HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 276 - Chương 280

Chương 277: Luận bàn? Vẫn là thôi đi

“Vị Bán Tiên đó thật sự tồn tại sao?” Lão Tông chủ hít vào một hơi khí lạnh, Vô Cực Tử bĩu môi một cái.

- Ngươi ngạc nhiên cái quỷ gì? Ngươi đã bao giờ thấy Thiên Cơ Tử đoán sai hay chưa?

“Thiên Cơ Tử quá mức thần bí, ta tu luyện tới hiện tại đã hơn 7 vạn năm, nhưng lần duy nhất ta nhìn thấy hắn là ở hội nghị lần trước, còn lại ta chỉ được nghe truyền miệng, đương nhiên ta sẽ nghi ngờ a.” Lão Tông chủ lắc đầu cười khổ, thở ra một hơi tiếc nuối.

- Có lẽ là do bọn ta không có duyên.

Vô Cực Tử gật đầu rồi nói.

- Vậy để ta giải thích cho ngươi một chút đi.

- Có lẽ ngươi không biết, nhưng trước đó Thiên Cơ Tử đã tiên đoán cho ta một quẻ, hắn nói sau khi hội nghị diễn ra thì ta sẽ gặp một trận kiếp nạn, thân tử đạo tiêu.

“Nghiêm trọng như vậy? Nhưng ngươi hiện tại là như thế nào? Theo lời ngươi nói thì tính từ lúc hội nghị kết thúc cho tới bây giờ đã hơn một trăm năm rồi, vì sao ngươi vẫn còn lành lặn? Chẳng lẽ Thiên Cơ Tử đoán sai rồi? Hay ý của hắn là ngươi sẽ gặp nguy hiểm trong lúc chúng ta tiến vào Thượng Cổ Chiến Trường?” lão Tông chủ cau mày hỏi.

“Không có, sau đại hội lần trước, ta thật sự đã gặp kiếp nạn, và gần như chết rồi, may mắn là được Thiên Cơ Tử báo trước, nên ta đã có phòng bị, nhưng dù vậy, ta cũng chỉ còn lại một phần thần niệm may mắn thoát nạn mà thôi.” Vô Cực Tử mỉm cười nói.

“Chuẩn xác như vậy? Nhưng chỉ chưa tới một trăm năm a? Nhanh như vậy mà ngươi đã hoàn toàn bình phục rồi?” Lão Tông chủ một mặt kinh ngạc nhìn Vô Cực Tử rồi hỏi.

“Đúng vậy, không những bình phục, mà ta còn tìm được một đệ tử đắc ý đây.” Vô Cực Tử đắc ý cười.

“!!!”

“Tiểu tác tử đã ra đời rồi?” Lão Tông chủ vẻ mặt kinh dị hít vào một hơi khí lạnh, ai cũng biết Vô Cực Tử - Vô Cực Kiếm Thánh còn có một biệt danh khác là Tác Tử Tôn Giả, vì thế nghe tới đệ tử của hắn, lão Tông chủ liền nghĩ tới biệt danh này.

“Cút” Nụ cười đắc ý của Vô Cực Tử đã ném đi đâu mất, và thay vào đó là sắc mặt đen kịt, nghiến răng ken két.

“Hắc hắc, lần này là lỗi do ta.” Lão Tông chủ cười lớn, tay vỗ vai Vô Cực Tử nói xin lỗi, nhưng trên mặt hắn không có chút nào là tỏ vẻ hối lỗi cả, sau đó hai mắt ông phát sáng tò mò hỏi.

- Đệ tử đắc ý của ngươi sao? Như vậy tư chất của hắn rất cao a, về sau có dịp ngươi để hắn và đồ tôn của ta luận bàn một chút.

“Luận bàn?... Ta nghĩ là thôi đi.” Nghe được lời này, Vô Cực Tử trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi lắc đầu nói.

“Vì sao? Cả hai luận bàn cùng nhau tiếp thu kinh nghiệm, chẳng phải rất tốt sao? Chẳng lẽ ngươi sợ tư chất của ngươi không bằng đồ tôn của ta?” Lão Tông chủ có chút khó hiểu hỏi, nhưng nhắc tới đồ tôn Nam Cung Tuyết, hắn có chút hãnh diện, nhắm mắt gật đầu nói.

- Cũng đúng, rất ít người được như tiểu Tuyết, tuy rằng trước đó bị một đám phế vật có mắt không tròng vùi dập, nhưng trong vòng hai mươi năm liền đạt tới Kim Đan, hiện tại đã là Kim Đan Viên Mãn, tùy thời đều có thể Kết Anh.

- Tư chất yêu nghiệt cỡ này, dù là Hỏa Vân lúc trước cũng không bằng a.

“Không có, nếu so về phần tư chất, thì Nam Cung Tuyết vẫn kém nhiều lắm, nói ra ta sợ ngươi sẽ bị đả kích.” Vô Cực Tử hai mắt híp lại, khóe miệng nở nụ cười mà không phải cười nói.

“Ồ? Ý của ngươi là, tư chất của đệ tử ngươi còn yêu nghiệt hơn cả đồ tôn của ta?” Lão Tông chủ nội tâm có chút giận, chỉ thấy Vô Cực Tử gật đầu nhàn nhạt trả lời.
- Hai mươi năm từ Trúc Cơ đạt tới Kiếm Tâm cảnh giới, tuy rằng cơ thể thiếu Linh Lực, nhưng trong tình trạng như vậy, vẫn có thể dùng một thân tu vi Kiếm Đạo treo lên đánh Luyện Hư Viên Mãn, ngươi nghĩ như thế nào?

“Cút, ngươi lừa ta, về sau chúng ta tuyệt giao.” Lão Tông chủ đương nhiên là không tin, muốn đạt tới Luyện Hư Viên Mãn dễ dàng hay sao? Ngay cả Hỏa Vân Tôn Giả lúc trước cũng mất mấy ngàn năm, tu luyện hai mươi năm liền treo đánh Luyện Hư Viên Mãn, đây còn là tu luyện sao? Đây là bật hack đi.

Nếu đây thật sự là tu luyện, thì bọn họ tốn mấy ngàn năm để đạt tới Luyện Hư Viên Mãn tính là gì? Sớm tìm khối đậu hũ đập đầu tự sát a.

“Ta biết khi ta nói ra, ngươi sẽ có phản ứng này, nhưng đây là sự thật, ta cũng không còn cách nào khác a.” Vô Cực Tử lắc đầu cười khổ.

Lão Tông chủ hai mắt nhìn chằm chằm vào Vô Cực Tử, nhận ra hắn không nói dối, lúc này ông mới hít sâu một hơi.

- Ngươi nói thật?

“Đương nhiên là thật.” Vô Cực Tử gật đầu một cái rồi nói tiếp.

- Tính ra, đệ tử của ta cùng đồ tôn của ngươi, cả hai vẫn là tỷ muội thân sinh đây.

“Tỷ muội thân sinh? Đệ tử của ngươi là Nam Cung Mị Ảnh?” Lão Tông chủ nghe tới đây liền nhanh chóng hỏi.

“Đúng vậy, nàng là tỷ tỷ của Nam Cung Tuyết, ta được nàng nhờ vả tới đây bảo vệ Nam Cung Tuyết trong thời gian mà tên Hỏa Vân kia rời đi.” Vô Cực Tử gật đầu nói, đối với chuyện lão Tông chủ biết tới Nam Cung Mị Ảnh hắn cũng không có chút ngạc nhiên, là sư tổ của Nam Cung Tuyết, hắn không biết tới tỷ tỷ của nàng mới có vấn đề.

“Tư chất quái vật cỡ này, hẳn là ngươi đã dốc hết toàn bộ tài sản để trợ giúp nàng đi? Nhưng như vậy cũng đáng giá a.” Lão Tông chủ lúc này cũng dần tin tưởng, nói tới tỷ tỷ của Nam Cung Tuyết, ông tin Vô Cực Tử sẽ không lừa mình.

“Như vậy thì không có, lúc nhận nàng làm đệ tử, ta chỉ là một luồng thần niệm, vì thế ta chỉ dạy nàng một bộ kiếm pháp căn bản, và tặng nàng một thanh kiếm Linh cấp Pháp Khí, sau đó ta liền đi tới một thế giới khác để tái tạo thân thể, nàng có thể đạt tới tu vi hiện tại đều là do tự thân nàng cố gắng.” Vô Cực Tử một mặt vô tội nói.

“Cút, tuyệt giao, ta hạn cho ngươi trong mười giây liền cút khỏi tầm mắt của ta, còn bằng không đừng trách ta không khách khí.” Lão Tông chủ hai mắt phát hỏa, theo ông nghĩ, tên Vô Cực Tử này căn bản là nói bậy, bởi theo lời hắn nói, Nam Cung Mị Ảnh chẳng khác nào một tán tu a, một tán tu không có người chống lưng có thể đạt tới mức này sao? Căn bản là nói bừa.Vô Cực Tử cười khổ lắc đầu, ngay cả ông cũng không dám tin Nam Cung Mị Ảnh có thể đạt tới trình độ như vậy đâu, trong khoảng thời gian hai mươi năm, Nam Cung Mị Ảnh có thể đạt tới Kiếm Ý cảnh giới là ông nằm mơ cũng có thể mỉm cười rồi, nhưng sự thật nàng còn hơn ông mong đợi, vững vàng đứng ở Kiếm Tâm cảnh giới, lúc vừa trở về gặp Nam Cung Mị Ảnh, suốt mấy ngày ông đều ngồi một mình cười như điên, Lâm Thanh Phong còn nghĩ rằng ông điên thật rồi đây.

Nhắc tới Lâm Thanh Phong, Vô Cực Tử liền sửng sốt, nhanh chóng nói.

- Đúng, nhắc tới hai nàng, ta còn phải nhắc tới một người khác đây.

“Ngươi còn muốn lừa ta chuyện gì?” Lão Tông chủ cau mày hỏi.

“Từ đầu tới giờ, ta thực sự không lừa ngươi, ngươi tin cũng được, mà không tin cũng được, nhưng nếu ngươi muốn nhờ vả vị Trận Pháp Đại Sư kia, ngươi phải nghe ta nói về người này.” Vô Cực tử lắc đầu nói.

Nghe được lời này, lão Tông chủ mới nghiêm túc gật đầu.

- Tốt, ngươi mau nói.

“Hắn gọi là Lâm Thanh Phong, hắn là trượng phu của Mị Ảnh.” Vô Cực Tử trầm giọng nói.

“Là trượng phu của Mị Ảnh? Như vậy hắn là tỷ phu của tiểu Tuyết rồi? Ta có thể nhờ tiểu Tuyết nói giúp a.” Lão Tông chủ vẻ mặt kinh hỉ, nhưng đáp lại ông chỉ có cái lắc đầu của Vô Cực Tử.

- Ngươi có thể làm như vậy, nhưng ta không hứa chắc là hắn sẽ nghe lời Nam Cung Tuyết a.

- Mà thậm chí, hắn còn có thể khiến Nam Cung Tuyết quay ngược lại cắn ngươi một ngụm.

“Cái này… hẳn là không thể nào đi?” Lão Tông chủ cau mày, Vô Cực Tử lại thở ra một hơi rồi nói.

- Ngươi đã từng nghe Âm Dương hai vị tôn giả nhận được một vị đệ tử mới chưa?

“Đương nhiên là nghe qua, là một nữ hài mang Âm Dương hai hệ linh căn, từ 13 năm trước ở tuổi 30 liền trở thành Nguyên Anh tu sĩ, và được công nhận là Nguyên Anh kì trẻ nhất đại lục, chuyện này có liên quan tới hắn sao?” Lão Tông chủ gật đầu tò mò hỏi.

“Đương nhiên là có, đệ tử của hai người ấy, là do Lâm Thanh Phong tên này “tiện tay” nhặt được ngoài đường.” Vô Cực Tử thở ra một hơi.

- Sau đó Âm Dương hai vị tôn giả lại trùng hợp đi cùng Băng Thánh tới gặp Hỏa Vân tên kia, và phát hiện ra.

“Âm Dương hai vị tôn giả thật may mắn a, trên trời rớt xuống một dĩa bánh…”

“Dĩa bánh mà ngươi nói, Âm Dương hai người bọn họ phải mua với giá 100 viên Linh Thạch Cực Phẩm, ngốn gần một phần tư gia sản của hai người, và còn phải thiếu nợ hắn một cái nhân tình.” Lão Tông chủ còn chưa nói hết lời, Vô Cực Tử liền chen vào.

[email protected]#[email protected]$%” Lão Tông chủ trợn mắt há mồm, một mặt không thể tin nhìn về Vô Cực Tử, ông còn nghĩ rằng mình nghe nhầm đây.

….Hết Chương 277….

Chương 278: Còn để cho người khác sống hay không?

Âm Dương hai vị tôn giả là ai? Bán Tiên không ra, hai người bọn họ được xem là cặp đôi mạnh nhất đại lục được toàn bộ Đại Thừa Kì công nhận.

Chỉ cần bọn họ nói một câu “Muốn nhận đệ tử” thì toàn bộ thiên tài ở đại lục sẽ nhao nhao tới xếp hàng mặc cho bọn họ chọn.

Trình độ như vậy mà còn phải tốn một phần tư gia sản để nhận đệ tử? Và còn phải thiếu một cái nhân tình?

“Sao có thể như vậy?” Lão Tông chủ hít vào một hơi khí lạnh, nhìn Vô Cực Tử.

“Bởi vì hai người bọn họ muốn nhận tiểu cô nương kia làm đệ tử, nhưng nàng căn bản không muốn bái sư a.” Vô Cực Tử cười khổ không thôi.

- Lâm Thanh Phong, tên này căn bản là có độc, toàn bộ người đi theo hắn đều một dạng trung thành, người ngoài có nói như thế nào cũng không chịu nghe, chỉ nghe lời một mình hắn.

- Vì thế hai người bọn họ phải nhờ hắn nói giúp, cuối cùng phải trả hắn 100 viên linh thạch cực phẩm và còn thiếu nợ hắn một cái nhân tình.

“Tiểu cô nương không hiểu sự đời a.” Lão Tông chủ lắc đầu cảm khái không thôi.

- Tiểu cô nương ấy lúc đó không hiểu được, bái Âm Dương hai vị tôn giả làm sư phụ là cơ hội quý giá tới cỡ nào, vì thế liền để Lâm Thanh Phong tên này nhặt tiện nghi.

“Không, ngươi nói sai.” Vô Cực Tử lên tiếng phản đối lời của Lão Tông chủ, rồi thở dài nói.

- Bởi vì nàng đã theo Âm Dương hai vị tôn giả, nên nàng hiện tại chỉ mới đạt tới Nguyên Anh mà thôi.

- Nếu như tiểu cô nương ấy đi theo hắn, lúc này nàng có thể một dạng không kém Mị Ảnh là bao.

Lão Tông chủ nhíu mày nghi ngờ nhìn Vô Cực Tử, chỉ thấy hắn cười khổ nói.

- Ngươi đã gặp qua Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt đúng không? Ngươi đánh giá cả hai thế nào?

“Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt sao? Ta cảm thấy hai người đó đúng là bậc kì tài, cả hai đều đồng dạng tuổi trẻ, trong đó một người là Bán Yêu lại có thể đánh ngang tay với Hợp Thể Kì tầng 3.” Lão Tông chủ gật đầu.

“Chiến Thiên là đệ tử của Lâm Thanh Phong, tiểu tử Chiến Thiên được hắn dạy dỗ từ giữa đêm, sáng sớm mở mắt độ lôi kiếp tu vi sánh ngang Luyện Hư kì, toàn bộ quá trình kéo dài năm giờ đồng hồ, ta ngồi một bên đều nhìn tận mắt.” Vô Cực Tử nhàn nhạt nói.

“Ngươi đang nói về một người sao? Hay ngươi đang nói tới Thiên Đạo Hóa Thân?” Lão Tông chủ đầu óc muốn cháy hỏng, ngây ngốc hỏi một câu, nghịch thiên như vậy còn cho người khác sống hay không?

“Lâm Thanh Phong là người, điều này ta có thể xác định.” Vô Cực Tử gật đầu trả lời.

Hít vào một hơi, Lão Tông chủ lại hỏi.

- Như vậy tu vi của hắn có phải là rất cao? Thậm chí hắn đã đạt tới Tiên Cảnh đi? Chỉ có như vậy hắn mới làm được những điều như vậy a?

“Không có, ngươi lại sai, lần cuối cùng ta gặp hắn, hắn chỉ là một tên Kim Đan Viên Mãn tiểu tu sĩ, và toàn bộ quá trình tu luyện của hắn chỉ mất 2 năm.” Vô Cực Tử lại đáp.

…. Lão Tông chủ trầm mặc, yên lặng không nói gì, đưa ánh mắt nghi ngờ nhìn về Vô Cực Tử, chỉ thấy Vô Cực Tử lắc đầu nói.

- Tất cả những điều ta nói, không phải ta muốn đùa bỡn ngươi, ta chỉ muốn ngươi hiểu một chuyện, Lâm Thanh Phong tiểu tử này quá mức thần bí.

- Ngươi tốt nhất đừng muốn cùng hắn làm địch nhân mới tốt.

Lão Tông chủ trầm ngâm một chút rồi gật đầu tiếp tục ngồi nghe, Vô Cực Tử lại tiếp tục nói.

- Những năm ở cùng với hắn, ta đã nhìn được một phần con người hắn.

- Mặc dù hắn có chút ham tiền, nhưng tính cách phóng khoáng, rất dễ dàng ở chung.

- Nếu ngươi đối tốt với hắn, hắn sẽ đồng dạng đối tốt với ngươi, nếu ngươi gặp chuyện, hắn sẽ tận lực ra tay giúp đỡ.
- Nhưng chỉ cần là địch nhân, hắn sẽ một dạng lãnh khốc vô tình, thẳng tay trừng phạt.

“Tốt, đừng nói những điều này, hắn là tỷ phu của tiểu Tuyết, ta sẽ không đánh chủ ý lên người hắn.” Lão Tông chủ gật đầu lạnh nhạt trả lời.

Lúc này, Vô Cực Tử mới mỉm cười nói.

- Đúng vậy, một khi ngươi có thể được hắn chấp nhận, thì ngươi sẽ nhận được nhiều thứ bất ngờ không thể tưởng tượng được đâu.

“Ồ? Nói nghe thử một chút?” Lão Tông chủ có chút tò mò hỏi.

Vô Cực Tử cũng không giấu diếm, cười nói.

- Ta lấy ví dụ một chút đi, bản thân ta, vì ta nhận Mị Ảnh làm đệ tử, hướng dẫn nàng đầu nhập vào Kiếm Tu, hắn liền tìm biện pháp giúp ta khôi phục thân thể, tu vi cũng tăng trưởng.

- Còn phần Mị Nguyệt, thê tử của tiểu tử Chiến Thiên, lúc ban đầu, tư chất của nàng không phải là quá cao, nói thẳng ra là nát không thể tả, chỉ là một đệ tử Trúc Cơ kì của một tông môn cấp 4.

- Nhưng khi trở thành thê tử của Chiến Thiên, tu vi của nàng liền tăng vọt, trong vài năm ngắn ngủi liền đạt tới trình độ như hiện tại.

“Khoan đã, Mị Nguyệt không phải là cùng Son Goku và Vegeta ba người bọn họ là đồng tộc sao? Theo lúc trước ngươi đã nói thì bọn hắn là người Saiyan gì đó? Bọn hắn có thể đạt tới mức này liền là do thiên phú của bọn hắn a?” Lão Tông chủ ngay lập tức ngắt lời.

Vô Cực Tử lắc đầu giải thích.

- Không phải, quá trình ta sẽ không nói rõ cho ngươi, ngươi chỉ cần biết Mị Nguyệt vốn là một vị nữ tu sĩ bình thường, còn hình dạng lúc này, là do nàng được Lâm Thanh Phong giúp đỡ mới trở thành như vậy.

- Nếu không có hắn ra tay, thì cả đời nàng cũng chưa chắc gì có thể đạt tới Nguyên Anh kì đâu.

Vô Cực Tử nói lời này cũng không phải nói đùa, nếu không có Lâm Thanh Phong giúp đỡ thì Mị Nguyệt đã sớm chết, ngay cả Kim Đan còn chưa đạt tới thì nói gì tới Nguyên Anh.

“Hắn thật sự nghịch thiên như vậy sao?” Lão Tông chủ lẩm bẩm, trong lòng ông lúc này đã đặt Lâm Thanh Phong vào dạng nhân vật không thể trêu chọc.

- Còn có, hơn hai mươi năm trước, Hỏa Vân tên kia cũng được hắn giúp đỡ.
Vô Cực Tử lúc này lại tiếp tục nói.

“Ồ? Ngay cả tiểu Hỏa sao? Hơn hai mươi năm trước sao? Ta nhớ lúc đó tiểu Hỏa đột nhiên giống như nổi điên vậy, điên cuồng ra lệnh cho tông môn chuẩn bị thật nhiều thứ đồ, Lâm Thanh Phong hắn đã làm gì?” Nghe tới đệ tử Hỏa Vân tôn giả cũng được giúp đỡ, lão Tông chủ liền nổi lên hứng thú hỏi. 

“Hắn đã cho Hỏa Vân tên kia tin tức của Cửu Thiên Hỏa.” Vô Cực Tử nhàn nhạt trả lời.

….Vài giây im lặng… 

“Tốt, ta quyết định nghe theo lời ngươi, bán mạng trở thành người của hắn.” Lão Tông chủ ngay lập tức xác định suy nghĩ của mình.

“Ngươi hiểu được là tốt rồi.” Vô Cực Tử lúc này mới thở ra một hơi, tốn công giải thích dài dòng như vậy, hắn chỉ muốn Lão Tông chủ xác định rõ quan điểm mà thôi.

Lão Tông chủ trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi hỏi.

- Ngươi biết rõ lai lịch của tiểu tử Lâm Thanh Phong sao?

- Theo ngươi vừa kể thì hắn chẳng khác gì một kho bảo vật di động a? Có một người như vậy tồn tại nhưng mấy vạn năm qua, vì sao ta chưa từng nghe tới?

“Ta không biết.” Vô Cực Tử lắc đầu thở dài.

- Ta chỉ biết những chuyện của hắn ở những năm này, còn về lai lịch của hắn ta hoàn toàn không biết một chút gì cả.

Thở dài một hơi, Vô Cực Tử lại lắc đầu cười nói.

- Nhưng chúng ta cần biết rõ lai lịch của hắn sao? Chỉ cần chúng ta biết rõ hắn không phải địch nhân, mà là đồng bạn, ngẫu nhiên lại có thể tìm cho chúng ta chỗ tốt không tưởng là được rồi.

“Hắc hắc… về điểm này, ta đồng ý với ngươi.” Lão Tông chủ hai mắt híp lại, trên miệng nở nụ cười quái dị, nhưng rồi ông lại hỏi.

- Còn có, vị tiền bối Bán Tiên mà ngươi đã nhắc tới như thế nào? Hiện tại vị tiền bối ấy đang ở đâu?

- Vì sao ta phải cần sự giúp đỡ của Lâm Thanh Phong tên ấy?

Vô Cực Tử vẻ mặt nghiêm túc nói.

- Chi tiết thì ta không biết rõ, nhưng ta nghe nói rằng vị Bán Tiên ấy được Lâm Thanh Phong mang về, và hiện tại đang ở chỗ Thận ca.

“Ngay cả Trấn Nguyên tên ấy cũng có quen biết với Lâm Thanh Phong?” Lão Tông chủ thở ra một hơi, cúi đầu cảm thán.

- Ta thật sự già rồi, chỉ có lớp trẻ các ngươi có thể nhanh chóng “đánh hơi” được “tòa bảo khố” di động ấy, còn ta thì không thể.

Không trách lão Tông chủ cảm thán, Lâm Thanh Phong được bọn hắn xem là “tòa bảo khố” di động, nhưng bọn hắn không ai biết được “tòa bảo khố” này tới lúc nào sẽ cạn kiệt a, một khi chỗ tốt đã hết thì ngươi có tới cũng chỉ có thể hít gió Tây Bắc à.

“Haha, ngươi cũng đừng lo lắng, biết đến sự tồn tại của tên ấy, tính cả ngươi thì vẫn chưa đủ mười người đâu.” Vô Cực Tử cười nói.

- Theo ta đoán, tên ấy vẫn còn rất nhiều bảo vật chờ chúng ta đi lấy đây.

“Thật vậy?” Lão Tông chủ tròn mắt.

“Thật.” Vô Cực Tử một mặt tự tin gật đầu.

... “Hắc hắc…” Hai tên cáo già híp mắt nhìn nhau cười, dù không ai nói ra, nhưng cả hai đều có chung suy nghĩ...

Chương 279: Tiếu Hồng Trần

Phía Bắc Thông Thiên Đại Lục là một vùng đất lạnh giá, nhiệt độ luôn luôn dưới mức -50 độ, quanh năm không thấy mặt trời, mặt đất được bao phủ hoàn toàn bởi tuyết trắng.

Cũng bởi khí hậu nơi đây quá khắc nghiệt, nên phần lớn những loài thực vật đều không thể sinh trưởng, sinh vật sống cũng rất thưa thớt, chỉ có những loài Yêu Thú thủy hệ chịu đựng được giá lạnh mới có thể sinh sống ở nơi này.

Có thể làm một phép ví dụ đơn giản, phía Bắc của Thông Thiên Đại Lục cũng tương tự như phía Tây Thông Thiên Đại Lục, chỉ khác biệt ở chỗ, một nơi lạnh giá được bao phủ bởi tuyết trắng, còn một nơi nắng nóng được bao phủ bởi cát vàng. 

Tại một khu vực thuộc vùng phía Bắc Thông Thiên Đại Lục, Lâm Thanh Phong dẫn đầu một đoàn bốn người, hay nói chính xác hơn là ba người cùng một cái Nguyên Anh, chậm rãi bước đi trên tuyết trắng.

“Lão bà này, rốt cục chúng ta có đi đúng hướng hay không?” Không biết bọn họ đã đi được bao lâu, lúc này Lâm Thanh Phong gãi đầu một cái, xoay người lại hỏi.

Nam Cung Mị Ảnh cười khổ, nàng có chút bất đắc dĩ nói.

- Không phải những ngày này đều là chàng dẫn đường hay sao? Sao bây giờ lại hỏi thiếp.

“Làm tốt lắm đại ca, chứng mù đường của ngươi…đã không cứu được.” Nguyên Anh toàn thân vàng óng, thân thể nhỏ nhắn ngồi trên đầu tiểu Linh gật đầu nói, nghe được lời nói của nó, tiểu Linh cùng Nam Cung Mị Ảnh cả hai liền bật cười.

“Cút…” Lâm Thanh Phong da mặt đỏ lên, nhanh chóng tiếp tục nhiệm vụ dẫn đường.

Có trời mới biết hắn đang dẫn mọi người đi đâu, nhưng cả ba người còn lại đều đạt chung nhận thức, không một ai lên tiếng nhắc nhở, lý do rất đơn giản, bọn họ cũng không biết chính mình đang ở nơi nào thì làm sao có thể lên tiếng?

Truyền tống trận của Lạc Long Quân đúng là có thể đưa bọn hắn tới Thông Thiên Đại Lục, nhưng trước khi đi Lạc Long Quân cũng đã nói qua, do cửa đi thông Tiên giới đã bị đóng, nên ông chỉ có thể đưa bọn họ tới Thông Thiên Đại Lục mà thôi, còn bọn họ xuất hiện ở vị trí nào thì ông không biết được.

Dựa vào một vùng khí hậu lạnh giá nơi này, Nam Cung Mị Ảnh chỉ có thể xác định được bốn người bọn họ đang ở phía Bắc Thông Thiên Đại Lục, đó là thông tin mà bọn họ có, vì thế những ngày này, đều là Lâm Thanh Phong dẫn bọn họ đi loạn.

“Ừm? Phu quân, chàng có thấy cảnh vật nơi này có chút quen thuộc hay không?” Nam Cung Mị Ảnh đánh giá xung quanh một chút rồi bỗng dưng lên tiếng.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi lắc đầu nói.

- Lão bà, nàng đừng nghĩ nhiều, nơi này ngoại trừ tuyết thì vẫn là tuyết, đương nhiên sẽ có lúc cảnh vật tương tự nhau a.

“Không có, Mị Ảnh nói rất đúng, theo cái nhìn của ta, chúng ta từ đầu tới giờ đã đi qua nơi này hơn hai mươi lần.” tiểu Linh vốn dĩ chỉ yên lặng đi theo sau, lúc này đột nhiên lên tiếng.

…Bầu không khí bỗng chốc trở nên trầm mặc…

Ngồi trên đầu tiểu Linh, Nguyên Anh ôm bụng lăn ra cười.

- Haha… Đại ca...ấy… ấy… ta sai rồi… đừng đánh nữa… lão bà… cứu mạng a…

Mặc kệ lời Nguyên Anh có van xin như thế nào, Lâm Thanh Phong vẫn cắn răng dùng sức đánh nó, không có cách, hắn quá xấu hổ, dẫn đầu đoàn người đi lòng vòng một chỗ hơn hai mươi lần mà hắn cũng không phát hiện ra, lại để người khác vạch trần, nhưng Nguyên Anh con hàng này lại đúng lúc mở miệng trêu chọc, không đánh nó thì đánh ai?

Nghe Nguyên Anh gọi mình là lão bà, tiểu Linh khuôn mặt đỏ lên, trong nội tâm có chút vui sướng, nhưng nàng rất nhanh chóng thu lại biểu hiện trên khuôn mặt, không để ai nhìn ra, đồng thời cũng không có ý ngăn cản Lâm Thanh Phong, bởi Nguyên Anh con hàng này đáng ăn đòn, không ai có thể cứu được nó.

Một lúc sau, tiếng la hét van xin của Nguyên Anh ngày càng nhỏ dần, và đã tắt hẳn, lúc này Lâm Thanh Phong mới dừng tay đứng dậy, để lại Nguyên Anh một mặt sinh không thể luyến nằm dưới đống tuyết trắng.

“Ta muốn… ly hôn.” Nguyên Anh cắn chặt răng cố gắng mở miệng nói, nhưng lời thoại kiểu này, những ngày qua nó đã nói nhiều lắm, nhưng một lúc sau nó lại tiếp tục quấn lấy tiểu Linh, mở miệng ra là “Lão bà có mệt hay không?” “Lão bà có khát nước hay không?”…, vì thế hiện tại cũng chẳng ai để ý tới nó.
Chỉ có Lâm Thanh Phong trừng mắt nhìn nó một cái, rồi tiện tay ném nó qua cho tiểu Linh, chỉ thấy tiểu Linh tùy ý bắt lấy nó đặt lên đầu rồi cũng không nói gì khác, tưởng chừng như không để ý.

Nhưng sự thật tiểu Linh sẽ không để ý sao? Chỉ có bản thân nàng cùng Nguyên Anh mới biết được câu trả lời, sau khi đặt Nguyên Anh nằm lên đầu, uy áp của tiểu Linh cơ hồ bạo phát mà ra, nhưng nàng khống chế rất tốt, chỉ có một mình Nguyên Anh cảm nhận được.

Nguyên Anh trong lòng khổ không thể tả, vừa mới bị đánh, hiện tại còn phải chịu đựng uy áp, nó không thể nào cử động, miệng chỉ phát ra vài tiếng rên “ư, ử…”.

Thở ra một hơi, Lâm Thanh Phong lắc đầu nói.

- Lão bà, tiểu Linh, ta nghĩ chúng ta nên bay lên trên, nơi này một vùng băng tuyết phủ trắng xóa, nếu lại đi bộ từng bước thì không biết tới khi nào chúng ta mới ra khỏi đây được.

- Bay lên cao, tầm nhìn rộng, tốc độ di chuyển cũng nhanh hơn, nếu may mắn lại có thể tìm được người hỏi đường đâu.



Một phía khác ở phương Bắc.

Một đoàn người từng bước chậm rãi đi trên tuyết trắng, hướng về một ngọn núi tuyết, dẫn đầu đoàn người là một tên thiếu niên trẻ tuổi, theo sau là vài người khác cũng đồng dạng tuổi tác, bọn họ đều mặc một kiểu y phục, trường bào màu xanh lam nhạt, trên ngực có in một tiêu ký hình bông tuyết nhỏ.

Tên thiếu niêu dẫn đầu ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy tuyết rơi, cảm nhận vài cơn gió lạnh thoáng qua, hắn cau mày nhìn về phía sau, nhận thấy những người phía sau một dạng mỏi mệt, hắn thở ra một hơi rồi nói.

- Mọi người cố gắng lên một chút, ngọn núi phía trước có một hang động, chúng ta sẽ dừng chân ở đó để nghỉ ngơi.

“May quá, chúng ta có thể nghỉ ngơi rồi.” Nghe được lời này của vị thiếu niên, những người phía sau ai cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Nơi này quá lạnh lẽo, những người này luôn luôn phải sử dụng linh lực của mình để tạo thành một lớp màng mỏng bao bọc xung quanh người để chống chọi với cái lạnh, tình trạng này đã kéo dài hơn mười ngày, dù cho bản thân là tu sĩ nhưng bọn họ cũng có chút không chịu nổi.

Dẫn đầu đoàn người tiến vào hang động, nhận thấy hang động này cũng không sâu lắm, bên trong không có dấu hiệu Yêu Thú tồn tại, thiếu niên lúc này mới lên tiếng.- Nơi này cũng không có Yêu Thú, hiện tại mọi người có thể vào trong nghỉ ngơi, đồng thời khôi phục linh lực.

- Còn ta sẽ ở cửa hang trông chừng cho mọi người.

Dừng một chút, thiếu niên lại nhắc nhở. 

- Nhưng phải nhớ kĩ, ở bên trong không được đốt lửa, mặc dù sẽ có chút lạnh, nhưng vẫn còn tốt hơn ở bên ngoài nhiều lắm, mọi người hãy cố chịu đựng một chút.

“Đã rõ, thưa Hồng Trần sư huynh.” Những người bên trong hang động đồng loạt gật đầu hô lớn.

Nhìn mọi người đã nhất trí, lúc này thiếu niên mới gật đầu rồi tiến ra cửa hang, khoanh chân ngồi xuống.

Những nữ tu sĩ trong đội ngũ này đều một dạng phạm “hoa si” nhìn theo bóng lưng của hắn, những nam tu nhận ra ánh mắt này đều đồng loạt khổ sáp, một người trong số đó thiếu điều muốn khóc thút thít nói.

- Thế là hết, Hoa Hoa của ta đã bị Hồng Trần sư huynh dẫn chạy…

Những nam tu còn lại nghe được lời này, ai cũng đồng dạng thở dài tiếc nuối, một người tiến lại vỗ vai hắn, vẻ mặt đồng cảm nói.

- Ngươi cũng không phải là người duy nhất rơi vào tình cảnh này a… 

- Chúng ta cũng đâu khác gì ngươi…

Nữ thần trong lòng bị người khác dẫn chạy… đây là bực nào đau khổ? Tất cả những nam tu có mặt tại đây đều đồng dạng tiến về một góc hang động, ôm nhau khóc thút thít…

“Thật kinh khủng, bọn hắn lại tiếp tục làm trò này.” Để ý tới hành động của những nam tu này, một vị nữ tu ánh mắt khinh thường hừ một tiếng.

“Ngươi cũng đừng quản bọn hắn, trong Hàn Băng Tông chúng ta, không tính những vị sư phụ, cùng trưởng lão, hộ pháp, thì chỉ có duy nhất một người nam nhân là Hồng Trần sư huynh mà thôi, đám còn lại không biết đã ăn phải thuốc gì, tất cả đều một dạng bề ngoài là nam nhân, nhưng bên trong là nữ nhân như vậy.” Một vị nữ tu khác thở dài lắc đầu nói.

Nghe được những lời này, đám nam tu ngồi trong góc hang động càng khóc lớn hơn, bọn hắn là chân nam nhân a, bọn hắn cũng không phải “cong” a, nhưng bọn hắn còn cách nào sao?

Vị Hồng Trần sư huynh này mị lực quá lớn, lại thêm thân phận đệ tử chân truyền của chưởng môn, dù cho hắn không làm gì thì tất cả mọi nữ nhân trong tông chỉ cần nhìn hắn thì đều một dạng phạm “hoa si”, dùng bất cứ biện pháp gì cũng không gọi tỉnh.

Trơ mắt nhìn nữ thần trong lòng mình bị người khác dẫn chạy, bản thân mình lại không thể làm gì, bọn hắn ngoài việc ôm nhau khóc thút thít thì bọn hắn còn có thể làm gì đây?

Không để ý tới những người bên trong, Hồng Trần sư huynh tiến ra ngoài cửa hang, ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy tuyết, tự mình lẩm bẩm.

- Tỷ tỷ, còn có tỷ phu, hơn hai mươi năm không gặp, không biết hai người hiện tại như thế nào rồi? 

- Hai người phải cố gắng đợi ta thêm một ít thời gian, về sau ta sẽ tự mình bảo hộ hai người.

Hai mắt tràn đầy cương nghị, thiếu niên âm thầm thề với chính mình một câu rồi nhắm mắt lại vận chuyển công pháp khôi phục Linh Lực, đồng thời tinh thần lực từ trong thân thể tràn ra ngoài, tùy thời đều chú ý động tĩnh xung quanh.

Chương 280: Suy tính của Tiếu Hồng Trần

Ngồi trong hang động suốt ba ngày trời, Tiếu Hồng Trần rốt cục mở mắt, trạng thái của hắn sau ba ngày nghỉ ngơi đã khôi phục hoàn toàn, xoay đầu nhìn bên trong đám sư đệ, sư muội của mình còn đang vận chuyển công pháp, hắn thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Sư huynh tỉnh rồi?” Ngay lúc này, một giọng nữ nhẹ nhàng từ bên cạnh truyền vào tai, khiến Tiếu Hồng Trần giật nảy mình, hắn nhanh chóng nhận ra chủ nhân giọng nói này là ai, trong lòng cười khổ một cái, nhưng bên ngoài vẻ mặt hắn không có chút nào thay đổi, lạnh nhạt nói.

- Lam Ngọc sư muội, ta đã từng nhắc nhở muội, đừng làm như vậy nữa.

“Hắc hắc, ta lại muốn nhìn xem vẻ mặt hoảng hốt của huynh mà thôi.” Ở bên cạnh, Lam Ngọc một đầu tóc đen dài, khuôn mặt ưa nhìn, trên người mang theo một chiếc áo choàng màu trắng, tay che miệng nở nụ cười khanh khách.

Tiếu Hồng Trần vẻ mặt lạnh nhạt, nhìn về vị nữ tử bên cạnh, Lam Ngọc có chút xấu hổ, hai má đỏ lên, nhưng nàng nhanh chóng thu lại, đem khuôn mặt tiến sát lại gần Tiếu Hồng Trần, hai mắt đen nhánh nhìn hắn cười nói.

- Sư huynh, ngươi nhìn ta chằm chằm như vậy, có phải là đã thích ta hay không à?

“Trước khi ta có được đầy đủ thực lực, ta sẽ không ưa thích bất kì ai khác.” Tiếu Hồng Trần một mặt lạnh nhạt trả lời.

“Cắt, không vui một chút nào.” Lam Ngọc bĩu môi một cái, có chút giận dỗi dùng chân dậm mạnh lên những viên đá trong hang động.

“Bà cô à, bọn ta chỉ là những viên đá tội nghiệp mà thôi, bọn ta là vô tội á, mặc dù bọn ta không nói nhưng bọn ta cũng biết đau a.” Nếu những viên đá này có suy nghĩ, thì hẳn là bọn chúng đang nghĩ những thứ này.

Nhìn Lam Ngọc giận dỗi, Tiếu Hồng Trần cũng có chút không nỡ, nhưng ngay từ đầu hắn đã quyết định như vậy, hắn chỉ tập trung tu luyện, không quan tâm bất cứ thứ gì khác, trong đầu hắn bây giờ chỉ có một mục đích.

Đó là nhanh chóng trở nên mạnh mẽ, để có thể bảo vệ Ninh Thiên Nhai tỷ tỷ của hắn mà thôi

Đối với việc những nữ đệ tử trong tông môn đều ưa thích hắn, đương nhiên hắn biết rõ ràng, nhưng hắn chỉ ngoảnh mặt làm ngơ, hắn không muốn bởi vì những chuyện tình cảm nam nữ này khiến hắn mất nhiều thời gian, hắn không ít lần đã nói như vậy với mọi người, nhưng bọn họ vẫn một dạng điên cuồng theo đuổi hắn, hắn cũng không còn cách nào khác ngoài việc để mặc bọn họ tùy ý.

Vì thế, nhìn Lam Ngọc một mặt giận dỗi, hắn chỉ lắc đầu một cái rồi không thèm để ý, tiếp tục thả ra tinh thần lực cảnh giác động tĩnh xung quanh.

“Hừ, ta cũng không tin huynh là một người vô tình như vậy.” Lam Ngọc giận dỗi không được bao lâu, nàng chỉ tỏ vẻ như vậy mà thôi, một lúc sau nàng lại tiếp tục đi tới bên cạnh Tiếu Hồng Trần rồi nhỏ giọng nói.

- Là do vị nữ tử tên Ninh Thiên Nhai kia sao? Vậy nên huynh mới cự tuyệt tất cả mọi người trong tông môn?

Nghe Lam Ngọc nhắc tới ba chữ “Ninh Thiên Nhai” Tiếu Hồng Trần cả người run rẩy, cau mày nhìn nàng.

- Làm sao muội biết?

“Thật sự là như vậy sao?” Nhìn biểu hiện lúc này của Tiếu Hồng Trần, Lam Ngọc đã biết được rằng mình đoán trúng, thở dài một hơi rồi giải thích.

- Ba ngày nay, trong lúc tu luyện, huynh vẫn thường lẩm bẩm cái tên này, vì thế muội liền đoán được.

“Đoán được thì đoán được, nhưng muội đừng nói chuyện này cho bất kì người nào biết.” Tiếu Hồng Trần hiểu ra, vẻ mặt lạnh nhạt gật đầu nói.

Lam Ngọc gật đầu một cái, nội tâm như chìm xuống đáy cốc, biết được sự thật người mà mình ưa thích lại đi thích một người khác là một chuyện đau khổ cỡ nào?

Lam Ngọc chỉ biết ngồi im lặng cúi đầu, hai mắt nàng có chút đỏ lên, một lúc sau nàng lại hỏi.

- Huynh có thể kể cho muội, chuyện giữa huynh và vị nữ tử Ninh Thiên Nhai kia sao?

Tiếu Hồng Trần trầm mặc, Lam Ngọc cũng im lặng, nhưng hai mắt đen nhánh, vành mắt mang theo một chút đỏ vẫn nhìn Tiếu Hồng Trần chằm chằm, chờ đợi câu trả lời từ hắn.

Nhìn về phía những sư đệ, sư muội còn đang ngồi vận chuyển công pháp trong hang động, chưa có dấu hiệu tỉnh lại, Tiếu Hồng Trần lúc này mới thở dài một hơi rồi gật đầu.

- Cũng được thôi, dù gì cũng không phải là vấn đề gì to tát, nhưng muội hãy hứa rằng đừng kể người nào biết được chứ?
“Muội hứa.” Lam Ngọc nhanh chóng gật đầu hứa chắc chắn.

Tiếu Hồng Trần im lặng nhắm mắt, một lúc sau hắn bắt đầu nói.

- Muội cũng biết, ta là người có Băng Linh Căn đúng hay không?

“Đúng vậy, chuyện này trong tông ai cũng biết.” Lam Ngọc gật đầu.

“Như vậy, muội có biết, tất cả những người mang Băng Linh Căn, trước khi trở thành tu sĩ, bọn họ đều đồng dạng giống nhau, tứ chi không có một chút sức lực nào, chỉ có thể nằm một chỗ trên giường, ngay cả tự chăm sóc bản thân mình cũng không thể hay không?” Tiếu Hồng Trần một mặt lạnh nhạt nói tiếp.

“Không thể nào? Nếu nói như vậy, chẳng phải lúc trước huynh cũng…” Lam Ngọc một mặt trợn mắt há mồm, kinh ngạc nhìn Tiếu Hồng Trần, chỉ thấy hắn gật đầu.

- Đúng vậy, ta cũng đồng dạng như vậy.

Tiếu Hồng Trần thở dài một hơi, ngẩng mặt lên nhìn bầu trời đầy tuyết, mỉm cười nói.

- Ngay từ lúc ta vừa mới sinh ra, thì mẫu thân đã chết vì khó sinh.

- Do gia cảnh nghèo khó, nên phụ thân vài năm sau cũng chết vì lao lực, khi đó ta chỉ mới 2 tuổi.

- Nhưng ta vẫn còn một vị tỷ tỷ, nàng là Ninh Thiên Nhai.

- Mặc dù nàng chỉ là cô nhi, được phụ thân cùng mẫu thân của ta nhận nuôi, nhưng nàng thật tâm xem ta là một người đệ đệ.

- Sau khi phụ thân lìa đời, khi ấy tỷ tỷ chỉ mới 15 tuổi, và tỷ ấy phỉa một thân một mình chăm lo cho ta.

Lam Ngọc tròn mắt, miệng mồm há hốc, chỉ biết ngồi yên lặng nghe, nàng chưa từng nghĩ tới Tiếu Hồng Trần lại trải qua những chuyện như vậy, thở ra một hơi, Tiếu Hồng Trần tiếp tục nói.

- Muội thử nghĩ, một nữ tử phàm nhân 15 tuổi, phải một thân một mình kiếm sống, đồng thời phải chăm lo cho một tên đệ đệ chỉ có thể nằm trên giường suốt bốn năm trời là cỡ nào khổ cực?
- Nhưng dù cho có cực khổ đến mức nào, thì khi tỷ ấy trở về nhà, ở trước mặt ta, tỷ ấy luôn luôn mỉm cười, chưa từng có một câu kêu than.

Lam Ngọc khóe mắt có chút ướt át, nghe tới đây, nàng chỉ biết âm thầm hận bản thân mình, Ninh Thiên Nhai đã hy sinh cho Tiếu Hồng Trần nhiều như vậy, hắn quan tâm tới nàng cũng là lẽ đương nhiên, còn Lam Ngọc nàng đã làm được gì cho Tiếu Hồng Trần? Nàng có tư cách gì để ganh tị với Ninh Thiên Nhai sao?

Không nhìn thấy ánh mắt tự trách của Lam Ngọc, Tiếu Hồng Trần mỉm cười nói.

- Nhưng khoảng thời gian cực khổ cũng không lâu, năm mà ta được 5 tuổi, thì người đó đã xuất hiện.

“Người đó?” Lam Ngọc có chút tò mò hỏi.

“Đúng vậy, người đó là tỷ phu của ta, Lâm Thanh Phong.” Tiếu Hồng Trần mỉm cười.

- Hắn là ân nhân của hai tỷ muội bọn ta, nhờ có hắn, mà ngày hôm nay, ta mới có thể đứng tại đây để trò chuyện với muội.

“Lâm Thanh Phong sao? Tỷ phu của huynh là người như thế nào? Lúc trước ta nghe nói, chính chưởng môn là người đã mang huynh về đây, hẳn là tu vi của tỷ phu huynh rất cao, vì thế hắn mới có thể nhờ chưởng môn thu lưu huynh?” Lam Ngọc có chút hiếu kì, hai mắt tròn xoe hỏi.

“Không có, tu vi của tỷ phu khi đó không hề cao một chút nào, hắn chỉ là một tên tán tu, vừa vặn ở Luyện Khí Viên Mãn, cao hơn muội vài tiểu cảnh giới mà thôi.” Tiếu Hồng Trần lắc đầu cười nói.

Lam Ngọc trợn tròn mắt ngạc nhiên, chỉ thấy Tiếu Hồng Trần tiếp tục nói.

- Nhưng trùng hợp là tỷ phu hắn quen biết với Hỏa Vân tôn giả, khi lão nhân gia ngài nhìn thấy ta, thì ngài ấy liền biết ta sở hữu Băng Linh Căn, và cũng chính ngài ấy đã gọi sư phụ tới thu nhận ta.

Lam Ngọc lúc này mới gật đầu xem như hiểu được, nhưng nàng lại hỏi.

- Chuyện này có liên quan gì tới việc huynh phải nhanh chóng trở nên mạnh mẽ để bảo vệ Thiên Nhai tỷ tỷ đâu?

“Đương nhiên là có liên quan.” Tiếu Hồng Trần mỉm cười.

- Muội cũng biết, hiện tại Hỏa Thánh đang gây chiến với Hỏa Vân Tông đi?

- Ở nơi đó, có một vị nữ tử tên là Nam Cung Tuyết, vị nữ tử ấy là muội muội của tỷ phu, và cũng là một trong những tỷ tỷ của ta.

- Nàng gặp nguy hiểm, nhất định tỷ phu của ta sẽ tới đó giúp đỡ.

- Ninh Thiên Nhai, tỷ tỷ của ta chắc chắn sẽ đi cùng với tỷ phu, nên tỷ ấy đồng dạng sẽ rơi vào nguy hiểm.

- Đồng thời, Hỏa Vân Tông cũng là tông môn của Hỏa Vân tôn giả, ngài đã có ân đối với ta, nên ta phải ra tay giúp đỡ.

- Để bảo vệ tỷ tỷ cũng tốt, để trả ân cho Hỏa Vân tôn giả cũng được, tóm lại, chuyện này ta nhất định phải làm hết khả năng của mình.

“Thì ra là như vậy.” Lam Ngọc lúc này mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng nàng vẫn có chút thắc mắc hỏi.

- Như vậy huynh mới bất chấp, dùng tất cả thời gian để tu luyện, nhưng huynh làm như vậy có quá trễ hay không?

- Hiện tại huynh mới vừa đột phá tới Nguyên Anh kì thôi, còn Hỏa Thánh bọn họ đều là Đại Thừa Kì, như vậy huynh…

….Hết Chương 280….

Chương 281: Tử thần?

- Cũng chính vì như thế, ta muốn dùng một cách khác.

Còn chưa đợi Lam Ngọc dứt lời, Tiếu Hồng Trần đã nói tiếp.

- Trong thời gian ngắn nhất, ta phải chứng minh cho Trưởng Lão đoàn thấy được, ta có tiềm lực để trở thành một cường giả, để bọn họ đồng ý nghe theo ta.

- Và khi đó, ta có thể lôi kéo Hàn Băng Tông tham gia vào trận chiến này.

...Tê...

Lam Ngọc rùng mình, hít vào một hơi thật sâu, vẻ mặt không dám tin nhìn về Tiếu Hồng Trần, trong ấn tượng của nàng, Tiếu Hồng Trần mặc dù tính tình lạnh lùng, nhưng thật ra nội tâm hắn rất ấm áp, hắn luôn luôn suy nghĩ cho mọi người.

Bằng chứng là chiếc áo khoác mà nàng đang mang trên người, cũng chính là do hắn tặng cho, bởi hắn biết, trong đoàn người này, nàng có thực lực yếu ớt nhất, tu vi chỉ mới đạt tới Luyện Khí kì mà thôi, nàng sẽ không thể chịu đựng được cái lạnh bên ngoài, nhưng hiện tại nghe được lời này, thì Lam Ngọc liền phải suy nghĩ lại.

Tiếu Hồng Trần vừa nói cái gì? Ý định của hắn là lôi kéo toàn bộ Hàn Băng Tông vào cuộc chiến giữa Hoả Thánh và Hoả Vân Tông? Nếu thật sự như vậy sẽ có rất nhiều sư huynh sư tỷ phải tham chiến a? Khi đó bọn họ liền gặp nguy hiểm tới tính mạng.

Nghĩ tới điểm này, Lam Ngọc liền cau mày nói.

- Không thể, vì sao huynh có thể làm như vậy?

“Không có cách, đây là biện pháp duy nhất mà ta có thể nghĩ ra.” Tiếu Hồng Trần lắc đầu cười tự giễu, thở ra một hơi, hắn lại nói.

- Nếu có thể, ta cũng không muốn làm như vậy, dù gì đây cũng là trách nhiệm của ta, ta không muốn liên lụy quá nhiều người.

- Nhưng ta không có thời gian, trận chiến bên kia tùy thời đều có thể bước vào giai đoạn người chết ta sống, tận dụng khoảng thời gian này để nâng cao thực lực và lôi kéo Trưởng Lão đoàn, đây là biện pháp duy nhất mà ta có thể nghĩ ra được.

“Như vậy... Tại sao huynh lại nói ra chuyện này cho muội biết? Huynh không lo lắng muội sẽ phá hủy kế hoạch của huynh sao?” Lam Ngọc cắn răng hỏi.

“Đương nhiên là ta lo lắng.” Tiếu Hồng Trần vẫn nhắm chặt hai mắt lạnh nhạt trả lời.

- Thật tâm, ta rất quý trọng mọi người trong tông môn, nhưng ta phải dùng hết sức lực của mình để có thể bảo vệ người thân.

- Và đồng thời cũng không muốn để mọi người trong tông gặp nguy hiểm, vì thế ta mới cho muội biết ý định của ta.

Dừng một chút, Tiếu Hồng Trần mỉm cười.

- Muội đã biết mọi chuyện, thì muội có thể tiết lộ việc này cho mọi người biết, từ đó mọi người có thể đứng lên ngăn cản ta lại.

“Nếu muội thật sự làm như vậy, thì huynh sẽ như thế nào?” Lam Ngọc vẻ mặt lo lắng hỏi.

Tiếu Hồng Trần ngẩng đầu nhìn trời khoé miệng mỉm cười, nhẹ nhàng nói.

- Ta sẽ rời khỏi tông môn.

Tiếu Hồng Trần nói rất nhẹ nhàng, cứ như quyết định này không phải của hắn như vậy.

- Để bảo vệ tỷ tỷ, cùng tỷ phu, ta phải dùng mọi biện pháp, không thể lợi dụng sức lực của tông môn, thì ta phải dựa vào sức lực của chính mình.

Lam Ngọc cắn chặt răng, im lặng thật lâu cũng không nói lời nào, Tiếu Hồng Trần thở ra một hơi rồi nhắm mắt lại.….

Cho tới lần thứ hai Tiếu Hồng Trần mở mắt đã là hai ngày sau.

- Chắc hiện tại mọi người cũng đã biết ý định của ta rồi đi? Không biết bọn họ sẽ phản ứng như thế nào đây.

- Mặc kệ, dù sao cũng phải đối mặt với bọn họ, cùng lắm là sau khi trở về, ta lập tức rời đi là được.

Âm thầm thở ra một hơi,Tiếu Hồng Trần liền đứng dậy,

“Mọi người nhìn, Hồng Trần sư huynh đã tỉnh.” Một vị nữ tu sĩ ngồi trong hang động, nhìn thấy Tiếu Hồng Trần đã tỉnh liền lên tiếng, để những người bên cạnh chú ý.

Sau đó tất cả bọn họ đều một mặt lo lắng chạy tới bên cạnh hắn rồi nói.

- Hồng Trần sư huynh, huynh tỉnh lại thì tốt quá.

- Huynh mau ra ngoài tìm Lam Ngọc sư muội a, muội ấy đã mất tích một ngày rồi.

- Các vị sư huynh, sư đệ khác đều đã ra ngoài tìm muội ấy, chỉ còn lại chúng ta ở đây thủ hộ nơi này nà thôi.

“Mất tích? Vì sao lại như vậy? Các muội không biết muội ấy lúc nào rời đi sao?” Tiếu Hồng Trần vẻ mặt sửng sốt hỏi.

“ Là do muội không tốt, hai ngày trước, muội là người thứ nhất tỉnh lại, khi đó Lam Ngọc sư muội vẫn còn ở đây, bọn muội còn ngồi trò chuyện với nhau một lúc lâu, thấy muội ấy có chút không thích hợp nhưng muội cũng không nghĩ nhiều, sau đó muội ấy lại bảo mình muốn ra ngoài để làm việc riêng tư, và từ đó cũng không quay lại nữa.” Một vị nữ tu sĩ, vừa ôm mặt khóc thút thít vừa kể.

- Chờ đợi một lúc lâu, muội cũng có chút hoảng hốt, nên đã đánh thức mọi người tỉnh dậy đi tìm muội ấy.

“Tại sao lại không đánh thức ta?” Tiếu Hồng Trần cau mày lẩm bẩm, nhưng ngoài mặt hắn cũng không tỏ vẻ gì, chỉ gật đầu nói.- Hiện tại, các muội cứ ở đây tiếp tục bảo vệ nơi này, còn ta sẽ cùng các sư đệ ra bên ngoài tìn Lam Ngọc.

Nói rồi Tiếu Hồng Trần nhanh chóng bay ra ngoài, cũng không để ý tới những nữ tu phía sau.

Trước không nói tới lý do mà Lam Ngọc rời đi, hiện tại bản thân Tiếu Hồng Trần đang phải dẫn đoàn người này ra ngoài lịch luyện chém giết yêu thú, nếu bọn họ hy sinh trong lúc chém giết yêu thú thì không sao, nhưng giữa đường lại mất tích như vậy, thì mức độ tin tưởng của tông môn đối với Tiếu Hồng Trần sẽ giảm đi, làm ảnh hưởng tới kế hoạch của hắn.

“Đệ hãy thông tri cho mọi người cứ tìm kiếm gần đây, một khi tìm thấy Lam Ngọc thì hãy bắn pháo sáng, còn ta sẽ đi xa hơn để tìm muội ấy.” Bay ngang qua một vị sư đệ, Tiếu Hồng Trần để lại một câu, cũng không đợi vị sư đệ kia trả lời liền tiếp tục bay đi.

....

“ Không biết, ta bỏ đi như vậy có đúng hay không?” Lam Ngọc cưỡi trên phi hành pháp khí, hai mắt nhìn về phía sau lưng âm thầm lẩm bẩm.

Lắc đầu một cái, nàng quyết định tiếp tục rời đi, nàng đã chạy suốt một ngày một đêm rồi, hiện tại thay đổi quyết định chẳng phải phí công? Nàng không thể tiếp tục ở lại tông môn, giữa Tông môn và Tiếu Hồng Trần, nàng không thể chọn nghiêng về một bên nào cả, vì thế nàng mới quyết định rời đi.

“Haha... Đại ca, ngươi xem ta nhìn thấy gì? Ở phía dưới có một vị cô nương nha.” Trong lúc Lam Ngọc một mặt tiếc nuối nhìn về phía sau, thì ở phía trên, một giọng nói xa lạ cất lên khiến nàng chú ý ngẩng đầu.

….Tê…. 

Nàng nhìn thấy gì? Một con Yêu Thú màu xanh lam cực lớn, dài hàng trăm mét đang bay lượn trên bầu trời, khuôn mặt dữ tợn, trên đầu có hai chiếc sừng, đang nhe hàm răng trắng nhọn hoắt, đôi mắt đỏ rực chăm chăm nhìn nàng.

Theo dự tính của Lam Ngọc, sau khi nàng rời khỏi đoàn người Tiếu Hồng Trần, thì nàng liền chạy thật xa, tới một nơi không ai có thể tìm được nàng, giữ kín chuyện mà Tiếu Hồng Trần đã kể, sau một khoảng thời gian thì trở về, mặc dù sẽ nhận hình phạt, nhưng nàng sẽ không phải tiếp tục cân nhắc lựa chọn Tiếu Hồng Trần hay Tông môn nữa.

Lần này liền tốt, rời đi không bao lâu liền gặp phải một con Yêu Thú, nếu trong trường hợp bình thường, thì với cơ thể to lớn như vậy, người khác rất dễ dàng nhìn thấy con Yêu Thú này từ xa, nhưng Lam Ngọc đang ở trạng thái bình thường sao? Nàng chỉ biết điều khiển phi hành pháp khí một đường chạy thẳng về phía trước, còn nội tâm nàng đều lo lắng suy nghĩ về Tiếu Hồng Trần nên nàng không thể thấy được.

Tu vi của nàng chỉ mới là Luyện Khí kì mà thôi, nếu nàng gặp một con Yêu Thú cấp 1 cộng thêm phi hành pháp khí dưới chân thì vẫn còn có chút cơ hội bỏ chạy, nhưng con Yêu Thú trước mặt…, thân thể to lớn như vậy, thì ít nhất nó cũng phải là Yêu Thú cấp 5 trở lên à? Trong trường hợp này, nàng có thể chạy thoát được sao?

“Sư phụ, sư huynh, tạm biệt mọi người, ta sắp phải chết rồi.” Lam Ngọc hai mắt chảy nước, đầu óc gần như cháy hỏng, cũng không tiếp tục điều khiển phi hành khí tiến lên phía trước, chỉ biết ngơ ngác nhìn con Yêu Thú, miệng thì liên tục lầm bẩm.

“Ai nha… hình như đại ca dọa vị cô nương này sợ rồi?” Giọng nói xa lạ lại tiếp tục vang lên, lúc này trước mắt nàng lơ lửng một tên tiểu nhân màu vàng óng.

“Tử Thần đã tới đón ta sao? Ta thật sự sẽ chết sao?” Lam Ngọc ngơ ngác, miệng lẩm bẩm.

Dường như nghe được lời này, tên tiểu nhân liền kinh ngạc, nhưng chỉ trong nháy mắt mà thôi, nó rất nhanh lấy lại bình tĩnh mỉm cười gật đầu.

- A, đúng vậy, cô đã chết rồi.

- Ta là Tử Thần, phụng mệnh Diêm Vương gia tới đây đưa cô xuống Hoàng Tuyền, uống canh Mạnh Bà, sau đó đầu nhập luân hồi.

Lam Ngọc một mặt sững sờ, hai mắt nhìn chăm chăm vào tên “Tử Thần” trước mặt này, một lúc sau nàng gần như nhận mệnh, gật đầu hỏi.

- Như vậy, Tử Thần đại nhân, ta bằng lòng theo ngài tiến về Hoàng Tuyền, nhưng trước đó, ngài có thể đưa ta trở về gặp lại Hồng Trần sư huynh được không?

….Hết Chương 281….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau