HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 281 - Chương 285

Chương 282: Gặp lại

Tên tiểu nhân màu vàng này là Nguyên Anh, đương nhiên con Yêu Thú màu xanh lam mà Lam Ngọc nhìn thấy là Lâm Thanh Phong rồi, nghe Lam Ngọc ngây ngốc hỏi một câu, Nguyên Anh đầu não nghĩ loạn.

- A? Còn muốn trở về gặp nhân tình lần cuối? Bà cô này chẳng lẽ… giận dỗi việc gì đó nên bỏ nhà ra đi?

- Mặc kệ, cứ tiếp tục diễn giúp bọn họ một chút, dù sao cũng cảm thấy… chơi vui. 

Nguyên Anh trong lòng vui vẻ, nhưng ngoài mặt nó chỉ lắc đầu tiếc nuối nói.

- Không được, cô phải biết rõ, Âm Dương hai giới cách biệt, một khi cô đã chết, thì không nên lưu luyến ở lại trần thế làm gì.

- Cô hãy mau theo ta đi thôi, sớm một chút đầu thai trở về làm người, khi đó cô sẽ sớm có cơ hội gặp lại vị Hồng Trần sư huynh kia không phải sao?

“Thật vậy sao?” Lam Ngọc cúi đầu trầm mặc, lúc trước nàng còn đang phải suy nghĩ về chuyện Tiếu Hồng Trần, hiện tại lại gặp Lâm Thanh Phong trong hình dạng Yêu Thú, đầu óc nàng gần như cháy hỏng, vì thế nàng còn không nhận ra việc con Yêu Thú trước mặt từ đầu tới cuối chỉ nhìn nàng chằm chằm, mà không có hành động gì khác.

Nàng ngây thơ chấp nhận sự thật rằng “mình đã chết” còn tên tiểu nhân màu vàng trước mặt là “Tử Thần” tới đây để đưa nàng tới Hoàng Tuyền mà không hề nghi ngờ một chút nào.

Lam Ngọc im lặng suy nghĩ, Nguyên Anh cũng im lặng không nói gì, mãi tới một lúc sau, Lam Ngọc mới cắn răng nói.

- Không được, Tử Thần đại nhân, xin ngài thứ lỗi cho ta, ta nhất định phải trở về gặp Hồng Trần sư huynh, nếu hiện tại ta theo ngài rời đi, huynh ấy sẽ day dứt cả đời.

“Nếu đã biết hắn sẽ day dứt cả đời, ngay từ đầu vì sao cô lại rời đi?” Nguyên Anh vẻ mặt lạnh nhạt hỏi.

- Vì sao cô lại không nghĩ, một khi cô rời đi, hắn cũng day dứt cả đời đâu?

“…” Lam Ngọc lại trầm mặc không nói, Nguyên Anh cũng không tiếp tục ép hỏi, lắc đầu một cái, nó quay lại phía sau rồi lớn tiếng.

- Đại ca, bà cô này xong rồi, trong nhất thời chúng ta sẽ không thể hỏi đường được, ta nghĩ chúng ta nên đưa nàng đi cùng thôi.

“A? Hỏi đường? Đi cùng?” Lam Ngọc vẻ mặt sững sờ, nhìn Nguyên Anh, chỉ thấy nó đã bay lên trước mặt con Yêu Thú và con Yêu Thú không phản ứng gì, mà trên người con Yêu Thú cũng có hai người nữ nhân khác đang ngồi.

Lam Ngọc ngơ ngác nhìn cảnh này, chỉ thấy tên tiểu nhân màu vàng lúc này lại quay trở về, một tay kéo lấy nàng, một tay cầm lấy phi hành pháp khí dưới chân, rồi đưa nàng bay lên người con Yêu Thú.

“%!#%[email protected]#$” Lam Ngọc sợ tới mức cả người run rẩy, mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, nàng khóc không ra nước mắt, chỉ thấy tên tiểu nhân màu vàng mỉm cười nói.

- Đừng lo lắng, chúng ta sẽ không làm hại cô.

Lam Ngọc ngây ngốc tin tưởng, gật đầu đi theo sau, Nguyên Anh khóe miệng giật giật, trong lòng cười khổ không thôi.

- Bà cô này… tin người như vậy? Cùng một dạng với lão bà bà trên kia? 

Vừa nghĩ, Nguyên Anh vừa nhìn về tiểu Linh đang ngồi trên người Lâm Thanh Phong, nhưng nó chỉ liếc mắt một cái mà thôi, tiểu Linh bà cô này ở cùng với nó suốt 20 năm trời, nàng rất dễ dàng đoán được ý nghĩ của nó, nếu lại để bà cô này phát hiện ra nó đang nghĩ loạn, thì không biết kết cục mà nó nhận được sẽ như thế nào nữa.

“A? Chúng ta có khách.” Đưa Lam Ngọc lên người Lâm Thanh Phong, còn chưa đợi nàng yên vị ngồi xuống, Nguyên Anh bỗng dưng tròn mắt nhìn về một hướng rồi nói, sau đó nó mỉm cười.

- Hẳn là Hồng Trần sư huynh của cô đã tới tìm cô nha.“Hồng Trần sư huynh tìm ta? Huynh ấy ở đâu?” Lam Ngọc nghe được lời này, khuôn mặt bỗng dưng đỏ lên, nàng có chút ngạc nhiên nhìn theo hướng của Nguyên Anh, nhưng tầm mắt của một vị Luyện Khí tu sĩ có thể nhìn xa được tới đâu? Ngoại trừ bầu trời đầy tuyết, Lam Ngọc căn bản không nhìn thấy gì khác.

“Đừng nhìn, hắn còn cách nơi này khá xa, khoảng hơn vài ngàn dặm đi? Với tu vi yếu nhược của cô, thì cô sẽ không thể nào thấy được.” Như giải đáp thắc mắc của Lam Ngọc, Nguyên Anh lên tiếng giải thích.

“Thật vậy sao?” Lam Ngọc lúc này mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng trong nội tâm nàng vẫn mừng thầm, mặc dù tốc độ bay của phi hành pháp khí không nhanh, nhưng nàng đã bay thẳng một đường suốt một ngày một đêm, ít nhất cũng đi được vạn dặm a.

Khoảng cách xa như vậy mà Tiếu Hồng Trần vẫn đi tìm nàng, điều này khiến nàng cảm động thật sự, ánh mắt trông mong nhìn về hướng xa xa.

Nhưng trong lòng nàng cũng âm thầm khiếp sợ, khoảng cách hàng ngàn dặm, cho dù là Hóa Thần kì, tầm mắt cũng không nhìn được xa như vậy, mà phải dựa vào tinh thần lực mới miễn cưỡng nhìn thấy a, như vậy tu vi của tên tiểu nhân màu vàng này ít nhất phải là Hóa Thần kì a.

Dù gì nàng mới chỉ là Luyện Khí tu sĩ, gặp mặt một vị Hóa Thần kì tiền bối lâu như vậy mà nàng vẫn chưa tự mình giới thiệu, đây là vô lễ, còn chưa kể tới, vừa mới gặp mặt, nàng đã gọi hắn là Tử Thần, mà Tử Thần đương nhiên là những kẻ đã chết, như vậy chẳng phải gián tiếp bảo hắn chết sao?

“Vị tiền bối này, xin ngài thứ lỗi cho ta vì đã vô lễ, tới bây giờ vẫn chưa giới thiệu, ta là Lam Ngọc, là đệ tử Ngoại Môn Hàn Băng Tông.” Lam Ngọc cũng không biết phải làm sao, chỉ đành cúi đầu nói nhỏ.

“À há? Đúng rồi, chúng ta còn chưa tự giới thiệu đâu.” Được nhắc nhở, Nguyên Anh mới chợt bừng tỉnh, mỉm cười nói.

- Hàn Băng Tông sao? Ngưỡng mộ đã lâu.

Nguyên Anh đang nói bừa, nó làm gì nghe qua Hàn Băng Tông? Nhưng trước đó nó vẫn phải tỏ vẻ tôn trọng một chút, gật đầu nói.

- Ngươi đã giới thiệu, lần này tới ta đi… ta là Tử Thần…a…a… lão bà bà, đừng nha, đau…đau…

Nguyên Anh còn chưa nói hết lời, từ phía sau tiểu Linh đã đưa tay bóp đầu, lôi nó trở về, Nguyên Anh con hàng này đùa giỡn tới nghiện rồi, vị cô nương trước mặt đều lúng túng không biết phải làm thế nào, hiện tại không để nó im lặng thì phải đợi lúc nào?

Lam Ngọc một mặt trợn mắt há mồm, nàng còn không biết phải nói gì tiếp theo, chỉ thấy Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười nói.
- Để ta giới thiệu đi, ta là Nam Cung Mị Ảnh, rất hân hạnh được quen biết ngươi.

“Nam Cung Mị Ảnh tiền bối, lời này là ta nói mới phải.” Lam Ngọc xoắn xuýt cúi đầu.

“Ngươi cũng đừng câu nệ tiểu tiết, chúng ta không quan tâm tới những điều này.” Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười nhẹ nhàng trả lời.

- Còn dưới chân ngươi là phu quân của ta, chàng là Lâm Thanh Phong, hiện tại chàng ở hình dạng này sẽ không thể nói tiếng người, nếu ngươi hiểu Long Ngữ thì ngươi có thể trao đổi với chàng một chút.

“Haha, hân hạnh được quen biết ngươi.” Phối hợp với lời của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong nói vài câu, nhưng phát ra ngoài đều là những tiếng “Ngao ngao…” Lam Ngọc không thể hiểu được.

“Còn bên kia là tiểu Linh cùng Nguyên Anh, ngươi cũng có thể gọi bọn họ như vậy.” Vừa nói, Nam Cung Mị Ảnh vừa chỉ tay về phía tiểu Linh cùng Nguyên Anh, hiện tại Nguyên Anh đang một dạng “nhận mệnh” nằm sấp chổng mông, hai tay ôm đầu, còn tiểu Linh thì đang “thẳng tay” cầm roi da trừng trị nó, tràng cảnh “thảm thiết” này không phải ai cũng có thể nhìn nổi.

“Ha…ha… ngươi cứ mặc kệ hai người bọn họ, đừng để ý là được.” Nam Cung Mị Ảnh cười khan vài tiếng.

- Nói tới chuyện của ngươi đi, ngươi đã muốn trở về với Hồng Trần sư huynh của mình, còn bọn ta thì cần người dẫn đường để rời khỏi nơi này, chúng ta cùng đi thôi?

“Lâm Thanh Phong sao? Cái tên này hình như đã nghe ở đâu rồi?” Lam Ngọc trầm ngâm suy nghĩ, khiến cho phản ứng có chút chậm nhịp, nhưng cũng nhanh chóng gật đầu đồng ý.

- A… đương nhiên rồi, gặp mặt và đi cùng với các vị tiền bối là may mắn của ta.

“Tốt thôi, như vậy chúng ta hiện tại sẽ đi gặp mặt sư huynh của ngươi trước.” Nam Cung Mị Ảnh gật đầu nói.

“Ngồi vững vàng một chút.” Lâm Thanh Phong lại kêu lên vài tiếng “Ngao ngao…” sau đó liền tăng tốc độ.

….

Một bên khác, Tiếu Hồng Trần thần sắc lo lắng bay thẳng một đường tìm kiếm xung quanh miệng lẩm bẩm.

- Tinh thần lực đã triển khai hết mức, bao phủ hơn một ngàn dặm vậy mà vẫn chưa tìm được, nàng thật sự đã chạy xa như vậy sao?

- Nhưng dựa theo dấu vết để lại, thì hẳn là Lam Ngọc đang ở phía trước đi? Lần này trở về phải hảo hảo dạy dỗ nàng.

Mặc dù Lam Ngọc cưỡi phi hành pháp khí bay trên không, sẽ không để lại dấu vết trên tuyết, nhưng “Dấu vết” trong miệng Tiếu Hồng Trần cũng không phải nói đùa.

Phi hành pháp khí của Lam Ngọc là một kiện phi hành pháp khí cấp thấp, tốc độ của nó không nhanh, đồng thời nó bay cũng không được cao.

Lam Ngọc đã sử dụng liên tục suốt một ngày một đêm, vì thế sẽ dẫn tới tình trạng phi hành khí nóng lên tỏa nhiệt ra bên ngoài, mặc dù nhiệt độ cũng không cao tới mức gây thương tổn cho Lam Ngọc, nhưng nó đủ để làm tan lớp tuyết phía dưới, tạo thành một đường thẳng dài.

Mặc dù Lam Ngọc đã đi qua nơi này từ sớm, “dấu vết” đã rất nhạt, hầu như không thể nhìn ra, nhưng với tinh thần lực toàn lực bao phủ, Tiếu Hồng Trần vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng, vì thế hắn mới khẳng định rằng nàng đang ở phía trước.

….Hết Chương 282….

Chương 283: Hắn có bệnh?

“A? Hiện tại nhìn kĩ lại, thì ra là người quen nha.” Nguyên Anh vẫn còn đang nằm sấp, hai tay ôm đầu, chổng mông “nhận mệnh” bỗng dưng lên tiếng.

Nguyên Anh vỗn dĩ cũng không có tinh thần lực, nguyên bản nó được sinh ra từ Lâm Thanh Phong, nên nó vẫn có thể sử dụng tinh thần lực của Lâm Thanh Phong để phát hiện Tiếu Hồng Trần từ phía xa, nhưng nó chỉ có thể làm như vậy nếu được Lâm Thanh Phong cho phép mà thôi.

Hiện tại Lâm Thanh Phong ở hình dạng Yêu Thú, hắn không thể sử dụng tinh thần lực được, vì thế tinh thần lực của hắn liền giao cho Nguyên Anh sử dụng. 

Có thể hiểu một cách khác, ví dụ như tinh thần lực là một chương trình điều khiển, mà ở lúc bình thường, Lâm Thanh Phong là máy chủ, có quyền chạy chương trình đó, còn Nguyên Anh chỉ là máy phụ, một khi máy chủ có vấn đề, thì lúc này máy phụ mới được quyền chạy chương trình.

Nhưng dù sao tinh thần lực cũng là của Lâm Thanh Phong, mặc dù lúc này Nguyên Anh có thể sử dụng, nhưng nó cũng không thể sử dụng tinh thần lực một cách hoàn mỹ như Lâm Thanh Phong được.

Tinh thần lực của Lâm Thanh Phong có thể bao phủ khuôn viên vạn dặm, nhưng Nguyên Anh chỉ có thể nhìn rõ trong khoảng chừng 4-5 ngàn dặm mà thôi, còn ở khoảng cách xa hơn thì nó chỉ có thể nhìn thấy lờ mờ.

Cũng vì vậy, mà lúc trước nó nhận ra Tiếu Hồng Trần đang tới, nhưng nó cũng không thể nào nhìn rõ khuôn mặt của hắn, cho tới hiện tại, khoảng cách giữa hai bên đã gần hơn một chút thì nó mới có thể nhìn ra.

“Người quen? Chúng ta có quen biết người nào ở Hàn Băng Tông sao?” Nghe được lời này của nó, Nam Cung Mị Ảnh cau mày hỏi, lúc này nàng mới tỏa ra tinh thần lực của mình để quan sát.

- Ồ? Đúng là có chút quen thuộc à? Nhưng không nhớ rõ là đã từng gặp ở nơi nào?

Nghe được lời này, Nguyên Anh mỉm cười thần bí.

- Đợi một lúc nữa thì đại tẩu sẽ nhớ ra thôi.

Một bên khác, Tiếu Hồng Trần vẫn dùng tinh thần lực của mình để dò tìm dấu vết, nhưng tinh thần lực của hắn chỉ có thể bao phủ khoảng cách gần 2 ngàn dặm mà thôi, không giống như Lâm Thanh Phong quái thai một vạn dặm như vậy.

Mà bọn người Lâm Thanh Phong vẫn còn cách hắn hơn 4 ngàn dặm, nên hắn vẫn chưa phát hiện được. 

“Quái? Làm sao lại có cảm giác sợ hãi như vậy?” Vẫn đang một đường dò tìm dấu vết, lúc này Tiếu Hồng Trần bỗng dưng đánh một cái rùng mình, nội tâm nơm nớp lo sợ, đây là trực giác của tu sĩ, chỉ khi nào tu sĩ gặp phải nguy hiểm thì mới cảm nhận được.

Nhưng chỉ một số ít tu sĩ có thể cảm nhận được nguy hiểm, đương nhiên Tiếu Hồng Trần cũng biết điều này, tin tưởng trực giác của mình, Tiếu Hồng Trần cắn răng suy nghĩ.

- Phía trước có nguy hiểm, nhưng mà… Lam Ngọc còn đang ở phía trước, nàng sẽ không gặp nguy hiểm đi?

- Không được, dù có nguy hiểm, ta phải dùng mọi cách để cứu nàng.

Quyết định thật nhanh, Tiếu Hồng Trần liền gia tăng tốc độ.

Mặc dù Tiếu Hồng Trần quyết định thật nhanh, tất cả chỉ xảy ra trong nháy mắt mà thôi, nhưng vẻ mặt lưỡng lự của hắn làm sao qua mắt được Nguyên Anh? Nguyên Anh con hàng này đã quá quen với điều này rồi, nên nó chỉ cần liếc mắt nhìn qua một cái là hiểu được.

“A? Hắn sợ? Nhưng vẫn tiếp tục tiến lên?” Nguyên Anh cắn chặt răng, run rẩy nói.

- Coi bộ, lần này số lượng người thân thuộc lại tăng thêm nha.Vừa nói, Nguyên Anh hai mắt thâm ý liếc nhìn qua Lam Ngọc, mặc kệ cho tiểu Linh vẫn đang dùng roi da “trừng trị” nó, cũng không phải là nó không cảm thấy đau, nhưng đã “trải nghiệm” suốt hai mươi năm, nó cũng có chút... quen thuộc, nên ngoài mặt nhìn nó vẫn bình thường, nhưng nó thật sự rất đau a.

Còn phần tiểu Linh, không phải nàng không muốn dừng tay, nhưng suốt từng ấy năm ở chung, nàng nhận ra một điều, chỉ khi nàng ra tay “trừng trị” Nguyên Anh như vậy, thì nó mới có thể nghiêm túc, còn bằng không, nó lại tác tử như bình thường.

Nguyên Anh nói ra lời này, cũng không đè ép thanh âm, nếu trong trường hợp bình thường thì Lam Ngọc cũng có thể nghe rõ ràng, nhưng hiện tại, đầu óc của nàng đều đang nghĩ tới Hồng Trần sư huynh, làm sao có thể để ý tới Nguyên Anh?

“A? Là tiểu Trần?” Nam Cung Mị Ảnh dùng tinh thần lực quan sát một hồi lâu, lúc này nàng mới nhận ra, mỉm cười nói.

- Đã lớn như vậy rồi, tu vi cũng không kém, những năm này hẳn là phải cố gắng lắm a.

“Haha, đại tẩu, cuối cùng ngươi cũng nhận ra á.” Nguyên Anh lúc này đã đứng lên, không còn một dạng nằm sấp ôm đầu nhận mệnh nữa, nhưng thay vào đó là một dạng “thế ngoại cao nhân”, đứng thẳng khoanh tay, khóe miệng mỉm cười gật đầu, còn phía sau… tiểu Linh vẫn liên tục quất roi vào người nó, khiến cho hình tượng “thế ngoại cao nhân” nó tạo ra đều vỡ nát, người ngoài căn bản không dám nhìn thẳng.

“Là tiểu Trần sao? Như vậy ta sẽ đẩy nhanh tốc độ một chút.” Lâm Thanh Phong thân rồng ở phía dưới, kêu “Ngao ngao” vài tiếng, sau đó lại đẩy nhanh tốc độ.

3-4 ngàn dặm, đối với tốc độ toàn lực của Lâm Thanh Phong thì chỉ trong chưa đầy một phút là có thể tới, nhưng trên người còn mang theo Lam Ngọc, hắn cũng không thể làm như vậy, nên phải cần hơn mười phút mới có thể tới nơi, nhưng có Tiếu Hồng Trần toàn lực bay tới, nên chưa đầy bảy phút sau, bọn họ liền gặp nhau.

Hay nói chính xác hơn, khi bọn họ tiến vào phạm vi tinh thần lực của Tiếu Hồng Trần, thì tình thế lại biến đổi, Tiếu Hồng Trần xoay người bỏ chạy, còn Lâm Thanh Phong đuổi theo…

“Con bà nó, ta rốt cục đã làm gì ngươi à?” Tiếu Hồng Trần dừng lại thở từng hơi gấp gáp, trong lòng khóc không ra nước mắt, tâm tư “Anh hùng cứu mỹ nhân” trước đó đã vứt đi đâu mất, đừng nói đùa, đối mặt với con Yêu Thú kích cỡ to lớn như vậy, ít nhất cũng là Yêu Thú cấp 6 à? Ngay cả hắn một vị Nguyên Anh kì cũng không chắc có thể sống sót thì nói gì tới Lam Ngọc chỉ là một Luyện Khí kì?

Trong trường hợp này, Tiếu Hồng Trần còn không bỏ chạy thì hắn phải làm gì? Nhưng ngặt nỗi, con Yêu Thú này như cắn phải thuốc, một đường đuổi theo hắn không bỏ, tốc độ của hắn lại không bằng nó, bất đắc dĩ, hắn đành phải dừng lại, giữ lại một chút Linh Lực để chuẩn bị đối mặt với nó.

Đối diện với con Yêu Thú trước mặt, Tiếu Hồng Trần cả người chảy đầy mồ hôi lạnh, lấy từ nhẫn trữ vật ra một thanh kiếm pháp khí, giữ chặt trong tay, vẻ mặt căng thẳng.“Haha, tiểu Trần, cũng đừng sợ như vậy nha, đều là người nhà á.” Lúc này Nguyên Anh từ trên người Lâm Thanh Phong bay xuống, đứng trước mặt Tiếu Hồng Trần, khoanh tay cười nói, nhưng phía sau lưng tiểu Linh vẫn không ngừng quất roi vào người nó.

Nhìn cảnh này Tiếu Hồng Trần liền mộng bức, một tên tiểu nhân màu vàng, nhìn tương tự như Nguyên Anh lại biết nói chuyện, còn phía sau lưng lại là một nữ nhân liên tục quất roi vào người nó nếu nó thực sự là Nguyên Anh thì cái Nguyên Anh này phải cường đại tới mức nào mới chịu đựng nổi?

Phải biết Nguyên Anh trước khi chưa trở thành Nguyên Thần là rất yếu ớt, căn bản không thể chịu đựng những trận đòn như vậy.

Lúc này, Nam Cung Mị Ảnh cũng mang theo Lam Ngọc theo xuống, Lam Ngọc một dạng xấu hổ đỏ mặt trốn tránh sau lưng Nam Cung Mị Ảnh, còn Nam Cung Mị Ảnh chỉ im lặng mỉm cười.

“A? Mị Ảnh tỷ tỷ?” Tiếu Hồng Trần trợn mắt há mồm, hắn chưa bao giờ nghĩ tới chuyện sẽ gặp Nam Cung Mị Ảnh ở đây, lại nhìn về Nguyên Anh đang một dạng khoanh tay mỉm cười, Tiếu Hồng Trần có chút không chắc chắn hỏi.

- Như vậy… Nguyên Anh này là?

“Đó là Nguyên Anh của ta.” Lúc này, Lâm Thanh Phong cũng trở về nguyên dạng hình người, đứng trước mặt Tiếu Hồng Trần cười nói.

- Trải qua một số chuyện, vì thế nó liền trở nên đặc biệt như vậy, đệ cũng đừng để tâm tới nó.

“A… tỷ phu.” Tiếu Hồng Trần một dạng không thể tin được nhìn chằm chằm Lâm Thanh Phong, sau khi xác định người trước mặt đúng là Lâm Thanh Phong, thì hắn liền nhanh chóng nhìn xung quanh rồi hỏi.

- Tỷ phu đã ở đây, như vậy tỷ tỷ đang ở đâu?

“A? Thiên Nhai sao? Nàng đang ở cùng với Thiên Cơ Tử.” Lâm Thanh Phong có chút xoắn xuýt gãi đầu nói.

- Sau khi đệ cùng Băng Thánh rời đi, Thiên Cơ Tử đã tới nhận Thiên Nhai làm đệ tử và đưa nàng rời đi.

“A? Thiên Cơ Tử? Có phải là vị thần toán trong truyền thuyết? Là người thần bí nhất trong số các Đại Thừa kì?” Tiếu Hồng Trần đầu não có chút loạn, nhưng Thiên Cơ Tử hắn đã từng nghe Băng Thánh nói qua vì thế hắn vẫn nhớ rõ.

“Đúng, đúng, là Thiên Cơ Tử, đệ đã biết thì ta cũng không cần phải giải thích nhiều về lão ấy nữa.” Lâm Thanh Phong vui vẻ gật đầu.

Tiếu Hồng Trần trầm mặc cau mày suốt nửa ngày, một lúc sau, hắn lại ngẩng đầu cười như điên.

???

“Đại ca, sao lúc trước ngươi không nói cho ta biết, em vợ của ngươi có bệnh à?” Nguyên Anh một mặt mộng bức hỏi, tiểu Linh lúc này cũng gật đầu, không tiếp tục dùng roi da đánh Nguyên Anh nữa, mà tò mò nhìn Lâm Thanh Phong.

“Ta cũng đâu biết? Có lẽ là lúc trước bệnh tình ẩn dấu quá sâu đi? Thời gian gần đây mới phát bệnh?” Lâm Thanh Phong gãi đầu, vẻ mặt không chắc chắn trả lời. 

….Hết chương 283….

Chương 284: Tình nhân cãi nhau?

“Hồng Trần sư huynh không có bệnh, các ngươi mới có bệnh, cả nhà các ngươi mới có bệnh.” Lam Ngọc từ đầu tới giờ vẫn trốn sau lưng Nam Cung Mị Ảnh, chỉ khi nghe được Tiếu Hồng Trần bị nói xấu, nàng liền hét lên, sau đó nàng lại xấu hổ trốn sau lưng Nam Cung Mị Ảnh.

“A lặc? Tiểu cô nương sinh khí vì tình nhân bị nói xấu? Nhưng cách bao che này có chút không đúng nha?” Nguyên Anh một mặt mộng bức nhìn sang, sau đó nó lại chỉ tay về Lâm Thanh Phong rồi hỏi.

- Cô nương, cô biết hắn là ai sao?

“Là Lâm Thanh Phong tiền bối.” Lam Ngọc cúi đầu xấu hổ nói nhỏ.

“Ta không hỏi hắn tên gì, cô không biết hắn là tỷ phu của Hồng Trần sư huynh trong miệng cô sao?” Dừng một chút, Nguyên Anh mỉm cười hài hước nói.

- Hiện tại, cô một bên vừa bao che Hồng Trần sư huynh, một bên vừa mắng cả nhà hắn có bệnh.

- Tóm lại ý cô là sao đây?

“A…” Lam Ngọc khuôn mặt càng đỏ hơn, nàng cũng không biết phải nói gì nữa, chỉ biết nép sau lưng Nam Cung Mị Ảnh để che đi vẻ xấu hổ của mình.

“Hắc…” Nguyên Anh có chút thích thú với tính cách của cô nàng này, nhưng hiện tại bọn hắn vẫn còn một tên bệnh cần xử lý đây, cũng không rảnh rỗi trêu chọc nàng.

Tiếu Hồng Trần một bên vẫn cười như điên, Nguyên Anh gật đầu nói.

- Tên này… chắc điên rồi.

Không chỉ Nguyên Anh, mà ngay cả tiểu Linh lần này cũng gật đầu đồng ý với lời nói của nó, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh hai người chỉ biết cười khổ.

Tiếu Hồng Trần tên này đã tự mình đứng cười hơn một phút rồi, hiện tại vẫn còn cười, không biết tới khi nào mới dừng lại, cho dù có vui vẻ vì gặp lại người thân thì cũng đâu cần cười lâu như vậy à? Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh có muốn bào chữa cho hắn cũng không được, nếu không phải đã quen biết Tiếu Hồng Trần từ trước, hai người còn thật nghĩ rằng hắn đã điên đây.

“Haha, tỷ phu, không hổ danh là tỷ phu…” Tiếu Hồng Trần phải mất thêm một lúc mới dừng cười, rồi nói một câu không đầu không đuôi.

“Tiểu Trần thật sự điên rồi.” Lần này không phải Nguyên Anh nói, mà là Lâm Thanh Phong nói, rồi lại lắc đầu cười khổ.

- Về sau phải ăn nói như thế nào với Thiên Nhai đây?

“Tỷ phu, ta muốn thử sức với ngươi.” Trong lúc Tiếu Hồng Trần vừa nói, hắn cũng không để ý tới Lâm Thanh Phong có đồng ý hay không, mà ngay lập tức giữ chặt thanh kiếm, rồi xông thẳng tới.

Lâm Thanh Phong không có hành động gì khác, không tránh không né, Nam Cung Mị Ảnh đứng cạnh bên cũng không phản ứng gì, cứ như hai người bị bất ngờ không kịp phản ứng như vậy.

Nhưng cả hai không kịp phản ứng sao? Nói Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong không kịp phản ứng, còn không bằng nói bọn họ không muốn phản ứng, Tiếu Hồng Trần dù có là thiên tài tới mức nào, nhưng hắn cũng chỉ là một tên Nguyên Anh kì, còn trên tay hắn chỉ là một thanh Thiên Cấp pháp khí mà thôi.

Còn Lâm Thanh Phong? Hiện tại mặc dù hắn đã trở về hình dạng bình thường, nhưng do huyết mạch Thần Long đã được kích hoạt, lại thêm lúc trước được Lạc Long Quân dạy dỗ, độ cứng rắn của thân thể hắn không phải là chuyện đùa, ít nhất là Nam Cung Mị Ảnh có dùng Hắc Thiết Kiếm chém toàn lực, thì nàng chỉ có thể để lại một vệt xước trắng trên da hắn mà thôi, thậm chí máu cũng không chảy ra.

Trước đó, bọn hắn đã xác nhận chuyện này, nên hiện tại bọn họ liền để mặc cho Tiếu Hồng Trần làm loạn.

“Choang…”

Tiếng vang thanh thúy cất lên, thanh kiếm trên tay Tiếu Hồng Trần vừa chạm tới khuôn mặt của Lâm Thanh Phong, thì liền gãy đôi.

“Cái gì?’ Tiếu Hồng Trần trợn mắt há mồm, đầu não như dừng lại, bởi vì một thanh kiếm đang bay lơ lửng trước mặt hắn như một đoạn phim quay chậm.Sững sờ nhìn về thanh kiếm trên tay, Tiếu Hồng Trần chỉ thấy nó đã gãy đôi từ lúc nào, lúc này hắn mới thật sự tin tưởng rằng thanh pháp khí của mình đã gãy.

“Ai nha, tiểu Trần thật sự đã tiến bộ rất nhiều.” Lâm Thanh Phong không có vẻ gì là giận dữ, chỉ mỉm cười gật đầu nói.

Tiếu Hồng Trần còn chưa biết phải làm gì tiếp theo, chỉ nghe Nguyên Anh một bên cười lớn.

- Haha, đại ca, da mặt ngươi rốt cục dày tới mức độ nào a? Pháp khí vừa chạm vào đều gãy đôi.

- Không biết ngươi làm sao luyện ra à?

“Hắc… tiểu Linh, phiền cô về sau dạy dỗ nó nặng tay hơn một chút.” Lâm Thanh Phong khóe miệng kéo lên một đường cong, hắn cũng không phản ứng lời của Nguyên Anh mà chỉ nhẹ nhàng nói.

“Tốt, ta cũng muốn như vậy, 0,1% thực lực hiện tại nó đã quen thuộc, về sau cứ tăng lên 1% đi.” Tiểu Linh gật đầu một cái rồi ngay lập tức đồng ý.

Sự thích nghi đáng sợ tới mức nào? Nguyên Anh sau hai mươi năm liền có thể thích nghi được với 0,1% sức lực của tiểu Linh, tuy nghe có vẻ ít, nhưng tiểu Linh là ai? Bản thân là một cái động phủ di động, do Lạc Long Quân luyện chế ra, nhưng nàng cũng là một kiện phòng ngự Thần Khí à.

Dù cho lực công kích có yếu hơn những kiện Thần Khí chuyên dùng để chiến đấu, nhưng đó cũng không có nghĩa rằng lực công kích của nàng yếu à? 100% thực lực của nàng thậm chí có thể ngang ngửa một vị Bán Tiên tầng 1 a.

Bán Tiên là tồn tại mạnh mẽ cỡ nào? 0,1% thực lực của Bán Tiên tầng 1 đầy đủ để giết một mớ Đại Thừa kì bình thường, mà những tên Đại Thừa kì ấy thậm chí còn không có sức chống trả.

Nguyên Anh có thể thích nghi được với 0,1% thực lực của Tiểu Linh, đầy đủ để nó có thể đứng yên mặc cho Hợp Thể kì đánh thoải mái, thậm chí bọn hắn không thể gây thương tích cho nó.

Về sau nếu nó có thể hoàn toàn thích nghi được với 1% thực lực của tiểu Linh, như vậy nó có thể đứng yên mặc cho Đại Thừa kì nhảy nhót trước mặt nó a.

Chưa kể tới lực công kích của nó có mạnh hay không, nhưng một Nguyên Anh “trâu bò” tới mức Đại Thừa kì cũng giết không nổi, thử nghĩ một chút thì ai cũng cảm thấy lạnh người à?
“Cắt, ta không đồng ý.” Nghe được lời của tiểu Linh cùng Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh liền lắc đầu từ chối, nhưng cũng không ai quản nó từ chối hay không, về sau tiểu Linh gia tăng thực lực là điều nó không thể tránh khỏi.

Nguyên Anh cắn răng, nó nhanh chóng quyết định thật nhanh...chạy tới ôm chân tiểu Linh, một mặt nước mắt nước mũi chảy, mếu máo.

- Đừng nha lão bà… ta không muốn đâu…ta hứa về sau… ta sẽ không như vậy nữa a…

“Có quỷ mới tin ngươi.” Lâm Thanh Phong trán nổi gân xanh, không biết hắn làm thế nào lại tạo ra một cái Nguyên Anh cực phẩm như con hàng này.

Thở hắt ra một hơi, Lâm Thanh Phong lại nhìn Tiếu Hồng Trần, cố nặn ra nụ cười nói.

- Tiểu Trần, chúng ta còn tiếp tục hay không?

“Không cần nữa.” Tiếu Hồng Trần yên lặng một lúc lâu, sau đó hắn lắc đầu cười nói.

- Hiện tại, đệ đã biết được tỷ phu có thể bảo vệ tỷ tỷ, thì đệ cũng có thể yên tâm rồi.

Tiếu Hồng Trần cũng không nói đùa, muốn làm gãy một kiện Thiên Cấp Pháp Khí rất dễ dàng, chỉ cần một tên Nguyên Anh kì sử dụng Linh Lực là có thể làm được, nhưng Lâm Thanh Phong thậm chí còn không sử dụng Linh Lực a.

Dùng da mặt đối cứng làm gãy một kiện Thiên Cấp Pháp Khí trong một chiêu duy nhất, thậm chí một vết trầy trên mặt cũng không lưu lại, đây là điều chỉ có Hợp Thể Kì trở lên mới làm được à.

Nói như vậy, thì Lâm Thanh Phong phải đạt tới Hợp Thể kì, hoặc ít nhất là có thực lực sánh ngang với Hợp Thể kì a, hiểu rõ điều này, Tiếu Hồng Trần còn không yên tâm thì hắn còn phải muốn như thế nào mới có thể?

“Haha, vậy là tốt rồi, nói về chuyện của đệ đi.” Lâm Thanh Phong mỉm cười nói.

- Tại sao đệ lại ở đây? Còn có vị Lam Ngọc cô nương này, vì sao cô ấy lại bỏ chạy để đệ phải đi tìm đây?

“A? Đúng rồi, Lam Ngọc, mau ra đây.” Nhắc tới Lam Ngọc, sắc mặt của Tiếu Hồng Trần liền đen lại, nhìn chằm chằm về Lam Ngọc vẫn đứng phía sau Nam Cung Mị Ảnh.

“Ách…” Lam Ngọc vẻ mặt tràn đầy ủy khuất, cả người run rẩy, từ từ bước ra.

“Hừ.” Tiếu Hồng Trần hừ lạnh một tiếng, tiến tới trước mặt Lam Ngọc cũng không nói lời nào.

“A lặc? Đây là tình nhân cãi nhau? Lão bà, đại ca, còn có đại tẩu, chúng ta đi tới chỗ khác thôi, nơi đây không có chuyện của chúng ta.” Nguyên Anh vốn một mặt nước mắt nước mũi ôm chân tiểu Linh, lúc này liền trợn mắt nói, mặc dù nó còn phải cầu khẩn tiểu Linh, nhưng nó cũng không muốn ở một bên ăn cẩu lương a.

Tiếu Hồng Trần cùng Lam Ngọc cả hai đồng thời xấu hổ đỏ mặt cúi đầu, Lâm Thanh Phong ho khan vài tiếng rồi nói.

- À, như vậy chúng ta sẽ qua bên kia một lúc, hai người sau khi giải quyết xong thì hãy gọi.

Lâm Thanh Phong nói rồi liền dẫn theo Nam Cung Mị Ảnh rời đi, còn Nguyên Anh cùng tiểu Linh đã rời đi từ sớm, Tiếu Hồng Trần có muốn cản cũng cản không được, hắn chỉ còn biết cười khổ lẩm bẩm.

- Mọi người, đã nhầm rồi a…

….Hết Chương 284….

Chương 285: Lễ vật

“Nói như vậy, đệ đang muốn kéo Hàn Băng Tông vào cuộc chiến này sao?” Lâm Thanh Phong cũng không hóa thân thành rồng, vừa bay vừa hỏi.

“Vốn dĩ đệ đã dự tính làm như vậy, nhưng hiện tại thì không cần nữa.” Tiếu Hồng Trần một bên vừa bay, vừa ôm lấy Lam Ngọc gật đầu trả lời.

“Hiện tại đệ là đệ tử của Băng Thánh, đệ có thể giúp Băng Thánh tính kế, ta cảm thấy làm như vậy là rất tốt, nhưng kế hoạch của đệ nên hủy bỏ thôi, hiện tại đệ không nên làm những chuyện như vậy, sẽ ảnh hưởng tới lợi ích của tông môn.” Lâm Thanh Phong mỉm cười nói. 

- Nhưng về sau nha…

Lâm Thanh Phong cũng không nói rõ ra, chỉ mỉm cười thần bí.

“Đệ biết rõ.” Tiếu Hồng Trần gật đầu cười, bản thân là đệ tử thân truyền duy nhất của Băng Thánh, hắn đương nhiên biết chuyện giữa Băng Thánh và Hỏa Vân Tôn Giả.

Sau khi cả hai tổ chức hôn lễ, khi đó Hỏa Vân Tông cùng Hàn Băng Tông được xem như là người một nhà, đương nhiên Tiếu Hồng Trần có thể ra mặt.

“Nhưng lúc trước ta nghe nói, Hỏa Vân Tông không tính Hỏa Vân Tôn giả thì vẫn còn tới bốn vị Đại Thừa kì đúng không? Bốn vị Đại Thừa kì cùng nhau bảo vệ một tông môn, sẽ không tới mức bị Hỏa Thánh một người chèn ép như vậy a?” Lâm Thanh Phong có chút tò mò hỏi.

“Đúng là có bốn vị, nhưng nghe nói ba vị khác đã bị Hỏa Thánh giam cầm ở đâu đó.” Tiếu Hồng Trần thở ra một hơi.

- Mặc dù bọn họ cùng một tông môn, nhưng về mặt nội bộ, tông môn nào cũng giống nhau, không phải lúc nào cũng đoàn kết như vậy.

- Hỏa Thánh là một người rất âm hiểm, hắn đã lợi dụng điểm này, trước khi gây chiến, hắn đã âm thầm dẫn dụ ba người rời khỏi Hỏa Vân Tông rồi giam cầm bọn họ ở những nơi khác nhau.

“Là như vậy sao? Có vẻ như tình hình bên đó cũng không được tốt cho lắm.” Lâm Thanh Phong cũng thở ra một hơi chán nản. 

“Đúng vậy, tình hình bên đó thật sự là không mấy khả quan, Hỏa Thánh một người dẫn đầu 36 vị Hợp Thể kì tấn công Hỏa Vân Tông.” Tiếu Hồng Trần một mặt ngưng trọng gật đầu nói.

- Còn Hỏa Vân Tông, bởi vì ba vị Đại Thừa kì rời đi, chỉ còn một vị lão tông chủ cùng 20 vị Hợp Thể kì trưởng lão đối kháng với Hỏa Thánh.

Dừng một chút, nhìn Lâm Thanh Phong đang trầm ngâm suy nghĩ, Tiếu Hồng Trần lại mỉm cười nói tiếp.

- Nhưng tình hình cũng không đến nỗi tệ như vậy.

- Hỏa Vân Tông đã được Vô Cực Kiếm Thánh tiền bối trợ giúp, ngoài ra ngài còn dẫn theo bốn vị Hợp Thể kì Thể Tu tới giúp đỡ.

- Bốn vị Thể Tu này cực kì nghịch thiên, lúc ban đầu mỗi một người trong số bọn họ đều có thể đối kháng với bốn vị Hợp Thể kì bên phía Hỏa Thánh.

“Ồ? Bốn vị Hợp Thể kì sao? Hẳn là bốn người Chiến Thiên.” Lâm Thanh Phong trong lòng có chút suy đoán, nhưng ngoài mặt hắn vẫn ra vẻ tò mò hỏi.

- Bọn họ là ai?

“Đệ cũng không biết.” Tiếu Hồng Trần lắc đầu nói. 

- Bốn người bọn họ rất thần bí, từ trước tới giờ chưa ai từng nghe nói tới bốn người bọn họ, cứ như bọn họ bỗng dưng xuất hiện tại Đại lục như vậy.

“Ồ, vậy đó là bốn người bọn Chiến Thiên rồi.” Lâm Thanh Phong trong lòng âm thầm gật đầu, liếc nhìn sang Nam Cung Mị Ảnh, chỉ thấy nàng mỉm cười gật đầu, hẳn là nàng cũng đoán được bốn người bọn họ là ai.

Nói tới bọn người Chiến Thiên, Tiếu Hồng Trần có chút hăng hái.
- Trong bốn người bọn họ, có ba người trong chiến đấu có thể biến hóa màu tóc từ màu đen sang màu xanh lam, đệ lại không biết bọn họ tên là gì, vì thế đệ liền gọi bọn họ là Lam Phát Chiến Binh.

- Còn một người khác, dường như là thủ lãnh của ba người còn lại, hắn có thực lực mạnh nhất, mỗi lần chiến đấu, xung quanh người hắn đều tỏa ra một luồng khí màu xanh, có nhiệt độ rất lớn, con mắt cũng chuyển thành màu bạc, vì thế đệ gọi hắn là Ngân Nhãn Chiến Binh.

- Trong suốt hai mươi năm, trải qua không biết bao nhiêu trận chiến lớn nhỏ, một mình Ngân Nhãn Chiến Binh đứng ra ngăn cản bốn vị Hợp Thể kì Viên Mãn, nhưng chưa một lần nào hắn bị thương.

“Ồ? Bản năng vô cực vẫn chưa hoàn chỉnh?” Lâm Thanh Phong trong lòng lẩm bẩm, nhưng hắn cũng không tỏ vẻ thất vọng, bởi hắn biết rõ, Bản năng vô cực, thứ này rất khó luyện, đừng nhìn theo nguyên tác Son Goku có thể dễ dàng hoàn thiện Bản năng vô cực mà khinh thường độ khó của nó.

Ở Dragon ball thế giới, Son Goku tên này có thể xem là Thiên Đạo sủng nhi vì thế hắn mới có thể làm được như vậy, không nhìn thấy thần hủy diệt Berrus có luyện hàng vạn năm cũng không thể luyện thành công sao? Chiến Thiên hiện tại có thể tự nhiên sử dụng Bản năng vô cực, mặc dù là chưa hoàn chỉnh, một lúc đánh với bốn vị Hợp Thể kì Viên Mãn mà không bị thương thì đã khá lắm rồi.

“Ta đã biết.” Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, nếu tình hình hiện tại như vậy, thì hắn cũng không cần phải gấp rút chạy tới Hỏa Vân Tông, không phải hắn không muốn nhanh chóng đi chi viện, nhưng hắn muốn bọn người Chiến Thiên có thể nhân khoảng thời gian này gia tăng thực lực.

Ít nhất là bọn họ có thể đánh ngang tay với một vị Đại Thừa kì mà không rơi xuống hạ phong, khi đó Lâm Thanh Phong mới có thể dẫn theo bọn họ tới Tiên nhân chiến trường được.

“Còn nếu không được, thì ta phải trực tiếp huấn luyện bọn họ thôi.” Trong lòng Lâm Thanh Phong âm thầm ra quyết định, hắn cũng không phải đang nói đùa.

Sau khi trải qua đợt huấn luyện với Lạc Long Quân, hắn mặc dù vẫn không biết rằng chính mình hiện tại mạnh bao nhiêu, nhưng ít nhất hắn có tự tin, hiện tại dù cho Hỏa Vân tôn giả cùng Vô Cực Tử hai người liên thủ, thì hắn vẫn có thể treo lên đánh hai người không có sức hoàn thủ.

Lâm Thanh Phong mỉm cười hỏi.

- Hiện tại nói về chuyện của đệ đi, đệ được giao nhiệm vụ bảo vệ các vị sư đệ cùng sư muội của mình đi bắt yêu thú sao?

“Đúng vậy tỷ phu, bọn họ đều là người mới, có tư chất rất khá, cũng không thể để bọn họ cứ mãi ở trong tông môn tu luyện được.” Tiếu Hồng Trần gật đầu nói.

- Vì thế tông môn cũng ban phát rất nhiều nhiệm vụ, để các đệ tử có thể ra ngoài lịch luyện cùng nhận thêm tài nguyên tu luyện.

- Bọn họ thì nhận nhiệm vụ đánh bắt Yêu Thú cấp 2 Ảnh Tử, còn đệ thì nhận nhiệm vụ phải bảo vệ bọn họ.
“Được, như vậy chúng ta sẽ đi cùng đệ, sau đó sẽ cùng về Hàn Băng Tông được chứ?” Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi hỏi.

“Haha, như vậy thì còn gì bằng.” Tiếu Hồng Trần vui vẻ ra mặt nhanh chóng đồng ý, có Lâm Thanh Phong một người mạnh mẽ như vậy đi theo, hắn cầu còn không được a.

“Lão bà, ý ngươi như thế nào?” Lâm Thanh Phong ngẩng đầu hỏi Nam Cung Mị Ảnh, hắn biết rõ, hắn có thể tự mình quyết định, nàng sẽ không ngăn cản mà luôn nghe theo hắn, nhưng hắn vẫn phải hỏi ý kiến của nàng một chút. 

Hắn hỏi lời này cũng không phải là muốn làm cho người khác xem, hắn thật tâm muốn hỏi ý kiến của nàng, nếu nàng muốn nhanh chóng tới Hỏa Vân Tông thì hắn sẽ nghe theo.

Nam Cung Mị Ảnh nội tâm cũng hiểu rõ điểm này, nàng mỉm cười ngọt ngào gật đầu đồng ý.

- Mọi chuyện cứ làm theo lời chàng là được.

“Tốt, như vậy chúng ta sẽ đi cùng đệ.” Lâm Thanh Phong cười nói.

- Như vậy, lần đầu gặp mặt các vị sư đệ, sư muội của đệ, ta phải cho bọn họ một ít lễ gặp mặt đi.

“A? Không cần thiết, có tỷ phu ở một bên chỉ điểm cho bọn họ là tốt rồi, huynh không cần cho bọn họ lễ gặp mặt đâu.” Tiếu Hồng Trần nhanh chóng lắc đầu, mặc dù Lâm Thanh Phong thật sự rất mạnh, tu vi sâu không lường được, nhưng hắn chỉ là một tên tán tu a, một tên tán tu có bao nhiêu tài nguyên tu luyện đây? Thân là đệ đệ, Tiếu Hồng Trần làm sao có thể để Lâm Thanh Phong làm như vậy?

Lâm Thanh Phong cũng không để ý tới Tiếu Hồng Trần, hắn chỉ mỉm cười nhìn Lam Ngọc vẫn còn đang được Tiếu Hồng Trần ôm trong người hỏi.

- Lam Ngọc muội muội, đoàn đội của muội nhận nhiệm vụ bắt bao nhiêu con Ảnh Tử? Còn có thời hạn hoàn thành trong bao lâu? Còn có… vượt mức hoàn thành nhiệm vụ có được tăng thưởng hay không?

“A? Lâm Thanh Phong tiền bối, ngài hỏi chuyện này làm gì?” Lam Ngọc trong lòng xoắn xuýt một chút, nhưng sau đó nàng liền thành thật trả lời.

- Thưa tiền bối, yêu cầu của nhiệm vụ là phải bắt cho được 20 con Ảnh Tử, bất luận sống chết, nhưng nếu bắt sống thì có thể được thưởng thêm, còn phần thời gian… thì có lẽ là không có hạn chế.

“Ồ? Nhiệm vụ như vậy sao?” Lâm Thanh Phong trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi gật đầu, vẻ mặt mỉm cười vô hại nói.

- Như vậy nha Lam Ngọc, trong mấy loại “Bình thường”, “Khó”, “Cực Khó”, “Ác Mộng” và “Địa Ngục” muội thích nhất là loại nào?

….

Lam Ngọc một mặt trợn mắt há mồm, ngẩng đầu xoắn xuýt nhìn về Tiếu Hồng Trần như muốn hỏi ý kiến của hắn.

Tiếu Hồng Trần trong lòng nổi lên dự cảm không tốt, nhưng bên ngoài hắn vẫn một dạng bình tĩnh gật đầu nói.

- Ta cũng không biết tỷ phu hắn đang muốn làm gì đâu, nhưng hắn sẽ không làm hại muội, muội cứ chọn thử một chút.

Lam Ngọc gật đầu một cái, dưới ánh mắt chờ mong của Lâm Thanh Phong, nàng nói nhỏ.

- Lâm Thanh Phong tiền bối… ta có thể chọn chữ “Dễ” hay không?

….Hết Chương 285….

Chương 286: Lễ vật (2)

“A? Lam Ngọc, ngươi thật sự muốn chọn loại “Dễ” sao?” Lâm Thanh Phong có chút bất ngờ hỏi, sau đó hắn lại lắc đầu.

- Ta khuyên ngươi, không nên chọn loại “Dễ” nha, nếu muội thật sự muốn chọn nó, về sau ngươi sẽ không có cơ hội để chọn lại đâu.

Nhìn Lam Ngọc có chút ngờ vực, Lâm Thanh Phong lại tiếp tục nói.

- Ngươi cũng biết, ta chỉ là một tên tán tu, ta sẽ không có lễ vật thiết thực để tặng cho mỗi người trong lần đầu gặp mặt.

- Vì thế ta mới nghĩ ra cách này, dựa vào thực lực hiện tại và lựa chọn của mỗi người, ta sẽ làm ra những kiểu huấn luyện khác nhau nhằm giúp nâng cao thực lực, đối với tu sĩ, món quà gì cũng không tốt bằng thực lực của chính mình đúng hay không?

Dừng một chút, Lâm Thanh Phong lại nói nhỏ.

- Bởi vì nhờ có ngươi, nên chúng ta mới có thể gặp Tiểu Trần, cũng vì vậy ta mới đề xuất cho ngươi những lựa chọn sau này a.

- Còn những sư huynh, sư tỷ của ngươi chỉ có hai lựa chọn mà thôi, một là “Dễ” hai là “Bình Thường”.

Lam Ngọc khuôn mặt tràn đầy dấu hỏi, nàng cái hiểu cái không nhưng nàng cũng biết được Lâm Thanh Phong sẽ không lừa nàng, nhưng nàng vẫn chưa tin tưởng hoàn toàn chỉ im lặng suy nghĩ.

Nhìn Lam Ngọc mím môi suy nghĩ, Lâm Thanh Phong cũng hiểu được một chút suy nghĩ của nàng, hắn lại nói.

- Để ta nói cho ngươi biết một chút đi, Chiến Thiên, cũng là Ngân Nhãn Chiến Binh trong lời của tiểu Trần mà ngươi vừa nghe được.

- Hắn là đệ tử duy nhất của ta, vì thế ta đã quyết định cho hắn loại “Địa ngục”, cho tới hiện tại hắn vẫn chưa hoàn thành đâu.

- Nhưng ngươi có thể nhìn thấy thực lực hiện tại của hắn sao?

“Cái gì?” Lần này không chỉ Lam Ngọc trợn mắt, mà ngay cả Tiếu Hồng Trần cũng không thể tin tưởng hét lên một tiếng thật to, trừng mắt nhìn Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong cũng không tỏ vẻ gì khác, bởi vì hắn nói không sai, học thành công Bản Năng Vô Cực khác gì với “Địa Ngục” cấp độ khó đâu? Một khi Chiến Thiên chưa hoàn thiện thì cũng đồng nghĩa hắn vẫn chưa hoàn thành “Địa Ngục” cấp độ khó a.

Lâm Thanh Phong cũng không bất ngờ với vẻ mặt ngạc nhiên của hai người, chỉ cười nói.

- Như vậy, hiện tại ngươi còn muốn chọn loại “Dễ” sao?

“Không có.” Lam Ngọc lắc đầu nguầy nguậy, đùa cái gì? Lâm Thanh Phong nhất định không đùa giỡn nàng, Ngân Nhãn Chiến Binh thực lực bày ra trước mắt, đương nhiên Lam Ngọc cũng phải cân nhắc lại lựa chọn của chính mình rồi, nhưng nàng cũng tự biết rõ, nàng cũng không thể đạt tới độ cao như Chiến Thiên, nên nàng cắn răng nói.

- Ta cũng không biết mình nên lựa chọn như thế nào… xin tiền bối chọn giúp ta.

“Hắc.” Lâm Thanh Phong gật đầu cười.

- Như vậy, liền chọn mức “Khó” nha, hiện tại thực lực của ngươi ở Luyện Khí kì, muốn trong thời gian ngắn hoàn thành, thì mức “Khó” là lựa chọn tốt nhất.

“Như vậy phiền phức tiền bối rồi.” Lam Ngọc nhanh chóng cúi đầu cảm tạ.

“Ách… tỷ phu, còn ta thì sao?” Lam Ngọc đã lựa chọn xong, Tiếu Hồng Trần lúc này mới lên tiếng hỏi.

“A? Tiểu Trần, đệ cũng muốn?” Lâm Thanh Phong có chút ngạc nhiên hỏi lại.

“Đương nhiên là muốn a, tỷ phu cũng không thể bên trọng bên khinh nha.” Tiếu Hồng Trần hai mắt phát sáng, liều mạng gật đầu.

“Vậy đệ muốn chọn loại nào đây?” Lâm Thanh Phong có chút hứng thú, nhìn Tiếu Hồng Trần rồi hỏi.

“Địa Ngục” Tiếu Hồng Trần một mặt tự tin nhanh chóng trả lời, điều này còn phải suy nghĩ sao? Ngân Nhãn Chiến Binh một người có thể đánh bốn vị Hợp Thể Viên Mãn mà không rơi xuống hạ phong, dù có khó thể nào Tiếu Hồng Trần cũng quyết tâm hoàn thành a.

Nhận được câu trả lời, Lâm Thanh Phong cười nói.

- Ta liền biết đệ muốn chọn loại này, ta đồng ý.
Tiếu Hồng Trần trong lòng vui vẻ, thầm hô một tiếng “Tốt”, nhưng Lâm Thanh Phong lại tạt một gáo nước lạnh.

- Nhưng đệ đừng mừng vội, thực lực hiện tại của đệ, vẫn chưa đủ để tiếp nhận loại “Địa Ngục” đâu.

- Vì thế ta sẽ để đệ cùng Lam Ngọc, tập luyện ở mức “Khó” trước, tới khi nào đệ đạt tới yêu cầu của ta thì ta sẽ cho phép đệ nâng lên mức “Cực Khó”.

“A?” Tiếu Hồng Trần vẻ mặt có hơi thất vọng, nhưng hắn chỉ đành gật đầu chấp nhận.

Lâm Thanh Phong cười nói.

- Đệ đừng thất vọng như vậy, mức “Khó” này cũng không dễ dàng hoàn thành đâu, tới lúc đó đệ đừng khóc lóc cầu xin ta mới tốt.

“Đệ không tin, đệ sẽ chứng minh cho tỷ phu thấy.” Tiếu Hồng Trần ngạo kiều hừ một tiếng.

Lâm Thanh Phong cười lắc đầu một cái cũng không tiếp tục để ý.

Nhưng đó chỉ là biểu hiện bên ngoài mà thôi, còn bên trong hắn đang thầm nghĩ.

- Không biết phải huấn luyện cho bọn họ cái gì đây?

- Thật sự không nghĩ ra a, cũng không thể để bọn họ giống như Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt hai người chuyển qua luyện “Khí” á?

- Nếu làm như vậy thì về sau cũng đừng hòng nhìn mặt Băng Thánh a.

Thở ra một hơi, tinh thần lực của Lâm Thanh Phong lại chìm vào đan điền bên trong cơ thể, nơi đây có Nguyên Anh cùng Yêu Đan tiểu Long đang ở tại.

Nhìn thấy Lâm Thanh Phong tới, Yêu Đan tiểu Long run lên vài lần hỏi.

- Đại ca, ngươi rốt cục muốn làm gì? Chúng ta đâu có biện pháp nào giúp bọn họ tăng thực lực à?

“Ta cũng biết như vậy, vì thế ta đang muốn hỏi ý kiến của các ngươi đây.” Lâm Thanh Phong còn chưa nói được lời này, thì Nguyên Anh liền chen vào.

- Tiểu Long, trí não của ngươi rốt cục đã vứt đi đâu
“A? Ngươi hiểu ý định của đại ca?” Tiểu Long một mặt mộng bức ngây ngốc hỏi.

“Ách? Ta còn không biết đâu? Vậy mà ngươi lại biết được?” Lâm Thanh Phong trong lòng nghĩ loạn, nhưng hắn cũng không tỏ vẻ gì khác, chỉ một dạng mỉm cười gật đầu nhìn Nguyên Anh đợi nói giải thích.

“Ngươi không thấy, trước đó tên ấy đã hỏi Lam Ngọc nội dung nhiệm vụ là gì sao? Còn có vượt hạn mức tăng thưởng, cùng thời gian giao trả nhiệm vụ nữa.” Nguyên Anh bĩu môi nói.

“A? Ý ngươi là sao?” Tiểu Long một mặt mộng bức, chỉ thấy Nguyên Anh lắc đầu giải thích.

- Thứ nhất, tiểu Trần đã nói, Ảnh tử chỉ là Yêu Thú cấp 2, mực đích chính của nhiệm vụ này là để đệ tử ra ngoài rèn luyện vì thế những người tham gia nhiệm vụ này hẳn là ở cảnh giới Trúc Cơ kì.

- Thêm một điểm khác, nếu Ảnh Tử là loài sống riêng lẻ, thì cần gì tới mười mấy tên Trúc Cơ kì tham gia nhiệm vụ, cùng tiểu Trần một Nguyên Anh kì đi theo hộ pháp có đúng không?

- Vì thế ta liền đoán được Ảnh Tử loài này liền sống theo bầy đàn, nhưng sẽ không giống như Hoàng Kim Thử một đàn hàng vạn con như vậy, bởi nếu là như vậy, thì sẽ không có một tông môn nào lại giao cho đệ tử nhiệm vụ đi săn giết Ảnh Tử cả, đây căn bản là để bọn họ đi chịu chết.

- Đồng thời nội dung nhiệm vụ cũng có nói, bọn hắn phải bắt ít nhất 30 con Ảnh Tử, vì thế mỗi đàn Ảnh Tử cũng sẽ có khoảng chừng tầm này, vài chục con mà thôi.

- Nên ta dám cược với ngươi, nếu tên nào chọn loại “Dễ” thì đại ca liền yêu cầu bọn họ một mình săn giết 30 con Ảnh Tử, mỗi lần một con.

- Còn tên nào chọn loại “Bình thường” thì một lúc phải săn giết 10 con, hoặc thậm chí là 30 con.

- Nếu bọn họ hoàn thành được kì huấn luyện của đại ca, thì thực lực của bọn họ đều bạo tăng một khoảng lớn, ngoại trừ những tên thiên tài biến thái ra, thì trong đồng cấp, bọn họ đều không có đối thủ.

“Ồ? Thì ra là như vậy.” Lâm Thanh Phong cùng Tiểu Long cả hai đều kinh ngạc, theo bản năng phát ra một câu.

Tiểu Long không biết thì không sao, nhưng Lâm Thanh Phong nói ra lời này liền nhận ánh mắt nghi hoặc của Nguyên Anh, ho khan vài tiếng Lâm Thanh Phong lại nói.

- Không sai, không uổng là Nguyên Anh của ta, lại hiểu rõ suy nghĩ của ta như vậy.

- Như vậy, ngươi thử nghĩ xem mức “Khó” mà ta đặt ra cho tiểu Trần cùng Lam Ngọc là gì đây?

“Hừ, đại ca ngươi chỉ biết bóc lột sức lao động của ta.” Nguyên Anh bĩu môi nói.

- Mức “khó” đương nhiên là ngươi để tiểu Trần cùng Lam Ngọc hai người đối luyện với ta a.

- Một khi đạt đủ yêu cầu của ngươi, Lam Ngọc lấy tu vi Luyện Khí kì ít nhất có thể một mình đánh giết 10 con Ảnh Tử cùng lúc a.

- Trong khoảng thời gian ngắn, liền có thể lấy tu vi Luyện Khí kì một mình săn giết 10 con Yêu Thú cấp 2, nàng không giống như tiểu Trần trở thành hạch tâm để tử được Hàn Băng Tông chú trọng bồi dưỡng, thì ta liền không phải Nguyên Anh.

“Hắc, ngươi đã nói như vậy, thì nhiệm vụ này liền giao cho ngươi á.” Lâm Thanh Phong trong lòng lẩm bẩm suy tính một chút rồi gật đầu cười nói.

- Hắc, Nguyên Anh, ngươi thật không hổ danh là Nguyên Anh của ta nha.

“A? Ý gì? Vì sao vẻ mặt đại ca lại nói như vậy?” Nguyên Anh nội tâm chợt loạn, chỉ thấy Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.

- Nói thật cho ngươi biết đi, lần này ta vào đây, mục đích chủ yếu là để bàn tính với các ngươi nội dung huấn luyện cho những người kia.

- Nhưng ngươi đã thay ta vạch ra kế hoạch chu toàn như vậy, liền theo lời ngươi nói mà làm á.

Lâm Thanh Phong cười lớn, nói một câu rồi tinh thần lực liền tản mất, để lại Nguyên Anh một mặt trợn mắt há mồm, thật lâu cũng không nói nên lời.

Tiểu Long một bên Yêu Đan run rẩy liên hồi, nó cũng không phát ra âm thanh, nhưng Nguyên Anh vẫn có thể nhìn ra, con hàng này đang nín cười.

....Hết Chương 286….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau