HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 236 - Chương 240

Chương 237: Ý định của Lạc Long Quân

“Không có, ta hoàn toàn không muốn trả thù.” Long Vương thở ra một hơi rồi trả lời, giọng nói của hắn mang theo một chút chán nản.

- Từ lúc còn là Ma Vương thì ta liền hiểu được đạo lý “Nhỏ yếu là nguyên tội”, hiện tại ta chỉ muốn cùng ngươi đi ra khỏi cái thế giới nhỏ bé này mà thôi.

Lâm Thanh Phong gật gù, nhưng hắn vẫn rất bình tĩnh hỏi.

- Ngươi hiểu được đạo lý này thì tốt, nhưng tại sao ta phải dẫn ngươi đi?

“Ta biết cách để rời khỏi thế giới này.” Long Vương không tức giận, hắn chỉ nhẹ nhàng trả lời.

Lâm Thanh Phong sắc mặt có chút hồ nghi nhìn qua Long Vương, nhưng rồi hắn bĩu môi.

- Ngươi từ truyền thừa mới biết cách để rời khỏi đây đúng không? Nhưng nói về truyền thừa thì tiểu Long cũng có thể biết được, chỉ cần hắn có đủ long khí mà thôi.

- Đã như vậy, tại sao ta phải cho ngươi đi cùng đây? 

“Haha, ngươi nghĩ cũng đúng, nhưng rất tiếc sự thật không phải như ngươi mong muốn.” giọng nói của Long Vương có chút vui vẻ.

- Bởi vì Lạc Long Quân chỉ truyền lại một phần truyền thừa mà thôi, trong đó bao gồm phương thức tu luyện và biện pháp để rời khỏi thế giới này.

- Bởi vì thực lực của ta mạnh mẽ, nên trước đó ta đã lấy hết phần biện pháp để rời khỏi đây cùng một phần phương thức tu luyện, nên tên tiểu Long của ngươi chỉ lấy được một phần nhỏ truyền thừa về phương pháp tu luyện mà thôi.

- Nếu như hắn có thể lấy được toàn bộ truyền thừa, thì chỉ cần vài phút ngắn ngủi hắn có thể hấp thu tất cả số Long Khí còn lại trên thế giới này, chứ không như lúc nãy.

- Nhưng ngươi cũng đừng nghĩ tới việc các ngươi có thể giết ta rồi đoạt lấy truyền thừa, phần truyền thừa này Lạc Long Quân chỉ truyền một lần duy nhất, nếu hiện tại ta chết đi thì các ngươi cũng đừng hòng rời khỏi đây.

Lâm Thanh Phong cau mày, một phần tinh thần lực liền tiến vào bên trong cơ thể để đối thoại với Nguyên Anh cùng tiểu Long.

- Hai ngươi nghĩ sao?

Tiểu Long hiện tại không còn như lúc ban đầu là một đoàn khí, kích thước đã lớn hơn Long Vương bên ngoài, thân thể từ từ chuyển thành hình dạng của rồng, có mắt, mũi, miệng đầy đủ, trên đầu hai cặp sừng nhỏ như sừng hươu, nhưng không có tay và chân, ngay cả vảy rồng cũng không có.

Tiểu Long sắc mặt âm trầm gật đầu.

- Đúng như tên đó đã nói, ta thật sự không nhận được một phần truyền thừa nào khác nữa.

“Là như vậy sao?” Lâm Thanh Phong cau mày, nếu đúng thật như vậy thì ngoại trừ Long Vương ra, hiện tại cũng không ai biết được cách rời khỏi đây.

“Các ngươi đã bàn bạc xong chưa?” Long Vương ở bên ngoài chờ đợi, hắn cũng không có chút nào gấp gáp, bởi vì những lời hắn nói đều là sự thật.

Lâm Thanh Phong sắc mặt không tốt lắm, hiện tại quyền chủ động nằm trong tay Long Vương, hắn không thể nào hành động thiếu suy nghĩ, cau mày một cái hắn đành lắc đầu.

- Không được, bọn ta không thể nào tin tưởng ngươi.

“Ta có thể cho tiểu Long biết tất cả phương thức tu luyện, để các ngươi tin tưởng.” Lời nói của Long Vương không nhanh không chậm, nhưng nghe được lời này cả người Lâm Thanh Phong liền chấn động, tiểu Long hai mắt tràn đầy khát khao nhìn chằm chằm vào Long Vương. 

Nhận ra thái độ của tiểu Long, Lâm Thanh Phong trầm mặc một lúc rồi nói.

- Tốt lắm, điều kiện của ngươi đã đánh động được ta, nhưng ngươi cũng biết một điều, hiện tại cơ thể của ta không thể nào chứa được ngươi, bên trong ta đã có tiểu Long, nếu lại có thêm ngươi thì cả hai nhất định phải hợp lại làm một, và dĩ nhiên cả ngươi và bọn ta đều không muốn điều này phát sinh.

“Haha, chuyện này ngươi không phải lo, dĩ nhiên ta biết một phương thức khác, chỉ cần ngươi đồng ý là được.” Giọng nói của Long Vương trở nên vui vẻ.

“Ồ? Mau nói ta nghe thử?” Lâm Thanh Phong có chút tò mò.Long Vương cũng từ từ nói.

- Ngươi cũng biết Lạc Long Quân suy tính xâu xa, lúc ban đầu hắn muốn dựa vào số Long Khí mỏng manh trong số lượng ma khí mà các đời truyền nhân của hắn hấp thụ vào cơ thể để đạt được truyền thừa.

- Nhưng lỡ như tất cả các đời đều không thể đạt được truyền thừa mà đồng dạng bị Oán Khí khống chế thì sao bây giờ?

- Vì thế hắn liền lưu lại đây một kiện đồ vật để giúp các đời truyền nhân về sau cưỡng ép loại bỏ số Oán Khí đó, và chỉ tiếp nhận lượng nhỏ Long Khí mà thôi.

Nghe Long Vương nói tới đây thì Lâm Thanh Phong liền đoán được, Nguyên Anh cũng ngay lập tức giúp hắn lấy ra Trảm Ma Đao từ nhẫn trữ vật.

- Ngươi nói là cái này sao?

Nhìn thấy Trảm Ma Đao phong cách cổ xưa trong tay Lâm Thanh Phong, Long Vương hô hấp trở nên dồn dập, nhưng hiện tại chỉ là đoàn khí màu bạc mà thôi, nên cũng không ai nhìn thấy được thái độ của hắn đã thay đổi.

- Đúng vậy, chính là nó.

“Như vậy ngươi muốn làm thế nào?” Lâm Thanh Phong nhíu mày hỏi.

“Ta muốn trở thành khí linh của nó.” Long Vương nhàn nhạt trả lời.

- Bản thân ngươi là một tên tu sĩ, ngươi cũng hiểu được một kiện binh khí cấp cao đi theo chủ nhân lâu năm sẽ thức tỉnh bản thân linh trí, và được gọi là khí linh.

- Ta cũng biết được, bản thân thanh đao này đã sinh ra khí linh, ta chỉ muốn cùng nó tranh giành quyền tự chủ mà thôi.

- Và tất nhiên, trước khi trở thành khí linh thì ta sẽ cho tiểu Long tất cả phần Long Khí trên người của ta, và đồng thời nói cho các ngươi biết biện pháp để rời khỏi nơi đây, riêng phần ý thức của ta sẽ tiến vào thanh đao này để tranh giành quyền tự chủ với khí linh bên trong.

- Ta đã dùng tất cả mọi thứ ta có để mua một cơ hội cùng ngươi thoát khỏi thế giới này, ngươi quyết định như thế nào?

Lâm Thanh Phong trầm mặc, phần tinh thần lực trong cơ thể lại trao đổi với Nguyên Anh, nói về vấn đề ở tu chân giới thì tiểu Long liền không hiểu được, vì thế hắn chỉ còn cách hỏi ý kiến Nguyên Anh mà thôi.- Ngươi nghĩ sao?

Nguyên Anh lắc đầu một cái.

- Ta không có ý kiến, ngươi cứ tự mình quyết định là được. 

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi nói với Long Vương.

- Nếu ngươi đã nói như vậy thì ta cũng không có ý kiến, nhưng làm sao ta biết được ngươi không phản bội ta?

Long Vương thở ra một hơi.

- Vấn đề của ngươi nhiều thật, nhưng không sao cả, ta sẽ từ từ trả lời.

- Ngươi có từng thấy một kiện binh khí biết phản chủ chưa?

- Tương tự như vậy, nếu như ta có thể trở thành khí linh của thanh đao thì làm sao ta có thể phản bội ngươi?

Lâm Thanh Phong xoắn xuýt gãi đầu, hình như hắn hơi sai lầm khi hỏi vấn đề này, một kiện binh khí đã nhận chủ thì làm sao có thể phản chủ đây?

Nhưng vấn đề liền tới, mặc dù Lâm Thanh Phong có thể sử dụng được Trảm Ma Đao, nhưng hắn chưa từng khiến nó nhận chủ, lúc trước thì không nói, nhưng hiện tại trong tâm trí hắn đã nảy sinh ý đồ với nó, bản thân nó lại là một thanh thần binh cũng có nghĩa là nó đã sinh ra một tia linh trí, tự có ý thức của riêng mình, nên nó rất dễ dàng đoán được ý đồ của Lâm Thanh Phong thông qua việc nhỏ máu nhận chủ.

Ở trường hợp như vậy thì Lâm Thanh Phong có thể khiến nó nhận chủ hay không là điều rất khó nói.

Trầm mặc một lúc, Lâm Thanh Phong liền lên tiếng hỏi.

- Trảm Ma Đao, ý của ngươi thế nào? Ta sẽ không ép buộc ngươi.

- Hiện tại ta sẽ nhỏ máu để ngươi nhận chủ, nếu ngươi muốn cùng hắn tranh giành quyền tự chủ thì hãy chấp nhận, còn nếu ngươi không muốn thì ngươi đừng chấp nhận.

Lúc này không có ai xung quanh cũng là một điều tốt, nếu lại có người xung quanh đây nhìn thấy cảnh Lâm Thanh Phong tự mình nói chuyện hỏi ý kiến một thanh đao thì ai cũng nghĩ rằng Lâm Thanh Phong điên rồi.

Lâm Thanh Phong nói xong thì liền thở ra một hơi, hắn biết rõ linh trí của thanh Trảm Ma Đao này sẽ hiểu ý định của hắn, nên hắn liền hành động.

Đưa ngón tay cái lên miệng, tùy ý cắn một cái, từ ngón tay liền có một giọt máu chảy ra, thở ra một hơi rồi ấn nhẹ ngón tay lên chuôi đao.

Máu từ ngón tay tiếp xúc với thanh đao, một lúc sau cả thanh đao liền phát sáng, sau đó vài giây thì vệt máu cũng bị thanh đao hút hết, cũng có nghĩa rằng Trảm Ma Đao đã chấp nhận điều kiện của hắn.

Cảm nhận được thanh đao truyền tới một tia thân cận, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, rồi lại nhìn về phía Long Vương nói.

- Ngươi cũng đã thấy rồi, hiện tại ngươi hãy thực hiện lời hứa của ngươi, cho tiểu Long biết toàn bộ truyền thừa phương pháp tu luyện, đưa tất cả Long Khí của ngươi cho nó, và đồng thời cho ta biết biện pháp để rời khỏi nơi đây.

- Cứ yên tâm, nếu ngươi thực hiện đúng lời hứa, thì ta cũng sẽ giữ đúng lời hứa của chính mình, cho ngươi một cơ hội để cùng khí linh tranh giành quyền tự chủ.

- Ngươi nên nhớ, cơ hội này là do ngươi đánh đổi tất cả để lấy được, đừng phá vỡ nó, ta vẫn còn cách để tìm ra biện pháp rời khỏi nơi này.

….Hết Chương 237….

Chương 238: Yêu Đan?

Chíp, chíp…

Trời xanh, mây trắng, không gian yên bình lặng lẽ, tiếng gió thổi rì rào cùng tiếng chim hót vang vọng khắp núi rừng.

Dưới một gốc cây cổ thụ thuộc vùng núi Buôn Mê Thuột, có một cặp thanh niên nam nữ đang ngồi đây, tên thanh niên nằm ngửa, hai mắt khép lại, hơi thở nhẹ nhàng, đầu gối lên đùi người thiếu nữ nằm ngủ rất say, thiếu nữ cả người thư giãn thoải mái ngồi tựa vào gốc cây, khóe miệng mỉm cười nhẹ nhàng, tạo nên một khung cảnh khiến người ta cảm thấy thật nhẹ nhõm khi nhìn vào. 

Không biết đã trải qua bao lâu, ánh nắng chiều tà cuối cùng đã chiếu xuống, lúc này tên thanh niên rốt cục tỉnh lại, hắn từ từ mở ra hai mắt vẫn còn mơ màng.

- Đã tỉnh rồi sao phu quân?

Giọng nói nhẹ nhàng của vị thiếu nữ cất lên khiến tên thanh niên ngay lập tức tỉnh táo trở lại, hắn có chút lúng túng.

- Haha…, ta đã tỉnh, phiền ngươi ngồi đợi lâu như vậy.

Nói xong hắn lại nhìn xung quanh một lúc rồi hỏi.

- Bọn tiểu Long vẫn chưa xong a?

Tên thanh niên này dĩ nhiên là Lâm Thanh Phong, chờ đợi tiểu Long học được phương pháp tu luyện từ Long Vương quá nhàm chán, nên hắn cùng Nam Cung Mị Ảnh đã đi tới đây nghỉ ngơi, khoảng cách từ chỗ này tới chỗ bọn tiểu Long cũng không xa lắm, vì thế hắn liền để Nguyên Anh ở lại hộ pháp cho bọn tiểu Long.

“Dường như là vẫn chưa xong, chúng ta đã ngồi đây cả ngày nhưng bọn hắn vẫn chưa về.” Nam Cung Mị Ảnh nhẹ nhàng gật đầu trả lời.

Ngồi dậy duỗi người một cái, Lâm Thanh Phong còn chưa kịp nói gì thì liền nhận được truyền âm của Nguyên Anh.

- Mau trở lại, ta vừa phát hiện một thứ đồ chơi rất thú vị.

Lâm Thanh Phong sững sờ, hắn có chút tò mò không biết Nguyên Anh tìm ra thứ gì, tại sao lại phải truyền âm cho hắn, gãi đầu một cái hắn lại nói với Nam Cung Mị Ảnh.

- Chúng ta trở về thôi, bên kia Nguyên Anh dường như đã phát hiện được thứ gì đó, nó muốn ta qua đó xem thử.

Nghe được lời này, Nam Cung Mị Ảnh ánh mắt có chút thất lạc, nhưng rất nhanh chóng nàng lại nở nụ cười gật đầu đồng ý.

Tuy Nam Cung Mị Ảnh rất nhanh thu lại ánh mắt, nhưng Lâm Thanh Phong vẫn nhận ra, hắn mỉm cười đưa nhẹ nhàng xoa đầu nàng, nói nhỏ vào tai.

- Ta biết những ngày này nàng chịu nhiều khổ cực, sau khi chuyện này kết thúc ta sẽ bù đắp lại cho, đồng ý không?

Nam Cung Mị Ảnh ngay lập tức trở nên vui vẻ, khóe miệng nở nụ cười.

- Chàng nhớ đấy.

Lâm Thanh Phong gật đầu cười, sau đó liền nắm tay của nàng rồi dẫn nàng đi. 



Trở lại một bên khác, Nguyên Anh ngồi im lặng nhắm mắt ngưng tụ ra pháp lực, đồng thời hộ pháp cho, Long Vương, tiểu Long cùng Trảm Ma Đao.

Nguyên nhân chính để Nguyên Anh ngưng tụ pháp lực là do Long Vương đã nói rằng, muốn rời khỏi thế giới này thì phải cần Pháp Lực cùng Long Khí, hai thứ kết hợp lại mới được.
Không giống như Lâm Thanh Phong một mặt lười biếng dẫn Nam Cung Mị Ảnh đi tìm một chỗ nghỉ ngơi, Nguyên Anh phải ở lại nơi này để hộ pháp, công việc này quá nhàm chán, vì thế nó đành phải bất đắc dĩ nhận nhiệm vụ ngưng tụ pháp lực để giết thời gian.

Tốc độ tu luyện ra pháp lực của Nguyên Anh cũng không chậm, mà phải nói là rất nhanh, lúc trước nó cùng Lâm Thanh Phong cả hai đồng thời ngưng tụ pháp lực chỉ cần vài giờ ngắn ngủi thì đã ngưng tụ ra số pháp lực ngang bằng với Lâm Cường tu luyện hơn vài chục năm.

Hiện tại mặc dù không có Lâm Thanh Phong ở đây nhưng thời gian tu luyện của nó kéo dài gần cả ngày, vì thế số pháp lực mà nó ngưng tụ được phải gọi là nhiều không kể xiết, hiện tại đã từ dạng khí chuyển thành dạng lỏng, và đang từng bước chuyển thành dạng rắn.

Nhận ra được điểm này, Nguyên Anh nội tâm thầm thắc mắc.

- Cái dạng này… không phải giống như tu sĩ tu luyện sao? 

- Ở Luyện khí kì thì linh lực hấp thụ vào cơ thể liền ở dạng khí, tới Trúc Cơ thì linh lực hóa dạng lỏng…

- Nếu như vậy…

Nghĩ tới điểm này, Nguyên Anh hai mắt phát sáng, nó muốn thử xem nếu nó tu luyện ra một cái Kim Đan từ pháp lực thì sẽ như thế nào, nhưng trước tiên nó cũng chưa nói cho Lâm Thanh Phong biết, mà muốn chính mình thử.

Mặc dù mang tiếng là dùng chung bộ não, nhưng thực chất giữa Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong cùng tiểu Long cả ba cũng tương tự như một cái máy tính có 3 “ổ cứng”, cả ba đều có suy nghĩ riêng biệt, bình thường cũng không ai có thể hiểu được suy nghĩ của người kia, chỉ khi nào bọn hắn muốn truyền đạt suy nghĩ thì người kia mới có thể biết được.

Tuy cả ba đều có suy nghĩ riêng nhưng Lâm Thanh Phong vẫn được xem là “ổ cứng chính”, bởi vì nguyên bản Nguyên Anh cùng tiểu Long đều là một phần sức mạnh của Lâm Thanh Phong, không có “ổ cứng chính” Lâm Thanh Phong thì ổ phụ cũng không dùng được.

Tuy rằng “ổ cứng phụ” cũng có thể chuyển đổi thành “ổ cứng chính”, nhưng hiện tại Nguyên Anh cùng tiểu Long không làm được điều này, nếu như hiện tại Lâm Thanh Phong chết đi thì Nguyên Anh cùng tiểu Long cũng không tốt lắm, mặc dù cả hai vẫn có thể sống sót nhưng bản thể đã chết nên cả hai cũng không thể nào tăng trưởng thực lực, vì thế trước mắt sẽ không tồn tại chuyện Nguyên Anh cùng tiểu Long sẽ gây bất lợi cho Lâm Thanh Phong.

Nguyên Anh hiểu được điểm này thì Lâm Thanh Phong cũng hiểu được, dù thế nào thì Nguyên Anh cũng do Lâm Thanh Phong tạo ra, nó như là một bản sao thu nhỏ của Lâm Thanh Phong, tất cả mọi thứ đều tương tự, ngay từ tính cách cho tới lối suy nghĩ và hành động.

Thế nên Lâm Thanh Phong có một lý do để tin tưởng rằng Nguyên Anh sẽ không làm chuyện gây bất lợi cho hắn, đó là do…hắn rất lười.

Nếu phải nghĩ tới việc phải tự mình tìm cách tách ra, sau đó tự mình tìm cách nâng cao thực lực, tự mình giải quyết vấn đề tiếp theo phải đối mặt… chỉ cần nghĩ tới nhiều chuyện phiền phức như vậy thì Lâm Thanh Phong thà chấp nhận trở thành một đầu cá ướp muối, cứ để mọi chuyện cho người khác giải quyết, còn riêng phần mình chỉ việc an an ổn ổn sống qua ngày liền tốt.
Nhưng hiện tại lại có thêm tiểu Long, Lâm Thanh Phong không biết được suy nghĩ của hắn như thế nào, vì vậy mới để Nguyên Anh ở lại đây hộ pháp, đồng thời theo dõi tiểu Long.

Mặc dù hiện tại thực lực của tiểu Long rất yếu, trước mắt tiểu Long sẽ không làm ra hành động gì khác, nhưng lúc này mới là lúc tiểu Long dễ dàng lộ ra sơ hở nhất, chỉ cần nhìn ra tiểu Long có một chút nào đó bất mãn thì Nguyên Anh cùng Lâm Thanh Phong về sau phải lên kế hoạch đề phòng.

Trở lại phần Nguyên Anh, từ lúc nó nhận ra pháp lực dần dần từ dạng lỏng chuyển sang dạng rắn cho tới hiện tại đã gần 5 giờ đồng hồ, trong khoảng thời gian như vậy thì tất cả số pháp lực mà nó ngưng tụ được đã hoàn toàn trở thành dạng rắn, và đang từ từ kết hợp lại thành một viên cầu nhỏ, Nguyên Anh nhếch mép cười một bên truyền âm cho Lâm Thanh Phong. 

- Mau trở lại, ta vừa phát hiện một thứ đồ chơi rất thú vị.

Nguyên Anh sau khi truyền âm thì cũng không phải chờ đợi lâu, chỉ một lúc sau Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh liền xuất hiện, Lâm Thanh Phong liền hỏi.

- Có chuyện gì mà lại gọi ta về gấp như vậy?

“Ngươi nhìn thử xem.” Nguyên Anh nở nụ cười thần bí, sau đó từ cơ thể nhỏ nhắn màu vàng óng của nó lại có một khối cầu tròn trĩnh không tì vết màu xanh lam nhạt đi ra.

Nhìn thấy khối cầu này, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đều kinh ngạc, đồng loạt kêu lên.

- Kim Đan???

Nguyên Anh lúc này mới lắc đầu nói.

- Trong khoảng thời gian nhàm chán tu luyện pháp lực, ta liền ngưng tụ ra thứ này.

- Bản thân của nó có một chút thiếu sót, ta không biết nó thiếu thứ gì nhưng ta chắc chắn rằng nó không phải Kim Đan.

Nghe được lời này của Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đều đồng loạt cau mày trầm ngâm suy nghĩ, lúc này hai mắt Nguyên Anh lại liếc nhìn về phía tiểu Long đang hấp thu Long Khí từ Long Vương, và đang dần mọc ra tứ chi cùng Long Lân rồi nói.

- Nhưng ta nghĩ có lẽ nó có liên quan tới Lạc Long Quân.

Lâm Thanh Phong trầm tư suy nghĩ một chút rồi nói.

- Ngươi đang nghĩ tới Yêu Đan sao?

Nguyên Anh lúc này mới gật đầu, Nam Cung Mị Ảnh một mặt mộng bức ngơ ngác hỏi.

- Tại sao lại là Yêu Đan? Yêu Đan không phải chỉ có Yêu Thú mới ngưng tụ ra được sao?

Nghe câu hỏi của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi từ từ giải thích.

- Ngày hôm qua nàng không ở đây nên nàng không biết được một số chuyện, nhưng ta sẽ nói ngắn gọn một chút.

- Như lúc trước đã nói, Lạc Long Quân - tổ tiên của ta là một đầu thần Long, mặc dù không biết huyết mạch mà hắn lưu lại tới đời của ta đã trở nên mỏng manh tới trình độ nào, nhưng cũng có thể nói rằng ta chính là một tên Bán Yêu.

….Hết Chương 238….

Chương 239: Suy đoán của Lâm Thanh Phong

Nam Cung Mị Ảnh cau mày một cái rồi ngay lập tức phản bác.

- Không thể nào, Bán Yêu không thể tu luyện chứ đừng nói tới việc ngưng tụ ra Yêu Đan.

- Còn chàng hiện tại không những có thể tu luyện bằng Luyện Khí Quyết, mà còn có thể ngưng tụ ra Nguyên Anh, vì thế thiếp chắc chắn một điều rằng chàng không thể nào là Bán Yêu được. 

Đối với việc Nam Cung Mị Ảnh phản bác, Lâm Thanh Phong đã dự tính trước được, hắn cũng không tức giận mà chỉ nhẹ nhàng nói.

- Khi biết được tổ tiên của ta là đời sau của thần Long, ta cũng từng nghĩ rằng đây là chuyện không thể nào, nhưng từ khi biết được ý định của Lạc Long Quân thì ta dần phải suy nghĩ lại một chút.

Nam Cung Mị Ảnh cau mày, nàng còn đang muốn hỏi gì đó nhưng Lâm Thanh Phong lại ngắt lời.

- Trong quyển sách mà dì ba đã đưa ta có viết rằng, những người thường xuyên ngưng tụ pháp lực, tuổi thọ sẽ bị rút ngắn, đặc biệt là những người bình thường, không phải các đời Hùng Vương và Thái Tử, tuổi thọ sẽ bị rút ngắn càng nhiều hơn.

- Lại thêm một chuyện là khi cùng đồng dạng sử dụng một lượng pháp lực để thi triển pháp thuật thì pháp thuật của các đời Hùng Vương cùng Thái Tử lại có hiệu quả cao hơn, mạnh hơn người bình thường.

- Hai chúng ta đã từng xem qua cha cùng những người khác thi triển pháp thuật, có lẽ nàng cũng nhận ra, số pháp lực mà cha sử dụng tuy rằng cùng số lượng với những người khác, nhưng về “chất lượng” thì lại cao hơn, cũng vì vậy mà pháp thuật mà ông sử dụng ra sẽ mạnh hơn.

“Đúng là như vậy, nhưng ý chàng muốn nói là gì?” Nam Cung Mị Ảnh tò mò hỏi.

Lâm Thanh Phong mỉm cười.

- Nàng có từng nghĩ tới, nơi này không tồn tại một dạng năng lượng nào, như vậy đám pháp lực mà ta cùng những người khác tu luyện được là từ đâu ra? Chẳng lẽ cứ ngồi yên tĩnh tọa một lúc là có được?

- “Trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí” câu nói này chắc nàng cũng hiểu được, đồng dạng như vậy, bọn ta phải trả một cái giá để đổi lấy pháp lực, và đó chính là… tuổi thọ, hay nói chính xác hơn đó là sinh mệnh lực.

- Sinh mệnh lực, cái thứ này ta cũng không hiểu rõ, nhưng có một điều ta chắc chắn rằng, sinh mệnh lực của Bán Yêu cường đại hơn người bình thường, cũng nhờ vậy mà Bán Yêu sống lâu hơn người bình thường rất nhiều, và đó cũng chính là nguyên nhân khiến cho pháp lực mà các đời Hùng Vương luyện ra mạnh hơn người bình thường.

- Ở trạng thái bình thường thì dòng máu Yêu Thú trong cơ thể của các đời Hùng Vương đều không được kích hoạt, khiến cho sinh mệnh lực cũng bị phong ấn, vì thế tuổi thọ cũng chỉ ngang bằng với người bình thường mà thôi.

- Nhưng khi bắt đầu tu luyện pháp lực thì phần sinh mệnh lực bị phong ấn đó lại giúp các đời Hùng Vương ngưng tụ ra pháp lực có chất lượng mạnh hơn người thường, và giúp Hùng Vương bị giảm tuổi thọ ít hơn người bình thường.

- Nhưng bọn họ đều bị chuyển hóa thành Ma Vương hoặc yếu hơn một chút là Ma Tướng, nhưng đồng dạng đều kích hoạt phần sinh mệnh lực và có được tuổi thọ dài dằng dặc nên không ai có thể nhận ra điều này.

Nam Cung Mị Ảnh trợn mắt há mồm, nàng cũng không biết phải phản bác như thế nào, lại tiếp tục hỏi.

- Làm sao chàng lại biết được những chuyện này? 

Lâm Thanh Phong mỉm cười, một tay chỉ lên đầu của mình, nơi đó có một cọng tóc bạc nhỏ đang đung đưa theo gió, ngoài nó ra thì bên cạnh đều đồng dạng là một đám tóc màu đen nên rất dễ thấy.

“Cái này…” Nam Cung Mị Ảnh nếu tản ra tinh thần lực thì nàng rất dễ dàng nhận thấy, nhưng từ ban đầu cho tới bây giờ nàng đều không làm như vậy, bởi vì thế giới này cũng không ai có thể gây nguy hiểm cho hai người, nếu có thì chỉ với tu vi của nàng thì nàng liền cảm nhận được sát ý từ phía xa, cũng không cần sử dụng tinh thần lực, vì thế mà nàng cũng không nhận ra Lâm Thanh Phong lại có thêm một cọng tóc bạc.

Lúc trước Lâm Thanh Phong liền nghi ngờ về phương pháp tu luyện pháp lực này, nên khi Nguyên Anh đưa ra Yêu Đan thì hắn liền kiểm tra lại cơ thể và phát hiện ra, vì thế hắn liền khẳng định suy nghĩ của mình.
Lâm Thanh Phong là một tên Nguyên Anh kì tu sĩ, sinh mệnh lực cường đại cỡ nào? Hắn sống một trăm năm cũng không biết khuôn mặt có trở nên lớn tuổi hơn một chút rồi mọc râu hay không chứ nói gì tới tóc bạc, hiện tại lại mọc ra một cọng, cũng tức là sinh mệnh lực của hắn thật sự bị ảnh hưởng.

Nam Cung Mị Ảnh trầm mặc, nhưng nghĩ tới việc Lâm Thanh Phong phải trả giá bằng sinh mệnh lực để tu luyện pháp lực thì nàng liền lo lắng.

- Như vậy, tại sao chàng lại tiếp tục tu luyện pháp lực? Chẳng phải làm vậy thì sẽ ảnh hưởng tới tuổi thọ của chàng sao?

Lâm Thanh Phong mỉm cười lắc đầu.

- Không phải ta không muốn dừng, nhưng hiện tại ta thật sự cần một lượng lớn pháp lực để đưa hai người chúng ta rời khỏi đây.

- Nếu ta chỉ là người bình thường kích hoạt được phần sinh mệnh lực này, và trở thành Bán Yêu, cộng thêm Long Khí từ tiểu Long thì ta có thể dễ dàng rời khỏi.

- Nhưng hiện tại ta là một tên Nguyên Anh kì tu sĩ, còn có nàng là một tu sĩ có thể đánh bại Luyện Hư kì Viên Mãn, ta không biết được hai người chúng ta phải cần bao nhiêu pháp lực để có thể rời khỏi nơi này, vì thế ta phải cố gắng hết sức, luyện ra càng nhiều pháp lực càng tốt.

Nghe được lý do này, Nam Cung Mị Ảnh hai mắt liền đỏ lên, giọng nói cũng trở nên gấp gáp.

- Thiếp không cần, nếu chỉ vì rời khỏi đây mà lại khiến chàng phải như vậy thì thà rằng thiếp không bao giờ rời khỏi.

Lâm Thanh Phong mỉm cười, nhẹ nhàng ôm nàng rồi nói.

- Lão bà, nàng bình tĩnh lại một chút, không phải ta đã nói đây là suy nghĩ của ta sao? 

- Nếu như suy nghĩ của ta là đúng, thì ta vẫn còn một lượng sinh mệnh lực cường đại bị phong ấn, chỉ cần ta kích hoạt được chúng thì sinh mệnh lực của ta sẽ phục hồi trở lại, thậm chí còn cường đại hơn trước.

- Còn chưa kể đến chuyện, hai người chúng ta nhất định phải rời khỏi nơi này, bên kia vẫn còn tiểu Tuyết đang đợi chúng ta đây, chúng ta không thể nào bỏ mặc muội ấy đúng không?Nam Cung Mị Ảnh liền cúi đầu im lặng, nàng thật sự muốn phản bác, nhưng một phần nàng lại muốn trở về, nàng chỉ còn cách im lặng chấp nhận.

Nguyên Anh ở một bên ho nhẹ rồi nói.

- Dừng đi, đừng ở trước mặt ta thả thức ăn cho chó.

Câu nói của nó làm cả hai đều giật mình, Nam Cung Mị Ảnh theo phản xạ tự nhiên, xấu hổ muốn tránh khỏi vòng tay của Lâm Thanh Phong nhưng bị hắn cứng rắn ôm lại, chỉ thấy hắn lườm Nguyên Anh một cái rồi nói.

- Lăn qua một bên chơi đi, bọn ta cũng không bắt ngươi nhìn.

Nguyên Anh hừ lạnh một cái, nó cũng không thật sự rời khỏi mà chỉ nói.

- Trước tiên đừng nói những thứ này, quan trọng hơn hết là hiện tại ta và ngươi phải tìm cách kích hoạt số sinh mệnh lực kia, ngươi dự định muốn làm như thế nào?

Nói tới chính sự, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh cũng trở nên nghiêm túc, Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi nói.

- Theo như tiểu Long cùng ông nội nói lúc trước, thì khi chuyển hóa thành Ma Vương pháp lực cùng Ma Khí sẽ trải qua một khoảng thời gian thôn phệ lẫn nhau, sau đó bên thắng sẽ lấy được quyền chủ động.

- Nhưng theo ta nghĩ thì không phải vậy, đây là khoảng thời gian mà Long Khí bắt đầu dung hợp vào cơ thể, sau đó kích hoạt dòng máu yêu thú, lúc này cũng là khoảng thời gian mà ý thức các đời Hùng Vương trở nên yếu ớt nhất, vì thế ý thức của bọn họ dễ dàng bị Ma Khí hay nói đúng hơn là Oán Khí thôn phệ mất, và kết quả là bọn họ trở thành yêu ma.

“Như vậy, chúng ta phải dựa vào tiểu Long sao?” Nguyên Anh trầm tư một lúc rồi hỏi.

Lâm Thanh Phong gật đầu.

- Trước mắt chỉ còn cách như vậy.

Nói xong lời này, Lâm Thanh Phong cùng Nguyên Anh đồng thời trầm mặc, thần sắc của cả hai đồng thời trở nên ngưng trọng, như lúc trước đã nói, cả hai vẫn chưa hoàn toàn tinh tưởng tiểu Long, nếu tiểu Long muốn thôn phệ lấy ý thức của Lâm Thanh Phong rồi trở thành “ổ cứng chính” thì đây là một cơ hội rất tốt, bởi vì lúc này ý thức của Lâm Thanh Phong sẽ trở nên rất yếu ớt.

Bầu không khí trở nên yên tĩnh, lúc này một giọng nói lại cất lên.

- Bọn ngươi đang bàn tính chuyện gì mà không cho ta biết?

Giọng nói này chỉ có Lâm Thanh Phong cùng Nguyên Anh nghe được, bọn họ liền nhận ra đây là giọng nói của tiểu Long, xoay người nhìn lại thì chỉ thấy tiểu Long hiện tại đã hoàn toàn chuyển hóa thành hình dạng của một con rồng nhỏ, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, sắc mặt không thay đổi nói.

- Không có gì, hai chúng ta đang đợi ngươi tỉnh lại mà thôi, lại không muốn làm phiền ngươi đang hấp thu Long Khí nên chúng ta không nói với ngươi.

- Hiện tại ngươi đã tỉnh, như vậy chúng ta liền cùng nhau nói thôi.

….Hết Chương 239….

Chương 240: Yêu Đan?

Nguyên Anh đưa cặp mắt trắng dã nhìn về Lâm Thanh Phong, nhưng rồi nó cũng gật đầu xem như là xác nhận lời nói của hắn.

Tiểu Long liếc nhìn cả hai một chút rồi lắc đầu thở dài nói.

- Cả hai bọn ngươi đều đồng dạng giống nhau, diễn kỹ quá tệ, các ngươi nghĩ rằng như vậy sẽ lừa được ta sao? Các ngươi đang nghi ngờ ta có đúng hay không? 

Bị nói trúng tim đen, Lâm Thanh Phong cùng Nguyên Anh nội tâm đồng thời giật thót, cả hai oán trách liếc nhìn nhau một cái, sau đó Lâm Thanh Phong gãi đầu cười khổ.

- Haha, như vậy mà cũng để ngươi đoán được…

Lâm Thanh Phong còn chưa kịp nói hết câu, tiểu Long đã tức giận mắng.

- Con bà nó, các ngươi vậy mà thật sự nghi ngờ ta?

- Ta phản bội cả một tộc đàn để đi theo các ngươi, chỉ mong làm một đầu cá ướp muối, cùng các ngươi đi ngắm thế giới to lớn hơn, ta đã vì các ngươi làm nhiều điều như vậy mà các ngươi lại nghi ngờ ta?

Tuy tiểu Long bão nổi là sự thật, nhưng trong mắt nó cũng không tồn tại một tia dị sắc nào, nó đơn thuần tức giận vì bị nghi ngờ mà thôi, nhận ra điểm này, Lâm Thanh Phong cùng Nguyên Anh đều chỉ biết gãi đầu cười khổ, người xưa có câu “Dùng người thì phải tin, không tin thì không dùng” lần này thật sự bọn hắn đã làm sai rồi, không còn lời nào đề bào chữa.

Mắt thấy hữu nghị thuyền nhỏ sắp lật, Lâm Thanh Phong xoắn xuýt nói.

- Đừng giận nha tiểu Long, bọn ta chỉ nghi ngờ một chút mà thôi, cũng không có hành động gì khác thường đúng không?

Tiểu Long hừ lạnh một tiếng, khoanh tay quay mặt sang một bên cũng không thèm để ý tới Lâm Thanh Phong, nó cũng biết không thể hoàn toàn trách Lâm Thanh Phong cùng Nguyên Anh được, nếu là nó thì nó cũng sẽ nảy sinh nghi ngờ thôi, mặc dù không nói ra nhưng một ít phòng bị dĩ nhiên vẫn phải có.

Nhìn thái độ của tiểu Long, biết rõ nó không tiếp tục để ý chuyện này, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi nói.

- Trước đừng nhắc lại chuyện này, tiểu Long hiện tại ngươi đã hấp thụ hết Long Khí của Long Vương rồi, ngươi cảm thấy thế nào?

Nhắc tới chính sự, tiểu Long cũng không tiếp tục hờn dỗi, nó lạnh nhạt trả lời.

- Ngoài việc ta cảm giác được mình trở nên cường đại hơn, thì cũng không có gì khác biệt.

“Chỉ như vậy thôi sao?” Lâm Thanh Phong hỏi lại.

“Ừ, chỉ có vậy thôi.” Tiểu Long bình tĩnh đáp.

Nghe được tiểu Long khẳng định, Lâm Thanh Phong gãi đầu một cái rồi nhìn sang Nguyên Anh, Nguyên Anh cũng hiểu ý đưa ra viên “Kim Đan” màu xanh lam cho tiểu Long rồi nói.

- Ngươi thử ngậm nó xem? Nếu không thì nuốt luôn cũng được.

“Đây là cái gì?” Nhận lấy viên “Kim Đan” từ Nguyên Anh, Tiểu Long có chút tò mò hỏi.

Lâm Thanh Phong trả lời.

- Đây là viên Kim Đan mà Nguyên Anh ngưng tụ ra từ pháp lực, bọn ta có chút suy đoán cần phải kiểm chứng, trước tiên ngươi cứ thử ngậm nó thử xem.

Tiểu Long khuôn mặt đầy dấu chấm hỏi, nó hừ lạnh một tiếng rồi đặt viên Kim Đan vào trong miệng.Lúc này dị biến liền phát sinh, viên “Kim Đan” màu xanh lam óng ánh vừa vào tới cửa miệng của tiểu Long liền giống như bị một lực hút cực mạnh chui thẳng vào bụng tiểu Long.

Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh cùng Nam Cung Mị Ảnh cả ba đều có chút bất ngờ, nhưng không ai có ý định ra tay ngăn cản, chỉ riêng tiểu Long một mặt chấn kinh, ngay lập tức ho sặc sụa nói.

- Các ngươi…đã cho ta ăn thứ gì?

“Yên tĩnh cảm thụ tự thân biến hóa đi tiểu Long.” Lâm Thanh Phong vẻ mặt lạnh nhạt lên tiếng.

“Cái gì?” Tiểu Long một mặt mộng bức, biến hóa cái gì hắn chưa từng nghĩ tới, nhưng ngay lập tức hắn liền cảm nhận được, vùng bụng của hắn có tồn tại thứ đồ vật, đó chính là viên “Kim Đan” hắn vừa mới ăn.

Viên Kim Đan này lẳng lặng lơ lửng trong bụng hắn, rồi dần dần phát ra ánh sáng màu xanh lam càng ngày càng sáng chói, sau đó từng đoàn Long Khí trên người tiểu Long lấy tốc độ rất nhanh, bị hút vào bên trong viên “Kim Đan”, chỉ sau gần một phút cả thân thể tiểu Long đều bị hút vào trong, bên ngoài chỉ còn viên “Kim Đan” màu xanh nhạt lẳng lặng phiêu phù ở đó.

Lâm Thanh Phong cau mày một cái liền tản ra tinh thần lực tập trung quan sát biến hóa của viên “Kim Đan” này, đồng thời cảm nhận khí tức của tiểu Long.

Mặc dù tiểu Long đã bị viên “Kim Đan” này hút hết vào bên trong, nhưng Lâm Thanh Phong vẫn cảm giác được nó còn sống, nhận ra điểm này hắn thở ra một hơi nhẹ nhõm rồi thử lên tiếng hỏi.

- Tiểu Long, ngươi thấy thế nào rồi?



Không có tiếng đáp lại, Lâm Thanh Phong chỉ còn biết gãi đầu hỏi Nguyên Anh.

- Như vậy… tiếp theo chúng ta phải làm thế nào?

“Làm sao ta biết được?” Nguyên Anh trợn mắt hừ lạnh.
- Nhưng trước tiên chúng ta hẳn là có thể xác định được, đây nhất định là Yêu Đan, vì thế suy đoán lúc đầu của ngươi hẳn là chính xác rồi.

Lâm Thanh Phong trầm ngâm gật đầu đồng ý với lời nói của Nguyên Anh, sau đó lại hỏi.

- Như vậy tại sao nó lại không trả lời ta đâu? 

“Thiếp nghĩ, hiện tại tiểu Long đang trong quá trình dung hợp pháp lực và Long Khí, quá trình này có lẽ phải cần tốn một ít thời gian, thế nên chúng ta cứ ngồi đợi một lúc xem sao?” Nam Cung Mị Ảnh đứng cạnh bên quan sát tất cả, nhưng ngay từ lúc tiểu Long tới thì nàng không lên tiếng, lúc này lại thử nói chen vào.

Lâm Thanh Phong hai mắt phát sáng, tự lấy tay vỗ đầu mình nói.

- Đúng vậy nha, vừa lúc nãy mới giải thích với nàng là pháp lực và Long Khí dung hợp cần tốn một khoảng thời gian nhưng hiện tại ta lại quên mất.

- Như vậy…

Liếc nhìn qua Nguyên Anh, chỉ thấy nó hừ lạnh một tiếng rồi trực tiếp khoanh tay nhắm mắt ngồi xuống, không cần Lâm Thanh Phong nói thì nó cũng biết được ý định của hắn là muốn nó tiếp tục ngồi đây hộ pháp cho tiểu Long.

Thấy tiểu Long thành thật phối hợp như vậy, Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu rồi cùng Nam Cung Mị Ảnh đi tới cạnh Trảm Ma Đao, Trảm Ma Đao toàn thân lóe lên quang mang, yên lặng nằm trên mặt đất.

Lúc này ý thức của Long Vương đã sớm tiến vào bên trong và cùng khí linh của Trảm Ma Đao tranh giành quyền làm khí linh.

Mới nghe qua thì ai cũng thấy được rằng điều này hơi vô lý, bản thân là khí linh vậy mà còn phải cùng người khác tranh giành làm khí linh sao?

Nhưng thực ra điều này không vô lý chút nào, bởi vì khí linh là một dạng ý thức của pháp khí, và chỉ có những pháp khí cấp cao mới có cơ hội sinh ra khí linh.

Khí linh một khi sinh ra thì phải được chủ nhân từ từ nuôi dưỡng mới có thể trở nên cường đại, còn nếu không được chủ nhân nuôi dưỡng thì sẽ từ từ chết đi.

Đây cũng là trường hợp mà Khí Linh của Trảm Ma Đao gặp phải, từ ban đầu sau khi được Lạc Long Quân luyện chế thành công Trảm Ma Đao thì nó cũng được sinh ra, chỉ cần nói tới đây là ai cũng hiểu được Trảm Ma Đao căn bản không đồng dạng với pháp khí, pháp khí dù cho cao cấp đến cỡ nào thì cơ hội sinh ra khí linh cũng rất thấp.

Nhưng dù cho Trảm Ma Đao có cao cấp như thế nào, thì khí linh vừa mới sinh ra đều rất yếu ớt đồng dạng với những món pháp khí khác, và cũng chính lúc đó Lạc Long Quân lại đưa nó cho Hùng Vương đời thứ nhất, từ đó trở đi đã qua vài ngàn năm không tìm được chủ nhân, không được nuôi dưỡng, nên Khí Linh vừa sinh ra đã rất yếu ớt, nay lại còn yếu hơn.

Vì thế nó mới đồng ý với điều kiện của Hùng Vương đời thứ nhất, sau chín mươi chín đời, nếu nó không nhận bất kì đời nào làm chủ nhân thì ở đời thứ một trăm, nó sẽ giúp đỡ tiêu diệt hết bọn yêu ma rồi sau đó rời đi để tìm chủ nhân mới.

Nhưng lúc này, nó lại thấy được Lâm Thanh Phong, Lâm Thanh Phong là một tên tu sĩ, tuy rằng tu vi của Lâm Thanh Phong trong mắt nó căn bản là rất yếu ớt, yếu tới không thể nào tưởng tượng được, nhưng hiện tại nó còn sự lựa chọn nào sao? Vì thế nó mới chọn Lâm Thanh Phong làm chủ nhân, để sớm được nuôi dưỡng.

Nhưng dù cho nó được Lâm Thanh Phong từ từ nuôi dưỡng thì không biết phải mất bao nhiêu lâu thì nó mới có thể trở lại trạng thái lúc đầu chứ đừng nghĩ tới việc mạnh hơn.

Ngay lúc này Long Vương lại muốn cùng nó tranh đoạt vị trí Khí Linh này, nếu nó thành công thôn phệ được ý thức của Long Vương thì cho dù không cần Lâm Thanh Phong bồi dưỡng, sức mạnh của nó cũng được hồi phục, thậm chí còn có thể trở nên mạnh hơn lúc ban đầu.

Mặc dù ý thức của đối thủ có vẻ mạnh hơn nó hiện tại, nhưng khi ý thức của người khác tiến vào đây thì sẽ nhận được áp chế cực lớn, còn nó thân là một khí linh, bên trong Trảm Ma Đao là nhà của nó, tại nơi này nó căn bản không nhận áp chế.

Cơ hội ngàn vàng để phục hồi thực lực như vậy mà nó còn không nắm lấy thì phải đợi tới bao giờ?

…..Hết Chương 240….

Chương 241: Ngọc Tủy Linh Nhũ?

Nếu trong trường hợp bình thường thì cũng không ai muốn tranh giành trở thành khí linh, nhưng Long Vương cũng tương tự như Khí Linh, đều rơi vào trường hợp không có đường lui.

Lâm Thanh Phong rất mạnh, tuy không biết mạnh tới cỡ nào, nhưng ít nhất Long Vương có thể khẳng định hắn không thể nào đối phó nổi, chỉ cần nhìn Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh cả hai tùy ý ra tay lúc ban đầu là hắn liền xác định điều này.

Hắn cũng ôm một tia hy vọng muốn thử xem Lâm Thanh Phong có nắm giữ Trảm Ma Đao hay không, nếu như Lâm Thanh Phong không có thanh đao này thì hắn liền chạy trốn, dù cho phải tổn hao bao nhiêu thực lực thì hắn cũng muốn trốn, nhưng từ khi thấy Lâm Thanh Phong lấy ra thanh Trảm Ma Đao thì hắn liền tuyệt vọng. 

Với truyền thừa của mình thì hắn hiểu rõ, chỉ cần hắn bị thanh Trảm Ma Đao này chém phải thì số Long Khí trên người hắn sẽ bị nó hút và truyền về cho Lâm Thanh Phong, một khi bị hút sạch Long Khí thì hắn chỉ còn một con đường chết mà thôi.

Vì thế hắn chỉ còn hai sự lựa chọn, một là tranh giành quyền trở thành khí linh để tranh thủ một tia cơ hội sống sót, còn hai là bị Lâm Thanh Phong chém giết.

Nhìn thanh Trảm Ma Đao đang yên lặng tỏa ra ánh sáng, Lâm Thanh Phong gãi đầu nói.

- Thật phiền phức, bên kia cũng vậy mà bên này cũng vậy, không biết phải mất bao lâu thì bọn chúng mới xong đây? 

Không biết có bao nhiêu tu sĩ nằm mơ cũng nghĩ tới vũ khí của mình sinh ra khí linh, rồi bọn họ sẽ tìm mọi cách giúp nó trở nên mạnh mẽ hơn, dù phải tốn bao nhiêu thời gian thì bọn họ cũng vui vẻ chấp nhận chờ đợi.

Còn tên Lâm Thanh Phong này thì khác, hắn lại cảm thấy phiền phức vì chờ đợi khí linh? Nếu có tên tu sĩ nào nghe được lời này thì đoán chừng người đó liền muốn xông lên liều mạng với hắn.

Nam Cung Mị Ảnh nhẹ nhàng mỉm cười.

- Chàng đừng nói vậy nha, ngay cả thiếp cũng đang mong chờ thanh Hắc Thiết Kiếm hay Hàn Băng Kiếm sinh ra khí linh đây.

Nói tới đây, giọng của nàng có một chút thất lạc.

- Chỉ tiếc phẩm cấp của bọn chúng quá thấp, sư phụ đã nói một kiện pháp khí muốn sinh ra khí linh thì ít nhất bọn chúng cũng phải đạt tới Thần cấp pháp khí.

- Nhưng Hàn Băng Kiếm chỉ là một kiện Thiên cấp, còn Hắc Thiết Kiếm cũng chỉ là một kiện Linh cấp pháp khí mà thôi, bọn chúng còn kém rất xa Thần cấp pháp khí đâu, muốn trở thành Thần cấp pháp khí thì thiếp còn phải tìm cách nâng cấp bọn chúng đây.

Lâm Thanh Phong chỉ biết gãi đầu xoắn xuýt.

- Đừng bi quan vậy nha lão bà, chúng ta sẽ cùng tìm cách nâng cấp bọn chúng, còn không thì ta sẽ đi tìm khí linh về cho nàng.

Nghe được thời này, Nam Cung Mị Ảnh liền lắc đầu bĩu môi.

- Thiếp không cần đâu, cứ việc để mặc cho tự nhiên là được rồi.

- Sư phụ đã nói, chỉ có khí linh do chính bản thân pháp khí sinh ra mới có thể giúp pháp khí phát huy toàn bộ uy lực.

- Còn về phần Trảm Ma Đao của chàng là trường hợp đặc biệt, bản thân Trảm Ma Đao đã có khí linh, nên dù cho Long Vương hay khí linh thôn phệ hết ý thức của đối phương thì chàng vẫn có thể phát huy hoàn toàn uy lực của Trảm Ma Đao.

Lâm Thanh Phong chỉ còn cách im lặng cười khổ, hiện tại hắn có nói gì cũng không được, nhưng Nam Cung Mị Ảnh lại mỉm cười nói.

- Nhưng mà…chàng đã nói sẽ giúp thiếp nâng cấp chúng, chàng nhớ phải giữ lời.

“Được rồi, ta sẽ nhớ.” Lâm Thanh Phong gãi đầu cười.Nam Cung Mị Ảnh bĩu môi cười.

- Chàng biết những nguyên liệu cần để nâng cấp một kiện pháp khí sao?

- Như sư phụ đã từng nói, muốn nâng cấp một kiện Thiên cấp pháp khí trở thành một kiện Linh cấp pháp khí thì chúng ta phải tìm một viên nội đan cấp 5, và thêm nhiều nguyên vật liệu khác.

- Nhưng khi chúng ta tìm đủ nguyên liệu thì vẫn gặp một vấn đề, đó là nâng cấp pháp khí cũng có một tỉ lệ thất bại nhất định, một khi nâng cấp thất bại thì kiện pháp khí đó may mắn thì chỉ bị hư hỏng nhẹ, còn bằng không thì sẽ bị hư hỏng hoàn toàn.

- Ngay cả Hỏa Vân tiền bối thân là một vị Luyện Khí Sư cấp 7 cả đời luyện khí cũng chỉ có 8 phần nắm chắc sẽ nâng cấp thành công một kiện Linh cấp pháp khí trở thành Thánh cấp pháp khí, còn từ Thánh cấp lên Thần cấp thì chỉ có 3 phần mà thôi.

Nghe được những điều này, Lâm Thanh Phong liền cau mày.

- Nâng cấp pháp khí khó khăn vậy sao?

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu.

- Dĩ nhiên rồi, vì thế có rất nhiều tu sĩ bị không thể tiếp tục tấn cấp, nguyên nhân là do đẳng cấp của bản mệnh pháp khí không đủ, nếu bọn họ không thể nâng cấp nó thì khi độ lôi kiếp thực lực của bọn họ sẽ bị giảm mạnh.

- Lôi Kiếp đáng sợ như thế nào thì chàng cũng đã từng kiểm nghiệm qua rồi, không có bất kì một tu sĩ nào ngu ngốc tới mức chưa nâng cấp xong bản mệnh pháp khí lại đi độ lôi kiếp cả.

- Trong quá trình độ Lôi Kiếp, nếu như bản mệnh pháp khí bởi vì không đủ cứng cáp để đối chọi với Lôi Kiếp mà bị hư hỏng, thì khi đó tu sĩ cũng sẽ bị trọng thương, đang trong quá trình độ Lôi Kiếp mà bị trọng thương thì chàng cũng hiểu được kết quả.

- Nhưng một khi nâng cấp thất bại, bản mệnh pháp khí bị hư hỏng thì tu sĩ cũng sẽ bị thương, nhẹ thì chỉ cần tu dưỡng vài ngày nửa tháng là bình phục, còn nặng thì một thân tu vi sẽ hoàn toàn tiêu tán.

Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi hỏi.- Nếu như nâng cấp pháp khí khó khăn như vậy thì sẽ không có nhiều tu sĩ cấp cao lắm mới đúng, nhưng sự thực tu sĩ cấp cao có rất nhiều, giống như những Hợp Thể kì tu sĩ dưới trướng của Hỏa Thánh, như vậy hẳn là sẽ có thứ giúp nâng cao tỉ lệ thành công đúng không?

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười gật đầu. 

- Đúng vậy, sư phụ đã từng nói, muốn nâng cao tỉ lệ thành công khi nâng cấp pháp khí, chúng ta phải tìm được Ngọc Tủy Linh Nhũ.

“Ngọc Tủy Linh Nhũ? Đó là vật gì? Làm cách nào chúng ta có thể tìm được?” Lâm Thanh Phong ánh mắt có chút ngạc nhiên, hắn chưa từng nghe tới Ngọc Tủy Linh Nhũ nên hỏi lại.

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười giải thích.

- Tương truyền đây là loại thạch nhũ rất hiếm có, được hình thành sau vô số năm tháng được Linh Tuyền cọ rửa.

- Linh Tuyền là những dòng suối chảy qua những chứa nồng độ linh khí cực cao, nếu tu sĩ được luyện ở nơi này thì có thể gọi là làm ít công to, vì thế những nơi như thế này thường được các tông môn dùng làm động phủ để các trưởng lão, hoặc chưởng môn bế quan tu luyện đề cao tu vi.

- Người ta phân chia phẩm cấp của Ngọc Tủy Linh Nhũ cũng tương tự như Linh Thạch, tùy vào lượng linh khí có trong Ngọc Tủy Linh Nhũ để phân chia, từ Hạ phẩm cho tới Cực phẩm.

- Ngọc Tủy Linh Nhũ có rất nhiều cách sử dụng, nhưng đa phần tu sĩ thường dùng chúng để Luyện Khí hoặc Luyện Đan, bởi vì được Linh Tuyền cọ rửa, nên bên trong Ngọc Tủy Linh Nhũ chứa rất nhiều Linh Khí, có thể giúp nâng cao phẩm chất đan dược, và phẩm chất pháp khí.

- Sử dụng Ngọc Tủy Linh Nhũ đẳng cấp càng cao để luyện đan thì chất lượng đan dược càng cao, hoặc có thể sinh ra càng nhiều viên trong cùng một lần luyện, còn nếu dùng để luyện khí thì sẽ giúp pháp khí càng trở nên cứng cáp hơn.

- Tuy nói rằng Ngọc Tủy Linh Nhũ có thể tìm được bên cạnh các dòng linh tuyền, nhưng số lượng của chúng cũng phải tùy thuộc vào kích cỡ của dòng Linh Tuyền lớn hay nhỏ.

- Ước tính khoảng thời gian để hình thành nên một viên Ngọc Tủy Linh Nhũ Hạ phẩm là khoảng chừng một trăm năm, Trung phẩm là một ngàn năm, Thượng phẩm thì ước chừng mười ngàn năm, còn Cực phẩm thì không ai biết chắc được, phải gọi là chỉ có thể ngộ, không thể cầu.

- Theo lời của sư phụ thiếp thì dòng Linh Tuyền ở chỗ ông cứ một trăm năm sẽ có thể sinh ra được hơn hai mươi viên Ngọc Tủy Linh Nhũ Hạ phẩm.

- Hai mươi viên nghe như không nhiều, nhưng đây đã là số lượng rất lớn, phải biết rằng ngay cả một tông môn Luyện Đan lớn giống như tông môn của Trấn Nguyên tiền bối, một trăm năm cũng chỉ có thể xuất ra ngoài một trăm viên Ngọc Tủy Linh Nhũ Hạ phẩm mà thôi.

- Cũng vì vậy nên dù là Ngọc Tủy Linh Nhũ Hạ phẩm, nhưng giá cả của nó không hề tiện nghi một chút nào, ước tính một viên Ngọc Tủy Linh Nhũ Hạ phẩm có giá khoảng 1000 viên linh thạch Trung phẩm, tương đương với một viên linh thạch Thượng phẩm.

- Còn về Ngọc Tủy Linh Nhũ Trung phẩm nha…theo lời của sư phụ nói thì giá cả của nó phải từ mười viên linh thạch Thượng phẩm cất bước, nhưng căn bản không ai muốn bán, chứ đừng nói tới Ngọc Tủy Linh Nhũ Thượng phẩm.

Lâm Thanh Phong âm thầm líu lưỡi, hắn cắn răn hỏi.

- Như vậy…để có thể nâng cấp pháp khí cho nàng thì chúng ta phải tìm Ngọc Tủy Linh Nhũ phẩm cấp ra sao đây?

“Ít nhất là Ngọc Tủy Linh Nhũ Trung phẩm mới có thể nâng cấp một thanh Thiên cấp pháp khí thành một thanh Linh cấp pháp khí, còn muốn nâng cấp Linh cấp pháp khí trở lên thì phải dùng Thượng phẩm.” Nam Cung Mị Ảnh nhàn nhạt trả lời.

….Hết Chương 241….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau