HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 266 - Chương 270

Chương 267: Tiểu Linh

“Cắt cỏ đã xong, lau dọn cũng xong, khi chủ nhân tỉnh lại nhất định sẽ khen thưởng cho tiểu Linh nha.” Nữ tử một thân một mình đứng trên đỉnh cung điện, một mặt bình thản quan sát mọi thứ phía dưới, sau khi cảm thấy tất cả mọi thứ đều hoàn hảo thì nàng mới vui vẻ gật đầu lẩm bẩm.

Bước vào trong cung điện, cung kính đi tới trước mặt con Bạch Long đang say ngủ, nử tử cúi đầu nhỏ nhẹ nói.

- Thưa chủ nhân, tiểu Linh đã hoàn thành xong công việc hôm nay. 

Nói xong, nàng liền một mặt háo hức chờ mong Bạch Long đáp lời, nhưng đã đợi một lúc lâu, ngoài tiếng thở đều của Bạch Long thì nàng cũng không nhận được gì khác.

“Chủ nhân lại ngủ say, không biết bao giờ ngài mới tỉnh lại để chơi đùa với ta đây?” Thở ra một hơi chán nản, tiểu Linh lắc đầu xoay người rời đi, nhưng đi được vài bước, nàng liền vứt bỏ hết bộ mặt chán nản, thầm nhủ.

- Không được, là người hầu của chủ nhân, trách nhiệm của ta là phải dọn dẹp tất cả mọi thứ, làm sao có thể buồn chán vì chủ nhân không tỉnh lại đây?

- Hiện tại có lẽ nên đi tắm một chút, không thể để chủ nhân nhìn thấy bộ mặt khi nãy được.

Tiểu Linh lấy lại tinh thần, như một con chim nhỏ vui vẻ chạy ra khỏi cung điện, nàng là khí linh của tòa cung điện này, mà tòa cung điện này là do Bạch Long luyện chế ra, dù không hiểu vì sao Bạch Long cũng không để nàng nhận chủ, nhưng trong thâm tâm nàng vẫn xem Bạch Long là chủ nhân.

Tiểu Linh từng bước trở về phòng lấy thêm một bộ y phục mới, đồng thời vừa nhìn mọi thứ xung quanh, chậm rãi đi tới cạnh hồ nước, tiểu Linh đột nhiên giật mình lẩm bẩm.

- Lúc trước hình như chủ nhân có nói, hậu nhân của ngài ấy trong vài ngày nữa sẽ tới đây a? Khi đó chủ nhân nhất định sẽ tỉnh lại, mấy ngày này ta phải cố gắng hơn nữa mới được.

Nói xong, tiểu Linh bắt đầu cởi bỏ y phục rồi nhẹ nhàng bước xuống hồ nước, vừa tắm rửa vừa khẽ hát, bỗng dưng hai mắt nàng nghi hoặc nhìn về “vùng tư mật” của bản thân mình gãi đầu lẩm bẩm.

- Vì sao lại như vậy? Chẳng lẽ lúc trước đã nhổ quá nhiều cỏ sao?

Tiểu Linh một mặt đỏ tới tận mang tai, cúi đầu lẩm bẩm.

- Cũng còn may, hiện tại hậu nhân của ngài ấy cũng chưa tới, một lúc nữa trồng lại sẽ không có người phát hiện ra.

Nói xong, tiểu Linh lại tiếp tục tắm, nửa giờ sau nàng mới từ từ lên bờ mặc lại y phục.

“Vị cô nương này, có thể cho ta hỏi một số chuyện được hay không?”

Giọng nói lạ khiến tiểu Linh trong lòng giật thót một cái, trong đầu hàng vạn con thảo nê mã chạy loạn, nhưng rất nhanh nàng liền nghĩ tới “hậu nhân” của chủ nhân nàng đã tới rồi, nên nàng phải cố gắng không thể để chủ nhân mất mặt được.

Xoay người lại, nàng chỉ thấy trước mắt nàng là một tên tiểu nhân màu vàng, hai mắt nghi hoặc thầm nghĩ.

- Đây là… hậu nhân của ngài ấy sao? Vì sao lại nhỏ như vậy? Tu vi cũng có chút yếu nha? Hẳn là Nguyên Anh kì?Lúc này, tên tiểu nhân trước mắt nàng lại ho nhẹ một cái rồi nói.

- Đừng sợ, ta cũng không phải người xấu, ta chỉ muốn hỏi cô một chút chuyện mà thôi.

“Mặc dù hình thể có chút kì lạ, nhưng nếu đã là hậu nhân của ngài ấy thì hẳn sẽ biết Long Ngữ, trước tiên cứ dùng Long Ngữ để xác định thử xem?” Tiểu Linh vẻ nghi hoặc trên mặt ngày càng đậm hơn, trong lòng suy nghĩ một chút rồi gật đầu nói.

- Ngươi là người mà chủ nhân đã nói tới sao?

Vài tiếng ngao…ngao… lên, tiểu Linh chỉ thấy tên màu vàng một mặt mộng bức, xoắn xuýt một lúc, nó lại bắt đầu hoa tay múa chân lung tung.

“Ngươi không phải người đó sao?” Thở ra một hơi tiếc nuối, mặc dù nàng cũng đoán được tên này đang muốn dùng ngôn ngữ cơ thể để giao tiếp với nàng, nhưng nếu hắn không phải là người mà chủ nhân nàng đã nói tới thì nàng nhất định phải đuổi hắn ra ngoài.

Tiểu Linh còn đang dự định ra tay, thì chỉ thấy tên tiểu nhân màu vàng này một mặt bất đắc dĩ nói.

- Cô đi theo ta, chỗ bọn ta có người có thể dùng Long Ngữ để giao tiếp, cứ yên tâm, chúng ta sẽ không làm hại cô.

Tiểu Linh một mặt nghi hoặc càng đậm hơn, đương nhiên nàng hiểu được tên tiểu nhân màu vàng này đang nói cái gì, chỉ là nàng không muốn trả lời hắn mà thôi, nội tâm lẩm bẩm.

- Lại có người có thể dùng Long Ngữ sao? Hẳn là tên này cùng hậu nhân của ngài ấy cùng nhau đi tới đây, đã như vậy thì liền đi theo hắn xem một chút, nếu không phải thì đuổi hết một lần là được.

Trong lòng âm thầm gật đầu một cái, tiểu Linh còn chưa trả lời thì tên tiểu nhân màu vàng này liền nắm lấy tay nàng dẫn nàng đi, nàng nhanh chóng đỏ mặt cúi đầu, “Ngoại trừ chủ nhân thì đây là lần đầu tiên có nam nhân nắm tay ta a.” trong lòng nghĩ loạn vài cái, nhưng nàng rất nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, một đường theo sau chăm chú đánh giá tên tiểu nhân trước mặt này.“Nếu như các ngươi không phải là hậu nhân của ngài ấy, thì khi đánh đuổi các ngươi, ta sẽ nhẹ tay một chút.” Tiểu Linhg trong lòng âm thầm gật đầu, tên tiểu nhân này có vẻ cũng không phải là người xấu, ít nhất là nàng không cảm nhận được ý đồ xấu từ trên người hắn, vì thế nàng mới dễ dàng đi theo.

“Khoan đã, vì sao đám cỏ đằng kia lại bị nhổ sạch như vậy?” Tiểu Linh một mặt mộng bức kêu “ngao…ngao…” vài tiếng, lúc này nàng cũng cảm giác được tên tiểu nhân phía trước giật thót một cái, giống như một tên làm chuyện xấu bị phát hiện. 

“Chẳng lẽ…là ngươi làm?” Nghĩ tới lúc nãy nhận ra “vùng tư mật” của mình có chút không đúng, Tiểu Linh trong lòng liền nổi nóng, nàng là khí linh của tòa cung điện này, mỗi tấc đất trong này đều là một phần thân thể của nàng, đương nhiên “đám cỏ” kia cũng không ngoại lệ.

Nhưng trước khi chưa xác định tên tiểu nhân này có phải đi cùng hậu nhân của Bạch Long hay không thì nàng cũng chưa dám làm gì quá mức, đành phải một mặt hờn dỗi dùng “oán phụ chi nhãn” nhìn chằm chằm vào nó.

Tên tiểu nhân này một đường đưa nàng tới cung điện, nơi đó có ba người khác, nhưng hai người trong số đó đang ngồi xuống hấp thu Linh Khí, một người còn lại thì đang hộ pháp cho bọn họ, lúc này tên tiểu nhân màu vàng liền buông tay nàng ra, chạy tới trước mặt người kia nói gì đó, sau đó cả hai liền đi tới trước mặt nàng.

“Xin chào vị cô nương này, ta là Lâm Thanh Phong, theo Nguyên Anh của ta nói thì cô sử dụng Long Ngữ sao?” Tên nam nhân đi tới trước mặt nàng, đương nhiên dùng Long Ngữ để nói chuyện, lúc này tiểu Linh liền xác định, người trước mặt liền là hậu nhân của Bạch Long, nàng gật đầu một cái xem như trả lời, hai mắt hờn dỗi nhìn về tên tiểu nhân màu vàng, hiện tại liền tốt, tên này là hậu nhân của Bạch Long, nàng không thể làm gì được bọn hắn.

“Vị cô nương này, ta biết Nguyên Anh của ta nhổ cỏ trong vườn là có chút không đúng, nhưng chỉ là vài cọng cỏ mà thôi, ngươi cũng không cần thiết phải như vậy a?” Lâm Thanh Phong trong lời nói mang theo vài phần bất đắc dĩ, cứ như hắn không thể thao túng hành động của Nguyên Anh một dạng như vậy.

Tiểu Linh nghi hoặc cau mày.

- Không đúng, lúc trước chủ nhân đã nói, Nguyên Anh chính là bản thân tu sĩ nhân loại hay sao? Vì sao tên này cùng Nguyên Anh của hắn giống như là hai cá thể riêng biệt như vậy? 

Trong lòng nghi hoặc là một chuyện, nhưng “vùng tư mật” của bản thân bị một tên nam nhân sờ loạn, đối với nữ nhân thì chuyện này rất quan trọng, Tiểu Linh nhìn chằm chằm về phía Nguyên Anh rồi nói.

- Ngươi phải chịu trách nhiệm với ta.

“Trách nhiệm” mà Tiểu Linh muốn, chỉ là để Nguyên Anh trồng lại đám “cỏ”, hoặc thay nàng quét dọn một lần cung điện mà thôi, người trước mặt là hậu nhân của Bạch Long, nên nàng cũng không dám đòi hỏi quá mức, nhưng vẻ mặt của nàng lại khiến Lâm Thanh Phong suy nghĩ khác.

“Không thể được.” Lâm Thanh Phong ngay lập tức phản bác, khiến tiểu Linh sinh khí, chiếm tiện nghi của nàng thì cũng thôi đi, hiện tại nàng chỉ muốn hắn trồng lại một ít cỏ cũng không được? 

Uy áp trong cơ thể bạo phát mà ra, dù tiểu Linh thật sinh khí, nhưng nàng chỉ muốn cho Lâm Thanh Phong một bài học mà thôi, nàng khống chế uy áp rất tốt, chỉ đè Lâm Thanh Phong xuống, để hắn hít thở không thông, không thể cử động.

Cũng nhân cơ hội này, tiểu Linh muốn xác định một chuyện, đó là Nguyên Anh cùng Lâm Thanh Phong rốt cục có phải là một hay không, hiện tại toàn bộ tâm trí của Lâm Thanh Phong đều phải dùng để chống đỡ uy áp của nàng, đương nhiên sẽ không thể ra lệnh cho Nguyên Anh, nhưng nếu Nguyên Anh tự do hành động mà không cần mệnh lệnh thì nàng liền xác thực suy đoán của nàng.

Lúc này, Nguyên Anh ở phía ngoài đột nhiên chạy vào tiểu Linh cũng sửng sốt, nàng cũng biết Nguyên Anh của tu sĩ không giống như bản thân tu sĩ một dạng, thân thể của Nguyên Anh rất yếu ớt, một khi Nguyên Anh vào vùng uy áp của nàng thì nó liền chết a.

….Hết Chương 267….

Chương 268: Cứu mạng nha…

“Nhất định về sau phải dạy bảo lại tên Nguyên Anh này.” Phun ra một ngụm máu, Lâm Thanh Phong trong lòng âm thầm thề một câu, cả người run rẩy khó khăn lắm mới có thể tự mình đứng dậy.

Tình trạng Lâm Thanh Phong đã như vậy, thì Nguyên Anh cũng không tốt hơn đi đâu, cả người Nguyên Anh lúc này đều run rẩy, gần như muốn vỡ tung.

Tiểu Linh trong lòng có chút xoắn xuýt, nhanh chóng chạy tới bên cạnh nó, phất tay một cái, một lượng lớn Linh Khí xung quanh liền theo đó mà tiến nhập vào cơ thể Nguyên Anh giúp cơ thể nó ổn định trở lại.

Theo thường thức, Nguyên Anh vốn là do Linh Khí ngưng tụ mà thành, vì vậy mỗi khi Nguyên Anh bị tổn thương thì thuốc chữa thương tốn nhất đương nhiên là Linh Khí rồi, nhưng Nguyên Anh của Lâm Thanh Phong lại là trường hợp đặc biệt, nó được tạo thành do Lâm Thanh Phong hấp thu Linh Khí cùng Nguyên Khí ở Thông Thiên Đại Lục, cả hai thứ thiếu một cũng không được.

Cũng vì thế mà, dù đã mất một khoảng thời gian khá lâu, nhưng tình trạng của Nguyên Anh cũng không khá hơn là bao, chỉ trừ việc thân thể nó không còn run rẩy co giật thì nó vẫn như trước, tùy thời vỡ tan thành từng mảnh.

“Vì sao lại như vậy?” Tiểu Linh một mặt nghi hoặc nhìn chăm chú Nguyên Anh, nàng cũng nhận ra tình trạng của Nguyên Anh cũng không khá hơn được chút nào nên lên tiếng hỏi.

Lâm Thanh Phong khó khăn lắm mới có thể đứng vững, cũng nhìn thấy tình trạng của Nguyên Anh, hắn cắn răng giải thích.

- Nó… cũng không phải… Nguyên Anh… bình thường,… có lẽ phải dùng Nguyên Khí và Linh Khí mới có thể cứu được.

“Nguyên Khí cùng Linh Khí, cả hai loại sao? Kì quái như vậy? Chẳng trách được hắn có thể sinh ra ý thức riêng.” Tiểu Linh âm thầm suy đoán một lúc rồi gật đầu xem như chấp nhận lời giải thích của Lâm Thanh Phong.

“Nơi này cũng không có Nguyên Khí, như vậy phải làm sao để cứu hắn đây?” Tiểu Linh nhanh chóng nắm bắt vấn đề, trong nháy mắt nàng không nói hai lời liền đem Nguyên Anh chạy đi…

“Thảo,… Nguyên Anh của ta bị đem đi rồi?” Lâm Thanh Phong chỉ biết cười khổ không thôi, Nguyên Anh bị thương thì tu sĩ phải tự mình tìm cách chữa trị không phải sao? Nhưng Nguyên Anh con hàng này lại bị đem đi thì hắn phải biết làm sao bây giờ?

Bản thân hắn còn lo không xong thì phải làm sao để giành lại Nguyên Anh đây? Chưa kể đến chuyện hắn có đủ sức giành lại nó hay không nữa.

“Mặc kệ, ít nhất rằng nàng sẽ không làm hại nó, để nó đi theo nàng còn có một chút hi vọng cứu chữa, ở nơi này mình cũng không có biện pháp nào khá hơn.” Tự mình lẩm bẩm một câu, Lâm Thanh Phong liền đặt mông ngồi bệt xuống đất.

Lúc trước đa phần tu sĩ cấp cao gặp được thì đều có quen biết với hắn, còn địch nhân thì tu vi lại quá thấp, hắn căn bản một đường đi tới, cũng không gặp bất kì khó khăn trắc trở nào, đây cũng là lần đầu tiên mà hắn cảm thấy bất lực vì tu vi của hắn quá yếu như vậy.

“Phải gấp rút gia tăng thực lực, lần này may mắn vì cô ta không có ác ý, về sau gặp mặt địch nhân thì sẽ không giống như hiện tại nữa.” Trong lòng âm thầm xác định phương hướng, Lâm Thanh Phong nghiêm túc… nghỉ ngơi.

Không có cách, chỉ trong một giây đồng hồ, hắn liền cảm giác rằng mình đã đi dạo qua Quỷ Môn Quan vài chục vòng, thân xác mệt rã rời, tinh thần cũng nhận trùng kích tới mức uể oải, hiện tại không nằm nghỉ ngơi thì hắn phải làm gì bây giờ?

Cắn chặt răng, cố gắng lấy ra Trảm Ma Đao từ nhẫn trữ vật, đồng thời gọi ra Yêu Đan Tiểu Long, để cả hai ở bên ngoài hộ pháp, sau đó Lâm Thanh Phong liền bất tỉnh.

Khí Linh một mặt mộng bức nhìn qua Lâm Thanh Phong rồi lại nhìn sang tiểu Long, chỉ thấy Tiểu Long một dạng run rẩy không ngừng, lẩm bẩm những thứ gì đó mà nó cũng nghe không rõ, giống như đang cảm thấy sợ hãi như vậy.

“Tiểu Long này, ta đã bỏ qua chuyện gì sao?” Khí Linh thắc mắc, gãi đầu hỏi.

Tiểu Long thật lâu cũng không trả lời, Khí Linh cũng hết cách, chỉ đành gãi đầu ngồi xuống một bên hộ pháp.

…“Này, ngươi mau tỉnh lại nha, nơi này có đủ Nguyên Khí cùng Linh Khí cho ngươi phục hồi mà? Vì sao ngươi còn chưa tỉnh lại? Ngươi không tỉnh lại thì ai “chịu trách nhiệm” với ta đây?” Trong một căn phòng, Tiểu Linh lo lắng đứng ngồi không yên, bên cạnh có một chiếc giường, Nguyên Anh đang yên lặng nằm ở đó.

Đúng như lời Tiểu Linh đã nói, căn phòng này chứa đầy Nguyên Khí cùng Linh Khí, vì thế nàng liền giống như lúc trước, điểu khiển Linh Khí cùng Nguyên Khí hai thứ đồng thời đẩy vào cơ thể Nguyên Anh, đã được vài giờ đồng hồ rồi, hiện tại tình trạng của Nguyên Anh đã tốt hơn nhiều lắm, hoặc có thể nói là nó đã hoàn toàn bình phục, nhưng không hiểu vì sao nó vẫn không tỉnh lại, đây mới là điều khiến nàng lo lắng.

Một bên khác, trên chiếc giường, Nguyên Anh trong lòng khêu khổ không thôi, nó dĩ nhiên là đã tỉnh lại từ sớm, nhưng nó không dám “tỉnh lại” a, vừa mới lấy lại tri giác thì liền nghe được câu “Ngươi không tỉnh lại thì ai sẽ “chịu trách nhiệm” với ta.” Thì làm sao nó dám tỉnh lại đây?

Bà cô này chỉ cần một chút uy áp liền khiến nó gần như chết rồi, hiện tại nó tỉnh lại còn phải “chịu trách nhiệm” thì nó phải làm sao bây giờ?

“Không ổn, muốn no tới bạo thể a.” Nguyên Anh không tỉnh lại, tiểu Linh vẫn nghĩ rằng nó vẫn còn đang bị thương, vì thế nàng căn bản không ngừng việc truyền Linh Khí cùng Nguyên Khí hai thứ vào người nó, khiến nó lại được một vé tham quan Quỷ Môn Quan a.

“Không có cách, đành phải vận chuyển Luyện Khí Quyết thôi, tu vi có bạo tăng khiến cảnh giới bất ổn cũng được, còn tốt hơn là việc bị bạo thể a.” Trong lòng âm thầm quyết định một cái, Nguyên Anh liền vận chuyển Luyện Khí Quyết.

Tu vi của nó cũng theo đó mà tăng trưởng, Lâm Thanh Phong cũng đồng dạng, mặc dù đang nằm bất tỉnh chưa tỉnh lại nhưng tu vi cũng theo đó mà tăng trưởng theo.

“Ồ? Lại nhân cơ hội này mà khiến tu vi tăng trưởng? Ngươi cũng khá lắm, cũng được, ta sẽ giúp ngươi một tay, nhưng về sau ngươi phải “ngoan ngoãn” một chút.” Tu vi của Nguyên Anh một đường tăng lên, đương nhiên tiểu Linh cũng nhận ra được, khóe miệng nâng lên nụ cười, rồi cũng giúp Nguyên Anh đạt thành ước muốn.

Nguyên Anh tầng 1,… tầng 2… tu vi một đường lên cao, trải qua trọn vẹn một ngày trời, tu vi của Nguyên Anh mới chạm tới Viên Mãn đỉnh phong, tùy thời đều có thể đột phá lên Hóa Thần, lúc này tiểu Linh mới thu tay lại.

- Tới đây là được rồi, chủ nhân đã nói nơi này không có Lôi Kiếp, nếu ngươi tiếp tục đột phá thì khi trở về sẽ ngay lập tức đón nhận lôi kiếp.

- Không có thời gian chuẩn bị, lại phải đối mặt với Lôi Kiếp như vậy ngươi sẽ chết chắc.

Lúc này, Nguyên Anh mới ngồi dậy, hít sâu một hơi, nó cúi đầu.- Tạ ơn cô đã giúp đỡ.

“Tốt, hiện tại đã tỉnh lại, như vậy thì hãy chịu trách nhiệm đi.” Tiểu Linh cũng không quản Nguyên Anh đang nói gì, nàng chỉ quan tâm việc nó chiếm tiện nghi của nàng mà thôi.

Nguyên Anh khóe miệng co quắp, trong lòng khổ không thể tả, hít vào một hơi rồi nghiêm túc nói.

- Cô đã cứu ta, lại còn giúp ta gia tăng thực lực, đại ân đại đức này ta nhất định phải trả.

- Lại thêm lúc trước, đã “vô tình” nhìn lén cô tắm rửa, nên ta phải chịu trách nhiệm.

“Khoan đã, ngươi vừa nói là ngươi nhìn ta tắm?” Tiểu Linh một mặt mộng bức, ngây ngốc hỏi lại một câu.

Nguyên Anh cũng rất thành thật trả lời.

- Đúng vậy, vì thế mà… ta …phải…chịu…

Giọng nói của Nguyên Anh ngày càng nhỏ, bởi vì nó nhìn thấy sát khí trong mắt tiểu Linh ngày càng nhiều, nuốt một ngụm nước bọt, nó cắn răng hỏi lại.

- Chẳng lẽ,… không phải vì chuyện này mà cô mới bắt ta chịu trách nhiệm sao?

“Haha… lúc trước thì không, nhưng hiện tại nha…” Tiểu Linh một mặt tràn đầy sát khí, cười mà không phải cười nhìn Nguyên Anh.

….Bầu không khí bỗng chốc rơi vào trầm mặc…

Nguyên Anh không nói hai lời, lập tức đứng dậy dùng hết sức lực bú sữa mẹ của nó để… chạy ra ngoài, hiện tại trong đầu nó, ngoài việc suy nghĩ phải nhanh chóng làm sao để thoát khỏi tay bà cô trước mặt này mới là quan trọng.

“Ngươi tính đi đâu a?” Tiểu Linh một mặt cười mà không phải cười, nhẹ nhàng đưa tay nắm đầu Nguyên Anh, ngăn cản nó bỏ chạy.

Tu vi giữa cả hai chênh lệch quá lớn, dù cho Nguyên Anh có cố gắng tới mức nào thì nó vẫn phải nhận mệnh mà thôi.

“Không… không… đại ca… ngươi ở đâu… mau cứu ta nha….” Tiếng hét của Nguyên Anh cơ hồ vang vọng khắp nơi, một bên khác, Khí Linh hai mắt có chút nghi hoặc nhìn về hướng âm thanh phát ra rồi hỏi.

- Đó không phải là Nguyên Anh sao? Chẳng lẽ hắn gặp nguy hiểm? Chúng ta nên đi cứu hắn à?

“Không phải, là ngươi nghe nhầm.” Tiểu Long trực tiếp phản bác, trong lòng âm thầm mặc niệm cho Nguyên Anh, nói đùa cái gì? Cứu Nguyên Anh từ tay bà cô đó? Dù bọn nó và Lâm Thanh Phong có một trăm cái mạng cũng không đủ a.

….Hết Chương 268….

Chương 269: Dùng đao chém hắn

“Theo như lời cô nói, có nghĩa là cô và tổ tiên Lạc Long Quân đã ở đây suốt mấy ngàn năm rồi?” Lâm Thanh Phong có chút không chắc chắn lên tiếng hỏi.

“Đúng vậy, theo cách tính ngày tháng của các ngươi, thì kể từ lúc ta có ý thức cho tới bây giờ, thì ta và chủ nhân đã ở đây 5240 năm 6 tháng 23 ngày, còn trước đó chủ nhân đã ở lại đây bao lâu thì ta không biết.” Tiểu Linh một mặt lạnh nhạt gật đầu trả lời.

Lâm Thanh Phong bình tĩnh gật đầu một cái, theo tiểu Linh giải thích thì hắn đã hiểu ra một vài vấn đề.

Thứ nhất, đúng như lời Long Vương lúc trước đã nói, Lạc Long Quân từ rất lâu trước đó đã tới thế giới này để tạo ra đời sau.

Thứ hai, Lạc Long Quân hiện tại cũng chưa rời đi, hẳn là chờ con cháu đời sau tới, hay nói đúng hơn là hắn đang đợi xem kết quả thử nghiệm của hắn có thành công hay không.

Lâm Thanh Phong gật đầu thở ra một hơi nhẹ nhõm.

- Như vậy, cô biết khi nào chủ nhân của cô mới tỉnh lại sao?

“Ta không biết, mặc dù đã thấy chủ nhân tỉnh lại rất nhiều lần, nhưng khoảng thời gian giữa mỗi lần đều khác nhau, các ngươi muốn biết thì đi hỏi ngài a?” Với câu hỏi của Lâm Thanh Phong, tiểu Linh lắc đầu một cái, công việc của nàng chỉ là quét dọn nơi ở cho chủ nhân mà thôi, chủ nhân muốn ngủ lúc nào thì ngủ, muốn tỉnh lúc nào thì tỉnh, gọi chủ nhân tỉnh giấc cũng không phải là việc của nàng, còn chưa nói tới nàng sẽ không làm những việc gây phiền phức cho chủ nhân của mình, mà đánh thức chủ nhân đang ngủ là một trong số đó.

Tiểu Linh không muốn hợp tác, Lâm Thanh Phong chỉ biết gãi đầu cười khổ không thôi, hắn cũng muốn đánh thức Lạc Long Quân nha, nhưng vấn đề là hắn không chịu tỉnh a.

Lại nhìn về phía Nguyên Anh trên người dính đầy bùn đất, đang đau khổ “trồng cỏ” một bên, Lâm Thanh Phong chỉ biết im lặng, trong lòng âm thầm mặc niệm cho nó.

Trồng cỏ vốn là công việc rất dễ dàng, cỏ là loài thực vật rất dễ sinh trưởng, chỉ cần ngươi lưu lại bộ rễ, hoặc hạt giống chôn xuống đất thì qua một thời gian nó liền sinh trưởng trở lại, nhưng thực ra Nguyên Anh cũng không dễ chịu như trong tưởng tượng vậy, ngoài việc trồng cỏ, nó đồng thời còn phải chịu đựng uy áp của tiểu Linh.

Tiểu Linh khống chế uy áp rất chuẩn, chỉ vừa mức cực hạn mà Nguyên Anh có thể chịu đựng, không để nó giống lần trước chỉ chưa đầy một giây liền muốn đi đời như vậy, nhưng chỉ bấy nhiêu liền khiến nó không thể nào đứng lên được, chỉ có thể lăn lộn trên mặt đất.

Có uy áp của tiểu Linh gây cản trở, khiến cho độ khó mà Nguyên Anh gặp phải nhân lên không biết bao nhiêu lần, chỉ cần nhìn lúc trước Nguyên Anh chỉ cần nửa giờ đồng hồ liền nhổ sạch khu đất này, mà hiện tại nó mất một tuần lễ cũng chưa thể trồng lại ¼ diện tích thì hiểu được.

Đối với việc này, tiểu Linh giải thích rất đơn giản, bởi vì Nguyên Anh tấn cấp quá nhanh, dẫn đến chuyện cơ thể của nó chưa hoàn toàn vững chắc, chuyện này sẽ gây bất lợi cho nó khi trở thành Nguyên Thần, “Tiễn phật, tiễn tới Tây Thiên” nàng đã giúp nó tấn cấp, thì nàng cũng “tiện tay” giúp nó trừ bỏ tai họa ngầm này.

Nhìn Nguyên Anh đang cắn răng “bò lết” trên đất, Lâm Thanh Phong trong lòng cười khổ không thôi, hắn không đoán được Tiểu Linh bà cô này đang nghĩ cái gì, Nguyên Anh nhổ cỏ trong vườn thì nàng xem như nó “chiếm tiện nghi” sờ mó thân thể nàng, hiện tại nàng bắt nó “lăn lộn” trên đất để trồng cỏ trở lại thì không.

Đã xác định Tiểu Linh không gây hại cho Nguyên Anh mà còn giúp đỡ nó, Lâm Thanh Phong cũng không biết phải nói thêm cái gì, lắc đầu một cái rồi xoay người rời đi trở về cung điện, nơi đó vẫn còn Lâm Anh Hào cùng Nam Cung Mị Ảnh đang đợi hắn trở về đây, đồng thời bọn hắn còn phải tìm cách đánh thức Lạc Long Quân.


“Không được, dùng cách nào cũng không được.” Lâm Thanh Phong mồ hôi như tắm, ngồi bệt xuống đất hổn hển thở từng hơi, xung quanh hắn chất đầy những thứ đồ dùng mà hắn có thể tìm được trong khuôn viên Cung Điện.

Nam Cung Mị Ảnh yên lặng đứng cạnh bên không nói gì, chỉ biết cười khổ, nàng cũng không có cách nào hay hơn, hai người chưa bao giờ nghĩ rằng việc đánh thức một con rồng đang ngủ say lại khó khăn tới mức này, suốt hai ngày trời, hai người đã dùng tất cả mọi cách mong rằng có thể đánh thức Lạc Long Quân, nhưng cũng không thể nào khiến hắn tỉnh lại.

“Hai người các ngươi làm vậy dĩ nhiên không được.” Không biết từ nơi nào, Nguyên Anh đột nhiên xuất hiện, trên người chỉ mang mỗi một cái quần đùi, toàn thân đầy vết bẩn, trên đầu dính đầy đất và cỏ, một dạng “thâm bất khả trắc” khoanh tay lên tiếng.

“Ồ? Tiểu Linh đã cho phép ngươi trở về rồi? Hay ngươi lại nhân lúc nàng không có mặt liền lẻn đi?” Lúc trước tiểu Linh đã nói, Nguyên Anh con hàng này cần phải theo nàng “tu luyện” hơn một tháng nữa mới được, nhưng hiện tại Nguyên Anh xuất hiện, Lâm Thanh Phong chỉ ngạc nhiên một chút mà thôi, sau đó liền đoán được lý do.

Lâm Thanh Phong đoán được nguyên nhân Nguyên Anh có thể xuất hiện ở đây cũng là lẽ đương nhiên, mặc dù tiểu Linh luôn luôn bức ép nó tu luyện, nhưng vẫn có một khoản thời gian ngắn nàng cần phải tắm rửa và để nó nghỉ ngơi, nó cũng không hiểu vì sao tiểu Linh bà cô này lại muốn đi tắm, nhưng nó không quản, mà nhân cơ hội này mà chạy về đây.

“Đương nhiên, nếu biện pháp của ta không được, thì ta mặc cho đại ca xử trí, còn nếu biện pháp của ta thật sự hữu dụng, thì đại ca cũng phải đáp ứng ta một việc nha...” Nguyên Anh hai mắt híp lại, vẫn một dạng “thâm bất khả trắc” cười nói.

Đối với thái độ tự tin của Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong có chút nghi hoặc nhìn sang Nam Cung Mị Ảnh một cái, chỉ thấy nàng gật đầu nhẹ nhàng nói.

- Chàng cứ để hắn thử một chút xem, dù sao hiện tại chúng ta cũng không có cách nào tốt hơn đâu?

Gật đầu một cái, Lâm Thanh Phong lại nói.

- Mị Ảnh cũng đã nói vậy rồi, ngươi cứ thử một chút xem sao.
- Nhưng ta phải nói trước, nếu ngươi muốn ta cứu ngươi thoát khỏi bàn tay của tiểu Linh thì thôi đi, ta sẽ không đáp ứng.

Đương nhiên việc này Lâm Thanh Phong sẽ không đáp ứng, hiện tại Nguyên Anh vẫn còn tai họa ngầm, nếu hắn không nhân cơ hội này để trừ khử tai họa ngầm của nó thì mới có quỷ.

“Haha… đại ca đừng quá lo lắng, ta cũng không phải não tàn, cơ hội để trừ bỏ tai họa ngầm, còn có thể gia tăng thực lực như vậy, làm sao ta có thể bỏ qua đâu?” Nguyên Anh nuốt một ngụm nước bọt cười khan, mặc dù mấy ngày nay ở chung với tiểu Linh khiến nó muốn sống cũng không được mà muốn chết cũng không xong, nhưng cơ thể nó cũng vì chịu đựng uy áp của nàng mà ngày càng trở nên vững chắc điều này nó cảm nhận rất rõ ràng.

“Nếu là vậy, thì ngươi hãy thử một chút xem, về phần mong muốn của ngươi thì ta sẽ cố gắng hết sức để hoàn thành.” Lâm Thanh Phong gật đầu.

“Tốt, trước tiên chúng ta không nói tới điều kiện của ta, biện pháp của ta rất đơn giản, ngươi hãy dùng Trảm Ma Đao chém hắn đi.” Nguyên Anh nghiêm túc nói.

Nghe được lời này, Lâm Thanh Phong liền mộng bức, ngây ngốc hỏi.

- Vì sao? Trảm Ma Đao chẳng phải chỉ dùng để chém Yêu Ma à? Trước đó ta cũng từng dùng nó tự chém mình nhưng không được, ngươi muốn ta dùng nó để chém hắn có ích gì?

“Đại ca, ngươi nghĩ sai rồi.” Nguyên Anh lắc đầu.

- Lạc Long Quân là ai? Hắn là Thần Long, cơ thể của hắn biết bao trân quý? Ngươi nghĩ hắn sẽ vì một đám phàm nhân mà tự lấy một chiếc răng của mình, để làm vũ khí giúp họ chém giết Yêu Ma sao?

- Ta không biết vì sao ngươi không thể dùng Trảm Ma Đao để chém giết sinh vật khác, nhưng ta chắc rằng, Lạc Long Quân sẽ không vì một đám phàm nhân, mà chế tạo ra nó.

Lâm Thanh Phong im lặng suy nghĩ, bởi hắn cũng cảm giác được lời này của Nguyên Anh rất đúng, mặc dù có chút tàn nhẫn, nhưng sự thật có lẽ cũng gần như vậy, ít nhất nếu hắn là Lạc Long Quân thì hắn cũng không vì một đám phàm nhân mà tự mình lấy xuống một chiếc răng chế tạo vũ khí đâu.

“Nên ta đoán, Lạc Long Quân lưu lại thanh đao này, là để chúng ta dùng nó đánh thức hắn mà thôi, còn việc thanh đao có thể giúp ngươi thanh lọc Ma Khí gì đó, là do nó được tạo thành từ răng của Lạc Long Quân, nó sẽ tự động hấp thu Long Khí của hắn, mà khi Long Khí đã bị hấp thu, thì Ma Khí cũng tự động tiêu tán.” Nhìn Lâm Thanh Phong suy nghĩ, Nguyên Anh cũng theo đó mà nói tiếp.

“Được rồi, để ta thử một chút.” Lâm Thanh Phong gật đầu, lấy ra Trảm Ma Đao từ nhẫn trữ vật, chỉ tay về phía Bạch Long đang nằm say giấc nồng rồi nói.

- Khí Linh, ngươi bay qua kia chém con rồng phía trước vài nhát thử xem, nhớ phải dùng hết sức.

Nhận được mệnh lệnh của Lâm Thanh Phong, Khí Linh cái hiểu cái không gật đầu, rồi tự mình điều khiển Trảm Ma Đao bay về phía Lạc Long Quân.

….Hết chương 269….

Chương 270: Vô Tự Thần Thư

Xoẹt…

Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cùng Nguyên Anh, cả ba đều mộng bức.

Bọn họ nhìn thấy cái gì? Lớp vảy rồng cứng rắn của Lạc Long Quân, cứ như một khối đậu hũ, dễ dàng bị Trảm Ma Đao chém rách, Long Huyết màu vàng óng từ đó chảy ra, bắn tung tóe khắp nơi, nhưng Lạc Long Quân vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, vẫn nằm đó... ngáy ngủ.

Khí Linh cũng giật mình không thôi, nó cũng không ngờ rằng một chém của nó lại mạnh như vậy, đứng đợi một lúc, nó ngơ ngác nhìn về Lâm Thanh Phong, có chút không chắc chắn hỏi.

- Đại ca, ta có nên… chém thêm vài nhát nữa hay không?

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức, hắn cũng không biết phải làm như thế nào tiếp theo, nhìn về thân rồng còn đang chảy máu, Lâm Thanh Phong trầm mặc, lại chém thêm một nhát nữa? Chỉ muốn đánh thức người… à không, chỉ đánh thức một con rồng đang say ngủ thôi, có cần phải tàn nhẫn như vậy hay không?

“Đương nhiên là chém thêm vài nhát nữa, cứ chém thẳng tay tới khi nào hắn tỉnh thì dừng.” Không đợi Lâm Thanh Phong lên tiếng phản đối, Nguyên Anh con hàng này nhanh chóng tiếp lời.

- Đại ca, ngươi cứ tin tưởng ta.

Nhìn Nguyên Anh một mặt tự tin, Lâm Thanh Phong cắn răng một cái rồi gật đầu.

- Cứ làm theo lời ngươi.

Khí Linh nhận được lệnh, nó cũng không chần chờ, nhanh chóng xông tới chỗ Lạc Long Quân chém thêm vài nhát.

“Các ngươi nháo đủ chưa?” Lâm Anh Hào ngay từ ban đầu vẫn ngồi một góc hấp thu Linh Khí, không quan tâm tới những chuyện xung quanh, bỗng dưng lớn tiếng hét, Khí Linh dừng tay, vẻ mặt xoắn xuýt nhìn về Lâm Thanh Phong.

“Ông nội? Ông tỉnh rồi?” Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức nhìn sang, chỉ thấy Lâm Anh Hào một mặt tức giận đứng dậy, từ từ bước tới trước Bạch Long rồi nói.

- Ta không phải Lâm Anh Hào, ta là Lạc Long Quân.

….

Bầu không khí bỗng chốc trở nên im lặng, Nguyên Anh một đầu đầy mồ hôi nhanh chóng chạy mất, nói đùa cái gì? Nó là chủ mưu, hiện tại mặc dù không biết lời của Lâm Anh Hào có thật hay không, một khi ngửi thấy mùi nguy hiểm thì nó phải chạy trước.

Nguyên Anh bỏ chạy, cũng không có người ngăn cản, nhưng khi nó gần như ra khỏi cửa cung điện, chỉ thấy Lâm Anh Hào giơ lên một bàn tay lên giữa không trung rồi nhẹ nhàng nắm lại, ngay lúc này tầm mắt của Nguyên Anh liền thay đổi.

Nguyên bản trước mặt nó là khuôn viên bên ngoài cung điện, nhưng chỉ trong một cái chớp mắt, lại chuyển thành bên trong cung điện, Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cùng Khí Linh, cả ba đang trợn mắt nhìn nó, đồng thời nó cảm giác trên đầu có chút đau đớn.

“Bày mưu chém ta rồi bỏ chạy? Ngươi nghĩ ngươi chạy được sao?” Từ sau lưng, một giọng nói lạnh lẽo vang lên, Nguyên Anh rùng mình một cái.

Hiện tại nó dùng cái mông cũng hiểu được mọi chuyện, nuốt vào một ngụm nước bọt, vẻ mặt xoắn xuýt nhìn về phía sau.

- Tổ tiên… buổi sáng tốt lành…

“Haha…” Đáp lại Nguyên Anh chỉ có một nụ cười lạnh lẽo.

- Chủ nhân, có gì sai bảo?

Tiểu Linh không biết từ đâu liền xuất hiện, một chân quỳ gối, cúi đầu hỏi, nhìn thấy tiểu Linh, Nguyên Anh mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, trong lòng thầm hô “Không ổn.”

“Mang nó trở về tiếp tục dạy dỗ, và hãy nhớ, không được nương tay.” Lâm Anh Hào một mặt lạnh nhạt, nhẹ nhàng vứt Nguyên Anh cho tiểu Linh, rồi cũng không hề nhìn lại.

“Vâng, thưa chủ nhân.” Đưa tay tiếp nhận Nguyên Anh, xách nó như xách một con gà, tiểu Linh cùng Nguyên Anh cả hai liền biến mất.

Lâm Anh Hào một mặt bình tĩnh, hai mắt không nhìn ra gợn sóng, nhìn về phía Lâm Thanh Phong rồi nói.- Ngươi thật sự rất kì quái, vừa là tu sĩ, vừa là Yêu Thú.

- Nhưng cũng không sao, ngươi vẫn là một mầm mống rất tốt, chứng tỏ kế hoạch của ta đã thành công rồi.

Lâm Thanh Phong im lặng không trả lời, có thể nói ra những lời này, thì người này nhất định không phải là Lâm Anh Hào.

- Ông nội của ta hiện tại như thế nào?

Với câu hỏi của Lâm Thanh Phong, Lâm Anh Hào mỉm cười.

- Haha, đừng lo lắng, ông nội của ngươi cũng là con cháu của ta, ta sẽ không làm hại hắn.

- Từ lúc các ngươi vào đây thì ta đã biết được, tu vi của hắn vẫn còn rất yếu ớt, vì thế ta đã giúp hắn một tay, hấp thu Linh Khí chuyển thành Yêu Khí nhiều hơn một chút.

Thở ra một hơi nhẹ nhõm, Lâm Thanh Phong lại hỏi.

- Như vậy, ngươi là tổ tiên Lạc Long Quân?

Lâm Anh Hào gật đầu một cái xem như trả lời, sau đó từ từ bước sang một bên rồi ngồi xuống nhắm mắt tiếp tục hấp thu Linh Khí, từ trong cơ thể ông, một con rồng nhỏ màu trắng xuất hiện, bay tới trước mặt Lâm Thanh Phong rồi nói.

- Ta biết các ngươi rất muốn nhanh chóng rời khỏi đây, nhưng hiện tại các ngươi nên đợi thêm một chút thời gian.

- Bởi vì Lâm Anh Hào tên này tu vi quá yếu ớt, dù có ta bảo vệ, nhưng hắn cũng không thể nào thoát khỏi thế giới này được.

Nói xong, Lạc Long Quân dừng một chút rồi lại nhìn về phía Nam Cung Mị Ảnh.

- Còn có, tiểu nữ này, ta cảm thấy trong người ngươi có một ít huyết mạch của ta, đoán chừng ngươi cùng hắn là đạo lữ đi? Vì vậy ta sẽ giúp ngươi một chút.

- Ngươi là Kiếm Tu có đúng hay không? Ở độ tuổi của ngươi mà có tu vi như thế này, cũng tính là rất khá, nhưng Linh Lực trong cơ thể lại không đủ, khiến ngươi không thể phát huy toàn bộ thực lực.

- Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Kiếm Tu không thể nào hơn được tu sĩ bình thường, có rất nhiều thiên tài Kiếm Tu tương tự như ngươi, tu vi tăng tiến rất nhanh, nhưng lại không đủ Linh Lực tẩm bổ cơ thể, nên cơ thể lưu lại rất nhiều tai họa ngầm, về sau tu vi cũng bị ảnh hưởng rất nhiều.- Nếu cứ tiếp tục để mặc chuyện này, về sau ngươi cũng đừng nghĩ tới việc trở thành Tiên, hiện tại ngươi hãy đi tìm tiểu Linh, để nàng dẫn ngươi tới Linh Tuyền ngâm mình trong đó, một khi tiêu trừ hết tai họa ngầm trong người thì hãy trở về đây.

Lạc Long Quân chỉ cần vài câu liền nói toạc ra tình trạng của Nam Cung Mị Ảnh, khiến Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh khiếp sợ không thôi, nhưng nghĩ lại tu vi của Lạc Long Quân cao hơn bọn họ không biết bao nhiêu lần, vì thế hắn nhìn ra cũng là chuyện rất bình thường.

“Lão bà, ngươi hãy theo lời tổ tiên mà làm thôi, nơi này cứ giao cho ta.” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi nhẹ nhõm, nói với Nam Cung Mị Ảnh.

“Như vậy chàng cẩn thận một chút.” Nam Cung Mị Ảnh xoắn xuýt một chút rồi cũng xoay người rời đi, bởi nàng biết được, nếu Lạc Long Quân muốn hại bọn họ, thì hắn cũng không cần phải nói nhiều như vậy, một tay khống chế bọn họ rồi tự mình thực hiện là được rồi.

Ở lại đây chỉ còn Lâm Thanh Phong cùng Lạc Long Quân hai người, hay nói đúng hơn là một người một rồng.

Bầu không khí lại tiếp tục rơi vào trầm mặc.

“Ngài có chuyện gì muốn nói riêng với ta sao?” Ho nhẹ một cái, Lâm Thanh Phong mở lời phá vỡ bầu không khí.

“Không có.” Lạc Long Quân nhanh chóng trả lời.

“Việc ta tới tu chân giới, là do ngài gây nên có đúng hay không?” Lâm Thanh Phong hít vào một hơi lên tiếng hỏi.

“Đúng vậy, là do ta đẩy ngươi tới đó.” Lạc Long Quân nhẹ nhàng gật đầu.

- Ta cũng thường xuyên xem xét tình trạng của các ngươi, hiện tại ngươi đã là đời thứ 81, nhưng vẫn không có tiến triển gì đặc biệt, nên ta muốn thử một chút.

- Chỉ là ta không nghĩ tới việc, ngươi lại tự mình trở về, đã vậy còn mang theo nữ tử lúc nãy, ngươi đã làm như thế nào?

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi giải thích.

- Trong lúc độ kiếp, ta liền lấy một vật để đỡ Lôi Kiếp, sau đó không biết làm thế nào lại về được.

“Ồ? Là vật gì? Có thể chống đỡ Lôi Kiếp còn mang các ngươi về đây, chắc không phải là thứ tầm thường đúng không?” Lạc Long Quân có chút hứng thú, tò mò hỏi.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, Vô Tự Thần Thư bìa sách đỏ ngòm xuất hiện phiêu phù trên tay hắn.

Nhìn thấy quyển sách này, Lạc Long Quân liền khiếp sợ, hít vào một hơi khí lạnh.

- Ngươi…ngươi… ngươi vậy mà có thể khiến nó nhận chủ?

“Ồ? Quyển Vô Tự Thần Thư này có gì đặc biệt sao?” Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức, hắn cũng không kinh ngạc về chuyện Lạc Long Quân nhìn ra quyển sách này, nhưng theo hắn thì quyển sách này, ngoài việc được viết bằng Tiếng Anh, và có thể giúp người ta đi tới thế giới sách ra, thì đâu có gì đặc biệt? Nhưng vì sao Lạc Long Quân lại khiếp sợ như vậy?

Lạc Long Quân im lặng không trả lời, một lúc sau lại hỏi.

- Mau nói cho ta biết, ngươi đã đi được bao nhiêu thế giới rồi?

“Chắc là… hai cái đi?” Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi trả lời.

“Vậy mà ngươi còn không chết? Vì sao ngươi không lên thiên đi?” Nghe được câu trả lời, Lạc Long Quân hít vào một hơi khí lạnh rồi hét lớn, Lâm Thanh Phong khuôn mặt đầy dấu hỏi, ngơ ngác nhìn hắn.

….Hết Chương 270…

Chương 271: Vô Tự Thần Thư (2)

“Tại sao ta phải chết? Còn sống không phải rất tốt sao?” Lâm Thanh Phong nghi hoặc hỏi Lạc Long Quân, chỉ thấy Lạc Long Quân một dạng trầm mặc suy nghĩ không trả lời, một lúc sau hắn lại hỏi.

- Ngươi biết lai lịch của quyển sách này sao?

“Ta chỉ nghe nói nó là một kiện Thần khí có thể để cho người sử dụng đi vào thế giới trong sách.” Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi trả lời.

- Chẳng lẽ nó còn có lai lịch khác sao?

“Đương nhiên là có.” Lạc Long Quân gật đầu một cái, vẻ mặt nghiêm túc nói.

- Ngươi đã từng nghe nói tới Hư Không Chi Môn chưa?

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức lắc đầu, Lạc Long Quân thở ra một hơi.

- Cũng không trách được ngươi, dù gì ngươi chỉ là một tên tu sĩ gà mờ mà thôi, ngươi không biết cũng là chuyện thường tình.

- Để ta giải thích cho ngươi hiểu một chút đi.

- Từ rất xa xưa, chỉ tồn tại duy nhất một thế giới mà thôi, chúng ta gọi nó là Chủ Giới.

- Theo truyền thuyết, ngay cả trước khi Chủ Giới được hình thành, thì đã tồn tại ba kiện Hồng Môn Chí Bảo.

- Ba kiện Hồng Mông Chí Bảo này, lần lượt là Sinh Mệnh Chi Thụ, Hoàng Tuyền Hải và Hư Không Chi Môn.

- Mỗi một kiện đều mang theo đặc tính riêng.

- Sinh Mệnh Chi Thụ cũng như cái tên, là một nhánh cây chứa đầy sinh mệnh khí tức, và nó giúp cho thế giới bắt đầu sinh ra sinh linh.

- Hoàng Tuyền Hải là một dòng sông, khi sinh linh được Sinh Mệnh Chi Thụ tạo ra chết đi, linh hồn của bọn chúng sẽ tiến vào Hoàng Tuyền Hải, để cung cấp năng lượng giúp Hoàng Tuyền Hải nuôi sống Sinh Mệnh Chi Thụ.

- Cuối cùng là Hư Không Chi Môn, ngay từ ban đầu, toàn bộ vũ trụ đều là hư không, cũng không có chỗ để sinh linh sinh sống, vì thế trách nhiệm của nó là tạo ra thế giới, và “Pháp tắc” của thế giới.

- Cả ba tạo thành một vòng tuần hoàn, cuối cùng Chủ Giới được sinh ra.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, im lặng nghe Lạc Long Quân nói tiếp.

- Pháp khí còn có thể sản sinh ra linh trí, thì ba kiện Hồng Mông Chí Bảo dĩ nhiên có linh trí riêng.

- Có thể nói rằng, cả ba là “Sáng Thế Thần”.

- Nhưng vấn đề liền ở đây, ba vị “Sáng Thế Thần” lúc ban đầu đều có chung mục đích tạo thành thế giới, nhưng không biết vì sao, giữa bọn chúng lại nảy sinh mâu thuẫn.

- Kết quả là một trận đại chiến giữa ba kiện Hồng Mông Chí Bảo diễn ra, một bên là Sinh Mệnh Chi Thụ cùng Hoàng Tuyền Hải, còn lại một bên là Hư Không Chi Môn.

- Trong ba kiện Hồng Mông Chí Bảo, Hư Không Chi Môn có thể sáng tạo “Pháp tắc” và mở một thế giới mới, đương nhiên nó mạnh mẽ nhất, một mình nó có thể đối kháng hai kiện Hồng Mông Chí Bảo còn lại.

- Kết quả cuối cùng của trận chiến là ngang nhau.

- Chủ Giới bởi vì nhận lấy ảnh hưởng, liền chia năm xẻ bảy, trở thành hàng vạn thế giới lớn nhỏ, được gọi chung là Vạn Giới.

- Tiên giới, Hạ giới, hay thế giới hiện tại này, đều là một phần của Vạn Giới.

- Nhưng Tiên giới là khu vực trung tâm của Chủ Giới, vì thế nhận ảnh hưởng ít hơn các nơi khác một chút, còn những nơi còn lại phần lớn đều bị phá hủy, còn một phần thì giống như Hạ giới, tu sĩ chỉ có thể tu luyện tới Bán Tiên là cao nhất, và nơi này có sinh linh nhưng không có Linh Khí, không thể tu luyện.

“Như vậy, tình trạng của ba kiện Hồng Mông Chí Bảo như thế nào?” Lâm Thanh Phong hít vào một hơi khí lạnh, thế giới này lớn bao nhiêu? Thông Thiên Đại Lục lớn bao nhiêu? Nhưng nguyên nhân tạo thành lại do nhận lấy ảnh hưởng của một trận chiến? Như vậy trận chiến lúc đó phải kinh thiên động địa tới mức nào? Lâm Thanh Phong không thể tưởng tượng nổi.

Lạc Long Quân thở ra một hơi.
- Sau trận chiến đó, cả ba kiện Hồng Mông Chí Bảo đều trọng thương, từ trên người bọn chúng tuôn ra rất nhiều mảnh vỡ, phân tán khắp Vạn Giới, những mảnh vỡ này cũng không có hình dạng nhất định.

- Nếu ngươi có thể tìm ra chúng, và có thể khiến chúng nhận chủ, thì ngươi có thể tùy ý biến đổi hình dạng của bọn chúng.

“Quyển sách này là một trong số đó?” Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi hỏi.

“Đúng vậy.” Lạc Long Quân gật đầu một cái.

- Nhưng nó cũng là một trong những mảnh đặc biệt nhất, và cũng là một trong những mảnh được xem là “gân gà” nhất.

“Đặc biệt nhất lại là gân gà nhất?” Lâm Thanh Phong vẻ mặt cái hiểu cái không, Lạc Long Quân lại giải thích.

- Những mảnh vỡ này, được chúng ta chia thành ba loại.

- Loại thứ nhất là một mảnh, có tác dụng của một trong ba kiện Hồng Mông Chí Bảo, ở cấp độ của ngươi thì ta có thể giải thích đơn giản.

- Nếu là Sinh Mệnh Chi Thụ, thì sinh cơ từ nó có thể giúp ngươi có được sinh mệnh lực dồi dào, đề cao tuổi thọ.

- Hoàng Tuyền Thủy, nó có thể giúp ngươi tăng trưởng Tinh Thần Lực, Nguyên Thần…

- Còn Hư Không Chi Môn,… có thể giúp ngươi tạo ra một không gian trữ vật cực lớn.

Lâm Thanh Phong khóe miệng liền co quắp, mảnh vỡ của ba kiện Hồng Mông Chí Bảo lại “gân gà” như vậy?

Nhìn ra ánh mắt của Lâm Thanh Phong, Lạc Long Quân lắc đầu cười nói.

- Ngươi cũng đừng khinh thường như vậy, bởi những thứ ta nói chỉ là tác dụng của bọn chúng đối với tu vi “yếu gà” của ngươi mà thôi.

- Tuy rằng đối với các tu sĩ cấp cao, những thứ này cũng có thể cho bọn họ một ít chỗ tốt, nhưng tác dụng chính mà bọn họ nhắm tới đó là bọn chúng có thể đề cao lĩnh ngộ “Pháp tắc”.

- Mà ngươi hiện tại vẫn chưa tiếp xúc với “Pháp tắc” nên ta sẽ không giải thích cho ngươi, về sau đạt tới tầng thứ này thì ngươi sẽ tự hiểu.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, Lạc Long Quân lại tiếp tục nói.
- Ba kiện Hồng Mông Chí Bảo, đã ở cùng nhau không biết bao nhiêu năm, vì thế một số mảnh vỡ của bọn chúng lại có thể dung hợp với nhau.

- Loại thứ hai, cũng tức là hai mảnh vỡ dung hợp với nhau, có thể giúp cảm ngộ “Pháp tắc” của ngươi nhanh gấp mười lần so với một mảnh riêng lẻ.

- Vì thế, những mảnh này đa phần đều đã có chủ sở hữu.

- Còn phần quyển sách trên tay ngươi, nó thuộc loại thứ ba, được tạo ra nhờ mảnh vỡ của cả ba kiện Hồng Mông Chí Bảo dung hợp lại.

- Nó không giống như hai loại trước có thể giúp ngươi đề cao lĩnh ngộ “Pháp tắc”.

- Mà nó giúp ngươi sáng tạo ra một thế giới theo ý muốn, trực tiếp nắm giữ những “Pháp tắc” trong thế giới đó.

- Chỉ cần ngươi có thể tưởng tượng ra đầy đủ “Pháp tắc” của một thế giới mới, thì nó có thể giúp ngươi tạo ra thế giới đó, ngay cả sinh linh trong đó cũng phát triển theo ý ngươi muốn.

- Mà, viết ra một thế giới mới lên sách, là biện pháp dễ dàng nhất để ngươi có thể tưởng tượng ra “Pháp tắc”, và phương hướng phát triển của những sinh linh sống tại đó.

- Trước đó đã từng có người đạt được nó đồng ý nhận chủ, và hắn đã chuyển hình dạng của nó thành quyển sách như vậy.

“Nghịch thiên như vậy?” Lâm Thanh Phong hít vào một hơi khí lạnh.

- Theo lời ngươi nói, thì chỉ cần ta có quyển sách này, thì ngay cả Tiên giới một dạng như vậy ta đều có thể tạo ra sao?

Lắc đầu một cái Lạc Long Quân cười nói.

- Theo lý thuyết thì có thể, nhưng hiện tại ngươi không thể.

“Ồ? Vì sao lại như vậy?” Lâm Thanh Phong cái hiểu cái không, tò mò hỏi.

“Dù sao nó cũng chỉ là mảnh vỡ mà thôi, nó cũng không đủ sức giúp ngươi tạo ra một thế giới có đẳng cấp ngang bằng với Tiên giới.” Lạc Long Quân trả lời.

“Ra là vậy sao? Còn có, lúc trước vì sao ngươi lại kinh ngạc khi nghe ta nói ta đã sáng tạo ra hai thế giới đây?” Lâm Thanh Phong có chút tò mò hỏi.

“Ngươi nghĩ, tạo ra một thế giới liền đơn giản như vậy sao?” Lạc Long Quân khinh thường hừ một cái.

- Tạo ra thế giới, đó là việc mà chỉ có ba kiện Hồng Mông Chí Bảo mới làm được, ngươi tạo ra một thế giới mới, cũng có nghĩa là ngươi lợi dụng sức mạnh của bọn chúng.

- Trong trường hợp là ngươi, nếu như có một con kiến hôi lợi dụng sức mạnh của ngươi để nâng cao thực lực của nó, nếu để yên mặc kệ nó bòn rút sức mạnh của ngươi, lúc đầu thì ít một chút, nhưng về sau càng ngày càng nhiều, thậm chí có thể gây ảnh hưởng tới ngươi, thì ngươi sẽ hành động như thế nào?

“Một tát đập chết là được rồi.” Lâm Thanh Phong trong đầu nhanh chóng nghĩ tới một câu trả lời, toàn thân run lên một cái, nói như vậy chẳng phải là hắn đã đi vòng Quỷ Môn Quan hai lần mà vẫn còn sống sót chạy nhảy như chưa có chuyện gì xảy ra?

Nhận thấy Lâm Thanh Phong khiếp sợ, Lạc Long Quân thở ra một hơi.

- Cũng chính vì vậy, đối với những người chiếm lĩnh một phương Tiên Giới, thì những mảnh vỡ loại thứ ba đều là những thứ gân gà, có cũng tốt mà không có cũng được, dù gì đem về cũng chẳng dám dùng.

- Chỉ có những tên “gà mờ” ở Hạ giới mới điên cuồng tranh đoạt những thứ này mà thôi.

- Tạo ra hai thế giới mà vẫn có thể vui vẻ nhảy nhót như vậy, ngươi cũng là người đầu tiên.

Lâm Thanh Phong cười khổ không thôi, biết được sự thật này, hiện tại hắn còn dám sử dụng Vô Tự Thần Thư sao?

Nhưng tính ra hắn vẫn còn may mắn, chuyện hắn có được Vô Tự Thần Thư ở Thông Thiên Đại Lục cũng chỉ có vài người biết được, còn nếu bằng không, hắn liền vì một kiện “gân gà” Thần Khí mà phải chịu truy sát a.

…..Hết chương 271….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau