HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 226 - Chương 230

Chương 227: Phong ấn bị phá vỡ

Lâm Thanh Phong im lặng nhìn chằm chằm vào Ma Vương, đã qua vài giờ kể từ khi Lâm Thanh Phong xử lý triệt để đám ma khí trong cơ thể Lâm Cường rồi, Lâm Cường cũng tỉnh lại đi quan sát phong ấn, đương nhiên Nguyên Anh cũng theo sau bảo vệ ông, nhưng Ma Vương vẫn không có động tĩnh gì khác. 

Ma Vương quá yên tĩnh khiến cho Lâm Thanh Phong nổi lên nghi ngờ, hắn suy nghĩ nát óc cũng không biết Ma Vương đang đánh chủ ý gì, nhưng chỉ đúng một lần duy nhất tinh thần lực của hắn phát hiện Ma Vương nhìn về phía cửa động mà thôi. 

“Khoan đã, cửa động sao?” Nghĩ được điểm này, Lâm Thanh Phong liền trầm mặc sắc mặt đen như đáy nồi, bên kia Ma Vương khóe miệng cong lên nở nụ cười khinh thường. 

- Chậc, đã đoán ra rồi sao? Lâu như vậy mới nghĩ tới, ta có hơi thất vọng với Hùng Vương đời sau nha. 

Sắc mặt Lâm Thanh Phong âm trầm như nước, hắn cũng không quan tâm tới lời trêu chọc của Ma Vương đứng dậy hướng về phía Lâm Cường cùng Nguyên Anh rồi nói. 

- Cha à, không tốt rồi, phong ấn bên ngoài sắp bị vỡ, chúng ta mau trở về. 

Lâm Cường đang ngồi xem xét phong ấn bên trong, nghe được lời này thì ông cũng giật mình, nhưng ông cũng hành động rất nhanh chạy tới cạnh bên Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh cũng trở lại dung nhập vào cơ thể hắn. 

Thấy hai người bỏ mặc mình, Ma Vương cười điên loạn. 

- Haha, các ngươi không tiếp tục ở đây canh chừng ta sao? 

Lâm Thanh Phong cắn răng hừ một tiếng rồi cũng không tiếp tục để ý tới Ma Vương, tinh thần lực mở ra dẫn theo Lâm Cường trở về cửa động. 

Tinh thần lực của Lâm Thanh Phong mạnh mẽ bao phủ cả hang động, ngay cả cửa động đều nằm trong phạm vi bao phủ, chỉ thấy số lượng Ma Binh ở cửa động rất nhiều, và đang điền cuồng phá phong ấn, ánh sáng từ phong ấn đã ảm đạm không chịu nổi, tùy thời có thể tắt đi. 

Lâm Thanh Phong cau mày, hừ một tiếng rồi quyết định xông ra ngoài, hiện tại có phong ấn cũng vô ích, có nó cũng không chống đỡ được bao nhiêu thời gian. 

Nam Cung Mị Ảnh ngồi im lặng nhắm chặt hai mắt, tinh thần lực của nàng cố gắng xuyên qua phong ấn để nhìn thấy tình cảnh bên trong. 

Ngay khi tinh thần lực cảm giác được Lâm Thanh Phong mang theo Lâm Cường chạy như điên tới phong ấn, Nam Cung Mị Ảnh cau mày nói. 

- Mẫu thân, hãy bảo mọi người chuẩn bị, phu quân cùng phụ thân sẽ ra ngay. 

Nam Cung Mị Ảnh cảm giác được Lâm Thanh Phong, đồng thời Lâm Thanh Phong cũng cảm nhận được nàng, Nguyên Anh ngay lập tức truyền âm. 

- Lão bà, nhắc nhở mọi người tránh xa cửa động một chút, ta sẽ sử dụng RasenShuriken để mở đường. 

Nghe được lời này, Nam Cung Mị Ảnh ngạc nhiên tròn mắt, nội tâm nàng vui vẻ như nở hoa, nhưng nàng cũng hiểu được hiện tại không phải lúc xoắn xúyt chuyện này, nàng ngay lập tức lên tiếng. 

- Mọi người mau lùi về phía sau, càng xa càng tốt. 

Những người bên ngoài đều trợn mắt, ngay cả Trần Thị Hoa cũng không hiểu tại sao Nam Cung Mị Ảnh lại nói như vậy, thấy bọn họ đều không ai theo kịp lời nói của mình, Nam Cung Mị Ảnh thầm than một tiếng rồi dùng một lượng lớn linh lực nhu hoà trong cơ thể đưa tất cả ra ngoài. 

Uy lực RasenShuriken của Lâm Thanh Phong không phải đùa giỡn, những người này đứng gần cửa động như vậy nhất định sẽ bị ảnh hưởng. 

Những người khác chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, bọn họ liền cảm nhận được một luồng gió lớn cuốn thân thể bay về phía sau, nhưng luồng gió lớn này không hề làm hại họ, không những vậy, nó còn giúp bọn họ tiếp đất an toàn. 

Nhìn mọi người đã an toàn tiếp đất, Nam Cung Mị Ảnh lúc này mới truyền âm cho Lâm Thanh Phong. 

- Xong rồi phu quân. 

Ngay khi nàng vừa dứt lời, Lâm Thanh Phong cùng Lâm Cường liền xông ra khỏi phong ấn, và xuất hiện cạnh bên nàng, theo bọn họ xuất hiện, phong ấn cũng vỡ vụn, vô số Ma Binh theo đó thoát ra ngoài. 
Lâm Thanh Phong cũng không nói gì, chỉ để Lâm Cường đứng sau lưng Nam Cung Mị Ảnh, hắn hành động thật nhanh, hai tay nâng lên và lòng bàn tay xuất hiện hai viên RasenShuriken đen kịt, mang theo tiếng gió rít chói tai làm người nghe lạnh sống lưng. 

Nam Cung Mị Ảnh trợn tròn mắt, nàng dĩ nhiên nhận ra Lâm Thanh Phong đang sử dụng ma khí thi triển RasenShuriken, nhưng nàng chỉ ngạc nhiên một chút mà thôi, nàng rất nhanh chóng đưa Lâm Cường bay về phía sau tụ họp với những người còn lại. 

Lâm Thanh Phong hai tay nâng lên hai viên RasenShuriken đen kịt, hít vào một hơi rồi ném bọn chúng về phía cửa hang nơi đó lượng lớn Ma Binh đang bất chấp tất cả xông ra ngoài, sau khi ném hai viên RasenShuriken đi Lâm Thanh Phong cũng không tiếp tục chần chờ, liền nhanh chóng lui về sau thật xa. 

Hai viên RasenShuriken rời tay Lâm Thanh Phong, cả hai đều dùng tốc độ nhanh nhất bay về cửa hang động, đồng thời hai viên RasenShuriken kết hợp với nhau khiến uy lực của bọn chúng càng lớn hơn. 

Cả hai bay tới trước cửa hang rồi đồng thời va chạm với nhau tạo ra một vụ nổ cực lớn đường kính hàng trăm mét. 

Vụ nổ liền khiến đám người Trần Thị Hoa giật mình, đồng thời chảy mồ hôi lạnh đầy đầu, lúc này bọn họ mới hiểu vì sao Nam Cung Mị Ảnh lại để bọn họ tránh xa khu vực phong ấn, nếu bọn họ vẫn đứng gần đó thì chỉ sợ tất cả đều lành ít dữ nhiều. 

Mấy ngàn Ma Binh ngay lập tức bị vụ nổ bao trùm, bọn chúng còn chưa kịp thoát ra thì đều biến mất không còn tăm hơi, chỉ còn lại những đoàn ma khí dung nhập vào cơ thể Lâm Thanh Phong. 

Lùi về bên cạnh Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong liền quỵ gối hai tay ôm đầu, hai mắt hắn đỏ ngầu, mặc dù đã có Nguyên Anh khống chế ma khí, nhưng số lượng Ma Binh lúc nãy chết dưới tay hắn nhiều lắm, trong nhất thời Nguyên Anh không thể khống chế hết được. 

Tình trạng của hắn lúc này là do ma khí quấy nhiễu suy nghĩ, chúng muốn hắn ra tay giết sạch những người xung quanh nhưng đã bị hắn ngăn lại. 

Những người xung quanh vẫn còn khiếp sợ, chỉ có Nam Cung Mị Ảnh lo lắng chạy đến đỡ lấy hắn. 

- Phu quân, chàng cảm thấy như thế nào? 

Lâm Thanh Phong lắc đầu cố gắng nặn ra nụ cười. 

- Không sao cả, chỉ là lượng ma khí nhập thể quá nhiều, nhất thời không khống chế được, qua một lúc là sẽ không sao. 

Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng lúc này Lâm Cường lên tiếng. 

- Không sao là tốt, nhưng mày sử dụng pháp thuật mạnh như vậy liệu có ảnh hưởng tới phong ấn bên trong hay không? Lâm Thanh Phong gật đầu. 

- Ảnh hưởng đương nhiên sẽ có, nhưng con đã tính toán kỹ lưỡng, phong ấn chỉ chịu ảnh hưởng một chút thôi. 

- Nhưng cái con lo lắng là ông nội sẽ nhân cơ hội này để phá hủy phong ấn, mọi người hãy nhanh chóng cản ông nội lại. 

Lâm Cường sắc mặt ngưng trọng gật đầu, ông cũng không tiếp tục chần chờ mà ngay lập tức dẫn người tiến về phía hang động. 

Hiện tại hang động không còn được gọi là hang động nữa rồi, đã bị Lâm Thanh Phong đào thành một cái hố rộng đường kính hàng trăm mét, cộng thêm phần hang động bên trong lộ ra bẻn ngoài tạo thành một cái hố sâu, số lượng Ma Binh bên trong đã giảm đi một cách đáng kể. 

Bên trong hố sâu hai phong ấn vẫn tồn tại, nhưng cả hai đều đã rách nát không chịu nổi, bề mặt đều xuất hiện vết nứt, quang mang ảm đạm, chỉ cần nhìn sơ qua là biết cả hai không chịu đựng được bao lâu. 

Lâm Thanh Phong trầm mặc sắc mặt có chút khó nhìn, mặc dù hắn đã biết rằng hai phong ấn sẽ chịu ảnh hưởng nhưng không ngờ phong ấn lại bị tàn phá nhiều như vậy. 

“Lão bà, ngươi hãy qua bên đó trợ giúp cha đối phó Ma Vương, ta không có chuyện gì” Trầm ngâm một chút, Lâm Thanh Phong nói. 

Nam Cung Mị Ảnh cũng biết lúc này không phải là thời điểm ủy mị, nàng gật đầu. 

- Tốt, thiếp sẽ đi, chàng nhớ phải cẩn thận một chút. 

Lâm Thanh Phong gật đầu. 

- Nếu có thể thì ngươi cũng đừng đả thương Ma Vương, hãy ép Ma Vương vào phong ấn, Ma Vương là ông nội, đừng để ông bị thương quá nặng, ta có cách để cứu ông. 

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười gật đầu. 

- Tốt, thiếp đã hiểu, phu quân cứ ở đây, những chuyện còn lại cứ giao cho thiếp là được. 

Nam Cung Mị Ảnh nói xong liền xoay người rời đi. 

Vừa nãy Nam Cung Mị Ảnh đưa bọn người Trần Thị Hoa tới một khoảng cách không xa hang động lúc đầu, hiện tại bọn họ đã chạy về và đang cùng nhau đối phó đám Ma Binh. 

Nam Cung Mị Ảnh đột nhiên xuất hiện đứng bên cạnh Lâm Cường, nở nụ cười nhàn nhạt nhìn ông rồi hỏi. 

- Phụ thân, con phải làm sao để phong ấn gia gia lại đây? 

Nam Cung Mị Ảnh như quỷ mị xuất hiện liền khiến Lâm Cường giật mình, ông một tay xoa ngực cười khổ nói. 

- Con cũng đừng học theo thằng bất hiếu kia, mỗi lần xuất hiện đều khiến cha tức chết. 

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười gật đầu. 

- Được thôi phụ thân, con đã biết. 

….hết chương 227….

Chương 228: Ta có cái muốn thử

Nam Cung Mị Ảnh xuất hiện giữa hố sâu, nàng cau mày quan sát xung quanh.

Mặc dù phong ấn bên ngoài đã bị phá vỡ, nhưng ma khí xung quanh đây vẫn còn rất dầy đặc, ánh sáng từ mặt trời vẫn không thể chiếu rọi tới nơi này, nơi đây chỉ có hai nguồn ánh sáng nhu hòa tỏa ra từ phong ấn chiếu rọi.

“Ồ, lần này lại cử tới một vị thiếu nữ sao? Bọn người các ngươi rốt cục đang muốn làm cái gì?” Giọng nói khàn khàn của Ma Vương vang lên thu hút sự chú ý của Nam Cung Mị Ảnh.

Xoay người lại, chỉ thấy Ma Vương đang đứng khoanh tay bên cạnh Ngũ Phương Trấn Ma Trận, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào nàng.

Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười nhạt.

- Không làm gì cả, chỉ là muốn ngươi ngoan ngoãn ngồi trong phong ấn mà thôi.

Nghe được câu trả lời của nàng, Ma Vương có chút ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức hắn liền lắc đầu cười.

- Haha, các ngươi đang coi thường ta sao?

- Tốt, ta không quan tâm các ngươi suy nghĩ như thế nào, nhưng ngươi đã dám tới đây, cũng có nghĩa là ngươi rất can đảm, ngươi có tư cách để ta nhớ tên, mau nói cho ta biết tên của ngươi là gì?

Đối với lời câu này của Ma Vương, Nam Cung Mị Ảnh chỉ lắc đầu không trả lời, nàng vẫn mang theo một nụ cười nhàn nhạt nói.

- Thời gian của ta không có nhiều lắm, hiện tại phiền ngươi ngoan ngoãn trở lại phong ấn, đừng để ta mạnh tay, ta sẽ không nhân từ như phu quân.

Nụ cười của Ma Vương cứng lại trên gương mặt, hắn âm trầm nói.

- Vừa nãy tên tiểu tử kia đã khiến ta không có chỗ phát tiết, hiện tại ngươi lại dám ăn nói như vậy với ta? Coi Ma Vương ta dễ khi dễ sao?

- Tốt lắm, hiện tại ta sẽ không giết ngươi, nhưng ta sẽ khiến ngươi trở thành một trong số chúng ta, sau đó…

Ma Vương còn chưa nói hết câu, thân ảnh của Nam Cung Mị Ảnh đã biến mất, sau đó nàng liền xuất hiện bên cạnh hắn, một bàn tay vung ra tát thẳng vào mặt Ma Vương, lực tát quá mạnh khiến hàm răng nhọn hoắt cũng phải rớt đi vài cái.

Nam Cung Mị Ảnh biết được Ma Vương trước mặt là Lâm Anh Hào, Lâm Thanh Phong đã nói rằng hắn có cách để cứu ông, nên nàng đã nương tay, nếu nàng không nương tay, đừng nói Ma Vương chỉ rớt vài cái răng, mà ngay cả mạng nhỏ cũng mất.

Đầu óc Ma Vương trống rỗng, hắn chỉ cảm thấy, cả thân thể mất tự chủ bay lên không trung, trời đất đảo loạn vài vòng, sau khi lấy lại bình tĩnh thì hắn lại nằm giữa phong ấn hình cái nồi úp ngược lúc trước, cả người đau nhức không thể cử động đau nhất là ở một bên mặt.

Ma Vương trợn mắt nhìn về phía Nam Cung Mị Ảnh, chỉ thấy nàng đang đứng tại chỗ, nhẹ nhàng lấy ra một cái khăn nhỏ dùng nó để lau bàn tay sau đó lạnh nhạt nói.

- Hiện tại có thể ngoan ngoãn ở yên trong đó được chứ?

Ma Vương sắc mặt âm trầm tới đáng sợ, hắn thầm suy tính cái tát lúc nãy của Nam Cung Mị Ảnh rất tùy ý, như vậy thực lực của nàng cũng không kém Lâm Thanh Phong là mấy, thậm chí còn có thể mạnh hơn, hắn tự biết rằng chính mình không thể làm gì được nàng, hừ một cái hắn lại hỏi.

- Tại sao ngươi có thể mạnh mẽ như vậy?

Với câu hỏi của Ma Vương, Nam Cung Mị Ảnh chỉ mỉm cười lắc đầu, nàng không có nghĩ vụ phải trả lời hắn.

Nam Cung Mị Ảnh im lặng, Ma Vương cũng không còn cách nào khác, hai mắt hắn liếc nhìn về phía Ngũ Phương Trấn Ma Trận trong lòng âm thầm cười lạnh.

- Để ta xem, chỉ vài giờ nữa sau khi cái phong ấn kia bị phá thì các ngươi sẽ xử lý như thế nào?

Tiểu động tác của Ma Vương làm sao thoát khỏi ánh mắt của Nam Cung Mị Ảnh, nàng cũng thầm đoán được rằng hắn đang đánh chủ ý gì, nhưng hiện tại chính nàng cũng không có cách nào khác ngoài cách chờ đợi Lâm Thanh Phong có thể khống chế hoàn toàn lượng ma khí lúc trước đã nhập thể.

Trận chiến bên ngoài vẫn tiếp tục, nhưng thế cục đang dần nghiêng về phía bọn yêu ma, còn bọn người Lâm Cường liên tiếp lui về phía sau, không còn cách nào khác, mặc dù Lâm Thanh Phong đã tiêu diệt mấy ngàn con, nhưng số ma khí tràn ra quá nhiều, số ma khí đó đã khiến đủ loại côn trùng trong núi trực tiếp trở thành yêu ma, số lượng côn trùng trong núi nhiều cỡ nào không ai biết được, nhưng chắc chắn 100 người bọn Lâm Cường không thể nào giết hết được.Ngồi một chỗ không biết qua bao lâu, Lâm Thanh Phong rốt cục mở hai mắt thở ra một hơi lắc đầu lầm bẩm.

- Mới giết một lần mấy ngàn con thì đã khống chế khó khăn như vậy, không biết khi giết hết thì sẽ như thế nào nữa.

Lúc này, Nguyên Anh của hắn liền thoát ly khỏi cơ thể, đứng khoanh tay phiêu phù trước mặt hắn, bĩu môi nói.

- Còn như thế nào? Trực tiếp trở thành Ma Vương chứ sao?

Nguyên Anh phải trực tiếp khống chế số lượng ma khí, ma khí từ mấy ngàn con ma binh đã khiến nó mệt mỏi rất nhiều, mặc dù ngữ khí của Nguyên Anh rất tùy ý, nhưng nó nói rất đúng tình cảnh hiện tại của Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong gật đầu thở ra một hơi, sau đó tinh thần lực lại nhìn về khối khí màu đen hình tròn đang xoay vòng tại đan điền, đây là tất cả ma khí đã nhập thể Lâm Thanh Phong được Nguyên Anh khống chế lại.

Lâm Thanh Phong trầm ngâm sờ cằm một chút, sau đó hai mắt hắn phát sáng, ngay lúc này Nguyên Anh lại tiếp lời.

- Ta nghĩ rằng biện pháp của ngươi có thể sử dụng được, nhưng biện pháp này rất nguy hiểm, một khi chúng ta thất bại là cả thế giới này sẽ chơi xong.

Bởi vì dùng chung suy nghĩ, nên một khi Lâm Thanh Phong suy nghĩ thì Nguyên Anh liền biết được hắn đang nghĩ cái gì, nhận được câu trả lời của Nguyên Anh Lâm Thanh Phong mỉm cười.

- Cũng còn cách nào khác hay hơn đâu, đúng không?

Nguyên Anh mỉm cười gật đầu, sau đó nó lại nói.

- Tốt, như vậy ngươi hãy gom góp cho ta một số lượng cực lớn ma khí, hoặc hãy tìm cho ta một đám ma khí có ý thức, chuyện còn lại tự ta sẽ ra tay.

Lâm Thanh Phong sờ cằm suy nghĩ.

- Số lượng ma khí cực lớn sao? Mặc dù có thể giết Ma Binh để lấy, nhưng tốc độ có vẻ hơi chậm, nhưng bàn về ma khí có ý thức…

Nghĩ tới đây, Lâm Thanh Phong lại nhìn về phía hố sâu, sau đó hắn nở nụ cười.…

Ma Vương Lâm Anh Hào có chút chán ngán ngồi trong phong ấn, Nam Cung Mị Ảnh thì đứng một bên nhìn chằm chằm vào hắn, hắn cười khổ không thôi.

- Này, ngươi có thể nhìn sang chỗ khác được hay không? 

- Hay ngươi có thể giống như tên tiểu tử lúc trước, nhắm hai mắt nhưng vẫn có thể chú ý tới động tĩnh của ta có được hay không? Bị ngươi nhìn chằm chằm như vậy suốt một giờ đồng hồ, dù là ta cũng có chút không chịu nổi nha.

Nam Cung Mị Ảnh suy nghĩ một chút rồi gật đầu, tản ra tinh thần lực tập trung chú ý hành động của Ma Vương rồi khoanh chân ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần.

Lúc này Ma Vương mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, bị nhìn chằm chằm suốt một giờ đồng hồ hắn thật không chịu nổi.

Lúc này, thân ảnh của Lâm Thanh Phong xuất hiện, nhìn tình cảnh xung quanh cùng hàm răng bị gãy mất vài cái của Ma Vương, hắn liền đoán được đại khái, nghĩ tới cảnh tượng lúc sau Lâm Anh Hào nở nụ cười liền thấy thiếu vài cái răng, hắn chỉ biết gãi đầu cười khổ.

Lâm Thanh Phong xuất hiện, Nam Cung Mị Ảnh cùng Ma Vương liền chú ý, tinh thần lực của Nam Cung Mị Ảnh đã sớm tản ra khắp nơi, nàng đương nhiên thấy được Lâm Thanh Phong tới, nàng chỉ nhẹ nhàng đứng dậy mỉm cười đi tới bên cạnh hắn.

Còn Ma Vương cũng không có gì bất ngờ, mặc dù hắn không biết Lâm Thanh Phong lúc nào tới, nhưng hắn vẫn tự hiểu tốc độ của Lâm Thanh Phong quá nhanh hắn không theo kịp là chuyện bình thường, không có gì đáng ngạc nhiên.

Nam Cung Mị Ảnh tới cạnh bên, Lâm Thanh Phong cười khổ nói.

- Lão bà, hắn dù gì cũng là ông nội a, ngươi làm ông nội gãy vài cái răng như vậy, lúc sau làm sao có thể ăn nói với ông đây?

Nam Cung Mị Ảnh tinh nghịch lè lưỡi làm mặt quỷ với hắn rồi trả lời.

- Làm sao ta biết được? Đó là chuyện của chàng, ai bảo chàng quên ta thời gian lâu như vậy? Dù là phật cũng phải sinh ra chút oán khí nha, gia gia chỉ gặp xui xẻo mà thôi.

Lâm Thanh Phong ngoại trừ cười khổ ra thì cũng không biết phải làm gì khác, đưa tay xoa đầu nàng rồi nói.

- Đây là lỗi của ta, về sau ta sẽ đền bù cho nàng nha.

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười gật đầu, sau đó nàng lại hỏi.

- Như vậy, tiếp theo chàng muốn làm gì?

Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu.

- Ta có chút chuyện muốn thử, nàng hãy hộ pháp giúp ta.

Nam Cung Mị Ảnh cau mày chăm chú nhìn Lâm Thanh Phong, hắn chưa từng nhờ nàng hộ pháp lần nào, nhưng lần này lại nhờ thì nàng cũng hiểu rằng hắn muốn thử làm một điều rất nguy hiểm, thở ra một hơi nàng gật đầu đồng ý.

Lúc này Lâm Thanh Phong lấy lại thần sắc nghiêm túc, hắn nhìn sang Ma Vương Lâm Anh Hào rồi nói.

- Ma Vương, ta biết ngươi hiện tại cảm thấy rất tức giận nhưng lại không có chỗ phát tiết, như vậy ta tìm cho ngươi một cỗ thân thể mới như thế nào?

….Hết Chương 228….

Chương 229: Ta rốt cục đã gây nên tội nghiệt gì?

“Ồ, ý ngươi là sao?” Ma Vương có chút ngạc nhiên hỏi lại.

Với câu hỏi của Ma Vương, Lâm Thanh Phong rất tùy ý trả lời.

- Như ta đã nói, thân thể hiện tại của ông nội ta quá yếu, khiến ngươi không thể chịu nổi hai người bọn ta, vì thế ta nghĩ rằng ngươi nên chiếm hữu một bộ thân thể khác mạnh mẽ hơn. 

- Và ta sẽ cho ngươi cơ hội chiếm hữu thân thể của ta. Ngươi nghĩ sao?

Ma Vương trợn trừng hai mắt nhìn chằm chằm Lâm Thanh Phong, trường hợp này cũng là lần đầu tiên hắn gặp phải, ngoại trừ những tên não bị nước vào ra thì người bình thường đâu có ai nguyện ý để Ma Vương chiếm hữu thân thể?

Suy nghĩ một lúc, Ma Vương lắc đầu cười.

- Haha, điều kiện này mê người, nhưng vô dụng thôi.

- Ta không ngu tới mức sẽ bị lừa một cách dễ dàng như vậy, ngươi chỉ muốn nhân cơ hội khi ta rời bỏ Lâm Anh Hào thì ra tay giết ta mà thôi.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi.

- Ngươi quá đa nghi rồi, điều ta nói là sự thật.

- Ngươi cũng thấy, hiện tại ngươi không thể làm gì ta, nhưng ngươi lại ở trong cơ thể ông nội khiến ta cũng có chút bó tay bó chân.

- Vì thế ta liền định ra kế hoạch này, ta chỉ muốn thử một mất một còn với ngươi mà thôi, nếu ngươi có thể chiếm hữu thân thể ta thì ta còn biết nói gì đây?

- Chẳng lẽ đường đường là một Ma Vương lại sợ không giành nổi quyền kiểm soát cơ thể của một tên tiểu tử sao?

Ma Vương trầm mặc suy nghĩ, tình cảnh của bọn hắn đang ở thế yếu, nếu hiện tại Ma Vương đời trước cùng số Ma Tướng kia thoát khỏi phong ấn thì cũng không thể là đối thủ của hai người trước mặt được, mà một khi bọn chúng bị dồn vào phong ấn hình cái nồi này thì tất cả sẽ chết hết.

Ngoài việc Ma Vương nắm được điểm yếu duy nhất của hai người bọn Lâm Thanh Phong là cơ thể của Lâm Anh Hào thì hắn cũng không còn con bài tẩy nào khác, vì thế cơ thể của Lâm Thanh Phong đối với Ma Vương đúng là một thứ rất cần thiết, vả lại hắn cũng không tin hắn không đủ sức kiểm soát cơ thể Lâm Thanh Phong.

Suy nghĩ một lúc Ma Vương nở nụ cười hung ác nói.

- Tốt, nhưng ngươi phải hứa với ta, trong lúc ta hoàn toàn thoát ly khỏi cơ thể Lâm Anh Hào, ngươi cùng người đàn bà của ngươi không được động tay động chân.

- Chỉ tới khi ta hoàn toàn nhập vào cơ thể của ngươi thì khi đó ta và ngươi sẽ tự giải quyết.

Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu.

- Đương nhiên, Lão bà của ta sẽ không có hành động gì khác, nàng chỉ ở đây hộ pháp giúp chúng ta không bị những tên sắp sửa thoát khỏi phong ấn làm phiền mà thôi.

Ma Vương trầm ngâm chăm chú nhìn Lâm Thanh Phong, cho tới khi xác nhận Lâm Thanh Phong không nói dối thì hắn mới gật đầu.

- Tốt, vậy hiện tại ta sẽ ra tay.

Ma Vương vừa dứt lời, thì ma khí từ cơ thể Lâm Anh Hào như bạo phát mà ra, toàn bộ đều dùng tốc độ nhanh nhất nhập vào cơ thể Lâm Thanh Phong.
Lâm Anh Hào mất đi lượng lớn ma khí, ông liền trở về bình thường, ngã gục xuống đất bất tỉnh, nhưng Nam Cung Mị Ảnh đã rất nhanh xuất hiện bên cạnh ông đỡ lấy ông, sau đó thân ảnh của cả hai liền biến mất.

Chỗ này tùy thời đều có thể trở thành chiến trường, Nam Cung Mị Ảnh không thể để Lâm Anh Hào nằm bất tỉnh ở đây được.

Sau khi Ma Vương nhập thể, Lâm Thanh Phong thần sắc cũng trở nên nghiêm trọng, hắn liền nhắm mắt ngồi xuống đất, tất cả tinh thần lực đều đổ dồn về bên trong cơ thể.

Tại đan điền bên trong cơ thể Lâm Thanh Phong, Ma Vương xuất hiện dưới dạng một đoàn ma khí màu đen đặc, hai mắt đỏ ngầu, hàm răng nhọn hoắt đang cười hung ác.

- Haha, tiểu tử, ta không biết ngươi đánh chủ ý gì, nhưng ta sẽ cho ngươi hối hận bởi vì dám để ta nhập thể.

Nguyên Anh đứng cạnh bên thở dài một hơi.

- Tên này nói nhiều quá, ta nghĩ chúng ta nên làm nhanh thôi, ta không chịu nổi hắn ồn ào như vậy.

Lúc này tinh thần lực của Lâm Thanh Phong cũng ngưng tụ thành một Lâm Thanh Phong nhỏ màu trắng, gật đầu với Nguyên Anh rồi nói.

- Trăm sự nhờ ngươi rồi.

Nguyên Anh gật đầu một cái rồi liền giơ bàn tay qua đầu, từ bàn tay xuất hiện một cái…chảo nhỏ màu vàng, cầm chắc cái chảo trong tay, Nguyên Anh mỉm cười gật đầu rồi liền xông thẳng tới Ma Vương, dùng toàn lực đập cái chảo về phía Ma Vương đang còn cười điên loạn.

Nhìn cái chảo trong tay Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong lấy tay che mặt, hắn thật không muốn nhìn nữa, sau khi lấy lại được một phần trí nhớ thì hắn liền biết được vũ khí của hắn chính là cái nồi, người ta thì cầm đao cầm kiếm ra trận muốn bao nhiêu suất khí thì có bấy nhiêu, còn hắn thì cầm cái nồi, muốn bao nhiêu mất mặt thì có bấy nhiêu, hiện tại tên Nguyên Anh này bắt đầu học xấu lại cầm chảo ra trận, Lâm Thanh Phong chỉ đành im lặng.

Nói tới thì chậm, nhưng Nguyên Anh cùng Lâm Thanh Phong giao tiếp bằng suy nghĩ, vì thế từ khi Ma Vương vừa vào tới nơi cho tới lúc Nguyên Anh lấy ra cái chảo thì thời gian vẫn chưa vượt quá 3 giây đồng hồ.

Trong khi Ma Vương còn chưa kịp lấy lại tinh thần, thì trước mặt hắn chỉ có một cái chảo màu vàng óng ánh đang dùng tốc độ không thể tin được tiến tới “tiếp xúc thân mật” với…khuôn mặt của hắn.

Ma Vương không kịp phản ứng liền bị đánh bay, gương mặt đau xót, la lớn thành tiếng.- A…a…a…

Nhưng chưa dừng lại ở đó thân ảnh của Nguyên Anh lại biến mất và xuất hiện trước mặt hắn, tay cầm chảo tiếp tục nện vào mặt, khiến hắn bay ngược lại, hắn cắn chặt hàm răng cố gắng lên tiếng.

- Chờ…

Nhưng chưa đợi Ma Vương nói hết câu thì Nguyên Anh tay cầm chảo lại xuất hiện trước mặt hắn, cứ thế một chảo nối tiếp một chảo, khiến hắn không thể nói ra một câu hoàn chỉnh.

Ma Vương trong lòng khổ không thể tả, hắn có chút hoài nghi nhân sinh, không phải đã nói đấu tay đôi công bằng sao? Không phải loài người mỗi lần đấu tay đôi đều phải cho đối phương chuẩn bị đầy đủ rồi mới bắt đầu sao? Hắn còn chưa chuẩn bị tinh thần thì liền bị đánh? Đây là kiểu công bằng gì?

Nhìn cảnh trước mắt, Lâm Thanh Phong lúc đầu còn có chút hưng phấn, nhưng về sau hắn cũng có chút ngán ngẩm, tinh thần lực ngồi xuống, đưa tay chống cằm ngáp vài hơi thật sâu.

Nhưng chỉ một lúc, Ma Vương nhanh chóng học được cách phòng ngự, ma khí từ cơ thể tập trung che phủ toàn bộ khuôn mặt để chống đỡ cái chảo của Nguyên Anh, nhưng cũng ngay lúc này Nguyên Anh liền đổi cách tấn công, nó di chuyển ra sau lưng Ma Vương rồi dùng chảo đánh vào gáy hắn.

Ma Vương trong lòng muốn chửi mẹ, cái kiểu tấn công vô lại này hắn thật không chịu nổi.

Người ta đã nói đánh người không đánh mặt, nhưng tên tiểu nhân màu vàng này cứ nhắm thẳng mặt mà đánh, hiện tại khuôn mặt đã phòng ngự tốt nó liền chuyển sang đánh sau gáy.

Ma Vương trong lòng kêu khổ không thôi, không phải hắn không muốn phòng ngự cả mặt lẫn sau gáy, nhưng lực công kích của Nguyên Anh quá mạnh, hắn chỉ có thể tập trung phòng ngự một nơi mà thôi, nếu như lúc này hắn lại phân ra lượng lớn ma khí để phòng ngự hai nơi thì lớp phòng ngự rất dễ dàng bị đánh vỡ.

- A…a...Ngươi thành công chọc giận ta…

Ma Vương rốt cục tức giận, ma khí trong cơ thể toàn bộ bạo phát mà ra, hắn muốn nhân cơ hội này khiến Nguyên Anh thất thần để tranh thủ một chút thời gian lấy lại bình tĩnh.

Nhưng sự thật vốn rất tàn khốc, Ma Khí trong cơ thể Ma Vương bạo phát ra ngoài sẽ có một khoảng thời gian ngắn không nằm trong tầm kiểm soát của Ma Vương, và đa phần lượng ma khí này đều bị Nguyên Anh “xe nhẹ đường quen” một tay khống chế lại, tay còn lại cầm chảo tiếp tục tìm khuôn mặt của Ma Vương để “tiếp xúc thân mật”.

Bất lực nhìn cái chảo tiếp tục “tiếp xúc thân mật” vào mặt mình, lúc này Ma Vương mới hiểu được câu “ dùng bánh bao thịt đánh chó, có đi mà không về”, lượng lớn ma khí tràn ra ngoài thậm chí còn không giúp hắn tranh thủ được một giây nào mà còn bị lấy đi một phần lớn khiến thực lực hắn đại giảm.

Lúc trước hắn toàn lực phòng ngự liền có thể đỡ được cái chảo của Nguyên Anh, hiện tại thực lực đại giảm phòng ngự cũng dễ dàng bị đánh nát, từ đầu tới cuối hắn chỉ là đơn phương bị đánh, thậm chí một góc áo của Nguyên Anh hắn cũng không thể chạm tới được.

“Ta rốt cục đã gây nên tội nghiệt gì để hiện tại phải chịu cảnh này?” Ma Vương thật sự khóc không ra nước mắt, lúc ban đầu còn rất tự tin nhưng hiện tại lòng tự tin của hắn đã bị phá vỡ triệt để, không còn lại chút gì.

Hơn nửa giờ sau, khi bị đánh tới không chịu nổi, rốt cục Ma Vương cũng cúi đầu nhận thua, hắn như muốn khóc lên.

- Dừng tay… ta thua… ta thua rồi… đừng đánh nữa.

- Có gì từ từ nói… ta van ngươi đừng đánh nữa.

Nghe được lời này, Lâm Thanh Phong chỉ biết lắc đầu thở dài, hắn đã biết ở một thời điểm nào đó Ma Vương sẽ nhận thua, dù là ai cũng không khác, nhưng đường đường là một Ma Vương lại bị cái chảo đánh sợ, tên Ma Vương này thật sự rất đáng thương.

….Hết Chương 229….

Chương 230: Ta phải làm sao?

Đối với người bình thường Ma Vương thật sự rất mạnh, nhưng đối với Lâm Thanh Phong so ra thì Ma Vương cũng không mạnh mẽ được bao nhiêu, cùng lắm thì Ma Vương chỉ mạnh ngang ngửa một tên Trúc Cơ kì mà thôi.

Nhưng bản thân Lâm Thanh Phong lại là một tên quá biến thái, ở Kim Đan Viên Mãn liền có thể so với Luyện Hư Kì Viên Mãn, hiện tại hắn lại là Nguyên Anh kì thì Ma Vương làm sao có thể đánh lại đây?

Suy cho cùng, khi đối mặt với Lâm Thanh Phong thì Ma Vương chỉ có hai con đường để lựa chọn, một là chấp nhận thất bại, hai là liều mình ôm Lâm Anh Hào tự bạo mà thôi, nhưng với sự dẫn dụ của Lâm Thanh Phong, Ma Vương đã tự mình chặt đi con đường tự bạo cùng Lâm Anh Hào, dẫn đến việc hắn thất bại là chuyện nằm trong dự tính.

Nguyên Anh dừng tay, lúc này Ma Vương mới có được một cơ hội thở dốc, khuôn mặt mặc dù bị đánh nhiều lần, nhưng cả người hắn toàn bộ đều là ma khí tạo thành nên nhìn không ra thay đổi gì, nhưng hai mắt tràn đầy tơ máu vẫn có thể khiến người khác nhận ra là hắn thật sự đang rất tức giận.

Ma Vương lúc này mới có thể xem xét xung quanh, đây là một vùng không gian đen kịt, chỉ có một viên cầu màu đen đang tỏa ra ma khí, tên tiểu nhân màu vàng lúc trước, và một tên tiểu nhân khác màu trắng, cả hai đều đồng dạng đều là bản thu nhỏ của Lâm Thanh Phong bên ngoài.

“Ngươi muốn gì?” Hướng về tên tiểu nhân màu trắng, Ma Vương nghiến răng nghiến lợi hỏi, mặc dù hắn rất tức giận, nhưng hắn vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra một điều, với thực lực của mình thì Lâm Thanh Phong rất dễ dàng giết chết hắn, nhưng hiện tại hắn còn sống tức là phải có nguyên do gì đó.

“Đã đoán được sao?” Lâm Thanh Phong gật đầu mỉm cười, đường đường là một Ma Vương, hắn nghi ngờ cũng không có gì lạ, nếu hắn không nghi ngờ thì Lâm Thanh Phong mới cảm thấy vô lý đây.

Ma Vương hừ lạnh.

- Bớt làm trò, hiện tại ta nằm trong sự khống chế của ngươi, có chuyện gì mau nói ra.

Lâm Thanh Phong bộ dáng rất tùy ý nói.

- Cũng không có chuyện gì, ta chỉ muốn ngươi hợp tác một chút mà thôi.

Ma Vương nhíu mày một cái, hai mắt nghi ngờ nhìn về Lâm Thanh Phong, chỉ thấy hắn mỉm cười lắc đầu.

- Đừng lo lắng, chuyện này đối với ta và ngươi đều có lợi.

Sự nghi ngờ trong mắt Ma Vương ngày càng nặng hơn, phải biết hắn đang ở thế yếu, làm gì có ai cho kẻ thù lựa chọn cơ hội đâu? Trừ khi đó là kẻ ngu mà thôi.

Nhưng tình hình hiện tại cũng không phải do Ma Vương nắm quyền chủ động, Lâm Thanh Phong tùy thời có thể giết hắn, hắn cũng biết rõ điều này nên trầm giọng hỏi.

- Ngươi muốn gì? Nói cho ta nghe thử một chút.

Ma Vương đồng ý nghe điều kiện, lúc này Lâm Thanh Phong mới mỉm cười gật đầu, sau đó đưa hai tay ra sau lưng, bộ dáng cao thâm mạt trắc nói.

- Ngươi thấy thế giới này như thế nào?

Ma Vương bất ngờ khi nghe được câu hỏi này, nhưng hắn vẫn rất tỉnh táo trả lời.

- Thế giới này căn bản không rộng lớn bao nhiêu, mặc dù hiện tại nó rất tươi đẹp, nhưng nếu không có đám người các ngươi gây cản trở thì chúng ta đã chiếm lấy nó từ lâu rồi.

“Sau đó thì thế nào?” Lâm Thanh Phong mỉm cười.

“Sau đó sao?...” Ma Vương cau mày, bởi hắn cũng không biết sau khi chiếm lấy thế giới này xong thì bọn hắn sẽ làm gì tiếp theo.

Lúc này Lâm Thanh Phong tiếp lời.

- Để ta nói luôn, sau khi các ngươi chiếm thế giới này thì các ngươi sẽ tiếp tục ở đây xưng vương xưng bá, với thọ mệnh dài đăng đẳng của các ngươi, các ngươi không thể nào già chết được, các ngươi chỉ có thể tiếp tục như thế cho tới khi cái thế giới này lụi tàn mà thôi, ngoài ra các ngươi chẳng thể làm gì khác được nữa. 

Ma Vương trầm mặc, bởi vì Lâm Thanh Phong nói điều này đúng như điều mà hắn đã nghĩ tới, cắn răng một cái hắn lại hỏi.

- Như vậy rốt cục ngươi muốn gì?

Lâm Thanh Phong mỉm cười.

- Ta có thể đưa ngươi tới một thế giới tốt hơn, rộng lớn hơn, có nhiều đối thủ mạnh mẽ hơn để ngươi có thể thoải mái đấu trí, đấu sức… làm toàn bộ những thứ mà ngươi muốn.- Ta nghĩ rằng như vậy so với việc ở lại đây xưng vương xưng bá tại cái thế giới nhỏ bé này thì vui vẻ hơn không biết bao nhiêu lần.

Ma Vương trầm mặc, sau khi nghe những lời này của Lâm Thanh Phong thì trong lòng hắn cũng nổi lên một chút hứng thú, nhưng hắn vẫn đầy đủ tỉnh táo để hỏi.

- Như vậy ngươi rốt cục muốn ta làm gì?

Chỉ tay về phía Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong dõng dạc nói.

- Giống như nó, trở thành Nguyên Anh của ta, khi đó ta sẽ mang ngươi đi tới một thế giới rộng lớn hơn.

“Mơ tưởng.” Ma Vương ngay lập tức từ chối, nói đùa cái gì? Như vậy chẳng phải ngay cả tự do của chính mình cũng mất sao? Khi đó còn nói gì tới chuyện đi tới thế giới rộng lớn?

Đối với việc Ma Vương từ chối lời đề nghị này, Lâm Thanh Phong đã có dự tính trước, hắn không bất ngờ mà chỉ mỉm cười nói.

- Ngươi đừng nghĩ nhiều như vậy, ta là đang cho ngươi lựa chọn mà thôi.

- Nếu ngươi nguyện ý trở thành một phần thực lực của ta thì ngươi có thể giống như Nguyên Anh của ta, tự có được ý thức của chính mình, ngươi vẫn có thể làm bất cứ thứ gì mình mong muốn, chỉ là đổi một dạng tồn tại khác mà thôi.

- Còn bằng không thì hiện tại chúng ta liền trực tiếp giết ngươi, sau đó sử dụng Ma Khí của ngươi để tạo ra một tồn tại đồng dạng giống như nó, chỉ hơi phiền phức một chỗ là không biết lúc đó Nguyên Anh mới sinh ra còn có ý thức hay không mà thôi.

- Ngươi đừng nghĩ rằng ta sợ hãi việc ma khí nhập thể, bởi vì Nguyên Anh của ta có thể trực tiếp khống chế ma khí, không tin ngươi nhìn thử xem.

Lâm Thanh Phong dứt lời, Nguyên Anh cũng cùng lúc lấy ra một đoàn ma khí sau đó tung hứng trên tay, rồi dùng dó để nặn thành đủ hình dáng khác nhau.

Ma Vương chỉ biết im lặng trầm mặc.

Nhìn cảnh này Lâm Thanh Phong mỉm cười một cái rồi nói.

- Hiện tại ta không có nhiều thời gian lắm, nhưng ta sẽ cho ngươi một giờ đồng hồ để suy nghĩ.

Nhưng Lâm Thanh Phong chỉ vừa dứt lời, thì Ma Vương liền cười nói.- Haha, tốt lắm, dám đánh chủ ý lên người ta, ngươi là người đầu tiên, thật sự khiến ta rất bội phục.

- Được, ta sẽ đồng ý với ngươi, nhưng ngươi phải hứa rằng, sau khi ta trở thành Nguyên Anh của ngươi thì ta vẫn giữ được ý thức.

Lâm Thanh Phong lắc đầu. 

- Chuyện ngươi giữ được ý thức, xin lỗi ta không dám hứa chắc.

“Ngươi lừa ta?” Ma Vương nổi giận, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Lâm Thanh Phong, chỉ thấy hắn lắc đầu trả lời.

- Ta chưa từng nói “chắc chắn” sẽ đưa ngươi đi, ta chỉ nói là ta “có thể” đưa ngươi đi mà thôi.

- Bởi vì đây cũng là lần đầu tiên ta làm như thế này, việc thất bại là điều khó tránh khỏi, ta chỉ đưa ngươi quyền đánh cược mà thôi.

“Tốt, đừng nói nhiều nữa, hiện tại ngươi muốn ta phải làm gì?” Ma Vương khoát tay hừ một tiếng.

“Haha, không hổ danh Ma Vương, một khi đã quyết định liền làm, ngay cả suy nghĩ cũng không cần.” Lâm Thanh Phong bật cười vỗ tay.

Ma Vương hừ lạnh một cái.

- Nhưng ta nói trước, nếu ta còn có thể giữ được ý thức, thì ngươi không thể bắt buộc ta tuân theo mệnh lệnh của ngươi.

Lâm Thanh Phong trong lòng vui vẻ mỉm cười gật đầu.

- Tốt, thỏa thuận như vậy.

- Trước tiên ta sẽ giải thích đơn giản một chút về hệ thống tu luyện của ta, ta tu luyện bằng một loại khí khác được gọi là Linh Khí để tạo thành Linh Lực, Nguyên Anh hiện tại là do ta tích tụ từng chút Linh Lực lại tạo thành.

- Hiện tại ma khí nhập vào cơ thể ta đã được ta chuyển hóa khống chế hoàn toàn, ta có thể gọi nó là Ma Lực.

- Hiện tại ngươi hãy buông bỏ khống chế, sau đó Nguyên Anh sẽ từ từ giúp một thân ma khí của ngươi trở thành Ma Lực trong cơ thể ta, sau khi Ma Lực đạt đến đầy đủ điều kiện trở thành Nguyên Anh thì lúc đó chúng ta sẽ hoàn thành.

- Bình thường ma khí đều không có ý thức, nhưng hiện tại ngươi vốn có ý thức, vì thế theo suy nghĩ của ta, một khi trở thành Nguyên Anh ngươi vẫn sẽ có ý thức.

Ma Vương suy nghĩ một chút tính khả thi của kế hoạch này rồi gật đầu.

- Tốt, làm đi.

Ma Vương dứt lời thì liền ngồi xuống nhắm hai mắt, toàn thân thả lỏng tùy ý để Lâm Thanh Phong muốn làm gì thì làm.

Nhìn Ma Vương ngoan ngoãn như vậy, Lâm Thanh Phong mỉm cười một cái rồi gật đầu với Nguyên Anh.

Nguyên Anh lắc đầu thở dài một cái rồi tiến tới bên cạnh Ma Vương ngồi xuống, đồng thời nhắm mắt lại, hai tay đặt lên đùi.

…Một lúc sau, Nguyên Anh ngẩng đầu lên nhìn Lâm Thanh Phong rồi ngơ ngác hỏi.

- Ta phải làm thế nào để hấp thụ ma khí để chuyển chúng thành Ma Lực đây?

….Hết Chương 230…

Chương 231: Ma Vương biến đổi

“Ngươi không biết?” Lâm Thanh Phong trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn về Nguyên Anh, chỉ thấy nó bĩu môi một cái rồi trả lời.

- Biện pháp là do ngươi nghĩ ra, ngươi không biết thì làm sao ta biết được?

Nhận được câu trả lời của Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong cứng họng không biết phải nói như thế nào cho phải, hắn chỉ đành gãi đầu hỏi.

- Vậy sao lúc trước ngươi có thể chuyển hoá ma khí thành Ma Lực đây? Tại sao hiện tại lại không thể? 

Nguyên Anh lắc đầu nói.

- Ta chỉ có thể làm như vậy đối với số ma khí lúc trước mà thôi, còn hiện tại với Ma Vương thì sẽ là một vấn đề khác.

“Vấn đề khác là sao?” Lâm Thanh Phong vẫn không thể hiểu được mà hỏi lại.

Nguyên Anh sờ cằm một chút rồi giải thích.

- Ngươi có thể hiểu nôm na như thế này, ngươi có thể đưa thức ăn đã nấu sẵn cho một tên không hề biết nấu ăn và yêu cầu hắn bày ra đĩa, nhưng nếu ngươi yêu cầu hắn nấu thức ăn cho ngon thì hắn có thể nấu sao?

- Tương tự như vậy, số ma khí lúc trước là thức ăn đã được chế biến sẵn, còn ta chỉ là tên không biết nấu ăn, chỉ biết bày số thức ăn đó lên dĩa mà thôi.

- Hiện tại ngươi đưa cho ta tên Ma Vương này, hắn có thể xem là “ nguyên liệu tươi sống” rồi lại yêu cầu ta “ nấu” hắn lên sao cho ngon miệng thì ta làm sao làm được?

- Còn chưa kể đến chỉ cần nhìn qua thì ai cũng thấy được phần “ nguyên liệu” này cực kì độc nha, xử lý không tốt ăn vào toi mạng như chơi.

Lâm Thanh Phong gãi đầu.

- Vậy bây giờ chúng ta phải làm như thế nào?

Nguyên Anh trợn mắt.

- Làm sao ta biết được? Đây cũng là điều mà ta đang muốn hỏi ngươi nha.

Bầu không khí bỗng chốc rơi vào im lặng, Ma Vương vẫn đang ngồi đó không nhúc nhích, Nguyên Anh cùng Lâm Thanh Phong cả hai đang đau khổ suy nghĩ biện pháp.

Ma Vương ngồi một lúc lâu cũng không thấy động tĩnh gì, hắn cau mày hỏi.

- Ngươi còn đang đợi cái gì?

Lâm Thanh Phong cùng Nguyên Anh cả hai đều giật bắn người, nhưng khuôn mặt đều đồng dạng bảo trì bình tĩnh, Lâm Thanh Phong mỉm cười nói.

- Đừng gấp gáp, bọn ta còn đang suy tính làm sao để cho ngươi giảm bớt đau khổ một chút.

Ma Vương khoát tay hừ lạnh.

- Muốn làm thì mau làm, đừng lo lắng những thứ đó.

Ma Vương nói xong liền tiếp tục nhắm mắt ngồi im, không để ý tới Lâm Thanh Phong, nhìn Ma Vương như vậy Lâm Thanh Phong trong lòng cười khổ không thôi, hắn lẩm bẩm.

- Đại ca, ta biết ngươi muốn làm ngay, cả bọn ta cũng muốn, nhưng ngặt nỗi bọn ta cũng không biết tiếp theo sẽ phải làm như thế nào thì làm sao bây giờ?

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi quay sang gật đầu với Nguyên Anh, ngay lúc này Nguyên Anh lại nói.

- Gật đầu cái quỷ, ta không biết làm gì tiếp theo đâu.

Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, hắn bất động thanh sắc suy nghĩ một chút rồi nói.

- Ngươi cứ làm theo lời ta nói là được. 

- Trước tiên ngươi thử lấy một ít ma khí từ hắn rồi chúng ta sẽ thử nghiệm.

Nguyên Anh gật đầu một cái rồi tiến lại gần Ma Vương, Ma Vương vẫn ngồi im nhắm mắt, khuôn mặt được bao phủ bởi lớp ma khí đen kịt không nhìn ra biểu tình gì.

Đưa tay nhỏ đặt lên người Ma Vương, chỉ thấy thân thể Ma Vương run nhẹ lên một cái rồi trở lại bình thường, Nguyên Anh sắc mặt nghiêm túc lấy ra một đoàn ma khí.

Đoàn ma khí nằm trong tay Nguyên Anh liền trở nên nhộn nhạo không yên, Lâm Thanh Phong nhìn cảnh này liền lên tiếng.

- Ngươi phối hợp một chút.“Ta biết rồi, không cần ngươi phải nhắc.” Ma Vương hừ lạnh, đồng thời đoàn ma khí trong tay Nguyên Anh cũng bình tĩnh trở lại, không còn nhộn nhạo.

Nguyên Anh lúc này tay cầm đoàn ma khí từ từ tiến tới cạnh bên Lâm Thanh Phong.

- Ta phải làm gì tiếp theo?

Lâm Thanh Phong trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói.

- Ngươi thử vận chuyển Luyện Khí Quyết xem sao, bắt đầu từ tầng 1, cứ từ từ làm thôi.

Nguyên Anh nhíu mày một cái rồi hỏi.

- Nơi này lại không có linh khí hay nguyên khí, ngươi bảo ta vận chuyển nó làm gì?

Với câu hỏi của Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong lắc đầu nói.

- Cũng đâu còn cách nào khác, hiện tại cứ thử xem rồi chúng ta sẽ biết.

Nguyên Anh khóe miệng co quắp, nó thở ra một hơi rồi khoanh chân ngồi xuống, yên lặng vận chuyển Luyện Khí Quyết.

Khi Nguyên Anh bắt đầu vận chuyển Luyện Khí Quyết, ngay lúc này cả người Lâm Thanh Phong đều phát sáng, hay nói đúng hơn là tinh thần lực của Lâm Thanh Phong phát sáng, còn cơ thể của hắn ở bên ngoài cũng không có gì thay đổi.

Đoàn ma khí trong tay Nguyên Anh, đoàn ma khí hình cầu trong cơ thể Lâm Thanh Phong cùng ma khí trên người Ma Vương, cả ba chậm rãi hòa tan vào thân thể Lâm Thanh Phong.

“Có hiệu nghiệm, mau tiếp tục vận chuyển.” Lâm Thanh Phong cũng để ý tới điểm này, hắn vui vẻ nói với Nguyên Anh.

Lâm Thanh Phong nhận ra thì Ma Vương làm sao không nhận ra? Nội tâm hắn cũng có chút rung động, nhưng hắn biết hiện tại không phải lúc để hỏi nên hắn tiếp tục im lặng.

Ma khí chậm rãi hòa tan vào cơ thể Lâm Thanh Phong, lúc này bên cạnh Nguyên Anh cũng xuất hiện một tia khí mỏng manh màu trắng nhạt dài tầm 1cm, nhưng màu sắc nhạt đến nỗi mắt thường không thể nào nhìn thấy được, ngay cả tinh thần lực của Lâm Thanh Phong cũng không nhận ra sự tồn tại của tia khí này.

Nguyên Anh cứ tiếp tục vận chuyển tầng 1 Luyện Khí Quyết, không biết qua bao lâu, lúc này đoàn ma khí nhỏ trên tay nó đã biến mất hoàn toàn, đoàn ma khí hình cầu cũng nhỏ hơn vài vòng, còn ma khí trên người Ma Vương thì vẫn không nhìn ra thay đổi.

Tia khí màu bạc mỏng manh cũng ngưng thực được một chút, hiện tại nếu Lâm Thanh Phong chú ý kĩ thì hắn sẽ dễ dàng nhận ra.

Nguyên Anh vẫn cứ vận chuyển tầng 1 Luyện Khí Quyết, nhưng ma khí từ trên người Ma Vương cùng đoàn ma khí kia cũng không còn dấu hiệu hòa tan vào cơ thể Lâm Thanh Phong nữa.

Nhận ra điểm này Lâm Thanh Phong lên tiếng nói với Nguyên Anh.
- Hãy vận chuyển tầng thứ 2.

Nghe được lời nói của Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh bất động thanh sắc tiếp tục vận chuyển tầng 2 của Luyện Khí Quyết.

Theo sự vận chuyển của Luyện Khí Quyết, ma khí tiếp tục hòa tan vào cơ thể Lâm Thanh Phong, tia khí màu bạc đồng thời theo đó mà ngưng thực hơn, lúc này Lâm Thanh Phong đã để ý thấy được, hắn nhíu mày lẩm bẩm.

- Đây là gì? 

Lâm Thanh Phong không có câu trả lời, hắn nhìn về phía Ma Vương rồi nói nhỏ.

- Chẳng lẽ…?

Một lúc sau, đoàn ma khí hình cầu đã hoàn toàn biến mất còn thân ảnh Ma Vương ngày càng mờ nhạt, tia khí màu bạc cũng lớn hơn, lúc ban đầu chỉ tầm 1cm hiện tại đã dài hơn 10cm, cho tới khi Ma Vương hoàn toàn biến mất, đoàn khí màu trắng bạc rốt cục dừng lại ở 11cm.

“Được rồi, dừng lại thôi” Lâm Thanh Phong lên tiếng nói.

Nguyên Anh lúc này cũng dừng không tiếp tục vận chuyển Luyện Khí Quyết, nó mở mắt ra thì liền nhìn thấy Lâm Thanh Phong đang tò mò nhìn về đoàn khí màu bạc, nó gãi đầu hỏi.

- Đoàn khí này từ đâu ra?

Lâm Thanh Phong không trả lời, hắn vẫn tiếp tục nhìn về đoàn khí màu bạc rồi nói.

- Ma Vương, ngươi thế nào?

Theo câu hỏi của Lâm Thanh Phong, đoàn khí màu bạc cũng lên tiếng nói.

- Ngươi đã làm gì ta? Tại sao ta không thể nhìn thấy gì?

Đồng dạng với Nguyên Anh sử dụng suy nghĩ truyền đạt cho Lâm Thanh Phong, Ma Vương nói chuyện cũng không phát ra thanh âm hắn chỉ suy nghĩ để Lâm Thanh Phong biết được.

Có được câu trả lời, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi mỉm cười nói.

- Không sao, chúng ta đã thành công, hiện tại ngươi đã chuyển hóa thành một dạng khác, mà dạng này quá yếu ớt, nên ngươi vẫn chưa thể hóa thân thành Nguyên Anh vì thế ngươi không nhìn thấy gì là chuyện bình thường.

- Về sau ta sẽ tiếp tục hấp thu thêm ma khí bên ngoài, nếu may mắn thì ngươi sẽ có thể trở thành Nguyên Anh, lúc đó ngươi có thể nhìn thấy được rồi.

“Là như vậy sao?” Ma Vương trầm ngâm một chút rồi không tiếp tục hỏi.

Nguyên Anh lúc này cũng biết được đoàn khí màu bạc này từ đâu ra, nó nghĩ nghĩ một chút rồi nói.

- Là do ta vận chuyển Luyện Khí Quyết sao? Nhưng không phải ma khí màu đen sao? Vì sao Ma Vương hiện tại lại chuyển thành màu bạc?

Lâm Thanh Phong gãi đầu nói.

- Làm sao ta biết được? Nhưng hiện tại hai người các ngươi đều sử dụng đầu não của ta để nói chuyện với ta vậy các ngươi có thể hiểu được nhau sao?

“Vẫn được, ta vẫn có thể biết được những điều mà Ma Vương vừa nói.” Nguyên Anh gật đầu trả lời.

“Ta cũng đồng dạng biết được những gì tên tiểu nhân này nói.” Ma Vương đáp.

Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi thở dài nói.

- Tốt, về chuyện vì sao Ma Vương lại chuyển thành màu bạc thì chúng ta sẽ tìm hiểu sau.

- Hiện tại, Ma Vương ngươi hãy thử một chút xem ngươi có thể điều khiển ma khí hay không.

- Mặc dù Nguyên Anh có thể điều khiển bọn chúng, nhưng nếu số lượng của bọn chúng quá nhiều thì nó cũng không thể điều khiển nổi.

- Trước mắt chúng ta còn phải giải quyết một tên Ma Vương và vài tên Ma Tướng, còn chưa nói tới đám Ma Binh đông đảo nữa, nếu ta mất kiểm soát là công sức của chúng ta đều đổ sông đổ biển hết.

….Hết Chương 231….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau