HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 221 - Chương 225

Chương 222: Nguyên Anh

Lâm Cường gật gù.

- Ít ra phải như vậy, Mị Ảnh là một đứa con gái rất tốt, nó đã vì mày mà phải làm nhiều thứ như vậy, nếu mày còn không chấp nhận nó thì sau khi trở về tao liền đem mày đi thiến, sau đó tao và mẹ mày sẽ ra sức tạo thêm một đứa nữa để nối dõi tông đường.

Lâm Thanh Phong bĩu môi một cái.

- Tên đàn ông vô liêm sỉ mặc đồ của phụ nữ mà cũng dám nói tới việc ra sức tạo em bé hay sao?

“Mày…” Lâm Cường cứng họng, ông cũng không thể nói gì khác mà chỉ đành hừ một cái rồi giận dỗi quay mặt đi.

Lâm Thanh Phong cười hắc hắc, Lâm Anh Hào thì mồ hôi đầy đầu nhìn về con trai của chính mình, mặc dù lúc đầu ông có chút gai mắt với bộ đồ mà con trai mình đang mặc, nhưng lại nghĩ rằng đây là “mốt” thời trang hiện tại nên ông chỉ hơi nghi ngờ một chút thôi.

Cho tới hiện tại khi nghe Lâm Thanh Phong khẳng định đây là đồ của phụ nữ thì ông liền muốn khóc.

Lâm Anh Hào vẻ mặt sinh không thể luyến cắn chặt răng thở dài.

- Tiểu Cường, cha thật không ngờ… nhưng không sao, con có thể yên tâm, cha sẽ không trách con, mỗi người đều có một sở thích riêng mà.

Lâm Cường sắc mặt đen như đáy nồi, từ từ giải thích.

- Cha à, cha đừng nghe thằng bất hiếu đó nói bậy.

- Bởi vì Mị Ảnh sợ rằng con sẽ gặp chuyện bất trắc, nên nó mới đưa bộ đồ này cho con mượn, mặc dù là đồ của phụ nữ, nhưng theo lời Mị Ảnh nói thì một bộ đồ mỏng như vầy sức phòng ngự của nó còn hơn mười bộ áo chống đạn cơ.

Đợi Lâm Cường giải thích xong, Lâm Thanh Phong cười cười nói.

- Nhưng nó vẫn là đồ của phụ nữ đúng không?

Lâm Cường chỉ biết câm nín, ngẩng mặt nhìn trời, nhưng hiện tại bọn họ đang ở trong động, cũng không có bầu trời để ông nhìn, ông chỉ đành nhìn lên trần hang.

Trêu chọc Lâm Cường một lúc, Lâm Thanh Phong cũng không muốn tiếp tục nữa, hắn lắc đầu mỉm cười.

- Thôi, cũng đừng nói những chuyện này nữa, việc trước mắt là cha cùng ông nội, hai người hãy cũng nhau tu sửa phong ấn thôi, chúng ta cũng không còn nhiều thời gian nữa.

Lâm Cường hừ một tiếng từng bước đi tới trước phong ấn, Lâm Anh Hào cũng gật đầu rồi đi tới đó, hai người cùng nhau bàn bạc.

Lâm Thanh Phong không có chuyện gì làm, nên đành ngồi xuống tìm hiểu vì sao hắn chỉ có thể vận chuyển ba tầng đầu của Luyện Khí Quyết chứ không thể vận chuyển tầng thứ tư. 

Thở ra một hơi, Lâm Thanh Phong nhắm lại hai mắt rồi bắt đầu vận chuyển công pháp, đồng thời hắn cũng sử dụng tinh thần lực quan sát sự thay đổi của cơ thể mình.

Ngay lúc này hắn cũng nhận thấy Nguyên Anh ngồi im trong cơ thể hắn mở mắt, hắn trợn mắt nhìn về nó, chỉ thấy nó bĩu môi nhìn về đoàn tinh thần lực của Lâm Thanh Phong, tuy Nguyên Anh không nói gì nhưng không biết tại sao Lâm Thanh Phong vẫn có thể hiểu được.

- Tên rảnh hơi không có chuyện làm hay sao mà cứ đi làm phiền ta?



Lâm Thanh Phong trừng mắt nhìn chằm chằm về Nguyên Anh của chính mình, khóe miệng co quắp không nói nên lời, Nguyên Anh cũng được tính là một phần của hắn, cảm giác bị chính mình mắng như thế nào?

Lắc đầu một cái, Lâm Thanh Phong liền hỏi.

- Là ngươi đang nói chuyện với ta?

Nguyên Anh hừ lạnh.

- Nếu không phải là ta thì ai vào đây?

Lâm Thanh Phong gãi đầu tò mò.

- Nhưng ngươi cũng không nói gì, cũng không phát ra âm thanh nha? Làm sao ta có thể nghe được?Nguyên Anh vẻ mặt có chút bất đắc dĩ lắc đầu.

- Ngươi có thể động não một chút sao? Ta là Nguyên Anh của ngươi, ta cũng chính là ngươi, chúng ta dùng chung suy nghĩ, vì thế ta chỉ cần nghĩ những gì ta muốn nói là ngươi liền biết được.

Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

- Ồ, thì ra là như vậy sao? 

- Nhưng chẳng phải Nguyên Anh bình thường đều không có ý thức sao? Vì sao ngươi có thể tự mình suy nghĩ?

Nguyên Anh thở dài.

- Đúng là nguyên bản ta không có ý thức, chỉ có thể nghe mệnh lệnh của ngươi, nhưng nhờ lúc trước ngươi để đám ma khí nhập thể, vào lúc đó ma khí cũng đồng thời dung hợp với ta một ít, nên ta liền trở nên như vầy.

- Nói một cách khác là ta là một biến dị Nguyên Anh, ngoài ra bởi vì đã dung hợp một ít ma khí, nên ta có thể điều khiển chúng.

Lâm Thanh Phong hai mắt sáng rực.

- Nói cách khác là ta sẽ không cần lo lắng tới việc ma khí nhập thể sẽ gây ảnh hưởng tới ta?

“Đúng vậy” Nguyên Anh gật đầu.

- Lúc bình thường ta còn có thể thay ngươi vận chuyển công pháp, ngoài ra khi ngươi đối địch ta sẽ thay ngươi thi triển một loại, cũng đồng nghĩa với việc, ngươi cùng lúc có thể sử dụng hai loại pháp thuật khác nhau để tấn công đối thủ.

- Hoặc là ngươi có thể để ta ly thể, khi đó ta và ngươi sẽ đồng thời đối địch, nhưng ta không khuyến khích ngươi làm như vậy, mặc dù hai người đánh một sẽ có lợi thế hơn, nhưng dù gì ta cũng là Nguyên Anh, ta không có cơ thể trâu bò như ngươi, nếu để đối thủ nhân cơ hội này đánh ta trọng thương thì ngươi cũng ngay lập tức bị trọng thương.

- Hoặc tệ hơn là ta bị đối thủ giết chết thì tu vi của ngươi cũng ngay lập tức mất sạch.

“Ta hiểu được” Lâm Thanh Phong gật đầu.

- Nếu ngươi có thể giúp ta sử dụng pháp thuật, vậy ngươi có thể giúp ta lấy đồ từ nhẫn trữ vật không? 

Nguyên Anh gật đầu.- Theo lý thuyết là vẫn được, nói cho cùng ta là do Nguyên Lực của ngươi ngưng tụ mà thành, nói một cách khác thì ta chính là một đám Nguyên Lực có ý thức tự chủ, những chuyện cần sử dụng Nguyên Lực thì ta sẽ làm được.

- Nhưng chúng ta không biết phải ở lại đây tới bao giờ, trước khi chưa tìm ra cách để bổ sung nguyên lực thì càng ít sử dụng một chút.

“Ta đã hiểu” Lâm Thanh Phong gật đầu rồi chuyển dời tinh thần lực ra ngoài, tập trung nhìn vào nhẫn trữ vật. 

Chỉ thấy bên trong có một đống linh thạch chồng một góc, vài lọ đan dược, vài bộ y phục, một cái valy, một con dao xếp, vài chai nước rỗng, ngoài ra cũng không còn gì khác.

Lâm Thanh Phong cau mày hỏi.

- Nguyên Anh, tại sao trong nhẫn trữ vật không có cái nồi của ta? Nó đâu rồi?

Nguyên anh hừ một cái..

- Trước khi ngươi độ kiếp thì cái nồi vẫn còn đề Son Goku và Vegeta ngồi, sau đó ngươi cũng đâu có thời gian lấy về, hiện tại nó hẳn là đang ở chỗ bọn hắn.

Nghe được Nguyên Anh trả lời, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi tiếc nuối.

- Là vậy sao? Tiếc thật, ta cảm thấy sử dụng cái nồi khá thuận tay, nhưng hiện tại không có thì thôi vậy.

Không còn cách nào khác, Lâm Thanh Phong liền thở ra một hơi rồi ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần, nhưng Nguyên Anh lại lên tiếng.

- Ta thấy, pháp thuật lúc nãy của ông nội khá thú vị, nhưng mỗi tội pháp lực cùng ma khí của ông nội truyền vào quá ít, không thể giúp chúng ta khôi phục ký ức hoàn toàn được, hiện tại cũng không có việc gì làm, ngươi cùng ta hai người có thể tu luyện một ít Pháp Lực đi, một lúc nữa ngươi giết thêm yêu ma để lấy ma khí, ta sẽ dung hợp bọn chúng rồi chúng ta tự mình thi triển pháp thuật.

“Cũng đúng” Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi đứng dậy đi tới chỗ Lâm Cường cùng Lâm Anh Hào.

Lâm Cường nhíu mày một cái rồi hỏi.

- Mày qua đây làm gì?

Lâm Thanh Phong mỉm cười.

- Không có gì, chỉ muốn hai người dạy con cách tu luyện ra pháp lực thôi.

Lâm Cường hừ một cái.

- Qua bên kia chơi, hiện tại tao và ông mày không rảnh.

Với câu nói này của Lâm Cường, Lâm Anh Hào cũng gật đầu.

- Cháu trai, hiện tại không phải thời gian đùa giỡn, cháu qua bên kia đi, ông và cha cháu còn đang bận việc đây, sau khi trở về thì cha cháu sẽ dạy cháu sau.

Hai người nói xong liền không tiếp tục để ý tới Lâm Thanh Phong, hai người chỉ xem là hắn đang đùa giỡn mà thôi, Lâm Thanh Phong không có pháp lực là điều hai người đều nhìn ra, hắn muốn tu luyện là đúng, nhưng hiện tại hai người thật sự không có thời gian.

Lâm Thanh Phong chưa từng tu luyện pháp lực, nên phải bắt đầu chỉ dẫn từng bước một, nhưng hiện tại phong ấn còn chưa sửa xong, làm sao hai người có thể bỏ thời gian để chỉ dạy hắn đây?

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, hắn cũng có chút bất đắc dĩ, nhưng hai người không muốn dạy thì hắn cũng không còn cách nào khác.

Sờ cằm suy nghĩ một chút, Lâm Thanh Phong ngẩng đầu nhìn về phía phong ấn, lúc trước hắn đã được Trần Mỹ Duyên chỉ dạy tất cả pháp thuật do Lạc Long Quân truyền lại, phong ấn cũng là một trong số đó vì thế hắn cũng học hết.

Vấn đề là hắn không có pháp lực nên những gì hắn học được cũng không có trứng gì dùng, hắn chỉ học được lý thuyết suông mà thôi, cũng không thể thực hành, nhưng lần này thì khác, ở đây có sẵn phong ấn, hắn chỉ cần nhìn về phong ấn, cùng nhớ lại những gì mình đã học thì hắn liền hiểu nguyên lý hoạt động của phong ấn, từ đó có thể cùng Lâm Anh Hào và Lâm Cường suy nghĩ biện pháp tu sửa nó.

….Hết Chương 222…

Chương 223: Ma Vương

“Xong rồi” Lâm Thanh Phong đứng một bên quan sát rồi vui vẻ gật đầu.

Lâm Cường buông tay, trầm mặc nhìn về phía Lâm Anh Hào, chỉ thấy được ông đang ngồi trong một cái nồi màu xanh nhạt, được úp xuống mặt đất.

Bởi vì Ngũ Phương Trấn Ma Trận bị hư tổn, hiện tại chỉ có thể được gọi là Tứ Phương Trấn Ma Trận, nhưng nó vẫn còn tồn tại, trong khoảng thời gian ngắn thì bọn yêu ma bên trong cũng chưa thể thoát ra được, hiện tại bọn yêu ma trong đó chỉ có thể chờ Lâm Anh Hào trở thành yêu ma rồi đem phong ấn phá từ bên ngoài mà thôi, nên ba người Lâm Thanh Phong trước tiên chuyển mục tiêu sang Lâm Anh Hào.

Ngồi bên trong phong ấn, Lâm Anh Hào thở ra một hơi.

- Tiểu Phong à, phong ấn này của cháu thực sự phong ấn được Ma Vương sao?

Lâm Thanh Phong lắc đầu mỉm cười.

- Con không biết, nhưng ông nội cứ yên tâm, giao việc này cho con là được.

Lâm Thanh Phong đã nói như vậy rồi thì Lâm Anh Hào cũng chỉ biết tin tưởng, ông gật đầu một cái rồi ngồi xuống đất nhắm mắt dưỡng thần.

Thấy Lâm Anh Hào rốt cục yên tâm, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Muốn tạo ra một cái phong ấn không phải chuyện dễ dàng, còn chưa kể đến phải đảm bảo phong ấn có uy lực đầy đủ để phong ấn bọn yêu ma, lúc trước Lâm Anh Hào cùng Lâm Cường hai người phải tiêu tốn tới mấy năm mới có thể tạo ra Ngũ Phương Trấn Ma Trận hoàn chỉnh.

Phong ấn hình cái nồi úp ngược này là do Lâm Thanh Phong nghĩ ra, bản thân hắn là một tên Nguyên Anh kì tu sĩ, nên những việc động não suy nghĩ kiểu này hắn làm tốt hơn Lâm Cường cùng Lâm Anh Hào nhiều lắm, nhưng dù gì đây cũng là lần đầu tiên hắn tạo dựng một cái phong ấn, sai sót là điều khó có thể tránh được.

Lâm Cường chỉ cần liếc mắt nhìn một chút thì liền thấy được vẻ mặt xoắn xuýt của Lâm Thanh Phong, sờ cằm suy nghĩ thì ông liền hiểu được nguyên nhân, nhưng do Lâm Thanh Phong vẫn còn ở đây nên ông quyết định tin tưởng hắn, thở ra một hơi ông nói.

- Như vậy là ổn rồi, mày ngồi xuống đây, tao sẽ dạy mày cách tu luyện ra pháp lực.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi đi tới bên cạnh Lâm Cường ngồi xuống, trên tay Lâm Cường liền xuất hiện một đoàn khí màu xanh, ông nói.

- Bước đầu tiên để tu luyện pháp lực là phải cảm nhận được nó rồi làm quen với nó, hiện tại tao sẽ khống chế và đưa một đoàn pháp lực tiến vào cơ thể mày, mày hãy tập trung để cảm nhận nó.

- Sau khi làm quen với nó xong thì tao sẽ dạy mày cách tự tu luyện ra pháp lực.



Một giờ sau, Lâm Thanh Phong mở hai mắt, đưa một bàn tay lên trước ngực, giữa lòng bàn tay liền xuất hiện một đoàn khí màu xanh lam nhạt, đây cũng chính là pháp lực mà hắn cùng Nguyên Anh tu luyện ra.

- Tu luyện pháp lực cũng không khó mà.

Lâm Cường nghẹn họng nhìn trân trối, từ nhỏ ông được người ta gọi là Thiên Tài, nhưng bản thân ông đã mất cả ngày chỉ để cảm nhận pháp lực và mất 1 tuần lễ để có thể tự mình tu luyện ra một tia pháp lực, và ông phải mất 1 tháng mới có thể điều khiển pháp lực giống như Lâm Thanh Phong hiện tại.

Lắc đầu cười khổ, Lâm Cường lầm bầm.

- Rốt cục ta đã sinh ra cái loại yêu nghiệt gì thế này?

“Mặc dù đã tu luyện ra pháp lực, nhưng số lượng này cũng có chút ít nha” Lâm Thanh Phong nhỏ giọng lầm bầm.

Mặc dù học rất nhanh nhưng lượng pháp lực mà Lâm Thanh Phong tu luyện ra cũng không nhiều, hắn chỉ duy trì đoàn khí màu xanh lam trên tay vài giây thì liền thu lại.

Sở cằm suy nghĩ một chút, Lâm Thanh Phong liền nói với Nguyên Anh.

- Ngươi nghĩ rằng chúng ta có thể thực hiện pháp thuật lúc nãy của ông nội không?

Nguyên Anh gật đầu.

- Theo lý thuyết thì có thể.

- Ngươi hãy giết nhiều yêu ma một chút để có ma khí dự trữ, trong lúc ngươi thi triển pháp thuật thì ta sẽ đồng thời khống chế ma khí cùng pháp lực.Quyết định liền làm, Lâm Thanh Phong liền đứng dậy lao vào đám Ma Binh xung quanh, rồi dùng tay không bóp chết một số lớn, dưới tác dụng của là bùa mà Lâm Cường đã đưa, bọn Ma Binh đều không thể thấy được Lâm Thanh Phong, bọn chúng chỉ thấy đám đồng bạn đột nhiên lăn ra chết nên chỉ biết bỏ chạy tán loạn.

Hành động của hắn liền khiến Lâm Cường giật nảy mình, ông hét lớn.

- Thằng điên, mày đang làm gì?

Nhưng Lâm Thanh Phong cũng không trả lời ông, sau khi giết được một số thì hắn im lặng nhắm hai mắt, nhớ lại cách mà Lâm Anh Hào thi triển pháp thuật lúc trước, mặc dù khi đó Lâm Thanh Phong không nhìn, nhưng tinh thần lực của hắn vẫn tập trung chú ý Lâm Anh Hào.

Hắn im lặng khống chế pháp lực, Nguyên Anh cũng phối hợp giúp hắn khống chế ma khí, hai đoàn khí xanh lam và đen lần lượt xuất hiện trên tay hắn, sau đó hai tay thực hiện từng đạo ấn quyết lúc trước mà Lâm Anh Hào đã từng sử dụng.

Nhìn thấy cảnh này, Lâm Cường liền trợn mắt hít vào một hơi khí lạnh, ông liền đoán được Lâm Thanh Phong đang muốn làm cái gì, mặc dù ông muốn ngăn cản nhưng ông chỉ đành im lặng, bởi ông biết hiện tại con trai ông cần tập trung.

Theo từng đạo ấn quyết mà Lâm Thanh Phong sử dụng, hai đoàn khí từ từ dung hợp với nhau, tạo thành một quả cầu nhỏ màu xám trên tay hắn, đặt đoàn khí lên đầu, màn hình TV lại xuất hiện trước mắt Lâm Thanh Phong.

Hình ảnh lại tiếp tục chuyển động, đứng trước mặt Lâm Thanh Phong hiện tại là một đám người vẻ mặt tràn đầy sát khí, nhưng Lâm Thanh Phong vẫn rất bình tĩnh, hai tay nâng lên hai quả cầu Rasengan lao thẳng vào đám người trước mặt.



Không biết đã xem được bao lâu, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi mở mắt lầm bầm.

- Pháp lực không đủ a.

- Không còn cách nào khác, pháp lực mà chúng ta luyện ra quá ít, việc này cũng chỉ có thể từ từ thực hiện thôi. Ngồi bên trong cơ thể Lâm Thanh Phong, Nguyên Anh cũng thở dài.

Lúc này, Lâm Cường đã đi tới trước mặt Lâm Thanh Phong, ông cau mày hỏi.

- Không sao chứ? Pháp thuật thành công không?

Lâm Thanh Phong mỉm cười.

- Pháp thuật thành công, nhưng do pháp lực quá ít nên con không thể sử dụng lâu được, nếu con có nhiều pháp lực hơn thì có thể nhớ hết toàn bộ quá khứ.
Nghe được lời này thì Lâm Cường liền thở ra một hơi nhẹ nhõm.

- Được rồi, chuyện này không thể gấp được, khi trở về thì hãy tiếp tục.

Lâm Thanh Phong gật đầu, sờ cằm suy nghĩ một cái rồi hỏi.

- Cha à, cha có biết lúc trước tổ tiên Lạc Long Quân ở đâu không?

“Không, sách cổ không viết về chuyện này, nhưng mày có thể hỏi ông nội mày thử xem, có thể ông nội mày biết được” Lâm Cường gãi đầu một cái rồi trả lời.

Lâm Thanh Phong gật đầu, điều này hắn cũng đoán được từ sớm, hắn chỉ muốn hỏi thôi cũng không hy vọng gì nhiều.

“Hai cha con, mau chuẩn bị, ông sắp không chịu nổi” Ngay lúc này, Lâm Anh Hào ngồi trong phong ấn khó khăn lên tiếng.

Lâm Thanh Phong cùng Lâm Cường hai người nhìn nhau một cái rồi gật đầu, sắc mặt cả hai ngay lập tức trở nên nghiêm túc.

Lâm Thanh Phong rút ra Trảm Ma Đao từ bên hông cầm chặt trong tay, Lâm Cường liền chạy tới phong ấn chuẩn bị dùng pháp lực của mình để giữ vững phong ấn.

Thấy cả hai đã chuẩn bị đầy đủ, Lâm Anh Hào khó khăn nở nụ cười gật đầu, sau đó ông liền nhắm hai mắt lại.

Từng đoàn ma khí trong cơ thể Lâm Anh Hào từ từ tuôn ra bao trùm lấy cả người ông.

“Hahaha…, cuối cùng cũng lấy được quyền chưởng khống” Tiếng cười chói tai được phát ra từ miệng của Lâm Anh Hào.

Ngay sau đó ông đứng dậy ngẩng mặt lên, chỉ thấy trên khuôn mặt được bao trùm bởi ma khí lộ ra hai con mắt đỏ tươi, hàm răng sắc nhọn, cùng cãi lưỡi đỏ dài ngoằn.

Nhìn Lâm Anh Hào, không hiện tại phải gọi là Ma Vương, toàn thân được ma khí bao trùm, chẳng khác gì Venom, nhưng lớp ma khí này rất mỏng, ngay cả con Ma Tướng lúc trước Lâm Thanh Phong cùng Lâm Cường gặp phải đều có lớp ma khí đậm hơn Lâm Anh Hào nhiều.

Lâm Thanh Phong, Lâm Cường hai người đều nhận ra điểm này, nhưng hai người chưa từng gặp qua Ma Vương nên cả hai đều không dám thả lỏng.

Nụ cười của Ma Vương đột nhiên dừng lại, ông ngẩng đầu lên trời hét một tiếng chói tai.

- Chết tiệt Hùng Vương, ngươi đã làm gì?

“Ồ, nguyên nhân là do ông nội thi triển pháp thuật tiêu hao quá độ sao?” Lâm Thanh Phong nghĩ tới điểm này, hắn liền nở nụ cười.

- Cha à, vừa nãy ông nội sử dụng pháp thuật đã tiêu hao lượng lớn ma khí trong cơ thể hắn, hiện tại hắn đã yếu đi nhiều rồi.

Lâm Cường sắc mặt nghiêm trọng lắc đầu.

- Đừng khinh thường Ma Vương, mặc dù đã yếu đi nhiều nhưng Ma Vương vẫn rất mạnh.

Lúc này, Ma Vương mới quan sát xung quanh, nhìn xuyên qua phong ấn, liền nhìn thấy Lâm Cường cùng Lâm Thanh Phong hai người, nó như hiểu được gì đó rồi nở nụ cười.

- Ồ, thì ra đây là kế hoạch của bọn ngươi sao? Tiêu hao lượng lớn ma khí để ta yếu đi, sau đó sẽ để đời Hùng Vương kế tiếp tiêu diệt ta?

Nói tới đây, Ma Vương liền dừng một chút rồi lại hét lớn.

- Các ngươi… quá ngây thơ…

….Hết Chương 223…

Chương 224: Công dụng của Phong ấn

Ma Vương giơ lên hai tay, miệng cười điên loạn.

- Các con, mau tới đây.

Ma Vương vừa dứt lời, đám Ma Binh xung quanh như cắn phải thuốc điên cuồng lao vào phong ấn.

Đối với những phong ấn bình thường, trong trường hợp này phong ấn sẽ ngăn cản lại một lượng lớn yêu ma xông vào rồi từ từ yếu dần đi cho tới khi vỡ nát.

Nhưng Phong ấn của Lâm Thanh Phong thì không như vậy, đám Ma Binh không hề nhận được một chút cản trở nào, bọn chúng cứ việc điên cuồng lao vào trong.

Bởi vì đây chỉ là phong ấn đầu tiên mà Lâm Thanh Phong làm ra, nên Lâm Cường lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng hành động thật nhanh, ngay khi thấy đám Ma Binh xông vào phong ấn, ông liền rút ra từ trong balo một đống phù chú điên cuồng sử dụng, sắc mặt nghiêm trọng hét lớn.

- Không tốt, phong ấn không thể ngăn cản bọn chúng, mau cản chúng nó lại.

Mặc dù Lâm Cường hành động rất nhanh, nhưng số lượng Ma Binh quá lớn, ông chỉ ngăn cản được một phần rất nhỏ, Ma Binh xông vào phong ấn rồi liều mạng thôi động ma khí tiến nhập vào cơ thể Ma Vương, tiếng cười điên loạn của Ma Vương ngày càng lớn hơn.

- Haha, Hùng Vương cùng Thái Tử hiện tại hai ngươi có thể chịu chết.

Lâm Cường dừng tay, ông cũng biết hiện tại ông không thể làm gì đê ngăn cản Ma Vương được nữa, sắc mặt ngưng trọng nhìn qua Lâm Thanh Phong, chỉ thấy hắn vẫn khoanh tay đứng yên tại chỗ mỉm cười, ngoài ra cũng không có hành động gì khác, ông liền cau mày hỏi.

- Sao mày không ra tay ngăn cản?

Nghe được câu hỏi của Lâm Cường, Lâm Thanh Phong mỉm cười bình tĩnh hỏi.

- Tại sao phải ngăn cản? Bọn chúng cũng đâu làm được gì?

“Cái gì?” Lâm Cường vẻ mặt không thể tin tưởng được mà tập trung nhìn về phía Ma Vương.

Chỉ thấy mặc cho số lượng Ma Binh đông đảo tiến vào đó, nhưng ánh sáng màu xanh lam của phong ấn vẫn phát sáng, không có dấu hiệu lung lay sắp đổ vỡ.

Nhìn ra điểm này, Lâm Cường cau mày, Ma Vương ở bên trong phong ấn cũng nhận ra có chuyện không đúng, mặc dù đám Ma Binh đã tản ra rất nhiều ma khí muốn truyền vào hắn, nhưng đám ma khí của bọn chúng đều không thể nào tiến vào cơ thể hắn được, ma khí xung quanh ngày càng nhiều, bên trong phong ấn dần dần chuyển sang một màu đen, Ma Vương cau mày một cái rồi hít một hơi thật mạnh hòng hút lấy số ma khí dầy đặc xung quanh vào cơ thể, nhưng cũng không có gì xảy ra, hắn hét lớn.

- Hai người các ngươi đã làm gì? Tại sao ta không thể hấp thụ ma khí?

Nghe được lời này của Ma Vương, Lâm Cường mới thở ra một hơi rồi tò mò nhìn về Lâm Thanh Phong, mặc dù ông cùng Lâm Anh Hào hai người bày ra phong ấn, cả hai người chỉ làm theo chỉ dẫn của Lâm Thanh Phong mà thôi, ông cũng không biết công dụng chính của phong ấn.

Lâm Thanh Phong mỉm cười rồi nói.

- Ngươi nghĩ rằng cái phong ấn đó dùng để phong ấn ngươi sao?- Ngươi nghĩ sai rồi, công dụng chính của nó là để phong ấn ma khí.

- Không có ma khí thì ngươi cũng chỉ là một con yêu ma khá mạnh mà thôi.

Nghe được lời này của Lâm Thanh Phong, Lâm Cường cùng Ma Vương đều giật mình kinh ngạc, nhưng trong lúc Lâm Cường còn không kịp phản ứng thì Ma Vương liền hành động, dùng tốc độ nhanh nhất của mình chạy ra khỏi phong ấn.

“Mơ tưởng” Ngay từ đầu Lâm Thanh Phong đã nghĩ tới trường hợp này rồi, nên tinh thần lực của hắn đã nhìn chằm chằm vào Ma Vương, thấy Ma Vương hành động, hắn cười lạnh một cái rồi cũng động, tốc độ của hắn quá nhanh, Ma Vương còn chưa kịp thoát khỏi phong ấn thì đã thấy hắn đứng trước mặt, một bàn tay vung ra đánh vào mặt Ma Vương, Ma Vương liền bay ngược ra phía sau, rơi đúng vào giữa trung tâm phong ấn, rồi nằm im bất tỉnh.

Lâm Thanh Phong là một tên Nguyên Anh kì hàng thật giá thật, mặc dù ký ức vẫn chưa lấy lại hết, nhưng lúc trước tập luyện với Nam Cung Mị Ảnh đã giúp hắn tự mình đánh giá lại thực lực của chính mình, còn Ma Vương trong mắt Lâm Cường thật sự rất mạnh mẽ, nhưng đối với Lâm Thanh Phong thì Ma Vương vẫn chưa đủ sức, bàn tay này vung ra là do Lâm Thanh Phong đã khống chế lực đạo rất nhiều, nên Ma Vương chỉ bay ngược về phong ấn mà thôi, nếu hắn dùng toàn lực thì Ma Vương chỉ có một con đường chết để đi.

Lâm Cường trợn mắt há mồm, đầu não ông vẫn còn chậm nhịp vì cái phong ấn mà Lâm Thanh Phong làm ra, hiện tại lại thêm việc Ma Vương bị tát bay không có sức phản kháng, nên ông không biết mình nên làm gì nữa.

Đứng bên ngoài phong ấn nhìn Ma Vương nằm im trong đó, Lâm Thanh Phong cười lạnh.

- Mau đứng lên đi, đừng tiếp tục giả vờ bất tỉnh, ta đã khống chế lực đạo, với một đòn như vậy thì ngươi không thể nào bất tỉnh được.

Lâm Thanh Phong dứt lời, Ma Vương cũng từ từ đứng dậy, mặc dù khuôn mặt của hắn đen kịt vì được bao phủ bởi ma khí, nhưng chỉ cần nhìn vào thì ai cũng nhận ra rằng sắc mặt của hắn không tốt lắm, bằng chứng thực tế nhất là hiện tại hắn không còn cười điên loạn nữa.

Ma Vương đứng dậy, tay đỡ trán, hai mắt đỏ ngầu chăm chú nhìn về Lâm Thanh Phong, hiện tại hắn phải đánh giá lại thực lực của tên Thái Tử trước mặt này, hắn nhận ra lúc nãy Lâm Thanh Phong vung ra một bàn tay đã thu lại lực đạo, đã như vậy mà hắn còn không có cách nào đỡ nổi, thì nói gì tới việc Lâm Thanh Phong nghiêm túc đây?

“Ngươi làm sao có thể mạnh như vậy?” Ma Vương nghiến răng hỏi.
Lâm Thanh Phong mỉm cười.

- Đường đường là một Ma Vương mà cũng biết sợ sao?

Ma Vương hừ một cái rồi im lặng không nói gì, một lúc sau nó liền cười điên loạn.

- Haha, thái tử, ngươi đừng đắc ý quá sớm, ta biết rõ ràng lý do tại sao ngươi không giết ta.

- Ngươi đang lo lắng cho Lâm Anh Hào đúng hay không?

- Bởi vì bọn ta là cùng một thể, ngươi sợ rằng nếu ngươi giết ta thì Lâm Anh Hào cũng chết, có đúng hay không?

“Đúng vậy” Lâm Thanh Phong cũng không giấu diếm, hắn rất tùy ý gật đầu.

Nắm được điểm yếu của Lâm Thanh Phong, Ma Vương cười lạnh, mặc dù hiện tại bị Lâm Thanh Phong một người cưỡng ép nằm trong phong ấn không có cách nào thoát ra, nhưng hắn vẫn rất tự tin, bởi vì Lâm Thanh Phong dù mạnh nhưng cũng chỉ là một người mà thôi, sẽ có lúc Lâm thanh Phong lộ ra sơ hở, nếu hắn chờ đợi đúng lúc thì hắn sẽ có thể thoát ra ngoài, khi đó hắn còn sợ Lâm Thanh Phong hay sao?

Ma Vương nghĩ tới đây thì trong lòng cười lạnh, mặt ngoài hắn rất tùy ý ngồi xuống đất, nhưng trong lòng hắn vẫn còn đang suy nghĩ cách để thoát thân.

Ma Vương cũng không tiếp tục ra lệnh cho đám Ma Binh xung quanh xông vào phong ấn nữa, bên trong phong ấn ma khí không sử dụng được, nên hắn cũng không cần thiết để đám Ma Binh này hy sinh vô nghĩa, để bọn chúng ở bên ngoài thì trong giờ phút chót có thể ngăn trở Lâm Thanh Phong cùng Lâm Cường hai người tranh thủ cho hắn một ít thời gian.

Thấy Ma Vương không còn hành động gì khác thường, Lâm Thanh Phong cũng rất tùy ý ngồi xuống một bên, Ma Vương cần thời gian Lâm Thanh Phong cũng đồng dạng, hắn cũng muốn tìm cách để đẩy số ma khí trong cơ thể Lâm Anh Hào ra ngoài, nên chia một phần tinh thần lực tiến vào cơ thể để trò chuyện với Nguyên Anh để lại một phần lớn tinh thần lực khóa chặt Ma Vương đề phòng hắn có hành động.

Lâm Cường đứng một bên nhìn thấy Lâm Thanh Phong nhắm mắt ngồi xuống, ông sững sờ một lúc rồi cũng chạy tới đứng bên cạnh để bảo vệ hắn.

Nhìn cảnh này, Ma Vương cười lạnh, mặc dù Lâm Thanh Phong tốc độ thật nhanh, nhưng tốc độ của Ma Vương cũng không chậm, hiện tại Lâm Thanh Phong cùng Lâm Cường hai người đang ở trước mặt hắn, phía sau không ai canh giữ hiện tại không chạy thì tới bao giờ mới chạy?

“Các con, mau tấn công bọn hắn.” Ma Vương ngay ra lệnh cho bọn Ma Binh tấn công hai người để cản đường, ra lệnh xong Ma Vương ngay lập tức dùng hết sức mình chạy về phía sau.

Nhưng ngay lúc này, Lâm Thanh Phong lập tức mở mắt, Nguyên Anh lập tức từ trong cơ thể bay ra ngoài phiêu phù bên cạnh Lâm Cường, còn bản thân Lâm Thanh Phong thì nhanh chóng biến mất rồi xuất hiện chặn đứng đường chạy của Ma Vương, đồng thời vung một bàn tay tát vào mặt hắn.

Ma Vương bị trúng một bàn tay, liền bay ngược về trung tâm phong ấn, hắn đứng dậy trầm mặc nhìn về Lâm Thanh Phong, trong lòng hắn cảm thấy khiếp sợ, phải biết lần này hắn đã sử dụng toàn lực đồng thời đã cẩn thận quan sát nhưng vẫn không thể theo kịp tốc độ của Lâm Thanh Phong.

Lại nhìn về phía Lâm Cường, bên cạnh hắn có thêm một tên tiểu nhân màu vàng đang cùng hắn giải quyết đám Ma Binh, mặc dù tốc độ chậm hơn Lâm Thanh Phong và sức mạnh cũng yếu hơn, nhưng tên tiểu nhân màu vàng này cũng rất mạnh, chỉ thấy tiểu nhân vung tay một cái thì 3-4 con Ma Binh liền bị giết, cộng thêm Lâm Cường ra sức sử dụng pháp thuật, đám Ma Binh nhất thời cũng không làm được gì, nhưng số Ma Binh bị giết cũng tản ra ma khí dung nhập vào cơ thể cả hai.

…Hết Chương 224….

Chương 225: Thử nghiệm

Nhìn cảnh này Ma Vương nở nụ cười điên loạn nói.

- Haha Thái tử, ngươi ở đây canh chừng ta có vẻ không tốt lắm đâu.

Lâm Thanh Phong mỉm cười lắc đầu.

- Không có gì không ổn cả.

Ma Vương hừ một tiếng rồi đưa tay chỉ về phía Lâm Cường lạnh lùng nói.

- Ngươi có phải bị mù hay không? Bên kia cha của ngươi cùng tên tiểu nhân màu vàng đó sẽ sớm bị Ma Khí nhập thể biến thành yêu ma mà thôi.

Lâm Thanh Phong mỉm cười lắc đầu không nói gì, Ma Vương hừ lạnh một cái rồi cũng im lặng.

Hiện tại Lâm Thanh Phong không hiểu tại sao nổi cơn chỉ đứng đây quan sát Ma Vương, hắn không thể thoát ra nên chỉ đành im lặng suy nghĩ cách khác.

Về phía bên kia, Lâm Cường mặc dù không biết Nguyên Anh từ đâu mà ra, nhưng nhìn nó giống như phiên bản thu nhỏ của Lâm Thanh Phong thì ông cũng biết được nó là do Lâm Thanh Phong gọi ra để giúp sức với ông.

Mãi chém giết yêu ma một lúc, bỗng dưng Lâm Cường nghe được một giọng nói.

- Cha à, cha giết như vậy là đủ rồi, chuyện còn lại cứ để con.

Lâm Cường giật mình nhìn qua Lâm Thanh Phong, chỉ thấy hắn im lặng mỉm cười nhìn chằm chằm vào Ma Vương, ông có thể khẳng định rằng hắn không chú ý tới bên này, nhưng giọng nói vừa xuất hiện trong đầu ông lúc nãy cũng không phải do ông tưởng tượng ra, lại nhìn về phía Nguyên Anh, chỉ thấy nó mỉm cười gật đầu, lúc này ông mới thở ra một hơi rồi dừng tay.

Nguyên Anh cũng không tiếp tục nhiều lời, hai tay rung động hai viên RasenShuriken đen kịt xuất hiện trên hai cánh tay nhỏ nhắn, tiếng gió rít đinh tai nhức óc khiến Lâm Cường đứng cạnh bên phải dùng hai tay che lại lỗ tai của mình, ông âm thầm khiếp sợ.

- Đây là pháp thuật gì? 

Hai viên RasenShuriken xuất hiện, liền khiến Ma Vương chú ý, nó khiếp sợ nói.

- Tại sao? Nó có thể sử dụng ma khí?

Không trách được Ma Vương khiếp sợ, bởi vì nguyên bản ma khí chỉ có yêu ma sử dụng mà thôi, dù là bất kì sinh vật nào nhiễm phải ma khí thì đều bị ma khí biến thành yêu ma, Lâm Anh Hào là một ngoại lệ, bởi vì lúc đó ông bị thương quá nặng, nên khi bị nhiễm ma khí trở thành Ma Vương thì hắn cũng bị thương và ngất xỉu.

Cuối cùng ma khí cùng pháp lực hai loại liền tiến vào trạng thái cân bằng, nhưng một phần của Lâm Anh Hào đã trở thành Ma Vương vì thế ông có thể sử dụng ma khí.

Nhưng Nguyên Anh trước mặt hoàn toàn không phải yêu ma, nhưng nó có thể sử dụng ma khí vì thế mới khiến Ma Vương khiếp sợ.

Nguyên Anh ném hai viên RasenShuriken về đám Ma Binh, một vụ nổ nhỏ liền bao phủ bọn chúng, những Ma Binh bị bao phủ trong vụ nổ liền chết sạch, ngay cả cặn bã cũng không còn, ma khí của chúng lại tiếp tục dung nhập vào cơ thể Nguyên Anh bổ sung số ma khí mà Nguyên Anh đã sử dụng.

Nhìn cảnh này Ma Vương liền trầm mặc, bởi vì cứ tiếp tục như thế này thì số Ma Binh ở đây đều sẽ bị Nguyên Anh đánh chết hết.

Lâm Thanh Phong mặc dù không nhìn ra cảm xúc hiện tại của Ma Vương, nhưng nhìn hành động của Ma Vương lúc này thì hắn cũng đoán được vài phần, hắn mỉm cười.

- Làm sao? Ma Vương lại khiếp sợ lần thứ hai? Hình như không xứng với cái tên Ma Vương a.

Ma Vương sắc mặt ngày càng đen hơn, hắn biết Lâm Thanh Phong đang chọc giận hắn, nhưng thật sự hắn không có cách nào khác, hắn bị Lâm Thanh Phong áp chế gắt gao.

Lâm Thanh Phong mỉm cười nói.

- Hiện tại ngươi không thể làm gì khác, không bằng ngồi yên một chỗ tự thân hồi phục ma khí một bên từ từ suy nghĩ nha.

Ma Vương sắc mặt âm trầm như nước, đây là lần đầu tiên hắn chịu cảnh nhục nhã như vậy.

Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.
- Ngươi vẫn còn ông nội ta là thẻ đánh bạc, vì thế ngươi cũng biết ta sẽ không làm gì ngươi, ngươi còn lo lắng chuyện gì nữa đây?

Ma Vương hừ một tiếng rồi ngồi xuống một bên, đám Ma Binh liền dừng tay, không tiếp tục lao vào tấn công Lâm Cường cùng Nguyên Anh nữa, Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu một cái rồi động thân đi tới cạnh bên hai người.

Đám Ma Binh không tiếp tục tấn công Lâm Cường thở ra một hơi nhẹ nhõm, lại nhìn về Lâm Thanh Phong, ông chỉ tay về Nguyên Anh rồi hỏi.

- Đây là gì?

Lâm Thanh Phong còn đang muốn trả lời, Nguyên Anh ngay lập tức truyền âm vào não Lâm Cường.

- Cháu là cháu của ông nha.

Lâm Thanh Phong khóe miệng co quắp, do dùng chung một suy nghĩ nên mặc dù Nguyên Anh truyền âm cho một mình Lâm Cường, nhưng ý định của nó Lâm Thanh Phong cũng biết được.

Lâm Cường trợn trắng cả mắt, tay ông run run.

- Cháu…cháu trai?

“Cút” Lâm Thanh Phong sắc mặt đen như đáy nồi, Nguyên Anh vui vẻ ôm bụng cười rồi trở về thân thể Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong có chút bất đắc dĩ, với một cái Nguyên Anh như thế này hắn cũng không biết nên khóc hay nên cười nữa, lắc đầu một cái rồi nói.

- Cha à, đừng nghe nó nói bậy, nó là Nguyên Anh của con, não của nó có chút vấn đề.

Ngay lúc này, Nguyên Anh lại truyền âm cho Lâm Cường.

- Ta và ngươi sử dụng chung bộ não, ngươi nói vậy tức là tự chửi mình sao?

Bởi vì Nguyên Anh cùng Lâm Thanh Phong dùng chung suy nghĩ, nên nó nghĩ gì thì Lâm Thanh Phong liền hiểu, nó truyền âm cho Lâm Cường xem như một cách giao tiếp.

Lâm Thanh Phong chỉ biết im lặng, hắn có chút xúc động muốn ngay lập tức đánh nát cái Nguyên Anh này ngay lập tức.
Lâm Cường thở dài một hơi.

- Chuyện này bỏ qua đi, hiện tại…

Không đợi Lâm Cường nói hết câu thì Lâm Thanh Phong liền đưa tay lên miệng ra hiệu ông đừng nói chuyện, Nguyên Anh cũng truyền âm cho ông để giải thích.

- Cha à, đừng nói gì cả, bọn con có một kế hoạch để cứu ông nội nhưng hiện tại vẫn chưa thực hiện được, trước khi bọn con có thể chắc chắn thì chúng ta không nên để Ma Vương biết được.

- Hiện tại con dùng truyền âm nói chuyện với cha, Ma Vương sẽ không nghe được, nhưng cha hãy phối hợp với bọn con một chút, đừng để hắn nghi ngờ.

- Vừa nãy cha giết không ít Ma Binh, nên cha hãy ngồi xuống tĩnh tâm để loại bỏ bọn chúng đi.

Lâm Cường sắc mặt ngưng trọng gật đầu, Lâm Thanh Phong không nói thì ông cũng muốn làm như vậy, mặc dù ma khí nhập thể số lượng không nhiều, nhưng bấy nhiêu cũng có thể khiến ông mất kiểm soát trong lúc quan trọng rồi.

Thấy Lâm Cường ngồi xuống bắt đầu tĩnh tâm, Lâm Thanh Phong gật đầu, tinh thần lực một phần tiến vào cơ thể để bàn tính với Nguyên Anh, còn một phần khác lại tập trung gắt gao vào Ma Vương.

“Biện pháp đó ổn không?” Lâm Thanh Phong trầm ngâm hỏi.

Nguyên Anh lắc đầu.

- Cũng không biết nữa, hiện tại ngươi hãy ngồi che tầm mắt của Ma Vương đi, đừng để hắn nhìn thấy hành động của chúng ta, việc còn lại cứ để ta lo.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi bước tới trước mặt Lâm Cường ngồi xuống, che chắn tầm nhìn của Ma Vương, khi chắc chắn Ma Vương không nhìn thấy gì, Nguyên Anh mới xuất hiện từ sau lưng của Lâm Thanh Phong phiêu phù trước mặt Lâm Cường.

“Cha à, hiện tại cha hãy ngồi yên tiếp tục giả dạng là mình đang tĩnh tâm, đừng làm hành động gì khác, con sẽ để một chút nguyên lực vào cơ thể cha để thử nghiệm.” Nguyên Anh truyền âm cho Lâm Cường để ông không giật mình làm lộ kế hoạch.

Nhận được truyền âm của Nguyên Anh, Lâm Cường hai mắt giật giật vài cái rồi lại trở về bình thường, vì có Lâm Thanh Phong che chắn, Ma Vương không thể thấy được, nhưng cảm giác của nó với ma khí rất nhạy cảm, chỉ trong giây lát Lâm Cường không tiếp tục tĩnh tâm thì nó liền phát giác được nhìn về phía bên này.

“Ọc, ọc, ọc…” Ngay lúc này, Nguyên Anh liền dùng một tia nguyên lực nhỏ bé truyền vào bụng của Lâm Cường khiến bụng ông phát lên tiếng kêu.

Lâm Thanh Phong mỉm cười.

- Cha à, mấy giờ đồng hồ cha chưa ăn uống gì, cộng thêm lúc nãy sử dụng pháp lực, hiện tại cơ thể mệt mỏi nên không thể tập trung tĩnh tâm được, hãy lấy vài thứ trong balo của con để ăn đi.

“Ừ.” Lâm Cường gật đầu mở mắt, đưa tay vào balo sau lưng Lâm Thanh Phong lấy ra vài món thức ăn, rồi ngồi ăn tự nhiên.

Ma Vương nhìn thấy cảnh này thì cũng không nghi ngờ gì nữa, hắn cũng biết Lâm Cường chỉ là người bình thường, bụng đói thì không thể nào tập trung tĩnh tâm được nữa, hắn hừ một tiếng rồi lại xoay người sang một bên nhắm hai mắt lại.

Nhìn Ma Vương như vậy, Lâm Thanh Phong nội tâm buông lỏng một hơi, hắn biết lần này bọn hắn đã thành công che mắt Ma Vương rồi.

Nhân cơ hội này, Nguyên Anh liền hành động, bởi vì Lâm Cường chỉ là người thường nên Nguyên Anh cũng không dám trực tiếp tiến nhập vào cơ thể ông, nên chỉ dùng một tia nguyên lực nhỏ mà thôi.

Ngay khi nguyên lực được truyền vào cơ thể, cả người Lâm Cường liền run lên một cái, cái run người này của ông liền khiến Ma Vương chú ý sang bên này, nhận ra mình thất thố ông giả vờ vỗ ngực ho vài tiếng.

Lâm Cường cũng mỉm cười nói.

- Cha à, ăn từ từ thôi, ăn nhanh dễ bị sặc lắm.

Ma Vương hừ một cái rồi tiếp tục nhắm mắt.

….Hết Chương 225….

Chương 226: Loại bỏ ma khí

Một tia nguyên lực tiến vào cơ thể Lâm Cường liền hóa thành một cái Nguyên Anh nhỏ hơn, nó thở ra một hơi rồi nhìn xung quanh, hiện tại trong cơ thể Lâm Cường khắp nơi đều có ma khí, Nguyên Anh đưa tay vào đoàn ma khí, chỉ thấy nó liền bị Nguyên Anh cầm vào tay.

Nguyên Anh mỉm cười bắt đầu di chuyển khắp cơ thể Lâm Cường để tìm ma khí còn lại, cả hai Nguyên Anh đều có thể chia sẻ tầm mắt cùng ý nghĩ, nên Nguyên Anh phía bên ngoài cũng biết được mọi chuyện.

Những điều này đều diễn ra trong cơ thể Lâm Cường, Ma Vương cũng không biết được, nhưng Lâm Cường lại cảm nhận được, tuy rằng rất nhỏ bé nhưng ma khí trong cơ thể ông dần dần họp lại thành một khối, cũng không tiếp tục chạy loạn trong cơ thể nữa. 

Ngay lúc này Nguyên Anh trước mặt ông lại truyền âm.

- Cha à, cứ tiếp tục ăn đi, hiện tại con sẽ giúp cha gom ma khí thành một khối trước, sau đó con sẽ thử tống bọn chúng ra ngoài, lúc đó cha hãy phối hợp với con ngồi tĩnh tâm để che mắt Ma Vương.

Mặc dù nội tâm Lâm Cường cũng cảm thấy khiếp sợ nhưng ông vẫn bất động thanh sắc tiếp tục ăn, ông biết ông phải tiếp tục diễn, bởi vì nếu biện pháp này thật sự thành công thì số ma khí trong cơ thể Lâm Anh Hào cũng có thể được loại bỏ bằng cách này.

Nguyên nhân chính mà Lâm Anh Hào không thể dùng cách tĩnh tâm để loại bỏ ma khí là do Ma Vương quấy phá, nếu ông tĩnh tâm thì Ma Vương sẽ chiếm lấy quyền kiểm soát cơ thể, Ma Vương cũng đồng dạng.

Nếu hắn muốn loại bỏ pháp lực thì hắn phải thật sự tập trung từng li từng tí dẫn pháp lực ra ngoài, bởi vì hiện tại ma khí và pháp lực trong cơ thể đang ở trạng thái cân bằng, nếu có một chút sai sót gì thì hắn sẽ bị bạo thể, nhưng một khi hắn dùng hết tâm trí của mình để loại bỏ pháp lực thì Lâm Anh Hào lại chiếm quyền kiểm soát cơ thể, và ông có thể quấy phá hắn.

Vì thế trong mấy chục năm qua, Lâm Anh Hào cùng Ma Vương cứ như vậy mà trải qua, không bên nào làm chủ được.

Hiện tại nếu Lâm Thanh Phong có thể dùng cách này để loại bỏ ma khí thì số pháp lực trong cơ thể Lâm Anh Hào sẽ chiến thắng số ma khí, Lâm Anh Hào có thể hoàn toàn kiểm soát cơ thể, khi đó Ma Vương liền nguy kịch.

Hiểu được suy nghĩ của Lâm Thanh Phong, Lâm Cường bất động thanh sắc tiếp tục ăn, nhưng tốc độ ăn của ông rất chậm rãi, ông biết Lâm Thanh Phong cần thêm thời gian để gom hết số ma khí trong cơ thể của ông.

Mãi một lúc sau, ma khí đã bị Nguyên Anh nhỏ bên trong gom thành một viên cầu nhỏ dẫn tới lỗ tai Lâm Cường, lúc này Nguyên Anh bên ngoài truyền âm cho ông.

- Cha à, đã xong rồi, con đã gom hết ma khí trong cơ thể cha về phía lỗ tai cha rồi, hiện tại cha hãy bắt đầu “tĩnh tâm” đi, con sẽ thử đẩy chúng ra ngoài thông qua lỗ tai của cha.

Lâm Cường ho nhẹ một cái rồi cất số thức ăn còn thừa vào balo của Lâm Thanh Phong, sau đó nhắm hai mắt lại.

Nguyên Anh nhỏ bên trong ngồi đợi một chút, sau khi thấy ma khí có dấu hiệu thoát ra ngoài thông qua lỗ chân lông thì nó cũng lập tức hành động, dùng tay nhỏ bắt lấy một đoàn ma khí mỏng rồi thử đưa ra ngoài thông qua lỗ tai.

Ma khí rất dễ dàng theo đó bị tống ra ngoài, nhưng đoàn ma khí này ngay lập tức quay trở lại cơ thể Lâm Cường.

Nguyên Anh nhíu mày một cái rồi mỉm cười, cách này không sử dụng được cũng nằm trong suy nghĩ của nó.

Mỉm cười một cái, rồi Nguyên Anh nhỏ lại tiếp tục dùng tay gỡ xuống một đoàn ma khí nhỏ rồi…bỏ vào miệng nhai nuốt.

Đoàn ma khí vừa vào miệng Nguyên Anh thì ngay lập tức vùng vẫy, nhưng bị Nguyên Anh nhai qua vài lần thì liền thành thật để Nguyên Anh nuốt xuống bụng. 

Nguyên Anh nhỏ ở bên trong cứ tiếp tục dùng cách này, lấy từng đoàn ma khí mỏng rồi cắn nuốt, nhưng chỉ được vài lần thì nó cũng không chịu nổi, bởi vì…quá no.

“Ợ…” Nguyên Anh nhỏ ngồi xuống một bên, tay xoa xoa bụng, nó không thể nào ăn thêm được nữa.
Nguyên Anh bên ngoài trợn mắt một cái, nó cũng cảm nhận được Nguyên Anh nhỏ bên trong không thể nào ăn thêm, vì thế liền ra lệnh cho Nguyên Anh nhỏ trở về.

Nguyên Anh nhỏ từ từ rời khỏi cơ thể Lâm Cường, sau đó dung nhập vào cơ thể của Nguyên Anh, lúc này Nguyên Anh liền cảm thấy số ma khí trong cơ thể mình nhiều hơn một chút, nó nhíu mày nói với Lâm Thanh Phong.

- Có chút không tốt lắm, số lượng ma khí quá nhiều ta không có cách nào tiêu thụ được, chỉ còn cách truyền về cho ngươi mà thôi.

“Ừ, ta đã biết, ngươi cứ tiếp tục, khi nào cảm thấy không thể tiêu thụ được ma khí thì hãy truyền chúng cho ta.” Lâm Thanh Phong trả lời.

Nguyên Anh gật đầu một cái.

- Tốt, ta sẽ cố gắng để bọn chúng ngoan ngoãn, nhưng ngươi cũng phải cẩn thận một chút, hiện tại ta không ở trong cơ thể ngươi, ta sẽ không khống chế bọn chúng được, đừng để Ma Vương biết được kế hoạch của chúng ta.

Lâm Thanh Phong hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục ngồi nhắm mắt.

Nguyên Anh trở về cơ thể Lâm Thanh Phong rồi thả đoàn ma khí ra ngoài, nhưng không giống trong tưởng tượng, đoàn ma khí sau khi được thả ra ngoài thì liền ngoan ngoãn, không có biểu hiện bạo động.

Nguyên Anh gãi đầu một cái rồi cũng không tiếp tục xoắn xuýt chuyện này, nó lại trở ra ngoài ngồi trước mặt Lâm Cường, phân ra nhiều Nguyên Anh nhỏ từ từ tiến vào trong cơ thể ông, tiếp tục cắn nuốt ma khí.

Với sự giúp đỡ của Nguyên Anh, Lâm Cường cũng phải tốn vài giờ để loại bỏ hoàn toàn ma khí ra bên ngoài, vài giờ tuy rằng rất lâu, nhưng tốc độ như thế này đã nhanh lắm rồi, nếu không có sự giúp đỡ của Nguyên Anh thì Lâm Cường có thể tốn cả ngày để có thể hoàn toàn loại bỏ bọn chúng.

Lâm Cường đang còn tĩnh tâm, nên ông cũng không để ý tới tình trạng bên trong cơ thể mình, những Nguyên Anh nhỏ cũng yên lặng đi ra ngoài trở lại trong cơ thể Nguyên Anh.

Nguyên Anh mỉm cười một cái rồi trở lại bên trong người Lâm Thanh Phong, tuy rằng ma khí trong cơ thể Lâm Cường đã được xử lý hết, nhưng hiện tại Nguyên Anh vẫn chưa thể nào rảnh rỗi, nó vẫn phải kiểm tra lại số ma khí vừa được đưa vào cơ thể Lâm Thanh Phong.

Tuy số ma khí này không có biểu hiện bạo động, nhưng ai dám chắc tương lai sẽ không có đây?Tất cả quá trình Ma Vương đều không biết được, từ đầu tới cuối hắn vẫn ngồi im lặng suy nghĩ biện pháp để thoát khỏi Lâm Thanh Phong.

Hắn thật sự rất hận, có Lâm Thanh Phong ở đây hắn không thể nào thoát khỏi phong ấn, bản thân là một Ma Vương, ở trạng thái bình thường hắn tự tin rằng hắn có rất nhiều cách để thoát khỏi sự truy bắt của Lâm Thanh Phong.

Nhưng cái phong ấn quỷ quái này khiến một thân ma khí của hắn coi như vứt hết, âm mưu quỷ kế cũng không dùng được, chỉ có thể sử dụng thân thể để ngạnh kháng, nhưng Lâm Thanh Phong thân thể quá biến thái, không cách nào ngạnh kháng. 

Đứng trước thực lực nghiền ép, Ma Vương cũng không nghĩ ra cách nào hay hơn, nhưng cũng không phải hết cách, ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào hướng cửa hang động, miệng thì nở nụ cười lạnh.



Trần Thị Hoa trong lòng lo lắng không yên nhìn về phía phong ấn, Nam Cung Mị Ảnh ở cạnh bên mỉm cười nhàn nhạt.

- Mẫu thân, người cứ yên tâm đi, có phu quân đi cùng, phụ thân sẽ không xảy ra chuyện gì.

- Nếu bọn họ thật xảy ra chuyện thì phu quân đã sớm cùng phụ thân trở ra, hiện tại bọn họ vẫn chưa ra thì cũng tức là bọn họ vẫn an toàn.

“Biết là vậy, nhưng trong lòng mẹ vẫn có chút bất an.” Trần Thị Hoa lắc đầu thở dài.

Nam Cung Mị Ảnh thở dài.

- Hiện tại mẫu thân cũng đừng lo cho bọn họ, người hãy lo cho chúng ta trước đi.

- Phong ấn bình thường đã yếu, ngày hôm qua còn bị mở ra, mặc dù chỉ mở ra một chút mà thôi sau đó chúng ta liền đóng lại, nhưng theo con cảm nhận được thì phong ấn không trụ được bao lâu nữa, chỉ cần vài giờ nữa thôi là sẽ bị phá nát.

Trần Thị Hoa sắc mặt âm trầm nhìn về phía phong ấn, không cần Nam Cung Mị Ảnh nhắc nhở thì bản thân bà cũng cảm nhận được, thở dài một hơi bà nói.

- Những người khác hiện tại như thế nào rồi?

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười.

- Cũng nhờ mẫu thân, lúc đầu bọn họ có chút tức giận, nhưng hiện tại đa phần đã khá hơn rồi, sĩ khí của bọn họ cũng nâng cao được một chút.

Trần Thị Hoa gật đầu thở dài.

- Con hãy bảo bọn họ tập trung lại đi, phong ấn đã sắp không chịu nổi rồi, không còn thời gian để bọn họ tự mình suy nghĩ nữa rồi.

Những người khác đã sớm được thông báo về chuyện Lâm Cường cùng Lâm Thanh Phong hai người đã đi vào phong ấn, lúc đầu bọn họ cũng tức giận với quyết định của hai người, nhưng sau khi nghe Trần Thị Hoa giải thích rõ ràng thì bọn họ liền im lặng

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau