HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 196 - Chương 200

Chương 197: Các ngươi đánh đã chưa?

6 giờ sáng chủ nhật là khoảng thời gian bắt đầu giờ cao điểm ở những khu chợ, bởi vì đa phần nhân viên, công nhân đều được nghỉ làm, vì thế số lượng người đi chợ cũng theo đó mà tăng cao, khu chợ ở gần nhà Lâm Thanh Phong cũng không ngoại lệ.

Đứng trong bếp, Lâm Thanh Phong đứng chống tay vào thành bếp thở ra một hơi, đưa ánh mắt ngao ngán nhìn về mấy chục tờ giấy viết đầy những thứ mà khách hàng đã gọi còn trên bàn, hắn chỉ biết im lặng.

Đã biết trước rằng lượng khách hàng vào chủ nhật sẽ rất đông, nhưng bình thường sẽ không đông như hiện tại, khoảng sân bên ngoài đã không còn chỗ để đứng, nhưng khách hàng vẫn vào như không có gì xảy ra, bọn họ còn tự giác đứng ngay ngắn xếp hàng kiên nhẫn chờ tới lượt để gọi nước.

-Phu quân, chàng đang ngẩn ngơ suy nghĩ gì đây? Bên ngoài khách hàng vẫn còn rất nhiều nha.

Giọng nói êm dịu của Nam Cung Mị Ảnh vang lên bên tai lập tức khiến Lâm Thanh Phong hoàn hồn, xoay người nhìn nàng, hắn lắc đầu cười khổ.

-Ta đành chịu, hiện tại trong nhà đã hết cafe rồi, ta phải ra chỗ dì ba để lấy thêm, đồng thời phải đi mua thêm đá lạnh, phiền cô giúp ta làm trước cho những người gọi nước ngọt, còn những người gọi cafe thì ta sẽ làm sau khi về.

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu, nàng cũng không từ chối mà ngay lập tức tiến tới làm nước, nói là làm nước vậy thôi, nhưng công việc của nàng chỉ là lấy một cái ly sạch bỏ đá lạnh vào đó rồi đưa nó cùng chai nước ngọt ra cho khách.

Không phải là Lâm Thanh Phong không muốn giao hết toàn bộ công việc trong bếp cho nàng, nhưng vấn đề ở đây là nàng không làm được, dù cho trước đó hắn đã cẩn thận chỉ dẫn, nhưng nhờ vào một phép màu nào đó... nàng vẫn không thể làm xong.

Thứ duy nhất nàng có thể làm đó là... nấu nước sôi để làm mì gói, thậm chí công việc gần như tương tự việc nấu mì gói là pha cafe mà nàng cũng không thể làm được, dường như có một thế lực đen tối nào đó khiến nàng lúc nào cũng thất bại vào phút chót, vì thế Lâm Thanh Phong cũng hết cách.

Còn về phần hai người Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa, sau khi cả hai sử dụng nửa viên Huyết Khí Đan của Nam Cung Mị Ảnh đưa cho thì những vết thương trên người đa phần đã khỏi hẳn, nhưng bọn họ vẫn cần thêm một ít thời gian để tĩnh dưỡng nên chỉ có thể làm những việc nhẹ nhàng, ít phải vận động, hiện tại Lâm Cường đang ngồi cặm cụi rửa ly, còn Trần Thị Hoa thì đang ở bên ngoài thu tiền cùng viết lại yêu cầu của khách.

Thở ra một hơi chán ngán, Lâm Thanh Phong bước ra ngoài, nhìn lượng người xếp hàng dài hơn 20m bên ngoài, miệng hắn co quắp lại, nếu như là một nhà hàng sang trọng thì hắn cũng không ngạc nhiên, nhưng gia đình hắn chỉ mở một quán cafe nhỏ mà thôi, nhưng lượng khách hàng lại đông tới mức này thì hắn cũng phải bó tay.

Hắn xuất hiện cũng được nhiều người nhìn thấy, bọn họ hai mắt đều phát sáng âm thầm nghĩ tới một vấn đề, vẫn không nhận ra sự thay đổi của mọi người Lâm Thanh Phong thầm tính toán trong đầu một chút rồi tiến tới đầu hàng người, ở đây có Trần Thị Hoa đang cầm một xấp giấy viết những thứ mà khách hàng gọi đồng thời thu tiền, hắn tới gần rồi lên tiếng.

-Mẹ à, bên trong hết cafe rồi, mẹ đưa con ít tiền để con đi mua thêm, cùng với mua thêm đá nữa.

Trần Thị Hoa cũng không nói nhiều, bà liền đưa hai tờ năm trăm ngàn cho hắn rồi tiếp tục viết yêu cầu của khách hàng, cầm tiền trên tay Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi xoay người nói với khách hàng.

-Xin lỗi những vị khách gọi cafe, bên trong đã hết cafe rồi, hiện tại ta sẽ đi mua thêm, nếu các vị không ngại thì khi ta về ta sẽ lập tức làm ngay, còn không thì phiền các vị hãy gọi đồ uống khác, nhưng chỉ có thể gọi nước ngọt các loại thôi nhé, bởi vì bên trong cũng không còn ai có thể pha nước được.
Lâm Thanh Phong nói ra những lời này xong thì bỏ ra ngoài, hắn cũng không sợ những người này rời đi, vì hắn biết rõ quán cafe của gia đình hắn sẽ không thu hút được nhiều khách hàng như vậy, mục đích chính của bọn họ tới đây chỉ là để gặp mặt Nam Cung Mị Ảnh, còn mua nước uống chỉ là lý do phụ.

Cũng đúng như suy nghĩ của Lâm Thanh Phong, những người khách này một phần thì chuyển sang gọi nước ngọt, còn một phần khác thì vẫn ngồi chờ đợi, cũng không ai rời đi.

Lâm Thanh Phong bước chân ra ngoài, hiện tại đang là buổi trưa nắng gắt, lại nhìn hàng người nối đuôi phía sau, hắn cũng đành lắc đầu thở dài, cũng không lên tiếng nhắc nhở, bọn người này đều đã lớn cả rồi, muốn làm gì là quyền của bọn hắn, không tới phiên một người lạ mặt như Lâm Thanh Phong quan tâm.

Không biết hữu ý hay vô ý, nhưng sau khi Lâm Thanh Phong bước ra khỏi cửa thì trong số những người khách cũng có vài người đứng dậy rồi đồng thời bước theo sau hắn, những người này đều đeo khẩu trang trên mặt, nếu ở điều kiện bình thường thì cũng chỉ khiến người ta chú ý một chút, nhưng hiện tại bởi vì lượng khách quá đông, vì thế cũng không ai quản bọn hắn.

Mới rời khỏi nhà vài bước chân, Lâm Thanh Phong đột nhiên cau mày, bởi vì hắn cảm nhận được có vài đạo ánh mắt đang nhìn về phía hắn, nhưng hắn cũng không để ý, bởi vì người xung quanh nhiều lắm, chưa nói tới người dân qua đường, đi chợ, chỉ riêng đám người còn đang xếp hàng thôi cũng đủ nhiều rồi, có người để ý nhìn hắn cũng không có gì lạ.

Lắc đầu một cái, Lâm Thanh Phong tiếp tục tiến về phía cửa hàng của Trần Mỹ Duyên, hiện tại đã là giữa trưa, người đi chợ cũng dần ít đi, đa phần chỉ có người bán hàng là ở lại, nhưng Lâm Thanh Phong vẫn cảm giác được có vài đạo ánh mắt đang nhìn chằm chằm về mình, hắn nhíu mày một cái rồi nở nụ cười lạnh.

Để khẳng định suy nghĩ của mình, Lâm Thanh Phong không tiếp tục đi về phía cửa hàng của Trần Mỹ Duyên, hắn lại chuyển sang một đoạn đường khác, đi vào một ngõ nhỏ, hiện tại đang là giữa trưa, nên ngõ nhỏ này cũng không có ai khác, chỉ có một mình hắn cùng đám người đi theo sau.

Bởi vì chỉ nhìn được bóng lưng, nên những người đi theo sau Lâm Thanh Phong cũng không biết rằng chính mình đã bị phát hiện, bọn họ vẫn cứ chầm chậm đi theo hắn, khi thấy hắn đi vào ngõ, bọn người này liếc nhìn nhau một cái rồi đồng thời gật đầu, mỗi người đều lấy ra một cây roi điện cầm sẵn trên tay, sau đó cả bọn đều nhẹ nhàng từng bước tiến tới gần Lâm Thanh Phong.

Đi vào ngõ nhỏ được một lúc, nụ cười trên khuôn mặt Lâm Thanh Phong ngày càng lạnh hơn, bởi vì hắn vẫn cảm giác được rằng có người đang theo sau hắn, cũng tức là suy đoán vừa nãy của hắn là chính xác.
Lâm Thanh Phong dừng lại, hắn thở dài một hơi rồi lên tiếng.

-Xuất hiện đi, đi theo ta lâu như vậy ta nghĩ rằng các ngươi cũng mệt mỏi nha. 

Bọn người phía sau lúc này mới giật mình bởi vì bọn hắn đã bị phát hiện, nhưng bọn hắn cũng không còn đường lui, cả bọn đồng thời dùng hết sức mình chạy tới bên cạnh Lâm Thanh Phong, một người ngay lập tức dùng tay khống chế hai tay Lâm Thanh Phong đưa ra sau lưng, còn những người khác dùng roi điện đánh hắn.

Lâm Thanh Phong khuôn mặt vẫn bình tĩnh, hắn không biết đám người này từ đâu tới, nhưng nếu đã muốn dùng roi điện đánh hắn thì bọn người này cũng không phải dạng tốt lành gì.

Mặc dù không đoán được Lôi Kiếp mạnh hơn lôi điện bình thường bao nhiêu lần, nhưng Lâm Thanh Phong đã từng bị Lôi Kiếp đánh vài chục lần mà vẫn không chết, thì những cây roi điện này căn bản không thể tổn thương được hắn.

Bị những cây roi điện đập trúng người, Lâm Thanh Phong cũng không có cảm giác gì khác biệt, hắn vẫn đứng đó bình tĩnh nhìn bọn người trước mặt.

Sau khi đánh liên tục, bọn người này cũng có chút mệt mỏi, một tên liền dừng tay lại, hắn cũng không nhìn Lâm Thanh Phong mà chỉ thở ra một hơi rồi lên tiếng.

-Thôi đủ rồi, chúng ta chỉ nhận lệnh dạy dỗ nó một chút thôi, còn đánh nữa sẽ chết người.

Bọn người còn lại rốt cục cũng dừng tay, bọn hắn cũng có chút mệt mỏi, không ai nhìn về Lâm Thanh Phong, bởi vì trong ấn tượng của bọn hắn, người bình thường sau khi bị đánh bằng nhiều đòn roi điện như vậy thì đều đã ngất đi, hiện tại Lâm Thanh Phong còn đứng được là do tên đằng sau đang dùng thân đỡ hắn, nên cũng không ai thấy lạ.

Chỉ riêng tên đang dùng tay khống chế Lâm Thanh Phong mới biết được rằng, hắn không hề đỡ lấy Lâm Thanh Phong, hắn chỉ khống chế hai bàn tay mà thôi, thấy đồng bọn dừng tay, hắn mới lớn tiếng hét to.

-Mau đánh tiếp, thằng này còn chưa bất tỉnh đâu.

Lời nói của hắn liền khiến cho bọn người kia giật mình, cả bọn đều dùng hai mắt kinh dị mà nhìn về Lâm Thanh Phong, chỉ thấy Lâm Thanh Phong lạnh nhạt mỉm cười hỏi.

-Các ngươi đánh đã tay chưa? Nếu đã tay rồi thì phiền các ngươi mau nói ra ai là người đã sai các ngươi đánh ta nha.

…..Hết Chương 197….

Chương 198

Đám người này ai cũng hít vào một hơi khí lạnh, bởi vì Lâm Thanh Phong quá bình tĩnh, cơ thể hắn cũng không có một vết thương nào, lúc này bọn họ mới cảm thấy sợ hãi. 

Tên phía sau đang giữ chặt hai tay của Lâm Thanh Phong cũng có chút gấp lên, hắn hét lớn. 

-Tụi mày mau lên, còn đứng chờ cái gì nữa? Không lẽ chờ nó kêu cứu sao? 

Đám còn lại ngẩn người một lúc, rồi bọn chúng mới tiếp tục đánh, nhưng lần này không giống lần trước, lần này bọn hắn đánh càng mạnh tay hơn và đồng thời cũng để ý tới biểu hiện của Lâm Thanh Phong. 

Lâm Thanh Phong bắt đầu cảm thấy có chút mất kiên nhẫn, bọn người này căn bản không làm gì được hắn, hắn có thể đứng im cho bọn người này đánh tới hết đời thì hắn cũng không thể bị thương được, nhưng hiện tại hắn không có nhiều thời gian như vậy, ở nhà còn có khách hàng đang đợi hắn về pha cafe đây. 

Thở dài một cái, Lâm Thanh Phong lên tiếng. 

-Các ngươi có thể dừng tay được rồi, các ngươi không thể làm tổn thương ta được, hiện tại ta cũng không có nhiều thời gian, phiền các ngươi mau nói cho ta biết người nào đã ra lệnh cho các ngươi, nói xong thì ta sẽ thả các ngươi đi, còn không nói thì… 

Bình tĩnh nói tới đây thì Lâm Thanh Phong cũng lập tức hành động, dưới ánh mắt của bọn người kia, chỉ trong chớp mắt trên tay Lâm Thanh Phong liền xuất hiện vài cây roi điện, còn những cây roi điện của bọn hắn liền biến mất. 

Cả bọn đều mộng bức, vài giây sau bọn hắn chỉ thấy được Lâm Thanh Phong nhẹ nhàng dùng tay bóp bóp vài cái thì đám roi điện liền như đậu hũ một dạng, tất cả đều nát bấy. 

Thả xuống đám roi điện đã bị bóp nát, Lâm Thanh Phong phủi tay vài cái rồi nở nụ cười vô hại lên tiếng. 

-Hiện tại, các ngươi có thể cho ta biết là ai sai sử các ngươi tới đây được chưa?

Dù cho Lâm Thanh Phong trên khuôn mặt nở nụ cười, nhưng đám người này đều cảm thấy lạnh sống lưng, bọn hắn cảm giác được nguy hiểm. 

Đám người im lặng nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, bọn hắn đưa ánh mắt sợ sệt liếc nhau một lúc lâu nhưng cũng không ai trả lời Lâm Thanh Phong, nhìn biểu hiện của đám người này, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi lại nở nụ cười. 

-Các ngươi vẫn không chịu nói sao? Vậy được rồi, người ta thường nói “bất quá tam” nên ta sẽ cho các ngươi thêm một cơ hội cuối cùng, mau nói ra nha.

Lâm Thanh Phong nói xong hắn liền khống chế sức lực dưới chân một chút rồi dẫm nhẹ lên mặt đất một cái, lấy dấu chân của Lâm Thanh Phong làm trung tâm, những đường nứt kéo dài hơn một mét rồi mới dừng lại. 

Bầu không khí có chút im lặng, đám người xung quanh chỉ biết đứng trợn mắt nuốt nước bọt, mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, Lâm Thanh Phong mỉm cười nhẹ nhàng rồi hỏi. 

-Như vậy, ai là người sẽ nói cho ta biết đây? 

Đám người này chỉ biết im lặng nhìn nhau, bọn hắn khóc không ra nước mắt, ai ở trong tình cảnh của bọn hắn lại không hoảng sợ đây? Dưới chân bọn hắn là đoạn đường được phủ bằng xi măng, nhưng chỉ với một cái dẫm chân tùy ý thì xi măng liền nứt toác ra, thử nghĩ xem nếu Lâm Thanh Phong không dẫm lên nền xi măng mà dẫm lên người bọn hắn thì sao? Bọn hắn không nghĩ rằng thân thể mình cứng hơn xi măng a. 

Chờ đợi một hồi lâu cũng không nhận được câu trả lời, Lâm Thanh Phong lắc đầu thở dài. 

-Đã các ngươi không chịu nói thì thôi vậy, hiện tại ta sẽ tính sổ với các ngươi một chút.

-Ở đây có tất cả sáu người, năm người cầm roi điện đánh ta như vậy ta liền phế của năm người các ngươi mỗi người một cánh tay.

Lâm Thanh Phong dứt lời, hắn cũng không chờ bọn người kia phản ứng thì liền hành động, hắn chỉ đưa tay vỗ nhẹ lên cánh tay của mỗi người một cái.
Năm tên này còn chưa kịp phản ứng gì, thì cả năm tên liền lập tức ôm lấy cánh tay của mình nằm xuống đất kêu la, bọn hắn ai cũng cảm giác được rằng cánh tay của chính mình thật sự bị phế đi, phần xương cánh tay tất cả đều bể nát, không có xương tay chống đỡ, cánh tay bọn hắn đều mềm ngoặt.

Tên ở sau lưng Lâm Thanh Phong chỉ biết đứng im lặng nhìn đồng bọn ngã xuống mà không làm được gì, lúc này trong nội tâm hắn cũng hoảng loạn cùng cực, chỉ thấy Lâm Thanh Phong xoay người mỉm cười vô hại nhìn hắn, rồi nói.

-Cơ hội cuối cùng nha, nếu ngươi không nói thì ngươi sẽ bị phế hai cánh tay, bởi vì bọn hắn chỉ dùng một tay để tấn công ta, còn ngươi thì dùng tới hai tay để giữ ta lại.

-Vì thế nên, phiền ngươi trả lời nhanh một chút.

Lâm Thanh Phong dứt lời, hắn liền đưa lên năm ngón tay, dưới con mắt hoảng sợ của tên cuối cùng, cứ mỗi giây trôi qua thì một ngón tay lại hạ xuống, tên này cũng không còn cách nào khác để chọn, hắn liền quỳ xuống ôm lấy chân Lâm Thanh Phong rồi khóc lóc van xin.

-Đừng nha đại ca, em nói… em nói hết, đừng đánh gãy hai tay của em.

Lúc này Lâm Thanh Phong mỉm cười, hắn dùng tay vỗ vai tên cuối cùng.

-Ngươi thật sự rất thông minh, không như những tên kia, nếu làm vậy từ sớm thì đâu phải chịu cảnh này?

Tuy Lâm Thanh Phong mỉm cười vô hại, nhưng trong mắt tên này, Lâm Thanh Phong liền như hóa thân của ác ma, sau khi nghe Lâm Thanh Phong nói vậy thì hắn mới gian nan nuốt ngụm nước bọt rồi trả lời.

-Đại ca… bọn em chỉ là những tên thất nghiệp vô học, bọn em được một người phụ nữ tên là Phượng tỷ sai tới đây.

-Cô ta hứa sẽ đưa bọn em 50 triệu và yêu cầu bọn em dạy dỗ… à không, cô ta bảo bọn em đánh anh, rồi yêu cầu anh tránh xa Nam Cung Mị Ảnh.

-Trước đó cô ta đã đưa bọn em một nửa số tiền, và yêu cầu bọn em sau khi đánh anh thì gọi cho cô ta, khi đó cô ta sẽ đưa tiếp nửa còn lại.

-Bọn em chỉ biết nhiêu đó, xin anh làm ơn tha cho bọn em một con đường sống.Lâm Thanh Phong lúc này mới trầm ngâm một chút rồi hỏi lại.

-Nếu nói vậy thì bọn ngươi vẫn còn giữ lại số điện thoại của Phượng tỷ sao? Hiện tại ngươi có thể đưa cho ta được không?

Tên này gật đầu như trống, hắn liền lấy ra điện thoại rồi bắt đầu đọc số liên lạc của Phượng tỷ cho Lâm Thanh Phong nghe, sau khi nghe xong số điện thoại, Lâm Thanh Phong mới gật đầu, dùng tay vỗ vai hắn rồi nói.

-Được rồi, hiện tại ngươi và đồng bọn có thể trở về, ta cũng không ác độc tới nỗi phế cánh tay bọn hắn, ta chỉ làm cho bọn hắn đau đớn một chút thôi, về tĩnh dưỡng vài ngày là khỏi hẳn.

-Về số tiền còn lại thì sau vài ngày cô ta sẽ gửi cho các ngươi, coi như là vốn làm ăn, nhưng nhớ là về sau cũng đừng làm những chuyện như thế này nữa được chứ?

Nói xong, Lâm Thanh Phong cũng không để ý tới bọn người này mà quay đầu rời đi, hiện tại hắn lại có việc phải làm, cũng không rảnh rỗi tới mức ở lại đây chăm lo cho bọn người này.

….

Tới khi trời tối, quán nước cuối cùng cũng đóng cửa, Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa đều nằm dài trên bàn, hôm nay cả hai người đều mệt mỏi.

Lâm Thanh Phong đem từ trong bếp ra vài món ăn đặt lên bàn, ngày hôm nay thật sự rất đông khách nên cả nhà bọn hắn cũng không ai có thời gian ăn uống, riêng Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh thì không có chuyện gì bởi bọn hắn cũng không cần ăn uống, chỉ có Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa là cần ăn uống mà thôi, nhưng Lâm Thanh Phong cũng chuẩn bị đầy đủ thức ăn cho bốn người dùng.

Trần Thị Hoa đối với người con dâu Nam Cung Mị Ảnh này càng ngày càng ưa thích, mặc dù nàng không thể vào bếp điều này đối với bà không quan trọng, Lâm Thanh Phong có thể làm được, nếu hắn không muốn ăn mì gói thì cứ vào bếp mà tự làm cơm.

Trên bàn cơm chỉ có Trần Thị Hoa cùng Nam Cung Mị Ảnh hai người nói cười với nhau, còn phần Lâm Cường cùng Lâm Thanh Phong cả hai đều im lặng dùng cơm, Lâm Cường cũng không còn hơi sức gì để nói nữa.

Liếc nhìn Nam Cung Mị Ảnh một chút, Lâm Thanh Phong lắc đầu thở ra một hơi, chuyện giữa bản thân hắn và Phượng tỷ, trước tiên cứ để hắn giải quyết là được rồi, cũng không cần nói cho nàng biết.

Nam Cung Mị Ảnh rất nhanh để ý tới biểu hiện của hắn, nàng tò mò hỏi.

-Phu quân, chàng có chuyện gì sao?

Lâm Thanh Phong mỉm cười lắc đầu một cái.

-Cũng không có chuyện gì đặc biệt, chỉ là ta đang suy nghĩ một chút về đám yêu ma mà thôi.

Lâm Cường sau khi nghe được câu hỏi này, ông bình tĩnh lên tiếng.

-Về đám yêu ma thì không cần phải suy nghĩ nhiều, mặc dù phong ấn đã được gia cố, nhưng chuyện chúng nó thoát ra chỉ là sớm muộn mà thôi, tao đã cho người canh giữ nơi đó, khi nào phong ấn bị phá vỡ hoàn toàn thì sẽ có người báo cáo lại.

-Tuy rằng có chút chậm trễ, nhưng ngày mai mày hãy theo tao học pháp thuật, Ma Vương không giống như Ma Tướng, nó không thể nào bị tiêu diệt dễ dàng như vậy.

…..Hết Chương 198….

Chương 199: Đi gặp Phượng tỷ

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, Lâm Cường nói những lời này cũng không phải là do ông coi thường những người kia, nhưng theo những gì đã được ghi chép lại thì chỉ có Hùng Vương, người mang huyết mạch Thần Long mới có thể hoàn toàn tiêu diệt được Ma Vương.

Bởi vì chỉ có người mang huyết mạch Thần Long mới có thể phát huy tối đa sức mạnh của những pháp thuật mà Lạc Long Quân truyền lại, vì thế việc phong ấn yêu ma cũng chỉ có thể để Hùng Vương làm.

Lúc trước Lâm Cường đã suy yếu tới tột đỉnh nên ông không thể gia cố phong ấn, còn Lâm Thanh Phong lại càng không thể bởi vì hắn còn chưa bắt đầu học pháp thuật thì làm sao có thể gia cố phong ấn? Cũng vì thế nên việc gia cố phong ấn được giao lại cho những người khác.

Lâm Cường hừ một tiếng.

-Từ đó tới giờ cũng không có Hùng Vương nào như mày, ngay cả tao cũng phải học pháp thuật từ nhỏ, còn mày thì lớn già đầu rồi mới bắt đầu học pháp thuật.

Lâm Cường nói tới đây thì Trần Thị Hoa lập tức phản bác.

-Ông còn dám nói? Từ nhỏ ông không cho nó học pháp thuật, cho tới bây giờ ông lại đi trách nó?

Lâm Cường cứng người, ông chỉ biết lắc đầu cười khổ, chuyện này là do ông quyết định, nên ông không còn đường nào chối cãi.

Lâm Thanh Phong cũng không còn cách nào khác mà đành phải lên tiếng.

-Thôi được rồi, hai người cũng đừng cãi nhau nữa, bây giờ cơm cũng đã ăn xong rồi, hai người lên phòng nghỉ sớm đi, ngày mai con sẽ theo cha học pháp thuật là được.

Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa hai người cũng không tiếp tục xoắn xuýt chuyện này, sau khi ăn xong thì bọn họ liền lên phòng nghỉ ngơi, chỉ để lại Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh hai người ở lại.

Nam Cung Mị Ảnh ngồi vào bàn im lặng không nói gì, vẻ mặt nghiêm túc nhìn Lâm Thanh Phong, nàng biết rõ là hắn có chuyện đang giấu nàng, nên nàng muốn hắn nói ra, bị nàng nhìn chằm chằm, Lâm Thanh Phong có chút xoắn xuýt.

-Cô nhìn ta chằm chằm như vậy làm gì? Trên mặt ta có dính gì sao?

Lúc này Nam Cung Mị Ảnh mới gật đầu, nàng khoanh tay, dựa lưng vào ghế, rồi nghiêm túc nói.

-Tất cả, chàng có chuyện gì không muốn nói cho ta nghe thì nên nói hết ra.

-Chàng cũng đừng tiếp tục giấu diếm, ở chung với chàng bao nhiêu năm đừng nghĩ ta nhìn không ra.

Lâm Thanh Phong chỉ biết cười khổ, hắn đành phải nói ra, nhưng vẫn giấu đi một phần.

-Cũng không phải là chuyện to tát, nhưng có chút người vì cô nên muốn gây chuyện với ta.

Nam Cung Mị Ảnh trầm ngâm một chút rồi gật đầu.

-Là Phượng tỷ sao?

Lâm Thanh Phong có chút giật mình nhìn Nam Cung Mị Ảnh, nhưng lại nghĩ tới nàng là một tu sĩ, đầu não của nàng suy nghĩ nhiều hơn người bình thường thì hắn cũng không để ý nữa, hắn chỉ lắc đầu rồi tiếp tục nói.

-Cũng không chắc, chỉ là nghe bọn lưu manh nói rằng người thuê bọn hắn là Phượng tỷ, vì thế ta muốn gặp cô ta một lần để nói chuyện.

Nam Cung Mị Ảnh trầm ngâm một chút rồi gật đầu.

-Được rồi, chuyện này ta sẽ không quản, chàng cứ tự mình giải quyết là được. 

Dừng một chút, Nam Cung Mị Ảnh lại nói tiếp.

-Nhưng mà, Phượng tỷ dù gì cũng là người quen của ta, nàng ấy lúc trước đã giúp đỡ ta nhiều lắm, nàng có hơi thẳng tính, nếu không thuyết phục được nàng đi gặp mặt thì hãy tìm ta.

Lâm Thanh Phong cười khổ, hắn thật sự chỉ muốn nói chuyện mà thôi, cũng không muốn làm ra chuyện gì khác, nhưng Nam Cung Mị Ảnh đã nói vậy thì hắn đành gật đầu.

-Ta biết rồi, chuyện này ta sẽ cố gắng thuyết phục nàng ấy.Nam Cung Mị Ảnh lúc này mới chấp nhận, nàng đứng dậy dọn dẹp chén đĩa trên bàn rồi xoay người đi vào trong.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, hắn cầm lấy điện thoại rồi bắt đầu bấm dãy số mà những tên khi sáng đã đưa cho hắn, chờ đợi một lúc sau thì bên kia rốt cục cũng có người bắt máy, giọng nói nhẹ nhàng của một người phụ nữ cất lên.

-Alo?

Lâm Thanh Phong cũng không trả lời ngay, hắn im lặng một chút rồi mới lên tiếng.

-Là Phượng tỷ sao?

Người bên kia đúng là Phượng tỷ, nghe xong câu hỏi của Lâm Thanh Phong, Phượng tỷ cũng ngay lập tức trả lời.

-Đúng, việc chị giao bên các em đã làm xong chưa?

Phượng tỷ cũng không hỏi nhiều mà ngay lập tức vào vấn đề chính, bởi vì đây là số điện thoại mới mà nàng tiện tay mua được bên đường, nàng chỉ dùng nó để liên lạc với bọn người đã đi tìm Lâm Thanh Phong mà thôi, ngoài bọn người đó ra thì cũng không ai biết.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi mới nói.

-Ta là Lâm Thanh Phong, ngày mai chúng ta có thể gặp mặt nói chuyện sao?

Đầu dây bên kia lập tức trở nên yên tĩnh, Phượng tỷ cũng không ngờ được người gọi cho mình là Lâm Thanh Phong, nhưng chỉ vài giây sau đó nàng liền lấy lại bình tĩnh.

-Cũng không cần gặp mặt, giữa chúng ta cũng không có chuyện gì để nói, cậu chỉ cần tránh xa Mị Ảnh là được rồi.

-Cậu nên biết rằng, Mị Ảnh là một người con gái tốt, một người đàn ông như cậu không xứng đáng với em ấy.

Phượng tỷ nói xong cũng không đợi Lâm Thanh Phong nói gì thì liền cúp máy.

Nghe được những tiếng “ tút, tút…” từ điện thoại, Lâm Thanh Phong chỉ biết cười khổ, hắn gãi đầu một cái rồi tiếp tục bấm số gọi lại, nhưng chỉ nghe được một giọng nói nhẹ nhàng:” Thuê bao quý khách vừa gọi, hiện không liên lạc được…”

Lâm Thanh Phong cũng bó tay, mặc dù chuyện này không đáng kể gì nhưng hắn vẫn phải giải quyết cho tốt, cứ để mặc Phượng tỷ gây chuyện thì sẽ ảnh hưởng tới việc buôn bán của gia đình hắn.Bước vào trong bếp, Nam Cung Mị Ảnh vẫn đang dọn dẹp, Lâm Thanh Phong bước tới gần, nhưng cũng không cần hắn lên tiếng thì nàng đã nói trước.

-Thất bại rồi đúng không?

Lâm Thanh Phong thở dài im lặng, Nam Cung Mị Ảnh sắc mặt cũng không biến hoá, điều này nàng đã đoán được ngay từ đầu rồi, nàng gật đầu một cái. 

-Chàng ngồi đó đợi ta một chút.

….

Tại nhà riêng của Nam Cung Mị Ảnh, Phượng tỷ ngồi trên ghế salon, tay che trán, hai hàng lông mày nhăn lại, bên cạnh nàng đang có hai người đang ngồi đối diện, một nam và một nữ, là Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh.

Lâm Thanh Phong hai mắt tò mò nhìn khắp nơi trong nhà, trong ấn tượng của hắn thì đây là lần đầu tiên hắn bước vào một căn nhà sang trọng như thế này.

Nam Cung Mị Ảnh sắc mặt nghiêm túc, nàng cũng không để ý tới Lâm Thanh Phong, nhìn Phượng tỷ rồi nói.

-Phượng tỷ, lúc trước ta đã từng nói qua đúng không? Tại sao tỷ cứ nhất quyết xen vào chuyện của ta?

Phượng tỷ vẻ mặt tiếc hận cau mày lên tiếng.

-Mị Ảnh, chị cũng đã nói với em rồi, em cũng phải nghĩ tới tương lai của chính mình, đừng vì một tên đàn ông vô tình vô nghĩa mà hủy bỏ tiền đồ chứ?

Lâm Thanh Phong giật mình, hắn không biết trong ấn tượng của Phượng tỷ thì hắn là một người tệ hại tới mức nào, nhưng đã liên quan tới hắn thì hắn phải lên tiếng.

Nhưng Lâm Thanh Phong còn chưa kịp mở miệng thì Nam Cung Mị Ảnh đã lạnh nhạt lên tiếng trước.

-Phượng tỷ, đây là lần thứ hai ta cảnh cáo tỷ, không được nói xấu phu quân của ta, nếu tỷ còn tiếp tục làm vậy thêm một lần nữa thì đừng trách sao ta không nể tình.

Phượng tỷ vẻ mặt cứng đờ, đây là lần thứ hai nàng bị Nam Cung Mị Ảnh cảnh cáo, tuy lần này Nam Cung Mị Ảnh chỉ hời hợt nói một câu và cũng không làm gì khác, nhưng ấn tượng từ lần cảnh cáo trước đó vẫn còn rõ ràng trong tâm trí nàng.

Phượng tỷ gian nan nuốt vào một ngụm nước bọt, nàng cũng không tiếp tục nói gì nữa.

Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi.

-Phượng tỷ, ta biết là tỷ muốn tốt cho ta, muốn ta trước tiên gây dựng sự nghiệp rồi mới tính tới hôn nhân, ta rất cảm kích tỷ.

-Nhưng tỷ phải biết rằng, đối với ta thì những thứ đó không quan trọng, ta chỉ muốn ở bên người mà ta thương yêu, sống cuộc sống bình thường tới hết đời mà thôi.

Sau khi Nam Cung Mị Ảnh nói ra những lời này, Lâm Thanh Phong có chút ngại ngùng trái tim điên cuồng nhảy loạn, hắn giả vờ nghiêm túc ngồi thẳng người, mặt không đổi sắc để che dấu đi sự xấu hổ của mình.

Nhưng điều hắn muốn làm căn bản là vô ích, thay vì hắn cứ hành động như bình thường thì không sao, nhưng thái độ của hắn đột ngột thay đổi 180 độ liền khiến Phượng tỷ cùng Nam Cung Mị Ảnh hai người chú ý, ánh mắt của hai người vừa liếc qua một chút thì liền biết ý định của hắn, Nam Cung Mị Ảnh phì cười.

-Phu quân, chàng bớt giả trang nha, diễn kỹ của chàng quá tệ, chàng diễn chỉ khiến người ta thấy buồn cười mà thôi.

Lâm Thanh Phong ngại ngùng gãi đầu, lần này thật quá xấu hổ rồi khiến hắn cũng không biết nói gì mới tốt.

Phượng tỷ sắc mặt đen kịt, nàng lắc đầu thở dài tiếc hận, nàng thật sự không nhìn ra Lâm Thanh Phong có điều gì tốt mà hắn có thể khiến Nam Cung Mị Ảnh say mê tới như vậy, nhưng nàng chỉ đành im lặng, bởi vì nàng biết được rằng nếu nàng còn tiếp tục nói tới chuyện này thì Nam Cung Mị Ảnh nhất định sẽ trở mặt.

….Hết Chương 199….

Chương 200

Khuyên ngăn Nam Cung Mị Ảnh không được, Phượng tỷ liếc nhìn sang Lâm Thanh Phong, đánh giá hắn kỹ càng một chút, nhưng rồi lại lắc đầu thở dài, bởi vì thật sự nàng không tìm được điểm gì đặc biệt ở hắn.

Trên người mặc một bộ quần áo rẻ tiền, tính cách ngớ ngẩn, ngoài nhan sắc còn coi được một chút, thì Lâm Thanh Phong cũng không khác gì một người đàn ông bình thường, với mức độ nổi tiếng cùng sắc đẹp của Nam Cung Mị Ảnh thì nàng sẽ rất dễ dàng tìm được người khác tốt hơn hắn cả chục, cả trăm lần.

Nhìn thái độ của Phượng tỷ đối với chính mình không tốt lắm, nếu là bình thường thì Lâm Thanh Phong căn bản là không quan tâm, nhưng hắn cũng không hiểu vì sao trong nội tâm hắn lại bắt đầu dâng lên một cổ hỏa khí, có điều gì đó khiến hắn muốn xông tới đánh chết Phượng tỷ ngay lập tức. 

Nhận ra cảm xúc thất thường của chính mình, Lâm Thanh Phong liền cau mày, hắn nhắm mắt hít sâu một hơi, lấy lại vẻ mặt nghiêm túc, hắn nhìn chằm chằm Phượng tỷ rồi nói.

-Chị Phượng, trước hết tự giới thiệu một cái, ta là Lâm Thanh Phong, đúng như chị suy nghĩ, hiện tại ta chỉ là một tên đàn ông bình thường, không giàu có, không việc làm, và chỉ là một tên ăn bám gia đình mà thôi.

Phượng tỷ khoanh tay hừ một tiếng.

-Ít ra vẫn còn tự nhận biết vị trí của chính mình.

Lâm Thanh Phong sắc mặt vẫn bình tĩnh, nhưng hỏa khí trong lòng của hắn ngày càng lớn, cảm xúc này khiến hắn cảm thấy rất khó chịu, nhắm chặt hai mắt hít vào một hơi thật sâu thêm một lần nữa, nhưng đám hỏa khí này chỉ vơi đi một chút mà thôi.

Nội tâm một phần cố gắng đè nén hỏa khí, một phần cố gắng giữ bình tĩnh, Lâm Thanh Phong nghiêm túc nhìn về Phượng tỷ rồi tiếp tục nói.

-Thứ lỗi ta nói thẳng một chút, không phải do ta tự cao, nhưng hôm nay ta yêu cầu Mị Ảnh dẫn ta tới đây cũng chỉ có một mục đích, đó là ta muốn cảnh cáo chị đừng đụng tới người nhà của ta.

-Ta biết chị không tán thành việc Mị Ảnh đến tìm ta, nếu chị muốn gây phiền phức cho ta thì cứ việc, ta sẽ không quản chị, nhưng nếu chị chạm tay tới người nhà của ta, dù là chỉ một lần, thì đừng trách ta…

Lâm Thanh Phong nói xong thì hỏa khí trong người hắn cũng đột nhiên dâng cao, hai mắt hắn cũng dần trở nên đục ngầu, nhìn thấy chính mình sắp không áp chế nổi, hắn liền dùng tay đánh vào mặt bàn một cái, cả cái bàn lập tức chia năm xẻ bảy khiến Phượng tỷ giật nảy mình, trên đầu nàng chảy đầy mồ hôi.

Đánh nát cái bàn thì hỏa khí trong nội tâm Lâm Thanh Phong cũng đã tiêu tán hầu như không còn, cảm xúc từ từ ổn định lại, hai mắt cũng dần trở lại bình thường, hắn thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Nam Cung Mị Ảnh cũng nhìn thấy sự thay đổi của Lâm Thanh Phong, nhưng nàng cũng không nói gì mà chỉ cau mày im lặng quan sát.

Nhìn thấy cái bàn đã bị mình đánh nát, Lâm Thanh Phong có chút xấu hổ, hắn thở ra một hơi rồi đứng dậy lên tiếng.

-Chị Phượng, xin lỗi vì ta có chút vô lễ, về chuyện muốn nói thì ta cũng đã nói xong, hiện tại chúng ta sẽ ra về.

Trong lúc Phượng tỷ đang ngơ ngác, Lâm Thanh Phong lập tức dẫn theo Nam Cung Mị Ảnh ra về, hắn không muốn tiếp tục ở lại đây, bởi vì hắn biết được, nếu đợi tới khi Phượng tỷ tỉnh táo trở lại thì hắn… sẽ phải đền tiền.

Nhìn sơ qua là biết cái bàn Lâm Thanh Phong vừa phá hủy là cùng một bộ với ghế salon, hắn không biết rằng bọn chúng trị giá bao nhiêu, nhưng hắn biết được một điều là hắn đền không nổi, vì thế hắn liền… chạy ngay lập tức.

Kéo tay Nam Cung Mị Ảnh đi được một đoạn xa xa, Lâm Thanh Phong lúc này mới dừng lại thở phào một hơi cảm thán.

-Thật may là ta chạy nhanh, đợi thêm một lúc thì Phượng tỷ lại bảo ta đền tiền cái bàn thì không biết phải làm sao nha.

Nam Cung Mị Ảnh có chút mộng bức, nàng cũng không biết phải nói gì với con hàng này, bọn hắn mới từ nhà của nàng chạy ra cũng không phải là nhà của Phượng tỷ, cái bàn mà hắn vừa phá là cái bàn mà nàng mua a, nhưng hiện tại nàng vẫn có chuyện muốn hỏi nên cũng không thèm tính toán với hắn. 

-Chuyện đó bỏ qua một bên đi phu quân, còn hiện tại chàng hãy nói cho ta biết, lúc nãy chàng bị làm sao? Mặc dù lời nói và thái độ của Phượng tỷ có chút vô lễ, nhưng theo bình thường thì những thứ đó sẽ không ảnh hưởng tới chàng mới đúng nha.

Nghe được câu hỏi này, Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi mới lắc đầu.

-Cũng không biết nữa, nhưng vừa nãy đột nhiên trong nội tâm ta cảm thấy rất tức giận, mặc dù đã cố gắng áp chế nhưng ta vẫn phải phá hủy xong cái bàn thì mới bình thường trở lại.Nam Cung Mị Ảnh cũng trầm tư, nàng liền đưa mắt nhìn chăm chú Lâm Thanh Phong một hồi, sau đó nàng cau mày.

-Trong cơ thể chàng, tại sao lại có thêm một vài luồng khí lạ? Mặc dù chúng rất nhỏ, chỉ có vài tia, nhưng những luồng khí này là từ đâu ra?

Nghe Nam Cung Mị Ảnh nhắc tới đây, thì Lâm Thanh Phong cũng giật mình, hắn thầm suy nghĩ một chút rồi gãi đầu trả lời.

-Những luồng khí lạ sao? Chắc là những luồng Ma Khí đã xâm nhập vào cơ thể ta sau khi ta đánh giết lũ yêu ma, nhưng vì cảm thấy bọn chúng cũng không ảnh hưởng gì tới ta nên ta cũng quên mất.

Nam Cung Mị Ảnh thử điều khiển linh khí trong cơ thể mình tiến vào cơ thể Lâm Thanh Phong một chút để loại bỏ chúng, mãi một lúc sau, đám khí lạ này cũng không bị ảnh hưởng gì, nàng cũng có chút bó tay, nàng lắc đầu thở ra một hơi.

-Không được, ta không có cách loại bỏ bọn chúng, chúng ta cứ về nhà trước, nếu đây là do yêu ma thì chúng ta sẽ thử hỏi phụ thân cùng mẫu thân một chút, có thể bọn họ có cách.

Lâm Thanh Phong cũng không nói gì mà chỉ gật đầu coi như là đồng ý với quyết định của nàng, mặc dù không biết chắc là có phải chính bọn chúng đã khiến hắn trở nên như vậy hay không, nhưng cứ về nghiên cứu trước rồi tính sau.

Hiện tại đã là giữa đêm, người đi đường cũng ít, Nam Cung Mị Ảnh cũng không kiêng kị gì liền lấy ra Hắc Thiết Kiếm rồi dùng nó để đưa cả hai trở về, đang bay giữa đường, nàng bỗng dưng nở nụ cười tinh quái rồi lên tiếng.

-À đúng, căn nhà vừa nãy là nhà của ta, cả bộ bàn ghế đó tốn của ta không ít tiền đâu, chàng nhớ phải đền cho ta á.

Lâm Thanh Phong liền muốn khóc, chạy trời không khỏi nắng, hắn có chút rụt rè lên tiếng.

-Có thể…không trả sao?

Nam Cung Mị Ảnh cười hắc hắc.

-Chàng đoán xem?
….

Đêm khuya thanh vắng, tại nhà của Lâm Thanh Phong đèn vẫn còn chiếu sáng, Lâm Cường đang ngủ gà ngủ gật trên ghế, một bên khác Trần Thị Hoa vẻ mặt lo lắng đi qua đi lại.

Nhìn chồng mình vẫn đang ngủ gật, Trần Thị Hoa có chút bực tức, bà dùng tay vặn lấy lỗ tai của ông khiến ông đau tới chảy nước mắt đồng thời hét lớn.

-Ông suốt ngày chỉ biết ngủ thôi, mau tỉnh lại đi tìm thằng con về ngay cho tôi. 

Lâm Cường thật sự khóc không ra nước mắt, nhưng ông cũng chỉ biết cắn chặt răng nhẫn nhịn, ông phàn nàn.

-Tôi thấy bà nên đi ngủ còn hay hơn là ở đây lo lắng cho thằng bất hiếu đó, nó đã lớn rồi, nó có thể tự lo cho mình được, cần gì bà phải lo cho nó đây?

Trần Thị Hoa trầm mặc, bà cũng tự biết rằng hiện tại Lâm Thanh Phong đã lớn rồi, nhưng bà vẫn lo lắng, bởi vì lần trước Lâm Thanh Phong gặp chuyện, ai cũng nghĩ rằng hắn đã chết rồi điều này khiến bà rất đau lòng, nhưng rồi hắn lại trở về, hiện tại hắn lại mất tích lần nữa, làm sao bà không lo lắng đây?

Lâm Cường cũng có chút bất đắc dĩ, ông cũng hiểu rõ tại sao vợ mình lại như vậy, nhưng ông cũng không có cách để khuyên bà, ông đành thở dài một hơi rồi tiếp tục ngồi đợi cùng bà.

Hai người cũng không cần đợi lâu, một lúc sau thì Lâm Thanh Phong cũng trở về thấy đèn trong nhà còn mở, hắn liền biết được Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa đã thức, hắn một mặt nước mắt nước mũi đầm đìa chạy tới ôm lấy chân Lâm Cường rồi mếu máo.

-Lão cha, cứu con nha, con bị người ta lừa đảo nha.

Lâm Cường mộng bức não ông có chút không theo kịp nên ông chỉ biết đứng im mà không nói gì, Trần Thị Hoa hốt hoảng, bà nhanh chóng chạy tới bên cạnh Lâm Thanh Phong rồi hỏi.

-Sao vậy con? Ai đã lừa con? 

Lâm Thanh Phong một mặt nước mắt nước mũi, hắn cũng không trả lời mà cứ tiếp tục cắm mặt vào chân Lâm Cường khóc nức nở.

Lúc này Nam Cung Mị Ảnh cũng tiến vào, nhìn Lâm Thanh Phong một mặt nước mắt nước mũi ôm chân Lâm Cường, nàng chỉ biết cười khổ.

Lâm Cường cau mày, ông nhìn Nam Cung Mị Ảnh rồi hỏi.

-Mị Ảnh, con có thể nói cho ta biết là chuyện gì đã xảy ra sao?

Nam Cung Mị Ảnh có chút bất đắc dĩ, nàng lắc đầu giải thích.

-Không có gì đâu phụ thân, ta chỉ muốn đùa giỡn với chàng một chút thôi.

Nghe được lời này của nàng, Lâm Cường mới dùng tay gõ đầu Lâm Thanh Phong rồi hừ lạnh một cái.

-Mau đứng lên, Mị Ảnh cũng chỉ đùa với mày mà thôi.

Lâm Thanh Phong cũng không đứng lên, hắn vẫn một mặt nước mắt nước mũi ôm lấy chân Lâm Cường rồi trả lời.

-Ta lỡ tay phá hư bộ bàn ghế của nàng, nàng bắt ta đền nha.

Chương 201: Boss ẩn?

Lâm Cường ngay lập tức trầm mặc, ông gãi đầu một cái rồi hỏi.

-Mị Ảnh, nó phá đồ của nhà con sao?

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu cười khổ, chuyện này là sự thật nên nàng cũng không chối.

-Đúng nha, phu quân đã đập nát bàn ghế của con.

Lâm Cường cũng không biết nói gì hơn, mặc dù Nam Cung Mị Ảnh vẫn coi ông cùng vợ mình là cha mẹ, nhưng nàng vẫn chưa chính thức bước chân vào nhà đâu, Lâm Thanh Phong đã phá đồ của nàng thì ông cũng phải chịu một phần trách nhiệm, ông thở ra một cái rồi hỏi.

-Bộ bàn ghế đó đáng giá bao nhiêu? 

Nam Cung Mị Ảnh cười khổ, nàng cũng thành thật trả lời.

-Cái bàn được làm hoàn toàn bằng gỗ quý vài trăm tuổi do chính con tìm ra và tìm người làm, nếu tính tới hiện tại giá trị của nó khoảng vài chục tỷ.

“Haha…” Lâm Cường cười như không cười, dưới cái nhìn mộng bức của Lâm Thanh Phong ông trực tiếp đẩy hắn ra, nắm tay vợ mình dẫn lên phòng, rồi nói vọng xuống.

-Mị Ảnh, hai vợ chồng bọn ta không có con, thằng kia chỉ là người lạ thôi, con muốn đòi nợ thì tự mình đòi nha, hai chúng ta không liên quan.

Trần Thị Hoa đi theo Lâm Cường, nhưng bà vẫn có chút không nỡ, bà muốn quay lại nhưng Lâm Cường đã ngăn cản.

-Đừng nghĩ nhiều, Mị Ảnh chỉ đùa giỡn mà thôi chẳng lẽ bà nhìn không ra sao?

-Nó dù gì cũng là tu sĩ, tiền bạc căn bản không lọt vào mắt nó, về sau nó cũng sẽ phải rời đi, hiện tại nó còn ở đây chỉ là chưa tìm ra cách khiến thằng bất hiếu kia khôi phục trí nhớ mà thôi.

Nghe Lâm Cường nói vậy, Trần Thị Hoa mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, rồi đi theo ông lên phòng.

Đầu óc Lâm Thanh Phong trống rỗng, đã nói là con trai duy nhất đâu? Vừa mới nghe tới vài chục tỷ liền xoay người bỏ đi?

Nam Cung Mị Ảnh che miệng cười hắc hắc, nàng tinh quái lên tiếng.

-Phu quân nha, hiện tại chàng còn tìm ai giúp chàng trả nợ đây?

Lâm Thanh Phong đành phải im lặng, hắn còn biết nói gì nữa bây giờ? Vài chục tỷ căn bản là hắn không thể đưa ra, hắn suy nghĩ một chút rồi có chút rụt rè lên tiếng.

-…Lấy thân gán nợ… được không?

Nam Cung Mị Ảnh bật cười.

-Chàng đoán xem?

Câu trả lời của nàng càng khiến Lâm Thanh Phong thêm quẫn bách, hắn thừa biết được là nàng chỉ đùa giỡn với chính mình mà thôi, nhưng trong nội tâm của hắn thì nàng vẫn là người lạ chỉ mới quen biết được vài tuần, phá hư đồ của nàng thì phải đền đó là một chuyện tất nhiên.

Đùa giỡn với Lâm Thanh Phong một lúc, Nam Cung Mị Ảnh mới lắc đầu.

-Chàng cũng đừng suy nghĩ nhiều, chàng là phu quân của ta, đồ của ta không phải đồ của chàng sao?

Lâm Thanh Phong lắc đầu một cái rồi từ chối.

-Chuyện gì ra chuyện đó, dù cho ta có thật sự là phu quân của cô, nhưng trước khi ta khôi phục được trí nhớ thì chúng ta vẫn chỉ là bạn bè mà thôi, thiếu nợ thì ta vẫn phải trả. 

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười, mặc dù Lâm Thanh Phong có chút cứng đầu, nhưng đây cũng là một trong những thứ mà nàng ưa thích ở hắn, nàng cũng không phản đối.

-Những ngày này ta đã bỏ bê rất nhiều công việc, vì thế mấy ngày sau ta sẽ bắt đầu đi làm trở lại, khi đó ta sẽ đi rất nhiều nơi, vì thế chàng hãy đi cùng ta với vai trò là vệ sĩ được chứ?

Lâm Thanh Phong chỉ đành thở ra một hơi rồi gật đầu đồng ý, hắn cũng không còn cách nào khác, hắn không thể kiếm tiền trả nợ cho nàng thì phải đành làm vệ sĩ cho nàng mà thôi.

….Trời vừa sáng, Lâm Thanh Phong theo thường lệ tỉnh dậy từ sớm, với tu vi Nguyên Anh kì của hắn thì hắn cũng không cần ngủ, nhưng hắn vẫn cứ đi ngủ như một thói quen, ngáp một hơi thật dài rồi bước xuống giường.

Vệ sinh thân thể được một lúc, thì Lâm Cường đã xuất hiện, Lâm Thanh Phong mỉm cười.

-Lão cha, sớm nha.

Lâm Cường chỉ gật đầu một cái coi như đáp lời, ông nghiêm túc lên tiếng.

-Lên trên sửa soạn đồ, tao với mày sẽ đi sớm.

“Ồ” một tiếng, Lâm Thanh Phong gật đầu, hôm qua Lâm Cường đã nói rằng sẽ đưa hắn đi học pháp thuật nên hắn cũng không kinh ngạc, hắn tò mò hỏi.

-Chúng ta đi lâu không?

Lâm Cường trầm ngâm một chút rồi lắc đầu.

-Cũng không biết, thời gian nhanh hay chậm chủ yếu là do mày, nếu mày học nhanh như cha mày thì khoảng chừng vài tháng, còn chậm thì vài năm cũng không chừng.

Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi lắc đầu từ chối.

-Không được, vài ngày sau con phải theo Mị Ảnh, làm vệ sĩ cho nàng để trả nợ, con không thể tốn quá nhiều thời gian được.

Lâm Cường liền đau đầu, ông đưa tay bóp trán trầm giọng nói.

-Mày nghĩ thử, việc trả nợ với việc cứu thế giới, cái nào quan trọng hơn?

Lâm Thanh Phong cũng ngay lập tức trả lời mà không cần suy nghĩ.

-Việc trả nợ quan trọng hơn.

“….” Lâm Cường trợn mắt im lặng, thấy ông trợn mắt, Lâm Thanh Phong tiếp tục giải thích.

-Cha thử nghĩ, nếu thế giới được cứu xong, còn thân mình phải mang nợ thì mình phải sống làm sao?-Cứu thế giới xong rồi vùi đầu làm việc để trả nợ sao?

“Con mẹ nó” Lâm Cường dứt khoát xoay người rời đi, ông không muốn tiếp tục đối mặt với con hàng này nữa, ông sợ rằng mới sáng sớm ông sẽ bị hắn chọc cho tức chết.

Lâm Thanh Phong bĩu môi một cái, lúc này Nam Cung Mị Ảnh liền xuất hiện, nàng che miệng cười.

-Chàng cứ đi theo phụ thân học pháp thuật không được sao? Còn việc trả nợ thì chàng cũng đâu cần gấp gáp, đằng nào chàng cũng không thể trả hết trong một sớm một chiều được đâu? 

Điều này thì không cần Nam Cung Mị Ảnh nói ra thì Lâm Thanh Phong cũng biết được, nhưng hắn đã lỡ hứa rồi, làm sao có thể rút lại đây? Trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi hắn liền hỏi.

-Như vậy, cô cứ nói thời gian và địa điểm cho ta, ta sẽ đi cùng lão cha trước vài ngày, trong mấy ngày này ta sẽ cố gắng học pháp thuật, khi tới thời điểm thì ta sẽ tới chỗ cô được chứ?

Nam Cung Mị Ảnh cũng không từ chối, nàng viết một số điện thoại lên giấy, đưa cho Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Tám ngày sau, vào lúc 11 giờ thì chúng ta sẽ bắt đầu quay một đoạn MV ca nhạc, sẽ lấy cảnh quay ở Vịnh Hạ Long, khi chàng tới đó thì hãy gọi cho Phượng tỷ, tỷ ấy sẽ cho người ra đón chàng.

Lâm Thanh Phong gãi đầu một cái, hắn có một chút cảm giác không tốt khi đối mặt với Phượng tỷ, nhưng hắn cũng không từ chối, nhận lấy tờ giấy viết số điện thoại hắn liền đi lên lầu chuẩn bị hành lý.

Một lúc sau, Lâm Thanh Phong vai đeo balo đi xuống, ở phía dưới Lâm Cường đã đứng đợi sẵn, thấy Lâm Thanh Phong đã chuẩn bị xong, ông khoanh tay hừ một tiếng.

-Nhanh đi, chúng ta không có nhiều thời gian để lãng phí ở đây.

Lâm Cường nói rồi liền đi ra ngoài, bên ngoài đã có một chiếc xe đợi sẵn, ông liền ngồi vào trong, Lâm Thanh Phong liếc nhìn biển số xe, chỉ thấy ãiầu một cái rồi cũng theo sau ngồi vào, balo cũng không cất vào phía sau xe mà trực tiếp cầm theo bên người.

Sau khi Lâm Thanh Phong đã ngồi an vị, Lâm Cường mới lên tiếng nói với tài xế.

-Lên đường đi.

Sau khi nhận được lệnh, tài xế gật đầu một cái rồi liền cho xe chạy, trên xe ba người đều im lặng không ai nói gì, bầu không khí có chút ngột ngạt.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi thả xuống kính chắn gió, hiện tại là 6h sáng, xung quanh vẫn còn một ít sương sớm, gió mát thổi vào mặt khiến hắn cảm thấy có chút nhẹ nhõm.

Để ý xung quanh một chút thì hắn liền cau mày, bởi vì con đường này đều rất trống vắng không có một ai, nên nhớ hôm nay cũng không phải ngày nghỉ, đúng ra bình thường thì hiện tại cũng phải có người đang trên đường đi làm mới phải, nhưng xung quanh lại không có một ai liền khiến hắn tò mò.

Lâm Thanh Phong còn chưa kịp hỏi thì Lâm Cường đã lên tiếng.

-Con đường này đã sớm bị ngăn lại rồi, nên cũng không có ai đi cả, mày cũng không cần hỏi nhiều.

“Ồ” một tiếng, Lâm Thanh Phong liền không thắc mắc nữa, nếu Lâm Cường không muốn giải thích thì hắn cũng không hỏi nhiều, nhưng hắn cũng có chút tò mò về sức ảnh hưởng của Hùng Vương, không phải ai cũng có thể để chính phủ dọn đường đưa đón như vậy đâu.

Được một lúc sau đó thì tài xế đã đưa bọn họ tới một khu vực dành riêng cho quân đội, bên ngoài có mười tên quân nhân, trang bị vũ trang đầy đủ đứng trước cổng, nhìn sơ qua là biết khu vực này được canh gác nghiêm ngặt cỡ nào.

Khi chiếc xe chở Lâm Cường cùng Lâm Thanh Phong đi qua thì mười tên quân nhân lập tức đứng nghiêm túc đưa tay lên trước trán làm động tác chào, mãi tới khi chiếc xe đi qua được một đoạn thật xa thì bọn họ mới buông tay xuống rồi tiếp tục công việc canh gác.

Nhìn cảnh tượng này, Lâm Thanh Phong không ngăn được sự tò mò của mình, hắn lên tiếng hỏi.

-Lão cha, nói cho ta biết địa vị của ngươi lớn tới bao nhiêu a?

Lâm Cường im lặng suy nghĩ, một lúc sau ông trả lời.

-Không lớn lắm, chỉ là toàn bộ cao tầng của đất nước này đều nghe lệnh ta mà thôi.

Lâm Thanh Phong chỉ biết im lặng, hắn cũng không biết phải nói cái gì bây giờ, toàn bộ cao tầng đều nghe lệnh mà còn không lớn lắm? Cái này căn bản là boss ẩn a.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau