HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 286 - Chương 290

Chương 287: Lễ vật (3)

Khoảng cách giữa bọn người Lâm Thanh Phong cùng hang động, nơi mà những đệ tử Hàn Băng Tông ở lại cũng không quá xa, chỉ cần bay vài giờ đồng hồ là bọn người Lâm Thanh Phong đã tới nơi.

Đây là do tốc độ bay của Tiếu Hồng Trần quá chậm, vì thế bọn người Lâm Thanh Phong phải thả chậm tốc độ để bay cùng hắn, còn bằng không, với tốc độ của Lâm Thanh Phong thì bọn hắn chỉ cần mất vài chục phút là có thể tới nơi.

“Tỷ phu, hang động phía trước là nơi mà bọn đệ đã ở lại.” Tiếu Hồng Trần từ đầu tới cuối vẫn ôm lấy Lam Ngọc trên tay, lúc này hắn liền nói.

“Ồ? Hai mươi tên Trúc Cơ kì tầng 1, tuy rằng tông môn nào cũng có thể xuất ra, nhưng để một đoàn đội như vậy liền nhận nhiệm vụ săn giết 30 con Yêu Thú cấp 2? Thật không hổ danh là Hàn Băng Tông có Đại Thừa kì tọa trấn nha.” Lâm Thanh Phong nói lời này cũng không mang hàm ý gì khác, hắn thực sự nhìn ra được một chút thực lực của Hàn Băng Tông.

“Haha,…” Nghe được lời nói của Lâm Thanh Phong, Tiếu Hồng Trần tự hào mỉm cười, nhưng rồi hắn lại lắc đầu nói.

- Tỷ phu, ngươi cũng đừng nói vậy, bọn họ đa phần đều là những tên gà mờ mà thôi.

- Nếu thực lực của bọn họ thật sự mạnh, thì ta cũng không phải nhận nhiệm vụ đi theo hộ pháp bọn họ à.

“Haha…” Lâm Thanh Phong lắc đầu cười, hắn biết rõ Tiếu Hồng Trần chỉ khiêm tốn mà thôi.

Tuy nói rằng Yêu Thú cấp 2 ngang ngửa với Trúc Cơ Kì tu sĩ, nhưng Yêu Thú trời sinh thần lực, tu sĩ thì không được như vậy, nên dù là một tên Trúc Cơ kì Viên Mãn bình thường, cũng chưa chắc có thể đánh ngang tay với một con Yêu Thú cấp 2 a, đừng nói tới việc giết hoặc bắt sống nó.

Mà Hàn Băng Tông lại để một đoàn đội gồm hai mươi tên Trúc Cơ kì tầng 1 đi săn giết hoặc bắt sống 30 con Yêu Thú cấp 2, đây không phải nói thực lực của Hàn Băng Tông rất mạnh mẽ sao?

….

“A? Hồng Trần sư huynh, ngươi đã về? Còn có Lam Ngọc sư muội, ngươi cũng an toàn a?...” Đám nữ tu sĩ của Hàn Băng Tông ngay lúc nhìn thấy Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc xuất hiện liền nhanh chóng chạy tới vây lấy hai người, căn bản cũng không để ý tới bọn người Lâm Thanh Phong ở bên cạnh đang một mặt mộng bức nhìn cảnh này, chỉ có tiểu Linh vẻ mặt không quan tâm khoanh tay đứng một bên.

“Coi bộ tiểu Trần tại Hàn Băng Tông rất được hoan nghênh nha.” Lâm Thanh Phong nói nhỏ.

“Là đệ tử của Băng Thánh, tu luyện hơn hai mươi năm liền đạt tới Nguyên Anh kì, tính cách hòa ái, dễ gần, lại thêm vẻ ngoài ưa nhìn, đương nhiên sẽ được lòng của mọi người a.” Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười gật đầu nói.

“A? Chàng nhìn xem, những tên nam nhân kia lại làm sao? Vì sao bọn hắn lại như vậy?” Nam Cung Mị Ảnh có chút không hiểu thấu nhìn về đám nam đệ tử đang ôm nhau ngồi khóc ở một góc hang động.

Đối với câu hỏi này của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong chỉ biết lắc đầu cười khổ nói.

- Lão bà, ngươi nhìn kĩ một chút, bên đó có vài tên cứ cách một khoảng thời gian ngắn lại nhìn tiểu Trần với ánh mắt “oán phụ” thế kia.

- Không cần nói thì ai cũng biết được người trong mộng của bọn hắn bị tiểu Trần dẫn chạy a.

“Ồ? Thì ra là vậy sao?” Nam Cung Mị Ảnh phì cười, Lâm Thanh Phong chỉ biết lắc đầu cảm thán.

- Nhìn biểu hiện của bọn hắn, ta đoán rằng tiểu Trần đang là công địch của tất cả nam tu sĩ trong Hàn Băng Tông a.

Mặc dù Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đã đè thấp thanh âm, nhưng Tiếu Hồng Trần dù gì cũng có tu vi Nguyên Anh kì, khoảng cách của bọn họ lại quá gần, đương nhiên hắn nghe hết tất cả, ho nhẹ một cái, hắn liền hướng về những vị nữ tử xung quanh nói.

- Mọi người hãy yên lặng một chút, ta có điều muốn nói.

Tiếu Hồng Trần dứt lời, tất cả nữ tu đều đồng loạt im lặng, đám nam tu sĩ ở phía trong cũng dừng khóc, cả bọn ngay lập tức chạy tới đứng nghiêm túc nhìn Tiếu Hồng Trần, cả hang động mới vừa rồi còn đang ồn ào, hiện tại lại trở nên an tĩnh như chết, ngay cả tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.

“A? Kỉ luật tốt như vậy? Chẳng trách sao Hàn Băng Tông có thể tự tin để bọn họ ra ngoài săn giết Yêu Thú cấp 2.” Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đồng thời ngạc nhiên, chỉ có tiểu Linh ngay từ ban đầu vẻ mặt cũng không có gì biến hóa.
Nhìn những vị sư muội, sư đệ đã tập trung đông đủ, Tiếu Hồng Trần gật đầu nghiêm túc nói.

- Ta nghĩ mọi người cũng hiểu được, mục đích chính của nhiệm vụ này là để mọi người ra ngoài thực chiến nâng cao thực lực đúng không?

“Đúng vậy Hồng Trần sư huynh.” 21 vị đệ tử Hàn Băng Tông, ngay cả Lam Ngọc đều lập tức đáp lời.

Tiếu Hồng Trần gật đầu rồi tiếp tục nói.

- Nếu như, ta có biện pháp giúp thực lực của mọi người trong khoảng thời gian ngắn nâng cao thêm một bước, không lưu lại tai họa ngầm, nhưng quá trình sẽ rất gian khổ, như vậy mọi người có đồng ý tiếp nhận hay không?

“Có, Hồng Trần sư huynh.” 21 người đồng loạt đáp.

“Tốt lắm.” Tiếu Hồng Trần nghiêm túc gật đầu, sau đó hắn đi tới bên cạnh Lâm Thanh Phong rồi nói.

- Trước tiên ta giới thiệu với mọi người một chút, đây là tỷ phu của ta, hắn gọi là Lâm Thanh Phong.

- Lần này nhờ có tỷ phu, mà Lam Ngọc mới có thể an toàn trở về, mọi người hãy cảm tạ hắn.

“Cảm tạ, tỷ phu.” 21 người đồng loạt đáp.

“Cắt, từ khi nào ta trở thành tỷ phu của các ngươi?” Lâm Thanh Phong một đầu mồ hôi lạnh, nhanh chóng hét lên.

Nhờ mang theo huyết mạch Thần Long, hắn có thể lờ mờ cảm nhận được, 21 người này không có người nào có cùng huyết hống, cũng có nghĩa rằng để trở thành tỷ phu của 21 người, thì hắn ít nhất phải cưới 21 vị tỷ tỷ của bọn họ a.

Trong trường hợp bình thường, nếu vị nào tỷ tỷ xinh đẹp thì vẫn có thể suy nghĩ một chút, nhưng vấn đề chính ở đây là Nam Cung Mị Ảnh đứng bên cạnh nghe hai tiếng “tỷ phu” này liền nổi sát khí a, tội danh này Lâm Thanh Phong hắn gánh không nổi.

“Hắc, tỷ phu, ngài đã là tỷ phu của Hồng Trần sư huynh, đương nhiên cũng là tỷ phu của bọn ta á.” Lam Ngọc lúc này mới cười nói.
“Lão bà, nàng nhìn xem, ta vô tội á.” Lâm Thanh Phong không quản mặt mũi, một mặt nước mắt nước mũi chảy đầy, ôm lấy chân Nam Cung Mị Ảnh khóc lóc cầu xin.

“A? tỷ phu… ngươi…” Tiếu Hồng Trần nhìn cảnh này liền mộng bức không nói nên lời.

“Ngươi cái heo đồng đội, ngươi đang muốn hại chết ta a, ngươi không nhìn thấy vẻ mặt hiện tại của Mị Ảnh sao?” Lâm Thanh Phong trong lòng khổ không thể tả.

Nam Cung Mị Ảnh lúc bình thường rất dễ nói chuyện, nhưng một khi nàng nổi lên sát khí, nàng sẽ rất đáng sợ, cộng thêm mấy năm nay nàng ở một bên nhìn tiểu Linh hành hạ Nguyên Anh, có trời mới biết Nam Cung Mị Ảnh đã học được những gì.

Nam Cung Mị Ảnh ở một bên nhìn, thì Lâm Thanh Phong làm sao không nhìn? Mặc dù bình thường hắn không nói, nhưng trong lòng hắn cũng có chút sợ hãi, bởi vì biết rõ điều này, nên Lâm Thanh Phong liền dùng mọi biện pháp để “bảo vệ mạng nhỏ” a.

Nam Cung Mị Ảnh im lặng một lúc lâu rồi gật đầu.

- Lần này… cho qua.

“Con mẹ nó, rốt cục thoát.” Lâm Thanh Phong lúc này mới thở ra một hơi, hắn ngay lập tức đứng lên chắp hai tay sau lưng một dạng “thế ngoại cao nhân” gật đầu nói.

- Mọi người tốt, ta là Lâm Thanh Phong, về sau mọi người cứ gọi Phong ca ca là được.

“Tỷ phu,… ngươi tiết tháo đâu?” Tiếu Hồng Trần im lặng không nói, hình tượng “cao nhân” lúc này của Lâm Thanh Phong làm ra có trứng dùng à? Không nhìn thấy 21 đệ tử Hàn Băng Tông đều im lặng cúi đầu trầm mặc sao?

“Con mẹ nó, các ngươi ít nhất cũng phải nói vài lời à? Ta cũng biết xấu hổ a.” Lâm Thanh Phong trong lòng khổ không thể tả, lúc này Nam Cung Mị Ảnh mở lời phá vỡ bầu không khí trầm mặc.

- Tự giới thiệu một chút, ta là Nam Cung Mị Ảnh.

“Mị Ảnh tỷ tỷ tốt.” 21 vị đệ tử đồng loạt trả lời, mặc dù Lâm Thanh Phong có như thế nào đi chăng nữa, nhưng dù gì bọn hắn cũng là người thân của Tiếu Hồng Trần, mặt mũi đương nhiên là phải cho, trước đó 21 người đồng thời im lặng chỉ là do bọn hắn có chút bất ngờ trước tính cách của Lâm Thanh Phong mà thôi.

“Lão bà,…” Lâm Thanh Phong như nắm lấy được một cọng rơm cứu mạng, chỉ thấy Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười gật đầu, sau đó nàng lại hướng về những người kia rồi nói.

- Về sau cũng không cần phải nghiêm túc như vậy.

“Đã rõ, thưa Mị Ảnh tỷ tỷ.” 21 người nghiêm túc đáp lời.

“Những lời lúc nãy tiểu Trần, ta nghĩ rằng các ngươi cũng đoán được một chút đi?” Nam Cung Mị Ảnh cũng không đợi những người kia trả lời, mà tiếp tục nói tiếp.

- Những ngày tiếp theo, việc luyện tập của mọi người sẽ có chúng ta ở một bên chỉ dẫn.

- Nội dung tập luyện chúng ta đã vạch ra sẵn, nhưng vẫn phải nhìn vào thực lực hiện tại của mỗi người mà thay đổi một chút.

- Ngoại trừ Lam Ngọc đã lựa chọn từ trước, thì hiện tại có hai mức độ cho mọi người lựa chọn, một là “Dễ”, còn hai là “Bình Thường”, mọi người hãy tự chọn lấy cho mình một mức độ rồi nói cho ta biết.

- Và đây cũng là phần lễ gặp mặt mà chúng ta dành cho mọi người, hãy nhớ là phải cân nhắc cho thật kĩ trước khi đưa ra lựa chọn a.

….Hết chương 287….

Chương 288: Lễ vật (4)

“A? Lần đầu mới thấy được lễ vật kiểu này a?” Nam Cung Mị Ảnh dứt lời, toàn bộ 21 người phía dưới đều trợn mắt há mồm.

Nam Cung Mị Ảnh cũng đã dự đoán trước được phản ứng của bọn họ, ngay cả chính bản thân nàng, sau khi nghe thấy dự định của Lâm Thanh Phong thì nàng cũng phải mất một lúc sau mới có thể chấp nhận đây, còn những người này chỉ là vừa mới gặp mặt, bọn họ không ngạc nhiên mới có quỷ a, Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi tiếp lời.

- Nói là lễ vật, nhưng các ngươi cũng có thể hiểu rằng chúng ta sẽ ở một bên chỉ điểm cho các ngươi, giúp các ngươi nâng cao thực lực.

“Nếu người nào không đồng ý tiếp nhận huấn luyện, chúng ta sẽ chuẩn bị một phần lễ vật khác dành riêng cho mỗi người.” Lâm Thanh Phong nói hết câu, Nam Cung Mị Ảnh gật đầu nói vào.

“A? Lão bà, ngươi có phải nói nhầm rồi? Ngươi cũng biết rõ ta là một tên nghèo bức nha, ta đi đâu tìm lễ vật cho bọn họ?” Lâm Thanh Phong bên ngoài vẫn một mặt không đổi sắc, yên lặng đứng bên cạnh không lên tiếng, nhưng trong lòng hắn khổ không thể tả, Nam Cung Mị Ảnh tiếp tục nói.

- Nhưng, ta phải nói trước, nếu ngay từ đầu đã không đồng ý tiếp nhận huấn luyện, về sau nếu người muốn thay đổi chủ ý tham dự vào khóa huấn luyện, khi đó chúng ta sẽ không quản tới việc các ngươi có gặp nguy hiểm hay không.

- Cũng đừng hy vọng rằng khi đó tiểu Trần sẽ đứng ra cứu các ngươi, hắn đã tham gia một cuộc huấn luyện khác, sẽ không có thời gian để quan tâm cho các ngươi.

“A? Ngay cả Hồng Trần sư huynh cũng tham gia huấn luyện? Có thật vậy không Hồng Trần sư huynh?” 21 người đồng loạt nhìn về Tiếu Hồng Trần, chỉ thấy hắn lạnh nhạt gật đầu nói.

- Đúng là ta cũng tham gia huấn luyện, khi đó ta sẽ không có thời gian để ý tới an toàn của các ngươi.

- Mặc dù ta không biết, lễ vật của tỷ phu dành cho những người không tham gia huấn luyện là thứ gì, nhưng ta khẳng định giá trị của chúng sẽ không nhỏ, ít nhất Luyện Hư kì tu sĩ đều phải động tâm.

Tiếu Hồng Trần cũng không nói dối, ít nhất theo hắn suy nghĩ là như vậy, Lâm Thanh Phong một người có thể dạy ra một tên đệ tử đánh ngang tay bốn vị Hợp Thể Kì Viên Mãn mà không một lần nào bị thương, chưa kể tới, bản thân Lâm Thanh Phong có thể hóa thân thành một con Yêu Thú ít nhất là cấp 6, như vậy bảo vật trên người Lâm Thanh Phong sẽ ít đi đâu?

Tiếu Hồng Trần nói tới đây, toàn bộ 21 người đều đỏ mắt nhìn chằm chằm vào Lâm Thanh Phong, khiến hắn nổi lên một trận ác hàn, trong lòng kêu khổ không thôi.

- Con mẹ nó, heo đồng đội, ngươi đừng tiếp tục hãm hại ta, ta chỉ có thân xác này thôi, ngươi muốn ta tự cắt mình thành 21 mảnh rồi chia cho bọn họ sao?

Trong khi Lâm Thanh Phong khóc không ra nước mắt, Tiếu Hồng Trần lại tiếp tục nói.

- Nhưng ta khuyên các ngươi không nên lựa chọn phần lễ vật này.

- Nguyên nhân rất đơn giản, các ngươi không có đủ thực lực.

- Các ngươi có thể cầm lấy bảo vật đem đi bán, nhưng các ngươi chỉ là Trúc Cơ kì tu sĩ mà thôi, sau khi bán được bảo vật, bao nhiêu người sẽ đỏ mắt với số tài sản mà các ngươi thu về? Các ngươi có thể chắc chắn rằng chính mình sẽ sống sót khi giữ trong tay số tài sản đó sao?

Tiếu Hồng Trần nói xong, 21 người đều lâm vào trầm mặc, chỉ có Lâm Thanh Phong vẻ mặt không thay đổi, nhưng trong lòng đang vui vẻ hò hét.

- Đúng rồi, tiểu Trần, ta đã nhìn lầm ngươi, ngươi không phải heo đồng đội, ngươi là một cái đồng đội tốt a.

- Mau tiếp tục lắc lư bọn hắn, đừng để bọn hắn chọn lấy bảo vật a.

“Ta chỉ có thể nói bấy nhiêu, quyết định vẫn là ở mỗi người các ngươi, hiện tại hãy trở về tiếp tục suy nghĩ, sáng mai hãy cho chúng ta câu trả lời.” Tiếu Hồng Trần nói ra một câu cuối cùng, rồi xoay người rời đi, Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức nhìn theo.
- A? Tiểu Trần? Ngươi có lầm hay không? Ngươi tiếp tục lắc lư bọn hắn a? Ngươi nói bấy nhiêu lỡ như bọn hắn vẫn chọn bảo vật thì sao?

Nhưng sự thật là Lâm Thanh Phong đã suy nghĩ quá nhiều, hay nói đúng hơn là hắn đã xem thường vị trí của Tiếu Hồng Trần trong lòng những đệ tử Hàn Băng Tông này, chỉ thấy Tiếu Hồng Trần còn chưa đi được năm bước chân, thì 21 người kia đã đồng thanh lên tiếng.

- Thanh Phong đại ca, Mị Ảnh tỷ tỷ, chúng ta đồng ý tiếp nhận huấn luyện, và đồng thời chọn loại bình thường huấn luyện.

Tiếu Hồng Trần không tiếp tục rời đi mà ngay lập tức dừng lại, khóe miệng kéo lên nụ cười.

“A? Các ngươi suy nghĩ nhanh như vậy? Thật sự không muốn bảo vật sao?” Lâm Thanh Phong cơ hồ bật thốt lên những lời này mà không suy nghĩ, khiến 21 người đều trầm mặc không đáp, mặc dù không biết lễ vật đó là gì, nhưng vật mà ngay cả Luyện Hư kì cường giả cũng động tâm, đương nhiên là nội tâm bọn họ cũng thèm muốn chết a.

Nhìn bọn họ như vậy Lâm Thanh Phong hối hận muốn chết, chỉ muốn tự mình tát mình vài bạt tai, nhưng lúc này Lam Ngọc lại che miệng cười nói.

- Tỷ phu, ngươi đừng trêu chọc mọi người, mọi người cũng rất khó khăn mới có thể làm ra quyết định từ bỏ bảo vật nha.

“Con mẹ nó, may mà có Lam Ngọc.” Lâm Thanh Phong nội tâm thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng bề ngoài hắn chỉ cười nói.

- Hắc, là lỗi của ta.

- Tốt, hiện tại thời gian vẫn còn sớm, nếu mọi người đều đã đồng ý, như vậy chúng ta liền ra ngoài nha.

“Tốt.” Dưới tiếng hô hào của 21 người, Lâm Thanh Phong dẫn đầu đoàn người bước ra khỏi hang động.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, Nguyên Anh trong cơ thể theo đó mà đi ra ngoài, mang theo vẻ mặt sinh không thể luyến rồi nói.

- Tiểu Trần cùng Lam Ngọc, hai người các ngươi đi theo ta.Nguyên Anh nói xong liền dẫn đầu bay đi, nó cũng không để ý tới những người xung quanh đang trợn mắt nhìn chằm chằm vào nó.

“Haha, nó là Nguyên Anh của ta, nó có chút đặc biệt, mọi người cũng đừng để ý tới nó.” Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi lại nói.

- Tiểu Trần cùng Lam Ngọc, hai người hãy đi theo nó, nó sẽ huấn luyện cho cả hai.

Tiếu Hồng Trần nghe được lời này thì liền có chút thất vọng, mặc dù Nguyên Anh của Lâm Thanh Phong có chút khác biệt với những Nguyên Anh khác, nhưng Nguyên Anh dù sao cũng là Nguyên Anh, nó không thể nào mạnh mẽ như bản thân Lâm Thanh Phong a, nhận ra vẻ mặt của Tiếu Hồng Trần, Lâm Thanh Phong cười nói.

- Hai người cũng đừng coi thường nó, nhất là tiểu Trần a, ta đã từng nói qua, Nguyên Anh của ta rất đặc biệt, mặc dù bình thường nó chỉ là một con hàng vừa lười, lại ưa thích tác tử, nhưng nó có thể nghĩ ra những ý tưởng rất độc đáo.

- Và thực lực của nó cũng không kém đi đâu, ít nhất ta có thể khẳng định một điều, hiện tại dù cho Hợp Thể kì đứng trước mặt nó cũng chỉ có thể làm bao cát cho nó tùy ý đánh mà thôi.

“Cái gì?” Tiếu Hồng Trần, Lam Ngọc cùng 21 tên đệ tử Hàn Băng Tông tập thể ngây người, một cái Nguyên Anh treo lên đánh Hợp Thể Kì? Nghe cũng chưa từng nghe qua, vượt ba đại cảnh giới treo lên đánh người? Đây còn là Nguyên Anh sao? “Một chút đặc biệt” này có phải hơi quá phận đi? Ngay cả Băng Thánh loại tồn tại này cũng không thể dùng tu vi Nguyên Anh đứng ra ngăn cản Hợp Thể Kì à?

“Tốt, hiện tại hai người mau đi theo nó, nó vẫn là một cái lười trứng, cũng đừng để nó chạy mất nha.” Lâm Thanh Phong cười nói.

“A? Lam Ngọc, chúng ta mau đi thôi.” Được Lâm Thanh Phong nhắc nhở, Tiếu Hồng Trần liền ngay lập tức ôm lấy Lam Ngọc bay theo Nguyên Anh, hắn tin tưởng Lâm Thanh Phong sẽ không lừa hắn.

Nhìn hai người rời đi, Lâm Thanh Phong lúc này mới gật đầu nhìn tiểu Linh rồi nói.

- Phiền ngươi hãy đi theo bọn họ, ta dám cá, Nguyên Anh con hàng này sẽ không làm tròn trách nhiệm, mà chỉ phân ra hai cái tiểu Nguyên Anh để chỉ dẫn tiểu Trần cùng Lam Ngọc mà thôi, còn nó sẽ ở một bên vụng trộm lười, hoặc chạy đi mất.

“Được rồi, chuyện này cứ để ta giải quyết.” Tiểu Linh ngay từ ban đầu chỉ yên lặng đứng nhìn, lúc này mới gật đầu đáp ứng, sau đó cả người liền biến mất, hóa thành một đạo lưu quang bay thẳng về hướng ba người Tiếu Hồng Trần vừa đi.

Lúc này, Lâm Thanh Phong mới nhìn về 21 người còn ở lại rồi nói.

- Vì vấn đề giới tính, nên ta đề nghị mọi người hãy chia thành hai đội nhỏ, nam nhân hãy theo ta, còn nữ nhân hãy đi theo Mị Ảnh.

- Hai người chúng ta trước tiên sẽ đánh giá thực lực của mỗi người trước.

- Hiện tại, ta sẽ đặt ra mục tiêu của lần huấn luyện này, trong vòng hai năm, các ngươi mỗi người dùng cảnh giới Trúc Cơ kì phải tự mình săn giết 30 con Ảnh Tử cùng một lúc.

- Đừng lo lắng về số lượng Ảnh Tử không đủ, ta có biện pháp dẫn dụ bọn chúng tới đây mặc cho các ngươi săn giết, vì thế mọi người hãy nhớ phải liều mạng, dùng hết sức lực nha.

“A? Cái gì? Chúng ta vừa nghe cái gì?” 21 người còn lại tập thể lâm vào mộng bức, thật lâu sau cũng không thể thoát ra được.

….Hết Chương 288…

Chương 289: Hai năm

“Tốt rồi, tất cả mọi người đều hoàn thành nhiệm vụ a, chúng ta có thể nghỉ ngơi được rồi.” Lâm Thanh Phong vui vẻ vỗ tay cười nói.

“A, lão Thiên a, rốt cục cũng xong.” 21 tên đệ tử Hàn Băng tông, cả nam nhân lẫn nữ nhân, tất cả đều đồng dạng một mặt sinh không thể luyến nằm rạp xuống mặt đất thở hổn hển, trước mặt bọn hắn là đầy rẫy xác chết Yêu Thú, tất cả đều đồng dạng là một loài Ảnh Tử Yêu Thú cấp 2, số lượng cơ hồ đều có thể xếp thành một tòa núi nhỏ.

“Hắc hắc, hai năm này mọi người làm rất tốt nha.” Lâm Thanh Phong cười nói.

- Nhưng hiện tại cũng chưa tới lúc nghỉ ngơi á, mau thu thập chiến lợi phẩm nha.

Đánh chết Yêu Thú rồi thu thập chiến lợi phẩm, là một chuyện rất bình thường, mỗi vị tu sĩ đều sẽ làm như vậy, nhưng 21 tên đệ tử Hàn Băng Tông này lại không một người nào muốn làm.

Dùng tu vi Trúc Cơ Kì, mỗi ngày đều phải đánh giết Ảnh Tử, một lần vài chục con, trong suốt hai năm trời, ngay cả chính bọn họ cũng không đếm nổi số lượng mình đã giết, bọn họ chỉ biết rằng, nhẫn trữ vật của bọn họ từ lâu đã đầy ắp, không thể nào chứa thêm bất kì thứ gì nữa.

Ngay cả những nữ tu sĩ, những người rất quan tâm vấn đề sạch sẽ đều cắn răng vứt bỏ đống y phục của mình ra khỏi nhẫn trữ vật, để có thêm chỗ trống chứa nội đan cùng xác Ảnh Tử. 

Cộng thêm trong khoảng thời gian này, lương thực của bọn họ đều đã tiêu hao sạch sẽ, Trúc Cơ kì cũng không thể tích cốc, vì thế bọn họ đành phải ăn thịt đám Ảnh Tử này để sống sót, ăn suốt hai năm trời, bọn họ nhìn thấy Ảnh Tử đều muốn chạy xa, làm sao còn nổi lên hứng thú thu thập chiến lợi phẩm từ Ảnh Tử đây?

Còn về phần bị thương, trong lúc tập luyện? Có tiểu Linh một bên, mỗi ngày đều đúng giờ cho bọn họ vào ngâm Linh Tuyền, cộng thêm Linh Khí nồng đậm, thương thế của bọn họ chỉ cần vài giờ liền khỏi hết.

Nhìn 21 người căn bản không muốn động đậy, Lâm Thanh Phong chỉ biết gãi đầu cười khổ.

- Không biết Lam Ngọc cùng tiểu Trần như thế nào? Mong rằng bọn họ không bị Nguyên Anh chơi hỏng a.

“Chàng muốn biết thì hãy qua đó nhìn một chút nha, nơi này cứ để thiếp trông coi là được.” Nam Cung Mị Ảnh cười nói.

“Như vậy đành phiền nàng rồi.” Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi bay đi.

Mặc dù khoảng cách có chút xa, nhưng giữa Nguyên Anh và Lâm Thanh Phong vẫn có chút cảm ứng, hắn chỉ cần xác định phương hướng một chút là có thể tới được.



Ở một bên khác, Tiếu Hồng Trần mồ hôi đầy người, trên người thương tích chồng chất, lưng đeo thanh Hắc Thiết Kiếm, thở hổn hển, trước mặt hắn là một cái Nguyên Anh bản thu nhỏ khoanh tay cười nói. 

- Tiểu Trần, phải cố lên nha, hiện tại đã là buổi chiều, nếu như tới tối, ngươi vẫn không thể đánh bại phân thân của ta, thì ngươi sẽ phải nhịn đói à.

“Ta đã biết.” Tiếu Hồng Trần cắn chặt răng tay giữ chặt thanh kiếm tiếp tục xông tới.

Lam Ngọc đứng một bên cùng Nguyên Anh quan sát cảnh này, nàng có chút không nỡ nhìn Tiếu Hồng Trần, xoắn xuýt hỏi.

- Nguyên Anh tiền bối, có phải bài luyện tập hôm nay của Hồng Trần sư huynh hơi nặng không?

- Ngày hôm qua hắn cũng không mệt mỏi tới dạng này nha.

“Hắc, thanh Hắc Thiết Kiếm mà hắn đang đeo, ngày hôm qua ta đã điều chỉnh tăng thêm trọng lượng, hắn không mệt mỏi mới là chuyện lạ.” Nguyên Anh cười nói.

- Nhưng ngươi cũng không cần lo lắng, hắn là Nguyên Anh tu sĩ, nhịn ăn vài tháng cũng không ảnh hưởng gì.

“Ta không nói tới chuyện này.” Lam Ngọc trong lòng xoắn xuýt không thôi, nàng chỉ muốn xin Nguyên Anh giảm nhẹ bài tập cho Tiếu Hồng Trần a.

“Hắc hắc, trước đừng lo nghĩ cho tiểu Trần, ngươi vẫn còn chưa xong bài huấn luyện hôm nay đâu, hay ngươi cũng muốn cùng hắn một chỗ? Trên người đeo phụ trọng huấn luyện?” Nguyên Anh một mặt đầy ác ý cười nói.“A, không có.” Nghe được lời này, Lam Ngọc liền liều mạng lắc đầu chạy mất, đương nhiên là nàng chạy đi tìm tiểu Linh để tiếp tục bài huấn luyện rồi.

Nói đùa cái gì, hiện tại nàng vẫn là Luyện Khí kì tầng 9, còn chưa đạt tới Luyện Khí viên mãn, vượt cấp khiêu chiến một lúc 10 con Ảnh Tử đã là quá sức, ngày nào nàng cũng phải liều mạng huấn luyện mới có thể sống sót, nếu như lại đeo thêm phụ trọng, thân thể trở nên nặng nề không nói, Linh lực cũng vận chuyển chậm chạp, như vậy làm sao khiêu chiến 10 con Ảnh Tử a?

Nhìn Lam Ngọc hốt hoảng chạy mất, Nguyên Anh lắc đầu cười không nói, nó đương nhiên nhìn ra ý định của Lam Ngọc, nhưng bảo nó giảm bài tập cho Tiếu Hồng Trần? Đương nhiên là không thể nào.

Mặc dù chỉ để phân thân bồi luyện với Tiếu Hồng Trần, nhưng thực lực của phân thân cũng không kém, ít nhất có thể đánh ngang tay với một vị Hóa Thần kì tu sĩ.

Tiếu Hồng Trần bồi luyện với phân thân trong nửa năm đầu, liền có thể dùng tu vi Nguyên Anh tầng 1 liền có thể đánh với phân thân không phân ra cao thấp, như vậy chẳng khác nào hắn vượt hẳn một đại cảnh giới khiêu chiến a.

Hiện tại mặc dù nhìn bộ dáng của Tiếu Hồng Trần có chút thảm, nhưng thực lực của hắn ngày một tăng cao, nếu lại cho phép hắn tháo xuống phụ trọng, hắn sẽ dễ dàng đánh bại phân thân của Nguyên Anh, lúc đó Nguyên Anh phải trực tiếp ra tay, hoặc ít nhất là phải tạo ra một cái phân thân khác mạnh mẽ hơn phân thân hiện tại, chuyện mệt mỏi như vậy đương nhiên Nguyên Anh sẽ không làm.

“A? Thực lực của tiểu Trần tăng không ít nha.” Lâm Thanh Phong không biết từ lúc nào lại xuất hiện bên cạnh Nguyên Anh, đột nhiên lên tiếng nói.

- Bài tập của ngươi rất thích hợp a.

“Hắc, đương nhiên rồi, hiện tại hắn đã sớm vượt qua mức “Khó” nha, đang tiến hành mức “Cực Khó” đây.” Nguyên Anh cũng không có vẻ gì ngạc nhiên, khoanh tay cười nói.

- Nhưng với tư chất của hắn, đoán chừng cho hắn thêm một tháng, ta lại phải nâng cao mức độ a.

“Nâng cao mức độ sao?” Lâm Thanh Phong gật đầu trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói.

- Phần luyện tập này có thể giảm nhẹ một chút, dù sao ngươi vẫn nương tay nhiều lắm, hắn sẽ không thể sử dụng toàn bộ tiềm lực của chính mình, về sau để hắn trực tiếp chiến đấu với tu sĩ khác là được rồi.

“Tốt thôi cứ theo lời đại ca nói mà làm.” Nguyên Anh ngay lập tức gật đầu đồng ý, giảm bớt công việc nhàm chán này, nó cầu còn không được a.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi lại hỏi.- Tiểu Trần đã như vậy, còn Lam Ngọc thì sao?

“Tuy rằng vẫn có chút miễn cưỡng, nhưng nàng đã vượt qua.” Nguyên Anh gật đầu nói.

“Vậy sao?” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng trong lòng hắn cũng cảm thán không thôi.

Hàn Băng Tông không hổ là tông môn có Đại Thừa Kì tọa trấn, đệ tử nào tư chất cũng nghịch thiên, đừng nhìn những người này chỉ trong hai năm liền có thể vượt qua mức huấn luyện thì nghĩ mức độ huấn luyện này rất dễ dàng.

Nếu đổi lại là những tu sĩ Trúc Cơ bình thường khác, đừng nói hai năm, dù cho là vài chục năm bọn họ cũng đừng hòng vượt qua.

“Nếu mọi chuyện ở đây đã xong, ngày mai chúng ta liền tới Hàn Băng Tông thôi.” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi nói.

- Nơi đó hẳn là có Truyền Tống Trận, chúng ta phải sớm tới Hỏa Vân Tông một chút.

- Dù Mị Ảnh không nói, nhưng nàng rất nôn nóng gặp lại tiểu Tuyết nha.

“Ồ, ta đã biết, đại ca ngươi cứ trở về trước, tối nay bọn ta sẽ trở về sau.” Nguyên Anh gật đầu nói.

“Hai năm này, ngươi rốt cục đã thành thục hơn rồi nha, ngay cả việc phân thân có thể lo liệu mà ngươi vẫn đứng một bên nhìn chằm chằm.” Lâm Thanh Phong cười nói.

“Haha…” Đối với lời này của Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh chỉ cười không đáp.

Lâm Thanh Phong rời đi, lúc này Nguyên Anh mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, bất đắc dĩ, chỉ biết ngẩng đầu nhìn trời trong miệng lẩm bẩm.

- Con bà nó, đại ca, ngươi để lão bà bà kia ở một bên nhìn chằm chằm ta, ta không tới đây nhìn thì ta sẽ chết a.

….

Một ngày thời gian trôi qua rất nhanh, bao gồm Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc, cùng 21 vị đệ tử Hàn Băng Tông, 23 người từ sáng sớm đã thức dậy, chờ đợi Lâm Thanh Phong.

Nhìn bọn họ ai cũng một dạng nôn nóng trở về tông môn, Lâm Thanh Phong cười nói.

- Có vẻ như mọi người đều đã sẵn sang rồi, như vậy hôm nay chúng ta liền trở về nha.

“Đúng vậy, Thanh Phong đại ca.” 23 người phía dưới đồng loạt reo hò vui vẻ.

Lâm Thanh Phong cười gật đầu, cả người liền hóa thân thành một con rồng lớn….

Bầu không khí bỗng dưng yên tĩnh, ngoại trừ Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người đã biết từ trước, còn lại 21 đệ tử Hàn Băng Tông đều trợn trắng cả mắt, đồng loạt bất tỉnh.

Tuy Lâm Thanh Phong không làm gì khác, nhưng uy áp tự thân hắn tản ra cũng không phải nhỏ, ngay cả Tiếu Hồng Trần đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng đều cảm thấy áp lực, Lam Ngọc cũng run rẩy hai chân ngồi xuống đất, những người khác không có chuẩn bị, cộng thêm trước mặt bỗng dưng xuất hiện một con Yêu Thú cỡ lớn, bọn hắn đương nhiên hoảng sợ tới bất tỉnh a.

….Hết Chương 289….

Chương 290: Băng thánh

“Aaaa, chán chết ta…” Nguyên Anh chán nản nằm dài trên đầu rồng chỉ biết than ngắn thở dài.

Mặc dù trên thân Lâm Thanh Phong mang theo rất nhiều người, nhưng đa phần đều bất tỉnh, Lâm Thanh Phong không có cách nào nói chuyện, chỉ còn lại Nam Cung Mị Ảnh, tiểu Linh, Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc bốn người mà thôi, nhưng bốn người bọn họ không ai để ý tới Nguyên Anh, chỉ lo chăm sóc những người đang bất tỉnh, bỏ mặc nó ngồi một mình không ai trò chuyện.

“Nguyên Anh đại ca, ngươi đừng tiếp tục than thở như vậy có được hay không?” Lam Ngọc có chút bất đắc dĩ nói. 

- Thay vì cứ mãi than thở, ngươi có thể qua đây giúp bọn ta nhìn các sư huynh sư tỷ nha.

“Không làm, đánh chết cũng không làm.” Bảo Nguyên Anh chăm sóc người khác? Nó căn bản không thể nào ngồi yên một chỗ, lại bắt nó phải làm việc nhàm chán như vậy, còn không bằng bảo nó đi chết a.

“Nếu đã không làm thì ngươi cũng đừng ngồi đó than vãn a, thử ngồi suy diễn pháp thuật mới xem sao?” Tiếu Hồng Trần thở ra một hơi rồi tiếp lời, mặc dù hai năm này sớm tối ở chung với Nguyên Anh, nhưng hắn vẫn cảm thấy phiền mỗi khi nó than vãn a.

“Ồ? Suy diễn pháp thuật mới sao?” Nghe được lời này, Nguyên Anh liền lâm vào trầm mặc, một lúc sau nó lầm bẩm nói.

- Đúng vậy nha, vì sao không làm như vậy đâu?

“Haha…” Nguyên Anh đột nhiên cười lớn, thành thật ngồi yên lặng một chỗ suy nghĩ, không tiếp tục than vãn.

“Rốt cục cũng yên tĩnh được.” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc đồng thời thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Không biết nó lại suy diễn ra loại pháp thuật nào?” Nam Cung Mị Ảnh một bên mỉm cười nói.

- Dù gì cũng là Nguyên Anh của phu quân, hẳn là pháp thuật suy diễn ra sẽ không kém đi đâu, 

“Ồ? Mị Ảnh tỷ tỷ, tỷ phu đã từng sáng tạo ra loại pháp thuật sao? Vì sao ta chưa từng thấy hắn sử dụng?” Nghe được lời này, Tiếu Hồng Trần tò mò hỏi, Lam Ngọc cũng đồng dạng mang theo ánh mắt tò mò nhìn Nam Cung Mị Ảnh, chỉ thấy nàng gật đầu rồi nói.

- Phu quân từ trước khi tìm thấy đệ cùng Thiên Nhai thì đã sáng tạo ra được rồi.

- Là một loại pháp thuật đặc biệt, phu quân gọi nó là Rasengan, không cần pháp quyết, không yêu cầu đẳng cấp, chỉ cần người sử dụng có thể khống chế Linh Lực tốt một chút là có thể sử dụng được.

Nam Cung Mị Ảnh vừa nói, Linh Lực trong cơ thể tụ tập tạo thành một viên cầu Rasengan màu xanh lam trên bàn tay rồi đưa cho Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc xem.

“Ồ? Vậy pháp thuật này có thể thuấn phát sao?” Nghe được pháp thuật không cần pháp quyết, Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người đồng thời tròn mắt nhìn chằm chằm viên Rasengan.

Bởi hai người biết rõ, trong một trận chiến, tu sĩ thường không có nhiều thời gian để thi triển pháp thuật có uy lực lớn, bởi vì bọn họ cần thời gian thi pháp, nhưng địch nhân sẽ cho bọn họ thời gian thi pháp sao? Cũng giống như đám tay chân của Hỏa Thánh, Son Goku cùng Vegeta sẽ cho bọn họ thời gian thi pháp sao?

Nhưng nếu là một loại pháp thuật không cần pháp quyết thì khác, bởi loại pháp thuật này có thể thuấn phát, không cần biết uy lực có lớn hay không, chỉ cần trong lúc nguy cấp có thể cầm chân địch nhân, tranh thủ một ít thời gian là được rồi.

“Đương nhiên có thể thuấn phát, ngoài ra uy lực cũng không kém, về sau có thể gia tăng theo tu vi của người thi thuật nha.” Nam Cung Mị Ảnh cười nói.

- Hai người nhìn viên cầu này có vẻ vô hại, nếu để một tên Luyện Khí kì sử dụng, hắn thậm chí có thể dùng pháp thuật này vượt cấp giết chết Trúc Cơ kì tu sĩ. 

- Rasengan mà ta học được chỉ là phiên bản chưa hoàn chỉnh, nên nó chỉ có thể sử dụng cho cận chiến.

- Còn bản hoàn chỉnh RasenShuriken ngươi có thể sử dụng tấn công ở tầm xa, uy lực cũng nâng lên một cấp độ mới, nếu để một tên Luyện Khí kì sử dụng, thì Nguyên Anh kì cũng phải mất nửa cái mạng a, vận khí không tốt thì Nguyên Anh cũng nát.

“Cái gì? Uy lực kinh khủng như vậy?” Tiếu Hồng Trần, Lam Ngọc hai người đều hít vào một hơi khí lạnh, ngay cả tiểu Linh cũng có chút tò mò ghé mắt nhìn sang, Nguyên Anh kì cùng Luyện Khí kì, khoảng cách ba đại cảnh giới đều có thể vượt cấp giết người? Dù là tiểu Linh cũng chưa từng nghe qua.“Muốn học sao?” Nam Cung Mị Ảnh cười hỏi.

“Muốn, đương nhiên muốn.” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc, hai người liền đáp, pháp thuật nghịch thiên như vậy ai lại không muốn học đây?

“Được thôi.” Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, sau đó nàng liền lấy từ nhẫn trữ vật ra vài quả bong bóng cùng vài chai nước, những quả bong bóng này đều là “đồ thừa” từ lần trước Lâm Thanh Phong dạy nàng cùng Nam Cung Tuyết sử dụng Rasengan, dưới ánh mắt mộng bức của hai người, nàng đổ đầy nước vào hai quả bong bóng đưa cho cả hai rồi nói.

- Muốn học RasenShuriken, trước tiên hãy học bản Rasengan bình thường trước đã.

- Ta cũng đã nói qua, pháp thuật này yêu cầu lực Linh Lực, vì thế hai người trước tiên không dùng tay, chỉ được dùng linh lực điều khiển nước phá vỡ quả bóng.

“Ồ?” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người đều ngây ngốc gật đầu, nhận lấy hai quả bong bóng rồi qua một bên ngồi xuống thành thật làm theo.

“Pháp thuật này dễ học như vậy?” Tiểu Linh một mặt nghi ngờ nhìn Nam Cung Mị Ảnh, chỉ thấy nàng lắc đầu cười không nói.

“Tách, tách...” Quả bóng trên tay Tiếu Hồng Trần liền nổ tung, theo sau đó là quả bóng trên tay Lam Ngọc cũng nổ.

Tiếu Hồng Trần là Nguyên Anh kì tu sĩ, Linh Lực của hắn rất mạnh, quả bóng này chỉ là một quả bóng bình thường, mặc dù đã cố gắng khống chế hết sức, nhưng khi Linh Lực vừa truyền vào, quả bóng liền nổ, còn Lam Ngọc chỉ là một tên Luyện Khí kì, lực khống chế của nàng cũng không tốt lắm, nên quả bóng của nàng cũng nổ.

“Hắc, ta liền biết kết quả sẽ như vậy.” Nam Cung Mị Ảnh một bên mỉm cười, lại lấy ra hai quả bóng nước, đưa cho hai người rồi nói.

- Lần đầu tiên sẽ thất bại kiểu này, ta cùng tiểu Tuyết cũng phải mất một ngày trời mới có thể vượt qua giai đoạn này, và một tuần lễ để hoàn toàn nắm giữ Rasengan, hai người cố lên a.

- Nên nhớ, khống chế Linh Lực thành những tia thật mỏng, sau đó mới truyền nó vào quả bóng, hai người hãy làm lại đi.

“Mị Ảnh tỷ tỷ, nếu Linh Lực quá mỏng, thì làm sao có thể phá vỡ quả bóng đây?” Lam Ngọc có chút xoắn xuýt gãi đầu hỏi.
“Dùng nước a, dùng nước bên trong quả bóng để phá vỡ quả bóng.” Nam Cung Mị Ảnh cười nói.

“A…” Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc đều thất vọng thở ra một hơi, Nam Cung Mị Ảnh dùng 20 năm từ Trúc Cơ đạt tới Kiếm Tâm cảnh giới, đây là điều mà hai người đều biết được, tư chất của nàng nghịch thiên như vậy đều phải dùng một tuần lễ, như vậy còn hai người bọn họ đâu? Nhưng chỉ một giây sau, ánh mắt hai người lại trở nên kiên định, cầm chặt quả bong bóng trên tay rồi ngồi xuống.

“Tách…tách…”

…. 

Hàn Băng Tông được xây dựng tại phương Bắc Thông Thiên Đại Lục, tông môn mạnh mẽ, đứng đầu có Đại Thừa kì tôn giả, truyền thừa chục vạn năm trong mắt của những tu sĩ mang linh căn Thủy hệ hoặc Băng hệ, thì đây là một thánh địa tu luyện.

Hàn Băng Tông chính điện.

Ngồi tại ghế Tông Chủ, ánh mắt nhìn qua những vị Trưởng Lão bên cạnh, Băng Thánh một mặt lạnh nhạt nói.

- Chuyện của tiểu Trần, ta sẽ đích thân xử lý.

- Ngoài chuyện này ra, các ngươi còn có chuyện khác sao? Tình hình ở Hỏa Vân Tông như thế nào?

“Thưa tông chủ, bọn ta nhận được tin tức, khoảng chừng một năm sau, Hỏa Thánh sẽ dùng toàn lực tấn công Hỏa Vân Tông.” Nghe được câu hỏi của Băng Thánh, một vị Trưởng lão râu tóc bạc trắng đứng lên trả lời.

“Ồ?” Băng Thánh lạnh nhạt gật đầu một cái.

- Có tin tức của Hỏa Vân tôn giả sao?

“Vẫn không có thưa Tông chủ.” Vị trưởng lão lại tiếp tục trả lời.

“Tốt, mọi chuyện ta đã biết, hiện tại nếu không còn chuyện gì khác, thì các ngươi có thể trở về.” Băng Thánh vẫn lạnh nhạt gật đầu nói.

Sau khi những vị Trưởng Lão khác rời đi, nơi này chỉ còn lại Băng Thánh cùng vị trưởng lão vừa rồi, lúc này Băng Thánh mới thở ra một hơi, ngả lưng dựa vào ghế, ánh mắt có chút thất thần hỏi.

- Gia gia, chúng ta phải làm thế nào đây?

Người ngoài nhìn vào chỉ thấy Băng Thánh một mặt lạnh nhạt, tùy ý nghe ngóng chiến sự ở Hỏa Vân Tông, nhưng đây là do nàng cố ý làm như vậy.

Hỏa Vân Tông dù gì cũng là nhà của Hỏa Vân Tôn Giả, Hỏa Vân Tông bị đánh, nàng cũng không thể đứng một bên nhìn, nhưng thân là Tông chủ, phải nghĩ tới lợi ích của tông môn, nên nàng không thể trực tiếp ra quyết định trợ giúp Hỏa Vân Tông, chuyện này phải thông qua hội đồng Trưởng Lão gật đầu mới được.

“Haha, câu này con nói sai, không phải chúng ta phải làm thế nào, mà chính Tiêu Ngọc Hàn con phải làm thế nào?” Vị Trưởng lão còn ở lại, hắn là Tiêu Hà, cũng là gia gia, đồng thời là sư phụ của Băng Thánh, là người thân duy nhất của Băng Thánh, vì thế chuyện giữa Băng Thánh và Hỏa Vân Tôn giả, hay chuyện Băng Thánh muốn giúp đỡ Hỏa Vân Tông hắn đều biết rõ.

“Sư phụ, người không thể giúp con nghĩ cách sao?” Băng Thánh một mặt khổ sáp cầu xin.

“Không có.” Tiêu Hà đầu nói.

- Hỏa Vân tiểu tử kia một ngày chưa xuất hiện tới đây hỏi cưới con, thì ta vẫn đặt lợi ích của Tông môn lên đầu, đám lão già chúng ta sẽ ủng hộ con trợ giúp Hỏa Thánh, nhưng trợ giúp Hỏa Vân Tông thì chúng ta sẽ không đồng ý.

Chương 291: Tới hàn băng tông

Nghe được lời này của Tiêu Hà, Băng Thánh lắc đầu thở dài.

Nhìn vào tình thế của Hỏa Vân Tông hiện tại, mặc dù Hỏa Vân Tông có Vô Cực Tử trợ giúp, nhưng ai cũng biết được Hỏa Vân Tông đang yếu thế, những lần trước Hỏa Thánh vẫn còn chưa sử dụng toàn bộ lực lượng, nhưng lần này thì khác, một khi Hỏa Thánh dốc toàn bộ lực lượng ra thì Hỏa Vân Tông chỉ còn có thể bị hủy diệt mà thôi.

Mặc dù làm như vậy chẳng khác nào giết địch một ngàn tự tổn tám trăm, nhưng Hỏa Thánh tên này đã điên rồi, vì thế trợ giúp Hỏa Vân Tông chẳng khác nào tự mình chọc Hỏa Thánh, nếu quân của Hỏa Thánh thất bại thì còn tốt, nhưng một khi Hỏa Thánh thắng lợi thì mục tiêu sau đó của hắn đương nhiên là những người tới trợ giúp Hỏa Vân Tông.

Hàn Băng Tông tuy rằng có Đại Thừa kì tọa trấn, nhưng chỉ có hai vị mà thôi, một là Băng Thánh, hai là Đại Trưởng Lão Tiêu Hà, thế lực vẫn kém rất nhiều so với Hỏa Thánh, một khi trợ giúp Hỏa Vân Tông thất bại thì Hàn Băng Tông cũng không chịu nổi cơn thịnh nộ của Hỏa Thánh.

“Ngay cả gia gia cũng không có cách sao?” Băng Thánh chán nản thở dài.

- Hiện tại tiểu Trần lại dẫn đám đệ tử chạy đi đâu mất, không biết bao giờ mới trở về, vốn mong rằng hắn có thể giúp ta lôi kéo đám Trưởng Lão như vậy mà…

“Tông chủ, việc lớn không tốt.” Ngay lúc này, một người mập mạp lại gấp rút chạy vào, Băng Thánh cau mày hỏi.

- Đinh Trưởng Lão, ngài có việc gì sao? Vì sao ngài không tiếp tục nhiệm vụ của mình quan sát xung quanh mà lại chạy tới đây?

Đinh Trưởng Lão là một trong số những trưởng lão của Hàn Băng Tông, công việc của hắn là quan sát biến động bên ngoài Hàn Băng Tông, vì thế trưởng lão đoàn có mở hội nghị hắn cũng không thể tham gia.

Đinh Trưởng lão mồ hôi chảy đầy đầu thở ra từng hơi gấp gáp, chỉ tay ra ngoài nói.

- Có một con Yêu Thú… đang tới đây, chỉ còn cách chúng ta vài chục vạn dặm mà thôi.

“Yêu Thú?” Băng Thánh cùng Tiêu Hà đều sững sờ, nghi hoặc nhìn nhau, Tiêu Hà lại hỏi.

- Đinh Trưởng Lão, con Yêu Thú đó ở cấp độ nào?

“Ít nhất là cấp 8.” Đinh Trưởng Lão thở hồng hộc sắc mặt mang theo vẻ sợ hãi trả lời.

“Cái gì?” Băng Thánh cùng Tiêu Hà, cả hai đồng thời đứng dậy, Yêu Thú cấp 8, cũng tương đương với Đại Thừa kì cường giả a, Yêu Thú đạt tới cấp độ này đều đã sớm hóa hình và có một thế lực riêng, rất ít người sử dụng hình dạng Yêu Thú đi tới thế lực khác a, ngoại trừ những tên không có hảo ý.

Băng Thánh cùng Tiêu Hà hai người đồng thời đều đồng thời làm ra hành động, bay thẳng ra ngoài, Băng Thánh hạ lệnh.

- Đinh Trưởng Lão, mau thông báo cho mọi người, toàn bộ Trưởng Lão đều theo ta ra ngoài, còn Hộ Pháp sẵn sàng tùy thời kích hoạt hộ tông đại trận, đặt tông môn ở mức cảnh báo cao nhất.

Đinh Trưởng Lão mồ hôi đầy đầu, cắn răng làm theo lời Băng Thánh vừa nói.

Đứng lơ lửng phía trước cổng Hàn Băng Tông, Băng Thánh liền tản ra thần thức, lấy vị trí của nàng làm trung tâm, bán kinh bao phủ hơn chục vạn dặm, nhìn thấy hình dạng của tên Yêu Thú, cảm nhận một chút uy áp từ Yêu Thú tỏa ra, Băng Thánh liền rùng mình, vẻ mặt có chút không tốt cau mày hỏi.

- Gia gia, ngươi nghĩ tên Yêu Thú này là ai? Hắn tới đây để làm gì?

“Ta cũng không biết.” Tiêu Hà đương nhiên cũng tản ra thần thức của chính mình, cũng nhìn thấy con Yêu Thú, nhưng ông chỉ có thể lắc đầu nói.

- Yêu Thú có thể đạt tới cấp 8 cũng rất ít, nhưng ta cũng chưa từng thấy tên nào có hình dạng như vậy. 

- Đồng thời, uy áp từ trên người hắn tỏa ra mạnh hơn Hỏa Thánh nhiều lắm, hắn không chỉ là Yêu Thú cấp 8, có thể là Yêu Thú cấp 8 đỉnh phong, tùy thời có thể đột phá tới Yêu Thú cấp 9.

Tiêu Hà dứt lời, phía sau xuất hiện 30 người, dẫn đầu là vị Đinh Trưởng lão lúc nãy, sắc mặt bọn họ đều có chút không tốt.

Đương nhiên rồi, một tên Yêu Thú cấp 8 hiện nguyên hình chạy thẳng về phía tông môn của ngươi, ngươi có sắc mặt tốt mới là lạ.
“Tông chủ, ta đã làm theo lời của ngươi, đặt tông môn ở mức báo động cao nhất.” Đinh Trưởng Lão một thân đầy mồ hôi, nhưng vẫn cố gắng nói.

“Tốt.” Băng Thánh gật đầu một cái, sau đó vẻ mặt nàng như lâm đại địch nói.

- Ta sẽ nói thẳng, tên Yêu Thú tới đây rất mạnh, thậm chí có thể đã đạt tới Yêu Thú cấp 8 Đỉnh phong, mọi người không nên vọng động.

“Đã biết, tông chủ.” 30 tên Trưởng Lão, đồng thanh nói, nhưng trong nội tâm bọn họ đều hít vào một hơi khí lạnh, Yêu Thú cấp 8 Đinh Phong chẳng khác nào một vị Đại Thừa Kì Đỉnh Phong a, nhưng dựa vào bản thân là Yêu Thú, thậm chí có thể sánh ngang với Độ Kiếp kì trong truyền thuyết, đương nhiên bọn họ sẽ không vọng động rồi.

32 người đều trầm mặc chờ đợi, bọn họ cũng không đợi lâu, chỉ trong khoảng thời gian chưa đầy một phút, thì con Yêu Thú cấp 8 đã xuất hiện trong tầm mắt bọn họ.

“Ngao…” Tiếng kêu trầm thấp của con Yêu Thú vang lên, truyền vào tai 32 người, bọn họ đều rùng mình một cái, Băng Thánh trầm giọng nói.

- Chắc chắn là Yêu Thú cấp 8 đỉnh phong, mọi người cẩn thận một chút, đừng làm ra những hành động sai lầm.

“Đã biết, Tông chủ.” 31 người phía sau đều đồng thanh trả lời, vẻ mặt ngưng trọng nhìn chằm chằm vào con Yêu Thú trước mặt.

“Ngao…” Con Yêu Thú chỉ trong vài hơi thở liền tới trước mặt 32 người, lúc này bọn họ mới nhìn rõ ràng hình dạng của nó, là một con rồng lớn màu xanh lam, Băng Thánh hít vào một hơi khí lạnh, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh cúi người chào nói.

- Hoan nghênh tiền bối đại giá quang lâm Hàn Băng Tông, ta là Tiêu Ngọc Hàn, xin tiền bối hiện thân để chúng ta có thể tiện trao đổi.

“Băng Thánh tiền bối đã lâu không gặp.” Giọng nói nữ tính không biết từ đâu vang lên, khiến Băng Thánh cùng 31 người phía dưới đều mộng bức, lúc này bọn họ mới nhìn kĩ lại, có một vị nữ tử đang đứng trên đầu con Yêu Thú mỉm cười nhìn bọn họ.

“Ngươi là…” Băng Thánh cũng đồng dạng mộng bức, nàng cảm thấy vị nữ tử này có chút quen thuộc, nhưng nhất thời nàng không nhớ được đã gặp ở đâu.

“Ta là Nam Cung Mị Ảnh, lúc trước đã từng gặp ngài ở Nam Cung Thành nha.” Nam Cung Mị Ảnh cười nói.

“A Nam Cung Mị Ảnh? Ngươi là cô nương khi đó?” Được Nam Cung Mị Ảnh nhắc nhở, Băng Thánh lúc này mới sực nhớ ra.

“Đúng rồi nha Băng Thánh tiền bối.” Nam Cung Mị Ảnh gật đầu cười.“Hàn Ngọc, con thật sự quen biết vị cô nương này sao?” Tiêu Hà có chút mộng bức ngây ngốc hỏi.

“Nàng là một trong những vị tỷ tỷ của Hồng Trần, lúc trước khi thu nhận Hồng Trần, con đã từng gặp qua nàng.” Băng Thánh gật đầu một cái rồi trả lời.

- Nàng còn nhận Vô Cực Tử làm sư phụ, nhưng lúc đó nàng chỉ là một vị cô nương vừa mới Trúc Cơ mà thôi. 

“Quen biết là tốt rồi.” Nhận được câu trả lời của Băng Thánh, Tiêu Hà gật đầu một cái rồi hỏi.

- Mị Ảnh cô nương, ngươi có thể cho bọn ta biết lý do vì sao ngươi tới đây hay không?

Mặc dù Nam Cung Mị Ảnh quen biết Băng Thánh, nhưng Tiêu Hà vẫn còn lo lắng về con Yêu Thú kia, nhìn qua Nam Cung Mị Ảnh cùng con Yêu Thú kia quen biết, nhưng ai biết được con Yêu Thú này có dụng ý gì khi hiện nguyên hình đi tới đây? Một khi chưa xác định rõ ý đồ của nó, Tiêu Hà vẫn chưa thể buông lỏng.

Nhận ra ánh mắt của Tiêu Hà đang nhìn chằm chằm vào Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cũng hiểu được một số chuyện, nàng cười nói.

- Vị tiền bối này, ngươi cũng không cần phải lo lắng như vậy.

- Hắn là phu quân của ta, hắn không có ác ý, mặc dù hiện nguyên hình khi tới tông môn của người khác là điều không đúng, nhưng hiện tại hắn không thể trở về bình thường được, xin tiền bối thứ lỗi.

“A? Phu quân của ngươi không phải Lâm Thanh Phong sao?” Băng Thánh một mặt mộng bức hỏi.

“Đúng a, chàng là Lâm Thanh Phong.” Nam Cung Mị Ảnh gật đầu nói.

- Mọi chuyện chúng ta sẽ giải thích sau, hiện tại phiền mọi người tới đây một chút.

Băng Thánh cùng 31 người đều đồng dạng mộng bức nhìn nhau, nhưng rồi Băng Thánh cũng quyết định tiến tới, đứng bên cạnh Nam Cung Mị Ảnh, nhìn thấy tình cảnh của đám đệ tử trên lưng Lâm Thanh Phong, Băng Thánh sửng sốt.

- A? Đây là…?

“Băng Thánh tiền bối người đừng lo lắng, bọn họ chỉ bất tỉnh mà thôi, phiền người mang bọn họ trở về a.” Nam Cung Mị Ảnh cười khổ không thôi.

“A… được thôi.” Băng Thánh thở ra một hơi rồi gật đầu nói.

- Các vị trưởng lão, phiền mọi người tới đây giúp một tay a.

Đám trưởng lão phía dưới đều mộng bức nhìn nhau, nhưng bọn họ cũng nhanh chóng tiến tới, nhìn thấy đám đệ tử, bọn họ đều thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Tiêu Hà cau mày một cái rồi hỏi.

- Tất cả đệ tử mất tích đều đang ở đây, nhưng Hồng Trần cùng Lam Ngọc hai người đang ở đâu?

“Tiểu Trần cùng Lam Ngọc sao? Bọn họ đang ở kia a.” Nam Cung Mị Ảnh chỉ tay về phía phần đuôi của Lâm Thanh Phong rồi nói.

- Nhưng hiện tại bọn họ đang tập trung học tập pháp thuật, các vị tiền bối đợi một lúc, ta sẽ tới đó gọi bọn họ.

….Hết Chương 291….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau