HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 201 - Chương 205

Chương 202: Tới Hạ Long

Nhìn vẻ mặt của Lâm Thanh Phong, Lâm Cường cũng đoán được là hắn đang suy nghĩ cái gì, ông lắc đầu rồi nói.

-Tuy nói rằng tất cả cao tầng đều nghe lệnh của Hùng Vương, nhưng những mệnh lệnh này phải được bọn hắn suy xét rồi thông qua mới được.

Nghe câu này, Lâm Thanh Phong liền nói vào.

-Bởi vì trong mắt bọn hắn, Hùng Vương chỉ là vũ khí để đối phó với bọn yêu ma mà thôi, ngoài việc này ra thì Hùng Vương chẳng khác nào người bình thường. 

-Tuy vậy nhưng lời nói của Hùng Vương vẫn được coi trọng, bởi vì không có Hùng Vương thì bọn hắn không có cách nào để đối phó với yêu ma, đúng không?

Lâm Cường gật đầu mỉm cười, chuyện này là sự thật cũng không có gì phải che giấu, nếu Lâm Thanh Phong đã hiểu được thì ông cũng không cần phải giải thích.

Trong xe lại trở về im lặng, không ai nói gì, nhưng chỉ một lúc sau tài xế đã đưa hai người tới trước một chiếc máy bay trực thăng, xe dừng lại, Lâm Cường không nói gì mà liền mở cửa xe rồi bước xuống, Lâm Thanh Phong gãi đầu một cái rồi đi theo sau.

Bước lên máy bay, Lâm Cường cũng như lúc trước khoanh tay ngồi im lặng một chỗ, không biết ông đang suy nghĩ cái gì, Lâm Thanh Phong cũng không quen thuộc hai người phi công, hắn cũng có chút tò mò vì nơi mà bọn hắn sắp tới nên lên tiếng hỏi.

-Cha, chúng ta sẽ đi tới đâu mà phải ngồi máy bay đây?

Nghe được câu hỏi này, Lâm Cường cũng không trả lời mà người phi công phụ đã lên tiếng trước.

-Thưa Thái Tử, điểm đến của chúng ta sẽ là Vịnh Hạ Long.

Lâm Thanh Phong xoắn xuýt gãi đầu, đây là lần đầu tiên hắn được người khác gọi là Thái Tử nên có chút ngại ngùng không biết trả lời làm sao, chỉ đành phải nói.

-Ta là Lâm Thanh Phong, hiện tại mới 25 tuổi thôi, hai người trông có vẻ lớn tuổi hơn ta nên hai người cứ gọi ta là Phong cũng được, cũng đừng gọi Thái Tử gì gì đó, nghe xấu hổ chết người.

Hai tên phi công nhìn hắn xấu hổ, cả hai đều vui vẻ mỉm cười, tên phi công phụ cũng tự mình giới thiệu.

-Được rồi Phong, em quá nổi tiếng rồi nên cũng không cần phải giới thiệu nữa, anh tên Lâm hiện tại 30 tuổi, còn đây là anh Khánh hiện tại 31 tuổi, rất vui được quen biết với em.

Phi cơ trưởng vẫn ngồi điều khiển máy bay, nhưng khi nghe được đồng đội của mình giới thiệu, hắn liền gật đầu một cái để chào hỏi Lâm Thanh Phong, Anh Lâm khuôn mặt lấm la lấm lét liếc sang Lâm Cường một cái, thấy ông vẫn không có phản ứng gì thì mới dám tiếp tục hỏi Lâm Thanh Phong.

-Phong này, mấy ngày nay báo chí đang đồn ầm lên chuyện giữa em và Nam Cung Mị Ảnh, em có thể kể cho bọn anh biết một chút sao?

Lâm Thanh Phong gãi đầu, hắn không biết phải trả lời câu hỏi này như thế nào, Khánh đưa tay vỗ đầu đồng đội mình một cái, lúc này Lâm mới nhận ra là mình đã lỡ lời, hắn cười cười giải thích.

-Haha, xin lỗi em, là do anh quá tò mò, em đừng để bụng cứ coi như anh chưa từng hỏi cũng được.

Lâm Thanh Phong lắc đầu một cái.

-Không sao cả, chuyện này cũng không có gì phải giấu diếm, ta có thể kể cho hai người cũng được, chỉ là ta hơi bất ngờ khi được hỏi vậy thôi.

Khánh, Lâm hai người nghe được lời này thì trong tâm cả hai đều thở ra một hơi nhẹ nhõm, bởi vì cấp trên đã cảnh cáo bọn họ không được làm Lâm Cường cùng Lâm Thanh Phong khó chịu, nếu không cả hai bọn họ sẽ có thể bị đuổi việc.

Lâm Thanh Phong sờ cằm suy nghĩ một lúc rồi mới mở miệng.

-Hai anh nghĩ sao về chuyện bỗng dưng một ngày đẹp trời, một cô gái vừa xinh đẹp vừa nổi tiếng chạy tới nhà mình rồi tự xưng là vợ của mình?

…..

Bên trong máy bay đột nhiên im lặng, Lâm có chút bất đắc dĩ lên tiếng.-Phong à, em không muốn kể thì cứ việc nói thẳng ra, hai anh cũng đâu muốn ép em kể? 

-Đằng này em lại hỏi một câu như vậy là muốn làm khó bọn anh sao?

Lâm Thanh Phong gãi đầu giải thích.

-Không phải đâu, sự thật mọi chuyện là như vậy, em cũng không có cách nào.

Khánh cùng Lâm hai người đều một mặt mộng bức nhìn nhau, một lúc sau Lâm mang theo vẻ mặt không thể tin được mà hỏi lại.

-Ý em nói là, em căn bản chưa từng quen biết Nam Cung Mị Ảnh, rồi bỗng dưng cô ấy xuất hiện rồi gọi em là chồng?

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, coi như là trả lời câu hỏi này.

Khánh cùng Lâm hai người lại trầm mặc, Lâm đưa mắt quan sát kỹ Lâm Thanh Phong một lúc cũng không nhìn ra điểm gì khác trên khuôn mặt Lâm Thanh Phong, điều này chứng tỏ rằng Lâm Thanh Phong cũng không nói dối bọn hắn, Lâm lắc đầu thở dài cảm thán.

-Không hổ danh là Thái Tử, chúng ta chịu phục.

Khánh thở ra một hơi.

-Vận khí của chú em thật sự quá tốt, bọn anh ai cũng đã 30 rồi mà vẫn chưa tìm được người nào, lại sắp tới tết âm lịch, không biết làm sao mới tìm ra người bạn gái để dẫn về quê ra mắt ông bà già ở nhà, bọn họ năm nào cũng hối thúc bọn anh cả.

Lâm cũng gật đầu biểu thị việc mình đồng ý với lời của Khánh, bọn hắn lâu năm làm việc trong quân đội rất ít thời gian nghỉ, vì thế bọn hắn cũng không thể nào tìm được bạn gái.

Lâm Thanh Phong cũng thấy đồng cảm với hai người, đây là tình hình thực tế, bây giờ đa phần con gái đều muốn bạn trai mình dành nhiều thời gian chăm sóc cùng họ vun đắp tình cảm, rất ít người chịu được cảnh cô đơn một mình vì bạn trai có ít thời gian nghỉ.

Cảm thấy hai người tính tình cũng khá, Lâm Thanh Phong sờ cằm suy nghĩ một chút rồi hỏi.

-Hai anh, chủ nhật này hai anh rảnh sao? Có thể đi cùng em một chút a?Nghe được câu này, Lâm suy nghĩ một chút rồi gật đầu.

-Hiện tại công việc của bọn anh là bảo vệ em cùng chú Cường, vì thế nếu em muốn đi đâu thì bọn anh sẽ theo tới đó.

Lâm Cường ngồi im nhắm mắt từ đầu tới giờ, lúc này mới lên tiếng.

-Mày còn muốn đi đâu nữa?

Lâm Cường chỉ nói một câu thì Lâm cùng Khánh liền im lặng tiếp tục nghiêm túc điều khiển máy bay, hai người vẫn không quên cảnh báo của cấp trên, nếu Lâm Cường không hài lòng với bọn họ dù chỉ một chút thì hai người đều sẽ mất việc.

Lâm Thanh Phong cười cười vỗ vai Lâm Cường rồi nói

-Chủ nhật này, Mị Ảnh sẽ đi quay MV ở Vịnh Hạ Long, vì thế con muốn tới đó để làm tròn chức trách của người vệ sĩ nha.

Lâm Cường hừ một cái.

-Tao nói mày rồi, lo mà học pháp thuật….

Nhưng không đợi Lâm Cường nói xong thì Lâm Thanh Phong liền ngắt lời.

-Vậy cha trả giúp con số nợ nha.

“ Mày…” Lâm Cường cứng họng, dù thân là Hùng Vương nhưng ngoài việc sở hữu pháp thuật ra thì ông cũng là người bình thường mà thôi, số tiền vài chục tỷ không phải ông muốn là có thể đem ra liền được, hừ lạnh một tiếng rồi ông tiếp tục khoanh tay nhắm mắt, nhưng ông vẫn nói thêm một câu.

-Mày muốn đi đâu thì đi, từ đây tới đó còn 7 ngày, mày phải cố hết sức học pháp thuật cho tao, còn tới chủ nhật thì mày có thể đi, nhưng trong một tuần lễ thì mày phải trở về học pháp thuật tiếp.

-Đây là giới hạn cuối cùng của tao, nếu còn không đồng ý thì mày hiện tại có thể đi luôn, cũng không cần trở về nữa.

Lâm Thanh Phong gật đầu đồng ý, hắn cũng biết thời gian Ma Vương thoát ra càng ngày càng gần, đưa ra điều kiện này là Lâm Cường đã rất rộng rãi rồi, nhưng hắn vẫn nói thêm.

-Nêua trong một tuần lễ mà con có thể học hết tất cả pháp thuật thì cha sẽ cho phép con đi tới khi nào muốn về thì về, đúng không?

Lâm Cường cũng không mở mắt, ông hừ một tiếng.

-Pháp thuật không dễ học, ngay cả tao cũng phải mất tới vài năm mới học hết, mày sẽ không thể nào học hết trong một tuần được.

-Nhưng nói gì thì nói, nếu mày có thể đạt tới mức độ khiến tao hài lòng trong một tuần thì mày muốn đi đâu thì đi.

Lâm Thanh Phong cười hắc hắc, hắn chỉ chờ câu nói này của Lâm Cường mà thôi, có lẽ ông đã quên một điều, Lâm Thanh Phong dù gì cũng là Nguyên Anh kì tu sĩ, trí não của hắn mạnh mẽ hơn người bình thường nhiều lắm, trong những ngày Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa dưỡng thương thì hắn đã sớm đi tìm Trần Mỹ Duyên để nhờ bà truyền thụ pháp thuật từ sớm, nhưng tới bây giờ hắn vẫn chưa nói cho ai biết mà thôi.

Muốn sử dụng pháp thuật thì cần phải có pháp lực, pháp lực càng mạnh mẽ thì phâp thuật đượcthi triển sẽ càng mạnh, nhưng pháp lực phải được tu luyện từ từ mới được không thể trong một sớm một chiều là có được pháp lực mạnh mẽ.

Tất cả các pháp thuật được viết trong quyển sách mà Trần Mỹ Duyên đã đưa thì Lâm Thanh Phong đã sớm thuộc lòng hết tất cả, nhưng đa phần hắn vẫn không thể thi triển được bởi vì hắn không đủ pháp lực, dù gì hắn cũng mới tu luyện trong vài ngày mà thôi, nếu hắn thật sự thi triển được tất cả pháp thuật trong đó thì quá nghịch thiên rồi.

….Hết chương 202….

Chương 203: Truyền ngôi

Trong một hang động thạch nhũ nằm sâu dưới lòng đất ở Vịnh Hạ Long, bên trong hang tối tăm không có ánh mặt trời, chỉ có ánh sáng từ những cây nến đốt lên tạo nên một khung cảnh âm u lạnh lẽo.

Trên một tảng đá lớn, Lâm Thanh Phong nhắm hai mắt, hai tay đặt trước người, ngồi im bất động như tượng đá.

Không biết đã qua bao lâu, ánh sáng từ những ngọn nến cũng đã tắt đi từ lúc nào, Lâm Thanh Phong mở mắt nhìn xung quanh, mặc dù trong hang tối đen như mực, nhưng với ánh mắt của Nguyên Anh Kì tu sĩ thì hắn vẫn có thể nhìn rõ ràng vài chục mét xung quanh. 

Thở dài một hơi, tung người nhảy xuống tảng đá, bước tới gần chỗ đốt nến, tiện tay cúi người cầm lấy bao nilon đựng đèn cầy, Lâm Thanh Phong cũng không cần đốt nến soi đường bởi vì đường vào hắn đã nhớ rõ nên cứ vậy mà bước ra ngoài.

Đi được một lúc lâu khi bắt đầu thấy được ánh sáng bên ngoài, Lâm Thanh Phong liền tăng tốc độ đi ra ngoài.

Ánh nắng mặt trời chiếu sáng khiến Lâm Thanh Phong có chút đau mắt, nhắm hai mắt lại hít vào một hơi không khí trong lành, hắn cảm thấy cả người đều nhẹ nhõm.

Vươn vai duỗi người một cái, thì ngay lúc này từ đằng sau hắn lại có tiếng nói.

-Phong, em cuối cùng cũng chịu ra rồi sao? 

-Mặc dù chú Cường đã nói không cần phải lo lắng cho em, nhưng em đã ở trong đó 6 ngày, mà không cần ăn uống gì, em không có việc gì chứ?

Nghe được tiếng người, Lâm Thanh Phong xoay người lại nhìn, nhận ra người mới nói là Lâm, hắn mới mỉm cười trả lời.

-Là anh Lâm nha, ta đã ở trong đó 6 ngày rồi sao? Không sao cả, ta vẫn ổn, cảm ơn anh đã lo lắng.

Lâm thở ra một hơi nhẹ nhõm, tuy chỉ mới quen biết được vài ngày, nhưng hắn cảm thấy tính cách của Lâm Thanh Phong rất hợp ý với hắn, vì thế hắn mới lo lắng cho Lâm Thanh Phong.

Lâm mỉm cười dùng tay vỗ nhẹ lên vai Lâm Thanh Phong vài cái rồi nói.

-Thôi em ổn thì tốt rồi, bây giờ hai chúng ta đi về, chú Cường tuy ngoài mặt lạnh tanh, nhưng chú cũng đang rất lo lắng cho em, ngày nào cũng phải để bọn ăn chuẩn bị sẵn thức ăn trên bàn rồi ngồi đó chờ em về ăn chung đây.

Nói tới đây, Lâm ngẩng đầu nhìn xung quanh một chút, sau khi xác định là không có ai thì hắn mới nói nhỏ vào lỗ tai Lâm Thanh Phong.

-Thật ra anh trốn ra đây, bởi vì anh cũng không dám ở đó nữa, mỗi ngày cứ cách vài tiếng là phải ăn một đống đồ ăn mà chú Cường yêu cầu làm, rồi lại chuẩn bị thêm món mới thật sự là không chịu nổi.

Lâm Thanh Phong cười khổ, hắn gãi đầu một cái rồi hỏi.

-Anh chạy ra đây một mình, như vậy còn anh Khánh thì sao? Ta sợ khi trở về thì anh sẽ có chuyện nha.

Nghe được lời này thì Lâm liền sửng sốt, trên đầu hắn chảy đầy mồ hôi, hắn có chút xoắn xuýt hỏi lại.

-Có lẽ là…không sao đâu, đúng không?

Đối với câu hỏi này của Lâm, Lâm Thanh Phong chỉ lắc đầu dùng tay vỗ nhẹ vai hắn vài cái, coi như an ủi. 

Thật ra hang động mà Lâm Thanh Phong vừa bước ra cùng với khuôn viên một ngàn mét vuông xung quanh đây đều là khu vực mà nhà nước không cho phép người thường tiến vào, cách hang động chừng vài cây số là biệt thự theo kiểu phương Tây, do nhà nước xây dựng dành riêng cho các đời Hùng Vương sử dụng khi muốn đào tạo Thái Tử.

Về tới biệt thự, đập vào mắt Lâm là một khuôn mặt như muốn ăn tươi nuốt sống chính mình của Khánh, hắn có chút sợ hãi ngay lập tức quay đầu bỏ chạy, Khánh cũng ngay lập tức đuổi theo phía sau.

Nhìn hai người một chạy một đuổi cứ vậy mà đi mất, Lâm Thanh Phong cũng không biết phải nói thế nào, hắn gãi đầu một cái rồi bước vào trong.
Đón tiếp Lâm Thanh Phong là một người hầu gái, sau khi thấy hắn bước vào, người hầu gái này liền cúi đầu lên tiếng.

-Thái tử đã về.

Lâm Thanh Phong đã có chút quen thuộc đối với cách xưng hô này, mặc dù hắn đã nhắc nhở nhiều lần nhưng những người này cứ cố chấp gọi hắn là Thái Tử, vì thế hắn chỉ đành mặc kệ.

Gật đầu với nữ hầu gái một cái, Lâm Thanh Phong liền hỏi.

-Chị biết cha của ta hiện đang ở đâu sao?

Nghe được câu hỏi của Lâm Thanh Phong, nữ hầu gái gật đầu một cái rồi trả lời.

-Hùng Vương đang ở trong phòng ăn, mời Thái Tử đi theo ta, ta sẽ dẫn đường đưa ngài tới đó.

Nữ hầu gái nói xong cũng không đợi Lâm Thanh Phong phản ứng liền xoay người đi trước dẫn đường.

Lâm Thanh Phong gãi đầu một cái rồi từ từ đi theo sau, trong ngôi biệt thự này có rất nhiều hầu gái cũng có quản gia, nhưng nghe Lâm cùng Khánh hai người giới thiệu thì những người này đều là những người từng tham gia quân đội, khi được cấp trên phân công thì mới ở đây để chăm sóc ngôi biệt thự này trong khi Hùng Vương không có mặt, và sau một thời gian thì bọn họ sẽ được chuyển công tác đi nơi khác.

Vì thế mặc dù bản thân là hầu gái nhưng thái độ của bọn họ đối với những vị chủ nhân rất “hiếm” khi về nhà của mình đều không tốt lắm, nhưng vì cấp trên đã ra lệnh nên bọn họ bắt buộc phải tuân theo.

Bước theo sau cô hầu gái tới phòng ăn, chỉ thấy Lâm Cường khoanh tay nhắm mắt ngồi sẵn ở bàn ăn, trước mặt là một đống đồ ăn khói bốc nghi ngút, giống như lời của Lâm đã nói trước đó, Lâm Thanh Phong gật đầu tạ ơn cô hầu gái một cái rồi bước tới ngồi vào bàn.

Lâm Cường mở mắt nhìn Lâm Thanh Phong một cái rồi gật đầu lên tiếng.

-Đã về rồi thì ăn thôi.

Cầm lấy đôi đũa, Lâm Thanh Phong không câu nệ gì liền gắp lấy thức ăn trên bàn bỏ vào miệng, Lâm Cường lúc này cũng bắt đầu gắp lấy thức ăn, cả hai người đều im lặng dùng cơm không ai nói gì.
Một lúc sau cơm nước đã xong, Lâm Cường đứng dậy lên tiếng.

-Xong rồi thì theo tao vào đây.

Nói rồi liền quay đầu bỏ đi, Lâm Thanh Phong gãi đầu một cái rồi cũng lẽo đẽo đi theo sau, Lâm Cường đi trước dẫn đường, tiến vào phòng đọc sách, ông đi tới chiến bàn giữa phòng, trên bàn để giá bút cùng nhiều đồ vật khác, ông xoay xoay giá để bút một chút thì từ kệ sách bên cạnh tự động dời đi, để lộ ra một căn hầm ngầm ở phía dưới, ông liếc nhìn Lâm Thanh Phong một cái rồi tiếp tục đi vào căn hầm. 

Những điều lạ mà Lâm Thanh Phong trải qua trong những ngày này quá nhiều rồi, hắn cũng đã có chút chết lặng, hắn cứ vậy mà đi theo sau cha mình, cũng không lên tiếng hỏi cái gì.

Ánh sáng từ bên ngoài cũng không thể nào lọt vào hầm, nhưng căn hầm vẫn rất sáng sủa nhờ đèn chiếu sáng, đi được một lúc thì đã tới cuối đường hầm, Lâm Thanh Phong hai mắt có chút tò mò xem xét xung quanh.

Chỉ thấy ở giữa là một cái bàn thờ lớn, bên trên có để hàng chục tấm bài vị khác nhau về kiểu dáng, nhưng đều thuần một màu xanh lục, sau khi Lâm Thanh Phong tính toán một chút thì phát hiện được bên trên có tổng cộng 79 tấm bài vị, trên bài vị khắc những dòng chữ màu đỏ sậm là tên cùng ngày sinh tháng đẻ của mỗi người, bên dưới là một bộ lư hương bằng đồng, cùng một bó nhang, bên phải bước tường có treo một thanh đao.

Lâm Cường bước tới trước bàn thờ, châm lửa lên đèn cầy, ông đốt vài cây nhang, lùi về trước bàn thờ ông liền quỳ gối xuống, hành động của ông khiến Lâm Thanh Phong có chút mộng bức, nhưng hắn liền đoán được cha mình đang muốn làm gì, hắn nhanh chóng phản đi tới quỳ gối bên cạnh ông.

Sau khi thấy Lâm Thanh Phong đã quỳ gối xuống, Lâm Cường tay cầm những cây nhang vừa mới đốt đưa lên đỉnh đầu, rồi lên tiếng.

-Liệt tổ liệt tông phía trên, hôm nay ta Lâm Cường, Hùng Vương đời thứ 80, muốn truyền ngôi vị lại cho con trai Lâm Thanh Phong, để hắn trở thành Hùng Vương đời thứ 81 và tiếp tục công việc hàng yêu phục ma, xin tổ tiên chứng giám.

Mặc kệ vẻ mặt mộng bức của Lâm Thanh Phong, sau khi Lâm Cường nói xong thì ông liền vái lạy ba lần rồi cắm những cây nhang đó vào bát hương.

Làm xong việc này Lâm Cường liền đứng dậy, Lâm Thanh Phong có chút mộng bức, hắn cũng muốn đứng dậy theo nhưng lại bị ngăn cản bằng một giọng nói lạnh nhạt.

-Quỳ ở đó.

Lâm Thanh Phong có chút xoắn xuýt rồi tiếp tục quỳ, Lâm Cường bước tới bên cạnh bàn thờ, xoay người lại đối diện với Lâm Thanh Phong, hai mắt ông nghiêm nghị lên tiếng hỏi.

-Đứng trước mặt liệt tổ liệt tông, ta hỏi ngươi Lâm Thanh Phong, ngươi có dám thề rằng, dù trong bất kì hoàn cảnh nào, ngươi đều sẽ lấy công việc hàng ma phục yêu, bảo vệ dân chúng làm đầu hay không?

Lâm Thanh Phong gật đầu thần sắc nghiêm nghị trả lời.

-Xin hứa.

Lâm Cường gật đầu một cái rồi tiếp tục nói

-Tốt, hiện tại ngươi đã thề độc trước mặt liệt tổ liệt tông, ngươi phải nhớ cho kĩ những lời mình đã hứa, còn bây giờ hãy khấu đầu ba cái trước mặt liệt tổ liệt tông, để cho bọn họ thấy thành ý của ngươi.

Lâm Thanh Phong liền theo lời Lâm Cường khấu đầu ba cái.

Nhìn con trai mình khấu đầu, Lâm Cường thần sắc nghiêm nghị đi tới bên bức tường gỡ thanh đao xuống, đồng thời lấy ra một tấm bài vị màu đen, đưa cả hai cho hắn rồi nói.

-Để chứng tỏ thành ý của ngươi, thì hiện tại ngươi hãy dùng thanh đao này, cắt tay lấy máu của mình và viết rõ ngày sinh tháng đẻ cùng tên họ của ngươi lên tấm bài vị này.

…..Hết Chương 203….

Chương 204: Bách nhân trảm ma đao

Tiếp nhận cây đao từ tay Lâm Cường, lúc này Lâm Thanh Phong mới nhìn kĩ lại một lần, thanh đao được đặt trong vỏ đao màu đỏ sậm mang phong cách cổ xưa, chỉ lộ ra phần chuôi đao không biết được làm từ chất liệu gì nhưng trông có vẻ rất cứng rắn.

Xem xét bên ngoài cây đao một lúc, Lâm Thanh Phong mới gật đầu lên tiếng.

-Cây đao này, niên đại của nó có vẻ rất lâu rồi nha, phần lưỡi bên trong không bị tổn hại hay sao hả cha?

Trong mắt Lâm Thanh Phong, thanh đao mặc dù được bảo quản rất tốt, nhưng nó chỉ là một thanh đao bình thường a, mà một thanh đao bình thường thì đừng nói tới chuyện làm hắn chảy máu, có thể làm trầy da hắn hay không đã là một vấn đề rồi, còn chưa tính tới nếu nó bị thời gian làm mòn thì sao có thể làm hắn bị thương được đây?

Nghe được suy nghĩ của con mình, Lâm Cường hừ một cái rồi lên tiếng.

-Đừng nghĩ nhiều, nó là một thanh thần khí mà tổ tiên Lạc Long Quân đã lưu lại, độ sắc bén của nó không ai có thể đo lường được.

-Từ đó tới nay, 80 đời Hùng Vương không một ai có thể rút đao ra khỏi vỏ, chỉ cần chạm tay vào chuôi đao thì bàn tay đã nứt toát ra rồi.

Lâm Thanh Phong hai mắt nghiêm trọng gật đầu một cái, mặc dù hắn không biết thanh đao này có phải là thần khí hay không, nhưng hắn tin rằng Lâm Cường sẽ không lừa hắn, nếu những vị Hùng Vương trước chỉ cần chạm tay vào chuôi đao thì đã bị thương thì cũng hiểu được đây không phải là một thanh đao bình thường.

Từ từ đưa tay nắm lấy chuôi đao, Lâm Thanh Phong đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc bàn tay sẽ bị thương như Lâm Cường đã nói, nhưng không giống tưởng tượng của hắn, bàn tay nắm lấy chuôi đao không hề bị thương.

Mang theo ánh mắt nghi hoặc của mình liếc nhìn Lâm Cường một cái, chỉ thấy vẻ mặt ông vẫn thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, lúc này Lâm Thanh Phong mới hit vào một hơi rồi rút thanh đao ra khỏi vỏ.

“Choang” lưỡi đao bóng loáng xuất khỏi vỏ vang lên một tiếng thanh minh, trong tay Lâm Thanh Phong lúc này là một thanh đao hoàn chỉnh, gần chuôi đao khắc hai chữ “Trảm Ma”, thanh đao dài gần một mét, lưỡi đao sáng loáng, không có vết tích bị rỉ sét.

Mải mê đánh giá thanh đao, Lâm Thanh Phong cũng không để ý tới biến hóa trên mặt của Lâm Cường, hiện tại sắc mặt nhìn qua thì vẫn bình tĩnh, nhưng từ trên khóe mắt của ông lại xuất hiện một vệt nước mắt.

Từ khi thanh đao được xuất ra khỏi vỏ, bên ngoài dị tượng cũng xuất hiện, ánh mặt trời đang chiếu sáng bị mây đen che lấp, bầu trời tối sầm lại, nhưng những dị tượng này cũng chỉ có một số người mới nhìn thấy, còn tất cả những người bình thường khác đều không nhìn thấy được.

Nam Cung Mị Ảnh cũng là một trong những người có thể nhìn thấy, nhưng nàng cũng không để ý gì nhiều, bởi vì nàng đoán được đây là do Lâm Thanh Phong gây ra, còn nếu không phải do hắn gây ra thì những chuyện phiền phức sau này cũng không liên quan tới nàng.

Tại nhà của Lâm Thanh Phong, Trần Thị Hoa vẻ mặt vui mừng ngẩng đầu nhìn lên trời rồi lẩm bẩm.

-Không hổ danh là con trai của mẹ, con làm được rồi.

Trần Mỹ Duyên cùng chồng mình đang bán hàng cũng đột nhiên dừng tay ngẩng đầu ngơ ngác nhìn lên trời lẩm bẩm.

-Thằng nhóc này, nó làm được rồi sao?

Nhưng bà chỉ lẩm bẩm một câu thôi thì bà nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh, liếc nhìn chồng mình một cái, thấy ông gật đầu thì bà liền đứng dậy lên tiếng.

-Hôm nay quán bán tới đây thôi, rồi sẽ đóng cửa vài ngày, xin mọi người thông cảm.

Trần Mỹ Duyên nói rồi liền đứng dậy xoay người đi vào trong, không thèm để ý tới vẻ mặt mộng bức của những khách hàng bên ngoài, chỉ có chồng bà mới gấp gáp đứng dậy xin lỗi các khách hàng rồi cố gắng bán cho hết đợt khách còn trong tiệm.

….

Bởi vì ở trong hầm, nên những dị tượng bên ngoài cũng không khiến Lâm Thanh Phong chú ý, Lâm Cường lấy tay lau đi giọt nước còn đọng nơi khóe mắt, ông ho nhẹ một cái rồi lên tiếng.

-Đây là Bách Nhân Trảm Ma Đao, theo ghi chép của các đời tổ tiên truyền lại, thì nó thanh đao do tổ tiên Lạc Long Quân lấy răng của chính mình luyện chế ra.

-Công dụng của nó chỉ có một, đó là dùng để chém giết giết yêu ma.

Nghe được những lời này, Lâm Thanh Phong mới ngạc nhiên hỏi lại.

-Không phải là sử dụng pháp thuật liền có thể chém giết yêu ma sao? Tại sao tổ tiên Lạc Long Quân lại luyện chế ra thanh đao này đây?Lâm Cường lắc đầu thở ra một hơi.

-Không đơn giản như vậy, lần trước mày giết đám yêu ma, chắc mày cũng có thể cảm nhận được rằng có Ma Khí tiến nhập vào người mày đúng không?

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi trả lời.

-Đúng nha, lúc giết đám yêu ma xong, thì con cảm nhận được có vài luồng khí tức xâm nhập vào cơ thể, Mị Ảnh cũng biết được điều này, nhưng bọn con không thể nào đẩy chúng ra ngoài được.

-Không còn cách khác nên bọn con muốn nhờ cha tìm cách, nhưng rồi lại quên mất.

Đối với cái tính hay quên của con trai mình, Lâm Cường cũng đã nghĩ tới rồi, ông hừ một cái.

-May mà tao đã chuẩn bị trước, cho mày vào động tĩnh tâm để loại bỏ hết Ma Khí trong người rồi mới vào đây, không thì thật sự lớn chuyện.

Lâm Thanh Phong gãi đầu cười khổ, chuyện này đúng là do hắn quên mất nên hắn cũng không còn lời nào để nói.

Lâm Cường tiếp tục nói.

-Đám yêu ma có đặc điểm rất đặc biệt, đó là mỗi khi tiêu diệt chúng nó thì Ma Khí của chúng nó sẽ tự động thâm nhập vào cơ thể người đã giết bọn chúng.

-Đám Ma Khí này không thể bị loại bỏ, ngoại trừ cách phải tiến vào trong động tối, khi đó Ma Khí sẽ dần dần thoát ra ngoài.

-Nếu không loại trừ Ma Khí, thì khi mày tiếp tục giết yêu ma tới một mức độ nào đó thì Ma Khí được tích tụ trong cơ thể sẽ dần biến mày thành yêu ma.

-Nhưng cầm lấy thanh Bách Nhân Trảm Ma Đao thì không giống vậy, thanh đao này hoàn toàn chém giết luôn yêu ma, cũng không để Ma Khí trong người bọn nó tiến nhập vào cơ thể người sử dụng.

-Bởi vì nó là một thanh thần binh chuyên dùng để chém giết yêu ma, nên chỉ cần trong người nhiễm chút Ma Khí cầm vào nó thì sẽ bị nó giết chết.

Lúc này Lâm Thanh Phong mới cảm thấy sợ hãi, may mà cha hắn đã chuẩn bị trước, nếu không thì hắn sẽ gặp rắc rối lớn rồi, nhưng suy nghĩ một chút thì hắn lại hỏi.

-Nếu là như vậy, mỗi lần diệt sát yêu ma thì cứ vào động ngồi loại bỏ Ma Khí thì sao?-Khi đó cũng không cần sợ bị Ma Khí biến thành yêu ma đúng không?

Nghe lời này, Lâm Cường mới lắc đầu giải thích.

-Điều kiện loại bỏ Ma Khí không phải là tiến vào động tối, vào động tối chỉ có thể giúp người ta dễ dàng tiến vào quá trình loại bỏ Ma Khí mà thôi.

-Có người có thể vào đó để loại bỏ Ma Khí nhiều lần, cũng có người không cần vào đó cũng có thể tự mình loại bỏ ma khí, thậm chí có người không thể nào loại bỏ Ma Khí được.

Lâm Thanh Phong cái hiểu cái không đưa tay gãi đầu, Lâm Cường tiếp tục hỏi.

-Lúc mày tiến vào động, không tiếp xúc ánh sáng, thì mày nghĩ tới cái gì?

Lâm Thanh Phong trầm tư một lúc rồi nói.

-Không nghĩ tới gì cả, đầu óc trống rỗng, không có cảm giác sợ hãi, cũng không có cảm giác vui vẻ… con cũng không biết phải giải thích như thế nào nữa.

Lâm Cường nghe lời này thì gật đầu một cái.

-Đó mới là điều kiện để đẩy Ma Khí ra khỏi cơ thể.

-Khi tiến vào động tối không tiếp xúc ánh sáng, không tiếp xúc âm thanh, sẽ dễ dàng khiến người ta tiến vào một trạng thái hoàn toàn khác, ở trong trạng thái này cơ thể sẽ tự động loại bỏ Ma Khí ra ngoài.

-Nên nói tao mới nói việc vào động tối chỉ giúp quá trình đó diễn ra nhanh hơn mà thôi.

-Nếu mày ở bên ngoài thì cũng có thể khiến cơ thể tiến nhập trạng thái này, nhưng rất khó khăn, bởi vì mày sẽ bị chi phối bởi nhiều thứ khác nhau, khiến mày không thể tiến nhập vào trạng thái này được.

Lâm Thanh Phong lúc này mới gật đầu, trầm ngâm một chút rồi hắn tiếp tục hỏi.

-Như vậy, những người không thể loại bỏ Ma Khí thì họ chắc chắn sẽ biến thành yêu ma sao?

Lâm Cường gật đầu.

-Đúng vậy, nếu là người bình thường vô tình nhiễm Ma Khí thì sau một khoảng thời gian, bọn họ sẽ biến thành Ma Binh không có suy nghĩ.

-Còn đối với những người có pháp lực bình thường thì bọn họ sẽ biến thành Ma Tướng.

Lâm Thanh Phong lúc này mới nói chen vào.

-Còn nếu những người có pháp lực cao như Hùng Vương, thì bọn họ sẽ biến thành Ma Vương, có đúng không?

Lâm Cường gật đầu một cái, sau đó ông thở dài.

-Bởi vì Ma Vương rất mạnh, các đời Hùng Vương đều phải trả cái giá rất đắt để giết Ma Vương, có người thành công thì cũng có người thất bại.

-Nhưng những người thành công thì cũng tới sức tàn lực kiệt, còn bị đám Ma Khí của Ma Vương thâm nhập vào cơ thể, lúc đó bọn họ không đủ thời gian để loại bỏ đám Ma Khí ra ngoài và sẽ biến thành đời Ma Vương tiếp theo.

…..Hết Chương 204…..

Chương 205: Phượng tỷ

Lâm Cường thở ra một hơi rồi lên tiếng.

-Cũng đừng tiếp tục nói những chuyện này, mày cứ hoàn thành lễ truyền ngôi trước đi đã.

“Ồ” Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, sau đó hắn dùng tay cầm thanh đao, điều khiển lưỡi đao hướng vào ngón tay bên tay còn lại của mình cứa một cái để lấy máu. 

Nhưng mặc cho hắn cố gắng tới thế nào thì thanh đao cũng không thể nào khiến hắn trầy da dù chỉ một chút, hắn có chút mộng bức.

Lâm Cường đứng một bên nhìn, rốt cục ông cũng nhịn không được đành phải khổ não lên tiếng.

-Thằng ngu này, không phải tao đã nói với mày rằng nó là thanh thần khí do tổ tiên Lạc Long Quân luyện chế ra, chỉ được dùng để chém giết yêu ma hay sao?

-Hiện tại mày đem nó để tự chém mình đương nhiên là không được.

Nghe được lời này thì Lâm Thanh Phong mới gãi đầu cười khổ, hắn ngẩng đầu nhìn xung quanh một chút để tìm kiếm thứ có thể khiến hắn chảy máu, nhưng lúc này Lâm Cường tiếp tục lên tiếng.

-Không cần tìm, trong này không có thứ gì có thể khiến mày bị thương được đâu.

Lâm Thanh Phong liền mộng bức, hắn liền lên tiếng hỏi.

-Như vậy làm sao để lấy máu?

Lâm Cường lạnh nhạt trả lời.

-Mày tự cắn tay lấy máu đi.

….

Nửa giờ sau, Lâm Thanh Phong vẻ mặt sinh không thể luyến đi theo Lâm Cường bước ra khỏi căn hầm, một tay cầm theo Bách Nhân Trảm Ma Đao, một tay thì bỏ vào túi quần.

Nhìn trên phim truyền hình, việc cắn ngón tay lấy máu là việc rất nhẹ nhàng, nhưng ngoài đời thực không dễ dàng như vậy, khó khăn lắm Lâm Thanh Phong mới lấy được một ít máu từ ngón tay của mình, nhưng còn chưa đợi hắn viết xong tên cùng ngày sinh tháng đẻ lên bài vị thì cơ thể hắn lại tự động làm vết thương khép miệng khiến máu ngừng chảy.

Không còn cách khác, hắn liền tiếp tục cắn ngón tay để lấy máu, vòng lặp này cứ lập đi lập lại mấy chục lần thì hắn mới viết xong.

Hiện tại ngón tay cái của bàn tay đặt trong túi quần hắn đã sưng lên bởi vì bị cắn quá nhiều lần nên hắn đặt tay trong túi để tránh cho người khác nhìn thấy.

Lâm Cường bước tới bàn đọc sách rồi ngồi xuống, ông nghiêm túc lên tiếng.

-Hiện nay, mày đã chính thức trở thành Hùng Vương đời thứ 81 ngoài ra mày còn sở hữu được Bách Nhân Trảm Ma Đao, vì thế tao nghĩ mày cũng không cần học pháp thuật làm gì nữa.

-Hôm nay là thứ bảy nên mày cứ ở lại đây nghỉ ngơi đi, rồi ngày mai hãy đi tìm Mị Ảnh, tao sẽ không ngăn cản.
-Nhưng mày phải nhớ, tới khi tao gọi về là mày phải về ngay, không được la cà bên ngoài.

-Còn nữa, tận dụng những ngày này hãy bỏ ra một ít thời gian để tập sử dụng Bách Nhân Trảm Ma Đao đi và đừng để ai đụng vào nó, tao không biết chắc nó có gây tổn thương cho người khác hay không.

Nghe được những lời này thì Lâm Thanh Phong liền gật đầu đồng ý.

-Vậy được con đã nhớ rõ, khi nào có chuyện thì cha hãy gọi cho con.

Lâm Cường gật đầu rồi phất tay ra hiệu Lâm Thanh Phong đi ra ngoài, Lâm Thanh Phong cũng theo đó mà bước ra, chỉ để ông ngồi lại trong phòng một mình.

Ngồi trong phòng một mình, Lâm Cường không biết suy nghĩ cái gì, hai mắt ông toát lên vẻ đau thương, miệng thầm lẩm bẩm những thứ mà ngay chính ông cũng không thể nghe rõ.



7 giờ sáng chủ nhật, Lâm Thanh Phong cùng hai người Lâm và Khánh ngồi trên một chiếc Bentley rời biệt thự đi tới nơi mà Nam Cung Mị Ảnh sẽ quay MV ca nhạc, với chức trách là vệ sĩ, nên Khánh cùng Lâm hai người phân chia công việc một người là tài xế phụ trách lái xe, người còn lại sẽ là tài xế phụ cộng thêm việc bảo vệ Lâm Thanh Phong.

Ngồi tại ghế phụ, Lâm có chút hâm mộ hướng Lâm Thanh Phong lên tiếng.

-Phong à, em thật sướng nha, được chính phủ cấp hẳn cho một chiếc Bentley riêng trị giá hơn chục tỷ để đi đây đi đó, hai người bọn anh đang hưởng hào quang từ em nha.

Đối với những lời này của Lâm thì Khánh ngồi tại ghế tài xế cũng gật đầu đồng ý, hai người bọn hắn chỉ là quân nhân quèn mà thôi, mặc dù tiền lương cũng có chút hậu hĩnh, nhưng hiện tại bọn hắn vẫn không thể nào sở hữu riêng một chiếc xe trị giá vài chục tỷ đồng đâu.

Từ một tuần trước, sau khi bọn hắn báo cáo với cấp trên là vài ngày tới Thái Tử muốn đi ra ngoài một chút và muốn hai người bọn hắn đi theo làm vệ sĩ, thì chỉ vài ngày sau chính phủ liền gửi tới biệt thự chiếc xe này, toàn bộ chiếc xe đều được cấp riêng cho Lâm Thanh Phong, ngoài ra cứ mỗi năm thì Lâm Thanh Phong cũng sẽ được cấp cho 1000 lít xăng dầu để tiện cho việc di chuyển.

Sau khi chiếc xe này được chuyển tới thì Khánh cùng Lâm hai người cũng nhận được phần công tác mới chỉ có một yêu cầu duy nhất, đó là phải tận lực bảo vệ Lâm Thanh Phong không thể xảy ra sơ sót, nếu có sơ sót gì thì bọn hắn cũng mất việc, và không bao giờ được gia nhập vào quân đội nữa, nhưng nếu nhiệm vụ thành công thì bọn hắn cũng được trả một phần lương rất cao cộng thêm một kì nghỉ ngắn, tất cả chi phí đều do chính phủ cung cấp.Mệnh lệnh này cả hai người bọn hắn cũng rất mộng bức, nhưng chỉ cần nghĩ tới thân phận của Lâm Thanh Phong là Thái Tử thì bọn hắn liền bình tĩnh trở lại, sau mấy lần giao tiếp với Lâm Thanh Phong thì bọn hắn cũng hiểu rõ, tính tình của Lâm Thanh Phong rất dễ gần, chỉ cần trong lúc này không có tên nào rảnh trứng đi giết hắn thì nhiệm vụ này rất dễ dàng hoàn thành.

Thật ra nếu là Lâm Cường muốn đi ra ngoài thì chính phủ cũng không tới mức cấp hẳn cho ông một chiếc xe riêng để di chuyển, bọn họ làm vậy chủ yếu là để lấy lòng Lâm Thanh Phong mà thôi. 

Từ nhỏ Lâm Thanh Phong không được Lâm Cường cho phép học tập pháp thuật để đối phó đám yêu ma, cộng thêm đám yêu ma đã bị phong ấn vì thế chính phủ cũng không cần thiết vì hắn mà phải bỏ ra nhiều tiền như vậy, nhưng hiện tại thì khác, đám yêu ma chuẩn bị thoát ra, còn Lâm Thanh Phong đã được truyền ngôi trở thành đời Hùng Vương kế tiếp, vì thế chính phủ mới ra sức lấy lòng hắn.

Đối với những tâm tư này của chính phủ, Lâm Thanh Phong căn bản không để tâm, nếu chính phủ không lấy lòng hắn thì hắn vẫn ra sức đi giết yêu ma theo lời Lâm Cường, đồng thời hắn cũng không biết lái xe và sau khi tìm ra cách cùng Nam Cung Mị Ảnh đi tới Thông Thiên Đại Lục thì không biết hắn có còn trở về đây hay không, vì thế chiếc xe này trong mắt hắn chỉ là gân gà, có cũng được mà không có cũng không sao.

Lâm cùng Khánh hai người đều không biết những thứ này, Lâm hăng hái lên tiếng hỏi.

-Phong à, hôm nay em muốn đi đâu?

Khánh cũng đưa ánh mắt tò mò liếc nhìn lên gương chiếu hậu chờ đợi Lâm Thanh Phong trả lời.

Lâm Thanh Phong cũng đâu biết bọn hắn phải đi đâu? Dưới ánh mắt tò mò của hai người, hắn rút điện thoại ra rồi bấm số gọi cho Phượng tỷ đồng thời cũng bật loa ngoài để Lâm cùng Khánh hai người có thể nghe được, bởi vì hắn cũng không quen thuộc đường phố ở Hạ Long.

Đợi được một lúc thì Phượng tỷ rốt cục cũng nghe máy, nàng đã nhận ra dãy số của Lâm Thanh Phong nên liền cằn nhằn lên tiếng.

-Cậu còn có thể tra được số điện thoại của tôi sao? Mau nói, cậu muốn gì?

Lâm Thanh Phong lắc đầu cười khổ một cái, hắn liền đoán được khi gọi điện thoại cho Phượng tỷ thì sẽ nghe được câu này, nhưng hắn cũng không để tâm tới thái độ của nàng mà chỉ lạnh nhạt lên tiếng.

-Chị Phượng, hiện tại ta là vệ sĩ riêng cho Mị Ảnh, hôm nay nàng đi quay MV và nàng đã nói ta hỏi chị địa điểm quay vì thế chị có thể cho ta biết địa điểm được không?

Nghe được lời này của Lâm Thanh Phong, Phượng tỷ hừ lạnh một cái.

-Hừ, dùng cách này để theo sau Mị Ảnh? Cái trò này xưa rồi, cậu tưởng tôi dễ bị lừa lắm sao? Nếu Mị Ảnh muốn tìm vệ sĩ thì đã tìm từ sớm, ngoài ra nếu em ấy thật sự muốn tìm vệ sĩ thì cũng sẽ tìm những người có sức khỏe hơn cậu, cậu nghĩ rằng với sức của mình thì ai đồng ý nhận cậu làm vệ sĩ đây?

Phượng tỷ nói xong thì liền cúp máy, nàng cũng không muốn tiếp tục cùng Lâm Thanh Phong nói nhảm, trong mắt nàng thì Lâm Thanh Phong chỉ là một tên đàn ông vô lại, dùng mọi cách để có thể bám váy Nam Cung Mị Ảnh mà thôi, đối với loại đàn ông này thì tất cả phái nữ đều phải tránh xa, vì thế nàng làm những điều này là để bảo vệ Nam Cung Mị Ảnh.

Bởi vì Lâm Thanh Phong mở loa ngoài, nên cuộc đối thoại này Lâm cùng Khánh hai người đều nghe được, Khánh và Lâm hai người đều lắc đầu thở dài.

-Phong à, vì sao lúc trước em nói Mị Ảnh theo đuổi em? Sao hiện tại sự thật lại thành ra là em theo đuổi cô ấy đây?

Đối với những lời này, Lâm Thanh Phong cũng không lên tiếng giải thích, hắn tiếp tục bấm số gọi điện cho Phượng tỷ, thật ra hắn có thể nhờ Lâm cùng Khánh hai người tìm hiểu địa điểm một chút nhưng hắn không muốn gây phiền phức quá nhiều nên đành tiếp tục gọi cho nàng.

…..Hết Chương 205….

Chương 206: Phượng tỷ (2)

Phượng tỷ tâm tình không tốt lắm, nàng cau mày nhìn chiếc điện thoại trên bàn đang liên hồi run, màn hình phát sáng hiện ra dãy số của Lâm Thanh Phong.

-Thứ mặt dày không biết điều.

Mặc dù Phượng tỷ có thể chặn số điện thoại này gọi tới, nhưng dù gì đây cũng là số của Lâm Thanh Phong người mà Nam Cung Mị Ảnh say mê như điếu đổ, trước khi nàng chưa thể làm Nam Cung Mị Ảnh sáng mắt ra rồi từ bỏ hắn thì nàng không thể làm vậy, lỡ như chặn số của hắn lại khiến Nam Cung Mị Ảnh trở mặt với nàng thì không đáng.

Lầm bầm một cái cuối cùng Phượng tỷ cũng bắt máy, nàng hằn giọng lên tiếng.

-Cậu đừng tiếp tục làm phiền tôi, coi chừng tôi báo cảnh sát.

Ở đầu bên kia, Lâm Thanh Phong cũng có chút bất đắc dĩ, rõ ràng là hắn đâu muốn làm phiền nàng? Lỗi do nàng dây dưa không chịu nói ra địa điểm nên hắn đành phải tiếp tục gọi mà thôi.

Thở dài một hơi Lâm Thanh Phong lên tiếng.

-Chị Phượng, từ đầu ta chỉ hỏi chị về địa điểm quay mà thôi, cũng không muốn hỏi chuyện khác, bây giờ chị cứ nói ra chẳng phải là được rồi hay sao? Ta cũng không muốn tốn nhiều tiền điện thoại đâu.

Lúc này Phượng tỷ mới giật mình tự nghĩ lại, đúng là chuyện này do nàng gây ra, xoắn xuýt một lúc rồi lại nghĩ tới địa điểm mà bọn họ muốn quay MV thì nàng liền cười lạnh.

-Tốt, hiện tại tôi sẽ nói cho cậu thời gian và địa điểm, còn chuyện cậu có thể tới đó hay không thì không liên quan tới tôi.

Trong lòng Lâm Thanh Phong có chút đậu đen rau muống, hắn lầm bầm.

-Nhanh nói giúp ta, cứ dài dòng như vậy không biết tiền điện thoại rất mắc a?

Dù trong lòng có chút tức giận, nhưng ngoài mặt thì Lâm Thanh Phong vẫn như cũ trả lời.

-Được, chỉ cần chị nói ra thời gian và địa điểm thì ta sẽ không làm phiền chị nữa.

Phượng tỷ cười lạnh một cái rồi trả lời.

-Chỗ bọn tôi muốn quay rất dễ tìm đó là khoảng sân của căn biệt thự lớn nhất Vịnh Hạ Long này, đa phần là người ở Vịnh Hạ Long đều có tể chỉ đường cho cậu tới đó, bọn tôi sẽ tới đó vào lúc 11 giờ trưa.

-Vị chủ nhân ở nơi này rất thần bí, người ta còn thuê cả quân đội để làm bảo vệ, bọn tôi phải vất vả lắm mới có thể xin phép vào đây nhưng số lượng người được vào cũng giới hạn, thế nên việc cậu có thể vào hay không thì xin lỗi tôi không quản được.

Phượng tỷ nói xong thì liền ngắt máy, nàng cười lạnh lẩm bẩm.

-Để xem, cậu còn có thể làm được gì.

Thực ra nàng cũng không biết rằng vị “chủ nhà” mà nàng vừa nói tới chính là Lâm Cường, cha của Lâm Thanh Phong, bởi vì bình thường ông cũng không ở đây vì thế nàng cũng không có cơ hội gặp mặt, lúc trước khi bàn bạc để mượn nhờ địa điểm quay, nàng cũng chỉ được gặp người quản gia mà thôi.

Ba người Lâm Thanh Phong, Khánh và Lâm một mặt mộng bức nhìn nhau, một lúc sau Lâm cười khổ lên tiếng.

-Phong à, anh thật sự phục em sát đất, có người nào muốn đi dạo trong sân nhà mình thì liền được chính phủ cấp riêng cho một chiếc xe để đi đây?

Lâm Thanh Phong cũng chỉ biết cười khổ, hắn cũng không lường trước được chuyện này a, nếu biết trước thì hắn cũng không cần phải xin phép rời đi rồi.

Nhìn vào màn hình điện thoại, lúc này chỉ mới 7h35 mà thôi, Lâm Thanh Phong thở dài một cái.

-Hiện tại cũng còn sớm, mới 7h35 mà thôi, cũng không thường xuyên có cơ hội tới đây thôi thì chúng ta cứ đi dạo xem xung quanh một chút a? 

Nghe được lời này, Khánh và Lâm đều gật đầu, Lâm vỗ ngực lên tiếng.

-Phong à, anh là dân gốc ở đây, vì thế chuyện này cứ giao cho anh, anh sẽ dẫn em đi tới nơi có thức ăn ngon nhất, rồi sẽ dẫn em đi dạo xung quanh.

Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu, hiện tại hắn cũng không có chuyện gì để làm, cứ theo lời Lâm đi dạo khắp nơi là được rồi.

Nhận được cái gật đầu của Lâm Thanh Phong, Lâm liền rút ra điện thoại trong túi rồi bấm số, một lúc sau điện thoại cũng kết nối được hắn vui vẻ lên tiếng.-Mẹ à, hiện giờ mẹ rảnh không?

Nghe được câu này của Lâm, Lâm Thanh Phong cùng Khánh hai người đều mộng bức hai mặt nhìn nhau, đã bảo là đi ăn đâu? Sao lại gọi về nhà cho mẹ đây?

Mặc kệ Lâm Thanh Phong cùng Khánh hai người tò mò nhìn mình, Lâm tiếp tục nói.

-Haha, công việc của con vẫn rất tốt.

-Hôm nay con và hai người bạn đang được thư giãn một chút cho tới trưa, hiện tại chúng con đang ở gần nhà mình, vì thế con muốn đưa họ về nhà mình, sẵn tiện thăm mẹ và em một chút, mẹ có thể chuẩn bị một chút đồ ăn cho bọn con không?

Một lúc sau, Lâm mới gác máy, nhìn thấy ánh mắt tò mò của Lâm Thanh Phong cùng Khánh, Lâm cười hắc hắc nhìn Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Tin tưởng anh nha Phong, không phải anh tâng bốc, nhưng mẹ anh là người nấu ăn rất ngon đấy.

Khánh bĩu môi một cái.

-Đừng có xạo nữa, cứ nói toẹt ra là mày chỉ muốn về thăm nhà thôi.

Nghe được câu này Lâm lắc đầu.

-Anh Khánh tin em lần này đi, nếu em nói xạo với anh, thì anh muốn gì em đều chiều anh hết.

Khánh nở nụ cười đầy ác ý lên tiếng.

-Có thật là chuyện gì cũng đồng ý?

“Chắc chắn” Lâm khoanh tay nhắm mắt tự tin gật đầu trả lời, bởi vì đang nhắm mắt, nên hắn cũng không nhìn thấy nụ cười đầy ác ý của Khánh, nhưng ngồi ghế phía sau nhìn qua gương chiếu hậu Lâm Thanh Phong nhìn thấy rất rõ, hắn phối hợp với Khánh mỉm cười lên tiếng.

-Ngay cả việc “đó” cũng đồng ý sao?

Nghe được lời này, Lâm liền mở mắt ra, đập vào mắt hắn là nụ cười đầy ác ý của Khánh, hắn liền cuộn người vào một góc, hai mắt hoảng loạn đưa hai tay che trước ngực.

-Anh đừng có mơ tưởng chiếm được thân thể người ta, người ta không chơi gay.Khánh thu lại nụ cười đầy ác ý của mình, rồi bĩu môi một cái.

-Thôi bớt đi, đừng làm anh mày đau mắt, hiện tại mau chỉ đường, từ sáng tới giờ anh đói lắm rồi.

Lâm cười hắc hắc rồi bắt đầu chỉ đường cho Khánh lái xe đi tới. 

….

11 giờ trưa, xe của đoàn quay phim đã đúng hẹn tới trước cổng biệt thự, đoàn xe có 3 chiếc, chiếc đi đầu là một chiếc xe bảy chỗ chở những người ở đoàn, chiếc thứ hai là xe chở Phượng tỷ và Nam Cung Mị Ảnh, còn chiếc cuối cùng là một chiếc xe tải chở dụng cụ quay.

Trước cổng có hai người quân nhân đang đứng canh gác, trên vai đeo súng, thấy được bọn họ tới một trong hai người nhíu mày lên tiếng.

-Đoàn người phía trước mau dừng xe lại, đây là khu vực tư nhân không phận sự không được phép vào, các người là ai? Tới đây có việc gì?

Lúc này chiếc xe mở cửa, một người đàn ông trung niên bước xuống xe, tay ông cầm hai bản danh sách bước tới trước mặt người quân nhân này rồi mỉm cười chào hỏi, đưa tờ danh sách cho người quân nhân này rồi nói.

-Người anh em, bọn ta là người của đoàn quay phim, lúc trước chúng ta đã được sự cho phép của quản gia tới đây để quay phim trong vài ngày, đây là phần danh sách những người được phép vào đây, cùng những đạo cụ bọn ta mang vào, em nhìn thử một chút.

Cầm trong tay tờ danh sách, người quân nhân này cũng không hỏi gì, hắn gật đầu một cái rồi đưa tay lấy ra một cái bộ đàm trong túi, thử liên lạc với những người ở bên trong một lúc, sau khi được sự xác nhận của những người bên trong thì lúc này hắn mới tiến tới chiếc xe điểm danh số người ở bên trong.

Sau khi điểm danh đầy đủ tất cả số người, thì người này mới gật đầu với người quân nhân còn lại, để hắn mở cửa cho đoàn xe tiến vào trong.

Đoàn xe lúc này mới được phép tiến vào trong, ngồi trên xe nhìn thấy an ninh nơi này được bảo vệ rất gắt gao, Phượng tỷ trong lòng vui vẻ, nàng thầm lẩm bẩm.

-Để xem, lần này cậu còn có cách nào để theo bọn tôi.

Phượng tỷ trong lòng tràn đầy vui vẻ, nhưng nàng cũng không để lộ ra ngoài, bởi vì ngồi cạnh bên nàng là Nam Cung Mị Ảnh, nàng không muốn để Nam Cung Mị Ảnh biết được điều này.

Phượng tỷ mặc dù che dấu rất khéo, nhưng tâm tình của nàng thay đổi liền khiến khí tức của nàng cũng thay đổi theo, mặc dù nó rất yếu ớt nhưng vẫn không thoát khỏi ánh mắt của Nam Cung Mị Ảnh, với tâm trí của nàng thì nàng liền đoán được một ít, nhưng nàng cũng không để tâm.

Sau khi đoàn xe được phép đi vào trong, hơn nửa giờ sau thì Khánh, Lâm cùng Lâm Thanh Phong ba người mới lái xe trở về, nhận ra đây là xe của Lâm Thanh Phong, hai người gác cổng liền đứng nghiêm trang đưa tay lên mũ làm thế chào rồi lớn tiếng hô.

-Thái tử đã trở về.

Xe dừng lại, Lâm đưa đầu ra khỏi cửa kính tay lái phụ rồi hỏi.

-Đoàn quay phim đã tới chưa?

Nghe được câu hỏi này, người quân nhân lúc nãy đã cho phép đoàn quay phim tiến vào liền nghiêm túc trả lời.

-Thưa sếp, nửa giờ trước bọn họ đã tới, sau khi kiểm tra đầy đủ thì bọn ta đã cho phép bọn họ vào trong.

Nhận được câu trả lời, Lâm gật đầu một cái rồi xoay vào trong lên tiếng.

-Phong, bọn họ đã tới rồi.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi nói.

-Vậy được rồi, phiền các anh đưa ta tới chỗ bọn họ là được.

….Hết Chương 206…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau