HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 246 - Chương 250

Chương 247: Hóa Long – Ngũ Trảo Lam Long

Tiểu Long sắc mặt không thay đổi nói.

- Tốt, nếu ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng, thì hiện tại liền... há miệng ra, há to một chút.

“Oác? Sao lại phải há miệng ra?” Lâm Thanh Phong khuôn mặt mộng bức ngơ ngác hỏi lại.

Tiểu Long trừng mắt.

- Vậy ngươi nghĩ, ta phải làm sao để vào cơ thể ngươi?

Lâm Thanh Phong gãi đầu hỏi.

- Không thể giống như Nguyên Anh sao? Ngươi cứ trực tiếp tiến vào là được rồi?

Tiểu Long bất đắc dĩ lắc đầu.

- Ngươi nghĩ ta không muốn sao? Nhưng thực sự là ta làm không được.

- Mặc dù là được sinh ra từ ngươi, nhưng bởi lẽ vừa được sinh ra không lâu, nên ta vẫn không thể như Nguyên Anh có thể tùy ý ra vào cơ thể ngươi được.

- Hiện tại ta lại trở thành như vầy, căn bản là không thể tiến vào.

- Ngoài cách ngươi há miệng ra để nuốt ta vào thì ngươi nghĩ được cách nào khác sao?

Lâm Thanh Phong trợn trừng mắt nhìn chằm chằm tiểu Long, tiểu Long hiện tại là viên Yêu Đan, mặc dù kích cỡ không quá lớn, nhưng cũng gần ngang quả trứng vịt a.

Người bình thường đâu ai rảnh rỗi tới mức đi nuốt nguyên một quả trứng vịt? Dù cho có là trứng vịt đã được luộc chín rồi bóc vỏ đi chăng nữa, không sợ khi nuốt vào thì quả trứng sẽ bị kẹt ở cổ họng hay sao?

Còn chưa kể đến cái mà Lâm Thanh Phong nuốt cũng không phải là quả trứng bình thường, nó là Yêu Đan, độ cứng của nó thì không phải bàn, lỡ như bị kẹt ở cổ họng thật thì phải làm sao bây giờ?

Nhận ra Lâm Thanh Phong do dự, Tiểu Long nở nụ cười chế giễu.

- Làm sao? Mau há miệng ra để nuốt ta a.

Suy nghĩ một lúc, Lâm Thanh Phong liền đưa tay bắt lấy tiểu Long, rồi từ từ đưa vào miệng.

Thấy Lâm Thanh Phong một dạng vừa làm ra quyết định, tiểu Long cười nói.

- Haha... ta đùa với ngươi chút thôi, ngươi không cần phải...

Nhưng tiểu Long còn chưa nói hết câu, nó chỉ thấy bản thân bị Lâm Thanh Phong bắt lai, rồi từ từ đưa đến trước miệng, tiểu Long toàn thân phát lạnh, cả Yêu Đan run rẩy, vừa dãy dụa hét lớn.

- Khoan khoan…đại ca, mau thả ta ra,… ngươi thật sự nghĩ liều mạng đem ta nuốt sao?...

Nghe tiếng la hét chói tai của tiểu Long, Lâm Thanh Phong lúc này mới dừng tay, trợn mắt hỏi.

- Ngươi la hét cái gì? Không phải ngươi bảo ta đem ngươi nuốt vào bụng sao? 

Lâm Thanh Phong dừng tay, tiểu Long thở phào một hơi nhẹ nhõm, nó cười khổ nói.

- Đại ca, ngươi suy nghĩ một chút, nếu hiện tại ngươi thật sự nuốt ta thì cổ họng ngươi chịu nổi sao?

- Còn chưa kể đến, nếu ngươi thật sự nuốt được ta, sau đó ta liền nằm trong dạ dày của ngươi, về sau làm sao ta có thể ra ngoài a?

- Chẳng lẽ lần sau ra ngoài là phải nhờ ngươi đi làm “cái kia” sao?Lâm Thanh Phong trừng mắt.

- Như vậy ngươi bảo ta nuốt ngươi làm gì?

“Là đùa giỡn a.” Tiểu Long nhỏ giọng bĩu môi.

Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, hắn cũng không nghĩ tới trước kia đường đường là một Ma Vương mà hiện tại cũng biết đùa giỡn, thở dài một hơi thầm nhủ.

- Nhất định là do Nguyên Anh làm.

Âm thầm đổ hết tội nghiệt lên đầu Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong nói.

- Vậy ngươi nói xem, hiện tại ta phải làm thế nào? 

Nghe được Lâm Thanh Phong hỏi, lần này tiểu Long cũng không đùa giỡn mà thành thật trả lời.

- Bởi vì hình thể lúc này của ta chưa từng tiến vào cơ thể của ngươi nên căn bản không bắt được một tia liên hệ nào để có thể giúp ta tiến vào trong.

- Vì thế chuyện của ngươi cần làm, đó là bằng bất cứ biện pháp nào, cũng phải giữ lấy ta, đừng buông tay.

- Đừng tưởng làm vậy là dễ dàng, nếu trong lúc ta tiến vào mà ngươi cắt đứt liên hệ dù chỉ trong một giây ngắn ngủi, thì ta có thể sẽ bị cắt ra làm hai, một phần ở trong cơ thể ngươi, một phần thì nằm ở ngoài, về sau cũng không thể nào hợp lại làm một được nữa.

- Nếu trường hợp này xảy ra trong khi ta vừa mới tiến vào, thì sức mạnh của ta sẽ bị giảm nhẹ, còn ngươi sẽ bị thương nhẹ, còn nếu ở gia đoạn gần cuối, thì đan điền của ngươi liền xuất hiện một cái động to như quả trứng.

- Và lúc đó nha,… nhẹ nhất là toàn thân tu vi của ngươi, sẽ mất hết, còn nặng hơn thì ngươi sẽ chết ngay, không có thuốc chữa đâu nha.

- Nếu như ngươi có cảm giác không thể nào giữ ta được nữa thì có thể ngậm ta vào miệng, đoán chừng lúc đó thì miệng ngươi cũng đã trở thành miệng rồng rồi, dư sức giữ được ta.

“Tốt, ta đã biết rồi, vậy thì hiện tại ngươi hãy làm đi.” Lâm Thanh Phong nghiêm trọng gật đầu, tay cầm lấy viên Yêu Đan tiểu Long đưa tới trước đan điền, Yêu Đan chấn động một chút, rồi từ từ tiến vào trong.

Chỉ vài giây sau khi một phần nhỏ của viên Yêu Đan đã hoàn toàn dung nhập vào trong cơ thể Lâm Thanh Phong, thiên địa cũng biến sắc.Mây đen dần dần kéo tới, bầu trời xanh thẳm chỉ trong vài phút liền trở nên tối sầm, lôi điện liên tục bổ xuống, đồng thời cơ thể Lâm Thanh Phong cũng có sự thay đổi.

Phần trán nổi lên hai khối u nhỏ đối xứng hai bên, trên mép mọc ra hai sợi râu, miệng bắt đầu dài ra, hàm răng cũng dần dần trở nên sắc nhọn hơn.

Ở phía xa Nam Cung Mị Ảnh liền nhận ra thiên địa thay đổi, hai mắt nàng híp lại trầm ngâm nhìn lên trời, còn đang muốn đi tới chỗ Lâm Thanh Phong, nhưng nhìn ra sự thay đổi của hắn, nàng có chút kinh ngạc.

- Đây là… chuẩn bị hóa rồng sao?

Nam Cung Mị Ảnh còn nhìn ra, thì Lâm Thanh Phong làm sao có thể không biết? Đưa một tay sờ vào hai khối u nhỏ trên đầu, hắn chỉ biết cười khổ lẩm bẩm.

- Cái dạng này, chính là “mọc sừng” trong truyền thuyết sao? Về sau tìm thêm một cái mũ xanh chẳng phải là tuyệt phối?

- Mang “cặp sừng” này trên đầu, cùng với một cái mũ xanh, về sau ra đường dù không muốn nổi bật thì cũng tự nhiên trở thành ngọn đèn sáng trong đêm đen a.

Nếu nghe được những lời này của Lâm Thanh Phong, thì Nam Cung Mị Ảnh liền đánh chết hắn ngay tại chỗ, những lời này của hắn khác nào là ám chỉ nàng phản bội hắn đâu?

Mây đen lúc ban đầu chỉ ngưng tụ che phủ một phần bầu trời, nơi mà Lâm Thanh Phong đang đứng, nhưng theo thời gian, lượng mây đen càng ngày càng dầy đặc và bắt đầu lan tỏa ra xung quanh.

Chỉ trong chưa đầy hai mươi phút đồng hồ, từ nơi Lâm Thanh Phong đang đứng, mây đen lấy một tốc độ chóng mặt lan tỏa ra xung quanh, hầu như đã lan ra khắp thế giới, mây đen hiện tại bất kì ai cũng có thể nhìn thấy được, ngoại trừ người mù.

Dị biến này liền gây ra oanh động trên toàn thế giới, người thường thì nghĩ ngày tận thế đã tới, liền đua nhau đi mua thức ăn dự trữ, còn những quan chức cao cấp thì nhao nhao đi tìm nguyên nhân, ngay cả Trần Thị Hoa cũng hoảng hốt, nhưng chỉ có riêng Lâm Anh Hào cùng Lâm Cường hai người là vẫn giữ bình tĩnh đưa mắt nhìn về phương hướng mà Lâm Thanh Phong đang đứng.

Lâm Cường cau mày nhìn về phương hướng đó một chút rồi lên tiếng hỏi.

- Cha à, cha có cảm nhận được không?

“Được chứ,.. nhưng không biết về sau phải gọi nó là cháu trai, hay là Long Vương nữa.” Lâm Anh Hào mỉm cười trả lời.

Có lẽ là do sở hữu huyết mạch của Lạc Long Quân, nên hai người đều cảm giác rất rõ thiên địa dị tượng lần này là do Lâm Thanh Phong đang hóa rồng gây ra, nhưng chỉ cần biết là do Lâm Thanh Phong thì cả hai liền yên tâm.

Nói rồi, cả hai người nhìn nhau cười lớn, không quan tâm tới Trần Thị Hoa đang hoảng loạn chạy đi chạy về gom góp thức ăn dự trữ.



Cả thế giới đồng thời nhao nhao lên, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh hai người đều không quan tâm, bởi vì bọn họ đều đang quan tâm tới thay đổi của bản thân Lâm Thanh Phong.

Trải qua hơn hai mươi phút, nhưng viên Yêu Đan chỉ mới tiến vào đan điền chưa được 1/3, nhưng Lâm Thanh Phong đã hoàn toàn hóa thành một con rồng, thân thể màu xanh lam nhạt dài hơn 3 mét, lớp vảy rồng mỏng bao phủ toàn thân, râu rồng đã mọc dài hơn trước, cặp sừng đã mọc ra hoàn toàn, tứ chi ngắn ngũn có năm ngón, Lâm Thanh Phong hiện tại đã hoàn toàn được xem là một con Ngũ Trảo Lam Long nhỏ.

Tứ chi năm ngón mặc dù vẫn có thể cầm nắm, nhưng hiện tại Lâm Thanh Phong vẫn chưa hoàn toàn thích ngho được, nên hắn đã sớm ngậm Yêu Đan vào miệng, cảm giác cũng gần như ngậm kẹo vây, mặc dù “viên kẹo” này có chút lớn, cùng không có vị ngọt, nhưng Lâm Thanh Phong cũng không để ý, tùy ý ngậm vào miệng rồi nằm im nhắm mắt cảm thụ sự thay đổi của cơ thể.

Nam Cung Mị Anh ở ngoài quan sát, nàng trầm ngâm lẩm bẩm.

- Ngũ Trảo Lam Long sao?

- Theo như trong sách, thì “Long” được phân cấp bậc nhờ huyết mạch, huyết mạch càng gần với Thần Long thì số ngón trên tứ chi càng nhiều, nhiều nhất là ngũ trảo, nhưng số lượng Ngũ trảo Long cực kì ít, từ thời thượng cổ tới nay cũng chỉ xuất hiện 3 con, và con nào cũng trở thành một phương cường giả, sau đó mới tới Tứ trảo, cùng Tam trảo.

- Phu quân hiện tại trên tứ chi liền có năm ngón, chẳng phải nói là thuộc hàng cấp bậc cao nhất trong loài rồng sao?

Nghĩ được điểm này, Nam Cung Mị Ảnh hai mắt phát sáng nhìn chằm chằm vào Lâm Thanh Phong.

Chương 248: Đổi tính rồi?

- Đã qua một giờ đồng hồ rồi, với những thiết bị tối tân hiện đại, vậy mà vẫn chưa tìm được nguyên nhân sao?

- Mau nói cho tôi biết, quân đội các người đang làm cái gì?

Lầu Năm Góc - Mỹ, Tổng Thống Mỹ sắc mặt đen kịt lớn tiếng quát tháo, đứng đối diện ông là một vị đàn ông trung niên quân nhân, một thân quân phục vũ trang đầy đủ, một mặt nghiêm trang không đổi sắc đáp.

- Thưa Tổng Thống, dị tượng này tới quá đột nhiên, ngay cả điềm báo trước cũng không có.

- Vì thể nhất thời bọn tôi cũng chưa tìm được phương hướng điều tra, phiền ngài lại cho chúng tôi thêm một ít thời gian.

“Tôi cho các người thời gian vậy ai cho tôi thời gian? Các người cũng không phải không biết tình trạng bên ngoài như thế nào?” Tổng Thống Mỹ tuy ngoài miệng nói như vậy, nhưng ông cũng hiểu rõ ràng chuyện này không thể trách được phía quân đội, dị tượng này đúng như lời vị quân nhân kia đã nói, căn bản không tìm ra được đầu mối.

Tổng Thống Mỹ đưa tay xoa trán, tình hình thực tế là vậy, nhưng chuyện ông không thể cho quân đội thêm thời gian cũng không phải là nói giỡn, để tránh việc người dân quá sợ hãi về ngày tận thế rồi làm ra những việc điên rồ thì ông phải ra mặt trấn an bọn họ càng sớm càng tốt.

Nhưng ngặt nỗi ông cũng không thể nào tìm được một lý do hợp lý để trấn an bọn họ, vì thể ông mới hối thúc quân đội tìm kiếm nguyên nhân.

“Đã liên lạc đuóc với những “người kia” chưa?” Trầm ngâm một chút, Tổng Thống Mỹ lại lên tiếng hỏi.

Vị quân nhân gật đầu trả lời.

- Thưa Tổng Thống, chúng tôi đã liên lạc với bọn họ từ sớm, nhưng tất cả đều không thể liên lạc trực tiếp với bọn họ được, dường như bọn họ đã trở về Việt Nam từ vài tuần trước để làm gì đó, vì vậy chúng tôi chỉ có thể liên lạc với con, cháu của bọn họ mà thôi.

“Tất cả đều như vậy sao?” Tổng Thống Mỹ trầm ngâm một chút rồi hỏi lại.

“Vâng, tất cả mười người đều như vậy.” Vị quân nhân gật đầu rồi đáp lời.

Tổng Thống Mỹ im lặng suy tư một chút rồi cầm lấy điện thoại bấm một dãy số, miệng lẩm bẩm.

- Tràng diện lớn cỡ này, có lẽ cũng chỉ có một đám người làm ra được đi...

....

“Cha nó, có người gọi cho ông này.” Trần Thị Hoa chán ngán nằm dài trên bàn lên tiếng.

Lúc ban đầu bà cũng một dạng như những nười khác chạy đôn chạy đáo đi tích trữ lương thực, nhưng sau khi được Lâm Anh Hào cùng Lâm Cường giải thích hiện tượng bên ngoài là do con trai bà làm ra thì bà liền buông lỏng.

Người khác không biết được chuyện này nên đều lo đi mua lương thực dữ trữ, cũng không ai rảnh rỗi tới quán cafe để giải khát, nên hiện tại quán nước vắng tanh, không có một ai khác ngoài gia đình bà ba người.

“Được rồi, tôi tới ngay.” Nghe được vợ mình gọi, Lâm Cường trả lời một câu rồi đứng dậy đi tới chỗ bà.

Đưa tay tiếp nhận điện thoại, nhìn dãy số toàn bộ đều là dấu “*” Lâm Cường bĩu môi một cái rồi bấm... ngắt máy.

Hành động của ông khiến Trần Thị Hoa một bên kinh ngạc tới trợn mắt há mồm, bởi bà chưa từng thấy chồng mình hành động như vậy, từ trước tới nay dù là ai gọi tới thì ông cũng sẽ nghe máy, lịch sự trả lời, nhưng đây là lần đầu tiên bà thấy ông từ chối nhận cuộc gọi của người khác.

“Ai gọi tới vậy?” Trần Thị Hoa tò mò hỏi.

Lâm Cường lắc đầu cười nói.

- Đừng lo lắng, chỉ là một tên da đen phiền phức, không nghe là được rồi.

“Ồ, vậy thì tốt rồi.” Trần Thị Hoa cái hiểu cái không gật đầu.Nhưng Lâm Cường vừa dứt lời, điện thoại trong tay lại một lần nữa sáng lên, vẫn là một dãy số toàn dấu “*” gọi tới, nhìn cảnh này Lâm Cường cắn răng lẩm bẩm.

- Thật phiền phức.

Lâm Cường còn đang muốn bấm ngắt máy, thì Lâm Anh Hào lại lên tiếng hỏi.

- Ai gọi vậy tiểu Cường? Sao mày không nghe máy đi? Để người ta gọi lại như vậy thật ồn ào.

“À, là Tổng Thống Mỹ gọi cha à, con không ưa tên này cho lắm, vì thế con không muốn nghr máy” Nghe được Lâm Anh Hào hỏi, Lâm Cường lúc này mới thành thật trả lời.

“Ồ, nếu vậy thì liền tắt nguồn đi, cứ mặc kệ hắn là được.” Lâm Anh Hào một mặt tùy ý gật đầu nói.

Trần Thị Hoa một bên nghe xong chỉ biết im lặng, phải biết đây là Tổng Thống Mỹ a, nếu là người khác nghe tới Tổng Thông mỹ thì ai mà không nơm nớp lo sợ rồi cẩn thận đối đãi đâu? Rơi vào tay hai cha con nhà này liền không có ý nghĩa gì như vậy?

Trần Thị Hoa cắn răng lắc đầu nói.

- Ông cứ nghe một chút đi, Tổng Thống Mỹ cũng không rảnh rỗi tới mức gọi chỉ để nói nhảm đâu, hẳn là có việc gì đó mới cần gọi ông.

Lâm Cường bĩu môi, vứt điện thoại cho vợ mình rồi nói.

- Còn có việc gì chứ, nhất định là muốn hỏi về tình hình bên ngoài rồi.

- Tình hình thì bà cũng biết rồi, điện thoại đây, nếu bà muốn cho tên đó biết thì bà nghe máy đi.

- Và hãy nhớ... không được nhún nhường rồi hùa theo nói tiếng Anh với hắn, cứ nói tiếng Việt như bình thường, nếu hắn không nói tiếng Việt thì liền cúp máy.

Cầm lấy điện thoại, Trần Thị Hoa cười khổ không thôi, dùng cách này để nói chuyện với Tổng Thống Mỹ thật sự ổn sao?

Nhưng dưới thái độ chém đinh chặt sắt của chồng mình, Trần Thị Hoa bắt máy, ho nhẹ một tiếng rồi hỏi.- Xin lỗi... là ai đang gọi tới?

Đầu bên kia, Tổng Thống Mỹ có chút sững sờ, ông cũng biết rõ mỗi lần gọi cho Lâm Cường đều phải dùng tiếng Việt để giao tiếp.

Nhẫn nhịn học tiếng Việt để có thể nói chuyện với Lâm Cường thì cũng có thể hiểu một chút, dù gì Lâm Cường là Hùng Vương, các đời Hùng Vương ít nhiều gì cũng bảo vệ thế giới này khỏi đám yêu ma từ rất lâu rồi, nên vẫn có thể châm chước.

Nhưng đây chỉ riêng đối với các đời Hùng Vương mà thôi, bởi vì chỉ có Hùng Vương mới có thể chiến đấu với Ma Vương, cũng tức là người có chiến lực cao nhất mới được Tổng Thống Mỹ tôn trọng, đặt ngang hàng và cho hưởng đặc quyền này, còn những người khác, có thể gặp mặt Tổng Thống Mỹ đã là Tổng Thống Mỹ coi trọng họ rồi, nhưng vẫn phải nói chuyện bằng tiếng Anh mới được.

Nhưng con bà nó cái giọng nữ này là sao? Chẳng lẽ hiện tại đường đường là Tổng Thống Mỹ lại hạ mình dùng tiếng Việt để nói chuyện sao? Mặc dù đúng là vẫn có thể như vậy, nhưng chỉ trong những dịp đi nước ngoài, ngẫu nhiên nói chuyện vui vẻ với vài người dân mà thôi, còn hiện tại là vấn đề chính trị, bản thân là thủ lãnh của một nước, Tổng Thống Mỹ không thể hạ mình dùng ngôn ngữ của nước khác để nói chuyện được.

Nhưng hết lần này tới lần khác, Tổng Thống Mỹ gọi điện tới, là có vấn đề cần phải nhờ, còn Lâm Cường thì để Trần Thị Hoa nghe máy, cũng gián tiếp nói cho Tổng Thống Mỹ rằng:”Muốn nhờ cậy ta thì phải biết điều một chút.”

Tổng Thống Mỹ là thủ lãnh một nước, bình thường lúc nào cũng chơi những trò đấu trí này, ông đương nhiên hiểu được ẩn ý của Lâm Cường, bàn tay bóp chặt điện thoại, ho nhẹ một cái rồi nghiến răng nói.

- Vị phu nhân này, tôi là Tổng Thống Mỹ.

- Xin cho hỏi, đây có phải là điện thoại của Lâm Cường hay không?

- Nếu là phải, thì xin phu nhân chuyển lời với ông ta là tôi cần nói chuyện với ông ấy một chút.

- Còn nếu không phải thì thật xin lỗi phu nhân, tôi gọi nhầm số.

Trần Thị Hoa khóe miệng co quắp, hai mắt thâm ý nhìn về Lâm Cường, mặc dù bà chưa từng gặp Tổng Thống Mỹ, nhưng bà cũng biết được Tổng Thống Mỹ chỉ dùng tiếng Việt để nói chuyện với Lâm Cường mà thôi, còn những người khác muốn nói chuyện với ông ta thì đều phải dùng tiếng Anh, hiện tại Tổng Thống Mỹ lại đồng ý dùng tiếng Việt để nói chuyện với bà, tuy chỉ là vài câu xã giao bình thường nhưng đây đã là nhượng bộ rất lớn.

“Vâng, xin ngài chờ một chút, chồng tôi đang bận rộn làm chút việc, hiện tại tôi sẽ gọi ông ấy ngay.” Những lời này đơn thuần đều là nói nhảm, Lâm Cường hiện tại bận cái gì đâu? Bận đang ngồi uống trà, nói chuyện phiếm với Lâm Anh Hào? Chẳng qua là không muốn gặp thôi, nhưng Trần Thị Hoa vẫn phải nói như vậy để Tổng Thống Mỹ dễ chịu một chút.

Nghe được những lời này của Trần Thị Hoa, Tổng Thống Mỹ nội tâm lẩm bẩm.

- Đang bận sao? Chẳng lẽ là đang tìm nguyên nhân gây ra hiện tượng này? Nếu là vậy thì không sao, ta vẫn có thể chờ.

Dường như đã “đoán được” lý do mà Lâm Cường không nghe máy, Tổng Thống Mỹ mỉm cười nói.

- Không sao cả phu nhân, nếu hiện tại Lâm Cường đang bận thì cũng đừng làm phiền ông ấy, một lúc sau tôi gọi lại là được rồi.

“Nhưng mà...” Trần Thị Hoa còn chưa nói hết câu thì bên kia đã trực tiếp ngắt máy.

Trần Thị Hoa một mặt mộng bức nhìn về Lâm Cường, Lâm Cường mỉm cười hỏi.

- Sao vậy? Tên đó hẳn là rất tức giận nên trực tiếp ngắt máy đi?

“Không có, nghe giọng điệu thì không những không tức giận, mà còn rất vui vẻ, còn bảo một lúc nữa sẽ gọi lại.” Trần Thị Hoa lắc đầu trả lời.

“Quái, sao có thể? Bình thường tên này rất nhỏ nhen a? Đáng ra hắn phải rất tức giận mới đúng? Sao lần này lại đổi tính rồi?” Lâm Cường cũng mộng bức gãi đầu không hiểu tại sao.

.... Hết chương 248....

Chương 249: Thần tiên sao?

Nghĩ không ra lý do nào lại có thể khiến Tổng Thống Mỹ lại rộng lượng như vậy, Lâm Cường trực tiếp mặc kệ, một dạng không quan tâm tùy ý nói.

- Mẹ nó, tiếp theo bà liền giữ điện thoại của tôi đi.

- Ngoài tên da đen vừa nãy ra thì đoán chừng sẽ có thêm vài tên nữa gọi tới hỏi chuyện a.

- Nếu những tên đó không đợi nổi thì bảo bọn hắn tới Buôn Ma Thuột tìm thằng Phong nha.

- Mà nhớ nhắc nhở bọn hắn phải biết điều một chút, Mị Ảnh vẫn còn ở đó, nếu để nó nổi giận thì có lẽ tận thế sẽ thật sự tới à.

Lâm Cường nói xong thì liền quay về ngồi uống trà với Lâm Anh Hào, mặc kệ mọi sự, đằng nào việc này cũng có liên quan tới Lâm Thanh Phong, mà đã dạng này thì ông có muốn quản thì cũng không quản nổi.

Trần Thị Hoa cười khổ không thôi, bà cũng không biết phải làm thế nào mới tốt.

Một bên khác, sau khi ngắt máy, Tổng Thống Mỹ thở ra một hơi nhẹ nhõm, khóe miệng kéo lên nụ cười.

Người quân nhân một mặt không hiểu thấu, mới vài phúc trước Tổng Thống vẫn một dạng mặt ủ mày chau, hiện tại đánh một cuộc điện thoại gọi đi là tốt rồi? Lắc đầu một cái, người quân nhân lựa chọn im lặng không nói gì, hắn cũng tự hiểu được rằng có vài chuyện mà hắn vẫn còn chưa đủ tư cách để biết tới.

Tổng Thống Mỹ đứng ngồi không yên, nhưng ông vẫn cắn răng chờ đợi một giờ đồng hồ, sau một giờ, ông hít vào một hơi rồi lại gọi vào số điện thoại của Lâm Cường, mặc dù phải chịu khuất phục dưới “dâm uy” của Lâm Cường, nhưng đối với chuyện tìm được nguyên nhân dị tượng này rồi từ đó tìm ra cách giải quyết thì chịu đựng một chút có tính là gì?

Nhạc chờ điện thoại loại vang lên, Tổng Thống Mỹ thần sắc nghiêm túc ngồi đợi, chỉ vài giây đồng hồ ngắn ngủi mà thôi, nhưng đối với ông thì khoảng thời gian này dài còn hơn vài ngày, thậm chí là vài năm trời.

Rốt cục, đầu phía bên kia cũng tiếp nhận điện thoại, Tổng Thống Mỹ hớn hở nói.

- Làm phiền phu nhân, ta là Tổng Thống Mỹ, xin hỏi Lâm Cường hiện giờ đã rảnh tay hay chưa?

“Ồ? Lại là ngài sao? Thật ngại quá, chồng tôi hiện tại vẫn còn chưa có thờ gian.” Trân Thị Hoa xoắn xuýt trả lời, đồng thời đôi mắt hình viên đạn nhìn chằm chằm vào Lâm Cường ở một bên đang cùng Lâm Anh Hào... chơi cờ, miệng toe toét cười rất cao hứng nói.

- Haha, cha à, cha sắp thua nha...

Tổng Thống Mỹ vẫn không hề biết chuyện này, chỉ nghe được Lâm Cường vẫn còn đang bận, ông cau mày thầm nghĩ.

- Không thể nào... chẳng lẽ việc này lại khó khăn như vậy? Ngay cả hắn cũng gặp trở ngại trong lúc điều tra nguyên nhân?

Nghĩ như vậy, trong lòng Tổng Thống Mỹ dâng lên một tia khí lạnh, sắc mặt ông trở nên ngưng trọng, nghiêm túc nói.

- Không sao cả phu nhân, là ta đường đột rồi.

- Nhưng nếu Hùng Vương có cần giúp đỡ thì xin hãy nói cho ta biết, ta sẽ tận lực giúp sức.

Trần Thị Hoa sắc mặt ngày càng cổ quái, trong lòng thầm lẩm bẩm.

- Trợ giúp đánh cờ ngươi có thể làm được không? Mặc dù làm được nhưng nếu nói ra thì ngài liền liều mạng già để sống chết với chồng tôi a.

Dù cho trong lòng nghĩ loạn thất bát tao, nhưng mặt ngoài Trần Thị Hoa vẫn nghiêm túc nói.

- Thật phiền ngài quá, cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là hiện tại ông ấy thật sự không dứt ra được.

“Con bà nó, lần này lớn chuyện như vậy? Ngay cả Hùng Vương cũng bị trọng thương tới mức lập tức chạy đi tĩnh dưỡng?” Tổng Thống Mỹ mồ hôi chảy đầy đầu, trong lòng khiếp sợ không thôi, Trần Thị Hoa lại nói tiếp.

- Nhưng ông ấy có căn dặn tôi chuyển vài lời cho ngài.“Ồ? Là những lời gì? Phiền phu nhân cho tôi biết.” Nghe Trần Thị Hoa nhắc tới có lời cần chuyển cho mình, Tổng Thống Mỹ cũng nghiêm túc hẳn lên, theo ông nghĩ rằng Hùng Vương đều gặp “trọng thương” vì “điều tra” nguyên nhân chuyện này, thì thế ông rất cẩn thận lắng nghe, lo sợ bỏ sót bát kì chữ nào, nếu thật sự như vậy thì phần tội lỗi này ông không gánh nổi.

Thở dài một hơi Trần Thị Hoa nói.

- Nguyên nhân ngài liên lạc thì ông nhà tôi cũng biết rõ.

- Nhưng ngài cứ yên tâm, tình trạng này chỉ kéo dài vài ngày, nửa tháng mà thôi, cũng không gây ra hậu quả gì to tát, cùng lắm là xem như trời nhiều mây đen che phủ trong vài ngày.

- Nếu ngài muốn biết nguyên nhân, thì hãy cho người tới ngọn núi mà bọn tôi vừa đi tại Buôn Mê Thuột, còn việc đó là ngọn núi nào thì đoán chừng sẽ không làm khó được ngài a? Ở nơi đó sẽ có người giải thích rõ ràng cho ngài biết, ngài cứ trực tiếp hỏi người đó là được.

- Nhưng phiền ngài nhớ kĩ, không được phép làm trái lời người đó, hoặc là có những tiểu hành động khiến người đó bất mãn, bởi vì người đó là Thần Tiên, nếu trường hợp tệ nhất xảy ra... thì dù ngài có bồi cả nước Mỹ thì cũng không một ai có thể cứu được ngài.

Trần Thị Hoa nói xong liền ngắt máy, để lại đầu bên kia Tổng Thống Mỹ một mặt trợn mắt há mồm.

Rất nhanh sau đó, ông liền lấy lại bình tĩnh cau mày suy nghĩ, Thần Tiên? Trên đời này thật sự có Thần Tiên cái dạng này tồn tại sao? Nhưng Trần Thị Hoa cũng không có lý do để lừa ông cả, vì thế đối với câu nói sau cùng của Trần Thị Hoa, Tổng Thống Mỹ mặc dù không tin nhưng cũng phải suy xét lại cho thật kỹ.

Trầm ngâm một hồi, Tổng Thống Mỹ liền nhấc lên điện thoại đánh một cuộc gọi.

- Các người hãy cử một Tiểu đội... à không, một Trung đội đang ở Việt Nam tới Buôn Mê Thuột, trong vòng hai giờ dùng bất cứ giá nào cũng phải tới đó cho bằng được, và tôi muốn trực tiếp xem xét tình hình ở đó, nên hãy mang theo thiết bị đầy đủ.

Tổng Thống căn dặn một hơi rồi gác máy, thở dài mệt mỏi, tựa lưng vào ghế ngồi thẫn thờ nhìn lên trần nhà.

Vị quân nhân đứng một bên có vẻ khá ngạc nhiên, nhịn không được lên tiếng hỏi

- Thưa Tổng Thống, vì sao trông ngài có vẻ mệt mỏi như vậy?

Tổng Thống Mỹ im lặng không trả lời, vị quân nhân cũng đành ngậm miệng.

Một lúc sau, vị quân nhân lại nghe được câu hỏi.- Trên thế giới này thật sự có Thần Tiên sao?

….

Tổng Thống Mỹ cử một Trung đội tiến tới Buôn Mê Thuột cũng không ra lệnh dấu diếm bất kì ai, vì thế rất nhanh sau đó, các nước khác cũng biết được chuyện này, ai cũng nhao nhao phái ra quân đội tới đây.

Chỉ trong nhất thời, Buôn Mê Thuột liền trở thành đề tài nóng bỏng nhất trên các phương tiện thông tin truyền thông.

Đối với những chuyện này, Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong hai người đều không biết gì cả, lúc này Lâm Thanh Phong một thân hình rồng đang nằm ngắm mắt, đã dung hợp được gần một phần ba viên Yêu Đan, thân rồng đã dài hơn mười mét, Long Lân trên người đã cố định từ lâu, ban đầu còn mỏng như cách ve nhưng hiện tại đang ngày càng dày hơn.

Vài giờ đồng hồ dung hợp được một phần ba viên Yêu Đan, nghe như cũng không đến nỗi chậm, nhưng Nam Cung Mị Ảnh nhìn thấy rất rõ ràng, tốc độ dung hợp Yêu Đan của Lâm Thanh Phong ngày càng chậm lại, theo nàng tính toán thì để dung hợp thành công hai phần ba viên còn lại thì Lâm Thanh Phong phải cần ít nhất là một tuần lễ nữa.

Nam Cung Mị Ảnh rất vui vẻ, bình thường đều là Lâm Thanh Phong đứng ra bảo vệ cho nàng, chỉ có những lúc như thế này hắn mới cần nàng đứng ra bảo vệ cho hắn, tinh thần lực của nàng đã sớm tản ra, bao phủ cả ngọn núi, không có gì có thể thoát khỏi cặp mắt của nàng được.

Ngồi ngẩn người không được bao lâu, Nam Cung Mị Ảnh bỗng dưng nhíu mày, lẩm bẩm một câu.

- Các người phải biết điều một chút a.

Nói rồi Hàn Băng Kiếm xuất hiện, nắm trong tay Hàn Băng Kiếm, thân thể nàng từ từ lơ lửng lên không trung rồi biến mất.

Phía bên ngoài...

Mười chiếc xe chuyên dụng để chở quân nhân, có in hình lá cờ nước Mỹ dừng lại dưới chân núi, bên trong một chiếc xe một vị quân nhân vóc người cao lớn, khuôn mặt khá điển trai, một bộ tóc ngắn vàng óng, mắt xanh, chỉ cần nhìn qua là biết hắn không phải người dân gốc Châu Á, hắn ngồi ở tay lái, đưa tay đè lên bộ đàm trên vai rồi dùng tiếng Anh nói.

- Báo cáo, chúng tôi đã tới nơi, đang đợi chỉ thị.

“Tốt lắm tiểu đội trưởng, tôi đã biết, hiện tại các anh liền đợi ở đó, dù cho có bất kì người nào tới thì các anh cũng không được hành động lỗ mãng.” Bên trong bộ đàm truyền tới giọng nói khàn khàn.

Người quân nhân sắc mặt nghiêm túc trả lời.

- Rõ.

Ngắt bộ đàm, vị quân nhân này đưa tay sờ lên cổ, nơi đó hắn đeo một sợi dây chuyền hình quả trứng nhỏ, bên trong quả trứng có đặt một tấm ảnh chụp một người phụ nữ gốc âu đang bế một đứa bé trai.

Nhìn tấm hình, trên khuôn mặt nghiêm túc của vị quân nhân liền hiện lên một nụ cười ôn nhu, nhưng chỉ trong giây lát, hắn cất sợi dây chuyền vào ngực rồi bước xuống xe, khuôn mặt nghiêm cẩn lớn tiếng kêu.

- Mọi người, mau xuống xe tập hợp.

Lời của vị quân nhân vừa dứt, toàn bộ người có mặt trên mười chiếc xe, tổng cộng hai trăm người nhanh chóng bước xuống, một thân vũ trang đầy đủ xếp thành năm hàng nghiêm túc đợi lệnh.

Lúc này vị quân nhân kia mới gật đầu nói.

- Tốt lắm, hiện tại mọi người liền ngồi xuống nghỉ ngơi tại chỗ, ta có vài lời muốn nói.

….Hết Chương 249….

Chương 250: Ta chính là người mà các ngươi muốn tìm

Ho nhẹ một tiếng, vị quân nhân lại nói tiếp.

- Tôi đoán chừng, mọi người cũng biết được lý do vì sao chúng ta được cử tới đây rồi đúng hay không?

Hai trăm người phía dưới nghe được lời này, thì thần sắc của ai cũng nghiêm trọng, đồng thời hô to.

- Đã biết, thưa đội trưởng.

Vị đội trưởng gật đầu.

- Tốt lắm.

- Mặc dù mọi người đã biết, nhưng hiện tại vẫn còn thời gian, nên tôi sẽ nhắc lại thêm một lần nữa.

Một tay chỉ lên bầu trời bao phủ mây đen kịt, vị đội trưởng nói.

- Không biết nguyên do như thế nào, nhưng vài giờ trước toàn bộ Trái Đất đã bị mây đen bao phủ.

- Mặc dù cho tới hiện tại, ngoài việc mây đen che phủ, kèm theo một lượng lớn sấm sét ra, thì tất cả mọi thứ đều rất bình thường, căn bản không có thiệt hại gì khác.

- Nhưng đó chỉ là hiện tại mà thôi, không một ai biết được tương lai sẽ như thế nào, vì thế mà chúng ta được phái tới đây để điều tra về dị tượng đó.

Vị đội trưởng dứt lời, ở phía dưới mọi người bắt đầu xôn xao cả lên, trong đó có một người giơ tay đứng lên nói.

- Thưa đội trưởng, điều tra dị tượng thì chúng ta có thể hiểu, nhưng tại sao chúng ta phải tới nơi này?

- Nhìn qua thì nơi này cũng như những nơi khác, đều bị mây đen bao phủ, căn bản không nhìn ra điểm nào khác biệt nha.

Nghe được câu hỏi này, toàn bộ mọi người đều im lặng nhìn về phía đội trưởng, chờ đợi hắn trả lời, bởi vì đây cũng là thắc mắc của bọn họ.

Vị đội trưởng lúc này mới gật đầu nói.

- Đúng vậy, tuy nhìn không ra điểm nào khác biệt, nhưng đây là tin tức mà chính Tổng Thống thu được.

- Theo nguồn tin cho biết thì chỗ này là nơi mà đám mây đen bắt đầu xuất hiện, và cũng tại chỗ này, có tồn tại một người biết được nó từ đâu ra.

- Trước mắt, cấp trên giao cho chúng ta hai nhiệm vụ.

- Thứ nhất, bằng mọi giá, chúng ta phải bảo vệ người đó, không được làm người đó nổi giận, cho tới khi Tổng Thống tới đây đích thân gặp mặt người nọ để nói chuyện. 

- Thứ hai, chúng ta không được phép tiến vào núi, chỉ có thể đứng tại chỗ này, bất cứ ai trái lệnh tiến vào núi liền xem như đào ngũ, xử bắn tại chỗ.

Hai trăm người đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh, người quân nhân vừa đặt câu hỏi lại một mặt mộng bức hỏi tiếp.

- Nhưng thưa đội trưởng, nếu chúng ta không tiến vào núi, thì làm sao tìm được người nọ? Và làm sao có thể bảo vệ người nọ đây? 

Hai trăm người đồng thời im lặng, chăm chú nhìn về vị đội trưởng, chỉ thấy hắn cười khổ lắc đầu.

- Tôi cũng không biết, đây cũng là điểm mà tôi không thể hiểu được.

- Nhưng mà…

“Các ngươi không cần tìm nữa, những lời các ngươi vừa nói, ta đều đã nghe được.” Ngay lúc vị đội trưởng này còn muốn nói gì đó, thì một giọng nói nhẹ nhàng nữ tính vang lên, giọng nói tuy nhỏ nhẹ, nhưng tất cả mọi người ở đây đều có thể nghe được rõ ràng.Hai trăm người đồng loạt biến sắc, đưa tay giữ chặt lấy khẩu súng trên vai, nhanh chóng chú ý nhìn xung quanh.

Vị đội trưởng cau mày, bởi vì hắn nhìn xung quanh căn bản không có một người nào, như vậy giọng nói ban nãy là từ đâu ra?

Lúc này, Nam Cung Mị Ảnh đột nhiên xuất hiện trước mắt vị đội trưởng.

Sự xuất hiện của nàng khiến vị đội trưởng này toàn thân đều phát lạnh, bởi nàng xuất hiện chỉ trong chớp mắt mà thôi, lúc trước hắn rõ ràng nhìn không thấy một ai, nhưng chỉ vừa chớp mắt một cái thì liền nhìn thấy một cô gái đứng trước mắt mình.

Vị đội trưởng hoảng sợ, hai trăm người phía sau cũng không khác mấy, tất cả đều giật nảy mình.

Vị đội trưởng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đánh giá nữ nhân trước mặt một chút, là một vị mỹ nữ, một tay cầm theo một thanh kiếm sắc lạnh, mang một bộ tóc đen, mắt đen, khuôn mặt lạnh như băng, nhưng lại mang theo dáng vẻ đặc trưng của người phụ nữ châu Á, lại nghĩ tới nơi này là Việt Nam, hắn hít vào một hơi rồi dùng tiếng Việt để hỏi.

- Xin hỏi, cô là ai? Vì sao lại tới nơi này?

Nam Cung Mị Ảnh khuôn mặt không biểu thị bất kì cảm xúc nào, lạnh nhạt trả lời.

- Ta sao? Ta là người mà các ngươi vừa nhắc tới.

Vị đội trưởng thở ra một hơi nhẹ nhõm nói.

- Cô thật là người đó sao? Vậy thanh kiếm trên tay cô là dùng để phòng thân đi?

Nam Cung Mị Ảnh mặt không đổi sắc, nàng suy nghĩ một chút, nàng cầm Hàn Băng Kiếm trong tay chỉ là để chém giết những tên không có mắt mà thôi, nhưng xem như là để phòng thân cũng không sai, vì thế nàng gật đầu coi như trả lời.

Nhận được câu trả lời, vị đội trưởng mỉm cười, một tay lấy ra chứng nhận quân đội đưa lên phía trước, đồng thời giới thiệu.

- Giới thiệu một chút, chúng tôi thuộc quân đội của nước Mỹ, còn tôi là đội trưởng của tiểu đội này.

- Hiện tại chúng tôi có nhiệm vụ phải tới đây để bảo đảm an toàn cho cô, vì thế cô có thể cất thanh kiếm đi được rồi.Nghe xong lời của vị đội trưởng, Nam Cung Mị Ảnh mặt không đổi sắc, tùy ý gật đầu, nhưng cũng không có hành động cất lại thanh kiếm trên tay.

Vị đội trưởng cau mày một cái, hắn có chút khó chịu, đe dọa nói.

- Phiền cô hãy mau cất lại thanh kiếm, còn bằng không, chúng tôi phải dùng tới vũ lực để cưỡng ép đoạt đi thanh kiếm của cô. 

Nghe được lời này của vị đội trưởng, Nam Cung Mị Ảnh có chút hứng thú cười nói.

- Ồ? Muốn dùng vũ lực sao? Ngươi suy nghĩ kĩ một chút nha, nếu hiện tại ngươi dùng vũ lực với ta thì sẽ khiến ta không cao hứng đây.

- Mà một khi ta đã không cao hứng, thì cấp trên sẽ trách tội,… các ngươi gánh được sao?

“Cái này…” Tên đội trưởng cứng họng, hắn thật sự không thể nào gánh được tội danh này, trầm mặc một chút, tên đội trưởng vẫn cứng rắn nói.

- Tuy rằng sẽ bị trách phạt, nhưng ta làm vậy chỉ vì giữ an toàn cho quân sĩ, nên dù cho cấp trên có phạt thì ta vẫn chấp nhận.

Nghe đội trưởng nói lời này, không phải toàn bộ những quân nhân phía sau đều hiểu, nhưng vẫn có một số ít hiểu được, họ liền dùng tiếng Anh phiên dịch lại cho những người cạnh bên, sau khi hiểu được những lời này, toàn bộ hai trăm người, hai mắt đều sáng lên, một người đứng ra hai mắt hình viên đạn nhìn chằm chằm vào Nam Cung Mị Ảnh rồi dùng tiếng Việt để nói.

- Yên tâm đi đội trưởng, nếu cấp trên có trách phạt, chúng ta sẽ đồng thời chịu phạt chung với đội trưởng.

Tên đội trưởng này nghe vậy liền mỉm cười gật đầu, sau đó lại quay mặt về phía Nam Cung Mị Ảnh rồi nói.

- Cô đã thấy rồi, hiện tại phiền cô hãy bỏ kiếm xuống, còn bằng không thì đừng trách bọn tôi.

Nam Cung Mị Ảnh không chút nào ngạc nhiên, thay vào đó thì vẻ mặt nàng tràn đầy thưởng thức mà nhìn về những người quân nhân này, nàng gật đầu nhẹ nhàng nói.

- Ta rất thưởng thức tinh thần đồng đội của các ngươi.

- Chưa kể tới tinh thần đồng đội dù có cao tới mức nào đi nữa, nhưng sự thật là chỉ bằng các ngươi, không có khả năng buộc ta buông vũ khí.

Nói đùa cái gì? Bọn hắn có hai trăm người, còn nàng chỉ có một mình mà thôi, chưa nói tới nàng thân là một nữ nhân, lại lớn lên xinh đẹp như vậy, chỉ cần nhìn qua thì ai cũng đoán được là nàng dùng đa phần thời gian để đi làm chăm sóc sắc đẹp, làm gì trải qua luyện tập? Bọn hắn thân là quân nhân, muốn ép nàng buông vũ khí còn không phải đơn giản hay sao?

Cũng vì thế, mà tên đội trưởng cũng không để tâm những lời nói của Nam Cung Mị Ảnh, hắn khinh thường bĩu môi một cái rồi nói với tên quân nhân phía sau.

- Cậu, mau tiến lên tước đoạt vũ khí của cô ta, nhưng cũng đừng ra tay quá nặng, dù gì cô ta là người mà chúng ta phải bảo vệ trong nhiệm vụ lần này a.

“Tốt, đội trưởng, tôi đã biết rồi.” Người quân nhân được gọi lên lúc này nở nụ cười vui vẻ nhận lời nhanh chóng cởi ra giáp, mũ rồi chạy tới, còn những người phía sau đều một dạng la ó bĩu môi.

Tước đoạt vũ khí… dạng này nha, đây là phải trải qua tiếp xúc thân thể, đám quân nhân này lại ở trong quân ngũ lâu ngày không được thấy nữ nhân, Nam Cung Mị Ảnh lại xinh đẹp như vậy, nếu còn không nhân cơ hội này tranh thủ làm bậy một chút thì căn bản không phải nam nhân a.

Mặc dù nói như vậy, nhưng tên quân nhân được gọi lên vẫn rất tỉnh táo, cũng không dám làm quá mức, Nam Cung Mị Ảnh dù gì cũng là người mà bọn hắn phải bảo vệ, nếu nàng bị chơi hỏng thì bọn hắn cũng hết đời, hắn chỉ muốn hù dọa nàng mà thôi, đồng thời khi nàng hoảng loạn thì hành động của nàng sẽ có sơ hở, giúp hắn có thể dễ dàng hơn trong việc đoạt kiếm mà không phải làm tổn thương nàng.

Tên quân nhân vẻ mặt dâm tà tiến lại gần, nhưng từ trong mắt hắn Nam Cung Mị Ảnh có thể nhìn ra rằng, hắn chỉ muốn hù dọa nàng mà thôi, cũng không muốn làm ra hành động gì quá đáng, nhận ra ý đồ của hắn, nàng mỉm cười nhàn nhạt nói.

- Ngươi rất may mắn, bởi vì ngươi vẫn giữ được bình tĩnh, không muốn làm ra hành động thất lễ đổi với ta, nếu không thì hiện tại ngươi đã mù…

….Hết Chương 250….

Chương 251: Ta chính là người mà các ngươi cần tìm (2)

Nghe được lời nói của Nam Cung Mị Ảnh, tên quân nhân sững sờ một lúc rồi lắc đầu cười nói.

- Cô em này, cô lại nói cái gì đây?

- Mau buông kiếm ra đi, tôi không muốn làm cô bị thương đâu.

“Tốt một câu tôi không muốn làm cô bị thương.” Nam Cung Mị Ảnh gật đầu cười, sau đó nàng đưa tay cắm thanh Hàn Băng Kiếm xuống đất, rồi bướ lên phía trước, nói.

- Mặc dù phu quân đã thường nói rằng “Những kẻ mạnh luôn thua cuộc bởi vì khinh địch và nói nhiều”, ta cũng thừa nhận câu nói này của phu quân là đúng, bình thường ta sẽ không bao giờ nói nhiều hay khinh địch một đối thủ nào, dù kẻ đó có yếu đuối tới mức nào đi chăng nữa.

- Nhưng lần này thì khác, ta rất thưởng thức tình đồng đội của các ngươi, và câu nói vữa nãy của ngươi khiến ta rất vui vẻ, vì thế nên ta sẽ cho ngươi một cơ hội.

- Hiện tại ta chỉ dùng một phần thực lực, nếu trong một phút ngươi có thể khống chế được ta, thì ta sẽ không dùng Hàn Băng Kiếm để đối phó với các ngươi và cho phép các ngươi ở lại đây.

- Còn nếu ngươi thua, thì phiền các ngươi lùi về phía sau 500m.

Tên quân nhân nghe được những lời này thì liền thẹn quá hóa giận, đấu với hắn mà chỉ dùng 1% thực lực? Đây là trần trụi coi thường hắn a, những tên quân nhân phía sau thì khác, nghe được lời này thì bọn họ trước tiên mộng bức, sau đó đều ôm bụng cười, lên tiếng trêu chọc.

- Haha, ngươi bị xem thường nha, còn đợi gì nữa? Mau để cô ta sáng mắt ra.

Tên quân nhân sắc mặt đen kịt, hắn thực sự nổi giận lên tiếng nói.

- Đây là cô tự tìm, cũng đừng trách tôi ra tay ác độc.

Dưới sự reo hò của đồng đội, tên quân nhân liền dùng sức xông về phía Nam Cung Mị Ảnh, hai cánh tay cơ bắp săn chắc vươn ra hòng giữ lấy tay nàng.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không di chuyển, tùy ý để hắn tóm được hai tay rồi di chuyển ra sau lưng nàng, dùng sức khóa chặt hai tay nàng từ phía sau.

Đạt được mục đích, tên quân nhân đắc ý mỉm cười nói.

- Sao rồi cô em? Hiện tại đã chịu thua chưa?

Nhưng đáp lại hắn chỉ có tiếng thở dài của Nam Cung Mị Ảnh.

- Ngươi xong rồi sao? Nhưng nếu chỉ như vậy thì sẽ không thể bắt được ta nha.

- Ngươi vẫn còn 50 giây.

Tên quân nhân sửng sốt, hắn hừ lạnh một cái rồi dùng một chân để ngáng chân Nam Cung Mị Ảnh, tay thì dùng lực kéo nàng về phía sau, hòng khiến nàng té xuống đất để dễ dàng khống chế nàng.

Nhưng lúc này hắn mới kinh ngạc phát hiện ra, là hắn kéo bất động.

Dù cho hắn có nương tay một chút bởi vì nàng là nữ nhân, nhưng lực hắn dùng để kéo nàng cũng không hề nhỏ, dù là một tên nam nhân bị hắn dùng một lực tương tự để kéo từ phía sau thì cũng phải lùi về vài bước, nhưng hắn không thể nào kéo được Nam Cung Mị Ảnh.

Cắn răng một cái, tên quân nhân này quyết định dùng toàn bộ sức lực của mình để kéo nàng về phía sau, nhưng nàng vẫn đứng yên bất động tại nơi đó.

“Ngươi còn 10 giây.” Giọng nói lạnh nhạt của Nam Cung Mị Ảnh lại vang lên, tên quân nhân cũng hết cách, hắn chỉ còn một biện pháp là giữ chặt lấy hai tay của nàng từ phía sau mà thôi.
“3, 2, 1, hết giờ, các ngươi đã thua rồi, hiện tại phiền các ngươi lui về phía sau 500 mét.” Giọng nói lạnh nhạt của Nam Cung Mị Ảnh lại vang lên.

Tên đội trưởng nhíu mày, hắn quan sát rất rõ, từ đầu tới cuối Nam Cung Mị Ảnh căn bản cũng chưa từng di động một li nào, hai tay còn đang bị khóa ở phía sau, nên việc nàng thoát ra là không thể, theo suy đoán của hắn thì nàng thật sự đã bị khống chế lại, tên quân nhân hừ lạnh.

- Cô gái, hiện tại cô đã bị tôi khống chế, nên người thua phải là cô mới đúng.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không trả lời, hai tay khẽ động một cái liền tránh thoát trói buộc, tên quân nhân kinh ngạc, tên đội trưởng kinh ngạc, 199 tên còn lại cũng mộng bức.

Nam Cung Mị Ảnh thoát khỏi trói buộc, nàng tiện tay nắm lấy cổ áo của tên quân nhân, dưới ánh mắt kinh hãi của những người còn lại, nàng nhẹ nhàng nâng hắn lên rồi... vứt về phía đồng đội của hắn.

Tên đội trưởng là người lấy lại bình tĩnh nhanh nhất, hắn liền chạy tới đỡ lấy tên quan nhân kia, rồi cả hai đều té xuống đất.

“Đùa hả? Ta đang nằm mơ? Nội công? Pháp thuật?...” Những tên quân nhân này chỉ biết mộng bức ngơ ngác nói những thứ mà bọn hắn có thể nghĩ ra được.

Không trách được bọn hắn kinh hãi như vậy, bởi vì ở chung, nên bọn hắn biết rất rõ cân nặng của tên quân nhân lúc nãy, vì là người nước ngoài, chiều cao của hắn gần 1m9, lại trải qua tập huấn nghiêm khắc, cơ bắp cũng không phảo ít, nên cân nặng của hắn cũng gần 100kg.

Còn Nam Cung Mị Ảnh thì sao? Nhìn qua thì như một tiểu thư nhà giàu, thân thể mảnh khảnh, nói nàng đã qua luyện tập thì căn bản không ai tin, nhưng vấn đề ở chỗ, ngươi tìm được tên nào nhẹ nhàng nhấc một người gần 100kg rồi tiện tay vứt đi như vứt một con gà sao?

Dù là vận động viên cử tạ thì cũng không thể làm nhẹ nhàng như vậy a?

Nam Cung Mị Ảnh cũng không quản những tên này đang nghĩ cái gì, nàng nhẹ nhàng lùi về phía sau, tay lại tiếp tục cầm lấy Hàn Băng Kiếm lạnh nhạt hỏi.

- Hiện tại, các ngươi có thể lùi về được chưa?

- Nếu còn không lùi về, thì ta sẽ không khách khí nữa.

“Không thể...” tên đội trưởng còn muốn mở miệng bác bỏ, nhưng Nam Cung Mị Ảnh lúc này liền dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm vào hắn, đồng thời tỏa ra một chút uy áp nghiền ép về hai trăm người.
Đám người này trong nháy mắt, liền cảm giác được thân thể nặng trịch, cứ như bị một tòa núi đè lên, không thể nào di chuyển, ngay cả tinh thần cũng gặp trùng kích không chịu nổi đầu não đau nhức muốn nứt ra, khiến bọn họ nổi lên cảm giác sợ hãi từ sâu trong linh hồn.

Và cũng lúc này, bọn họ mới cảm nhận được một ít khoảng cách chênh lệch thực lực giữa hai bên.

Nam Cung Mị Ảnh là ai? Nàng là một tên Kiếm tu, thực lực còn mạnh mẽ hơn Luyện Hư kì Viên Mãn tu sĩ, còn đám người kia chỉ là người bình thường mà thôi, chỉ cần nàng muốn thì chỉ cần một cái liếc mắt thì liền đủ để bọn họ chết không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng hiện tại bọn họ vẫn còn sống, chứng tỏ rằng nàng đã nương tay.

Tên đội trưởng mặc dù rất sợ hãi, nhưng hắn vẫn cố gắng cắn răng nói.

- Xin... thứ lỗi, bởi vì cấp trên đã... ra lệnh cho chúng tôi tới đây...giữ vững nơi này, nên... dù cho cô có giết chúng tôi..., thì bọn tôi vẫn không thể rời khỏi đây được.

Nam Cung Mị Ảnh cau mày suy nghĩ một chút rồi gật đầu thu hồi uy áp, bởi nàng cũng biết được, nàng không thể cưỡng ép bọn họ, bọn họ chỉ làm theo lệnh cấp trên đưa ra mà thôi, lúc này đám người kia tất cả đều đồng dạng nằm xuống đất, toàn thân run rẩy co giật, có vài người tinh thần hơi yếu một chút khóe miệng đã bắt đầu chảy ra bọt trắng.

Nhìn thảm cảnh của bọn họ, Nam Cung Mị Ảnh cũng không quan tâm, bởi nàng khống chế uy áp rất tốt, vừa đúng sức chịu đựng của bọn họ, hiện tại bọn họ chỉ mệt mỏi quá độ nên mới như vậy mà thôi.

Vẻ mặt lạnh nhạt bước lại gần tên đội trưởng, tên đội trưởng chỉ biết bất lực nhìn nàng, cúi người xuống gỡ lấy bộ đàm trên vai hắn, mà không thể nào ngăn cản.

Nhẹ nhàng bấm giữ nút liên lạc, đầu bên kia lập tức hồi phục, một giọng nói khàn khàn bằng tiếng Anh cất lên.

- Có chuyện gì cần báo cáo sao tiểu đội trưởng? Vì sao cậu lại không nói gì?

Nam Cung Mị Ảnh nhàn nhạt nói, cũng không quản xem người bên kia có hiểu ha không.

- Hiện tại hắn không thể nói được, nhưng chỉ cần nghỉ ngơi nửa giờ đồng hồ thì tất cả sẽ bình phục, ngươi không cần lo lắng.

“Cô là ai?” Giọng nói bên kia có chút nghi hoặc hỏi dùng tiếng Việt hỏi lại.

Nhận thấy người bên kia có thể hiểu được, Nam Cung Mị Ảnh âm thầm gật đầu, nhưng nàng cũng không trả lời mà vẫn tiếp tục nói.

- Các người muốn tới khu vực xung quanh chỗ này để du lịch, hay làm bất kì chuyện gì khác thì ta không quản, nhưng ta nghiêm cấm các người tiến vào khu vực 500m xung quanh ngọn núi này.

- Đây là lần cảnh cáo duy nhất của ta, và cũng là lần cuối cùng.

- Ta không quan tâm các người làm cách nào, nhưng chỉ cần một người tiến vào khu vực 500 mét xung quanh ngọn núi này, thì dù cho người đó có là ai đi chăng nữa, cũng đừng trách ta.

Nam Cung Mị Ảnh nói xong liền dùng tay bóp nát bộ đàm, nàng cũng không quản bên kia có phản ứng như thé nào.

Dù gì thì trong mắt nàng hiện tại, ở nơi này ngoại trừ gia đình Lâm Thanh Phong bốn người, cùng Phượng tỷ, cùng tên mập cùng Khánh và Lâm ít nhiều gì cũng có quen biết với Lâm Thanh Phong nên nàng còn có thể chiếu cố một chút, nhưng còn những người khác thì xin lỗi, nàng không quan tâm.

Ngoại trừ bọn họ ra thì tất cả mọi người trên thế giới này đều là sâu kiến, nàng không có chút hứng thú đặt vào mắt, cũng không cần quan tâm tới cảm nhận của bọn họ.

Không thuận tay một lần tàn sát hết bọn họ, mà còn nhắc nhở đã là nàng rộng lượng nhân từ lắm rồi, nếu bọn họ muốn chết thì nàng sẽ không quản.

.... Hết chương 251....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau