HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 256 - Chương 260

Chương 257: Làm việc tốt

Phượng tỷ một mặt mộng bức nhìn về vị trí mà Nam Cung Mị Ảnh biến mất, trong lòng kêu khổ không thôi.

- Muốn chị làm anh ấy bị thương cũng được, nhưng ít nhất cũng phải để lại cho chị một con dao a, bằng không làm sao chị có thể làm anh ấy bị thương bây giờ?

Phượng tỷ mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, nuốt vào một ngụm nước bọt, rồi nhìn về phía tên mập vừa nằm, chỉ thấy không biết từ lúc nào, hắn đã tỉnh dậy, hai mắt đỏ ngầu, thở từng hơi gấp gáp từ từ tiến về phía mình.

Trong lòng thầm hô một tiếng “Không tốt” Phượng tỷ còn đang muốn bỏ chạy, nhưng phản ứng của nàng đã chậm một nhịp, tên mập nhanh chóng chạy tới ôm chặt cả người nàng rồi đè xuống đất…

Một bên khác, Nam Cung Mị Ảnh gãi đầu lẩm bẩm.

- Hình như ta quên để lại vũ khí cho tỷ ấy a? Làm sao tỷ ấy có thể phản kháng lại tên mập được?

- Nhưng thôi vậy, dù gì thì cũng đã trễ rồi, coi như là cho tỷ ấy một cơ hội tìm được “ý trung nhân” hẳn là tỷ ấy sẽ không trách ta đâu?

Tự thuyết phục bản thân mình vừa làm được “việc tốt”, mà không phải là nàng đã hãm hại Phượng tỷ, khóe miệng kéo lên một nụ cười quỷ dị, Nam Cung Mị Ảnh tiếp tục quay lại nhiệm vụ của mình.

….

“Thưa Tổng Thống, chúng ta sắp tới nơi, chỉ cách mục tiêu hơn 30 cây số, xung quanh khu vực đó toàn bộ đều là rừng rậm, không có chỗ để phi cơ đáp xuống, vì thế chúng ta phải hạ cánh trước rồi dùng xe di chuyển vào đó, xin ngài chuẩn bị trước một chút.” Trong phi cơ riêng của Tổng Thống Mỹ, viên chỉ huy một mặt đứng nghiêm túc báo cáo.

“Ta biết rồi.” Tổng Thống Mỹ ngồi trên ghế salon, tùy ý đáp một câu, viên chỉ huy cúi đầu chào rồi lùi ra ngoài.

Viên chỉ huy lui ra, Tổng Thống Mỹ lúc này mới đứng dậy duỗi người một cái, từ Mỹ một đường dùng phi cơ bay tới đây cũng phải mất hơn một ngày một đêm, ông cũng có chút mệt mỏi, nhưng khoảng thời gian này cũng giúp ông suy nghĩ thông suốt một chuyện, mặt mũi là cái gì? Đứng trước mặt thần tiên thì mặt mũi có tác dụng sao?

Cũng nhờ điểm này, mà hiện tại ông không còn phải mông lung suy nghĩ nhiều như trước, cùng lắm là ném đi bộ mặt, nhưng ít nhất sẽ không như chiếc trực thăng và đám người Trung Quốc kia, ngay cả cặn cũng không chừa lại.

Bầu không khí ở hiện trường rất căng thẳng, xung quanh ngọn núi này khắp nơi đều là chỗ quân đội của các nước đóng quân, nhưng khu vực 500m dưới chân núi lại không có một bóng người, bọn họ cũng không phải người ngu, có đám người Trung Quốc kia đi đầu, nên bọn họ không dám tùy ý làm bậy.

Phải biết quân đội Trung Quốc mạnh mẽ hơn so với Việt Nam nhiều lắm, bọn họ còn ở sát bên cạnh, một khi chiến tranh nổ ra thì Việt Nam chỉ còn biết chịu đánh, dù cho các nước khác có cử người tới giúp đỡ, nhưng trong khoảng thời gian chiến tranh thì Việt Nam cũng sẽ chịu tổn thất không nhỏ, đây là sự thật không thể chối cãi.

Dù là vậy, nhưng khi người của Trung Quốc vừa trái lời, thì Nam Cung Mị Ảnh liền giết, vì thế quan chức các nước đều nhận định rằng, nàng căn bản không quan tâm tới cái đất nước này, nàng chỉ là một người đơn độc mà thôi, ai muốn đánh thì cứ việc đánh, chỉ cần không chọc tới nàng thì nàng liền không quan tâm.

Còn phần Trung Quốc là một đất nước hiếu chiến, hiện tại lại tổn thất một vị quan chức cấp cao, bọn họ làm sao có thể nuốt trôi cục tức này đây? Vì thế, mặt ngoài thì bọn họ cử thêm một vị khác tới đây, còn bên trong thì âm thầm chuẩn bị lực lượng để chuẩn bị tiến hành chiến tranh với Việt Nam.

Đánh không lại Nam Cung Mị Ảnh, thì đem Việt Nam ra phát tiết, mặc dù hành động này rất vô sỉ, nhưng ai bảo quan chức của bọn họ chết ở Việt Nam, còn Việt Nam lại yếu hơn bọn họ đây?Mặc dù không chứng thực được suy nghĩ bên phía Trung Quốc, nhưng cũng tự hiểu phần tính cách ngang ngược này của bọn họ, vì thế chính phủ Việt Nam trong bóng tối cũng làm ra chuẩn bị, nên không một ai xuất hiện ở đây.

Mặt khác, dù bọn họ có cử người tới đây cũng vô dụng, được xem là “chủ nhà” nhưng về phần lực lượng quân đội thì quá yếu, bọn họ cũng không có tư cách để nói chuyện, dù là ai thì sự thật cũng là như vậy.

Đứng ra thay mặt các quốc gia khác nói chuyện với Nam Cung Mị Ảnh? Xin lỗi, các ngươi không đủ cân lượng.

Còn đứng ra nói chuyện với các nước khác thay cho Nam Cung Mị Ảnh? Đùa cái gì? Nàng quan tâm bọn họ sao? Bọn họ nói là một chuyện, còn Nam Cung Mị Ảnh có gật đầu đồng ý hay không là một chuyện khác, không một kiếm chém chết bọn họ là nàng đã rộng lượng nhân từ rồi, còn đứng trước mặt nàng nhảy nhót cái gì?

Hiểu rõ được điểm này, toàn bộ quan chức Việt Nam đều đồng lòng… ở nhà xem kịch, một mặt khác thì chuẩn bị chiến tranh với Trung Quốc.

Nói về phần não động, tự biên tự diễn, thì trên thế giới rất ít người có thể so được với những vị quan chức chính trị gia cấp cao này, bởi bọn họ suốt ngày luôn tiến hành những cuộc đấu trí, âm thầm tranh giành quyền lực với nhau, chỉ cần là có ích cho bọn họ, thì bọn họ liền làm, chỉ cần một sai sót nhỏ thì bọn họ liền chết không có chỗ chôn, vì thế bọn họ luôn luôn suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện.

Nhưng lần này bọn họ đã sai, toàn bộ đều sai, bởi vì bọn họ không nghĩ tới chuyện, nếu Trung Quốc tiến hành chiến tranh với Việt Nam, thì bọn người Lâm Cường sẽ để yên không quan tâm sao? Mà nếu có dính tới gia đình Lâm Thanh Phong thì Nam Cung Mị Ảnh sẽ ngồi yên sao?

Cũng không trách được bọn họ, bởi vì lượng thông tin bọn họ nhận được quá ít, ngoài đám quân đội Mỹ, thì cũng không ai tận mắt nhìn thấy Nam Cung Mị Ảnh, nhưng đám người quân đội Mỹ thì sao? Bọn họ mặc dù nhìn thấy Nam Cung Mị Ảnh, nhưng nàng cũng chưa từng nói cho bọn họ biết nàng là ai a? 

Đồng thời Nam Cung Mị Ảnh đã cho bọn họ bóng ma tâm lý quá lớn, chỉ cần nhớ lại gương mặt của nàng thì tất cả đều run rẩy sợ hãi, thì bọn họ làm sao có thể miêu tả được khuôn mặt của nàng cho cấp trên biết? Vì thế những quan chức kia làm sao biết được bọn họ sẽ đối mặt với ai?

Nam Cung Mị Ảnh là thần tiên, ngay cả Hùng Vương Lâm Cường cũng phải cẩn thận đối đãi, ngoài chuyện này ra thì cái gì bọn họ cũng không biết.Nếu bọn họ biết được, thì Trung Quốc dám âm thầm chuẩn bị quân đội sao? Chính phủ Việt Nam cần phải ôm một bầu tâm lý sợ hãi hay sao?

Nhưng điều quan trọng là bọn họ không biết, nếu bọn họ biết được thì bọn họ cũng không cần phải tới đây, chỉ việc nằm ở nhà chờ Lâm Cường đưa tin tức tới là được. 

Bởi bọn họ tin tưởng rằng, không có tên nào rảnh rỗi tới nhức cả trứng, kéo gia tộc đi thủ hộ thế giới mấy ngàn năm, rồi đột nhiên lại quay sang phá hủy thế giới cả, ít nhất thì bọn họ tin rằng Lâm Cường cùng Lạc Long Quân tổ tiên của ông không phải người như vậy.



30 cây số, nói dài không dài, nói ít cũng không ít, nhưng Tổng Thống Mỹ chỉ cần hơn nửa giờ là đã tới nơi.

Bước tới vị trí đóng quân của quân đội nước mình, tiểu đội trưởng cùng những người dưới trướng đã chuẩn bị sẵn sàng, tiểu đội trưởng tiến lên phía trước cúi đầu chào, những người phía sau cũng lập tức cúi người chào.

- Tổng Thống đã tới.

Tổng Thống Mỹ gật đầu một cái rồi nở nụ cười nhẹ nhàng nói.

- Mọi người không cần phải như vậy, hiện tại nơi đây chỉ có chúng ta, cũng không cần làm ra những nghi thức phiền toái ấy.

Dù cho Tổng Thống có nói như vậy, nhưng nghiêm khắc chỉ huy quân đội là điều không thể thiếu, Tiểu đội trưởng một mặt không đổi sắc, xoay người về phía sau hét lớn “nghỉ” một tiếng, những người phía sau cũng theo đó mà buông lỏng.

Cắn chặt răng một cái, tiểu đội trưởng lại cúi đầu với Tổng Thống rồi nói.

- Xin lỗi Tổng Thống, tôi đã thất bại, nhưng hãy cho tôi tiếp tục tham gia vào nhiệm vụ này, sau khi nhiệm vụ kết thúc, thì tôi sẽ chấp nhận mọi hình phạt, sau đó sẽ từ chức.

Nghe được lời này, Tổng Thống Mỹ có chút sửng sốt, tự nghĩ lại một chút, lúc trước ông đã ra lệnh cho những người này chiếm cứ một khu vực gần hơn, và bảo vệ Nam Cung Mị Ảnh, nhưng hiện tại bọn họ dù là những người tới sớm nhất, nhưng chỉ chiếm được một khoảng cách xa xa, đồng thời cũng không thể “bảo vệ” Nam Cung Mị Ảnh cũng có nghĩa là không một nhiệm vụ nào được hoàn thành, tất cả đều thất bại, nghĩ tới điểm này, Tổng Thống Mỹ chỉ biết lắc đầu cười khổ, vỗ vai tiểu đội trưởng rồi nói.

- Anh không có lỗi, tất cả mọi lỗi lầm đều do ta không hiểu rõ tình hình, nên đã ra sai mệnh lệnh, dưới mệnh lệnh như vậy mà anh có thể bảo vệ tất cả mọi người không một ai chết hay bị thương đã là tốt lắm rồi.

Đang nói lời này, trong lòng Tổng Thống Mỹ cười khổ không thôi, không nghe lời Nam Cung Mị Ảnh và muốn chiếm một khu vực gần ngọn núi hơn? Và đồng thời bảo vệ nàng? Nói đùa cái gì? Nàng không giết hết bọn họ đã tốt lắm rồi.

….Hết Chương 257…

Chương 258: Nhân - Ma hợp nhất, Thần Long hàng thế

Tổng Thống Mỹ trong lòng đậu đen rau muống một hồi, nhưng sắc mặt ông cũng không thay đổi mỉm cười nói.

- Anh đừng lo lắng nữa, như tôi đã nói, nhiệm vụ lần này anh đã hoàn thành rất xuất sắc.

- Khi trở về cũng đừng xin từ chức làm gì, mà hãy tận dụng kì nghỉ để trở về với gia đình, theo tôi được biết thì hơn mười năm nay anh vẫn chưa về nhà đúng không? 

Tiểu đội trưởng sững sờ, một lúc sau hai mắt hắn ướt át, gật đầu nói.

- Cảm ơn, Tồng Thống…

Tổng Thống Mỹ gật đầu cười, đưa tay vỗ vai tiểu đội trưởng một cái rồi tiến vào trong, viên chỉ huy cũng đi theo sau, một ngày trước, tiểu đội trưởng cũng đã vẽ lại địa đồ xung quanh khu vực này rồi truyền về, nên viên chỉ huy cũng đã biết được đại khái, dù không có tiểu đội trưởng dẫn đường thì ông cũng có thể tự mình dẫn Tổng Thống đi xung quanh mà không sợ bị lạc.

….

“Mị Ảnh à, con làm vậy thì chẳng khác nào gây họa a.” Lâm Cường có chút chán nản đưa tay bóp trán, từ lúc trong lòng cảm thấy không ổn thì ông liền lên đường ngay, nhưng bởi vì dị tượng bên ngoài nên phải mất một ngày thì ông mới tới đây được, nhưng lúc này thì mọi chuyện đã trễ.

Nam Cung Mị Ảnh cúi đầu im lặng không nói gì, dù cho nàng có là tu sĩ cao cao tại thượng đi chăng nữa, nhưng đứng trước mặt Lâm Cường thì nàng vẫn phải cúi đầu.

Lâm Anh Hào ở cạnh bên bĩu môi một cái rồi cau mày nói.

- Hiện tại mọi chuyện cũng đã như vậy rồi, mày còn ở đây trách móc cái gì? Mau đi ra ngoài gặp bọn người đó rồi giải quyết với bọn họ đi.

Lâm Cường cũng không biết phải nói tiếp như thế nào, chỉ đành thở ra một hơi bất đắc dĩ, rồi đi ra ngoài.

Chuyện người của Trung Quốc bị chết, lỗi không hoàn toàn thuộc về một mình Nam Cung Mị Ảnh, mà ông cũng có một phần lỗi trong đó, nguyên nhân là do ông không hiểu được cách ứng xử của Nam Cung Mị Ảnh.

Nam Cung Mị Ảnh tính tình lương thiện là sự thật, nhưng nàng là tu sĩ, trong cái nhìn của nàng, bất kì ai có thể làm phiền Lâm Thanh Phong trong lúc dung hợp Yêu Đan thì nàng sẽ nhanh chóng tìm cách giải quyết, mà biện pháp nhanh nhất là gì? Một lời không hợp liền một kiếm đi qua… rất đơn giản.

Còn chuyện sau này? Một đám phàm nhân mà thôi, cứ kéo nhau tới thì tiếp tục một kiếm đi qua,… một kiếm không hết thì tới kiếm thứ hai… rất đơn giản nha… đã như vậy thì cần gì phải nhiều lời đây?

Mặc dù nghe qua có chút tàn nhẫn, nhưng trước khi gặp Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh từ nhỏ đã sống tại Nam Cung gia tộc, chịu sự ghẻ lạnh của gia tộc, có biết bao nhiêu người muốn giết nàng đây? Đồng thời nàng còn phải bảo vệ Nam Cung Tuyết, vì thế đối mặt với địch nhân, nàng phải một dạng lãnh khốc vô tình mới được, còn bằng không thì nàng và Nam Cung Tuyết đã chết không biết bao nhiêu lần rồi.

Từ nhỏ đã như vậy, nên mới tạo thành tính cách của nàng hiện tại, nhờ những năm này đi theo Lâm Thanh Phong, vì thế tính tình của nàng mới thay đổi một chút, vẫn còn chừa đường sống cho đám quân nhân mỹ và đám người ngoài kia, nếu là nàng trước đây thì bọn hắn cũng sớm quy tiên…

Lâm Cường rời đi, Lâm Anh Hào vẫn ngồi lại, ông biết con trai ông sẽ giải quyết êm đẹp chuyện này, đồng thời ông vẫn còn vài việc muốn hỏi Nam Cung Mị Ảnh.

“Tiểu Phong nó hiện tại như thế nào?” Lâm Anh Hào hai mắt nhìn về Lâm Thanh Phong rồi bỗng dưng lên tiếng hỏi.

“Thưa gia gia, phu quân hiện tại đang dung hợp Yêu Đan, với tốc độ hiện tại thì nhanh nhất là sáu ngày sau thì chàng sẽ dung hợp hoàn toàn.” Nam Cung Mị Ảnh nhẹ nhàng trả lời.

Lâm Anh Hào gật đầu một cái, mặt không đổi sắc hỏi.

- Yêu Đan sao? Nguồn gốc của nó có phải là do Pháp Lực ngưng tụ mà thành?
Nam Cung Mị Ảnh gật đầu trả lời.

- Theo lời của phu quân cùng Nguyên Anh của chàng ấy thì đúng là như vậy.

Lâm Anh Hào gật đầu thở dài không nói gì, Nam Cung Mị Ảnh cũng im lặng.

Trầm mặc một lúc, Lâm Anh Hào lại hỏi.

- Có phải tiểu Phong còn muốn dẫn theo ta cùng đi tới Tu Chân Giới?

Nghe được câu này, Nam Cung Mị Ảnh liền trợn tròn mắt kinh ngạc, bởi vì đây chỉ là suy nghĩ của Lâm Thanh Phong mà thôi, hắn chỉ mới cùng Tiểu Long bàn tính, chỉ có nàng ở cạnh bên có thể nghe loáng thoáng một chút, ngoài ra cũng chưa nói với ai thì làm sao Lâm Anh Hào có thể biết được?

Nhìn Nam Cung Mị Ảnh trợn mắt, Lâm Anh Hào liền hiểu được, ông cười nói.

- Đừng quá mức kinh ngạc, đây là điều mà các đời tổ tiên đã biết được từ sớm, “Nhân - Ma hợp nhất, Thần Long hàng thế.” những lời này là do Lạc Long Quân tổ tiên trước khi rời đi đã nói lại, nhưng chỉ do Hùng Vương đời trước truyền miệng cho đời tiếp theo trong lúc nhậm chức mà thôi, vì thế không một ai có thể biết được.

- Cũng chính vì vậy bọn ta không muốn tham gia vào những trò chơi chính trị, nó tiêu tốn quá nhiều thời gian, bọn ta muốn dùng khoảng thời gian đó để tu luyện tới mức độ có thể chịu đựng Ma Khí, rồi sớm ngày tiến về Tu Chân Giới.

- Trải qua hàng ngàn năm, không một người nào trong bọn ta có thể thành công, cho tới đời của ta, bởi vì ta ra đi quá sớm, nên tiểu Cường không biết được chuyện này, nhưng hiện tại nó đã nhận ra biến hóa của tiểu Phong, với trí thông minh của nó, hẳn là nó cũng có một vài suy đoán rồi, chỉ là nó không nói ra mà thôi.

Nam Cung Mị Ảnh cắn răng một cái rồi nói.

- Nếu gia gia đã biết, như vậy gia gia dự tính như thế nào?

- Gia gia muốn cùng chúng con rời đi, hay là tiếp tục ở lại đây?“Ta còn lựa chọn nào sao?” Lâm Anh Hào cười khổ không thôi.

- Từ lúc được các con cứu, thì ta đã cảm giác được thân thể của mình có chút thay đổi, một đầu tóc bạc trắng cùng làn da nhăn nheo liền biến mất, sức khỏe cũng nhiều hơn, cứ như ta đã trẻ ra vài chục tuổi trở về thời niên thiếu vậy.

- Những ngày này ta phải dùng số pháp lực ít ỏi của mình để biến hóa gương mặt cùng bộ tóc cho giống lúc trước để che mắt người khác, nhưng hẳn là con và tiểu Phong đã nhận ra rồi. 

“Chúng con đã nhận ra từ sớm, chỉ là phu quân nói rằng có thể đây là sở thích riêng của gia gia, nên bọn con chỉ xem như không thấy.” Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, che miệng cười trộm.

Lâm Anh Hào trên trán liền xuất hiện gân xanh, trong lòng đậu đen rau muống một hồi rồi ho nhẹ tiếp tục nói.

- Ta đoán đây là tác dụng của việc dung hợp giữa ta và Ma Khí gây ra, khiến cho tuổi thọ của ta tăng thêm, hay trẻ ra gì đó, nhưng tóm lại thì Nhân - Ma dung hợp đã có, chỉ còn thiếu mỗi Thần Long mà thôi.

- Không thể trở thành Thần Long, ta đoán nguyên nhân là do Ma Khí đã rời khỏi cơ thể, hiện tại nhìn tiểu Phong như vậy thì ta liền khẳng định được.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu.

- Đúng như gia gia đã suy đoán, Phu Quân cũng vì dung hợp Ma Khí, hay nói chính xác hơn chàng dung hợp với Long Khí, thứ đã tạo ra Ma Khí nên mới trở thành hình dạng lúc này.

Lâm Anh Hào thở ra một hơi nhẹ nhõm, khóe miệng kéo ra nụ cười, biết được Lâm Thanh Phong cháu của mình sắp trở thành Thần Long, và cũng là mục tiêu mà mấy ngàn năm qua các đời tổ tiên luôn ao ước đạt được, đương nhiên ông rất vui vẻ rồi.

“Gia gia có muốn sớm ngày giống như chàng ấy hay không?”| Nam Cung Mị Ảnh đột nhiên hỏi.

Lâm Anh Hào lắc đầu cười.

- Muốn là muốn, nhưng cũng phải đợi cho tới khi tiểu Phong tỉnh lại rồi đưa ta tới Tu Chân Giới a.

Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười quỷ dị, thân ảnh của nàng liền biến mất, vài giây sau nàng lại xuất hiện, trên tay còn nắm theo Nguyên Anh của Lâm Thanh Phong.

“Mị Ảnh a, Lão bà a, ta sai rồi, ta không nên nhìn trộm người khác đang “hành sự” nha, nếu nàng muốn đánh thì tìm thân thể của ta à.” Nguyên Anh một mặt sinh không thể luyến, khóc không ra nước mắt, đau khổ dãy dụa.

Nó đã làm gì sai a?, Lâm Thanh Phong đã sớm ngủ thiếp đi, cái gì cũng không làm, còn tiểu Long hiện tại cần tập trung, không thể phân tâm nói chuyện với nó, nằm trong thân thể Lâm Thanh Phong quá buồn chán nên nó mới lẻn ra ngoài.

Vừa hay lại gặp được tên mập cùng Phượng tỷ cả hai đang hăng hái “loại bỏ dược lực” nên nó mới ngồi một bên xem, nó thề, nó chỉ vừa xem được vài giây thì liền bị Nam Cung Mị Ảnh bắt lấy.

Nam Cung Mị Ảnh bĩu môi một cái, con hàng Nguyên Anh này là của Lâm Thanh Phong, vì thế nó có thể gọi nàng là lão bà cũng không sai, chỉ khác ở chỗ nó có thêm một phần ý thức khác mà thôi.

- Chàng bớt lời đi thôi, hiện tại có gia gia ở đây, chàng mau đem phần Long Khí còn thừa đưa cho gia gia đồng thời giúp gia gia dung hợp bọn chúng.

“Hở? Gia gia ở đây? Đâu có? Ta đâu nhìn thấy ai khác? Chỉ thấy một tên nào đó tầm ngang tuổi ta thích giả trang thành người già mà thôi?” Nguyên Anh một mặt mộng bức nhìn xung quanh rồi nói.

Chương 259: Gia gia, tha mạng a

Lâm Anh Hào sắc mặt đen kịt, còn Nam Cung Mị Ảnh thì cười như không phải cười nhìn về Nguyên Anh, sau đó ra tay bấm quyết vài cái đánh lên người nó.

Nguyên Anh một mặt mộng bức chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thì Nam Cung Mị Ảnh liền buông tay, nó thẳng tắp rơi xuống đất, khuôn mặt đập thẳng xuống nền đá, một lúc sau nó ngẩng mặt lên, trợn mắt hỏi.

- Lão bà, nàng đã làm gì ta? Vì sao ta không bay được? 

“Rất đơn giản nha, chỉ làm tán loạn Linh Lực của ngươi một chút mà thôi, còn nữa về sau không cho phép gọi ta là lão bà, ngươi không giống như Nguyên Anh của các tu sĩ khác, ngươi có ý thức riêng, vì thế ngươi cũng không phải là phu quân của ta đâu.” Nam Cung Mị Ảnh nhẹ nhàng trả lời rồi lại quay sang Lâm Anh Hào.

- Gia gia, hiện tại Nguyên Anh của phu quân không thể vận dụng được sức mạnh á, người muốn làm gì thì làm nha…

Nguyên Anh một mặt mộng bức, mồ hôi chảy đầy đầu, chỉ thấy Lâm Anh Hào mỉm cười, từ từ xoa bóp hai tay tới gần nó, cảnh này đối với nó đã quá quen thuộc rồi, dù là dùng cái mông thì nó cũng hiểu, nuốt một ngụm nước bọt, nó hoảng sợ nói.

- À…gia gia,… đúng rồi, chúng ta còn phải dung hợp Long Khí đúng không? 

- Hiện tại liền làm nha…

- A…a…a…. Gia gia, tha mạng aaa…. 

….

Không biết đã qua bao lâu, tên mập một mặt tinh thần sảng khoái, vui vẻ cõng Phượng tỷ chạy khắp núi, một mặt lớn tiếng kêu to.

- Mị Ảnh ơi,… Mị Ảnh… Hai chúng ta đã “làm xong” rồi a…

Nằm trên lưng tên mập, Phượng tỷ nghe được lời này liền xấu hổ không thôi, như vậy chẳng khác nào nói toạc ra tất cả a, mặc dù Nam Cung Mị Ảnh đã biết từ trước, nhưng nói thẳng như vậy vẫn khiến Phượng tỷ xấu hổ không thôi.

Đưa bàn tay cầm chặt một bên lỗ tai tên mập, dùng sức vặn, khi nghe tên mập la ó xin tha, lúc này Phượng tỷ mới hừ một cái rồi mới buông tay.

- Để xem, về sau anh còn dám kêu loạn như vậy hay không?

Tên mập đau muốn nước mắt, theo phản xạ tự nhiên muốn dùng tay xoa lỗ tai, nhưng lại bị hắn cắn răng cưỡng ép đè xuống, nói đùa cái gì? Hắn đang cõng vợ hắn a, nàng vừa mới trải qua lần đầu tiên, còn bị hắn hành hạ gần một ngày, hiện tại ngay cả đứng đều đứng không được thì làm sao hắn có thể buông tay?

Nhìn tên mập đau tới đỏ mặt, nhưng vẫn cắn răng nhẫn nhịn không chịu dùng tay xoa, Phượng tỷ trong lòng ngọt ngào, nhẹ nhàng giúp hắn xoa nắn lỗ tai một chút, lúc này tên mập mới thở ra một hơi.

“Hai người đã trở nên thân mật như vậy a?” Nam Cung Mị Ảnh xuất hiện, một mặt tràn đầy thâm ý nhìn hai người, Phượng tỷ xấu hổ không thôi, đỏ mặt nép sau lưng tên mập căn bản không dám nhìn, còn tên mập thì cười hắc hắc.

- Haha, dù gì cũng phải cảm ơn em à, không phải nhờ em thì anh chị còn phải rất lâu mới được như vậy đây.

Nam Cung Mị Ảnh lắc đầu một cái, chỉ tay về hướng Lâm Thanh Phong đang dung hợp Yêu Đan, và một hướng khác là Lâm Anh Hào đang thử dung hợp Long Khí rồi nói.

- Hai hướng đó, hai người hiện tại không thể đi, hiện tại Dương ca cứ để Phượng tỷ ở lại đây, ta sẽ chăm sóc nàng, còn ngươi hãy đi về phía bên kia để giúp phụ thân bận bịu một chút.

Vừa nói, Nam Cung Mị Ảnh vừa chỉ tay về một hướng khác, bên đó là Lâm Cường cùng đám người của các nước đang họp mặt bàn chuyện, không biết Lâm Cường đã nói những gì, nhưng bọn họ đều một mặt buồn vui lẫn lộn.
“Được thôi, Cửu Cửu liền nhờ em vậy, còn anh sẽ đi giúp chú Cường.” Tên mập gật đầu một cái rồi đặt Phượng tỷ ngồi xuống bên cạnh một gốc cây, khi thấy nàng không có cảm giác khó chịu thì hắn mới yên tâm rời đi.

Đứng một bên nhìn tên mập cẩn thận làm hết tất cả, Nam Cung Mị Ảnh cười nói.

- Lần này tỷ nhặt được bảo nha…

“Xùy, tất cả là tại em không để lại vũ khí cho chị.” Phượng tỷ hai má đỏ ửng, nhưng nàng liền bĩu môi nói.

“Haha, ta mà để lại vũ khí, thì hiện tại tỷ có được cưng chiều như vậy sao?” Nam Cung Mị Ảnh cười híp mắt, nhưng trong tâm nàng cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm, rất may là hiện tại Phượng tỷ cũng coi như là chấp nhận tên mập, còn nếu không thì nàng cũng không biết phải làm gì bây giờ? Cũng không thể nói là nàng quên a…

Nam Cung Mị Ảnh trêu chọc khiến Phượng tỷ đỏ mặt xấu hổ không thôi, cười đùa một lúc sau, Phượng tỷ lại lắc đầu thở dài.

“Có chuyện gì sao?” Nam Cung Mị Ảnh tò mò hỏi.

“Thật đúng là có chuyện.” Phượng tỷ chán nản gật đầu một cái.

- Em biết không? Từ nhỏ gia đình chị đã sắp đặt cho chị một cuộc hôn nhân với một người đàn ông xa lạ từ trước.

- Vì thế mà ngay từ nhỏ, chỉ cần chị có bạn trai, thì gia đình chị liền dùng mọi cách khiến bọn chị chia tay, bọn họ thường lấy lý do bởi vì chị còn quá nhỏ, bọn họ muốn chị tập trung vào việc học, mãi cho tới năm chị 20 tuổi thì mẹ mới cho chị biết nguyên nhân.

- Khi biết được chuyện này, chị đương nhiên không đồng ý, nhưng dù chị có phản đối như thế nào thì cũng không có tác dụng, nhưng trong hôn ước có viết rõ, tới năm 30 tuổi nếu cả hai vẫn chưa kết hôn thì hôn ước mới có hiệu lực.

- Cũng chính vì vậy mà chị mới bỏ nhà ra đi khi mới được 20 tuổi, một phần là muốn trong khoảng thời gian tới năm 30 tuổi thì có thể tìm được một người đàn ông để kết hôn, còn một phần là muốn tận dụng khoảng thời gian này để làm tất cả những gì mà chị thích.

Nói tới đây, Phượng tỷ lại thở dài.- Trước khi gặp em, thì chị cũng tìm được ba người đàn ông khiến chị yêu thương, nhưng bọn họ đều đồng dạng chỉ ham muốn sắc đẹp của chị mà thôi, khi chị nói tới việc kết hôn, thì bọn họ đều lảng tránh.

- Kết quả là bọn họ đều chia tay chị, để rồi kết hôn với người khác.

Nam Cung Mị Ảnh đồng dạng thở dài lắc đầu, nàng chưa từng rơi vào trường hợp của Phượng tỷ, nên không thể hiểu được cảm giác của Phượng tỷ như thế nào, chỉ biết ngồi im lặng tiếp tục nghe. 

Bản thân Nam Cung Mị Ảnh cũng tính là rất may mắn, chạy lung tung liền “nhặt” được con hàng Lâm Thanh Phong này, mặc dù có đôi lúc hắn khiến nàng tức điên lên, nhưng hắn cũng rất tốt, ít ra tất cả mọi việc hắn đều đứng ra gánh giúp nàng.

Phượng tỷ hai mắt vô thần ngẩng đầu nhìn lên bầu trời che phủ mây đen, tiếp tục nói.

- Nhưng không biết vì sao, sau khi chia tay chị, thì chỉ qua vài tháng sau, cả ba đều gặp tai nạn, người nhẹ nhất thì gãy mất hai chân, từ đó về sau cũng không thể nào đi lại được, còn người nặng nhất thì liền sống đời sống thực vật.

Nam Cung Mị Ảnh cau mày một cái, lần thứ nhất thì còn có thể nói là do trùng hợp, còn lần thứ hai và lần thứ ba thì sao đây? Nhất định là có quỷ, đưa ánh mắt tràn đầy thâm ý nhìn về nơi tên mập đang đứng, nếu không phải là do tên mập này giở trò thì nàng không tin.

Tên mập này lúc ban đầu còn nói với Lâm Thanh Phong là hắn chỉ mới nhìn thấy ảnh chụp của Phượng tỷ nên tò mò muốn tới xem, đây căn bản là nói nhảm a, hắn đã theo người ta không biết bao lâu rồi, không biết một khi Phượng tỷ biết được sự thật này, thì nàng sẽ cảm giác như thế nào nữa? Khóe miệng kéo lên nụ cười quỷ dị, nhưng Nam Cung Mị Ảnh cũng không nói gì, mà chỉ tiếp tục ngồi nghe.

Phượng tỷ tiếp tục thở một hơi.

- Chị cũng không phải đồ ngốc, chị cũng biết ba lần này cũng không phải do trùng hợp, chị chỉ có thể đoán là do gia đình bên kia đã động tay động chân.

- Nhưng có vẻ như thế lực của bọn họ rất lớn, tất cả mọi thứ đều bị bọn họ che giấu sạch sẽ, không hề để lộ ra một sơ hở nhỏ nào, dù cho cảnh sát có điều tra tới mức nào thì cũng chỉ có thể kết luận là do ba người kia xui xẻo mà thôi.

Nam Cung Mị Ảnh trong tâm hừ lạnh một tiếng, cần gì phải che giấu? Tên mập này căn bản là dùng pháp thuật để “dạy dỗ” ba người kia, một khi hắn đã dùng pháp thuật thì cảnh sát điều tra được mới có quỷ.

Nói tới đây, Phượng tỷ sắc mặt nghiêm túc nhìn về Nam Cung Mị Ảnh.

- Mị Ảnh, theo lời Dương nói, thì em là thần tiên, từ trước tới nay, chị chưa từng cầu xin ai bất kì chuyện gì, nhưng lần này chị xin em hãy bảo vệ Dương được không?

“Ồ? Tại sao lại phải bảo vệ hắn?” Nam Cung Mị Ảnh tròn mắt hỏi lại.

“Cũng vì gia đình bên kia.” Phượng tỷ cắn răng.

- Tính đến nay thì qua tháng sau thì chị liền 30 tuổi.

- Cũng đã tới lúc thực hiện hôn ước rồi, thời gian chị quen biết Dương quá ngắn, gia đình bên chị nhất định sẽ không đồng ý để bọn chị kết hôn, mà nhất định sẽ ép bọn chị chia tay.

- Nhưng một khi chia tay… chị sợ gia đình bên kia sẽ làm hại Dương mất.

Nam Cung Mị Ảnh sắc mặt đột nhiên trở nên cổ quái, tự làm hại bản thân mình sao? Người khác thì nàng không biết, nhưng tên Dương này nhất định sẽ không làm vậy đâu.

Chương 260: Không ổn, bảo bảo hạnh phúc muốn chết…

Nhân quả tuần hoàn, đã có “Nhân” thì ắt phải có “Quả” nếu là người bình thường thì có thể khịt mũi cho qua, nhưng Nam Cung Mị Ảnh là tu sĩ, mặc dù không thể nhìn thấy, nhưng nàng biết rõ “Nhân quả” cái thứ này nhất định tồn tại.

Tên mập ra tay “dạy dỗ” ba người kia nặng tay như vậy, mặc dù là để trả thù cho Phượng tỷ, nhưng hắn và đám người kia cũng không quen biết, phần “nhân” mà hắn tạo ra là rất lớn, về sau phần “quả” mà hắn nhận lại cũng không kém đi bao nhiêu.

Mà đã quen biết với Phượng tỷ, nên Nam Cung Mị Ảnh cũng sẽ ra tay giúp đỡ một chút, còn kết quả như thế nào thì vẫn còn phải nhìn vào tạo hóa của tên mập mới được.

Những chuyện này, Phượng tỳ cũng không biết được, Nam Cung Mị Ảnh cũng không nói ra.

Nếu Phượng tỷ đã lo lắng tên mập sẽ bị “hãm hại” thì Nam Cung Mị Ảnh cũng thuận nước đẩy thuyền, gật đầu đáp ứng một tiếng, rồi lấy từ nhẫn trữ vật ra một bình Huyết Khí Đan, bên trong chỉ còn một viên duy nhất, cùng một chiếc nhẫn màu xanh lam, đưa cả hai thứ cho Phượng tỷ rồi nói.

- Chiếc nhẫn này, tỷ hãy để hắn luôn luôn mang trên người, nó là một kiện pháp bảo hộ thân, có thể cứu hắn một mạng.

- Còn chiếc bình này có chứa cùng loại thuốc mà lúc trước ta đã đưa cho tỷ, hiện tại ta chỉ còn một viên duy nhất, nên tỷ hãy biết trân quý một chút, chỉ được phép sử dụng khi hắn cận kề cái chết mà thôi.

Nhận lấy hai món đồ từ Nam Cung Mị Ảnh, Phượng tỷ cảm động gật đầu.

- Cảm ơn em…

“Không có gì.” Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười đáp lời một tiếng.

…..

Không biết Lâm Cường đã cùng những người kia nói chuyện như thế nào, nhưng chỉ mất vài giờ thì bọn họ đều đồng dạng mang theo nụ cười, vui vẻ rời đi, Trung Quốc cũng không tiếp tục làm loạn nữa.

Tất cả bọn họ rời đi, chỉ còn duy nhất Tổng Thống Mỹ ở lại mà thôi, ông lấy lý do rất đơn giản.

- Hiện tại dị tượng khắp nơi như vậy, nếu bây giờ trở về thì liền phải giải thích với đám phóng viên, ta không quản chuyện này, cứ để viên chỉ huy đau đầu đi, còn tôi thì ở lại đây nghỉ phép vài ngày nửa tháng, tham quan cảnh đẹp của Việt Nam.

Với lý do này của Tổng Thống Mỹ, những người khác căn bản không tin, bởi họ hiểu rõ tên này chỉ muốn ở lại đây theo chân Lâm Cường tiếp xúc với thần tiên, tìm một ít chỗ tốt mà thôi, hiện tại cả thế giới ban ngày bầu trời mây đen kịt, còn ban đêm thì càng đen hơn, đã như vậy thì còn tham quan cảnh đẹp cái gì? Nhưng bọn họ cũng không nói ra, bọn họ còn phải trở về để báo cáo tình hình.

Lâm Cường khi nghe lý do này thì cũng không nói gì, chỉ hừ lạnh một cái rồi không để ý.

Chỉ riêng Tổng Thống Mỹ được hưởng đặc quyền này mà thôi, ngay từ lúc còn trẻ, lúc đó Tổng Thống Mỹ cũng chưa nhậm chức, Lâm Cường một thân một mình sang Mỹ tìm kiếm Yêu Ma thì bọn họ đã tình cờ gặp nhau và kết thân, dù cho hai người có nhiều lúc cãi nhau tới đỏ mặt, nhưng mối quan hệ giữa hai người vẫn rất tốt.

Những người khác rời đi, tên mập thì đi tiễn bọn họ, mặc dù việc này chẳng có ý nghĩa gì, nhưng đây là việc nên làm, nơi này chỉ còn lại Lâm Cường cùng Tổng Thống Mỹ hai người, lúc này Lâm Cường mới hừ một tiếng.

- Ở lại thì ở, chúng ta dù gì cũng đã quen biết một khoảng thời gian khá dài, tôi phải nhắc lại cho ông nhớ kĩ.

- Đừng đánh chủ ý lên người Mị Ảnh, bởi vì làm vậy chẳng khác nào ông đang đem mạng mình ra đùa giỡn đâu.

“Haha, đững nghĩ nhiều như vậy, tôi đã biết rồi, thật sự tôi chỉ muốn ở lại đây chơi đùa vài ngày mà thôi.” Tổng Thống Mỹ cười hắc hắc.Lâm Cường bất đắc dĩ lắc đầu một cái, rồi xoay người rời đi, Tổng Thống Mỹ cũng đi theo.

“Này tiểu Cường, rốt cục ông cùng Mị Ảnh… à không, vị thần tiên kia có quan hệ như thế nào?” Tổng Thống Mỹ một mặt nhìn khung cảnh xung quanh, hiện tại nơi này là ban ngày, mặc dù mây đen che phủ, nhưng vẫn còn có thể nhìn thấy rõ đường đi, một mặt lên tiếng hỏi.

“Nó là con dâu của tôi.” Lâm Cường vẻ mặt không đổi sắc, tùy ý trả lời, chuyện này cũng không có gì phải giấu, một khi Tổng Thống Mỹ gặp mặt Mị Ảnh thì ông cũng sẽ biết thôi.

Nghe được câu trả lời này, Tổng Thống Mỹ sắc mặt kinh ngạc, hâm mộ không thôi.

- Này, nếu vậy chẳng phải là con trai anh đã cưới một vị thần tiên sao? Như vậy về sau anh còn gì để lo lắng a?

Lâm Cường thở ra một hơi, lắc đầu rồi cũng không trả lời, Nam Cung Mị Ảnh là tu sĩ, Lâm Thanh Phong con trai ông cũng đồng dạng, hiện tại con trai ông lại đang chuẩn bị hóa rồng, sau khi chuyện này xong, không nhanh thì chậm, cả hai người nhất định sẽ rời khỏi thế giới này, để trở về Thông Thiên Đại Lục, đối mặt với biết bao nguy hiểm, làm thế nào ông có thể yên lòng đây?

Lâm Cường không trả lời, Tổng Thống Mỹ cũng không biết phải nói gì tiếp theo, hai người một đường im lặng đi về phía trước.

Cả hai đi được một lúc thì Nam Cung Mị Ảnh quỷ dị xuất hiện trước mặt, lễ phép cúi đầu nói.

- Phụ thân, hiện tại người cũng không thể tiếp tục đi về phía trước, hãy cùng con đi tới chỗ khác.

Ngươi hiểu cảm giác xung quanh mây đen che phủ, ngoài bản thân ra thì không có ai, nhưng bất thình lình lại xuất hiện một bóng người trước mặt sao?

Mặc dù đi cùng Lâm Cường, nhưng đối với Tổng Thống Mỹ thì đây vẫn là lần đầu tiên ông tới đây, lại trùng hợp rơi vào tình cảnh như thế này, Nam Cung Mị Ảnh đột nhiên xuất hiện khiến ông giật bắn người, Lâm Cường tay che trán, khóe miệng co quắp, trong lòng khổ không thể tả.

- Mị Ảnh, cha đã nói với con bao nhiêu lần, đừng đột nhiên xuất hiện như vậy a.- Cha cũng có tuổi rồi, con cứ làm như vậy thì trái tim già cỗi của cha cũng không chịu nổi đâu.

“Con đã biết, thưa phụ thân.” Nam Cung Mị Ảnh mỉm nhanh chóng cúi đầu nhận sai, sau đó lại liếc nhìn về phía Tổng Thống Mỹ.

Để ý tới ánh mắt của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Cường ho nhẹ một cái rồi giới thiệu.

- Mị Ảnh, đây là bạn của cha,hắn hiện tại là Tổng Thống Mỹ, nhưng con cũng đừng để ý tới hắn, hắn chỉ muốn tới đây để “tham quan” một chút mà thôi.

Tổng Thống Mỹ khóe miệng co quắp, ngay cả tên mà cũng không nhớ? Có thể loại bạn bè nào như vậy sao? Trong nội tâm nghĩ loạn, nhưng sắc mặt của ông cũng không thay đổi, chỉ mỉm cười gật đầu.

Nam Cung Mị Ảnh tùy ý gật đầu một cái.

- Nếu đã là bằng hữu của phụ thân, thì ngươi có thể tiến vào trong, nhưng ở bên trong, ngươi không được phép làm loạn.

Mặc dù Nam Cung Mị Ảnh chỉ nói một câu, cũng không có hành động gì khác, nhưng Tổng Thống Mỹ liền cảm thấy một thân mồ hôi lạnh chảy đầy người, phải biết trước mặt ông là vị thần tiên hàng thật giá thật, tùy ý liếc mắt một cái liền hạ gục hàng trăm người a, nếu ông cả gan dưới mí mắt nàng làm loạn thì chẳng phải thật tâm muốn chết sao?

“Haha… chú biết mà…, chú chỉ đi theo Lâm Cường tham quan xung quanh mà thôi, có ông ta ở bên, chú sẽ không làm loạn đâu.” Nhanh chóng gật đầu khẳng định, khi thấy Nam Cung Mị Ảnh không tiếp tục để ý xoay người rời đi, thì Tổng Thống Mỹ mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Không ổn, bảo bảo sợ muốn chết a.” Tổng Thống Mỹ khóc không ra nước mắt, mong ước nhỏ nhoi muốn tìm một ít chỗ tốt từ Nam Cung Mị Ảnh liền đổ sông đổ biển.

Nam Cung Mị Ảnh còn không làm gì, chỉ liếc mắt một cái thôi mà thân thể ông đã run rẩy chảy đầy mồ hôi lạnh thì còn có thể làm gì nữa?

Ngay lúc này ông mới thực sự nhận ra rằng, trước đó Lâm Cường không nói đùa, nếu ông thật sự làm loạn thì nàng liền giết, ngay cả Lâm Cường cũng không ngăn được.

Vứt bỏ đám kế hoạch trong đầu, Tổng Thống Mỹ liền nhẹ nhõm, vui vẻ cười ngây ngô, bởi vì từ ban đầu, ông đã xác định lý do chính mà ông tới đây là để “tham quan”, đồng thời “trốn việc” thôi, còn kế hoạch tìm một ít chỗ tốt cũng chỉ là lý do phụ, thành công thì tốt, còn không thì cũng không sao.

Nam Cung Mị Ảnh chầm chậm đi phía trước dẫn đường, phía sau là Lâm Cường cùng Tổng Thống Mỹ hai người, cả ba người đều im lặng không nói, một lúc sau Nam Cung Mị Ảnh dừng lại.

Dưới cái nhìn tò mò của Lâm Cường cùng Tổng Thống Mỹ, chỉ thấy trên tay nàng xuất hiện một chiếc nhẫn nhỏ, đưa nó hướng về Tổng Thống Mỹ rồi cúi đầu lễ phép nói.

- Là bằng hữu của phụ thân, thì cũng tính là thúc thúc của ta cùng phu quân, lần đầu gặp mặt bất ngờ không chuẩn bị gì.

- Chiếc nhẫn này là một kiện pháp khí hộ thân, lúc trước ta từng dùng, hiện tại đã không cần nữa, nhưng nó có thể cứu được thúc thúc một mạng, chỉ cần thúc thúc luôn mang nó trên người là được rồi.

Hạnh phúc tới quá đột nhiên, Tổng Thống Mỹ không biết phải phản ứng như thế nào, chỉ biết trợn mắt kinh ngạc, ngây ngốc gật đầu tiếp nhận chiếc nhẫn mà thôi.

….Hết Chương 260….

Chương 261: Ta chỉ tò mò một chút thôi…

Nguyên Anh một mặt chán nản sinh không thể luyến ngồi cạnh bên ngẩng đầu vọng thiên, bên cạnh nó là Lâm Anh Hào đang ngồi im lặng tập trung dung hợp đám Long Khí mà Nguyên Anh đưa cho.

Mặc dù số lượng Long Khí của Nguyên Anh đưa cho ông ít hơn của Lâm Thanh Phong rất nhiều, nếu là Lâm Thanh Phong thì đoán chừng chỉ cần khoảng nửa giờ liền dung hợp toàn bộ, nhưng ông cũng không phải là Lâm Thanh Phong, ông cần một thời gian dài hơn, sau đó còn phải giống như Lâm Thanh Phong một dạng, ngưng kết Yêu Đan rồi Hóa Long.

“A…a..a… chán chết ta rồi.” Nguyên Anh vò đầu bứt tai, khóc không ra nước mắt, tình trạng này đã kéo dài vài tiếng đồng hồ rồi, ngoài ngẩng đầu bất lực nhìn trời thì Nguyên Anh cũng không biết làm gì khác.

Nó đã chọc tới ai a? Nó chỉ muốn nhân khoảng thời gian Lâm Thanh Phong nằm im một chỗ bất động để ra ngoài chơi một chút mà thôi, nhưng rồi nó lại bị Nam Cung Mị Ảnh bắt lại, sau khi nó đưa Long Khí cho Lâm Anh Hào, Nam Cung Mị Ảnh liền cười nói.

- Nếu ngươi quá rảnh rỗi, thì hãy ở lại đây hộ pháp cho gia gia nha.

Nhưng ngặt nỗi, Nguyên Ảnh chỉ dung hợp phần trí nhớ của Lâm Thanh Phong trước khi trở thành Nguyên Anh kì tu sĩ mà thôi, còn lúc sau thì nó cùng Lâm Thanh Phong liền là hai phần ý thức khác nhau, có hai trí nhớ khác nhau.

Lâm Thanh Phong còn không biết phải dung hợp đám Long Khí như thế nào, toàn bộ đều giao cho Tiểu Long một viên Yêu Đan làm hết, thì Nguyên Anh làm sao biết a?

Vì thế nên nó đã rơi vào tình trạng hiện tại, chẳng khác gì trong lúc ở trong cơ thể Lâm Thanh Phong, chỉ biết ngồi một chỗ không làm gì, nhưng tính ra vẫn còn khổ hơn, bởi vì nó còn có nhiệm vụ phải quan sát tình trạng của Lâm Anh Hào rồi báo cho Nam Cung Mị Ảnh biết.

Trong lúc nó nhàm chán không chịu nổi, thì lúc này lại có một thứ khác khiến nó chú ý, xoay đầu nhìn sang một hướng, chỉ thấy nơi đó, có ánh đèn đang soi loạn, và một tên mập đang gãi đầu bứt tai lay hoay tìm đường đi, hai mắt Nguyên Anh liền phát sáng, dùng thần niệm truyền âm một câu.

- Này tên mập, mau tới đây a…

“Ai? Là ai đang nói vậy?” Tên mập một mặt mộng bức, lên tiếng hỏi.

Sau khi tiễn đám người kia lên đường về nước thì tên mập liền quay trở lại, lúc đó trời đã nhá nhem tối, cộng thêm đám mây đen che phủ phía trên, tên mập chỉ có thể nhờ vào trí nhớ của mình và ánh sáng từ chiếc điện thoại của hắn để soi đường đi, nhưng rốt cục… hắn vẫn bị lạc.

Nhìn tên mập một mặt mộng bức, ngơ ngác dùng điện thoại soi sáng lung tung để tìm người, Nguyên Anh bất đắc dĩ lắc đầu một cái rồi xuất hiện bên cạnh hắn.

“Con mẹ nó… ma…uh.m..uh…m….” Tên mập giật mình hoảng hốt vô thức hét lên, nhưng hắn liền bị Nguyên Anh dùng Nguyên Lực khống chế lại.

Tên mập hoảng hốt hét lên, thì Nguyên Anh làm sao có thể yên lòng đây? Khó khăn lắm mới tìm được một người để trò chuyện nếu lại để Nam Cung Mị Ảnh bắt về thì nó phải làm sao bây giờ? Hai mắt lấm lét nhìn xung quanh một hồi, tới khi không thấy động tĩnh gì khác thì nó mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.

- Ma cái đầu ngươi, im miệng cho ta, ngươi muốn chết sao?

- Hiện tại ta sẽ thả ngươi ra, nhưng ngươi phải nhớ kĩ là không được làm ồn, nếu không thì ngươi sẽ chết.

Tên mập mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, bởi hắn chỉ thấy trước mặt mình là một tên tiểu nhân màu vàng óng, nghĩ lại một chút, hình như hắn đã từng gặp tên tiểu nhân này đi cùng Lâm Thanh Phong, đồng thời có gương mặt giống Lâm Thanh Phong như đúc, nghĩ tới đây là do pháp thuật của Lâm Thanh Phong tạo ra, lúc này tên mập mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, liên tục gật đầu đảm bảo.

Nhìn tên mập ngoan ngoãn như vậy, Nguyên Anh lúc này mới thả hắn ra rồi nhỏ nhẹ hỏi.

- À đúng, vì sao ngươi lại tới đây? Không phải Mị Ảnh đã cấm không cho người tiến vào nơi này sao?

“Anh bị lạc nha.” Tên mập cũng theo đó mà trả lời.Nguyên Anh khóe miệng co quắp, bị lạc sao? Nơi này vốn nằm trong thần thức của Nam Cung Mị Ảnh, nếu tên mập này bị lạc đường, chỉ cần hắn hô một tiếng thì Nam Cung Mị Ảnh liền xuất hiện dẫn hắn về rồi, vì thế “bị lạc” là điều không thể xảy ra.

Cũng có nghĩa là, Nam Cung Mị Ảnh hiện tại không muốn để tên mập này đi tới phía bên đó, mặc dù Nguyên Anh không hiểu ra sao, nhưng có tên mập này ở đây thì nó liền có thể cùng người nói chuyện phiếm.

Nguyên Anh suy nghĩ cũng đúng một phần, Nam Cung Mị Ảnh là cố tình thả tên mập đi tới bên cạnh nó, bởi vì hiện tại trời đã tối, người ở phía bên kia cần phải đi ngủ.

Tên mập cùng Phượng tỷ, hai người này lại vừa mới nếm thử vị ngon của “trái cấm”, nên hai người ít nhiều sẽ có chút thèm khát, phần Phượng tỷ thì không nói, hiện tại nàng đứng còn không vững thì làm sao có thể tiếp tục? Nhưng còn tên mập thì khác, lỡ như giữa đêm hắn lại tìm Phượng tỷ thì như thể nào đây?

Mặc dù theo tính tình của tên mập thì hắn sẽ không làm vậy, nhưng Nam Cung Mị Ảnh chỉ phòng hờ mà thôi, cũng vì vậy mà nàng dù biết tên mập bị lạc, nhưng nàng cũng không quản, để mặc hắn đi lạc tới chỗ của Nguyên Anh cùng Lâm Anh Hào.

Tên mập soi đèn nhìn xung quanh một chút, sau đó hắn lại thấy Lâm Anh Hào đang ngồi im không động đậy, hắn liền hỏi.

- Người đó là ai? Vì sao tôi lại cảm thấy người đó quen mặt như vậy?

Cũng không trách tên mập không nhận ra, bởi vì hiện tại Lâm Anh Hào quá trẻ, căn bản chỉ như một tên thanh niên vừa tới tuổi trưởng thành, lúc trước ông dùng pháp lực để biến đổi gương mặt trở nên già nua, vì thế đây là lần đầu tên mập nhìn rõ gương mặt thật của ông.

“Đó là gia gia của ta, Lâm Anh Hào.” Nguyên Anh rất tùy ý trả lời một câu.

“Không thể nào.” Tên mập thần sắc kinh ngạc, liền phản bác một câu, Nguyên Anh nhún vai một cái, cũng không có hứng thú giải thích, dù sao nó cũng đã trả lời, còn chuyện tin hay không đều là do tên mập quyết định.

Thấy thái độ của Nguyên Anh như vậy, tên mập cắn răng một cái rồi lại nhìn kỹ Lâm Anh Hào, trong đầu của hắn, gương mặt già nua lúc trước của ông trùng điệp với gương mặt hiện tại, hắn cau mày lẩm bẩm.

- Chẳng lẽ… ông là một tên có bệnh thích giả trang thành người già sao?“Phụt…” Nguyên Anh không nhịn được cười phun ra, phía bên kia Nam Cung Mị Ảnh khóe miệng co quắp, sau đó nàng lắc đầu, quả quyết thu lại một phần tinh thần lực bao phủ nơi này, tên mập cùng Nguyên Anh, hai con hàng này đầu não cùng một chiến tuyến, hai tên gặp nhau không biết còn nói tới đâu nữa, nàng không nghe nổi.

“Haha, ngươi cũng nghĩ như vậy sao?” Nguyên Anh một mặt hứng thú hỏi.

“Đúng nha, nếu đã trẻ tuổi như vậy thì cần gì phải che giấu đây? Không phải có bệnh thì là gì?” Tên mập quả quyết gật đầu.

Nguyên Anh vui vẻ cười tới hai mắt híp lại, nhưng nó cũng không muốn nhắc tới Lâm Anh Hào quá nhiều, trong suy nghĩ của nó, tinh thần lực của Nam Cung Mị Ảnh vẫn còn bao phủ nơi này, nếu để nàng nghe được thì bọn hắn liền sẽ chết a.

“Ọc…ọc…ọc…”

Ở một nơi yên tĩnh như thế này, tiếng động vang lên từ bụng tên mập liền rõ ràng như tiếng sét đánh.

Tên mập xấu hổ gãi đầu.

- Phong à, em có gì để ăn hay không? Suốt một ngày không ăn gì, anh có chút đói.

Nguyên Anh mộng bức, gật đầu một cái rồi thân thể biến mất, một lúc sau nó lại xuất hiện, trên tay cầm theo một vài hộp thức ăn vừa lấy được từ bên phía Nam Cung Mị Ảnh, đưa cho tên mập sau đó lại cười nói.

- Chiến đấu tận một ngày một đêm, nên ăn nhiều một chút để hồi sức nha.

“Phụt…” Tên mập một mặt mộng bức, hai mắt kinh ngạc nhìn về Nguyên Anh, chỉ thấy Nguyên Anh một mặt cười mà không phải cười giải thích.

- Cũng không phải ta nói à, là Phượng tỷ nhờ ta chuyển lời cho ngươi thôi.

“Ồ? Là Cửu Cửu sao? Như vậy anh phải ăn nhiều một chút mới được.” Gật đầu một cái tiếp nhận lấy những hộp thức ăn từ Nguyên Anh, tên mập một đường càn quét căn bản không chần chờ cái gì.

Sau khi tên mập đã ăn hết đống thức ăn, lúc này Nguyên Anh mới lên tiếng hỏi.

- Lúc trước, ngươi đã làm ra chuyện gì xấu sao? Chẳng hạn như là… dùng pháp thuật để hại người?

“Cái gì?” Tên mập mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, một mặt kinh ngạc nhìn về Nguyên Anh, trong gia tộc đã ra lệnh cấm không được dùng pháp thuật lên người phàm nhân, nếu bị phát hiện thì sẽ bị phế hết pháp lực và trục xuất khỏi gia tộc, mà Nguyên Anh chỉ cần một câu liền nói toạc ra thứ mà hắn giấu diếm bấy lâu nay, dĩ nhiên là hắn phải sợ hãi rồi.

Nhìn tên mập sợ hãi, Nguyên Anh lắc đầu nói.

- Ngươi cũng đừng nghĩ nhiều, ta không có hứng thú để quản chuyện của ngươi, cũng không có hứng thú báo chuyện của ngươi cho cha ta biết, ta chỉ có chút tò mò muốn hỏi nguyên nhân nào đã khiến ngươi làm như vậy mà thôi.

….Hết Chương 261….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau