẫn một bộ mặt đơ không lên tiếng nhưng tốc độ ăn của hắn ngày càng nhanh, chứng tỏ hắn cũng muốn nhanh chóng biết được biện pháp.

“Chiến Thiên, ngươi có thể dịch chuyển chúng ta tới thẳng doanh trại của Hỏa Thánh hay không?” Lâm Thanh Phong một mặt lơ đãng lên tiếng hỏi.

“Có thể, nhưng sư phụ hỏi điều này làm gì?” Chiến Thiên mộng bức gật đầu trả lời.

“Như vậy sao?” Nghe được câu trả lời của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong khóe miệng kéo lên nụ cười nói.

- Như vậy chúng ta liền tặng cho Hỏa Thánh một món quà bất ngờ, mong rằng hắn sẽ kinh hỉ tới độ trực tiếp chết nha.

…Hết chương 302…

Chương 303: Món quà bất ngờ (2)

“Vegeta, ngươi còn nhớ cách tạo ra mặt trăng nhân tạo của bộ tộc Saiyan các ngươi sao?” Ăn xong thức ăn, Lâm Thanh Phong nhìn sang Vegeta rồi hỏi.

“Đương nhiên, ngươi muốn làm gì?” Vegeta một bộ mặt đơ biểu tình cau mày hỏi.

“Vậy thì tốt.” Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi nói.

- Chiến Thiên, Goku, Vegeta cả ba người các ngươi cùng ta qua đây một chút.

- Lão bà, tiểu Tuyết, Mị Nguyệt ba người liền đợi ở đây, đừng mở ra tinh thần lực, cũng đừng nhìn lén a.

“Tốt thôi phu quân.” Nam Cung Mị Ảnh gật đầu đáp ứng một cái, sau đó nhìn Lâm Thanh Phong dẫn theo ba người đi một phía.

“Tỷ tỷ, tỷ phu muốn làm gì?” Nam Cung Tuyết tò mò hỏi.

“Chuẩn bị quà cho Hỏa Thánh a.” Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười thần bí nói, những năm ở Trái Đất, nàng đương nhiên biết rõ Son Goku đám người này là từ đâu ra, ngay lúc Lâm Thanh Phong vừa nói để bọn Son Goku gia tăng thực lực thì nàng liền hiểu được ý định của hắn.

Một bên khác, Lâm Thanh Phong dẫn đầu ba người đi được một khoảng cách khá xa, lúc này hắn mới dừng lại, dưới cái nhìn mộng bức của ba người phía sau bình tĩnh nói.

- Goku, Vegeta, hai người…lột quần ra nha.

“Cút.” Vegeta một bộ mặt cau có, ngay lập tức trả lời, Son Goku một mặt xoắn xuýt gãi đầu nói.

- Phong huynh đệ… chuyện này có hơi…

“Chiến Thiên, hành động.” Lâm Thanh Phong cũng không quan tâm tới phản ứng của hai người, lạnh nhạt nói một câu, Chiến Thiên từ trước tới nay vẫn tin tưởng Lâm Thanh Phong, ngay khi nhận lệnh liền ngay lập tức ra tay chặt vào gáy Vegeta một cái.

Chiến Thiên hành động quá nhanh, Vegeta chỉ kịp kêu lên một tiếng “Ngươi…” rồi ngất đi.

Nhìn Vegeta một mặt không thể tin được bất tỉnh nằm trên mặt đất, Lâm Thanh Phong gật đầu nói.

- Hiện tại Goku, ngươi liền cởi quần ra nha, thời gian của chúng ta không có nhiều lắm.

Đương nhiên thời gian không còn nhiều, Vegeta không biết lúc nào mới tỉnh lại, bọn hắn còn phải giúp Son Goku rồi còn giúp Vegeta, đối với Vegeta tên này mặt mũi là quan trọng nhất, hắn có chết cũng không muốn lột quần trước mặt người khác đâu.

“Ách…” Son Goku một mặt xoắn xuýt gãi đầu, những nghĩ tới trước đó Lâm Thanh Phong cũng không lừa hắn, đồng thời hắn không lột quần thì hắn cũng sẽ tương tự như Vegeta, một lúc sau hắn liền thành thật gật đầu, xoay người lột quần.

“Ừm… vẫn còn đang mọc nha.” Lâm Thanh Phong một mặt bình tĩnh nhìn mông đít của Son Goku, chỉ thấy nơi đó đã mọc ra một chiếc đuôi nhỏ, vừa đủ cho một người nắm lấy, Lâm Thanh Phong gật đầu nói.

- Chiến Thiên, tới đây giữ chặt đuôi của hắn.

Đương nhiên là phải sai sử Chiến Thiên, mặc dù đây chỉ là cái đuôi của Son Goku, nhưng vật này nằm gần mông đít của hắn như vậy, Lâm Thanh Phong cũng không muốn động vào đâu.

“Tốt thôi sư phụ.” Chiến Thiên một mặt chán ghét, nhưng đã là lệnh của Lâm Thanh Phong thì hắn chỉ còn cách gật đầu, thành thật tiến tới nắm lấy đuôi Son Goku.

“Goku, ngươi liền dùng hết sức lực để bay nha, còn Chiến Thiên ngươi liền giữ chặt, chúng ta phải kéo đuôi của hắn ra.” Nhìn Chiến Thiên đã vào vị trí, Lâm Thanh Phong bình tĩnh gật đầu nói.

… 

Một giờ sau, mặt trời đã lên giữa trưa, Lâm Thanh Phong dẫn theo ba người quay trở lại, Son Goku cùng Vegeta trên người đã có thêm một cái đuôi, Son Goku xấu hổ không thôi, căn bản không muốn nhìn người, Vegeta vẫn treo bộ mặt cau có, nhưng nét bối rối trong mắt hắn vẫn không thể nào che giấu được.

“Tỷ tỷ, tỷ phu đã làm gì bọn họ?” Nhìn ra vẻ mặt của hai người, Nam Cung Tuyết ngây ngốc hỏi.

“Haha, muội không cần biết đâu.” Nam Cung Mị Ảnh lắc đầu cười nói.

“Mị Nguyệt, mau tới đây nha, thời gian cũng không còn sớm lắm, chúng ta còn phải tặng quà cho Hỏa Thánh đây.” Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi nói.“Tốt thôi, sư phụ.” Mị Nguyệt gật đầu một cái thành thật tiến tới.

“Lão bà, Tuyết nhi, hai người thì sao? Muốn đi theo nhìn thử vẻ mặt của Hỏa Thánh sao?” Lâm Thanh Phong cười hỏi.

“Đương nhiên a, chơi vui như vậy làm sao có thể thiếu muội đâu?” Nam Cung Tuyết nhanh chóng chạy tới, đồng thời còn kéo lấy tay Nam Cung Mị Ảnh.

Nhìn thấy mọi người đã chuẩn bị sẵn sàng, Lâm Thanh Phong gật đầu nói.

- Như vậy, Vegeta, sau khi Chiến Thiên đưa chúng ta tới giữa quân đội của Hỏa Thánh, ngươi liền thả mặt trăng nhân tạo nha.

“Ngươi muốn làm gì? Nếu làm như vậy, chẳng phải ba người chúng ta sẽ…” Vegeta cau mày hỏi.

“Tin tưởng ta, ta sẽ không làm hại các ngươi.” Lâm Thanh Phong ngay lập tức ngắt lời.

- Chiến Thiên, chúng ta đi.

“Tốt, sư phụ, mọi người mau bám vào ta.” Chiến Thiên nhận lệnh một tay đặt lên vai Lâm Thanh Phong rồi lên tiếng nói, Nam Cung Tuyết một tay kéo lấy Nam Cung Mị Ảnh, một tay đặt lên vai Chiến Thiên, Son Goku cũng đồng dạng nắm tay Vegeta sau đó tự mình dịch chuyển tức thời.

Trong nháy mắt, thân ảnh của bọn họ liền biến mất.



Ở tại nơi trú quân của Hỏa Thánh, vẫn như ngày bình thường, từng đám đệ tử hay phải nói là một đám Yêu Thú đang thay phiên nhau canh gác.

Bỗng dưng trong tầm mắt của chúng xuất hiện thân ảnh của năm nhân loại, trong lúc bọn chúng còn đang mộng bức, một trong số đó trên tay liền xuất hiện một quả cầu ánh sáng, không nói một lời liền vứt quả cầu ánh sáng lên bầu trời.

Lúc này bọn chúng dù ngu ngốc cũng có thể hiểu được có địch nhân tập kích, nhanh chóng kêu gào báo động.

Mọi chuyện diễn ra chỉ trong vài giây mà thôi, dù bọn chúng báo động có nhanh tới mức nào, thì trong nhất thời toàn quân cũng không thể nào phản ứng kịp.

Người vừa vứt quả cầu đương nhiên là Vegeta, hắn hành động nhanh chóng, ngay lập tức treo mặt trăng nhân tạo trên bầu trời, sau đó liền nói.- Kakarot, Mị Nguyệt, mau nhìn lên.

Đã bàn bạc từ trước, Son Goku cùng Mị Nguyệt hai người cũng nhanh chóng nhìn lên mặt trăng nhân tạo, toàn thân cả ba liền bắt đầu nảy sinh biến hóa, hai mắt đỏ ngầu, thân thể từ từ trở nên to lớn.

“Tốt rồi, Chiến Thiên chúng ta đi sang một bên xem kịch nha.” Nhìn ba người đều thay đổi trở thành cự viên toàn thân lông đen cao lớn, Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi nói. 

Chiến Thiên gật đầu đáp ứng một cái rồi liền dùng dịch chuyển tức thời đưa bốn người tới một khu vực cách khá xa quân đội của Hỏa Thánh, nhưng từ nơi này vẫn có thể nhìn rõ được thân ảnh của ba con cự viên.

“Ách… tỷ phu, đây là “món quà” mà ngươi đã nói?” Nam Cung Tuyết một mặt mộng bức nhìn ba con Cự Viên ngây ngốc hỏi.

“Đương nhiên, kinh hỉ hay không?” Lâm Thanh Phong gật đầu cười.

“…”

Nam Cung Tuyết chợt cảm thấy lạnh người, nàng cũng biết được, ba người Son Goku biến đổi là do nhìn lên mặt trăng, ngẫm lại một chút, nếu bọn họ biến thân ở trong Hỏa Vân Tông thì liền đưa tới một trận tai nạn nha.

“Gào…” x3

Ba con Cự Viên mất đi lý trí, điên loạn tàn sát đám Yêu Thú cấp thấp trong doanh trại của Hỏa Thánh gây lên một trận náo động không nhỏ.

Lúc này trên bầu trời liền xuất hiện vài con Yêu Thú có thể bay được, đương nhiên là những con Yêu Thú cấp cao hơn một chút, bọn chúng chỉ trong chốc lát liền có thể trấn áp được ba con Cự Viên.

Nhìn ba con Cự Viên đang ở thế yếu, Nam Cung Tuyết lo lắng nói.

- Tỷ phu, ba người bọn họ không ổn nha.

“Đừng lo lắng, cứ tiếp tục nhìn xem.” Lâm Thanh Phong lắc đầu cười.

Như để chứng thực lời nói của hắn, ba con Cự Viên đang ở thế yếu đều đồng thời biến đổi, một thân lông đen bắt đầu hóa thành màu vàng, xung quanh thân thể đều nổi lên sấm sét, sau đó liền tiếp tục ra tay tàn sát, đám Yêu Thú đang bay trên bầu trời đều không ngăn cản được một kích, đồng dạng đều rơi xuống đất.

“Thấy không? Bọn họ vẫn bình thường nha.” Lâm Thanh Phong một mặt đắc chí, vừa cười vừa nói.

“Ách…” Nam Cung Tuyết chỉ biết im lặng không nói gì, nhưng một lúc sau nàng lại cười gật đầu, dù sao người bị hại cũng là quân của Hỏa Thánh, hiện tại nàng liền nhìn xem là tốt rồi, đồng thời còn hứng chí la hét.

- Goku ca ca, Vegeta ca ca, Mị Nguyệt tỷ tỷ, ba người cố lên nha.

Theo ba con Cự Viên tàn sát, đoàn quân của Hỏa Thánh lúc này cũng xuất hiện vài tên hình người đối mặt với cả ba.

Nhìn qua liền biết đây là đám Yêu Thú hóa hình, ba người Son Goku gây ra tổn thất quá lớn, bọn chúng đương nhiên phải tới đây trấn áp.

Nhưng đồng thời, như cảm nhận được nguy hiểm, ba con Cự Viên lại một lần nữa biến đổi, bộ lông vàng liền chuyển hóa thành màu xanh lam, cả ba đồng thời tích tụ năng lượng ở miệng, rồi đồng thời bắn ra luồng sáng thẳng vào đám “người” đối diện.

Nhận lấy luồng sáng, và sau một vụ nổ cực lớn, cả đám người đều đồng dạng rơi rụng xuống đất.

“Ừm? Nguy cơ của Hỏa Vân Tông liền được giải quyết.” Lâm Thanh Phong gật đầu cười nói.

Mặc dù ở khoảng cách khá xa, nhưng hắn vẫn cảm nhận được đám “người” vừa rơi rụng đều là Yêu Thú hóa hình, đương nhiên đây cũng là quân chủ lực của Hỏa Thánh, bọn hắn đều nằm xuống, đương nhiên Hỏa Thánh cũng chẳng còn gì để đối mặt với Hỏa Vân Tông nữa, đồng thời một khi Hỏa Vân Tông tiến công ngược lại, thì bọn hắn liền xong rồi.

….Hết Chương 303….

Chương 304: Kinh hỉ hay không kinh hỉ?

“Chípppppp…”

Tiếng Phượng gáy vang lên khắp nơi, bốn người Lâm Thanh Phong đứng ở khoảng cách xa đều có thể nghe rõ ràng, Lâm Thanh Phong gật đầu cười nói.

- Nhân vật chính đã tới nha.

Lâm Thanh Phong vừa dứt lời, từ phương xa một con Hỏa Phượng Hoàng, toàn thân bao phủ hai ngọn lửa, một nửa đỏ thẳm, một nửa bạch sắc bay thẳng tới đối mặt với ba con Cự Viên, chỉ trong vài giây, ba con Cự Viên đều đồng dạng bị trấn áp.

Không phải nói ba người bọn Son Goku hóa thân thành Cự Viên yếu, nhưng là do khoảng cách thực lực giữa Đại Thừa kì với nhau quá xa.

Đúng là thực lực hiện tại của ba người đều có thể dễ dàng nghiền ép đám Hợp Thể kì quân đội của Hỏa Thánh, nhưng hiện tại đối mặt với bọn họ là Hỏa Thánh.

Hỏa Thánh có thể đánh bại Hỏa Vân Tôn giả là Đại Thừa kì tầng 7, thì thực lực của hắn phải cao không kém, ít nhất hiện tại ba người bọn Son Goku dù có hóa thân thành Cự Viên đều đồng dạng bị nhẹ nhõm trấn áp.

“Phải ra tay nha, còn không thì ba người bọn họ đều xong đời.” Lâm Thanh Phong tính toán một chút rồi nói.

- Lão bà, còn có Tuyết nhi, cả hai hãy ở lại đây, Chiến Thiên ngươi đi theo ta.

“Tốt, sư phụ/phu quân.” Chiến Thiên cùng Nam Cung Mị Ảnh cả hai liền đáp lời, Chiến Thiên ngay từ lúc Hỏa Thánh xuất hiện liền gấp gáp không chịu được, hiện tại Lâm Thanh Phong đã nói thì hắn liền lập tức hành động, đưa tay bám lấy vai Lâm Thanh Phong rồi chuẩn bị dùng dịch chuyển tức thời.

“Khoan đã, chờ một chút, bên kia có biến.” Nhưng Chiến Thiên còn chưa sử dụng, thì Lâm Thanh Phong đã lên tiếng ngăn cản.

Nhìn về phía ba con Cự Viên màu xanh lam, chỉ thấy hai con trong số đó đã bắt đầu đứng dậy, ngẩng đầu lên trời hét dài, một lúc sau thân thể chúng nó ngay lập tức thu nhỏ.

“Ồ? Bị đánh tỉnh?” Lâm Thanh Phong một mặt ngạc nhiên quan sát tất cả, sau đó liền gật đầu cười nói.

- Đỡ phải tốn công chúng ta gọi tỉnh nha.

Thân thể của hai con Cự Viên lấy tốc độ mà mắt thường đều có thể nhìn thấy mà thu nhỏ, chỉ trong vài hơi thở liền hóa thành hai người nam nhân tóc xanh lam, thân thể bao phủ bộ lông cũng đồng dạng màu xanh lam, mặc đơn độc một chiếc quần dài, trên người mang theo một cái đuôi.

Khí tức bức người tỏa ra sáng ngang với Đại Thừa kì tầng 2, nhìn chằm chằm Hỏa Thánh.

Hai người này đương nhiên là Son Goku cùng Vegeta hai người, bọn họ trước đây đã từng biến thân thành Cự Viên, mặc dù Son Goku mỗi lần biến thân thần trí không có lúc nào thanh tỉnh, nhưng ít nhiều gì hắn cũng đã có kinh nghiệm, còn Vegeta thì lúc trước liền có kinh nghiệm bảo trì tỉnh táo, vì thế cả hai bị Hỏa Thánh đánh vài lần liền có thể lấy được thần trí, từ đó đều trở thành Super Saiyan 4.

Cộng thêm trước đó cả hai đã hóa thân thành Super Saiyan blue, nên hiện tại bọn hắn biến thân thành Super Saiyan 4 đều mang theo một bộ lông tóc màu xanh lam.

Nhìn Hỏa Thánh, Son Goku liền biết được người trước mặt này là cường địch, trầm giọng lên tiếng.

- Vegeta, có lẽ chúng ta phải hợp thể nha.

“Hừ…” Vegeta cau mày hừ lạnh, mặc dù bản thân muốn tự mình đánh với Hỏa Thánh, nhưng hắn biết rõ lời của Son Goku là thật, nếu đánh riêng lẻ thì bọn hắn sẽ thất bại, vì thế liền gật đầu đồng ý.

“Hai người các ngươi là Vegeta cùng Son Goku đi? Trong lúc đánh với Hỏa Vân Tông, ta cũng đã để ý tới hai người các ngươi, hiện tại muốn hợp thể đối đầu với ta?” Nghe được hai người đối thoại, Hỏa Thánh một thân chim hai màu đỏ trắng, trầm giọng nói.

- Tốt, ta sẽ cho hai người các ngươi cơ hội, đừng làm ta thất vọng.

Ngoại trừ Lâm Thanh Phong không một ai để ý, mây đen trên bầu trời từ lúc Son Goku cùng Vegeta hai người trở thành Super Saiyan 4 liền bắt đầu ngưng tụ, sấm sét theo đó từ từ nổi lên, nhìn cảnh này Lâm Thanh Phong cau mày nói.

- Chiến Thiên, hai chúng ta tới đó.“Rõ, thưa sư phụ.” Chiến Thiên gật đầu một cái liền sử dụng dịch chuyển tức thời, ngăn cản trước mặt Hỏa Thánh, Son Goku và Vegeta ba người.

Nhìn thấy Lâm Thanh Phong cùng Chiến Thiên, Son Goku lên tiếng.

- Thanh Phong huynh đệ, ngươi để chúng ta đánh với hắn nha.

Vegeta một bộ mặt đơ lạnh lùng không nói, nhưng hắn im lặng cũng có nghĩa là đồng ý với Son Goku, đối mặt với hai người, Lâm Thanh Phong lắc đầu chỉ tay lên bầu trời rồi nói.

- Ta biết hai người các ngươi muốn đánh với hắn, nhưng trước tiên hãy hai người tránh xa một chút rồi độ kiếp, nơi này liền giao cho ta.

“Ách? Độ kiếp?” Son Goku, Vegeta cùng Hỏa Thánh cả ba một mặt mộng bức nhìn lên bầu trời, chỉ thấy nơi đó mây đen đã nhưng tụ dày đặc, Son Goku không nhiều lời liền thi triển dịch chuyển tức thời mang theo Vegeta đồng thời biến mất.

Theo sự biến mất của hai người, đám mây đen trên bầu trời cũng theo đó mà tản đi, bắt đầu ngưng tụ ở hai hướng khác nhau, nhưng đều đồng dạng cách nơi này hơn ngàn dặm.

Nhìn cảnh này, Hỏa Thánh trong lòng thở ra một hơi nhẹ nhõm sau đó toàn thân chú ý đều tập trung vào Lâm Thanh Phong rồi trầm giọng hỏi.

- Ngươi là ai?

Nhưng Lâm Thanh Phong cũng không đáp lời hắn, nhìn sang Chiến Thiên rồi nói.

- Mang Mị Nguyệt tới một chỗ khác, sau đó dùng sức gọi tỉnh nàng.

- Việc này có hơi khó với ngươi, nhưng hãy nhớ rõ, tin tưởng vào bản thân mình, hòa mình vào trận chiến.

“Rõ, thưa sư phụ.” Chiến Thiên gật đầu, tiến tới bên cạnh Mị Nguyệt đang còn trong hình dạng Cự Viên, dùng dịch chuyển tức thời, sau đó cả hai liền biến mất.

Nhìn Chiến Thiên biến mất, Lâm Thanh Phong lúc này mới mỉm cười gật đầu nhìn về Hỏa Thánh rồi nói.- Hỏa Thánh đúng không? Ta là Lâm Thanh Phong.

- Lần đầu gặp mặt, không biết món quà của ta có khiến ngươi kinh hỉ hay không kinh hỉ?

“Kinh hỉ? Còn hơn cả kinh hỉ nha.” Hỏa Thánh nghiến răng ken két, trong mắt chim…mắt phượng tràn ngập phẫn nộ, hai ngọn lửa trên người đều bốc cháy mạnh mẽ. 

“A lặc? Nóng như vậy? Cẩn thận tự mình đốt chết mình nha.” Lâm Thanh Phong vẻ mặt hài hước nói.

“Ta sẽ không chết, nhưng là ngươi… phải chết.” Từ lời nói của Lâm Thanh Phong, Hỏa Thánh dù cho có ngu ngốc cũng biết được đứng sau lần tập kích này là tên trước mặt.

Đám người dưới trướng đều “nằm sấp” một dạng, nếu không chết đều đã trọng thương, khiến hắn không thể nào lại đi đánh Hỏa Vân Tông.

Đây là toàn bộ binh lực của hắn a, toàn bộ binh lực đều “nằm sấp” như vậy, Hỏa Thánh không tức giận mới là chuyện lạ.

“Đừng tức giận như vậy,… sẽ chết nha.” Lâm Thanh Phong một mặt hài hước “hảo ý” nhắc nhở Hỏa Thánh, chỉ thấy ngay lúc hắn vừa dứt lời, hai ngọn lửa trên người Hỏa Thánh đã tập trung ở miệng chim.

Cảm nhận được nhiệt độ ngày càng tăng cao, Lâm Thanh Phong lắc đầu bĩu môi, trong lòng thầm nói.

- Tiểu Long, nhờ ngươi một chút.

“Đơn giản thôi, đại ca.” Yêu Đan Tiểu Long trong cơ thể chấn động vài cái, Yêu Khí liền tập trung vào tay Lâm Thanh Phong, tự mình cảm nhận Yêu Khí trên tay một chút, Lâm Thanh Phong gật đầu, sau đó một bàn tay đập xuống.

“Không thể nào.” Vừa cảm nhận được Yêu Khí trên người Lâm Thanh Phong tỏa ra, Hỏa Thánh một mặt kinh hoảng, bởi vì Yêu Khí trong cơ thể hắn liền giống như bị áp chế chảy chậm lại, hắn liền muốn dứt bỏ pháp thuật, nhưng cơ thể cũng giống như Yêu Khí đều nhận lấy áp chế, phản ứng đều chậm lại.

Nhưng hiện tượng này chỉ xảy ra một khi Yêu Thú đứng trước mặt Yêu Thú có đẳng cấp cao hơn mình một cấp bậc, hiện tại Hỏa Thánh liền là Yêu Thú cấp 8, Thông Thiên Đại Lục từ hàng chục vạn năm đều không thể sinh ra Yêu Thú cấp 9, nhưng trong tình hình này, Hỏa Thánh lại nhận áp chế, vì thế hắn liền hoảng sợ. 

Mọi chuyện nói ra thì lâu, nhưng chỉ trong chưa đầy hai hơi thở, theo bàn tay của Lâm Thanh Phong hạ xuống, từ trên bầu trời, liền xuất hiện một bàn tay cực lớn, lấy một tốc độ kinh khủng, ngay cả Hỏa Thánh cũng không kịp phản ứng đập xuống đầu hắn.

Đỉnh đầu tiếp xúc thân mật với bàn tay cực lớn, thân thể Hỏa Thánh lao thẳng một đường như tên bắn đập xuống mặt đất, tạo thành một cái hố sâu.

Hỏa Thánh thân chim nằm giữa hố, thật lâu cũng không thể bò dậy, Lâm Thanh Phong hạ xuống bên cạnh hố sâu, nhìn cảnh này, hắn chỉ đành thở dài lắc đầu nói.

- Cần gì phải khổ như vậy chứ?

- Đứng lên đi, ta biết bấy nhiêu liền không thể giết ngươi.

“Tiền…bối…” Hỏa Thánh ngay lúc này một bộ thân chim từ từ thay đổi, trở thành một tên nam thanh niên điển trai, vóc người cao lớn, mặc mộ bộ áo bào xen kẽ hai màu đỏ trắng, đầu tóc rối bời toàn thân dính đầy bùn đất, muốn bao nhiêu chật vật thì có bấy nhiêu chật vật từ từ bò dậy từ trong hố sâu.

“Cuối cùng cũng có thể bình tĩnh nói chuyện nha.” Lâm Thanh Phong đứng khoanh tay gật đầu nói.

“Tiền bối… vì sao…?” Hỏa Thánh bộ dáng chật vật hỏi.

“Không vì cái gì cả, chỉ là được người nhờ cậy ngăn cản ngươi một chút mà thôi.” Đối với câu hỏi của Hỏa Thánh, Lâm Thanh Phong mỉm cười nhẹ nhàng nói.

Chương 305: Đại thừa kì?

“Được người nhờ cậy? Là Hỏa Vân tên đó sao?” Hỏa Thánh trầm ngâm một chút rồi cắn răng hỏi.

“Đúng rồi, là hắn nhờ ta ra tay ngăn cản ngươi.” Lâm Thanh Phong gật đầu cười nói.

Nghe được câu trả lời này, Hỏa Thánh trầm mặc một lúc rồi cúi đầu chắp tay nói. 

- Ta biết lời ta nói ra là vô lễ, nhưng ngài là cao nhân tiền bối, vì thế ta có thể xin ngài đừng tham dự vào chuyện riêng của bọn ta có được hay không?

“Ngươi nghĩ như thế nào?” Lâm Thanh Phong cũng không lập tức trả lời, chỉ mỉm cười hỏi ngược lại.

“Không thể sao?” Hỏa Thánh thở ra một hơi chán nản, hắn biết rõ Lâm Thanh Phong có thể nhẹ nhõm giết hắn, nhưng hiện tại hắn vẫn còn sống, tức là Lâm Thanh Phong cũng không muốn giết hắn, vì thế hắn mới bạo gan hỏi câu này.

Nhìn Hỏa Thánh một mặt chán nản, Lâm Thanh Phong lắc đầu cười nói.

- Thật ra, ta là một người rất chán ghét phiền phức, nếu ngươi chỉ gây phiền phức cho riêng Hỏa Vân tôn giả cùng Băng Thánh hai người thì ta cũng không muốn ra tay.

- Nhưng thay vào đó ngươi lại tấn công Hỏa Vân Tông, nơi đó còn có muội muội của ta ở tại, ta không muốn nàng gặp bất trắc, vì thế ta mới đứng ra ngăn cản ngươi.

“Là như vậy sao?” Hỏa Thánh chỉ biết im lặng cúi đầu không nói, hiện tại hắn có nói gì cũng vô dụng, quân đội đã bị Lâm Thanh Phong cho người phá hủy chỉ còn lại hơn một phần ba, hắn cũng không còn cách nào tấn công Hỏa Vân Tông được nữa, trầm mặc một lúc, Hỏa Thánh lại ngẩng đầu hỏi.

- Nếu theo lời ngài đã nói, ta chỉ tìm Hỏa Vân thì ngài sẽ không ngăn cản có đúng hay không?

“Đúng vậy, đây là chuyện riêng của hai người, đương nhiên ta sẽ không xen vào.” Lâm Thanh Phong gật đầu nói.

“Như vậy, đa tạ tiền bối rồi, ta xin phép cáo từ.” Hỏa Thánh nhận được câu trả lời, ngay lập tức cúi đầu ngoảnh mặt rời đi, hắn biết rõ Lâm Thanh Phong sẽ không nhàm chán tới mức lại đem chuyện này đùa giỡn hắn.

Nhìn Hỏa Thánh rời đi, đồng thời còn dẫn theo đám Yêu Thú đi cùng nhau, Lâm Thanh Phong lúc này mới duỗi người một cái rồi nói.

- Mọi chuyện cuối cùng cũng xong nha.

“Còn sớm nha phu quân.” Từ lúc Lâm Thanh Phong rời đi liền Nam Cung Mị Ảnh liền dùng tinh thần lực chăm chú nhìn theo, khi thấy Hỏa Thánh dẫn quân rời đi, Nam Cung Mị Ảnh lúc này liền dẫn theo Nam Cung Tuyết xuất hiện, nàng chỉ tay về phía Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt cả hai đang chiến loạn thành một đoàn rồi nói.

- Phía Son Goku cùng Vegeta hai người thì không phải lo, hai người bọn hắn chỉ độ Luyện Hư kì lôi kiếp mà thôi, với mức độ thân thể hiện tại, bọn họ có thể đơn giản ngạnh kháng qua, nhưng phần Chiến Thiên có vẻ có chút cố sức nha.

“Đúng là không khiến người ta bớt lo.” Lâm Thanh Phong lắc đầu thở ra một hơi.

Một bên khác, cũng đúng như lời Nam Cung Mị Ảnh vừa nói, tình hình của Chiến Thiên lúc này không ổn lắm, dù cho hắn thuần thục một nửa Bản Năng Vô Cực, có thể dễ dàng né tránh mọi đòn tấn công nhưng lúc này cũng đã thương tích đầy mình.

Phiêu phù trên không, Chiến Thiên toàn thân mồ hôi như mưa, thở từng hơi gấp gáp, nhưng lại nhìn Cự Viên Mị Nguyệt bên dưới, hắn lại cắn răng xống tới.

“Gào…” Đối mặt với thế tiến công của Chiến Thiên, Cự Viên Mị Nguyệt ngẩng cao đầu thét dài, bàn tay to lớn, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đánh thẳng vào Chiến Thiên đang trên đà xông tới.

“A…” Chiến Thiên dù có Bản Năng Vô Cực cũng không thể nào tránh né, nhận lấy một bàn tay của Cự Viên, khóe miệng ho ra máu, cả người bay thẳng ra ngoài, thân thể đâm vào một ngọn núi đá, khiến núi đá hõm sâu một vòng, thân thể của Chiến Thiên cũng dính tại đó.

Bản Năng Vô Cực cũng theo đó mà mất đi, Chiến Thiên lại trở về trạng thái bình thường, cắn răng nói.
- Sức mạnh cỡ này… còn bị Hỏa Thánh nhẹ nhàng trấn áp như vậy… ta vẫn còn quá yếu.

“Không có, ngươi không hề yếu một chút nào.” Lâm Thanh Phong liền xuất hiện, đứng bên cạnh hố sâu khoanh tay nói.

- Từ đầu ta đã nói với ngươi, phải tin tưởng vào bản năng của mình, hòa mình vào trận chiến, vì sao ngươi lại không làm đâu?

“Tin tưởng vào bản năng? Hòa mình vào trận chiến?” Chiến Thiên cau mày trầm ngâm suy nghĩ một lúc thì hai mắt hắn liền phát sáng, hắn như hiểu ra điều gì đó, thân thể nhanh chóng vùng vẫy thoát khỏi núi đá, một mặt tự tin cười nói.

- Ta đã hiểu, sư phụ.

“Tốt, vậy mau tới đó ngăn cản Mị Nguyệt.” Nhìn Chiến Thiên một mặt tự tin, Lâm Thanh Phong cũng gật đầu cười nói.

Chiến Thiên hít vào một hơi thật sâu, nhắm chặt hai mắt, nhiệt lượng màu xanh bao phủ cả người hắn lại tỏa ra, đầu tóc, quần áo không gió mà bay, trạng thái nửa Bản Năng Vô Cực lại trở về.

Chiến Thiên không nói một lời, cả người bay thẳng tới trước mặt Cự Viên Mị Nguyệt, khoanh tay mỉm cười nói.

- Lão bà, chúng ta tiếp tục nha.

“Gào…” Như để đáp lời Chiến Thiên, Cự Viên Mị Nguyệt đồng thời kêu lên một tiếng, sau đó cả hai liền tiếp tục trận chiến, xông vào nhau đánh loạn thành một đoàn.

Nhưng khác với trước đó, Chiến Thiên lúc ban đầu vẫn còn mở mắt, nhưng dần dần hắn liền nhắm mắt lại.

Thay đổi của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong nhìn rõ ràng trong mắt, Chiến Thiên đã theo lời hắn mà hòa mình vào trận chiến, lúc này liền mỉm cười nói.

- Có đệ tử như vậy thật dễ dạy nha.

Theo thay đổi của Chiến Thiên, thế trận rốt cục cũng dần dần phát sinh biến hóa, lúc ban đầu thì cả hai vẫn còn được xem là trao đổi chiêu thức, một bên đánh thì một bên dính đòn, nhưng hiện tại tần suất trúng đòn của Chiến Thiên ngày càng ít đi.Và đồng thời, luồng nhiệt lượng màu xanh bao xung quanh cơ thể Chiến Thiên cũng biến đổi, lúc đầu chỉ bao quanh cơ thể hắn ước chừng 3cm, hiện tại đã dần chuyển hóa thành một vòng tròn có đường kính hơn 20cm lấy Chiến Thiên làm trung tâm, bao quanh cơ thể hắn.

“Ừm? Đây là… Lĩnh vực hình thành?” Ở tại Hỏa Vân Tông, Lão Tông chủ cùng Vô Cực Tử hai người liền đồng thời ngẩng đầu nhìn về hướng này, mặc dù khoảng cách rất xa, nhưng tầm mắt của hai người dường như có thể nhìn thấy tất cả.

Lão Tông chủ hoảng hốt hét lớn. 

- Không thể nào? Đó là tiểu tử Chiến Thiên?...Hắn đang hoàn thiện Lĩnh Vực?

- Ngay cả ta lúc trước cũng mất hơn 3000 năm mới có thể đâu? Hắn chỉ vừa rời đi có vài giờ mà thôi.

- Hắn là quái vật sao?

Không thể nào trách Lão Tông chủ hốt hoảng, bởi vì Lĩnh Vực thứ này chỉ có Đại Thừa kì mới có thể đạt được, lúc Chiến Thiên rời đi, hắn còn chưa biết Lĩnh Vực là gì đâu, hiện tại Lĩnh Vực của Chiến Thiên gần như đã hoàn thiện, với tốc độ này, chỉ cần cho hắn thêm một lúc nữa thì hắn sẽ trở thành Đại Thừa kì a.

“Hắc hắc…” Khác với Lão Tông chủ, Vô Cực Tử chỉ lắc đầu cười nói.

- Không cần phải ngạc nhiên như vậy, nếu có Lâm Thanh Phong ở đó, thì chuyện này rất bình thường.

“Bình thường?...” Lão Tông chủ khóe miệng co quắp, chỉ cần hơn hai mươi năm liền có thể tạo ra một vị Đại Thừa Kì tôn giả? Đây là bình thường sao? Như vậy công sức hắn tu luyện mấy vạn năm liền vứt cho chó ăn nha?

“Chỉ cần ngươi có thể vượt qua là tốt rồi.” Nhìn Lão Tông chủ một dạng mộng bức, hai tay vò đầu, Vô Cực Tử trong lòng thở ra một hơi nhẹ nhõm, lại tiếp tục đưa sự chú ý nhìn về Chiến Thiên.

Bên phía Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt, cả hai đã đánh nhau suốt hai giờ liền, đều đã thấm mệt, Cự Viên Mị Nguyệt sức chiến đấu từ từ giảm sút, nhưng ngược lại Chiến Thiên đánh càng ngày càng hăng, đồng thời những đòn đánh của hắn theo thời gian ngày càng trở nên mạnh mẽ, dần dần áp chế Cự Viên Mị Nguyệt.

“Kì quái?” Ngay từ đầu vẫn đứng bên ngoài quan sát hai người, Lâm Thanh Phong bỗng dưng nhíu mày lẩm bẩm.

- Vì sao Mị Nguyệt vẫn chưa tỉnh lại? Dù cho có là lần đầu biến thân Cự Viên, nhưng bị đánh nhiều như vậy đáng ra nàng đã phải sớm tỉnh lại rồi hóa thân thành Super Saiyan 4 mới đúng?

Lâm Thanh Phong cau mày, nhìn chăm chú vào Cự Viên Mị Nguyệt, một lúc sau hắn bỗng dưng sửng sốt nói.

- Chẳng lẽ…bởi vì Chiến Thiên thế tấn công quá nhiều, nên nàng không có thời gian để hóa thân?

- Nếu thật như vậy thì không xong…

Đương nhiên là không xong, đúng như Lâm Thanh Phong suy đoán, Mị Nguyệt đã sớm tỉnh lại hơn một giờ trước, khi đó nàng sớm đã có thể hóa thân thành Super Saiyan 4, nhưng để hóa thân lần đầu tiên thì cho dù là Son Goku cùng Vegeta hai người lúc trước cũng cần một chút thời gian.

Còn lúc này, Chiến Thiên chỉ tập trung vào cảm ngộ Bản Năng Vô Cực, hắn đâu để ý tới tình trạng của Mị Nguyệt, thế tiến công của hắn càng lúc càng nhanh, Mị Nguyệt ngay cả cơ hội thở dốc còn không có, thì làm gì có thời gian để hóa thân thành Super Saiyan 4 đây? Nàng chỉ còn cách đau khổ chống đỡ, đồng thời làm ra phản kích mà thôi.

“Ách…sai lầm a, nếu nàng có mệnh hệ gì thì phải làm sao ăn nói với Chiến Thiên đây?” Lâm Thanh Phong xoắn xuýt gãi đầu, sau đó thở ra một hơi rồi hét lớn.

- Mị Nguyệt, mau lùi về phía sau hoàn thành biến thân, để ta tới tiếp hắn.

Chương 306: Thành đoàn độ kiếp

“Gào…” Nghe được lời của Lâm Thanh Phong, Mị Nguyệt ngay lập tức dùng sức lùi về phía sau, thân ảnh Lâm Thanh Phong xuất hiện chắn giữa Mị Nguyệt cùng Chiến Thiên hai người, cảm nhận được có người khác tới gần, Chiến Thiên vẫn hai mắt nhắm nghiền liền giật mình một cái, gần như muốn thoát khỏi trạng thái Bản Năng Vô Cực, ngay lập tức Lâm Thanh Phong lên tiếng.

- Chiến Thiên, cứ tiếp tục đừng dừng lại.

“Là sư phụ.” Nhận ra giọng nói của Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên cũng không lo lắng, tiếp tục thả mình hành động theo cảm giác của bản thân, sau đó cả hai liền xông vào nhau chiến thành một đoàn. 

Hiện tại hành động của Chiến Thiên không dễ đoán như lúc trước, hình thức chiến đấu của hắn chỉ có một chữ “loạn” để hình dung, kèm theo đó là sức tấn công ngày càng mạnh mẽ, tốc độ ra quyền ngày càng nhanh.

Dù cho Lâm Thanh Phong có vượt trội về cảnh giới, phản ứng cũng nhanh hơn Chiến Thiên nhưng hắn cũng gặp phải một chút khó khăn.

Một bên khác, có Lâm Thanh Phong cầm chân Chiến Thiên, lúc này Mị Nguyệt mới có được cơ hội thở dốc, nàng nhanh chóng lùi ra xa, khoảng chừng hơn vài chục dặm, và đây cũng là khoảng cách xa nhất mà nàng có thể chạy đi trong vài giây đồng hồ, vốn dĩ nàng muốn chạy xa hơn, nhưng nàng cảm nhận được, nếu nàng còn tiếp tục chạy, thì nàng sẽ không đủ sức để hoàn thành biến thân Super Saiyan 4.

“Gào…A…a….a…” Mị Nguyệt hét lớn, thân thể nàng cấp tốc thu nhỏ, không giống như Son Goku cùng Vegeta hai người dễ dàng khống chế lực lượng mới này như vậy, hiện tại sức lực của Mị Nguyệt sau một thời gian đánh nhau với Chiến Thiên cũng không còn nhiều lắm, nàng không thể hoàn toàn khống chế lực lượng này, vì thế nàng biến thân gây ra chấn động khá lớn, lấy thân thể nàng làm trung tâm, đại địa xung quanh hơn vài dặm đều nứt vỡ ra, kèm theo đó là luồng gió lớn cuốn bụi đất, đá vụn che phủ khắp nơi.

Mây đen bắt đầu kéo tới, ngưng tụ thành một đợt Lôi Kiếp mạnh mẽ.

Vẫn còn mãi bồi luyện Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong đột nhiên ngẩng đầu nhìn bầu trời, nhìn thấy một lớp mây đen đang dần dần ngưng tụ trên đầu, Lâm Thanh Phong trong lòng liền chảy mồ hôi lạnh.

- Lôi Kiếp kéo đến tận nơi này?

- Chiến Thiên lại sắp hoàn thiện Bản Năng Vô Cực, hiện tại không thể dừng lại, nếu dừng lại thì cũng như kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

- Con mẹ nó… không ổn a.

Đương nhiên là không ổn, phải biết mỗi một vị tu sĩ độ kiếp, nếu trong vùng lôi kiếp lại có thêm một vị tu sĩ khác, thì lực lượng của Lôi Kiếp sẽ theo đó mà tăng lên, cũng không phải 1+1 đơn giản như vậy, thậm chí có thể tăng gấp bội.

Hiện tại trong vùng Lôi Kiếp của Mị Nguyệt có tận 2 người khác a, mà hai người này đều mang theo trên người “quả boom” Lôi Kiếp cực mạnh.

Chiến Thiên sau khi hoàn thiện Bản Năng Vô Cực thì thực lực cũng sẽ bạo tăng một khoảng lớn, theo như Lão Tông chủ đã suy đoán lức trước, hắn hẳn sẽ phải độ Lôi Kiếp Đại Thừa kì.

Còn có Lâm Thanh Phong, lúc trước hắn từng trốn chạy lôi kiếp Nguyên Anh kì, hiện tại hắn cũng tùy thời có thể độ kiếp, nhưng Lôi Kiếp của hắn bao gồm 1 nửa Nguyên Anh lôi kiếp, 1 Hóa Thần lôi kiếp, còn có Yêu Thú Lôi Kiếp a, lúc trước Lạc Long Quân đã tính toán qua, sau khi trở về Tiên Giới thì Lâm Thanh Phong phải độ một lượt Lôi Kiếp bao gồm từ Yêu Thú cấp 3 cho tới Yêu Thú cấp 9, nhưng với tư chất biến thái của Lâm Thanh Phong, độ kiếp Nguyên Anh thì Lôi Kiếp đã có uy lực sánh ngang Luyện Hư kì Lôi Kiếp, hiện tại ngoại trừ Thiên Đạo thì ai biết hắn phải độ Lôi Kiếp có uy lực cỡ nào?

Lâm Thanh Phong đầu não loạn chuyển, mặc dù hắn không biết Chiến Thiên sau khi hoàn thiện Bản Năng Vô Cực liền sẽ độ kiếp, nhưng hắn cũng biết một khi Lôi Kiếp của Mị Nguyệt bổ xuống, thì chỉ cần có hắn tại đây thì uy lực của Lôi Kiếp cũng đã rất kinh khủng rồi, vì thế liền đưa ra một kết luận, trong lòng âm thầm kêu khổ.

- Nhanh lên a Chiến Thiên, còn bằng không thì cả ba người chúng ta sẽ chết chắc.

Hỏa Vân Tông, Lão Tông chủ cùng Vô Cực Tử hai người ngay từ ban đầu đều chú ý tới bên này, bọn họ đều có thể nhìn thấy rõ ràng, tầm ảnh hưởng của Lôi Kiếp bao phủ cả Chiến Thiên cùng Lâm Thanh Phong hai người, Lão Tông chủ trong lòng thấp thỏm cau mày nói.- Vì sao bọn hắn không rời đi? Bọn hắn muốn chết sao?

“Hồ nháo, mau chóng rời đi a, thực lực quan trọng hay tính mạng quan trọng đây?” Vô Cực Tử cũng đồng dạng cảm thấy sợ hãi, trong lòng thấp thỏm không thôi.

Ở một bên khác, Nam Cung Mị Ảnh, Nam Cung Tuyết hai người ngay từ lúc thông báo cho Lâm Thanh Phong thì cũng không đi theo hắn, mà lại ở chỗ quân đội của Hỏa Thánh để chờ đợi, hai người cũng đồng dạng nhìn thấy Lôi Kiếp của Mị Nguyệt trên bầu trời, Nam Cung Tuyết vui vẻ hỏi.

- Tỷ tỷ, có phải đó là Lôi Kiếp của Mị Nguyệt tỷ tỷ hay không?

“Dựa theo uy lực Lôi Kiếp hẳn là Hóa Thần kì Lôi Kiếp, có lẽ đó là Lôi Kiếp của Mị Nguyệt.” Nam Cung Mị Ảnh gật đầu trả lời.

“Như vậy, Mị Nguyệt tỷ tỷ sẽ dễ dàng vượt qua a.” Nam Cung Tuyết vui vẻ cười.

“Hẳn là vậy đi.” Nam Cung Mị Ảnh suy nghĩ một chút rồi gật đầu trả lời, nhưng không biết vì sao sâu trong nội tâm nàng có cảm giác lo lắng, âm thầm nói.

- Có lẽ do ảo giác đi…

Trở về phía Lâm Thanh Phong, cảm nhận được Lôi Kiếp trên bầu trời đang có xu hướng khóa chặt vị trí của hắn và Chiến Thiên, trong lòng hắn âm thầm kêu khổ không thôi.

- Chiến Thiên nhanh lên a, còn bằng không chúng ta thật sự tiêu đời.
Như đáp lại lời của Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên lúc này bỗng dưng dừng tay, không tiếp tục tấn công, mà chỉ đứng yên lặng một chỗ, không có dấu hiệu di chuyển.

“Ồ? Đã xong? Bản Năng Vô Cực liền muốn hoàn thiện nha.” Nhìn Chiến Thiên đứng yên không cử động, Lâm Thanh Phong hai mắt liền phát sáng.

Giống như chứng thực suy đoán của Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên một đầu tóc đen bắt đầu biến đổi, một vài sợi tóc đã chuyển từ đen nhánh sang màu trắng bạc, và số lượng tóc bạc trên đầu hắn dần dần trở nên nhiều hơn, trong giây lát toàn bộ tóc trên đầu hắn đều đã hóa thành màu bạc, khí tức cũng theo đó ngày càng dâng cao. 

Theo khí tức của Chiến Thiên ngày một đề thăng, Lôi Kiếp cũng ngày càng trở nên dày đặc hơn, cũng có nghĩa là, lần này bọn hắn đã trốn không thoát.

“Xong…đã trễ.” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi chán nản, tinh thần lực liền chìm vào vết xăm trên tay, hình xăm đó là do Tiểu Linh hóa thành, Nguyên Anh của hắn vẫn còn chưa được thả ra ngoài, hiện tại đối mặt với Lôi Kiếp, dù cho Lâm Thanh Phong có mạnh mẽ như thế nào, thì hắn cũng không dám coi thường Lôi Kiếp.

“Tiểu Linh, phiền cô đưa Nguyên Anh trở ra, đừng để tiểu Trần cùng Lam Ngọc hai người ra ngoài, ta phải độ kiếp.” Tinh thần lực truyền vào hình xăm, Lâm Thanh Phong liền truyền âm cho Tiểu Linh.

“Ồ? Lôi Kiếp mạnh mẽ như vậy? Theo suy đoán của ta, đó là Nhân Tiên cấp bậc Thiên Kiếp a, cẩn thận bị đánh chết à.” Hình xăm nổi lên một đạo ánh sáng, Tiểu Linh nhanh chóng xuất hiện, nàng có chút ngạc nhiên nhìn lên phía trên bầu trời Lôi Kiếp rồi nói.

“…Nhân Tiên?...” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, dù có ngu ngốc thì hắn cũng đoán ra được Nhân Tiên là đẳng cấp phía trên Bán Tiên a, có lẽ hắn có thể chịu được, nhưng Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt hai người chịu được sao?

“Có thể để Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt hai người vào trong để né tránh Lôi Kiếp sao?” Lâm Thanh Phong trong lòng thầm hỏi một câu, để đáp lại hắn, Tiểu Linh chỉ lắc đầu lạnh nhạt trả lời.

- Không được, hai người bọn họ, và cả ngươi ba người, đều đã bị Lôi Kiếp khóa chặt, dù cho có trốn trong cơ thể ta cũng không thể né tránh Lôi Kiếp.

- Ngoài ra nếu hiện tại ta để bọn họ vào, Lôi Kiếp cũng có thể cảm nhận được Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người, như vậy liền không xong.

“Là vậy sao?” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi.

- Như vậy phiền cô đưa Nguyên Anh ra a.

“Tốt” Tiểu Linh đáp ứng một cái, hình xăm liền nổi lên một tia sáng, Nguyên Anh cũng theo đó mà xuất hiện, nhưng có vẻ như tiểu Linh cũng đồng dạng gấp rút, Nguyên Anh được thả ra trong tình trạng chỉ mặc một chiếc quần đùi, đầu tóc rối bời, cả người bị trói chặt nằm sấp trên mặt đất, giãy dụa như một con cá mắc cạn.

“A…a…đại ca, cứu ta.” Nguyên Anh khóc không ra nước mắt, câu đầu tiên của nó là van xin Lâm Thanh Phong cứu nó.

“Ngươi rốt cục đã làm gì a?” Nhìn thảm cảnh của Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong cũng không biết phải nói như thế nào mới tốt, là do tiểu Linh thuộc dạng S? Hay Nguyên Anh thuộc dạng M ưa thích bị hành hạ mới chịu được?

Tuy trong lòng đang suy nghĩ loạn thất bát tao, nhưng Lâm Thanh Phong cũng biết rõ hiện tại cũng không phải thời gian xoắn xuýt những vấn đề này, nhanh chóng thôi động Yêu Khí trong cơ thể điểm một chỉ, sợi dây đang trói buộc Nguyên Anh cũng theo đó nới lỏng ra, Nguyên Anh cũng được giải thoát.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau