HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 291 - Chương 295

Chương 292: Bách vạn niên tuyết liên

Nam Cung Mị Ảnh nói rồi liền rời đi, một lúc sau nàng trở về, dẫn theo Tiếu Hồng Trần, Lam Ngọc, tiểu Linh, cùng Nguyên Anh, Nguyên Anh ngồi trên đầu tiểu Linh nhắm mắt im lặng nó vẫn còn đang nghiêm túc suy diễn pháp thuật, tiểu Linh vẻ mặt lạnh nhạt tùy ý gật đầu với bọn người Băng Thánh xem như chào hỏi, còn Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc cũng không quan tâm tới mọi chuyện bên ngoài, chỉ tập trung nhìn chằm chằm vào quả bong bóng trên tay.

Nhìn thấy hai người, Băng Thánh cùng đám trưởng lão mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Tách…tách.”

“Mị Ảnh tỷ tỷ, phiền ngươi lại đưa bọn ta thêm hai quả bóng khác.” Quả bóng trên tay hai người đều đồng loạt nổ mất, Tiếu Hồng Trần theo bản năng nói một câu.

“Hai người các ngươi chú tâm học pháp thuật là chuyện tốt, nhưng ngay cả sư phụ cùng các trưởng lão tới cũng không bái kiến thì không ổn a.” Nam Cung Mị Ảnh trong lòng cười khổ không thôi, chỉ đành lắc đầu nhắc nhở.

- Bóng gì a? Sư phụ ngươi đã đứng trước mặt, còn không mau bái kiến?

“A? Sư phụ nào?” Tiếu Hồng Trần đầu óc có chút chậm nhịp ngây ngốc hỏi, nhưng rất nhanh hắn liền tỉnh táo lại, nhanh chóng chạy tới trước mặt Băng Thánh cúi đầu nói.

- Sư phụ, ta đã trở về.

“Tông chủ, các trưởng lão.” Lam Ngọc cũng theo đó mà tỉnh táo lại, chắp tay cúi đầu bái kiến.

“Hừ.” Băng Thánh sắc mặt đen kịt, hừ lạnh một tiếng, nhưng nàng cũng không xoắn xuýt nhiều tới chuyện này, phất tay nói.

- Trở về là tốt rồi.

- Các ngươi muốn học pháp thuật thì hãy trở về bế quan a.

“Đã rõ thưa sư phụ, tông chủ.” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc đều đồng thời cúi đầu đáp một tiếng.

“Hai người các ngươi hẳn là đang học pháp thuật Rasengan của Lâm Thanh Phong đi?” Băng Thánh gật đầu một cái rồi lạnh nhạt hỏi.

“Đúng vậy thưa sư phụ, là Mị Ảnh tỷ tỷ dạy bảo chúng ta, nhưng chúng ta vẫn chưa có chút tiến bộ nào.” Tiếu Hồng Trần xoắn xuýt gãi đầu cười nói.

“Rasengan pháp thuật này, tuy rằng ta không hiểu nhiều, nhưng ta có thể xác định nó rất khó thành thạo, trong thời gian ngắn các ngươi sẽ không học được.” Băng Thánh thở ra một hơi rồi nói.

Rasengan nhìn như đơn giản, nhưng Băng Thánh từng dùng thần niệm quan sát Lâm Thanh Phong sử dụng Rasengan khiến Dương tôn giả chật vật, vì thế nàng biết rõ uy lực pháp thuật này, và đồng thời rất khó thành thạo, bởi ngay cả nàng không trải qua luyện tập thì cũng không thể sử dụng được.

Biết được Nam Cung Mị Ảnh lại truyền thụ pháp thuật này cho Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc, Băng Thánh trong lòng mừng thầm, nàng trầm ngâm một chút rồi nói.

- Theo ta biết muốn học pháp thuật này, còn phải cần một ít thứ phụ trợ.

- Hai người các ngươi rời đi lâu như vậy, hẳn là đã hoàn thành nhiệm vụ đi?

- Hãy tới nhiệm vụ đường giao trả nhiệm vụ, rồi hãy tới Bảo Khố Phòng đổi một số vật phẩm phụ trợ tu luyện, sau đó hãy trở về bế quan.

Rasengan là pháp thuật của Lâm Thanh Phong, Hỏa Vân tôn giả có thể đứng một bên nhìn hắn chỉ dạy cho Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết từ đầu tới cuối, nhưng trước khi được Lâm Thanh Phong cho phép, Hỏa Vân tôn giả cũng không thể tiết lộ toàn bộ qua trình tập luyện, cũng không thể truyền thụ cho bất kì ai khác.

Vì thế Hỏa Vân tôn giả chỉ có thể cho Băng Thánh biết học Rasengan cần phải có một ít vật phẩm phụ trợ mà thôi, còn số vật phẩm ấy là gì thì hắn không nói ra.

Cũng vì vậy, liền khiến Băng Thánh suy nghĩ sâu xa, bởi để học một pháp thuật uy lực mạnh mẽ như vậy, vật phẩm phụ trợ hẳn không phải thứ tầm thường, nếu nàng biết được số vật phẩm phụ trợ này chỉ là những quả bong bóng tầm thường trên tay Tiếu Hồng Trần khi nãy, thì nàng sẽ không nói nhiều như vậy, Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu.
“Ta đã biết, thưa sư phụ.” Tiếu Hồng Trần cũng không đứng ra giải thích, mà chỉ gật đầu cười.

“Băng Thánh tiền bối, đã lâu không gặp.” Bốn người bọn Nam Cung Mị Ảnh sau khi bước xuống thân rồng, lúc này Lâm Thanh Phong mới hiện thân trở về hình người, gãi đầu cười nói.

“Thật đúng là ngươi a.” Nhìn thấy Lâm Thanh Phong, Băng Thánh lắc đầu cười khổ không thôi, không biết tên này tu luyện như thế nào, chỉ hơn hai mươi năm liền từ một tên Luyện Khí Viên Mãn biến thành một con Yêu Thú cấp 8 đỉnh phong a, nhưng nàng cũng không xoắn xuýt quá nhiều mà chỉ cười nói.

- Nếu các ngươi đã tới thì hãy đi vào bên trong làm khách a, dù gì trước đó ở Nam Cung Thành, các ngươi đã chào đón ta, lần này tới lượt ta làm chủ.

“Hắc, như vậy phải làm phiền Băng Thánh tiền bối rồi.” Lâm Thanh Phong cười nói.

“Tỷ tỷ của Hồng Trần đang ở đâu? Nàng không đi cùng ngươi? Còn có, vị cô nương này là ai? Đừng nói với ta nàng cũng đồng dạng là lão bà của ngươi a?” Băng Thánh lúc này mới chú ý nhìn sang tiểu Linh rồi hỏi.

“Ừm? Tốt, lại thêm một cái hố đồng đội.” Lâm Thanh Phong trong lòng ngay lập tức dán cho Băng Thánh danh hiệu mới, nói đùa cái gì? Tính khí của bà cô tiểu Linh này chỉ có mỗi con hàng Nguyên Anh chịu đựng được a, dù có cho Lâm Thanh Phong mười lá gan hắn cũng không dám động tới tiểu Linh đâu.

Trong lòng nghĩ loạn, nhưng bề ngoài Lâm Thanh Phong chỉ lắc đầu cười nói.

- Cũng không phải như ngài nghĩ, Băng Thánh tiền bối, tiểu Linh không phải là lão bà của ta.

- Nàng là lão bà của Nguyên Anh của ta.

“Ưm? Có gì khác nhau sao?” Băng Thánh một mặt mộng bức, nàng có chút không hiểu thấu nhìn Lâm Thanh Phong.

Trong ân tượng của nàng, Nguyên Anh không phải chính bản thân mình sao? Lão bà của Nguyên Anh khác gì lão bà của mình đâu?

“Đương nhiên là khác a.” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi giải thích.

- Đã trải qua một số chuyện, nên hiện tại Nguyên Anh của ta có chút đặc biệt, nó tự giữ cho mình một ý thức riêng, chuyện nó làm cũng không lien quan gì tới ta á.
- Ngài thử nhìn trên đầu tiểu Linh, đó là Nguyên Anh của ta, hiện tại nó đang ngồi suy diễn pháp thuật a.

Như để chứng mình lời nói của mình, Lâm Thanh Phong còn chỉ tay về phía Nguyên Anh rồi nói.

“Có chút đặc biệt? Con bà nó, ngươi ta cho ngươi tìm khắp tu chân giới, nếu ngươi tìm được một cái Nguyên Anh thứ hai giống như Nguyên Anh của ngươi, vị trí Hàn Băng Tông chủ này ta liền nhường ngươi.” Băng Thánh khóe miệng co quắp, trong lòng nghĩ loạn, nhưng cuối cùng nàng lại thở ra một hơi cảm thán.

- Dùng tu vi Luyện Khí Viên Mãn đơn giản đánh chết Hóa Thần kì, sáng tạo ra pháp thuật nghịch thiên, hiện tại Nguyên Anh cũng biến dị, tính ra cũng không phải chuyện không thể nào.

Nghĩ được điểm này, Băng Thánh rốt cục lấy lại bình tĩnh, gật đầu lạnh nhạt nói.

- Được rồi, cũng không cần phải đứng ngoài này, chúng ta vào trong.

….

Vài ngày sau sự kiện này, Hàn Băng Tông rốt cục cũng trở về bình thường, những tên đệ tử Lâm Thanh Phong mang về đã sớm tỉnh lại, đồng thời tới Nhiệm Vụ Đường để nhận lãnh phần thưởng, và kết quả nhân viên phụ trách trông coi Nhiệm Vụ Đường phải dỡ bỏ nhiệm vụ săn giết Ảnh Tử.

Đơn giản một điều, số lượng Ảnh Tử mà những tên đệ tử này mang về quá nhiều, Hàn Băng Tông trước mắt cũng không cần nhiều Nội Đan cùng xác Ảnh Tử như vậy nữa.

Những chuyện này cũng không liên quan tới Lâm Thanh Phong, những ngày này ngoài việc rảnh rỗi chỉ điểm Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc, thì bọn hắn chỉ biết đi dạo xung quanh, hỏi thăm tin tức mà thôi.

“Băng Thánh tiền bối, nơi này của ngài có Vạn Niên Tuyết Liên sao?” Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh hai người theo sau Băng Thánh, Lâm Thanh Phong hỏi.

“Vạn Niên Tuyết Liên? Vì sao ngươi lại muốn tìm thứ này?” Băng Thánh cũng không lập tức trả lời lại hỏi.

“Ta có một vị bằng hữu, nhưng hắn bị thương, hiện tại chỉ còn lại một mảnh tàn hồn mà thôi.” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi giải thích.

- Trấn Nguyên tiền bối trước đó đã nói ta phải tìm Vạn Niên Tuyết Liên cùng Nhân Sâm Vạn Năm để chữa trị cho hắn.

“Vạn Niên Tuyết Liên, chúng ta không có.” Băng Thánh nghe vậy liền gật đầu trả lời.

“Là như vậy sao?” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, hắn cũng từng nghĩ tới câu trả lời này, vì thế hắn cũng không trông mong gì nhiều, chỉ muốn hỏi một chút mà thôi, nhưng Băng Thánh lại nhàn nhạt nói tiếp.

- Nhưng ta biết tin tức của Bách Vạn Niên Tuyết Liên.

“Cái gì?” Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh, ngay cả tiểu Linh cũng đồng dạng trợn mắt há mồm, bọn họ còn đang nghĩ rằng chính mình đã nghe nhầm, chỉ thấy Băng Thánh lạnh nhạt nói.

- Là Bách Vạn Niên Tuyết Liên các ngươi không nghe nhầm.

- Cũng vì các ngươi đồng ý truyền Rasengan cho Hồng Trần, nên ta sẽ cho các ngươi biết tin tức của nó.

- Nhưng có lấy được hay không thì còn tùy vào bản lãnh của các ngươi.

“Như vậy, đa tạ Băng Thánh tiền bối rồi.” Lâm Thanh Phong vui vẻ gật đầu trả lời, hắn cũng biết được những dược liệu quý hiếm nhất định sẽ có Yêu Thú ở một bên trông coi, trước tiên chưa nói tới việc bọn hắn có thể đoạt lấy hay không, chỉ cần có tin tức là tốt rồi, còn hơn là bọn hắn phải mù chạy loạn đi tìm a.

Chương 293: Bách Vạn Niên Tuyết Liên

Phương Bắc Thông Thiên Đại Lục, thiên địa được bao phủ bởi băng tuyết, Lâm Thanh Phong từng bước chậm rãi theo sau Băng Thánh.

Tuy rằng Băng Thánh đã nói rằng nàng biết tung tích của Bách Vạn Niên Tuyết Liên, nhưng nàng cũng không nói cho bọn người Lâm Thanh Phong biết Bách Vạn Niên Tuyết Liên ở nơi này, mà nàng dẫn đường và chỉ cho phép một người Lâm Thanh Phong đi theo.

Nam Cung Mị Ảnh cùng tiểu Linh chỉ còn cách ở lại Hàn Băng Tông chỉ dạy Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người học tập Rasengan, riêng Nguyên Anh thì khác, nó dù gì cũng là Nguyên Anh của Lâm Thanh Phong, nó không thể cách Lâm Thanh Phong quá xa vì thế nó có thể đi theo hai người.

“Và…ngươi muốn ta nếm thử pháp thuật của ngươi?” Lâm Thanh Phong bất đắc dĩ nhìn Nguyên Anh đang một mặt dương dương tự đắc khoanh tay cười gật đầu.

- Đúng a, ta nghĩ đại ca ngươi cũng muốn…

“Ta không hứng thú.” Lâm Thanh Phong phất tay một cái rồi xoay người bỏ đi, hắn không có thời gian để đùa giỡn với con hàng Nguyên Anh này, Băng Thánh mặc dù cho hắn cơ hội tìm kiếm Bách Vạn Niên Tuyết Liên, nhưng chỉ một cơ hội duy nhất mà thôi.

Nếu lần này hắn không lấy được Bách Vạn Niên Tuyết Liên thì hắn cũng đừng mơ tưởng tới nó nữa, lúc này Lâm Thanh Phong đang phải tự mình nghĩ cách làm thế nào để lấy được Bách Vạn Niên Tuyết Liên thì làm sao có thời gian để đùa giỡn với Nguyên Anh đây?

Vốn nghĩ rằng Nguyên Anh sẽ thất vọng từ bỏ, nhưng nó chỉ cười nói.

- Sớm biết đại ca sẽ là dạng phản ứng này, nhưng không sao, đợi tới lúc gặp địch nhân, ta sẽ để đại ca ngươi nhìn là được rồi.

“Vậy thì được, hiện tại ngươi liền trở về, thay cho tiểu Long ra ngoài nha, những ngày này hắn đều ở lại bên trong cơ thể ta, hắn đã sớm buồn chán chết.” Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi cười nói.

Nguyên Anh cùng tiểu Long, cả hai khống chế hai loại thực lực của Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh khống chế Nguyên Lực, còn tiểu Long khống chế Yêu Khí, nếu cả hai đều ở trong cơ thể Lâm Thanh Phong thì hắn có thể cùng lúc sử dụng cả hai loại lực lượng khác nhau, nếu cả hai đều chạy ra ngoài, tự mình chưởng khống lực lượng thì Lâm Thanh Phong chỉ có thể sử dụng lực lượng thân thể chính hắn.

Nhưng từ khi tới Thông Thiên Đại Lục, Nguyên Anh con hàng này đều chạy ra ngoài, vì thế Lâm Thanh Phong chỉ có thể sử dụng lực lượng của Yêu Thú mà thôi, còn bằng không hắn liền không thể nào bay được, đừng nói tới việc phải mang theo đám đệ tử Hàn Băng Tông trở về.

“Được thôi.” Nguyên Anh trầm tư một chút rồi gật đầu đồng ý, ở đây ngoại trừ Lâm Thanh Phong thì chỉ còn lại một người là Băng Thánh, nhưng suốt quãng đường đi dù cho nó có làm bất cứ chuyện gì thì Băng Thánh cũng chỉ cười nhạt rồi lắc đầu cho qua, nó đã sớm chán rồi, còn không bằng trở về cơ thể của Lâm Thanh Phong nằm ngủ một giấc.

Nhìn Nguyên Anh chán nản, Lâm Thanh Phong đành cười nói.

- Ngươi cũng đừng thất vọng, thật ra ngươi sẽ sớm có cơ hội sử dụng chúng thôi.

- Ở bên cạnh Bách Vạn Niên Tuyết Liên chắc chắn sẽ có Yêu Thú thủ hộ, tới khi đó ngươi có thể tùy ý sử dụng bất kì pháp thuật nào ngươi muốn.

“Hanh…” Lâm Thanh Phong nói xong lời này, Nguyên Anh còn chưa lên tiếng thì Băng Thánh đã kêu lên một tiếng, rồi nở nụ cười quỷ dị.

“Đại ca, ngươi xem ta là con nít để đùa bỡn đi?” Nguyên Anh liền rùng mình, nhận ra biểu hiện của Băng Thánh nó bĩu môi hừ một tiếng.

- Thiên tài địa bảo có linh, Nhân Sâm Vạn Năm đều có thể tự mình chạy, chẳng lẽ một đóa Bách Vạn Niên Tuyết Liên lại không thể?

- Trải qua hàng trăm vạn năm được Thiên Địa nuôi dưỡng, đoán chừng đóa Bách Vạn Niên Tuyết Liên này đã sớm hóa hình, với tình trạng như vậy thì Linh Thú thủ hộ bên cạnh hẳn là một lão quái vật, tu vi không thể lường được.

- Đại ca ngươi để ta theo đánh lão quái vật ấy, ngươi nghĩ ta ngu sao?

Dừng một chút, Nguyên Anh chỉ tay về hướng Băng Thánh lại nói tiếp.

- Còn có, ngươi không nhìn ra thái độ của Băng Thánh tiền bối mỗi khi nhắc tới Bách Vạn Niên Tuyết Liên sao? Mặc dù nàng che giấu rất kĩ, nhưng vẻ cung kính của nàng mỗi khi nhắc tới nó lại không thể qua được ánh mắt của ta, đoán chừng nàng sớm đã quen biết nó, thậm chí nàng còn rất kính trọng nó đây.

- Trong trường hợp này, ngươi còn muốn ta dùng vũ lực? Băng Thánh tiền bối sẽ đánh chết ta a.
“Hắc, ta thật sự không nhìn ra đâu.” Lâm Thanh Phong sững sờ một lúc rồi thành thật gật đầu trả lời, đồng thời lại nhìn sang Băng Thánh hỏi.

- Thật vậy sao Băng Thánh tiền bối?

“Đúng.” Đối với lời của Nguyên Anh, Băng Thánh cũng không một chút giấu diếm, lạnh nhạt nói.

- Tuyết Liên tiền bối có ân với ta, ta có thể đạt tới tu vi như hiện tại, đều là nhờ Tuyết Liên tiền bối giúp đỡ.

- Nhưng Tuyết Liên tiền bối cũng không muốn gặp người ngoài, vì thế ngài ấy không cho phép ta tiết lộ danh tính của ngài ấy với người khác.

- Lần này ta dẫn ngươi tới gặp ngài ấy, một phần là do các ngươi đã giúp ta chuyện của Hỏa Vân, một phần là do ngươi truyền thụ Rasengan cho Hồng Trần, nhưng ngươi có thể thuyết phục ngài ấy hay không thì ta không quản.

“Thì ra là vậy sao?” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi gật đầu nói.

- Như vậy phải cảm tạ Băng Thánh tiền bối rồi.

“Không liên quan tới ta.” Băng Thánh lắc đầu một cái rồi nói.

- Ta chỉ đưa các ngươi tới gặp mặt Tuyết Liên tiền bối, còn việc các ngươi có thu được thứ các ngươi cần hay không thì ta không quản.

“Nhưng dù vậy ta vẫn phải cảm tạ ngài a.” Lâm Thanh Phong cười trả lời, sau đó lại quay về phía Nguyên Anh rồi nói.

- Hiện tại ngươi trở về cơ thể ta a, để tiểu Long ra ngoài hít thở không khí một chút.

“Hanh.” Nguyên Anh bĩu môi một cái rồi thành thật tiến vào cơ thể Lâm Thanh Phong, một lúc sau Yêu Đan tiểu Long xuất hiện.

- A, cuối cùng cũng được ra ngoài, đại ca lần này ngươi phải để ta ở ngoài lâu một chút nha.
“Hắc, tiểu Long, khoảng thời gian này vất vả cho ngươi.” Lâm Thanh Phong lắc đầu cười nói.

- Nhưng nếu ngươi có thể thay Nguyên Anh chịu đựng “bà cô” kia thì ngươi muốn ở ngoài này bao lâu cũng được.

“Cắt, ta chỉ nói đùa mà thôi, ta cũng không muốn chia rẽ đôi uyên ương nha.” Yêu Đan tiểu Long liền run rẩy, những năm này ở trong người Lâm Thanh Phong nó cũng đồng dạng biết được tính khí của tiểu Linh như thế nào, bà cô này chỉ có Nguyên Anh mới chịu nổi, nó không muốn thay Nguyên Anh lãnh trách nhiệm “cao cả” này a.

Băng Thánh đi ở phía trước, lúc này cũng xoay đầu lại nhìn trực tiếp tiểu Long, nhận ra chin hình rồng trên đó, nàng liền trợn mắt nói.

- Cửu Văn Yêu Đan? Chỉ có Yêu Thú cấp 9 mới có được a?

- Không phải ngươi chỉ là Yêu Thú cấp 8 đỉnh phong sao?

“Băng Thánh tiền bối, ta đúng là Yêu Thú cấp 8 đỉnh phong nha.” Lâm Thanh Phong gật đầu mỉm cười thần bí.

“Nhưng mà…, đây là Yêu Đan cấp 9 a?” Băng Thánh cắn răng hỏi.

“Ngài đang nói tiểu Long?” Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu nói.

- Rất đơn giản, mặc dù nó là Yêu Đan cấp 9, nhưng ta vẫn chưa độ kiếp a, đương nhiên ta vẫn là Yêu Thú cấp 8 đỉnh phong.

“Hắc? Yêu đan đều thành cấp 9, nhưng chưa độ kiếp thì vẫn là Yêu Thú cấp 8 đỉnh phong?” Băng Thánh khóe miệng co quắp, theo thường thức, Yêu Đan muốn tiến cấp thì chỉ có thể thông qua độ kiếp.

Một con Yêu Thú cấp 8 đỉnh phong chỉ có thể mang Bát Văn Yêu Đan, không một ai có thể giống như Lâm Thanh Phong mang thực lực Yêu Thú cấp 8 đỉnh phong lại có Cửu Văn Yêu Đan a?

Xoắn xuýt một lúc, Băng Thánh chỉ đành lắc đầu bỏ qua không tiếp tục hỏi, Lâm Thanh Phong một người mang hai loại lực lượng, một là tu sĩ, một là yêu thú, hiện tại trên người hắn có bất kì chuyện lạ gì khác nàng cũng không thấy gì đặc biệt.

Thấy Băng Thánh đã im lặng không tiếp tục hỏi, Lâm Thanh Phong cũng không tiếp tục bàn về vấn đề này.

- Băng Thánh tiền bối, hiện tại thời gian cũng không còn nhiều lắm, chúng ta hiện tại gia tăng tốc độ nha.

Ban đầu bọn hắn cũng không muốn đi bộ, nhưng Nguyên Anh vào thời điểm đó vẫn còn đang suy diễn pháp thuật, còn sử dụng lực lượng của tiểu Long, Lâm Thanh Phong không hóa hình thì không thể bay được, Băng Thánh lại không muốn Lâm Thanh Phong hóa hình xuất hiện trước mặt Bách Vạn Năm Tuyết Liên, nếu làm vậy sẽ gây ra những hiểu lầm không đáng có, vì thế hai người bọn hắn chỉ còn cách đi bộ.

Nhưng hiện nay Nguyên Anh đã trở về cơ thể, Lâm Thanh Phong với thực lực Nguyên Anh Viên Mãn có thể bay, Băng Thánh gật đầu một cái rồi trực tiếp động thân bay đi, Lâm Thanh Phong tay cầm lấy tiểu Long rồi bay theo sau.

Tốc độ bay của hai người rất nhanh, cộng thêm không cần nghỉ ngơi, chỉ trong hai ngày bay liên tục, Băng Thánh liền đáp xuống đất.

- Đã tới gần chỗ của Tuyết Liên tiền bối, đoạn đường này có trận pháp rất cao minh, chúng ta phải đi bộ để tới đó.

- Ngươi phải bước đúng theo những bước ta đi, còn bằng không lại để trận pháp vây khốn, khi đó ta sẽ không cứu được ngươi.

“Tốt thôi Báng Thánh tiền bối, tất cả đều theo lời ngài.” Lâm Thanh Phong gật đầu đồng ý.

….Hết Chương 293….

Chương 294: Bách Vạn Niên Tuyết Liên (2)

Nghe Băng Thánh nhắc nhở khu vực xung quanh có trận pháp, Lâm Thanh Phong liền thành thật đi phía sau, chăm chú bước theo từng dấu chân Băng Thánh để lại trên tuyết, nhưng chỉ đi được một lúc, Lâm Thanh Phong liền cảm nhận được cảnh vật xung quanh biến đổi, ban đầu vẫn còn là một vùng Băng Tuyết rộng lớn, hiện tại lại trở thành một đồng cỏ.

Lâm Thanh Phong chợt dừng lại, ngây ngốc hỏi.

- A? Băng Thánh tiền bối? Ngài đâu rồi?

Lúc này không cần ai nhắc nhở thì Lâm Thanh Phong cũng biết được… hắn bị trận pháp vây khốn a.

- Vô lý? Ta luôn đi theo dấu chân Băng Thánh để lại a?

“Đại ca, ta khẳng định ngươi không có đi sai, người đi sai là Băng Thánh a.” Tiểu Long vẫn được Lâm Thanh Phong cầm trong tay, lúc này liền lên tiếng.

“A? Người dẫn đường đi sai đường?” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, hắn cũng không biết phải nói như thế nào mới tốt.

“Hắc, có lẽ trận pháp nơi này đã được sửa đổi, vì thế Băng Thánh đi sai cũng là chuyện bình thường.” Tiểu Long trầm ngâm một chút rồi nói.

- Nhưng không sao, hai người các ngươi bị trận pháp ảnh hưởng, còn ta thì không.

- Ta vẫn thấy rất rõ mọi thứ xung quanh, Băng Thánh đang ở phía trước, chỉ cách ngươi vài bước chân, đại ca ngươi cứ đi thẳng là được rồi.

“Tốt.” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi nhẹ nhõm rồi gật đầu đồng ý, không cố kị gì bước lên phía trước vài bước, nhưng lúc này tiểu Long lại nói.

- Đại ca, ta bảo ngươi bước lên phía trước, cũng không bảo ngươi đi lùi về a?

“A lặc? Ta vẫn đi tới phía trước nha?” Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức gãi đầu hỏi, sau đó hắn giật mình nói.

- Có lẽ là do trận pháp ảnh hưởng khiến cảm nhận về phương hướng của ta thay đổi a?

“Ai…cũng có thể là như vậy.” Tiểu Long thở ra một hơi.

- Hiện tại chúng ta phải làm sao?

“Còn cách nào khác đâu?” Lâm Thanh Phong bất đắc dĩ nói.

- Băng Thánh tiền bối hẳn là lúc này cũng phát hiện ra trận pháp bị sửa đổi rồi, không biết phải mất bao lâu nàng mới có thể phá trận.

- Ta và ngươi cả hai cũng không hiểu trận pháp, đành phải dùng cách ngu ngốc nhất để tự tìm đường a.

- Ta chỉ việc bước đi, mỗi khi ta đi không đúng hướng thì ngươi sẽ nhắc nhở ta.

“Chỉ còn cách như vậy.” Tiểu Long suy nghĩ một chút rồi đồng ý.

- Trước tiên đại ca ngươi đi thẳng là sẽ lùi về, như vậy hiện tại ngươi thử đi lùi một chút?

- A lặc? Ngươi thật sự đi lùi về a? Mau dừng lại...

- A? Ngươi muốn đi sang trái thì ngươi không thể quay mặt về bên trái rồi bước thẳng sao? Vì sao lại đi ngang như cua a?

….

Một người một Yêu đan, cứ như vậy lẩn quẩn mày mò bước đi trong trận pháp, không biết đã qua bao lâu, cả hai rốt cục đã đi ra khỏi trận pháp.

Nhìn thấy đồng cỏ xung quanh đã biến mất, trở lại thành một mảnh Băng Thiên Tuyết Địa, tự thân mình có thể đi thẳng về phía trước, tiểu Long cũng không lên tiếng nhắc nhở mình đi sai đường, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi ngồi bệt xuống đất.

- Cuối cùng… cũng ra được a.

“Hắc, mệt chết ta.” Yêu Đan tiểu Long cũng run rẩy lên tiếng nói.- Đại ca, ngươi nhìn phía sau một chút.

“Ồ? Băng Thánh tiền bối, nàng vẫn chưa phá trận được a?” Nghe được tiểu Long nhắc nhở, Lâm Thanh Phong mới xoay đầu nhìn về phía sau, chỉ thấy Băng Thánh một người hai mắt vô thần, đi thành vòng tròn, hắn mởi gãi đầu cười khổ.

- Lúc trước ta cũng giống như nàng ấy đi?

“Không có, ngươi tệ hơn nàng ấy.” Tiểu Long bĩu môi nói.

- Nàng ấy còn có thể đi thành vòng tròn, còn ngươi trước thì đi lùi, sau đó lại đi thẳng tới, một lúc sau thì đi ngang a.

“Hắc, tệ như vậy?” Thử tưởng tượng bản thân khi đó một chút, Lâm Thanh Phong cũng không biết phải nói như thế nào, chỉ biết gãi đầu cười khổ.

“Như vậy ta hiện tại vào đó giúp nàng sao?” Tiểu Long trầm ngâm một chút rồi hỏi.

“Không có, ta nghĩ chúng ta nên đi tìm Bách Vạn Niên Tuyết Liên.” Lâm Thanh Phong ngay lập tức lắc đầu nói.

Bọn hắn cũng không có nhiều thời gian, lúc ban đầu bọn hắn chỉ có một năm để đi gặp Bách Vạn Niên Tuyết Liên, sau đó lại tới Hỏa Vân Tông, hiện tại bọn hắn đã phung phí không biết bao nhiêu thời gian ở đây rồi.

Nếu lại bỏ thêm thời gian giúp đỡ Băng Thánh, không biết bọn hắn có thể kịp thời trở về hay không, chi bằng trực tiếp đi tìm Bách Vạn Niên Tuyết Liên, nhờ chính chủ thả ra Băng Thánh, như vậy sẽ nhanh hơn rất nhiều.

“Ta không có ý kiến.” Tiểu Long đáp một tiếng rồi bay vào trong tay áo Lâm Thanh Phong.

“Băng Thánh tiền bối, phiền ngài đợi thêm một lúc nữa, ta sẽ nhanh chóng quay về.” Đưa mắt nhìn về phía Băng Thánh, Lâm Thanh Phong liền mở ra tinh thần lực quan sát xung quanh.

Không có cách, Băng Thánh không cho hắn biết Bách Vạn Niên Tuyết Liên ở nơi nào, mặc dù trực tiếp dùng tinh thần lực dò xét là vô lễ, nhưng hắn không còn cách nào khác.

Tinh thần lực bao phủ vài chục vạn dặm, chỉ trong vài giây Lâm Thanh Phong liền cảm nhận được hai luồng khí tức mờ mịt như có như không, nhưng có thể xác định một trong hai là Yêu Khí, lúc này Lâm Thanh Phong mới thở ra một hơi hắn liền động thân bay thẳng một đường tới đó.

Ở một phía khác, cảm nhận được tinh thần lực của Lâm Thanh Phong, một người đàn ông trung niên da đen, râu quai nón, đầu tóc bù xù thở ra một hơi lắc đầu nói.

- Tiểu tử này không biết lễ phép sao?

“Không trách được hắn, ai bảo ngươi thay đổi trận pháp đâu?” Bên cạnh hắn, một vị nữ tử một đầu bạch sắc tóc dài, sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, che miệng cười.“Trách ta được sao?” Vị đàn ông trung niên bĩu môi hừ lạnh.

- Đã nói với Hàn Ngọc tiểu nữ kia, mỗi lần tới đây phải cầm theo lệnh bài để có thể tự do ra vào trận pháp.

- Nhưng nàng lần nào cũng vậy, tự tin vào những kiến thức trận pháp gà mờ của mình, trực tiếp tiến vào.

- Lần này ta liền nâng cấp trận pháp lên một chút mà thôi, ngươi nhìn thử nàng đã lạc một tháng trời vẫn không tìm ra đường ra a.

“Haha, lần này nàng có nhổ sạch râu của ngươi, ngươi cũng đừng mong ta ngăn cản nàng.” Nử tử che miệng cười.

“A lặc? Đại tỷ, ngươi đừng như vậy nha, ngươi cũng biết bộ râu này ta tốn hơn mấy chục năm mới nuôi được bấy nhiêu, ngươi đừng để công sức của ta đổ sông đổ biển a.” Vị đàn ông trung niên toàn thân run rẩy, nhanh chóng quỳ xuống ôm đùi nữ tử khóc lóc cầu xin.

“A lặc? Hai vị tiền bối ta đến không đúng lúc?” Khoảng cách không xa, Lâm Thanh Phong chỉ mất vài giây đồng hồ liền có thể tới đây, nhìn cảnh tượng trước mặt, hắn cũng không biết phải nói như thế nào, chỉ đành gãi đầu hỏi.

“Không có, ngươi đừng quản hắn.” Nữ tử tóc bạc che miệng cười lắc đầu, sau đó lại quay về hướng người đàn ông trung niên rồi nói.

- Ngươi không thể làm ra dáng một chút sao? Đừng để đám trẻ cười a.

“Ta không biết, đại tỷ ngươi phải giúp ta a.” Người đàn ông trung niên vẫn một dạng ôm lấy chân vị nữ tử khóc lóc thảm thiết, một bên khác, Lâm Thanh Phong cười khổ.

- Cảnh này có chút quen thuộc a?

“Hắc,…đại ca, ngươi cùng Nguyên Anh, cả hai cũng giống như lão ấy a.” Tiểu Long từ trong tay áo bay ra ngoài, phiêu phù trước mặt Lâm Thanh Phong nói, trong lời nói của nó có chút hả hê.

“Ngươi không biết, nữ nhân loại sinh vật này đáng sợ như thế nào.” Nguyên Anh không biết từ bao giờ đã rời khỏi cơ thể Lâm Thanh Phong, ngồi trên đầu hắn, hai tay tự ôm đầu run rẩy nói.

“Lần này ta đồng ý với Nguyên Anh.” Lâm Thanh Phong gật đầu nói.

“Các ngươi cũng thấy như vậy sao?” Cả ba người bọn Lâm Thanh Phong cũng không đè nén thanh âm, tên đàn ông trung niên một bên cũng nghe được, hắn một mặt nước mắt nước mũi, nhanh chóng chạy tới hỏi.

Hai người, một Nguyên Anh ba mặt nhìn nhau không nói một lời, đồng thời ôm nhau khóc rống lên, Yêu Đan tiểu Long một bên không biết phải nói thế nào với ba tên đậu bỉ này, chỉ đành tiến tới bên cạnh vị nữ tử rồi nói.

- Vị tiền bối này, ta là Yêu Đan của hắn, ngài có thể gọi ta là tiểu Long.

- Xin mạn phép hỏi, ngài có phải là Bách Vạn Niên Tuyết Liên tiền bối?

“Ồ? Hàn Ngọc tiểu nữ kia dẫn các ngươi tìm Bách Vạn Niên Tuyết Liên?” Vị nữ tử hai mắt đen nhánh không một chút tạp chất, cũng không lập tức trả lời tiểu Long mà hỏi.

“Đúng vậy.” Tiểu Long phiêu phù một bên nói.

- Chúng ta có một vị bằng hữu, hắn hiện tại chỉ còn lại một luồng tàn hồn, vì thế chúng ta cần phải phiền tiền bối cứu hắn.

“Ồ? Là như vậy sao?” Vị nữ tử trầm ngâm một chút rồi gật đầu cười nói.

- Đúng là Bách Vạn Niên Tuyết Liên có thể chữ trị tàn hồn, nhưng rất tiếc ngươi tìm sai người.

“Ồ? Tìm sai người?” Yêu đan Tiểu Long đột nhiên run rẩy lên, chỉ thấy vị nữ tử mỉm cười chỉ tay về phía ba tên đang ôm nhau khóc rồi nói.

- Bách Vạn Niên Tuyết Liên ở bên kia, ngươi có thể hỏi hắn, nếu hắn đồng ý cứu bằng hữu của các ngươi thì ta không có ý kiến.

….Hết Chương 294….

Chương 295: Nhân hoàng phá diệt tiễn

Đầu óc tiểu Long có chút loạn, không phải bình thường những loại dược thảo hóa hình đều chọn hình tượng là một vị mỹ lệ tiên tử hay sao? Còn đóa Bách Vạn Niên Tuyết Liên này là chuyện gì xảy ra? Chọn lấy một hình tượng đại thúc da đen, râu tóc xồm xoàm như vậy, ai dám ăn hắn a?

Dù cho có chế thành đan dược, nhưng chỉ cần nghĩ tới nguyên liệu là một vị đại thúc da đen như vậy, ai dám cho viên đan dược đó vào miệng đây?

Tiểu Long trong lòng đánh cái rùng mình, nhưng nó cũng âm thầm thở ra một hơi may mắn, dù sao người cần ăn là Cửu Điệp Bán Tiên, cũng không phải nó a.

Nghĩ tới vẻ mặt của Cửu Điệp Bán Tiên khi biết được Bách Vạn Niên Tuyết Liên là một đại thúc da đen râu quai nón, tiểu Long vô thức nở nụ cười.

“Ngươi hẳn là đang nghĩ tới việc gì đó vui vẻ lắm.” Vị nữ tử tóc trắng đứng bên cạnh nhìn chằm chằm vào tiểu Long lên tiếng hỏi.

“A? Không có, nhất định không có.” Tiểu Long đánh cái rùng mình, mặc dù không biết sự đáng sợ của nữ nhân, nhưng nó vẫn nhìn thấy Lâm Thanh Phong cùng Nguyên Anh sợ hãi như thế nào, nó cũng không muốn nếm thử nên nhanh chóng chối bỏ, sau đó nó ho nhẹ một tiếng rồi hỏi.

- Vị tiền bối này, ta còn chưa biết đại danh của ngài đâu?

“Chỉ là một người qua đường mà thôi, lần sau cũng không nhất định gặp lại, ngươi cũng không cần biết danh tính của ta làm gì.” Vị nữ tử lắc đầu cười.

- Nhưng ta có thể tiết lộ một chút, ta là Yêu Thú nha.

“Tiền bối, người đùa giỡn rất vui vẻ sao?” Tiểu Long khóe miệng co quắp, ở bên cạnh dược liệu đương nhiên có Yêu Thú thủ hộ, đây là thường thức ở tu chân giới, dù là một loại dược liệu tầm thường nhất cũng có, thì đừng nói tới trân quý như Bách Vạn Niên Tuyết Liên, tiết lộ kiểu này chẳng khác nào không nói a?

“Tiền bối không muốn nói, ta cũng không có cách nào khác.” Tiểu Long thở ra một hơi rồi nói, sau đó lại hỏi.

- Ta có thể gọi người là Bạch tiền bối được a?

“Bạch tiền bối? Cũng không tệ lắm, ngươi có thể gọi ta như vậy.” Bạch tiền bối trầm ngâm suy nghĩ một chút gật đầu đồng ý.

“Như vậy, Bạch tiền bối, ngươi có thể tiết lộ một chút ngươi là loại Yêu Thú nào sao?” Tiểu Long cố gắng hỏi.

“Không được.” Đối với câu hỏi của tiểu Long, Bạch tiền bối chỉ lắc đầu cười nói.

- Ta đã nói qua, chúng ta chỉ là bình thủy tương phùng, không cần thiết phải biết rõ về nhau.

“Là vậy sao? Như vậy, trước ta phải đa tạ ngài không ra tay ngăn cản chúng ta rồi.” Tiểu Long cười nói, nó chỉ muốn thử hỏi một chút mà thôi, nếu Bạch tiền bối có thể tiết lộ một chút thân phận thì tốt, nếu không thì cũng không sao.

“Haha, ta không ngăn cản, nhưng các ngươi cũng đừng nghĩ sẽ dễ dàng lấy được thứ các ngươi cần từ hắn.” Bạch tiền bối lắc đầu cười nói.

Tiểu Long cùng Bạch tiền bối hai người đối thoại cũng không đè nén thanh âm, hai người một Nguyên Anh ở bên kia cũng nghe được tất cả, Lâm Thanh Phong có chút không dám tin tưởng, ngây ngốc hỏi.

- Ngài là Bách Vạn Niên Tuyết Liên tiền bối?

“Đúng vậy, ta là Bách Vạn Niên Tuyết Liên, các ngươi có thể gọi ta là Bách Vạn.” Bách Vạn gật đầu nói.

“Còn tốt, ít nhất không phải gọi là Tuyết Liên.” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, một người đàn ông da đen trung niên lấy một cái tên nữ tính như Tuyết Liên thì hắn cũng không biết phải nói như thế nào, nghĩ thế nào cũng có chút gì đó sai sai, thở ra một hơi, Lâm Thanh Phong lại nghiêm túc nói.

- Như vậy tiền bối, ta biết rằng chúng ta chỉ mới quen biết, ta muốn yêu cầu ngươi giao ra đồ vật là không thể.

- Nhưng ta thật sự cần một ít đồ trên người ngài, để giúp đỡ vị bằng hữu của ta, dù ngài có bất cứ yêu cầu gì ta đều cố gắng thực hiện.

“Tốt, đây là ngươi nói a.” Bách Vạn Niên Tuyết Liên gật đầu nói.

- Trước tiên ngươi hãy giúp ta, đừng để bà cô ngoài kia nhổ sạch râu của ta.“Ách…” Lâm Thanh Phong liền đánh cái rùng mình.

“Làm sao? Ngươi không thực hiện được?” Bách Vạn Niên Tuyết Liên cau mày hỏi.

“Không có, ta sẽ cố gắng hết sức.” Lâm Thanh Phong nhanh chóng gật đầu khẳng định.

“Tốt, ta tin ngươi.” Bách Vạn Niên Tuyết Liên gật đầu, sau đó dùng tay đưa vào quần, ngắt lấy một cọng lông…, đưa nó cho Lâm Thanh Phong rồi nói.

- Ta tin tưởng người mà Hàn Ngọc nhìn trúng sẽ không làm ta thất vọng.

“Ách?...Lông…?” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, ngây ngốc tiếp nhận sợi lông.

“Làm sao? Ngươi coi thường nó?” Bách Vạn Niên Tuyết Liên bĩu môi nói.

- Ta thân là Bách Vạn Niên Tuyết Liên, dược tính của một cọng lông chân của ta cũng thừa sức sánh ngang với một đóa Vạn Niên Tuyết Liên rồi.

- Nhưng đây là một trong những sợi lông tinh hoa của ta, không cần biết bằng hữu của ngươi tu vi mạnh hay yếu, chỉ cần không phải tiên nhân, để chữa trị thần hồn, chỉ cần một cọng là đủ.

“Ta không phải ý này.” Lâm Thanh Phong cúi đầu im lặng không nói, một cọng lông từ trong quần như vậy, ai dám ăn a?

“Không cần thì trả lại cho ta.” Bách Vạn Niên Tuyết Liên hừ lạnh.

“Không có, đương nhiên ta cần.” Lâm Thanh Phong nhanh chóng thu cọng lông vào nhẫn trữ vật, nói đùa cái gì? Mặc dù có hơi sai, nhưng vật trân quý như vậy, có ngu mới không cần a?

Nhìn Lâm Thanh Phong thu lại cọng lông, Bách Vạn Niên Tuyết Liên lúc này mới gật đầu nói.

- Hiện tại, ta sẽ thả Hàn Ngọc ra, ngươi hãy đứng ra ngăn cản nàng a.

“Tiền bối, ngươi cứ giao cho ta.” Lâm Thanh Phong tự tin vỗ ngực, một mặt nghĩa chính ngôn từ đáp lời, sau đó lại nhìn về Nguyên Anh nói.- Nguyên Anh, hiện tại ngươi có thể trình diễn pháp thuật của ngươi a.

“Tốt đại ca, ta đã sớm không nhịn nổi.” Nguyên Anh khóe miệng kéo lên nụ cười tự tin trở về cơ thể Lâm Thanh Phong.

Bách Vạn Niên Tuyết Liên hừ một tiếng, sau đó đứng dậy, hai tay bấm pháp quyết, chỉ một lúc sau, từ phía xa xa đã có tiếng hét giận dữ truyền tới. 

- Lão bất tử, ngươi mau ra đây, ta hứa đánh không chết ngươi.

“Nàng tới, mọi chuyện giao cho ngươi a.” Bách Vạn Niên Tuyết Liên đánh cái rùng mình, nhanh chóng chạy về bên cạnh Bạch tiền bối nép sau lưng nàng.

Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, thở ra một hơi, đứng chắp tay sau lưng, thân thể từ từ trôi nổi bồng bềnh đứng giữa không trung.

“Lâm Thanh Phong, ngươi tránh ra.” Băng Thánh sắc mặt giận dữ, tràn đầy sát khí hét lớn.

“Băng Thánh tiền bối, ta đã được nhờ vả ở đây ngăn cản ngươi.” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp lắc đầu nói.

- Vì thế, ngươi trước tiên phải đánh bại ta mới có thể…nhổ râu của hắn.

Lâm Thanh Phong trong lòng khổ không thể tả, Băng Thánh người này giống như một hòn ngọc quý, trong mắt Bách Vạn Niên Tuyết Liên cùng Bạch tiền bối bên kia, cả hai nâng niu nàng như nâng trứng, chạm qua đều sợ vỡ.

Chỉ cần nhìn qua liền biết tu vi của hai người bọn họ cao hơn Băng Thánh không biết bao nhiêu lần, nếu cả hai không muốn thì nàng có thể nhổ râu của Bách Vạn Niên Tuyết Liên được sao?

Nhưng hết lần này tới lần khác, Bách Vạn Niên Tuyết Liên yêu quý bộ râu của mình cũng không kém cạnh Băng Thánh là bao, không muốn để Băng Thánh nhổ râu, một phần lại không muốn làm hại nàng, vì thế liền dẫn tới tình cảnh hiện tại.

“Ngươi tránh ra, bằng không ta sẽ không khách khí.” Băng Thánh thần sắc giận dữ nói.

“Băng Thánh tiền bối, ngài liền bỏ qua lần này a.” Lâm Thanh Phong lắc đầu cười khổ không thôi, hắn cũng không muốn xen vào đâu, nhưng hắn không còn cách nào khác a.

“Ở Luyện khí Viên Mãn liền có thể đánh Luyện Hư Kì, hiện tại đạt tới Nguyên Anh Viên Mãn, có phải ngươi rất tự tin vào thực lực của mình? Tu vi như vậy liền muốn ngăn cản ta?” Băng Thánh hừ lạnh một tiếng, trên tay xuất hiện một thanh kiếm Thần cấp Pháp Khí, lao thẳng về phía Lâm Thanh Phong.

- Ta sẽ cho ngươi biết một sự thật, đứng trước mặt Đại Thừa Kì, ngươi… không là gì cả.

Lâm Thanh Phong cau mày một cái, trong lòng thầm nói.

- Nguyên Anh, tiểu Long không ở đây, thân thể ta không dám chắc có thể chịu nổi Pháp Khí của nàng, lần này liền dựa vào ngươi.

“Tốt đại ca, dựa theo pháp thuật của ta mà làm.” Nguyên Anh trong lòng đáp lời một tiếng, suy nghĩ truyền cho Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong nhắm mắt lại, chắp hai tay vào nhau, Nguyên Lực trong cơ thể bạo phát mà ra truyền vào hai tay, hai tay tách ra, Nguyên Lực bên tay trái tạo thành một chiếc cung lớn màu xám, bên tay phải tạo thành một mũi tên.

Đặt mũi tên lên cung, kéo dây cung, hành động của Lâm Thanh Phong có chút cứng nhắc, dù sao đây cũng là lần đầu hắn sử dụng cung tên, nhưng tất cả diễn ra rất nhanh, chỉ trong chưa đầy một hơi thở liền hoàn thành.

“Băng Thánh tiền bối, pháp thuật này là lần đầu tiên ta sử dụng, ngài cẩn thận a.” Lâm Thanh Phong hét lớn, đồng thời buông ra dây cung.

“Hừ… kiến hôi.” Băng Thánh hừ lạnh một tiếng, nàng cũng không để ý tới lời nhắc nhở của Lâm Thanh Phong, một tên Nguyên Anh Viên Mãn mà thôi, dù cho có nghịch thiên tới mức nào, cũng không thể vượt tứ đại cảnh giới đả thương nàng a?

Chương 296: Nhân Hoàng Phá Diệt Tiễn (2)

Tại thời điểm Lâm Thanh Phong hai tay xuất hiện cung và mũi tên, ở Tiên giới, một đám lão bất tử đồng thời rùng mình ngẩng đầu nhìn trời cau mày, trong lòng tất cả đều nghĩ tới một cái tên.

“Nhân Hoàng?”

Những lão bất tử khác đều như vậy, ngay cả Lạc Long Quân cũng đồng dạng, nhưng không giống những người kia cau mày tự hỏi, Lạc Long Quân ngay từ ban đầu đã sớm nhìn ra Lâm Thanh Phong tu luyện Nhân Hoàng Thánh Kinh, nhưng hắn cũng không nói ra.

Lần này cảm nhận được lực lượng của Nhân Hoàng, Lạc Long Quân liền hiểu được, cười nói.

- Hắc, tiểu tử, cuối cùng cũng làm tới bước này nha.

- Hẳn là những lão bất tử kia đều cảm nhận được đi? Một khi bọn hắn biết được Nhân Hoàng đời này là con cháu của ta thì bọn hắn sẽ cảm thấy thế nào?

Lạc Long Quân ánh mắt có chút mong đợi nhìn lên bầu trời.

….

Đứng ở bên ngoài nhìn vào, Bạch tiền bối cùng Bách Vạn Niên Tuyết Liên hai người đều đồng thời rùng mình.

Băng Thánh không cảm nhận được nguy hiểm vì thế liều mạng xông tới, nhưng bọn họ tu vi cao hơn nàng không biết bao nhiêu lần, nên bọn họ có thể cảm nhận một chút xíu uy lực của pháp thuật này, chỉ mới cảm nhận uy lực mà thôi thì bọn họ đều cảm thấy sợ hãi như vậy, thì Băng Thánh trực tiếp đón nhận hạ tràng sẽ như thế nào? Không cần nói ai cũng biết.

Trong lòng thầm hô một tiếng “Không tốt” Bạch tiền bối liền động thân, thân ảnh của nàng nhanh chóng biến mất, chưa đầy một hơi thở liền xuất hiện sau lưng Lâm Thanh Phong, trước khi hắn buông ra dây cung, liền kéo cả người hắn lệch về một bên.

“Nhân Hoàng Phá Diệt Tiễn” Lâm Thanh Phong trong lòng kêu lên một tiếng, tay phải buông dây cung, mũi tên lấy tốc độ còn nhanh hơn vận tốc ánh sáng không biết bao nhiêu lần rời khỏi cung, bay thẳng một đường.

Nhanh tới mức Băng Thánh cũng không kịp phản ứng, nàng vẫn thuận đà xông về phía trước, nhìn thấy Bạch tiền bối giữ lấy Lâm Thanh Phong thì nàng mới dừng lại nghi hoặc hỏi.

- Bạch tỷ tỷ? Ngươi đang làm gì?

Đùng….

Bạch tiền bối cũng không đáp lời, Băng Thánh chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn từ phía sau lưng, kèm theo đó là gió cực lớn thổi tới.

“Chuyện gì?” Băng Thánh sững sờ xoay người nhìn về phía sau, chỉ thấy một đám mây hình nấm cực lớn cao chọc trời nổi lên, chiếm lấy một vùng trời rộng lớn, khoảng cách xa tới mức thoát khỏi vài chục vạn dặm thần thức của nàng.

“Đó là?” Khoảng cách xa như vậy mà Băng Thánh đều có thể nhìn rõ ràng, mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, gian nan nuốt một ngụm nước bọt, Băng Thánh lúc này mới cảm nhận được trên gương mặt có chút đau đớn, cau mày đưa tay chạm vào chỗ đau, lúc này nàng mới nhận thấy nàng đã bị thương từ bao giờ, trên mặt vẫn còn lưu lại vết máu.

Cũng không cần ai nói, Băng Thánh đều có thể tự mình hiểu được, đám mây hình nấm phía xa kia là do pháp thuật của Lâm Thanh Phong gây ra, lực phá hoại này, chỉ cần nàng trúng chiêu liền chết a, ngay cả thần hồn cũng nát, không thể nào phục sinh.

Băng Thánh một mặt ngây ngốc nhìn về Lâm Thanh Phong, chỉ thấy hắn cũng một mặt mộng bức ngơ ngác nhìn về phía đám mây hình nấm, thật lâu vẫn chưa thể lấy lại bình tĩnh.

“Con mẹ nó Nguyên Anh? Uy lực kinh khủng như vậy…ngươi để ta bắn Băng Thánh?” Lâm Thanh Phong tức giận không thôi trong lòng la hét hỏi.

- Quan trọng hơn,… lúc trước ngươi muốn ta “hưởng” loại pháp thuật này?

“Đại ca, ta cũng không biết nha.” Nguyên Anh một mặt khổ không thể tả xoắn xuýt nói.

- Nói nó là pháp thuật ta suy diễn ra, nhưng thực chất giống như ta đã biết rõ như vậy, chỉ cần ta cố gắng nhớ lại một chút là được rồi, đây cũng là lần đầu tiên ta biết được uy lực của nó a.

Nghe Nguyên Anh giải thích, Lâm Thanh Phong cũng không biết phải nói như thế nào, chỉ đành lắc đầu thở ra một hơi, nhưng trong lòng cũng âm thầm cảm thấy may mắn, nếu Băng Thánh thực sự trúng chiêu này, hắn cũng không biết phải giải thích thế nào với Tiếu Hồng Trần a.“Băng Thánh…tiền bối?” Lâm Thanh Phong có chút xoắn xuýt gãi đầu hỏi.

“Tốt rồi, mau trở về.” Bạch tiền bối thở ra một hơi nhẹ nhõm lạnh nhạt nói, nàng nhìn ra Lâm Thanh Phong không phải cố ý, ánh mắt hắn lúc thi triển pháp thuật đều không có một tia sát khí nào, thậm chí hắn còn thu lại một phần sức lực, vì thế tốc độ của mũi tên đã giảm đi một phần.

Còn bằng không, dù cho nàng trong phút cuối liền kéo hắn làm lệch hướng mũi tên, thì Băng Thánh cũng không thể nào tránh thoát một kiếp này.

Bởi vì nhìn ra, nên nàng cũng không trách cứ Lâm Thanh Phong sử dụng một pháp thuật uy lực lớn như vậy với Băng Thánh, Bạch tiền bối nhìn về Băng Thánh hừ lạnh một tiếng.

- Còn có ngươi Hàn Ngọc, tiểu tử này trước đó đã nhắc nhở ngươi, vì sao ngươi không tránh? Có phải đại tới Đại Thừa kì liền nghĩ chính mình bất khả chiến bại rồi? Bắt đầu coi thường mọi thứ?

“Bạch tỷ tỷ…” Băng Thánh cúi đầu xoắn xuýt, nhưng Bạch tiền bối lại lạnh lùng cắt ngang.

- Câm miệng.

- Ta nói cho ngươi biết, nếu không phải hắn không muốn giết ngươi, đồng thời thu lại một phần thực lực, thì ngay cả ta cũng không cứu được ngươi.

- Trở về bế quan diện bích, tự mình suy ngẫm lại đi.

“Ta đã biết, Bạch tỷ tỷ.” Băng Thánh cúi đầu nhận lỗi, mặc dù bình thường nàng rất lạnh lùng cao ngạo, nhưng đứng trước mặt Bách Vạn Niên Tuyết Liên, Bạch tiền bối cùng Tiêu Hà, nàng là vãn bối phải nghe lời dạy bảo, không dám cãi lại.

Bạch tiền bối gật đầu một cái, sau đó lại nhìn về phía Lâm Thanh Phong rồi nói.

- Đồ vật các ngươi muốn cũng đã có, việc Bách Vạn nhờ cậy cũng đã làm, hiện tại các ngươi hãy trở về đi.

“A…” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, hắn cũng biết lần này đã đắc tội Bạch tiền bối rồi, dù không tới mức trở thành kẻ thù, nhưng trong nhất thời nàng sẽ không tha thứ cho bản thân mình, chỉ đành cúi đầu.

- Xin lỗi Bạch tiền bối cùng Bách Vạn tiền bối, chúng ta xin phép rời đi trước.
- Tiểu Long, chúng ta rời đi.

Tiểu Long cũng không nói gì liền bay trở vào trong tay áo Lâm Thanh Phong, theo hắn rời đi.

“Các ngươi đợi một chút.” Bạch tiền bối lạnh nhạt lên tiếng, ngăn cản Lâm Thanh Phong cùng Băng Thánh hai người, sau đó lại nhìn về Bách Vạn Niên Tuyết Liên.

“Không có, ta sẽ không đưa, đánh chết cũng không đưa.” Như hiểu được cái gì, Bách Vạn Niên Tuyết Liên đánh cái rùng mình, hai tay ôm đầu ngồi xuống run rẩy.

Bạch tiền bối lạnh lùng hừ một tiếng.

- Chỉ là một bộ râu mà thôi, để lại cũng không có chỗ dùng.

- Hàn Ngọc, tới giúp hắn, sau đó hãy cùng Lâm Thanh Phong người này rời khỏi đây.

- Còn có, lần sau nhớ phải sử dụng lệnh bài để tiến vào trận pháp, nếu lại bị lạc thì chúng ta sẽ không cứu ngươi.

Bạch tiền bối nói xong liền xoay người rời đi, nàng không sợ rằng Bách Vạn Niên Tuyết Liên bỏ chạy, dù sao những lần trước cứ cách vài chục hay vài trăm năm thì Băng Thánh sẽ tới đây đem râu của Bách Vạn Niên Tuyết Liên cạo một lượt nhưng hắn chỉ có thể ủy khuất khóc lóc mà thôi, cũng không có hành động quá mức.

Nhưng lần này lại khác, vừa lúc nãy, Bách Vạn Niên Tuyết Liên lại đưa tiễn Lâm Thanh Phong một sợi lông, đó thật ra là một trong số những nhánh rễ chính của hắn.

Bách Vạn Niên Tuyết Liên sống hơn trăm vạn năm cũng chỉ tạo ra được vài nhánh rễ chính mà thôi, vì thế phải biết cọng lông này trân quý tới mức nào, lần này lại lấy ra đưa tiễn Lâm Thanh Phong, mặc dù có chút phá của, nhưng Bạch tiền bối cũng không ngăn cản, dù sao thì đây cũng không phải đồ vật của nàng.

Bách Vạn Niên Tuyết Liên đã mất đi một sợi rễ chính, thực lực của hắn đương nhiên sẽ bị hao tổn rất nhiều.

Bạch tiền bối muốn hắn dồn hết sử dụng lượng tinh hoa thể để tái tạo lại sợi rễ chính, suy cho cùng thì bộ râu của Bách Vạn Niên Tuyết Liên chỉ là những nhánh rễ phụ mà thôi, chúng không giúp hắn hấp thụ được bao nhiêu Linh Khí, lại còn phải tốn thêm tinh hoa trong cơ thể để nuôi dưỡng.

Không bằng để hắn dùng lượng tinh hoa này, nuôi dưỡng lại sợi rễ chính, một khi khôi phục thực lực, Bách Vạn Niên Tuyết Liên muốn bao nhiêu bộ râu lại không được?

Trong mắt của Bạch tiền bối cùng Bách Vạn Niên Tuyết Liên, thì những sợi rễ phụ này có cũng được mà không có cũng được, nhưng đối với tu sĩ, thì những sợi râu này liền là trân bảo, có thể giúp tăng trưởng thần hồn, Băng Thánh trong chưa đầy vạn năm liền có thể trở thành Đại Thừa Kì, phần lớn cũng nhờ nàng có những sợi râu này a.

“A? Tốt thôi, Bạch tỷ tỷ.” Nghe được Bạch tiền bối nhắc nhở, Băng Thánh lúc này liền giật mình, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nở nụ cười ác ý nói.

- Hắc hắc, Bách Vạn đại ca, ngươi quyết định như thế nào đây?

“Không có, Hàn Ngọc, ta không cần làm đại ca, chỉ cầu ngươi bỏ qua cho ta a.” Bách Vạn một mặt nước mắt nước mũi, đau khổ cầu xin, nhưng đáp lại hắn chỉ có nụ cười đầy ác ý của Băng Thánh.

Bách Vạn Niên Tuyết Liên tâm đều muốn hỏng, nhanh chóng nhìn sang Lâm Thanh Phong, trong mắt hắn hiện tại chỉ có Lâm Thanh Phong một người có thể cứu bộ râu của hắn mà thôi.

Một vị da đen đại thúc quỳ xuống một mặt nước mắt nước mũi đau khổ cầu xin kiểu này quá cay con mắt, đồng thời cũng không muốn làm trái lời Bạch tiền bối, Lâm Thanh Phong chỉ còn cách che mặt xoay đầu đi chỗ khác không muốn nhìn,.

“Không có cách Bách Vạn đại ca, ngươi cũng nghe Bạch tỷ tỷ nói rồi, ngươi nhận mệnh a.” Băng Thánh lắc đầu cười như không cười nói.

“A…Không muốn…đừng nha… đừng…”

…..Hết Chương 296….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau