HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 211 - Chương 215

Chương 212: Kem…Mắm Ruốc?

Ngồi ở tay lái sắc mặt Cường âm trầm đáng sợ, Phượng tỷ ngồi cạnh bên cũng để ý tới, nàng lên tiếng.

-Cường, chị biết em đang nghĩ gì, nhưng đừng lo lắng, tên đó chỉ là một tên nghèo mà thôi, hiện tại Mị Ảnh còn đang say mê hắn, chỉ cần em cố gắng một chút để em ấy tỉnh ngộ rồi bỏ hắn là được.

Cường gật đầu thở ra một hơi.

-Không sao cả, chị Phượng, em đã biết.

Bởi vì ưa thích Nam Cung Mị Ảnh nên trước tiên Cường đã dùng nhiều cách khác nhau để có được cảm tình của Phượng tỷ, để Phượng tỷ giới thiệu hắn với Nam Cung Mị Ảnh sau đó từ từ tiếp cận nàng, hiện tại nếu hắn bỏ cuộc thì công sức của hắn đều đổ sông đổ biển, hắn sẽ không thể nào từ bỏ dễ dàng như vậy.

Ở xe phía sau, tên mập cũng đồng dạng lo lắng với Cường, nhưng người khiến hắn lo lắng là Phượng tỷ.

Lâm Thanh Phong liếc mắt qua một cái rồi lên tiếng.

-Ngươi đừng có thở dài mãi được không? Ngươi không thấy phiền nhưng mọi người đều thấy phiền a.

Lâm ngồi ở ghế phụ cười đắc ý.

-Không thở dài cũng không được, khó khăn lắm mới tìm ra người vợ chưa cưới vừa xinh đẹp vừa hợp tính như vậy, nhưng sắp bị người ta dẫn chạy thì ai cũng sẽ như hắn thôi.

Tên mập vẫn im lặng, hắn vẫn đang suy nghĩ xem phải làm cách nào để có thể cưa đổ Phượng tỷ, hắn và nàng chỉ mới gặp nhau hôm nay thôi, hắn không hiểu gì về nàng cả.

Nhìn hắn suy tư, Lâm Thanh Phong có chút không đành lòng, tuy tên mập này hơi điên một chút nhưng dù gì cũng là người mình, vì thế Lâm Thanh Phong quyết định giúp hắn.

Nhìn qua Nam Cung Mị Ảnh một chút chỉ thấy nàng mỉm cười gật đầu, hắn thở dài một hơi rồi nói bâng quơ.

-Ngươi không biết một người nào đó thích những gì, thì ngươi có thể đi hỏi a.

Tên mập trầm ngâm một chút rồi hai mắt tỏa sáng, khóe miệng liền cong lên.

-Hắc hắc, cảm ơn người anh em, tôi đã hiểu.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi không để ý tới, hắn chỉ là tiện tay giúp đỡ một chút mà thôi.

Lâm mỉm cười.

-Hiện tại biết cách rồi, mau làm ngay cho nóng, để lâu kẻo lại quên đấy.

Tên mập liền gật đầu hít vào một hơi, sau đó dưới ánh mắt khích lệ của Lâm cùng Khánh, tên mập liền… rút ra điện thoại rồi bấm dãy số gọi đi.

Lâm, Khánh hai người liền mộng bức, Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong cũng giật mình nhìn tên mập, chỉ thấy hai mắt hai nghiêm túc tập trung chờ đợi điện thoại.

Chỉ trong chốc lát, đầu bên kia cũng bắt máy.

-Xin hỏi, là ai gọi tới?

Tên mập để loa ngoài, nên mọi người trong xe đều nghe được cuộc đối thoại, ngay khi giọng nói vừa cất lên, cả bốn người trong xe đồng thời mộng bức, bởi vì đây là giọng nói của Phượng tỷ…

Lâm Thanh Phong đưa tay che mặt, quá xấu hổ, hắn cảm thấy rằng hắn không nên giúp tên mập này chút nào.

Tên mập vẫn hồn nhiên không để ý, hắn cười nói.

-Phượng Cửu, em có thể cho anh biết rằng em thích thứ gì không? Món ăn, hay bất cứ thứ gì đều được.

Phượng tỷ bên kia cũng mộng bức, nàng đương nhiên nhận ra giọng nói của tên mập, nàng không thể ngờ rằng tên này lại gọi cho chính mình để hỏi những thứ này, hừ lạnh một cái Phượng tỷ lạnh nhạt trả lời.

-Tại sao tôi phải cho cậu biết?

Tên mập hồn nhiên trả lời.

-Đương nhiên là để anh tìm cách cưa đổ em nha.

“Phốc” bốn người bọn Lâm Thanh Phong đồng thời phun một ngụm nước bọt, Phượng tỷ cũng sững sờ im lặng.

Lâm cùng Khánh hai người đều nín cười hướng về tên mập giơ lên ngón cái.Nam Cung Mị Ảnh che miệng mỉm cười.

-Người mà phu quân đưa về, ai cũng đặc biệt nha.

Lâm Thanh Phong dở khóc dở cười, hắn không biết phải nói làm sao với tên mập này nữa.

Phượng tỷ sững sờ một lúc rồi hai má đỏ lên, đây cũng là lần đầu tiên nàng được tỏ tình trực tiếp như vậy khiến nàng cũng không biết phải làm sao.

Cường ngồi cạnh bên liền để ý tới biểu hiện của nàng, hắn tò mò hỏi.

-Chị Phượng, có chuyện gì vậy?

Nghe được Cường hỏi, Phượng tỷ giật mình lắc đầu lấy lại bình tĩnh, dùng tay che lại điện thoại lạnh nhạt trả lời.

-Không có gì, chỉ là một tên rãnh rỗi trêu chọc chị.

“Ồ” Cường gật đầu một cái rồi cũng không tiếp tục để ý, Phượng tỷ hít vào một hơi rồi trả lời điện thoại.

-Tôi thích ăn Kem Mắm Ruốc, vì thế tôi muốn ăn chung người tôi thích.

Phượng tỷ nói xong liền cúp máy, vẻ mặt nàng lạnh nhạt nhưng khóe miệng nàng đã kéo lên thành nụ cười mà ngay chính nàng cũng không nhận ra.

Bên xe kia, tên mập trợn mắt gãi đầu, hắn ngơ ngác hỏi.

-Có món Kem Mắm Ruốc sao? Quan trọng hơn là Mắm Ruốc có thể đi làm kem sao?

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đều im lặng không nói gì, Lâm liền vui vẻ, hắn cảm thấy Phượng tỷ cũng quá ác, nhưng hắn cũng muốn thử xem tên mập này sẽ giải quyết như thế nào.

-Đương nhiên là có, nhưng sẽ rất ít người biết làm, bọn tôi cũng không biết, vì thế cậu phải cố gắng nha.

Khánh trợn trắng cả mắt, hắn muốn lên tiếng nhắc nhở, nhưng Lâm đã sớm nháy mắt với hắn và đưa ngón tay lên trước miệng ra hiệu cho hắn im lặng, nhìn ý cười trong mắt Lâm, Khánh do dự một chút nhưng cũng lựa chọn im lặng.

“Ồ” Tên mập ngồi phía sau nên cũng không nhìn thấy được biểu hiện của hai người, mặc dù cảm thấy có chút không ổn nhưng hắn vẫn thành thật gãi đầu chấp nhận.

….

Hai ngày sau, trong căn biệt thự của Lâm Thanh Phong mùi mắm ruốc nồng nặc bay khắp nơi, ngồi trong phòng đọc sách, Lâm Cường cũng ngửi thấy mùi này, mặc dù không có ác cảm với mắm ruốc nhưng bị “ướp” trong cái mùi này suốt hai ngày ông cũng không chịu được.
Cau mày nhìn qua người hầu gái, Lâm Cường lên tiếng hỏi.

-Hai ngày này có chuyện gì? Tại sao mùi mắm ruốc trong nhà lại nồng nặc như vậy?

Người hầu gái được hỏi tới vấn đề này, nét mặt nàng cũng có chút ghét bỏ trả lời.

-Thưa Hùng Vương, đây là do người bạn của Thái Tử gây ra…

Nhưng người hầu gái còn chưa nói hết câu, cửa phòng lại được mở tung ra, tên mập tay cầm một cái ly thủy tinh và một cái muỗng nhỏ, bên trong ly còn có thứ gì đó không rõ màu sắc hăng hái chạy vào.

Đặt cái ly lên bàn đọc sách của Lâm Cường, tên mập hai mắt phát sáng lên tiếng.

-Chú Cường, mấy ngày nay chú mệt rồi, chú hãy thử món kem mới mà cháu vừa làm xem, nó thật sự rất thơm và rất ngon nha.

Lâm Cường sững sờ nhìn thứ trong ly một lúc rồi nở nụ cười khó khăn gật đầu.

-Được rồi, cháu cứ để đó, lát nữa chú sẽ ăn, cháu ngoan quá, không như thằng bất hiếu nhà chú, nhưng về sau cũng không cần phải làm nhiều thứ như vậy.

Tên mập hăng hái gật đầu.

-Không sao cả, chú cứ thử một chút nha.

Lâm Cường trầm mặc, ông cũng không muốn thử nha, nhìn cái thứ trong ly này màu sắc như vậy ông cũng sợ rằng ông sẽ gặp chuyện đây, nhưng nghĩ lại tới hai ngày nay tính tình tên mập này cũng rất thật thà, hiện tại hắn còn làm riêng cho mình thức ăn, nếu mình không ăn thì sẽ phụ lòng hắn, ông thở dài một hơi gật đầu.

Tay cầm cái muỗng nhỏ múc một miếng “Kem” không rõ màu sắc trong ly, tay ông run run đưa tới miệng của mình, người hầu gái lưng chảy đầy mồ hôi, nàng không nỡ nhìn cảnh này nên quay đầu nhìn về một phía khác, chỉ có tên mập hăng hái nhìn về Lâm Cường.

Hửi một ít “mùi thơm” mà tên mập vừa nói, Lâm Cường liền choáng váng đầu óc, trong lòng thầm nhủ tự mình an ủi.

-Chỉ một miếng thôi, lỡ đâu nó lại giống như đậu hũ thúi thì sao? Cố lên, chỉ một miếng thôi, sẽ không chết người.

Hít vào một hơi để lấy can đảm, Lâm Cường nhắm chặt hai mắt đưa cái muỗng vào miệng mình.

Vào thời khắc này thời gian trong căn phòng giống như dừng lại, cả phòng yên tĩnh tới mức có thể nghe được tiếng kim rơi.

Ngay sau đó, Lâm Cường liền làm rơi cái muỗng, té xuống ghế, khuôn mặt xanh lét, hai mắt trợn trắng, miệng sùi bọt mép ngất xỉu, người hầu gái xoắn xuýt gọi xe cứu thương tới, còn tên mập gãi đầu lẩm bẩm.

-Không thể nào, rõ ràng đã làm đúng như công thức rồi mà.

Chuyện xảy ra ở biệt thự Lâm Thanh Phong cũng không biết gì, bởi vì hắn đã sớm cùng Nam Cung Mị Ảnh đi tới một nơi khác để tiếp tục công việc của nàng.

Khánh vẫn tiếp tục làm tài xế, Lâm vẫn ngồi bên ghế phụ, nhận được cuộc điện thoại từ người ở biệt thự, Lâm gãi đầu xoắn xuýt lên tiếng.

-Phong à, có vẻ như chúng ta đùa hơi quá, vì ăn phải “Kem” của tên mập đó làm nên cha của em đã phải vào bệnh viện rửa ruột rồi.

Lâm Thanh Phong đưa tay che mặt, món kem đó chỉ cần nghe qua cái tên thì ai cũng liền chạy mất, tại sao cha hắn lại liều mình đi nếm thử đây? Thở dài một hơi rồi nhìn qua Nam Cung Mị Ảnh.

-Mị Ảnh à, có vẻ như hôm nay ta sẽ không đi cùng cô được rồi, ta phải vào bệnh viện chăm sóc lão cha đã.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu.

-Không sao, hôm nay công việc cũng không quan trọng, chúng ta hãy cùng vào đó để xem tình trạng phụ thân.

Lâm Thanh Phong gật đầu.

-Anh Khánh, phiền anh lái xe đưa bọn ta vào bệnh viện nha.

Khánh gật đầu đồng ý, Lâm thở dài rồi bấm lại số gọi cho người ở biệt thự để hỏi vị trí của bệnh viện, hắn không ngờ rằng chỉ một câu nói đùa của hắn lại làm phiền tới nhiều người như vậy, lần đầu tiên hắn cảm thấy hối hận vì mình đã nói như vậy.

….Hết Chương 212…

Chương 213: Suy nghĩ biện pháp

Lâm Thanh Phong cau mày nhìn qua Lâm Cường đang nằm trên giường bệnh, trên mặt Lâm Cường đã có một chút huyết sắc, nhưng ông vẫn còn cảm thấy khá mệt mỏi thở ra từng hơi đứt quãng.

Lâm liếc nhìn tên mập rồi lên tiếng.

-Không phải lúc đầu bọn tôi đã nói cậu đừng nên gây chuyện sao? Sao cậu lại không nghe lời bọn tôi?

Tên mập gãi đầu xoắn xuýt. 

-Tôi không biết nha, rõ ràng tôi đã thử trước rồi mới đưa cho chú Cường, nhưng không hiểu tại sao lại thành ra như vầy.

Lâm có chút bất đắc dĩ.

-Cậu có biết rằng, nếu chú Cường xảy ra chuyện thì hình phạt nhẹ nhất của cậu là ngồi tù chung thân hay không?

Tên mập chỉ biết im lặng gãi đầu, hắn cũng biết rằng nếu Hùng Vương xảy ra chuyện thì phần tội lỗi này hắn gánh không được, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi.

-Đừng nói tới những chuyện này nữa, hiện tại lão cha vẫn ổn, vẫn còn chưa chết được.

Lâm Cường nằm trên giường bệnh sắc mặt đen kịt ho lớn vài cái.

-Thằng bất hiếu này, cái câu “Vẫn còn chưa chết được” của mày ý là gì? Mày muốn cha mày chết sớm đúng hay không?

Lâm Thanh Phong bĩu môi.

-Vậy ai là người tham ăn tới mức phải vào bệnh viên rửa ruột đây? 

Lâm Cường giận tím mặt, ông hừ một tiếng rồi quay đi không để ý tới Lâm Thanh Phong, lúc này Nam Cung Mị Ảnh ngồi cạnh bên cắt trái cây mỉm cười.

-Phu quân cũng đừng nói vậy nha, hiện tại thân thể phụ thân vẫn còn khỏe mạnh là tốt rồi.

Lâm Thanh Phong lắc đầu một cái rồi cũng không tiếp tục xoắn xuýt chuyện này, đưa mắt nhìn Khánh cùng Lâm một cái, hai người liền hiểu ý gật đầu đi ra ngoài.

Bởi vì đây là phòng bệnh riêng dành cho Lâm Cường, sau khi Lâm cùng Khánh hai người đi ra ngoài, bên trong phòng chỉ còn bốn người Lâm Cường, Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cùng tên mập.

Lâm Thanh Phong nói.

-Hiện tại cha bị như vầy, làm sao có thể đón tiếp những người còn lại? Chuyện đó cứ giao cho con được chứ?

Nói tới việc chính, Lâm Cường nghiêm túc trở lại, ông gật đầu.

-Ừ, hôm nay đành nhờ mày, còn ngày mai mẹ mày và vợ chồng chú ba sẽ tới, mày cứ để ba người bọn họ giải quyết.

Dừng một chút ông lại nói tiếp.

-Mà tao nghĩ rằng sẽ có vài đứa tuổi tác gần như mày được lệnh tới đây giống như thằng Dương, nếu có thời gian thì tao nghĩ bọn bây hãy làm quen với nhau một chút.

“Được rồi, con đã biết” Lâm Thanh Phong gật đầu rồi đẩy cửa đi ra ngoài, Nam Cung Mị Ảnh cùng tên mập cúi chào Lâm Cường một cái rồi cũng đi theo sau.

….

Buổi chiều tại biệt thự.

-Hôm nay tới đây thôi phu quân.

Câu nói của Nam Cung Mị Ảnh vừa cất lên, Lâm Thanh Phong tay cầm đao, mồ hôi như mưa ngồi bệt xuống đất thở phì phò.

-Vẫn là không đánh lại.

Thấy cả hai người đã dừng lại, người hầu gái cạnh bên lập tức tiến tới, tay cầm khăn đưa cho Lâm Thanh Phong rồi lạnh nhạt lên tiếng.

-Thái tử, đây là khăn lau mồ hôi.
“Cảm ơn” Lâm Thanh Phong gật đầu nở nụ cười tiếp nhận cái khăn rồi cầm lấy lau mồ hổi trên người.

Không giống với Lâm Thanh Phong mệt mỏi, Nam Cung Mị Ảnh vẫn như bình thường, tay cầm kiếm, cả người không đổ một giọt mồ hôi, hơi thở không gấp nhịp tim không loạn, vì thế nàng cũng không cần dùng khăn, nhìn Lâm Thanh Phong mệt mỏi, nàng mỉm cười.

-Hai ngày nay, phu quân đã tiến bộ rất nhiều rồi nha.

Lâm Thanh Phong lắc đầu.

-Đừng khích lệ ta, ta biết rằng so với cô thì ta vẫn còn yếu lắm.

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười gật đầu.

-Nhưng đây mới chỉ qua hai ngày thôi, mà chàng đã ép ta sử dụng một thành thực lực là tốt rồi.

Lâm Thanh Phong trợn mắt, sau đó lại lắc đầu cười khổ, nhìn sang nữ hầu gái rồi nói.

-Ngày mai cô không cần đến đây sớm đâu, cứ khoảng giờ này thì cô tới là được rồi.

Nữ hầu gái im lặng gật đầu, hôm nay đã là ngày thứ hai nàng đứng cạnh bên xem hai người họ luyện tập với nhau rồi, hai người tập luyện vừa đúng 6 tiếng một ngày không một phút giây nào dừng lại nghỉ ngơi.

Ban đầu nàng được lệnh của Lâm Cường tới đây nhìn rồi tiện thể chỉ điểm Lâm Thanh Phong luyện đao, nhưng vào 5 phút đầu của ngày đầu tiên thì nàng mới miễn cưỡng nhìn ra hành động của hai người, nhưng về sau thân ảnh của hai người ngày càng mờ đi, vào ngày hôm nay kể từ lúc bắt đầu nàng chỉ nghe được tiếng binh khí chạm vào nhau, bụi mù cùng tiếng cỏ lay động, nếu không phải còn nghe tiếng binh khí chạm vào nhau cùng bụi mù tản ra thì nàng còn nghĩ rằng nàng đang đứng tại chỗ này một mình.

Đã không thể nhìn thấy hai người nữa thì nàng có thể chỉ điểm gì đây? Ở lại đây chờ cũng không giúp ích được gì thôi thì cứ để hai người tự tập luyện với nhau còn nàng thì đi tìm việc khác làm.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi tiếp tục hỏi.

-Những người khác đã có ai tới chưa?

Vị nữ hầu gái gật đầu một cái.

-Vừa lúc nãy hoàng hậu đã tới, nhưng nhận được tin Hùng Vương phải vào bệnh viện nên bà đã tới đó rồi.

“Được rồi ta đã biết” Lâm Thanh Phong gật đầu với nữ hầu gái rồi thở ra một hơi, nếu mẹ hắn đã tới thì đơn giản, hắn có thể giao việc đón tiếp những người kia cho bà rồi tiếp tục làm vệ sĩ cho Nam Cung Mị Ảnh, hôm qua vì hắn mà nàng đã phải nghỉ làm một bữa, còn hôm nay đã là bữa thứ hai rồi.

Gãi đầu một cái Lâm Thanh Phong nói.

-Như vậy ngày mai cô có thể tiếp tục đi làm được rồi, ta sẽ tiếp tục đi theo làm vệ sĩ cho cô.Nam Cung Mị Ảnh gật đầu.

-Được, nhưng cũng không tốn nhiều thời gian lắm đâu, sau lần này thiếp sẽ giải nghệ.

Lâm Thanh Phong cau mày. 

-Tại sao lại giải nghệ? Không phải công việc vẫn còn rất tốt sao?

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười.

-Ngay từ đầu thiếp đã nói rằng thiếp làm việc này để tìm chàng thôi, hiện tại đã đạt được mục đích nên công việc này cũng không còn cần thiết nữa.

Mặc dù đúng là ngay từ đầu Nam cung Mị Ảnh đã nói điều này, nhưng Lâm Thanh Phong vẫn thấy có chút không ổn, hắn còn tính khuyên nhủ nhưng Nam Cung Mị Ảnh đã ngắt lời.

-Chàng không cần khuyên, ta biết ta đang nghĩ gì.

Lâm Thanh Phong chỉ đành gật đầu rồi không tiếp tục khuyên bảo, sờ cằm suy nghĩ một chút rồi hắn lại hỏi.

-Như vậy cô đã tìm ra cách nào để trở về chưa?

Lắc đầu một cái, Nam Cung Mị Ảnh trả lời.

-Vẫn còn chưa đây, nhưng thiếp đã nghĩ tới một vài cách có thể thử xem.

“Ồ, nói nghe thử một chút?” Lâm Thanh Phong có chút hứng thú.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không dấu giếm.

-Có thể làm giống như chàng lúc trước, tìm một cơn bão rồi dùng máy bay trực tiếp bay vào đó.

Nghe được cách này, Lâm Thanh Phong liền lắc đầu liên tục, đừng có đùa, muốn làm cách này thì trước tiên phải tìm một cơn bão, sau đó còn phải tìm được một chiếc máy bay, cơn bão thì dễ rồi, năm nào cũng có bão chỉ cần đợi đúng thời gian là được, nhưng quan trọng hơn là tìm đâu ra chiếc máy bay đây? Vì thế cách này liền bỏ qua.

Nam Cung Mị Ảnh cười híp mắt, nàng biết rõ rằng cách này dĩ nhiên sẽ không làm được nên nàng tiếp tục nói.

-Còn một cách nữa, đó là thiếp sẽ cùng chàng dùng phi kiếm bay thẳng vào cơn bão.

Lâm Thanh Phong trầm mặc, đây coi như là biện pháp sao? Chưa nói tới việc thân thể hai người có chịu đựng được sức gió hay không, chỉ nói tới việc lỡ khi đang bay sức gió quá lớn thì một người lại rớt khỏi phi kiếm thì làm sao bây giờ? 

Nam Cung Mị Ảnh bĩu môi.

-Đùa chàng thôi, biện pháp mà thiếp nghĩ đó là tìm ra cách mà tổ tiên Lạc Long Quân của chàng đã sử dụng để rời khỏi đây.

Lâm Thanh Phong gãi đầu, hắn có vẻ không hiểu cho lắm, Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười.

-Không phải phụ thân đã nói rằng tổ tiên Lạc Long Quân là một đầu Thần Long và ngài đã trở về tiên giới sao?

-Nơi đây không có linh khí, không thể khôi phục linh lực vì thế mà thực lực của thiếp cũng bị ảnh hưởng rất nhiều, còn tổ tiên lại ở đây chém giết yêu ma không biết bao nhiêu lâu, nên thực lực của ngài ấy cũng sẽ bị giảm sút.

-Vì thế mà thiếp nghĩ rằng tổ tiên đã sử dụng một loại biện pháp tương tự truyền tống trận để rời khỏi đây, nếu ngài ấy thật sự sử dụng truyền tống trận rời đi thì nơi đó dĩ nhiên sẽ còn lại một đầu trận pháp và đầu bên kia sẽ trực tiếp nối thẳng tới nơi của Lạc Long Quân tổ tiên, khi đã tới đó thì chúng ta có thể tìm được cách để trở về Thông Thiên Đại Lục.

Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi gật đầu, đây là biện pháp tốt nhất hiện tại rồi, nhưng vấn đề là phải tìm cho ra nơi mà Lạc Long Quân rời đi mà thôi.

Nhưng vấn đề lại xuất hiện, trái địa cầu này lớn như vậy biết tìm đâu ra nơi mà Lạc Long Quân bày truyền tống trận đây? Cũng không thể cứ đi tìm loạn nha, tìm như vậy thì biết bao giờ mới tìm ra?

…..Hết Chương 213….

Chương 214: Lại cùng nhau đi hưởng trăng mật?

-Vẫn không tìm thấy.

Ngồi tựa lưng vào ghế, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi chán nản, hôm nay đã là ngày thứ 3 hắn ngồi trong phòng sách của Lâm Cường để đọc về những cuốn sách cổ hòng tìm ra nơi ở của Lạc Long Quân lúc trước rồi, nhưng vẫn không tìm được gì có thể giúp ích cho hắn.

Buông cuốn sách xuống bàn, Lâm Thanh Phong ảo não đứng dậy tiếp tục đi tới tủ sách, ngồi một bên Nam Cung Mị Ảnh cũng đang trầm ngâm tìm kiếm, nàng đã hoàn thành tất cả công việc và đã nói với Phượng tỷ là nàng giải nghệ nên hiện tại nàng có nhiều thời gian rảnh cùng Lâm Thanh Phong tìm kiếm nơi ở của Lạc Long Quân.

Ngồi trầm ngâm một lúc bỗng dưng hai mắt Nam Cung Mị Ảnh sáng hẳn lên, cầm quyển sách trên tay ngay lập tức chạy tới chỗ Lâm Thanh Phong vui mừng lên tiếng.

-Phu quân, ta tìm được rồi nha.

-Tìm được rồi? Cho ta xem một chút.

Lâm Thanh Phong cũng hăng hái hẳn lên, nhiều ngày tìm kiếm như vậy đều không có một chút tin tức gì hữu dụng, hiện nay Nam Cung Mị Ảnh lại phát hiện thì hắn dĩ nhiên vui vẻ.

Nhìn vào nội dung quyển sách trên tay Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong liền cau mày, bởi vì hắn thấy được quyển sách đang nói về thành phố dưới đáy biển Atlantis.

Thấy Lâm Thanh Phong cau mày, Nam Cung Mị Ảnh liền mỉm cười.

-Phu quân nha, chàng có vẻ như không tin tưởng cho lắm?

Lâm Thanh Phong liền gật đầu.

-Atlantis cái thành phố này ta cũng biết một ít, nhưng nó thuộc dạng truyền thuyết rồi không biết có thật sự tồn tại hay không, mặc dù trên mạng có đầy rẫy thông tin về nó nhưng chúng đều là những tin tức lá cải, vẫn chưa ai thực sự tìm ra vị trí của nó đâu.

-Và đây cũng là điểm khiến thiếp nghĩ đó là nơi mà tổ tiên Lạc Long Quân đã từng ở. Nam Cung Mị Ảnh một mặt tự tin nói.

-Tại sao? Lâm Thanh Phong gãi đầu một mặt không hiểu thấu ngây ngốc hỏi lại.

Nam Cung Mị Ảnh liền giải thích.

-Theo suy nghĩ của thiếp, động phủ đối với tu sĩ cũng như là nhà của người bình thường, vì thế đa phần chỉ cần là tu sĩ hoặc bất kể là Yêu Thú hóa hình đi chăng nữa, đều xây dựng cho bản thân mình ít nhất một động phủ để làm nơi nghỉ ngơi, tổ tiên Lạc Long Quân đã tới đây lâu như vậy dĩ nhiên sẽ xây dựng cho mình một cái.

-Giống như một căn nhà bình thường bên ngoài phải xây dựng hàng rào bảo vệ, tu sĩ cũng sẽ dùng trận pháp bao phủ bên ngoài động phủ của mình để ngăn không cho người lạ xâm nhập.

-Mà tổ tiên Lạc Long Quân đã rời đi khá lâu, nên hiện tại trận pháp bao phủ bên ngoài động phủ cũng dần yếu bớt, vì thế người bình thường mới có thể ngẫu nhiên nhìn thấy động phủ của người.

-Nhưng trận pháp yếu bớt cũng không có nghĩa là nó đã hoàn toàn hỏng, cũng vì lẽ đó mà những người kia vẫn không thể tìm được vị trí chính xác của nơi đó.

Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi gật đầu.

-Nếu nghĩ theo hướng này thì nơi này có khả năng vẫn tồn tại, nhưng làm sao chúng ta có thể xác định vị trí của nó? Mặc dù trong sách có viết là người ta nhìn thấy nó ở Đại Tây Dương nhưng chúng ta cũng không thể mù nhảy xuống biển đi tìm a?

Nam Cung Mị Ảnh lắc đầu.

-Thiếp không biết, nhưng hiện tại chúng ta liền có mục đích để tìm kiếm không phải sao?

Gật đầu một cái Lâm Thanh Phong đành chấp nhận, như vậy cũng tốt, ít ra phạm vi tìm kiếm liền được thu nhỏ từ toàn bộ trái đất xuống còn Đại Tây Dương.

Ngay lúc này, một người hầu gái liền ở bên ngoài gõ cửa.

-Thái tử, bên ngoài có người tới, xin người ra ngoài gặp mặt.

-Ta đã biết.

Trả lời với người hầu gái một câu, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi gấp cuốn sách lại rồi nói với Nam Cung Mị Ảnh.

-Hiện tại vẫn chưa xác định được vị trí chính xác nơi đó ở đâu, vài ngày sau chúng ta hãy cùng đi tới Đại Tây Dương để tìm nó.
-Ân.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu vui vẻ trả lời.

Hiện tại Lâm Cường vẫn chưa chịu trở về nên Lâm Thanh Phong cũng không có cách nào rời bỏ vị trí chủ nhà này để chạy loạn làm việc khác.

Nghĩ tới Lâm Cường, Lâm Thanh Phong liền nghiến răng nghiến lợi, Lâm Cường vào bệnh viện là sự thật, nhưng bệnh tình cũng không nặng như vậy, người bình thường chỉ cần rửa ruột một lần là liền có thể ra về, nhưng do Lâm Cường là Hùng Vương nên chính phủ muốn ông phải ở lại bệnh viện vài ngày để kiểm tra sức khỏe.

Mặc dù có chút rườm rà nhưng đúng lý ra chỉ cần tới ngày thứ hai là Lâm Cường có thể xuất viện, và ngay lúc đó Trần Thị Hoa cũng vừa vặn tới, nên hai vợ chồng liền dẫn nhau… chạy, chỉ để lại cho Lâm Thanh Phong một dòng tin nhắn từ điện thoại.

“Cha mẹ đi hưởng tuần trăng mật, tất cả giao cho con”

Vì thế mà Lâm Thanh Phong liền phải ngồi ở biệt thự một bên luyện đao, một bên chờ đợi những người khác, hắn chỉ có thể để Lâm cùng Khánh hai người làm vệ sĩ đưa Nam Cung Mị Ảnh đi làm.

Thật ra Lâm Thanh Phong không tức giận vì chuyện cha mẹ hắn hai người giao tất cả công việc cho hắn, hắn chỉ có chút dở khóc dở cười với cái lý do “Đi hưởng tuần trăng mật” của hai người mà thôi, một lần trước “đi hưởng tuần trăng mật” liền sống dở chết dở, lần này lại tiếp tục “đi hưởng tuần trăng mật” không biết sẽ như thế nào.

Thở dài một hơi Lâm Thanh Phong quyết định không tiếp tục nghĩ tới hai người, duỗi người một cái rồi đẩy cửa ra đi tới phòng khách, Nam Cung Mị Ảnh một bên khoác lấy cánh tay của hắn đi cùng, phu quân của nàng đi tiếp khách, nàng không thể không đi theo.

Bước tới phòng khách, Lâm Thanh Phong liền nhìn thấy tên mập đang ngoan ngoãn ngồi một chỗ, cạnh bên là một đôi vợ chồng trung niên, người đàn ông thân thể cao lớn, cơ bắp săn chắc đang khoanh tay đồng thời dùng ánh mắt hình viên đạn nhìn chằm chằm vào tên mập, còn người phụ nữ thì mỉm cười đưa tay dịu dàng xoa đầu hắn.

Nghĩ nghĩ một chút liền đoán được ba người bọn họ là người một nhà, bước tới gần Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi cúi đầu lễ phép lên tiếng.

-Xin chào chú cùng dì.

Nam Cung Mị Ảnh cũng đồng thời cúi đầu.

-Thúc thúc, a di khỏe.

Lúc này người đàn ông trung niên mới thu lại ánh mắt hình viên đạn không tiếp tục nhìn tên mập, mà mỉm cười gật đầu với Lâm Thanh Phong.

-Hai con là Hùng Vương cùng Hoàng Hậu đời này sao? Rất đẹp đôi nha.

Lâm Thanh Phong xoắn xuýt gãi đầu, Nam Cung Mị Ảnh sắc mặt đỏ ửng nép sau lưng hắn.
Biểu hiện của hai người liền khiến người đàn ông trung niên vui vẻ cười lớn, lúc này người phụ nữ trung niên liền trừng mắt với ông một cái rồi mỉm cười lên tiếng.

-Xin lỗi các con nhưng tính tình ông ấy là vậy, hai con đừng để ý tới ông ấy.

Lâm Thanh Phong lắc đầu.

-Không sao cả dì à, bọn con sẽ không để ý, con là Lâm Thanh Phong, còn đây là Nam Cung Mị Ảnh, còn hai người tên gì? Hai người là người thân của Dương sao?

Người phụ nữ gật đầu mỉm cười trả lời.

-Ừ, dì là mẹ nó, dì tên Thanh, còn đây là chồng dì tên là Quang.

Nói tới đây, chú Quang liền thở dài.

-Chú xin lỗi con vì thằng con trời đánh của chú lại khiến cha con phải nhập viện.

Lâm Thanh Phong mỉm cười.

-Chú quang đừng lo lắng, chỉ là do thân thể cha con không tốt thôi, hiện tại rửa ruột một lần liền khỏe rồi.

Chú Quang gật đầu một cái rồi hỏi.

-Hiện tại cha mẹ con hai người ở đâu? Mặc dù con nói như vậy nhưng chú vẫn nên tìm ông ấy để nói xin lỗi một tiếng.

“Bọn họ dẫn nhau đi hưởng tuần trăng mật rồi” Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng Lâm Thanh Phong cũng không nói ra, mặc dù Lâm Cường cha hắn có chút vô trách nhiệm, nhưng ở trước mặt người khác hắn vẫn phải giữ thể diện cho ông một chút, hắn liền mỉm cười tỏ vẻ áy náy.

-Hiện tại cha mẹ con có việc ra ngoài, vì thế bọn họ không ở đây nhưng vài ngày sau bọn họ sẽ về.

Chú Quang gật đầu, nhưng ông còn chưa kịp nói gì thì tên mập liền xen lời vào.

-Nói xạo, cha mẹ hắn không có việc, mà đã cùng nhau đi chơi rồi nên hiện tại mới không có ở nhà.

Tên mập dứt lời, chú Quang liền trừng mắt nhìn hắn một cái, để hắn im lặng, sau đó ông lại đưa ánh mắt dò xét nhìn Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong không còn đường chối nên đành phải cười khổ giải thích.

-Con cũng không muốn nói dối chú cùng dì đâu, nhưng hai người họ liền dẫn nhau đi chơi rồi, chỉ để lại con cùng Mị Ảnh ở đây đón khách.

Chú Quang lắc đầu mỉm cười.

-Không sao cả, chú cũng từng nghe nói cha mẹ con có một vài sở thích rất “đặc biệt”, nhưng chú không nghĩ tới hai người lại “đặc biệt” tới như vậy.

Chú Quang không nói thì còn tốt, nói ra thì càng làm Lâm Thanh Phong xoắn xuýt hơn, nhưng hắn cũng rất nhanh chóng câu chuyện sang hướng khác.

-Mặc dù cha mẹ con không có ở đây, nhưng vẫn có chú ba cùng dì ba của con ở đây, hai người đợi con một chút con sẽ gọi bọn họ ra cùng hai người trò chuyện.

Chú Quang mỉm cười lắc đầu.

-Không sao cả con à, hiện tại chú cùng dì đi đường xa có chút mệt mỏi, phiền con sắp xếp một chút.

Nghe câu này, Lâm Thanh Phong mới thở ra một hơi gật đầu với hai người rồi nói với người hầu gái dẫn hai người tới phòng nghỉ ngơi.

….Hết Chương 214….

Chương 215: Chuẩn bị

Hôm nay đã là ngày thứ 4 sau khi chú Quang cùng dì Thanh hai người tới đây, nhưng Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa vẫn chưa về, những ngày kế tiếp vẫn có người tới, và đều được Lâm Thanh Phong đón tiếp.

Hiện tại trong biệt thự không tính quản gia cùng những người hầu gái đã có hơn 40 người, bọn họ đa phần đều là những người thuộc độ tuổi trung niên cùng thế hệ với Lâm Cường, vợ chồng Trần Mỹ Duyên cũng ở đây.

Mặc dù trên danh nghĩa là bọn yêu ma đã bị phong ấn nhưng thật ra lúc trước cha con Lâm Cường hai người chỉ phong ấn đại đa số Ma Binh cùng tất cả Ma Tướng và Ma Vương mà thôi, bên ngoài vẫn có rất nhiều Ma Binh còn sót lại, vì thế tất cả thế hệ đồng lứa với Lâm Thanh Phong đều được giao nhiệm vụ đi tìm bọn chúng để xử lý. 

Keng…keng… trong khuôn viên biệt thự, tiếng đao kiếm thanh thúy va chạm vào nhau vang lên khắp nơi, khói bụi mù mịt nổi lên bao phủ khắp một góc sân.

Những tiếng động này tuy rằng ở khá xa biệt thự nhưng những người trong biệt thự vẫn còn có thể nghe được, lúc đầu khi biết được đây là do Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh tập luyện gây ra nên họ còn có chút tò mò tới đây xem xét, nhưng chỉ sau một lần thì bọn họ đều bỏ cuộc.

Bởi vì bọn họ căn bản không nhìn thấy gì nên tới đây cũng vô dụng.



-Vẫn là đánh không lại.

Lâm Thanh Phong buông đao, cả người đầy mồ hôi ngồi xuống đất thở ra từng hơi, Nam Cung Mị Ảnh cũng dừng tay, tra Hàn Băng Kiếm vào vỏ, tuy trên mặt nàng không có biểu hiện mệt mỏi, nhưng chỉ cần để ý một chút thì ai cũng có thể nhận ra hơi thở của nàng có chút gấp gáp, nàng mỉm cười.

-Phu quân, chàng tiến bộ rất nhanh nha, hiện tại ta phải dùng linh lực mới có thể đánh với chàng đây.

Lâm Thanh Phong lắc đầu thở ra một hơi.

-Đừng ăn ủi ta, ta biết là ta vẫn còn rất yếu.

Nam Cung Mị Ảnh chỉ biết im lặng, phải biết rằng bản thân nàng là kiếm tu đã luyện kiếm hơn 20 năm, nàng còn là thiên tài đã đạt tới Kiếm Tâm cảnh giới, chỉ cần rèn luyện Kiếm Tâm hoàn mỹ nữa là tùy thời có thể bước vào Kiếm Tôn rồi, còn Lâm Thanh Phong chỉ mới luyện đao hơn một tuần lễ mà thôi lại ép nàng phải sử dụng tới linh khí để đối phó hắn.

Mặc dù chỉ dùng một lượng rất nhỏ nhưng bấy nhiêu là đủ để biết thiên phú của hắn ghê gớm cỡ nào, đã như vậy hắn còn chưa biết đủ, nếu những kiếm tu khác nghe được thì bọn họ sẽ liều mạng với hắn a, lắc đầu một cái Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười, bởi vì phu quân nàng càng mạnh thì nàng càng vui vẻ.

Ngay lúc này, điện thoại trong túi Lâm Thanh Phong lại phát sáng, tò mò rút ra điện thoại, là một số lạ gọi tới, Lâm Thanh Phong cau mày một cái rồi bấm nghe máy.

-Mau nói cho tôi biết, cậu và Mị Ảnh đang ở nơi nào?

Còn chưa để Lâm Thanh Phong nói gì thì bên kia đã lên tiếng trước, nhận ra giọng nói của Phượng tỷ, Lâm Thanh Phong liền bấm ngắt máy.

Sau khi Nam Cung Mị Ảnh tuyên bố giải nghệ thì ngày nào Lâm Thanh Phong cũng nhận được những cuộc gọi từ Phượng tỷ, mặc dù Nam Cung Mị Ảnh đã giải thích rõ ràng nhưng Phượng tỷ vẫn khư khư cố chấp là do Lâm Thanh Phong nên Nam Cung Mị Ảnh mới giải nghệ, vì thế nàng liên tục gọi điện làm phiền hắn, vì thế hắn liền bỏ mặc.

Thấy Lâm Thanh Phong chưa nói lời nào liền ngắt máy, Nam Cung Mị Ảnh liền hỏi.

-Lại là Phượng tỷ sao?

Lâm Thanh Phong gật đầu.

-Ừ, vẫn là nàng ấy.

Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi chán ngán.
-Để ngày mai thiếp sẽ gặp mặt trực tiếp nói với nàng, cứ để nàng làm phiền mãi như vậy không ổn.

Lâm Thanh Phong gật đầu, chuyện này phải cần một cái kết thúc, để Phượng tỷ mãi như vậy hắn cũng thấy không ổn.

Đứng dậy cầm thanh Bách Nhân Trảm Ma Đao lên xem xét một chút, mặc dù không biết thanh đao này được đánh giá thuộc cấp độ nào nhưng phải biết rằng Nam Cung Mị Ảnh sử dụng chính là Thiên cấp pháp khí Hàn Băng Kiếm, độ cứng của nó không phải bàn cãi nhưng thanh Bách Nhân Trảm Ma Đao này vẫn có thể trụ vững vàng không sứt mẻ, vậy thì thanh đao này ít nhất cũng là một kiện Thiên Cấp pháp khí.

Mặc dù Nam Cung Mị Ảnh vẫn có thể sử dụng Hắc Thiết Kiếm nhưng Lâm Thanh Phong lại ngăn cản, hiện tại thanh Hắc Thiết Kiếm mà Nam Cung Mị Ảnh sử dụng nặng tới vài tấn, dưới tình huống không biết sức chịu đựng của thân thể mình là bao nhiêu thì Lâm Thanh Phong vẫn không dám để nàng sử dụng nó, hắn sợ rằng nếu hắn thất thủ một chút lại bị nàng nện trúng thì hắn phải làm sao bây giờ?

Thở ra một hơi Lâm Thanh Phong lên tiếng.

-Chúng ta trở về thôi.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu cất đi Hàn Băng Kiếm cùng Bách Nhân Trảm Ma Đao vào nhẫn trữ vật, mặc dù nàng cũng không cầm được Bách Nhân Trảm Ma Đao nhưng cất nó vào nhẫn trữ vật thì nàng có thể làm được.

Ngay lúc này, tên mập lại từ đằng xa chạy tới trước mặt Lâm Thanh Phong, hắn cúi người thở ra từng hơi gấp gáp rồi nói.

-Phong à về mau, bên kia đã có động tĩnh.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh hai mắt nhìn nhau một cái rồi đồng thời gật đầu nhanh chóng trở về.

Bước vào biệt thự, mọi người trong phòng khách, ngoại trừ những người liên quan đã tập trung đông đủ nghiêm túc ngồi chờ thì cũng không còn người khác, khi Lâm Thanh Phong vừa bước vào thì tất cả mọi người đều tập trung về hắn.

Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi lên tiếng hỏi Trần Mỹ Duyên.

-Dì ba, bên kia đã có động tĩnh gì sao?

Trần Mỹ Duyên gật đầu.-Đúng vậy, vừa lúc nãy những người canh giữ phong ấn bên kia đã liên lạc, bọn họ nói rằng bọn yêu ma đã muốn phá phong ấn mà thoát ra, hiện tại phong ấn đã suy yếu rất nhiều, không biết còn có thể chịu đựng được bao lâu nữa.

-Ngoài ra số lượng Ma Binh lúc trước thoát ra đã bị bọn họ tiêu diệt hết, nhưng lúc đó phong ấn chỉ bị phá ra một góc nhỏ nhưng tổng số Ma Binh bọn họ tiêu diệt cùng với số lượng mà con cùng anh chị đã giết thì cũng gần tới một ngàn con.

-Chỉ như vậy liền biết được số lượng của bọn chúng rất nhiều, lần này chúng ta sẽ lâm vào một trận khổ chiến.

Trần Mỹ Duyên nói xong cả phòng liền trầm mặc, bọn họ ở bên đây tính luôn tên mập, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh thì cũng chỉ có 43 người, thêm số người bên kia thì cũng hơn 100 người mà thôi, bọn họ đang ở thế yếu.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi.

-Như vậy còn cha mẹ của con thì sao? Dì đã liên lạc với bọn họ chưa?

Trần Mỹ Duyên gật đầu.

-Dì đã liên lạc với bọn họ, cả hai người đều đã ở đó từ một tuần trước, phong ấn yếu đi cũng là do cha con sai người báo với bọn dì.

Nghe được lời này, Lâm Thanh Phong có chút đau đầu đưa tay bóp trán, không phải cha mẹ hắn lúc trước đã nói rằng đưa nhau đi tuần trăng mật sao? Hiện tại lại chạy tới chỗ bọn yêu ma rồi? Lại còn ở đó một tuần lễ, như vậy chẳng phải nói là bọn họ trực tiếp đi thẳng tới đó sao? Chỗ đó là chiến trường chứ không phải địa điểm hưởng tuần trăng mật đâu à?

Đầu óc nghĩ loạn một đống, cuối cùng Lâm Thanh Phong liền tin chắc rằng hai người này đã… hiểu sai cụm từ “tuần trăng mật” rồi, hắn quyết định hết lần này phải giải thích lại rõ ràng cho bọn họ hiểu được.

Mặc dù đầu óc nghĩ loạn, nhưng vẻ mặt Lâm Thanh Phong cũng không thay đổi gì, hắn gật đầu một cái rồi hướng về tất cả mọi người trong phòng lên tiếng.

-Các cô chú, tình hình của chúng ta lúc này các cô chú đều đã biết, số lượng yêu ma quá lớn, vì thế cuộc chiến này sẽ rất ác liệt, và con chắc rằng sẽ có người nhiễm ma khí vì thế mà trở thành một trong số bọn chúng, và hiện tại cũng là lần gặp mặt cuối cùng của mọi người với nhau, con tin rằng trước khi mọi người tới đây thì đều đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý rồi.

Tất cả mọi người trong phòng đều im lặng gật đầu, hiện tại nói nhiều cũng vô ích, chỉ còn một cách là chính diện đối đầu với bọn yêu ma mà thôi.

Thấy tất cả mọi người trong phòng đều đồng ý, Lâm thanh Phong thở ra một hơi.

-Hiện tại, các cô chú hãy trở về chuẩn bị, sáng sớm ngày mai chúng ta sẽ lên đường tới đó.

Tất cả mọi người đều trầm mặc đứng dậy đi về phòng chuẩn bị, bọn họ biết được lần này bọn họ sẽ phải đối đầu với cái gì và kết cục của bọn họ sẽ ra sao, Lâm Thanh Phong tin tưởng rằng bọn họ sẽ tự mình chuẩn bị tâm lý nên cũng không nói thêm nữa.

Trong phòng chỉ còn vợ chồng Trần Mỹ Duyên, Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh bốn người.

Trần Mỹ Duyên thở ra một hơi.

-Phong à, nếu chú và dì có biến thành một trong số bọn chúng, phiền con hãy ngay lập tức kết liễu bọn ta.

Lâm Thanh Phong không trả lời mà chỉ yên lặng gật đầu chấp nhận.

….Hết Chương 215….

Chương 216: Chuẩn bị (2)

Đối với câu hỏi này của Trần Mỹ Duyên, Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu.

-Tụi con đã tìm được biện pháp, nhưng hãy đợi tới lúc tập hợp đủ mọi người thì con sẽ nói một lần.

Những ngày này Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh không chỉ luyện tập mà còn nhờ những người đang trên đường tới đây bắt vài con Ma Binh để nghiên cứu cách thức tiêu diệt bọn chúng, bởi vì biết được chuyện này nên Trần Mỹ Duyên mới hỏi như vậy. 

Nhận được câu trả lời, vợ chồng Trần Mỹ Duyên thở ra một hơi nhẹ nhõm, bà mỉm cười đứng dậy cùng chồng mình đi vào trong chuẩn bị.

Nhìn theo bóng lưng của hai người, Lâm Thanh Phong thở dài.

Đúng là những ngày này bọn hắn có nghiên cứu, thậm chí Nam Cung Mị Ảnh trực tiếp dùng thân mình để giết vài con Ma Binh, theo kết quả mà nàng phân tích được khi Ma Khí tiến vào cơ thể của nàng, chúng liền gây ảnh hưởng tới thất tình lục dục, từ đó khiến suy nghĩ trở nên cực đoan và cuồng bạo.

Tương tự như lúc trước Lâm Thanh Phong bị nhiễm phải Ma Khí, mặc dù trong cơ thể hắn không có Nguyên Lực nhưng hắn vẫn là hàng thật giá thật Nguyên Anh Kì tu sĩ, bình thường hắn vẫn có thể khống chế cảm xúc của mình rất dễ dàng, nhưng do Ma Khí ảnh hưởng nên hắn liền trở nên cuồng bạo sau vài câu khiêu khích của Phượng tỷ.

Và từ cách loại bỏ Ma Khí mà Lâm Cường hướng dẫn cũng tương tự như nhập định, Nam Cung Mị Ảnh liền rút ra vài điểm chính, đó là phải để cho bản thân thư giãn, nội tâm thanh tịnh, thất tình lục dục không bị dao động.

Dựa theo hai thứ này và sau vài lần thử nghiệm khống chế thất tình lục dục của chính mình, Nam Cung Mị Ảnh liền tìm ra một biện pháp.

Do Ma Khí dựa vào thất tình lục dục của một người rồi từ đó gây ảnh hưởng tới người đó, nên muốn thân thể không nhiễm Ma Khí do giết yêu ma này, chỉ cần để cho nội tâm của chính mình thanh tịnh, đồng thời giữ vững thất tình lục dục của chính mình không để bị dao động là được, khi đó dù cho Ma Khí có tiến vào thân thể thì cũng không sợ Ma Khí điều khiển.

Và cách này đã được Nam Cung Mị Ảnh thử nghiệm thành công.

Nhưng để nội tâm thanh tịnh, đồng thời giữ cho thất tình lục dục không bị dao động, nói ra thì dễ, nhưng cách này coi như không thể thực hiện được, là một người bình thường, ai có thể nói chắc rằng mình sẽ không bị dao động đâu? 

Chưa kể đến khi chiến đấu với bọn yêu ma, ai cũng mang một tâm niệm là phải giết chết bọn chúng và đồng thời sợ hãi với việc Ma Khí nhập thể thì ngay lúc đó thất tình lục dục đã bị dao động rồi.

Vì thế cho dù là người nghĩ ra biện pháp này, nhưng ngay cả Nam Cung Mị Ảnh cũng rất khó mà làm được, nàng vẫn chưa thể một khống chế thất tình lục dục của bản thân còn một bên ra tay chém giết yêu ma trong một khoảng thời gian dài.

Nói cho cùng, tới thời điểm hiện tại, ngoài một mình Lâm Thanh Phong có thể sử dụng Bách Nhân Trảm Ma Đao ra thì không một ai có thể chống lại Ma Khí nhập thể.

Hiện tại trận chiến đã tới trước mắt, Lâm Thanh Phong cũng không muốn hai vợ chồng Trần Mỹ Duyên lại lo lắng nhiều hơn nên hắn mới trả lời như vậy.

Nam Cung Mị Ảnh thở dài một hơi, nàng cũng hiểu được tại sao Lâm Thanh Phong lại nói như vậy nên cũng không lên tiếng, trầm tư suy nghĩ một chút rồi hai mắt nàng liền trở nên kiên định, dường như nàng đã quyết định được điều gì đó.

…..

12 giờ trưa ở Buôn Mê Thuột, ánh nắng mặt trời chói chang chiếu rọi khắp nơi, vì nơi đây đa phần là núi cao nên vào những ngày như thế này thì đây là khoảng thời gian nắng gắt nhất trong ngày.

Nhưng một trong số những ngọn núi đó lại không giống vậy, nơi này màn sương dày đặc đang bao phủ khắp nơi, hiện tuợng này đã kéo dài gần ba ngày rồi, ngay từ ngày đầu tiên thì tất cả những động vật trên núi đều nhanh chóng dẫn nhau rời núi, bọn chúng cảm nhận được nguy hiểm đang tới gần, điều này người dân xung quanh Buôn Mê Thuột đều cảm thấy hiếu kì.

Nhưng kể từ ngày đầu tiên thì ngọn núi đã được chính phủ cho quân đội kiềm soát gắt gao không người nào có thể tiến vào, ngay cả phóng viên, nhân viên điều tra khí hậu hay nhân viên kiểm lâm đều bị quân đội chặn bên ngoài núi không cho tiến vào trong.Tại một bên sườn núi lại có vài chục túp lều vải được dựng lên, Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa hai người đang nhắm mắt hai tay đặt lên gối ngồi im lặng nhập định.

Ở trận chiến lúc trước hai người cũng giết không ít yêu ma, mặc dù Ma Khí trong cơ thể đã bị hai người đẩy ra hết, nhưng hai người vần yên lặng ngồi nhập định để chuẩn bị cho thật tốt tâm tình của chính mình.

Không biết qua bao lâu, Lâm Cường thở ra một hơi rồi mở mắt, nhìn bên cạnh vợ mình vẫn đang nhập định, ông quyết định không làm phiền bà mà lặng lẽ đứng dậy đi ra ngoài.

Trong mắt người bình thường, hiện tại sườn núi đang được bao phủ bởi một lớp sương trắng dầy đặc, nhung trong mắt của người học pháp thuật thì nơi đây tràn ngập Ma Khí màu đen.

Lâm Cường cau mày thật chặt, bởi vì trong mắt ông thấy rõ ràng, lượng Ma Khí xung quanh đây so với hôm qua càng ngày càng dày đặc, hôm qua ông còn có thể nhìn rõ ràng khoảng cách 10m, nhưng hôm nay ông chỉ có thể nhìn được tối đa 5m mà thôi.

-Phong ấn, sắp không chịu nổi sao?

Thở dài một hơi Lâm Cường lắc đầu rồi bắt đầu dựa theo trí nhớ của chính mình mà bắt đầu di chuyển trong khu rừng bị lớp Ma Khí dày đặc bao phủ, một lúc sau, ông đã đi tới trước một hang động.

Hang động không có gì đặc biệt, nhưng cửa hang có dán 11 lá bùa có vẽ những kí tự ngoằn nghoèo khó hiểu, được dán làm 2 vòng, vòng trong 5 cái, vòng ngoài 6 cái, người bình thường nhìn vào chỉ thấy đây là 11 tờ giấy bình thường được vẽ bậy.

Nhưng trong mắt của những người học pháp thuật thì từ 11 tờ giấy phát ra những luồng sáng kết hợp với nhau tạo thành một vòng tròn và bên trong vòng tròn có hình một ngôi sao 5 cánh, đang phát ra ánh sáng, nhưng ánh sáng hình ngôi sao bên trong lại ảm đảm, tùy thời có thể tắt đi. 

Phía trước hang động còn đang có vài người canh gác, bọn họ đều đồng dạng ở độ tuổi trung niên, tuy ánh mắt vẫn chưa mờ nhưng do Ma Khí khiến cho tầm nhìn quá hạn hẹp, bọn họ cũng không thể nhìn thấy được Lâm Cường nên khi nghe động tĩnh tất cả bọn họ đều căng thẳng, một người trong số đó liền lên tiếng hỏi.

-Ai đó?

-Không có chuyện gì, là tôi. Lâm Cường nhàn nhạt đáp lời.Nhận ra giọng nói của Lâm Cường, lúc này những người này liền thở ra một hơi nhẹ nhõm.

-Là Hùng Vương sao?

Lâm Cường gật đầu một cái rồi bước lại gần xem xét phong ấn.

Xem xét một lúc, Lâm Cường lại thở dài lẩm bẩm.

-Phong ấn còn chịu được bao lâu đây?

Dù Lâm Cường giọng nói rất nhỏ, nhưng những người canh gác vẫn nghe được, một người trong số đó lại thở dài.

-Vừa nãy tôi đã xem xét cửa còn lại, phong ấn bên đó cũng đồng dạng với nơi này, đều đã suy yếu rất nhiều, nhưng bên này lại yếu hơn bên kia nhiều.

Lâm Cường trầm mặc gật đầu, lúc trước ông cùng cha mình phong ấn bọn yêu ma, cổng bên này đã được phong ấn trước, sau đó cha của ông dùng chính thân mình dụ dỗ bọn yêu ma vào động thông qua cổng còn lại để ông từ bên ngoài đóng cổng vì thế phong ấn bên này yếu hơn là chuyện dễ hiểu.

Dù cho bọn người Lâm Cường đã gia cường phong ấn, nhưng cũng chỉ giúp phong ấn thêm một chút sức lực mà thôi, nếu không có lớp gia cường này thì phong ấn đã bị phá từ sớm.

Đưa mắt nhìn vào cửa hang, Lâm Cường thấy rõ có rất nhiều Ma Khí đang lẳng lặng thoát ra từ đó, nhưng ông cũng không còn cách nào khác.

Thở dài một hơi Lâm Cường lên tiếng.

-Tất cả trở về đi, hiện tại ở đây canh giữ cũng không có ích gì.

Lâm Cường nói xong liền quay lưng trở về, một trong số những người còn lại gật đầu một cái rồi quay lưng đi một hướng khác, ông muốn đi thông báo cho những người ở phong ấn còn lại, những người còn lại đều đi theo Lâm Cường trở về.

Tất cả mọi người đều im lặng không nói gì, bầu không khí nặng nề bao trùm.



Một bên khác, bọn người Lâm Thanh Phong đã bước xuống phi cơ và có mặt tại Buôn Mê Thuột, đám người Lâm Cường ai cũng căng thẳng, thì bên Lâm Thanh Phong cũng không khác bao nhiêu.

Cũng không thể trách được bọn họ, bởi vì bọn họ đang từng bước đối mặt với cái chết, trong trường hợp này dù là ai thì cũng như vậy mà thôi, đâu có ai thật sự muốn chết? Cho tới hiện tại bọn họ chưa rời khỏi là tốt lắm rồi.

Thở dài một hơi, Lâm Thanh Phong cũng không có cách giúp những người này bớt căng thẳng, hắn tự nhận rằng skill miệng độn của mình vẫn không đủ, không thể như Naruto có thể khiến người ta vui vẻ đi chịu chết.

…..Hết Chương 216….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau