HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 231 - Chương 235

Chương 232: Truyền Thừa?

“Phu quân vẫn chưa tỉnh lại sao?” Nam Cung Mị Ảnh có chút ngán ngẩm, hai tay ôm đầu gối đưa mắt nhìn xung quanh.

Xung quanh vẫn như lúc trước, Ma Binh vẫn còn ở khắp nơi, ma khí thoát ra từ cơ thể chúng khiến mặt trời không thể chiếu sáng nơi đây.

Ngũ Phương Trấn Ma Trận uy lực liên tục suy yếu, hiện tại ánh sáng tỏa ra từ nó mười không còn một, tùy thời đều có thể tắt đi.

Trong tình cảnh này, nếu đổi thành một người khác thì đã sớm chạy khỏi nơi này từ sớm, nhưng Nam Cung Mị Ảnh vẫn kiên trì ở lại đây hộ pháp cho Lâm Thanh Phong. 

Không phải là nàng không lo lắng, mà chỉ đơn giản là nàng tin tưởng Lâm Thanh Phong có thể hoàn thành xong thí nghiệm trước khi Ngũ Phương Trấn Ma Trận hoàn toàn hỏng mất.

Không biết đã trải qua bao lâu, Lâm Thanh Phong rốt cục tỉnh lại, hắn mở mắt cau mày nhìn xung quanh, khi nhìn thấy Nam Cung Mị Ảnh thì hắn rốt cục yên tâm nở nụ cười.

- Lão bà, vất vả cho ngươi.

“Chàng tỉnh rồi? Như vậy tức là thử nghiệm của chàng đã thành công?” Nam Cung Mị Ảnh cũng vui vẻ đứng dậy đi đến bên cạnh hắn.

Lâm Thanh Phong gật đầu đứng dậy.

- Đã thành công một nửa, hiện tại ta sẽ thử nghiệm thêm một chút, nếu ta thành công thì ta sẽ giải quyết triệt để bọn chúng.

Nam Cung Mị Ảnh tò mò hỏi.

- Như vậy tiếp theo chàng muốn làm thế nào?

Lâm Thanh Phong mỉm cười thần bí, hắn bước ra khỏi phong ấn hình cái nồi của mình, hít vào một hơi rồi thầm nói với Ma Vương bên trong cơ thể.

- Hiện tại ngươi thử vận chuyển Luyện Khí Quyết tầng 1 thử một chút xem sao?

“Ta biết rồi.” Ma Vương hiện tại chỉ là một đoàn khí màu trắng bạc, sau khi nghe Lâm Thanh Phong nói như vậy thì đoàn khí phát sáng, Nguyên Anh đã sớm truyền cho hắn phương pháp vận chuyển Luyện Khí Quyết nên hắn rất dễ dàng làm theo.

Ngay lúc này, ma khí xung quanh khu vực này giống như một dòng suối, chảy vào cơ thể Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đều giật mình, nhưng ma khí sau khi tiến vào cơ thể Lâm Thanh Phong thì một dạng như trâu đất xuống biển, không khiến hắn bị ảnh hưởng gì khác.

Nhận ra điểm này, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, hắn lên tiếng nói.

- Đừng lo lão bà, ta không có chuyện gì.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu đứng im lặng cạnh bên.

Lâm Thanh Phong nhắm mắt, tinh thần lực tập trung nhìn vào Ma Vương bên trong cơ thể.

Ma Khí tràn vào càng nhiều, kích thước của Ma Vương cũng theo đó ngày càng lớn, nhưng tốc độ lớn lên rất chậm, Lâm Thanh Phong quan sát hắn hơn mười phút thì hắn cũng chỉ dài và lớn hơn một chút mà thôi, lúc đầu kích thước của Ma Vương dài chừng 11cm, thì sau mười phút thì chỉ dài thêm chừng 0.1cm mà thôi.

0.1cm tuy rằng không nhiều, nhưng ma khí xung quanh đây bị hút hơn mười phút đã bắt đầu ít hơn thấy rõ.

Sau hơn 30 phút thì đã có một tia ánh sáng mặt trời chiếu rọi tới đây, Nam Cung Mị Ảnh ngay lập tức nhìn thấy được tia sáng này, nàng mỉm cười.

Ma Vương bên trong cơ thể Lâm Thanh Phong đã dài thêm 0.1cm nữa, lúc này Lâm Thanh Phong mới gật đầu nói tiếp với Ma Vương.

- Hiện tại hãy vận chuyển tầng 2 thử xem?

Ma Vương im lặng không nói gì, ánh sáng từ đoàn khí màu bạc càng ngày càng sáng hơn, đoàn khí cũng bắt đầu chầm chậm xoay tròn, tạo thành một vòng xoáy nhỏ.

Ma Khí xung quanh cũng theo đó mà bị hút vào cơ thể Lâm Thanh Phong nhanh hơn, lúc ban đầu thì như một dòng suối chảy, hiện tại giống như lũ chảy thẳng vào cơ thể Lâm Thanh Phong, lực hút quá mạnh ngay cả đám Ma Binh xung quanh cũng bị hút vào theo.

Đám Ma Binh bị hút vào cơ thể Lâm Thanh Phong bọn chúng như cảm nhận được nguy hiểm, nên bắt đầu phản kháng, nhưng bọn chúng phản kháng không có tác dụng, kết quả bọn chúng cũng giống như ma khí bị hút vào vòng xoáy mà Ma Vương tạo ra, từ đó vòng xoáy cũng dần dần trở nên lớn hơn.

Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi nghĩ.

- Lớn nhanh là do hút được Ma Binh và số lượng ma khí nhiều hơn sao?“Có lẽ như vậy.” Nguyên Anh cũng gật đầu.

Lâm Thanh Phong mỉm cười.

- Nếu là như vậy, có lẽ với số lượng lớn Ma Binh bên ngoài cùng số Ma Tướng và Ma Vương bị phong ấn trong kia thì hẳn là đủ để hắn hóa thân thành một Nguyên Anh khác.

Nguyên Anh gãi đầu một cái rồi nói.

- Nếu là như vậy thì về sau chúng ta liền gặp vấn đề khác, ta chắc chắn rằng hắn không sử dụng ma khí để tăng thực lực, bởi nếu hắn sử dụng ma khí thì hắn cũng không trở thành đoàn khí màu trắng như thế này.

- Về sau chúng ta làm sao tìm ra loại khí thích hợp cho hắn tu luyện đây?

“Ta cũng không biết, nhưng hiện tại cứ như vậy đi, chuyện đó về sau chúng ta sẽ tìm cách khác.” Lâm Thanh Phong nghĩ nghĩ rồi trả lời.

Ngay lúc này Ma Vương liền nói.

- Không cần thiết, ta cảm nhận được rằng, ta không cần những loại khí mà các ngươi nói để tu luyện, ta dùng một phương thức khác.

Nghe được lời này, Lâm Thanh Phong cùng Nguyên Anh cả hai đều tròn mắt ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào Ma Vương, Lâm Thanh Phong liền hỏi.

- Ý của ngươi là sao? 

Ma Vương trả lời.

- Kể từ lúc trở thành như thế này, trong trí nhớ của ta liền xuất hiện một loại phương pháp để tu luyện.

- Lúc ban đầu ta không biết nó là gì, không biết rằng nó có chính xác hay không, nhưng hiện tại ta đã xác định rằng, đây mới là phương pháp tu luyện chính xác nhất.

Lâm Thanh Phong cau mày suy đoán một chút rồi hỏi.

- Là truyền thừa sao? Trước tiên không quản nó từ đâu ra, nhưng vì sao ngươi có thể xác định được?

Ma Vương trầm ngâm một chút rồi nói.

- Lúc ban đầu, ta cũng theo lời các ngươi thử vận chuyển Luyện Khí Quyết, nhưng tốc độ hấp thụ ma khí rất chậm.- Và hiện tại ta đang làm theo phương pháp trong trí nhớ của ta thì tốc độ hấp thu ma khí lại nhanh hơn.

Trầm ngâm một chút thì Ma Vương lại nói tiếp.

- Cũng không đúng, những ma khí này được tạo từ đoàn khí màu bạc giống ta hiện tại, ta cảm giác được những đoàn khí này là một thể, vì thế ta chỉ việc thu bọn chúng lại mà thôi. 

- Sau khi ta lấy lại nó thì ma khí tự động tiêu tán.

Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi gật đầu hỏi.

- Chuyện này chúng ta sẽ bàn bạc lại sau, hiện tại ngươi có thể tăng tốc độ hấp thụ ma khí hay không?

- Ngũ Phương Trấn Ma Trận tùy thời đều có thể sụp đổ, chúng ta phải nhanh hơn một chút.

“Được thôi, rất đơn giản.” Ma Vương giọng nói rất bình thản trả lời.

Ma Vương dứt lời thì hắn cũng tăng tốc độ hấp thụ ma khí.

Ma khí xung quanh biến mất với tốc độ mắt thường đều có thể nhìn thấy được, chỉ sau vài giờ mà ánh sáng mặt trời đã chiếu sáng nơi đây, số lượng Ma Binh đếm không hết bên ngoài hiện tại chỉ còn khoảng vài trăm con.

Bọn người Lâm Cường vừa tới, Trần Thị Hoa không có ở đây vì bà phải ở lại chăm sóc cho Lâm Anh Hào, những người này đều giật mình bởi bọn họ nhìn thấy cảnh Lâm Thanh Phong điên cuồng hấp thu ma khí, ngay cả những ma khí trong cơ thể do bọn họ giết Ma Binh bên ngoài đều một dạng bị Lâm Thanh Phong hấp thu.

Mọi người tập trung vào Lâm Thanh Phong, chỉ riêng mỗi một mình tên mập trợn mắt kinh ngạc nhìn về Ngũ Phương Trấn Ma Trận ngơ ngác hỏi.

- Cột sáng đó là gì?

Không ai để ý tới câu hỏi của tên mập, tất cả mọi người đều một dạng tập trung nhìn về phía Lâm Thanh Phong, mặc dù bọn họ cũng tò mò về Ngũ Phương Trấn Ma Trận, nhưng hiện tại bọn họ vẫn lo lắng tới an nguy của Lâm Thanh Phong nhiều hơn, Lâm Thanh Phong là người có thể sử dụng Bách Nhân Trảm Ma Đao, hắn là người duy nhất không lo lắng ma khí nhập thể khi giết yêu ma, nếu hắn xảy ra chuyện thì bọn họ phải làm sao xử lý hết đám yêu ma bây giờ?

Lâm Cường trong lòng cũng gấp lên muốn chạy tới bên cạnh Lâm Thanh Phong, nhưng ông rất tỉnh táo hỏi Nam Cung Mị Ảnhi.

- Mị Ảnh, con biết thằng Phong nó đang làm cái gì sao?

Nam Cung Mị Ảnh nhẹ nhàng gật đầu mỉm cười nói.

- Phu quân hiện đang hấp thụ ma khí vào cơ thể để xử lý bọn chúng.

“Ngu ngốc.” Lâm Cường lập tức hét lớn, ông cắn răng nói.

- Nó cũng biết tác hại khi ma khí nhập thể là gì mà? Tại sao nó lại làm như vậy? Còn con tại sao con không ngăn cản nó?

Đối mặt với câu hỏi của Lâm Cường, Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười nhàn nhạt trả lời.

- Phụ thân đừng lo lắng, phu quân biết rõ chàng ấy đang làm cái gì.

- Hiện tại chàng cần tập trung để xử lý những Ma Binh cùng số ma khí còn sót lại, không biết bao giờ mới xong, nếu nọi người đã tới đây thì hãy giữ sức thôi, phong ấn phía trước tùy thời sụp đổ, sau đó chúng ta phải trải qua một trận đại chiến đây.

Lâm Cường trầm mặc nhìn về phía phong ấn, sau đó lại nhìn về phía Lâm Thanh Phong, một lúc sau ông thở ra một hơi, ông cũng tin tưởng rằng Nam Cung Mị Ảnh sẽ không lừa ông những chuyện này, ông gật đầu nói.

- Được rồi, mọi người cứ theo lời Mị Ảnh nghỉ ngơi một chút thôi.

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười gật đầu, nhưng lúc này Lâm Thanh Phong lại mở mắt lên tiếng.

- Không còn kịp nữa, bọn chúng đã tới rồi.

….Hết Chương 232….

Chương 233: Ngũ Phương Trấn Ma Trận… phá

Lâm Thanh Phong vừa dứt lời thì bên phía Ngũ Phương Trấn Ma Trận cũng có động tĩnh, ma khí dầy đặc men theo những vết nứt trên phong ấn tràn ra ngoài, lượng ma khí dầy đặc thậm chí còn muốn ngưng tụ thành nước khiến Lâm Cường cùng mọi người xung quanh đều nuốt vào một ngụm nước bọt, riêng Nam Cung Mị Ảnh thì vẻ mặt không có gì biến hóa.

Tên mập cũng nhận ra được rằng ngoại trừ đứng bên cạnh Lâm Thanh Phong thì nơi an toàn nhất hiện tại là đứng bên cạnh Nam Cung Mị Ảnh, mặc dù toàn thân đều run rẩy nhưng tên mập vẫn rất cố gắng tiến tới đứng phía sau Nam Cung Mị Ảnh.

Cũng không trách được tên mập nhát gan, từ trước tới nay ai dám mạnh miệng nói rằng sẽ không cảm thấy áp lực khi đối diện với Ma Vương đâu? Ngay cả Lâm Cường thậm chí là Lâm Anh Hào mặc dù đã từng đối chiến với Ma Vương nhưng cả hai đều cảm nhận được áp lực rất lớn, không dám buông lỏng thì nói chi tới tên mập? 

Đừng nói tới hiện tại bọn họ sắp đối mặt không phải chỉ là một tên Ma Vương mà còn có vài chục tên Ma Tướng, mặc dù Ma Tướng không mạnh như Ma Vương, nhưng áp lực từ vài chục tên tỏa ra cũng không kém Ma Vương là bao.

Lâm Cường sau lưng thấm đẫm mồ hôi, ông cắn chặt răng nói.

- Mọi người, hiện tại nói nhiều vô ích, trận chiến cuối cùng của chúng ta đang ở trước mắt, hãy cố gắng sống sót.

“Tốt.” Mọi người phía sau đồng thời hét lớn, sĩ khí dâng cao, tập trung nhìn chằm chằm vào Ngũ Phương Trấn Ma Trận.

Nhìn bọn họ như vậy, Lâm Thanh Phong khóe miệng câu lên nụ cười nhàn nhạt, hắn lắc đầu nói.

- Mọi người cứ yên tâm đứng phía sau là được rồi, con sẽ tự mình giải quyết bọn chúng.



Bầu không khí bỗng chốc trở nên im lặng.

Ngoại trừ Nam Cung Mị Ảnh thì tất cả mọi người đều đưa vẻ mặt kinh ngạc mà nhìn về Lâm Thanh Phong.

Lâm Cường sững sờ một lúc rồi cau mày hét lên.

- Mày đang nói nhảm cái gì?

- Mặc dù mày nắm giữ Bách Nhân Trảm Ma Đao, nhưng ai cho mày cả gan xem thường Ma Vương cùng đám Ma Tướng kia?

- Đừng nghĩ rằng mày có thể nhẹ nhàng xử lý Ma Vương trong cơ thể ông nội mày thì mày liền có thể coi thường bọn chúng, chỉ là tên Ma Vương lúc trước đã bị ông nội mày áp chế mà thôi.

Lâm Cường giận tới đỏ mặt, ông không ngờ rằng vào giờ phút này con trai ông lại cuồng vọng như vậy.

Mọi người xung quanh nghe được lời này thì bọn họ đều có chút ngạc nhiên, tự mình xử lý Ma Vương đây là phải mạnh mẽ cỡ nào? Nhưng khi nghe được Ma Vương lúc trước bị áp chế sức mạnh thì bọn họ đều lắc đầu thở ra một hơi, tất cả đều đồng dạng nghĩ rằng Lâm Thanh Phong quá cuồng vọng.

Tên mập gãi đầu hỏi nhỏ Nam Cung Mị Ảnh. 

- Mị Ảnh à, em có nên ngăn chồng em lại không? Anh cũng thấy để nó như vậy không ổn đâu.

Đối với câu hỏi của tên mập, Nam Cung Mị Ảnh chỉ mỉm cười không trả lời.
Tên mập không nhận được câu trả lời cũng đành im lặng.

Lâm Cường tức giận thở hổn hển, chỉ thấy Lâm Thanh Phong mỉm cười, vòng xoáy màu bạc sáng lấp lánh từ trong cơ thể thoát ly ra ngoài trôi nổi cạnh bên.

Ma khí xung quanh ngay từ lúc đầu tới hiện tại vẫn liên tục bị cơ thể Lâm Thanh Phong hấp thu, nhưng từ lúc vòng xoáy màu bạc này xuất hiện thì lượng ma khí này liền thay đổi hướng đi bị dẫn vào vòng xoáy giống như trâu đất xuống biển biến mất không còn tăm tích, vòng xoáy màu bạc không bởi vì hấp thu ma khí mà xảy ra chuyện gì bất thường, thậm chí tốc độ xoay tròn càng nhanh hơn.

Ngay lúc này bọn người Lâm Cường cùng Nam Cung Mị Ảnh mới nhìn rõ ràng cách mà Lâm Thanh Phong có thể liên tục hấp thu ma khí mà không sợ bị ma khí ảnh hưởng, Lâm Thanh Phong nhẹ nhàng nói.

- Cha cứ tin tưởng ở con là được.

Nhìn cảnh này Lâm Cường xoắn xuýt một lúc rồi thở ra một hơi.

- Cẩn thận một chút.

Đạt được câu trả lời của Lâm Cường, Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu sau đó bước lên phía trước đứng chắn trước mặt Lâm Cường, Nam Cung Mị Ảnh lúc này cũng động thân ngay lập tức đứng bên cạnh hắn.

Tên mập đứng sau lưng Nam Cung Mị Ảnh cũng không nhận ra nàng lúc nào rời đi, nhưng khi thấy nàng đã đứng bên cạnh Lâm Thanh Phong thì hắn liền luống cuống chạy về phía sau tụ họp với những người còn lại.

Nhìn Nam Cung Mị Ảnh đứng bên cạnh mình, Lâm Thanh Phong mỉm cười xoa đầu nàng rồi nói với Lâm Cường.

- Sau khi Ngũ Phương Trấn Ma Trận hoàn toàn bị hủy, con sẽ cùng Mị Ảnh ép bọn chúng vào phong ấn phía sau, ở trong đó bọn chúng sẽ không sử dụng được ma khí, nhưng dù sao phong ấn cũng đã bị hư tổn nên con sợ rằng số lượng ma khí từ cơ thể bọn chúng tỏa ra quá nhiều sẽ khiến phong ấn không chịu nổi.

- Nên phiền cha cùng mọi người giúp con giữ vững phong ấn, mặc dù con có thể hấp thụ ma khí nhưng cũng cần một chút thời gian để triệt để tiêu hóa bọn chúng.

“Được, ta đã biết.” Lâm Cường gật đầu thở ra một hơi sau đó lùi về phía sau, lớn tiếng nói.- Mọi người, hiện tại mọi chuyện có chút thay đổi, công việc của chúng ta là phải cố hết sức gia trì phong ấn ở đây, không thể để phong ấn này bị hủy...

Lâm Cường còn chưa nói hết câu, ngay lúc này từ Ngũ Phương Trấn Ma Trận lại có tiếng cười chói tai vang lên.

- Hahaha… Lại muốn tiếp tục phong ấn bọn ta? Đám người các ngươi không nghĩ ra cách nào mới hơn sao? 

Nghe được lời này, đám người Lâm Cường đồng loạt cau mày tập trung nhìn về phía Ngũ Phương Trấn Ma Trận, chỉ thấy Ngũ Phương Trấn Ma Trận phát sáng, vang lên vài tiếng răng rắc… rồi ầm ầm vỡ vụn.

Ma khí cuồn cuộn tràn ra ngoài như vỡ đê, ánh sáng mặt trời lại một lần nữa bị ma khí che lấp, xung quanh lại trở nên tối đen như mực, chỉ còn một ít ánh sáng tỏa ra từ phong ấn của Lâm Thanh Phong giúp mọi người có thể nhìn được xung quanh.

Lâm Thanh Phong trên khuôn mặt vẫn mang theo nụ cười nhạt nhẹ nhàng nói.

- Các ngươi đã ra rồi thì cần gì phải bày trận lớn như vậy đâu? 

- Ta còn biết các ngươi có thể thu lại ma khí không để ma khí tản ra ngoài, đồng thời làm như vậy sẽ giúp các ngươi có thể phát huy toàn bộ thực lực, tại sao các ngươi không làm vậy đâu? Dù gì thì ánh nắng mặt trời cũng không ảnh hưởng tới các ngươi đúng không?

Nghe được lời nói của Lâm Thanh Phong, tiếng cười từ bên trong đám ma khí càng lớn hơn.

- Hahaha… không ngờ còn có người hiểu rõ bọn ta, không như những tên lúc trước cứ ngu ngốc tin rằng ánh sáng mặt trời có thể khiến thực lực của bọn ta giảm đi, nhờ đó mà bọn ta đã giết khá nhiều tên, đồng thời có thể khiến bọn chúng trở thành một trong số chúng ta.

- Cũng tốt thôi, coi như là phần thưởng cho ngươi vì đã tốn công tìm hiểu bọn ta rõ ràng như thế, bọn ta sẽ cho phép ngươi nhìn thấy hình dạng của bọn ta.

Bọn người Lâm Cường ngày càng căng thẳng hơn, “ánh sáng mặt trời sẽ làm bọn yêu ma yếu đi” là kinh nghiệm mà các đời trước truyền lại cho bọn họ, điều này đã cắm rễ trong tiềm thức của bọn họ rất lâu rồi, nhưng hiện tại nghe Lâm Thanh Phong cùng bọn yêu ma đều khẳng định như vậy thì bọn họ mới biết bản thân mình ngu ngốc biết bao nhiêu.

Dù cho các đời trước luôn luôn chuẩn bị đầy đủ và không hề coi thường Ma Tướng, nhưng ôm tâm lý bọn chúng sẽ bị ánh mặt trời làm suy yếu như vậy sẽ khiến bọn họ không thể hoàn toàn phát huy hết thực lực, đồng thời khi Ma Tướng thu lại ma khí vào cơ thể thì thực lực của bọn chúng lại nâng cao một bước chứ không hề bị giảm thực lực.

Đối đầu với Ma Tướng mà chỉ cần lơ là một chút là đủ để bọn họ chết không nhắm mắt rồi, đừng nói chi tới việc bọn họ sẽ có một chút buông lỏng khi nghĩ có cơ hội thở dốc khi Ma Tướng bị giảm thực lực.

Ma Khí dầy đặc dần dần bị thu lại, ánh sáng mặt trời bắt đầu lan tỏa khắp nơi, nhưng đám người Lâm Cường sắc mặt vẫn nghiêm túc, bọn họ không hề có một tia buông lỏng, đã biết được sự thật nếu bọn họ lại có một tia buông lỏng thì bọn họ nên chuẩn bị quan tài cho mình là vừa.

Lâm Thanh Phong nụ cười mỉm trên gương mặt vẫn không thay đổi, gật đầu nói.

- Như vậy mới đúng chứ, ít nhất phải để chúng ta có cơ hội nhìn thấy mặt đối thủ đúng không?

Ma khí dần dần biến mất, trước mắt Lâm Thanh Phong xuất hiện mười chín đoàn ma khí màu đen lớn nhỏ không đồng đều xếp thành vòng tròn, ở giữa là một đoàn khí màu trắng bạc bắt mắt tương tự như Ma Vương sau khi bị Lâm Thanh Phong hấp thu.

Nhưng nhìn kỹ thì sẽ thấy khác một điểm, đó là đoàn khí màu bạc nằm giữa mười chín đoàn ma khí trước mặt không thuần một sắc bạc mà vẫn tồn tại một ít màu đen ma khí, và cả hai chỉ khác nhau ở điểm này mà thôi.

Chương 234: Long Khí – Long Vương?

Đoàn khí màu trắng bạc phát sáng lấp lánh nằm giữa mười chín đoàn khí màu đen là cỡ nào bắt mắt? Chỉ cần không phải mù lòa thì ai cũng có thể nhìn thấy được.

Nhìn hai mươi đoàn khí trôi nổi trước mặt, Lâm Thanh Phong mỉm cười nói.

- Tiểu Ma Vương, dường như ngươi có bạn nha, và hình như người bạn này còn mạnh mẽ hơn ngươi đây.

“Cút.” Ma Vương hiện tại chỉ là một đoàn khí màu bạc không nhìn ra tâm tình, nhưng chỉ cần nghe thấy giọng điệu của hắn thì liền hiểu hắn đang tức giận.

Lâm Thanh Phong vẫn một dạng rất tùy ý khoát tay.

- Ta nói thật nha, ngươi tức giận chuyện gì đâu? Tiểu Ma Vương?

Ba chữ “Tiểu Ma Vương” được Lâm Thanh Phong nhấn mạnh càng khiến Ma Vương tức tối hơn, nhưng sự thật trước mắt là vậy, đồng dạng là Ma Vương nhưng Ma Vương bên kia có thể tích gần như trái bóng rổ, còn Tiểu Ma Vương chỉ có thể tích gần như trái bóng ném mà thôi, vì thế Lâm Thanh Phong gọi hắn là “Tiểu Ma Vương” cũng không sai.

“Bớt nói những điều thừa thải, ta cũng không phải mù lòa.” Ma Vương hừ lạnh một cái rồi cũng không tiếp tục để ý tới Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong cũng thu lại nụ cười, nghiêm túc hỏi.

- Tiểu Ma Vương, ngươi có nắm chắc phần thắng hay không?

“Ta không biết, nhưng chắc hẳn phần thắng rất thấp.” Tiểu Ma Vương lần này cũng không tiếp tục giận dỗi mà nghiêm túc trả lời, hắn căn bản không quan tâm Lâm Thanh Phong gọi hắn là gì, hắn chỉ tức giận vì lúc nãy Lâm Thanh Phong dùng giọng điệu trêu chọc hắn mà thôi.

Hiếm khi thấy được Lâm Thanh Phong nghiêm túc một lần, bởi vì tình cảnh trước mắt khiến kế hoạch của hắn có chút thay đổi.

Hắn không biết rõ thực lực của Ma Vương bên kia, nếu xét về hình thể thì Tiểu Ma Vương dĩ nhiên là không bằng, nghĩ nghĩ một chút hắn lại hỏi.

- Như vậy ngươi đoán chừng có thể giữ chân hắn trong bao lâu?

“Ta chỉ mới đạt được lực lượng này mà thôi, còn tên ấy nhìn qua thì đã biết hắn đã nắm giữ lực lượng này rất lâu rồi, vì thế thời gian mà ta có thể chống đỡ sẽ không lâu lắm.” Ma Vương trầm giọng trả lời.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, đây cũng chính là điều mà hắn đang lo lắng a, nếu Tiểu Ma Vương có thể chống đỡ lâu dài thì mọi chuyện liền dễ dàng, khi đó Nguyên Anh sẽ có dư giả thời gian để giúp Tiểu Ma Vương chuyển hóa đám ma khí kia tăng thêm thực lực, nhưng hiện tại liền khó rồi.

Ngay lúc này Nguyên Anh lại xuất hiện, nó phiêu phù cạnh bên Lâm Thanh Phong cùng Tiểu Ma Vương rồi nói.

- Như vậy, nếu đem tên Ma Vương ấy cắt nhỏ ra thì như thế nào?

Lâm Thanh Phong nghe xong liền trợn mắt nhìn về Nguyên Anh, ngay cả Tiểu Ma Vương cũng im lặng không nói gì.

Sau vài giây không nhận được câu trả lời, Nguyên Anh xoắn xuýt.

- Làm sao? Ta nói gì sai a? Miếng thịt quá lớn không thể ăn hết một lần vậy thì chúng ta phải cắt nhỏ nó ra để ăn, không phải sao?

Lâm Thanh Phong lúc này mới lắc đầu thở ra một hơi cảm thán.

- Không, ngươi nói đúng, chỉ là bọn ta hơi bất ngờ về cách nhìn của ngươi mà thôi.

Nguyên Anh sắc mặt đen kịt, hắn khoanh tay hừ một tiếng rồi hỏi.

- Sao nào Tiểu Ma Vương? Ngươi cảm thấy làm như vậy có được hay không?

“Hắc, hắc… Ta còn biết phải nói gì đây? Cứ thế mà làm thôi.” Tiểu Ma Vương cười lên vài tiếng.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi cũng đồng ý, vẻ mặt không thay đổi nhìn về phía hai mươi đoàn khí.
Kể ra thì chậm, nhưng thật ra cuộc đối thoại giữa ba người bọn Lâm Thanh Phong chỉ là những dòng suy nghĩ trong đầu vì thế diễn ra rất nhanh, thời gian bên ngoài chỉ mới qua chưa đầy một phút mà thôi.

Lúc này bọn người Lâm Cường mới nhìn rõ được có hai mươi đoàn khí xuất hiện, Lâm Cường vẻ mặt ngưng trọng, ông còn đang muốn nói gì nhưng Nguyên Anh đã sớm truyền âm.

- Cha à, mau nhắc nhở mọi người giữ vững phong ấn, đừng để phong ấn bị phá, hiện tại hai người bọn con sẽ hành động ngay.

Trong khi nhắc nhở Lâm Cường, Nguyên Anh đồng thời truyền âm cho Nam Cung Mị Ảnh.

- Lão bà, ta sẽ xử lý tên màu bạc kia, số còn lại ngươi hãy cưỡng ép bọn chúng vào phong ấn, nhưng nhớ là đừng giết chúng, nếu lại để ma khí nhập thể thì chúng ta liền gặp rắc rối lớn.

“Haha, phu quân cứ yên tâm, thiếp biết rõ.” Nam Cung Mị Ảnh khoé miệng nở nụ cười gật đầu đồng ý.

Nhận được truyền âm của Lâm Thanh Phong, Lâm Cường liền giật mình một cái, nhưng phản ứng của ông cũng rất nhanh, ông liền ra lệnh.

- Mọi người, mau giữ vững phong ấn.

Trong lúc Lâm Cường đang gấp rút ra lệnh, hai mươi đoàn khí lúc này mới dần dần hiện ra thân ảnh hoàn chỉnh, chỉ trừ đoàn khí màu bạc là Ma Vương vẫn như cũ thì mười chín đoàn ma khí màu đen đều chuyển thành hình người, toàn thân đen kịt được bao phủ bởi bộ giáp màu đỏ, lộ ra đôi mắt đỏ ngầu và hàm răng trắng nhọn hoắt.

“Haha, các ngươi nên cảm thấy vinh hạnh, bởi vì bọn ngươi là những người đầu tiên được phép diện kiến ta.” Giọng cười của Ma Vương cất lên mang theo vài phần tự cao tự đại, khiến người nghe cảm thấy khó chịu.

Lâm Thanh Phong bĩu môi một cái rồi trả lời.

- Cũng bình thường thôi, ngoài việc ngươi có màu sắc khác bọn còn lại thì ngươi còn có gì khác đâu?

Nghe được lời này, Ma Vương khinh thường hừ lạnh.

- Thứ không có mắt, nhưng không sao, bởi vì từ trước tới nay ta là Ma Vương đầu tiên có thể chuyển hóa thành hình dạng này nên ngươi không biết cũng là chuyện bình thường.

- Để ta nói cho ngươi biết, hiện tại ta không còn là Ma Vương, mà là Long Khí, một đoàn Long Khí có linh trí, ngươi có thể gọi ta là Long Vương, Ma Vương chỉ xem là thức ăn của ta mà thôi.

Ma Vương nói tới đây, bọn người Lâm Cường mồ hôi lạnh chảy đầy lưng, mặc dù bọn họ không biết Long Khí là gì, nhưng xem Ma Vương là thức ăn thì bọn họ cũng hiểu được tên trước mặt này rất mạnh.
“Long Khí sao?” Lâm Thanh Phong im lặng trầm tư, ánh mắt đảo một vòng, liếc nhìn qua Tiểu Ma Vương bên cạnh một cái rồi nói.

- Haha, coi bộ ta phải gọi ngươi là Tiểu Long rồi.

- Nhìn có vẻ hắn thức tỉnh truyền thừa nhiều hơn ngươi nha, Tiểu Long.

“Cút, chuyện này còn cần ngươi nhắc sao? Hình thể hắn lớn như vậy dĩ nhiên truyền thừa của hắn nhận được là nhiều hơn ta.” Tiểu Long hừ lạnh.

Lâm Thanh Phong tuy rằng trêu chọc Tiểu Long, nhưng cả hai chỉ dùng suy nghĩ mà nói chuyện thôi, người khác cũng không nghe được, Lâm Thanh Phong bất động thanh sắc chỉ tay về phía Tiểu Long rồi nói.

- Ngươi nhìn kĩ lại một chút, bên cạnh ta là cái gì?

Ngay từ đầu, Long Vương chỉ tập trung chú ý vào Lâm Thanh Phong cũng không quan sát xung quanh, nói đúng hơn là hắn khinh thường quan sát, chỉ là Lâm Thanh Phong có chút hiểu rõ bọn hắn nên hắn mới chú ý mà thôi.

Lúc này Long Vương mới nhìn theo hướng tay của Lâm Thanh Phong, ngay khi thấy được tiểu Long trôi nổi cạnh bên thì hắn liền cười lớn.

- Haha… tốt lắm, ngươi là Ma Vương trong cơ thể tên đã phong ấn chúng ta sao? Không ngờ ngươi cũng có thể chuyển hóa thành Long Khí, nhưng ngặt nỗi là yếu hơn ta một chút.

- Nhưng không sao cả, ngươi vẫn mạnh hơn khi còn là Ma Vương nhiều lắm, ta sẽ cho ngươi cơ hội cùng ta trở thành một thể, sau đó hai chúng ta sẽ cùng nhau giết hết bọn người kia.

Lâm Thanh Phong bĩu môi.

- Trở thành một thể sao? Như vậy ý thức của ngươi làm chủ hay ý thức của nó làm chủ đây?

Long Vương trầm mặc, một lúc sau hắn cười gằn.

- Tên con người ngu xuẩn, ngươi đừng nghĩ tới chuyện chia rẽ chúng ta, đương nhiên là ý thức của cả hai sẽ trở thành một.

“Ngươi nghĩ bọn ta tin không?” Lâm Thanh Phong đưa tay ngoáy tai, vẻ mặt không quan tâm lên tiếng hỏi lại.

Long Vương liền im lặng, lời nói của hắn dĩ nhiên là giả, bình thường đã mạnh hơn tiểu Long, làm sao hắn có thể chấp nhận cùng ý thức của tiểu Long dung hợp lại làm một đây? Hắn chỉ muốn dụ dỗ tiểu Long để hấp thu hết sức mạnh của tiểu Long, khiến tiểu Long trở thành một bộ phận của hắn mà thôi.

Long Vương im lặng một chút sau đó hắn càng cười vui vẻ hơn.

- Haha…tốt lắm tiểu tử, ta ngày càng cảm thấy ưa thích ngươi rồi, mau cho ta biết tên của ngươi là gì? Lúc sau ta sẽ cho ngươi chết toàn thây.

“Cảm ơn Long Vương đã ưa thích, tại hạ là Lâm Thanh Phong.” Lâm Thanh Phong khóe miệng nở nụ cười.

Ngay lúc này tiểu Long lại lên tiếng.

- Nói nhiều với hắn làm gì? Cùng nhau lên giết hắn đi, hắn khiến ta cảm thấy không thoải mái.

“Ta cũng nghĩ giống như tiểu Long, giọng điệu của tên này khiến ta ngứa tai.” Nguyên Anh cũng gật đầu nói.

Nghe được hai lời này, Lâm Thanh Phong đành im lặng, khiến mình không thoải mái liền giết? Bĩu môi một cái nhưng trong lòng Lâm Thanh Phong vẫn gật đầu đồng ý với cả hai, bởi vì hai bên thuộc hai lập trường khác nhau, trận chiến này sẽ không thể nào tránh khỏi, sau đó mỉm cười với Long Vương.

- Được rồi, phần chào hỏi đã xong, hiện tại phiền ngươi ngoan ngoãn trở thành một bộ phận của tiểu Long đi thôi.

….Hết Chương 234…

Chương 235: Giả Ma Tướng

“Cái gì?” Nghe được câu nói của Lâm Thanh Phong, Long Vương cùng đám Ma Tương cũng sửng sốt, nhưng bọn hắn còn chưa kịp có hành động gì thì thân ảnh của Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh cùng Nam Cung Mị Ảnh đã biến mất.

Cả ba dùng tốc độ nhanh không thể hình dung mà xuất hiện bên cạnh bọn chúng đồng thời ném tất cả số Ma Tướng vào phong ấn, chỉ để lại một mình Long Vương còn đứng lại.

Nam Cung Mị Ảnh cũng ngay lập tức trở về bên cạnh phong ấn rồi nói. 

- Mọi người mau giữ vững phong ấn.

Kể ra thì chậm, nhưng tất cả chỉ diễn ra chưa tới 3 giây đồng hồ mà thôi, trong khoảng thời gian ngắn ngủi này Long Vương cùng đám Ma Tướng cũng không kịp phản ứng thì nói gì tới đám người Lâm Cường?

Ma Tướng mặc dù đã thu lại toàn thân ma khí, nhưng bản thân bọn chúng là do số lượng lớn ma khí tạo thành, lại cộng thêm phong ấn lúc trước đã chịu ảnh hưởng nên khi mười chín tên Ma Tướng vừa vào đây thì phong ấn liền lung lay tùy thời đều có thể đổ vỡ.

“Mọi người nhanh lên một chút, đừng để bọn chúng thoát ra.” Nhìn cảnh này Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi đành phải lên tiếng nhắc nhở.

Lúc này bọn người Lâm Cường mới giật mình rồi nhanh chóng dùng pháp lực của mình để giữ vững phong ấn ngăn không cho bọn Ma Tướng thoát ra ngoài.

Mặc dù bọn người Lâm Cường hành động chậm một chút nhưng chỉ chậm vài giây mà thôi, trước đó Lâm Thanh Phong đã dặn bọn họ chuẩn bị sẵn sàng nên bọn họ đã vào vị trí từ sớm, khi bọn họ truyền pháp lực vào thì phong ấn liền toả sáng vững vàng.

Tuy vẫn còn vài tên Ma Tướng ngây người vì bọn chúng bị phong ấn quá nhanh, nhưng đa phần chúng cũng rất nhanh lấy lại bình tĩnh cố gắng tìm cách thoát ra ngoài.

Bọn chúng tìm nhiều cách để đánh phá phong ấn, nhưng không thể sử dụng ma khí, bởi vì ma khí vừa thoát khỏi cơ thể liền mất điều khiển trở thành một đoàn ma khí tầm thường trôi nổi bên cạnh.

Nhận ra bọn người Lâm Cường đều tập trung truyền pháp lực giữ vũng phong ấn nên nhiều tên liền muốn chạy ra ngoài, nhưng tất cả đều bị Nam Cung Mị Ảnh một tay tát bay trở về.

Tên mập khuôn mặt dại ra, một bên truyền pháp lực giữ vững phong ấn một bên ngơ ngác nuốt một ngụm nước bọt nhìn Nam Cung Mị Ảnh miệng lẩm bẩm.

- Không thể nào,… sức mạnh này…đơn giản là bật hack nha…

Tên mập ngơ ngác thì những người còn lại cũng đồng dạng không hơn, tất cả bọn họ ngoại trừ Lâm Cường còn tỉnh táo ra thì những người khác đều như đang nằm mơ.

Không phải Lâm Cường không cảm thấy rung động, nhưng lúc trước ông đã từng chứng kiến Lâm Thanh Phong đồng dạng một tay tát tiểu Long không có sức chống trả vì thế ông đã chết lặng.

“Mau tập trung giữ vững phong ấn, nên nhớ lúc này khoảng cách giữa chúng ta và đám Ma Tướng rất gần chỉ cần để chúng phá được phong ấn thì dù có Mị Ảnh ở đây thì nó cũng không thể nào bảo hộ tất cả.” Nhìn những người khác ngơ ngác không tập trung, Lâm Cường vẫn rất tỉnh táo ra lệnh khiến mọi người tập trung trở lại.

Nghe được lời nhắc nhở, những người khác toàn thân đều run lên một cái, sau đó bọn họ đều cắn chặt răng ra sức truyền pháp lực giữ vững phong ấn.

Một bên khác tiểu Long, Nguyên Anh cùng Lâm Thanh Phong cả ba đều thở một hơi nhẹ nhõm, thật ra ngay từ lúc Ngũ Phương Trấn Ma Trận bị phá thì bọn hắn liền lên kế hoạch tương tự như vầy, Lâm Thanh Phong tốn nhiều thời gian để nói nhảm với Long Vương mục đích chính là để dụ dỗ bọn chúng thu lại ma khí giúp những người khác có thể nhìn rõ xung quanh, đồng thời giúp bọn họ có thêm một chút thời gian để chuẩn bị vào vị trí mà thôi.

Thật may mắn là kế hoạch của bọn hắn thành công, Lâm Thanh Phong mỉm cười nói.

- Long Vương a, hiện tại ngươi có thể ngoan ngoãn chịu trói sao?

Long Vương trầm mặc, một lúc sau hắn lạnh lẽo hỏi.

- Ngươi tính kế ta?Lâm Thanh Phong tùy ý khoát tay.

- Cũng có thể nói như vậy, nhưng kế hoạch câu giờ của ta đơn giản như vậy mà cho tới bây giờ ngươi mới nhận ra thì chỉ có thể trách ngươi quá ngu ngốc mà thôi.

Long Vương mỉm cười.

- Haha, tốt lắm, không hổ danh là người khiến ta cảm thấy ưa thích.

- Từ trước đến nay chỉ có ngươi mới dám đứng trước mặt ta mắng ta ngu ngốc.

- Ngươi thành công chọc giận ta, ta quyết định không giết ngươi, nhưng sau đó ta sẽ biến ngươi trở thành một trong số bọn chúng rồi sai bảo ngươi đi giết chết người nhà của ngươi.

Nghe được câu này Lâm Thanh Phong gãi đầu lẩm bẩm.

- Làm sao ta cảm thấy câu nói này có chút quen thuộc đâu? Hình như lúc trước đã nghe được từ chỗ nào đó.

Nguyên Anh khoé miệng giật giật, ánh mắt liếc xéo qua tiểu Long rồi phì cười nói.

- Tiểu Long, hình như đám Long Khí các ngươi chỉ nghĩ ra mỗi một biện pháp để tra tấn người khác đúng không? Hoặc là các ngươi có thần giao cách cảm? Nếu không tại sao tên đó nghĩ được cái biện pháp giống hệt ngươi như vậy?

- Chỉ là không biết kết quả của hắn sẽ như thế nào đây.

“Cút.” Ma Vương mặt mo đỏ ửng, hắn thật hối hận vì lúc trước đã nói ra những lời kiêu ngạo như vậy, nhưng hắn cũng âm thầm cảm thấy may mắn cho bản thân mình, nói ra những lời cuồng vọng như vậy mà hiện tại bản thân vẫn còn sống sót nhảy nhót, nếu đổi lại là hắn thì tên nào dám đứng trước mặt hắn cuồng vọng như vậy thì hắn liền bóp chết.

“Haha, các ngươi chuẩn bị chết đi.” Giọng cười điên cuồng của Long Vương vang khắp nơi.Trong lúc Nguyên Anh cùng tiểu Long nói chuyện phiếm thì Long Vương đã bắt đầu ra tay, cả cơ thể từ từ từ xoay tròn đồng thời phát ra ánh sáng ngày càng chói mắt, nhìn cảnh này Lâm Thanh Phong sắc mặt ngưng trọng, toàn bộ cơ thể căng cứng chuẩn bị sẵn sàng chờ đợi Long Vương tấn công.

… 

“Đã hơn nửa giờ rồi, chúng ta phải chờ bao lâu nữa hắn mới xuất chiêu?” Lâm Thanh Phong có chút ngán ngẩm nhìn cảnh trước mặt, vòng ánh sáng màu bạc trước mặt đã xoay vòng hơn nửa giờ rồi nhưng vẫn không có chuyện gì xảy ra.

Nguyên Anh trôi nổi cạnh bên chỉ biết lắc đầu.

- Làm sao ta biết được? Ta nghĩ bây giờ chúng ta cứ thư giãn thôi, ngươi cứ tản ra tinh thần lực để quan sát nhất cử nhất động của hắn là được rồi.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi cũng theo lời Nguyên Anh tản ra tinh thần lực quan sát nhất cử nhất động của Long Vương, còn bản thân thì xùng Nguyên Anh đi về phía phong ấn.

Tiểu Long đã sớm bỏ đi tới bên cạnh phong ấn hấp thụ đám Ma Tướng bên trong, đúng như Lâm Thanh Phong suy nghĩ ban đầu, phong ấn không cách nào ngăn trở tiểu Long hành động, cộng thêm sự giúp đỡ của Nam Cung Mị Ảnh thì đã có bốn tên Ma Tướng bị tiểu Long hấp thụ, hấp thụ càng nhiều thì kích cỡ của tiểu Long càng lớn hơn đồng thời tốc độ hấp thụ cũng nhanh hơn, số còn lại thì chỉ biết ngồi một góc ôm nhau run rẩy như cầy sấy.

Bọn người Lâm Cường ngồi bên ngoài nhìn cảnh này đều cảm thấy cảnh trước mắt không phải là sự thật, ai cũng tự hỏi rằng đám đen đen yếu ớt ngồi run rẩy trong kia thật sự là Ma Tướng sao? Từ khi nào Ma Tướng lại trở nên yếu ớt như vậy?

Lâm Thanh Phong bước tới cạnh bên Lâm Cường rồi hỏi.

- Sao rồi cha?

Nghe được câu hỏi của hắn Lâm Cường thở ra một hơi.

- Hiện tại vẫn còn khá tốt, nhưng mọi chuyện lúc sau sẽ không dễ dàng, mặc dù bọn tao đã giúp giữ vững phong ấn, nhưng phong ấn cũng không chịu đựng được lâu nữa.

Lâm Thanh Phong cùng Nguyên Anh cả hai sắc mặt đều trở nên nghiêm trọng, từ lúc đầu có tổng cộng mười chín Ma Tướng, hiện tại đã bị tiểu Long hấp thu bốn tên còn lại mười lăm, số lượng tuy không nhiều, nhưng một khi để bọn chúng chạy thoát thì thật sự khó tìm.

Nghĩ nghĩ một chút Lâm Thanh Phong hướng về Nguyên Anh nói.

- Ngươi vào đó trợ giúp tiểu Long thôi, nhưng mỗi lần chỉ cần giết 1-2 tên là được, nếu số lượng nhiều hơn thì ta sẽ không có cách nào để canh chừng Long Vương.

Nguyên Anh bĩu môi một cái, nhưng rồi cũng theo lời Lâm Thanh Phong tiến vào phong ấn để trợ giúp tiểu Long, mặc dù tính tình của nó giống như Lâm Thanh Phong đều có chút tùy hứng, nhưng nó cũng biết được chuyện gì cần phải làm.

Nguyên Anh tốc độ cũng rất nhanh, sau khi tiến vào phong ấn, chỉ trong nháy mắt nó liền tiện tay bóp chết hai tên Ma Tướng rồi dẫn số ma khí của chúng cùng nhau tiến vào cơ thể Lâm Thanh Phong, sau đó liền ngồi xuống âm thầm vận chuyển Luyện Khí Quyết tầng thứ 2.

Không phải Nguyên Anh không muốn vận chuyển tầng cao hơn, nhưng lúc trước bọn hắn đã thử để Nguyên Anh giúp tiểu Long vận chuyển tầng thứ 3, nhưng vì lý do nào đó mà khi đó Luyện Khí Quyết không thể hấp thụ ma khí, chỉ khi Nguyên Anh vận chuyển tầng thứ 2 thì mới có thể hấp thụ được.

Ngay cả tiểu Long cũng từng tự mình thử vận chuyển Luyện Khí Quyết tầng 3 nhưng kết quả cũng tương tự như Nguyên Anh, không còn cách nào khác Lâm Thanh Phong chỉ có thể nghĩ được nguyên nhân là do hiện tại tiểu Long quá yếu, tu vi của hắn vẫn chưa thể nào vận chuyển tầng thứ 3 mà thôi.

….Hết Chương 235….

Chương 236: Nguồn gốc của Yêu Ma

Lại qua thêm hai giờ đồng hồ, dưới sự giúp đỡ của Nguyên Anh, tiểu Long cuối cùng đã hấp thu hết số lượng Ma Tướng còn lại trong phong ấn, đồng thời số ma khí bên ngoài cũng bị hấp thu sạch sẽ, kể từ thời điểm này, trên thế giới sẽ không còn Ma Tướng hoặc Ma Vương nữa, chỉ còn lại những tên Ma Binh rải rác mà thôi.

Những tên Ma Binh này về sau bọn người Lâm Cường sẽ từ từ giải quyết triệt để, có thể nói rằng, đám yêu ma đã chính thức toàn diệt.

“Cuối cùng cũng kết thúc.” Lâm Cường có chút thổn thức, kể từ khi trở thành Hùng Vương, dù ông nằm mơ cũng không dám nghĩ rằng đám yêu ma sẽ chính thức toàn diệt ở đời của mình đâu.

“Chưa đâu cha, vẫn còn một tên chúng ta cần phải giải quyết trước khi về đây” Lâm Thanh Phong tỉnh táo lên tiếng nhắc nhở, kéo Lâm Cường ra khỏi mộng tưởng.

Nói rồi Lâm Thanh Phong lại nhìn về hướng Long Vương.

- Ngươi có thể ngừng diễn, bọn hắn đã bị hấp thụ hết rồi.

Nghe được lời này của Lâm Thanh Phong, bọn người Lâm Cường sắc mặt cũng ngưng trọng trở lại nhìn chằm chằm về phía Long Vương không ai dám buông lỏng.

“Haha, không uổng là người khiến ta cảm thấy ưa thích, liền biết phối hợp với ta để diễn trò như vậy.” Giọng nói ôn hoà của Long Vương cất lên, không như trước đó khiến người nghe cảm thấy gai người, nếu không phải tận mắt chứng kiến thì không ai có thể nghĩ được đây là cùng một người nói.

Lâm Thanh Phong cũng không coi đây là lời khen ngợi, hắn bĩu môi.

- Rất đơn giản mà, chỉ cần không phải người ngu thì liền nhận ra được điểm này, ngươi thử nghĩ xem có tên nào dám đứng yên một chỗ hơn hai giờ đồng hồ? Đó căn bản là muốn chết.

- Ngươi không thấy tiểu Long sao? Hắn chỉ chờ ngươi hơn hai phút thì liền chạy đi hấp thụ đám Ma Tướng kia rồi, ta cùng Nguyên Anh lưu lại giám sát ngươi chỉ để phòng hờ mà thôi.

- Hiện tại ngươi có thể nói ra mục đích của ngươi rồi.

“Haha, tốt thôi ta sẽ không dài dòng nữa, ta muốn đi cùng với các ngươi.” Long Vương giọng nói rất vui vẻ liền nói ra ý định của mình.

Nghe được lời này, bọn người Lâm Cường thần sắc đều chấn động, phải biết Long Vương là dạng tồn tại còn mạnh mẽ hơn Ma Vương, nhưng hiện tại Long Vương muốn thần phục Lâm Thanh Phong là ý vị như thế nào?

Điều này có nghĩ là bọn họ không cần tiếp tục lo lắng tới chuyện Long Vương sẽ gây phiền toái, mà bọn họ còn có thêm một tên đồng minh cực kì mạnh mẽ, mặc dù đám yêu ma đã bị giải quyết dứt điểm, nhưng ai biết về sau sẽ như thế nào? Hiện tại lại có thêm một đồng minh mạnh mẽ nhưng không bao giờ chết, cơ hội tốt như thế này ai muốn bỏ qua a?

Nghĩ được điểm này Lâm Cường vẻ mặt kích động nhìn qua Lâm Thanh Phong, chỉ thấy hắn bĩu môi.

- Tại sao bọn ta phải cho ngươi theo?

Bọn người Lâm Cường đồng loạt trợn mắt há mồm, tiết tấu này là sao? Đây là muốn từ chối Long Vương nha? Không sợ nói như vậy sẽ khiến hắn trở nên điên cuồng sao?

“Haha, ta liền biết ngươi sẽ không dễ dàng đồng ý, nếu ngươi giống như những tên kia mù quáng khao khát sức mạnh của ta thì ta sẽ phải suy nghĩ lại đây.” Không giống như đám người Lâm Cường suy nghĩ, Long Vương không tức giận mà ngược lại còn vui vẻ tán thưởng.

Nhưng câu nói của Long Vương lại khiến cho bọn người Lâm Cường cảm thấy xấu hổ, đúng thật là bọn họ khao khát sức mạnh của Long Vương tới mức mù quáng, thậm chí bọn họ còn không suy nghĩ tới việc Long Vương sau này sẽ phản bội.

Nghĩ tới đây thì tất cả mọi người đều hít vào một hơi khí lạnh, ngay cả Lâm Cường cũng trầm mặc lui về phía sau ra lệnh.

- Chuyện của chúng ta ở đây đã xong, chuyện kế tiếp chúng ta không có tư cách quản tới, mọi người hãy cùng ta trở về thôi. 

Giọng nói của Lâm Cường có chút thất lạc, không có chút nào giống mệnh lệnh, nhưng mọi người ở đằng sau ai cũng nghe theo, tuy có một chút không đành lòng nhưng bọn họ cũng tự hiểu được, chuyện tiếp theo bọn họ không có tư cách tham dự vào.

Lâm Thanh Phong cũng không ngăn cản bọn họ rời đi, hắn chỉ nhìn sang Nam Cung Mị Ảnh rồi mỉm cười nhẹ nhàng dặn dò.

- Lão bà, trước tiên nàng hãy về cùng cha mẹ, và hãy xem xét tình trạng của ông nội, sau đó đợi ta trở về.
“Thiếp biết rồi, chàng nhớ cẩn thận một chút.” Nam Cung Mị Ảnh cũng mỉm cười gật đầu đồng ý.

Nam Cung Mị Ảnh nói rồi thì cũng theo đoàn người Lâm Cường trở về, chỉ để lại Long Vương cùng Lâm Thanh Phong cả hai ở lại đây.

Nhìn bọn họ đã rời đi, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi hỏi.

- Mau nói đi, tại sao ngươi lại muốn đi theo ta?

“Bởi vì ngươi là tu sĩ.” Long Vương rất tùy ý nói một lý do.

Nhưng nghe được lý do này Lâm Thanh Phong liền giật mình, bởi vì ngoài Lâm Cường, Lâm Anh Hào cùng Trần Thị Hoa ba người ra thì hắn chưa từng nói hắn là tu sĩ với bất cứ ai, nhưng Long Vương lại biết được, vì thế hắn mới ngạc nhiên, nhưng dù vậy vẻ mặt hắn vẫn rất bình tĩnh không có gì thay đổi, tùy ý hỏi.

- Ta là tu sĩ thì thế nào?

Được sự xác nhận của Lâm Thanh Phong, Long Vương thở ra một hơi nhẹ nhõm nói.

- Không giấu gì ngươi, lúc còn là Ma Vương thì ta cũng giống như những tên Ma Tướng khi nãy, chỉ nghĩ tới việc làm sao để thôn tính cả thế giới này.

- Nhưng từ khi trở thành hình dạng này, trong đầu ta liền xuất hiện một ít trí nhớ, mặc dù không hoàn chỉnh nhưng đủ để khiến ta biết được một số chuyện, chỉ là ngươi có hứng thú muốn nghe hay không?

“Ồ, nói thử một chút.” Lâm Thanh Phong đương nhiên rất có hứng thú, hắn cũng đang rất tò mò về nguồn gốc truyền thừa mà tiểu Long nhận được đây.

Long Vương thở ra một hơi rồi bắt đầu nói.

- Ngươi biết nguyên do thế giới này lại tồn tại yêu ma sao?

- Tất cả là do tổ tiên của ngươi, Lạc Long Quân.

Lâm Thanh Phong trợn trắng mắt.- Tại sao lại có liên quan tới Lạc Long Quân?

Long Vương khinh thường hừ một tiếng.

- Thế giới này căn bản không có “Long” cái dạng như thần linh này tồn tại, vậy ngươi nghĩ tại sao ta nói ta là Long Khí? 

Lâm Thanh Phong lúc này mới cau mày suy nghĩ, nhưng rồi hắn đành lắc đầu.

Long Vương lạnh lẽo nói tiếp.

- Trước khi tên Lạc Long Quân đó tới đây, thì yêu ma cũng chưa từng xuất hiện.

- Sau khi hắn phát hiện được vùng đất này, hắn liền nghĩ tới chuyện dùng nơi này để đào tạo đời sau.

- Nhưng nơi đây không có thứ gọi là linh khí tồn tại, hắn không thể nào sinh ra một con rồng nhỏ rồi để nó sinh sống ở đây.

- Vì thế hắn liền nghĩ ra một ý tưởng, đó là hắn sẽ kết hợp với loài người, cùng nhau sinh con, khi đó đứa nhỏ được sinh ra sẽ mang trong mình dòng máu của hắn, đồng thời có thể tồn tại ở nơi này.

- Nhưng nơi này căn bản không có linh khí, nên dù cho đứa con có mang dòng máu của hắn thì cũng không thể nào trở thành “Rồng” được.

- Nên hắn đã nghĩ tới một biện pháp, đó là từ từ truyền Long Khí của chính hắn vào người đứa nhỏ, về sau đứa nhỏ sẽ có thể trở thành Rồng.

Lâm Thanh Phong trầm mặc rồi tiếp lời.

- Sau đó Lạc Long Quân liền tạo ra các ngươi để các ngươi giúp hắn đào tạo đời sau?

“Đúng vậy.” Nói tới đây giọng nói của Long Vương liền trở nên điên cuồng, hắn lạnh lẽo nói tiếp.

- Ngươi có biết hắn dùng cách nào không?

- Hắn dùng oán khí của các loài sinh vật, cộng thêm Long Khí của chính mình để tạo ra Ma Khí. 

- Sinh vật chỉ khi chết bất đắc kì tử, không hiểu lý do như thế nào mới có thể sinh ra oán khí, nhưng oán khí của bọn chúng rất nhạt, thậm chí một ngàn con chết một lúc cũng không thể nhìn thấy bằng mắt thường, chứ đừng nói tới chuyện có màu sắc đen như Ma Khí.

- Cứ cho là Ma Khí đen đặc là do có trộn lẫn Long Khí, nhưng số lượng sinh vật chết đi để hắn có đủ oán khí tạo thành một con Ma Binh cũng hơn một ngàn, chứ đừng nói tới Ma Tướng cùng Ma Vương.

- Chỉ bấy nhiêu thì ngươi có thể tưởng tượng được là số lượng sinh vật chết dưới tay hắn nhiều bao nhiêu sao? Căn bản là không thể nào đo đếm được.

- Loài người các ngươi luôn miệng nói rằng “Tất cả các sinh vật đều bình đẳng” nhưng khi đó yêu ma bọn ta sẽ như thế nào? Bọn ta cũng muốn sống yên ổn, nhưng bọn ta làm sao chống lại mệnh lệnh của đám Long Khí có sẵn trong người đây? Còn chưa nói tới chuyện, bọn ta căn bản không phải sinh vật sống, bọn ta chỉ là một thứ được tạo ra để giúp tên Lạc Long Quân đó huấn luyện đời sau mà thôi.

Lâm Thanh Phong chỉ đành lắc đầu thở dài, “Nhỏ yếu là nguyên tội” những chữ này hắn vẫn nhớ rất rõ, kể từ khi hắn bắt đầu trở thành tu sĩ, vì thế hắn không thể nào đổ lỗi cho Lạc Long Quân, đồng thời cũng không thể nào đứng về phía những sinh vật đã bị Lạc Long Quân giết hại, thở ra một hơi, hắn lại hỏi.

- Như vậy, ngươi muốn đi cùng bọn ta để trả thù Lạc Long Quân sao?

….Hết Chương 236….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau