HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 251 - Chương 255

Chương 252: Từ chức

Đầu bên kia, vị quân nhân khuôn mặt có chút khó coi, bóp chặt bộ đàm trên tay.

Ông đang ngồi trên máy bay, cạnh bên là Tổng Thống Mỹ, thấy biểu hiện của ông như vậy, Tổng Thống cau mày hỏi.

- Phía bên kia đã xảy ra chuyện gì?

“Thưa Tổng Thống, có lẽ không ổn cho lắm, không biết địch nhân có bao nhiêu người, nhưng tiểu đội được phái đi dò xét đều đã bị hạ.” Vị quân nhân khuôn mặt có chút xoắn xuýt, trầm giọng trả lời.

Tổng Thống im lặng gật đầu, về việc tiểu đội thất bại, mặc dù ông khiến ông có chút kinh ngạc nhưng ông cũng đoán được từ trước, người mà ngay cả Lâm Cường đều phải cúi đầu chỉ đơn giản là một chi tiểu đội có thể khống chế được? Chỉ là trong lòng ông luôn tự hỏi.

- Thật sự có thần tiên hay sao?



Nam Cung Mị Ảnh nhẹ nhàng bóp nát bộ đàm, sau đó một mặt lạnh nhạt nhìn những tên đang còn nằm dưới đất run rẩy nói.

- Muộn nhất là một tiếng sau, các ngươi phải rời đi, còn bằng không, ta sẽ ra tay.

Nam Cung Mị Ảnh nói xong, thân ảnh liền biến mất, tinh thần lực của nàng đã sớm bao trùm tất cả ngọn núi cùng khu vực xung quanh, vì thế nàng cũng không lo lắng những người này đang nằm bất lực nơi đây gặp được dã thú, nếu là vậy thì nàng sẽ ra tay giúp đỡ một chút.

Tên đội trưởng khuôn mặt đắng chát, Nam Cung Mị Ảnh thật sự quá cường đại, lần này hắn biết rằng chính mình đã gặp xui xẻo, khi trở về chỉ còn cách chấp nhận hình phạt.

Nhưng hắn cũng âm thầm cảm thấy may mắn, hắn vẫn nhìn ra được là Nam Cung Mị Ảnh không tức giận, nếu nàng thật sự tức giận thì hai trăm người bọn hắn ngay cả mạng cũng mất.

Hơn mười phút sau, hai trăm người đã có người từ từ ngồi dậy, mặc dù thân thể bọn họ vẫn còn run rẩy, nhưng không ảnh hưởng tới việc bọn họ có thể ngồi vững vàng.

Người đội trưởng cũng thuộc trong số đó, nhưng thân thể của hắn có vẻ khỏe hơn những người còn lại nhiều lắm, những người khác chỉ biết ngồi dưới đất run rẩy, còn hắn thì đã có thể đứng dậy.

Một người quân nhân run rẩy lên tiếng.

- Đội… trưởng a… tiếp theo… chúng ta phải… làm gì?

Tiểu Đội trưởng lắc đầu cười khổ, hắn cũng đâu biết phải làm gì tiếp theo? Dựa người vào thân cây, cố gắng đi tới chiếc xe của mình, rồi lấy ra một cái bộ đàm dự phòng, run rẩy nói.

- Báo cáo chỉ huy… chúng tôi… đã hoàn toàn thất bại.

Người đội trưởng cũng không cần chờ đợi lâu, bên kia liền có hồi đáp, vẫn giọng nói khàn khàn đó.

- Địch nhân có bao nhiêu người? Và các anh thì sao?

Tiểu đội trưởng khuôn mặt khổ sáp nói.

- Địch nhân chỉ có một người, còn chúng tôi không có thương vong.

Nghe được lời này, người chỉ huy liền cau mày lớn tiếng.

- Các anh đang làm cái gì?

- Tiểu đội của các anh hai trăm người vũ trang đầy đủ, vậy mà không chống nổi một người sao?

Tiểu đội trưởng trong lòng khổ không thể tả, đối mặt với Nam Cung Mị Ảnh, hai trăm người thì đủ sao? Cho dù là hai ngàn người thì cũng chịu không nổi à? Hít vào một hơi, người đội trưởng nói. 

- Cô gái kia quá kinh khủng, chỉ cần một cái liếc mắt liền hạ hết hai trăm người chúng tôi…

“Cắt, đừng tự bào chữa cho sự vô dụng của chính mình, hiện tại các anh cứ theo lời cô ta, di chuyển về phía sau 500 mét, sau khi sự việc này kết thúc thì hãy tự mình từ chức đi.” Vị chỉ huy bên kia liền nổi giận lớn tiếng rồi ngắt liên lạc.

Tên đội trưởng thở dài một hơi, thất lạc nói.

- Đã rõ…
Buông ra bộ đàm, tên đội trưởng vô lực dựa người vào ghế, cánh tay run rẩy lấy ra sợi dây chuyền hình quả trứng trên cổ, nhìn vào bức ảnh bên trong quả trứng, hắn thở dài nở nụ cười ôn nhu lẩm bẩm.

- Rốt cục,… có thể trở về sao?

- Cũng tốt, mục đích ban đầu nhận nhiệm vụ này là để có một kì nghỉ phép dài, trở về thăm nhà, đã hơn mười năm không trở về rồi, không biết hiện tại thằng nhóc như thế nào nữa.



Nửa giờ sau, hai trăm người đều đã tỉnh dậy không sai biệt lắm, ngoại trừ vài người vẫn còn run rẩy ra, thì những người khác đã tốt, tên đội trưởng nghiêm mặt nhìn bọn họ rồi nói.

- Hiện tại vẫn còn hai mươi phút để chúng ta rời khỏi đây, hãy đỡ những người vẫn còn run rẩy lên xe, chúng ta cùng nhau trở về.

Hai trăm người đều im lặng, một lúc sau, một người lên tiếng hỏi.

- Thưa đội trưởng, như vậy nhiệm vụ của chúng ta sẽ như thế nào?

Tên đội trưởng thở dài một cái rồi nói.

- Nhiệm vụ của chúng ta,… đương nhiên là đã thất bại.

- Nhưng mọi người cứ yên tâm, tôi là người chịu trách nhiệm cho lần thất bại này của chúng ta, mọi người không cần phải lo lắng.

Người quân nhân nghe xong lời này thì tiếp tục hỏi.

- Thưa đội trưởng, đội trưởng có thể cho bọn tôi biết, hình phạt mà cấp trên dành cho đội trưởng là gì sao?

“Đúng, xin đội trưởng hãy cho chúng tôi biết.” Những người còn lại đồng loạt lên tiếng hỏi.

Tên đội trưởng cười khổ không thôi, hắn cũng không muốn giấu diếm, hít vào một hơi rồi nói.

- Sau khi chuyện này kết thúc,… tôi sẽ từ chức.

- Vì thế, đây cũng là lần cuối cùng, tôi chỉ huy mọi người.

Toàn bộ hai trăm người đều cúi đầu không nói gì, bầu không khí bỗng chốc trở nên trầm mặc, tên đội trưởng vỗ tay một cái để thu hút sự chú ý rồi mỉm cười nói.- Mọi người gác chuyện này sang một bên, hiện tại chúng ta không có nhiều thời gian, hãy mau lên đường, còn nếu không… chúng ta lại thấy mặt cô gái lúc nãy nha.

Nghe tới lời này, hai trăm người bỗng dưng sửng sốt, không một ai nói gì liền nhanh chóng giúp đỡ nhau lên xe, chỉ chưa đầy một phút thì bọn họ đã ngồi ngay ngắn, Nam Cung Mị Ảnh lưu lại cho bọn họ bóng ma quá lớn, gặp một lần thì thôi, nếu còn gặp lại một lần nữa thì bọn họ không chịu nổi.

Nhìn hai trăm người hành động nhanh chóng, thậm chí còn nhanh hơn cả việc mình đốc thúc, tên đội trưởng lắc đầu cười khổ rồi cũng lên xe, hắn cũng không muốn gặp lại nữ “sát thần” kia nữa. 

Bọn họ lên đường lui về, Nam Cung Mị Ảnh đương nhiên biết được, bởi vì tinh thần lực của nàng vẫn bao trùm nơi này, ngay cả đoạn đối thoại của vị đội trưởng cùng người chỉ huy kia nàng cũng nghe rõ mồn một.

Lắc đầu thở dài một hơi, Nam Cung Mị Ảnh thầm nghĩ.

- Về sau tiện tay giúp đỡ một chút thôi.

Hai trăm người quân nhân này lưu lại cho nàng ấn tượng khá tốt, tiện tay nói giúp tên đội trưởng vài lời cũng không sao, dù gì thì cấp trên của bọn họ cũng sẽ tới đây.

500 mét, nửa cây số, tuy rằng quãng đường không dài, mặc dù là đường núi, nhưng đường đi cũng không khó mấy, chỉ cần mười phút là có thể tới nơi, nhưng đối với hai trăm người quân nhân này, mười phút này là khoảng thời gian dài nhất trong cuộc đời bọn họ.

Phía sau là một nữ “sát thần” tùy thời có thể xuất hiện trở lại, bọn họ không gấp cũng không được.

Đã chạy tới khoảng cách 500 mét, nhưng tên đội trưởng suy nghĩ một chút rồi nói.

- Cứ chạy tiếp một chút nữa thôi, 200 mét nữa thì dừng lại là được.

Với mệnh lệnh này của tên đội trưởng, hai trăm người không ai lên tiếng phản đối, phản đối cái gì? Để bọn họ ở xa Nam Cung Mị Ảnh thì bọn họ ăn mừng còn không kịp, còn quản gì tới những mệnh lệnh của cấp trên?



Xe dừng lại đúng khoảng cách một cây số, tính từ chân núi, tên đội trưởng cười khổ không thôi, ánh mắt có chút bất đắc dĩ liếc nhìn về phía tên tài xế bên cạnh, đây là một tên quân nhân, tuổi còn khá trẻ.

Tên tài xế nội tâm giật thót, đầu óc xoay chuyển một vòng, một mặt không đổi sắc nói.

- Thưa đội trưởng, khoảng cách 700 mét,… đã tới.

“Con mẹ nó.” Tên đội trưởng khóe miệng co quắp, ngươi nghĩ ta mù sao? Hay ngươi nghĩ ta sắp từ chức nên buồn tới đầu não chấn động, trở nên ngu ngốc rồi? Đây là một cây số được chứ? Ngươi chạy xa ròng rã hơn 300 mét, rồi một mặt công chính vô tư nói đã tới nơi?

Lắc đầu cười khổ một cái, tên đội trưởng cũng không nói gì, sau chuyện này hắn liền bị sa thải, có gánh thêm một tội thì cũng chẳng có gì khác biệt, còn khi cấp trên tới thì bọn họ vẫn phải quay lại, thì cứ đợi tới lúc đó rồi tính, còn hiện tại rời xa ngọn núi kia một chút thì hắn càng cảm thấy an tâm hơn, bĩu môi một cái rồi nói.

- Lần sau không được như vậy nữa.

Tên tài xế gãi đầu cười khổ.

- Đã biết, thưa đội trưởng.

Tên đội trưởng lắc đầu rồi bước xuống xe, một lúc sau, hai trăm người quân nhân kia cũng tập hợp đầy đủ, tên đội trưởng nói.

- Hiện tại, mọi người cứ nghỉ ngơi, không cần thiết phải dựng trại hay gì cả, mọi người đều biết, chúng ta đã đi vượt quá khoảng cách cho phép, một lúc nữa khi cấp trên tới đây thì chúng ta cũng phải quay lại mà thôi.

Nói tới đây, tên đội trưởng hai mắt thâm ý nhìn về tên tài xế trẻ tuổi, tên tài xế ngượng ngùng gãi đầu một cái, tên đội trưởng nói tiếp.

- Một lúc nữa, cấp trên có hỏi, thì mọi người cứ nói đây là mệnh lệnh của tôi là được.

- Dù gì tôi cũng sắp từ chức, phần tội lỗi này, có thêm một cái cũng không sao.

….Hết Chương 252…

Chương 253: Chuyện này vui như vậy sao?

Ngồi trên ghế, Trần Thị Hoa có chút lo lắng nhìn ra ngoài, đợi một lúc lâu, rốt cục nhịn khômg được đành lên tiếng.

- Ông à, mọi việc cứ để Mị Ảnh làm như vậy ổn không?

Lâm Cường thở ra một hơi, một mặt bất đắc dĩ đáp.

- Bà cứ yên tâm đi, Mị Ảnh nó là đứa rất thông minh, nó sẽ tìm biện pháp giải quyết ổn thỏa nhất, mọi chuyện cứ giao cho nó xử lý là được rồi. 

Trần Thị Hoa lắc đầu thở ra một hơi rồi nói.

- Biết là vậy, nhưng tôi vẫn cảm thấy lo, lỡ như những người kia liên hợp lại cùng nhau chèn ép Mị Ảnh thì phải làm sao bây giờ?

“Thì ngày này năm sau đều là ngày giỗ của bọn hắn chứ sao?” Lâm Cường khóe miệng co quắp, trong lòng nghĩ loạn nhưng không dám nói ra.

Sờ cằm suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy có chút không ổn, với tính tình của Tổng Thống Mỹ, thì cũng rất có thể hắn sẽ không đồng ý dễ dàng thỏa hiệp, ông lại nói.

- Nếu bà đã lo lắng như vậy, thôi thì chúng ta nhờ chị Thanh tới đó làm thuyết khách như thế nào?

- Chị ấy và chú Quang hai người những năm này đều ở Mỹ, cũng gặp mặt tên kia vài lần, có hai người bọn họ ở đó, hẳn là tên kia sẽ không làm quá tuyệt tình.

Nói xong lời này Lâm Cường lẩm bẩm.

- Còn nếu không, thì chẳng ai cứu được bọn hắn.

Trần Thị Hoa suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

- Cũng được, vậy ông gọi đi, nhớ bảo hai người đó tới nhanh một chút.

Lâm Cường gật đầu rồi lấy điện thoại ra bấm số, đợi một lúc thì đầu bên kia liền có người nhận cuộc gọi, giọng nói hí hửng của tên mập vang lên.

- Là chú Cường sao? Chú gọi cho cha con có chuyện gì?

Lâm Cường khuôn mặt nhăn lại, ông cũng không ngờ rằng tên mập sẽ là người tiếp chuyện với mình, nhưng ông cũng không xoắn xuýt nhiều, liền hỏi.

- Là thằng Dương sao? Cha con có ở đó hay không? Chú muốn gặp cha con một chút.

Tên mập bên kia gãi đầu một cái rồi xoắn xuýt nói.

- Con xin lỗi, nhưng chú gọi không đúng lúc, hôm qua cha và mẹ đều lên máy bay trở về Mỹ cả rồi, cha con đi liền để quên điện thoại ở chỗ của con.

- Chú có chuyện gì gấp muốn tìm cha con sao?

Nghe vậy, Lâm Cường thở ra một hơi tiếc nuối trả lời.

- Ừ cũng có một chút, con cũng thấy dị tượng bên ngoài chứ?

- Đó là do thằng Phong gây ra, nó cùng Mị Ảnh đang ở Buôn Mê Thuột, chỗ lúc trước chúng ta đánh Yêu Ma.

- Tổng Thống Mỹ đang trên đường tới đó, khoảng chừng vài giờ sau là sẽ tới rồi, nên chú định nhờ cha con tới đó để làm thuyết khách, nếu có chuyện gì không ổn thì sẽ đứng ra hòa giải đôi bên một chút.

- Nhưng cha con đã trở về, thì thôi chú sẽ tự mình tới đó vậy.

- Với tình hình thời tiết bên ngoài, đoán chừng không có hãng hàng không nào dám để máy bay cất cánh à.

Bên kia, tên mập sững sờ một chút rồi liền vui vẻ gật đầu nói. 

- Như vậy thì chú cứ yên tâm giao chuyện này cho con, con sẽ đứng ra làm thuyết khách là được, Tổng Thống Mỹ con cũng đã gặp vài lần, hẳn là sẽ không có chuyện gì xảy ra.

“Ồ? Con đang ở đâu?” Lâm Cường trợn mắt một cái, tính tình của tên mập này mặc dù ông không hiểu nhiều, nhưng cũng nghe cha mẹ hắn kể sơ qua một hai, bình thường tên này đều giống như ông cùng Lâm Thanh Phong một dạng, lười tới chảy mỡ, nhưng hiện tại lại xung phong đứng ra lãnh trách nhiệm? Nhất định là có nguyên nhân.

Tên mập cười nói.

- Haha, rất trùng hợp là con vẫn còn đang ở Buôn Mê Thuột chơi vài ngày, nhưng ngặt nỗi vì dị tượng bên ngoài nên hiện tại con chẳng thể làm gì khác ngoài việc nằm trong khách sạn, người đều muốn mốc meo cả rồi.

Nhìn ra ngoài, bầu trời vẫn một dạng mây đen che phủ, thời tiết không tiện cho việc di chuyển đường dài, Lâm Cường đành bất đắc dĩ thở dài nói.- Cũng được, chú sẽ giao nhiệm vụ này cho con, nhưng con phải nhớ cố gắng thuyết phục Tổng Thống Mỹ.

- Hắn là một tên ăn mềm không ăn cứng, con hãy lựa lời dễ nghe để nói với hắn.

- Nếu sự việc không ổn thì con cứ để Mị Ảnh quyết định là được.

“Dạ, con đã biết, thưa chú.” Giọng nói hí hửng của tên mập từ bên kia truyền về, sau đó hắn liền ngắt máy.

Lâm Cường khóe miệng co quắp, chuyện này vui vẻ như vậy sao? Làm không tốt liền gây ra chiến tranh thế giới à? Đưa tay bóp trán, ông cũng không biết giao việc này cho tên mập này là đúng hay sai nữa, suy nghĩ một lúc, ông liền lẩm bẩm.

- Không được, phải đề phòng cho trường hợp xấu nhất xảy ra.

Thấy chồng mình buông ra một câu rồi liền chạy đi thu xếp hành lý, Trần Thị Hoa một mặt mộng bức, nhưng bà cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi đi theo sau.



Trở về bên phía tên mập, sau khi ngắt máy, hắn một mặt vui vẻ hí hửng nói.

- Cửu Cửu, anh đã biết Mị Ảnh đang ở đâu rồi á, chúng ta khi nào thì đi tìm em ấy?

“Thật sao? Vậy còn đợi gì nữa? Chúng ta hiện tại liền đi.” Phượng tỷ đang nằm trên giường ngay lập tức vui vẻ ngồi dậy trả lời một câu, rồi lập tức đi tìm giày mang vào, chuẩn bị chạy ra khỏi cửa.

Nhìn cảnh này, tên mập gãi đầu ho nhẹ một cái rồi nói.

- Trước tiên chúng ta cứ thu thập hành lý đã, lần này chúng ta sẽ đi trong một khoảng thời gian khá dài, cũng không thể để hành lý ở trong khách sạn được.

Nghe được lời nói của tên mập, Phượng tỷ mộng bức một chút rồi cũng gật đầu đi thu xếp hành lý.

Tên mập cau mày, nghiêm túc nói.

- Nhưng Phượng Cửu à, trước khi chúng ta rời đi thì em phải nghe anh nói trước một chút, vì chuyện này rất quan trọng.

Phượng tỷ ngay lập tức dừng tay, một mặt không hiểu thấu nhìn về tên mập, trong ấn tượng của nàng, đây là lần đầu tiên nàng nhìn thấy bộ mặt nghiêm túc của hắn, vì thế nàng cũng biết được chuyện hắn sắp nói rất quan trọng, gật đầu một cái rồi trả lời.

- Có chuyện gì sao?
Tên mập thở ra một hơi rồi gật đầu nghiêm túc nói.

- Nếu em đồng ý đi theo lần này, thì em sẽ phải bước vào một mặt khác của thế này, cuộc sống của em sẽ có một chút thay đổi, dù không ít thì nhiều nhưng thay đổi vẫn sẽ có.

Phượng tỷ đang còn muốn nói gì đó, nhưng tên mập liền ngắt lời.

- Anh biết rằng em đã sớm ra ngoài tự lập, và cũng đã biết về thế giới ngầm không ít, nhưng đó cũng chỉ là một chút xíu bộ mặt thật của thế giới này mà thôi, còn lần này, em sẽ phải tiếp xúc tầng thứ sâu hơn. 

- Em cũng đã thấy được, khi em tiếp xúc với thế giới ngầm, thì cuộc sống của em cũng theo đó mà đảo lộn không ít, còn đây là phần sâu hơn của thế giới ngầm.

- Vì thế, anh muốn em suy nghĩ kĩ một chút trước khi đi.

Phượng tỷ cau mày, nhìn chằm chằm vào tên mập, thấy hắn một mặt nghiêm túc, không giống như là đang lừa gạt, thì nàng mới gật đầu đồng ý.

Nhìn Phượng tỷ đồng ý, tên mập thở ra một hơi rồi nói.

- Em muốn đi theo anh, thì anh sẽ dẫn em đi, nhưng anh có một điều kiện, em phải đồng ý trước thì anh mới đưa em đi, còn không thì em sẽ phải ở lại đây.

“Điều kiện gì?” Phượng tỷ cau mày hỏi.

Tên mập cũng theo đó mà trả lời.

- Trước đó, chúng ta đã nói với nhau, em sẽ cùng anh đi chơi, đồng thời tìm Mị Ảnh, nhưng mọi việc đều do em làm chủ.

- Nhưng còn lần này,… mọi việc phải do anh quyết định, em không được phép xen vào, bất kể là chuyện gì thì em cũng phải nghe theo anh.

- Còn bằng không, anh sẽ lập tức đưa em trở về.

“Nghiêm trọng như vậy sao?” Phượng tỷ cau mày hỏi.

Tên mập gật đầu.

- Đúng, không những nghiêm trọng, mà là rất nghiêm trọng, nếu làm không tốt sẽ gây ra chiến tranh thế giới thứ ba.

Phượng tỷ kinh hãi hít vào một hơi thật sâu, chiến tranh thế giới thứ ba? Kinh khủng như vậy? Nếu chuyện này thật sự xảy ra thì sẽ có bao nhiêu người phải chết?

Nhận ra vẻ kinh hãi trên khuôn mặt Phượng tỷ, tên mập nói tiếp.

- Nhưng chiến tranh thế giới lần này, không giống như những lần trước, nhiều phe thế lực đấu đá nhau.

- Lần này chỉ có hai phe, một là chúng ta, hai là cả thế giới, vì thế nếu muốn đi cùng anh, thì em phải chuẩn bị đối mặt với chuyện, toàn thế giới truy nã.

Phượng tỷ trầm mặc, cúi đầu không nói, nàng thật sự bị lời nói của tên mập trấn trụ.

Phượng tỷ im lặng một lúc lâu, tên mập mới thở ra một hơi rồi nở nụ cười nói.

- Cũng đừng lo lắng nhiều quá, đó chỉ là trường hợp xấu nhất mà thôi, anh sẽ cố gắng không để trường hợp này xảy ra.

- Còn nếu không, thì anh sẽ tìm cách không để em bị liên lụy.

Phượng tỷ lúc này mới ngẩng đầu, hai mắt nhìn chăm chú vào tên mập, ấn tượng của nàng về tên mập lúc này thay đổi hoàn toàn, nội tâm nàng có chút rung động, nhận ra điểm này, nàng đỏ mặt xoay đầu bĩu môi hừ một tiếng.

- Làm như tôi cần anh giúp không bằng.

Nói rồi nàng liền đi thu dọn hành lý, tuy nàng không nói, nhưng đã thầm đồng ý với điều kiện của tên mập đưa ra.

Tên mập gãi đầu cười hắc hắc vài tiếng rồi cũng đi thu dọn đồ đạc, hắn cũng không muốn làm trễ nãi thời gian.

….Hết Chương 253….

Chương 254: Bí mật

Nam Cung Mị Ảnh nhắm mắt, đứng lẳng lặng trên ngọn cây, tay cầm Hàn Băng Kiếm. một thân áo bào phiêu dật, mái tóc dài đen nhanh tùy ý để gió thổi lay động.

Tuy rằng nàng nhắm mắt, nhưng tinh thần lực đã sớm bao trùm phạm vi một cây số xung quanh ngọn núi, trong phạm vi này, tất cả mọi thứ đều nằm trong tầm mắt của nàng, ngay cả đám quân nhân từ khắp các thế lực ở phía dưới đều như vậy.

Số lượng của bọn họ nhiều lắm, khoảng chừng vài ngàn người, nhưng tất cả đều trú quân ở ngoài phạm vi 500 mét, nàng mỉm cười lầm bẩm.

- Thật là nhiều người nha, nhưng cũng rất khá, tất cả đều đợi ở ngoài, không một ai tiến vào.

- Đã như vậy, thì khi bọn họ tới thì ta sẽ nể mặt đi gặp một chút.

Tính từ lúc đám quân nhân đầu tiên tới đây, thì đã qua bốn giờ đồng hồ, Tổng Thống Mỹ sau khi nhận được tin tức thì liền thông báo cho tất cả những nước muốn tới đây đều không được hành động lỗ mãng.

Nước Mỹ được xem là một nước có lượng quân đội lớn mạnh nhất thế giới, lời của Tổng Thống Mỹ đưa ra vẫn có cân lượng, ít nhất là những nước khác tới đây đều đồng dạng chờ đợi ở bên ngoài.

Liếc mắt về phía Lâm Thanh Phong đang nằm yên lặng dung hợp Yêu Đan, Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười.

- Chàng cứ yên tâm, chuyện bên này cứ giao cho thiếp là được.

Lẩm bẩm một câu, Nam Cung Mị Ảnh lại tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.

….

“Cửu Cửu à, hai chúng ta phải nhanh lên, còn không thì sẽ không kịp đâu.” Tên mập đứng tại một dốc núi, trên lưng đeo một cái balo lớn, hai tay kéo thêm hai cái valy cỡ lớn đi phía trước, một mặt bất đắc dĩ nhìn phía sau lên tiếng.

Phượng tỷ một bộ áo thun quần jean sành điệu, toàn thân mồ hôi nhễ nhại, đứng tựa vào một thân cây thở ra từng hơi gấp gáp, trả lời ngắt quãng.

- Tôi... biết rõ..., nhưng mà... tôi mệt quá.

Tên mập thở ra một hơi, hắn cũng không trách Phượng tỷ, dù gì nàng cũng là một người bình thường, công việc chính cũng là quản lý cho Nam Cung Mị Ảnh, mặc dù ngày thường vẫn có tập luyện thể lực, nhưng sau khi xuống taxi cho tới hiện tại, hai người bọn họ cũng đã đi bộ hơn hai giờ đồng hồ không nghỉ rồi, lại thêm đay là đường núi, càng lên cao không khí càng loãng, nàng mệt mỏi cũng là chuyện bình thường.

Không còn cách nào khác, tên mập đành nói.

- Chúng ta cứ ngồi đây nghỉ ngơi thôi, một lúc sau rồi tiếp tục đi.

Nghe được lời này, Phượng tỷ liền ngồi xuống đất thở dốc, ánh mắt nàng có chút phức tạp nhìn về tên mập, rồi cắn răng hỏi.

- Có phải là tôi rất vô dụng?

Tên mập có hơi sững sờ một chút, nhưng hắn rất nhanh chóng lắc đầu cười nói.

- Đừng lo nghĩ nhiều quá, so với người bình thường thì em đã làm rất khá rồi.

Phượng tỷ trầm mặc một chút rồi lại hỏi.

- Ý anh là sao? Ý anh nói là anh không phải người bình thường sao?

Tên mập mỉm cười gật đầu.

- Cũng không kém bao nhiêu đâu.

Đồng thời trong lúc nói, hắn đưa lên một ngón tay, từ trên ngón tay lập tức xuất hiện một ngọn lửa nhỏ màu xanh lam nhạt rất chói mắt.

Phượng tỷ hai mắt trợn trắng, ngơ ngác nhìn về ngọn lửa trên tay tên mập, sau khi nàng xác định rằng ngọn lửa thật sự từ tay hắn xuất hiện chứ không phải là từ một dụng cụ nào đó, thì nàng mới nuốt vào một ngụm nước bọt rồi hỏi.

- Anh là… dị nhân sao?

Tên mập lắc đầu giải thích.

- Không phải dị nhân, mà là Pháp sư.Phượng tỷ ngơ ngác, không biết phải nói thế nào, tên mập lúc này tiếp tục nói.

- Từ rất lâu về trước, tổ tiên của bọn anh đã được tập hợp lại thành một gia tộc duy nhất, và bọn họ được chỉ dạy để trở thành pháp sư, với nhiệm vụ là phải đối mặt với một đám quái vật được gọi là “Yêu Ma” để bảo vệ toàn thế giới.

- Từ đó về sau, người trong gia tộc bọn anh đều một dạng, học pháp thuật, trở thành pháp sư để đối đầu với bọn Yêu Ma.

- Đám Yêu Ma này, ngoài những pháp sư ra, thì người bình thường không thể nào nhìn thấy được, bọn chúng gây ra rất nhiều chuyện thương thiên hại lý, và gần đây nhất là bọn chúng đã giết một số lượng lớn động vật ở thành phố này, nhưng vì che giấu mọi người, chính phủ đã phải nói dối là số động vật này chết do bệnh dịch.

- Nhưng đó chỉ là một số lượng nhỏ Yêu Ma gây ra mà thôi, nếu bọn chúng toàn lực xuất động, thì cả một đất nước Việt Nam này đều không thể chống chọi trong một tuần lễ.

- Nhưng vì thế giới ngày càng phát triển, bọn anh cũng không muốn mọi người cảm thấy sợ hãi vì đám Yêu Ma này, nên bọn anh phải che giấu thân phận thật sự, trở thành một người bình thường sống hòa nhập với mọi người.

- Và chỉ có những đại lão trên thế giới mới có thể tiếp xúc được thân phận thật của bọn anh mà thôi.

Phượng tỷ hai mắt trợn trắng, bí mật này gần như thay đổi toàn bộ thế giới quan của nàng, người bình thường thì biết gì về pháp sư? Trong nhận thức của họ, pháp sư chỉ có trong tiểu thuyết, phim ảnh mà thôi, căn bản là không có thực, nhưng hiện tại tên mập trước mặt này lại là một nhân chứng sống, khiến nàng không thể phản bác được.

Cúi đầu trầm ngâm một chút, Phượng tỷ lại hỏi.

- Vậy… chuyện này có liên quan gì tới việc chúng ta đi tìm Mị Ảnh?

Tên mập lắc đầu thở ra một hơi rồi nghiêm túc trả lời.

- Về phần Mị Ảnh… thì em ấy thuộc một dạng tồn tại hoàn toàn khác.

- Anh không biết phải giải thích như thế nào với em, nhưng anh chỉ có thể chắc chắn một điều, đó là, nếu em ấy muốn, thì em ấy có thể đơn giản phá hủy toàn bộ thế giới này, trong vòng vài phút đồng hồ mà thôi.

Nghe được lời này, lại nhớ đến ánh mắt đáng sợ lúc trước của Nam Cung Mị Ảnh, Phượng tỷ trong lòng cảm nhận được một tia khí lạnh, nuốt vào một ngụm nước bọt.

Nhìn biểu hiện của nàng, tên mập mỉm cười.

- Em cứ yên tâm, Mị Ảnh cũng không đáng sợ như vậy, những năm qua em đều sống chung với em ấy, em phải là người hiểu rõ nhất có đúng hay không?

Phượng tỷ trầm mặc một lúc rồi gật đầu, lúc này tên mập lại nói tiếp.- Theo thông tin anh nhận được, dị tượng trên đầu chúng ta cũng là do thằng Phong gây ra, còn Mị Ảnh thì đang ở bên cạnh bảo vệ nó, không để những người khác làm phiền.

- Nhưng vấn đề là ở chỗ này, những người cầm đầu các nước khác đều đã nhận được tin tức, và đang trên đường tới đây để tìm hiểu nguyên nhân diễn ra dị tượng này.

- Đa phần bọn họ đều dễ nói chuyện, nhưng lại có một số người rất hung hăng, căn bản không chịu nghe lời người khác nói. 

- Nếu lỡ như để bọn họ và Mị Ảnh nổi lên xung đột, thì với sức mạnh của em ấy, thế giới này sẽ bị rung chuyển.

- Vì thế, nhiệm vụ của chúng ta, đó là phải đứng ra làm thuyết khách hòa giải cho đôi bên, không để bọn họ xảy ra xung đột.

Nói tới đây, tên mập bĩu môi.

- Hay nói đúng hơn, đó là ngăn đám người não tàn kia kéo theo chúng ta đi tìm đường chết.

“Phụt.” Phượng tỷ ho sặc sụa, sắc mặt cổ quái nhìn về tên mập, dám gọi những người đứng đầu một đất nước là “não tàn” như vậy thì cũng chỉ có hắn a.

Tên mập ho khan vài tiếng rồi đứng dậy nói.

- Nghỉ ngơi xong rồi, chúng ta liền đi thôi, tin tức mà chúng ta nhận được trễ hơn những người kia, đoán chừng hiện tại bọn hắn đã ở đó rồi.

- Nếu còn không tới, anh sợ rằng chúng ta sẽ bị bọn não tàn ấy kéo đi mất.

Phượng tỷ vui vẻ gật đầu một cái rồi đứng dậy chuẩn bị tiếp tục đi, nhưng chỉ thấy tên mập gỡ xuống cái balo đeo sau lưng, sau đó chuyển lên đeo trước ngực, hắn hơi khom người xuống rồi nói.

- Thể lực của em quá yếu, với tốc độ như hiện tại thì chúng ta phải mất thêm ít nhất hai giờ nữa mới có thể tới đó.

- Lúc đó thì không biết mọi chuyện đã như thế nào rồi.

- Em cứ leo lên đây, anh sẽ cõng em một đường tới đó, như vậy tốc độ sẽ nhanh hơn một chút.

Phượng tỷ hai má ửng hồng, nhưng nàng cũng biết hiện tại cũng không phải thời gian để xoắn xuýt chuyện này, liền nhanh chân leo lên lưng hắn.

….

Nam Cung Mị Ảnh mở ra hai mắt nhìn về một phương, vẻ mặt lạnh nhạt lẩm bẩm.

- Đã tới rồi sao?

Theo phương hướng nàng nhìn, có một điểm đen nhỏ xuất hiện, và từ từ lớn dần, hiện rõ ràng là một chiếc trực thăng, một bên in rõ lá cờ màu đỏ, bên trên có năm ngôi sao màu vàng nằm bên góc trái, trong số đó có một ngôi sao lớn, và bốn ngôi sao nhỏ ở xung quanh.

Chiếc trực thăng một đường bay thẳng, căn bản không để ý tới những lời Nam Cung Mị Ảnh đã nói, dưới cái nhìn của tất cả mọi người ở phía dưới, nó từ từ xâm nhập vào khoảng cách 500m dưới chân núi.

Nam Cung Mị Ảnh một mặt khinh thường, hừ lạnh một tiếng.

- Xem ra, có nhiều người không coi lời của ta ra gì.

Vừa nói, cánh tay cầm Hàn Băng Kiếm khẽ huy động, một đạo kiếm khí màu trắng bạc từ Hàn Băng Kiếm như tên bắn mà ra, bay thẳng hướng chiếc trực thăng.

Đạo kiếm khí bay thẳng một đường, ngay lập tức liền xuyên thẳng qua chiếc trực thăng, rồi cũng không dừng lại mà tiếp tục bay về phía trước, vài giây sau rồi tiêu tán.

Chiếc trực thăng bay thêm được một đoạn, dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, chiếc trực thăng liền chia hai nửa, rồi nổ tung.

….Hết Chương 254….

Chương 255: Mục đích tới đây là gì?

Trực thăng trên cao nổ tung, thu hút rất nhiều ánh mắt nhìn sang, mặc dù xung quanh là rừng rậm, có nhiều cây cối che phủ bầu trời, nhưng vì trực thăng bay khá cao, nên những người có mặt tại đây vẫn nhìn thấy rất rõ.

Thậm chí là tên mập cùng Phượng tỷ đang ở khoảng cách hơi xa một chút, vẫn có thể nhìn thấy được chiếc trực thăng nổ tung trong chớp mắt.

Tất cả mọi người chỉ thấy máy bay nổ tung, nhưng lại không thấy phần xác máy bay, nhìn cảnh này, tất cả bọn họ đều nuốt vào một ngụm nước bọt.

Các tiểu đội trưởng nhanh chóng báo cáo tình huống với cấp trên.

Mặt khác, ngoan ngoãn để tên mập cõng trên lưng, Phượng tỷ mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, khó khăn lên tiếng hỏi.

- Đó là… trực thăng nổ sao?

“Đúng vậy, là trực thăng, nhưng khoảng cách xa quá, không nhìn rõ đó là trực thăng của nước nào.” Tên mập sắc mặt ngưng trọng gật đầu.

Trầm ngâm một chút, hắn lại nói.

- Cửu Cửu, bám chắc một chút, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa.



Trên phi cơ riêng của Tổng Thống Mỹ, viên chỉ huy sắc mặt ngưng trọng lên tiếng.

- Thưa tổng thống, bên kia vừa mới truyền tin, trực thăng của Trung Quốc đã bị đánh rơi, khi tiến vào khu vực 500m xung quanh ngọn núi.

Đồng thời ngồi trên phi cơ, Tổng Thống Mỹ nghe được tin này cũng giật mình hỏi.

- Làm sao lại rơi? Bị vũ khí nóng đánh lén sao?

Viên chỉ huy đáp.

- Thưa Tổng Thống, quân đội của ta đã xác định, không thấy đầu đạn súng phóng lựu, hoặc bất kì một đầu đạn nào khác được bắn ra, vì thế có thể là do trực thăng đã bị đặt boom từ trước.

- Nhưng cũng không đúng, bởi vì theo tin tức bên kia đưa tới, thì trực thăng trực tiếp nổ thành bụi, ngay cả xác cũng không lưu lại, nhưng hiện tại trên thế giới cũng không có loại boom nào có uy lực lớn như vậy.

Tổng Thống Mỹ sắc mặt đen kịt gật đầu một cái rồi ra lệnh.

- Mau cho người kiểm tra phi cơ, ta không muốn việc tương tự xảy ra.

“Dạ…” Viên chỉ huy đáp lời một tiếng rồi theo lời Tổng Thống Mỹ đi ra ngoài.

Tổng Thống Mỹ thở ra một hơi, nội tâm bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

Trên thực tế Tổng Thống Mỹ biết rõ, dù là bất kì một đất nước nào cũng vậy, trước khi phi cơ hay trực thăng chở nhân vật trọng yếu cất cánh, thì đều được nhân viên kiểm tra kỹ lưỡng, vì thế việc phi cơ bị đặt boom là điều khó có thể xảy ra.

Lại thêm phần, lần này đi tới Việt Nam thời gian chuẩn bị quá gấp rút, cơ hồ mỗi người đều nhận được tin tức thì liền đi ngay, vì thế phi cơ và trực thăng hai thứ này đều là ngẫu nhiên chọn ra, không thể nào biết trước được.

Mỗi một nước có bao nhiêu chiếc trực thăng và phi cơ? Tuy vẫn có số liệu thống kê đầy đủ, nhưng số lượng quá nhiều, không một ai có thể biết được chiếc nào sẽ được dùng.

Chỉ trừ khi có tên rảnh trứng đặt boom trên tất cả số trực thăng, phi cơ rồi chờ đợi tới ngày hôm nay mới cho nổ mà thôi, nhưng chuyện này có thể xảy ra sao? Đáp án là không thể nào, phải biết dù chỉ đặt boom trên một chiếc thì phải tính toán rất kỹ lưỡng, thậm chí có thể mất vài tháng để tính toán con đường đặt boom cùng con đường thoát thân, bởi một khi bị phát hiện thì rất có thể chỉ có con đường chết để đi.

Một chiếc liền có độ khó cao như vậy, thì đừng nói gì tới toàn bộ, vì thế, chuyện trên trực thăng hay phi cơ có boom, căn bản không thể nào xảy ra. 
Nhưng nếu không phải vậy thì làm sao có thể giải thích việc trực thăng của Trung Quốc lại nổ đây?

Tổng Thống Mỹ vẻ mặt sa sút, ngồi lẩm bẩm.

- Chẳng lẽ… Lâm Cường không dọa ta sao? Thế giới này thật sự có thần tiên?

….

Nam Cung Mị Ảnh vẫn một mặt đạm nhiên đứng trên ngọn cây, nàng cũng không quan tâm tới chiếc máy bay vừa nổ.

Nếu là người tinh mắt một chút thì có thể nhìn thấy, chiếc máy bay bị đứt làm hai đoạn rồi mới phát nổ, nhưng thật sự là, trước khi phát nổ, chiếc máy bay cùng những người ở bên trong đã bị Nam Cung Mị Ảnh chém qua không biết bao nhiêu lần, tất cả đều đã trở thành cặn bã.

Chỉ là do quán tính của máy bay, nên những phần bị chém vẫn chưa kịp thời đứt ra mà thôi.

“Chỉ mong sau lần này, các ngươi sẽ rút ra bài học đi.” Nam Cung Mị Ảnh tự mình lẩm bẩm một câu rồi tiếp tục đứng tại chỗ chờ đợi, một lúc sau, nàng có chút ngạc nhiên nói.

- Ồ? Tại sao hai người bọn họ lại ở đây? 

Tự mình suy nghĩ một chút tình huống, Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười.

- Chắc là do phụ thân ra lệnh bọn họ tới đây để giúp đỡ.

- Hiện tại bên ngoài nhiều quân nhân như vậy, bọn họ chắc sẽ gặp một chút khó khăn, thôi vậy, cứ tới đó giúp bọn họ một chút.

Nói rồi, thân ảnh của Nam Cung Mị Ảnh biến mất trên ngọn cây, chỉ trong chớp mắt, nàng đã xuất hiện ở trên một ngọn cây khác gần chỗ Phượng tỷ, cùng tên mập.

Nhìn cảnh tên mập đang đứng dựa vào gốc cây, vẻ mặt sinh không thể luyến thở hổn hển, một thân đầy mồ hôi, đằng trước đeo một cái balo lớn, hai tay kéo hai cái valy, phía sau còn phải cõng Phượng tỷ, nhưng Phượng tỷ cũng không chịu ngồi yên, cứ dùng tay nắm tóc hắn lắc qua lắc lại, làm Nam Cung Mị Ảnh cũng muốn phì cười.

Còn đang muốn nhảy xuống giúp đỡ một chút, nhưng nàng lại nghe được Phượng tỷ nói.
- Nhanh lên nào, chẳng phải anh nói chúng ta phải nhanh chóng tới đó sao?

- Hiện tại lại đứng đây thở dốc, là thế nào?

Tên mập lắc đầu không trả lời, không phải là hắn không muốn, nhưng hắn đã quá mệt mỏi rồi, trong lòng khổ không thể tả, quãng đường leo núi hai giờ đồng hồ, hắn chỉ dùng thời gian hơn nửa giờ để chạy tới, phía sau còn phải cõng người, đồng thời mang theo hành lý, dù hắn có tập luyện như thế nào thì cũng không chịu nổi a. 

“Hừ, lúc nãy còn nói cõng người ta tới gặp Mị Ảnh, hiện tại người còn chưa gặp được, nhưng anh lại đứng đây thở không ra hơi, thật là vô dụng.” Phượng tỷ bĩu môi oán trách vài câu, nhưng nàng vẫn không leo xuống, vẫn bám chặt vào người tên mập, khiến hắn chỉ biết cười khổ không thôi.

Phượng tỷ không xuống, tên mập cũng không ép, hắn đứng ở gốc cây thở ra vài hơi phục hồi một chút thể lực rồi tiếp tục chạy đi, Phượng tỷ nghĩ nghĩ một chút rồi cũng lên tiếng cổ vũ cho hắn, mặc dù không giúp được gì, nhưng theo nàng nghĩ, cổ vũ cho hắn sẽ giúp cho hắn phấn chấn tinh thần hơn.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn cảnh này liền trợn mắt, trong ấn tượng của nàng, Phượng tỷ rất bài xích chuyện nam nhân động chạm vào người nàng, đừng nói là cõng nàng, dù chỉ là cái bắt tay xã giao thì nàng cũng không muốn, nhưng hiện tại nhìn Phượng tỷ ngoan ngoãn giữ chặt tên mập không buông, một miệng “cố lên, cố lên…” cổ vũ, một tay nắm đầu bức tên mập nhìn về phía trước, Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười.

- Cũng chưa từng thấy Phượng tỷ ở gần nam nhân, thậm chí còn làm ra những hành động thân mật như vậy như vậy nha.

- Không chừng giống như phu quân đã từng nói, hai người bọn họ là trời sinh một cặp đây.

- Hiện tại cũng đừng quấy rầy bọn họ, cứ để bọn họ như vậy là được, biết đâu lại gặp được vài chuyện kinh hỉ ngoài ý muốn.

Tự mình lẩm bẩm vài câu, Nam Cung Mị Ảnh liền quyết định cũng không đứng ra giúp đỡ bọn họ, tiếp tục đứng một bên quan sát.

Tên mập tiếp tục chặn đường gian khổ, vừa chạy vừa thở hồng hộc, tốc độ của hắn ngày càng trở nên chậm chạp rất nhiều, nhưng hắn vẫn cắn răng gắng sức mà chạy.

Phượng tỷ căn bản không biết mệt mỏi, thậm chí ngày càng vui vẻ, tiếng cổ vũ ngày càng lớn, còn tên mập ngày càng giống như chó chết, chỉ biết lê lết thân mình chạy về phía trước, Nam Cung Mị Ảnh khóe miệng co quắp.

- Không nhìn ra, Phượng tỷ thật biết chơi.

- Theo như dự đoán thì tên mập thể lực đã sớm không chịu nổi, nhưng lại vì tiếng cổ vũ của nàng mà tiếp tục cố gắng.

- Thật không hiểu nổi hai người này, một người ngoài mặt là cổ vũ, nhưng thực chất là đang hành hạ người còn lại, còn một người thân thể không chịu nổi, nhưng lại cắn răng cố gắng chống đỡ.

Lắc đầu một cái, Nam Cung Mị Ảnh rốt cục nhìn không nổi, nếu lại để bọn họ làm vậy ít lâu nữa, thì tên mập sẽ thật sự bị "chơi" tới bất tỉnh, động thân xuất hiện trước mặt hai người, Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười nói.

- Hai người có thể…dừng lại…

Nhưng tiếc cho Nam Cung Mị Ảnh, tên mập hiện tại gần như mất ý thức, một tia lý trí cuối cùng của hắn chỉ biết giúp hắn giữ vững tiếp tục chạy, hắn căn bản không nghe được nàng nói cái gì, cũng không biết là nàng đã xuất hiện.

Còn Phượng tỷ thì hiện tại đã “chơi” vui tới quên cả trời đất, trong đầu nàng hiện tại chỉ muốn “cưỡi” tên mập này chạy khắp nơi, không quản ai xuất hiện.

Vì thế hai người cũng không quan tâm tới việc Nam Cung Mị Ảnh xuất hiện, mà cứ tiếp tục…chạy.

Bỏ lại Nam Cung Mị Ảnh một mặt mộng bức nhìn theo, khóe miệng co quắp, gãi đầu lẩm bẩm.

- Như vậy? Mục đích của bọn họ tới đây là gì?

- Chẳng lẽ chỉ để chơi chán rồi về sao?

….Hết Chương 255…

Chương 256: Không phải là hại, nhưng cũng không kém là bao…

“Mị Ảnh... em xem thử... có cách nào để cứu tỉnh hắn a?” Phượng tỷ lo lắng, ngẩng đầu nhìn Nam Cung Mị Ảnh rồi nhỏ giọng hỏi.

Nhìn tên mập một bên hai mắt trợn trắng, miệng sùi bọt mép nằm bất động, Nam Cung Mị Ảnh cười khổ không thôi.

Con hàng này rõ ràng ngay từ lúc Mị Ảnh xuất hiện liền đã tới giới hạn, nhưng bởi vì nghe Phượng tỷ khích lệ, nên hắn vẫn cố sức cõng theo nàng chạy không ngừng nghỉ. 

Còn Phượng tỷ một phần là do cảm thấy khoái chí, còn một phần là do nàng được tên mập cõng sau lưng, vì thế nàng cũng không để ý tới tình trạng của hắn, nên cứ để hắn một mạch chạy điên cuồng.

Chỉ hơn mười phút sau thì cả hai liền chạy tới chỗ quân đội mỹ trú quân, những người quân nhân này còn muốn ra ngăn cản nhưng bọn hắn liền thấy Nam Cung Mị Ảnh đi phía sau hai người, một mặt lạnh nhạt nhìn chằm chằm bọn hắn, nếu bọn hắn dám đứng ra ngăn cản thì nàng liền ra tay.

Theo phản ứng tự nhiên, hai trăm người đồng thời nuốt một ngụm nước bọt rồi để Phượng tỷ cùng tên mập nhẹ nhàng chạy qua.

Sau khi chạy tới chân núi, tên mập liền thành cái dạng này.

Dù cho tên mập có tập luyện thân thể từ nhỏ, nhưng việc cõng một người, trên thân đeo một cái balo lớn, hai tay còn kéo theo hai chiếc valy chạy liên tục trên núi hơn nửa giờ đồng hồ cũng là quá sức đối với hắn.

Nhìn Phượng tỷ một mặt lo lắng cho tên mập, Nam Cung Mị Ảnh lắc đầu thờ ra một hơi rồi cười nói.

- Yên tâm đi, Phượng tỷ, hắn như vậy chỉ là do hoạt động quá sức, cứ để hắn nằm đó vài giờ là tốt rồi.

- Nhưng sau đó hắn cũng cần phải nghỉ ngơi một khoảng thời gian, hiện tại tỷ hãy dùng viên thuốc này, pha vào nước rồi từ từ cho hắn uống, nhưng phải nhớ là chỉ cần một ngụm nhỏ mà thôi, đoán chừng hắn sẽ lập tức tỉnh lại, chỉ cần nghỉ ngơi một chút thì hắn nhất định sẽ một dạng “sinh long hoạt hổ” nhảy nhót trước mặt tỷ.

Vừa nói, Nam Cung Mị Ảnh cũng đồng thời lấy ra một viên Huyết Khí Đan đưa cho Phượng tỷ.

Phượng tỷ hai mắt phát sáng, gật đầu tạ ơn một cái rồi nhanh chóng nhận lấy viên Huyết Khí Đan, sau đó lại chạy tới balo tìm một lúc thì lấy ra một chai nước nhỏ, thả viên Huyết Khí Đan vào đó.

Viên Huyết Khí Đan vừa gặp nước thì liền tan hết, chai nước nhỏ cũng theo đó mà chuyển thành màu đỏ sậm, nàng cũng không để ý điểm này, nếu Nam Cung Mị Ảnh muốn hại hai người thì cũng không cần bày vẽ nhiều như vậy.

Mớm cho tên mập một ít nước có chứa Huyết Khí Đan, Phượng tỷ làm mọi thứ một cách rất nhẹ nhàng cẩn thận, cứ như nàng đang chăm sóc cho chính mình chứ không phải chăm sóc cho người khác.

Nhìn cảnh này Nam Cung Mị Ảnh chỉ biết cười khổ không thôi, ở chung với Phượng tỷ bao lâu, nàng biết rõ Phượng tỷ là một nữ nhân có cá tính mạnh mẽ, ngay cả lúc bệnh, thì nàng cũng rất tùy ý tìm đại một loại thuốc rồi uống vào, chưa bao giờ Nam Cung Mị Ảnh thấy Phượng tỷ lộ ra một mặt cẩn thận, ôn như như lúc này.

“Nếu phu quân nhìn thấy cảnh này, hẳn là sẽ cảm thán một câu “trâu gặm mẫu đơn” a.” Lắc đầu lẩm bẩm một câu, Nam Cung Mị Ảnh xoay người rời đi, hiện tại nàng không cần tiếp tục ở lại đây, tên mập uống xong ngụm nước này chắc chắn sẽ tỉnh lại, nhưng sức khỏe của hắn cũng chưa hồi phục hoàn toàn, nàng có muốn hỏi gì cũng không được, cứ đợi cho hắn hoàn toàn bình phục thì lại hỏi cũng không muộn.

Mặt khác là do không biết đã bao lâu Phượng tỷ mới tìm được một người nam nhân có thể để nàng quan tâm như vậy, hiện tại tên mập đã tỉnh, Nam Cung Mị Ảnh còn tiếp tục ở lại đây thì khác nào làm một cái “bóng đèn” cực lớn?

Ngoài ra tinh thần lực của Nam Cung Mị Ảnh đã bao trùm tất cả nơi này, nếu tên mập xảy ra chuyện gì không ổn thì nàng nhất định sẽ kịp thời tới đây.

Mớm một ngụm nước cho tên mập, Phượng tỷ vẫn rất cẩn thận quan sát hắn, chỉ vài giây sau, tên mập từ từ mở mắt tỉnh lại, lúc này nàng mới thở ra một hơi nhẹ nhõm. 

- Anh tỉnh rồi?

Tên mập vừa mới mở mắt, nhưng hắn vẫn chưa hoàn toàn thanh tỉnh, hắn chỉ lờ mờ nhìn được có người đang ngồi cạnh bên, bờ môi khô khốc nói.

- Nước… nước…“Muốn uống nước sao? Anh đợi một chút.” Phượng tỷ nhanh chóng trả lời một câu rồi chạy đi tìm nước, nhưng nàng tìm không thấy, suốt dọc đường đi tới đây, số nước mang theo đã bị nàng và hắn uống cạn, xung quanh cũng không có con sông hay thác nước nào cả, Nam Cung Mị Ảnh thì đã đi đâu mất.

Hiện tại nàng chỉ có chai nước vừa pha xong Huyết Khí Đan, lại không nỡ nhìn tên mập chịu khát, nàng lẩm bẩm. 

- Mặc dù là nước thuốc, nhưng dù gì cũng là nước, trước cứ để hắn uống một ít cầm hơi, khi Mị Ảnh trở về thì lại nhờ em ấy đi tìm nước cho hắn uống.

Nghĩ xong liền làm, Phượng tỷ liền dùng chai nước có chứa Huyết Khí Đan đưa tên mập uống, còn tên mập bởi vì quá mệt mỏi, hắn tham lam uống rất nhiều.

Bọn họ vẫn trong phạm vi bao phủ của tinh thần lực, nhìn thấy cảnh này, Nam Cung Mị Ảnh một mặt mộng bức, thầm than một câu “Việc lớn không tốt.” Rồi tung người chạy như bay đến bên cạnh hai người.

Nam Cung Mị Ảnh dù gì cũng không phải Luyện Đan Sư, nàng biết dùng Huyết Khí Đan có thể giúp tên mập tỉnh lại, nhưng nàng cũng không nghĩ tới chuyện trước đó hắn đã mất nước quá nhiều, sau khi tỉnh lại hắn nhất định sẽ muốn uống nước để bổ sung.

Kể thì chậm, nhưng Nam Cung Mị Ảnh chỉ cần một giây đồng hồ liền xuất hiện trước mặt hai người, nhưng nàng cũng chậm một bước, nàng chỉ kịp thời ra tay đoạt lấy chai nước, sau khi tên mập đã uống xong vài ngụm.

Một giây đồng hồ nhanh tới cỡ nào? Phượng tỷ căn bản không kịp phản ứng, thì đừng nói tới tên mập đang một mặt sống dở chết dở, chớp mắt một cái liền không thấy chai nước trên tay, còn Nam Cung Mị Ảnh tay cầm chai nước đứng cạnh bên.

Vài giây sau Phượng tỷ mới hiểu được là Nam Cung Mị Ảnh đã đoạt lấy chai nước trên tay nàng, nàng còn chưa kịp hỏi chuyện gì đã xảy ra, thì thân thể tên mập liền co giật, sắc mặt đỏ bừng thở ra từng hơi gấp gáp, nàng liền gấp lên.

- Tại sao lại như vậy?

Nhìn biểu hiện của tên mập, Nam Cung Mị Ảnh cười khổ không thôi, lắc đầu bất đắc dĩ giải thích.

- Viên thuốc mà ta đưa cho tỷ, có tên là Huyết Khí Đan.

- Tác dụng chính của nó là để giúp kích thích cơ thể tu sĩ sản sinh ra huyết khí, phục hồi khí lực, nên chỉ khi bị thương, hoặc mất máu quá nhiều thì tu sĩ mới sử dụng nó.Phượng tỷ mặc dù không biết “Tu sĩ” trong lời Nam Cung Mị Ảnh là gì, nhưng nàng hiểu được Huyết Khí Đan cũng giống như một loại túi máu dự trữ, gật đầu một cái nàng lại tiếp tục chờ đợi Nam Cung Mị Ảnh giải thích.

- Huyết Khí Đan thứ này, căn bản là một loại chất kích thích nhẹ, nếu là tu sĩ bình thường sử dụng thì không có tác dụng phụ gì lớn, nhưng vấn đề liền ở đây.

Nói tới đây, Nam Cung Mị Ảnh dừng một chút, hai mắt cổ quái nhìn về Phượng tỷ rồi nói tiếp. 

- Tên này chỉ là người bình thường, hắn cũng không có thể phách cường đại như tu sĩ, Huyết Khí Đan thứ này, dù đã pha loãng mất đi phần lớn dược tính, nhưng hắn cũng không thể nào chịu đựng nổi nha.

Nghe tới đây, sắc mặt Phượng tỷ liền gấp lên.

- Như vậy chẳng phải là chị đã hại anh ấy sao?

Nam Cung Mị Ảnh liền lắc đầu.

- Không phải là hại, nhưng cũng không kém bao nhiêu đâu, nếu cứ để hắn như vậy thì chỉ cần nửa giờ sau, thì hắn liền chết.

Phượng tỷ hai mắt đỏ lên, nhưng nàng vẫn hiểu được ẩn ý trong lời nói của Nam Cung Mị Ảnh, nhanh chóng hỏi lại.

- Như vậy, làm sao mới có thể cứu anh ấy?

Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười quỷ dị.

- Rất đơn giản.

- Tỷ chỉ cần làm nữ nhân của hắn là được rồi.

Phượng tỷ một mặt mộng bức, ngơ ngác nhìn Nam Cung Mị Ảnh, nàng còn nghĩ rằng nàng nghe nhầm đây, chỉ thấy Nam Cung Mị Ảnh tiếp tục nói.

- Ta đã nói, Huyết Khí Đan tác dụng chính là một loại chất kích thích cơ thể sản sinh huyết khí.

- Hiện tại hắn cũng không bị thương mất máu, như vậy dược lực trong người không có chỗ phát tiết, nửa giờ sau sẽ khiến hắn bạo thể mà chết.

- Như vậy tỷ có hai lựa chọn, một là cầm vũ khí sắc nhọn đâm hắn, khiến hắn bị thương khắp người, khi đó dược lực sẽ từ từ chữa trị cho hắn, cứ làm vậy cho tới khi dược lực tiêu hao hết là được.

- Còn hai là, tỷ phải giúp hắn hoạt động liên tục, bởi vì dược lực khiến cơ thể hắn dư thừa sức lực, phải tìm chỗ phát tiết liên tục.

- Nhưng hiện tại hắn cũng không làm chủ được ý thức của mình, chỉ hành động theo bản năng, căn bản không thể nào tự mình đứng lên chạy loạn được, nên tỷ có thể dùng thân mình để giúp hắn nha.

Nam Cung Mị Ảnh nói xong liền chạy mất, chỉ để lại Phượng tỷ một mặt mộng bức, cùng tên mập toàn thân đỏ ngầu thở gấp gáp như trâu đực ở lại chỗ này.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau