HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 191 - Chương 195

Chương 192: Đi cứu người

Không chỉ riêng Nam Cung Mị Ảnh ngạc nhiên, ngay cả Lâm Thanh Phong cũng trợn tròn mắt, miệng hắn mở to, trải qua một lúc lâu mà vẫn chưa thể khép lại được.

Hắn vừa nghe cái gì? Con trai trưởng của Vua Hùng đời 80? Hắn sao? Trò đùa này có chút lố đi?

Trần Mỹ Duyên sắc mặt vẫn nghiêm túc như cũ, bà hét lớn.

-Sao còn chưa quỳ xuống?

Lâm Thanh Phong vẻ mặt mộng bức, hắn cảm nhận được Trần Mỹ Duyên cũng không phải đùa giỡn, nhưng con trai trưởng của Vua Hùng đời 80 là sao?

Nam Cung Mị Ảnh lúc này mới lên tiếng.

-Chàng cứ quỳ xuống thử xem, đằng nào đó cũng là a di của chàng, chàng quỳ xuống trước mặt nàng cũng không có gì xấu.

Dưới sự khuyên bảo của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong xoắn xuýt một lúc rồi cũng quỳ xuống, lúc này Trần Mỹ Duyên gật đầu một cái rồi mới mở ra quyển trục trên tay, nhìn vào quyển trục bà bắt đầu đọc.

-Phụng Thiên thừa nhận, Tiên Đế chiếu viết.

-Một khi Hoàng Đế mất tích, yêu ma bắt đầu lộng hành, đất nước đang trong tình trạng dầu sôi lửa bỏng, không có người dẫn dắt.

-Khi đó Thái Tử sẽ phải đứng ra đảm nhiệm trọng trách đối kháng với yêu ma, đồng thời dẫn dắt con dân tránh thoát tai nạn.

-Vì thế, ta Trần Mỹ Duyên, ngày hôm nay tuân theo tổ huấn của các đời tiên đế, lập Thái Tử Lâm Thanh Phong trở thành Vua Hùng đời thứ 81, dẫn dắt đất nước ra khỏi nguy cơ.



Trần Mỹ Duyên nghiêm túc đọc một tràng dài những thứ có trong quyển trục, bỏ mặt Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh cả hai đều mộng bức, bọn họ cũng chưa từng nghĩ tới tình cảnh này, vì thế chỉ biết im lặng ngơ ngác nhìn về Trần Mỹ Duyên.

Sau khi liên tục đọc một tràng dài,

-Thái tử xin tiếp chỉ.

Lâm Thanh Phong hiện tại cũng không biết nói gì nữa rồi, hắn cứ máy móc tiếp nhận Thánh Chỉ, ngay cả Nam Cung Mị Ảnh cũng sững sờ không biết phải nói như thế nào mới tốt.

Đưa Thánh Chỉ cho Lâm Thanh Phong, lúc này Trần Mỹ Duyên mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhìn hai người đang còn mộng bức quỳ gối, bà trừng mắt.

-Thánh Chỉ cũng đã tiếp nhận rồi, sao còn chưa đứng dậy?

Nghe được lời này, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đồng thời giật mình, cả hai người lúc này mới đồng thời đứng dậy, Lâm Thanh Phong lên tiếng.

-Dì Ba, chuyện này là sao đây?

Trần Mỹ Duyên sắc mặt nghiêm túc, bà bắt đầu nói.

-Truyền thuyết về Lạc Long Quân cùng Âu Cơ mà các con nghe được chỉ đúng một phần mà thôi.

-Vào lúc đó, Thiên Địa cũng không an bình như bây giờ, khắp nơi đều là yêu ma quỷ quái quấy phá, khiến cho dân ta không thể an ổn sinh sống.

-Lạc Long Quân nguyên bản là một đầu Thần Long, ngài đã giúp con người xua đuổi rất nhiều yêu ma quỷ quái, giúp dân ta tìm được một chỗ dựa để sinh tồn. 

-Trong một lần ngài đi đánh giết yêu quái thì đã cứu được Âu Cơ, về sau hai người kết hôn với nhau rồi sinh hạ một người con trai.

-Lạc Long Quân ngài vốn là một đầu Thần Long, vì thế ngài cũng không thể ở lại trần gian để giúp người dân đánh đuổi yêu ma được, ngài cần phải trở về Tiên giới.

-Vì thế, ngài và Âu Cơ đã nhận thêm chín mươi chín người con nữa, cộng thêm người con duy nhất của hai người là một trăm người.

-Lạc Long Quân lúc này mới truyền dạy pháp thuật của mình cho một trăm người con, để bọn họ có thể bảo vệ người dân đánh đuổi yêu ma.-Sau khi một trăm người con đã học thành tài, Lạc Long Quân mới quyết định, để năm mươi người con trở về vùng Biển sinh sống, đồng thời để bọn họ đánh đuổi yêu ma giúp đỡ dân chúng ở vùng này.

-Còn Âu Cơ thì dẫn theo người con ruột và bốn mươi chín người con còn lại tiến về vùng núi cao để đánh đuổi yêu ma.

-Từ đây người con ruột duy nhất của hai người khai sinh ra nhà nước Văn Lang và lấy tên gọi là Hùng Vương.

-Sau khi Hùng Vương đời thứ nhất lập quốc, thì bọn họ năm mươi người tiếp tục sử dụng những pháp thuật mà Lạc Long Quân đã dạy để đánh đuổi yêu ma cứu dân chúng mãi cho tới ngày nay, và chỉ có người mang huyết mạch của Lạc Long Quân mới được gọi là Vua Hùng.

Lâm Thanh Phong có chút mộng bức, nếu đúng theo lời của Trần Mỹ Duyên thì chẳng phải hắn là người có huyết mạch Thần Long hay sao?

Nhìn ra suy nghĩ của Lâm Thanh Phong, Trần Mỹ Duyên mỉm cười gật đầu.

-Con nghĩ đúng rồi, con là cháu đời thứ 81 của Lạc Long Quân, con mang trong mình dòng máu của Thần Long.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh cả hai đều câm nín, một lúc sau Lâm Thanh Phong thở ra một hơi.

-Chuyện này cứ để qua một bên đi, con không cần biết con có huyết mạch Thần Long hay không, nhưng về chuyện cha, mẹ xảy ra chuyện này là do bọn họ đi tìm tung tích của yêu ma hay sao?

Trần Mỹ Duyên sắc mặt ngưng trọng gật đầu.

-Đúng vậy, tuần trước dì đã nhận được thông tin từ phía chính phủ, bọn họ nghi ngờ rằng yêu ma đã bắt đầu hành động trở lại, vì thế anh, chị hai người đã lên đường đi tìm hiểu.

-Cho tới ba ngày trước thì bọn họ không còn liên lạc với dì nữa.

-Dì đã đợi ba ngày mà cũng không thấy bọn họ liên lạc, dì nghĩ rằng bọn họ đã xảy ra chuyện. nên hôm nay mới tới đây báo cho hai đứa biết.

Lâm Thanh Phong trầm ngâm suy nghĩ, sắc mặt của hắn có chút ngưng trọng, không phải hắn không tin trên đời này có yêu ma, mà bởi vì hắn tin là có yêu ma nên hắn mới phải suy nghĩ.

Mấy ngày nay ở chung với nhau, Nam Cung Mị Ảnh cũng đã chứng minh cho hắn thấy rằng nàng là tu sĩ, trên đời này nếu đã có tu sĩ tồn tại thì yêu ma tồn tại cũng không khiến hắn ngạc nhiên lắm.

Bởi vì Nam Cung Mị Ảnh là tu sĩ, nên Lâm Thanh Phong hắn có thể đi cùng Nam Cung Mị Ảnh tới đó để cứu viện Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa, nếu là hắn nhờ thì Nam Cung Mị Ảnh sẽ không từ chối, nhưng vấn đề ở đây là những yêu ma này mạnh mẽ như thế nào, hắn cũng chưa từng thấy yêu ma, nên hắn không thể liều mạng mà đưa đầu vào miệng cọp.
Nam Cung Mị Ảnh cũng trầm ngâm suy nghĩ, cũng như Lâm Thanh Phong, nàng cũng muốn nhanh chóng đi cứu viện, nhưng nàng không biết tu vi của bọn yêu ma này như thế nào.

Trần Mỹ Duyên nhìn hai người trầm ngâm, bà thở dài một hơi.

-Dì nói những chuyện này, cũng không phải là muốn để hai đứa đi cứu hai người bọn họ.

Nói rồi Trần Mỹ Duyên lại lấy ra một quyển sách từ trong người, bà đưa tới trước mặt Lâm Thanh Phong. 

-Đây là quyển sách viết lại những pháp thuật mà tổ tiên Lạc Long Quân đã truyền lại, con hãy dùng nó mà học tập pháp thuật, còn về phần những chữ viết trong đó thì hiện tại dì sẽ dạy cho con.

-Về sau thì con sẽ dùng những pháp thuật này để đối phó với bọn yêu ma.

Trần Mỹ Duyên dứt lời, hai mắt bà cũng đỏ lên, bởi vì chuyện này mà bà đã suy nghĩ suốt đêm, đưa ra quyết định này cũng tức là bà đã chấp nhận rằng hai vợ chồng Lâm Cường đã chết.

Lâm Thanh Phong có chút căng thẳng, nếu hắn tiếp nhận quyển sách này thì cũng có nghĩa rằng hắn đã chấp nhận cha mẹ của hắn hai người đã chết, vì vậy hắn phải học những pháp thuật trong này để chiến đấu chống lại bọn yêu ma.

Nam Cung Mị Ảnh cũng hiểu được điều này, nàng thở ra một hơi rồi lắc đầu mỉm cười.

-Tam a di, ta nghĩ rằng hiện tại bọn ta sẽ không cần quyển sách này.

Câu nói của Nam Cung Mị Ảnh liền khiến Lâm Thanh Phong cùng Trần Mỹ Duyên giật mình nhìn nàng.

Nhìn vẻ mặt của nàng thì Lâm Thanh Phong liền hiểu được ý định của nàng, hắn cũng mỉm cười.

-Dì ba, đúng là bọn con hiện tại sẽ không cần những pháp thuật trong này.

Lâm Thanh Phong nói rồi hắn liền quay người đi lên lầu, Nam Cung Mị Ảnh cũng vui vẻ chạy theo sau.

Trần Mỹ Duyên có chút mộng bức, nhưng rồi bà liền cau mày hỏi lại.

-Hai người các con đang muốn làm gì?

Nhưng cũng không có ai đáp lời bà, cả hai người vẫn theo nhau đi lên lầu, Nam Cung Mị Ảnh vui vẻ lên tiếng hỏi.

-Phu quân, chúng ta phải đem theo những gì đây?

Lâm Thanh Phong cười hắc hắc.

-Ta cũng không biết nữa, lần đầu tiên được đi Tây Nguyên mà, chắc phải chuẩn bị thêm một ít kem chống nắng thôi, nghe đồn trên đó rất nắng, cũng không thể để da bị đen nha.

Nam Cung Mị Ảnh vui vẻ gật đầu, cả hai người đều vui vẻ đi lên phòng chuẩn bị hành lý, để lại Trần Mỹ Duyên mộng bức đứng ở dưới nhìn theo.

Một lúc sau, Trần Mỹ Duyên lấy lại bình tĩnh, bà nhanh chóng chạy theo để ngăn cản bọn hắn, trong suy nghĩ của bà, hai người Lâm Thanh Phong hành động như vậy là quá nguy hiểm, Lâm Thanh Phong là hy vọng duy nhất còn lại, bà không thể để hắn đi chịu chết.

Khi lên tới căn phòng của Lâm Thanh Phong, chỉ thấy trên tay Lâm Thanh Phong còn đang cầm một cái quần đùi xếp vào balo, còn Nam Cung Mị Ảnh thì đang cầm hai chai kem chống nắng đứng cạnh bên, nhìn hai con hàng này Trần Mỹ Duyên trên trán cũng nổi gân xanh, bà nghiến răng ken két trầm giọng hỏi.

-Hai đứa đang làm cái gì?

Lâm Thanh Phong có chút mộng bức, hắn ngây ngốc nhìn Trần Mỹ Duyên rồi trả lời.

-Chuẩn bị đi cứu người nha.

Chương 193: Đi cứu người (2)

Nghe xong câu trả lời của Lâm Thanh Phong, Trần Mỹ Duyên khuôn mặt đen lại, bà liếc mắt nhìn sang Nam Cung Mị Ảnh rồi hỏi.

-Còn con đang làm cái gì?

Nam Cung Mị Ảnh cũng ngơ ngác, nàng nhìn vào hai chai kem chống nắng rồi ngẩng đầu trả lời với một vẻ mặt hết sức thản nhiên.

-Cũng chuẩn bị đi cứu người nha.

“Con mẹ nó” Trần Mỹ Duyên có chút đau đầu, bà đưa tay bóp trán, có ai đi cứu người mà chuẩn bị giống hai con hàng này sao? Người thì chuẩn bị quần đùi để thay, còn người thì đem theo kem chống nắng? Đây là chuẩn bị đi chơi xa chứ đâu giống như đi cứu người?

Hít một hơi để lấy lại bình tĩnh, Trần Mỹ Duyên trầm giọng lên tiếng.

-Nơi đó rất nguy hiểm, dì không cho phép các con tới đó.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh liếc nhìn nhau một cái cả hai đồng thời gật đầu, Lâm Thanh Phong mỉm cười lên tiếng.

-Được, con hứa với dì là tụi con sẽ không “đi” đến đó.

Câu trả lời của Lâm Thanh Phong liền khiến cho Trần Mỹ Duyên có chút nghi ngờ, bà chăm chú nhìn hắn.

Lâm Thanh Phong bị nhìn tới trán chảy đầy mồ hôi, hắn cười khổ.

-Được rồi con chịu thua, dì đừng nhìn con như vậy nữa, bọn con dự tính sẽ bay tới đó, cũng không “đi” tới đó.

Trần Mỹ Duyên cũng không hiểu rõ từ “bay” lời nói của Lâm Thanh Phong, bà chỉ nghĩ rằng bọn hắn sẽ đi máy bay tới đó mà thôi, bà khoanh tay hừ lạnh một tiếng.

-Dì biết mà, hai đứa sẽ không dễ dàng nghe lời như vậy, dì đã nói rồi, hai đứa không được phép tới đó, còn không thì đừng nhìn mặt dì nữa.

Trần Mỹ Duyên dứt lời thì bà liền quay đầu đi ra ngoài, để lại Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh ở lại bốn mắt nhìn nhau.

Nam Cung Mị Ảnh có chút mộng bức, nàng gãi đầu lên tiếng.

-Phu quân, Tam a di nói vậy rồi, chúng ta phải làm sao đây?

Lâm Thanh Phong liếc mắt nhìn nàng một cái rồi nở nụ cười.

-Mị Ảnh, ta hỏi cô một câu, trong khi bay cô có thể đồng thời mang theo hai người khác sao?

Nam Cung Mị Ảnh máy móc gật đầu, một lúc sau hai mắt nàng phát sáng, nàng đưa tay che miệng cười.

-Phu quân làm vậy là chơi xấu nha.

Lâm Thanh Phong vỗ ngực một cái, hất mặt lên trời.

-Đây không phải là chơi xấu, chúng ta chỉ đồng thời đưa tiễn dì ba tới đó thôi, cũng không phải chúng ta tự mình đi nha.

…..

Tây Nguyên - Buôn Mê Thuột, trên một sườn núi nào đó, cây cối um tùm, nơi đây giống như một khu rừng còn chưa được khai phá.

Trần Mỹ Duyên sắc mặt trắng bệch, hai chân run rẩy, bà chống tay vào một thân cây để giữ lại thăng bằng, bà có cảm giác rằng thức ăn trong bụng bà đều muốn đi ra.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh cũng không để ý tới bà, cả hai hết nhìn đông tới nhìn tây, quan sát sườn núi, Lâm Thanh Phong thở dài một hơi.-Thôi xong rồi, ở nơi này sẽ không bị nắng cháy da, nhưng chúng ta sẽ bị muỗi đốt a, nếu như biết trước thì ta đã mang theo kem chống muỗi rồi.

Nam Cung Mị Ảnh cũng gật đầu đồng ý.

Trần Mỹ Duyên hai chân vẫn run rẩy không thể đứng vững, lúc trước bà vẫn có đi máy bay, nhưng đây là lần đầu tiên bà được “bay” một cách đúng nghĩa.

Một giờ trước, sau khi bà la mắng hai người bọn Lâm Thanh Phong một trận, thì bà liền đi về nhà, bỗng dưng Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh xuất hiện trước mặt bà rồi thúc giục mà chuẩn bị đồ đạc.

Bà cũng hiểu ý định của bọn hắn, bà tức giận liền xoay người la mắng bọn hắn một trận, nhưng trong lúc này Lâm Thanh Phong lại liếc mắt với Nam Cung Mị Ảnh, rồi sau đó ngay trước mắt bà, Nam Cung Mị Ảnh liền biến mất.

Điều này khiến Trần Mỹ Duyên kinh ngạc tròn mắt, ngay cả việc la mắng bà cũng quên mất, nhưng vài giây sau Nam Cung Mị Ảnh lại xuất hiện, nàng gật đầu với Lâm Thanh Phong một cái rồi lấy từ đâu ra một cây kiếm màu đen kịt đặt xuống đất.

Vài chục giây sau Trần Mỹ Duyên mới hoàn hồn trở lại, bà chỉ thấy trước mặt là Nam Cung Mị Ảnh, còn Lâm Thanh Phong đang đứng ở phía sau dùng hai tay đỡ lấy bà, hắn mỉm cười lên tiếng.

-Dì ba đứng vững nha, nếu dì có rớt xuống là bọn con không thể nào đỡ kịp đâu à.

Trần Mỹ Duyên lại lâm vào mộng bức, bà liếc mắt nhìn xuống dưới chân thì liền thấy, chân của hai người thì đồng thời đạp lên một thanh kiếm, còn phía dưới là cảnh vật được nhìn từ trên cao xuống, đang liên tục thay đổi với một tốc độ chóng mặt, còn phía trước là Nam Cung Mị Ảnh, nhưng nàng không giống hai người chân đạp lên kiếm, mà tự thân nàng đang bay trên không.

Lúc trước Nam Cung Mị Ảnh cũng đã đạt tới Kiếm Tâm cảnh giới, nàng có thể bay giống như Nguyên Anh tu sĩ bình thường mà không cần dùng Phi Kiếm, nhưng lúc đó Lâm Thanh Phong chỉ mới là Kim Đan Viên Mãn mà thôi, hắn không thể tự thân bay lượn như vậy, nên đa phần Nam Cung Mị Ảnh cứ để hắn dùng cái nồi mang theo nàng bay lượn.

Hai chân của Trần Mỹ Duyên ngay lập tức trở nên run rẩy, cho tới tận bây giờ, cả ba đã hạ cánh xuống đất được 15 phút rồi mà hai chân của bà vẫn chưa hết run.

Không như Trần Mỹ Duyên, đây cũng không phải là lần đầu tiên Lâm Thanh Phong bay như vậy, mặc dù hắn đã quên mất nhưng hắn cũng không cảm thấy lạ lẫm.

Lâm Thanh Phong nhìn ngắm khung cảnh xuong quanh một chút rồi nói.

-Trên này khung cảnh rất đẹp, không khí thì mát mẻ, nhưng hình như bầu trời toàn mây đen, có vẻ như sắp mưa.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu cảm thán.-Đúng vậy, chỉ tiếc là bầu trời đang chuẩn bị mưa, sương mù cũng hơi nhiều nên nơi đây nhìn có vẻ như khá âm u, nếu không có bọn chúng thì khung cảnh nơi này còn đẹp hơn nữa.

Nghe xong lời này thì Trần Mỹ Duyên có chút mộng bức ngẩng đầu nhỉn trời, chỉ thấy trên đỉnh đầu bà là một bầu trời trong xanh đẹp đẽ, lấy đâu ra mây đen sắp mưa? Mặc dù không khí có chút lạnh nhưng ánh nắng chiếu sáng khắp nơi thì lấy đâu ra sương mù?

Ngay lập tức Trần Mỹ Duyên liền nghĩ tới điều gì đó, sắc mặt của bà cũng theo đó mà ngưng trọng trở lại, bà nhặt một chiếc lá xanh nhỏ rồi bấm tay thi triển pháp thuật lên nó, sau đó bà bóp nát rồi bôi vào hai mắt.

Ngay lúc này, khung cảnh xung quanh trong mắt Trần Mỹ Duyên mới thay đổi, bầu trời trong xanh liền chuyển thành một bầu trời âm u, ánh nắng cũng không còn mà thay vào đó là sương mù giăng khắp nơi.

Trần Mỹ Duyên mồ hôi lạnh chảy khắp người, bà có chút kinh ngạc mà nhìn về Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh, rồi hỏi lại.

-Hai đứa có thể nhìn thấy Ma Khí sao?

-Nhất là Mị Ảnh, con có thể nhìn thấy Ma Khí sao?

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh gãi đầu, Ma Khí thì bọn hắn không biết, bọn hắn chỉ thấy nơi đây toàn là sương mù thôi.

Trần Mỹ Duyên hít vào một hơi rồi giải thích.

-Đám sương mù này là Ma Khí, còn đám mây đen phía trên là do Ma Khí ngưng tụ mà thành, người bình thường không thể nào nhìn thấy bọn chúng.

-Chỉ những người có thể sử dụng pháp thuật mới có khả năng này.

-Về phần thằng Phong thì có thể là do di truyền từ dòng máu Thần Long, nhưng còn Mị Ảnh, con cũng có thể nhìn thấy sao?

Đối với lời này của Trần Mỹ Duyên, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh chỉ mỉm cười mà cũng không giải thích, Lâm Thanh Phong lại hỏi.

-Dì ba, trước tiên cũng đừng thắc mắc vấn đề này, hiện tại dì có biết cha mẹ con ở đâu không?

Trần Mỹ Duyên lắc đầu.

-Hai đứa quá gấp gáp, dì cũng không kịp chuẩn bị phù chú để thi triển pháp thuật, nhưng dì đoán rằng anh Cường cùng chị Hoa đang ở nơi mà bọn yêu ma lúc trước bị phong ấn.

-Nơi đó là nơi mà yêu ma thoát ra, nên Ma Khí ở nơi đó là đậm nhất, hai đứa đã nhìn thấy được Ma Khí thì cứ đi tới nơi đó là được.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi đưa mắt nhìn sang Nam Cung Mị Ảnh.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không chần chờ, nàng lập tức bay lên bầu trời mà quan sát.

Trần Mỹ Duyên thở ra một hơi, hiện tại bà cũng không có tâm tư để hỏi thân phận của Nam Cung Mị Ảnh nữa, tự thân Nam Cung Mị Ảnh có thể bay được mà không cần dùng thuật pháp cũng đồng nghĩa với việc cảnh giới của nàng ấy đã cao hơn bà rồi, thậm chí còn cao hơn cả Lâm Cường, bởi vì Lâm Cường cũng không thể bay xa như nàng đâu.

Nghĩ tới đây thì Trần Mỹ Duyên nội tâm mới nhẹ nhõm một chút, bà thở ra một hơi.

-Nếu có Mị Ảnh thì cơ hội cứu được anh Cường cùng chị Hoa sẽ cao hơn một chút.

Lâm Thanh Phong nghe xong lời này thì cũng mỉm cười gật đầu, đúng thật là nếu không có Nam Cung Mị Ảnh thì hắn đã theo lời Trần Mỹ Duyên bỏ mặc Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa ở đây rồi.

Không phải do hắn không có sức lực cứu người, nhưng nếu không có Nam Cung Mị Ảnh thì hắn cũng không biết rằng chỉnh bản thân hắn lúc trước đã từng là tu sĩ đâu, tuy hiện tại kí ức vẫn như cũ chưa hồi phục, hắn cũng không biết sức lực của cơ thể mình cao tới đâu, nhưng ít ra hắn vẫn biết mình mạnh hơn người thường nhiều lắm.

Chương 194: Đi cứu người (3)

Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cùng Trần Mỹ Duyên ba người tiếp tục men theo sườn núi để đi tìm tới khởi nguồn của những đoàn Ma Khí này.

Dưới ánh mắt của bọn họ thì Ma Khí xung quanh ngày càng dày đặc, ngoài ra trong không khí còn mang theo mùi hương khó ngửi.

Trần Mỹ Duyên từ sớm đã không chịu nổi, bà phải lấy một cái khẩu trang rồi thi triển pháp thật lên nó đeo vào mới có thể đi tới đây, nếu bà không làm như vậy thì với thể chất của một người bình thường thì bà đã sớm bất tỉnh. 

Mặc dù cơ thể không bị ảnh hưởng nhưng mùi hương này đều khiến Lâm Thanh Phong cũng Nam Cung Mị Ảnh cảm thấy khó chịu, Lâm Thanh Phong cau mày cằn nhằn.

-Đám yêu ma này, tại sao bọn chúng lại có thể sống trong điều kiện như thế này? Bọn chúng không biết thối hay sao?

Trần Mỹ Duyên chỉ biết im lặng, quãng đường này đi chung với hai người, tuy rằng không dài nhưng bà cũng dần quen thuộc với con hàng này, suốt quãng đường hắn cứ mãi rên rỉ mà không thèm dừng lại, cứ như là hắn không cảm thấy mệt mỏi vậy.

Chỉ có Nam Cung Mị Ảnh ở bên cạnh Trần Mỹ Duyên mỉm cười nói nhỏ.

-Tam a di cũng đừng để ý tới chàng, đây là tính cách của chàng ấy, mỗi lần cảm thấy việc gì phiền phức là chàng ấy cứ kêu ca mãi không thôi.

Trần Mỹ Duyên gật đầu thở ra một hơi, sau đó vẻ mặt của bác có chút ngưng trọng.

-Ma Khí nơi này đã dày đặc như vậy rồi, cũng có nghĩa là chúng ta sắp tới nơi, các con cẩn thận chút.

Lâm Thanh Phong dừng chân, kêu ca nhiều như vậy khiến hắn có chút khát, hắn lấy trong balo ra một chai nước, uống vài ngụm rồi hỏi.

-Dì ba, bọn yêu ma ấy rốt cục như thế nào? Dì biết thông tin gì về bọn chúng sao?

Trần Mỹ Duyên được hỏi tới thì bà trấn ngâm suy nghĩ một chút rồi trả lời.

-Yêu ma chỉ là tên gọi chung của bọn chúng mà thôi.

-Yêu ma có rất nhiều loại được phân thành ba loại bậc, cao nhất là Ma Vương, thứ hai là Ma Tướng cùng Ma binh.

-Ma Vương là mạnh mẽ nhất, một Ma Vương có thể mạnh mẽ hơn mười tên Ma Tướng.

-Đám động vật lúc trước bị chết có quy mô khá lớn, dì nghĩ rằng đó là do một tên Ma Tướng đã gây ra, nhưng có lẽ là do hắn chưa hồi phục được sức mạnh nên chỉ có thể ra tay với động vật để hồi phục mà thôi.

-Nếu Ma Tướng toàn lực ra tay thì dì nghĩ rằng hơn nửa thành phố Buôn Ma Thuột này đều trở thành vùng đất chết. 

-Còn Ma Binh thì có thể không cần quan tâm, căn bản bọn chúng chỉ là tôm tép nhãi nhép, cho dù có một ngàn tên Ma Binh cũng không đáng sợ bằng một tên Ma Tướng.

Vừa uống nước vừa suy nghĩ, Lâm Thanh Phong lại hỏi.

-Vậy còn phần dì cùng cha mẹ thì sao? Ba người đoán chừng có thể đối phó với loại yêu ma nào?

Nghe câu hỏi này thì Trần Mỹ Duyên lại thở dài một hơi, rồi lắc đầu cười khổ.

-Cha của con từ nhỏ đã là một thiên tài, nhờ có huyết mạch của Thần Long cùng tư chất của mình nên có thể đối phó với Ma Tướng, hiện tại pháp lực của anh ấy tăng cao có lẽ rằng có thể đối đầu với Ma Vương.

-Mẹ của con thì có thể đối đầu với Ma Tướng, còn dì thì không được như bọn họ, dì chỉ có thể đối đầu với những tên Ma Binh nhãi nhép mà thôi.
Lâm Thanh Phong nghe xong thì gật đầu, theo những lời này của Trần Mỹ Duyên thì hắn liền đoán được bên phía Yêu Ma có ít nhất một tên Ma Vương tồn tại, cùng vài tên Ma Tướng khác, vì thế bọn chúng mới có thể khiến Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa mất tích cho tới hiện tại.

Nam Cung Mị Ảnh đứng một bên chăm chú nhìn về một hướng, nàng nhíu mày chỉ tay về hướng đó rồi lên tiếng.

-Tam a di, phu quân, hai người nhìn xem bên kia là cái gì?

Nghe lời này thì Trần Mỹ Duyên cùng Lâm Thanh Phong hai người đồng thời đều nhìn về phía mà Nam Cung Mị Ảnh đã chỉ, Trần Mỹ Duyên căn bản là không nhìn thấy gì, bà cau mày hỏi.

-Phong, ở bên đó xảy ra chuyện gì?

Dưới sự dày đặc của Ma Khí, tầm nhìn của Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh cũng bị ảnh hưởng, khoảng cách hiện tại của ba người với nơi đó cũng không xa, nhưng Lâm Thanh Phong phải nheo mắt lại để tập trung nhìn, hắn có chút không chắc chắn.

-Một vòng ánh sáng màu xanh lam, nhưng ánh sáng của nó khá mờ nhạt.

Trần Mỹ Duyên nghe xong lời này, bà liền hoảng hốt ngay lập tức chạy thật nhanh về phía đó, đồng thời lên tiếng.

-Mau tới đó, đó là lớp phòng ngự cuối cùng của anh Cường, màu sắc của nó trở nên mờ nhạt cũng tức là pháp lực của anh Cường đã cạn kiệt rồi.

Nghe được lời này của Trần Mỹ Duyên, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh cũng vội vàng dùng hết sức mình chạy về phía đó.

Trần Mỹ Duyên chỉ là người, cho dù bà có chạy trước thì tốc độ của bà cũng không thể nhanh bằng Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh, hai nhanh chóng bỏ xa Trần Mỹ Duyên, Lâm Thanh Phong cau mày lên tiếng.

-Mị Ảnh, khoảng cách từ đây tới đó cũng còn khoảng hơn hai cây số, dì bà tốc độ quá chậm, chúng ta không có thời gian nhiều như vậy, cô hãy mang dì theo, còn tôi sẽ đi trước.

Nam Cung Mị Ảnh cũng biết hiện tại cũng không phải lúc tranh cãi, nàng lấy ra Hàn Băng Kiếm đưa cho Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Chàng hãy cầm nó theo và nhớ phải cẩn thận.
Tiếp nhận thanh kiếm từ tay Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong gật đầu rồi dùng sức chạy thật nhanh về phía trước.

......

Lâm Cường, Trần Thị Hoa hai người một thân mang đầy thương tích, máu chảy khắp người, quần áo dơ bẩn đầy lỗ thủng, hai người ngồi dựa lưng vào nhau thở từng hơi gấp gáp.

Trên đỉnh đầu hai người đang có một lá bùa phát ra ánh sáng màu xanh lam, và ánh sáng tạo thành hình một cái chén úp ngược, bao phủ bán kính vài mét xung quanh hai người.

Bên ngoài khu vực bao phủ của lá bùa là đầy rẫy Yêu Ma đủ loại hình dáng khác nhau, bọn chúng chỉ có một vài điểm chung, đó là toàn thân đen kịt, hai mắt trắng dã vô hồn, miệng lưỡi đỏ lòm cùng hàm răng sắc nhọn.

Nhìn số Ma Binh xung quanh, Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa hai người đều hít vào một hơi khí lạnh, dù cho hai người đã từng tham gia chiến đấu chống lại Yêu Ma, nhưng nhìn số lượng Yêu Ma trước mặt thì hai người đều phải trầm mặc.

Lâm Cường cười khổ lên tiếng.

-Thôi xong rồi, không ngờ số lượng của bọn chúng lại nhiều như vậy, dù chỉ là bọn Ma Binh nhưng đã đánh liên tục ba ngày rồi mà số lượng vẫn không giảm.

Trần Thị Hoa cũng thở dài trầm mặc, ba ngày trước cả hai người liền tìm thấy được nơi mà lúc trước cha của Lâm Cường phong ấn bọn Yêu Ma, và nhận ra phong ấn bị hư hại, vì thế cả hai phải tìm cách chữa trị.

Nhưng do phong ấn bị hư hại nên đã có vài con Yêu Ma thoát ra từ trước, đa phần là Ma Binh nhung trong số chúng lại có một Ma Tướng.

Dưới hiệu lệnh của Ma Tướng thì nhân lúc Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa đang sửa phong ấn thì bọn chúng liền ra tay, khiến hai người không có thời gian để tu sửa nữa.

Đồng thời do phong ấn tu sửa chưa hoàn tất nên uy lực bị giảm bớt, bọn Yêu Ma bị phong ấn bên trong liền cố sức phá phong ấn thoát ra, ban đầu thì số lượng Yêu Ma thoát ra còn ít một chút, nhưng về sau phong ấn càng ngày càng bị hư hại nghiêm trọng khiến lượng Yêu Ma thoát ra ngày càng đông hơn.

Dù chỉ là Ma Binh cấp thấp nhưng số lượng bọn chúng quá đông, khiến Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa hai người phải cố gắng chống đỡ cho tới hiện tại.

Từ phía bên ngoài, đám Ma Binh bỗng dưng dạt ra làm hai, tạo thành một con đường thẳng tắp, ở giữa con đường đó chỉ có một con Yêu Ma duy nhất còn đứng lại, con Yêu Ma này khác xa với những con xung quanh.

Hình dáng giống như một người nam nhân, thân thể được bao phủ bởi một lượng lớn Ma Khí màu đen, mang một bộ giáp màu đỏ sẫm, trên đầu có một chiếc sừng nhọn, hai mắt đỏ thẫm, tay cầm theo một cây liềm vác trên vai.

Nó từ từ tiến lại gần vòng bảo hộ rồi cười như điên dại, lộ ra một miệng đầy máu tươi cùng hai hàm răng nanh nhọn hoắt.

-Haha, xem chúng ta có gì ở đây. 

-Hùng Vương cùng Hoàng Hậu, hai người các ngươi muốn chúc mừng Yêu Ma bọn ta thoát nạn nên tự đưa thân tới đây làm lễ vật sao?

-Thật là vinh hạnh cho Yêu Ma bọn ta nha, ta nghĩ rằng Ma Vương sẽ rất vui khi thấy hai ngươi a.

Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa cả hai đồng thời cau mày, sắc mặt ngưng trọng nhìn nhau, bởi vì con Yêu Ma trước mặt không phải là Ma Binh nữa, mà nó chính là Ma Tướng.

Ma Tướng mạnh mẽ hơn Ma Binh về mọi mặt, Ma Binh chỉ là đám tốt thí không có suy nghĩ, còn Ma Tướng có trí tuệ rất cao, đồng thời sức mạnh của Ma Tướng cũng lớn hơn Ma Binh rất nhiều.

Nếu có thể được chọn thì Lâm Cường thà đối mặt với một ngàn con Ma Binh chứ cũng không muốn đối đầu với một con Ma Tướng đâu

Chương 195: Đi cứu người (4)

Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa cả hai đều nhắm mắt ngồi tĩnh tọa im lặng không nói gì, bây giờ đã biết có Ma Tướng tồn tại nên hai người phải tập trung hồi phục pháp lực, mặc dù thời gian bọn họ còn lại không nhiều, nhưng hồi phục được càng nhiều pháp lực thì cơ hội sống sót lại tăng cao thêm một ít.

Đứng bên ngoài quan sát cả hai, Ma Tướng cười lạnh.

-Hùng Vương cùng Hoàng Hậu, các ngươi cũng đừng cố gắng nữa, ta biết ý định của các ngươi rồi, các ngươi nghĩ rằng ta sẽ để các ngươi tiếp tục hồi phục pháp lực sao?

Mặc cho Ma Tướng có nói gì thì Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa cũng đều bỏ mặc không quan tâm, với sức của Ma Tướng thì không thể nào phá hủy được vòng phòng hộ này ngay lập tức được, bọn họ vẫn có chút thời gian.

Ma Tướng khiêu khích không thành công, nó cũng biết rằng dùng cách này không thể nào ảnh hưởng được Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa, nó hừ lạnh.

-Ma Binh, lên hết cho ta, phá hủy vòng phòng hộ này.

Đám Ma Binh nghe lệnh, bọn chúng ngay lập tức xông tới vòng phòng hộ, vòng phòng hộ phát ra ánh sáng màu xanh lam, tất cả những Ma Binh chạm phải đều bị bắn bay ra ngoài, sau khi đứng dậy thì bọn chúng tiếp tục chạy tới tấn công vòng phòng hộ, ánh sáng của vòng phòng hộ cũng theo đó mà yếu dần.

Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa đồng thời mở mắt, cả hai đều im lặng không nói gì bởi vì hiện tại bọn họ cũng không thể làm được gì khác, sau ba ngày chiến đấu liên tục thì vòng phòng hộ này đã tiêu tốn tất cả pháp lực của bọn họ rồi.

Ma Binh chỉ là một đám tiểu tốt không có suy nghĩ chỉ hành động theo bản năng, bình thường bọn chúng sẽ không tới gần vòng phòng hộ, vì thế dưới sự che chở của vòng phòng hộ thì Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa sẽ có thêm vài tiếng thời gian để nghỉ ngơi.

Nhưng hiện nay lại có Ma Tướng xuất hiện, dưới mệnh lệnh của Ma Tướng thì đám Ma Binh bất chấp tất cả mà xông vào vòng phòng hộ, khiến cho vòng phòng hộ ngày càng yếu ớt.

Trần Thị Hoa có chút gấp gáp, bà lên tiếng hỏi.

-Ông ơi, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?

Liện tại Lâm Cường biết phải làm cái gì bây giờ? Đây đã là biện pháp cuối cùng của ông rồi, ông chỉ đành cười khổ lắc đầu.

-Tôi cũng hết cách, đành chờ tới khi vòng phòng hộ vỡ nát thì liều mạng thôi, giết được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu.

Trần Thị Hoa nghe xong lời này liền chỉ biết cúi đầu trầm mặc, ở bên ngoài, Ma Tướng cũng nghe được lời này, nó ngẩng đầu lên trời cười lớn.

-Haha, Hùng Vương cùng Hoàng Hậu, các ngươi buông bỏ đi thôi, ta hứa rằng sau khi các ngươi chết thì ta sẽ đích thân tiễn con cái của các ngươi đi theo các ngươi.

Ma Tướng vừa dứt lời, thì ánh mắt của Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa đều cùng lúc thay đổi, ánh mắt hai người tràn đầy sát khí, Lâm Cường hằn giọng.

-Ngươi vừa nói cái gì?

Ma Tướng ngừng cười, nó chăm chú nhìn Lâm Cường rồi trả lời.

-Ta nói rằng, ta sẽ đích thân giết chết con cái của bọn ngươi.

Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa đồng loạt đứng dậy, sắc mặt nghiêm túc, cả hai không nói một lời nào mà chỉ đưa tay liên tục bấm pháp quyết, hai người đã mệt mỏi lắm rồi, pháp lực cũng không còn được bao nhiêu, đây là pháp thuật cuối cùng mà hai người sử dụng để liều mạng với Ma Tướng, sau đòn này thì hai người chắc chắn sẽ chết.

Nhìn hai người hành động Ma Tướng cười lạnh.

-Hai người các ngươi muốn liều mạng với ta sao? Các ngươi không có cơ hội đó, cứ yên tâm đi ta hứa rằng ta sẽ đích thân giết chết hết con cái của hai ngươi.

Ma Tướng vừa nói, hai tay nó đồng thời nắm chặt cây liềm rồi giơ lên cao, Ma Khí trên cơ thể cũng bắt đầu chảy về phía cây liềm, một phần khiến cây liềm dài ra, một phần khác tập trung vào phần lưỡi, nó cười lạnh.

-Hùng Vương, Hoàng Hậu, hai người các ngươi chết đi.

Ma Tướng vừa dứt lời thì nó liền dùng hết sức lực của chính bản thân mình, dùng cây rìu chém thằng vào Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa đứng bên trong vòng phòng hộ đang bấm quyết thi triển pháp thuật.

Lưỡi liềm tiếp xúc vòng phòng hộ, ngay lập tức vòng phòng hộ giống như một tờ giấy mỏng bị cắt ra, vòng phòng hộ nổ tung khói bụi nổi lên mù mịt.

Nhưng lúc này Ma Tướng liền cau mày, bởi vì hắn không cảm giác được lưỡi liềm chém trúng người, hắn chỉ cảm giác được cây rìu bỗng dưng nhẹ hơn mà thôi.Thu ngắn cây liềm lại, Ma Tướng liền trầm mặc, bởi vì lưỡi liềm đã biến mất, cây liềm chỉ còn lại cán mà thôi, hiện tại nó chỉ là một cây gậy dài.

Ma Tướng hừ một cái, hai mắt chăm chăm nhìn vào đám khói bụi rồi lên tiếng.

-Ngươi là ai?

Đáp lại lời của Ma Tướng chỉ có một giọng nói hài hước.

-Cây liềm của ngươi có vẻ hơi yếu ớt nha, ta chỉ mới chặt nhẹ một cái là nó đã gãy rồi, có phải ngươi mua trúng hàng giả không?

Ma Tướng trầm mặc, hai mắt đỏ ngầu tràn đầy sát khí nhìn chằm chằm vào làn khói bụi, một lúc sau khói bụi dần tản đi lộ ra thân ảnh ba người, hai người trong số đó là Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa đang dùng vẻ mặt kinh ngạc mà nhìn người phía trước.

Người phía trước là Lâm Thanh Phong, một thân quần jean đen, áo thun trắng, tay cầm một thanh kiếm đang đứng mỉm cười nhìn về Ma Tướng.

Ma Tướng trầm mặc, nó hằn giọng hỏi lại.

-Tiểu tử, ngươi là ai?

Bỏ ngoài tai câu hỏi của Ma Tướng, Lâm Thanh Phong quay đầu về phía Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa rồi bĩu môi.

-Hai người nha, đã nói trước là đừng đi hưởng trăng mật rồi, tại sao hai người không chịu nghe?

-Đều đã lớn tuổi rồi có phải còn trẻ đâu mà đòi đi hưởng trăng mật? Ở nhà bán nước có phải sung sướng hơn hay không?

Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa có chút mộng bức, một lúc sau Lâm Cường giật mình rồi cằn nhằn.

-Thằng bất hiếu, ai cho mày cái quyền lên mặt dạy đời cha mẹ mày đấy?

Đối với lời này của Lâm Cường, Lâm Thanh Phong bĩu môi một cái rồi lắc đầu không thèm để ý, hắn quay sang Trần Thị Hoa rồi mỉm cười.

-Mẹ không bị thương chứ?Nghe được câu hỏi của Lâm Thanh Phong, Trần Thị Hoa cũng không trả lời, bà tiến lại gần hắn quan sát hắn từ trên xuống dưới rồi lo lắng hỏi.

-Mẹ không sao, còn con thì sao? Tại sao con lại ở đây?

Cảm nhận được sự quan tâm của Trần Thị Hoa, Lâm Thanh Phong mỉm cười, nhưng còn chưa đợi hắn trả lời thì Lâm Cường liền khoanh tay hừ một cái.

-Quan tâm thằng bất hiếu này làm gì? Nó còn cười được thì tất nhiên là nó không có chuyện gì rồi.

Nhìn ba người bỏ mặc mình, Ma Tướng hai mắt đỏ ngầu tràn đầy sát khí lên tiếng.

-Vậy ra đây là Thái Tử sao? Tốt thôi, cả gia đình một nhà ba người đều ở đây đỡ phải tốn công ta đi tìm kiếm.

Ma Tướng lên tiếng khiến cho cả nhà Lâm Thanh Phong ba người đều tập trung nhìn vào hắn, không quản Lâm Thanh Phong làm sao có thể đỡ được một đòn lúc trước của Ma Tướng, Lâm Cường sắc mặt ngưng trọng.

-Thằng bất hiếu, tên Ma Tướng này rất mạnh, mày có thể câu giờ cho chúng tao thi triển pháp thuật sao?

Lâm Thanh Phong cũng không cần suy nghĩ gì, hắn ngay lập tức trả lời.

-Câu giờ thì được, nhưng không cần thiết phải phiền phức như vậy.

Câu trả lời của Lâm Thanh Phong liền khiến cho Lâm Cường, Trần Thị Hoa cùng Ma Tướng đều sửng sốt, Ma Tướng cười lạnh.

-Thái Tử, ngươi rất kiêu ngạo nha, tưởng rằng đỡ được một đòn của ta thì nghĩ rằng ngươi mạnh mẽ lắm sao?

Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa sắc mặt ngưng trọng, lần này cả hai đều đồng ý với Ma Tướng, Trần Thị Hoa có chút lo lắng lên tiếng.

-Phong, đừng khinh địch, Ma Tướng rất mạnh, không thể coi thường nó được.

Nghe xong lời này của Trần Thị Hoa, Lâm Thanh Phong chỉ lắc đầu mỉm cười cũng không trả lời, hắn không biết phải giải thích ra sao, nhưng hắn cảm giác được rằng tên Ma Tướng trước mặt không hề đem tới cho hắn một chút cảm giác nguy hiểm nào.

Bỏ qua vẻ mặt lo lắng của Trần Thị Hoa, Lâm Thanh Phong tay nắm chặt thanh kiếm, bước lên phía trước, đứng đối diện Ma Tướng.

-Hình như vừa nãy ngươi nói rằng ngươi muốn giết ta?

Ma Tướng có chút sững sờ, nhìn vẻ mặt của Lâm Thanh Phong, nó biết rằng nó đang bị coi thường, nó nở nụ cười ác độc, lộ ra chiếc lưỡi dài đỏ lòm và hàm răng nhọn hoắt.

-Không những giết ngươi, mà ta còn giết hết toàn bộ dòng họ nha người, bởi vì ngươi dám coi thường ta.

Nghe được câu này, Lâm Thanh Phong gật đầu, sau đó hắn dùng tay giơ thanh kiếm lên cao, rồi dùng sức chém thật mạnh vào Ma Tướng rồi thu kiếm về, tốc độ của hắn quá nhanh, khiến hai người Lâm Cường, Trần Thị Hoa cùng Ma Tướng đều không thể theo kịp.

Dù Lâm Thanh Phong chưa hồi phục Nguyên Khí, nhưng tu vi hắn vẫn là hàng thật giá thật Nguyên Anh Kì tu sĩ, ánh mắt của người thường làm sao có thể theo kịp hành động của hắn đây? Chưa kể tới cơ thể của hắn mạnh hơn Nguyên Anh Kì tu sĩ bình thường nhiều lắm.

Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa chỉ thấy Lâm Thanh Phong chầm chậm giơ lên thanh kiếm, rồi ngay sau một hơi thở thì hắn đã thu kiếm về.

Một tiếng “Xoẹt” thanh thúy vang lên, Lâm Thanh Phong thu kiếm về, hắn lắc đầu thở dài.

-Thật yếu, không chịu nổi một kích.

Ma Tướng mộng bức, ngay sau khi Lâm Thanh Phong dứt lời, nó chỉ thấy được tầm nhìn của nó bị chia làm hai, sau đó… liền không có sau đó.

Chương 196: Ta là tu sĩ

Cơ thể của Ma Tướng bị chia làm hai từ đầu xuống chân, sau đó hai nửa cơ thể liền đổ gục xuống đất, Ma Khí màu đen từ cơ thể nó bắn ra khắp nơi rồi tiêu tán giữa thiên địa.

Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa trợn mắt há hốc mồm, bọn họ vừa thấy gì? Ma Tướng từ khi nào lại trở nên yếu ớt như vậy?

Cả hai người bọn họ chỉ thấy Lâm Thanh Phong giơ lên thanh kiếm, sau đó lại nghe thêm một tiếng “xoẹt” như dao cắt vào giấy, rồi Ma Tướng liền chết? 

Đồng thời mặt đất dưới chân Ma Tướng nứt ra, tạo thành một vết chém dài vài chục mét, tất cả Ma Binh đứng sau lưng Ma Tướng cơ thể cũng chia làm hai rồi đổ gục xuống, Ma Khí từ trong cơ thể bọn chúng thoát ra cũng giống như Ma Tướng tiêu tán vào thiên địa.

Lâm Cường nuốt vào một ngụm nước bọt, ông có chút không tin vào hai mắt mình, ông dùng tay tự tát vào mặt mình rồi lầm bầm lên tiếng.

-Mẹ nó, chắc chắn là đang nằm mơ… mau tỉnh lại.

Nhưng dù cho Lâm Cường có tự tát mình bao nhiêu lần, thì tình cảnh trước mặt vẫn như cũ, Lâm Thanh Phong vẫn đứng đó, một tay cầm kiếm đưa lưng về phía hai người, xung quanh Ma Khí vẫn dày đặc, đám Ma Binh vẫn còn rất đông.

Lâm Thanh Phong nhíu mày, bởi vì hắn cảm nhận được một chuyện khác, sau khi Ma Tướng cùng Ma Binh chết đi, thì đám Ma Khí của bọn chúng đa phần đều bị tiêu tán giữa thiên địa, nhưng một phần rất nhỏ lại bị cơ thể hắn hấp thụ.

Thân thể tự hấp thụ phần Ma Khí này khiến Lâm Thanh Phong phát hoảng, hắn tự cảm nhận cơ thể của chính mình một chút, nhưng cũng không thấy có gì khác biệt, Ma Khí giống như là không gây ảnh hưởng tới cơ thể hắn, mà ngược lại bọn nó lại giúp hắn cảm thấy thực lực của mình lại mạnh hơn một chút.

Nhận ra điểm này, Lâm Thanh Phong mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, hắn đưa mắt nhìn đám Ma Binh xung quanh, hiện tại đám Ma Binh này trong mắt hắn chỉ là một đám yếu gà, nhưng hắn không vì thế mà quên đi việc chính, hắn quay đầu lại nói với Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa.

-Hai người hãy nghỉ ngơi một chút để dưỡng sức, chút nữa dì ba sẽ tới đây, khi đó ba người hãy cùng nhau phong ấn bọn chúng trở lại.

Nghe xong lời này thì Trần Thị Hoa có chút do dự, bà muốn nói gì đó nhưng đã bị Lâm Cường ngăn cản.

-Hãy nghe lời nó, hiện tại chỉ còn cách như vậy thôi, bằng không nếu Ma Vương phá được phong ấn thì sẽ xảy ra chuyện lớn.

Trần Thị Hoa có chút xoắn xuýt, nhưng bà cũng hiểu rằng hiện tại biện pháp này là tốt nhất, bà thở dài một hơi rồi gật đầu.

-Phong, con phải cẩn thận.

Trần Thị Hoa nói xong thì bà liền cùng Lâm Cường ngồi xuống, vừa nãy bọn họ cũng được nghỉ ngơi một khoảng thời gian ngắn, nên pháp lực đã hồi phục một ít, cả hai đồng thời sửa dụng toàn bộ chút pháp lực còn lại của mình để tạo ra một vòng phòng hộ mới.

Ánh sáng của vòng phòng hộ này rất yếu ớt, cũng đồng nghĩa với việc nó không thể chịu nổi nhiều Ma Binh va chạm, phạm vi bao phủ của nó cũng rất nhỏ chỉ đủ để hai người Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa ngồi bên trong, nhưng hiện tại chỉ cần bấy nhiêu là đủ, bởi vì Ma Binh sẽ không tấn công vòng phòng hộ nếu không có lệnh của Ma Tướng.

Nhìn đám Ma Binh không tiếp tục công kích vòng phòng hộ, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi nhẹ nhõm, quay mặt về đám Ma Binh phía sau, hắn nở nụ cười lạnh, tay nắm chặt thanh kiếm rồi xông vào đám Ma Binh chém loạn.

Đám Ma Binh yếu ớt căn bản không phải là đối thủ của Lâm Thanh Phong, dù cho số lượng của bọn chúng thật sự rất nhiều, nhưng bọn chúng cũng không thể nào tới gần hắn.

Hàn Băng Kiếm là một kiện Thiên Cấp pháp khí, khi nó được Lâm Thanh Phong sử dụng, dù chỉ là những nhát chém rất bình thường, nhưng đám Ma Binh cũng không thể chịu nổi, rất nhiều Ma Binh đã bị chém chết.

Một lúc sau, đám Ma Binh cứ liên tục bị Lâm Thanh Phong vung kiếm chém giết, xác chết xung quanh cũng đã chất thành đống, cũng giống như lúc trước, cứ mỗi con Ma Binh chết đi thì Lâm Thanh Phong đều cảm giác được thực lực của mình lại tăng thêm một ít, điều này khiến hắn càng điên cuồng ra sức nhiều hơn.
Đám Ma Bình đông đảo còn lại mặc dù không có suy nghĩ, nhưng bản năng của bọn nó cũng báo cho bọn nó biết rằng, Lâm Thanh Phong rất nguy hiểm, lại không có Ma Tướng ở đây, vì thế bọn chúng liền bắt đầu chạy tán loạn.

Chỉ sau vài phút thì xung quanh Ma Binh đều bị Lâm Thanh Phong đuổi đi hết, Lâm Thanh Phong cũng theo đó mà thở ra một hơi, mặc dù đánh giết đám Ma Binh có thể khiến thực lực của hắn tăng cao một chút, nhưng đó chỉ là mặt ngoài mà thôi, hiện tại hắn không nhận ra điều gì khác thường nhưng cũng không có nghĩa là tương lai sẽ không có, vì thế mà hắn không dám mạo hiểm giết quá nhiều.

Lúc này thì Nam Cung Mị Ảnh cùng Trần Mỹ Duyên cũng tới nơi, nhìn xung quanh toàn là xác của Ma Binh Trần Mỹ Duyên có chút kinh dị, dù cho Ma Binh thực lực được đánh giá là yếu, nhưng Lâm Thanh Phong chỉ mới tới đây trong một khoảng thời gian ngắn mà thôi, nơi đây liền có tới vài trăm cái xác Ma Binh đều một dạng là bị kiếm chém chết.

Nam Cung Mị Ảnh thì khác, nàng đã nhìn thấy Lâm Thanh Phong đại khai sát giới kiểu này nhiều rồi nên nàng cảm thấy chuyện này khá bình thường, nàng chỉ liếc mắt nhìn một chút rồi cũng không quan tâm nữa.

Trần Mỹ Duyên mộng bức một lúc, rồi bà cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bà lên tiếng hỏi.

-Phong, cha mẹ của con hai người thế nào?

“Hai người đang ở bên kia, cũng may vừa tới kịp” Lâm Thanh Phong vừa nói, hắn vừa chỉ tay về một phía, Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa vẫn đang còn ngồi bên đó tĩnh tọa nhắm mắt dưỡng sức.

Trần Mỹ Duyên nhìn sang phía đó, khi thấy hai người Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa vẫn an toàn thì bà mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Lâm Thanh Phong đưa tay sờ cằm một chút rồi nói tiếp.

-Tuy là cứu kịp, nhưng hai người vẫn bị thương từ trước khá nhiều, con nghĩ bọn họ sẽ không đủ sức phong ấn đám yêu ma trở lại, vì thế con nghĩ rằng chúng ta phải tìm biện pháp khác.

Trần Mỹ Duyên thở dài một hơi rồi lắc đầu.

-Chuyện này hiện tại không nói, hiện tại cứu được hai người đã là tốt lắm rồi.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi không nói gì nữa, hắn cũng đành chấp nhận mọi chuyện như vậy thôi, nhưng lúc này Nam Cung Mị Ảnh lại lên tiếng.-Có lẽ ta có cách giúp phụ thân, mẫu thân trị thương.

Ngay khi nàng vừa dứt lời thì Lâm Thanh Phong, Trần Mỹ Duyên hai người đều nhìn nàng, ngay cả Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa cũng mở mắt ra, Lâm Thanh Phong có chút tò mò hỏi lại.

-Cô có cách thật sao?

Nam Cung Mị Ảnh cũng không trả lời, nàng lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một bình đan dược, hành động của nàng khiến cả ba người Lâm Cường, Trần Thị Hoa cùng Trần Mỹ Duyên đều tròn mắt nhìn, đây là lần đầu tiên ba người thấy nàng lấy đồ từ nhẫn trữ vật nên cả ba đều ngạc nhiên.

Nam Cung Mị Ảnh kiểm tra đan dược trong bình một chút rồi mỉm cười giới thiệu.

-Đây là Huyết Khí Đan, công dụng chính của nó là để trị thương cho những tu sĩ cấp thấp.

-Lúc trước thiếp và tiểu Tuyết sử dụng vẫn còn thừa lại một ít.

Sau khi nghe lời giới thiệu của Nam Cung Mị Ảnh, ba người bọn Lâm Cường đều tròn mắt bởi vì bọn họ chưa từng nghe qua tu sĩ là gì, cả ba đều mộng bức nhìn về Lâm Thanh Phong đợi hắn xác nhận chuyện này.

Chỉ thấy Lâm Thanh Phong sắc mặt vẫn bình tĩnh không có gì ngạc nhiên, hắn chỉ nhíu mày một chút lên tiếng.

-Thuốc trị trương dành cho tu sĩ? Như vậy cha và mẹ, hai người có thể chịu nổi sao?

Nam Cung Mị Ảnh xoắn xuýt đưa tay gãi đầu, bởi vì nàng cũng không dám khẳng định, dù Huyết Khí Đan chỉ là đan dược cấp thấp, nhưng nó vẫn là đan dược dành cho tu sĩ, cơ thể của tu sĩ khỏe mạnh hơn người bình thường nhiều lắm, nàng cũng không phải Luyện Đan Sư, nên không thể đánh giá được sức chịu đựng của hai người.

Chờ đợi một lúc lâu mà Nam Cung Mị Ảnh không đưa ra câu trả lời, thì Lâm Thanh Phong cũng tự hiểu được, hắn lắc đầu thở dài.

Trần Mỹ Duyên mộng bức một lúc, sau đó bà ngơ ngác hỏi lại.

-Hai con đang nói chuyện gì? Tu sĩ là cái gì?

Lâm Thanh Phong gãi đầu, hắn liếc mắt nhìn Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa một chút, chỉ thấy hai người đều đang nhìn chằm chằm vào chính mình, hai người mặc dù không lên tiếng, nhưng ánh mắt của cả hai đã tự nói rằng cả hai đều muốn biết.

Lâm Thanh Phong gãi đầu đưa mắt nhìn Nam Cung Mị Ảnh, hắn cũng không biết phải nên nói như thế nào đây, chính bản thân hắn cũng biết rõ ràng, mọi việc mà hắn biết được đều là nghe từ nàng mà thôi.

Nhận ra ánh mắt của Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cũng hiểu được, dưới cái nhìn chăm chú của ba người Lâm Cường, thân thể nàng từ từ phiêu phù lên giữa không trung, nàng cúi đầu mỉm cười lên tiếng.

-Phụ thân, mẫu thân và tam a di, hãy để ta giới thiệu lại một chút, ta tên Nam Cung Mị Ảnh, là phu nhân của Lâm Thanh Phong và đồng thời ta là một tu sĩ.

….Hết Chương 196….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau