HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 206 - Chương 210

Chương 207: Phượng Tỷ (3)

Được lệnh của Lâm Thanh Phong, hai người gác cổng liền mở cửa để Khánh lái xe chở ba người đi vào.

Ngay lúc này, từ bên đường có một người chạy xe máy tiến tới, tên này vừa chạy vừa la hét.

-Chiếc xe phía trước, làm ơn chờ một chút.

Tiếng kêu này liền khiến ba người bọn Lâm Thanh Phong ngồi trong xe cùng hai người gác cổng giật mình, Khánh lập tức dừng xe rồi cùng Lâm đồng thời nhảy xuống xe, hai người liền lấy ra hai khẩu súng lục từ trong người, hai người gác cổng đồng thời cầm súng trên vai, bốn người chỉ thẳng súng vào chiếc xe máy, nếu chiếc xe máy này tiếp tục tới gần thì bọn họ sẽ nổ súng.

Lâm Thanh Phong ngồi trong xe nhíu mày một cái, hắn cũng không sợ người đang tới này có thể gây tổn thương tới hắn, hắn lên tiếng.

-Không có việc gì, cứ đợi một chút xem người này muốn làm gì.

Được lệnh của Lâm Thanh Phong, cả bốn người đều dừng lại không nổ súng, nhưng cả bốn cây súng vẫn chỉ thẳng vào chiếc xe không chút nào buông lỏng.

Chiếc xe máy tới gần, người ngồi trên xe cũng nhìn thấy bốn miệng súng đang chỉ thẳng vào người mình vì thế hắn không dám chậm trễ.

Người này nhanh chóng gỡ nón bảo hiểm, chống xe rồi bước xuống, giơ hai tay qua đầu, hắn liếc sơ qua tình hình một chút liền nhận ra Lâm Thanh Phong là chủ nhân vì thế liền chạy tới trước mặt Lâm Thanh Phong giọng nói có chút xoắn xuýt lên tiếng.

-Người anh em… à không vị thiếu gia này, ngài có thể cho tôi xin phép vào trong cùng ngài được không?

Lâm Thanh Phong có chút ngạc nhiên, hắn đánh giá người trước mặt một chút, ấn tượng đầu tiên của hắn đối với người này là một tên mập mạp, nhan sắc rất bình thường, nhưng khuôn mặt rất hiền lành, suy nghĩ một chút rồi hắn liền hỏi.

-Ngươi là ai? Và tại sao ta phải cho ngươi vào trong?

Tên mập này có chút bối rối, hắn cũng không biết phải trả lời làm sao, hắn suy nghĩ một chút rồi nói.

-Thật ra tôi và con trai của chủ nhà này là bạn bè, hôm nay tôi muốn tới đây thăm nó một chút, nhưng tôi lại muốn tạo sự bất ngờ cho nó, vì thế tôi mới phải làm như vầy để có thể vào trong.

-Người anh em, cậu cho phép tôi vào cùng được chứ?

Vừa nghe xong lời này, Khánh liền muốn lên tiếng nói gì đó nhưng liền bị Lâm Thanh Phong ngăn lại, hắn có chút hứng thú nhìn tên này, bởi vì hắn cũng không quen biết tên này, lời của tên này căn bản là nói nhảm, nhưng hắn cảm giác được tên này không có ác ý, hắn thật sự muốn vào trong nhưng lại không muốn nói ra lý do thật sự, sờ cằm một chút Lâm Thanh Phong lắc đầu thở dài.

-Như vậy không được, thật ra ta cũng không quen biết chủ nhà này, ta chỉ là một thành viên trong đoàn làm phim, đi theo đoàn tới đây thôi, tôi cũng không được phép cho anh vào trong nha.

Nghe được Lâm Thanh Phong là người của đoàn làm phim, tên mập này vui vẻ ra mặt, hắn ngay lập tức quên mất bản thân đang còn bị bốn khẩu súng chỉa vào, hắn đưa hai tay bám lấy cửa sổ rồi hỏi.

-Người anh em này, cậu là người của đoàn làm phim? Như vậy Phượng Cửu đang ở trong đó đúng hay không?

Biểu hiện của tên này làm Lâm Thanh Phong có chút giật mình, nhưng hắn liền hiểu được con hàng trước mặt này đang muốn tìm Phượng tỷ, mặc dù không biết lý do thật sự của hắn nhưng nhìn vẻ mặt của hắn thì Lâm Thanh Phong cũng đoán được một hai.

Lâm Thanh Phong mỉm cười.

-Nhưng ngươi vẫn chưa trả lời ta, ngươi là ai đâu? Còn nữa ngươi là gì của Phượng tỷ? Tại sao ta phải trả lời cho ngươi biết phượng tỷ có ở trong đó hay không?

Tên mập này cũng không biết phải nói như thế nào nữa, hắn với Lâm Thanh Phong vốn chỉ là người lạ, từ nãy tới giờ hắn cũng không muốn nói ra tên thật của chính mình vì thế Lâm Thanh Phong cũng không có trách nhiệm phải trả lời câu hỏi của hắn.

Xoắn xuýt một lúc, tên mập này mới thở ra một hơi rồi ảo não rời đi, hắn quyết định không nói ra tên gọi của chính mình.

Nhìn bóng lưng cô đơn của hắn, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi.

-Thôi được rồi, ngươi cứ theo ta vào đi, nhưng ngươi không được phép đi lung tung, anh Khánh sẽ đi theo giám sát ngươi.Nghe được lời nói này, tên mập liền giật mình xoay người lại, ánh dùng ánh mắt không thể tin nổi mà nhìn Lâm Thanh Phong, bốn người bọn Khánh, Lâm liền mộng bức, Khánh muốn nói gì đó nhưng Lâm Thanh Phong lại lắc đầu ra hiệu cho hắn không nói nữa.

Lâm Thanh Phong mỉm cười nhìn tên mập rồi hỏi.

-Như vậy được chứ?

Tên mập như gặp được vị cứu tinh hai mắt tỏa sáng, hắn gật đầu liên tục để thay cho câu trả lời, Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi lên tiếng.

-Nếu đã như vậy, bây giờ chúng ta vào trong đi.

Khánh thở dài một hơi, nhưng hắn cũng không thể thay đổi quyết định của Lâm Thanh Phong nên đành chấp nhận nhiệm vụ này, Khánh lái xe vào trong, còn phía sau là tên mập cùng chiếc xe máy của hắn.

Ngồi trên xe, Lâm nhìn vào kính chiếu hậu rồi lên tiếng hỏi.

-Phong à, tại sao em lại cho tên đó đi vào? Chẳng may hắn có ý đồ xấu thì sao?

Khánh cũng gật đầu đồng ý với câu hỏi này của Lâm, cả hai đều nhìn về Lâm Thanh Phong chờ đợi câu trả lời của hắn.

Dưới ánh mắt tò mò của hai người, Lâm Thanh Phong chỉ mỉm cười trả lời.

-Ta cảm giác được, hắn không phải người xấu, nên hắn sẽ không gây chuyện.

Lâm, Khánh hai người đều mộng bức, đây là câu trả lời sao? Bọn hắn thở dài một cái rồi cũng không nói gì nữa.

Nhưng đây là do cả hai quá lo nghĩ rồi, mặc dù Lâm Thanh Phong hiện tại trí nhớ ở Thông Thiên Đại Lục đã mất hết, nhưng cảnh giới Nguyên Anh Kì của hắn vẫn còn ở đó, cảm giác của hắn đối với những người có ý đồ xấu sẽ không thể sai được.

Tên mập lái xe theo sau, hai mắt tò mò đánh giá xung quanh, bởi vì đây là lần đầu tiên hắn được vào ngôi nhà nổi tiếng nhất Vịnh Hạ Long, khung cảnh đẹp đẽ xung quanh khiến hắn không thể nhịn được mà phải nhìn thêm vài lần.

Chạy theo con đường dẫn tới ngôi biệt thự, phía trước đã có vài người hầu gái cùng vị quản gia trẻ tuổi đứng đợi, Lâm Thanh Phong bước xuống xe, tất cả bọn họ đều khom người lên tiếng.-Thái tử đã trở về.

Lâm Thanh Phong gật đầu với bọn họ một cái rồi ra hiệu cho Khánh cùng Lâm đem xe của hắn và xe của tên mập đi cất, hắn nhìn về vị quản gia rồi hỏi.

-Hiện tại đoàn làm phim lúc nãy đang ở đâu?

Người quản gia được hỏi, hắn liền khom người trả lời.

-Thưa thái tử, bọn họ đã được ta hướng dẫn tới chỗ tĩnh tâm động, hiện tại chắc rằng bọn họ đang còn ở đó xắp xếp dụng cụ và dàn dựng cảnh quay, nếu Thái tử muốn thì hiện tại ta sẽ dẫn đường cho người tới đó.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi lại nhìn sang tên mập.

-Còn ngươi thì sao? Ngươi muốn cùng ta đi tới chỗ đoàn làm phim, hay là muốn đi dạo xung quanh?

Tên mập xoắn xuýt suy nghĩ một chút rồi cuối cùng cũng nhận lời đi theo sau Lâm Thanh Phong, bởi hắn nhận thấy được, nếu hắn không đi theo Lâm Thanh Phong thì hắn sẽ bị những người hầu gái này đuổi đi ra ngoài, những người hầu gái này nhìn qua thì ai cũng xinh đẹp, nhưng mà bọn họ lại mang tới cho hắn một cảm giác sợ hãi nói không nên lời.

Người quản gia đi trước dẫn đường cho Lâm Thanh Phong cùng tên mập đi theo sau, tên mập có chút bồn chồn không yên, liếc nhìn hắn một lúc, rốt cục Lâm Thanh Phong cũng không nhịn được mà lên tiếng hỏi.

-Ngươi có thể bình tĩnh lại sao?

Tên mập lắc đầu một cái rồi trả lời.

-Người anh em, cậu không hiểu được cảm giác của tôi.

Lâm Thanh Phong trợn trắng mắt.

-Chỉ là đi gặp Phượng tỷ thôi, cần gì phải làm quá lên như vậy?

Nghe được lời này, tên mập giật mình một cái, hai dùng vẻ mặt hoảng hốt nhìn Lâm Thanh Phong rồi hỏi.

-Làm sao cậu biết?

Lâm Thanh Phong đưa tay che trán, con hàng này còn không tưởng rằng hắn che giấu kĩ nên không ai biết được hay sao? Lắc đầu một cái rồi Lâm Thanh Phong lại hỏi.

-Trước cũng đừng quản tại sao ta biết được, nhưng ngươi tới gặp Phượng tỷ với mục đích gì? Mau nói ra biết đâu có thể ta sẽ giúp đỡ được một chút.

Tên mập xoắn xuýt suy nghĩ một lúc, sau đó hắn như là đã quyết định được chuyện gì đó rồi gật đầu ghé sát tai Lâm Thanh Phong nói nhỏ.

-Thật ra, tôi và Phượng Cửu đã có hôn ước từ nhỏ, nhưng gia đình hai bên đã có quy định rằng hai người không được phép gặp nhau, nếu tới 30 tuổi mà hai bên vẫn chưa tìm được người yêu và chưa kết hôn thì cả hai sẽ cưới nhau.

Nghe tới đây, Lâm Thanh Phong sắc mặt cổ quái nhìn lại tên mập này một lần từ trên xuống dưới, tên mập vẫn không để ý mà tiếp tục nói.

-Hiện tại tôi đã 29 tuổi rồi, còn một tháng nữa là vừa tròn 30, nhưng vẫn không có người yêu, tôi nghe được tin từ gia đình bên kia là Phượng Cửu cũng giống tôi vẫn chưa có người yêu cũng chưa kết hôn, nên hôm nay tôi mới lén tới đây để gặp vợ sắp cưới của mình một chút.

…..Hết Chương 207….

Chương 208: Thần kinh không ổn định

Nhìn tên mập vẫn đang tiếp tục kể chuyện hôn ước giữa gia đình hắn và Phượng tỷ, Lâm Thanh Phong lắc đầu thở ra một hơi rời ngắt lời.

-Đừng cứ mãi dựa dẫn vào hôn ước, hiện tại không giống như lúc xưa cha mẹ đặt đâu con ngồi đó nữa, tuy chỉ mới gặp mặt Phượng tỷ vài lần, nhưng ta thấy với tính cách của nàng, nàng sẽ không đặt hôn ước này vào mắt đâu.

-Nếu ngươi muốn cưới nàng về thì ta nghĩ cách tốt nhất là ngươi nên thành thật đi cưa đổ nàng đi.

Tên mập gật đầu một cái.

-Tôi cũng nghĩ tới điều này rồi, vì thế mục đích mà tôi tới đây hôm nay ngoài việc gặp mặt Phượng Cửu ra thì mục đích khác là tôi sẽ tìm cách tạo ấn tượng với cô ấy rồi từ từ làm quen.

Nghe được lời này thì Lâm Thanh Phong liền giơ lên ngón tay cái lên tiếng cổ vũ.

-Hay lắm, đàn ông là phải như vậy mới đúng, ta ủng hộ ngươi.

Tên mập gãi đầu cười hắc hắc, nhưng rồi hắn lại ghé sát tai Lâm Thanh Phong nói nhỏ.

-Người anh em, tuy tôi nói vậy, nhưng từ trước tới giờ tôi cũng chưa từng có bạn gái nha, nhìn cậu đẹp trai như vậy, hẳn là kinh nghiệm tình trường cũng không ít, có thể hướng dẫn vài chiêu sao?

“Ngươi hỏi nhầm người” tuy Lâm Thanh Phong trong lòng nghĩ như vậy nhưng hắn cũng không nói ra, từ trước tới giờ hắn cũng có mối tình nào đâu? Ngoài việc vô duyên vô cớ có thêm một lão bà thì hắn cũng đâu còn biết gì khác? Nhưng mấy vấn đề này cũng không làm khó được Lâm Thanh Phong, sờ cằm suy nghĩ một chút rồi hắn hỏi.

-Hiện tại ngươi đã 29 tuổi rồi, như vậy hẳn là đã có công việc ổn định đi?

Tên mập liền gật đầu, hắn tự hào vỗ ngực.

-Đương nhiên là có, tôi là một thợ rèn, gia đình chúng tôi đã làm nghề này từ lâu lắm rồi, tới đời của tôi là đời thứ 19.

Lâm Thanh Phong có chút ngạc nhiên, bởi vì trong xã hội hiện tại mọi thứ đều được máy móc làm ra, rất ít người còn tiếp tục theo nghề này thế nên thợ rèn còn sót lại rất ít.

Ngạc nhiên là một chuyện, nhưng Lâm Thanh Phong vẫn không quên vấn đề chính.

-Như vậy, một tháng thu nhập của ngươi khoảng bao nhiêu?

Nói tới đây thì tên mập xoắn xuýt gãi đầu.

-Cậu cũng biết rồi, xã hội hiện tại nghề rèn rất khó kiếm sống, vì thế một tháng thu nhập của tôi cũng không cao lắm, đa phần ở tầm vài triệu mà thôi.

Lâm Thanh Phong thở dài một cái, như vậy chẳng khác nào là không có tiền a, vài triệu một tháng thì có thể lo cho một người sống vừa đủ, nếu ăn uống tiết kiệm thì còn thừa một ít, còn hai người thì phải làm sao đây? Chẳng lẽ lại “ một túp lều tranh, hai quả tim vàng?”, mặc dù trường hợp này vẫn có, nhưng với tính cách của Phượng tỷ thì nàng gần như không thể chấp nhận điều này.

Nhíu mày suy nghĩ một lúc cũng không nghĩ ra cách gì, Lâm Thanh Phong đành hỏi.

-Như vậy, ban đầu ngươi muốn dùng cách gì để cưa đổ Phượng tỷ?

-Ta đẹp trai – Tên mập tự tin lên tiếng.

“#@” trong đầu Lâm Thanh Phong cũng không biết là đang nghĩ gì nữa, hắn chỉ biết câm nín nhìn con hàng trước mặt này, bởi vì bọn họ nói chuyện cũng không sợ người khác nghe thấy vì thế người quản gia đi phía trước cũng nghe được, hắn dừng bước quay đầu dùng ánh mắt thương hại nhìn về tên mập.

Không hiểu trong đầu hắn nghĩ gì mà có thể tự tin về nhan sắc của chính mình như vậy, theo đánh giá khách quan của Lâm Thanh Phong thì nếu nhan sắc của hắn là 5 thì tên mập này chỉ được 2-3 điểm mà thôi, không biết ai cho hắn tự tin để nói ra được câu này.

Vị quản gia rốt cục nhịn không nổi đành phải lên tiếng.

-Nhan sắc có hạn mà mặt dầy thì có thừa.

Nghe được câu này, Lâm Thanh Phong liền đưa lên ngón cái, tên mập thì sắc mặt vẫn bình tĩnh, hắn dùng tay hất lên mái tóc của chính mình, ngẩng đầu nhìn trời rồi cảm thán.-Các người ganh tị với nhan sắc của tôi nên nói xấu tôi, đừng lo tôi hiểu được.

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức, vị quản gia khoé miệng có chút giật giật, cuối cùng cả hai thở dài một cái rồi cùng lắc đầu, Lâm Thanh Phong chán nản lên tiếng.

-Sáng nay trước khi rời nhà, ngươi đã uống thuốc chưa?

Tên mập có chút ngây ngốc khi nghe Lâm Thanh Phong hỏi câu này, nhưng rồi hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hắn khoanh tay bĩu môi một cái.

-Cậu muống uống thuốc thì tự đi mà uống, còn tôi không có bệnh, mắc mớ gì phải uống?

Lâm Thanh Phong đưa tay che trán, mặc dù không ưa thích gì Phượng tỷ cho lắm, nhưng hắn vẫn cảm thấy tội nghiệp cho nàng ấy, dính phải con hàng này không biết nàng ấy chịu đựng được bao lâu.

Nói nhiều vô ích, tên mập này căn bản không có thuốc chữa, lắc đầu một cái Lâm Thanh Phong lên tiếng nói với quản gia.

-Thôi chúng ta cứ tiếp tục đi thôi, về sau cứ mặc kệ hắn, chúng ta không quản là được.

Quản gia gật đầu một cái rồi tiếp tục dẫn đường cho Lâm Thanh Phong, tên mập cũng liền chạy theo phía sau, hắn cũng không muốn chưa gặp được vợ chưa cưới mà chính mình đã bị lạc đường nha.

Mất thêm một lúc thì người quản gia mới đưa hai người tới chỗ đoàn làm phim, bên cạnh đoàn làm phim còn có một vài người hầu gái đứng đó, còn mọi người trong đoàn làm phim đang bận rộn chuẩn bị cho cảnh quay mới nên cũng không ai để ý tới ba người bọn hắn.

Người quản gia đưa hai người tới gần bên thì liền cúi đầu.

-Thái tử, bọn họ đang ở phía trước, ngài cứ việc tự nhiên, còn tôi sẽ trở về biệt thự cho người chuẩn bị bữa trưa, nếu cần gì thì ngài cứ cho người gọi tôi chuẩn bị.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái tỏ ý đã hiểu, người quản gia cũng theo đó mà trở về biệt thự.

Tên mập lúc này liền lên tiếng.

-Người anh em, tại sao bọn họ lại gọi cậu là Thái tử? Có thể cho tôi biết một chút sao?

“Tại bọn họ thích thế” Lâm Thanh Phong trả lời một câu rồi cũng không để ý tới tên mập liền tiến vào đoàn làm phim, hắn đã nhìn thấy Nam Cung Mị Ảnh đang ngồi trên ghế chờ đợi, còn Phượng tỷ thì không thấy đâu nên hắn liền đi tới chỗ của nàng, tên mập mộng bức một chút rồi cũng chạy theo sau.Bởi vì mọi người trong đoàn làm phim đang bận rộn, nên bọn họ cũng không để ý Lâm Thanh Phong cùng tên mập đang tới gần Nam Cung Mị Ảnh.

Thấy Lâm Thanh Phong đã tới, Nam Cung Mị Ảnh cũng không tỏ vẻ gì ngạc nhiên, nàng mỉm cười ngọt ngào.

-Phu quân, tới rồi nha.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái.

-Gặp một vài chuyện trên đường đi nên tới trễ một chút.

Nhận ra người trước mặt là Nam Cung Mị Ảnh cùng nghe được hai người nói chuyện, tên mập hoảng hốt hét lên.

-Cái gì? Cậu là chồng của Mị Ảnh?

Tiếng hét của tên mập liền thu hút sự chú ý của những người xung quanh, bọn họ đều dừng hết công việc của mình tò mò nhìn về bên này.

Bị ánh mắt của nhiều người dò xét, Lâm Thanh Phong có chút khó chịu, hắn cau mày lầm bầm.

-Cần gì hét lớn như vậy đây? 

Tên mập lúc này mới giật mình, nhìn xung quanh thấy tất cả mọi người xung quanh đều hướng về phía này, hắn xoắn xuýt gãi đầu.

Tuy trong lòng khó chịu, nhưng sắc mặt Lâm Thanh Phong cũng không thay đổi, hắn hướng mọi người xung quanh cúi đầu chào một cái rồi nói.

-Xin chào mọi người, ta là Lâm Thanh Phong, hiện tại là vệ sĩ riêng của Mị Ảnh, mong mọi người chiếu cố nhiều hơn.

Lâm Thanh Phong dứt lời, bầu không khí xung quanh yên tĩnh như chết, mọi người ai cũng không nói tiếng nào mà chỉ im lặng đánh giá hắn từ trên xuống dưới, mãi một lúc sau mới bắt đầu có vài lời xì xào vang lên, những người này đang tò mò về mối quan hệ giữa Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh, mặc dù báo chí đã nói rằng do chính Nam Cung Mị Ảnh nói ra điều này, nhưng phần lớn người vẫn không tin.

Mặc dù bọn người này đã cố đè nén thanh âm, nhưng với thính lực của Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong thì hai người vẫn nghe rõ bọn họ đang bàn tán chuyện gì, Nam Cung Mị Ảnh lạnh nhạt lên tiếng.

-Đây là phu quân của ta, hiện tại hắn là vệ sĩ riêng của ta, mọi người cứ tiếp tục làm việc như bình thường, hắn sẽ không làm ảnh hưởng tới mọi người.

-Nếu có gì tò mò muốn hỏi, thì cứ đợi khi được nghỉ rồi tới hỏi, ta sẽ trả lời.

Câu nói của Nam Cung Mị Ảnh như tiếng sét đánh vang vọng giữa trời xanh, đám người xung quanh lập tức im lặng, những thành viên nam của đoàn làm phim vẻ mặt đều như nuốt phải ruồi, cả đám đều buồn thiu tiếp tục trở lại làm việc, còn những thành viên nữ thì vẫn đứng nhìn tò mò đánh giá Lâm Thanh Phong.

Số lượng thành viên nữ cũng ít, bọn họ cũng không làm gì nhiều, đa phần công việc đều được những thành viên nam làm hết, vì thế Nam Cung Mị Ảnh cũng mặc kệ bọn họ, lúc này nàng mới nhìn tới tên mập rồi lên tiếng hỏi.

-Ngươi là ai?

“Ta…tôi…tôi…” Tên mập được hỏi tới, hắn cứ lắp bắp mãi mà không nói thành lời, Nam Cung Mị Ảnh cũng không quản hắn, nàng quay sang nhìn Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong lắc đầu một cái rồi trả lời.

-Đừng quản hắn, hắn mới từ trong đó ra, sáng nay vẫn chưa uống thuốc nên thần kinh không ổn định lắm.

….Hết Chương 208….

Chương 209: Đều thuộc dạng đặc biệt

“Ồ” Nam Cung Mị Ảnh gật đầu một cái, rồi cũng không tiếp tục để ý tới tên mập nữa, nếu Lâm Thanh Phong đã nói hắn điển rồi thì nàng cũng tin như vậy.

Thấy hai người thật sự không để ý tới mình, tên mập trợn trắng mắt lên tiếng.

-Này này, hai người như vậy là có ý gì? Nói xấu người khác như vậy vui lắm sao?

Mặc kệ tên mập đang nói cái gì, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đều không để ý tới hắn, Lâm Thanh Phong nhìn xung quanh một chút rồi hỏi.

-Phượng tỷ đang ở đâu? Tại sao ta không nhìn thấy nàng ấy?

Nghe Lâm Thanh Phong nhắc tới Phượng tỷ, tên mập cũng lập tức ngừng nói nhảm, hai mắt tò mò chờ đợi Nam Cung Mị Ảnh trả lời.

Nam Cung Mị Ảnh liền chỉ tay về phía một hang động gần đó rồi nói.

-Bởi vì trong MV sẽ có vài cảnh được quay trong hang động, vì thế đạo diễn đã cùng Phượng tỷ vào đó để chọn cảnh quay trước, một lúc sau bọn họ sẽ trở ra.

Tên mập nghe xong không nói lời nào liên co chân chạy thẳng vào hang động, để lại Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh một mặt mộng bức nhìn theo.

Nam Cung Mị Ảnh tò mò hỏi.

-Tên này làm sao vậy?

Lâm Thanh Phong mỉm cười trả lời.

-Hắn nói hắn là hôn phu của Phượng tỷ, hiện tại nghe được lão bà tương lai của mình lại ở một mình cùng với một tên nam nhân lạ mặt thì đương nhiên hắn phải lo lắng.

Nam Cung Mị Ảnh nghĩ nghĩ một chút rồi mỉm cười, nàng cũng hiểu được vì sao Lâm Thanh Phong lại đưa tên mập này tới đây, nàng nhẹ nhàng lên tiếng.

-Như vậy, chàng tới trễ là do chàng bỏ thời gian đi điều tra mối quan hệ của Phượng tỷ sao?

Lâm Thanh Phong lắc đầu.

-Không có, gặp mặt tên mập này chỉ là tình cờ, hắn tự mình tới trước cửa tìm ta, nên ta thuận tiện đưa hắn tới đây thôi.

-Còn có, nơi này cũng coi như là nhà của ta, ta đã ở đây từ 7 ngày trước rồi, nên nói là ta đã tới từ sớm mới đúng.

Nam Cung Mị Ảnh nhẹ nhàng gật đầu một cái, vẻ mặt nàng cũng không có biến hóa, những thứ tiền bạc, đất đai ở đây nàng đều không để vào mắt, nàng chỉ muốn ở cùng Lâm Thanh Phong mà thôi.



Phượng tỷ sắc mặt đen kịt bước ra khỏi hang động, phía sau nàng là tên mập cùng một tên thanh niên, trên mặt tên mập mang theo nhiều vết thâm tím.

Phượng tỷ trực tiếp bỏ qua Nam Cung Mị Ảnh bước tới trước mặt Lâm Thanh Phong, nàng giận dữ lên tiếng. 

-Lâm Thanh Phong, tên mập này là ai? Tại sao cậu lại đưa vào đây? Cậu làm phiền Mị Ảnh còn chưa đủ hay sao mà giờ lại đưa tên mập này tới đây làm phiền tôi?

Tên mập ngay lúc này liền lên tiếng đính chính.

-Phượng Cửu à, cũng đừng nói như vậy nha…Nhưng còn chưa đợi tên mập nói hết lời, Phượng tỷ liền quay sang cho hắn một bạt tai. 

Lâm Thanh Phong mỉm cười lắc đầu không để ý tới hai người, hắn liền muốn như thế này, Phượng tỷ lần nào gặp mặt cũng muốn làm phiền hắn, mặc dù hắn không nói gì nhưng hắn cũng cảm thấy phiền a, hiện tại có tên mập này ở đây thì liền đỡ hơn một chút.

Lâm Thanh Phong ngẩng đầu nhìn người thanh niên hướng về hắn đưa ra một bàn tay rồi hỏi.

-Ngươi chắc là đạo diễn đi? Ta là Lâm Thanh Phong, lần đầu gặp mặt về sau phiền ngươi chỉ bảo nhiều hơn.

Tên thanh niên trong mắt lóe lên một tia khác thường, nhưng vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh mỉm cười gật đầu, đưa ra một bàn tay bắt lấy tay Lâm Thanh Phong.

-Cậu chắc hẳn là chồng của Mị Ảnh đi? Tôi là Cường, tôi cũng chỉ mới vào nghề mà thôi, lần này được hợp tác với Mị Ảnh là một điều may mắn, về sau mong anh cũng giúp đỡ. 

Tuy Cường đã che giấu rất kỹ, nhưng Lâm Thanh Phong ánh mắt cỡ nào? Hắn vẫn nhìn ra một tia khác thường trong ánh mắt của Cường, hắn chỉ muốn chào hỏi một chút mà thôi, nhưng khi nhìn ra tia khác thường này trong lòng hắn liền phiền muộn thầm lẩm bẩm.

-Vừa giải quyết được một người, hiện tại lại tới thêm một người, thật sự rất phiền a…

Tuy trong lòng phiền muộn, nhưng Lâm Thanh Phong vẫn một mặt không đổi sắc, vẫn mỉm cười chào hỏi với Cường như hai người bạn đã lâu không gặp.

Nhìn vào hang động một chút Lâm Thanh Phong liền hỏi.

-Như vậy các ngươi đã tìm được nơi thích hợp để quay đoạn MV sao?

Cường lắc đầu thở dài.

-Vẫn chưa đâu, tôi đang cùng chị Phượng xem xét thì anh chàng mập mạp kia đột nhiên xông vào rồi bắt đầu nói năng loạn cả lên, cả hai người bọn tôi đều nghe không hiểu cái gì.

-Chị Phượng liền nổi nóng, ra tay đánh hắn một lúc thì hắn mới nói là do cậu đưa hắn tới, vì thế chị Phượng liền chạy ra đây tìm cậu.
“Ồ” Lâm Thanh Phong xem như hiểu được, lúc đầu hắn chỉ nghĩ tên mập này thần kinh không bình thường một chút thôi, nhưng hiện tại hắn xác định con hàng này điên rồi.

Nhưng Lâm Thanh Phong cũng âm thầm cười trộm, tên mập này càng điên càng tốt, Phượng tỷ sẽ càng tốn nhiều thời gian với hắn nhiều hơn, sẽ không còn thời gian để ý tới Lâm Thanh Phong nữa.

Phượng tỷ sau khi đánh tên mập xong, bỏ mặc tên mập nằm một chỗ, toàn thân co giật như chó chết một dạng, nàng căn bản không quan tâm tới hắn, liền vui vẻ phủi tay một cái rồi tiếp tục kéo Cường đi tìm chỗ phù hợp yêu cầu cho cảnh quay sắp tới.

Nhìn Phượng tỷ vui vẻ như vậy, lại nhìn thảm cảnh của tên mập Lâm Thanh Phong có chút không đành lòng tiến lại gần an ủi, nhưng chưa kịp nói gì thì hắn liền im lặng, bởi vì hắn thấy được tên mập vẻ mặt sung sướng hạnh phúc, miệng cong lên mỉm cười vui vẻ, khóe miệng chảy nước dãi, ngoài ra miệng hắn còn liên tục rên rỉ. 

-Nữa…đi…nữa…đi…

Lâm Thanh Phong mồ hôi chảy đầy đầu, hắn liền hiểu được con hàng này không những điên, mà còn là một tên khổ dâm, nghĩ nghĩ lại vừa nãy Phượng tỷ đánh người rồi vui vẻ như vậy, Lâm Thanh Phong thở dài cảm thán.

-Trời sinh một đôi…

Một người thích đánh người, còn một người thích bị đánh, đây không phải trời sinh một đôi thì là gì? Lâm Thanh Phong im lặng lắc đầu, hắn cảm thấy mình lo lắng có chút dư thừa, hai người này tự nhiên sẽ tới với nhau thôi, không cần hắn phải lo lắng.

Nam Cung Mị Ảnh cùng những người khác trong đoàn làm phim cũng nhìn tên mập một cái rồi trực tiếp bỏ mặc hắn, biểu hiện của hắn như vậy khiến ai cũng thấy ghê tởm.

Ngay lúc này, Lâm cùng Khánh hai người sau khi cất xe xong thì liền đi tới, Lâm Thanh Phong hai mắt phát sáng, còn không để hai người kịp nói gì thì hắn đã chỉ tay về tên mập rồi lên tiếng trước.

-Anh Lâm, anh Khánh, phiền hai người mang tên này đi chỗ khác giúp ta một chút.

Lâm, Khánh hai người liền mộng bức, cả hai còn chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra đâu, nhưng nhìn tên mập thương tích khắp người nằm một chỗ, khóe miệng chảy nước dãi như vậy thì bọn hắn cũng cảm thấy ghê tởm a.

Cả hai người đều muốn khóc, liền đưa ánh mắt cầu xin nhìn Lâm Thanh Phong, bọn họ không muốn đụng vào tên này đâu, nhìn hắn quá ghê tởm.

Dưới ánh mắt cầu khẩn của hai người, chỉ thấy Lâm Thanh Phong làm một cái thủ thế “Cố lên” rồi hắn liền quay đầu đi mất.

Lâm cùng Khánh hai người đều mộng bức, Lâm mang theo vẻ mặt tức giận hướng về Khánh lên tiếng.

-Em đã nói anh rồi, cứ đợi một lúc nữa hãy tới, anh cứ nhất quyết không chịu nghe, hiện tại anh thấy hậu quả chưa? Anh tự làm đi, em sẽ không làm đâu.

Khánh thở dài một hơi, hắn cũng không còn lời nào để phản bác, bởi vì chính hắn là người hối thúc Lâm nhanh chóng tới đây, hắn đành im lặng nắm hai chân tên mập lôi đi chỗ khác.

Tên mập thật ra cũng không nặng lắm, chiều cao khoảng 1m75, cơ thể săn chắc do làm nghề rèn, nhưng mọi người đều gọi hắn là mập bởi vì cái bụng của hắn, không hiểu vì sao mà nó lại lớn một vòng, không hợp với hình thể rắn chắc khỏe mạnh của hắn.

Mặc dù khu vực này nằm trong khuôn viên biệt thự, nhưng chính phủ cũng không thể nào đồng ý bỏ tiền lát gạch men hết tất cả mọi nơi, Khánh nắm lấy hai chân tên mập rồi lôi đi, dù cho đường đi khá lồi lõm, hắn cũng bỏ mặc thân thể cùng đầu của tên mập cọ sát xuống đất đá.

Tên mập cũng không vì thế mà đau đớn la hét, hắn thậm chí càng thỏa mãn, càng rên rỉ nhiều hơn nữa, Khánh cũng không chịu nổi, đành phải tăng tốc độ lôi kéo tên mập đi nhanh hơn một chút, hắn không muốn phải nghe tên mập này rên rỉ nhiều hơn một phút nào nữa.

Lâm Thanh Phong đưa tay lau mồ hôi cảm thán.

-Lần này thật sự mang về một tên đủ cá tính a.

Nam Cung Mị Ảnh che miệng cười, Lâm Thanh Phong vốn dĩ là vậy, người nào mà hắn mang về cũng thuộc dạng đặc biệt không giống với người thường, Tiếu Hồng Trần cũng vậy, Mộng Tiêu Dao cũng vậy, mặc dù tên mập này có hơi khác biệt một chút, nhưng hắn vẫn thuộc dạng “đặc biệt” không khác những người khác là bao nhiêu.

Chương 210: Thả thức ăn cho chó

Tên mập bị Khánh lôi đi, đoàn làm phim vẫn tiếp tục công việc như bình thường, chỉ một lúc sau máy quay cùng địa điểm đều đã được chuẩn bị xong.

Phượng tỷ bước tới trước mặt Nam Cung Mị Ảnh, tay cầm sấp kịch bản mỏng đưa cho nàng rồi nói.

-Đây là phần kịch bản, em đọc thử một chút rồi chúng ta sẽ bắt đầu quay.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không hỏi gì mà chỉ im lặng gật đầu cầm lấy kịch bản đọc lướt qua một lần.

Lâm Thanh Phong làm đúng chức trách của một người vệ sĩ, hắn chỉ việc đứng sau lưng nàng im lặng quan sát bốn phía mà không có ý kiến gì khác.

Đứng sau lưng Lâm Thanh Phong, Lâm nhịn không nổi liền lên tiếng.

-Chị Phượng, tôi không phải là người trong nghề, nhưng tôi cảm thấy chị làm như thế này thì không ổn.

-Lúc này chị mới đưa kịch bản cho Mị Ảnh xem, em ấy có thể nhớ hết sao?

Lâm hỏi điều này cũng không có gì là lạ, bởi vì đối với người bình thường thì dù chỉ là một cảnh quay nhỏ, nhưng để quay được những cảnh quay đẹp nhất thì bọn họ cũng phải được đọc trước kịch bản rồi diễn tập thử vài lần trước khi bấm máy.

Nhưng đối với Nam Cung Mị Ảnh thì điều này không cần thiết, với trí lực của nàng thì nàng chỉ cần đọc lướt qua một lần thì nội dung kịch bản nàng đều nhớ rõ, phần còn lại nàng chỉ việc diễn theo nội dung trong kịch bản mà thôi.

Dù gì cũng bản thân cũng là tu sĩ lại ở bên cạnh Lâm Thanh Phong cùng một đám đại lão nhiều năm như vậy, thế nên tài diễn kịch của Nam Cung Mị Ảnh cũng không kém đi đâu, mặc dù còn chưa tới mức có thể diễn kịch trước mặt những đại lão, nhưng chỉ bấy nhiêu là đủ để người bình thường xem rồi.

Đối với ý kiến của Lâm, Phượng tỷ cũng lười trả lời, nàng chẳng thèm để ý tới hắn sau khi đưa kịch bản cho Nam Cung Mị Ảnh thì liền xoay người bỏ đi.

Lâm có chút nóng nảy lên tiếng.

-Thái độ kiểu gì đây? Phong, em không cảm thấy cô ta hơi quá đáng sao?

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi cũng không trả lời gì khác, hắn gật đầu bởi thái độ của Phượng tỷ khiến người khác không ưa nổi, nhưng hắn cũng hiểu được rằng nếu Mị Ảnh cảm thấy không ổn thì nàng đã sớm lên tiếng, nhưng nàng lại im lặng vì thế hắn cũng im lặng.

Thấy Lâm Thanh Phong không để ý tới, Lâm ôm một bụng tức giận nhưng cũng không biết phát tác đi đâu, hắn đành hừ một cái rồi cũng im lặng nhẫn nhịn.

Nam Cung Mị Ảnh rất nhanh đọc xong kịch bản, thuận tay đưa cho Lâm Thanh Phong rồi đứng dậy mỉm cười lên tiếng.

-Phu quân, hiện tại ta phải đi quay MV, chàng đi theo nhìn nha.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi đi theo sau, nhiệm vụ của hắn là làm vệ sĩ cho Nam Cung Mị Ảnh, nên dù có nhìn hay không thì hắn vẫn phải đi theo sau, Lâm thì đi theo Lâm Thanh Phong nên hắn cũng phải theo.

“Tôi cũng muốn theo” tiếng nói đột nhiên xuất hiện làm Lâm Thanh Phong cùng Lâm hai người giật mình, Nam Cung Mị Ảnh đã cảm giác được từ trước nên nàng cũng không có vẻ gì là ngạc nhiên, xoay người lại chỉ thấy sau lưng là tên mập đang để hai tay sau lưng, dùng ánh mắt hăng hái nhìn bọn hắn.

Lâm Thanh Phong trợn mắt một cái, tên này không phải vừa lúc nãy vẫn còn đang nằm một đống như chó chết sao? Hiện tại lại hăng hái như vậy cứ như là chưa từng bị đánh qua.

Nếu không phải trên mặt hắn vẫn còn vài vết đỏ cùng thâm tím thì Lâm Thanh Phong cũng không tin được là tên này vừa mới bị đánh xong.

Nhìn sau lưng tên mập cũng không thấy Khánh ở đâu, Lâm Thanh Phong liền hỏi.

-Anh Khánh đâu rồi? Tại sao chỉ có ngươi quay về? Không phải lúc nãy anh Khánh đi cùng ngươi sao? 

Nhắc tới Khánh, tên mập gãi đầu cười hắc hắc rồi nhỏ giọng nói.

-Tôi đánh cậu ấy xỉu rồi.

Lâm nghe xong lời này thì liền trực tiếp phản bác.

-Không thể nào, anh Khánh là một người lính xuất sắc đã trải qua tập luyện rất nhiều rồi, vì thế không có chuyện anh ấy lại bị một tên như cậu đánh ngất xỉu được.Lâm Thanh Phong mặc dù không biết Khánh cùng Lâm hai người đã trải qua tập luyện nhiều bao nhiêu, nhưng dù sao hai người cũng thuộc quân đội nên hắn cũng không nghĩ một người bình thường như tên mập này lại có thể đánh Khánh xỉu được.

Ngay lúc này Nam Cung Mị Ảnh lại nói nhỏ với Lâm Thanh Phong.

-Trên tay hắn có cầm theo viên gạch…

“@x$%” Lâm Thanh Phong coi như hiểu được, con hàng này không biết lôi từ đâu ra viên gạch rồi dùng nó nện vào đầu Khánh vì thế mới khiến Khánh bất tỉnh đây, nhưng một người bình thường cầm gạch nện vào đầu người khác không cẩn thận sẽ gây ra án mạng a.

Thở ra một hơi Lâm Thanh Phong lên tiếng.

-Dẹp viên gạch trên tay đi, ngươi mau cùng anh Lâm đưa anh Khánh đi chữa trị, tiền thuốc ngươi đều phải chi trả.

-Anh Khánh là người của quân đội, nếu anh ấy có mệnh hệ gì thì ngươi cũng đừng nghĩ tới việc cưới Phượng tỷ nữa.

Lâm trợn trắng mắt, không thể tin được mà nhìn tên mập, chỉ thấy tên mập gãi đầu cười hắc hắc rồi buông viên gạch được giấu sau lưng xuống đất rồi nói.

-Đừng lo, tôi khống chế lực đạo rất tốt, người lúc nãy chỉ ngất xỉu cùng lắm là 5 phút thôi, mặc dù lúc tỉnh dậy sẽ có hơi đau đầu một chút nhưng sẽ không nguy hiểm tới tính mạng, chắc người đó cũng sắp tỉnh lại rồi.

Mặc dù tên mập nói như vậy, nhưng Lâm vẫn không tin tưởng, hắn liền hành động thật nhanh lôi áo tên mập kéo đi tìm Khánh, bởi vì đuối lý nên tên mập cũng không chống trả mà ngoan ngoãn đi theo Lâm.

Hai người bọn họ đi mất, Lâm Thanh Phong liền lầm bầm hỏi.

-Con hàng này bị đánh xong rồi máu dồn lên não hay sao? Vớ được viên gạch đập người rồi còn có dũng khí mang nó tới đây? Hắn còn muốn đánh ai sao?

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười.

-Ta nghĩ rằng chàng phải là người biết rõ nhất a?

Lâm Thanh Phong gãi đầu nghĩ nghĩ rồi liền giật mình hỏi lại.

-Con hàng này không định dùng viên gạch liều mạng với đạo diễn đi?Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười.

-Chàng đoán xem?

Lâm Thanh Phong cười khổ, cần gì phải đoán nữa? Tám, chín phần là như vậy rồi, vừa mới gặp mặt liền bị vợ chưa cưới đánh còn chưa nói, sau khi đánh xong thì nàng liền vui vẻ dẫn tay tên đàn ông khác… chạy, để lại mình nằm như chó chết, nếu là đàn ông bình thường thì đa phần đều sẽ hành động giống tên mập này a. 

Đạo diễn Cường đang ở trong hang động dặn dò những diễn viên khác, bỗng dưng hắn liền cảm thấy lạnh cả người, hắt xì vài cái da gà nổi đầy tay, thầm lẩm bẩm.

-Là ai nhắc tới mình đây?

Phượng tỷ đứng cạnh bên thấy hắn hắt xì liền lo lắng hỏi.

-Sao vậy đạo diễn? Cảm lạnh sao?

“Không có gì” Cường mỉm cười lắc đầu một cái rồi tiếp tục công việc, hắn cũng không hề biết là mình vừa thoát khỏi một trận tai kiếp.

….

-Cắt.

-Mọi người hôm nay làm rất tốt, tất cả các cảnh quay đều đã xong hết rồi, thời gian hoàn thành còn sớm hơn dự tính rất nhiều.

-Tôi đã nhờ quản gia làm một bàn tiệc vào buổi tối lúc 8 giờ, vì thế từ giờ tới lúc đó, mọi người có thể đi chơi thoải mái, nhưng nhớ phải cầm theo thẻ của đoàn làm phim, bởi vì những người gác cổng rất nghiêm túc, nếu không có thẻ thì sẽ không được vào đâu.

Câu nói của Cường vừa dứt, cả đoàn đều phát lên tiếng “Hoan hô”.

Cường mặc dù còn rất trẻ, nhưng hắn làm đạo diễn rất chuyên nghiệp, cả đoàn quay phim cứ theo lời hắn mà quay, chỉ trong hai lần bấm máy là các cảnh quay đều đã hoàn tất, thời gian còn chưa tới một giờ thì liền quay xong, mặc dù là người ngoài nghề nhưng Lâm Thanh Phong cũng phải thán phục không thôi.

Khánh, Lâm cùng tên mập ba người đều đã tới đây từ sớm đứng phía sau Lâm Thanh Phong, đúng như lời tên mập nói, hắn khống chế lực đạo rất tốt, sau khi tỉnh dậy thì ngoài cảm giác hơi đau đầu ra thì Khánh cũng không bị gì khác.

Nhìn Phượng tỷ nói cười vui vẻ với Cường, tên mập nghiến răng ken két, trên trán đều xuất hiện gân xanh, nhưng Lâm Thanh Phong đã cấm hắn gây ảnh hưởng tới đoàn làm phim vì thế hắn đành nhẫn nhịn. 

Đoàn làm phim được nghỉ, Lâm Thanh Phong cũng lấy ra một chiếc khăn đã chuẩn bị từ trước tiến tới trước mặt Nam Cung Mị Ảnh, dưới con mắt ghen tị của mọi người xung quanh hắn từ từ lau mồ hôi cho nàng.

Nhưng Nam Cung Mị Ảnh làm gì chảy mồ hôi? Những cảnh quay vừa rồi đều rất nhẹ nhàng nàng căn bản cũng không chảy một giọt mồ hôi nào, ngay cả cảm giác tim đập nhanh hay mặt đỏ đều không có, Lâm Thanh Phong làm như vậy căn bản là để thả thức ăn cho chó mà thôi.

Mặc dù không chảy mồ hôi, nhưng Nam Cung Mị Ảnh vẫn rất hạnh phúc khi được Lâm Thanh Phong chăm sóc, nàng để mặc hắn dùng khăn lau khắp khuôn mặt mình, mỉm cười nói.

-Phu quân, hiện tại ta được nghỉ nha, có thể đưa ta ra ngoài dạo chơi sao?

Lâm Thanh Phong gật đầu, hắn cũng muốn ra ngoài dạo chơi, vì thế rất nhanh chóng đáp ứng nàng.

Lâm Thanh Phong đồng ý đi ra ngoài, thế nên Khánh cùng Lâm hai người vệ sĩ của hắn cũng phải đi theo, Khánh thở ra một hơi rồi nói.

-Như vậy, cả hai chờ anh một chút, anh sẽ về biệt thự lấy xe tới đây đón hai người.

Lâm Thanh Phong gật đầu, mặc dù hắn cũng không muốn Khánh cùng Lâm hai người đi cùng, nhưng đây là công việc của bọn họ, hắn không thể ngăn bọn họ làm việc của mình được.

….Hết Chương 210….

Chương 211: Người một nhà

Khánh đi lấy xe, Lâm Thanh Phong lại nhìn về tên mập rồi hỏi.

-Còn ngươi thì sao? Ngươi muốn đi theo Phượng tỷ hay đi cùng bọn ta?

Tên mập trầm ngâm một chút rồi trả lời.

-Không, mục đích mà tôi tới đây là để gặp Phượng Cửu mà thôi, hiện tại mục đích đã đạt được, vì thế tôi sẽ trở về. 

Tên mập nói xong thì liền đi ngay, Lâm Thanh Phong cũng không ngăn cản.

Nhìn tên mập rời đi, Lâm thở dài một hơi.

-May quá, thằng điên này đã đi rồi, anh còn sợ rằng hắn sẽ tiếp tục ở lại đây gây phiền toái.

Nam Cung Mị Ảnh một mặt bình tĩnh, Lâm Thanh Phong thì gật đầu cười khổ, hắn cũng sợ tên mập ở đây sẽ tiếp tục lên cơn, khi đó hắn sẽ làm những gì thì không ai biết được.

Tên mập đi khuất được một lúc, chưa được bao lâu thì Nam Cung Mị Ảnh lên tiếng.

-Hắn trở lại.

Lâm, cùng Lâm Thanh Phong hai người đều giật mình, trong tầm mắt của bọn họ, chỉ thấy hắn lại hớt hải chạy trở về, đứng trước mặt Lâm Thanh Phong thở ra từng hơi, Lâm Thanh Phong cau mày.

-Sao ngươi còn chưa đi? Lại quay về đây làm gì?

Tên mập đưa tay ra hiệu cho Lâm Thanh Phong đợi một lúc, hắn thở gấp vài hơi rồi mới lên tiếng hỏi.

-Cậu…là con trai của Hùng Vương, là Thái tử sao?

Mặc dù không biết con hàng này làm sao biết được, nhưng nếu hắn đã biết thì Lâm Thanh Phong cũng không muốn giấu diếm liền gật đầu, tên mập cười hắc hắc.

-Haha, thật ngại quá, thì ra tất cả đều là người nhà.

Lâm Thanh Phong cau mày.

-Người nhà? Ngươi là ai?

Tên mập hít vào một hơi rồi quỳ một chân xuống giới thiệu.

-Ta là tên Dương, là pháp sư đời này của một trong chín mươi chín người con nuôi của Lạc Long Quân tổ tiên, nay được lệnh của cha tới đây giúp Hùng Vương ngăn cản yêu ma.

Lâm mộng bức, Lâm Thanh Phong trầm mặc, theo lời con hàng này nói cũng có nghĩa là hắn sẽ tiếp tục ở lại đây sao? Nếu vậy thì không ổn rồi, hắn điên như vậy lỡ hắn làm bậy thì Lâm Thanh Phong phải làm sao đây?

Lâm Thanh Phong suy tư một chút rồi hỏi.

-Ngươi được lệnh tới đây? Vì sao ta không biết?

Dương liếc nhìn xung quanh, mọi người của đoàn làm phim đều đang thu dọn ở trong hang động, nên xung quanh ngoại trừ bọn họ bốn người ra cũng không còn ai khác, hắn không muốn Lâm nghe được nên ánh mắt dừng lại trên người Lâm cùng Nam Cung Mị Ảnh.

Lâm Thanh Phong cũng hiểu được ý định của tên mập nên liền lên tiếng.

-Anh Lâm, anh có thể đi tìm anh Khánh sao? Bọn ta có chút chuyện riêng cần phải nói.

Lâm thở dài một hơi rồi gật đầu đi về biệt thự tìm Khánh, hắn mặc dù thân với Lâm Thanh Phong, nhưng dù gì hắn cũng là người ngoài, có nhiều việc Lâm Thanh Phong không thể nói cho hắn, còn chưa kể đây là chuyện của Hùng Vương, ngay cả chính phủ cũng không được biết thì hắn càng không có tư cách để biết. 

Lâm đã đi, Dương lại hướng mắt về Nam Cung Mị Ảnh, nhưng Lâm Thanh Phong liền nói.

-Có gì thì cứ nói, nàng không phải người ngoài, cho nàng biết cũng không sao.

Dương chần chờ một lúc, nhưng nghĩ lại Nam Cung Mị Ảnh là vợ của Lâm Thanh Phong, cũng tức là Thái Tử Phi vì thế hắn cũng yên lòng nỏi.

-Ngày hôm trước, chúng tôi đã nhận được tín hiệu, vì thế hôm nay tôi được lệnh tới đây để giúp đỡ ngài tiêu diệt bọn yêu ma.Lâm Thanh Phong gãi đầu.

-Tín hiệu nào? Ta đâu nhớ rằng bọn ta có phát tín hiệu?

Dương gãi đầu giải thích.

-Tôi cũng không biết rõ, nhưng theo như trong sách mà tổ tiên lưu truyền lại, một khi có người rút ra thanh thần đao thì trời đất sẽ tối sầm lại, chỉ có người học pháp thuật của tổ tiên Lạc Long Quân truyền cho mới có thể nhìn thấy, khi đó tất cả hậu nhân sẽ phải tập trung tới chỗ Hùng Vương để giải quyết bọn yêu ma.

Lâm Thanh Phong nhìn qua Nam Cung Mị Ảnh một chút, chỉ thấy nàng gật đầu.

-Hôm trước đúng là thiên địa có tồi sầm lại, nhưng chỉ trong khoảng thời gian không dài, và có vẻ như người bình thường không nhìn thấy được.

Lâm Thanh Phong gãi đầu một cái.

-Như vậy, theo ý của ngươi là những ngày này sẽ có thêm người tới đây để giải quyết bọn yêu ma sao?

Dương nghĩ nghĩ một chút rồi gật đầu.

-Sẽ có người tới, nhưng đa phần những người khác đều đã đợi sẵn ở Buôn Mê Thuột rồi, bởi bọn họ còn phải canh chừng phong ấn, còn một số khác trong những ngày này sẽ tập trung lại đây.

Lâm Thanh Phong gật đầu.

-Được rồi, như vậy ngươi cứ tiếp tục ở lại đây, nhưng nhớ đừng gây ra phiền phức được chứ?

Dương bĩu môi.

-Tôi làm gì gây phiền phức?

“Ừ, ngươi không gây phiền phức, ngươi lúc nãy chỉ muốn đánh chết người ta thôi” Lâm Thanh Phong thầm nghĩ.

Một lúc sau, Phượng tỷ từ trong hang động đi ra, bên cạnh còn có Cường, hai người cười nói vui vẻ đi tới trước mặt Nam Cung Mị Ảnh, nhìn bên cạnh nàng còn có Lâm Thanh Phuong cùng Dương, sắc mặt Phượng tỷ đen lại, nhưng Cường thì khác, hắn vẫn mang theo vẻ mặt bình thản hỏi.

-Mị Ảnh, hiện tại anh cùng chị Phượng sẽ ra ngoài, em muốn đi cùng không?

Nam Cung Mị Ảnh mặt không đổi sắc lắc đầu.-Không, ta sẽ đi cùng phu quân.

Sắc mặt Cường cứng đờ, trong mắt hắn lóe lên một tia thù hận, nhưng rất nhanh chóng bị hắn giấu đi mất, Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong đều nhận ra nhưng cả hai đều không nói gì.

Cường mỉm cười quay sang Lâm Thanh Phong rồi hỏi.

-Phong, còn em thì sao? Em muốn đi cùng bọn anh không? 

Phượng tỷ ánh mắt hình viên đạn nhìn về Lâm Thanh Phong, chờ đợi hắn trả lời.

Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi gật đầu.

-Không sao, nhiều người đi cùng càng vui.

Cường gật đầu mỉm cười, đối với hắn Lâm Thanh Phong có đi cùng hay không đều không quan trọng, hắn chỉ quan tâm là Nam Cung Mị Ảnh có đi cùng hay không, còn về Lâm Thanh Phong thì hắn có rất nhiều cách để đẩy Lâm Thanh Phong qua chỗ khác.

Lâm Thanh Phong đồng ý thì Nam Cung Mị Ảnh cũng không có ý kiến, lúc này tên mập lên tiếng.

-Ta cũng muốn đi theo.

Lâm Thanh Phong đưa tay bóp trán, tên mập này đang muốn tiếp tục gây chuyện sao? Nhưng cũng không thể vứt hắn ở nhà, hắn muốn đi theo thì Lâm Thanh Phong cũng không cản được.

Phượng tỷ hừ lạnh.

-Hai cậu muốn đi thì tự mình lấy xe mà đi, xe bọn tôi không đủ chỗ để các cậu ngồi cùng.

Cường đen mặt lại, hắn không hiểu được tại sao Phượng tỷ lại có thể nói ra lời này, bởi vì chỉ cần nhìn qua là biết Nam Cung Mị Ảnh sẽ đi cùng Lâm Thanh Phong, nếu không cho Lâm Thanh Phong lên xe thì đồng nghĩa với việc Nam Cung Mị Ảnh cũng sẽ không đi cùng, nếu Nam Cung Mị Ảnh không đi theo thì công sức của hắn coi như vứt hết, vì thế hắn nhanh chóng xin lỗi.

-Phong, em đừng để ý tới chị Phượng, xe của bọn anh vẫn còn rất nhiều chỗ ngồi, đủ để đưa chúng ta đi cùng.

Lâm Thanh Phong đối với Cường gật đầu một cái, hắn cũng không để ý tới Phượng tỷ, bởi vì hắn cũng không muốn ngồi cùng xe với nàng, nếu thật sự ngồi cùng với nàng thì hắn sợ rằng hắn sẽ bị nàng chọc cho tức chết.

Một lúc sau, Khánh cùng Lâm hai người cũng đem xe tới, mở cửa ra đứng trước mặt Lâm Thanh Phong, Khánh lên tiếng.

-Phong, bọn anh đã chuẩn bị sẵn sàng rồi, hiện tại chúng ta có thể đi.

Nhìn chiếc xe, sắc mặt Phượng tỷ càng lạnh hơn, trong ấn tượng của nàng thì Lâm Thanh Phong chỉ là một tên nghèo kiết xác đeo bám theo Nam Cung Mị Ảnh mà thôi, nàng nghĩ rằng chiếc xe này là do Nam Cung Mị Ảnh bỏ tiền ra mua cho hắn, vì thế nàng càng khinh thường hắn nhiều hơn.

Sắc mặt của Cường cũng không khác gì, hiện tại hắn liền cảm thấy Lâm Thanh Phong thật sự khó chơi, lúc đầu Lâm Thanh Phong có thể tiến vào đây mặc dù khiến hắn cảm thấy ngạc nhiên một chút, nhưng nghĩ tới có thể là do Nam Cung Mị Ảnh đưa hắn vào nên Cường cũng không để tâm lắm.

Cho tới hiện tại Lâm Thanh Phong lại có một chiếc xe riêng để chở Nam Cung Mị Ảnh đi cùng liền phá hủy hết đa phần kế hoạch của hắn.

Lâm Thanh Phong nhìn qua Phượng tỷ một cái rồi nói.

-Hiện tại hai người cứ đi cùng nhau, ta sẽ cùng Mị Ảnh đi phía sau là được, muốn đi đâu thì tùy hai người chọn.

Cường sắc mặt đen kịt gật đầu một cái rồi cũng đi lấy xe, Phượng tỷ hừ lạnh rồi đi theo Cường, hai người cũng không muốn tốn thời gian ở đây.

Lâm Thanh Phong đối với Khánh gật đầu, sau đó hắn đi tới chiếc xe, mở cửa ra mời Nam Cung Mị Ảnh bước vào.

Tên mập nhìn qua Phượng tỷ một cái rồi chạy tới xe của Lâm Thanh Phong rồi dùng ánh mắt tội nghiệp cầu xin hắn.

-Thái tử à, ngài cho tôi đi cùng nha, tôi hứa rằng tôi sẽ ngoan ngoãn mà.

Lâm Thanh Phong bĩu môi một cái “Có quỷ mới tin ngươi ngoan ngoãn”, nhưng hắn cũng không nói gì mà chỉ gật đầu biểu thị cho tên mập có thể tiến vào trong, hắn cũng sợ rằng nếu để tên mập này đi chung xe với Phượng tỷ cùng đạo diễn Cường thì tên mập này sẽ gây ra chuyện.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau