HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 26 - Chương 30

Chương 26: Ba tên tiểu nhân

Nam Cung Tuyết đang dạo chơi khắp chợ, tới chiều tối nàng có chút mệt mỏi, nàng nghĩ nghĩ một chút rồi muốn trở về khách điếm nhưng nhớ ra nàng vẫn chưa đi tìm Bạch Tiểu Phụng.

Nam Cung Tuyết lấy tay che trán, nàng tự trách mình ham chơi nên quên mất việc chính, nhìn xung quanh hiện tại trời cũng gần tối, các cửa hàng cũng bắt đầu thắp lên đèn.

Nam Cung Tuyết suy nghĩ một chút, hiện tại chắc Bạch Tiểu Phụng cũng đã ra khỏi thôn đến chỗ hẹn và chờ nên nàng cũng không đi tìm mà trực tiếp hướng ra đầu thôn để tìm hắn.

Trong một ngỏ hẻm nhỏ gần đó, ba người nam nhân nhìn theo hướng Nam Cung Tuyết rời đi, một trong số đó nở nụ cười dâm đãng.

-Nàng đang hướng ra đầu thôn, nơi đó là nơi vắng vẻ chúng ta có thể hành động rồi. Đúng là ông trời cũng giúp chúng ta.

Hắn dứt lời, hai người còn lại cũng nở nụ cười dâm đãng.

Sau đó ba người từ từ đi theo sau Nam Cung Tuyết ra đầu thôn.

Nam Cung Tuyết trên đường đi hai tay ôm lấy rất nhiều bao chứa rất nhiều thứ loạn thất bát tao, nhẫn trữ vật của nàng bởi vì nàng chưa bắt đầu tu luyện đúng hệ linh căn nên không gian rất nhỏ không thể chứa đủ.

Nam Cung Tuyết đi tới gần cổng thôn, nàng vừa đi vừa hát, tâm tình nàng rất vui vẻ.

Tới một đoạn đường vắng người, bỗng từ đâu xuất hiện ba người nam nhân, một trước hai sau ngăn cản đường đi của nàng, ba người nở nụ cười đê tiện nhìn về nàng.

Người chắn đường phía trước, cởi trần trên mặt và ngực hắn có hai vết sẹo cộng thêm cơ bắp của hắn khiến hắn trông thật dữ tợn, hắn cười nói với Nam Cung Tuyết.

-Mỹ nhân, ngươi cũng đi dạo cả ngày rồi, chắc cũng khát nước à, ba anh em chúng ta có thể mời ngươi đi uống nước không?

Nam Cung Tuyết nhíu mày, nàng không thích tên này chút nào, mặc dù hắn nở nụ cười thiện ý mời nàng đi uống nước nhưng nàng không muốn, nàng lạnh lùng nói.

-Không cần, hiện tại ta muốn trở về, phiền các ngươi tránh sang một bên.

Cả ba nghe nàng nói sau đó bắt đầu cười, người được gọi là Tam đệ lên tiếng.

-Đại ca, mỹ nhân nàng cũng có chút tính khí a, chúng ta cứ ra tay bắt nàng đem về là được, cần gì phải nho nhã như vậy à?

Người được gọi là Đại ca, nghe tam đệ nói vậy hắn gật đầu rồi quyết định cưỡng ép Nam Cung Tuyết rồi sau đó mang về.

Nhưng hắn chỉ là một tên luyện khí tầng 4 làm sao có thể là đối thủ của luyện khí tầng 7 như Nam Cung Tuyết?

Khi hắn giơ bàn tay định khống chế Nam Cung Tuyết, thì chỉ thấy Nam Cung Tuyết xoay người tay nàng cầm lấy cổ tay hắn rồi vòng ra sau lưng hắn, nàng khống chế hắn, với vẻ mặt lạnh như băng nàng nói.

-Hiện tại các ngươi tránh ra một bên, nếu không ta sẽ phế đi cánh tay của ngươi.

Tên Đại ca mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, hắn không nghĩ tới Nam Cung Tuyết lại là một cao thủ, hắn cực khổ van xin.

-Đừng a, nữ hiệp ta biết sai rồi, xin tha cho ta lần này, còn hai người các ngươi nhanh chóng tránh đường nhường lối cho nữ hiệp a.

Hai tên khác đứng một bên, nhìn thấy đại ca chỉ một chiêu cũng không chống nổi mồ hôi lạnh cũng ứa ra, trong ba người thì đại ca là tên có tu vi cao nhất còn không chịu nổi một đòn thì hai người tu vi còn thấp hơn thì tính là thứ gì?

Bọn hắn gật đầu rồi nhanh chóng nhường lối cho Nam Cung Tuyết.



Nam Cung Tuyết nhìn bọn hắn rồi nàng buông tay tên đại ca, không nói một lời rồi lại tiếp tục bước ra ngoài thôn.

Nhìn bóng lưng của Nam Cung Tuyết dần dần khuất bóng tên đại ca hiện lên vẻ oán độc, hắn nói.

-Tiện nhân, đừng có ra vẻ đắc ý, ta sẽ để Bạch công tử thu phục ngươi, xem ngươi đắc ý được bao lâu.Nhìn hai tên tiểu đệ đang đứng đó chờ đợi hắn, hắn đứng dậy rồi nói.

-Nhị đệ hiện tại theo ta, ta cùng ngươi sẽ đi báo cho Bạch công tử, không thể để nữ tiện nhân đó rời đi dễ dàng như vậy.

-Còn Tam đệ ở lại đây canh giữ, chờ tiện nhân ấy trở về rồi ngươi lại theo dõi sau đó báo cho chúng ta biết

Hai tên tiểu đệ gật đầu, tên nhị đệ bước theo tên đại ca đi tìm Bạch công tử, còn tam đệ thì ở lại trốn vào một góc chờ đợi Nam Cung Tuyết.

Nam Cung Tuyết đi ra khỏi thôn, nàng tới chỗ đã hẹn trước với Bạch Tiểu Phụng, lúc này Bạch Tiểu Phụng đang ngồi đó nhắm mắt.

Nghe được có người tới gần Bạch Tiểu Phụng mở mắt nhìn sang, thấy đó là Nam Cung Tuyết hắn gật đầu.

Nam Cung Tuyết bước lại gần, nàng gãi đầu rồi nói với hắn.

-Lúc sáng đi vào chợ, tỷ phu đã đặt may một ít y phục nhưng vì kiểu dáng khá lạ nên ông chủ hẹn trưa mai mới có thể may xong, nên chúng ta quyết định sẽ ở lại đây một ngày, chúng ta cũng đã thuê xong khách điếm cho ngươi, hiện tại ta sẽ dẫn ngươi về khách điếm được chứ?

Bạch Tiểu Phụng cũng không từ chối, hắn gật đầu rồi bước theo nàng tiến về khách điếm.

Khi Nam Cung Tuyết cùng Bạch Tiểu Phụng quay về khách điếm, hai người cũng không để ý rằng sau lưng có người lặng yên theo dõi hai người, nhìn thấy hai người bước chân vào khách điếm tên này quay đầu bỏ đi.

Nam Cung Tuyết dẫn Bạch Tiểu Phụng lên căn phòng mà Lâm Thanh Phong đã thuê sẵn cho hắn, nàng nói với Bạch Tiểu Phụng.

-Đây là phòng mà tỷ phu đã thuê cho ngươi, ta và tỷ tỷ sẽ ở phòng lớn bên kia còn tỷ phu sẽ ở phòng sát ngươi.

Bạch Tiểu Phụng gật đầu, hắn cũng không đòi hỏi gì nhiều, hắn chỉ muốn theo chân ba người về Nam Cung thành, ba người thuê phòng còn nghĩ tới hắn thì hắn còn đòi hỏi gì hơn? Hắn cảm kích cúi đầu nói với Nam Cung Tuyết.

-Tạ ơn Nam Cung Tuyết cô nương, phiền cô nương chuyển lời tới ân công, ta đã liên lạc được với gia gia và đã mua đủ số lượng thuốc dùng cho chúng ta nên ngày mai ta cũng không còn chuyện gì, khi nào các ngươi xong việc thì chúng ta sẽ đi.

Nam Cung Tuyết gật đầu, nàng nói với hắn.

-Được rồi, hiện tại ngươi nên nghỉ ngơi, đồng thời tắm rửa một chút, nếu có chuyện gì thì hãy tới tìm tỷ phu.Nam Cung Tuyết bước ra khỏi phòng, nàng muốn về phòng rồi ngủ một chút, vui chơi cả ngày nàng có chút mệt.

Đứng trước cửa phòng cầm lấy tay định đẩy cửa, nàng sửng sốt nhớ lại.

-Không phải lúc trưa ta đã phá hỏng không khí của tỷ tỷ cùng tỷ phu a? Hiện tại nếu mở cửa ra lại vô tình phá hỏng lần thứ hai thì sẽ như thế nào?

Nam Cung Tuyết đứng trước cửa phòng, nàng gãi đầu do dự một chút, sau đó nàng quyết định trước tiên sẽ tới phòng của Lâm Thanh Phong xem xét.

-Nếu tỷ phu có ở trong phòng thì ta có thể về, còn không có thì chứng minh tỷ phu vẫn còn ở phòng ta cùng với tỷ tỷ.

Từ từ bỏ tay ra khỏi cánh cửa, Nam Cung Tuyết bước tới phòng của Lâm Thanh Phong, nàng đứng trước cửa phòng gõ cửa.

Một hồi lâu cũng không có người mở cửa, nàng quyết định đẩy cửa vào.

Trong phòng không có ai, Nam Cung Tuyết thở phào nhẹ nhõm, nàng lấy tay vỗ ngực rồi thầm nói.

-Thật sự là đi dạo qua Quỷ môn quan một lần a, lúc đó nếu mở cửa thì thật sự sẽ bị tỷ tỷ đánh chết.

Cảm thán một câu, nàng bỏ đống loạn thất bát tao trên tay xuống bàn, lúc dạo chơi ở chợ nàng cũng có mua thêm một số y phục, lấy một bộ từ trong số đó ra và nàng gọi tiểu nhị mang nước tắm lên giúp nàng.

….

Một bên khác, hai tên nam nhân đang quỳ gối trước mặt một nam nhân khác, trên người bọn hắn chảy đầy mồ hôi, đây là tên đại ca cùng tên nhị đệ, bọn hắn đang quỳ trước mặt Bạch công tử.

Bạch công tử thật ra là một người trung niên, số tuổi của hắn cũng hơn 40 đạt đến luyện khí tầng 10, cũng được tính là một nhân tài của Bạch gia nhưng hắn vẫn thích người ta gọi hắn là Bạch công tử.

Tên đại ca nói với Bạch công tử.

-Bạch công tử, xin ngài tin tưởng ta, nữ nhân hôm nay chúng ta gặp thật sự rất đẹp, chúng ta muốn dẫn ngài đến gặp nàng nhất định chúng ta không lừa ngài.

Người được gọi là Bạch công tử, hai tay đang ôm hai nữ nhân khác, bàn tay thì bóp lấy bộ ngực của hai nàng, hắn nghe tên “đại ca” nhắc tới nữ nhân hắn mởi mở mắt ra, nhìn về phía hai tên đang quỳ, hắn nói.

-Được, ta tin ngươi lần này, nếu nàng thật sự đẹp như lời ngươi nói thì ta sẽ thưởng hai ngươi trăm tấm ngân phiếu, còn nếu không thì các ngươi biết chuyện gì sẽ xảy ra a?

Tên “đại ca” nghe được lời của Bạch công tử thì hắn run rẩy rồi nói.

-Bọn tiểu nhân làm sao dám lừa công tử, hiện tại ta đã để Tam đệ theo dõi nơi nàng dừng chân, hiện tại ta sẽ đi tìm hắn bảo hắn đưa chúng ta tới gặp nàng.

Tên được gọi là Bạch công tử nở nụ cười, hắn là một người của Bạch gia, hắn được lệnh của gia chủ Bạch Ngọc Lâu dẫn theo người đi truy sát Bạch Tiểu Phụng, nhưng truy sát tới đây thì mất dấu nên hiện tại hắn ở đây và phái người đi tìm Bạch Tiểu Phụng.

Trong lúc rảnh rỗi hắn muốn tìm nữ nhân, nhất là mỹ nữ để giải tỏa ham muốn của chính mình, dựa vào danh tiếng của Bạch gia thì ai dám từ chối hắn.

Vì thế hắn đã hại đời rất nhiều thiếu nữ, các nàng sau khi được hắn hưởng dụng xong, nếu chán thì hắn sẽ vứt đi còn không thì hắn sẽ đem về chơi chán thì hắn sẽ vứt.

Bạch công tử nở nụ cười dâm đãng, hắn nói.

-Được rồi, hiện tại ta sẽ theo các ngươi, các ngươi có thể dẫn đường cho ta rồi.

…..Hết Chương 26…..

Chương 27: Bạch Lam xui xẻo

Trong khách điếm, Nam Cung Tuyết đã tắm xong, nàng không thay xong y phục mà chỉ quấn một chiếc khăn lên người, rồi leo lên chiếc giường đáng ra thuộc về Lâm Thanh Phong trùm kín chăn và nhắm mắt ngủ.

Ba tên tiểu nhân dẫn đường cho Bạch công tử đến trước khách điếm mà bọn Lâm Thanh Phong đã thuê phòng, tên tam đệ cúi đầu nói.

-Bạch công tử, ta thấy mỹ nhân đó đã đi vào trong khách điếm này, với uy danh của công tử thì có thể hỏi tên chưởng quỹ là biết được nàng ở phòng nào.

Bạch công tử nghe hắn nói rồi gật đầu.

-Tốt, đã vậy trước tiên ta sẽ hỏi tên chưởng quỹ rồi tới đó, nếu nàng thật sự đẹp thì ta sẽ thưởng các ngươi.

Ba tên tiểu nhân nhìn nhau vui vẻ nở nụ cười, rồi rối rít nịnh bợ.

-Đa tạ công tử, được làm việc cho công tử là vinh hạnh của bọn ta.

Bạch công tử phất tay rồi bước vào khách điếm tìm chưởng quỹ hắn giở giọng bá đạo.

-Chưởng quỹ, ta nghe nói trưa nay có mỹ nhân đến thuê phòng, hiện tại ngươi mau nói ta biết nàng đang ở đâu.

Chưởng quỹ nhíu mày, hắn không biết tên trước mặt là ai nên lạnh lùng nói.

-Xin lỗi vị khách nhân này, nếu ngươi là đến thuê phòng thì chúng ta rất hoan nghênh nhưng nếu ngươi tới tìm thông tin khách thì xin lỗi chúng ta sẽ không khai báo.

Ba tên tiểu nhân đứng phía sau, nghe tên chưởng quỹ trả lời thì tên đại ca bước lên nói.

-Ngươi có biết ngươi đang nói chuyện với ai chăng? Đây là Bạch công tử của Bạch gia tại Nam Cung thành, ngươi mau nói ra mỹ nữ ấy ở phòng nào nếu không ngươi sẽ chết.

Tên chưởng quỹ đầu đầy mồ hôi, hắn không ngờ được người này là người của Bạch gia, hắn chọc không nổi nên nhanh chóng cúi đầu.

-Xin lỗi công tử, là ta có mắt không tròng, nên đã đắc tội công tử.

Chưởng quỹ hiện tại tâm thật hoảng sợ, hắn nhanh chóng lấy ra quyển sách ghi lại thông tin khách hàng và số phòng đã thuê, hắn tìm một lúc rồi nói với Bạch công tử.

-Chẳng giấu gì Bạch công tử, khi trưa đúng là có hai mỹ nhân đã đến đây thuê phòng cùng với một nam nhân, bọn hắn thuê một phòng lớn và hai phòng nhỏ.

-Khi nãy một trong hai mỹ nữ lại đưa về một tên nam nhân khác nên ta nghĩ hai nam nhân sẽ ở hai phòng nhỏ, còn hai vị nữ nhân sẽ ở phòng lớn, hiện tại phiền công tử theo ta, ta sẽ dẫn đường cho công tử tới phòng lớn.

Bạch công tử nhìn hắn gật đầu rồi bước chân theo sau.

Tới trước cửa phòng lớn mà Lâm Thanh Phong đã thuê, tên chưởng quỹ dừng lại rồi nói với Bạch công tử.

-Đây là phòng mà bọn hắn đã thuê, hiện tại tiểu nhân xin phép cáo lui.

Bạch công tử gật đầu, hiện tại hắn cũng tin lời của ba tên tiểu nhân đã báo lại với hắn, hắn phất tay với ba tên tiểu nhân đưa ra một sấp ngân phiếu rồi nói.

-Đây là số tiền mà ta đã nói là đưa cho các ngươi, hiện tại các ngươi có thể lui xuống.

Ba tên tiểu nhân tay cầm tiền đôi mắt phát sáng rối rít cúi đầu cảm tạ rồi bắt đầu lui xuống.

Tên đại ca âm hiểm cười.

-Tiện nhân, dám đánh ta, hiện tại ngươi sẽ biết thế nào là thống khổ a.

Bạch công tử sau khi nhìn ba tên tiểu nhân đi xa, hắn âm hiểm cười cười rồi đưa tay gõ cửa.



Bên trong Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong đang ngủ, chợt Nam Cung Mị Ảnh tỉnh giấc vì tiếng gõ cửa, nàng hai mắt mông lung nhìn xung quanh.

Thấy Lâm Thanh Phong vẫn nằm một bên ngủ, Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười ngọt ngào, nàng bước xuống giường rồi mở cửa.

Mở cửa ra nàng lại thấy một người nam nhân xa lạ, hắn đang nở nụ cười dâm đãng nhìn nàng, rồi hắn nói.

-Đúng thật là mỹ nhân a, thật không uổng tiền đưa cho ba tên kia.Tên nam nhân này bước chân vào phòng, Nam Cung Mị Ảnh nhíu mày, nàng nói với vẻ mặt lạnh như băng.

-Xin lỗi, làm phiền ngươi trở ra, ta không quen biết ngươi.

Bạch công tử nghe nàng nói, nụ cười trên mặt hắn càng đậm hơn.

-Úi chà, mỹ nhân còn sinh khí? Tốt lắm, như vậy thì ta càng thích thú.

Nam Cung Mị Ảnh nghe hắn nói, nàng càng nhíu mày chặt hơn, nàng lấy ra thanh kiếm từ trong nhẫn trữ vật, lạnh lùng nói với hắn.

-Hiện tại là lần cuối cùng ta cảnh cáo ngươi, phiền ngươi ra ngoài, ta và ngươi không quen.

Bạch công tử cười cất tiếng cười lớn, Nam Cung Mị Ảnh càng lạnh thì hắn càng khoái chí, chinh phục được nữ nhân như vậy mới thích thú a.

Bạch công tử giơ tay lên, hắn nhanh chóng đánh rơi thanh kiếm của Nam Cung Mị Ảnh hắn nói.

-Mỹ nhân, ngươi là luyện khí tầng 8 nhưng ta đã là luyện khí tầng 9, ngươi không thể phản kháng được, tốt nhất là ngươi ngoan ngoãn hưởng thụ a ta không muốn tổn thương tới ngươi.

Nam Cung Mị Ảnh sắc mặt càng giận dữ hơn, nàng nhìn Bạch công tử đôi mắt tỏa ra sát khí.

Lúc này tiểu Hắc nằm kế bên cũng tỉnh dậy linh trí của nó rất cao nên nó hiểu được chuyện gì đang diễn ra, nó phát lên tiếng hú dài rồi xù lông đe dọa.

Bạch công tử càng cười lớn, hắn rất thích những nữ nhân phản kháng hắn, hắn giữ chặt tay Nam Cung Mị Ảnh rồi nở nụ cười dâm đãng hơn, rồi tiện chân đá về phía tiểu Hắc khiến nó ngậm miệng.

Trên giường Lâm Thanh Phong đang nằm ngủ, hắn bị tiếng cười của Bạch công tử này và tiếng kêu của tiểu Hắc đánh thức, hắn ngồi dậy ngáp một hơi dài rồi ánh mắt mông lung nhìn xung quanh.

Hắn nhìn ra cửa lại thấy Nam Cung Mị Ảnh ánh mắt tràn đầy sát khí nhìn về một người nam nhân lạ mặt còn tên này thì đang cầm lấy tay nàng nở nụ cười dâm đãng.

Hai mắt Lâm Thanh Phong bốc lửa, dù não tàn cũng hiểu được tình cảnh này là chuyện gì đang diễn ra a.

Lâm Thanh Phong ngồi dậy rồi bước tới chắn giữa người Bạch công tử và Nam Cung Mị Ảnh.

Bạch công tử đột nhiên bị người chắn tầm nhìn của hắn, hắn cau mày nhìn Lâm Thanh Phong hỏi.

-Ngươi là ai? Mau tránh sang một bên.
Lâm Thanh Phong lạnh nhạt nhìn hắn rồi trả lời.

-Ta là phu quân của nàng, hiện tại ngươi có thể trả lời ta tại sao ngươi lại làm phiền chúng ta? Còn nữa, đừng có tiếp tục lộ ra vẻ mặt dâm đãng nhìn với lão bà của ta, cẩn thận ta giết ngươi.

Bạch công tử nhìn về Lâm Thanh Phong hắn nở nụ cười lạnh.

-Ta là Bạch Lam, người người gọi ta là Bạch công tử, người Bạch gia, cũng là người mà người không trêu chọc nổi.

-Hiện tại ngươi tránh sang một bên, còn bằng không ta sẽ trói ngươi lại rồi bắt ngươi nhìn xem phu nhân của ngươi bị ta làm cho dục tiên dục tử.

Lâm Thanh Phong mặt tràn đầy sát khí sau khi nghe tên Bạch Lam, hắn thật không ngờ Bạch gia hết lần này tới lần khác gây sự với bọn hắn, hắn lầm bầm.

-Lại là người Bạch gia, thật sự các ngươi muốn ta diệt sát cả nhà các ngươi lắm sao? Vì sao hết lần này tới lần khác lại tới gây sự với bọn ta à?

Thở ra một hơi lấy lại bình tĩnh Lâm Thanh Phong hai mắt lạnh băng nhìn về Bạch Lam, hiện tại đối với Bạch gia hắn độ hảo cảm của hắn là số âm trừ một người Bạch Tiểu Phụng còn có thể nhìn được nên hắn quyết định đưa tên này cho Bạch Tiểu Phụng xử lý.

Lâm Thanh Phong không nhìn Bạch Lam quay đầu nói với Nam Cung Mị Ảnh.

-Lão bà ngươi vào trong rửa tay đi, tên này thì ta sẽ đem hắn giao cho Bạch Tiểu Phụng, tiểu Tuyết đi chơi cả ngày chắc hiện tại cũng tìm được hắn a.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, nàng tin tưởng Lâm Thanh Phong bước vào trong rửa tay.

Tại sao nàng tin tưởng? Đừng đùa không thấy lúc sáng trong một giây Lâm Thanh Phong có thể làm gỏi luyện khí tầng 10 hay sao? Hiện tại hắn muốn đưa tên này cho Bạch Tiểu Phụng thì tên này còn trốn được à?

Bạch Lam một bên thấy thái độ của Lâm Thanh Phong, hắn nổi giận nên đưa tay đánh về phía Lâm Thanh Phong ác độc nói.

-Tiểu tử, ngươi muốn chết thì đừng trách sao ta độc ác.

Nhưng một giây sau hắn chỉ thấy trời đất quay cuồng, một bàn tay đập vào mặt hắn khiến cả người hắn quay như chong chóng sau đó đập đầu xuống đất, hắn ngất xỉu.

Lâm Thanh Phong nói một câu lạnh lẽo với hắn.

-Ngươi nên cảm thấy mình may mắn, hiện tại ta sẽ đem ngươi giao cho Bạch Tiểu Phụng xử lý, ngươi sống chết thế nào ta mặc kệ.

Lâm Thanh Phong nói rồi mặc kệ Bạch Lam có nghe hay không, hắn nắm cổ áo Bạch Lam, xách lên như xách một con gà rồi mang Bạch Lam đến phòng của Bạch Tiểu Phụng.

Lâm Thanh Phong đi tới trước phòng của Bạch Tiểu Phụng, hắn gõ cửa.

Một lúc sau Bạch Tiểu Phụng từ bên trong bước ra nhìn thấy Lâm Thanh Phong, không biết tại sao mặt Lâm Thanh Phong lại lạnh như băng nhưng hắn cũng nhanh chóng cúi đầu.

-Ân công.

Lâm Thanh Phong gật đầu coi như là đáp lại, rồi tiện tay vứt Bạch Lam một bên rồi nói với Bạch Tiểu Phụng.

-Tên này là Bạch Lam, cũng là người của gia tộc ngươi, lúc nãy hắn muốn trói ta rồi để ta một bên nhìn hắn khiến lão bà ta dục tiên dục tử.

Nói tới đây Lâm Thanh Phong dừng một chút, rồi ánh mắt hắn tràn đầy sát khí nhìn Bạch Tiểu Phụng.

-Hiện tại ta đem hắn tới đưa cho ngươi xử trí, ngươi đừng khiến ta thất vọng mới tốt.

Nói rồi Lâm Thanh Phong không nhìn kết quả cũng không đợi Bạch Tiểu Phụng trả lời, hắn quay đầu bỏ đi.

Bạch Tiểu Phụng phát run, hắn thật sợ, sau khi nhìn thấy Lâm Thanh Phong ra tay lúc sáng, hắn thật sự sợ người ân công này.

Nhìn qua một bên Bạch Lam vẫn đang còn nằm hôn mê Bạch Tiểu Phụng trước tiên phế hắn, đợi hắn tỉnh lại rồi sẽ hỏi chuyện.

….Hết Chương 27….

Chương 28: Ta là một người nhân từ

Bạch Lam mở mắt, hắn ôm đầu, trí nhớ của hắn có chút hỗn loạn, môt lúc sau hắn dần tỉnh táo, mông lung nhìn xung quanh, chỉ thấy đây là một căn phòng xa lạ, bỗng có một giọng nói vang lên bên tai hắn.

-Bạch Lam hiện tại ngươi đã tỉnh, ngươi có thể nói với ta chuyện gì đang xảy ra a.

Bạch Lam quay đầu về phía giọng nói phát ra, chỉ thấy một người nam nhân đang ngồi đó, tay cầm chén trà từ từ uống.

Trong nháy mắt Bạch Lam biết được người này là ai, hắn là mục tiêu trong chuyến đi này của Bạch Lam - Bạch Tiểu Phụng, Bạch Lam nhìn hắn với vẻ mặt cười gằn rồi nói.

-Tốt lắm Bạch Tiểu Phụng, hiện tại ngươi xuất hiện là để ta bắt ngươi đem về gia tộc phục mệnh a.

Bạch Tiểu Phụng buông xuống chén trà, cười lạnh nhìn Bạch Lam hắn nói.

-Bạch Lam, hiện tại ngươi đã bị ta phế hết tu vi thì làm sao có thể bắt được ta? Còn nữa ngươi đừng mong chờ bọn người đi theo ngươi sẽ cứu ngươi bởi vì bọn chúng đã bị ân công xử lý sạch lúc sáng rồi.

Bạch Lam nghe Bạch Tiểu Phụng nói, hắn không tin nên chỉ nở nụ cười lạnh.

-Ngươi cũng đừng lừa ta làm gì, ngươi nghĩ ta sẽ tin sao?

Bạch Tiểu Phụng che trán, hắn thở ra một hơi cũng lười giải thích với Bạch Lam, nếu Bạch Lam đã muốn chết thì hắn cũng không muốn nói nhiều.

Bạch Tiểu Phụng lấy thương từ nhẫn trữ vật rồi tiện tay cho Bạch Lam một thương ngang cổ.

Bạch Lam vẻ mặt không dám tin, hắn không thể tin được là Bạch Tiểu Phụng thật sự giết hắn, tới khi chết mắt hắn vẫn mở to nhìn chằm chằm Bạch Tiểu Phụng.

Bạch Tiểu Phụng ánh mắt lạnh băng, Bạch Lam là một trong những tay chân của Bạch Ngọc Lâu, cũng là một tên tội lỗi chồng chất nên Bạch Tiểu Phụng cũng không nương tay.

Nhìn về thi thể của Bạch Lam, Bạch Tiểu Phụng thu vào nhẫn trữ vật, rồi đi khỏi U Ám thôn, hắn vứt thi thể của Bạch Lam ở một nơi rồi quay trở về khách điếm.

Nhìn phòng cạnh bên còn sáng đèn, Bạch Tiểu Phụng nhớ lại, Nam Cung Tuyết đã nói với hắn Lâm Thanh Phong sẽ ở phòng này nên hắn bước tới gõ cửa.

Một lúc sau, cũng không ai ra mở cửa, Bạch Tiểu Phụng gãi đầu rồi lên tiếng.

-Ân công a, người có ở trong phòng không? Hiện tại ta có thể vào chứ?

Vẫn không có tiếng trả lời, Bạch Tiểu Phụng đứng bên ngoài gãi đầu hắn nghĩ nghĩ một chút rồi mở cửa bước vào.

Bạch Tiểu Phụng nhìn xung quanh một chút, trong phòng không có ai, hắn gãi đầu rồi tiến đến thồi tắt ngọn đèn cầy còn đang chiếu sáng, sau đó quay đầu bước ra.

Hắn bước tới cửa thì bên trong Nam Cung Tuyết đang nằm phủ chăn kín đầu cũng phát lên một tiếng rên yêu kiều, rồi trong cơn mê ngủ nàng kéo chăn xuống một chút rồi xoay người lộ ra cánh tay trắng ngần đầy vết sẹo.

Một bên Bạch Tiểu Phụng bước ra khỏi cửa nghe tiếng rên của Nam Cung Tuyết hắn đứng hình, rồi quay đầu nhìn về giường ngủ.

Trên giường ngủ Nam Cung Tuyết đang nằm đó, nàng lộ ra cánh tay trắng ngần đầy sẹo cũng được Bạch Tiểu Phụng nhìn thấy, hắn có chút say mê sau khi nghe tiếng rên nhẹ của Nam Cung Tuyết.

Nhưng nhìn tới cánh tay đầy sẹo của Nam Cung Tuyết hắn cũng bình tĩnh lại, hắn thầm nghĩ một chút, hắn cũng biết nàng là tiểu thư của Nam Cung gia thì làm sao có thể mang trên người nhiều vết sẹo như vậy?

Chỉ có một cách giải thích duy nhất đó là trên đường bị truy sát thì nàng bị thương nên mới mang theo đầy sẹo.

Bạch Tiểu Phụng nghĩ thêm chút nữa, hắn lẩm bẩm.

-Nam Cung Mị Ảnh che chở nàng như vậy mà nàng còn mang theo nhiều sẹo như vậy thì Nam Cung Mị Ảnh còn màng theo bao nhiêu vết sẹo?



-Nam Cung Mị Ảnh lại là lão bà của Lâm Thanh Phong, thì làm sao Lâm Thanh Phong lại không biết?

-Mấy ngày qua nhìn cách Lâm Thanh Phong nâng niu hai tỷ muội Nam Cung gia như vậy thì hắn thật sẽ trả thù Bạch gia a.

Bạch Tiểu Phụng không nhìn nữa, hắn quyết định bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại ngẩng đầu nhìn trời đêm thở dài.-Với khả năng của Lâm Thanh Phong lần này Bạch Ngọc Lâu thật sự đá phải miếng sắt, Bạch gia sẽ bị đào ra một lớp da a, không biết lão tổ có thể chống nổi cơn thịnh nộ của hắn hay không?

Bạch Tiểu Phụng thở dài lắc đầu, bỗng có một giọng nói vang lên bên tai hắn.

-Ngươi thật sự rất may mắn, nếu lúc đó ngươi bước tới gần tiểu Tuyết thì ta không ngại tiễn ngươi đi gặp Bạch Lam.

Bạch Tiểu Phụng toàn thân da gà nổi lên, hắn nhìn về phía giọng nói phát ra, Lâm Thanh Phong đang đứng đó, vẻ mặt lạnh như băng nhìn về phía hắn.

Bạch Tiểu Phụng thở phào một hơi, hắn nở nụ cười khổ rồi nói với Lâm Thanh Phong.

-Ân công, ta đã giải quyết Bạch Lam, hiện tại ta thay mặt gia gia bảo đảm rằng sẽ trợ giúp ngươi đối phó với Bạch Ngọc Lâu.

Lâm Thanh Phong vẻ mặt vẫn lạnh như băng nhìn Bạch Tiểu Phụng, hắn gật đầu rồi nói.

-Chuyện của Bạch Lam ta cũng biết được một ít, ngươi đã làm rất tốt hiện tại ngươi có thể về nghỉ ngơi, trưa mai sau khi lấy đồ đặt may thì chúng ta sẽ lên đường.

Dừng một chút Lâm Thanh Phong lại nói với Bạch Tiểu Phụng.

-Hiện tại ta có việc nên sẽ ra ngoài một chút, ngươi ở nơi này tiện thể bảo vệ tiểu Tuyết cùng Mị Ảnh được chứ?

Bạch Tiểu Phụng gật đầu rồi quay về phòng.

Thấy Bạch Tiểu Phụng đã bước vào phòng, ánh mắt của Lâm Thanh Phong hiện ra sát khí, hắn đi tìm chưởng quỹ để hỏi chút chuyện, hắn không tin là Bạch Lam có thể tự mình mò tới đây.

Nhìn ánh mắt lạnh băng đầy sát khí của Lâm Thanh Phong chưởng quỹ tin chắc nếu hiện tại hắn không nói thì hắn sẽ không nhìn thấy mặt trời ngày mai.

Bọn ba người tiểu nhân dẫn Bạch Lam đến cũng khá nổi danh ở U Ám thôn nên chưởng quỹ biết bọn hắn, nói cho Lâm Thanh Phong một ít tin tức về bọn hắn, chưởng quỹ nghĩ bọn hắn sau khi nhận được tiền sẽ đến kỹ viện nên cũng nói cho Lâm Thanh Phong biết.

Lâm Thanh Phong gật đầu, bước chân ra khỏi khách điếm hắn lẩm bẩm.

-Dám đánh chủ ý tới người nhà của ta, các ngươi đây là muốn chết.

Một bên khác, ba tên tiểu nhân đang ở trong một kỹ viện, sau khi nhận được tiền từ Bạch Lam, bọn hắn rút lui rồi đến kỹ viện gọi ba người đàn bà để tận hưởng khoái lạc.Tiếng rên yêu kiều của nữ nhân vang ra từ ba căn phòng, khiến người nghe cảm thấy xấu hổ.

Lâm Thanh Phong hai mắt lạnh như băng đứng trước một phòng, hắn mở cửa bước vào.

Người nữ nhân đang lên đỉnh thì thấy Lâm Thanh Phong, nàng giật mình hét lớn khiến tên nam nhân phía dưới giật mình, hắn nhìn về cửa thì thấy Lâm Thanh Phong đang đứng đó, hắn hét lớn.

-Tiểu tử, cút ngay đừng ảnh hưởng Tam gia chơi đùa.

Lâm Thanh Phong gật đầu cười lạnh nhìn hắn rồi nói.

-Vậy ra ngươi là Tam đệ a? Vậy làm phiền ngươi đi theo ta a.

Nói xong, không để cho tên tam đệ này phản ứng, Lâm Thanh Phong đã ra tay đánh ngất hắn rồi lôi ra khỏi phòng.

Một lúc sau trên tay Lâm Thanh Phong nắm tóc ba nam nhân lôi ra khỏi kỹ viện, mặc cho bọn hắn kêu la nhưng Lâm Thanh Phong mặt lạnh như băng vẫn nắm tóc kéo bọn hắn.

Lâm Thanh Phong một đường kéo bọn hắn ra khỏi U Ám thôn, đến một khu vực vắng người Lâm Thanh Phong tiện tay vứt bọn hắn một bên ánh mắt lạnh lùng nhìn về ba người.

Hiện tại ba tên này thật sợ hãi, người trước mặt này lại đi tìm bọn hắn, nghĩ về Bạch Lam một chút thì bọn hắn cũng hiểu được rằng ngay cả Bạch Lam chắc cũng không thoát khỏi ma chưởng a.

Lâm Thanh Phong đứng một bên nhìn bọn hắn lo sợ, hắn nói.

-Các ngươi rất khá, dám động đến gia đình của ta, thì ta sẽ không tha thứ, hiện tại nếu giết các ngươi thì sẽ thoải mái cho bọn ngươi quá.

-Nhưng ta là một người nhân từ, ta đảm bảo các ngươi sẽ không chết ngay mà sẽ từ từ hưởng thụ nỗi thống khổ đến lúc chết.

Nói rồi Lâm Thanh Phong bước lại gần ba người, chân hắn từ từ nghiền nát mệnh căn của ba người khiến ba người khóc thét van xin.

-Xin người tha cho bọn ta, bọn ta biết sai rồi, bọn ta sẽ không dám nữa.

Lâm Thanh Phong nghe bọn hắn nói, hắn lắc đầu.

-Từ lúc các ngươi dám đánh chủ ý tới tiểu Tuyết thì số mệnh đã định sẵn các ngươi sẽ chết, nên hiện tại dù các ngươi van xin ta, ta cũng không tha thứ.

Nói rồi Lâm Thanh Phong bắt đầu dùng chân đạp nát tay chân ba người bọn hắn, Lâm Thanh Phong làm rất chậm rãi, hắn đạp từ từ cho đến nát từng khúc xương tay xương chân của ba người.

Ba tên tiểu nhân này thống khổ van xin, sau đó lại chuyển sang chửi rủa.

-Ngươi là ác ma, ngươi chết cũng không được siêu sinh.

Nhưng Lâm Thanh Phong không trả lời bọn hắn, sau khi nghiền nát tất cả phần xương tay xương chân của ba người, hắn bắt đầu đạp đến phần xương ngực, Lâm Thanh Phong lực đạo khống chế rất tốt, hắn đạp nát từng chiếc xương lồng ngực của ba người nhưng không làm ảnh hưởng đến nội tạng.

Nhìn ba người nhão nhoẹt nằm trên đất vì không có khung xương chống đỡ, Lâm Thanh Phong rốt cục dừng chân, hiện tại ba người cũng không còn sức để rên la nữa rồi.

Lâm Thanh Phong dừng một chút, hắn lại lấy từ nhẫn trữ vật ra một thanh chủy thủ, hắn mở miệng ba người sau đó cắt lưỡi bọn hắn.

Lâm Thanh Phong tiếp tục cầm chủy thủ mổ ra phần ngực của ba người rồi cắt một phần vách ngăn của tim vứt sang một bên cùng với thanh chủy thủ, nhìn ba người hắn nói.

-Hiện tại các ngươi có thể nằm đó rồi hưởng thụ chờ đợi tử vong đến, ta thật sự là một người nhân từ a.

Bỏ mặc ba người đang nằm đó Lâm Thanh Phong quay đầu bước về khách điếm.

….Hết Chương 28…..

Chương 29: Thể hiện một chút

Lâm Thanh Phong toàn thân đầy máu bước về khách điếm, sát khí của hắn cũng từ từ nhẹ bớt, hắn trước tiên tìm tới chưởng quỹ hắn nói.

-Phiền phức chưởng quỹ, có thể cho ta mượn phòng tắm không? Hiện tại ta muốn tẩy rửa một chút.

Nhìn toàn thân Lâm Thanh Phong, chưởng quỹ mồ hôi lạnh toát ra, hắn cũng hiểu được số phận của ba tên tiểu nhân kia rồi.

Hắn nhanh chóng gật đầu, nói với Lâm Thanh Phong.

-Được chứ, khách nhân mời theo ta.

Chưởng quỹ dẫn đường cho Lâm Thanh Phong đi đến phòng tắm rồi hắn vội vàng cáo lui.

Lâm Thanh Phong thay ra bộ y phục đã nhiễm đầy máu của ba tên tiểu nhân, hắn bước vào phòng tắm, cọ rửa sạch sẽ toàn thân rồi lại lấy một bộ y phục mới từ trong valy đặt trong nhẫn trữ vật mặc vào.

Hắn bước ra khỏi phòng tắm, đến khi cảm nhận được sát khí trên người biến mất thì hắn mới quay về phòng.

Lúc này phòng vẫn đang sáng đèn, Lâm Thanh Phong nở nụ cười, mở cửa bước vào.

Nam Cung Mị Ảnh vẫn ngồi đợi hắn trở về.

Thấy Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh vui vẻ đứng dậy tiếp đón, nàng ôm lấy hắn không nói gì.

Xoa đầu Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong cười nói.

-Lão bà a, lúc nãy ta ra ngoài một chút thấy chợ đêm rất nhộn nhịp, chúng ta đã ngủ cả buổi chiều hiện tại đi ra ngoài dạo chơi một chút a.

Nam Cung Mị Ảnh ôm hắn gật đầu, hai người dắt tay nhau rồi đi ra khỏi khách điếm, trong phòng tiểu Hắc vẫn đang nằm ngủ nên hai người bỏ mặc nó ngủ mà không gọi dậy.

Mặc dù là giữa đêm nhưng chợ đêm của U Ám thôn rất nhộn nhịp, người người vẫn vui vẻ dạo chơi.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh tay trong tay dạo chơi khắp nơi.

Đi ngang qua một tiệm bán đồ trang sức, Lâm Thanh Phong dừng lại nhìn một chút rồi hắn mua một cặp nhẫn đẹp đẽ, giống hệt nhau một cái đeo lên tay hắn, cái còn lại hắn đeo lên tay của Nam Cung Mị Ảnh.

Nam Cung Mị Ảnh sững sờ một chút, nàng đỏ mặt cúi đầu, nụ cười của nàng kéo dài tới tận mang tai, phu quân của nàng lại tặng lễ vật cho nàng, trong lòng nàng rất vui vẻ.

Lâm Thanh Phong cũng nhìn nàng rồi nở nụ cười, hắn tiếp tục nắm tay nàng cả hai đi dạo khắp chợ.

Chợ đêm bán rất nhiều món ăn đủ loại khác nhau, nên chỉ cần nơi nào bọn hắn đi qua, nhìn thấy không tệ đều thử một chút.

Dạo quanh chợ một vòng chợ thì bọn hắn cũng muốn trở về, hiện tại Nam Cung Mị Ảnh no căng bụng mà Lâm Thanh Phong cũng không khác là bao.

Trên đường về bọn hắn mua một cây trâm cho Nam Cung Tuyết, rồi Lâm Thanh Phong lại nắm tay dắt Nam Cung Mị Ảnh ra khỏi U Ám thôn, xung quanh thôn rất ít cây cao, ánh trăng rất sáng, nên hắn muốn cùng Nam Cung Mị Ảnh ngắm trăng.

….

Ánh trăng treo trên cao, từng cơn gió thổi qua khiến cỏ cây phát ra tiếng xào xoạt.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đang cùng nhau nhìn ngắm trăng sáng.

Vòng tay ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh vào lòng, Lâm Thanh Phong nói.

-Cảm giác ngắm trăng, ôm lão bà lúc nào cũng thoải mái a.

Nằm trong lòng hắn Nam Cung Mị Ảnh xấu hổ, nàng nói.

-Cũng không phải là lần đầu a, cần gì phải nói như vậy chứ?



Lâm Thanh Phong cười cười nhìn Nam Cung Mị Ảnh trong lòng mình, hắn nói.

-Lão bà a, ở nơi của ta, việc mà một nam nhân trao cho nữ nhân một chiếc nhẫn cũng giống như là lễ vật định tình a.

-Hiện tại nàng chấp nhận đeo trên tay lễ vật định tình của ta thì cũng không muốn tháo xuống à.
Nghe lời của Lâm Thanh Phong, mặt Nam Cung Mị Ảnh càng đỏ hơn, nàng ngọt ngào nói với hắn.

-Làm sao có thể tháo xuống? Đây là lễ vật của phu quân tặng thì làm sao tháo xuống à.

Lâm Thanh Phong cười một tiếng, rồi hắn nói với nàng.

-Ngày mai sau khi chúng ta lấy y phục thì lại tiếp tục lên đường về Nam Cung thành chứ?

Nam Cung Mị Ảnh nghĩ nghĩ rồi nói.

-Không được, chúng ta phải quay lại U Ám sâm lâm để tìm vị tiền bối kia. Không có hắn chúng ta không thoát khỏi sự truy sát của Bạch Ngọc Lâu a.

Lâm Thanh Phong bất đắc dĩ xoa trán, hắn cười khổ.

-Ta đã nói với nàng vị “Tiền bối” mà các nàng nói đó là ta à, ta không nhất thiết phải lừa các nàng a.

Nam Cung Mị Ảnh ánh mắt nửa tin nửa ngờ nhìn Lâm Thanh Phong, một phần nàng tin tưởng phu quân sẽ không lừa nàng, nhưng một phần khác lại không thể tin.

Nhìn ra ánh mắt nghi ngờ của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong bất đắc dĩ xoa trán, hắn nói với nàng.

-Lúc trước hai nàng thấy dư chấn về uy lực của vị tiền bối đó, vậy ngày hôm trước hai nàng có phát hiện rằng có người đốt lửa a?

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, nàng cũng nhớ đến là trước đó có người nhóm lửa, loại cây của U Ám sâm lâm rất kì lạ, mỗi khi nhóm lửa thì mùi hương sẽ bay rất xa.

Thấy nàng gật đầu, Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.

-Người đó là ta, trước đó ta mới đến đây, lo sợ nước hồ không sạch sẽ nên ta muốn đun sôi một ít để dùng làm nước uống.

-Nhưng sau đó thì một đoàn thú bao vây ta, ta cũng hoảng sợ rồi bỏ chạy, nhưng cũng chính lúc đó ta phát hiện ra khí lực của ta rất lớn, ngày hôm sau ta muốn thử một chút rồi kết quả lại lan đến chỗ hai nàng.

Nam Cung Mị Ảnh một mặt mộng bức, não nàng đang cấp tốc xoay chuyển, phải biết rằng lúc vừa gặp nàng Lâm Thanh Phong chỉ là một người phàm, còn chưa tu luyện a, chỉ là người phàm mà lại có khí lực như vậy?

Nam Cung Mị Ảnh vạn lần không tin, nàng tiếp tục lắc đầu.

Lâm Thanh Phong cũng hết cách, nhưng lúc này đầu hắn linh quang lóe lên, hắn lấy cái nồi và cái valy từ trong nhẫn trữ vật ra rồi hỏi Nam Cung Mị Ảnh.

-Cái nồi này, cái valy cùng với vài món đồ đã cùng ta đi đến nơi này nên bọn chúng cũng có vài đặc điểm khác biệt á.

Nói rồi hắn giơ lên cái nồi, dùng sức đập nhẹ xuống đất một cái, thì mặt đất nứt toác oanh ra một cái hố sâu đường kính vài chục trượng.Nam Cung Mị Ảnh một mặt mộng bức đứng một bên nhìn cảnh này, nàng lấy tay nhèo đùi một cái, thật sự là rất đau chứng tỏ nàng không nằm mơ.

Một bên khác Lâm Thanh Phong lấy ra vài bộ y phục hắn đưa tới trước mặt Nam Cung Mị Ảnh rồi nói.

-Những bộ y phục này cùng với hai bộ mà ta đưa các nàng lúc trước cũng cùng ta xuyên qua, chúng rất nhẹ nhưng khả năng phòng ngự của chúng không yếu chút nào à, không tin nàng có thể dùng kiếm chém thử một nhát.

Nam Cung Mị Ảnh một mặt mộng bức, nàng máy móc lấy từ trong nhẫn trữ vật ra thanh Hàn Băng Kiếm mà Lâm Thanh Phong đã đưa, rồi vung tay chém thật mạnh vào bộ y phục trước mặt.

Một tiếng “kengggggggg” thanh thúy vang lên, thanh kiếm trong tay nàng phát ra tiếng “ông…ông…” ngoài ra dư chấn còn khiến nàng run tay buông kiếm.

Nhìn thanh Hàn Băng Kiếm nằm trên mặt đất, Nam Cung Mị Ảnh tròn mắt, lại cầm lấy bộ y phục lên nhìn, nơi mà nàng dùng sức chém vào một đạo vết xước cũng không có, lúc này nàng mới hoàn toàn tin lời của Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong lắc tay một chút rồi cười cười nói với Nam Cung Mị Ảnh.

-Hiện tại tin a? Ta không cần thiết gạt nàng.

Nói rồi hắn chỉ tay về cái nồi và cái valy.

-Cái nồi này cùng với cái valy theo ta tới đây nên bọn chúng rất cứng cáp và đặc biệt là rất nặng, nên các nàng có cố hết sức cũng không cầm nổi.

Nam Cung Mị Ảnh nghe hắn nói, nàng trầm mặc một chút rồi nở nụ cười.

Nếu phu quân của nàng thật sự mạnh như vậy thì nàng cần gì phải lo nghĩ nhiều?

Mọi việc cứ giao hết cho hắn, hắn sẽ thay nàng giải quyết tất cả phiền phức.

Nở nụ cười ngọt ngào nhìn về Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh ôm chầm lấy hắn mắt nàng có chút đỏ lên.

Nàng từng trông mong từng ngày, có người xuất hiện để bảo vệ nàng, nhưng rồi Lâm Thanh Phong xuất hiện mặc dù biểu hiện của hắn rất xuất sắc nhưng kẻ thù quá mạnh nàng vẫn không thể yên tâm.

Nhưng lúc này hắn nói cho nàng biết bí mật của chính hắn, thực ra hắn rất mạnh, thực sự mạnh, mạnh hơn kẻ địch của nàng nhiều lắm khiến nàng hoàn toàn yên tâm không cần lo lắng tất cả.

Nam Cung Mị Ảnh ôm lấy Lâm Thanh Phong, nàng không nói gì, Lâm Thanh Phong ngồi xuống ôm nàng vào lòng, một lúc sau… nàng ngủ.

Nhìn Nam Cung Mị Ảnh ngủ trong lòng mình, Lâm Thanh Phong cười khổ, sao lúc nào cũng kết thúc theo cách này?

Mặc dù hắn cũng rất thích lão bà nằm trong lòng mình yên tâm ngủ, nhưng ít ra cũng phải hôn hắn một cái rồi ngủ cũng được a?

Thở dài một hơi, hắn cầm lấy y phục kế bên, đắp lên cho Nam Cung Mị Ảnh rồi hắn ngồi đó ôm nàng suốt đêm.

Giấc ngủ này của Nam Cung Mị Ảnh kéo dài tới tận trời sáng, lần này thật sự nàng không lo nghĩ chuyện gì nữa, vì nàng biết nếu có bất cứ rắc rối nào tiến đến thì phu quân của nàng sẽ gánh cho nàng.

Ánh sáng mặt trời chiếu rọi vào khuôn mặt của Nam Cung Mị Ảnh khiến nàng thức giấc, mở mắt nhìn thấy mình vần nằm trong vòng tay của phu quân, còn hắn vẫn ngồi một chỗ mỉm cười nhìn mình.

Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười ngọt ngào, nàng đưa bàn tay lên mặt Lâm Thanh Phong, nhìn thật kỹ khuôn mặt của hắn, nàng thầm nói.

-Đây là phu quân của mình, là người mà mình sẽ gửi gắm bản thân suốt đời.

Lâm Thanh Phong cười với nàng rồi nói.

-Sớm a, lão bà.

Nam Cung Mị Ảnh cũng cười nói.

-Sớm a, lão công.

Rồi nàng trao hắn một nụ hôn nồng thắm.

…..Hết chương 29…..

Chương 30: Bại gia tử

U Ám thôn buổi sáng.

Buổi sáng tại U Ám thôn rất nhộn nhịp, từng dòng người hối hả qua lại.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong trở lại U Ám thôn, hai người muốn mua một chút điểm tâm cho Nam Cung Tuyết cùng tiểu Hắc, còn về phần Bạch Tiểu Phụng? Haha quên đi.

Bạch Tiểu Phụng là người Bạch gia hiện tại Lâm Thanh Phong chưa giết hắn, còn cho hắn đi cùng về Nam Cung thành thì hắn phải tạ ơn trời đất rồi, nói gì tới mua điểm tâm cho hắn?

Hai người dạo quanh chợ một lúc, mua về vài cái bánh bao và một phần sữa bò, tiểu Hắc mới sinh ra và vẫn còn nhỏ, Lâm Thanh Phong không biết sẽ cho nó ăn gì nên hắn quyết định mua sữa cho nó.

Đi dạo một chút, thì hai người tới cửa tiệm mà hôm qua Lâm Thanh Phong đặt may y phục.

Ông chủ cửa tiệm vui vẻ đón tiếp, hắn đưa Lâm Thanh Phong đi xem những bộ y phục mà hôm qua Lâm Thanh Phong đã đặt may, nhìn thấy những bộ y phục đã được may xong Lâm Thanh Phong gật đầu.

Trả nốt số tiền còn lại cho ông chủ, hai người mới quay về khách điếm.

Hai người về tới khách điếm, bước vào phòng lớn thì tiểu Hắc vẫn còn đang nằm ngủ, tiểu Hắc ngủ rất say, nó nằm ngửa người phơi bụng, miệng chảy nước miếng, lỗ mũi còn có một cái bong bóng.

Nhìn dáng ngủ mê của tiểu Hắc, Nam Cung Mị Ảnh che miệng cười khúc khích, nữ nhân rất thích những động vật nhỏ, nàng cũng không ngoại lệ.

Lâm Thanh Phong khóe miệng giật giật, hắn gãi đầu một cái rồi tiến lại gần tiểu Hắc.

Hắn dùng tay lay tiểu Hắc một chút, nhưng chỉ thấy tiểu Hắc dùng chân sau gãi gãi một cái rồi lại lăn ra ngủ.

Lâm Thanh Phong cười khổ nhìn về Nam Cung Mị Ảnh, thấy nàng cũng lắc đầu, chống cằm suy tư một chút, Lâm Thanh Phong nở nụ cười gian xảo.

Hắn cầm lấy phần sữa bò đã mua cho tiểu Hắc, nhìn về cái miệng mở to còn đang chảy nước miếng, hắn đổ vào miệng tiểu Hắc một ít sữa sau đó nhanh tay để lại sữa lên bàn, mặt quay ra cửa nhìn trời.

Tiểu Hắc đang nằm ngủ, bỗng dưng bị sữa đổ vào miệng khiến nó bị sặc, nó tỉnh dậy ho sặc sụa vài cái rồi một mặt mộng bức nhìn xung quanh.

Chỉ thấy Lâm Thanh Phong hai tay chắp sau đít ngẩng mặt nhìn trời, còn Nam Cung Mị Ảnh một bên che miệng cười khúc khích.

Tiểu Hắc vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nó vẫn một mặt mộng bức nhìn về Nam Cung Mị Ảnh.

Nhìn vẻ mặt mộng bức của tiểu Hắc, Nam Cung Mị Ảnh ôm bụng cười, nàng thật sự không chịu nổi, cười một lúc rồi nàng cầm phần sữa bò đem đến trước mặt tiểu Hắc.

Tiểu Hắc ngửi ngửi một chút rồi quay mặt đi không để ý đến phần sữa, rồi nó lại chạy tới trước mặt Lâm Thanh Phong đưa mũi ngửi ngửi nhẫn trữ vật của hắn.

Thấy hành động của tiểu Hắc, Lâm Thanh Phong gãi đầu, nghĩ một chút rồi hỏi.

-Tiểu Hắc a, ngươi muốn ăn thứ có trong nhẫn trữ vật của ta?

Tiểu Hắc nghe hắn nói thì nhanh chóng gật đầu, miệng chảy nước miếng.



Lâm Thanh Phong không hiểu, hắn nhìn trong nhẫn trữ vật một chút, chỉ có hai quyển công pháp, một cái nồi, một cái valy đựng vài bộ y phục, một con dao xếp nhỏ và một đống đá xếp một góc mà hắn nghĩ là linh thạch.

Lâm Thanh Phong quyết định lấy ra một viên đá đưa tới trước mặt tiểu Hắc, tiểu Hắc nhanh nhẩu vẫy đuôi, miệng chảy nước miếng trông như rất thèm viên đá trước mặt.

Nhìn thấy biểu hiện của tiểu Hắc thì Lâm Thanh Phong gật đầu rồi vứt viên đá cho tiểu Hắc.Tiểu Hắc nhanh chóng nuốt cả viên đá vào bụng rồi nằm ngửa ra ôm bụng nhắm mắt lại ngủ.

Một bên Nam Cung Mị Ảnh trợn mắt nhìn tất cả, tay nàng run run chỉ về Lâm Thanh Phong, nàng vừa thấy gì? Phu quân nàng lấy ra linh thạch, mặc dù không biết linh thạch phẩm cấp như thế nào nhưng đó là linh thạch, sau đó ném cho tiểu Hắc ăn.

Theo nàng biết được thì có ba loại phẩm cấp linh thạch lần lượt là Hạ, Trung, Thượng, linh thạch Trung phẩm nàng cũng đã từng thấy khi còn nhỏ cha nàng đã mua về một viên và được giao cho lão tổ sử dụng, còn cha nàng chỉ được dùng linh thạch hạ phẩm, về phần linh thạch thượng phẩm nàng chỉ được nghe nói chứ chưa từng thấy.

Nhưng cho dù mua được một viên linh thạch Trung phẩm thì gia tộc nàng cũng trả ra một cái giá không nhỏ, linh thạch Hạ phẩm gia tộc nàng cũng không có nhiều, chỉ có gần mười viên để ban thưởng cho các thành viên gia tộc.

Nam Cung Mị Ảnh giọng nói có chút run run, nàng hỏi Lâm Thanh Phong.

-Phu quân, vừa rồi chàng cho tiểu Hắc ăn cái gì?

Lâm Thanh Phong nhìn nàng một chút, rồi hắn lấy từ nhẫn trữ vật ra một viên đưa cho Nam Cung Mị Ảnh.

Tiếp nhận viên đá mà Lâm Thanh Phong đưa, Nam Cung Mị Ảnh run tay, hiện tại nàng xác định đây chính là linh thạch mà còn là một viên linh thạch Trung phẩm, nàng nói với Lâm Thanh Phong.

-Chàng cho tiểu Hắc ăn linh thạch???? Còn là linh thạch Trung phẩm?

Lâm Thanh Phong nghe nàng hỏi, hắn chỉ cười cười gật đầu. Hắn biết tên tu sĩ lúc trước gặp thuộc một cấp độ khá cao, tuy không biết cao như thế nào nhưng chắc chắn là cao hơn Nam Cung Mị Ảnh, vì thế đồ vật tên ấy mang theo thì sao lại tầm thường?

Nam Cung Mị Ảnh nhìn thái độ của Lâm Thanh Phong nàng thở dài tiếp tục nói.

-Phu quân không biết giá cả của linh thạch cao như thế nào sao? Một viên linh thạch Hạ phẩm có thể bán với giá 1000 kim phiếu, một viên linh thạch Trung phẩm có thể đổi được mười viên linh thạch Hạ phẩm nhưng cũng không có người nào muốn đổi a.

Lâm Thanh Phong nghe nàng nói, hắn gật đầu rồi cười không có vẻ gì ngạc nhiên, hắn biết được linh thạch vật này cho dù ở thế giới nào cũng là một vật tốt, giá cả rất cao nhưng đó là đối với những tu sĩ cảnh giới thấp.

Còn đối với những tu sĩ cảnh giới cao, thì linh thạch được coi là một loại tiền tệ để giao dịch, còn có thể bổ sung linh lực, hiện tại dù cảnh giới của Lâm Thanh Phong không cao nhưng tầm mắt của hắn rất cao, linh thạch vật này đối với hắn cũng chỉ là một loại tiền tệ để tiêu xài.

Nếu tiểu Hắc có thể ăn linh thạch thì chứng minh nó không phải là một con “chó” tầm thường, nếu dùng linh thạch để nuôi một con “chó” không tầm thường từ khi còn nhỏ thì tới khi lớn lên nó sẽ là một sủng vật với lực chiến không tệ thì cần gì phải tiếc?Nhìn vẻ mặt Lâm Thanh Phong không chút nào để ý, Nam Cung Mị Ảnh cũng thở dài rồi nàng không tiếp tục nói.

Lâm Thanh Phong cười cười rồi nói với Nam Cung Mị Ảnh.

-Lão bà cũng không cần phải lo lắng, những linh thạch này là do ta trong lúc nhặt được tiểu Hắc thu được, nên hiện tại ta dùng để nuôi lớn tiểu Hắc cũng không tiếc.

Dừng một chút hắn lại nói.

-Nàng cũng có thể nghĩ thử, hiện tại tiểu Hắc còn nhỏ nhưng có thể nuốt được linh thạch Trung phẩm, nếu chúng ta nuôi nó lớn lên thì nó sẽ có lực chiến như thế nào a?

Nam Cung Mị Ảnh nghe Lâm Thanh Phong, nàng muốn nói gì đó nhưng rồi nàng cũng không nói.

Lâm Thanh Phong cười cười xoa đầu nàng, rồi hắn nói tiếp.

-Được rồi, linh thạch của ta hiện tại rất nhiều nên nàng cũng không cần lo lắng, nàng đi kêu tiểu Tuyết dậy ăn điểm tâm đi, bánh bao chúng ta mua về cũng muốn nguội rồi à, ăn xong chúng ta lại tranh thủ lên đường về Nam Cung thành.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, theo lời Lâm Thanh Phong đi đánh thức Nam Cung Tuyết.

Nhìn bóng lưng của Nam Cung Mị Ảnh đi xa, lúc này Lâm Thanh Phong mới lộ ra vẻ mặt đau khổ nhìn tiểu Hắc, hắn lầm bầm nói.

-Thật sự là một tên phá gia a, hiện tại còn nhỏ đã muốn một viên linh thạch Trung phẩm cho bữa sáng thì sau này lớn lên thì cần bao nhiêu viên cho đủ à.

-Nếu là một tên đại gia thì có thể sẽ nuôi nổi nhưng hiện tại ta không phải là đại gia à.

-Thật sự là một tên bại gia tử a.

Lâm Thanh Phong hiện tại trong lòng đang nhỏ máu, hắn thật sự tâm muốn chết cũng có rồi, lúc nãy hắn chỉ giả vờ cho Nam Cung Mị Ảnh coi thôi, nhìn vào đống linh thạch còn trong nhẫn trữ vật, hắn ngẩng đầu nhìn trời thở dài.

Một lúc sau, Nam Cung Mị Ảnh dẫn theo Nam Cung Tuyết trở về, cả ba người dùng xong điểm tâm thì Lâm Thanh Phong đứng dậy nói.

-Được rồi, hiện tại điểm tâm đã ăn xong, chúng ta cũng không còn việc gì phải ở đây, nên tìm Bạch Tiểu Phụng rồi bắt đầu hướng tới Nam Cung thành thôi.

Nhìn hai nàng không có ý kiến gì Lâm Thanh Phong gật đầu, thu dọn một chút đồ mà hôm qua Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết đã mua vào nhẫn trữ vật thì ba người đi tìm Bạch Tiểu Phụng.

Bạch Tiểu Phụng thức dậy từ sáng sớm, hắn cũng không có đồ vật gì để thu dọn nên khi ba người Lâm Thanh Phong tới tìm thì hắn cũng gật đầu lên đường.

Rời khỏi U Ám thôn, Lâm Thanh Phong quyết định mua một chiếc xe ngựa để tiện việc di chuyển.

Mặc dù hiện tại hắn chưa được tính là phú hào, đại gia nhưng tiền của hắn cũng không ít à, tại sao lại không mua một chiếc xe ngựa mà lại muốn đi bộ?

Dù sao tiền là hắn cướp được chứ cũng không phải là của hắn, tại sao hắn lại tiếc? Mua xe ngựa tốc độ di chuyển lại nhanh hơn đi bộ thì làm sao lại tiếc đây?

Mua xong chiếc xe ngựa, thì việc đánh xe vinh quang được trao cho Bạch Tiểu Phụng, còn ba người một thú, bọn Lâm Thanh Phong thì ngồi trong xe vui vẻ chơi đùa.

…..Hết Chương 30…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau