HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 216 - Chương 220

Chương 217: Tiến vào động

Tên mập cũng nhìn ra bầu không khí có chút nặng nề, hắn liền đi tới gần Lâm Thanh Phong rồi nói nhỏ.

-Phong à, em có thể giúp chúng ta tăng cao sĩ khí được không? Dù biết rằng sau khi tham gia trận chiến này thì sẽ có rất nhiều người chết, nhưng trước khi ra trận mà sĩ khí quân mình thấp như vậy thì không ổn nha.

Lâm Thanh Phong lắc đầu, ngay cả tên mập cũng nhìn ra thì hắn làm sao có thể không nhìn ra? Nhưng hắn cũng không biết phải dùng cách nào để gia tăng sĩ khí cho những người này nữa, trải qua mấy chục năm không có áp lực chiến đấu với Ma Tướng cùng Ma Vương thì ý chí của bọn họ đã bị ăn mòn rất nhiều rồi, hiện tại lại biết mình sắp sửa đối đầu với bọn chúng thì những người này căng thẳng là một điều dễ hiểu.

Với tình trạng hiện tại của những người này thì Lâm Thanh Phong không tin rằng bọn họ có thể sống sót sau trận chiến lần này đâu.

Thở dài một hơi, Lâm Thanh Phong hai mắt kiên định liền làm ra quyết định, hắn muốn đơn thân độc mã xông vào hang động phong ấn bọn yêu ma để chém giết bọn chúng trước khi bọn chúng thoát ra, nhưng hiện tại hắn sẽ không nói với ai, bởi vì hắn biết nếu hắn nói ra thì những người này sẽ lập tức ngăn cản.

Nam Cung Mị Ảnh đứng một bên không nói gì, ánh mắt nàng liếc nhìn qua Lâm Thanh Phong một cái thì nàng đã đoán được một phần ý nghĩ của hắn, nàng thở dài một hơi.

-Làm như vậy rất nguy hiểm nha phu quân, còn chưa nói đến chuyện chàng dùng cách đó có nguy cơ thất bại rất cao nha.

Câu nói của Nam Cung Mị Ảnh khiến Lâm Thanh Phong trợn mắt cười khổ, hắn thật sự phục nàng về khoản này, dường như nàng đi guốc trong bụng hắn, chỉ cần hắn làm ra quyết định thì nàng liền đoán được.

-Ngoài cách đó ra ta không nghĩ được cách gì khác nha, cô có cách nào hay hơn không? - Lâm Thanh Phong thở dài chán nản.

Nam Cung Mị Ảnh im lặng, một lúc sau nàng gật đầu.

-Được, nếu chàng muốn dùng biện pháp đó thì thiếp sẽ đi cùng chàng.

Nghe được lời này, Lâm Thanh Phong có chút cảm động, nhưng hắn lại lắc đầu từ chối, nói đùa cái gì, Lâm Thanh Phong làm ra quyết định này bởi vì bản thân hắn không sợ ma khí nhập thể, còn Nam Cung Mị Ảnh thì không được, bình thường nàng đã mạnh kinh khủng, ngay cả Lâm Thanh Phong cố hết sức cũng mới bức ra một phần nhỏ thực lực của nàng, nếu lại để nàng nhiễm ma khí rồi hóa thân thành yêu ma thì bọn hắn phải làm sao bây giờ?

Nam Cung Mị Ảnh còn đang muốn nói gì đó, nhưng Lâm Thanh Phong lại đưa tay ngăn cản.

-Không được, chuyện này ta đã quyết định rồi.

Nam Cung Mị Ảnh có chút bất đắc dĩ gật đầu thở dài, nàng hiểu rằng nàng không thể ngăn cản quyết định của hắn được nữa.

Lâm Thanh Phong mỉm cười đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu nàng an ủi.

-Đừng lo lắng, ta sẽ không xảy ra chuyện, trong lúc ta đi phiền cô ở lại chăm sóc cha mẹ giùm ta.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu đồng ý rồi im lặng cảm thụ hơi ấm từ bàn tay hắn, bầu không khí có chút lãng mạn.

Ngay lúc này, tên mập đứng cạnh bên im lặng từ đầu tới giờ nhìn hết tất cả, hắn có chút bất đắc dĩ lên tiếng.

-Này hai người, tôi không biết hai người đang nói chuyện gì, nhưng phiền hai người để ý tới cảm giác của người khác được không?

-Đứng trước mặt F.A chơi trò này vui lắm sao?

Nam Cung Mị Ảnh khuôn mặt liển đỏ ửng, nàng liền lao tới ôm lấy Lâm Thanh Phong, dúi mặt vào người hắn để che đi sự xấu hổ, Lâm Thanh Phong có chút bất ngờ, nhưng hắn vẫn đưa hay tai ôm lấy nàng vào lòng, để lại tên mập trợn mắt há mồm.

-Hai người…hai người…

Tên mập cắn răng nói lắp bắp vài câu rồi giận dỗi bỏ đi, hắn thật không chịu nổi hai người này, hắn sợ nếu hắn tiếp tục đứng đây nhìn thì hắn sẽ bị chọc tức chết.

Đánh thì không thể, hắn tin rằng nếu hắn có hành động gì có uy hiếp tới Lâm Thanh Phong thì đừng nói cha mẹ hắn hai người sẽ ngăn cản, mà ngay lập tức trên người hắn sẽ có vài lỗ đạn.

Còn về chuyện khuyên ngăn? Không thấy hắn mới chỉ khuyên một câu thì hai người này từ xoa đầu trực tiếp chuyển thành ôm nhau sao? Biết đâu khuyên một câu nữa thì hai người này lại trực tiếp hôn nhau hoặc trực tiếp kéo nhau đi làm những chuyện không phù hợp với thiếu nhi thì sao? …

Đêm đến…

-Không được.

Ngồi trong lều vải, Lâm Cường lớn tiếng phản bác, khuôn mặt ông mang theo vẻ tức giận, trước mặt ông là Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh.

-Đúng, mẹ cũng không đồng ý con làm chuyện này.

Trần Thị Hoa ngồi cạnh bên bình tĩnh lên tiếng, hai hàng lông mày cau lại thật chặt.

Ánh sáng từ chiếc đèn sạc chiếu rọi lên khuôn mặt Lâm Thanh Phong, hắn có chút bất đắc dĩ thở dài.

-Con cũng biết việc này rất nguy hiểm, nhưng cha mẹ hãy nhìn thử xem sĩ khí quân ta như thế nào? 

-Mặc dù bọn họ đều là những pháp sư tinh nhuệ, nhưng sau khoảng thời gian dài không chiến đấu với Ma Tướng cùng Ma Vương nên ý chí chiến đấu của bọn họ đã phai nhạt rất nhiều rồi.

-Với tình trạng hiện tại, con tin rằng bọn họ sẽ không chịu nổi Ma Tướng giày vò đâu.

-Chúng ta phải có cách nào đó kích thích sĩ khí của bọn họ.

Trần Thị Hoa thở dài.

-Điều này cha mẹ đều biết, chúng ta còn định để mọi người tập hợp đông đủ rồi sẽ nói rõ ràng với bọn họ.

-Vô ích thôi. Lâm Thanh Phong lắc đầu thở dài.

-Mẹ nghĩ xem, mỗi người bọn họ đều biết rõ lý do mà bọn họ tới đây, nhưng sĩ khí của bọn họ đều thấp như vậy, vì thế khích lệ sĩ khí theo cách bình thường là điều không thể.-Thời gian cũng không còn nhiều lắm, nên chúng ta phải dùng một biện pháp mạnh mẽ hơn để kích thích sĩ khí của bọn họ, biện pháp mà con nghĩ ra là một trong số đó, nhưng để chắc chắn biện pháp này thành công thì phải cần một ngời ở bên ngoài khích lệ, và người đó chỉ có thể là cha.

Lâm Thanh Phong nghiêm túc nhìn về Lâm Cường chờ đợi ông quyết định.

Lâm cường trầm mặc một lúc rồi khoát tay nói. 

-Hôm nay trễ rồi, hai con về lều nghỉ ngơi đi.

Lâm Thanh Phong thở dài một cái rồi gật đầu đứng dậy đi ra ngoài, Nam Cung Mị Ảnh cũng theo sau hắn.

Đi ra bên ngoài, Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi.

-Chàng nghĩ xem, phụ thân sẽ quyết định như thế nào?

Lâm Thanh Phong lắc đầu, Lâm Cường đang do dự, bởi nếu ông không đồng ý thì ông sẽ trực tiếp phản đối, nhưng sau khi nghe Lâm Thanh Phong phân tích rõ ràng thì ông cũng không phải đối, mà lại bảo hai người bọn hắn trở về.

Thở ra một hơi, Lâm Thanh Phong lại nói.

-Ta cũng không biết, có lẽ ngày mai chúng ta sẽ nhận được câu trả lời.

Trong lều chỉ còn Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa hai người, Trần Thị Hoa vẻ mặt lo lắng nhìn qua chồng mình, nhưng chỉ thấy ông đang ngồi im lặng, hai mắt nhắm chặt, trên mặt không nhìn ra biểu tình gì, bà thở dài một hơi rồi nằm qua một bên, không làm phiền ông suy nghĩ.

Được một lúc sau, Lâm Cường thở dài lên tiếng.

-Về chuyện lúc nãy, bà nghĩ sao?

-Tôi cũng không biết nữa…, ông tự mình quyết định đi. Trần Thị Hoa chậm rãi trả lời, lời nói của bà mang theo vài phần do dự.

Lâm Cường im lặng gật đầu, ông đã tự mình quyết định xong rồi, ông chỉ hỏi bà một lần để xem bà có ý nghĩ nào khác hay không, đưa tay tắt đèn rồi nằm xuống cạnh bên vợ mình, ông thở dài.

-Ngày mai, chuyện khích lệ sĩ khí mọi người đành phiền tới bà vậy.

Trần Thị Hoa cả người đều run rẩy, giọng bà có chút không nỡ.

-Ông cũng muốn đi sao?

-Ừ, tôi muốn nhân cơ hội này để tìm cha, mặc dù không biết ông ấy đã chết, hay vẫn…còn sống, nhưng chắc chắn ông ấy vẫn ở trong đó. Lâm Cường cắn răn trả lời.

Lâm Cường biết rõ, từ lúc phong ấn được đóng lại, cha của ông chỉ có hai con đường để lựa chọn, một là tự sát, hai là chấp nhận biến thành yêu ma để tiếp tục sống sót, ông không muốn cha mình phải tiếp tục nằm giữa hang ổ của địch nhân, ông muốn đích thân vào đó để đưa cha mình ra ngoài, còn nếu cha của ông đã chấp nhận trở thành yêu ma thì ông muốn dùng chính sức lực của mình để ngăn cản cha mình lại.

Trần Thị Hoa cũng không ngăn cản, bà cũng hiểu được quyết định của chồng mình, nếu bà ở trong trường hợp này thì bà cũng làm ra quyết định như vậy, hai mắt bà ướt át, áp mặt vào ngực chồng mình rồi nói nhỏ.

-Ông phải cẩn thận, những chuyện còn lại tôi sẽ lo.

-Haha, bà cứ yên tâm, vẫn còn có thằng bất hiếu kia đi cùng tôi, bản thân nó mạnh mẽ cỡ nào bà cũng hiểu được. Lâm Cường cao hứng trả lời, bản thân ông rất sợ rằng vợ mình sẽ không đồng ý, khi đó ông sẽ không thể toàn tâm toàn ý tiến vào đó.

Chương 218: Ông nội?

12 giờ trưa, là khoảng thời gian ánh nắng chói chang của mặt trời chiếu sáng khắp nơi, nhưng một vùng núi thuộc Buôn Mê Thuột vẫn tối tăm, chỉ có vài tia sáng le lói chiếu rọi.

Đứng trước hang động, Lâm Thanh Phong bên hông đeo Bách Nhân Trảm Ma Đao, sau lưng đeo một cái balo, bên trong có chứa vài chai Huyết Khí Đan pha loãng, hắn thở dài một hơi.

- Cha quyết định kĩ chưa?

Lâm Cường một thân trang phục nữ, đứng cạnh bên cạnh đỏ mặt quát.

- Đừng nói nhiều, hiện tại là khoảng thời gian ma khí yếu nhất, sau khi mẹ mày mở phong ấn thì mày hãy nhanh chóng đưa tao cùng nhau vào đó.

Không còn cách nào khác, Lâm Thanh Phong thở dài một hơi rồi gật đầu chấp nhận, quay về sau lưng nói với Nam Cung Mị Ảnh.

- Chuyện ngoài này, đành phải nhờ cô vậy.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu.

- Chàng nhớ phải bảo vệ phụ thân, mặc dù phụ thân đang mang trên người pháp khí hộ thân, nhưng cấp bậc của bọn chúng cũng không cao, phụ thân cũng không phải tu sĩ, không thể sử dụng pháp khí cao cấp được, nếu nhận quá nhiều công kích thì những pháp khí này sẽ bị vỡ.

- Ta đã biết. Lâm Thanh Phong gật đầu, ngay khi Lâm Cường nói cho bọn hắn quyết định của ông, thì Nam Cung Mị Ảnh cũng không nhiều lời liền lấy ra vài món pháp khí đưa cho ông mặc vào, đây đều là những pháp khí của nàng sử dụng lúc trước, sức phòng ngự của bọn chúng hơn xa áo giáp nhiều lắm, vì thế mặc dù là đồ của nữ, nhưng Lâm Cường vẫn cắn răng chấp nhận mặc vào.

- Phong ấn đã mở, hai người hãy vào mau. Trần Thị Hoa vẻ mặt nghiêm túc quát lớn.

Lâm Thanh Phong cũng không chần chờ gì nữa, hắn ngay lập tức cõng lấy Lâm Cường xông vào phong ấn.

Cũng ngay lúc phong ấn được mở ra liền có một số lượng lớn yêu ma thoát ra ngoài, nhưng bọn chúng đều một dạng là Ma Binh, không có Ma Tướng cùng Ma Vương.

Thở dài một cái, Nam Cung Mị Ảnh liền lấy ra Hàn Băng Kiếm xông vào chém giết số Ma Binh này.

Mặc dù Nam Cung Mị Ảnh lập tức hành động, nhưng để giải quyết số Ma Binh này cũng phải mất một khoảng thời gian, còn chưa kể tới nàng phải đứng cạnh bên bảo hộ Trần Thị Hoa khép lại phong ấn.

Những người khác cũng nhận ra động tĩnh bên này, bọn họ ngay lập tức chạy tới, nhìn thấy Trần Thị Hoa và Nam Cung Mị Ảnh đang đứng giữa đám Ma Binh, bọn họ không nói hai lời liền gia nhập vào tham gia chiến đấu.

Bên ngoài là như vậy, bên trong động Lâm Thanh Phong cũng không khá hơn chút nào, ngay khi vào động thì hắn liền rút đao điên cuồng chém giết ma binh nhân cơ hội này muốn thoát ra ngoài, một bên Lâm Cường cũng như Trần Thị Hoa chăm chú ra sức khép lại phong ấn.

Không biết trải qua bao lâu, Lâm Cường rốt cục dừng tay, ông lấy từ trong người ra hai lá bùa và một cây đèn pin, dán một lá bùa vào người mình, còn một cái dán vào người Lâm Thanh Phong, sau đó ông thở ra một hơi rồi nói.

- Phong ấn đã khép lại, lá bùa này khiến bọn ma binh không thấy được chúng ta, mày đừng để nó rơi khỏi người.

Hai mắt quan sát đám Ma Binh xung quanh một chút, sau khi chắc chắn rằng bọn Ma Binh này thật sự không nhìn thấy hắn thì hắn mới dừng tay thu Bách Nhân Trảm Ma Đao vào vỏ.

Hang động tối đen như mực, ánh sáng bên ngoài đã không vào được nơi đây, ma khí bao phủ xung quanh khiến nơi này càng trở nên âm u hơn nữa.

Hiện tại cửa hang chỉ có những tia sáng yếu ớt từ phong ấn chiếu rọi giúp Lâm Thanh Phong cùng Lâm Cường có thể nhìn rõ xung quanh một chút, nhưng phạm vi cũng không lớn lắm, bởi vì xung quanh đầy ắp những con yêu ma che lấp lối đi.

Lâm Cường im lặng nhìn xung quanh một chút rồi lấy từ trong người ra một tờ giấy có chút cũ nát, đặt xuống đất rồi dùng đèn pin rọi lên, Lâm Thanh Phong tò mò hỏi.

- Là địa đồ sao cha?

Lâm Cường không nói gì mà chỉ gật đầu một cái rồi trầm ngâm suy nghĩ, tay ông chỉ vào một góc tấm địa đồ rồi nói.

- Phong ấn trong động này có hai lớp, một lớp là ở trung tâm hang động, và một lớp phong ấn ở bên ngoài, lớp bên ngoài chỉ để ngăn chặn bọn Ma Binh thoát ra mà thôi.
- Còn đây là vùng trung tâm hang động, lúc trước tao và ông nội mày đã bày phong ấn Ma Vương cùng Ma Tướng tại đó.

- Phong ấn ở vùng trung tâm rất mạnh, theo kế hoạch lúc trước thì ông nội mày sẽ dẫn dụ bọn chúng tới đây sau đó sẽ phong ấn bọn chúng.

- Nhưng chuyện này ngoài tao và ông nội mày ra thì cũng không ai biết được, mặc dù tao là thiên tài nhưng bởi vì tuổi tác của tao còn quá nhỏ, bọn họ sẽ không đồng ý kế hoạch này.

- Nhưng cho tới hiện tại phong ấn bên ngoài vẫn chưa bị phá, cũng có nghĩa là kế hoạch lúc trước của tao và ông nội mày đã thành công.

Ngay lúc này Lâm Thanh Phong lại nói chen vào.

- Nhưng vấn đề cũng ở chỗ này, theo tính toán lúc trước thì phong ấn này sẽ không bị phá hủy, nhưng tới hiện tại thì không hiểu sao phong ấn đã bị suy yếu, và đã có một tên Ma Tướng thoát ra, đúng không?

Lâm Cường gật đầu.

- Ừ, đúng là như vậy, hiện tại công việc chính của tao và mày là phải sửa lại phong ấn đó.

- Trong lúc tao sửa lại phong ấn thì tao sẽ không thể phân tâm đối phó với bọn yêu ma xung quanh, khi đó phải nhờ vào mày.

Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi gật đầu hỏi lại.

- Như vậy đây là việc mà lúc nãy cha nói cha muốn làm hay sao?

Lâm Cường gật đầu.

- Ừ, còn có một chuyện là tao phải tìm ra hài cốt của ông nội mày, hiện tại đã vào đây thì không thể nào để ông nội mày tiếp tục ở lại đây được.

Một đường đi tới, Lâm Thanh Phong đảm nhận trọng trách mở đường, bởi vì đám Ma Binh vẫn nhiều lắm, một đường càn quét Lâm Thanh Phong mới đồng ý với quyết định không để người khác cùng vào đây sửa lại phong ấn của Lâm Cường, nếu không phải hắn sử dụng Bách Nhân Trảm Ma Đao không sợ ma khí nhập thể thì hắn đã biến thành yêu ma từ sớm rồi.

Nếu là những người khác vào đây thì còn chưa tới gần phong ấn thì trên thế giới này đã xuất hiện thêm vài tên Ma Tướng, lúc đó đừng nói tới việc sửa lại phong ấn, tới mạng sống của chính bọn hắn còn khó giữ được.
Không biết trải qua bao lâu, Lâm Thanh Phong cùng Lâm Cường hai người rốt cục đi tới trung tâm hang động, ở giữa hang động tối tăm mịt mù có tồn tại một cột ánh sáng nhu hòa màu xanh lam hình tứ giác dựng thẳng đứng, nhưng cột sáng này cũng không sáng lắm, bên trong còn xen lẫn nhiều đoàn sáng màu đen.

Nhìn cột sáng này, Lâm Thanh Phong có cảm giác không đúng lắm, hắn nhíu mày hỏi.

- Cha à, đây là phong ấn sao?

- Ừ, là phong ấn. Lâm Cường thở dài một hơi rồi trả lời, sau đó ánh mắt ông liền nghiêm túc chăm chú quan sát phong ấn.

Nhìn Lâm Cường cau mày quan sát, Lâm Thanh Phong mặc dù có chuyện muốn hỏi nhưng hắn cũng không muốn đánh gãy, đành im lặng nhìn xung quanh.

Được một lúc sau, Lâm Cường chỉ tay về một hướng của phong ấn rồi nói.

- Đây là Ngũ Phương Trấn Ma Trận do tao và ông nội mày nghĩ ra, theo bình thường thì sẽ có năm góc, tạo thành năm mắt trận, nhưng hiện tại chỉ có bốn, cũng có nghĩa là một góc phong ấn đã bị phá hủy.

- Hiện tại tao phải suy nghĩ biện pháp hoàn thiện phong ấn.

- Trong khoảng thời gian này mày hãy đi xung quanh để tìm hài cốt của ông nội đi, tới lúc tao nghĩ ra xong thì tao sẽ gọi mày trở lại.

Lâm Cường nói xong liền đi tới phong ấn trầm ngâm quan sát, nhìn từ xa thì chỉ nhìn được vài đoàn sáng màu đen, nhưng tới gần phong ấn thì liền thấy được những đoàn sáng này là những tên yêu ma đang cố sức phá phong ấn từ bên trong.

Nhìn phong ấn vẫn bền chắc như vậy, không có dấu hiệu sẽ bị phá vỡ ngay lập tức Lâm Thanh Phong thở dài một hơi rồi theo lời cha mình đi tìm hài cốt của ông nội.

Ngay lúc này, bỗng dưng có một giọng nói khác lạ vang lên.

- Các ngươi là ai?

Lâm Cường cùng Lâm Thanh Phong đều đồng loạt nhìn về phía giọng nói phát ra, chỉ thấy nơi giọng nói phát ra có một hang động nhỏ, đứng trước cửa động là một người đàn ông đầu tóc bạc trắng, mặt mũi dơ bẩn, quần áo rách nát đứng tại đó.

Lâm Thanh Phong nhíu mày thật chặt, còn Lâm Cường thì trợn mắt, giọng nói run run hỏi.

- Cha?... Là cha sao?

Nghe được giọng nói của Lâm Cường, người đàn ông trợn trừng mắt nhìn về Lâm Cường, giọng nói của ông cũng run run.

- Cường… tiểu Cường?

Sau đó hai người liền hai mắt lưng tròng, chạy tới…ôm nhau khóc.

Nhìn cảnh này Lâm Thanh Phong chỉ biết im lặng, liếc mắt nhìn về cha mình, đầu óc bắt đầu nghĩ loạn. 

- Tiểu Cường? Là con gián sao? Không biết mẹ nghe được thì sẽ cảm thấy thế nào.

Tuy rằng nghĩ loạn, nhưng Lâm Thanh Phong vẫn rất bình tĩnh lên tiếng hỏi.

- Khoan đã, trước tiên hai người cứ dừng lại, có vài điều chúng ta cần phải làm rõ ở đây.

….Hết Chương 218….

Chương 219: Lâm Anh Hào

Lâm Cường trợn mắt với Lâm Thanh Phong một cái rồi lại quay về người đàn ông nói.

- Đúng rồi cha à, đây là cháu nội của cha, tên nó là Thanh Phong,

Người đàn ông gật đầu một cái rồi chăm chú nhìn Lâm Thanh Phong, ông có chút kích động tiến tới vỗ vai hắn.

- Tốt, tốt, tốt, cháu trai, haha, Lâm Anh Hào ta rốt cục cũng có cháu trai. 

Lâm Thanh Phong xoắn xuýt gãi đầu, nhưng dù vậy tâm trí của hắn vẫn rất bình tĩnh, hắn ho nhẹ một cái rồi hỏi.

- Ông nội sao? Trước đừng nói về phần này, nhưng có một chuyện con phải hỏi, ông đã ở đây vài chục năm rồi, làm sao ông có thể sống được?

- Im miệng. Lâm Cường ngay lập tức quát lớn, mặc dù ông cũng thắc mắc về chuyện này, nhưng sau vài chục năm cứ nghĩ rằng cha mình đã chết, hiện tại nhìn thấy ông vẫn còn sống thì Lâm Cường làm sao quản tới điều đó được? 

Nhưng lúc này, Lâm Anh Hào liền phất tay ngăn cản Lâm Cường rồi nói.

- Không sao cả tiểu Cường, dù tiểu Phong không hỏi thì cha cũng sẽ nói cho bọn con biết.

Lâm Cường trầm mặc liền gật đầu im lặng.

Lâm Anh Hào thở dài.

- Thật sự ra, ta đã trở thành yêu ma.

Bầu không khí liền lâm vào im lặng, Lâm Cường hai mắt không thể tin được nhìn về cha mình, ngay cả Lâm Thanh Phong cau mày nhìn chăm chú vào ông.

Lâm Anh Hào lại thở dài.

- Nhưng cũng không tính là đã biến thành yêu ma, nói đúng hơn là…một nửa đã trở thành Yêu Ma.

Lâm Cường không còn biết phải nói gì nữa, ông cắn thật chặt hai hàm răng của mình, hai tay run run nắm chặt lại.

Lâm Thanh Phong cau mày.

- Ý của ông là sao?

Lâm Anh Hào thở dài.

- Ý của ông đúng là như vậy, một nửa của ông đã trở thành yêu ma, còn một nửa lại là người bình thường.

Nói rồi Lâm Anh Hào lại nhìn về phong ấn, thở ra một hơi.

- Sau khi ông phong ấn bọn chúng, thì ông cũng đã trọng thương sắp chết, lại thêm trước đó ông đã giết quá nhiều Ma Binh, ông không thể tự kết liễu cuộc đời mình được cũng vì thế ông đã bị biến thành một trong số bọn chúng.

- Nhưng có lẽ là do ông bị trọng thương, nên khi biến thành yêu ma thì ông cũng không hoàn toàn đánh mất ý thức, và bởi vì một nửa cơ thể là yêu ma nên ông cũng không cần ăn uống gì mà vẫn có thể sống sót cho tới bây giờ.

Lâm Cường thở dài một hơi, Lâm Thanh Phong cau mày suy nghĩ, sau đó Lâm Thanh Phong liền hỏi.

- Ông vừa nói ông chỉ có một nửa là người đúng không? Như vậy là bất kì lúc nào ông cũng có thể trở thành yêu ma?

Lâm Anh Hào mỉm cười.

- Đúng là ông có thể trở thành yêu ma, nhưng cháu cũng không cần lo lắng, sau khoảng thời gian dài đấu đá nhau, hiện tại ma khí và pháp lực trong cơ thể ông đã đạt tới trạng thái cân bằng, hiện tại cho dù ông có giết yêu ma thì cũng không sợ ma khí nhập thể. 

- Nhưng do vậy mà thân thể ông liền chia làm 2 phần ý thức, một là ý thức hiện tại, còn hai là ý thức do yêu ma làm chủ, vì thế ông có thể trở thành người trong nửa ngày, còn nửa ngày sau sẽ trở thành yêu ma. 

- Hiện tại ông mới trở về làm người trong vài tiếng thôi, còn có một khoảng thời gian nữa ông mới trở thành yêu ma được.

Lâm Thanh Phong gật đầu, sau đó hắn lại nhìn về phía phong ấn, mặt đất ở xung quanh phong ấn đã bị phá nát, ở đó còn có nhiều dấu vết trận pháp rồi hỏi.

- Như vậy, nơi đó bị phá là do ông sao?

Lâm Anh Hào gật đầu.
- Đúng vậy, đó là do ông phá hủy trong lúc trở thành yêu ma.

- Nên đã có vài tên Ma Tướng thoát ra, và khi ông trở về bình thường thì ông đã giết tất cả, nhưng lại để lọt mất một tên.

- Nhưng trước khi ông có thể giết nó thì nó đã phá phong ấn và thoát ra ngoài, không còn cách nào khác nên ông đành phải đóng phong ấn bên ngoài một lần nữa rồi tiếp tục ở lại đây.

Lâm Cường thở dài một hơi.

- Tên đó đã thoát ra khỏi phong ấn, và đã bị cháu của cha giết rồi.

Lâm Anh Hào cũng có chút ngạc nhiên khi nghe được lời này, hai mắt ông phát sáng cười lớn.

- Haha, giết tốt, cháu của ông làm rất tốt.

Sắc mặt Lâm Thanh Phong vẫn bình tĩnh, hắn gật đầu một cái coi như trả lời, rồi tiếp tục hỏi.

- Như vậy phong ấn vẫn còn tồn tại là do lúc bình thường ông đã tu sửa nó sao?

Lâm Anh Hào gật đầu, vẻ mặt ông có chút lo lắng.

- Đúng là như vậy, nhưng hiện tại tình huống có chút thay đổi, bởi vì phong ấn đã bị mất một góc, cộng thêm đã được ông sửa quá nhiều lần, dẫn tới uy lực của nó cũng từ từ suy yếu, tạo cơ hội cho Ma Vương phá phong ấn từ bên trong, cứ đà này thì chừng vài năm nữa phong ấn sẽ hư mất.

Lâm Cường thở dài cảm thán.

- Mấy năm nay cực khổ cho cha rồi.

Lâm Anh Hào lắc đầu mỉm cười.

Thở ra một hơi, Lâm Thanh Phong coi như đã nắm rõ tình hình lúc này, hắn suy nghĩ một chút rồi nói.

- Như vậy, hiện tại cha cùng ông, hai người cứ tiếp tục tu sửa phong ấn, nhưng lần này phải tu sửa cho thật chắc chắn, bởi vì con nghĩ chúng ta sắp phải đối mặt với một tên yêu ma rất mạnh, và nó có thể là Ma Vương, nếu phong ấn không chịu được động tĩnh thì sẽ xảy ra chuyện lớn.

Nghe được lời này, Lâm Cường theo quán tính liền nhìn về hướng phong ấn, rồi lên tiếng phủ quyết.

- Không thể, Ma Vương vẫn còn đang bị phong ấn, nó vẫn chưa thoát ra được.

Lâm Thanh Phong thở dài lắc đầu rồi liếc nhìn về Lâm Anh Hào.- Con không nói tới Ma Vương trong phong ấn, con nói chính là ông nội.

Lâm Cường trầm mặc, Lâm Anh Hào có chút hứng thú nhìn về Lâm Thanh Phong rồi hỏi.

- Làm sao con biết?

Bĩu môi một cái, Lâm Thanh Phong đưa lên một ngón tay rồi trả lời. 

- Thứ nhất nói về chuyện phong ấn, theo ông nói lúc nãy thì trong lúc trở thành yêu ma thì ông đã phá đi một góc, và có rất nhiều Ma Tướng thoát ra, nếu như vậy tại sao bọn chúng không hợp lực để phá hết phong ấn?

- Lý do rất đơn giản, không phải bọn chúng không muốn hợp lực để phá, mà là do bọn chúng phá không nổi.

- Đám đông Ma Tướng còn không phá nổi, mà phong ấn lại bị ông phá một góc, có nghĩa là khi trong trạng thái yêu ma, ông liền là Ma Vương hoặc ít nhất ông có sức mạnh ngang ngửa với Ma Vương.

Lâm Cường tiếp tục im lặng, Lâm Anh Hào vui vẻ gật đầu.

- Tốt, mau nói tiếp.

Dừng một chút, Lâm Thanh Phong lại đưa lên ngón tay thứ hai.

- Còn vấn đề thứ hai, con không biết số lượng Ma Tướng thoát ra là bao nhiêu, nhưng con tin rằng bọn chúng có thể thoát ra ngoài từ sớm, nhưng tại sao bọn chúng không làm như vậy mà lại để ông giết?

- Bởi vì ông là Ma Vương, hay nói chính xác một nửa của ông là Ma Vương, bọn chúng nghe lệnh Ma Vương, có lẽ đã bị ông ra lệnh không được thoát khỏi đây, nên mới bị ông từ từ giết chết.

Lâm Anh Hào vui vẻ vỗ tay.

- Đúng rồi, không hổ danh là cháu của ông, cháu thật sự rất giỏi, chỉ nhìn qua một lúc liền nghĩ được nhiều như vậy.

- Những năm này ông đã làm như cháu đã nói, lại thêm một phần phải lo tu sửa phong ấn để phòng khi ông biến thành yêu ma sẽ tiếp tục phá, một phần khác phải đấu trí với chính bản thân mình, không cho đám Ma Tướng thoát khỏi phong ấn nên phải tốn rất nhiều thời gian để chém giết bọn chúng.

Lâm Thanh Phong lắc đầu cười khổ, lần này hắn thật sự phục bọn yêu ma này, phân cấp bậc rõ ràng, nghiêm chỉnh tới mức mù quáng, để một người Lâm Anh Hào hai ý thức xoay mòng mòng như vậy mà vẫn tiếp tục nghe lệnh.

Lâm Anh Hào mỉm cười nhìn Lâm Cường.

- Hiện tại đừng nói những cái này, việc tu sửa phong ấn cứ để cho cha, phong ấn còn có thể chịu đựng thêm vài năm nữa, con hãy mau trở về nghĩ biện pháp đi, nếu để cha biến thành Ma Vương thì hai con sẽ gặp nguy hiểm.

Lâm Cường lắc đầu.

- Con sẽ không rời đi.

Nói đùa cái gì? Sau bao nhiêu năm mới có thể gặp lại cha của mình, làm sao ông có thể dễ dàng rời đi dễ dàng như vậy?

Lâm Thanh Phong cũng nghĩ như vậy, liền nói.

- Con cũng sẽ không rời đi.

Lâm Anh Hào có chút gấp, ông cau mày lớn tiếng.

- Hai đứa phải rời đi, nơi này rất nguy hiểm, hai con phải trở về suy nghĩ biện pháp khác, trên đường tới đây hai con đã giết rất nhiều Ma Binh rồi, nếu hai con lại biến thành yêu ma thì chúng ta phải làm thế nào?

Lâm Thanh Phong mỉm cười, tay cầm thanh Bách Nhân Trảm Ma Đao đưa về phía Lâm Anh Hào rồi nói.

- Ông đừng lo lắng, bọn con sẽ không trở thành yêu ma.

Nhìn thanh đao, Lâm Anh Hào hai mắt sáng lên, nhưng ngay lập tức ông lại cau mày.

- Không đúng, hiện tại tính ra mới tới đời 81 mà thôi, thanh thần đao này vẫn chưa thể ra khỏi vỏ được, làm sao các con có thể sử dụng được nó?

Chương 220: Tìm lại ký ức

Lâm Anh Hào vừa mới dứt lời, cũng không đợi Lâm Thanh Phong cùng Lâm Cường kịp nói gì thì ông liền lên tiếng.

- Cũng không đúng, vẫn còn có một khả năng…

Sau đó lại nhìn về Lâm Thanh Phong, hai mắt ông phát sáng.

- Tiểu Phong, con được thanh đao này nhận làm chủ nhân sao?

Lâm Thanh Phong cùng Lâm Cường đồng loạt mộng bức, bởi vì hai người vẫn chưa từng nghe về tin tức này.

Nhìn cả hai người mộng bức, Lâm Anh Hào ho nhẹ một cái rồi giải thích.

- Là do ông, lúc trước tiểu Cường còn quá nhỏ nên ông chưa thể giải thích hết cho nó lai lịch của thanh thần đao này.

- Tên chính thức của thanh thần đao này là Trảm Ma Đao. 

- Nó là một thanh thần đao được tổ tiên Lạc Long Quân tự mình luyện chế thành nên có ý nghĩ riêng của mình, vì thế nó có thể tự mình lựa chọn chủ nhân.

- Mặc dù chúng ta là hậu nhân của tổ tiên Lạc Long Quân, nhưng chúng ta chỉ là người bình thường nên chúng ta không xứng để sở hữu nó, nếu có người cưỡng ép sử dụng thì sẽ bị phản phệ.

- Vì thế mà tổ tiên đã lập lời hứa với nó, nếu trong 100 đời Hùng Vương mà không ai có thể khiến nó nhận chủ, thì ở đời thứ 100 nó chỉ cần giúp chúng ta tiêu diệt hết bọn yêu ma là nó có thể tự mình rời đi.

- Nhưng do phản phệ quá mạnh, nên mỗi đời Hùng Vương đều phải dùng một ít máu huyết của chính mình để giảm bớt lực phản phệ.

- Cách này thật sự có hiệu quả, bằng chứng là cho tới đời của ông thì ông chỉ bị lực phản phệ làm rách bàn tay một chút xíu mà thôi, so với đời Hùng Vương thứ nhất bị xé đứt cả cánh tay thì không là gì.

- Vì thế thanh thần đao này mới được gọi là Bách Nhân Trảm Ma Đao, cũng tức là phải dùng sức của 100 người mới có thể sử dụng nó để trảm ma.

Lâm Cường trầm ngâm suy nghĩ rồi nói.

- Nhưng hiện tại thằng Phong đã có thể sử dụng được nó, cũng tức là nó đã nhận thằng Phong làm chủ đúng hay không cha?

Lâm Anh Hào gật đầu.

- Có thể là vậy, nhưng đây cũng là điều khiến cha thắc mắc, tại sao tiểu Phong lại có thể khiến nó nhận chủ, phải biết rằng đó là thần binh, tầm mắt của nó rất cao, nó sẽ không nhận bất kì một người bình thường nào làm chủ nhân.

- Cha sợ rằng nó sẽ gây bất lợi tới tiểu Phong sau này.

Nghe lời này, Lâm Cường thở ra một hơi rồi mỉm cười lắc đầu.

- Về chuyện này cha cứ yên tâm, thằng cháu của cha không phải người bình thường, hiện tại nó là tu sĩ.

Lâm Anh Hào liền thắc mắc.

- Không phải người bình thường? Tu sĩ là gì? Ý của con là sao?

- Cha đi hỏi nó thì sẽ hiểu rõ hơn, con giải thích không rõ bằng nó. Lâm Cường mỉm cười nói.

Lâm Anh Hào nghe vậy liền xoay người tò mò nhìn về Lâm Thanh Phong, chỉ thấy hắn cười khổ.

- Ông nội à, chuyện này chính con cũng không rõ, lần trước con gặp chút chuyện nên đã mất trí nhớ, vì thế con cũng không thể nói rõ được.Lâm Anh Hào cau mày, suy nghĩ một chút rồi ông gật đầu nói.

- Tiểu Phong, con tới đây, ông sẽ giúp con phục hồi trí nhớ.

Lâm Thanh Phong cùng Lâm Cường đều tò mò, nhưng nhìn ánh mắt nghiêm túc của Lâm Anh Hào, Lâm Thanh Phong bước tới gần ông rồi ngồi xuống.

Lâm Anh Hào gật đầu mỉm cười.

- Không sao, đừng lo lắng gì cả, đây là một pháp thuật ông sáng chế ra khi ông kết hợp giữa Ma Khí và Pháp Lực.

- Ông sẽ thi triển pháp thuật này trên người con, sẽ giúp con nhớ lại tất cả ký ức từ nhỏ cho tới bây giờ, chỉ cần con đã từng trải qua thì tất cả đều sẽ nhớ rõ, cũng tương tự như xem kịch mà thôi.

- Đương nhiên, nó cũng có một ít tai hại, bởi vì ông phải thi triển đồng thời Ma Khí và Pháp Lực, nên sẽ có một ít Ma Khí nhập vào cơ thể con, nhưng đừng lo lắng, ông sẽ chú ý khống chế Ma Khí, chỉ để lại trong người con một phần nhỏ, sẽ không gây ảnh hưởng tới con.

Lâm Thanh Phong cùng Lâm Cường đều gật đầu đồng ý, nhìn hai người đều đồng ý, Lâm Anh Hào mỉm cười, sau đó ông nhắm chặt hai mắt lại, sắc mặt nghiêm túc, từ trên tay ông thoát ra hai đoàn khí, một đoàn khí màu đen bên tay trái, một đoàn khí màu xanh bên tay phải.

Hai tay ông liên tục bấm ấn quyết, ấn quyết càng ngày càng nhanh Lâm Cường nhìn từ đầu tới cuối cũng không thể nào nhìn theo kịp, ông chỉ thấy được hai đoàn khí sau mỗi ấn quyết từ từ hòa quyện rồi hoàn toàn dung hợp lại với nhau tạo thành một khối cầu kích thước như một trái bóng bàn nhỏ trên tay Lâm Anh Hào, ông thở ra một hơi rồi từ từ đặt khối cầu lên đầu Lâm Thanh Phong, khối cầu cũng theo đó mà tiến vào cơ thể hắn.

Lâm Thanh Phong ngồi dưới đất nhắm chặt hai mắt, hắn cảm nhận rõ ràng từ khi Lâm Anh Hào đặt bàn tay lên đầu mình, liền có một đoàn khí theo đó mà nhập vào cơ thể hắn.

Từng đoàn ký ức trong trí nhớ Lâm Thanh Phong lập tức ùa về, ngay cả vẻ mặt hạnh phúc của cha mẹ hắn khi hắn mới sinh ra, âm thanh sống động hắn nghe rất rõ… nhưng góc nhìn của hắn hiện tại lại là góc nhìn thứ 3, cứ như hắn đang được xem TV như vậy.

Đoạn phim vẫn chạy bình thường, cho tới khi hắn ngồi lên máy bay, chính hắn cũng biết được đây là thời điểm quan trọng, tất cả những công sức của bọn hắn tới bây giờ đều là vì khoảng thời gian này, nên hắn nghiêm túc xem.

Nhưng lúc này thì đoạn phim liền bị đứt gãy, âm thanh mất đi, màn hình TV đen kịt.

Chờ đợi một lúc lâu cũng không có thay đổi gì, Lâm Thanh Phong có chút xoắn xuýt, hắn cũng biết pháp thuật thất bại rồi, thở dài một hơi mở ra hai mắt, chỉ thấy Lâm Anh Hào đứng trước mặt hắn trợn trừng hai mắt, vẻ mặt không thể tin được mà nhìn về hắn, Lâm Cường một mặt mờ mịt.

Mặc dù Lâm Thanh Phong ngồi xem TV thời gian thật lâu, nhưng bên ngoài chỉ qua vài giây mà thôi, nhìn cha cùng ông nội hai người một loại vẻ mặt khác nhau, hắn gãi đầu hỏi.- Ông nội, làm sao rồi? Tại sao pháp thuật lại thất bại?

Lâm Anh Hào thở dài lắc đầu.

- Pháp thuật không thất bại, chỉ là Ma Khí cùng Pháp Lực ông truyền vào bị sử dụng hết mà thôi, lần này ông sẽ sử dụng nhiều hơn một chút. 

- Ồ, thì ra là do hết điện. Hiểu rõ chuyện này, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi tiếp tục nhắm mắt ngồi xuống, Lâm Anh Hào cũng tiếp tục bấm quyết, lần này Ma Khí cùng Pháp Lực của ông liền tản ra nhiều hơn, hai đoàn khí dung hợp với nhau, nếu lần trước là một trái bóng bàn, thì lần này là một trái bóng tenis, lớn hơn gấp đôi khối trước.

Đoàn khí từ từ dung nhập vào thân thể Lâm Thanh Phong, hắn lại tiếp tục được xem TV, nhưng trực tiếp tới đoạn hắn ngồi lên máy bay, chỉ một lúc sau hắn lại nhìn thấy mình xuất hiện trong khu rừng, lay hoay tìm vật dụng từ những chiếc valy hỏng bên cạnh.

Lâm Thanh Phong gật đầu trầm tư.

- Đây là lúc ta bắt đầu tới Thông Thiên Đại Lục sao? Như vậy một lúc sau liền tới đoạn thời gian ta gặp Mị Ảnh đi?

Đúng như Lâm Thanh Phong suy nghĩ, chỉ một lúc sau hắn liền nhìn tới lúc hắn đang nằm ngủ trên đám cỏ bên bờ sông, tiếng đùa nước liền thu hút hắn tới nhìn.

Trong tình trạng này, chỉ có người ngu mới không hiểu cảnh sau là gì, Lâm Thanh Phong không ngu, tim hắn liền nhảy loạn.

- Này, này, không lẽ ta sẽ được nhìn cảnh không phù hợp với trẻ em sao?

Nước miếng trong miệng chảy ra, hai mắt hắn mở lớn chăm chú nhìn về màn hình TV, chỉ thấy màn hình TV từ từ hiện lên cảnh tiếp theo, nhưng còn chưa đợi hắn nhìn rõ, thì màn hình TV lại đen kịt.



- Thật vậy luôn? Trêu chọc ta vui lắm sao? 

Lâm Thanh Phong trợn mắt há mồm, lớn tiếng hò hét trong lòng, trải qua tình trạng này một lần thì hắn liền hiểu TV lại hết điện rồi, mở mắt ra chỉ thấy tràng cảnh tương tự như lúc trước, Lâm Anh Hào vẻ mặt kinh ngạc, Lâm Cường một mặt mờ mịt.

Lâm Thanh Phong bất đắc dĩ hỏi.

- Ông nội, TV lại…hết điện sao?

Lâm Anh Hào xoắn xuýt gãi đầu.

- Ông cũng không ngờ Ma Khí cùng Pháp Lực của ông lại hết nhanh như vậy, theo tính toán của ông thì đáng ra lượng Ma Khí cùng Pháp Lực ban đầu đủ để giúp người bình thường nhớ lại hết 80 năm cuộc đời rồi.

Lâm Cường thở dài một hơi.

- Cha à, con đã nói rồi, hiện tại thằng cháu của cha không phải người bình thường, cha cũng đừng dùng tiêu chuẩn của người bình thường đánh giá hắn.

Lâm Anh Hào nghiêm túc gật đầu, lần này ông cũng tin tưởng lời của Lâm Cường, không thể dùng chuẩn mực của người bình thường mà đánh giá Lâm Thanh Phong.

Trầm tư suy nghĩ một chút, Lâm Anh Hào trực tiếp bấm quyết tạo ra một khối cầu trộn lẫn giữa Ma Khí cùng Pháp Lực, lần này khối cầu liền lớn bằng một trái bóng đá, sắc mặt của ông cũng theo đó trở nên trắng bệch, hai chân cũng đứng không vững.

Chương 221: Lại cúp điện?

Lâm Cường cùng Lâm Thanh Phong liền gấp lên, Lâm Cường chạy tới bên cạnh cha mình, đưa tay đỡ giúp ông đứng vững, ân cần hỏi.

- Cha à, có ổn không cha?

Dưới sự giúp đỡ của Lâm Cường, Lâm Anh Hào đứng vững thở ra một hơi.

- Không sao, chỉ là sử dụng pháp lực cùng ma khí quá độ mà thôi, hơi quá sức một chút, chỉ cần nghỉ ngơi một hồi là ổn.

Khoát tay một cái, Lâm Anh Hào lại tiếp tục nói.

- Tới đây tiểu Phong, chúng ta tiếp tục.

Nhìn Lâm Anh Hào như vậy, Lâm Thanh Phong cũng không nói nhiều liền đi tới trước mặt ông rồi tiếp tục nhắm mắt ngồi xuống.

Ánh sáng từ TV lại xuất hiện trước mắt, Lâm Thanh Phong trừng trắng hai mắt chăm chú vào màn hình TV, nhưng tình cảnh mà hắn mong đợi lại không xuất hiện, hắn chỉ nhìn được cảnh Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết sắc mặt căng thẳng cầm kiếm canh chừng hắn.



- [email protected]$%^#&&*

Lâm Thanh Phong vẻ mặt đắng chát cúi đầu cười khổ, nhưng hắn rất nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nghiêm túc nhìn về màn hình TV.

Lại qua thêm một lúc, hắn liền nhìn thấy cảnh Nam Cung Mị Ảnh thẫn thờ ngồi trên bờ hồ, còn chính hắn thì đang trần truồng lặn dưới bờ sông nhìn có vẻ như sắp hết hơi, không cần nghĩ cũng biết tình cảnh sắp xảy ra, khóe miệng Lâm Thanh Phong co quắp lại âm thầm cầu khẩn.

- Mau hết điện… ta không muốn nhìn… ta không muốn nhìn đâu.

Nhưng lời cầu xin của hắn liền vô dụng, hắn muốn nhắm mắt lại để không tiếp tục nhìn cảnh này, nhưng cũng vô dụng, bởi vì thực ra hắn đang nhắm mắt, hình ảnh trên TV vẫn cứ tiếp tục truyền vào mắt hắn.

Hắn chỉ biết cười khổ chấp nhận, nhưng diễn biến lúc sau liền thu hút sự chú ý của hắn, chỉ thấy Nam Cung Mị Ảnh xoắn xuýt một lúc, sau đó nàng chỉ tay về hắn rồi nói.

- Ngươi… cưới ta.

… 

Lâm Thanh Phong lập tức im lặng, hiện giờ hắn liền biết được chuyện Nam Cung Mị Ảnh nói nàng là vợ hắn là sự thực, bởi vì hình ảnh trên TV đã chứng thực tất cả, hiện tại đang diễn ra cảnh hắn gật đầu đồng ý với nàng.

Hắn không sợ những hình ảnh này là giả, bởi vì đây là ký ức của hắn, do ông nội hắn thi triển pháp thuật giúp hắn nhớ lại mà thôi.

Lâm Thanh Phong có chút cảm động, mặc dù Nam Cung Mị Ảnh bị bản thân mình đối xử không tốt lắm, nhưng nàng không có chút oán trách gì, vẫn một mực im lặng đi theo hắn, làm tròn bổn phận làm vợ, hắn đưa tay gãi đầu đồng thời lẩm bẩm.

- Lần này liền tốt, trở về không biết phải làm sao đối mặt với Mị Ảnh nữa.

- Nhưng chuyện này cũng đã xảy ra rồi, về sau mình tự phải thay đổi bản thân mới được. 

Thở dài một hơi rồi tiếp tục nhìn xem, đoạn phim lại tiếp tục, cho tới lúc hắn nhận lấy quyển Luyện Khí Quyết lật ra mà xem.

Ngay lập tức những ký tự từ trong quyển Luyện Khí Quyết liền được in rõ vào trong trí nhớ của hắn, cau mày một cái, rồi lẩm bẩm những ký tự mà hắn nhớ được, khi hắn lẩm bẩm đọc những ký tự này thì hắn cũng không nhận ra sự thay đổi trong cơ thể hắn.

Chỉ thấy Nguyên Anh của hắn, nguyên bản ngồi im nhắm mắt tại đan điền đột nhiên mở ra hai mắt, nó bĩu môi một cái rồi tự động vận chuyển công pháp theo từng chữ mà Lâm Thanh Phong đọc ra.
Nếu Nam Cung Mị Ảnh có mặt tại nơi này thì nàng cũng sẽ ngạc nhiên trợn tròn mắt, bởi vì Nguyên Anh bình thường sẽ không thể nào làm được như vậy, những Nguyên Anh bình thường ngoài việc giúp chủ nhân thi triển pháp thuật đối địch, ngoài ra còn có thể dùng nó xem như một biện pháp để sống lại thì không thể làm gì khác, còn chưa kể tới Nguyên Anh của Lâm Thanh Phong còn biết bĩu môi.

Dưới sự trợ giúp của Nguyên Anh, Lâm Thanh Phong lẩm bẩm tầng thứ nhất trong vài giây thì hắn liền trực tiếp chuyển tầng thứ hai, cũng đồng dạng vài giây sau hắn lại qua tầng thứ ba, vận chuyển công pháp tới đây thì hắn liền cau mày, bởi vì hắn cảm giác được hắn không thể vận chuyển công pháp tầng thứ tư.

Suy nghĩ một chút thì hắn liền nghĩ tới nguyên nhân, lúc trước Nam Cung Mị Ảnh đã từng nói nơi này không có Linh Khí, Nguyên Khí những thứ này, hiện tại hắn chỉ biết ngoài Pháp Lực tự bản thân tu luyện ra, cùng Ma Khí bản thân đám yêu ma tự tản ra ngoài thì không còn bất kì loại năng lượng nào khác.

Vì thế cho dù được sự trợ giúp của Nguyên Anh thì Lâm Thanh Phong cũng không thể vận chuyển công pháp tầng thứ tư được.

Nhưng suy nghĩ một lúc thì hắn liền lắc đầu phản bác, bởi vì cách giải thích này không ổn, nếu cách giải thích này là đúng thì làm sao hắn có thể vận chuyển ba tầng trước của công pháp đây?

Gãi đầu một cái, Lâm Thanh Phong quyết định không nghĩ nữa mà tiếp tục nhìn về TV, lúc này Nguyên Anh trong cơ thể hắn trợn mắt rồi trở về trạng thái ban đầu, tiếp tục ngồi khoanh chân nhắm hai mắt, khóe miệng nó còn lẩm bẩm gì đó.

Nhưng những thứ này Lâm Thanh Phong đều không biết được, hiện tại hắn còn đang tập trung xem phim đây.

- Ồ, thì ra ta đã từng trải qua những lúc lãng mạn như vậy?

- Ổ, còn chơi được Rasengan sao? Vậy RasenShuriken hẳn là cũng chơi được? Vậy còn Kamehameha thì sao? 

Lâm Thanh Phong có chút hăng hái nhìn màn hình, những thứ này mặc dù hắn đã từng nghe Nam Cung Mị Ảnh kể từ trước, nhưng tận mắt thấy mình sử dụng được Rasengan thì hắn cũng có chút xúc động.



Phim lại chiếu tới khi hắn nhìn tới đoạn hắn trốn trong tủ, còn Nam Cung Mị Ảnh thì mới tắm xong, còn đang chuẩn bị bước ra ngoài tìm quần áo để thay, nhìn tới đây Lâm Thanh Phong lại một lần nữa chảy nước miếng, nuốt vào một ngụm nước bọt, máu mũi cũng nhanh chóng chảy ra, ngay khi Nam Cung Mị Ảnh vừa vén lên tấm màn, thì…

Tạch,… màn hình TV lại tối đen…

(╯°Д°)╯︵┻━┻ 

- Aaaaa… ta không xem nữaaaaa. Lần này Lâm Thanh Phong không âm thầm gào thét nữa mà trực tiếp la lớn, hắn thật sự ức chế, ngươi hiểu cảm giác xem phim 18+ nhưng mỗi lần tới khoảnh khắc cao trào thì TV lại mất điện sao? Liên tục vài lần như vậy thì ai cũng cảm thấy ức chế a.

Lâm Thanh Phong hét lớn, khiến Lâm Cường cùng Lâm Anh Hào bên ngoài đồng thời giật mình trợn mắt.

Lâm Cường ngơ ngác nhìn qua Lâm Anh Hào chỉ thấy ông lắc đầu cười khổ, không cần nói cũng biết Lâm Thanh Phong con hàng này lại bị “cúp điện” rồi, hai người chỉ không biết tại sao hắn lại hét lớn như vậy thôi. 

Thở từng hơi mệt mỏi, Lâm Thanh Phong lấy lại bình tĩnh rồi nói.

- Ông nội, không cần tiếp tục nữa, con đã nhớ ra đại khái rồi.

Lâm Anh Hào gật đầu cười khổ.

- Cho dù con có muốn tiếp tục thì ông cũng chịu không nổi đâu.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi từ từ giải thích.

- Lần đó khi con đang trên đường đi công tác thì máy bay lại gặp chuyện, con may mắn còn sống sót và xuyên không tới một nơi được gọi là Thông Thiên Đại Lục.

- Người ở nơi đó cũng theo chúng ta đồng dạng tu luyện, nhưng cách thức lại không giống nhau.

- Bọn họ có một hệ thống tu luyện riêng bao gồm: Luyện Khí kì, Trúc Cơ kì… và mạnh nhất là Độ Kiếp kì, mỗi cấp độ đều có mười tầng cảnh giới, từ tầng 1 tới 9 và viên mãn.

- Sự chênh lệch giữa các cấp độ là rất lớn, cơ hồ khó có thể so sánh được, nhưng bọn họ có một điểm chung là phải sử dụng thiên địa Linh Khí mới có thể tu luyện, và nhờ thiên địa Linh Khí tẩm bổ thân thể giúp thân thể trở nên mạnh mẽ, kéo dài tuổi thọ, đồng thời tạo ra một loại năng lượng gọi là Linh Lực, được bọn họ sử dụng để thi triển pháp thuật.

- Uy lực của pháp thuật mà bọn họ sử dụng lớn hơn chúng ta rất nhiều, đạt tới đẳng cấp càng cao thì uy lực của pháp thuật càng mạnh mẽ.

- Ví dụ một chút, pháp thuật mà cha sử dụng có uy lực là 2, thì pháp thuật mà một vị tu sĩ Luyện Khí Viên Mãn sẽ có uy lực vào khoảng 4-5, còn một vị Trúc Cơ viên mãn đại khái sẽ vào khoảng 50-60.

- Cũng vì thân thể được thiên địa Linh Khí tẩm bổ, nên cơ thể bọn họ mạnh mẽ nhiều lắm, nếu dùng súng lục bắn vào một vị Luyện Khí kì tầng 1 ở khoảng cách gần, có thể chỉ tạo được cho người đó một vết trầy nhỏ mà thôi. 

Lâm Cường gật đầu một cái, khi ông nghe Nam Cung Mị Ảnh miêu tả sơ qua về tu sĩ thì liền nghĩ tới nên cũng không ngạc nhiên, còn Lâm Anh Hào vẻ mặt tò mò hỏi lại.

- Tu sĩ mạnh mẽ như vậy? Cháu cũng là tu sĩ, như vậy hiện tại cháu đã tu luyện tới cấp bậc nào đây?

Lâm Thanh Phong gãi đầu.

- Con cũng không biết, về chuyện đó thì con vẫn còn chưa nhớ ra, nhưng theo lời của Mị Ảnh thì hẳn là con đang ở Nguyên Anh Kì.

- Mị Ảnh lại là ai? Lâm Anh Hào vẻ mặt mộng bức hỏi lại.

Nghe được câu này, Lâm Thanh Phong có chút xoắn xuýt nỏi nhỏ.

- Nàng là…vợ con.

….Hết Chương 221…

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau