HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 296 - Chương 300

Chương 297: Tới Hỏa Vân Tông

“Đây là phần của ngươi.” Băng Thánh một dạng hăng hái, cầm lấy một phần “chiến lợi phẩm” của mình vui vẻ đưa cho Lâm Thanh Phong.

“Băng Thánh tiền bối…cái này có chút không tốt lắm đâu?” Cầm lấy “chiến lợi phẩm” trong tay, Lâm Thanh Phong có chút xoắn xuýt nhìn về Bách Vạn Niên Tuyết Liên da đen đại thúc đang ôm gối ngồi xổm khóc rống một bên.

“Chiến lợi phẩm” của Băng Thánh đương nhiên là bộ râu của Bách Vạn Niên Tuyết Liên, nhìn Lâm Thanh Phong xoắn xuýt, nàng bĩu môi nói.

- Không cần quản hắn, một bộ râu mà thôi, chỉ cần vài trăm năm sau hắn liền mọc ra bộ mới, khi đó ta lại phải tới đây cạo.

- Ngươi cứ giữ lấy một ít, ngươi không sử dụng thì để Mị Ảnh cùng Thiên Nhai sử dụng a, nhất là Mị Ảnh, nàng hiện tại đạt tới Kiếm Tâm cảnh giới, nhưng do tu vi thăng tiến quá nhanh, thần hồn của nàng cũng chưa đạt tới mức hoàn mỹ, ngươi để nàng dùng nó để bồi bổ thần hồn a.

“Như vậy…ta không khách khí a.” Lâm Thanh Phong gật đầu, Băng Thánh đã nói như vậy thì hắn không nhận cũng không được, thành thật cất lấy những sợi râu của Bách Vạn Niên Tuyết Liên vào nhẫn trữ vật, cho vào một góc.

Lúc này Băng Thánh mới nghiêm túc nói.

- Ta không tính với ngươi chuyện ngươi suýt chút nữa thì giết ta.

- Nhưng ta chỉ yêu cầu ngươi một điều, dùng hết sức của mình trợ giúp Hỏa Vân Tông được chứ?

“Hắc, dù ngài không nói thì ta cũng sẽ làm như vậy.” Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu khẳng định.

Sau khi Lâm Thanh Phong cùng Băng Thánh hai người rời đi, Bách Vạn Niên Tuyết Liên lúc này mới đứng dậy, ánh mắt thâm thúy nhìn về hai người ở xa xa rồi nói.

- Bọn hắn đã đi, muội có thể ra được rồi.

“Đã đi rồi sao?” Bách Vạn Niên Tuyết Liên vừa dứt lời, Bạch tiền bối theo đó cũng xuất hiện, nàng thở ra một hơi rồi nói.

- Muội nặng lời như vậy, không biết Hàn Ngọc có cảm thấy buồn hay không?

“Haha, muội cũng biết như vậy sao?” Bách Vạn Niên Tuyết Liên cười lắc đầu.

- Đừng lo lắng, Hàn Ngọc cũng không còn là tiểu cô nương, nàng có thể hiểu được muội làm như vậy là muốn tốt cho nàng ấy.

“Cũng mong là như vậy.” Bạch tiền bối thở ra một hơi rồi cười nói.

- Nhưng Lâm Thanh Phong tên này thật đúng là rất đặc biệt, muội có thể cảm nhận được trên người hắn có Nguyên Lực cùng Yêu Khí.

- Đại ca, ngươi biết hắn làm như thế nào sao?

“Cái này ta thật không biết.” Bách Vạn Niên Tuyết Liên chỉ đành lắc đầu cười khổ.

- Nói về muội đi, làm sao Yêu Đan của hắn liền trực tiếp gọi ra tên của muội đây?

“Hắc, hắn đánh bậy đánh bạ liền trúng.” Bạch tiền bối cười nói.

Nhận được câu trả lời này Bách Vạn Niên Tuyết Liên khóe miệng co quắp, lắc đầu cười không nói gì.

“Còn huynh, vì sao huynh lại cho hắn sợi rễ chính? Không phải sợi rễ chính của huynh rất trân quý hay sao?” Bạch tiền bối tò mò hỏi.

“Bởi vì muội a.” Bách Vạn Niên Tuyết Liên mỉm cười trả lời.

“Vì muội?” Bạch tiền bối một mặt không hiểu thấu hỏi lại, chỉ thấy Bách Vạn Niên Tuyết Liên cười gật đầu.

- Muội không cảm giác được sao?

- Trên người hắn có một tia khí tức gần giống muội, mặc dù tia khí tức này rất yếu ớt, và cũng rất nhạt, nhưng nó thật sự tồn tại.- Có lẽ trước đó hắn từng ở chung với người thân của muội trong một khoảng thời gian đi? Ta đoán chừng hắn đã giúp đỡ người thân của muội rất nhiều.

- Vì thế ta đưa hắn một sợi rễ chính, coi như là trả ơn cho hắn.

“Ngoài huynh cùng Hàn Ngọc, thì muội chỉ có duy nhất một vị tỷ tỷ là người thân mà thôi, nhưng nàng đã chết từ rất lâu rồi.” Bạch tiền bối hừ lạnh một tiếng hét lên.

“Ta chỉ nói sự thật mà thôi.” Bách Vạn Niên Tuyết Liên lắc đầu cười nói.

- Ta cũng không biết muội đã từng trải qua chuyện gì, vì sao lại tức giận mỗi khi nghe nhắc tới người thân của mình? Ta cũng không muốn hỏi.

- Nhưng ta có thể xác định, chủ nhân của đoàn khí tức kia, hắn mang trên người huyết mạch giống muội.

- Muội cũng nói rằng muội có một vị tỷ tỷ đi? Nhưng lúc nàng chết, muội cũng không ở bên cạnh nàng, thử nghĩ một chút, lỡ như chủ nhân của đoàn khí tức kia lại là huyết mạch của nàng ấy thì sao?

“Không thể…” Bạch tiền bối cắn răng cúi đầu trầm mặc, nhìn qua cũng biết rằng nàng đang suy nghĩ về chuyện này, chờ đợi một lúc lâu nàng cũng không nói gì, Bách Vạn Niên Tuyết Liên lắc đầu cười.

- Đừng nghĩ nhiều, lần sau Hàn Ngọc trở lại, chúng ta có thể hỏi muội ấy a, đoán chừng muội ấy cũng biết một số tin tức của hắn.

Bạch tiền bối trầm mặc thật lâu không nói, Bách Vạn Niên Tuyết Liên chỉ đành thở ra một hơi rồi cũng im lặng.

….

Vài ngày sau, Lâm Thanh Phong cùng Băng Thánh hai người rốt cục trở về Hàn Băng Tông, Tiếu Hồng Trần không biết đã đứng ở cổng chờ đợi bao lâu, ngay khi thấy thân ảnh của Lâm Thanh Phong, hắn một mặt vui vẻ chạy tới, trên tay xuất hiện một viên Rasengan, vừa chạy vừa la hét.

- Tỷ phu, mau nhìn xem, sau bốn tháng ta đã học được Rasengan a, ngươi mau dạy ta RasenShuriken nha.

“Ách…” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp chỉ biết lắc đầu cười khổ, hắn chỉ mới vừa trở về thôi, còn chưa kịp ngồi xuống nghỉ ngơi đâu.

“Hồ nháo, chỉ vừa học được pháp thuật mới mà thôi, còn chưa sử dụng thành thục lại muốn học một pháp thuật khác? Mau trở về đi, khi nào sử dụng thành thục thì trở lại.” Băng Thánh thở ra một hơi cau mày nói.

“A…” Tiếu Hồng Trần ngay lập tức ỉu xìu xuống, chán nản nói.- Ta đã biết sư phụ.

“Hắc, sư phụ của đệ nói rất đúng, nhưng cũng đừng lo lắng, đương nhiên ta sẽ dạy đệ RasenShuriken.” Lâm Thanh Phong cười nói.

“Thật sao tỷ phu?” Nhận được câu trả lời của Lâm Thanh Phong, Tiếu Hồng Trần vui vẻ hỏi.

“Đương nhiên là thật, nhưng còn phải xin phép Băng Thánh tiền bối, để tiểu Trần đi cùng ta.” Lâm Thanh Phong gật đầu đáp lời.

“Sư phụ, ta có thể đi cùng tỷ phu sao?” Tiếu Hồng Trần một mặt tràn đầy chờ mong, nhìn chằm chằm Băng Thánh chờ đợi nàng trả lời.

“Các ngươi muốn làm gì thì làm, nhưng phải nhớ cẩn thận một chút.” Băng Thánh thở ra một hơi, nàng biết Lâm Thanh Phong về sau muốn đi tới Hỏa Vân Tông, nơi đó là chiến trường, nếu Tiếu Hồng Trần muốn nhanh chóng thành thục Rasengan thì nơi đó là nơi thích hợp nhất, nhưng nơi đó cũng rất nguy hiểm, vì thế nàng chỉ có thể căn dặn bọn hắn cẩn thận mà thôi.

“Haha, ta đã biết, đa tạ sư phụ.” Tiếu Hồng Trần như một tiểu hài tử vui vẻ gật đầu cười nói, sau đó liền chạy vào trong chuẩn bị thu xếp đồ đạc.

“Ách… gấp gáp như vậy sao?” Đối với hành động của Tiếu Hồng Trần, Lâm Thanh Phong chỉ biết gãi đầu cười khổ, hắn cũng không ngăn cản, bởi vì hắn cũng muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, bị vây trong trận pháp hơn ba tháng trời, Hỏa Vân Tông bên kia chiến sự cũng không sai biệt lắm sẽ phải bắt đầu.

“Ngươi trở về nghỉ ngơi đi, ngày mai ta sẽ cho người chuẩn bị truyền tống trận, sau đó tiểu Trần sẽ dẫn đường cho các ngươi.” Băng Thánh thở ra một hơi rồi đi vào trong.

“Hắc, đa tạ Băng Thánh tiền bối.” Lâm Thanh Phong cũng theo đó đồng thời đi vào.

….

Ngày hôm sau, Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh, Tiểu Linh cả ba đúng hẹn đi tới Truyền Tống Trận, nơi đó Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người đang đứng chờ đợi, nhìn thấy hai người, Lâm Thanh Phong có chút bất đắc dĩ nói.

- Tiểu Trần, ngươi mang theo Lam Ngọc tới đây làm gì a?

“Thanh Phong đại ca, Mị Ảnh tỷ tỷ cùng Tiểu Linh tỷ tỷ, buổi sáng tốt lành.” Nhìn thấy bọn người Lâm Thanh Phong đã tới, Lam Ngọc xấu hổ cúi đầu chào.

“Haha, tỷ phu, đương nhiên là ta muốn đưa nàng theo.” Tiếu Hồng Trần cười nói.

“Coi bộ, về sau chúng ta lại có thêm một vị muội muội nha.” Nhìn bộ dáng của Tiếu Hồng Trần, Nam Cung Mị Ảnh lắc đầu cười nói.

“Ai... lại có thêm miệng ăn sao?” Lâm Thanh Phong trong lòng âm thầm tặc lưỡi, bình thường thì không nói, nhưng thực sự hắn chỉ là một tên nghèo bức a, số người đi theo ngày càng nhiều, hắn biết đi đâu để tìm tài liệu tu luyện cho bọn họ đây? Lam Ngọc chỉ là một vị Luyện Khí kì tu sĩ thì có thể không nói, nhưng Chiến Thiên, Mị Nguyệt, Son Goku, Vegeta bốn người này đều là cái hố a.

Mặc dù trong lòng nghĩ loạn nhưng bên ngoài Lâm Thanh Phong cũng không có biểu hiện gì khác lạ, chỉ mỉm cười gật đầu.

- Lam Ngọc đã ở đây, như vậy hẳn là muội đã biết được chúng ta sẽ đi đâu đúng không?

- Nếu là vậy ta cũng không muốn nói nhiều, chuyến đi này rất nguy hiểm, vì thế muội phải cẩn thận một chút.

“Thanh Phong đại ca, muội đã biết rõ, muội sẽ cẩn thận.” Lam Ngọc gật đầu cười đáp.

“Đã như vậy, chúng ta liền đi thôi, thời gian cũng không có nhiều lắm.” Lâm Thanh Phong gật đầu cười, sau đó dẫn đầu đoàn năm người bước vào truyền tống trận.

Nhìn năm người đều đã bước vào truyền tống trận, vài vị đệ tử Hàn Băng Tông bên ngoài chuyên môn canh giữ trận pháp đã nhận được thông báo từ trước liền khởi động truyền tống trận.

Truyền tống trận lóe lên quang mang, trong nháy mắt, thân ảnh năm người liền biến mất.

….Hết Chương 297….

Chương 298: Lâm Thanh Phong giải thích

Phía Nam Thông Thiên Đại lục, nơi này là một khu vực có nhiệt độ nóng bỏng, tuy nhiên không giống như phía Tây, khắp nơi là một mảnh hoang mạc như vậy, mặc dù nhiệt độ khá cao, nhưng nơi này vẫn có mưa, vì thế thực vật nơi này sau thời gian dài thích nghi vẫn có thể sinh trưởng bình thường.

“Như vậy là… cả hai người các ngươi không người nào biết đường tới Hỏa Vân Tông?” Ngồi trước đống lửa, Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp nhìn Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người, chỉ thấy hai người đều thành thật gật đầu, Tiếu Hồng Trần giải thích.

- Tỷ phu, ngươi cũng biết, từ khi ta được sư phụ nhận về, phần lớn thời gian ta đều ở tại tông môn tu luyện, rất ít khi ra ngoài, và nếu có thì chỉ đi một số chỗ gần tông môn làm nhiệm vụ mà thôi.

- Còn về Lam Ngọc, muội ấy chỉ vừa được nhận vào tông môn vài năm nay mà thôi, lần trước cũng là lần đầu tiên muội ấy được ra ngoài làm nhiệm vụ a.

“Không phải Băng Thánh tiền bối đã cho đệ biết vị trí của Hỏa Vân Tông sao?” Lâm Thanh Phong có chút bất đắc dĩ hỏi.

“Đúng là sư phụ đã cho đệ biết…” Tiếu Hồng Trần thành thật gật đầu nói.

- Nhưng khi đó đệ quá háo hức… nên đệ quên…

“Ừ? Sao ngày đó ngươi không nói?” Lâm Thanh Phong vẻ mặt có chút bất đắc dĩ, im lặng không biết phải nói gì tiếp theo.

Sau khi dùng truyền tống trận ở Hàn Băng Tông, thì bọn hắn được dịch chuyển tới một tòa thành thị, nếu lúc đó Tiếu Hồng Trần nói hắn không biết đường thì bọn người Lâm Thanh Phong còn có thể hỏi một chút, nhưng hiện tại bọn hắn đã đi khỏi khu vực truyền tống trận đã hơn một tuần rồi, cũng không thể quay ngược trở về hỏi a?

Lâm Thanh Phong chỉ đành thở ra một hơi rồi nói.

- Tốt, chỉ đành tìm người hỏi đường a.

“Hắc…” Tiếu Hồng Trần xoắn xuýt gãi đầu cười trừ, xung quanh là một mảnh rừng rậm, không có một bóng người thì bọn hắn phải biết hỏi ai đây?

Nhận ra ánh mắt của Tiếu Hồng Trần đang nhìn khu vực xung quanh, Lâm Thanh Phong phất tay nói.

- Tốt, đừng lo lắng về vấn đề này, trước sau gì chúng ta cũng sẽ gặp người để hỏi đường mà thôi.

- Hiện tại hai người các ngươi đều đã học được Rasengan, như vậy hiện tại ta sẽ dạy hai người RasenShuriken a.

Tiếu Hồng Trần nghe tới RasenShuriken hai mắt liền sáng lên, nhưng hắn vẫn rất bình tĩnh nói.

- Tỷ phu, ta vẫn có chuyện muốn hỏi.

“Ồ? Ngươi muốn hỏi chuyện gì?” Lâm Thanh Phong có chút tò mò hỏi lại.

Tiếu Hồng Trần thở ra một hơi, trên tay xuất hiện một viên Rasengan đưa tới trước mặt Lâm Thanh Phong rồi nói.

- Đệ muốn hỏi về uy lực của Rasengan pháp thuật này.

- Lúc trước ở tông môn, đệ đã từng nhờ Tiêu Hà Đại Trưởng lão thử uy lực của Rasengan pháp thuật này.

- Nhưng khi đó Đại Trưởng Lão lại nói cho đệ biết, mặc dù Rasengan của đệ có thể vượt cấp làm tổn thương địch nhân, nhưng chỉ giới hạn ở địch nhân có tu vi Nguyên Anh kì tầng 3 mà thôi.

- Còn Lam Ngọc hiện tại đang ở Luyện Khí kì tầng 9, Rasengan của nàng thậm chí còn không thể vượt cấp làm trọng thương cho Trúc Cơ kì tầng 1, cũng không giống như của tỷ phu ở Luyện Khí viên mãn liền có thể vượt cấp làm tổn thương Luyện Hư kì như vậy.

“A? Về chuyện này sao?” Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi gật đầu nói.

- Đó là do công pháp của ta gây nên.

“Ồ? Công pháp của tỷ phu có gì khác biệt sao?” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc cả hai đều chăm chú chờ đợi Lâm Thanh Phong giải thích.

- Ta chỉ có thể nói đơn giản, là do Linh Lực của hai người áp súc không đủ.

“Linh Lực áp súc không đủ? Có ý gì?” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc một mặt mộng bức nhìn Lâm Thanh Phong, chỉ thấy hắn gật đầu nói.
- Ta lấy một ví dụ đi.

- Nếu một tên Luyện Khí kì muốn đột phá, thì trước tiên Linh Lực phải đầy đủ có đúng hay không?

Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc cả hai đều gật đầu đồng ý, Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.

- Như vậy, ta thử ví dụ, Linh Lực là một sợi dây nhỏ, còn một tên Luyện Khí tầng 1 muốn đột phá lên Luyện Khí tầng 2, thì hắn phải tích lũy đủ 100 sợi dây thì mới có thể đột phá, sau đó hắn mới có thể tiếp tục tích lũy thêm những sợi dây khác.

Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc, cả hai suy nghĩ một chút rồi gật đầu, bởi điều Lâm Thanh Phong nói là chuyện rất bình thường, bọn họ rất dễ dàng tiếp nhận, nhìn hai người gật đầu đồng ý, Lâm Thanh Phong lại nói tiếp.

- Nhưng trong trường hợp, hắn tích lũy đủ 100 sợi dây, nhưng lại không muốn đột phá đâu? Như vậy làm sao hắn có thể hấp thụ thêm Linh Khí đây?

“Tích lũy đủ 100 sợi Linh Lực lại không muốn đột phá?” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người đồng thời sửng sốt, sau đó Tiếu Hồng Trần liền lắc đầu nói.

- Không thể, nếu hắn không đột phá, lại muốn hấp thụ thêm Linh Khí, thì hắn chỉ có một con đường bạo thể mà chết.

Đối với lời nói của Tiếu Hồng Trần, Lam Ngọc cũng gật đầu đồng ý, nàng hiện tại chỉ là Luyện Khí tầng 9, vì thế nàng cũng hiểu rõ cảm giác tùy thời đều có thể bạo thể khi Linh Lực đạt tới mức giới hạn mà không đột phá là như thế nào, còn về phần Lâm Thanh Phong, hắn chỉ lắc đầu cười nói.

- Ngươi sai lầm.

- Nếu hắn muốn tiếp tục hấp thụ Linh Khí, thì hắn vẫn còn nhiều con đường khác để làm.

“Ồ? Vẫn còn có con đường khác?” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc cả hai đều ngạc nhiên, Lâm Thanh Phong cười nói.

- Nếu hắn dùng số Linh Lực hắn tạo ra để nuôi dưỡng thân thể đây?

- Khi đó Linh Lực liền dùng hết, không phải hắn có thể tiếp tục hấp thu Linh Khí rồi?

“Như vậy cũng được sao?” Lam Ngọc một mặt mộng bức, như để chứng thực lời nói của Lâm Thanh Phong, nàng liền thử vận chuyển một tia Linh Lực đi nuôi dưỡng thân thể, sự thật liền đúng như lời Lâm Thanh Phong đã nói, tia Linh Lực đó liền biến mất, không còn sót lại chút gì, và cơ thể của nàng cũng mạnh hơn một chút xíu.

“Không cần thử, trừ khi ngươi muốn trở thành một vị Thể Tu, thì ngươi tốt nhất không nên làm như vậy.” Đoán được hành động của Lam Ngọc, Lâm Thanh Phong cười nói.
“A? Haha, muội chỉ muốn thử một chút mà thôi.” Lam Ngọc đỏ mặt cúi đầu cười nói.

Nhìn biểu hiện của Lam Ngọc, Tiếu Hồng Trần cũng đoán được lời nói của Lâm Thanh Phong thật sự đúng, hắn cau mày hỏi.

- Tỷ phu, nếu như đúng theo lời ngươi nói, như vậy tại sao sư phụ không nhắc nhở ta? Nàng dù gì cũng là một vị Đại Thừa kì, nàng nên sớm nhận ra mới phải.

“Bởi vì thọ nguyên a.” Lâm Thanh Phong giải thích.

- Ngươi cũng biết, một tên Luyện Khí kì thọ nguyên cũng không nhiều lắm, có thể cao hơn phàm nhân một chút, nhưng cũng chỉ có một trăm năm mà thôi.

- Cộng thêm việc, ngươi dùng vài tia Linh Lực nhỏ bé đó đi nuôi thân thể, thì sức lực của ngươi tăng trưởng được bao nhiêu đây?

- Giống như Lam Ngọc vừa làm, sức lực của nàng liền tăng trưởng một chút xíu, từ 1 lên 1,00000001 đi? Thậm chí còn không tới mức đó.

- Tăng trưởng một chút như vậy, thì ai muốn bỏ thời gian ra làm a? Còn không bằng trực tiếp đột phá, có thể trực tiếp tăng từ 1 lên 2.

“Ra là vậy sao?” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc cả hai như hiểu ra, rồi gật đầu đồng ý, Tiếu Hồng Trần lại hỏi tiếp.

- Như vậy, chuyện này có liên quan gì tới việc Linh Lực của đệ cùng Lam Ngọc áp súc không đủ?

“Đương nhiên là có liên quan a.” Lâm Thanh Phong cười nói.

- Quay lại vấn đề lúc trước, một vị Luyện Khí kì tầng 1, cơ thể có thể chứa đựng nhiều nhất 100 sợi Linh Lực là cực hạn.

- Nhưng Linh Lực dù gì cũng là một sợi dây nhỏ, đệ thử nghĩ, nếu hắn đem những sợi dây đó bện vào nhau, tạo thành một sợi dây khác, to lớn hơn thì sao?

- Như vậy cơ thể hắn liền có thể chứa thêm 99 sợi Linh Lực khác a.

“Ồ? Còn có thể làm như vậy?” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người đều trợn mắt há mồm, một dạng không thể tin mà nhìn về Lâm Thanh Phong, chỉ thấy hắn cười nói.

- Hai người thử nghĩ, một bên là sợi dây nhỏ, còn một bên là sợi dây thừng thô to, uy lực của bọn chúng sẽ giống nhau sao?

“A lặc? Như vậy cũng được?” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc khóe miệng cả hai đều co quắp, Lâm Thanh Phong lại nói tiếp.

- Cũng như vậy, trung bình một viên Rasengan chứa đựng 200 sợi Linh Lực, nếu như thay bằng 200 sợi dây thừng thì uy lực của chúng sẽ tương tự nhau sao?

Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc cả hai đều im lặng không nói, đương nhiên bọn họ cũng đã hiểu được lời nói của Lâm Thanh Phong, Tiếu Hồng Trần lại hỏi.

- Nếu là như vậy, vì sao sư phụ lại không nhắc nhở đệ?

“Ta đã nói, tất cả đều do Thọ Nguyên a.” Lâm Thanh Phong cười nói.

- Đệ mất bao nhiêu thời gian để tấn cấp Trúc Cơ kì?

“Hai năm.” Tiếu Hồng Trần ngay lập tức trả lời.

“Như vậy liền lấy ví dụ, 1000 sợi Linh Lực là cực hạn để đệ từ Luyện Khí Viên Mãn đạt tới Trúc Cơ, đệ mất 2 năm để có đủ 1000 sợi Linh Lực, đệ liền áp súc bọn chúng thành một sợi dây thừng, sau đó đệ vẫn phải tiếp tục làm như vậy, thì đệ phải mất bao nhiêu thời gian mới đạt đủ 1000 sợi?” Lâm Thanh Phong cười nói.

“Hai ngàn năm…” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc đều trầm mặc thở dài.

….Hết chương 298….

Chương 299: Liền giúp một chút

“Thử nghĩ một chút, đệ cần hai năm để đạt tới Trúc Cơ một phần là nhờ tư chất của đệ, một phần khác là do công pháp, còn lại là nhờ công sức ngày đêm cố gắng của đệ.” Lâm Thanh Phong lắc đầu nói.

- Nếu không tính thiên tài địa bảo, thì làm tới mức này đã là cực hạn của đệ, như vậy đệ làm sao có thể bỏ thêm thời gian để bện từng sợi Linh Lực thành một sợi “dây thừng” đây?

- Như vậy cả hai người đã hiểu vì sao Băng Thánh không chỉ dạy biện pháp này cho hai người hay chưa?

“Đã hiểu.” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc đồng gật đầu thở ra một hơi chán nản, một lúc sau, Tiếu Hồng Trần lại nói.

- Tỷ phu, vừa lúc nãy tỷ phu đã nói, Luyện Khí kì tu sĩ không thể làm được điều này, là do không đủ thọ nguyên.

- Hiện tại đệ ở Nguyên Anh kì, thọ nguyên cũng có hơn ngàn năm, như vậy đệ có thể sao?

“Rất tiếc, đáp án là không thể nào.” Dưới ánh mắt mong chờ của Tiếu Hồng Trần, Lâm Thanh Phong lắc đầu nói.

- Như ta đã nói, đệ đã cố gắng hết sức, công pháp cũng thuộc một trong những loại tốt nhất, tư chất của đệ cũng có cực hạn và đệ đã sử dụng hết những thứ trên người để đạt tới mức này.

- Ước tính một chút, biện pháp mà ta vừa nói, có thể khiến Linh Lực trong cơ thể đệ mạnh hơn gấp trăm lần, nhưng đồng thời đệ cũng phải tốn thời gian hơn gấp trăm lần để hấp thụ Linh Khí.

- Hiện tại đệ ở Nguyên Anh kì tầng 1, đệ có dám chắc với tốc độ tu luyện hiện tại, trong mười năm liền có thể đạt tới Hóa Thần Kì sao?

Lâm Thanh Phong chỉ ra biện pháp này cũng không phải nói ngoa, bởi biện pháp này là do chính Nam Cung Mị Ảnh tìm ra được, nàng biết rõ, nếu cứ tu luyện như bình thường thì sẽ không thể nào đuổi kịp bước chân Lâm Thanh Phong, vì thế trong lúc ngâm mình trong Linh Tuyền, nàng nghĩ hết mọi cách để có thể đề cao thực lực của mình.

Còn bằng không, với tu vi Kiếm Tâm Trung kì của nàng, thì hiện tại nàng có sử dụng Rasengan cũng không thể nào vượt cấp làm tổn thương Hợp thể kì tầng 4 trở lên tu sĩ được a.

“Cái này…” Tiếu Hồng Trần không thể khẳng định, chỉ có thể im lặng không nói, Lâm Thanh Phong lại nói tiếp.

- Nếu ở tình trạng tu luyện bình thường, đệ liền không xác định được, như vậy độ khó lật gấp trăm lần, đệ có thể chắc chắn rằng mình có thể làm được sao?

Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người chỉ đành cúi đầu im lặng, bọn họ đều đã dùng hết công sức của mình mới đạt tới tu vi như hiện tại, đối mặt với độ khó tăng thêm trăm lần, bọn họ có thể làm thế nào?

Nhìn hai người cúi đầu im lặng, Lâm Thanh Phong liền mỉm cười nói.

- Nhưng cũng không phải là không có cách nào nha.

“A? Còn có biện pháp?” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc, hai người đều đồng thời nhìn Lâm Thanh Phong, chỉ thấy hắn cười nói.

- Vấn đề mấu chốt ở đây, là tốc độ hấp thu Linh Khí của hai người không đủ nhanh, như vậy chỉ cần hai người bổ sung đầy đủ Linh Khí là được rồi.

- Tu luyện cũng không phải chỉ dựa vào chính bản thân tu sĩ, mà ngoài ra còn có thể nhờ vào thiên tài địa bảo cùng đan dược nha.

“Thiên tài địa bảo? Đan dược?” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai mắt đều phát sáng, nhưng một lúc sau, cả hai đều thở ra một hơi chán nản.

Thiên tài địa bảo dễ tìm như vậy sao? Nếu dễ tìm thì bọn chúng cũng không phải Thiên tài địa bảo a.

Còn về phần đan dược? Lật một phát gấp trăm lần đan dược cần sử dụng, ai chịu nổi a?

Nhìn hai người lại lâm vào chán nản, Lâm Thanh Phong lại cười nói.
- Ta có thể chỉ cho hai người một biện pháp nha.

“Ồ?” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai mắt đều phát sáng, chỉ thấy Lâm Thanh Phong một mặt thần bí chỉ tay về phía Tiểu Linh rồi nói.

- Hai người không có cách nào để tăng mạnh tốc độ hấp thu linh khí, nhưng nàng có biện pháp nha, chỉ cần hai người có thể thuyết phục nàng là được.

“A? Thật sao tỷ phu?” Tiếu Hồng Trần một dạng “Ta ít đọc sách, tỷ phu đừng lừa ta” ngây ngốc nhìn Lâm Thanh Phong, chỉ thấy hắn gật đầu cười.

Tiểu Linh đương nhiên là có biện pháp a, nàng nguyên bản là một kiện phòng hộ Thần Khí, đồng thời cũng là nơi cất chứa của cải của Lạc Long Quân, mà của cải của Lạc Long Quân cất giữ còn ít sao? Không cần nói những thứ khác, chỉ cần Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người có thể ngâm mình trong Linh Tuyền là bọn hắn thừa sức hấp thụ Linh Khí à.

Nam Cung Mị Ảnh cũng đồng dạng ngâm mình trong Linh Tuyền mới có thể

“A lặc? Đại ca, ngươi lại muốn đánh chủ ý lên người lão bà của ta?” Không biết từ nơi nào, Nguyên Anh liền xuất hiện, khoanh tay bĩu môi nói.

“Nguyên Anh đại ca? Tiểu Linh tỷ tỷ là lão bà của ngươi?” Lam Ngọc một mặt mộng bức ngây ngốc hỏi, Tiếu Hồng Trần cũng ngạc nhiên không kém, Nguyên Anh lại có thể kết hôn sao? Chưa từng nghe qua.

“Hắc, Nguyên Anh, ngươi thử nghĩ một chút a.” Lâm Thanh Phong cũng không có gì bất ngờ với câu trả lời của Nguyên Anh, ngay cả hắn vạn bất đắc dĩ cũng không muốn lấy đồ của mình để nuôi người khác đâu, Nguyên Anh dù gì cũng từ bản thân hắn sinh ra, nó không muốn làm vậy cũng là điều bình thường.

“Cắt, nghĩ cũng đừng nghĩ.” Nguyên Anh bĩu môi hừ lạnh.

“Ngươi nghĩ kỹ lại a.” Lâm Thanh Phong một mặt cười vui vẻ, đồng thời kéo Nguyên Anh sang một bên rồi nói nhỏ.

- Tiểu Linh, ngoài việc đưa bọn họ vào Linh Tuyền để tăng tốc độ hấp thu Linh Khí, thì nàng còn biện pháp nào giúp tiểu Trần cùng Lam Ngọc sao?

- Nhưng để làm như vậy, Tiểu Linh nhất định phải hiện ra nguyên hình, khi đó nàng có thể tự do đi lại ngoài này sao?

- Lúc trước ở Trái Đất, nàng hiện nguyên hình suốt mấy ngàn năm đều không thể đi ra ngoài không phải sao?
“A? Nói cũng đúng nha?” Nguyên Anh trầm ngâm suy nghĩ, nhìn nó như vậy, Lâm Thanh Phong híp mắt cười nói.

- Nghĩ thử xem a, tiểu Trần cùng Lam Ngọc hai người dù cho có Linh Tuyền trợ giúp, thì bọn họ cũng cần rất nhiều thời gian a.

- Một khi bọn họ chưa ra ngoài, thì tiểu Linh cũng không thể tự do hoạt động, như vậy khoảng thời gian tự do của ngươi cũng rất nhiều a.

“Tốt, thành giao, ta sẽ tận lực ủng hộ.” Nguyên Anh ngay lập tức gật đầu khẳng định.

Đứng trước mặt khoảng thời gian tự do, không lo lắng Tiểu Linh một bên nhìn chằm chằm, đương nhiên nó sẽ đồng ý.

“Hắc hắc…” Lâm Thanh Phong lắc đầu cười không nói, Nguyên Anh con hàng này đã trúng kế rồi, có nó một bên ủng hộ, thì cơ hội của Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc sẽ nhiều hơn một phần.

Cùng Nguyên Anh quay trở lại trước mặt Tiếu Hồng Trần, Lâm Thanh Phong gật đầu nói.

- Nguyên Anh sẽ toàn lực ủng hộ hai người, việc của ta đã xong, còn lại hai người hãy tự cố gắng nha.

“Tạ ơn tỷ phu, Thanh Phong đại ca.” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc cả hai đều đồng thời cúi đầu nói.

“Haha, trước cũng đừng nói tạ ơn, hai người hãy tự mình nghĩ cách thuyết phục Tiểu Linh đi đã.” Lâm Thanh Phong lắc đầu nói.

- Bởi nếu không thuyết phục được nàng, ta cũng không còn cách nào khác nha.

Không có tiểu Linh, Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người còn có thể tìm dòng Linh Tuyền khác, nhưng biện pháp này có thể sao? Linh Tuyền là một dòng sông chứa đầy Linh Khí, nhưng Linh Khí cũng không phải vô hạn, đa phần Linh Tuyền đều thuộc sở hữu của một tông môn, bọn hắn sẽ cho phép Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc vào đó để tu luyện sao?

Đương nhiên là không, Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người bắt đầu tu luyện trên một con đường tiêu tốn Linh Khí gấp trăm lần tu sĩ cùng cảnh giới, mặc dù thực lực cũng theo đó mà tăng lên mạnh hơn tu sĩ bình thường gấp trăm lần, không phải ai cũng có thể chịu đựng được hai người tiêu hao nha.

Chỉ riêng có Tiểu Linh thì khác, Linh Tuyền trong người nàng mặc dù là của Lạc Long Quân đặt vào, nhưng hắn cũng không quan tâm tới nó, đặt vào chủ yếu là…cho đẹp mà thôi, nếu hết thì lại tìm một dòng khác thay vào là được rồi, ai bảo… hắn giàu a.

“Long” loại Yêu Thú này đều có chung đặc tính cất giữ tài bảo, ngoại trừ Lâm Thanh Phong nghèo rớt mồng tơi, thì tất cả tài sản của những tên khác đều là một con số thiên văn a.

“Được rồi, hai người mau tới hỏi nàng nha, đừng ở đây lãng phí thời gian.” Lâm Thanh Phong nói.

“Tốt.” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc cả hai đồng thời gật đầu một cái, rồi thành thật đi sang một bên nơi đó tiểu Linh và Nam Cung Mị Ảnh hai người đang ngồi, đứng trước mặt Tiểu Linh, hai người còn chưa mở lời, thì tiểu Linh liền nói.

- Không có, nghĩ cũng đừng nghĩ.

“A? Chúng ta còn chưa nói gì a?” Tiếu Hồng Trần, Lam Ngọc hai người một mặt mộng bức, tiểu Linh không theo sáo lộ ra bài, bọn hắn cũng không biết phải nói như thế nào, đương nhiên vừa nãy bọn hắn nói chuyện cùng Lâm Thanh Phong thì tiểu Linh đều đã nghe được.

Lúc này Nguyên Anh liền chạy tới, ngồi trên đầu nàng cười nói.

- Lão bà nha, dù gì cũng là người quen, ngươi liền giúp bọn hắn một chút a.

….Hết Chương 299….

Chương 300: Tự gây nghiệt, không thể sống

“Như vậy… ta liền giúp một chút.” Nghe được Nguyên Anh gọi mình hai tiếng “Lão bà” Tiểu Linh hai má đỏ ửng, ngay sau đó liền gật đầu đồng ý.

“…”

“Tiểu Linh a… ngươi không nhìn thấy vẻ mặt đắc ý của nó sao?” Nam Cung Mị Ảnh ở một bên khóe miệng co quắp, nhưng nàng cũng không muốn nói ra, dù sao Nguyên Anh cũng nói giúp cho Tiếu Hồng Trần, nàng không thể phá hắn a.

“Hắc hắc,… như vậy được rồi nha, hai người các ngươi còn không mau tạ ơn nàng?” Nguyên Anh trong lòng đắc ý, cười gật đầu nói.

Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc vẫn còn đang mộng bức, bọn hắn cũng không nghĩ rằng mọi chuyện sẽ dễ dàng như vậy đâu, nhưng được Nguyên Anh nhắc nhở, cả hai nhanh chóng cúi đầu nói.

- A?...Tạ ơn Tiểu Linh tỷ tỷ, còn có Nguyên Anh ca ca.

“Tốt, tốt, cũng chỉ là chuyện nhỏ, đừng nói tạ ơn.” Tiểu Linh mỉm cười phất tay, một luồng ánh sáng từ trong tay áo nàng lóe lên, sau đó thân ảnh Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người liền biến mất, đợi một lúc sau Tiểu Linh lại tiếp tục nói.

- Được rồi lão công, ta đã đưa bọn họ tới ngâm Linh Tuyền.

“Hở? Kịch bản có chút không đúng? Không phải trước tiên nàng sẽ phải hiện nguyên hình sao?” Nguyên Anh một mặt mộng bức nhìn tất cả, nhưng nó nhanh chóng giật mình ngây ngốc gật đầu.

- A…tốt,… cực khổ cho nàng rồi…

“Hắc hắc…Như vậy, chàng muốn thưởng gì cho ta đây?” Tiểu Linh cười híp mắt, Nguyên Anh liền cảm thấy sau lưng nổi lên một trận ác hàn, mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, bờ môi khô khốc muốn nói gì đó nhưng nó còn chưa kịp mở lời thì Lâm Thanh Phong từ phía sau đã nói.

- Mang danh vợ chồng lâu như vậy, hai bên gia đình đều đã chấp nhận, ngoài việc chưa tổ chức hôn lễ ra, thì các ngươi vẫn còn chưa động phòng nha.

- Hai người các ngươi cứ tự nhiên a, ta cùng Mị Ảnh sẽ không ngăn cản.

“A lặc?... Đại ca, ta là Nguyên Anh nha? Làm sao động phòng? Quan trọng hơn… ngươi hố ta?” Nguyên Anh một mặt không thể tin tưởng nhìn chằm chằm Lâm Thanh Phong, chỉ thấy Lâm Thanh Phong cũng đồng dạng giống Tiểu Linh cười híp mắt nhìn nó.

“Tốt đại ca, ta đã hiểu.” Trái ngược với Nguyên Anh, Tiểu Linh nghe được lời nhanh chóng đỏ mặt xấu hổ.

“Ngươi hiểu cái quỷ a? Ta là Nguyên Anh thì làm sao động phòng?” Nguyên Anh trán nổi gân xanh, đầu não nhanh chóng nhảy loạn, nhưng nó còn chưa kịp nói, chỉ thấy Tiểu Linh phất tay áo, sau đó nó liền biến mất.

Làm xong tất cả mọi việc, Tiểu Linh đỏ mặt ho nhẹ một cái rồi nói.

- Đại ca, như vậy việc bên ngoài liền giao cho ngươi cùng đại tẩu nha.

“Haha, phu thê các ngươi cứ việc tự nhiên a.” Lâm Thanh Phong gật đầu phất tay cười nói.

Tiểu Linh đỏ mặt gật đầu, sau đó nàng liền hóa thành một đạo lưu quang bao phủ cổ tay Lâm Thanh Phong.

Trong phút chốc, bên ngoài chỉ còn lại Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh hai người, Nam Cung Mị Ảnh bật cười lắc đầu nói.

- Phu quân, ngươi làm vậy không sợ Nguyên Anh sẽ nổi loạn a?

Lâm Thanh Phong lắc đầu cười nói.

- Cũng là do nó tự mình tạo nghiệt nha, đem cả một đời đều góp vào, trách được ta à?

- Nhưng nàng nhìn nó cũng không phản đối a? 

“Hắc hắc…” Nam Cung Mị Ảnh còn có thể nói thế nào? Chỉ có thể lắc đầu cười, tới đây, Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi nói.
- Lão bà a… hiện tại sắc trời cũng không còn sớm…chúng ta đã lâu rồi không “làm việc” đúng không?

“A? Chàng nói xem…” Nam Cung Mị Ảnh đỏ mặt khóe miệng kéo lên nụ cười.

“… Đại ca, các ngươi quên ta à? Nguyên Anh, Tiểu Linh, hai người mau đưa ta cùng đi nha…” Bên trong đan điền Lâm Thanh Phong, Yêu Đan Tiểu Long run rẩy không ngừng kêu khổ, nó cũng không dám ló mặt ra, bên ngoài Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh hai người đã bắt đầu, hiện tại nó ló mặt ra liền sẽ chết, chỉ đành nhắm mắt không nhìn, nhưng nó làm gì có mắt để nhắm? Đành phải run rẩy chịu đựng a.

…. 

Ở Hỏa Vân Tông, kể từ khi Son Goku cùng Vegeta hai người được trao lệnh bài tự do ra vào hộ tông đại trận, thì suốt những năm này, những tên đệ tử ở Hỏa Vân Tông sống khá hơn nhiều lắm.

Bọn họ không cần phải lúc nào cũng chăm chú để ý thời gian, tùy thời đều có thể bế quan đột phá cảnh giới, cũng không cần phải để ý những viên “đạn lạc” từ trên bầu trời tùy thời đều có thể rơi xuống đầu.

Một buổi sáng bình yên như bao buổi sáng khác, Hỏa Vân Tông bỗng dưng xảy ra một trận run chuyển, vài tên đệ tử đang bế quan yên lành đều đồng dạng phun máu trọng thương.

“Lão tông chủ, chuyện lớn không tốt.” Bên trong Hỏa Vân Tông, một tên đệ tử một đầu mồ hôi nhễ nhại chạy thẳng vào nơi ở của Lão Tông chủ, thở từng hơi nói.

“Chuyện gì?” Lão Tông chủ cùng Vô Cực Tử hai người đang ngồi trên bàn đá thưởng thức trà chậm rãi nâng ly trà nhíu mày hỏi.

“Son Goku tiền bối… cùng Vegeta tiền bối… hai người…” Tên đệ tử thở hồng hộc, nói từng câu ngắt quãng.

- Đã… phá nát vòng ngoài của hộ tông đại trận a.

“Phụt…” Lão Tông chủ, Vô Cực Tử cả hai đều phun ngụm trà, một mặt không thể tin được nhìn chằm chằm vào tên đệ tử, Lão tông chủ liền hỏi.

- Đang yên đang lành, vì sao lại phá đi hộ tông đại trận?

Tên đệ tử cười khổ không thôi.

- Cũng vì lão nhân gia ngài a.
- Ngài bảo bọn họ tìm một chỗ không người để đánh nhau, ngay lúc nãy, một phát Kamehameha từ phía xa bay tới, vì thế.. vòng ngoài liền nát.

- Đồng thời những người đang bế quan, ước tính đã có hơn 30 người nhận lấy ảnh hưởng nên đều bị trọng thương a.

Rắc… chén trà trên tay Lão Tông chủ liền vỡ nát thành bột phấn, trên trán xuất hiện gân xanh, vòng ngoài của hộ tông đại trận cũng không quan trọng, tác dụng chính của nó chỉ là để phát hiện địch nhân xâm nhập vào Hỏa Vân Tông mà thôi, những tên đệ tử bị trọng thương mới quan trọng a. 

Hiện tại Hỏa Vân Tông đang gặp nguy hiểm ngập đầu, thiếu một người liền thiếu đi một phần sức lực, một khi Hỏa Thánh tiến công thì phải biết làm sao bây giờ?

Son Goku, Vegeta hai tên này đúng thật là cái hố a, dù cho đã đẩy bọn họ ra ngoài nhưng bọn họ vẫn không chịu yên a.

Lão Tông chủ đánh một cái liếc mắt về phía Vô Cực Tử một cái, chỉ thấy hắn ngẩng đầu nhìn trời một bộ “Ta không biết gì cả.” sau đó lão Tông chủ lại cố gắng hít vào một hơi để lấy lại bình tĩnh nói.

- Mau đưa những người bị thương một ít đan dược chữa thương, để bọn họ chú trọng điều dưỡng một chút.

“Đã biết… lão tông chủ.” Tên đệ tử nhận lệnh cúi đầu đáp ứng một cái rồi lại chạy ra ngoài.

“Ngươi nói thử, rốt cục khi nào tòa “Bảo Khố di động” kia mới tới đây?” Lão Tông chủ cắn răng hỏi một câu.

- Mặc dù không muốn nói, nhưng Hỏa Vân Tông của ta sắp không chứa nổi hai tôn đại phật kia à.

Lão Tông chủ cũng hết cách, mặc dù có Son Goku, Vegeta hai người ở đây trợ giúp, Hỏa Vân Tông đã chống cự được nhiều đợt tấn công của Hỏa Thánh, nhưng hai tên này cứ cách vài ngày liền “đánh trọng thương” một vài đệ tử như vậy, thân làm tông chủ, hắn cũng phải vì các đệ tử suy nghĩ a, nếu để tình trạng này tiếp tục kéo dài, sớm muộn gì toàn bộ đệ tử cũng bị bọn hắn “đánh trọng thương” sạch sẽ.

“Hắc hắc, ta cũng không biết.” Vô Cực Tử cười nói.

“Nhiều lúc, ta có cảm giác là ngươi đang lừa ta.” Lão Tông chủ cắn răng nói, đáp lại hắn chỉ có nụ cười vui vẻ khi người khác gặp họa của Vô Cực Tử.

Lão Tông chủ hít vào một hơi để lấy lại bình tĩnh, nếu không phải Vô Cực Tử vẫn hằng ngày ở cùng hắn, không có một chút ác ý nào, cộng thêm đã giúp hắn ngăn chặn Hỏa Thánh, thì sợ rằng hắn liền nghĩ Vô Cực Tử đang dùng cách này để phá hoại Hỏa Vân Tông từ bên trong a.

Nói sao thì nói, nhưng Vô Cực Tử cũng là người khiến cho những đệ tử này bị trọng thương, hắn cũng có chút xoắn xuýt, ho nhẹ một tiếng rồi nói.

- Nam Cung Tuyết bên kia thế nào? Từ khi gặp được tiểu tử Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt, nàng cũng không thường xuyên tới đây gặp ngươi nữa đúng không?

“Mọi chuyện vẫn còn tốt.” Nhắc tới Nam Cung Tuyết, Lão Tông chủ liền thở ra một hơi nhẹ nhõm rồi mỉm cười nói.

- Từ khi Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt tới đây, nàng liền cố gắng nhiều hơn, tuy vẫn không bằng đệ tử của Âm Dương hai người, nhưng nàng cũng đã tới Kim Đan Viên Mãn rồi.

- Nếu không phải vì Son Goku cùng Vegeta hai tên này, ta đã sớm để nàng đột phá Nguyên Anh a.

- Nhưng cũng tốt, Linh Khí dư thừa, nàng có thể để chúng nó nuôi dưỡng thân thể, đồng thời cũng có thêm thời gian để giúp căng cơ vững chắc hơn.

- Dù gì tu luyện cũng không phải chỉ chăm chăm đột phá tấn cấp a, căn cơ phải vững chắc mới tốt.

“Về cái này ta đồng ý với ngươi.” Vô Cực Tử trầm ngâm một chút rồi gật đầu.

Nếu lời này của hai người để người khác nghe được thì bọn họ đều liều cái mạng nhỏ của mình phản đối a, bao nhiêu người thọ nguyên đều đi tới cuối, bọn họ muốn nhanh chóng đột phá mà không được, đằng này hai người lại bảo đột phá nhanh cũng không tốt?

….Hết Chương 300….

Chương 301: Lâm Thanh Phong vs Chiến Thiên

“Ồ? Nói như vậy, lão tổ tông ngài không muốn ta tới đây đâu?” Lão Tông chủ vừa dứt lời, không biết từ nơi nào Nam Cung Tuyết, Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt ba người đã xuất hiện sau lưng hắn mỉm cười nói.

“Con mẹ nó, Chiến Thiên tiểu tử, về sau ngươi ít dùng dịch chuyển tức thời loại pháp thuật này một chút a.” Lão Tông chủ trong lòng kêu khổ không thôi, sau lưng nổi lên một trận ác hàn, nhưng dù gì cũng là một đại thừa kì tôn giả, đồng thời đã nhiều lần đối mặt với sự xuất hiện bất ngờ của Nam Cung Tuyết, hắn nhanh chóng làm ra đối ứng, một mặt bình tĩnh cười nói.

- Đâu có, ta chỉ nói đùa mà thôi, vì sao ta lại không muốn gặp mặt đồ tôn đáng yêu của ta đâu?

“Hứ…” Nam Cung Tuyết một bộ trường bào màu xanh lục, khoanh tay bĩu môi.

“Cáo già.” Vô Cực Tử cũng đồng dạng bĩu môi nói.

“Khục…” Lão Tông chủ trong lòng nhảy loạn, nhưng bề ngoài không đổi sắc ho nhẹ một tiếng nhanh chóng đổi đề tài.

- Ba người các ngươi vì sao lại tới đây đâu?

“A, xuýt chút đã quên rồi.” Nghe Lão Tông chủ nhắc nhở, Nam Cung Tuyết bỗng chốc sực nhớ ra, nàng vui vẻ nói.

- Lão Tổ Tông, Chiến Thiên đại ca nói, tỷ phu cùng tỷ tỷ, hai người đang trên đường tới đây nha.

“A? Thật sao Chiến Thiên?” Lão Tông chủ còn chưa có phản ứng thì Vô Cực Tử đã một mặt kinh ngạc hỏi lại.

“Là thật, Vô Cực Tử tiền bối.” Chiến Thiên mỉm cười gật đầu, đồng thời chỉ tay về một phía rồi nói.

- Nhờ Son Goku cùng Vegeta gây ra động tĩnh, nên nhờ đó mà ta cảm ứng được khí tức của sư phụ còn có sư mẫu, hai người bọn họ ở tại một ngọn núi cách đây hơn hai ngàn dặm a.

“Haha… rốt cục bảo khố… à không, tên đó cuối cùng cũng tới sao?” Lão Tông chủ cười nói, trong lòng còn âm thầm chờ mong.

- Không biết hắn mang tới cho ta kinh hỉ gì đây?

“Cái gì bảo khố?” Nam Cung Tuyết lườm Lão Tông chủ một cái gằn giọng hỏi, chỉ thấy hắn một mặt không đổi sắc ngây ngốc hỏi.

- Bảo khố nào? Vô Cực Tử, ngươi có nghe ta nhắc gì tới bảo khố sao?

“Cắt, lão hồ ly, lại còn muốn kéo ta vào? Không hố ngươi là không được.” Vô Cực Tử trong lòng tràn đầy ác ý, khóe miệng kéo lên nụ cười gật đầu nói.

- Nghe rất rõ ràng, ngươi nói Lâm Thanh Phong là tòa bảo khố.

“Heo đồng đội.” Lão Tông chủ đánh cái rùng mình, trong lòng khổ không thể tả quay mặt về phía Nam Cung Tuyết, chỉ thấy gương mặt nàng treo nụ cười lạnh.

“Ực…” Nuốt một ngụm nước bọt, Lão Tông chủ cắn răng giải thích.

- Không có, Tuyết nhi, ngươi phải tin tưởng ta à.

“Hắc hắc…lão tổ tông, ngài cứ nói xem?” Nam Cung Tuyết lạnh lùng cười, Lão Tông chủ cũng hết cách, chỉ đành đánh ánh mắt “cầu cứu” nhìn về Chiến Thiên, chỉ thấy Chiến Thiên, Mị Nguyệt hai người không biết từ lúc nào đã kéo nhau đi sang một bên, ngẩng đầu nhìn trời, Chiến Thiên còn nói.

- Lão bà, ngươi nhìn xem, hôm nay mặt trời sáng mù mắt a…

“Các ngươi…” Lão Tông chủ khóe miệng co quắp, trong lòng khổ không thể tả, nhìn vẻ mặt hắn lúc này, Nam Cung Tuyết cũng không muốn để hắn xoắn xuýt quá lâu liền lắc đầu cười nói.

- Không có chuyện gì nha, lão tổ tông.

- Lần này ta tới đây, là muốn ngài cho phép chúng ta ra ngoài đưa tỷ phu cùng tỷ tỷ hai người tới đây.

- Còn bằng không, với đặc tính “mù đường” của tỷ phu, không biết ngày nào tháng nào bọn họ mới có thể tới được đây a.

“Ta không cho phép.” Nghe được lời này, Lão Tông chủ ngay lập tức lắc đầu từ chối.

- Con cũng biết, hiện tại bên ngoài còn có người của Hỏa Thánh ngày đêm nhìn chằm chằm chúng ta.- Ngay cả những sư huynh đệ khác đi ra ngoài đều gặp phải nguy hiểm, còn con thân là đệ tử của Hỏa Vân, sẽ gặp càng nhiều nguy hiểm hơn, vì thế ta không cho phép con đi ra.

“Nhưng mà, còn có Chiến Thiên ca ca cùng Mị Nguyệt tỷ tỷ hai người bảo vệ con đây.” Nam Cung Tuyết bình tĩnh lắc đầu một cái rồi nói.

- Lão tổ tông ngài cũng nhìn rõ được thực lực của Chiến Thiên ca ca, nếu không phải Hỏa Thánh đích thân ra tay, bọn người kia sẽ không thể nào bắt được con.

- Còn nha, nếu Hỏa Thánh thật sự xuất hiện, Chiến Thiên ca ca liền có thể dùng dịch chuyển tức thời a, ngay cả lão tổ tông ngài cũng không bắt được Chiến Thiên ca ca thì Hỏa Thánh người này có thể sao?

Nam Cung Tuyết nở nụ cười tinh quái, lần này Lão Tông chủ cũng không biết phải trả lời thế nào, chỉ đành im lặng không nói, nếu nói không tức là đồng ý cho Nam Cung Tuyết rời đi, cũng đẩy nàng vào nguy hiểm, còn nếu gật đầu tức là tự nhận mình yếu kém hơn Hỏa Thánh, thân là một Đại Thừa kì, mặc dù thực lực có kém hơn đối thủ, nhưng cũng không thể nào tự mình nhận như vậy a.

Nhìn Lão Tông chủ im lặng một lúc lâu, Vô Cực Tử rốt cục nhìn không được lắc đầu nói.

- Ngươi cứ để nàng rời đi a, có Lâm Thanh Phong tên tiểu tử kia cùng đồ đệ ta ở đó, bọn họ sẽ không để nàng gặp nguy hiểm.

“Nếu ngươi cũng đã nói như vậy… ta liền mặc kệ.” Lão Tông chủ rốt cục tìm được bậc thang xuống đài, hắn thở ra một hơi rồi lấy ra một cái lệnh bài tương tự như lệnh bài lúc trước đã đưa Son Goku, ném nó cho Nam Cung Tuyết rồi dặn dò.

- Nhớ phải cẩn thận một chút.

“Haha, ta liền biết lão tổ tông ngài tốt nhất.” Bắt lấy lệnh bài, Nam Cung Tuyết một mặt vui vẻ cười nói, sau đó liền kéo lấy Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt cả hai chạy ra ngoài.

Nhìn nàng vui vẻ như vậy Lão Tông chủ chỉ đành lắc đầu cười khổ.

- Bây giờ, ta liền tin lời lúc trước ngươi nói a.

- Nếu ta làm hại Lâm Thanh Phong tiểu tử kia, nàng liền quay lại cắn bọn ta à.

“Haha, ngươi cũng không phải địch nhân của hắn a.” Vô Cực Tử cười nói.

“Cũng đúng, ta cũng không cần lo lắng chuyện này nha.” Lão Tông chủ trầm ngâm một chút rồi gật đầu nói.

- Các ngươi đã tách nhau ra hơn 20 năm đúng không?
- Ngươi nghĩ thực lực của hắn hiện tại đã tới mức nào?

“Về chuyện này sao?” Vô Cực Tử trầm ngâm một chút rồi nói.

- Ta không biết, dù sao cũng không thể lấy tiêu chuẩn của người bình thường làm thước đo để so sánh với hắn. 

...

Ở một bên khác, Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh hai người đang lang thang trong rừng.

Lâm Thanh Phong xoắn xuýt gãi đầu hỏi.

- Lão bà, ngươi nghĩ chúng ta đi đúng hướng hay không?

“Hắc, ta không biết nha, dù sao cũng là chàng dẫn đường a.” Nam Cung Mị Ảnh chỉ biết lắc đầu cười nói.

“Đúng nha, theo tốc độ này, hai người cứ đi về phía trước ba ngày nữa là sẽ gặp đội quân của Hỏa Thánh a.”

“Ồ? Cứ đi theo đường này trong hai ngày sao? Tốt a…” Giọng nói của Nam Cung Tuyết từ phía sau cất lên, cũng không khiến Lâm Thanh Phong chú ý, hắn vẫn một mực đi về phía trước, chỉ có Nam Cung Mị Ảnh một mặt bất đắc dĩ lắc đầu nói.

- Phu quân, chàng quay lại nhìn một chút a…

“A lặc? Có chuyện gì?” Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức xoay người lại, chỉ thấy Nam Cung Tuyết, Chiến Thiên, Mị Nguyệt xuất hiện ở phía sau từ lúc nào, Chiến Thiên vẫn như lúc trước, một bộ võ phục màu cam tương tự Son Goku, Mị Nguyệt cũng như vậy, chỉ là thay đổi kiểu dáng một chút, đang cùng Nam Cung Mị Ảnh một bên vừa nhìn hắn vừa cười.

“…”

“Tốt a.” Lâm Thanh Phong đầu não có chút chậm nhịp, nhưng hắn vẫn rất rõ ràng chuyện gì đang xảy ra, bốn người này lại cùng nhau đùa giỡn hắn.

Lâm Thanh Phong nghiến răng ken két, bóp tay vài cái rồi nói.

- Chiến Thiên a, lâu ngày không gặp, có lẽ thân là sư phụ nên ta phải kiểm tra thực lực của ngươi một chút.

Đối với việc Lâm Thanh Phong đột nhiên muốn kiểm tra thực lực, Chiến Thiên nhìn rõ là do hắn đang xấu hổ, đồng thời những ngày này, thực lực của Chiến Thiên cũng một đường tăng cao, tuy trong lòng vẫn cung kính Lâm Thanh Phong là sư phụ, nhưng hắn cũng không chút nào e ngại việc phải đánh nhau với Lâm Thanh Phong a.

“Tốt a, sư phụ, suốt những năm này, ta cũng không chút nào lười biếng đâu.” Mỉm cười đáp ứng một tiếng thân ảnh Chiến Thiên cùng Lâm Thanh Phong hai người ngay lập tức biến mất, và xuất hiện ở trên cao cách mặt đất hơn chục dặm.

Lâm Thanh Phong áo bào phất phơ trong gió, đứng chắp tay sau lưng cười nói.

- Dùng hết toàn bộ thực lực nha, ta đã nghe nói ngươi có thể dùng Bản Năng Vô Cực để đánh ngang tay với Hợp Thể kì Viên Mãn mà không bị thương một chút nào, đừng làm ta thất vọng.

“Đã rõ, sư phụ.” Chiến Thiên khẽ gật đầu một cái, sau đó nhắm hai mắt lại.

Trong phút chốc, không khí xung quanh bỗng chốc dừng lại, áo bào trên người Lâm Thanh Phong cũng dừng lay động, chỉ riêng bộ võ phục trên người Chiến Thiên cùng bộ tóc đen của hắn còn phấp phới.

Nhiệt độ xung quanh Chiến Thiên lúc này bỗng chốc dâng cao, đồng thời từ cả thân thể hắn được bao phủ bởi một đoàn khí màu xanh nhạt, một luồng ánh sáng từ trong cơ thể phát ra, Chiến Thiên rốt cục mở hai mắt.

Một đôi mắt bạc nghiêm túc nhìn chằm chằm Lâm Thanh Phong, nhìn cảnh này, Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu nói.

- Không tệ, chỉ trong ba giây liền có thể tiến vào trạng thái này, chứng tỏ những năm này ngươi cũng không bỏ lỡ việc tập luyện nha.

….Hết Chương 301….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau