HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 261 - Chương 265

Chương 262: Hóa Long

Tên mập cúi đầu im lặng không nói gì, Nguyên Anh cũng im lặng đứng khoanh tay nhìn hắn.

Một lúc sau, tên mập thở ra một hơi rồi gật đầu nói.

- Đúng vậy, trước đó anh đã làm trái lời dạy của gia tộc, sử dụng pháp thuật để hại người. 

- Tổng cộng hai lần, một người gãy một chân, còn một người bị thương nhẹ.

Nghe tới đây, Nguyên Anh liền cau mày một cái, thật sự nó cũng không biết tên mập có hại người hay không, nhưng vừa lúc đi lấy thức ăn cho tên mập, Nam Cung Mị Ảnh đã nhờ nó xác định cho rõ ràng, nhưng thông tin mà Nam Cung Mị Ảnh đưa cho, cùng lời khai của tên mập này không trùng khớp, vì thế nó lạnh lùng hỏi lại.

- Thật sự chỉ có hai lần sao?

- Ta không quản vì sao ngươi lại dùng pháp thuật để hại người, nhưng ngươi phải thành thật nói cho ta biết, ngươi đã hại tổng cộng bao nhiêu người?

“Thật sự chỉ có hai người mà thôi.” Tên mập gật đầu, một dạng chắc như đinh đóng cột.

Nguyên Anh căn bản không tin, nó lắc đầu thở dài một hơi.

- Ta sẽ nói cho ngươi biết một bí mật.

- Không phải gia tộc cấm không để các thành viên sử dụng pháp thuật để hại người thường, thật ra gia tộc làm vậy là để bảo vệ các ngươi, không để các ngươi gây ra “Nhân quả”.

“Ồ? Vậy là sao?” Tên mập tròn mắt ngạc nhiên, Nguyên Anh tiếp tục nói.

- “Nhân quả” cái thứ này ta cũng không thể giải thích cho ngươi hiểu hoàn toàn, nhưng ngươi đã từng nghe câu “Gieo nhân nào, gặt quả nấy” chưa?

Tên mập cái hiểu cái không gật đầu, cẩn thận tiếp tục nghe.

- “Nhân quả” ngươi có thể không tin tưởng, nhưng thứ này nhất định tồn tại, chỉ là không một ai biết khi nào nó sẽ đến mà thôi.

- Nếu phần “Nhân” ngươi gây ra càng lớn, thì phần “Quả” mà ngươi nhận được cũng càng lớn.

- Cũng có nghĩa là, nếu ngươi ra tay giết người thì về sau ngươi nhất định phải đem mạng của mình trả lại, đây là điều mà ngươi không thể tránh khỏi.

- Lúc trước ngươi đã dùng pháp thuật để hại người, thì ngươi đã tự tay gieo phần “Nhân” cho bản thân mình, còn phần “Quả” tùy thời đều có thể rơi xuống đầu của ngươi.

- Hiện tại, mau nói thật cho ta biết, ngươi rốt cục đã hại bao nhiêu người rồi? 

Tên mập nuốt một ngụm nước bọt, hoản loạn nói.

- Thật sự, anh chỉ hại hai người mà thôi. 

Nguyên Anh cau mày, bởi vì nó nhìn ra, tên mập cũng không giống là đang nói dối, nhưng nếu là vậy thì phần thông tin mà Nam Cung Mị Ảnh đưa cho nó là sai sao? Trầm ngâm một chút, Nguyên Anh lắc đầu nói.

- Ngươi đừng tiếp tục nói dối.

- Bởi vì Mị Ảnh bên kia đã cho ta biết, ngươi theo dõi Phượng tỷ đã rất lâu rồi, vì những tên kia muốn hại Phượng tỷ, nên ngươi đã hại bọn hắn, một người bị thương nhẹ, một người gãy chân, và một người còn đang sống đời sống thực vật.
- Ngươi cứ tiếp tục như thế này, ta sẽ không thể nào giúp được ngươi a…

Tên mập khóc không ra nước mắt, cắn răng giải thích.

- Đúng như lời em đã nói, sự thật là anh đã theo dõi Cửu Cửu rất lâu rồi, bởi vì anh muốn biết rõ, Cửu Cửu rốt cục có kết hôn trước 30 tuổi hay không?

- Nhưng anh cũng không xen vào cuộc sống của em ấy, nên chỉ cho người tìm hiểu thông tin rồi báo cáo lại cho anh mà thôi.

- Hai tên mà anh đã hại, bọn hắn cũng không có tình cảm gì với Cửu Cửu, chỉ muốn chiếm đoạt em ấy rồi vứt bỏ, nhưng lại bị Cửu Cửu từ chối, sau đó bọn hắn liền kết hôn với người khác, vì thế anh liền dùng pháp thuật để dạy cho bọn hắn một bài học.

- Còn riêng về tên thứ ba, kể ra thì em có thể không tin, nhưng tên ấy không biết đã làm gì, sau khi vứt bỏ Cửu Cửu để đến với người khác, thì hắn liền bị tai nạn a…

Nguyên Anh khóe miệng co quắp, nhắm mắt suy nghĩ một hồi, nó lắc đầu nói.

- Tên kia có phải chỉ là do xui xẻo hay không thì ta không quản, nhưng ngươi đã nói, ngươi đã làm hại hai người, vì thế ngươi vẫn phải nhận quả báo.

Lấy ra chiếc nhẫn màu xanh lam đưa cho tên mập, Nguyên Anh giải thích.

- Đây là một kiện pháp khí mà Phượng tỷ đã xin Mị Ảnh rồi nhờ ta chuyển cho ngươi, nó có thể cứu ngươi một mạng.

- Ngươi phải nhớ là luôn luôn giữ nó trong người, một khi ngươi gặp nguy hiểm tới tính mạng thì nó sẽ cứu ngươi.

- Ngươi có thể yên tâm, chuyện này chỉ có chúng ta biết rõ nguyên do, Phượng tỷ cũng không biết những người kia bị ngươi hại.

- Còn hiện tại thì tìm một chỗ rồi ngủ đi, về phần gia tộc có phạt ngươi hay không thì khi trở về ngươi sẽ biết.

Nguyên Anh nói rồi thì đi qua một bên ngồi xuống, không để ý tới tên mập, hiện tại nó cũng không còn hứng thú để đùa giỡn nữa.
Tên mập đứng yên lặng nhìn về chiếc nhẫn trong tay mình, một lúc sau, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc, nắm chặt chiếc nhẫn, giống như đã làm ra quyết định gì đó…

….

Mây đen che phủ bầu trời suốt mười ngày, nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, những người bên ngoài cũng đã dần cảm thấy quen thuộc, sau khi được các quan chức cấp cao đảm bảo rằng, ngoại trừ không có mặt trời chiếu sáng vài ngày thì tất cả mọi thứ bên ngoài đều bình thường thì bọn họ liền trở về với công việc hàng ngày. 

Tổng Thống Mỹ cũng trở về nước từ bốn ngày trước, tránh phóng viên, thăm Lâm Cường, cùng nhận chỗ tốt, cả ba mục đích của ông đều đã đạt được, ông cũng không muốn ở lại đây ngốc quá lâu, vẫn còn rất nhiều công việc cần đích thân ông xử lý mới được.

Về bên phía đám người Nam Cung Mị Ảnh thì đã có một chút tiến triển, Lâm Anh Hào kể từ khi nhận được Long Khí thì ông chỉ cần mất 5 ngày liền hoàn toàn dung hợp hết số Long Khí mà Nguyên Anh đã đưa, cơ thể ông đã dần dần chuyển hỏa thành rồng, nhưng có lẽ là do số Long Khí quá ít, lại phải dùng một phần để ngưng kết Yêu Đan, nên ông chỉ hóa rồng một nửa mà thôi.

Hiện tại Lâm Anh Hào vẫn giữ cơ thể người, chỉ khác vài chỗ, trên đầu ông có hai chiếc sừng nhỏ, lỗ mũi lớn, và một cặp râu rồng trên mép, nhìn tương tự như những nhân vật được hóa trang thành Long Vương trong Tây Du Ký như vậy.

Thân thể biến hóa ra sao, chuyện này đối với Lâm Anh Hào không quan trọng, hiện tại ông chỉ quan tâm một điều, đó là Lâm Thanh Phong, cháu trai của ông sắp sửa dung hợp Yêu Đan hoàn tất.

Theo Nam Cung Mị Ảnh xem xét, thì nội trong ngày hôm nay, Lâm Thanh Phong nhất định sẽ hoàn toàn dung hợp Yêu Đan.

Lâm Thanh Phong thì đang nằm trên đỉnh núi, còn bọn người Lâm Cường đều bị Nam Cung Mị Ảnh sắp xếp dưới chân núi, cũng không ai có thể nhìn thấy hắn.

Bởi vì Nam Cung Mị Ảnh đoán rằng, nếu để những người này thấy Lâm Thanh Phong hiện tại thì bọn họ nhất định sẽ trợn mắt kinh ngạc, khi đó sẽ gây ảnh hưởng tới hắn.

Lâm Thanh Phong trải qua mười ngày, thân thể hiện tại đã cao gần ba mét, và dài gần một trăm mét, trong quá trình này, hắn đã cuộn tròn người lại, cộng thêm nơi này trước đó đã chịu ảnh hưởng bởi đại chiến, nên phần đất xung quanh cũng khá bằng phẳng, ít nhất là Lâm Thanh Phong không cảm thấy khó chịu khi nằm tại đây.

“Mị Ảnh, thằng Phong khi nào sẽ xong? Chẳng phải đã nói trong ngày hôm nay sao? Hiện tại đã gần 12 giờ đêm rồi.” Tên mập chờ đợi thật lâu cũng có chút khó chịu, cắn răng hỏi, Lâm Cường cùng Phượng tỷ cũng gật đầu, tỏ ý muốn biết, ngay cả Lâm Anh Hào dù là một mặt không đổi sắc, nhưng ông cũng nhìn về Nam Cung Mị Ảnh chờ đợi câu trả lời.

“Chàng sắp xong rồi, mọi người cứ yên tâm chờ đợi thôi, tới lúc chàng trở lại, thì mọi người cũng đừng kinh ngạc quá mức mới tốt.” Nam Cung Mị Ảnh nhẹ nhàng mỉm cười đáp lời.

Nghe được lời này, tên mập theo bản năng liếc mắt về phía Lâm Anh Hào, thầm lẩm bẩm.

- Còn chuyện gì có thể khiến ta kinh ngạc sao? Không phải chỉ đơn giản là hóa rồng à? Bên cạnh còn có một người đây.

“Tới rồi, mọi người mau che lỗ tai lại.” Một lúc sau, Nam Cung Mị Ảnh lại bất ngờ lên tiếng, bốn người theo bản năng đưa tay lên che lỗ tai, nhưng chỉ thấy Nam Cung Mị Ảnh lắc đầu nói.

- Nguyên Anh, ngươi mau dùng Nguyên Lực để bảo vệ bọn họ, khoảng cách quá gần, bọn họ sẽ không chịu nổi, còn nếu không được thì dẫn bọn họ ra xa một chút.

“Được rồi đại tỷ, ta đã biết a.” Nguyên Anh cười khổ đáp một tiếng, nó vốn đang nằm ở một chỗ gần đó, nghe thấy lời này thì nó cũng nhanh chóng làm theo, Nguyên Lực từ thân thể nó bao trùm bốn người, bảo vệ bọn họ không chịu ảnh hưởng bởi Lâm Thanh Phong.

Ngay lúc Nguyên Anh vừa làm xong tất cả, thì mặt đất bắt đầu rung chuyển, mây đen che phủ trên bầu trời cũng nhanh chóng tụ họp lại, tạo thành một vòng xoáy khổng lồ từ từ đổ xuống đỉnh núi.

Vòng xoáy ngày càng lớn, mặt đất cũng rung chuyển ngày càng mạnh, cả ngọn núi đều run rẩy, mặt đất nứt ra, tùy thời đều có thể sụp đổ.

Nhìn thấy điểm này, Nguyên Anh không nói hai lời liền kéo theo bốn người một đường bay thật xa, để lại Nam Cung Mị Ảnh một mình ở đó, hai mắt phát sáng chăm chú nhìn về đỉnh núi.

….Hết Chương 262…

Chương 263: Hóa Long (2)

Chỉ trong thời gian 10 phút đồng hồ, cả ngọn núi lớn đều sụp đổ thành cát bụi, bụi mù nối lên liền bị gió lớn thổi đi khắp nơi, lại qua thêm 20 phút, cơ hồ cả một thành phố Buôn Mê Thuột đều bị cát bụi bao phủ.

Kèm theo đó là đại địa run rẩy, nhưng may mắn ở chỗ đại địa chỉ run rẩy nhẹ mà thôi, mặc dù đại địa run rẩy liên tục nhưng cũng không có tòa nhà nào đổ sập, nhưng người dân ở Buôn Mê Thuột, ai cũng một dạng run rẩy sợ hãi.

Đại địa run rẩy hơn một giờ đồng hồ mới dừng lại, trong khoảng thời gian này, mây đen trên bầu trời đều ngưng tụ thành một cái vòi rồng cực lớn rồi dần dần biến mất, Buôn Mê Thuột cũng theo đó mà yên tĩnh trở lại.

Ở nửa bán cầu bên kia, ánh sáng mặt trời lại một lần nữa chiếu rọi sau hơn mười ngày không thấy, tất cả mọi người ở các nước đều kinh ngạc, nhưng bọn họ đã được các quan chức cấp cao nhắc nhở từ trước, nên chỉ hiếu kì một chút mà thôi.

Đứng ở phía xa ngọn núi hơn mười cây số, bốn người bọn Lâm Cường được Nguyên Anh đưa tới đây để tránh xa ngọn núi, mặc dù đã biết có Nguyên Anh bảo vệ bọn họ sẽ an toàn, nhưng trơ mắt đứng nhìn một ngọn núi sụp đổ là cảnh tượng như thế nào?

Cả bốn người đều đồng dạng sắc mặt trắng bệch không còn chút máu, có trời mới biết, một giờ đồng hồ này bọn họ làm sao trải qua.

Lâm Anh Hào cùng Lâm Cường còn đỡ một chút, dù cho sắc mặt đều trắng bệch nhưng cả hai vẫn có thể tự mình đứng vững.

Còn tên mập cùng Phượng tỷ cả hai đều đã sớm ngồi bệt xuống đất ôm nhau, thân thể đều run rẩy sợ hãi.

“Rốt cục cũng kết thúc sao?” Lâm Anh Hào hít vào một hơi thật sâu, lên tiếng hỏi.

“Vẫn còn chưa kết thúc đâu.” Nguyên Anh một mặt không có chuyện gì xảy ra, đưa tay che miệng ngáp một cái, tùy ý trả lời.

“Ngao…” Nguyên Anh vừa dứt lời thì một tiếng rống cực lớn liền phát ra.

Sau khi nghe được tiếng rống này, chỉ trong một giây thì Phượng tỷ liền bất tỉnh, toàn bộ người dân ở Buôn Mê Thuột đều đồng dạng, trong bán kính 50 cây số, chỉ cần là sinh vật sống thì đều bất tỉnh, chỉ còn ba người Lâm Anh Hào, Lâm Cường cùng tên mập là vẫn tỉnh táo.

Tất cả thiết bị điện tử đều đồng loạt dừng lại, may mắn là lúc trước đại địa run rẩy, nên mọi phương tiện giao thông đều dừng hoạt động, cũng không còn ai chạy xe ngoài đường, vì thế hiện tại cũng không có tai nạn đáng tiếc nào xảy ra.

Tiếng rống kéo dài hơn năm phút đồng hổ thì dần nhỏ lại, tiếp theo sau đó, nhờ ánh trăng chiếu sáng, mà trong mắt Lâm Cường, Lâm Anh Hào cùng tên mập, ba người liền nhìn thấy, một con rồng lớn màu xanh lam xuất hiện, bay thẳng lên bầu trời đêm.

“Thật sự… hóa rồng?” Tên mập trợn trắng hai mắt, miệng mở to có thể nhét vào một quả trứng gà, thật lâu sau đó cũng không thể khép lại được.

Lâm Cường cũng kinh ngạc không kém, mặc dù ông đã sớm cảm giác được Lâm Thanh Phong đã thành công, nhưng đây cũng là lần đầu tiên ông nhìn thấy rồng thật a.

“Thật là… động tĩnh này cũng quá lớn đi.” Lâm Anh Hào khóe miệng kéo lên nụ cười lắc đầu lẩm bẩm.

Kể từ lúc ngọn núi đổ sập, Nam Cung Mị Ảnh cũng không rời khỏi nơi này, mà chỉ phiêu phù gần đó mà chờ đợi, khi thấy Lâm Thanh Phong xuất hiện, nàng vui vẻ bay tới cạnh bên.

- Phu quân, chàng thành công rồi?

Nhưng không giống trong tưởng tượng của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong chỉ nhìn nàng rồi mở miệng “Ngao…ngao…” liên tục, nàng căn bản không hiểu hắn đang nói gì cả.

Lâm Thanh Phong mộng bức, hắn cũng nhận ra rằng những thứ mình muốn nói sau khi thoát ra khỏi miệng hắn đều trở thành “ngao…ngao…” mấy tiếng này, xoắn xuýt một lúc, sau đó hai mắt hắn phát sáng.

Hiện tại suy nghĩ của hắn vẫn bình thường, chỉ là những lời hắn nói ra bị thay đổi mà thôi, nếu như suy nghĩ vẫn bình thường thì hắn có thể tìm “thông dịch viên” a.

- Nguyên Anh, mau tới đây…

Nguyên Anh con hàng này không có việc gì làm liền trốn ra ngoài, mặc dù lúc đó Lâm Thanh Phong đang ngủ, nhưng tiểu Long thì không, Nguyên Anh trốn ra ngoài tiểu Long liền biết được, hiện tại tiểu Long thân là Yêu Đan nằm trong cơ thể Lâm Thanh Phong, không thể nói được, nhưng nó chỉ cần giống như lúc trước chuyển suy nghĩ của nó cho Lâm Thanh Phong biết là được rồi.

Nguyên Anh ở phía xa thở dài một hơi rồi dẫn theo bốn người bọn Lâm Anh Hào từ từ bay trở về.Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh cũng từ từ hạ xuống đất, bốn người Lâm Anh Hào không thể bay, Nguyên Anh cũng không thể lúc nào cũng mang theo bọn họ bay được, làm như vậy rất tiêu tốn Nguyên Lực.

“Một con… rồng… thật lớn.” Sau khi nhìn thấy Lâm Thanh Phong hiện tại, đây là câu nói đầu tiên mà tên mập nói ra, hắn còn muốn đi một vòng quan sát kỹ Lâm Thanh Phong nhưng hiện tại trong ngực hắn còn ôm lấy Phượng tỷ, nên hắn mới đè nén mong muốn này xuống.

Lâm Cường hai mắt đánh giá Lâm Thanh Phong một chút rồi hỏi.

- Mày có thể trở về bình thường được hay không?

“Ngao…ngao…” Lâm Thanh Phong phát ra vài tiếng, đồng thời Nguyên Anh liền nói theo.

- Có thể, nhưng hiện tại thì không, con vẫn chưa quen thuộc với hình dạng này, nên phải mất một chút thời gian nữa mới được.

Lâm Cường trợn mắt nhìn Nguyên Anh một cái, chỉ thấy nó bĩu môi nói.

- Không còn cách, hiện tại những lời của hắn phát ra từ miệng đều trở thành “Ngao…ngao…” như vậy, nên con phải làm người phiên dịch.

“Các con không hiểu, nhưng ta hiểu.” Lâm Anh Hào lúc này mới chen vào một câu.

Nghe được lời này, Nguyên Anh hai mắt sáng rực rỡ.

- Nha gia gia, ngài hiểu? Như vậy chuyện thông dịch viên liền nhờ ngài.

Nguyên Anh nói xong liền qua một bên tìm chỗ nằm xuống, Lâm Thanh Phong có chút bất đắc dĩ, không biết có phải do hắn tưởng tượng hay không, nhưng hắn cảm thấy tên Nguyên Anh này, ngày càng…lười.

- Không được, về sau phải cho tiểu Long cùng Khí Linh dạy dỗ nó một chút, không thể để nó một dạng lười chảy thây như thế này được.

Trong đầu thầm quyết định một cái, Lâm Thanh Phong cũng không tiếp tục quản Nguyên Anh, mà quay đầu sang Lâm Anh Hào “Ngao…ngao…” vài tiếng.
“Ông cũng không biết, có thể là do ông mới hóa thân một nửa thành rồng, nên có thể nghe hiểu lời của con, đồng thời còn có thể nói tiếng người đi.” Lâm Anh Hào một mặt vui vẻ cười nói.

“Như vậy phải cần bao lâu thì mày mới có thể trở về bình thường đây?” Lâm Cường gật đầu một cái rồi lên tiếng hỏi.

“Ngao…ngao…” Lâm Thanh Phong lại kêu lên vài tiếng, Lâm Anh Hào cũng tiếp lời.

- Không lâu lắm, chỉ cần vài giờ nữa là được, trước khi trời sáng hẳn là có thể trở về bình thường.

Nghe được lời này, Lâm Cường mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, ông lo lắng là Lâm Thanh Phong hiện tại đã hóa rồng, nếu cứ mãi ở hình dạng này mà bay tới bay lui, để người bình thường thấy được thì công sức của ông cùng đám quan chức kia liền đổ sông đổ biển hết.

“Phong à, hiện tại em đã yên ổn hóa rồng, còn Cửu Cửu thì sao? Bao giờ em ấy mới tỉnh lại đây?” Tên mập ngồi một bên, trong ngực ôm lấy Phượng tỷ lúc này mới lên tiếng hỏi.

“Ngao…ngao…”

“Cứ yên tâm, con bé sẽ không có chuyện gì, chỉ một chút nữa là sẽ tỉnh lại thôi.” Lâm Anh Hào tiếp tục phiên dịch lại.

Nghe được lời này thì tên mập mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng mặt khác Lâm Cường lại cau mày.

- Mọi chuyện vẫn chưa xong đâu, con bé thì không sao, nhưng còn những người trong thành phố thì lại không được.

- Bọn họ cũng đồng dạng giống như con bé, bất tỉnh cả rồi, ngay cả điện cũng tắt hết, tới lúc bọn họ tỉnh lại thì phải biết giải thích làm sao đây?

“Ngao…ngao…” Lâm Thanh Phong kêu lên vài tiếng, dưới cái nhìn chăm chú của ba người, một thân rồng từ từ dưng bay lên hướng về phía thành phố.

“Nó muốn làm cái gì?” Lâm Cường một mặt mộng bức lên tiếng hỏi.

“Yên tâm đi, cứ giao việc này cho nó là được.” Lâm Anh Hào mỉm cười một cái rồi không tiếp tục để ý.

Lâm Thanh Phong một thân rồng lơ lửng trên bầu trời thành phố Buôn Mê Thuột, cả người từ từ phát ra ánh sáng màu xanh lam nhu hòa, ánh sáng màu xanh trong màn đêm đen kịt chiếu sáng như mặt trời ban trưa, chỉ trong khoảng thời gian ngắn liền bao trùm cả thành phố.

Một lúc sau, Lâm Thanh Phong dần dần thu lại ánh sáng, sau đó lại bay trở về.

“Mày vừa làm cái gì?” Lâm Cường một mặt không hiểu thấu lên tiếng hỏi.

“Ngao…ngao…”

“Chỉ để bọn họ nghĩ rằng sau khi trải qua cơn động đất thì bọn họ liền thả lỏng ngủ một giấc tới sáng mà thôi.” Lâm Anh Hào một mặt mỉm cười gật đầu.

- Chuyện này con làm rất đúng, nhưng sẽ không gây ảnh hưởng gì tới mọi người chứ?

“Ngao…ngao…” Lắc đầu một cái, Lâm Thanh Phong lại kêu lên vài tiếng.

“Tốt, nếu đã không ảnh hưởng tới bọn họ thì không sao, hiện tại con hãy dành thời gian để quen thuộc với cơ thể này đi, nói chuyện như thế này quá bất tiện.” Lâm Anh Hào thở ra một hơi, bờ môi ông cũng có chút khô khốc, bởi vì cứ mãi làm “thông dịch viên” rồi.

….Hết Chương 263….

Chương 264: Lạc Long Quân

Một tháng sau…

Dưới sự cố gắng của những quan chức cấp cao, đa phần mọi người trên thế giới đều đã trở về cuộc sống bình thường, tuy rằng vẫn còn một số nhỏ vẫn không tin tưởng lời giải thích mà bọn họ đưa ra, nhưng số người này ngoài việc bàn tán ra cũng không làm gì nên chuyện.

Một nhà Lâm Thanh Phong đã sớm trở về cuộc sống bình thường, sáng sớm mở cửa buôn bán, chiều tối đóng cửa dọn dẹp. 

Lâm Anh Hào một phần do khuôn mặt có “một chút” khác người, dù cho ông có thể biến ảo khuôn mặt của mình, nhưng làm vậy quá phiền phức, nên ông rất ít khi xuất hiện trước mắt mọi người, chỉ ngồi trên sân thượng thư giãn.

Việc buôn bán thì đã có Lâm Thanh Phong và Nam Cung Mị Ảnh phụ giúp, Trần Thị Hoa chỉ việc ngồi một chỗ thu tiền mà thôi, nên Lâm Cường cũng theo đó mà bồi tiếp Lâm Anh Hào.

Một ngày này, trong lúc cả nhà năm người ngồi quây quần bên nhau dùng bữa tối, Lâm Thanh Phong nghiêm túc nói.

- Cha, mẹ, bọn con phải rời đi.

Lâm Cường im lặng, sắc mặt không thay đổi, chỉ tiếp tục ngồi ăn cũng không nói gì, Trần Thị Hoa vẻ mặt lo lắng.

- Làm sao vậy? Các con không thể ở lại thêm một khoảng thời gian sao?

“Con cũng muốn ở lại, nhưng bọn con đã rời đi quá lâu, bên kia có một số việc mà đích thân bọn con phải hoàn thành mới được.” Lâm Thanh Phong thở dài lắc đầu, dừng một chút hắn lại tiếp tục nói.

- Đồng thời, cũng không thể tiếp tục để ông nội như thế này mãi được.

Vừa nói, Lâm Thanh Phong vừa đưa mắt nhìn về phía Lâm Anh Hào, Lâm Anh Hào vẫn như một tháng trước, bộ dạng nửa người nửa rồng, cũng vì thế mà ông suốt ngày chỉ ở trong nhà, cũng không dám ra đường gặp người, mặc dù ông có thể sử dụng Long Khí để biến ảo khuôn mặt, nhưng làm vậy quá phiền phức, đồng thời do lượng Long Khí của ông cũng không có nhiều, không thể để ông lãng phí làm những chuyện như vậy được.

Trần Thị Hoa cũng không biết phải nói như thế nào, chỉ đành im lặng, một lúc sau, Lâm Cường thở ra một hơi.

- Được rồi, muốn đi thì cứ đi, nhưng nhớ phải cẩn thận một chút.

Nhận được câu trả lời của Lâm Cường, Lâm Thanh Phong vui vẻ gật đầu.

- Cha cũng đừng lo lắng quá, không phải còn có ông nội đi cùng sao?

Lâm Thanh Phong nói tới đây, Lâm Cường cũng không còn lời nào để nói nữa, cũng giống Trần Thị Hoa im lặng.

Bữa cơm gia đình trôi qua một cách im lặng, bầu không khí có chút đè nén…

Giữa đêm đây là thời điểm đa phần mọi người đều đã ngủ, nhưng cả nhà Lâm Thanh Phong thì không, Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Anh Hào, ba người đều đã sẵn sàng rời đi, Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa chỉ đứng ở trước cửa đưa tiễn.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, cả người biến hóa trở thành một con rồng lớn, Nam Cung Mị Ảnh nhẹ nhàng đưa Lâm Anh Hào nhảy lên phía trên.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, rồi dùng Long Khí bao phủ toàn thân, chắc chắn không để người bình thường thấy được, sau đó cả người bay lên, dẫn theo Lâm Anh Hào cùng Nam Cung Mị Ảnh bay đi.

Mặc dù làm như vậy có chút phiền phức, còn không bằng để Nam Cung Mị Ảnh đưa đi, nhưng Lâm Thanh Phong cũng không còn cách nào khác, chỉ có ở hình dạng này, hắn mới cảm nhận được phương hướng dẫn tới nơi ở của Lạc Long Quân.

Theo cảm nhận của Lâm Thanh Phong, thì nơi này cũng không ở một chỗ cố định mà thường xuyên thay đổi vị trí, vì thế hắn đành phải làm như vậy.

Một đường đi tới, Lâm Thanh Phong thay đổi phương hướng liên tục, rốt cục sau một ngày một đêm bay loạn, hắn mới tìm tới đúng chỗ.Đây là một hòn đảo, trôi nổi giữa biển khơi, giữa đảo có một cung điện nguy nga tráng lệ, nhưng có lẽ đã trải qua thời gian lâu dài không người chăm sóc, nên các loài thực vật đã mọc khắp nơi,

Lâm Thanh Phong tìm một khu đất trống trong cung điện để đáp xuống, sau khi Nam Cung Mị Ảnh đưa Lâm Anh Hào xuống thì hắn mới thu người trở về hình dạng bình thường.

“Là nơi này sao?” Lâm Anh Hào một mặt hiếu kì nhìn xung quanh.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, tay chỉ về tòa cung điện lớn nhất.

- Đúng vậy ông nội, theo cảm giác của con thì nơi đó là nơi mà chúng ta cần tới.

“Nơi này cũng không phải là Atlantic mà lúc trước chúng ta đã đoán nha?” Nam Cung Mị Ảnh cũng không khác Lâm Anh Hào là mấy, hiếu kì nhìn xung quanh một chút rồi nói.

“Cứ mặc kệ thôi, hiện tại đã tới nơi này rồi, trước tiên cứ vào đó đã.” Lâm Thanh Phong gãi đầu rồi đi trước dẫn đường cho Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Anh Hào.

Ba người cứ một đường đi tới, bầu không khí xung quanh yên tĩnh, ngoại trừ tiếng lá cây xào xạc thì cũng chỉ còn tiếng côn trùng mà thôi, mặc dù đây là một hoang đảo, nhưng diện tích đảo cũng không lớn, ngoại trừ cây cối cùng các loại côn trùng ra thì cũng không có một loài sinh vật nào sinh sống ở đây.

Tới trước cửa cung điện, ba người mới phát hiện ra một điều khác thường, bên ngoài cây cối đã mọc lung tung, nhưng tính từ cổng cung điện trở vào bên trong thì lại không có một ngọn cây nào mọc sai chỗ cả.

Khuôn viên cung điện rất gọn gàng sạch sẽ, cứ như là được chăm sóc quét dọn thường xuyên như vậy.

Nhìn cảnh này, cả ba người liền cau mày, nhưng cũng không ai nói gì mà tiếp tục tiến vào bên trong.

Ngay khi bước qua cổng, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh sắc mặt đều kinh ngạc, bởi vì bọn họ cảm nhận được…Linh Khí, số linh khí này nồng đậm hơn ở Thông Thiên Đại Lục rất nhiều.

“Chuyện này…” Lâm Thanh Phong có chút nghi hoặc nhìn về Nam Cung Mị Ảnh, chỉ thấy nàng đi sang một bên rồi ngồi xuống, xem xét những cây cỏ gần đó, một lúc sau nàng nói.
- Nơi này có một cái Linh Tuyền, là một cái cỡ lớn Linh Tuyền, thậm chí còn lớn hơn Linh Tuyền ở chỗ Trấn Nguyên tiền bối gấp mấy lần.

- Nhưng bên ngoài lại được một trận pháp cỡ lớn bao phủ, khiến cho lượng Linh Khí tỏa ra từ Linh Tuyền bị giam cầm tại nơi đây, trải qua không biết bao nhiêu năm nên Linh Khí nơi này mới dầy đặc như vậy.

Vừa nói, Nam Cung Mị Ảnh vừa dùng tay ngắt lấy một cọng cỏ, trên đó vẫn còn một giọt “sương” đọng lại, đưa cho Lâm Thanh Phong. 

- Chàng xem, Linh Khí nồng đậm tới độ còn ngưng tụ ra nước.

“Như vậy, đây chẳng khác nào là một tòa động phủ?” Lâm Thanh Phong âm thầm hít vào một hơi, hắn thật không tưởng tượng được Lạc Long Quân tổ tiên hắn là một dạng tồn tại gì, một tòa động phủ mà thôi, liền “giàu có” như vậy.

Chỉ có Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong cảm thấy kinh ngạc mà thôi, còn phần Lâm Anh Hào, khi tiến vào nơi này, ngoài việc ông cảm thấy thân thể nhẹ nhõm, thoải mái ra thì ông không có cảm giác gì khác.

Tò mò nhìn sang hai người, Lâm Anh Hào liền hỏi.

- Sao vậy? Nơi này có gì đặc biệt sao?

Cũng chỉ có người chưa tiếp xúc với tu chân giới mới có thể bình thản hỏi được câu này, đặc biệt sao? Nơi này không những đặc biệt, mà còn đặc biệt tới mức khiến người ta hít thở không thông a.

Phải biết ở Thông Thiên Đại Lục, một cái Linh Tuyền cỡ nhỏ liền có thể chống đỡ một tông môn, cung cấp đủ Linh Khí cho hàng ngàn đệ tử tu luyện.

Hiện tại nơi này, Linh Khí ngưng kết tới độ hóa thành sương, chưa nói tới Linh Tuyền ở nơi này lớn bao nhiêu, nhưng đây đã là một khối bảo địa mà bất kì tu sĩ nào nhìn vào đều thấy đỏ mắt.

Lâm Thanh Phong trầm ngâm suy nghĩ một chút, sau đó hai mắt hắn sáng lên.

- Lão bà, nếu như nơi này đã có Linh Tuyền, như vậy chẳng phải cũng có Ngọc Tủy Linh Nhũ tồn tại sao?

Nam Cung Mị Ảnh nội tâm cũng thấy vui vẻ lên.

- Đúng nha, nơi này có Linh Tuyền, vì thế có thể hình thành Ngọc Tủy Linh Nhũ là điều chắc chắn.

- Xem xét một ít thời gian, kể từ lúc Lạc Long Quân tổ tiên rời đi, thì nơi này hẳn đã qua vài ngàn năm, khoảng thời gian này, theo lý thuyết thì đúng là có thể sinh ra Ngọc Tủy Linh Nhũ Trung Phẩm nha.

“Đúng không?” Lâm Thanh Phong cũng vui vẻ cười, hắn cũng chưa quản tới việc có thể tìm ra Ngọc Tủy Linh Nhũ Thượng Phẩm hay không, nhưng hiện tại nếu có Ngọc Tủy Linh Nhũ Trung Phẩm để nâng cấp Hàn Băng Kiếm là được rồi.

Nam Cung Mị Ảnh đã nói, Linh Tuyền nơi này còn lớn hơn chỗ của Trấn Nguyên Đại Sư, đã vậy còn sợ rằng không có Ngọc Tủy Linh Nhũ Trung Phẩm cho bọn hắn lấy sao? Mà Nam Cung Mị Ảnh chỉ cần vài viên mà thôi, lúc đó chẳng phải bọn hắn sẽ thừa lại một đống,… sau khi đem bán thì bọn hắn còn sợ rằng không có đủ tiền mua Ngọc Tủy Linh Nhũ Thượng Phẩm sao?

Lâm Anh Hào một mặt mộng bức, cuối cùng ông quyết định không để ý tới hai người đang bàn tính cái gì mà trực tiếp đi vào trong cung điện xem xét.

“Tiểu Phong, Mị Ảnh mau tới đây xem a.” tiếng la thất thanh của Lâm Anh Hào vang lên, trực tiếp kéo Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh về thực tại, cả hai tròn mắt nhìn nhau một cái rồi nhanh chóng chạy về phía Lâm Anh Hào.

Sau đó cả hai đều một mặt mộng bức, bọn họ thấy cái gì đây?... Một con Bạch Long cực lớn… đang nằm say ngủ…

….Hết Chương 264….

Chương 265: Lạc Long Quân (2)

Con Bạch Long to lớn đang ngủ, không những vậy, mà nó còn đang ngủ rất say.

Chỉ cần nhìn vào giọt nước dãi đang đung đưa ở khóe miệng thì ai cũng hiểu được.

“Đây là… tổ tiên Lạc Long Quân?” Lâm Anh Hào vẻ mặt nghi hoặc, lên tiếng hỏi.

“Hẳn là vậy đi?” Lâm Thanh Phong chỉ biết gãi đầu, có chút không chắc chắn mà trả lời.

“Nhưng không phải ngài ấy đã sớm rời khỏi đây rồi sao?” Nam Cung Mị Ảnh cũng giống hai người, vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc hỏi.

Lâm Thanh Phong chỉ biết gãi đầu.

- Không có cách, đành phải đánh thức ngài ấy rồi hỏi thôi.

Lâm Thanh Phong nói như vậy, Lâm Anh Hào cùng Nam Cung Mị Ảnh đều gật đầu đồng ý.

Lâm Thanh Phong hít vào một hơi thật sâu rồi dùng sức hét lớn.

- Lạc Long Quân tổ tiên… con cháu của ngài đã tới đây gặp ngài nha.

….

“Khò..zzzz…”

Mặc dù Lâm Thanh Phong đã hét lớn tiếng như vậy, nhưng Bạch Long vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, thậm chí còn ngủ say hơn, tiếng ngáy lớn cũng phát ra từ miệng.

“Giờ chúng ta phải làm sao đây?” Lâm Thanh Phong có chút xấu hổ, nhìn về hai người phía sau xoắn xuýt gãi đầu hỏi.

Lâm Anh Hào cùng Nam Cung Mị Ảnh cũng xoắn xuýt không kém, hai mặt nhìn nhau, một lúc sau Lâm Anh Hào nói.

- Không bằng… dùng biện pháp mạnh một chút?

“Đã vậy, hai người lùi về phía sau một chút.” Lâm Thanh Phong gật đầu nói, trên tay xuất hiện một viên RasenShuriken nhỏ màu xanh lam nhạt.

Nam Cung Mị Ảnh không nói hai lời, liền kéo theo Lâm Anh Hào lùi về phía sau, khi thấy hai người đã lùi về một khoảng, Lâm Thanh Phong lúc này mới dùng sức ném viên RasenShuriken về phía Bạch Long rồi cũng nhanh chóng lùi về.

Viên RasenShuriken bay thẳng về phía Bạch Long, trong nháy mắt liền muốn “tiếp xúc thân mật” vào khuôn mặt của nó, nhưng cũng đúng lúc này, dưới ánh nhìn chăm chú của ba người, Bạch Long bỗng dưng há miệng thật to, một ngụm nuốt viên RasenShuriken vào bụng, “Ợ” lên một tiếng, sau đó lại tiếp tục… ngủ mất.

Vụ nổ lớn trong ấn tượng không có, toàn trường tĩnh lặng, chỉ có tiếng ngáy “Khò…khò…” của Bạch Long đều đặn vang lên.

Ba người tập thể mộng bức, cho dù viên RasenShuriken có chút nhỏ, nhưng uy lực của nó là không thể bàn cãi, nhưng lại bị con Bạch Long trước mặt đơn giản nuốt vào bụng, đánh một tiếng nấc, rồi lại tiếp tục ngủ…

“Đây chắc chắn là tổ tiên Lạc Long Quân.” Nam Cung Mị Ảnh nhẹ nhàng nói một câu phá vỡ bầu không khí yên lặng.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, ở thế giới này, ngoại trừ Lạc Long Quân ra thì không một ai có thể đơn giản hóa giải viên RasenShuriken của hắn như vậy.

“Lần này sẽ mạnh tay hơn một chút xem sao?” Ngay lúc này, Nguyên Anh đột nhiên xuất hiện, vẻ mặt hăng hái nói một câu.

Lâm Thanh Phong cười khổ không thôi, con hàng này bình thường không có chuyện gì làm, nhưng mỗi một khi nó “đánh hơi” thấy “chuyện vui” thì nó liền xuất hiện.

Mặc dù đầu não của con hàng Nguyên Anh này có chút khác thường, nhưng lần này nó xuất hiện cũng rất đúng lúc, Lâm Thanh Phong gật đầu một cái cũng không phản đối lời đề nghị của nó, hai tay xuất hiện hai viên RasenShuriken cỡ lớn.Nguyên Anh cũng tương tự, hai tay nó cũng xuất hiện hai viên RasenShuriken có kích cỡ nhỏ hơn.

“Khoan đã, làm như vậy sẽ không khiến tổ tiên bị thương chứ?” Lâm Anh Hào lúc này xoắn xuýt một chút rồi lên tiếng hỏi.

“Gia gia cứ yên tâm đi, nếu đối phương đúng thật là tổ tiên Lạc Long Quân thì phu quân sẽ không thể làm ngài bị thương dễ dàng như vậy đâu.” Nam Cung Mị Ảnh nhẹ nhàng trả lời, nghe được câu này thì Lâm Anh Hào mới an tĩnh trở lại.

Bởi đúng như lời Nam Cung Mị Ảnh đã nói, Lạc Long Quân bản thân là Thần Long, mà nếu là Thần Long thì sẽ bị Lâm Thanh Phong đả thương sao? Đáp án dĩ nhiên là không thể.

Không còn ai có ý kiến khác, lúc này Lâm Thanh Phong cùng Nguyên Anh mới ra tay, bốn viên RasenShuriken đồng thời bay về phía Bạch Long, uy lực của bốn viên bay gần nhau, từ từ sản sinh ra cộng hưởng, tiếng gió rít gai người ngay cả Nam Cung Mị Ảnh nghe vào cũng phải rùng mình.

Khi bốn viên RasenShuriken gần như đụng trúng người Bạch Long, chỉ thấy nó đột nhiên thở mạnh một cái, cả bốn viên RasenShuriken run rẩy rồi đồng loạt biến mất.

“Đùa sao?” Nguyên Anh trợn mắt kinh ngạc, đừng nói chỉ riêng Nguyên Anh, mà ngay cả ba người Lâm Thanh Phong cũng kinh hãi không kém.

“Như vậy, tiếp theo chúng ta phải làm gì đây?” Lâm Anh Hào một mặt ngơ ngác hỏi.

Đánh thức Bạch Long, kêu gọi bình thường không được, ngay cả tấn công hắn cũng không được, thì phải làm sao bây giờ?

“Không có cách, chúng ta cứ đi xung quanh một chút thôi, biết đâu vài giờ sau tổ tiên lại tỉnh dậy.” Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, hiện tại chỉ xác định được một việc, đó là con Bạch Long trước mặt này là Lạc Long Quân, còn những thứ khác đều không biết, ngoài việc tự thân đi tìm kiếm thì còn có thể làm gì khác đâu?

Nguyên Anh hai mắt phát sáng, nhìn loạn một lúc rồi lẻn đi, nhưng nó còn chưa đi xa, thì Lâm Thanh Phong cười mà không phải cười, nhẹ nhàng đưa tay nắm đầu nó lại.

- Ngươi còn muốn đi đâu?

“Ha…ha…đại ca… ta đương nhiên là đi tìm thông tin a.” Nguyên Anh trong lòng khổ không thể tả, tìm thông tin cái quỷ gì? Nó chỉ muốn nhân cơ hội này để ra ngoài dạo chơi mà thôi, suốt một tháng trời bị giam trong người Lâm Thanh Phong, nó đã ngán tới tận cổ rồi.

“Ngươi lừa quỷ đi, ngươi chỉ muốn ra ngoài chơi có đúng hay không?” Lâm Thanh Phong bĩu môi một cái.

- Không sao, ngươi cứ đi thôi, nhân tiện tìm xem Linh Tuyền đang ở đâu rồi trở về báo cho chúng ta.“Tuân lệnh đại ca.” Nguyên Anh ngay cả quay đầu cũng không thèm, để lại một câu rồi ngay lập tức bay mất.

Lúc này Lâm Thanh Phong mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, lại nhìn sang Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Anh Hào rồi nói.

- Hiện tại chúng ta cứ nghỉ ngơi thôi, để việc tìm kiếm cho Nguyên Anh là được. 

- Lão bà, nàng hãy nhân cơ hội này hấp thu Linh Khí để hồi phục lượng Linh Lực đã sử dụng trong những năm này.

- Còn ông nội cũng nhân cơ hội này mà hấp thu Linh Khí để tăng lên lượng Long Khí trong cơ thể, mặc dù thời gian cũng không nhiều lắm, nhưng cứ làm quen trước cũng tốt.

- Con sẽ ở đây hộ pháp cho hai người.

Nam Cung Mị Ảnh sau khi nghe xong, cũng không lên tiếng phản đối, mà đi tìm một chỗ rồi ngồi xuống hấp thu Linh Khí, trong những năm này, mặc dù không thường xuyên sử dụng Linh Lực, nhưng để bổ sung năng lượng cho cơ thể nên Linh Lực của nàng vẫn từ từ giảm bớt, hiện tại nàng cũng muốn hồi phục.

Lâm Anh Hào xoắn xuýt một lúc rồi cũng theo lời Lâm Thanh Phong nói mà làm.

….

“Hù chết bảo bảo, còn nghĩ rằng sẽ bị lôi trở về nữa chứ.” Nguyên Anh bay được một đoạn khá xa, lúc này nó mới dừng lại, tay vuốt ngực thở phào một hơi nhẹ nhõm.

- Nơi này tính ra cũng không nhỏ, phải đi đâu tìm Linh Tuyền bây giờ?

- Mặc kệ, cứ chạy loạn vài vòng tới khi chán rồi quay về bảo không tìm ra là ổn.

Khóe miệng kéo lên nụ cười, Nguyên Anh một đường vừa bay vừa hát, nhìn ngắm khung cảnh xung quanh.

“Ồ? Đám cỏ này, mặc dù chỉ là cỏ dại, nhưng đã hấp thu Linh Khí không biết bao nhiêu năm rồi, nếu đem tới bên kia chắc giá trị cũng không nhỏ nha.” Dạo chơi vài vòng, Nguyên Anh liền đánh chủ ý lên đám cỏ cây xung quanh.

Nghĩ tới liền làm, Nguyên Anh liền đưa tay ngắt lấy vài cọng cỏ, sau đó… cũng không có sau đó, nó không có nhẫn trữ vật thì làm sao có thể cất đồ đây? Nhưng đây là điều mà nó nhận ra sau khi mất hơn nửa giờ để nhổ cỏ.

Nhìn về số cỏ được chất thành đống ở sau lưng, Nguyên Anh hai tay nắm chặt, cắn răng lẩm bẩm.

- Về bên kia, nhất định phải tự mình sở hữu nhẫn trữ vật, còn bằng không ta làm bao nhiêu đều thuộc về tên kia hết.

Tức tối dậm chân vài cái, Nguyên Anh tiếp tục bay đi tìm kiếm xung quanh, hứng thú trong mắt nó cũng vơi đi hơn nửa, bởi vì nó nhận ra được, dù hiện tại nó có tìm ra bất kì bảo vật gì thì đều thuộc về Lâm Thanh Phong cả, còn nó thậm chí cả một cọng cỏ cũng không có.

“Linh Tuyền là gì nhỉ? Con hàng kia cũng thật đen, hắn thậm chí còn chưa từng nhìn thấy Linh Tuyền là thứ gì liền bắt mình đi tìm.” Bay loạn khắp nơi hơn một giờ đồng hồ, Nguyên Anh khuôn mặt đen kịt, dừng chân tại một hồ nước lớn trong khuôn viên cung điện, lầm bẩm vài tiếng.

“Hở? Có tiếng hát?” Sau khi chắc chắn rằng chính mình không nghe nhầm, Nguyên Anh nhanh chóng dựa vào thính lực của mình, tìm đường chạy tới nơi phát ra tiếng hát.

Xung quanh hồ nước có chút đặc biệt, cỏ cây bên ngoài đều có chiều cao rất thấp giống như thường xuyên bị người khác cắt tỉa gọn gàng, nhưng xung quanh đây cỏ cây lại mọc khá cao, gần như một hồ nước tự nhiên vậy.

Dựa vào ưu điểm thấp bé của bản thân, Nguyên Anh nhanh chóng tìm được một nơi mà nó có thể trốn kĩ càng, mà vẫn có thể quan sát rõ ràng xung quanh.

“Haha, ta không nghe nhầm, thật sự là có người nha.” Nguyên Anh trong lòng thầm đắc ý, bởi vì trước mắt nó là cảnh tượng, một người nữ nhân, đang ngâm mình dưới hồ nước, miệng ngâm nga khẽ hát.

Chương 266: Dejavu?

“Chậc, dáng người này phải nói là quá đẹp nha, so với Mị Ảnh chỉ có hơn chứ không kém, chỉ tiếc khoảng cách có chút xa, không thể nào thấy rõ được khuôn mặt.” Nguyên Anh ẩn nấp sau bụi cỏ, hai mắt phát sáng, chăm chú nhìn vị nữ tử đang ở dưới hồ, nuốt một ngụm nước bọt rồi lắc đầu lầm bẩm.

- Nhưng nàng là ai? Đã xuất hiện ở nơi này, chứng tỏ nàng cũng không phải người bình thường a.

- Cứ mặc kệ, suy đoán cũng không có cách, đợi một lúc sau khi nàng tắm xong thì tới hỏi là được. 

Cứ như vậy, vị nữ tử ở phía dưới cứ vui vẻ tắm, nàng cũng không biết rằng ở một chỗ gần đó đang có một tên cứ chăm chăm nhìn toàn bộ cơ thể nàng từ trên xuống dưới.

Nửa giở đồng hồ trôi qua, vị nữ tử mới trở vào bờ, từ từ chậm rãi thay y phục.

Lúc này, Nguyên Anh mới chậm rãi bay về phía sau lưng nàng, ho nhẹ một cái rồi nói.

- Vị cô nương này, có thể cho ta hỏi một số chuyện được hay không?

Nghe được lời của Nguyên Anh, vị nữ tử khẽ run người một cái, hai mắt nghi hoặc xoay người lại nhìn Nguyên Anh, lúc này Nguyên Anh mới nhìn rõ ràng khuôn mặt của nàng, “Nàng quá đẹp, thậm chí còn đẹp hơn Mị Ảnh.” đây là ấn tượng đầu tiên mà Nguyên Anh dành cho vị nữ tử lúc này.

Ho nhẹ một cái, Nguyên Anh một mặt nghĩa chính ngôn từ nói.

- Đừng sợ, ta cũng không phải người xấu, ta chỉ muốn hỏi cô một chút chuyện mà thôi.

Bản thân Nguyên Anh có xấu hay không thì nó không biết, nhưng nó là Nguyên Anh, cũng không phải người, vì thế nó không phải “người xấu” là điều chắc chắn.

Nghe xong câu hỏi của Nguyên Anh, vị nữ tử cũng không lập tức trả lời, hai mắt nàng vẫn chăm chú nhìn nó, một lúc sau nàng mới mở miệng.

- Ngao…ngao….

“Thảo, người này lại dùng Long Ngữ?” Nguyên Anh một mặt trợn mắt há mồm, gãi đầu bứt tóc, không có cách, nó cũng không phải Lâm Thanh Phong, hay tiểu Long, nó làm sao biết Long Ngữ đây?

Xoắn xuýt một lúc, Nguyên Anh chỉ đành thở dài một hơi, rồi bắt đầu chỉ tay loạn xạ, cố gắng dùng ngôn ngữ thân thể để giao tiếp với vị nữ tử này, trái với suy nghĩ của Nguyên Anh, sau khi nó cố gắng hết sức, nhưng vị nữ tử này chỉ dùng vẻ mặt nghi hoặc nhìn nó rồi kêu lên vài tiếng “Ngao…ngao…”.

Nguyên Anh có chút bất đắc dĩ, không thể giao tiếp thì nó cũng không còn cách nào khác, nó chỉ còn cách đưa nàng trở về chỗ của Lâm Thanh Phong mà thôi.

- Cô đi theo ta, chỗ bọn ta có người có thể dùng Long Ngữ để giao tiếp, cứ yên tâm, chúng ta sẽ không làm hại cô. 

Dưới ánh mắt nghi hoặc của vị nữ tử, Nguyên Anh vừa nói, một tay lại đưa ra, nhẹ nhàng nắm tay của vị nữ tử này rồi dẫn nàng đi.

Nó cũng từng nghĩ tới chuyện, nếu nàng không đồng ý đi theo nó thì nó chỉ còn cách cưỡng ép dẫn nàng theo mà thôi, nhưng không giống như trong tưởng tượng của nó, vị nữ tử này lại rất thành thật để nó nắm tay dẫn đi, lắc đầu một cái trong lòng Nguyên Anh lại nghĩ.
- Dễ dàng tin tưởng, đi theo người lạ như vậy? Nếu có dịp thì phải dạy dỗ nàng lại một chút, với cái tính cách này thì về sau gặp kẻ xấu thì liền bị chúng bán mà cũng không biết a.

Nguyên Anh đi phía trước, nó cũng không nhìn thấy ở phía sau, chỉ trong phút chốc, vị nữ tử xấu hổ cúi đầu, trên gương mặt nổi lên một rạng mây đỏ, nhưng nàng rất nhanh thu lại vẻ mặt này, ngẩng đầu chăm chú nhìn Nguyên Anh, mà không nói một lời nào.

Cứ như vậy, Nguyên Anh một đường dẫn theo vị nữ tử trở về cung điện, khi cả hai đi ngang qua phần đất mà Nguyên Anh đã chăm chỉ “nhổ cỏ”, thì vị nữ tử vẻ mặt đột nhiên thay đổi kêu “Ngao…ngao…” vài tiếng.

Nguyên Anh trong lòng xoắn xuýt, nó cũng nghĩ tới chuyện đám cỏ nơi này hẳn là được nàng chăm sóc nên mới không mọc loạn như bên ngoài, hiện tại nàng lại phát hiện ra nó đã nhổ sạch như vậy đương nhiên là sẽ sinh khí.

“Phát hiện thì phát hiện đi” Nguyên Anh ho nhẹ một cái rồi quyết định… ngoảnh mặt làm ngơ, trước tiên cứ đưa nàng về chỗ Lâm Thanh Phong đã, hiện tại không có biện pháp nào giao lưu với nàng, nó cũng không biết phải nói gì với nàng nữa.

….

Lâm Thanh Phong một mặt bất đắc dĩ nhìn về Nguyên Anh rồi hỏi.

- Ngươi rốt cục đã làm gì nàng a? Vì sao nàng cứ nhìn chằm chằm ngươi như vậy?

Nguyên Anh trong lòng kêu khổ không thôi, kể từ lúc đi ngang qua khoảng sân mà Nguyên Anh đã nhổ cỏ, cho tới hiện tại cả hai đã trở về đứng trước mặt Lâm Thanh Phong, vị nữ tử này đều dùng một đôi “oán phụ chi nhãn” để nhìn chằm chằm nó, giống như là nó đã làm điều gì xằng bậy đối với nàng như vậy.

- Đại ca, ngươi nhất định phải tin ta à, ta đã nói với ngươi rồi, ta chỉ dẫn nàng về đây thôi, cũng không làm gì nàng nha.

- Ta chỉ nhổ vài cọng cỏ trong sân mà thôi, nhưng từ lúc nàng nhìn thấy thì liền trở nên như vậy, ta cũng không biết nàng muốn gì a.
Tính tình của Nguyên Anh hắn cũng hiểu được, con hàng này mặc dù nhiều lúc não có chút nhảy, nhưng nó sẽ không nói dối,”Chỉ vì vài cọng cỏ liền trở nên như vậy sao?” Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, có chút bất đắc dĩ thở ra một hơi, dùng Long Ngữ để nói với vị nữ tử.

- Vị cô nương này, ta biết Nguyên Anh của ta nhổ cỏ trong vườn là có chút không đúng, nhưng chỉ là vài cọng cỏ mà thôi, ngươi cũng không cần thiết phải như vậy a?

Nữ tử cắn chặt răng không nói lời nào, một lúc sau nàng giống như đã quyết định được điều gì đó, hai mắt chăm chăm nhìn về Nguyên Anh rồi nói. 

- Ngươi phải chịu trách nhiệm với ta.

Nàng dĩ nhiên dùng Long Ngữ để nói chuyện, Nguyên Anh cũng không hiểu nàng đang nói cái gì, nhưng lại nhìn Lâm Thanh Phong một mặt trợn mắt há mồm, nó cũng đoán được rằng sẽ có chuyện không tốt sắp sửa xảy đến với nó.

“Nàng nói cái gì a? Vì sao lại nhìn ta chằm chằm như vậy?” Nguyên Anh khẽ rùng mình một cái, nuốt một ngụm nước bọt rồi hỏi Lâm Thanh Phong.

“Cái càm giác Dejavu này là sao? Hình như lúc trước đã gặp tràng cảnh này ở đâu rồi thì phải?” Lâm Thanh Phong cũng không lập tức trả lời, mà một mặt cổ quái, hết nhìn Nguyên Anh rồi lại nhìn về nữ tử.

Hắn đang nghĩ tới một vấn đề, Nguyên Anh con hàng này làm sao chịu trách nhiệm đây? Bắt nó trồng lại cỏ trong sân? Đừng đùa, đôi “oán phụ chi nhãn” trên mặt nàng liền nói rõ là nó phải chịu trách nhiệm suốt cuộc đời nha, cũng không phải chỉ cần tốn vài ngày nửa tháng trồng lại cỏ là được.

Nếu như vậy chẳng khác nào bắt Nguyên Anh phải cưới nàng? Nhưng nó là Nguyên Anh nha, cũng không phải là người, vậy nó có thể cưới nàng sao? Người với Nguyên Anh thật sự kết hôn được sao?

Chưa kể đến Nguyên Anh là của Lâm Thanh Phong hay nói một cách khác thì Nguyên Anh cũng tính là Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh phải chịu trách nhiệm cưới nàng như vậy chẳng khác nào nói Lâm Thanh Phong phải chịu trách nhiệm nha?

“Chuyện này không thể được.” Nghĩ tới đây, Lâm Thanh Phong ngay lập tức dùng Long Ngữ trả lời.

Nói đùa cái gì? Nguyên Anh làm sai thì đưa hắn tới cõng nồi? Mặc dù nữ tử này thật sự rất đẹp, nhưng Lâm Thanh Phong cũng không thuộc dạng dễ dãi, ai đưa tới cũng thu về hậu cung a? Còn chưa kể tới nữ tử này, nàng vẫn chưa qua được cửa ải của Nam Cung Mị Ảnh đâu.

“Ngươi nói cái gì?” Nữ tử nghe được lời này, hai mắt liền tỏa ra sát khí, uy áp kinh người trong nháy mắt liền đè ép về phía Lâm Thanh Phong, khiến hắn mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, ngay lập tức nằm rạp trên mặt đất, hít thở không thông, ngay cả cử động cũng không thể.

Nguyên Anh đứng một bên nhìn cảnh này liền giật mình, toàn thân đều run rẩy, Lâm Thanh Phong là ai? Hắn là một tên tu sĩ thuộc hàng biến thái, lúc trước ở Kim Đan kì liền có thể mặt không đổi sắc chịu đựng được uy áp của Gia Cát Minh Quang, nhưng hiện tại liền như một con chó chết nằm rạp xuống mặt đất là chuyện gì xảy ra?

“Ta rốt cục đắc tội với dạng tồn tại như thế nào a?” Nguyên Anh trong lòng khổ không thể tả, nó cũng đoán được Lâm Thanh Phong trở thành như thế này là vì bao che cho nó, cắn răng một cái, nó liền bay tới chắn giữa nữ tử và Lâm Thanh Phong, đồng thời nó cũng ngay lập tức rơi vào vùng uy áp của nữ tử, sau đó giống Lâm Thanh Phong một dạng nằm rạp xuống đất.

Hành động của Nguyên Anh quá đột nhiên, nữ tử cũng không kịp phản ứng, gần một giây sau thì nàng mới nhanh chóng thu lại uy áp, lúc này Lâm Thanh Phong cùng Nguyên Anh mới có thể thả lỏng một hơi.

Nhưng Nguyên Anh dù gì cũng chỉ là Linh Khí cùng Nguyên Khí tạo thành, cơ thể nó cũng không giống Lâm Thanh Phong đã hóa rồng, nó không chịu nổi lượng uy áp này, chưa đầy một giây thì cơ thể nó liền lung lay muốn vỡ tung, nếu nữ tử lại chậm một nhịp thì nó liền chết rồi.

….Hết Chương 266…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau