HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 271 - Chương 275

Chương 272: Tài đại khí thô

Một khi đạt tới Yêu Thú cấp 4 đỉnh phong, muốn trở thành Yêu Thú cấp 5 thì Yêu Thú phải độ kiếp để tấn cấp.

Lúc ban đầu, Lạc Long Quân để lại số Long Khí đã tính toán trước, cưỡng ép cho một người trở thành Yêu Thú cấp 9, cũng tức là có thực lực đạt tới Bán Tiên cảnh giới.

Thế giới này cũng không có lôi kiếp, vì thế sau khi theo Lạc Long Quân trở về tiên giới, nhất định sẽ phải độ kiếp, mặc dù uy lực của Lôi Kiếp sẽ lớn hơn Lôi Kiếp mà Yêu Thú cấp 8 đỉnh phong gặp phải, nhưng nhờ vào dòng máu Thần Long đã được kích hoạt, cộng thêm tu vi Bán Tiên là có thể chống đỡ qua. 

Đó là toàn bộ tính toán của Lạc Long Quân, trong trường hợp có một người thành công, nhưng Lạc Long Quân cũng không ngờ tới chuyện, có tới hai người có thể trở thành Yêu Thú, chia số Long Khí của hắn ra làm hai, Lâm Thanh Phong đạt tới Yêu Thú cấp 8 đỉnh phong, tùy thời có thể trở thành Yêu Thú cấp 9, còn Lâm Anh Hào chỉ đạt tới Yêu Thú cấp 3 và chưa hoàn toàn Hóa Long.

Vì thế Lạc Long Quân muốn Lâm Anh Hào phải hóa hình, và đạt tới Yêu Thú cấp 4 đỉnh phong mới cho phép bọn họ rời đi.

Khác với lúc trước, trực tiếp hấp thu Long Khí của Lạc Long Quân, lần này Lâm Anh Hào phải tự mình chuyển hóa Linh Khí thành Long Khí, vì thế ông phải tốn một khoảng thời gian rất dài, phải mất tới mười năm thì ông mới có thể hoàn toàn trở thành một con Bạch Long giống như Lạc Long Quân, và đạt tới Yêu Thú cấp 4 đỉnh phong.

Trong khoảng thời gian này, Nam Cung Mị Ảnh được tiểu Linh dẫn đường tới Linh Tuyền để ngâm mình trong đó, hấp thu Linh Khí tiêu trừ tai họa ngầm, Nam Cung Mị Ảnh mất hơn bảy năm để hoàn thành, còn Lâm Thanh Phong thì ở cùng Lạc Long Quân để tập luyện.

Theo lời của Lạc Long Quân, muốn trở thành Yêu Thú cấp 9, nhất định phải sử dụng Nguyên Khí, nhưng thế giới này cũng không có Nguyên Khí, mặc dù trong cung điện có Nguyên Khí, nhưng số lượng này không đủ để Lâm Thanh Phong tấn cấp thành Yêu Thú cấp 9, vì thế Lâm Thanh Phong chỉ còn cách dậm chân tại Yêu thú cấp 8 đỉnh phong.

Vốn nghĩ rằng, sau khi Lâm Anh Hào hoàn toàn trở thành Yêu Thú thì bọn hắn có thể rời đi, nhưng chỉ vì một câu nói của Lạc Long Quân, nên bọn hắn phải tiếp tục ở lại thêm mười năm nữa.

- Các ngươi muốn tới Hạ giới? Có thể, nhưng mang trong mình dòng máu của ta, ta không cho phép ngươi bị đám người Hạ giới đè đầu cưỡi cổ.

- Tiếp tục ở lại đây tập luyện dưới sự quan sát của ta, tới khi nào ta nhận thấy thực lực của ngươi có thể treo lên đánh Bán Tiên Viên Mãn tu sĩ, ta mới cho phép các ngươi rời đi.

Phải biết rằng, đẳng cấp càng cao, thì khoảng cách thực lực càng lớn, Yêu thú cấp 8 đỉnh phong bình thường, có thể dựa vào thân thể khỏe mạnh, vượt cấp đánh ngang tay với Bán Tiên sơ kì đã là rất giỏi, còn treo lên đánh Bán Tiên sơ kì là chuyện không thể nào. 

Nhưng yêu cầu của Lạc Long Quân là gì? Bắt buộc Lâm Thanh Phong phải treo đánh Bán Tiên viên mãn tu sĩ, nếu xét theo cảnh giới tu sĩ mà nói, thì Lâm Thanh Phong phải dùng tu vi Đại Thừa viên mãn, treo đánh Độ Kiếp viên mãn a…

Khi nghe được lời này, Lâm Thanh Phong còn tưởng rằng Lạc Long Quân nói đùa đây, nên cũng không để ý nhiều, nhưng về sau… hắn liền khóc không ra nước mắt, bời Lạc Long Quân không nói đùa.

“Tốt rồi, hôm nay dừng ở đây, ngươi trở về chuẩn bị một chút, bảy ngày sau chúng ta sẽ lên đường.” Lạc Long Quân vẻ mặt lạnh nhạt nói một câu rồi quay đầu bước đi trở về cung điện.

Lạc Long Quân rời đi, để lại Lâm Thanh Phong cả người đầy mồ hôi ngồi bệt xuống đất thở dốc, Nam Cung Mị Ảnh nhanh chóng chạy tới, dùng một chiếc khăn nhỏ lau mồ hôi cho hắn.

“Cuối cùng… cũng kết thúc.” Lâm Thanh Phong khóe miệng kéo lên nụ cười, Nam Cung Mị Ảnh nhẹ nhàng gật đầu. 

- Phu quân đã vất vả rồi.

“Có một chút mệt mỏi, nhưng để có thực lực như hiện tại, cũng đáng.” Lâm Thanh Phong gật đầu cười nói.
Suốt mười năm dưới sự huấn luyện của Lạc Long Quân, thực lực của Lâm Thanh Phong một đường cưỡi phi cơ mà đề thăng, hắn không biết hiện tại hắn có thể treo lên đánh Bán Tiên Viên Mãn hay không, nhưng hắn nhìn ra, Nam Cung Mị Ảnh đã không còn là đối thủ của hắn nữa.

“Khi trở về, ta cũng phải gấp rút luyện thành Tâm Nhãn để gia tăng thực lực mới được, không thể để phu quân dẫn trước quá nhiều.” Nam Cung Mị Ảnh ánh mắt có chút thất lạc, trong lòng tự nhủ một câu, sau khi tiêu trừ tất cả tai họa ngầm, nàng liền cảm giác được, hiện tại thực lực của nàng đã được đề cao nhiều lắm.

Kiếm Tâm cảnh giới đã hoàn toàn vững chắc, nhưng Nam Cung Mị Ảnh vẫn chưa thể luyện thành Tâm Nhãn, Tâm Nhãn thứ này cũng không dễ luyện như vậy, suốt mười ba năm trời, nàng chỉ có thể cảm nhận được một chút phương hướng tu luyện mà thôi, muốn hoàn toàn nắm giữ Tâm Nhãn nàng vẫn còn phải tiêu tốn một khoảng thời gian rất dài.

Nam Cung Mị Ảnh tu luyện bao nhiêu lâu? Tính tới hiện tại, nàng còn chưa vượt qua sáu mươi tuổi đâu, chưa tới sáu mươi tuổi liền có thể đạt tới Kiếm Tâm cảnh giới, sánh ngang với Luyện Hư kì tu sĩ.

Muốn đạt tới Luyện Hư kì, thì một vị tu sĩ phải tu luyện bao nhiêu lâu? Trước cũng đừng kể tới những người khác, ngay cả thiên tài như Trấn Nguyên Đại sư, cũng phải mất mấy ngàn năm, Vô Cực Tử cũng mất một khoảng thời gian tương tự mới có thể đạt tới Kiếm Tu cảnh giới.

Còn Nam Cung Mị Ảnh chỉ tốn vài… chục năm, còn chưa tới một trăm năm đâu, tư chất của nàng yêu nghiệt tới mức nào? Đã như vậy vẫn còn chưa biết đủ? 

Nếu lời này của Nam Cung Mị Ảnh để bất kì một tu sĩ nào nghe được, dù cho có là Vô Cực Tử thì hắn cũng phải chửi bậy a.

“À đúng, lão bà, ở bên kia có Linh Tuyền, nàng ở đó tìm được Ngọc Tủy Linh Nhũ sao?” Lâm Thanh Phong một tay lau mồ hôi, đồng thời lên tiếng hỏi, trong những năm này, hắn một mực cùng Lạc Long Quân tu luyện, phần thời gian còn lại là nghỉ ngơi, cũng không có nhiều thời gian gặp mặt Nam Cung Mị Ảnh, hiện tại hắn mới hỏi.

“Đã tìm được, nhưng mà…” Nghe được câu hỏi, Nam Cung Mị Ảnh có chút xoắn xuýt.

“Nhưng mà sao? Chẳng lẽ đẳng cấp không đủ?” Lâm Thanh Phong vẻ mặt có chút nghi hoặc nhìn lại.

“Không có… đẳng cấp đương nhiên đủ, chỉ là… có hơi vượt định mức một chút.” Nam Cung Mị Ảnh lắc đầu một cái, sau đó liền lấy ra một viên đá màu trắng bạc, bên trong chứa đựng lượng linh khí kinh người, kích cỡ gần như viên “gạch” từ trong nhẫn trữ vật. 
- Nó là Ngọc Tủy Linh Nhũ… Cực Phẩm.

“Ngọc Tủy Linh Nhũ Cực Phẩm a.. vượt định mức chẳng phải rất tốt sao?” Lâm Thanh Phong một mặt nghi hoặc hỏi lại.

Nam Cung Mị Ảnh cười khổ không thôi. 

- Vượt định mức dĩ nhiên rất tốt, với một viên kích cỡ như thế này, nó có thể giúp Hàn Băng Kiếm một đường từ Thiên Cấp trở thành Thần Cấp pháp khí, thậm chí là Chí Tôn cấp pháp khí kia.

- Nhưng vấn đề liền xuất hiện, chúng ta có thể nhờ ai làm việc này đây?

- Phải biết rằng, một viên Ngọc Tủy Linh Nhũ Cực Phẩm, kích cỡ chỉ bằng một đốt tay như vậy, liền dẫn tới tất cả Đại Thừa kì Tôn giả đỏ mắt tranh đoạt, thậm chí đánh nhau tới chảy máu đầu a.

- Chàng thử nghĩ một chút, nếu chúng ta đem một viên lớn như vậy đưa tới thì sẽ như thế nào?

“Ách…” Lâm Thanh Phong lúc này cũng cười khổ không thôi, gãi đầu hỏi.

- Nàng không tìm được viên nào khác sao? Thượng phẩm hay Trung phẩm gì đó?

“Không có.” Nam Cung Mị Ảnh lắc đầu cười khổ.

- Linh Tuyền ở nơi này rất lớn, lại được tổ tiên Lạc Long Quân luyện chế thành một dòng suối chảy trong cung điện, lượng Linh Khí không thể thoát ra ngoài, trải qua không biết bao nhiêu năm, nên số lượng Ngọc Tủy Linh Nhũ nó sinh ra là rất nhiều, một trăm năm liền cho ra hơn mười viên Ngọc Tủy Linh Nhũ Cực Phẩm.

- Lạc Long Quân tổ tiên là một đầu Thần Long, ngài chỉ vừa mắt Ngọc Tủy Linh Nhũ Cực Phẩm, nên chỉ lưu giữ lại Ngọc Tủy Linh Nhũ Cực Phẩm mà thôi.

- Ngọc Tủy Linh Nhũ trước đó mà Linh Tuyền sản xuất ra, Thượng Phẩm thì bị tiểu Linh xem như kẹo… đồng dạng ăn sạch.

- Ngọc Tủy Linh Nhũ Trung Phẩm cùng Hạ Phẩm đều bị nàng đem ra làm “phân bón” cho đám cỏ cây bên ngoài.

- Khi biết được chuyện thiếp cần Ngọc Tủy Linh Nhũ để nâng cấp pháp khí, thì tổ tiên liền nói Tiểu Linh đưa cho thiếp mười viên đều là Ngọc Tủy Linh Nhũ Cực Phẩm.

- Trong mười viên, thì viên này là nhỏ nhất, những viên còn lại đều lớn hơn gấp đôi, thậm chí là gấp ba lần so với viên này.

[email protected]#[email protected]$%” Lâm Thanh Phong cũng không biết phải nói gì nữa, tài đại khí thô? Ngọc Tủy Linh Nhũ Thượng Phẩm lôi ra làm kẹo ăn? Hạ phẩm cùng Trung phẩm đem làm phân bón? Đã vậy còn bón cho đám cỏ dại vô giá trị mọc trong cung điện? Con mẹ nó, những tên "phá của" đều phải quỳ xuống gọi hai tiếng "sư phụ" a.

….Hết Chương 272….

Chương 273: Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời

Một viên Ngọc Tủy Linh Nhũ Cực Phẩm xuất hiện là đủ làm người ta hít thở không thông, nếu Nam Cung Mị Ảnh lại tiết lộ ra việc nàng có càng nhiều Ngọc Tủy Linh Nhũ Cực Phẩm thì bọn hắn sẽ trở thành công địch của cả đại lục a.

Mặc dù bọn hắn không gây ra tội ác gì cả, nhưng chỉ đơn giản một chuyện bọn hắn có rất nhiều Ngọc Tủy Linh Nhũ, bấy nhiêu đó là đủ để bọn hắn trở thành tội nhân, “Thất phu vô tội, hoài bích có tội” mấy chữ này Lâm Thanh Phong vẫn ghi nhớ rất kỹ.

“Ngày mai, chúng ta lại đi gặp lão tổ tông thử một chút, dù gì ngài ấy cũng là người luyện chế ra Tiểu Linh cùng Trảm Ma Đao, cả hai đều là Thần Khí, còn Pháp khí lại kém hơn Thần Khí nhiều lắm, chuyện này sẽ không làm khó được ngài, hiện tại chúng ta về phòng nghỉ ngơi thôi.” Lâm Thanh Phong một mặt không quan trọng, vừa đi vừa nói. 

Mặc dù biết rằng không phải việc gì cũng nên vả người khác, dựa vào sức mình bước qua khó khăn mới là chính đạo, nhưng ai bảo Lạc Long Quân là tổ tiên của hắn đây? Con cháu trong nhà nhờ vả “người lớn” là chuyện rất bình thường, không có mao bệnh à?

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu một cái rồi cũng đồng ý đi theo sau.

….

“Không có hứng thú, các ngươi tự tìm cách đi.” Lạc Long Quân khịt mũi một cái, thân rồng cực lớn run nhẹ, lười biếng cuộn tròn người, hai mắt híp lại một lúc sau rồi ngủ mất.

“Như vậy… lão tổ tông, ngài có thể dạy ta học Luyện Khí sao?” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi hỏi thêm một câu, nhưng đợi thật lâu hắn cũng không nhận được câu trả lời.

Hết cách, Lâm Thanh Phong bĩu môi xoay người rời đi, chuyện Lạc Long Quân không muốn giúp hắn thì hắn đã đoán trước, nhưng vì không muốn gặp quá nhiều phiền phức nên hôm nay hắn mới hỏi một chút mà thôi.

Bước ra khỏi cửa, Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng lẩm bẩm.

- Không biết lão già Hỏa Vân có đủ sức để nâng cấp một lần để Hàn Băng Kiếm thành Chí Tôn Pháp Khí hay không? Nếu không thì chính mình phải đi đâu để học Luyện Khí đây?

Nếu để Hỏa Vân tôn giả nghe được lời này, hẳn là hắn sẽ khịt mũi một cái rồi trả lời.

- Ngươi quá đề cao ta rồi, phiền ngươi tìm người khác a.

Không vì chuyện gì khác, Hỏa Vân tôn giả chỉ mới là Luyện Khí Sư cấp 7 mà thôi, hắn có thể luyện chế ra Thần Cấp Pháp Khí, nhưng bảo hắn tạo ra một thanh Chí Tôn cấp pháp khí, dù chỉ là nâng cấp một thanh Thần Cấp Pháp Khí thành Chí Tôn Pháp Khí vẫn là đề cao khả năng của hắn.

“Hiện tại cũng đừng nghĩ tới chuyện này a, có thể về sau sẽ tìm ra biện pháp khác thì sao?” Suy nghĩ một hồi lâu, Lâm Thanh Phong liền lắc đầu một cái, hiện tại Nam Cung Mị Ảnh chỉ mới đạt tới Kiếm Tâm cảnh giới mà thôi, hiện tại đưa nàng một kiện Chí Tôn Pháp Khí thì nàng cũng không thể nào phát huy toàn bộ sức mạnh của nó được.

“Đại tỷ… ngài cảm thấy thế nào? Có thoái mái hay không?” 

“Hửm? Là Nguyên Anh sao? Con hàng này từ hai mươi năm trước liền đi theo Tiểu Linh thì cũng không trở về, cũng nên qua đó nhìn xem nó một chút, không biết hiện tại nó trở thành dạng gì rồi.” Nguyên Anh ở một bên cầu xin, liền thu hút sự chú ý của Lâm Thanh Phong suy nghĩ một lúc, hắn liền quyết định chủ ý.

Lâm Thanh Phong từng bước từ từ đi về phía phát ra giọng nói của Nguyên Anh, giấu mình ở một thân cây, nhìn cảnh tượng trước mặt, khóe miệng liền co quắp.

Bởi hắn nhìn thấy, tiểu Linh thì đang ngồi nhắm mắt thư giãn trên một chiếc ghế, bên cạnh là chiếc bàn, trên chiếc bàn có một ly trà nóng vẫn còn tỏa khói và một… sợi roi da?

Còn Nguyên Anh toàn thân vàng óng, cả người chỉ mang theo một cái quần đùi, rất thành thật chạy nhảy xung quanh tiểu Linh, nhẹ nhàng đấm bóp cho nàng.

“Huấn luyện nó thành một tên người hầu đúng nghĩa luôn sao?” Lâm Thanh Phong trong lòng cười khổ không thôi, hắn làm sao cũng không nghĩ tới con hàng Nguyên Anh này sau hai mươi năm liền trở nên như vậy, nhưng ít nhất là về sau hắn cũng không sợ nó gây họa nữa.

“Nếu đã tới, thì hãy ra mặt a, cũng đừng trốn tránh như vậy.” Tiểu Linh tay nhẹ nhàng cầm lấy ly trà nóng, nhấp một ngụm rồi tùy ý lên tiếng.

“Bị phát hiện rồi sao?” Lâm Thanh Phong mỉm cười rồi cũng theo đó mà bước ra.Nguyên Anh một mặt mộng bức nhìn Lâm Thanh Phong, sau đó hai mắt ướt át nhanh chóng chạy tới ôm chầm lấy một bên chân hắn, đồng thời mếu máo.

- Đại ca,… ngươi rốt cục cũng nhớ tới tiểu Anh nha.

Lâm Thanh Phong khóe miệng giật giật, hắn chưa từng nghĩ tới con hàng Nguyên Anh này lại “cảm động” khi gặp hắn như thế này, nhưng cũng chứng tỏ một chuyện, tiểu Linh “dạy dỗ” rất thành công a, ho nhẹ một cái.

- Haha, đã lâu không gặp rồi Nguyên Anh.

“Đại ca, lần này ngươi tới đây, là để dẫn tiểu Anh rời đi sao?” Nguyên Anh hai mắt tràn ngập hy vọng, nhìn về Lâm Thanh Phong rồi hỏi.

“Cũng không kém bao nhiêu đâu,…” Gật đầu một cái, Lâm Thanh Phong mỉm cười trả lời, nhưng còn chưa nói hết câu thì chỉ thấy Nguyên Anh hai mắt phát sáng rực rỡ, nhanh chóng buông chân Lâm Thanh Phong, ngẩng đầu cười lớn.

- Haha… lão bà bà, rốt cục ta cũng có thể chánh thức thoát khỏi tay ngươi rồi nha.

- Để xem, về sau ngươi còn có thể làm gì ta?

Nguyên Anh vừa nói, đồng thời vừa làm “mặt quỷ” hướng về phía tiểu Linh.

Nguyên Anh con hàng này trở mặt quá nhanh, khiến Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức, tiểu Linh thì vẫn bình tĩnh uống trà như không có gì xảy ra.

“…Nhưng vài ngày sau, chúng ta mới rời đi.” Một lúc sau Lâm Thanh Phong mới trở lại bình thường, thở dài một cái lắc đầu nói.

“Ừ… Ngươi nói cái gì? Vài ngày sau?” Nguyên Anh đầu não chấn động, hai mắt trợn to, vẻ mặt không dám tin tưởng nhìn Lâm Thanh Phong, chỉ thấy hắn nghiêm mặt gật đầu.

Nguyên Anh mồ hôi chảy đầy đầu, trong lòng thầm hô “không ổn”, nhưng nó hành động thật nhanh, chưa đầy một giây vẻ mặt liền thay đổi, vẻ mặt “ta muốn chết” khi nãy đã vứt đi đâu mất, thay bằng vẻ mặt “ngoan ngoãn” miệng cười “hắc hắc” nhanh chóng bay về phía tiểu Linh, tiếp tục công việc xoa bóp.
- Đại tỷ, chỗ nãy có thoải mái hay không?... Còn có chỗ này?...

“Ừm… thân thể rất thoải mái, nhưng trong lòng ta cảm thấy rất khó chịu nha…” Tiểu Linh đặt ly trà lên bàn, đồng thời cầm lấy sợi roi da, vẻ mặt lạnh nhạt lên tiếng.

Nguyên Anh nuốt vào một ngụm nước bọt, nó không nói hai lời liền dùng hết sức lực bú sữa mẹ nhằm về một hướng mà chạy, cũng không thèm quay lại nhìn phía sau.

“Ngươi chạy được sao?” Lâm Thanh Phong lắc đầu thở dài một hơi, xoay đầu rời đi, hắn không muốn nhìn cảnh tiếp theo diễn ra.

Chỉ thấy tiểu Linh lúc này một tay giơ lên, quăng dây roi, sợi roi như một con mãng xà có linh tính, chỉ trong nháy mắt liền trói chặt cả người Nguyên Anh.

“Đại ca, ngài mau cứu ta nha…Đại tỷ… ta sai rồi… lần sau ta sẽ không dám nữa.” Nguyên Anh một mặt nước mắt nước mũi dãy dụa, lớn tiếng la hét.

Nguyên Anh là điển hình cho câu nói “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời” mặc kệ nó có la hét như thế nào, Lâm Thanh Phong cũng mặc kệ, xoay đầu bước đi cũng không nhìn lại.

“Về sau phải làm thế nào đây? Ngay cả tiểu Linh cũng không thể để con hàng này an phận được, thật đúng là không khiến người ta bớt lo à.” Trong lòng lầm bẩm một câu, Lâm Thanh Phong chỉ đành thở dài.

Màn đêm buông xuống, kèm theo những tiếng la hét như heo bị thọc tiết vang lên khắp nơi…

Những tiếng la hét kiểu này, những người trong Cung Điện đã sớm quen thuộc, nên vẫn ngủ rất ngon giấc, ngoại trừ tiểu Linh… còn có Nguyên Anh.



Bảy ngày, khoảng thời gian này cũng không dài, vào sáng sớm ngày thứ tám, bọn người Lâm Thanh Phong đã tập trung đông đủ trước mặt Lạc Long Quân.

“Grào…” Miệng rồng mở thật lớn, kêu lên một tiếng, Lạc Long Quân mở mắt rồi nói.

- Các ngươi đã chuẩn bị đầy đủ, như vậy chúng ta rời đi thôi.

“Haha… lão bà bà, rốt cục ta cũng chờ tới ngày này, để xem về sau ngươi làm sao quản được ta.” Nguyên Anh từ tối ngày hôm qua liền được tiểu Linh “thả” về với Lâm Thanh Phong, lúc này từ trong người Lâm Thanh Phong, nó chỉ để lộ ra ngoài một cái đầu, vẻ mặt “muốn ăn đòn” khiêu khích nhìn về tiểu Linh rồi nói.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, được tiểu Linh “dạy dỗ” trong hai mươi năm nhưng bản tính con hàng này vẫn không thay đổi.

“Ngươi vẫn không thể dạy dỗ được nó sao?” Lạc Long Quân ánh mắt có chút nghi hoặc nhìn qua tiểu Linh, chỉ thấy tiểu Linh quỳ một chân xuống, im lặng cúi đầu không nói gì.

“Được rồi, ta đã hiểu.” Lạc Long Quân khịt mũi một cái, tùy ý nói.

- Vì ngươi không hoàn thành nhiệm vụ, nên hiện tại ta sẽ trừng phạt ngươi.

- Ngươi sẽ phải đi cùng Lâm Thanh Phong bọn hắn xuống hạ giới, cho tới khi bọn hắn trở lại Long Tộc thì ngươi mới có thể trở về.

“Vâng, thưa chủ nhân.” Tiểu Linh hít vào một hơi rồi lên tiếng.

Chương 274: Nguyên Anh “trưởng thành”

Một câu tùy ý của Lạc Long Quân chẳng khác nào đẩy Nguyên Anh vào hố sâu không đáy? Liên quan tới cuộc sống sau này của mình, Nguyên Anh làm sao có thể để yên đây?

Hai mắt híp lại một cái, chỉ trong một giây vẻ mặt Nguyên Anh liền thay đổi, thái độ “muốn ăn đòn” vừa rồi liền vứt đi mất, thay vào đó là vẻ mặt tiếc rẻ, lắc đầu nói.

- Lão tổ tông, trước khi người làm ra quyết định, người hãy nghe ta nói vài lời.

“Ồ? Ngươi muốn nói gì đây?” Nghe được Nguyên Anh nói, tất cả mọi người đều tò mò nhìn về nó, Lạc Long Quân có chút hiếu kì hỏi.

“Ta biết, lão tổ tông ngươi muốn thông qua tiểu Linh, để nàng dạy dỗ lại tính cách của ta, không để ta ra ngoài gây chuyện, nhằm tránh những phiền phức không đáng có.” Hít vào một hơi, Nguyên Anh nói.

- Thực chất, ngài đã thành công, ta không còn giống như lúc trước, là một tên tiểu tử thích đi gây chuyện với người khác.

Nguyên Anh nói ra lời này, tất cả mọi người đều mang vẻ mặt không thể tin tưởng nhìn chằm chằm nó, thở dài một hơi, Nguyên Anh lại nói tiếp.

- Các ngươi không tin cũng không sao, nhưng sự thật là như vậy.

“Nếu đã như vậy, thì thái độ lúc nãy của ngươi là như thế nào?” Lâm Thanh Phong bĩu môi một cái rồi hỏi, mọi người xung quanh cũng theo đó gật đầu, nhìn chằm chằm Nguyên Anh chờ đợi nó trả lời.

- Đại ca, ngươi biết không, ngay cả cỏ cây đều có tình cảm, vẫn biết được người nào thật tâm đối tốt với mình, từ đó mà chúng nó tìm cách đáp lại trả ơn cho bọn họ.

- Cỏ cây đều đã như vậy, bản thân ta là Nguyên Anh, chẳng lẽ ta lại thua kém chúng nó?

Nhìn qua tiểu Linh, Nguyên Anh vẻ mặt ôn nhu cười nói.

- Trong hai mươi năm ở cùng tiểu Linh, mặc dù nàng thường xuyên hành hạ ta, nhưng ta vẫn nhìn ra được nàng chỉ muốn tốt cho ta mà thôi, thực chất nàng là một cô gái rất ôn nhu, tính tình của nàng rất tốt.

- Một nữ nhân tính tình ôn nhu, hiền lành, lại còn xinh đẹp như vậy trên đời này có thể tìm được bao nhiêu người?

- Vì thế nàng đã khiến nội tâm ta rung động, và nếu có thể, ta đều muốn cưới nàng làm vợ đây.

Tiểu Linh nghe xong lời này, trên mặt liền xuất hiện một rạng mây đỏ, xấu hổ cúi đầu, mọi người xung quanh đều trợn mắt há mồm, Lạc Long Quân có chút hứng thú chờ đợi Nguyên Anh nói tiếp.

Nguyên Anh không nhìn xung quanh, vẻ mặt nó tràn đầy tiếc nuối, bản thân nó là Nguyên Anh, nên hai mắt không thể nào đỏ lên, nhưng ai cũng nhận ra nó “xúc động” tiếp tục nói.

- Nhưng sự thật thì sao? Nàng là một vị tiên nữ cao cao tại thượng, còn ta? Ta chỉ là một Nguyên Anh của một tiểu tu sĩ nho nhỏ mà thôi, làm sao ta có thể xứng đôi với nàng đây?

- Còn chưa nói tới việc, nếu ta đạt tới đẳng cấp đủ cao để có thể xứng đôi với nàng, nhưng ta vẫn chỉ là Nguyên Anh của đại ca, làm sao có thể nghĩ tới việc cưới nàng đây?

- Ta chỉ còn cách chôn giấu tình cảm của mình, không mong rằng tình cảm của ta đối với nàng sẽ được nàng đáp lại, ta chỉ mong rằng, trong nội tâm của nàng còn nhớ tới một tên tiểu tử, cứ luôn miệng gọi nàng là Lão bà bà, luôn luôn khiến nàng phải đau đầu suy nghĩ, luôn luôn khiến nàng phải thẳng tay dạy dỗ mà thôi…

- Vì vậy, lão tổ tông, xin ngài hãy thu lại lời nói của ngài, đừng trừng phạt tiểu Linh, nàng không đáng phải nhận hình phạt này.

Nguyên Anh vừa nói, vừa tiến tới bên cạnh tiểu Linh quỳ gối hướng Lạc Long Quân điên cuồng dập đầu.

Nữ nhân đa phần đều hành động theo cảm tính, hành động của Nguyên Anh, cộng thêm những lời mà nó vừa nói ra, như một cây chùy nện thẳng vào nội tâm của tiểu Linh khiến nội tâm của nàng rung động, nhưng nàng cũng không biết phải làm thế nào mới tốt, Lạc Long Quân là chủ nhân của nàng, nàng phải nghe theo mệnh lệnh của hắn, nên chỉ biết đỏ mặt cúi đầu không dám nhìn ai.

Lâm Anh Hào cùng Nam Cung Mị Ảnh cũng có chút cảm động, quay sang nhìn Lâm Thanh Phong nhờ hắn nói đỡ vài lời.
“Nguyên Anh đổi tính.” Nhận được ánh mắt của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong âm thầm nói một câu rồi mỉm cười gật đầu, nếu Nguyên Anh đã “trưởng thành” biết suy nghĩ, mặc dù phương thức “trưởng thành” như một tên “run M” này có chút không đúng, nhưng dù gì Nguyên Anh cũng “trưởng thành” không nên để tiểu Linh nhận hình phạt “oan ức” như vậy nữa.

- Lão tổ tông, ngài xem xét một chút, đừng để tiểu Linh nhận oan ức nha.

“Hay lắm, cả đại ca cũng nhìn không ra, nhưng cũng không trách được, ta diễn xuất thậm chí tới mức ta đều tin thì người khác làm sao nhìn ra?” Nghe được lời nói của Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh trong lòng vui vẻ, tới mức nó gần như lăn ra ôm bụng cười, nhưng liền bị nó “cưỡng ép” nín nhịn, khiến thân thể nó run rẩy vài lần.

Hành động này lại vô tình gia tăng hảo cảm của người khác khi nhìn vào Nguyên Anh, ai cũng nghĩ rằng bởi vì được Lâm Thanh Phong nói giúp, nên nó “xúc động” tới mức toàn thân run rẩy mà thôi.

“Hừm… là như vậy sao?” Lạc Long Quân trầm tư một chút, đưa mắt nhìn sang tiểu Linh rồi nói.

- Nếu đã như vậy, tốt thôi, ta sẽ không trừng phạt tiểu Linh, các ngươi có thể đứng lên rồi.

“Con bà nó, rốt cục thành công.” Nguyên Anh thầm hô một tiếng, bởi nó đã đạt được mục đích, tiểu Linh không bị trừng phạt, cũng có nghĩa là nàng sẽ không phải đi theo Lâm Thanh Phong tới Thông Thiên Đại Lục, cánh cửa dẫn đến “Thiên Đường” đang mở ra trước mặt nó.

Thân thể run rẩy vài cái, ngẩng đầu “vui vẻ” hỏi.

- Thật vậy sao Lão Tổ Tông?

Nhìn chằm chằm vào vẻ mặt của Nguyên Anh lúc này, nhìn ra nó thật sự rất vui vẻ, không phải là đang giả vờ, Lạc Long Quân rốt cục buông xuống một tia nghi ngờ cuối cùng, hừ một tiếng.

- Thật, các ngươi mau đứng lên.

“Lão bà bà, mau đứng lên, lão tổ tông đã tha thứ cho ngươi rồi.” Nguyên Anh vui vẻ gật đầu, nhẹ nhàng đưa tay đỡ lấy tiểu Linh cạnh bên đồng thời đứng dậy, mặc dù “kế hoạch” của nó thành công, nhưng trước khi bọn hắn trở về Thông Thiên Đại Lục, thì “kế hoạch” này vẫn có thể thất bại bất cứ lúc nào.

Hiện tại nó đã leo lên một con thuyền tùy thời đều có thể lật, nó phải cố gắng hết sức, một khi tới được “bờ bên kia” thì nó muốn làm gì chẳng được.

Được Nguyên Anh đỡ lấy, tiểu Linh cũng theo đó mà đứng dậy, ánh mắt phức tạp nhìn về Nguyên Anh, chỉ thấy nó một dạng “thiên chân vô tà” mỉm cười, cắn răng một cái tiểu Linh lại hỏi.
- Lời lúc nãy… của ngươi là thật? Ngươi thật sự yêu thích ta?

“Hử? Sao lão bà bà này lại hỏi như vậy? Chẳng lẽ lại nhìn ra điểm gì không đúng? Không thể nào, ta diễn xuất như vậy nàng không thể nào nhìn ra, nàng chỉ nghi ngờ một chút mà thôi.” Nguyên Anh đầu não nhảy loạn, nhưng nó cũng không để lộ ra, đưa tay xoắn xuýt gãi đầu, xem như trả lời.

“Nhưng ta chỉ là Khí Linh.” Tiểu Linh cắn răng hỏi.

“Thì sao? Ta cũng chỉ là một cái Nguyên Anh a.” Nguyên Anh nhẹ nhàng mỉm cười.

Lúc này nụ cười của Nguyên Anh trong mắt tiểu Linh lại giống như ánh sáng mặt trời, ấm áp chiếu rọi nội tâm nàng, khiến nàng triệt để rung động, đỏ mặt xoay đầu không dám nhìn thẳng vào nó.

“Lão bà bà này, rốt cục là sao a? Chẳng lẽ… thật sự rung động rồi? Con mẹ nó, lần này chơi lớn sao?” Nguyên Anh đầu não loạn chuyển.

- Không thể nào, làm sao có thể như vậy đây, chắc là chỉ không ngờ ta là người đứng ra nói giúp nàng mà thôi.

- Đúng là vậy, nhất định là như vậy.

Tự tìm cho mình một cái lý do khiến mình yên tâm, Nguyên Anh thở ra một hơi nhìn về Lạc Long Quân rồi nói.

- Lão tổ tông, mọi chuyện nơi này đã xong, chúng ta nhanh chóng rời đi a.

Để lâu sẽ sinh biến, “kế hoạch” của Nguyên Anh vẫn chưa hoàn toàn thành công, lại thêm biểu hiện của “Lão bà bà” trước mặt này khiến nó không gấp cũng không được.

“Hừm, chúng ta sẽ rời đi.” Lạc Long Quân mở miệng nói, tòa Cung Điện nhanh chóng thu nhỏ, chỉ trong vài giây liền biến mất, hỏa thành một hình xăm trên cánh tay của tiểu Linh.

Mặt đất dưới tòa Cung Điện lúc này lại lộ ra một trận pháp cực lớn, mà bọn người Lâm Thanh Phong liền đứng ở trung tâm trận pháp.

“Trận pháp ở chỗ này sao? Thật sự là không ngờ tới.” Lâm Thanh Phong một mặt hiếu kì nhìn về trận pháp dưới chân rồi hỏi.

“Hừm, trước tiên là phải về Hạ giới, ta phải chỉnh sửa trận pháp một chút.” Lạc Long Quân trong miệng lầm bầm vài câu.

- Thông Thiên Đại Lục đúng hay không? Trước đó là lối vào đi thông với Tiên giới, hiện tại cửa đã bị đóng, nên ta không thể nào đưa các ngươi tới vị trí các ngươi muốn, chỉ có thể đưa các ngươi xuống Đại Lục mà thôi, về sau các ngươi phải tự tìm đường để đi.

“Được rồi, Lão Tổ Tông, ngài làm như vậy là đủ rồi, chuyện còn lại chúng ta sẽ tự tìm cách.” Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi trả lời.

“Đã như vậy, hiện tại Anh Hào, cùng tiểu Linh, cả hai cùng ta ra ngoài trận pháp, sau khi bọn hắn rời đi thì chúng ta sẽ tới Tiên giới.” Lạc Long Quân nói một câu rồi đi bay ra khỏi trận pháp, Lâm Anh Hào có chút không nỡ nhìn về Lâm Thanh Phong rồi cũng theo sau bay ra ngoài, nhưng tiểu Linh vẫn không có ý định di chuyển.

“Tiểu Linh, ngươi không muốn đi sao?” nhìn về phía sau, Lạc Long Quân có chút tò mò hỏi, mọi người xung quanh đều đưa mắt nhìn về tiểu Linh.

Đứng yên lặng bất động một lúc, Tiểu Linh cắn răng chặt răng, làm như đã đưa ra quyết định, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, nàng đưa tay ôm Nguyên Anh vào lòng khiến nó mộng bức, một bên nghiêm túc nhìn Lạc Long Quân rồi nói.

- Chủ nhân, ta muốn ở cùng với chàng…

….Hết Chương 274…

Chương 275: Trở về Thông Thiên Đại Lục

Hiệu quà...hay phải nói chính xác hơn là “hậu quả” của màn kịch này vượt xa dự định của Nguyên Anh, khiến đầu não nó trong lúc này dường như đình chỉ hoạt động, nó chỉ biết ngơ ngác quay đầu về phía sau nhìn người nữ nhân đang ôm mình trong lòng mà không thể nói lời gì khác.

Như nhận ra được ánh mắt của Nguyên Anh đang nhìn về mình, tiểu Linh đồng thời cúi đầu nhìn nó rồi nở nụ cười… hạnh phúc.

“Lần này… chơi lớn.” Cơ thể Nguyên Anh run lên vài lần, và đây là câu nói duy nhất còn sót lại trong đầu nó, ngoài câu này ra thì nó chẳng thể nghĩ được cái gì khác.

Ngây ngốc một lúc lâu, Nguyên Anh cắn chặt răng hỏi.

- Vì sao?... Ta chỉ là một cái Nguyên Anh a.

“Ta cũng chỉ là một Khí Linh, không phải sao?” Tiểu Linh chỉ nhẹ nhàng trả lời một câu để đáp lại.

Nguyên Anh đầu não gần như hỏng mất, nó cũng không ngờ rằng tiểu Linh lại dùng câu nói của nó để trả ngược lại cho nó.

“Đó là quyết định của ngươi sao?” Lúc này, ở ngoài trận pháp, Lạc Long Quân bỗng dưng lên tiếng khiến Nguyên Anh cùng tiểu Linh cả hai đồng thời giật mình nhìn sang, tiểu Linh gật đầu một cái rồi nghiêm túc nói.

- Đúng vậy, đó là ước muốn của ta, xin chủ nhân tác thành.

“Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra, tên tiểu tử này từ đầu tới cuối đều đang diễn kịch?” Trầm mặc một lúc, Lạc Long Quân lại hỏi.

“Thảo, con hàng này từ đầu tới cuối đều đang diễn kịch? Không thể tha thứ, trả lại sự cảm động cho bọn ta a.” Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cả hai sắc mặt đen kịt, giận tới nghiến răng nghiến lợi.

Ngược lại Nguyên Anh lúc này liền trợn mắt há mồm, đầu não nhảy loạn.

- Không thể nào? Màn kịch của ta bị nhìn thấu?

“Dĩ nhiên rồi chủ nhân, ta đã sớm nhìn ra.” Tiểu Linh gật đầu một cái rồi nhẹ nhàng trả lời.

“Đã như vậy, thì tại sao ngươi lại làm ra lựa chọn này?” Lạc Long Quân vẻ mặt có chút không hiểu thấu nhìn tiểu Linh, chỉ thấy tiểu Linh mỉm cười, đưa tay xoa đầu Nguyên Anh vẫn đang được ôm trong lòng mình rồi nói.

- Ta làm ra lựa chọn này cũng không hoàn toàn vì màn kịch khi nãy của chàng, mặc dù chàng diễn kịch, nhưng những lời chàng nói ra cũng không hoàn toàn sai.

- Cỏ cây cũng có tình cảm của mình, ta thân là Khí Linh cũng đồng dạng như vậy.

Thở ta một hơi, tiểu Linh hai mắt có chút ướt át nhìn về Lạc Long Quân rồi nói tiếp.

- Từ khi ta có được tự thân ý thức cho tới bây giờ, ta biết rằng ngài luôn xem ta như một người con, cũng vì thế mà ngài không hề tiến hành nghi thức nhận chủ với ta.

- Cảm nhận được tình thương của ngài đối với ta, thật tâm ta rất cảm động.

- Ngài luôn dạy ta “Hãy sống thật với bản tâm của chính mình, làm những điều mình cho là đúng.”, vì thế lần này, ta xin ngài hãy cho phép ta đi cùng chàng ấy.

“Vậy ngươi nghĩ rằng, ngươi đi theo hắn là đúng sao?” Lạc Long Quân gật đầu một cái, hai mắt tràn đầy tán thưởng nhìn về tiểu Linh rồi hỏi.

- Tốt thôi, nếu ngươi đã làm ra lựa chọn như vậy, ta sẽ không ngăn cản... nhưng mà…

Hừ một tiếng, Lạc Long Quân lại nhìn về phía Nguyên Anh.

- Cái cảm giác hoa của chính mình tự tay chăm sóc lại bị heo ủi thế này, khiến ta cảm thấy khó chịu đâu.

“Ngươi mới là heo, cả nhà ngươi mới là heo…” Nguyên Anh trong lòng la hét lớn tiếng, nhưng nó cũng không lộ ra ngoài, nó cũng biết nếu nó dám nói ra thì nó liền bị Lạc Long Quân tát chết, chỉ biết cúi đầu trầm mặc.
Nguyên Anh nói câu này không có mao bệnh, mặc dù do Lâm Thanh Phong tạo ra, nhưng nó là Nguyên Anh, cũng không có liên quan gì tới dòng họ nhà Lâm Thanh Phong cả.

“Tiểu tử, ngươi ở trước mặt ta, dẫn con gái của ta chạy… ngươi không muốn nói gì với ta sao?” Lạc Long Quân cau mày, hai mắt nhìn chằm chằm vào Nguyên Anh khiến nó nuốt vào một ngụm nước bọt.

- Lão tổ tông…

“Hửm?” Lạc Long Quân hàng lông mày nhìu lại càng chặt, Nguyên Anh mồ hôi chảy đầy đầu, cắn răng nói.

- Phụ thân… đại nhân… xin ngài cứ tin tưởng… giao tiểu Linh cho ta.

“Hừ, như vậy còn tạm được.” Lạc Long Quân khịt mũi một cái, nhưng xem ra rất hài lòng với câu trả lời này của Nguyên Anh.

- Còn có, đợi tới lúc các ngươi tiến về Tiên giới, ta sẽ tính tiếp với ngươi chuyện ngươi dám gọi ta là heo.

“Không thể nào? Ta chỉ suy nghĩ mà thôi, làm sao con hàng này biết được?” Nguyên Anh trợn mắt há mồm trong đầu nhảy loạn.

“Bởi vì “con hàng” trong lời ngươi nói sở hữu Độc Tâm Thuật a, tất cả mọi suy nghĩ của ngươi, “con hàng” đó chỉ cần muốn là biết được.” Lạc Long Quân sắc mặt đen kịt, nghiến răng ken két lên tiếng, ngay lúc này hắn thật hối hận khi để tiểu Linh đi dạy dỗ Nguyên Anh, dạy dỗ không được còn bị Nguyên Anh dẫn chạy.

“Đúng là dùng bánh bao thịt ném chó a.” Tự mình lẩm bẩm một câu Lạc Long Quân liền kích hoạt trận pháp, hắn không muốn nhìn mặt tên Nguyên Anh này nữa, nhìn càng lâu hắn càng có xung động muốn đánh chết nó a.

“Cái gì?” Nguyên Anh một mặt kinh dị, lúc này, trận pháp dưới chân bọn họ liền phát sáng, trong nháy mắt thân ảnh của tất cả liền biến mất.



Thông Thiên Đại Lục….

Hỏa Vân Tông, đây mà một trong số những tông môn cực lớn, được xây dựng trên một ngọn núi cao, Linh Khí lượn lờ.

Những tiếng nổ lớn vang lên khắp nơi, kèm theo đó là một loạt chấn động tỏa ra từ không trung, khiến cả ngọn núi đều run lên bần bật.
Mặc kệ cho những làn sóng chấn động gây ảnh hưởng, đa phần mọi người có mặt ở phía đây đều ngoảnh mặt làm ngơ, bọn họ đã quen thuộc với chuyện này nên không ai cảm thấy có gì đó khác thường, chỉ có một số người đưa mắt nhìn lên không trung, thấp giọng bàn tán, một mặt tràn đầy khâm phục.

“Vegeta, cậu ngày càng trở nên mạnh mẽ rồi.” Son Goku Super SaiyanBlue một thân thương tích đầy mình, quần áo rách nát, lơ lửng trên không trung thở gấp từng hơi hai mắt tràn đầy chiến ý nhìn về phía đối diện.

“Hừ, nói nhiều quá.” Vegeta ở đối diện đồng dạng, trên người thương tích cũng không kém bao nhiêu, thở ra từng hơi gấp gáp, phun ra một ngụm nước bọt, rồi tiếp tục lao nhanh về phía Son Goku.

“Hắc hắc.” Son Goku mỉm cười, nhanh chóng bày ra tư thế chuẩn bị đón đỡ.

“Hai người các ngươi, gây ồn ào đủ chưa? Mau dừng tay cho ta.” Ngay lúc này, một lão nhân đầu tóc bạc trắng, một thân áo bào đỏ thẫm đan xen những đường kẻ màu vàng, đột nhiên xuất hiện đứng chắn giữa hai người sắc mặt đen kịt lớn tiếng hét lên.

Vegeta cùng Son Goku cả hai đồng thời dừng tay, Vegeta trở về trạng thái bình thường, vẻ mặt lạnh lùng khoanh tay cắn răng hừ một tiếng rồi quay mặt sang chỗ khác không thèm để ý tới lão nhân trước mặt.

Son Goku trở về trạng thái bình thường, vẻ mặt xoắn xuýt gãi đầu cười trừ.

- Haha… lão tông chủ.

“Ngươi cũng biết ta là lão tông chủ sao?” Lão già áo đỏ sắc mặt đen kịt, hừ một tiếng, sau đó ông lại thở ra một hơi.

- Trong những năm này, nhờ có hai người các ngươi giúp đỡ, nên Hỏa Vân Tông đã hóa giải được nhiều nguy cơ.

- Nhưng hai người các ngươi cũng không thể làm như vậy a, một tuần lễ đánh nhau hai lần, một lần kéo dài ba ngày, ngày còn lại liền nghỉ ngơi ăn cơm…

- Đa phần mọi người không cảm thấy phiền, nhưng còn những đệ tử muốn tấn cấp… bọn hắn thật sự khóc không ra nước mắt a.

“Hắc, hắc…” Son Goku khuôn mặt đỏ lên, ngoại trừ gãi đầu cười trừ hắn cũng không biết phải nói gì mới tốt.

“Chuyện này trách được bọn hắn sao? Ai bảo diễn võ trường của các ngươi quá nát, không chịu nổi một kích như vậy đâu.” Ngay lúc này, Vô Cực Tử một thân áo bào trắng, bĩu môi xuất hiện.

“Con mẹ nó, ta cho ngươi tìm một vòng hết Đại Lục này, nếu ngươi tìm ra nơi nào xây dựng ra diễn võ trường tốt hơn, thì Hỏa Vân Tông ta liền chắp hai tay dâng cho ngươi.” Lão Tông Chủ thật sự bị chọc giận.

Diễn võ trường trong lời bọn họ, là nơi mà các tông môn xây dựng, chuyên dùng cho các đệ tử chiến đấu với nhau giao lưu học hỏi kinh nghiệm, đương nhiên mỗi tông môn đều phải đổ toàn bộ tâm huyết vào đó.

Hỏa Vân Tông là một tông môn có hai vị Đại Thừa kì, nên Hỏa Vân Tông được xem là tông môn cấp 8, đứng đầu là Đại Thừa kì, tiếp theo Trưởng Lão là Hợp Thể Kì, kế tiếp sẽ tới nhóm Hộ Pháp là Luyện Hư kì.

Là tông môn có Hỏa Vân Tôn Giả là một vị Luyện Khí Sư cấp 7, một trong những Luyện Khí Sư đứng đầu đại lục, đương nhiên diễn võ trường ở đây được bọn họ dồn hết tâm huyết vào đó để xây dựng, và được mọi người công nhận là diễn võ trường tốt nhất Đại Lục.

Nhưng vấn đề liền ở đây, diễn võ trường dù gì cũng được xây dựng dành riêng cho đệ tử, nên dù cho Hỏa Vân Tôn Giả có dồn hết tâm huyết vào đó, nhưng nó cũng chỉ giới hạn cho Luyện Hư Kì a.

Còn đối với Hợp Thể kì, thì diễn võ trường liền không cần thiết, tới cảnh giới này, bọn họ đã mơ hồ tạo ra một lĩnh vực quanh người, chỉ cần địch nhân tiến vào đó liền chết, vì thế đa phần bọn họ đều dùng lĩnh vực để đối đầu với nhau, một phần khác thì sử dụng Pháp Thuật để đánh nhau.

Loại trước thì không gây ra động tĩnh gì lớn, chỉ cần lĩnh vực của một trong hai bên bị phá vỡ là được, còn loại sau thì khoảng sân diễn võ trường không đủ lớn để bọn họ có thể thoải mái thi triển pháp thuật, nếu khống chế không tốt còn có thể gây nguy hiểm tới khu vực xung quanh.

Hỏa Vân Tôn Giả có nằm mơ cũng không nghĩ tới việc, có hai tên thuộc cấp “Trưởng Lão” rảnh nhức cả trứng chạy vào diễn võ trường dùng man lực để đánh nhau đâu…

Cũng vì thế, ngay từ ngày đầu tiên bọn người Son Goku tới đây… diễn võ trường liền đóng cửa…tu sửa…

….Hết Chương 275….

Chương 276: Tình hình Hỏa Vân Tông

Thật sự diễn võ trường ở Hỏa Vân Tông có “nát” không chịu nổi như lời Vô Cực Tử sao?

Đương nhiên là không, Diễn Võ Trường tốt nhất đại lục, đây cũng không phải do Hỏa Vân Tông mặt dày tự mình công nhận, mà là được tất cả tu sĩ ở Thông Thiên Đại Lục công nhận, bởi vì diễn võ trường ở đây có thể chịu đựng được một vị Hợp Thể Kì tầng 1 sử dụng toàn lực công kích hơn một giờ đồng hồ.

Hợp Thể Kì tầng 1 cùng Luyện Hư Viên Mãn, tuy chỉ cách nhau một bước, nhưng thực lực của cả hai lại chênh lệch một trời một vực, không thể nào so sánh.

Có thể ví dụ một cách đơn giản, diễn võ trường ở Hỏa Vân Tông, có thể chịu đựng được một vị Hợp Thể Kì tầng 1 dùng toàn lực công kích hơn một giờ đồng hồ, nếu thay vào đó là một vị Luyện Hư Viên Mãn bình thường khác…cho hắn một tháng, nếu hắn có thể phá được một góc nhỏ đã là rất khá.

Nếu Son Goku cùng Vegeta hai người chỉ dùng man lực đánh nhau, thì diễn võ trường cũng không nát bấy như vậy, nhưng hai tên này chỉ dùng man lực sao? Bọn hắn còn dùng cả chưởng lực a…

“Khí” trong cơ thể bọn hắn, cộng thêm Linh Lực bọn hắn tu luyện ra trộn lẫn với nhau, khiến thực lực của bọn hắn được nâng lên một bước, giúp bọn hắn một người liền có thể đánh ngang với một vị Hợp Thể Kì tầng 2.

Lúc trước bọn hắn dùng hết sức tung chưởng mới có thể giết chết tay sai của Hỏa Thánh tu vi Hợp Thể Kì tầng 1, hiện tại nếu bọn hắn tung chưởng, thì chỉ cần từ hai tới ba phần thực lực là đủ.

Nhưng hai người bọn hắn đối đầu với nhau, bọn hắn sẽ sử dụng hai, ba phần thực lực sao? Đáp án đương nhiên là không, bọn hắn dùng toàn lực.

Hai tên có thể sánh ngang với Hợp Thể Kì tầng 2 dùng toàn lực đánh nhau, diễn võ trường ở Hỏa Vân Tông làm sao chịu nổi?

Ngày đầu tiên Vô Cực Tử dẫn theo Son Goku cùng Vegeta tới đây, theo lời của Vô Cực Tử thì Lão Tông Chủ biết được hai người vừa mới độ một đợt Nguyên Anh lôi kiếp và muốn tìm một chỗ để luyện tập làm quen với thực lực hiện tại, hắn rất tự tin đưa hai người tới diễn võ trường, cũng vì thế, mà kết quả là… sau mười phút diễn võ trường liền nát, cho tới hiện tại hơn 20 năm trôi qua, diễn võ trường vẫn chưa thể hoạt động trở lại.

Khi trước có Hỏa Vân Tôn Giả ở đây, cùng Lão Tông Chủ, cả hai hợp lực dùng hơn một trăm năm mới có thể tạo ra diễn võ trường, còn hiện tại Hỏa Vân Tôn Giả đã đi mất, chỉ còn một người Lão Tông Chủ.

Một mặt khác, để tạo ra diễn võ trường không chỉ cần Luyện Khí Sư một người như vậy, còn phải cần thêm một vị Trận Pháp Đại Sư giúp đỡ tạo ra trận pháp bao bọc, để uy lực của trận chiến bên trong không thể ảnh hưởng tới bên ngoài, nhưng hiện tại Hỏa Vân Tông lại đang trong tình trạng lửa cháy tới mông, làm sao dư thừa hơi sức để tu sửa diễn võ trường đây?

“Haha, ta chỉ đùa một chút mà thôi.” Vô Cực Tử lắc đầu cười hắc hắc, Lão Tông Chủ sắc mặt đen kịt, chỉ khoanh tay hừ một tiếng rồi quay mặt đi chỗ khác, ho nhẹ một cái, Vô Cực Tử lại nói.

- Lần này là ta sai, ta sẽ cho ngươi biết một tin tức coi như là chuộc lỗi đi, nếu ngươi muốn xây dựng một cái diễn võ trường tốt hơn lúc trước, thì ta nghĩ ngươi sẽ muốn nghe.

“Ồ? Là tin tức gì đâu? Nhưng ta phải nói trước, nếu tin tức của ngươi vô dụng, thì về sau cũng đừng nhìn mặt ta.” Lão Tông chủ cau mày trả lời.

“Hắc hắc, ta biết tin tức của một vị Trận Pháp Đại Sư, và hắn ít nhất là một vị Trận Pháp Đại Sư cấp 8.” Vô Cực Tử vẻ mặt thần thần bí bí, híp mắt cười nói.

“Ngươi đang nói tên Thanh Tử kia sao? Hắn đã đạt tới Trận Pháp Sư cấp 8 rồi?” Lão Tông chủ hai mắt tỏa sáng, ông có chút cảm khái.

- Thật không hổ danh thiên tài a, một ngàn năm trước hắn giúp bọn ta bày trận pháp, và cũng lúc đó hắn mới chính thức trở thành Trận Pháp Sư cấp 7.
- Mới trải qua một ngàn năm thì hắn đã đạt tới Trận Pháp Sư cấp 8 rồi.

“Không có, ta không nói hắn, ta nói tới một vị khác.” Vô Cực Tử mỉm cười lắc đầu.

“Lại có người đạt tới Trận Pháp Sư cấp 8 sao? Hắn là ai?” Lão Tông Chủ nghe tới đây liền cau mày hỏi, nhưng sau đó ông lại thở dài một hơi tiếc nuối.

- Nhưng việc đó cũng không quan trọng, với tình trạng của bọn ta lúc này, một khi giúp bọn ta thì chẳng khác nào hắn sẽ đắc tội với Hỏa Thánh, ngay cả Thanh Tử cũng không chắc sẽ giúp bọn ta, còn người mà ngươi nói lại là một người lạ, ngươi nghĩ hắn sẽ đồng ý sao?

“Đương nhiên hắn sẽ giúp, và có thể sẽ giúp miễn phí không điều kiện, còn bằng không ta cũng không rảnh rỗi tới mức dùng tin tức này để chuộc lỗi với ngươi, chỉ là các ngươi phải tự chuẩn bị vật liệu bày trận mà thôi.” Vô Cực Tử bĩu môi khinh thường.

“Thật sao?” Lão Tông chủ vẻ mặt kinh ngạc, hít vào một hơi sau đó liền cau mày nhìn về Son Goku cùng Vegeta, ném cho hai người một cái lệnh bài, rồi phất tay nói.

- Đây là lệnh bài dùng để ra vào hộ tông đại trận, có nó các ngươi có thể tự do ra vào nơi này.

- Hiện tại hai ngươi muốn tập luyện thì cứ tiếp tục, nhưng các ngươi hãy bay ra phía xa tông môn một chút, đừng gây ảnh hưởng tới những đệ tử phía dưới.

“Cám ơn, lão Tông chủ.” Son Goku tiếp nhận lệnh bài, gãi đầu cười hắc hắc rồi nhanh chóng theo lời lão Tông chủ cùng Vegeta bay đi.

“Còn ngươi, chúng ta mau tới chỗ của ta, nơi này cũng không phải là nơi để nói chuyện.” Lão Tông chủ nhìn Vô Cực Tử, nói rồi dẫn đầu bay trước.

Đuổi Son Goku cùng Vegeta hai người rời đi, cũng không phải do lão Tông chủ nghi ngờ hai người để lộ tin tức, nhưng bởi vì quá hiểu hai người nên hắn mới để hai người rời đi.Vegeta thì không nói, hắn lạnh lùng ít nói, hắn sẽ không để lộ, nhưng còn Son Goku thì khác… con hàng này trí não không đi đôi với sức mạnh, hắn mạnh thật, nhưng nói về đầu óc của hắn… lão Tông chủ chỉ biết lắc đầu cười khổ.

Vào lần đầu tiên quân đội của Hỏa Thánh tiến công, Son Goku con hàng này gần như làm lộ tất cả bố trí của lão Tông chủ, khiến cho hộ tông đại trận gần như bị quân của Hỏa Thánh công phá, vốn muốn để Vô Cực Tử làm con bài chưa lật, lão Tông chủ đối chiến Hỏa Thánh liền giả vở yếu thế, dẫn dụ Hỏa Thánh tới đây khi đó lão Tông chủ cùng Vô Cực Tử hai người cùng nhau vây đánh Hỏa Thánh.

Đối mặt với hai vị Đại Thừa kì, một trong số đó là Kiếm Thánh Vô Cực Tử, Hỏa Thánh dù không chết nhưng chắc chắn sẽ bị lột một lớp da, nhưng vì Son Goku, nên lão Tông chủ không còn cách nào khác đành phải để Vô Cực Tử xuất hiện sớm bảo vệ hộ tông đại trận.

Vì vậy Hỏa Thánh liền thoát nạn, Hỏa Thánh biết rõ, Vô Cực Tử sẽ có ngày rời đi Hỏa Vân Tông, hắn không thể nào ở mãi trong Hỏa Vân Tông được, lại thêm Hỏa Vân Tông đang bị bao vây, không thể nào tiếp xúc bên ngoài, Hỏa Thánh liền chuyển sang đánh lâu dài, vài tháng đánh một trận nhỏ, nhằm tiêu hao tài nguyên của Hỏa Vân Tông.

Sau khi trở về, lão Tông chủ chỉ hận không thể một tát đánh chết Son Goku, nhưng có Vô Cực Tử đứng ra bảo đảm Son Goku không phải cố ý nên ông mới nén giận bỏ qua.

Có bài học lần trước, nên lúc này lão Tông chủ không muốn cho Son Goku biết được danh tính của vị Trận Pháp Đại Sư mà Vô Cực Tử nói tới, nếu lỡ như Son Goku tiết lộ ra ngoài thì bọn hắn liền khổ rồi.

Bán tiên không ra, Trận Pháp Đại Sư cấp 8 đã là đẳng cấp cao nhất, để nhờ bọn hắn giúp đỡ bày trận đương nhiên phải trả một cái giá không nhỏ, Hỏa Vân Tông tìm đâu ra một vị Trận Pháp Đại Sư cấp 8 có thể giúp bọn hắn miễn phí đây?

Đã giúp miễn phí, nhưng lại có thể nhận lấy phiền phức vì một tên “não cá vàng” là một chuyện không nên.

Hiểu rõ điều này, vì thế lão Tông chủ liền để Son Goku cùng Vegeta hai người rời đi, đồng thời đưa Vô Cực Tử trở về gian phòng của mình.

“Vị đó là ai? Hiện tại ngươi có thể nói rồi.” Lão Tông chủ bước vào khoảng sân, ngồi xuống ghế đá, lấy từ nhẫn trữ vật một bình trà và vài chén nước, đưa Vô Cực Tử một chén rồi hỏi.

Vô Cực Tử mỉm cười.

- Lần trước tổ chức hội nghị, ngươi cũng có tham gia, vậy ngươi có nhớ, Thiên Cơ Tử xuất hiện giữa hội nghị đã nói gì sao?

“Vẫn nhớ rất rõ, hắn nói chúng ta không nên hành động, mà phải chờ một trăm năm sau, đợi một vị Bán Tiên và một người khác xuất hiện.” Lão Tông chủ gật đầu một cái, một mặt không hiểu thấu rồi hỏi.

- Chẳng lẽ người mà ngươi nói là…

“Đúng vậy, ta có tin tức của vị Bán Tiên đó, trùng hợp, hắn là một vị Trận Pháp Đại Sư.” Vô Cực Tử mỉm cười gật đầu.

….Hết Chương 276…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau