HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 241 - Chương 245

Chương 242: Ngọc Tủy Linh Nhũ? (2)

Lâm Thanh Phong âm thầm nuốt một ngụm nước bọt, lần này liền tốt rồi, lời đã nói ra thì không thể nào rút lại được, Ngọc Tủy Linh Nhũ Trung phẩm rất đắt đỏ, Ngọc Tủy Linh Nhũ Thượng phẩm sẽ càng đắt đỏ hơn, Lâm Thanh Phong theo quán tính đưa tay vuốt nhẫn trữ vật vài cái, nghĩ tới bên trong nhẫn vẫn còn một ít linh thạch Cực phẩm mà trước kia Âm tôn giả đưa cho thì hắn liền nghĩ.

- Mặc dù giá cả đắt đỏ thật, nhưng hẳn là cũng không nhiều hơn số linh thạch Cực phẩm này đâu, khi trở về cứ nhờ lão già Trấn Nguyên để ý tìm giúp là được rồi.

Nhìn ra tiểu động tác của Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh liền bật cười lắc đầu, nàng biết rõ hắn đang nghĩ tới chuyện gì, nhưng Ngọc Tủy Linh Nhũ Thượng phẩm cũng không dễ tìm như vậy, bọn họ muốn tìm chẳng lẽ người khác không muốn tìm hay sao?

Phải biết rằng, tất cả các kiện pháp khí từ Linh cấp trở lên tới Thần cấp, nếu muốn nâng cấp thì tỉ lệ thành công rất nhỏ, muốn tăng tỉ lệ thành công thì chỉ có thể sử dụng Ngọc Tủy Linh Nhũ Thượng phẩm.

Vì thế mỗi lần Ngọc Tủy Linh Nhũ Thượng phẩm xuất hiện liền sẽ thu hút rất nhiều tu sĩ tới tranh đoạt, đặc biệt là những Kiếm Tu giống Nam Cung Mị Ảnh thuần túy chỉ sử dụng kiếm.

Không như những tu sĩ bình thường chủ tu các loại pháp thuật có thể tùy thời thay đổi pháp khí thích hợp với bản thân.

Nhưng Kiếm Tu thì khác, bọn họ xem kiếm như thể sinh mạng, và đồng thời là chân tay của mình vậy, vì thế điều đầu tiên bọn họ cần phải làm để bước vào con đường Kiếm Tu đó là tìm ra một thanh kiếm thích hợp với bản thân mình, rồi lại trải qua giai đoạn “làm quen” với thanh kiếm, sử dụng nó cho thật nhuần nhuyễn, rồi sau đó mới có thể từng bước từng bước nâng cao cảm ngộ Kiếm đạo.

Vì sao Kiếm Tu lại phải trải qua nhiều giai đoạn phiền phức như vậy? Thử nghĩ đơn giản một chút, nếu như ngươi thiếu mất một ngón tay, nhờ vào khoa học kỹ thuật tiến bộ thì ngươi vẫn có thể nối lại một ngón tay giả để thay thế, nhưng trước tiên, điều ngươi cần phải làm đó là tìm ra một ngón tay mới có độ dài, ngắn phù hợp với ngươi mới được.

Trong trường hợp ngươi cứ nhắm mắt chọn bừa thì như thế nào? Nếu may mắn thì ngươi sẽ tìm ra một ngón tay có kích thước phù hợp, còn không thì sau khi nối lại ngón tay, ngón tay của ngươi sẽ quá dài, hoặc là quá ngắn.

Khi đó cũng đừng nói tới chuyện ngươi sẽ cảm thấy khó chịu khi bị người ngoài soi mói, mà bản thân ngươi cũng sẽ vì kích thước không phù hợp của ngón tay mới này gây ảnh hưởng tới sinh hoạt.

Nhưng dù sao đó cũng là ngón tay của ngươi, nếu ngươi có thể hoàn toàn không cảm thấy khó chịu thì xin chúc mừng ngươi, còn nếu không, thì ngươi phải mất một khoảng thời gian dài hơn người khác rất nhiều để có thể quen thuộc với nó.

Kiếm Tu cũng đồng dạng như vậy, nếu họ không tìm được một thanh kiếm thích hợp cho bản thân, mà cứ nhắm mắt tùy ý tìm một thanh kiếm, tuy bọn họ vẫn có thể cảm ngộ kiếm đạo như bình thường, nhưng bọn họ phải tốn một khoảng thời gian dài hơn người khác.

Còn đối với những người tìm được thanh kiếm phù hợp với bản thân thì sao? Khi đạt tới một tu vi nhất định, bọn họ sẽ phải lựa chọn có nên dùng thanh kiếm đó làm bản mệnh pháp khí hay không, sau khi trở thành bản mệnh pháp khí, thì thanh kiếm đó cũng là một phần của Kiếm Tu, nếu thanh kiếm bị hư hỏng thì Kiếm Tu sẽ bị trọng thương. 

Cũng có thể hiểu rằng, khi trở thành bản mệnh pháp khí thì thanh kiếm cũng không phải là “ngón tay” đã được nối lại nữa, mà nó đã trở thành ngón tay thật sự của ngươi, dù ngươi có quen thuộc với ngón tay được nối lại như thế nào đi chăng nữa, thì có một điều ai cũng có thể khẳng định rằng ngươi không thể nào sử dụng nó nhuẫn nhuyễn như ngón tay mọc ra từ bàn tay của chính mình được.

Tuy rằng không ai ép buộc mỗi một Kiếm Tu đều phải có bản mệnh pháp khí, nhưng nếu như ngươi có bản mệnh pháp khí, thì cũng có nghĩa là thanh kiếm ấy đã trở thành một phần của ngươi theo đúng nghĩa đen, khi đó cảm ngộ về Kiếm đạo của ngươi sẽ được nâng cao thêm một bước, cũng đồng nghĩa với việc tu luyện của ngươi sẽ trở nên nhanh chóng hơn.Thân là tu sĩ, ai không muốn mình trở nên mạnh mẽ đâu? Vì thế bản mệnh pháp khí tuy rằng không ép buộc, nhưng mỗi vị Kiếm Tu ai cũng đều phải có, nhưng mỗi người chỉ được chọn một bản mệnh pháp khí cho riêng mình, một khi đã quyết định thì về sau cũng không còn cơ hội để sửa đổi.

Theo sau việc chọn bản mệnh pháp khí, Kiếm Tu lại gặp vấn đề mới, đó là khi tu vi của ngươi quá cao, nhưng bản mệnh pháp khí lại quá yếu ớt thì phải làm thế nào bây giờ? Bọn họ liền phải gia nhập đoàn đội “tranh đoạt ngọc tủy”.

Thử nghĩ một chút, một vị tu sĩ Luyện Hư kì, trong tay nắm một thanh Hoàng cấp pháp khí mà Trúc cơ kì có thể sử dụng, để đối phó với một vị Luyện Hư kì đồng cấp nhưng trong tay lại cầm một thanh Linh cấp pháp khí, thì chuyện gì sẽ xảy ra?

Trước cũng đừng nói tới việc đối địch, chịu một nhát chém của kiện Linh cấp binh khí, thanh Hoàng cấp pháp khí không biến thành bụi, thì chỉ có thể là do Thiên Đạo ngủ quên mà thôi.

Nếu phải gặp nhiều chuyện phiền phức như vậy, thì tại sao ngươi không chọn một thanh Thần cấp pháp khí để làm bản mệnh pháp khí? 

Như đã nói lúc trước, Kiếm Tu xem kiếm như mạng, bọn họ đều hiểu được, “không có pháp khí mạnh mẽ, chỉ có pháp khí phù hợp với bản thân”, nếu ngươi thật sự tìm được một kiện Thần cấp pháp khí, lại còn phù hợp với bản thân thì chúc mừng ngươi, ngươi rất may mắn, nhưng đa phần những người khác đều không được như vậy đâu.

Còn chưa kể tới việc đẳng cấp của ngươi quá thấp, sẽ không thể nào phát huy hoàn toàn sức mạnh vốn có của thanh Thần cấp pháp khí đó, ngoài việc nó có thể giúp ngươi nhanh chóng cảm ngộ kiếm đạo và dùng để đối cứng trong lúc chiến đấu thì cũng không giúp gì được cho ngươi.

Nhưng tìm được một kiện Thần cấp pháp khí dễ như vậy sao? Cả cái Thông Thiên Đại Lục hiện tại cũng chỉ có hơn một trăm tên Đại Thừa Kì mà thôi, trong số đó chỉ có vài người là Kiếm Tu và vài người là Luyện Khí Sư có thể luyện chế Thần cấp pháp khí.Nếu ngươi có thể từ trên người bọn họ tìm được một kiện Thần cấp pháp khí thích hợp cho bản thân mình, thì… tốt thôi, ngươi căn bản thuộc dạng “con ông cháu cha” còn không thì ngươi thuộc dạng có được Hào Quang Nhân Vật Chính, hoặc là thực lực của ngươi đủ mạnh, nằm trong ba loại này thì ngươi có thể không cần quan tâm tới đoàn đội “tranh đoạt ngọc tủy”.

Còn nếu như ngươi không thuộc dạng “Con ông cháu cha” cùng thực lực của ngươi mạnh mẽ hai loại này? Vậy mà ngươi muốn sở hữu Thần cấp pháp khí? Xin lỗi trước tiên ta phải hỏi ngươi, ngươi làm tốt chuẩn bị tiếp nhận truy sát sao? 

Chỉ có những tên có Hào Quang Nhân Vật Chính thể loại Thiên Đạo sủng nhi này mới có thể sống sót trong trường hợp bị cả Đại Lục truy sát mà thôi, ngoài ra thì không một ai có thể làm như vậy.

Nói tóm lại, việc nâng cấp bản mệnh pháp khí đối với Kiếm Tu rất trọng yếu, bởi nó ảnh hưởng trực tiếp tới lực chiến của bọn họ, thế nên mỗi khi Ngọc Tủy Linh Nhũ Thượng phẩm xuất hiện đều đồng dạng gây lên nhiều gió tanh mưa máu trong giới Kiếm Tu.

Nam Cung Mị Ảnh chỉ biết lắc đầu thở dài, bởi nàng hiểu rõ, một khi Ngọc Tủy Linh Nhũ Thượng phẩm xuất hiện thì ngay cả các vị kiếm tu ngang hàng với sư phụ nàng cũng có thể xuất động, mặc dù bọn họ không sử dụng, nhưng còn đệ tử hoặc một vị hậu bối mà bọn họ yêu thích đâu? Chẳng lẽ bọn họ không có đệ tử cũng không có một vị hậu bối nào? 

Nếu thật sự không có thì… tốt, thiếu đi một người tranh đoạt thì cơ hội đoạt được liền lớn hơn một chút.

Nhưng đây chỉ là nói về phần Kiếm Tu mà thôi, tại Thông Thiên Đại Lục có rất nhiều trường phái cũng có phương thức tu luyện tương tự như Kiếm Tu, như Đao Tu, Thương Tu… và còn có những tên tu sĩ chuyên tu pháp thuật ưa thích nâng cấp bản thân pháp khí.

Vì thế cũng có thể hiểu rằng, ở Thông Thiên Đại Lục, Ngọc Tủy Linh Nhũ Thượng phẩm loại này căn bản là “cung không đủ cầu”, chỉ cần xuất hiện một viên mà gần như cả đại lục đều nhảy vào tranh đoạt.

Nếu thật sự Lâm Thanh Phong có thể tìm được một viên, thì hắn có thể được coi là kẻ thù của toàn bộ tu sĩ ở Thông Thiên Đại Lục.

Không phải vì hắn làm nhiều chuyện ác, gây nên toàn bộ đại lục công phẫn, nhưng chỉ vì một câu “Thất phu vô tội, hoài bích có tội” mà thôi.

Dù cho Lâm Thanh Phong có yêu nghiệt tới mức nào đi chăng nữa, hắn lúc trước chỉ mới mạnh hơn Luyện Hư Kì Viên Mãn, có thể đánh không thua kém với Hợp Thể Kì tầng 1, nhưng nếu gặp Hợp Thể Kì tầng 2 thì hắn liền…, còn hiện tại thì càng nát bét, mặc dù tu vi có cao hơn lúc trước, nhưng chưa hồi phục hoàn toàn, nếu gặp phải Hợp Thể Kì tầng 1 thì chạy thoát thân hay không cũng là một vấn đề, chứ đừng nói tới việc có thể đánh ngang tay hay không?

Dù cho Lâm Thanh Phong có được Hỏa Vân tôn giả, Âm Dương hai vị tôn giả, Trấn Nguyên Đại Sư cùng Băng Thánh che chở,… thì cũng không ổn, bởi vì bọn họ chỉ có vài người mà thôi, bọn họ không thể nào chịu được áp lực từ những vị tôn giả còn lại được.

.…Hết Chương 242….

Chương 243: Ngọc Tủy Linh Nhũ? (3)

Hàn Băng Kiếm, thanh kiếm này đối với Nam Cung Mị Ảnh thật sự là rất đặc biệt, mặc dù là do Lâm Thanh Phong con hàng này “tiện tay nhặt được” trong lúc đi “tẩy kinh phạt tủy”, nhưng dù gì nó cũng là món quà đầu tiên mà hắn tặng cho nàng.

Vì thế ngay từ lúc Vô Cực Tử cho nàng biết tới Bản Mệnh Pháp Khí thì nàng liền quyết định, dù cho Hàn Băng Kiếm không thể trở thành bản mệnh pháp khí của nàng thì nàng cũng tìm mọi biện pháp để có thể nâng cấp nó lên.

Nhưng tiếp theo sau một khoảng thời gian sử dụng Hàn Băng Kiếm thì nàng càng cảm thấy được rằng, nó chính là thanh kiếm thích hợp nhất đối với bản thân nàng, vì thế nàng liền quyết định muốn nó trở thành bản mệnh pháp khí.

Và đây cũng là nguyên nhân khiến tu vi của nàng tăng trưởng nhanh một cách nhanh chóng, chỉ cần vài chục năm mà nàng đã đạt tới Kiếm Tâm cảnh giới, tuy rằng cảnh giới Kiếm Tâm của nàng vẫn chưa hoàn chỉnh, nguyên nhân chính là do nàng thiếu Linh Lực mà thôi.

Kiếm Tu tuy rằng chủ tu theo một phương hướng khác, nhưng suy cho cùng bọn họ vẫn là tu sĩ, ngoài việc tự thân cảm ngộ kiếm đạo ra, Kiếm Tu cũng cần Linh Lực để tu luyện.

Kiếm Tâm là cảnh giới có thể đánh ngang ngửa với Luyện Hư kì, thậm chí là Hợp Thể kì tu sĩ, thì đương nhiên Linh Lực cũng cần rất nhiều, dù cho tốc độ hấp thu Linh Khí để tinh luyện thành Linh Lực của Nam Cung Mị Ảnh cao tới cỡ nào thì chỉ trong vài chục năm thì nàng vẫn không thể nào hấp thu đủ.

Còn chưa kể tới trong những năm này, phần lớn thời gian nàng đều tu luyện ở nơi không có Linh Khí, về sau nàng chỉ ở lại Thông Thiên Đại Lục hơn hai năm trời thì làm sao có đủ Linh Lực để hoàn toàn đạt tới cảnh giới Kiếm Tâm đây?

Nếu nàng thật sự có thể hoàn toàn hấp thu đủ lượng Linh Lực để trở thành Kiếm Tâm cảnh giới trong hai năm trời…, trong trường hợp này thì tất cả tu sĩ ở Thông Thiên Đại Lục có thể tìm một khối đậu hũ đập đầu tự sát là vừa, tu luyện cả đời cũng không bằng người ta tu luyện trong hai năm, như vậy còn tu cái gì?

Lâm Thanh Phong một bên thở ra một hơi nhẹ nhõm thầm nghĩ.

- Thật may mắn, ít ra vẫn còn tồn trữ một số Linh Thạch Cực Phẩm trong nhẫn trữ vật, nếu không thì không biết phải lấy đâu ra tiền để mua được Ngọc Tủy Linh Nhũ Thượng phẩm đây.

Nam Cung Mị Ảnh đã sớm đoán được Lâm Thanh Phong con hàng này đang nghĩ cái gì, nàng chỉ biết lắc đầu mỉm cười, Ngọc Tủy Linh Nhũ Thượng phẩm cái đồ vật này sức dụ hoặc quá lớn, mặc dù Lâm Thanh Phong vẫn còn một số Linh Thạch Cực phẩm trong người, nhưng bấy nhiêu vẫn không đủ mua.

Trước tiên cũng đừng nói mua, quan trọng hơn là hiện tại bọn họ không đủ sức để tham dự vào vũng nước đục này, Nam Cung Mị Ảnh cũng không muốn Lâm Thanh Phong gặp nguy hiểm.

Lâm Thanh Phong nghĩ nghĩ một chút, rồi nói.

- Lão bà, ta có chút chuyện muốn hỏi.

“Làm sao vậy phu quân?” Nam Cung Mị Ảnh tò mò hỏi.

Lâm Thanh Phong gãi đầu hỏi.

- Cái nồi lúc trước của ta…có được tính là pháp khí hay không?

Nam Cung Mị Ảnh khóe miệng co quắp, nàng liền hiểu được con hàng này đang nghĩ cái gì, nàng có chút khó khăn gật đầu hỏi.

- Mặc dù ngay cả Trấn Nguyên tiền bối cũng không nhìn ra đẳng cấp của nó, nhưng xem xét một chút thì nó vẫn được tính là một kiện pháp khí, chẳng lẽ chàng muốn…?

Lâm Thanh Phong nở nụ cười gật đầu.

- Đúng vậy, nếu nó là một kiện pháp khí, thì ta sẽ nâng cấp nó lên.

Nhưng tiếp theo, hắn lại trầm tư một chút rồi thở dài tiếc nuối.

- Nhưng hiện tại không được, ta vẫn chưa biết được đẳng cấp của nó, chuyện này về sau lại tính thôi.

Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi, về sau lại tính mới là chuyện tốt, nếu hiện tại hắn liền muốn đi tìm Ngọc Tủy Linh Nhũ thì nàng sẽ ngăn hắn lại, nếu không ngăn được thì chỉ còn một biện pháp… là đánh cho hắn tỉnh, ai bảo hiện tại hắn yếu hơn nàng đây? Lâm Thanh Phong cũng không hề cảm giác được là chính bản thân mình vừa mới dạo qua một vòng Quỷ Môn Quan, trong đầu hắn hiện tại vẫn còn đang suy nghĩ phải dùng biện pháp gì để có thể đánh giá được đẳng cấp của cái nồi đây.

….

Một tuần sau, Lâm Thanh Phong một mặt hưng phấn vui vẻ, chạy đi chạy lại hai bên quan sát tình trạng của Trảm Ma Đao cùng tiểu Long.

“Lại tới nữa?” Nguyên Anh cắn chặt hàm răng, trong lòng đậu đen rau muống thầm nghĩ.

“Tiểu Long vẫn chưa xong sao?” Lâm Thanh Phong vẻ đắc ý hiện rõ trên mặt, không có chút nào lo lắng tùy ý hỏi.

“Ngươi tự nhìn đi.” Nguyên Anh mặt không đổi sắc, tùy ý trả lời một câu rồi cũng không để ý tới Lâm Thanh Phong.

“Haha, không sao, vẫn chưa xong thì chúng ta cứ tiếp tục chờ, ta không vội.” Lâm Thanh Phong để lại một câu rồi hưng phấn chạy đi.

Nhìn theo bóng lưng của Lâm Thanh Phong, hai mắt của Nguyên Anh đều muốn phun lửa, cắn chặt răng vò đầu bứt tai, một mặt sinh không thể luyến ngồi lại hộ pháp cho tiểu Long, đoạn đối thoại này đã lập đi lập lại suốt 26 lần, hiện tại đã là lần thứ 27 rồi, Nguyên Anh thậm chí không cần suy nghĩ liền theo quán tính trả lời.

Cũng không thể trách được Nguyên Anh tại sao lại trở nên như vậy, có trách là phải trách Lâm Thanh Phong con hàng này, sau khi nhớ lại được một phần ký ức ở Thông Thiên Đại Lục, thì đêm đó hắn liền cùng Nam Cung Mị Ảnh “chiến đấu”.

Lâm Thanh Phong, cùng Nam Cung Mị Ảnh hai người đều là tu sĩ trẻ, thể lực cũng không giống người bình thường, lại đồng dạng đang ở thời kì sung sức mà phải nín nhịn trong một khoảng thời gian dài, nên hiện tại đâu chỉ chiến đấu trong vài hiệp?

Nếu như vậy thì cũng không có chuyện gì xảy ra, nhưng về sau dị biến liền phát sinh.

Lâm Anh Hào, Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa ba người chờ đợi vài ngày nên có chút lo lắng trở lại đây xem xét, nhưng Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh, hai con hàng này căn bản chiến đấu quá “hăng hái” nên căn bản cũng không để ý tới việc có người khác tới đây, nên cả hai liền bị phát hiện, cũng vì vậy mới khiến hai người dừng lại sau ba ngày thời gian “hăng hái chiến đấu”.

Lâm Anh Hào nụ cười kéo lên tận mang tai, thần thần bí bí dẫn Lâm Thanh Phong qua một bên dặn dò hắn không nên quá lao lực, hãy nhớ để ý tới Trảm Ma Đao một chút, rồi sau đó liền kéo Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa hai người trở về, từ đó về sau cũng không xuất hiện ở đây nữa.
Cũng từ ngày đó, cho tới thời điểm hiện tại là bốn ngày, cứ đều đặn mỗi ngày vài lần, Lâm Thanh Phong con hàng này sẽ chạy đến đây xem xét, hỏi Nguyên Anh vài câu cho có lệ rồi lại chạy về “chiến đấu” cùng Nam Cung Mị Ảnh.

Sau vài lần thì Nguyên Anh đã cảm thấy Lâm Thanh Phong con hàng này có chút không đúng, nên nó phái một Nguyên Anh nhỏ đi xem xét, Nguyên Anh nhỏ cũng không có làm ra một biện pháp che dấu nào, chỉ thành thật bay phía sau Lâm Thanh Phong, vậy mà Lâm Thanh Phong cũng không phát hiện, một đường đi tới chỗ Nam Cung Mị Ảnh.

Lúc ban đầu nhìn thấy Nam Cung Mị Ảnh thì nó còn muốn nói gì đó, nhưng chỉ thấy Nam Cung Mị Ảnh căn bản không mặc quần áo nằm trong lều vải, vẻ mặt tình loạn ý mê nhìn về Lâm Thanh Phong và cũng không nhìn nó, Lâm Thanh Phong con hàng này sau khi tới đây liền cởi hết quần áo chạy vào trong, sau đó cả hai lại tiếp tục…

Và cứ như vậy, mỗi ngày cứ cách vài giờ là con hàng Lâm Thanh Phong này sẽ dừng lại, nhanh chóng mặc vào quần áo rồi chạy đi xem xét Tiểu Long cùng Trảm Ma Đao.

“Tiểu Long vẫn chưa xong sao?” Lâm Thanh Phong vẻ đắc ý hiện rõ trên mặt, không có chút nào lo lắng tùy ý hỏi.

“Ngươi tự nhìn đi.” Nguyên Anh sắc mặt đen kịt, khoanh tay hừ một tiếng cũng không để ý tới Lâm Thanh Phong.

“Haha, không sao, vẫn chưa xong thì chúng ta cứ tiếp tục chờ, ta không vội.” Lâm Thanh Phong để lại một câu rồi hưng phấn chạy về với Nam Cung Mị Ảnh.

“Con mẹ nó, đây căn bản là muốn giết người a.” Nguyên Anh vò đầu bứt tai, hiện tại là lần thứ 28, nó cũng có chút không chịu nổi.

Nhìn về phía viên Yêu Đan màu xanh lam nhạt đang yên lặng xoay tròn, ngay từ đầu thuần một sắc xanh, hiện tại đã xuất hiện vài hình con rồng màu trắng, Nguyên Anh cắn răng thiếu chút nữa là muốn khóc, mở miệng van xin.

- Tiểu Long, ngươi làm ơn nhanh lên, cái cảnh này thật là quá sức chịu đựng nha.

Như đáp lại lời thỉnh cầu của Nguyên Anh, viên Yêu Đan lập lòe phát ra ánh sáng chói mắt, nhìn ra điểm này, nước mắt của Nguyên Anh đều muốn chảy ra, gật đầu nói.

- Chỉ cần ngươi nhanh lên, về sau ta sẽ cho ngươi làm lão đại, ngươi muốn thứ gì ta đều cho ngươi hết.

- Nguyên Anh này nói được làm được.

…Vài tiếng sau, Tiểu Long rốt cục tỉnh lại, nhưng nó vẫn không thoát khỏi viên Yêu Đan, chỉ có một giọng nói nhàn nhạt phát ra.

- Những lời ngươi vừa nói, ngươi nhớ giữ lời.

“Được, được, lão đại, ta sẽ giữ lời.” Nguyên Anh hai mắt chảy nước, nhanh chóng chạy tới nâng lấy viên Yêu Đan như nâng trứng.

Đúng lúc này, Lâm Thanh Phong con hàng này lại chạy tới, đồng dạng như lúc trước, căn bản không để ý xung quanh tùy ý hỏi.

- Tiểu Long vẫn chưa xong sao?

“Ngươi nhìn…” Nguyên Anh còn chưa kịp trả lời thì Lâm Thanh Phong lại nói.

- Haha, không sao, vẫn chưa xong thì chúng ta cứ tiếp tục chờ, ta không vội.

Sau đó lại hưng phấn chạy đi…

….Hết Chương 243….

Chương 244: Dâm uy của Lâm Thanh Phong

Nguyên Anh đầu tóc rối bời, hai mắt vô thần, thẫn thờ nhìn trời, một dạng sinh không thể luyến, trôi lơ lửng bên cạnh nó là viên Yêu Đan màu xanh lam nhạt, trên mặt có in hình chín con rồng màu trắng.

Dưới chân Nguyên Anh là một thanh đao mang phong cách cổ xưa, vỏ đao màu xích hồng đang nằm lặng yên không nhúc nhích.

Cả ba đều trầm mặc không nói gì, đây đã là ngày thứ năm tính từ lúc Tiểu Long hoàn toàn tỉnh lại, và là ngày thứ ba kể từ lúc trận chiến giữa Khí Linh và Long Vương kết thúc.

Tuy rằng ban đầu có chút yếu thế hơn Long Vương, nhưng nhờ dựa vào việc Long Vương bị áp chế nên kết quả giữa Khí Linh cùng Long Vương là hòa, không còn cách nào khác, cả hai đành phải dung hợp với nhau để tạo thành một ý thức mới hoàn toàn, ý thức này mang trong mình tất cả kí ức của Khí Ling cùng Long Vương, và mạnh mẽ hơn cả hai.

Một ngày này cả ba đều im lặng không nói gì, một lúc sau, Nguyên Anh vò đầu bứt tai mở miệng.

- Ta nói hai bọn ngươi, tên nào muốn làm lão đại thì đi đánh thức con hàng kia a.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh hai con hàng này, đã hành sự liên tục trong mười lăm ngày, cho tới ngày thứ mười lăm, cũng là ngày mà Trảm Ma Đao tỉnh lại thì cả hai mới dừng lại,… rồi sau đó ôm nhau ngủ li bì, để mặc cho Nguyên Anh, tiểu Long cùng Trảm Ma Đao hộ pháp.

Hôm nay đã là ngày thứ hai rồi mà cả hai vẫn chưa tỉnh lại.

Nghe được lời này, Tiểu Long liền khịt mũi khinh thường.

- Ngươi muốn thì đi làm đi, nếu ngươi thành công thì ta nhận ngươi làm lão đại.

“Ngươi…” Nguyên Anh cắn răng hừ một tiếng rồi tiếp tục khoanh tay ngồi yên một chỗ.

Không phải Nguyên Anh không muốn đi, vừa nãy nó cũng thử đánh thức Lâm Thanh Phong, nhưng kết quả liền bị Lâm Thanh Phong mơ ngủ treo lên đánh, cũng vì thế nên Nguyên Anh mới trở thành cái dạng này.

Có tấm gương điển hình là Nguyên Anh trước mắt, nên tiểu Long cùng khí linh hiện tại của Trảm Ma Đao cũng không dám làm bậy.

Nguyên Anh thở ra một hơi, nhìn sang Trảm Ma Đao rồi nói.

- Trước cũng đừng quản hai tên đó, nên nói tới ngươi đi.

- Ngươi có ý thức riêng của mình, nên ngươi muốn chúng ta gọi ngươi là gì?

Dừng một chút, Nguyên Anh liếc nhìn sang Lâm Thanh Phong, thấy hắn vẫn không có động tĩnh gì rồi mới nói tiếp.

- Ngươi mau chọn đi, đừng để chủ của ngươi đặt tên, tên đó đầu óc toàn bã đậu, hắn sẽ không nghĩ ra một cái tên nào tốt đâu.

- Nhìn thử tiểu Long một chút, bởi vì lúc trước là một đoàn long khí, nhưng không tự lựa chọn tên của mình nên liền bị hắn đặt là tiểu Long.

“Ngươi không nói cũng không ai bảo ngươi câm.” Tiểu Long một bên nghe được Nguyên Anh nhắc tới liền rùng mình một cái, Yêu Đan lập lòe rung động, điều này chứng tỏ nó cũng rất hối hận vì lúc trước không tự mình chọn tên.

Nhìn thấy tiểu Long sinh khí, Nguyên Anh chẳng những không để ý, mà nụ cười càng thêm sáng lạn hơn.

- Vậy nên…nếu như ngươi không muốn được gọi là tiểu Khí hay tiểu Khí Linh hay thứ gì đó tương tự như vậy thì hiện tại mau chọn tên nha, cả hai chúng ta sẽ ủng hộ ngươi.

Trảm Ma Đao lúc này toàn thân chấn động, chuôi đao run run rời khỏi vỏ lộ ra một phần lưỡi đao bóng lưỡng, và có một tiểu nhân màu trắng, kích cỡ ngang ngửa Nguyên Anh, thân mang một bộ trường bào cổ xưa, gương mặt tương tự như Lâm Thanh Phong xuất hiện, đầu ngẩng cao, ánh mắt lạnh lùng, khoanh tay đưa mắt nhìn qua Nguyên Anh cùng Tiểu Long rồi nói.

- Ta là Khí Linh của Trảm Ma Đao, vì thế cứ gọi ta là Khí Linh là được, không cần thiết phải lấy tên khác.

Nhìn Khí Linh bộ dạng “Ta rất trâu” xuất hiện, Nguyên Anh bĩu môi nói.

- Chúng ta hiện tại là đồng bọn, lần đầu tiên gặp mặt, ngươi không thể làm bộ dạng khác sao? Một mặt nghiêm túc như vậy không tốt lắm đâu.

Yêu Đan tiểu Long một bên xoay tròn không nói gì, nó cũng đồng ý với Nguyên Anh, bộ dạng hiện tại của Trảm Ma Đao nhìn vào quá ngứa mắt.

Nghe được lời này của Nguyên Anh, Trảm Ma Đao trầm tư suy nghĩ một chút, dường như nó cũng cảm thấy lần đầu tiên gặp mặt lại dùng bộ dạng này là không thích hợp, nhưng nó cũng không thể làm bộ dạng khác, đành thở ra một hơi rồi lắc đầu nói.
- Mặc dù có chút thất lễ, nhưng vẻ mặt hiện tại của ta là trời sinh, trước mắt ta không thể biểu hiện cảm xúc khác.

Nguyên Anh trợn mắt chăm chú nhìn vào Trảm Ma Đao, đưa hai tay xoa nắn gương mặt nó, nhưng dù Nguyên Anh có làm thế nào thì vẻ mặt của Khí Linh vẫn như vậy, không có gì thay đổi, vẫn một dạng “ta rất trâu” bộ dáng, lúc này Nguyên Anh mới tin rằng lời của Trảm Ma Đao nói là sự thật.

Thở ra một hơi, Nguyên Anh lắc đầu nói.

- Như vậy ngươi không may rồi, dù có bọn ta ủng hộ, nhưng chắc chắn con hàng kia sẽ thêm một chữ “tiểu” cho ngươi, rồi dùng một chữ trong tên ngươi để gọi ngươi thôi.

- Chỉ là không biết hắn sẽ gọi ngươi là tiểu Khí Tử hay tiểu Linh Tử thôi.



Không biết đã qua bao lâu, Lâm Thanh Phong tỉnh dậy, mở đôi mắt vẫn còn đang ngái ngủ nhìn xung quanh, nhìn thấy đám Nguyên Anh đang cùng ngồi một bên trò chuyện vui vẻ, nói đúng hơn là Nguyên Anh nói, nhiều lúc còn hoa tay múa chân, còn hai tên kia thì ngồi yên lặng chăm chú nghe, nhưng đôi khi cả hai đều phát ra tiếng cười.

Lê một thân vẫn còn chút mệt mỏi lười biếng tới phía sau Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong lên tiếng.

- Khí Linh, Nguyên Anh cùng Tiểu Long các ngươi đang nói cái gì mà vui như vậy?

Nguyên Anh đang trong trạng thái hưng phấn, một miệng thao thao bất tuyệt, nó vẫn nghe được câu hỏi của Lâm Thanh Phong nhưng căn bản không để ý tới ai là người hỏi, vì thế liền trả lời.

- Ta đang kể cho bọn họ nghe về những hành động ngu ngốc của tên Lâm Thanh Phong, nếu ngươi muốn nghe thì liền tới đây.

Trả lời xong, Nguyên Anh cũng không nhìn phía sau là ai, nó vẫn tiếp tục cười híp mắt kể.

- Các ngươi biết không, cái lần đó con hàng ấy ngu không tả được…, một thân dính đầy máu chuột chết mà vẫn phải cắn răng nở nụ cười...

Lâm Thanh Phong cứng người trong vài giây, sau đó hai mắt liền biến chuyển trở nên tràn đầy sát khí, miệng nở nụ cười quái dị.

Nguyên Anh không biết được, nhưng ngồi đối diện với nó, nhìn thấy phía sau lưng nó, Tiểu Long cùng Khí Linh cả hai còn muốn lên tiếng nhắc nhở, nhưng lại nhận được cái trừng mắt của Lâm Thanh Phong, dưới sự uy hiếp của hắn, cả hai chỉ còn biết im lặng cúi đầu.

Nguyên Anh vẫn một dạng thao thao bất tuyệt, mãi một lúc sau, tiểu Long căn bản chịu không nổi, Yêu Đan xoay loạn vài vòng rồi nhanh chóng bay thật xa, Khí Linh mặt không đổi sắc nhưng sau lưng đã chảy đầy mồ hôi lạnh, không nói một lời ngay lập tức thu mình về Trảm Ma Đao.
Hành động của hai tên này khiến Nguyên Anh trợn mắt há mồm, hét lớn.

- Hai các ngươi, tại sao lại chạy? Về đây, ta còn nhiều thứ để kể nha…

“Ồ, thật sao? Bọn hắn không muốn nghe, thôi thì ngươi kể ta nghe nha.” Lâm Thanh Phong chất giọng quái dị, nhẹ nhàng nói với Nguyên Anh.

“....” Nguyên Anh liền trầm mặc, im lặng cúi đầu, sau khi hứng thú vơi bớt đi thì nó mới nghĩ tới một chuyện, nơi này ngoài ba bọn nó ra thì chỉ còn Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh hai người, ngoài ra cũng không còn ai khác.

Hai tên kia liền ở trước mặt, như vậy giọng nói phía sau là của ai? Không cần nói cũng biết.

Nguyên Anh nuốt một ngụm nước bọt, mồ hôi chảy đầy đầu, nó xoay người lại, chỉ thấy Lâm Thanh Phong một mặt cười quái dị, đang híp mắt nhìn chằm chằm vào nó, Nguyên Anh nụ cười còn khó coi hơn là khóc nói.

- Ngươi…ngươi…ngủ…có ngon không?

Lâm Thanh Phong nụ cười quái dị, cười như không phải cười gật đầu.

- Ngủ ngon nha, nhưng chỉ có điều là hình như ta bị cảm lạnh, cứ hắt xì liên tục mãi thôi.

“Như vậy không tốt nha,… đáng ra ngươi phải đắp… chăn chứ? Lỡ như…lại cảm lạnh thật thì làm sao bây giờ?” Nguyên Anh cắn răng, khó khăn nói ra một câu hoàn chỉnh.

Lâm Thanh Phong vẫn như lúc trước, gật đầu trả lời.

- Được, lần sau ta sẽ để ý, tìm chăn đắp kín người, sẽ không để bị cảm lạnh nữa.

….Nguyên Anh không dám nói gì, Lâm Thanh Phong cũng không lên tiếng, chỉ đứng một chỗ mỉm cười nhìn Nguyên Anh, bầu không khí rơi vào trầm mặc.

Một lúc sau, Nguyên Anh liền quỳ xuống, hai tay ôm lấy chân Lâm Thanh Phong khóc lóc van xin.

- Đại ca, là ta sai rồi, ngươi tha cho ta nha.

“Ồ, vậy ngươi biết ngươi sai ở điểm nào a?” Lâm Thanh Phong có chút ngạc nhiên hỏi.

Nguyên Anh hai mắt ướt át, nước mũi chảy thành hàng dài mếu máo trả lời.

- Là ta không tốt, ta không nên nói xấu sau lưng ngươi, ta bị ma xui quỷ khiến nên mới trở nên như vậy thôi, ngươi tha cho ta lần này nha.

“Được thôi, ta tha thứ cho ngươi.” Lâm Thanh Phong nở nụ cười thiên chân vô tà trả lời.

Nghe được lời này, Nguyên Anh liền trợn mắt kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn lên có chút không chắc chắn hỏi.

- Thật… sao?

Lâm Thanh Phong vẫn nụ cười ấy gật đầu trả lời.

- Đương nhiên là thật rồi.

“Nhưng mà…” Nguyên Anh còn chưa kịp thở ra một hơi nhẹ nhõm, trái tim liền thắt chặt lại khi nghe được hai chữ này, nó ngơ ngác nhìn về Lâm Thanh Phong, chỉ thấy Lâm Thanh Phong vẫn nụ cười ấy, nhưng đồng thời hắn đang bóp bóp hai bàn tay phát lên những tiếng “răng rắc” thanh thúy.

- Ta sẽ ta cho ngươi, nhưng ta không nói là sẽ không đánh ngươi nha.

….Hết Chương 244...

Chương 245: Điên rồi?

“Tốt rồi, đã nói là sẽ tha thứ cho ngươi, hiện tại ta tha thứ cho ngươi nha.” Lâm Thanh Phong vẻ mặt đắc ý đứng dậy để lại một câu rồi đi mất.

Để lại Nguyên Anh nằm một chỗ mặt mũi sưng vù, khóc không ra nước mắt.

- Đa tạ... lão đại...

Lâm Thanh Phong rời đi, lúc này tiểu Long cùng Khí Linh mới dám trở lại, nhìn thảm trạng sống dở chết dở của Nguyên Anh, cả hai chỉ biết lắc đầu cảm thán. 

- Tự tạo nghiệt, không thể sống.

“Cút đi, hai con hàng hố đồng đội.” Nguyên Anh tức thì bão nổi, hai con hàng trước mặt này, khi nó kể chuyện thì tên nào cũng hăng hái muốn nghe, tới khi gặp chuyện thì liền chạy mất dạng, bỏ lại nó một mình chịu đòn.

“Các ngươi nhớ lấy cho ta, thù này không báo thề không làm Nguyên Anh.” Nguyên Anh một tay che mặt, một tay chỉ về hai tên “hố đồng đội” buông một câu ngoan thoại rồi liền... ngồi xuống đất tu luyện.

Mặc dù ở nơi này tu luyện căn bản vô ích, nhưng trên mặt quá đau, nó lại không bất tỉnh được, đành phải làm như vậy để tạm thời quên đi đau đớn trên mặt.

Về phần Lâm Thanh Phong, sau khi đánh Nguyên Anh thỏa thích thì hắn liền đi đánh thức Nam Cung Mị Ảnh, nghĩ tới hơn hai tuần lễ điên cuồng “chiến đấu” như vậy, hắn liền lắc đầu cười khổ.

Trở về tới, nhìn Nam Cung Mị Ảnh vẫn còn đang nằm ngủ, trên người cũng không mặc quần áo, chỉ phủ lên một lớp chăn mỏng, đường cong hoàn mỹ lộ ra, Lâm Thanh Phong lại nuốt một ngụm nước bọt, tiểu huynh đệ lại muốn phất cờ.

Hít sâu một hơi lắc đầu đè nén dục vọng, Lâm Thanh Phong biết rõ thời gian thư giãn của bọn hắn đã hết, bọn hắn không thể tiếp tục ở lại đây thêm nữa.

- Lão bà, mau dậy a.

“Phu quân... để thiếp... ngủ thêm chút nữa.” Nghe được Lâm Thanh Phong đánh thức, Nam Cung Mị Ảnh cũng không lập tức tỉnh dậy, mà nũng nịu, cuộn người lại như một con mèo nhỏ.

Lâm Thanh Phong cười khổ không thôi, tiểu huynh đệ khó khăn lắm mới dừng biểu tình, hiện giờ lại bắt đầu rục rịch, nhưng lại tiếp tục bị hắn đè ép xuống, hắn ho nhẹ một cái rồi ghé sát tai nàng nói nhỏ.

- Nếu nàng còn không dậy nha... vậy ta sẽ tiếp tục...

“Khoan khoan, thiếp tỉnh còn không được sao?” Nam Cung Mị Ảnh giật nảy mình, nói đùa cái gì? Hơn mười lăm ngày liên tục hành sự như vậy mà giờ lại muốn tiếp tục? Mặc dù nàng có là tu sĩ nhưng nàng cũng không thừa nhận nổi a.

Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu, nhẹ nhàng nói.

- Hiện tại chúng ta phải về nha lão bà, chúng ta đã đi lâu ngày rồi, nếu còn không về thì cha mẹ, cùng ông nội ba ngươi sẽ lo lắng lắm.

- Khi về tới nhà thì nàng muốn ngủ bao nhiêu cũng được.

Nam Cung Mị Ảnh bĩu môi một cái rồi ngồi dậy tìm lại bản thân y phục, Lâm Thanh Phong trợn mắt ngây ngốc nhìn, tiểu huynh đệ lại một lần nữa cơ hồ muốn làm phản.

Nhận ra ánh mắt của Lâm Than Phong, Nam Cung Mị Ảnh bật cười hỏi.

- Nhìn cũng lâu như vậy rồi, chàng còn không thấy chán sao?

Lâm Thạn Phong một mặt ngây ngốc, nuốt vào ngụm nước bọt.

- Không chán, nhìn cả đời cũng không chán.

Nam Cung Mị Ảnh bật cười, trừng mắt nói.

- Chàng chỉ được cái dẻo miệng.

- Hiện tại mau ra ngoài, thiếp còn phải thay y phục đây.

“Tốt, tốt, hiện tại ta sẽ ra ngay.” Lâm Thanh Phong xoắn xuýt gãi đầu rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.

Bên ngoài, Nguyên Anh, tiểu Long cùng Trảm Ma Đao đã sớm tập họp đầy đủ, cả ba đều đang chờ đợi hắn.

Khi nhìn thấy Lâm Thanh Phong ra tới, Nguyên Anh hừ lạnh.

- Định lực quá kém, chỉ như vậy mà đã chịu không được.Nghe Nguyên Anh nói câu này, tiểu Long cùng Trảm Ma Đao đều run lên, bốn mắt không dám tin nhìn chằm chằm vào Nguyên Anh, trong lòng gào thét.

- Con hàng chết tiệt, ngươi muốn tìm đánh thì tự mình tìm, đừng ở đây lôi bọn ta vào à.

Nguyên Anh khóe miệng kéo lên nụ cười, trong lòng thầm đắc ý.

- Để xem, hai các ngươi đã bán ta một lần, đánh thì ta cũng đã chịu rồi, ta chẳng còn gì để mất nữa, lần này ta muốn chúng ta cùng nhau... chịu đánh a, các ngươi có giỏi thì hiện tại chạy a.

Nhưng mà... Nguyên Anh suy tính là một chuyện, còn sự thật lại rất tàn khốc.

Nhìn thấy nụ cười của Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong căn bản cũng không ý thức được nó đang muốn gì, chỉ còn cách gãi đầu thầm nghĩ.

- Không tốt nha, Nguyên Anh đây là bị đánh tới điên rồi? Hiện tại tiếp tục muốn tìm đánh?

- Nhưng rõ ràng là lúc nãy ta chỉ đánh mặt chứ đâu đánh đầu? Chẳng lẽ bị va đập chỗ nào rồi?

Nghĩ một hồi cũng không có cách, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi đưa tay vỗ vai Nguyên Anh, lắc đầu nói.

- Thật xin lỗi, Nguyên Anh, mấy ngày này là do ta đã ép mi làm việc quá mức, nên hiện tại đầu óc ngươi có chút ngớ ngẩn, về sau ta sẽ không bắt ép ngươi nữa.

- Tiểu Long, cùng Khí Linh, mấy ngày này Nguyên Anh có chút mệt mỏi, đầu óc có hơi lú lẫn, vì thế ta sẽ để việc chăm sóc nó cho các ngươi.

- Nếu như nó phản kháng, không chịu nghỉ ngơi thì các ngươi cứ gọi ta, ta sẽ giúp đỡ.

“Thảo..” Nguyên Anh lập tức giật mình, nhưng nó còn chưa kịp nói gì thì liền bị tiểu Long ngắt lời.

- Đại ca, cứ tin tưởng bọn ta, bọn ta hứa sẽ “chăm sóc” cho Nguyên Anh thật tốt.

Khí Linh cũng một dạng “nghĩa chính ngôn từ” nói chen vào.

- Mặc dù ta thân là Khí Linh, bình thường thì nên ở trong pháp khí, nhưng với tình trạng hiện nay của Nguyên Anh, ta sẽ không tiếc thân mình vào trong cơ thể đại ca để “chăm sóc” Nguyên Anh.

- Đảm bảo với đại ca, từ nay về sau, Nguyên Anh sẽ không còn tình trạng mệt mỏi tới lú lẫn như thế này nữa.

“Thảo... ngươi mới lú lẫn, cả nhà ngươi mới lú lẫn...” Nguyên Anh trong lòng sợ hãi run rẩy hét lớn, nó không hét còn tốt, nhưng hét xong câu này thì mặt mũi Lâm Thanh Phong lại đen kịt lại.Ở đây ngoại trừ Nam Cung Mị Ảnh ra, thì Nguyên Anh, tiểu Long cùng Khí Linh, cả ba đều đồng dạng là một phần của Lâm Thanh Phong, câu này của Nguyên Anh chẳng khác nào nói Lâm Thanh Phong hắn lú lẫn đây? 

Mặc dù trong lòng có chút giận, nhưng lại nghĩ tới Nguyên Anh “mệt nhọc, vất vả” nhiều ngày, lại vừa mới bị đánh nên đầu óc lú lẫn, Lâm Thanh Phong chỉ đành phải lắc đầu cho qua.

Đưa tay nắm lấy Nguyên Anh, mặc kệ nó chống cự quyết liệt như thế nào, Lâm Thanh Phong vẫn cưỡng ép đưa nó vào cơ thể, để cho nó “nghỉ ngơi”, làm xong tất cả, Lâm Thanh Phong mới thở ra một hơi. 

- Được rồi, Nguyên Anh mấy ngày nay chịu áp lực tinh thần quá lớn, các ngươi cũng đừng trách nó.

“Bọn ta hiểu được.” tiểu Long cùng Khí Linh một mặt “cảm thông” gật đầu, nhưng trong lòng cả hai đều đang cười lạnh không thôi, Nguyên Anh có chịu “áp lực tinh thần” từ mấy ngày trước hay không thì bọn nó không biết, nhưng mấy ngày tiếp theo hẳn là sẽ... rất dễ chịu a.

Nguyên Anh lần này chỉ có một từ…thảm để hình dung, ăn trộm không được còn mất thêm một nắm gạo, lại để cho tiểu Long cùng Khí Linh cả hai có cơ hội “chăm sóc tận tình” a.

Giải quyết xong Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong lại hỏi.

- Tiểu Long, từ khi nào các ngươi có thể nói chuyện bình thường? Không phải lúc trước vẫn phải giao tiếp dựa vào trí não của ta sao?

Tiểu Long gật đầu.

- Đúng là như vậy, nhưng hiện tại chúng ta sử dụng một cách khác,

- Giống như ngươi, mỗi lần ngươi nói chuyện, thì thanh quản của ngươi sẽ rung động và tạo ra âm thanh.

- Còn ta cùng Nguyên Anh thì khác, chúng ta mặc dù có thanh quản, nhưng chúng ta căn bản chỉ là một dạng năng lượng mà thôi, vì thế chúng ta không thể phát âm, hiện tại mỗi lần muốn phát ra tiếng thì chúng ta sẽ dùng thực lực của mình khiến không khí chấn động thay cho thanh quản. 

- Ta thì dùng Yêu khí, Nguyên Anh dùng Nguyên Lực, riêng Khí Linh thì khác, mặc dù không biết tại sao nhưng tự thân có thể nói chuyện, như vậy là được rồi.

Tiểu Long hơi dừng một chút rồi nói tiếp.

- Mặc dù làm vậy có chút phiền phức, và cũng không nhanh bằng giao tiếp thông qua trí não ngươi, nhưng làm vậy thì Nguyên Anh và ta có thể nói chuyện với người khác mà cũng không cần phải thông qua ngươi, hay nhờ Nguyên Anh truyền âm nữa.

“Là vậy sao? Tốt thôi, chỉ cần các ngươi vui vẻ là được rồi.” Lâm Thanh Phong tùy ý gật đầu.

Nghe được câu này, tiểu Long trợn mắt hỏi.

- Ngươi không sợ ta sẽ lợi dụng điểm này để gây khó khăn, phiền toái cho ngươi?

“Ồ? Vậy ngươi sẽ gây khó khăn cho ta sao?” Lâm Thanh Phong một mặt khó hiểu hỏi lại.

Tiểu Long im lặng, Lâm Thanh Phong im lặng... một lúc sau tiểu Long cười lớn.

- Haha, tốt một câu “ngươi sẽ gây khó khăn cho ta sao?”...

- Với câu này của ngươi, về sau ta sẽ một dạng đi theo ngươi, không cần ngươi phải lo lắng nữa.

Lâm Thanh Phong giật mình một cái, chỉ biết ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng sầu não không thôi.

- Tốt, lại thêm một con hàng điên rồi, về sau phải làm thế nào mới được đây?

Đứng bên ngoài nhìn Lâm Thanh Phong một dạng “vọng thiên” thở dài chán ngán, còn Tiểu Long một dạng cười to không quan tâm ai, Khí Linh chỉ biết cúi đầu trong lòng thầm hô không tốt.

- Có lẽ ta nên suy nghĩ tới việc đi tìm một chủ nhân mới?

Lúc này Nam Cung Mị Ảnh đã thay xong y phục mới, đồng thời dọn dẹp xong hết “bãi chiến trường” bước ra, nhìn cảnh trước mặt, Nam Cung Mị Ảnh liền hiểu được một ít, nàng mỉm cười lắc đầu quay mặt đi, không tiếp tục để ý tới ba tên này.

.... Hết chương 245....

Chương 246: Lựa chọn?

Một tên nam nhân thở dài ngẩng đầu vọng thiên, bên cạnh là một tên tiểu ngân cuối đầu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm, khuôn mặt tràn đầy bất đắc dĩ, cùng một viên ngọc nhỏ màu xanh lam đang cười điên loạn.

Tràng cảnh quỷ dị này đã diễn ra hơn nửa 10 phút rồi, Nam Cung Mị Ảnh ban đầu cũng không để ý, nhưng ngồi nhìn một lúc lâu thì nàng cũng có chút chịu không nổi, nàng cau mày nói.

- Phu quân, chàng còn muốn đứng đó tới bao giờ nữa?

- Không phải chàng đã nói chúng ta phải trở về sao?

“Ồ, đúng, chúng ta còn phải trở về nha.” Nghe được lời này, Lâm Thanh Phong mới giật mình, xoắn xuýt gãi đầu.

Ho nhẹ một cái rồi nhìn sang tiểu Long rồi nói.

- Lúc trước ngươi đã thu thập hết tất cả phần Long Khí còn lại hay chưa?

Tiểu Long gật đầu trả lời.

- Đã thu thập hết rồi, nhưng ta vẫn chưa hấp thụ bọn chúng, mà chỉ thu lại rồi để trong người Nguyên Anh.

Nghe tiểu Long trả lời như vậy, Lâm Thanh Phong liền tò mò hỏi.

- Tại sao ngươi không dung hợp? Chẳng lẽ do lượng Long Khí quá nhiều, nên ngươi cần một khoảng thời gian dài sao?

Tiểu Long lắc đầu.

- Không, ta và Nguyên Anh đã suy nghĩ một khoảng thời gian, và bọn ta cũng không nghĩ được, ta có nên hấp thụ bọn chúng hay không, vì chuyện này có liên quan tới ngươi, thế nên bọn ta muốn để ngươi quyết định.

“Ồ? Liên quan tới ta thì ta còn hiểu một chút, nhưng tại sao lại để ta quyết định đây? Ngươi cũng là một phần thực lực của ta, nếu ngươi mạnh hơn thì ta cũng mạnh hơn đúng không? Vậy tại sao ngươi không hấp thụ bọn chúng đâu?” Nghe được câu trả lời này, Lâm Thanh Phong có chút không hiểu thấu.

Với câu hỏi này của Lâm Thanh Phong, tiểu Long chỉ lắc đầu nói.

- Ta không nói tới thực lực của ngươi, ta là đang nói tới Lâm Anh Hào, cũng chính là ông nội của ngươi.

Nghe tiểu Long nhắc tới Lâm Anh Hào, Lâm Thanh Phong liền cau mày suy nghĩ một chút

- Chẳng lẽ, ngươi nói tới phần sinh mệnh lực của ông nội?

Thấy Lâm Thanh Phong đã đoán được, tiểu Long gật đầu nói.

- Đúng vậy, và đó cũng là nguyên nhân khiến ta và Nguyên Anh đắn đo suy nghĩ.

- Ngươi cũng biết rõ, Bán Yêu có thể sống lâu hơn người khác là do phần sinh mệnh lực này, theo Nguyên Anh đã nói thì một tên Bán Yêu dù là một tên nát nhất thì tuổi thọ cũng bắt đầu từ vạn năm cất bước.

- Dù ta và Nguyên Anh cũng đã tính tới phần sinh mệnh lực của ông nội ngươi đã yếu đi do trải qua nhiều thế hệ huyết mạch bị pha loãng, nhưng theo cảm nhận của ta khi còn trong cơ thể của ông nội ngươi, thì phần sinh mệnh lực đó vẫn có thể duy trì hắn sống sót hơn ba ngàn năm, thậm chí không cần ăn uống.

“Chuyện này…” Đừng nói tới Lâm Thanh Phong, mà ngay cả Nam Cung Mị Ảnh cũng trợn mắt, một người bình thường có tuổi thọ hơn ba ngàn năm đây là khái niệm gì? Phải biết hiện tại Nguyên Anh kì tu sĩ cũng chỉ có hơn một ngàn năm thọ nguyên mà thô, đây là so với Nguyên Anh kì tu sĩ còn muốn lật gấp ba lần nha.

Tiểu Long thở dài một hơi rồi nói tiếp.

- Đây là ta còn chưa kể tới việc phần sinh mệnh lực này sẽ tự động giúp ông nội của ngươi chữa trị vết thương trên cơ thể.

- Tuy không tới mức giống như thằn lằn loại bò sát này đứt đuôi còn có thể mọc lại, nhưng trừ những vết thương “chí mạng” như đầu bị phá hủy, hay “bùm” một phát thịt nát xương tan, ngay cả cặn cũng không chừa, mấy dạng tương tự ra, thì dù ông nội ngươi có bị thương tới mức nào hắn cũng không thể chết, dù cơ thể có bị phá hủy, còn sót lại một cái đầu thì hắn vẫn sống.

- Vì thế chúng ta phải tìm cách giải quyết vấn đề của ông nội ngươi trước, cũng không thể để hắn như zombie một dạng sống mãi a.

Nghe được những lời này, Lâm Thanh Phong chỉ biết im lặng, tiểu Long thở ra một hơi rồi lắc đầu nói.

- Sinh mệnh lực, cái thứ này chúng ta đều không quen thuộc, không có cách nào để lấy nó ra khỏi cơ thể ông nội ngươi, hoặc phong ấn nó lại được.- Thế nên, ta và Nguyên Anh đã nghĩ ra ba hướng giải quyết cho ngươi lựa chọn.

- Một là, trước khi rời đi, ngươi phải tìm được cách để phong ấn lại số sinh mệnh lực của ông nội ngươi.

Nghe được điều thứ nhất, Lâm Thanh Phong chỉ biết lắc đầu nói.

- Ngươi cũng biết rõ, tính khả thi của biện pháp này rất thấp, không biết ở nơi của Lạc Long Quân có tìm được biện pháp hay không, vì thế căn bản không thể nào thành công được, hãy nói cho ta biết biện pháp tiếp theo.

Tiểu Long xoắn xuýt một lúc, rồi nói.

- Có thể, nhưng ngươi phải hứa là không được tức giận rồi đánh ta, có đánh thì đi tìm tên Nguyên Anh kia, hắn là người nghĩ ra biện pháp này.

Lâm Thanh Phong cau mày hừ lạnh.

- Có gì mau nói.

Tiểu Long cả Yêu Đan run rẩy, ngay cả Khí Linh cũng đồng dạng run rẩy theo, tiểu Long lắp bắp nói.

- Cách thứ hai… hơi “tàn nhẫn” một chút, đó là khi trở về, ngươi hãy tìm tên nào đó, để hắn “mài” dần đám sinh mệnh lực của ông nội ngươi đi…

Lời nói của tiểu Long càng ngày càng nhỏ, thậm chí chưa nói hết câu thì ngay lập tức cảm nhận được sát khí từ Lâm Thanh Phong đang hướng vào nó, Lâm Thanh Phong hừ một tiếng lạnh lẽo nói.

- Ta muốn xem thử một chút, là ai dám làm vậy?

Tiểu Long trong lòng thầm hận chết Nguyên Anh rồi, tới bây giờ nó mới nhận ra Nguyên Anh con hàng này căn bản là cái hố, hố địch nhân, hố đồng đội, và cho tới chính bản thân nó cũng tự hố chính mình.

Tiểu Long thề rằng, trên đời này chỉ có tên nào ngu ngốc mới nghe theo lời Nguyên Anh.

Để ý tới tiểu Long đang run lẩy bẩy, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi thu lại sát ý rồi nói.

- Đừng lo lắng, nếu muốn giải quyết tình trạng của ông nội, thì đây thật sự cũng là một cách, ta sẽ không trách các ngươi, các ngươi không làm sai chuyện gì cả.

- Vậy biện pháp cuối cùng đây? Vừa nãy ngươi nói có ba biện pháp đúng không?Nghe được lời này, tiểu Long mới gật đầu thở phào một hơi nhẹ nhõm rồi trả lời.

- Biện pháp cuối cùng, là để ông nội ngươi cùng ngươi và Mị Ảnh, đi tới tu chân giới, cùng các ngươi tu luyện.

“Không đời nào.” Lâm Thanh Phong ngay lập tức từ chối, nói đùa cái gì? Lâm Anh Hào căn bản chỉ là một người bình thường, để một người bình thường như ông tham gia vào vũng nước đục tu chân giới này, Lâm Thanh Phong là người đầu tiên không đồng ý.

“Về phần câu trả lời này, thì ngươi rất giống Nguyên Anh, ngay lúc ta vừa đưa ra đề xuất này thì hắn cũng từ chối.” Đối với câu trả lời của Lâm Thanh Phong, tiểu Long chỉ nhẹ nhàng trả lời.

- Nhưng ngươi phải hiểu được, nguyên do tại sao chúng ta phải giải quyết vấn đề của ông nội ngươi.

- Không phải là chúng ta sợ hắn sống lâu, chỉ mong hắn chết sớm dạng này, cái mà chúng ta muốn giải quyết, đó là không muốn để hắn cô độc một mình.

- Mặc dù không phải thân thiết gì, nhưng ta cùng hắn đã đấu đá nhau trong vài chục năm, một chút tình cảm là vẫn phải có, nên ta mới đưa ra biện pháp này thôi.

- Ngươi thử nghĩ một chút, sau khi ngươi rời đi, để lại hắn ở đây một mình thì hắn sẽ như thế nào đây?

- Sống một lần là ba ngàn năm, trong khoảng thời gian đó, hắn phải lần lượt nhìn con hắn chết đi, bạn bè, người thân hắn cũng theo đó mà chết đi, còn hắn hết lần này tới lần khác phải là người đưa tiễn.

- Cái cảm giác này ngươi hiểu được sao?

- Theo ta thấy, biện pháp mà ta đưa ra rất tốt, hắn đồng thời có thể cùng ngươi và Mị Ảnh tiếp tục tu luyện, đợi một thời gian sau, hắn còn có thể vui vẻ ẵm cháu nội, như vậy tốt hơn là hắn phải ở đây để “đưa tang” cho từng người mà hắn quen biết đúng hay không?

Lâm Thanh Phong trầm mặc, tiểu Long cũng im lặng không nói gì, nó biết được Lâm Thanh Phong vẫn còn phải suy nghĩ, người bình thường ai cũng ước ao được trở thành tu sĩ, nhưng chỉ có những tu sĩ mới biết cuộc sống của người bình thường vui vẻ biết bao nhiêu.

Suy nghĩ một lúc lâu, Lâm Thanh Phong lại hỏi.

- Như vậy, số Long Khí mà ngươi để lại đó là để dành cho ông nội ta sao?

“Đúng vậy, tuy ta cùng Nguyên Anh bất đồng ý kiến, nhưng quyền quyết định là của ngươi, vì thế ta đã để hắn giữ nó.” tiểu Long bình tĩnh gật đầu.

Lâm Thanh Phong lắc đầu nói.

- Ta không quyết định được, việc này trở về rồi hãy hỏi ý kiến của ông nội thôi.

- Chuyện này có liên quan tới cuộc đời của ông, chúng ta không có tư cách để thay ông lựa chọn.

- Tiểu Long, ngươi trở về cơ thể ta thôi, rồi chúng ta sẽ lên đường trở về.

Tiểu Long trầm mặc một chút rồi trả lời.

- Nói tới chuyện này, thì ngươi phải chuẩn bị tâm lý một chút.

- Theo suy đoán của ta và Nguyên Anh, thì sau khi ta trở về cơ thể ngươi, chúng ta phải trả qua một khoảng thời gian dung hợp với nhau.

- Dù gì hiện tại ta cũng là Yêu Đan, không còn là một đoàn Long Khí như lúc trước nữa, có lẽ cơ thể ngươi sẽ có một chút thay đổi, nhưng sau một khoảng thời gian ngắn khi cơ thể ngươi thích ứng với ta thì tất cả sẽ trở về bình thường.

Lâm Thanh Phong gật đầu.

- Được rồi, thời gian của chúng ta không có nhiều lắm, ngươi mau tới đây đi.

…. Hết chương 246….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau