HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 21 - Chương 25

Chương 21: Đây nhất định là cái giả tỷ tỷ

Bạch Tiểu Phụng ngồi một bên, đưa mắt về phương hướng mà bọn Lâm Thanh Phong xuất hiện, hắn thở dài.

Cuối cùng hắn cũng chờ được người về, theo dự định của hắn vết thương hiện tại cũng không ảnh hưởng quá nhiều đến việc di chuyển nếu bọn hắn không trở về lúc trời sáng thì Bạch Tiểu Phụng sẽ đi trước đến U Ám thôn.

Nhìn thấy Bạch Tiểu Phụng, Lâm Thanh Phong gãi đầu cười cười, hắn tiến lại gần Bạch Tiểu Phụng rồi nói.

-Xin lỗi, khi trưa có chút gấp nên không kịp nói với ngươi.

-Giữa đường lại gặp chút chuyện kéo tới hiện tại mới trở về.

Bạch Tiểu Phụng gật đầu, biểu thị hắn đã hiểu, sau đó hắn nói.

-Hiện tại trời tối, chúng ta cũng không đến được U Ám thôn, ta nghĩ các ngươi nên qua một bên rồi nghỉ ngơi, ngày mai chúng ta lại tiếp tục lên đường.

Lâm Thanh Phong cũng đồng ý với lời của Bạch Tiểu Phụng, hắn gật đầu một cái rồi đi qua một bên.

Nam Cung Mị Ảnh đứng một bên nhìn về phía Lâm Thanh Phong sau đó lại nhìn về phía Nam Cung Tuyết, nàng nói.

-Tiểu Tuyết, chúng ta cũng nên đi qua một bên rồi nghỉ ngơi, sáng mai chúng ta sẽ tiếp tục lên đường.

….

Giữa đêm, Nam Cung Mị Ảnh không ngủ được, nàng ngồi dậy thở một hơi, nhìn xung quanh Bạch Tiểu Phụng, Nam Cung Tuyết vẫn đang còn ngủ, nhưng nàng lại không thấy Lâm Thanh Phong.

Nàng không biết Lâm Thanh Phong đã đi đâu nên nàng quyết định đi tìm hắn.

Tuy hiện tại là giữa đêm, nhưng ánh trăng rất sáng, bầu trời không có mây nên ánh trăng chiếu sáng khắp mọi nơi, Nam Cung Mị Ảnh bước đi trong đêm.

Một lúc sau, nàng nhìn thấy một bóng người đang ngồi trên tảng đá trong tay cầm một vật kì lạ mà nàng chưa bao giờ nhìn thấy.

Đó là Lâm Thanh Phong, hôm qua là lần đầu tiên hắn giết người nên hiện tại hắn không thể nào ngủ được, hắn cầm lấy chiếc điện thoại đã hết pin rồi đi tới nơi này ngắm trăng.

Nhìn điện thoại trong tay, hắn thở dài nhớ về cha mẹ hắn vẫn còn đang ở Trái Đất, hắn lẩm bẩm.

-Không biết đến bao giờ mới có thể trở về, không biết hiện tại cha mẹ như thế nào?

Sau lưng hắn vang lên tiếng động, hiện tại hắn đạt tới luyện khí tầng 10 nên cũng cảm nhận được tu vi của một ít tu sĩ có cảnh giới thấp hơn trong phạm vi gần, nên hắn không cần quay đầu nhìn cũng biết người tới là Nam Cung Mị Ảnh, hắn cất tiếng hỏi.

-Sao vậy lão bà? Nghĩ tới ta nên không ngủ được a?

Nam Cung Mị Ảnh cười cười, nàng ngồi xuống cạnh bên hắn tựa đầu vào vai hắn, nàng nhỏ nhẹ nói.

-Phu quân cũng không ngủ được a. Có chuyện gì có thể nói với ta không?

Mùi hương dịu nhẹ từ Nam Cung Mị Ảnh truyền vào mũi Lâm Thanh Phong, khiến hắn có chút nhẹ nhõm, hắn vòng tay ôm lấy nàng, rồi nói.

-Ta chỉ có chút nhớ nhà, không biết hiện tại cha và mẹ như thế nào.

Cảm nhận vòng tay ấm áp của Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cũng tựa vào lòng hắn yên lặng cùng hắn ngắm trăng.

Một lúc sau, nàng nói với hắn.



-Từ lúc gặp nhau tới hiện tại, ta cũng chưa từng nghe phu quân kể về quá khứ của mình, phu quân có thể cho ta biết một ít về bá phụ và bá mẫu được chứ?

Lâm Thanh Phong nghĩ nghĩ một chút rồi hắn gật đầu, hắn nói với Nam Cung Mị Ảnh.

-Lão bà, trước tiên ta sẽ hỏi ngươi một câu, ngươi tin có thế giới khác a?

Nam Cung Mị Ảnh vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc ngước lên nhìn hắn, với cảnh giới hiện tại của nàng, nàng chưa thể tiếp xúc được nhiều thứ nên khi nghe về thế giới khác nàng có chút không hiểu.Lâm Thanh Phong nhìn nàng, hắn cũng biết nàng không hiểu, hắn tiếp tục nói.

-Thật ra, ta là một người đến từ thế giới khác, lúc trước ta đã nói với nàng, ta ở một nơi được gọi là Trái đất, ở nơi đó con người không thể tu chân, lúc chúng ta gặp nhau thì ta cũng mới đến thế giới này được vài ngày.

Hai mắt Nam Cung Mị Ảnh mở lớn, những lời của Lâm Thanh Phong nói khiến nàng chấn kinh rồi, nàng yên lặng nhìn vào mắt hắn, đôi mắt của hắn nói cho nàng biết là hắn không gạt nàng.

Nhìn Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.

-Khi ở thế giới đó, ta cũng chỉ là một người bình thường nhưng trong lúc ra ngoài làm việc không hiểu thấu tại sao lại đến thế giới này.

Hắn giơ lên chiếc điện thoại trong tay đưa đến trước mặt Nam Cung Mị Ảnh, hắn tiếp tục nói.

-Ở nơi của ta, vật này được dùng làm thiết bị liên lạc, nó có thể giúp hai người liên lạc với nhau ở khoảng cách rất xa, chỉ cần nơi đó bắt được sóng điện thoại thì dù có cách nhau trăm triệu dặm thì vẫn có thể liên lạc được với nhau.

-Lúc ta đến thế giới này nó vẫn có thể sử dụng được nhưng không hiểu tại sao khi đến bờ hồ tại U Ám sâm lâm nó lại hết pin rồi.

-Hiện tại giữ lại nó, ta nghĩ phải tìm cách đem pin sạc đầy sau đó lại một lần nữa thử tìm cách liên lạc với gia đình ta.

Nhìn chiếc điện thoại trong tay Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh tò mò, vật này thần kì như vậy?

Rồi nàng lại nhìn về Lâm Thanh Phong, hắn nói ra những thứ này cũng tức là hắn coi nàng là người trong gia đình nên không cần thiết phải giấu nàng, hắn tin tưởng nàng.

Trong lòng Nam Cung Mị Ảnh có chút ngọt ngào, nàng lấy tay đặt lên má Lâm Thanh Phong, rồi nhẹ nhàng an ủi.

-Phu quân cũng không cần lo lắng, rồi chúng ta sẽ tìm được cách thôi.

Lâm Thanh Phong cảm động, hắn nhìn Nam Cung Mị Ảnh rồi từ từ hôn nàng.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không chống cự, nàng vòng tay ôm lấy cổ hắn, đáp trả lại hắn những nụ hôn nồng thắm.

Một lúc sau hai người mới dừng lại, hắn ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh nói nhẹ nhàng vào tai nàng.

-Chúng ta cũng nên ngủ thôi lão bà.
Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, nàng gối đầu trên cánh tay hắn, mặt dán tại lồng ngực ấm áp của hắn rồi từ từ chìm vào giấc ngủ, chỉ khi nằm trong lòng hắn nàng mới có thể yên tâm ngủ ngon.



Trời dần sáng, ánh mặt trời bắt đầu xuất hiện, chiếu xuống đất những tia nắng ấm áp.

Trên một tảng đá Lâm Thanh Phong đang ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh ngủ say, hắn từ từ tỉnh dậy, dùng tay xoa xoa đôi mắt vẫn còn mông lung, rồi nhìn về cạnh bên vẫn đang còn ngủ say Nam Cung Mị Ảnh hắn nở nụ cười.

-Hiện tại đây mới là gia đình mà ta phải cố gắng bảo vệ.

Hiện tại trời mới tờ mờ sáng nên hắn không muốn đánh thức Nam Cung Mị Ảnh, hắn muốn nhìn ngắm nàng trong lúc nàng ngủ.

Cảm giác được có người nhìn mình, Nam Cung Mị Ảnh cũng từ từ mở mắt, thứ đầu tiên nàng nhìn thấy là khuôn mặt mỉm cười của Lâm Thanh Phong, nàng nở nụ cười.

-Phu quân sớm a.

Nói rồi nàng lại dúi mặt vào lòng hắn, nàng có chút không muốn rời xa cảm giác ấm áp này.

Lâm Thanh Phong cũng cười nói với nàng.

-Cũng nên trở về thôi lão bà, nếu cứ vậy thêm một lúc tiểu Tuyết tỉnh dậy không thấy chúng ta thì nàng lại lo lắng.

Nghĩ nghĩ lời của Lâm Thanh Phong một chút, Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, nhưng nàng cũng không muốn rời ra hắn, nên nàng nói.

-Đúng là chúng ta nên về, nhưng hiện tại ta không muốn đi a, phu quân bế ta về đi, gần tới nơi thì lại để ta xuống.

Lâm Thanh Phong cười khổ, hiện tại nàng lại nhõng nhẽo? Đây thật là lão bà của mình a?

Nhưng hắn cũng không cảm thấy khó chịu, lão công bế lão bà là việc thiên kinh địa nghĩa, không có tật xấu, lão bà sinh ra là để lão công bế a.

Hắn đứng dậy rồi vòng tay bế lên Nam Cung Mị Ảnh, trọng lượng của nàng rất nhẹ, vóc người cân đối, khuôn mặt mỹ nhân đang vẫn còn ngái ngủ, cộng thêm với bộ áo dài mà Lâm Thanh Phong đưa nàng mặc lúc trước càng tôn vinh lên vẻ đẹp của nàng.

Mùi hương thiếu nữ của Nam Cung Mị Ảnh từng đợt, từng đợt xông vào mũi Lâm Thanh Phong, khiến hắn chỉ có thể cười khổ

Tiểu đệ của Lâm Thanh Phong biểu tình rồi, nó muốn chào cờ rồi, nhưng hiện tại Lâm Thanh Phong vẫn còn mặc quần jean khá dầy khiến hắn càng trở nên khó chịu.

Tuy khó chịu nhưng Lâm Thanh Phong không ghét cảm giác này, hắn càng muốn cảm giác này kéo dài càng lâu nên hắn bước đi rất chậm, một lúc sau hắn mới về gần đến nơi mà đêm qua Nam Cung Tuyết cùng Bạch Tiểu Phụng đang ngủ.

Một bên khác Nam Cung Tuyết đang một mặt mộng bức nhìn về phía Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh.

Hôm nay Nam Cung Tuyết dậy rất sớm, nàng nhìn quanh không thấy tỷ tỷ cùng tỷ phu nên nàng đi xung quanh để tìm, nhưng hiện tại nàng thấy gì?

Nàng thấy được, tỷ phu đang bế tỷ tỷ, bế kiểu công chúa, còn tỷ tỷ thì dựa sát mặt vào ngực tỷ phu, tỷ phu muốn thả nàng xuống nhưng nàng lại vùng vẫy không muốn, nàng hiện tại còn đang nhõng nhẽo không muốn xuống.

Nam Cung Tuyết nhắm mắt lại, nàng lẩm bấm.

-Chắc ta còn đang nằm mơ, tỷ tỷ không thể nào có những biểu hiện như vậy.

Nhưng khi nàng mở mắt ra lần nữa thì cảnh khi nãy nàng nhìn thấy vẫn đập vào mắt nàng,

-Đây nhất định là cái giả tỷ tỷ.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh không ngờ tới một bên Nam Cung Tuyết đã nhìn thấy tất cả.

…..Hết chương 21…..

Chương 22: Vừa ngủ dậy đã nằm thương????

Nam Cung Tuyết nhìn về hướng mà Nam Cung Mị Ảnh còn đang nhõng nhẽo với Lâm Thanh Phong, nàng thở dài một hơi rồi cũng chấp nhận sự thật, nàng quay đầu đi nhanh về nơi mà mình đã ngủ rồi nhanh chóng nằm xuống nhắm mắt.

Nàng không muốn tỷ tỷ xấu hổ khi biết nàng đã phát hiện được bí mật nhỏ của nàng và tỷ phu.

Nam Cung Tuyết trong lòng có chút vội vàng nên nàng đã phát ra tiếng động, tiếng động này rơi vào tai Lâm Thanh Phong, hắn cứng người nhìn về phương hướng Nam Cung Tuyết đã bỏ đi, chỉ thấy được bóng lưng của nàng.

Nhưng Lâm Thanh Phong làm sao nhận sai được bóng lưng của Nam Cung Tuyết a? Nhất là bộ đồ nàng đang mặc trên người hiện tại, quần jean áo thun ngoại trừ Lâm Thanh Phong đưa nàng thì tìm đâu ra bộ thứ hai ở Thông Thiên Đại lục à.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười cứng ngắc nhìn về Nam Cung Mị Ảnh, nàng vẫn đang chìm trong hạnh phúc vì được Lâm Thanh Phong nuông chiều thì làm sao phát hiện được Nam Cung Tuyết?

Thấy vẻ mặt Lâm Thanh Phong cứng đờ, Nam Cung Mị Ảnh hỏi.

-Phu quân sao vậy?

Lâm Thanh Phong nhìn nàng, hắn cười khổ, hắn biết nàng đã bị phát hiện rồi, hình tượng người tỷ tỷ cao ngạo của nàng bị hủy rồi, nên hắn nói với nàng.

-Không sao, chỉ là vừa rồi có… con chuột a.

….

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh về đến nơi, Lâm Thanh Phong lướt qua chỗ Nam Cung Tuyết đang nằm, hắn thấy hơi thở của nàng có chút gấp gáp, để tránh sự nghi ngờ của Nam Cung Mị Ảnh hắn quay đầu nói với nàng.

-Lão bà a, hiện tại trời cũng bắt đầu sáng, nàng đi tìm vài thứ để chúng ta ăn được chứ? Đợi tiểu Tuyết cùng Bạch Tiểu Phụng tỉnh dậy ăn xong chúng ta sẽ lên đường.

Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười, nàng tới bên cạnh tiểu Hắc, lay nó dậy rồi cùng nó đi tìm thức ăn.

Nhìn Nam Cung Mị Ảnh đã đi khá xa, Lâm Thanh Phong ngồi xuống bên cạnh Nam Cung Tuyết hắn nói.

-Tiểu Tuyết hiện tại có thể tỉnh dậy rồi, tỷ tỷ ngươi đã đi, không cần phải giả vờ ngủ nữa.

Nam Cung Tuyết giật mình, nàng cũng cười khổ, nàng đã biết được Lâm Thanh Phong đã phát hiện nên nàng ngồi dậy, nàng nhìn thẳng vào hắn ánh mắt nàng nghiêm túc, rồi nói.

-Tỷ phu, từ trước tới giờ tỷ tỷ đã vì ta mà bỏ ra nhiều lắm.

-Ta cũng muốn tỷ tỷ hạnh phúc nhưng ta không làm được a.

-Từ lúc ta sinh ra, cũng chỉ có tỷ tỷ là người chăm sóc ta, nên ta không muốn tỷ ấy phải buồn.

Nói tới đây ánh mắt của Nam Cung Tuyết lạnh lùng nhìn thẳng vào Lâm Thanh Phong.

-Ta nghĩ không ra, tại sao tỷ tỷ lại chọn ngươi.

-Sự xuất hiện của ngươi quá đột nhiên khiến ta không thể yên tâm, vì thế ta quyết định hùa theo tỷ tỷ rồi thầm quan sát ngươi.

-Những ngày vừa qua, ta âm thầm quan sát ngươi, mặc dù ngươi không làm ra điều gì quá đáng nhưng trực giác của ta nói ngươi là người tốt.

-Nên ta quyết định sẽ giao tỷ tỷ lại cho ngươi.



-Ngươi có thể hứa với ta, sau khi ta đi ngươi sẽ chăm sóc tỷ tỷ được chứ?

Lâm Thanh Phong cũng biết sau khi kết thúc chuyện này thì Nam Cung Tuyết sẽ tìm một tông môn để gia nhập, với tính cách của nàng biểu hiện thường ngày thì hắn có chút lo lắng nhưng hiện tại thì hắn an tâm rồi.

Lâm Thanh Phong cười cười, hắn xoa đầu Nam Cung Tuyết, hắn không ngờ bình thường Nam Cung Tuyết ngây thơ nhưng nàng lại là một người rất cẩn trọng.
-Ngươi yên tâm, Mị Ảnh nàng là gia đình của ta, là tất cả của ta, cho dù là hiện tại hay tương lai chỉ cần có ta thì không ai có thể đụng đến một sợi tóc của nàng.

Dừng một chút Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.

-Đương nhiên, ngươi cũng tính là người nhà của ta, nên ta cũng sẽ cố sức bảo hộ ngươi.

Nam Cung Tuyết nghe hắn nói, nàng sững sờ rồi đỏ mặt, cúi mặt xuống nhìn đất rồi nàng nói.

-Hứ, ai cần ngươi bảo hộ, ta chính mình tự lực là được.

Nói rồi nàng quay mặt qua một bên không nhìn tới Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong bất đắc dĩ cười.

Một lúc sau Nam Cung Mị Ảnh cùng tiểu Hắc trở về, trên tay nàng cầm theo vài loại trái cây màu sắc sặc sỡ, nàng vui mừng chạy đến cầm một trái cây đỏ thẫm đưa cho Nam Cung Tuyết rồi nói.

-Tiểu Tuyết, đây là Chu quả, có thể tăng cao rất nhiều linh lực cho tu sĩ nắm giữ linh căn hệ hỏa.

-Lúc nãy ta và tiểu Hắc đi nhặt trái cây thì nhìn thấy viên Chu quả này vừa chín tới, bên cạnh nó còn có một đầu hung thú hệ hỏa thủ hộ, nhưng không hiểu sao tiểu Hắc rống một cái nó đã bỏ chạy, nghĩ đến muội nắm giữ linh căn hệ hỏa nên ta đem về cho muội.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Tuyết nhìn viên Chu quả, rồi nhìn về Nam Cung Mị Ảnh ánh mắt kì lạ.

-Đây là sao? Vận khí này có chút nghịch thiên à? Chỉ đi tìm thức ăn cũng tìm được linh quả??

Nam Cung Tuyết thở ra một hơi, nàng nhìn tỷ tỷ của mình rồi nhìn về Lâm Thanh Phong, nàng thầm nghĩ.

-Vận khí của tỷ tỷ tốt như vậy? Chẳng lẽ ông trời để báo đáp cho hoàn cảnh của tỷ tỷ nên khiến vận khí của tỷ ấy tăng lên sao?

-Nếu đúng là như vậy thì có lẽ cưới Lâm Thanh Phong cũng là do vận khí của tỷ tỷ sao?

Nam Cung Tuyết nhìn về Nam Cung Mị Ảnh, đôi mắt của nàng có chút ướt át, tưởng tượng từ nhỏ đến lớn tỷ tỷ luôn là người bảo vệ cho nàng, tỷ tỷ là một người hồn nhiên ngây thơ nhưng vì vậy cũng dần chuyển thành lạnh lùng.
Nhiều lúc tỷ tỷ cũng muốn khóc, nhưng chỉ vì muốn làm chỗ dựa cho nàng dựa vào nên tỷ tỷ cố nhịn, rồi tối đến chạy tìm một khóc ngồi khóc ròng, sống chung nhiều năm như vậy Nam Cung Tuyết làm sao không biết?

Chỉ cho tới khi gặp được Lâm Thanh Phong thì tỷ tỷ của nàng mới trở về đúng với tính cách của nàng, nàng nhõng nhẽo với hắn, nàng để hắn bế, nàng nhẹ nhõm khi ở với hắn, quan sát hai người đã một khoản thời gian làm sao Nam Cung Tuyết không nhận ra?

Nhưng cho tới hiện tại, tỷ tỷ vẫn lo lắng cho nàng, điều này thật sự khiến nàng cảm động

Nàng ôm chầm lấy Nam Cung Mị Ảnh, nàng không nói gì mà chỉ yên lặng khóc.

Nam Cung Mị Ảnh cuống lên, nàng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, quay đầu nhìn về Lâm Thanh Phong với ánh mắt cầu xin.

Nhưng Lâm Thanh Phong cũng không hiểu a, hắn cười cười nhìn nàng rồi đi đến một phía khác ngồi xuống.

Một lúc sau, Nam Cung Tuyết dừng khóc, nàng nhìn Nam Cung Mị Ảnh rồi nói.

-Tỷ tỷ, sau chuyện này muội quyết định gia nhập vào một tông môn để tiếp tục tu luyện, nên tỷ tỷ phải tự chăm sóc mình, hiện giờ muội đã lớn muội sẽ ra ngoài tự lực cánh sinh.

Nghe được Nam Cung Tuyết nói, Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười hạnh phúc, nàng gật đầu.

-Muội cứ yên tâm, ta sẽ không có chuyện gì, bên cạnh ta còn có tỷ phu của muội á, hắn sẽ chăm sóc cho ta.

Nam Cung Tuyết cũng gật đầu, nàng ghé miệng sát tai Nam Cung Mị Ảnh nói nhỏ.

-Đúng a, khi gặp nguy hiểm tỷ phu có thể bế tỷ tỷ như bế công chúa rồi bỏ chạy á.

Nam Cung Mị Ảnh một mặt mộng bức, sau đó nàng xấu hổ cúi đầu, một lát sau lại quay đầu nhìn về Lâm Thanh Phong với vẻ mặt tức giận, nàng cho rằng Lâm Thanh Phong đã kể tất cả cho Nam Cung Tuyết nên nàng quyết định không để ý tới hắn nữa.

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức, hắn không hiểu sao Nam Cung Mị Ảnh lại nhìn hắn với vẻ mặt tức giận, quay đầu về Nam Cung Tuyết thì chỉ thấy nàng cười cười rồi nháy mắt với hắn.

Tuy không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng hắn cũng biết được chẳng phải việc gì tốt, hắn ngước mặt nhìn trời than thở.

-Chẳng lẽ ông trời ghen tị với sắc đẹp của ta nên hiện tại ta chẳng làm gì mà cũng nằm thương.

Một bên khác thì Bạch Tiểu Phụng cũng từ từ mở mắt, hắn quay đầu nhìn thì thấy một cảnh tượng kì lạ, Lâm Thanh Phong thì ngẩng đầu nhìn trời, Nam Cung Tuyết cười khúc khích còn Nam Cung Mị Ảnh cuối đầu giận dỗi.

Bạch Tiểu Phụng thở ra một hơi, cái tổ hợp yêu nghiệt này, lúc nào cũng kì quái nên hắn cũng chẳng có chút nào bất ngờ hay tò mò, một lúc sau bọn hắn sẽ trở lại bình thường thôi.

Bạch Tiểu Phụng nhìn xung quanh một chút, hắn thấy trên mặt đất có một đám trái cây nên hắn bước tới cầm ăn thử.

Cầm trên tay một loại trái cây màu vàng, nhưng chưa kịp đưa vào miệng Bạch Tiểu Phụng lại nghe Nam Cung Mị Ảnh nói.

-Không được ăn, những thứ này chỉ có ta và muội muội ăn, còn hai ngươi thì tự đi tìm đồ vật mà ăn.

Khuôn mặt Bạch Tiểu Phụng mộng bức, không phải hái về để ăn rồi lên đường sao? Tại sao lại không cho ăn? Hắn quay đầu nhìn Lâm Thanh Phong, chỉ thấy Lâm Thanh Phong lắc đầu cười khổ với hắn.

Bạch Tiểu Phụng ngẩng mặt nhìn trời, hắn tự lẩm bẩm.

-Hôm nay là ngày gì? Tại sao vừa tỉnh dậy thì liền dính thương?

Nói rồi hắn cũng ủ rũ để xuống trái cây mà hắn đang cầm trên tay rồi đi về một hướng khác tìm kiếm thức ăn.

….Hết Chương 22 ….

Chương 23: Cách làm giàu nhanh nhất là đánh cướp

Có bốn người một thú, đang tiến về U Ám thôn, bọn hắn vừa di chuyển vừa cười nói vui vẻ.

Nam Cung Tuyết ôm tiểu Hắc cười nói vui vẻ, đã rất lâu rồi nàng chưa được nhìn thấy những nơi nhộn nhịp, hai tháng qua nàng chỉ theo tỷ tỷ trốn tránh truy sát thì làm sao có thời gian vui chơi.

Hiện tại sắp được vào U Ám thôn nên nàng rất cao hứng.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn thấy muội muội mình cao hứng nàng cũng vui mừng.

Nam Cung Mị Ảnh sau khi nghe Nam Cung Tuyết quyết định sẽ gia nhập tông môn nên thời gian hiện tại nàng muốn bồi tiếp muội muội mình vui chơi thỏa thích.

Ở một bên, Lâm Thanh Phong đang trò chuyện cùng Bạch Tiểu Phụng.

-Tiểu Phụng, khi vào tới U Ám thôn thì ngươi dự định sẽ làm gì?

Bạch Tiểu Phụng hiện tại cũng đang suy nghĩ, hắn không biết tiếp theo sẽ làm gì, hồi gia tộc? Hiện tại cũng không phải là lúc hồi gia tộc, thân hắn hiện tại bị thương tuy di chuyển không thành vấn đề nhưng nếu gặp phải tay chân của Bạch Ngọc Lâu thì hắn không trốn được.

Bạch Tiểu Phụng trầm tư một lúc, hắn quay đầu nói với Lâm Thanh Phong.

-Ân công, ta đã suy nghĩ, vào tới U Ám thôn ta sẽ tìm người đưa tin cho gia gia để gia gia đừng lo lắng, sau đó ta có thể đi cùng bọn ngươi không?

Lâm Thanh Phong không có ý kiến, hắn gật đầu, người xưa có câu tiễn phật tiễn tới Tây Thiên hiện tại Bạch Tiểu Phụng vẫn còn bị thương nếu để hắn một mình cũng không ổn.

Bốn người đi tới gần U Ám thôn đột nhiên Lâm Thanh Phong dừng lại, rồi nói.

-Hiện tại chúng ta đến U Ám thôn để mua lương thực, nhưng các ngươi có tiền a?

Nam Cung Mị Ảnh, Nam Cung Tuyết cùng Bạch Tiểu Phụng dừng lại, một mặt mộng bức nhìn nhau.

….Quạ…quạ….

Lâm Thanh Phong bó tay rồi, hắn vỗ trán rồi nhìn về Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết.

-Không ngờ hai ngươi đi mua lương thực mà lại không mang tiền, các ngươi định đi cướp à?

Lâm Thanh Phong thở dài, cũng may là đột nhiên hắn nghĩ tới, nếu đợi tới lúc đi mua lương thực hỏi tới tiền thì lúng túng.

Bỗng dưng từ đằng xa có tiếng vó ngựa chạy tới, một đám người mặc áo đen cưỡi ngựa dừng trước mặt bọn hắn.

Người áo đen dẫn đầu phát ra tiếng cười.

-Bạch Tiểu Phụng cuối cùng chúng ta đã tìm được ngươi.

-Ngươi rất khá, biết bỏ ngựa để ngụy tạo dấu vết khiến chúng ta phải tốn công truy đuổi, còn ngươi thì chạy hướng khác.

Bạch Tiểu Phụng chảy mồ hôi, không ngờ bọn hắn lại bị phát hiện nhanh tới như vậy, hắn nhìn về phía Lâm Thanh Phong thở dài.

-Xin lỗi ân công, ta không ngờ chúng ta lại bị bọn hắn phát hiện nhanh như vậy.

Lâm Thanh Phong lắc tay vẻ mặt không sao cả, còn Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết vẻ mặt như lâm đại địch, lấy ra hai thanh kiếm cầm trên tay.

Theo Lâm Thanh Phong cảm nhận được thì bọn người này tu vi tối đa là tên đầu lĩnh luyện khí tầng 10, những tên theo sau chỉ có hai tên đạt luyện khí tầng 9 còn lại ba tên thì luyện khí tầng 8.

Tên đầu lĩnh thấy Nam Cung Tuyết cùng Nam Cung Mị Ảnh rút kiếm hắn mới nhíu mày xem xét cảnh giới của hai người một người là luyện khí tầng 8 một người là luyện khí tầng 7 không đáng lo.



Nhưng nhìn về Lâm Thanh Phong luyện khí tầng 10 thì hắn lộ vẻ nghiêm túc, hắn nói với Lâm Thanh Phong.

-Ba người các ngươi có thể tránh sang một bên, đây là chuyện nội bộ của Bạch gia không phải hạng như các ngươi có thể nhúng tay vào.

Bạch Tiểu Phụng thở dài, hắn lấy từ nhẫn trữ vật ra một cây thương, nắm thương trong tay hắn nói với Lâm Thanh Phong.

-Mấy ngày nay đa tạ ân công trợ giúp, nhưng hiện tại đúng thật là chuyện của nội bộ Bạch gia, các ngươi cũng không nên nhúng tay vào.Bạch Tiểu Phụng hiện tại cũng muốn liều chết rồi, hắn không thể để tay chân của Bạch Ngọc Lâu bắt được, hắn không thể để vì hắn mà gia gia lại chịu uy hiếp.

Lâm Thanh Phong nghe Bạch Tiểu Phụng nói, hắn gật đầu, hắn không cứu nhầm Bạch Tiểu Phụng.

Nếu Bạch Tiểu Phụng không bảo hắn rút lui mà muốn lợi dụng hắn đối phó với bọn người trước mặt thì hắn sẽ không giúp.

Nhưng Bạch Tiểu Phụng lại lo nghĩ cho an toàn của bọn hắn thì hắn quyết định sẽ giúp một tay.

Lâm Thanh Phong bước lên phía trước nhìn về phía bọn áo đen này hắn nói.

-Tiểu Phụng a, hiện tại ngươi có thể lui lại đứng bên cạnh Mị Ảnh cùng tiểu Tuyết, chuyện này cứ để ta lo là được.

Nghe được lời của Lâm Thanh Phong, Bạch Tiểu Phụng do dự một chút rồi cũng lui về phía sau đứng cùng với bọn Nam Cung Mị Ảnh.

Người đầu lĩnh nghe được lời nói của Lâm Thanh Phong, hắn cười gằn.

-Đừng tưởng ngươi là luyện khí tầng 10 thì có thể tham dự vào chuyện này, bọn ta có sáu người, ta sẽ cùng ngươi đấu, năm người còn lại sẽ giải quyết ba người bọn hắn.

Lâm Thanh Phong cười cười lắc đầu, hắn nói với người đầu lĩnh.

-Không ngươi sai rồi, một mình ta sẽ giải quyết tất cả các ngươi.

Người đầu lĩnh cười lạnh, hắn phất tay ra hiệu cho năm người sau lưng.

-Các ngươi, xông lên giải quyết ba tên kia, còn tên này giao cho ta.

Năm người nhận được mệnh lệnh gật đầu rồi phóng ngựa thật nhanh về phía bọn Nam Cung Mị Ảnh, nhưng bọn hắn chưa kịp hành động thì cùng một lúc bọn hắn cảm giác được khuôn mặt đau đớn, trời đất bỗng dưng tối sầm, bọn hắn văng khỏi lưng ngựa rồi không còn hơi thở.

Lâm Thanh Phong tốc độ rất nhanh, chỉ trong một giây hắn đã di chuyển tới trước mặt năm người áo đen và cho mỗi người một tát sau đó quay về vị trí cũ.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, tên đầu lĩnh và bọn Nam Cung Mị Ảnh thậm chí còn không kịp thấy gì, chỉ thấy năm tên áo đen đột nhiên văng khỏi lưng ngựa té xuống đất rồi không còn tỉnh dậy nữa.

Tên đầu lĩnh, một mặt mộng bức, hàng vạn con thảo nê mã đang lao nhanh trong đầu hắn, hắn không hiểu tại sao năm người đột nhiên rơi khỏi lưng ngựa rồi nằm im, hắn tức giận quát to.

-Các ngươi làm cái gì? Nhanh đứng dậy giải quyết bọn hắn.
Nhưng năm người kia vẫn nằm im không nhúc nhích, tên đầu lĩnh tức giận hắn rút đao vứt về một tên nằm gần nhất, thanh đao đâm vào thân thể tên đó nhưng tên đó vẫn không nhúc nhích.

Tên đầu lĩnh nhíu mày, hắn xuống ngựa rồi lại gần tên mà hắn đã vứt đao lên thân thể.

Xem xét xong tên đó hắn nhíu mày, hắn có chút không tin nên hắn lại đi xem bốn tên còn lại, lúc này đầu hắn đầy mồ hôi, hắn nhìn về Lâm Thanh Phong khuôn mặt hắn tựa như gặp quỷ, giọng hắn run run.

-Ngươi…ngươi đã giết bọn hắn?

Như đáp lại câu hơi của tên đầu lĩnh Lâm Thanh Phong chỉ đứng đó gật đầu.

Tên đầu lĩnh không tin, hắn lại tiếp tục hỏi.

-Bằng cách nào? Ta không nhìn thấy ngươi ra tay.

Lâm Thanh Phong không nhanh không chậm trả lời hắn.

-Cũng không có gì lạ, ta đã ra tay, mỗi người một tát, chỉ là tốc độ ta quá nhanh nên ngươi không nhìn thấy.

Tên đầu lĩnh thật hoảng sợ, hắn chỉ tay về Lâm Thanh Phong.

-Ngươi…ngươi dám giết người của Bạch gia, ngươi đừng mong có thể sống.

Lâm Thanh Phong lại tỏ vẻ không có chuyện gì cả, hắn nói.

-Vài ngày trước có một tên mạnh hơn ngươi nhiều lắm, hắn nói muốn giết ta, nhưng hiện tại ta vẫn đứng đây.

-Nên hiện tại ngươi có thể đi theo hắn rồi.

Nói xong Lâm Thanh Phong di chuyển tới trước mặt tên đầu lĩnh hắn cũng cho tên đầu lĩnh một tát, sau đó tên đầu lĩnh hai mắt trợn trắng, miệng phun máu, nằm nghẹo đầu một bên, hắn chết rồi.

Mọi chuyện diễn ra chưa đầy 1 phút, đây là do Lâm Thanh Phong còn chờ đợi tên đầu lĩnh nếu không thì mọi chuyện còn chưa tới 1 giây là xong hết.

Thở dài một cái Lâm Thanh Phong nhìn trên tay tên thủ lĩnh có nhẫn trữ vật nên hắn cũng thu lấy, lại đi phía năm tên đã chết thu lấy nhẫn trữ vật của bọn hắn, Lâm Thanh Phong mới quay đầu nhìn bọn Nam Cung Mị Ảnh.

Nam Cung Mị Ảnh triệt để mộng bức rồi, nàng lấy tay xoa hai mắt rồi lại trừng lớn, nàng không tin vào mắt của mình nữa rồi.

Trong ba người thì nàng là người biểu hiện ít nhất còn Nam Cung Tuyết cùng Bạch Tiểu Phụng trợn mắt há mồm nước miếng cũng sắp chảy ra.

Trong đầu ba người hiện tại cũng giống như tên đầu lĩnh kia, thảo nê mã cũng đếm được cả chục vạn rồi.

Thẩy biểu hiện của ba người, Lâm Thanh Phong chỉ cười cười.

Một lúc sau Bạch Tiểu Phụng phát ra tiếng nói.

-Thế giới này điên rồi, hay chính ta điên rồi? Ta làm sao lại thấy sáu tên kia chết hết khi chưa đầy 1 phút?

Nhưng không ai trả lời hắn, Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết hai mắt cũng muốn rớt ra ngoài rồi, hai nàng cũng không tin vào mắt của mình.

Lâm Thanh Phong có chút bó tay rồi, cần gì phải khoa trương như vậy à? Sờ cằm một lúc hắn quyết định không để ý ba người, nhắn đưa mắt nhìn về nhẫn trữ vật mà hắn thu thập được rồi bắt đầu xem xét bên trong.

Khi xem xét tất cả nhẫn trữ vật thì hắn nộ ra nụ cười nham hiểm, trong nhẫn trữ vật có rất nhiều tờ giấy cùng loại nên hắn nghĩ đây là tiền được dùng để lưu hành, còn một vài cục đá giống như những cục đá mà hắn lấy được từ tên tu sĩ áo xanh, hắn nghĩ đây là một loại đá có công dụng giống như linh thạch, ngoài ra còn rất nhiều thứ loạn thất bát tao khác.

Kiểm kê xong những gì thu được, Lâm Thanh Phong lẩm bẩm.

-Cổ nhân nói không sai, cách làm giàu nhanh nhất đúng là chỉ có đánh cướp a.

….Hết Chương 23….

Chương 24: U Ám thôn

Ba người bọn Nam Cung Mị Ảnh mộng bức một lúc sau, ba người tỉnh lại ánh mắt nhìn về Lâm Thanh Phong giống như nhìn một con quái vật.

Lâm Thanh Phong lúc này đang ngồi kiểm kê tài sản mà hắn thu thập được nên không để ý tới ba người.

Một lúc sau hắn nở nụ cười đen tối, nhìn về phía ba người Nam Cung Mị Ảnh hắn vẫy tay.

-Các ngươi lại đây a, ta nghĩ chúng ta không cần lo về tiền mua lương thực nữa á.

Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi, rồi nàng vui vẻ bước tới gần Lâm Thanh Phong, nghĩ thử một chút, hắn là phu quân của nàng thì nàng cần gì phải lo lắng.

Nam Cung Tuyết cũng theo sau Nam Cung Mị Ảnh tới gần Lâm Thanh Phong nàng vẫn chấn động khi nhìn vị tỷ phu này xuất thủ.

Bạch Tiểu Phụng thì cuối đầu cười khổ, lần này Bạch Ngọc Lâu thật sự đá phải tấm sắt, một cái tát tùy ý miểu sát luyện khí tầng 10 thì cho dù trúc cơ viên mãn cũng làm được nhưng chỉ trong chưa đầy một giây như vậy thì ít nhất cũng là Kim Đan kỳ mới được a.

Từ biểu hiện của Lâm Thanh Phong cho thấy thực lực của hắn ít nhất cũng là Kim Đan a, tuy không hiểu sao cảnh giới chỉ nhìn qua chỉ là luyện khí viên mãn nhưng hiện tại nói Lâm Thanh Phong luyện khí viên mãn thì Bạch Tiểu Phụng không tin.

Bạch Tiểu Phụng có chút sợ, rụt rè tiến về phía Lâm Thanh Phong.

Nhìn ba người đã tới bên cạnh, Lâm Thanh Phong lấy hai tờ giấy mang màu sắc khác nhau vàng và trắng từ trong nhẫn trữ vật ra, đưa đến trước mặt ba người, hắn hỏi.

-Đây có phải là tiền không? Nếu đúng là tiền thì trong này còn có hơn chục tấm màu vàng và trăm tấm màu trắng.

Nhìn hai tờ giấy mà Lâm Thanh Phong đưa ra Nam Cung Mị Ảnh gật đầu nói.

-Đúng là tiền, tờ màu trắng là ngân phiếu, còn tờ màu vàng là kim phiếu, một kim phiếu có giá trị bằng mười ngân phiếu, dưới ngân phiếu còn có đồng tệ, một ngân phiếu có giá trị bằng trăm đồng tệ.

-Theo lời phu quân nói thì hiện tại chúng ta có ít nhất hai mươi kim phiếu, muốn mua lương thực tích trữ thì chỉ cần mười ngân phiếu là đủ cho bốn người chúng ta dùng trong 2 tháng.

Lâm Thanh Phong nghe vậy, hắn gật đầu, sau đó hắn lấy ra một vài tờ kim phiếu và mấy chục tờ ngân phiếu đưa cho Bạch Tiểu Phụng, hắn nói.

-Ngươi cầm số tiền này, sau đó vào U Ám thôn mua một ít thuốc trị thương cho ngươi, cùng tìm cách liên lạc với gia gia ngươi, còn ba người bọn ta sẽ lãnh phần đi mua lương thực.

-Cuối ngày chúng ta sẽ tụ họp ở nơi này rồi cùng nhau tiến về Nam Cung thành được chứ?

Bạch Tiểu Phụng nghe được lời của Lâm Thanh Phong hắn gật đầu, rồi nhận lấy số tiền mà Lâm Thanh Phong đưa cất vào nhẫn trữ vật.

Bốn người một thú cùng nhau tiến vào U Ám thôn.

….

U Ám thôn, tuy gần với hiểm địa U Ám sâm lâm nhưng vì nơi đây không bao giờ có thú triều nên rất nhiều người thường lựa chọn sống tại nơi đây, nên nơi đây rất nhộn nhịp không giống như cái tên của nó.

Dù gọi là thôn nhưng U Ám thôn rất lớn, tuy có chút hỗn loạn do không có quan phủ nhưng cũng rất nhộn nhịp, phần lớn là người bình thường cũng có một số ít tu sĩ.

Ba người một thú, Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh, Nam Cung Tuyết cùng với tiểu Hắc đi dạo trong chợ.

Chợ của U Ám thôn rất đông người, rất nhiều cửa tiệm, cũng rất nhiều người bày sạp hàng bán đầy thứ cổ quái linh tinh, nhìn khu chợ nhộn nhịp Lâm Thanh Phong rất thoải mái, khu chợ này có chút giống những khu chợ ở Việt Nam mang lại cho hắn cảm giác thân thuộc.

Nam Cung Tuyết ôm tiểu Hắc hết nhìn Đông tới nhìn Tây, nàng rất cao hứng khi được tới những nơi đông người.



Nam Cung Mị Ảnh thì chú ý tới một vài cửa hàng, nàng suy nghĩ một chút rồi quyết định trước tiên là mua một ít gia vị để Lâm Thanh Phong nấu nướng.

Ba người bước vào một cửa tiệm, trong cửa tiệm bán rất nhiều hàng hóa đủ loại, có chén đĩa, có quần áo, v.v…

Ông chủ tiệm nhìn thấy ba người trang phục kì lạ bước vào cửa tiệm, mặc dù có chút tò mò nhưng ông chủ cũng không hỏi nhiều, trên đời này có rất nhiều người kì lạ, nhưng nếu bọn hắn đến đây chỉ để mua đồ thì quản bọn hắn làm gì? Ông chủ mỉm cười chào hỏi.-Xin hỏi ba vị khách nhân đến bổn tiệm là muốn mua gì a.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu rồi nói với ông chủ.

-Chúng ta muốn mua vài bộ y phục, còn có một ít gia vị nấu ăn.

Ông chủ mỉm cười rồi nói.

-Các vị đúng là có mắt nhìn, riêng về y phục thì tại U Ám thôn bổn tiệm đứng thứ hai thì không tiệm nào dám nhận thứ nhất, xin mời các vị qua bên này chọn y phục, còn phần gia vị nấu ăn thì ta sẽ bảo tiểu nhị chuẩn bị cho các vị.

Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết dắt tay nhau đi lựa y phục, Lâm Thanh Phong cũng đứng một bên nhìn, nhìn những bộ y phục kiểu dáng giống như y phục cổ của người Trung Quốc Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi quyết định không chọn.

Không phải là hắn ghét bỏ gì y phục của người Trung Quốc nhưng thật sự là hắn không quen mặc như vậy, hắn nghĩ nghĩ một chút rồi hỏi ông chủ.

-Ông chủ a, tại nơi này có thể đặt may y phục theo yêu cầu không?

Ông chủ nở nụ cười nhìn Lâm Thanh Phong đưa cho Lâm Thanh Phong tờ giấy cùng cây bút lông, rồi nói.

-Có chứ, vị khách nhân này, ngài muốn ta may y phục theo kiểu nào? Ngài có thể vẽ mẫu cho chúng ta a?

Lâm Thanh Phong vui mừng, hắn cầm lấy tờ giấy và cây bút lông, nhìn cây bút lông một chút hắn gãi đầu, rồi nhìn về một góc cửa hàng có để than củi, hắn chạy tới lấy một ít than rồi bắt đầu vẽ lên kiểu dáng mà hắn muốn.

Vẽ xong một hồi hắn gật đầu đưa lại tờ giấy cho ông chủ, hắn nói.

-May giúp ta những kiểu dáng này được chứ?

Hắn vẽ lên giấy là một số kiểu dáng áo thun, quần dài cùng với áo khoác, ông chủ nhìn những thứ hắn vẽ trầm ngâm một chút rồi nói.

-Những kiểu dáng này, nhìn qua rất đơn giản nhưng thật sự là ta chưa gặp bao giờ, ta sẽ cố gắng hoàn thành nội trong hôm nay, trưa mai ngài có thể đến xem thử, nếu ngài vừa ý thì tốt còn có chỗ nào không vừa ý thì chúng ta sẽ sửa chữa theo yêu cầu của ngài.

Lâm Thanh Phong gật đầu đồng ý, sau đó hắn chọn vài loại vải để ông chủ cửa hàng may.
Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết một lúc sau cũng chọn được vài bộ y phục vừa ý, bọn hắn giao tiền rồi bước ra khỏi cửa hàng.

Lâm Thanh Phong sờ cằm rồi nói.

-Đã hẹn với ông chủ ngày mai sẽ trở lại thử đồ, thôi thì chúng ta tìm một nơi nào đó để ngủ sẵn tiện tắm rửa một chút rồi ngày mai lại tiếp tục lên đường.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu sau nhiều ngày đi đường thì nàng cũng muốn tắm rửa, còn Nam Cung Tuyết nghe nói có thể ở lại U Ám thôn thêm một ngày thì nàng làm sao có thể từ chối.

Thấy cả hai nàng đều đồng ý nên Lâm Thanh Phong gật đầu rồi nói.

-Như vậy, trước tiên chúng ta nên tìm một khách điểm để ở lại, sau đó rồi lại đi tìm Bạch Tiểu Phụng.

Rất nhanh họ tìm được một gian khách điếm gần chợ.

Bước vào khách điếm, tiểu nhị nở nụ cười hớn hở tiếp đón.

-Khách quan, các ngài muốn dùng gì a?

Lâm Thanh Phong cũng cười nói với tiểu nhị.

-Bọn ta muốn thuê phòng trọ ở qua đêm, xin hỏi còn phòng trống không?

Tiểu nhị nghe xong, hắn gật đầu rồi nói.

-Khách quan muốn thuê phòng a? Để ta dẫn các ngài đi gặp chưởng quỹ.

Chưởng quỹ nghe tiểu nhị nói bọn Lâm Thanh Phong muốn ở trọ thì hắn lật sách nhìn một chút rồi nói.

-Các vị khách quan, hiện tại chúng ta còn có 3 phòng trống, hai phòng nhỏ và một phòng lớn, phòng nhỏ thì năm mươi đồng tệ còn phòng lớn thì một trăm.

Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi quyết định thuê hết 3 phòng, một cho Bạch Tiểu Phụng một cho hắn và một cho Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết.

Đứng một bên, Nam Cung Tuyết nghe Lâm Thanh Phong muốn thuê 3 phòng thì nàng nở nụ cười giảo hoạt.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không chú ý tới nụ cười của muội muội mình, nàng cũng có suy nghĩ giống Lâm Thanh Phong a.

Sau khi làm xong hết thủ tục cho thuê phòng thì tiểu nhị đi trước dẫn đường cho bọn hắn, khi tới nơi thì tiểu nhị xin phép rời đi

Phòng lớn có một giường ngủ lớn đủ cho hai người nằm, còn có khu vực tắm riêng có màn che, Nam Cung Mị Ảnh cũng rất mệt mỏi nhưng là thân nữ nhi dù mệt mỏi cỡ nào nàng cũng muốn tắm một cái rồi tính tiếp.

Thấy Nam Cung Mị Ảnh bắt đầu đi tắm, Nam Cung Tuyết nụ cười ngày càng đậm hơn, nàng ôm tiểu Hắc từ từ bước ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa lại không gây tiếng động, rồi đi tới phòng của Lâm Thanh Phong.

Phòng nhỏ thì chỉ có giường cho một người nằm, một bộ bàn ghế giữa phòng để tiếp khách còn muốn tắm thì phải ra khu vực công cộng.

Nhìn xung quanh phòng một lượt Lâm Thanh Phong gật đầu, cách bài trí của phòng rất ngăn nắp, tuy rằng muốn tắm phải đi tới khu vực công cộng nhưng hắn cũng không bài xích, khi còn là sinh viên hắn cũng đã quen thuộc với điều này.

Ngả lưng xuống, nằm một chút thì hắn nghe có tiếng gõ cửa, cùng giọng của Nam Cung Tuyết vọng vào.

-Tỷ phu a, tỷ tỷ gọi tỷ phu qua phòng có chuyện gấp á, tỷ phu mau qua a, còn muội trước tiên sẽ ra ngoài đi dạo một chút và tìm Bạch Tiểu Phụng.

…..Hết Chương 24….

Chương 25: Bị nhìn thấy rồi

Nhìn bóng lưng nhanh chóng chạy xa của Nam Cung Tuyết, Lâm Thanh Phong không có chút nghi hoặc.

-Tại sao à? Sao lại sốt sắng như vậy chứ?

Gãi đầu một lát rồi Lâm Thanh Phong bước ra khỏi phòng, tiến về căn phòng của hai tỷ muội Nam Cung Mị Ảnh.

Đứng trước cửa phòng, hắn vẫn còn nghi hoặc về thài độ của Nam Cung Tuyết, thở dài một hơi, hắn gõ cửa rồi nói.

-Lão bà a, ta đến rồi mau mở cửa a.

Không có tiếng đáp lại, hiện giờ Nam Cung Mị Ảnh vẫn đang tắm, nàng còn đinh ninh rằng muội muội nàng vẫn còn trong phòng nên dù nàng nghe có người gọi cửa nhưng cũng không ra mở.

Lâm Thanh Phong đứng ngoài cửa đợi một lúc lâu, vẫn không có người mở cửa hắn gãi đầu rồi tự mở cửa tiến vào.

Trong phòng trống không, chẳng có ai khác, Lâm Thanh Phong vẻ mặt mờ mịt.

-Chẳng phải đã nói là có chuyện tìm ta sao? Hiện tại lại đi đâu mất rồi?

Nhìn khắp phòng chẳng thấy người nào, Lâm Thanh Phong gãi đầu rồi chuẩn bị ra ngoài, nhưng lúc này giọng của Nam Cung Mị Ảnh lại vang lên.

-Muội muội, lấy giúp ta bộ y phục nào.

Lâm Thanh Phong mộng bức rồi, đầu não hắn cấp tốc xoay chuyển, hiện tại hắn đã hiểu vì sao Nam Cung Tuyết lại sốt sắng đi tìm Bạch Tiểu Phụng như vậy.

Lâm Thanh Phong dở khóc dở cười với người em vợ này.

Nam Cung Mị Ảnh đợi một lúc cũng không có tiếng đáp lại của Nam Cung Tuyết, lòng nàng cũng nghi hoặc.

-Tại sao tiểu Tuyết lại không trả lời à? Không lẽ đã ngủ rồi?

Nam Cung Mị Ảnh thở dài, nàng suy nghĩ một chút rồi quyết định chỉ quấn một chiếc khăn tắm che người rồi bước ra ngoài tìm y phục.

Lâm Thanh Phong đứng giữa phòng, nghe tiếng bước chân của Nam Cung Mị Ảnh đầu hắn đầy mồ hôi, hắn nhìn khắp phòng tìm chỗ để trốn rồi nhanh chóng núp vào tủ đồ.

Nam Cung Mị Ảnh từ phòng tắm bước ra, nhìn khắp phòng, nàng không thấy Nam Cung Tuyết, nàng thở dài một tiếng.

-Chắc lại đi tìm phu quân rồi, thật là gấp gáp à, không thể chờ ta ra rồi cùng nhau đi sao?

Nam Cung Mị Ảnh bước từ từ tới chiếc tủ mà Lâm Thanh Phong đang trốn, nhìn từ trong tủ Lâm Thanh Phong thấy nàng đang tiến lại đây, hắn thật muốn khóc rồi.

Lâm Thanh Phong không ngờ hắn lại bị Nam Cung Tuyết hố thảm như vậy, hắn cười khổ.

-Lần này thật là tiêu rồi, sẽ chết a, nhưng mà nghĩ kỹ lại một chút mình nhìn chính là lão bà của mình thì không có mao bệnh à?

Lâm Thanh Phong nghĩ nghĩ một chút rồi hắn quyết định mở tủ bước ra.

Nam Cung Mị Ảnh bước tới phía trước tủ đồ, bỗng dưng tủ đồ mở ra, mặt nàng mộng bức.

Sau đó Lâm Thanh Phong từ trong tủ bước ra ngoài hắn nhìn nàng, hai mắt trợn to miệng chảy nước miếng.

Nam Cung Mị Ảnh cứng người rồi, mắt nàng thấy rõ ràng đây chính là Lâm Thanh Phong hiện tại hắn còn đang chảy nước miếng mà nhìn nàng.

Nam Cung Mị Ảnh muốn hét lớn lên, nhưng nàng lại nghĩ.

-Đây là phu quân ta, để phu quân nhìn giống như cũng không có mao bệnh à?



Nam Cung Mị Ảnh cũng hoảng loạn rồi, nàng không biết nàng nên làm gì trong tình cảnh này, nên nàng cứ đứng đó nhìn về Lâm Thanh Phong.

Tình cảnh trong phòng có chút quỷ dị, một người nam nhân miệng chảy nước miếng mắt trợn to nhìn về người nữ nhân, còn người nữ nhân lại mang một vẻ mặt mộng bức nhìn hắn.

Một lúc sau, Nam Cung Mị Ảnh hít một hơi thật sâu, nàng hiện tại rất xấu hổ nhưng để che đi sự xấu hổ đó nàng giả vờ lạnh nhạt nói với Lâm Thanh Phong.

-Nhìn đủ chưa? Nhìn đủ rồi thì tránh sang một bên để ta còn thay y phụcLâm Thanh Phong nghe nàng nói, hắn máy móc gật đầu tránh sang một bên nhưng hai mắt vẫn trợn to nhìn Nam Cung Mị Ảnh.

Hiện tại trên người nàng chỉ quấn một chiếc khăn che đi bộ phận nhạy cảm, nhìn nàng khiến cổ họng của Lâm Thanh Phong khô khốc, tiểu huynh đệ của hắn cũng phất cờ nổi loạn.

Lâm Thanh Phong gian nan nuốt một ngụm nước bọt, Nam Cung Mị Ảnh bước tới tủ đồ để lấy y phục, hiện tại hắn chỉ thấy được phần lưng của nàng.

Nhìn phần lưng trắng ngần của nàng, trên lưng có nhiều vết sẹo khiến hắn dần thanh tỉnh.

Tiểu huynh đệ của Lâm Thanh Phong cũng không còn muốn nổi loạn, Lâm Thanh Phong chỉ yên lặng đứng đó nhìn Nam Cung Mị Ảnh thay y phục ánh mắt của hắn tràn đầy nhu tình.

Một lúc sau Nam Cung Mị Ảnh thay y phục xong, nàng quay đầu nhìn về Lâm Thanh Phong.

Chỉ thấy hắn đứng đó nhìn mình, ánh mắt của hắn tràn đầy nhu tình, không còn trợn to, miệng cũng không còn chảy nước miếng khiến nàng không hiểu thấu.

Lâm Thanh Phong từ từ bước lại gần Nam Cung Mị Ảnh, hắn nhìn nàng thật lâu giống như muốn nhớ kỹ nàng, nàng là lão bà của hắn.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn hắn nội tâm đang hoảng loạn của nàng cũng bình tĩnh lại, nàng cũng nhìn hắn với ánh mắt đầy nhu tình.

Lâm Thanh Phong vòng tay ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh, nàng cũng ngã vào lòng hắn, vòng tay ôm hắn.

Hai người ánh mắt say đắm nhìn nhau, Lâm Thanh Phong từ từ đưa mặt lại gần, Nam Cung Mị Ảnh cũng nhắm mắt lại.



Bỗng dưng cửa phòng bị bật ra thật mạnh, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh giật mình, nhìn về phía cửa.

Chỉ thấy Nam Cung Tuyết đang nằm sấp mặt dưới sàn, còn tiểu Hắc một mặt mộng bức cũng nằm ở một bên, Nam Cung Tuyết ngồi dậy tay gãi đầu ngại ngùng nói.

-Xin lỗi tỷ phu, xin lỗi tỷ tỷ, đã làm phiền hai người, hiện tại muội sẽ ra ngay hai người cứ tiếp tục đừng để ý.

Nói rồi nàng nhanh chóng đứng lên, đóng lại cửa phòng rồi chạy mất hút, để lại tiểu Hắc vẫn đang mộng bức.

Nhìn bộ dáng của Nam Cung Tuyết thì Lâm Thanh Phong tỉnh ngộ, thì ra nàng ấy lừa mình tới đây còn nàng thì ở ngoài nhìn trộm.

Lâm Thanh Phong cười khổ, nhìn Nam Cung Mị Ảnh còn đang mộng bức nhìn về cánh cửa, hắn nói.

-Được rồi, hiện tại chúng ta có thể tiếp tục, đừng để ý tiểu Tuyết.
Nhưng Nam Cung Mị Ảnh làm sao có thể tiếp tục? Dù cho nàng vẫn chưa tỉnh hồn thì hiện tại đầu óc của nàng vẫn hiểu chuyện gì đang diễn ra a.

Nàng xấu hổ, đẩy ra Lâm Thanh Phong rồi chạy về giường đắp chăn khắp người.

Nxhìn dáng vẻ của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong cười cười, rồi hắn cũng tiến về giường, nằm cạnh bên nàng, hắn mở miệng.

-Hiện tại vẫn còn sớm, chúng ta cũng có thể ngủ một giấc, tiểu Tuyết ra ngoài có thể đi tìm Bạch Tiểu Phụng, đến tối nếu vẫn không thấy Bạch Tiểu Phụng thì chúng ta lại ra đầu thôn tìm hắn.

Nam Cung Mị Ảnh nghe hắn nói, nàng cũng không phản đối.

Nàng là tiểu thư của Nam Cung gia, mặc dù bình thường cuộc sống cũng không tốt lắm, nhưng nàng vẫn có phòng riêng, vẫn hưởng được một số đãi ngộ của tiểu thư khuê các.

Sau nhiều ngày bị truy đuổi uống gió nằm sương, tới hiện tại nàng mới được nằm trên giường nên nàng cảm thấy rất thư giãn, nàng muốn ngủ một giấc, quan trọng hơn bên cạnh còn có phu quân của nàng, nằm trong lòng hắn nàng rất yên tâm, cơn buồn ngủ cũng nhanh chóng ập tới.

Lâm Thanh Phong nằm bên cạnh nàng, thấy Nam Cung Mị Ảnh rất nhanh chìm sâu vào giấc ngủ hắn cười cười, sau đó ánh mắt hắn trở nên kiên định, hắn phải tìm cách xóa đi những vết sẹo trên người nàng.

Cho dù hắn không ghét bỏ gì chúng, nhưng nàng là thân nữ nhi, cũng không nên lưu lại trên cơ thể những vết sẹo khó coi a.

Vòng tay ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh, một lúc sau hắn cũng từ từ chìm vào giấc ngủ.

…..

Một bên khác

Nam Cung Tuyết sau khi chạy ra khỏi phòng, nàng dừng lại thở một hơi, trên lưng toát mồ hôi, nàng thật hâm mộ tỷ tỷ, tìm được một người phu quân không để ý những vết sẹo trên người mà còn yêu thương nàng như vậy.

Nhưng Nam Cung Tuyết cũng thở ra một hơi may mắn, nàng tự lẩm bẩm.

-May mà lúc nãy chạy nhanh, nếu đợi một lúc tỷ tỷ hoàn hồn trở lại thì sẽ chết a

-Cũng thật khâm phục tỷ phu, có thể nhìn tỷ tỷ một cách quang minh chính đại như vậy mà vẫn không bị gì, nếu là người khác hiện tại không chết cũng bị lột một lớp da a.

Thầm gật đầu khâm phục Lâm Thanh Phong, Nam Cung Tuyết nhìn về hướng phòng lớn một chút rồi nàng quyết định ra ngoài dạo chơi, tiện thể tìm kiếm Bạch Tiểu Phụng.

Đi được một đoạn Nam Cung Tuyết vỗ đầu.

-Chết rồi, tiểu Hắc, lại bỏ quên tiểu Hắc rồi.

Nàng thở dài một hơi rồi lắc đầu đi dạo phố một mình.

Nam Cung Tuyết dạo chơi khắp chợ, lúc nãy Lâm Thanh Phong đã đưa nàng một số tiền nên hiện tại nàng gặp gì thích là mua, tay nàng cầm đủ loại đồ vật loạn thất bát tao.

Lo vui chơi thỏa thích Nam Cung Tuyết không để ý rằng, nàng đang bị ba người đàn ông theo dõi.

Một trong số ba người đàn ông lên tiếng.

-Đại ca, tam đệ, nhìn cô nương trước mặt vóc người thon thả, gương mặt cũng thuộc hạng nhất lưu, là một vị mỹ nữ chúng ta chuẩn bị ra tay a.

Người được gọi là lão đại, hắn toàn thân cơ bắp, trên ngực và bụng có hai vết sẹo dài trông rất dữ tợn, hắn gật đầu rồi nói.

-Được, lại theo nàng một đoạn, tới chỗ nào ít người chúng ta sẽ hành động.

Người được gọi là tam đệ ở một bên vỗ tay hoan hô.

-Đã lâu rồi chúng ta mới gặp được một mỹ nhân như vậy a, thật lâu chúng ta chưa được vui chơi thỏa thích, lần này nhất định phải thỏa sức một phen rồi lại bán nàng cho thanh lâu, nàng đẹp như vậy lần này chúng ta kiếm bộn.

Ba người nhìn nhau nở nụ cười đê tiện rồi tiếp tục đi theo sau Nam Cung Tuyết.

…..Hết Chương 25…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau