HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 186 - Chương 190

Chương 187: Nam Cung Mị Ảnh tới

Hiện tại đã qua buổi sáng, nhưng quán cafe của nhà Lâm Thanh Phong vẫn rất đông khách, ngày hôm nay còn đông hơn mọi hôm, người người tấp nập vào quán khiến cả nhà Lâm Thanh Phong ba người đều xoay sở không kịp.

Trần Thị Hoa mồ hôi đầy đầu, bà đưa tay áo lau mồ hôi trên trán rồi than thở.

-Hôm nay là ngày gì mà tại sao có nhiều khách như vậy?

-Cafe cũng đã bán sạch nhưng vẫn còn người chờ, thậm chí còn có người chấp nhận ngồi chờ đợi tới khi mua cafe về để pha.

Lâm Cường cũng đưa tay lau mồ hôi, hắn cằn nhằn.

-Đừng nói nữa, tiếp tục làm đi, bên ngoài còn cả đống người đang chờ kìa.

Lâm Thanh Phong lúc này cũng tiến vào, cha mẹ hắn phụ trách việc pha nước, còn hắn phụ trách việc bưng nước, mặc dù cả buổi sáng hắn đã đi ra đi vào cả trăm vòng rồi nhưng hắn vẫn rất sung sức, cả người hắn không có một dấu hiệu mệt mỏi nào, thậm chí ngay cả một giọt mồ hôi cũng không có.

Lâm Thanh Phong tươi cười, hắn để lên bàn một từ giấy nhỏ.

-Hai người cố lên nha, hôm nay rất đông khách đây.

Tiếp nhận tờ giấy nhỏ, Trần Thị Hoa cười khổ, bà mở tủ tiền rút ra tờ 500 ngàn đưa cho Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Mày đi ra vào chợ mua thêm cafe đi, để việc bưng nước cho cha mày là được, nhưng nhớ phải về nhanh, hiện tại quán rất đông khách.

Tiếp nhận tờ tiền, Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu rồi bước ra ngoài.

Bản thân Lâm Thanh Phong cũng biết được nguyên nhân ngày hôm nay rất đông khách là do bài báo khi sáng, hắn đã đinh ninh rằng bài báo ấy là sai lầm, nhưng hắn cũng không nói ra, cứ để khách tò mò tới uống nước thôi, mặc dù có chút mệt mỏi nhưng mà có thể kiếm tiền thì ngu sao mà không kiếm đây?

Lâm Thanh Phong bước ra chợ, có rất nhiều ánh mắt xung quanh nhìn chằm chằm vào hắn, mọi người xung quanh bắt đầu bàn tán, nhưng Lâm Thanh Phong cũng không để ý, hắn vẫn tiếp tục đi tới gian hàng tạp hóa để mua cafe, hiện tại cha, mẹ vẫn còn đang chờ hắn về đây, hắn cũng không có nhiều thời gian rảnh rỗi để lo chuyện khác.

Trong chợ chỉ có hai cửa hàng tạp hóa một cái ở đầu chợ còn một cái ở cuối chợ, người đi chợ lại rất đông nên cả hai cửa hàng lúc nào cũng đông khách, cái ở cuối chợ là người quen của nhà Lâm Thanh Phong vì thế hắn quyết định tới đó.

Đến trước cửa hàng tạp hóa quen thuộc ở cuối chợ, Lâm Thanh Phong cứ tự nhiên bước vào, hắn cầm ra tám bịch cafe Trung Nguyên một kg, bước tới trước mặt bà chủ, hắn đưa tờ 500 ngàn cho bà rồi nói.

-Dì ba, con lấy tám gói Trung Nguyên nhá, hiện tại khách ở nhà hơi đông nên con phải về sớm, nếu có thiếu thì dì cứ ghi sổ giúp con.

Bà chủ cửa hàng này là em gái của mẹ Lâm Thanh Phong, hiện tại bà cũng đã gần 40 tuổi, khi bà nhận ra giọng nói của hắn, bà liền mỉm cười.

-Thằng chó, mày giấu kỹ lắm, cưới vợ mà cũng không báo cho dì một tiếng.

-Uổng công khi nhỏ dì còn bế mày rồi thay tã cho mày, hiện tại mày cưới vợ mà mày cũng không cho tao biết.

Lâm Thanh Phong chỉ biết cười khổ, hắn lắc đầu một cái.

-Dì cũng đừng tin tờ báo đó, dì cũng biết rõ con mà, bạn gái còn chưa có thì kiếm đâu ra vợ đây?

Dì bà trừng mắt, bà hừ một cái.

-Làm sao tao biết được? Bọn mày giấu kín như bưng, ngay cả thằng Bảo nhà tao cũng vậy, lúc nào cũng thề thốt rằng không có bạn gái, rồi đùng một cái dắt về một con bé rồi bảo là đã quen nhau 4 năm.

-Khiến tao và ông già nó cũng bất ngờ trở tay không kịp đây.

Lâm Thanh Phong cũng không nói nổi nữa, hắn cười khổ gãi đầu rồi chạy mất, vừa chạy vừa la lớn.

-Dì ba, bây giờ con phải về sớm để phụ coi quán đây, chuyện này để sau nhá dì.Dì ba sững sờ, sau đó bà cũng lắc đầu cười khổ, tính cách của Lâm Thanh Phong bà vẫn hiểu rõ, bà chỉ muốn chọc ghẹo hắn mà thôi chứ cũng không có ý gì khác.

Lâm Thanh Phong chạy được một quãng thì hắn dừng lại thở ra một hơi, ải này coi như hắn đã thoát rồi, nhưng hắn cũng sắp không chịu nổi, hắn quyết định rằng sau khi về nhà thì liền gọi điện cho tòa soạn báo yêu cầu ngày mai phải đính chính thông tin.

Tuy Nam Cung Mị Ảnh thật sự rất đẹp, còn hắn thì 25 tuổi chưa có mối tình vắt vai nhưng hắn cũng không dễ dãi tới mức bất kì người nào cũng có thể cưới.

Lâm Thanh Phong cứ thế mà lững thững đi về nhà, biết bao nhiêu cặp mắt xung quanh nhìn hắn nhưng hắn vẫn chẳng quan tâm.

Nhưng khi tới trước nhà, hắn lại thấy một cảnh tượng lạ, khách hàng xung quanh càng lúc càng đông, sân nhà của hắn cũng được xem là không nhỏ, nhưng hiện tại người đã đông tới mức không còn chỗ đứng, mọi người đứng chen lấn đầy đường, thậm chí còn có một vài người phụ nữ tay mang theo đủ thứ đồ đạc đứng đó chỉ chỉ trỏ trỏ.

Cầm trên tay tám bịch cafe, Lâm Thanh Phong cười khổ lẩm bẩm.

-Tám bịch có vẻ như hơi ít, chắc một lát lại phải đi lấy thêm thôi.

Lâm Thanh Phong lắc đầu một cái, sau đó hắn vẫn đi về, hắn vừa chen lấn vừa hét lớn.

-Làm ơn tránh đường... cafe về tới rồi... làm ơn tránh đường nha...

Cứ tưởng rằng hắn phải rất cực khổ để có thể vào nhà, nhưng sau khi hắn hét lớn một tiếng, thì xung quanh đang ồn ào bỗng chốc im lặng, mọi người xung quanh đều quay đầu để tìm một cái gì đó.

Sau một lúc thì tất cả mọi ánh mắt xung quanh đều tập trung vào hắn, Lâm Thanh Phong bị nhìn tới mức không chịu nổi, hắn hừ một tiếng.

-Làm sao? Các người còn muốn uống cafe hay không a? 

-Muốn uống thì làm ơn nhường đường cho ta đi vào nha.

Cả đám người có chút mộng bức, bọn họ đưa mắt nhìn nhau một chút rồi cũng chừa ra một lối đi để hắn đi vào.

Lâm Thanh Phong gãi đầu, hắn cũng không hiểu nổi bọn người này sao lại kì lạ như vậy, chỉ là lên báo một chút thôi có cần phải kéo nhau tới đây nhiều như vậy không?Lâm Thanh Phong cũng không tiếp tục để ý tới bọn họ, bọn họ muốn tới thì cứ việc tới, hắn cứ việc bán nước, bọn họ tới càng nhiều thì nhà hắn càng kiếm được nhiều tiền.

Lâm Thanh Phong bước vào nhà, tất cả mọi chỗ ngồi đều trống không, mọi người đều đứng ngoài cửa, tay cầm ly nước hoặc chai nước rồi tự uống, không một ai vào quán.

Lâm Thanh Phong trợn trắng cả mắt, hiện tại lại có chuyện ngược đời như vậy sao? Mấy con hàng này vào quán uống nước mà không ngồi vào bàn, lại thích đứng uống sao? 

Lâm Thanh Phong gãi đầu, chẳng lẽ hắn chỉ rời đi có một chút mà mọi người đều chuyển qua style mới mà chính hắn không biết rồi? Hắn cảm giác chính mình đã trở thành người tối cổ không hiểu biết mọi việc xung quanh.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, hắn quay sang nhìn về một vị khách rồi hỏi.

-Tại sao có bàn trống mà các ngươi lại không ngồi? Chẳng lẽ chỗ ngồi không thoải mái?

Người khách được hỏi, hắn liền giật mình một cái rồi liên tục lắc đầu.

-Không, không, chỗ ngồi rất thoải mái, nhưng ta vẫn thích đứng uống hơn.

Lâm Thanh Phong có chút mộng bức, hắn liền quay sang hỏi những người cạnh bên.

-Các ngươi cũng cảm thấy như vậy sao?

Tất cả mọi người xung quanh đều một dạng gật đầu trả lời.

-Đúng, đúng, đứng uống thích hơn.

Lâm Thanh Phong liền bó tay, còn có chuyện như vậy sao? Nhưng rồi hắn cũng không tiếp tục hỏi, chỉ cần khách thích là tốt rồi, bọn hắn trả tiền mua nước thì uống thế nào là việc của bọn hắn.

Bỏ lại bọn người phía sau, Lâm Thanh Phong mang theo tám bịch cafe bước vào bếp, chỉ thấy Lâm Cường cha hắn đang hì hục rửa ly, nhưng còn mẹ hắn thì lại mất tích, hắn liền cau mày.

-Cha ở đây, còn mẹ đâu? Tại sao mẹ lại không giúp cha?

Lâm Cường sững sờ một lúc, sau khi nhận ra giọng nói của Lâm Thanh Phong thì hắn liền lên tiếng.

-Mày lên nhà kêu mẹ mày xuống, còn mày thì lên đó mà tiếp khách.

Lâm Thanh Phong có chút mộng bức, đầu óc hắn liền suy đoán không biết vị khách là ai? Nhưng hắn nhìn ra biểu hiện của những vị khách này trở nên như vậy một phần là do vị khách này của hắn đi.

Nhưng chính bản thân hắn làm gì quen người nào có thể khiến mọi khách hàng lại hành động như vậy đâu?

Suy nghĩ một lúc cũng không đoán được vị khách này là ai, Lâm Thanh Phong cũng không còn cách nào hơn là cứ đi gặp mặt trực tiếp.

Chưa bước chân tới cửa phòng dành riêng cho khách thì hắn liền nghe tiếng cười khúc khích của một nữ nhân lạ, cùng với giọng nói vui vẻ của mẹ hắn, Lâm Thanh Phong có chút tò mò, hắn liền dùng tay gõ cửa, trong phòng cả hai người đều im lặng, nhưng chỉ trong chốc lát thì giọng nói của mẹ hắn lại vang lên.

-Cứ vào đi, cửa cũng không khóa.

Lâm Thanh Phong chần chờ một lúc rồi cũng mở cửa đi vào, người đầu tiên mà hắn nhìn thấy là một người con gái lạ mặc y phục cổ trang màu xanh lục, cô ta rất đẹp, ngoài một chữ “đẹp” ra thì không còn từ ngữ nào có thể diễn tả được vẻ đẹp của nàng.

….Hết Chương 187….

Chương 188: Nàng bị điên rồi

Nếu là người bình thường, lần đầu tiên được gặp Nam Cung Mị Ảnh thì chắc chắn một điều là bất kì ai, dù là trai hay gái thì cũng phải ngẩn ngơ, không thể tự chủ mà cứ tiếp tục nhìn, nhưng Lâm Thanh Phong nhìn nàng chỉ trong vài hơi thở, mặc dù trong ấn tượng của hắn đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Nam Cung Mị Ảnh, nhưng hắn không cảm thấy gì kì lạ, hắn chỉ cảm thấy được đây là một điều tất nhiên.

Lâm Thanh Phong nhìn nàng trong vài hơi thở, rồi quay sang nói với mẹ của hắn.

-Mẹ à, mẹ để cha ở dưới rửa ly, còn chính mình ngồi ở đây đùa giỡn sao?

Trần Thị Hoa cũng mộng bức với thái độ của Lâm Thanh Phong khi nhìn thấy Nam Cung Mị Ảnh, phải biết rằng vừa lúc nãy khi bà gặp nàng thì bà cũng phải ngẩn ngơ mà nhìn, cho tới khi được nàng đánh thức thì bà mới tỉnh hồn.

Trần Thị Hoa có chút nghi ngờ nhìn con trai của chính mình, một lúc sau rồi bà mới hỏi.

-Phong, mày mau nói cho mẹ biết, mày có phải bị gay hay không? Cứ nói ra đừng sợ, mẹ sẽ không trách mày.

Lâm Thanh Phong liền mộng bức, sau đó hắn nghiêm mặt trả lời.

-Mẹ đừng đùa, con của mẹ là một tên chuẩn men 100%, không có chuyện bị gay.

Trần Thị Hoa không tin tưởng, bà lắc đầu rồi chỉ tay về phía Nam Cung Mị Ảnh.

-Như vậy tại sao mày không để ý tới Mị Ảnh? Ngay cả tao lần đầu gặp nàng cũng phải ngạc nhiên, nhưng còn mày thì chỉ nhìn qua vài giây mà thôi, cũng không có vẻ gì ngạc nhiên cả.

Lâm Thanh Phong có chút mộng bức, đây là kiểu suy nghĩ gì? Hắn không nhìn gái thì liền xác định hắn bị gay sao?

Lúc này Nam Cung Mị Ảnh liền mỉm cười, nàng nhỏ nhẹ giải thích.

-Không đâu mẫu thân, phu quân dù gì cũng đã nhìn ta hơn 2 năm rồi, hiện giờ ta còn sợ hắn sẽ ngạc nhiên vì dáng vẻ của ta đây.

-Hắn không ngạc nhiên thì chứng tỏ hắn vẫn còn nhớ tới ta,… dù chỉ một ít thôi.

Nam Cung Mị Ảnh càng nói, thì giọng nói của nàng cũng dần dần nhỏ lại, cho tới câu cuối cùng thì chỉ có chính nàng nghe được.

Trần Thị Hoa lắc đầu một cái rồi thở dài.

-Chuyện của hai đứa thì hai đứa cứ tự giải quyết với nhau, còn tao cùng lão già ấy sẽ không quản.

Trần Thị Hoa nói rồi bà liền đứng dậy bước ra khỏi phòng, để lại Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh hai người trong phòng, hai mắt nhìn nhau, cả hai người đều không biết phải nên nói chuyện gì.

Bầu không khí có chút lúng túng, nhìn nàng mặc một thân cổ trang Lâm Thanh Phong gãi đầu, hắn hít vào một hơi rồi lên tiếng.

-Vị…nữ hiệp này, tại hạ Lâm Thanh Phong…

Nam Cung Mị Ảnh phì cười, nàng dùng tay che miệng cười khúc khích.



Lâm Thanh Phong có chút lúng túng, hắn chỉ muốn mở đầu câu chuyện cho đúng hoàn cảnh mà thôi, nhìn nàng một thân cổ trang thì hắn nên xưng hô như vậy là đúng a? Không có mao bệnh gì?

Nam Cung Mị Ảnh cười một lúc, rồi nàng lắc đầu.

-Phu quân, chàng cũng không cần tiếp tục giả vờ nữa, hiện tại chỉ có hai người chúng ta, chàng có thể trở về bình thường được rồi.
Nhưng lúc này Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức gãi đầu nhìn nàng, hắn cũng không hiểu ý của nàng là gì đâu? Kêu hắn trở về bình thường là sao? Bộ hắn có chỗ nào không bình thường sao?

Nhìn bộ dáng ngơ ngác của Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cũng không còn cười nổi, khuôn mặt nàng cứng đờ, giọng nàng run run.

-Chẳng lẽ…chàng thật sự…quên rồi?

Lâm Thanh Phong vẻ mặt vô tội gật đầu.

Nam Cung Mị Ảnh hốt hoảng lấy tay che miệng, lúc đầu nàng cứ nghĩ rằng Lâm Thanh Phong không biết giải thích với người nhà như thế nào nên mới bịa ra chuyện hắn bị mất trí nhớ.

Nhưng nàng không ngờ rằng con hàng này mất trí nhớ thật, hắn mất trí nhớ thật thì nàng phải làm sao đây? Chẳng trách tại sao ban đầu ánh mắt của hắn nhìn nàng lại có vẻ xa lạ như vậy.

Nam Cung Mị Ảnh đưa tay bóp trán trầm tư suy nghĩ, Lâm Thanh Phong chỉ biết im lặng mà nhìn nàng, hắn biết hiện tại nàng đang cần suy nghĩ về vấn đề gì đó quan trọng, nên hắn cũng không lên tiếng.

Nam Cung Mị Ảnh suy nghĩ một lúc, rồi nàng lên tiếng.

-Chàng lại đây, ta cần quan sát chàng một lúc.

Lâm Thanh Phong mặc dù không hiểu tại sao Nam Cung Mị Ảnh lại yêu cầu như vậy, nhưng hắn vẫn thành thật ngồi xuống trước mặt nàng.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn chằm chằm Lâm Thanh Phong, nàng tản ra tinh thần lực của chính mình để quan sát rõ bên trong cơ thể hắn.

Một lúc lâu sau, Nam Cung Mị Ảnh cũng không lên tiếng, Lâm Thanh Phong bị nàng nhìn chằm chằm cũng khó chịu, hắn chuẩn bị đứng lên, nhưng ngay lập tức Nam Cung Mị Ảnh lại lên tiếng.

-Ngồi im.

Lâm Thanh Phong cũng ngay lập tức ngồi xuống, hắn thề rằng hắn không biết tại sao hắn lại nghe theo lời nàng, ngoại trừ cha mẹ hai người ra, thì bất cứ ai cũng không thể ra lệnh cho hắn như vậy, cứ như là cơ thể hắn tự động phản ứng theo thói quen.

Nam Cung Mị Ảnh quan sát hắn hồi lâu, sau đó nàng gật đầu lẩm bẩm.-Thương tích toàn bộ đã khôi phục, cơ thể khỏe mạnh bình thường, có phần cường tráng hơn lúc trước, Kim Đan đã chuyển hóa hoàn toàn sang Nguyên Anh, cơ thể trở nên cường tráng hơn là do chính thức trở thành Nguyên Anh tu sĩ, về phần linh khí trong cơ thể mặc dù rất yếu ớt nhưng vẫn có.

-Ở nơi không có linh khí như nơi này, chàng ấy căn bản không hấp thu được linh khí, nên linh khí yếu ớt là chuyện tất nhiên, nếu như có thể trở về thì hẳn là chàng ấy sẽ khôi phục hoàn toàn.

Mặc dù Nam Cung Mị Ảnh tự mình lẩm bẩm rất nhỏ, nhưng Lâm Thanh Phong ngồi cạnh bên nàng vẫn nghe được tất cả, trong đầu hắn loạn thành một đoàn.

-Cái gì là linh khí? Kết Đan là gì? Còn có chuyển hóa Nguyên Anh là sao? Chẳng lẽ nàng đang nói tới những thứ giống như trong truyện tu tiên hay sao? Những thứ đó chẳng phải chỉ là tượng tượng hay sao?

-Nhưng nhìn nàng nghiêm túc suy nghĩ như vậy? Chẳng lẽ là… nàng điên rồi?

-Nhưng nhìn nàng đâu giống là bị điên a?

Lâm Thanh Phong suy nghĩ loạn thất bát tao một lúc, sau đó chỉ biết gãi đầu rồi quyết định im lặng chờ đợi, bởi vì cũng không còn cách nào khác, cơ thể hắn báo động cho hắn rằng nếu hắn nói ra những thứ mà mình đang suy nghĩ thì Nam Cung Mị Ảnh chắc chắn sẽ vặn đứt lỗ tai hắn.

Nam Cung Mị Ảnh trầm tư thêm một lúc rồi nàng nghiêm mặt lại, nàng quyết định kể hết mọi chuyện cho hắn nghe, ít ra nghe xong thì hắn sẽ không còn ngơ ngơ ngác ngác như bây giờ nữa.

Nam Cung Mị Ảnh trầm tư nhìn hắn rồi hít vào một hơi, Lâm Thanh Phong cũng trở nên nghiêm túc hơn, hắn muốn nghe xem nàng sẽ nói những gì, khi thấy Lâm Thanh Phong nghiêm túc, Nam Cung Mị Ảnh cũng bắt đầu nói.

-Chàng, thật ra là một tu sĩ.

“Con mẹ nó, bà cô này thật điên rồi” Đây là câu nói liên tục lặp đi lặp lại trong não của Lâm Thanh Phong ngay sau khi hắn nghe được lời này của Nam Cung Mị Ảnh, ánh mắt hắn có chút thương cảm mà nhìn nàng, hắn cảm thấy ông trời thật bất công, thật tội nghiệp cho nàng, ông trời đã cho nàng nhan sắc, đã cho nàng tiền bạc đầy đủ, nhưng mỗi tội lại khiến nàng bị…điên.

Vẻ mặt của Lâm Thanh Phong làm sao có thể thoát khỏi cặp mắt của Nam Cung Mị Ảnh? Nàng trợn trắng cả mắt lên, nàng thật sự muốn đè hắn ra rồi hung hắn xoay lỗ tai hắn.

Nhưng lại nghĩ tới đây là phản ứng rất bình thường của con người khi nghe nói tới một điều mới lạ mà bọn hắn vẫn chưa biết thì Nam Cung Mị Ảnh cố gắng cưỡng ép xung động trở lại, nàng hít vào một hơi rồi tiếp tục kiên nhẫn giải thích.

-Ta cũng không nói đùa, chàng đúng thật là một tu sĩ, trên tay của chàng vẫn đang đeo nhẫn trữ vật, và nó vẫn còn một số đồ dùng lúc trước, chàng có thể vận dụng lượng linh lực ít ỏi còn lại của minh để lấy bọn chúng ra.

Nói rồi Nam Cung Mị Ảnh giơ bàn tay của mình lên, Lâm Thanh Phong chỉ thấy trên tay của nàng cũng mang theo một cái nhẫn màu đen có cùng kiểu dáng với cái nhẫn trên tay hắn.

Sau đò Nam Cung Mị Ảnh bắt đầu sử dụng linh khí để lấy từ chiếc nhẫn ra vài viên linh thạch mang màu đỏ, vàng để trước mặt Lâm Thanh Phong.

Hành động của nàng khiến Lâm Thanh Phong triệt để mộng bức, dưới ánh mắt của hắn, thì Nam Cung Mị Ảnh chỉ đưa bàn tay về phía trước một chút thôi, sau đó nàng cũng không làm gì khác, thì cái nhẫn trên tay nàng đột nhiên phát sáng một chút rồi những viên đá kì lạ có màu này liền xuất hiện.

Cũng không quản Lâm Thanh Phong có mộng bức hay không, Nam Cung Mị Ảnh tiếp tục nói.

-Đây là linh thạch, bên trong có chứa linh khí, tu sĩ vẫn thường sử dụng nó để tu luyện, hiện tại nơi này không có linh khí vì thế chàng không thể khôi phục hoàn toàn được, nhưng chàng có thể sử dụng những viên linh thạch này để hồi phục một ít linh khí cho bản thân mình.

-Chàng cứ cầm chúng trên tay rồi nhắm mắt, tập trung điều khiển linh khí từ chúng vào cơ thể, khi đó cơ thể của chàng sẽ tự động hấp thu, sau khi hấp thu hết linh khí thì linh thạch sẽ chuyển thành màu trắng.

-Chàng cứ thử đi rồi chàng sẽ tin tưởng những điều ta vừa nói.

Lâm Thanh Phong cả người đều cứng ngắc, hắn tiếp nhận mấy viên linh thạch từ tay Nam Cung Mị Ảnh, hắn cũng theo lời nàng mà nhắm mắt lại, tâm thần tập trung vào những viên linh thạch đang cầm trên tay.

…..Hết Chương 188….

Chương 189: Làm sao trở về?

Cầm những viên linh thạch trên tay, Lâm Thanh Phong ánh mắt có chút nghi ngờ nhìn về Nam Cung Mị Ảnh, nhưng khi thấy vẻ mặt chờ mong của nàng thì hắn cũng đành thử một lần.

-Kệ nó, cứ thử xem, nhìn nàng như vậy cũng không giống là đang gạt ta.

Lâm Thanh Phong ngồi xếp bằng, tay cầm những viên linh thạch, hắn nhắm mắt lại tập trung tinh thần để thử cảm ứng linh khí trong những viên linh thạch ấy rồi dẫn chúng vào cơ thể.

Nam Cung Mị Ảnh vẫn mang theo vẻ mặt tràn đầy chờ mong nhìn hắn. 

…Qua một lúc lâu…

Những viên linh thạch trên tay Lâm Thanh Phong cũng chẳng có gì thay đổi, hắn mở mắt, không cần hắn phải nhìn về những viên linh thạch thì hắn cũng biết được bọn chúng chẳng khác gì lúc nãy, hắn lắc đầu thầm tự giễu.

-Ta đúng là bị điên rồi, tự dưng nghe theo những lời nói vô lý của nàng, tu chân chỉ có trong những quyển tiểu thuyết kia a, lúc nãy nàng dùng thủ thuật che mắt để lấy những viên đá này ra thôi.

Buông xuống những viên linh thạch trong tay, Lâm Thanh Phong lên tiếng.

-Vị cô nương này, ngươi cũng đã thấy rồi đó, ta đã làm theo hướng dẫn của ngươi nhưng cũng chẳng có gì xảy ra cả.

Nam Cung Mị Ảnh cũng mộng bức, nàng cũng không hiểu tại sao hắn lại không thể hấp thụ linh khí được, nàng thử lấy một viên linh thạch từ trong tay Lâm Thanh Phong và hấp thụ linh khí của nó, viên linh thạch sau khi bị hấp thu liền mất đi màu sắc vốn có, chuyển thành một màu trắng.

Lâm Thanh Phong mặc dù cảm thấy có chút kì lạ, nhưng trong lòng hắn đã đinh ninh rằng nàng chỉ dùng thủ thuật che mắt mà thôi, nên hắn cũng không tin tưởng nàng nữa.

Nhưng Nam Cung Mị Ảnh không biết được, nguyên nhân là do Lâm Thanh Phong tu luyện Nhân Hoàng Thánh Kinh, khi tu vi hắn ở dưới Nguyên Anh kì thì hắn còn có thể sử dụng linh khí để tu luyện, nhưng hiện tại hắn đã đạt tới Nguyên Anh kì thì hắn phải dùng Nguyên Khí thì hắn mới có thể hấp thụ được.

Linh Khí có đẳng cấp quá thấp so với Nguyên Khí nên nó tự động bị cơ thể hắn từ chối hấp thu, nếu Cửu Điệp Bán Tiên có ở đây hoặc là Lâm Thanh Phong không bị mất trí nhớ thì bọn hắn sẽ giải thích được, nhưng điều này Nam Cung Mị Ảnh không biết, nên nàng vẫn đang đau đầu suy nghĩ.

Nghĩ một hồi cũng không còn cách nào khác, Nam Cung Mị Ảnh chỉ đành lắc đầu thở dài.

-Cách này không được, như vậy ta sẽ kể cho chàng nghe những chuyện đã xảy ra đi, lỡ đâu chàng lại nhớ được.

Lâm Thanh Phong có chút không tin tưởng, hắn đinh ninh rằng Nam Cung Mị Ảnh bị điên rồi, nhưng hắn vẫn gật đầu ngồi nghe thử xem nàng kể chuyện gì.

…….

Một lúc sau, Nam Cung Mị Ảnh mới thở ra một hơi, rồi hỏi.

-Mọi chuyện là như vậy, chàng thử cố gắng nhớ lại xem?

Lâm Thanh Phong sờ cằm suy tư một chút rồi hỏi lại.

-Như vậy, ý cô là ta đã thất bại trong lần độ Lôi Kiếp, vì vó cô đứng ra ngăn cản, nên ta đã dùng Vô Tự Thần Thư đưa cả hai chúng ta tới đây, nhưng đồng thời ta và cô cũng bị thất lạc nhau?

Nam Cung Mị Ảnh vui vẻ gật đầu.

Lâm Thanh Phong lại tiếp tục hỏi.

-Như vậy làm sao cô biết ta ở đây?

Nam Cung Mị Ảnh vui vẻ, nàng liền trả lời.

-Cũng rất khó nha, năm đầu tiên ta cũng không có người quen, ta chỉ biết tự mình đi tìm chàng mà thôi.

-Về sau ta gặp được Phượng tỷ, tỷ ấy đã giúp ta nổi tiếng, và với số tiền kiếm được ta mở công ty riêng, và vài ngày trước thì ta nhận được đơn xin việc của chàng.

Lâm Thanh Phong gật đầu, lại tiếp tục hỏi.

-Như vậy hiện tại đã tìm được ta thì cô dự tính sẽ làm gì tiếp theo?

Nghe câu hỏi này, Nam Cung Mị Ảnh có chút xấu hổ, nàng cúi đầu nhỏ giọng.

-Lúc đầu ta chỉ muốn tìm chàng rồi cùng chàng trở về Thông Thiên Đại Lục mà thôi, nhưng hiện tại lại gặp được cha mẹ chàng nên ta cũng không biết tiếp theo mình nên làm gì.
Lâm Thanh Phong thở ra một hơi.

-Như vậy ta phải làm thế nào để giúp cô trở về Thông Thiên Đại Lục đây?

Nam Cung Mị Ảnh có chút mộng bức, nàng mở to mắt hỏi lại.

-Không phải chúng ta sẽ cùng trở về sao?

Lâm Thanh Phong lắc đầu, hắn đưa lên hai ngón tay rồi giải thích.

-Thứ nhất, ta sẽ không theo cô trở về, ở đây ta còn có cha mẹ, hai người cần ta phải lo.

-Thứ hai, nếu như lời cô nói là thật, thì hiện tại ta trở về Thông Thiên Đại Lục thì ta có thể tiếp tục gặp phải Lôi Kiếp đúng không?

-Thời kì toàn thịnh ta còn không chống nổi, hiện tại cô đã nói Linh Khí trên người ta yếu ớt tới gần như không có.

-Với tình trạng hiện tại, nếu ta cùng đi với cô thì ta chỉ có một con đường chết mà thôi.

-Vì thế nên ta sẽ không đi…

Nam Cung Mị Ảnh trầm ngâm suy nghĩ, nàng cũng không biết phải nói tiếp như thế nào, bởi vì đúng như lời Lâm Thanh Phong phân tích, hiện tại cũng không phải là thời điểm mà hai người trở về.

Nghĩ một lúc lâu cũng không tìm ra cách giải quyết nào khác, Nam Cung Mị Ảnh chỉ đành thở dài chấp nhận.

-Như vậy chúng ta phải nhanh tìm cách giải quyết vấn đề trên người chàng, bởi vì chàng sẽ không thể ở lại đây lâu được.

-Chàng nên nhớ rằng cả hai người chúng ta đều được Vô Tự Thần Thư truyền tống đi, nhưng thời gian truyền tống là có giới hạn, sau khi hết thời gian thì nó sẽ cưỡng ép truyền tống hai người chúng ta trở về.

Nhìn Nam Cung Mị Ảnh thật sự đang chú tâm suy nghĩ tới chuyện này, Lâm Thanh Phong thở dài một hơi chán nản, hắn cảm thấy rằng hắn cũng đang bắt đầu điên theo nàng rồi, tu tiên là cái gì chứ? Những thứ đó chỉ có trong tiểu thuyết mà thôi, hiện tại thời đại nào rồi mà còn tin vào những chuyện tu tiên này chứ?

Nam Cung Mị Ảnh vẫn không để ý tới vẻ mặt của Lâm Thanh Phong, nàng lên tiếng.

-Chàng hãy thử lấy Vô Tự Thần Thư ra xem, lúc trước chàng nói rằng chỉ cần chàng muốn là nó có thể tự xuất hiện rồi.

-Nó có chức năng đánh giá đẳng cấp của thế giới này, khi đó chúng ta có thể biết được thời gian còn lại của chúng ta là bao lâu.

Lâm Thanh Phong đưa tay bóp trán, hắn bắt đầu có chút không chịu nổi với độ điên của Nam Cung Mị Ảnh rồi, nhưng hắn biết rằng nếu hắn không khiến cho nàng chết tâm thì nàng vẫn sẽ theo hắn mãi không buông.Không còn cách nào khác, Lâm Thanh Phong đành chiều theo nàng lần cuối, hắn nhắm mắt lại, trong đầu thầm mặc niệm Vô Tự Thần Thư.

Tức thì giữa trán Lâm Thanh Phong nổi lên một vầng sáng, Vô Tự Thần Thư cũng theo đó mà xuất hiện, phiêu phù trước mặt hắn.

Lâm Thanh Phong mở mắt ra, chỉ thấy trước mắt hắn là một quyển sách mang phong cách cổ xưa, bìa sách màu đỏ đậm, bên trong chỉ kẹp duy nhất một trang giấy mỏng. 

Cầm lấy cuốn sách trên tay, Lâm Thanh Phong tròn mắt ngạc nhiên, hắn cũng đã có chút tin tưởng những lời của Nam Cung Mị Ảnh, bởi vì hắn chỉ nhắm mắt trong thoáng chốc mà thôi, hắn tin rằng trong khoảng thời gian đó nàng sẽ không kịp làm gì khác, tò mò đánh giá quyển sách một chút rồi hắn ngẩng đầu hỏi.

-Không phải lúc nãy cô đã nói, Vô Tự Thần Thư có bìa sách màu đen hay sao? Tại sao lúc này nó lại có bìa sách màu đỏ?

Nam Cung Mị Ảnh cũng mộng bức, nàng lắc đầu biểu thị rằng chính nàng cũng không biết, đây cũng là lần đầu tiên nàng thấy được bìa sách của Vô Tự Thần Thư chuyển sang màu đỏ đậm.

Hỏi Nam Cung Mị Ảnh cũng vô ích, Lâm Thanh Phong lật sách ra, chỉ thấy trang sách duy nhất bên trong có ba dòng chữ theo thứ tự lần lượt là Dragonball thế giới, Kim Dung thế giới và???.

Hai dòng chữ trên đều mang một màu đen, chỉ có dòng cuối cùng là phát ra ánh sáng.

Lâm Thanh Phong tò mò, hắn dùng tay điểm vào dòng???, thì bên dưới liền xuất hiện một số hàng chữ khác.

???

Đánh giá:???

Tỉ lệ thời gian trôi qua:???

Không thể rời khỏi.

Lâm Thanh Phong có chút mộng bức, hắn đưa cuốn sách cho Nam Cung Mị Ảnh xem rồi lên tiếng.

-Như vậy… làm sao trở về?

Nam Cung Mị Ảnh ….

Vài ngày sau.

Hai vợ chồng Lâm Cường, Trần Thị Hoa ngày hôm nay tâm tình của hai người rất tốt, nụ cười treo trên miệng cả ngày, Lâm Cường vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc ôm lấy vợ mình lên tiếng.

-Mẹ nó ơi, cuối cùng thằng con trời đánh cũng dẫn bạn gái về nhà rồi.

Trần Thị Hoa cũng vui vẻ, bà dúi mặt vào lòng chồng mình nở nụ cười hạnh phúc.

Màn đối thoại này đã diễn ra liên tiếp vài ngày rồi, nhìn mãi cảnh này Lâm Thanh Phong cũng có chút đau đầu, hắn đưa tay bóp trán.

-Này, hai người có thể đừng làm những hành động như vậy được không? Hai người cũng lớn tuổi rồi còn thả thức ăn cho chó? Khách hàng cũng bị hai người làm cho sợ hãi bỏ chạy hết rồi.

Lâm Cường trợn trắng mắt.

-Làm sao? Mày có ý kiến gì? Mày dẫn bạn gái về nhà thả thức ăn cho chó thì được, còn hai vợ chồng tao lại không được?

Lâm Thanh Phong cứng họng, hắn đành phải bó tay rồi, vài ngày trước sau khi cùng Nam Cung Mị Ảnh suy nghĩ cả ngày trời cũng không tìm được cách để đưa nàng về Thông Thiên Đại Lục, cuối cùng nàng quyết định chuyển nhà tới đây ở cùng hắn.

Theo lời của Nam Cung Mị Ảnh thì ở nơi này cũng chỉ có Lâm Thanh Phong hắn là người thân duy nhất của nàng, nên nàng muốn chuyển tới đây để ở chung với bọn hắn.

Dù cho Lâm Thanh Phong có lắc đầu từ chối thì nàng vẫn được mẹ hắn cho phép chuyển tới, không còn cách nào khác, bởi vì cha mẹ hắn mới là chủ nhà, hai người đã đồng ý thì hắn còn biết phải nói gì đây?

….Hết Chương 189….

Chương 190: Truyền thuyết

Khuyên giải hai người không thành công, Lâm Thanh Phong cũng đành lắc đầu làm ngơ, chỉ cần hai người vui vẻ là tốt rồi.

Nhưng nguyên nhân chính khiến hai người vui vẻ như vậy là do Nam Cung Mị Ảnh, 

Lúc này lại có tiếng của Nam Cung Mị Ảnh từ phía trước vọng vào.

-Phu quân, cho Tam thúc một ly cafe sữa nóng.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, lên tiếng.

-Có ngay…

Tuy rằng cách nói chuyện của Nam Cung Mị Ảnh có chút giống trong những bộ phim kiếm hiệp cổ trang, nhưng nó cũng không khiến người nghe cảm thấy khó chịu, chỉ cần tiếp xúc với nàng vài lần thì ai cũng sẽ quen thuộc.

Tam thúc trong miệng của nàng là Nguyễn Văn Lâm, hắn là chồng của Dì ba Trần Mỹ Duyên, nhà bọn hắn mở một cửa hàng tạp hóa ở cuối chợ, vài ngày trước Lâm Thanh Phong đã tới của hàng tạp hóa của bọn hắn để mua cafe, nhưng số cafe đó cũng đã bán hết vì thế Trần Thị Hoa đã gọi Nguyễn Văn Lâm đã tới đây giao thêm một ít. 

Đem ly cafe đang còn nóng hổi bốc khói nghi ngút ra phía trước, chỉ thấy Nam Cung Mị Ảnh đang ngồi cùng Nguyễn Văn Lâm nói chuyện vui vẻ, tiến tới đặt ly cafe xuống Lâm Thanh Phong mỉm cười.

-Chú Ba cùng Mị Ảnh đang nói gì đây? Sao lại vui vẻ như vậy?

Nguyễn Văn Lâm cười hắc hắc.

-Không có gì, chỉ là đang cảm thán ông trời bất công mà thôi.

Lâm Thanh Phong có chút không hiểu, ông trời bất công thì tại sao hai người lại vui vẻ như vậy đây?

Nhìn khuôn mặt ngơ ngác của hắn, Nguyễn Văn Lâm càng cười lợi hại hơn.

-Bọn tao chỉ đang nói tới mày, không hiểu sao mày lại dẫm phải vận khí cứt chó gì khiến mày câu dẫn thành công Mị Ảnh thôi.

Lâm Thanh Phong lúc này mới hiểu ra, hắn có chút ngại ngùng đưa tay gãi đầu.

Đưa ly cafe lên uống một ngụm, Nguyễn Văn Lâm lại lắc đầu than thở.

-Mị Ảnh vừa xinh đẹp, vừa ngoan hiền, phải chi mụ già nhà tao được 2-3 phần như Mị Ảnh thì tao đỡ biết mấy, tao nằm mơ cũng cười tới tỉnh lại.

Nam Cung Mị Ảnh khuôn mặt đỏ bừng, nàng xấu hổ đứng dậy bỏ chạy vào trong, Lâm Thanh Phong chỉ biết gãi đầu cười trừ, nhưng lúc này từ sau lưng Nguyễn Văn Lâm, Trần Mỹ Duyên lại xuất hiện, bà trừng mắt nhìn Lâm Thanh Phong khiến hắn câm miệng, nhưng dù sao Nguyễn Văn Lâm vẫn là chú của hắn, hắn không thể để chú của mình tiếp tục lao đầu xuống hố nên hắn chớp mắt liên tục để ra hiệu.

Nguyễn Văn Lâm hồn nhiên không để ý, hắn đang quay lưng lại nên hắn cũng không nhìn thấy phía sau, hắn thở ra một hơi rồi tiếp tục lắc đầu cảm thán.

-Phải chi tao trẻ lại vài chục tuổi, thì tao sẽ liều mạng theo đuổi Mị Ảnh a…

Trần Mỹ Duyên mỉm cười lạnh lùng, Lâm Thanh Phong đầu chảy đầy mồ hôi, hắn đã cố hết sức rồi nhưng Nguyễn Văn Lâm căn bản là không lĩnh tình, hắn nuốt một ngụm nước bọt rồi khó khăn lên tiếng.

-Chú Ba…con sợ là… tối nay chú…không dám ngủ đâu.

Nguyễn Văn Lâm khoanh tay hừ một tiếng.

-Làm sao? Chẳng lẽ có ma tới sao? 

-Nói cho mày biết, tao không sợ ma, tới bao nhiêu tao đánh bấy nhiêu.

Lâm Thanh Phong cười khổ, lúc này Trần Mỹ Duyên hằn giọng lên tiếng.

-Ma thì không có, chỉ có con “mụ già” mà thôi.

Nghe được giọng nói này, Nguyễn Văn Lâm sắc mặt cứng đờ, khuôn mặt hắn có chút khổ sáp, quay đầu lại nhìn vợ mình, hắn gian nan nuốt một ngụm nước bọt.

-Mẹ nó, bà tới đây từ lúc nào?

Trần Mỹ Duyên mỉm cười lạnh lùng.

-Vừa mới tới thôi, vừa kịp nghe từ lúc “Mị Ảnh vừa xinh đẹp, vừa ngoan hiền…”
Nguyễn Văn Lâm không nói hai lời, hắn ngay lập tức quỳ xuống, hai tay ôm đùi vợ mình khóc lóc van xin.

-Là lỗi của tôi, tôi biết lỗi rồi, mẹ nó tha cho tôi với.

Lâm Thanh Phong cười khổ, lần này Nguyễn Văn Lâm khổ rồi, Trần Mỹ Duyên nổi tiếng là một người phụ nữ hung dữ nhất khu chợ này, đêm nay Nguyễn Văn Lâm có thể yên ổn ngủ thì Lâm Thanh Phong là người đầu tiên không tin.

Đúng như những gì Lâm Thanh Phong suy nghĩ, Trần Mỹ Duyên khoanh tay hừ lạnh.

-Mau về nhà trông cửa hàng, chuyện này tới tối rồi tôi sẽ tính với ông.

Nguyễn Văn Lâm vẻ mặt như được đại xá, hắn nhanh chóng gật đầu đứng dậy, uống hết ly cafe trên bàn rồi chạy như bay về nhà, hiện giờ vợ hắn đang còn tức giận hắn ở đây cũng chỉ bị hành hạ mà thôi, đợi tới tối khi vợ hắn nguôi giận thì hắn mới có cơ hội làm dịu nàng.

Nhìn dáng chạy của Nguyễn Văn Lâm, Trần Mỹ Duyên lắc đầu than thở.

-Thằng cha cũng vậy, đứa con cũng vậy, không biết tới bao giờ bọn hắn mới để tao bớt lo.

Lâm Thanh Phong chỉ biết cười khổ, hắn nhanh chóng lấy lại vẻ mặt bình thường rồi lên tiếng hỏi.

-Dì Ba, sao dì lại ra đây? Có chuyện gì sao?

Trần Mỹ Duyên gật đầu.

-Đúng là có chuyện, dì muốn hỏi mẹ mày thử xem, khi nào mới để hai đứa bây làm đám cưới.

Lâm Thanh Phong có chút mộng bức, mặc dù Nam Cung Mị Ảnh đã nói rằng bọn hắn trước đó đã cưới nhau rồi, nhưng trong ấn tượng của Lâm Thanh Phong thì bọn hắn chỉ mới gặp mặt nhau có vài ngày mà thôi, hắn còn chưa có thời gian tìm hiểu nàng thì nói gì tới đám cưới?

Nhìn khuôn mặt mộng bức của Lâm Thanh Phong, Trần Mỹ Duyên che miệng cười, nàng dùng tay gõ đầu hắn rồi nói.

-Dì chỉ đùa mày thôi, thật ra dì có chuyện muốn nói với chị Hoa nên mới tới đây, đồng thời dì muốn gặp Mị Ảnh để hai dì cháu còn làm quen với nhau.

Lâm Thanh Phong lúc này mới thở ra một hơi, mấy ngày nay hắn cứ bị Lâm Cường và Trần Thị Hoa ép cưới tới điên rồi, nên nghe tới chuyện cưới xin thì hắn liền sợ hãi.

Trần Mỹ Duyên mỉm cười vỗ vai Lâm Thanh Phong.

-Coi mày kìa, đàn ông con trai gì mà lại sợ hãi chuyện cưới xin như vậy?

-Dì biết là chuyện này căn bản không thể cưỡng ép được, nhưng mày cũng nên suy nghĩ một chút đi, người như Mị Ảnh gần như tuyệt tích cả rồi, nếu mày để lỡ cơ hội này thì mai sau sẽ hối hận.Lâm Thanh Phong có chút chán nản gật đầu, lời của trưởng bối hắn không thể không nghe, nhưng hiện tại tình cảm của hắn đối với Nam Cung Mị Ảnh rất mông lung.

Mặc dù nàng thật sự rất xinh đẹp, tính tình hiền hậu, nhưng trong nội tâm hắn vẫn chưa chấp nhận nàng.

Không phải là do tầm mắt của hắn quá cao, chỉ là do hắn vẫn còn xa lạ với nàng mà thôi, tình cảm thứ này phải cần có thời gian bồi dưỡng mới được.

Trần Mỹ Duyên mỉm cười, bà vỗ vai Lâm Thanh Phong vài cái rồi đi vào trong tìm Trần Thị Hoa, để lại một mình Lâm Thanh Phong ngồi thẫn thờ nhìn trời, hắn cũng không để ý tới vẻ mặt của Trần Mỹ Duyên.

Sau khi đi vào trong, vẻ mặt vui vẻ của Trần Mỹ Duyên đã thay đổi, và thay vào đó là một bộ mặt ngưng trọng.

Ở bên trong cũng không có thân ảnh của Nam Cung Mị Ảnh, chỉ có hai vợ chồng Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa đang cười đùa trêu chọc nhau mà thôi.

Trần Mỹ Duyên sắc mặt ngưng trọng lên tiếng.

-Anh, chị bọn chúng có động tĩnh.

Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa nghe xong lời này, cả hai liền dừng cười đùa, ánh mắt cũng trở nên ngưng trọng, Lâm Cường lên tiếng.

-Lúc nào?

Trần Mỹ Duyên liền lấy ra một sấp giấy tờ từ trong người đưa cho ông.

-Đây là thông tin gần đây nhất, một lượng lớn gia súc của những hộ gia đình ở xung quanh khu vực Buôn Mê Thuột đã vô duyên vô cớ chết đi, chính phủ đã phải cố gắng hết sức để phong tỏa những tin tức này, bọn họ muốn chúng ta giúp đỡ.

Lâm Cường khuôn mặt ngưng trọng, tiếp nhận đống giấy tờ từ tay Trần Mỹ Duyên, chỉ thấy trên đó là những hình ảnh về hiện trạng của những gia súc đã chết đi, bọn chúng đều có chung một điểm là cả người đều khô quắt, phía dưới còn có một vài dòng đánh giá:”Bị hút hết máu huyết mà chết”.

Lâm Cường gật đầu thở ra một hơi.

-Được rồi, em hãy trở về thu thập thông tin, đồng thời chờ đợi bên chính phủ, còn bọn anh sẽ lên đường đi Tây Nguyên xem xét tình hình.

Trần Mỹ Duyên gật đầu rồi đi ra ngoài, để lại hai vợ chồng Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa ở lại.

Trần Thị Hoa có chút lo lắng.

-Cha nó, không phải lúc trước ông cùng cha đã phong ấn bọn chúng rồi sao? Tại sao bọn chúng lại có thể thoát ra?

Lâm Cường lắc đầu.

-Chuyện này tôi cũng không biết, nhưng có một điều chắc chắn là bọn chúng lúc trước đã bị tôi cùng cha phong ấn, bởi vì thế mà cha cũng mất mạng.

-Tôi nghĩ rằng bọn chúng đã có vài tên thoát ra, vì thế bọn chúng mới cần lượng lớn máu huyết để khôi phục thực lực, rồi sau đó sẽ tìm cách giải thoát bọn còn lại.

-Vì thế hiện tại chúng ta phải nhanh lên, tu vi của hai người chúng ta mặc dù mạnh, nhưng cũng không mạnh mẽ bằng cha, chúng ta phải nhân cơ hội này giải quyết hết bọn chúng, bằng không thì…

Nói tới đây thì Lâm Cường cũng dừng lại, hắn lắc đầu thở dài.

-Cứ tưởng rằng mọi chuyện tới đời này thì sẽ kết thúc, không ngờ…

Trần Thị Hoa dịu dàng mỉm cười.

-Chúng ta phải cố lên thôi, chỉ cần giải quyết nốt lần này, thì mọi chuyện đều trở về bình thường.

Nghe Trần Thị Hoa an ủi, Lâm Cường cũng nở nụ cười.

-Được rồi mẹ nó, chúng ta chuẩn bị lên đường thôi, cứ giao lại tất cả cho thằng bất hiếu kia, có Mị Ảnh ở cùng hắn sẽ không xảy ra chuyện.

….Hết Chương 190….

Chương 191: Truyền Thuyết (2)

Lại là một ngày mới, Lâm Thanh Phong vẫn như cũ thức dậy từ sáng sớm, hắn ngáp dài một cái rồi đi xuống bếp nấu bữa sáng.

Vài ngày trước, không biết Trần Mỹ Duyên đã bàn những gì với Lâm Cường cùng Trần Thị Hoa mà ngay trong đêm cả hai người đều lên đường đi Buôn Mê Thuột, chỉ để lại tờ giấy bảo là đi hưởng “Trăng Mật”.

Lâm Thanh Phong cũng mộng bức, hai người đã cưới nhau bao nhiêu năm rồi, tới hiện tại còn đi hưởng “Trăng Mật” là cái quỷ gì?

Nhưng cũng hết cách, cả hai người đều đã đi mất chỉ để lại Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh ở lại giữ nhà. 

Mấy ngày nay không như mọi ngày, mẹ của hắn không có ở nhà vì thế cũng không có ai nấu thức ăn, nên hắn phải xuống bếp.

Nam Cung Mị Ảnh lúc này cũng xuất hiện, nàng mỉm cười dịu dàng.

-Phu quân sớm nha.

Lâm Thanh Phong vẫn còn ngái ngủ, đưa tay ngáp một cái.

-Cũng không có cách, hiện tại cũng chỉ có hai người chúng ta, ta cũng không để cô xuống nấu a.

Nam Cung Mị Ảnh nụ cười càng đậm hơn, nàng tự tin vỗ ngực.

-Chàng muốn ăn cơm cháy hay đồ sống thì cứ để ta, ta rất sẵn lòng nấu nha.

Lâm Thanh Phong lắc đầu cười, người khác ở ngoài đều nghĩ Nam Cung Mị Ảnh là một người tài sắc vẹn toàn, nhưng cũng đâu ai biết được, Nam Cung Mị Ảnh không biết nấu ăn, ngay cả giặt đồ mà nàng cũng không biết.

Điều này cũng không trách được Nam Cung Mị Ảnh, từ nhỏ nàng là một đại tiểu thư, mặc dù gia tộc có ghét bỏ nàng nhưng những chuyện như vậy thì nàng vẫn có nô tỳ chăm sóc.

Sau khi gặp gỡ Lâm Thanh Phong thì thức ăn đều do hắn nấu nên nàng cũng không cần đụng tay, về sau trở thành Trúc Cơ tu sĩ chỉ cần thôi động một ít linh lực thi triển pháp thuật là cả người đều sạch sẽ, ngay cơ thể cũng sạch sẽ, cũng không cần nàng phải giặt đồ.

Cả hai đùa giỡn một lúc, ăn xong bữa sáng rồi sau đó mới bắt đầu ra ngoài bày bàn ghế chuẩn bị một ngày mới buôn bán.

Mở cửa được một lúc, thì chú Năm lại bước vào, chú mỉm cười.

-Hai vợ chồng trẻ mở cửa thật sớm nha.

Mấy ngày nay, đa phần khách quen bước vào quán đều trêu chọc Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh một câu, bọn hắn cũng đã quen thuộc, Lâm Thanh Phong mỉm cười.

-Chú Năm cũng tới sớm, hôm nay chú muốn uống gì đây?

Chú Năm cười hắc hắc.

-Vẫn như mọi ngày thôi, một ly cafe đá, sẵn tiện đưa chú một tờ báo đi.

Nam Cung Mị Ảnh từ bên trong mang theo một ly cafe nóng nàng vừa pha sẵn đi ra, nàng mỉm cười.

-Cafe thì có ngay, nhưng báo thì thúc phải đợi Hiển đệ đệ thôi.

Chú Năm gật đầu cười vui vẻ.

-Cô vợ trẻ thật hiểu ý chú nha, phải chi bà vợ chú được 2-3 phần như con thì chú đỡ khổ.

Lâm Thanh Phong chỉ biết cười khổ lên tiếng nhắc nhở.

-Chú cũng đừng nói những câu như vậy nha, lần trước chú Ba của con cũng nói điều này, tới hôm nay chú ấy vẫn còn nằm trên giường chưa thể xuống được kìa.

Chú Năm lắc đầu cười hắc hắc, sau đó hắn cũng không tiếp tục nói gì, chỉ cầm ly cafe lên nhấm nháp.

Nhưng ngay lúc này, Trần Mỹ Duyên liền xuất hiện, vẻ mặt của bà có chút nghiêm trọng.

Sự xuất hiện của bà cũng khiến Lâm Thanh Phong có chút ngạc nhiên, hắn liền mỉm cười lên tiếng.

-Dì Ba, hôm nay có việc gì sao? Trần Mỹ Duyên sắc mặt vẫn ngưng trọng như cũ, bà gật đầu.

-Cả hai con vào đây với dì một chút, dì có chuyện muốn nói với cả hai.

-Còn anh Năm, mong anh thứ lỗi cho, hôm nay nhà bọn em có việc bận, không tiện tiếp tục buôn bán.

Chú Năm mỉm cười, ông cũng không để bụng, cầm ly cafe uống hết một lần.

-Không sao, bây giờ cũng không còn sớm, tôi còn phải trở về.

Nghe được lời này, Trần Mỹ Duyên gật đầu rồi bà cũng không nói gì nữa mà đi vào trong.

Mặc dù cảm thấy thái độ của Trần Mỹ Duyên có chút kì lạ, nhưng Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh vẫn đi ra ngoài dọn dẹp rồi theo bà tiến vào trong.

Bên trong Trần Mỹ Duyên đang đứng trầm tư, sắc mặt của bà vẫn như lúc nãy ngưng trọng, Lâm Thanh Phong cau mày lên tiếng.

-Dì Ba, hiện tại có thể cho tụi con biết chuyện gì đã xảy ra sao?

Trần Mỹ Duyên vẫn im lặng, một lúc sau bà thở dài một hơi.

-Thanh Phong, có chuyện này dì phải nói cho con biết, nhưng con nghe xong thì phải bình tĩnh, nhất là Mị Ảnh, dì xem con là người nhà, nếu con muốn biết thì con hãy ở lại, còn không thì con có thể đi ra ngoài, bởi vì việc này có thể sẽ ảnh hưởng tới cuộc sống của con sau này.

Lâm Thanh Phong hai đầu lông mày càng nhíu chặt hơn, chưa bao giờ hắn thấy vẻ mặt này của Trần Mỹ Duyên, hắn cũng biết việc này quan trọng tới cỡ nào, liếc nhìn sang Nam Cung Mị Ảnh một cái, chỉ thấy nàng cũng cau mày nhìn lại, hắn hít vào một hơi thật sâu rồi gật đầu với Trần Mỹ Duyên.

Trần Mỹ Duyên trầm mặc, một lúc sau bà mới lên tiếng.

-Anh Cường cùng chị Hoa, hai người có thể đã xảy ra chuyện.

Lâm Thanh Phong trợn tròn mắt, Trần Mỹ Duyên nói ra những lời này khiến hắn có chút không hiểu thấu, cha mẹ hắn hai người đã đi “Trăng Mật” với nhau đã vài ngày rồi, nếu có xảy ra tai nạn thì đáng ra phải có truyền thông đưa tin những vụ tai nạn từ sớm, tại sao hôm nay mới có tin tức?

Nhìn Lâm Thanh Phong tròn mắt, Trần Mỹ Duyên lắc đầu thở dài.

-Thật ra anh Cường cùng chị Hoa không đi “Trăng Mật” ở Buôn Mê Thuột, bọn họ tới đó để làm việc khác.
Trần Mỹ Duyên nói rồi, bà lại lấy trong người ra một sấp giấy tờ đặt lên bàn.

-Hai con tới đây xem đi, sau đó dì sẽ nói tiếp.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đều đồng thời tiến tới, cầm lấy sấp giấy tờ rồi bắt đầu đọc.

Chỉ cần đọc lướt qua một chút thì cả hai người đồng thời nhíu mày, bởi vì bọn hắn chỉ thấy trên tất cả sấp giấy tờ này đều là hình ảnh của những loại động vật đã chết, nhưng thi thể bọn chúng có chút quái dị, bọn chúng đều có một điểm chung, đó là thi thể khô quắt lại, bên dưới còn có vài dòng đánh giá.

Đọc được hơn một nửa thì Lâm Thanh Phong cau mày bỏ xuống sấp giấy tờ rồi hỏi.

-Chuyện này thì có liên quan gì tới chuyện, cha mẹ của con xảy ra chuyện đâu?

Trần Mỹ Duyên thở dài.

-Anh Cường cùng chị Hoa đi tới Buôn Mê Thuột cũng là để điều tra hiện tượng này, còn dì thì ở lại đây để bảo vệ hai đứa đồng thời tiếp nhận thông tin từ phía chính phủ.

-Tới bây giờ đã được mười ngày kể từ khi anh Cường cùng chị Hoa rời đi, mỗi ngày bọn dì vẫn liên lạc với nhau để thông báo tình hình, nhưng từ ba ngày trước thì bọn dì đã mất liên lạc, cho tới bây giờ dì vẫn không thể liên lạc với hai người bọn họ được.

-Vì thế dì đoán rằng hai người họ đã xảy ra chuyện nên mới quyết định tới đây thông báo cho hai đứa biết, để hai đứa chuẩn bị tinh thần.

Lâm Thanh Phong sau khi nghe lời này thì nội tâm hắn có chút xung động, Nam Cung Mị Ảnh cũng nhận ra, nàng dịu dàng đứng cạnh bên hắn an ủi hắn, Lâm Thanh Phong hít vào một hơi để lấy lại bĩnh tĩnh, rồi chỉ tay vào sấp giấy tờ trên bàn.

-Tại sao chính phủ lại yêu cầu họ đi điều tra? Cả hai người chỉ là dân thường mà thôi, bọn họ không có khả năng làm những việc này mà.

Trần Mỹ Duyên lắc đầu, hai mắt bà nhắm lại, một tay bà để ngửa rồi đưa lên phía trước, một tay còn lại chắp hai ngón đặt trước ngực, miệng bà lẩm bẩm đọc một loại ngôn ngữ nào đó mà Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đều nghe không hiểu.

Ngay khi Trần Mỹ Duyên đọc xong, thì bàn tay đang đưa lên phía của bà cũng sáng lên, sau đó một quyển trục cũng theo đó mà xuất hiện trong lòng bàn tay của bà.

Cảnh tượng này khiến Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đồng thời trợn tròn mắt, bởi vì Nam Cung Mị Ảnh đã từng xác nhận, Lâm Cường, Trần Thị Hoa cùng Trần Mỹ Duyên ba người đều là người bình thường, trong cơ thể bọn họ không có linh lực, hiện tại Trần Mỹ Duyên lại làm ra hành động như vậy tất nhiên sẽ khiến hai người kinh ngạc.

Biểu hiện của hai người bọn Lâm Thanh Phong, Trần Mỹ Duyên đều nhìn rõ trong mắt, nắm chặt quyển trục trong tay, Trần Mỹ Duyên thở dài rồi bà bắt đầu lên tiếng.

-Thanh Phong, con cũng đã từng nghe qua truyền thuyết về Lạc Long Quân cùng Âu Cơ đúng không?

Lâm Thanh Phong giật mình một cái rồi mới gật đầu.

-Theo truyền thuyết thì bốn ngàn năm trước Lạc Long Quân cùng Âu Cơ lấy nhau sinh ra một bọc chứa trăm quả trứng, sau đó nở ra một trăm người con.

-Năm mươi người con theo Âu Cơ lên núi, năm mươi người con theo Lạc Long Quân xuống biển, về sau người con trưởng trở thành vua của nước Văn Lăng, và lấy hiệu là Hùng Vương.

-Nhưng đây chỉ là truyền thuyết mà thôi, nó cũng không phải sự thật.

Trần Mỹ Duyên thở dài lắc đầu.

-Không phải hoàn toàn, một phần là sự thật, nhưng bởi vì truyền miệng nhiều người, nên câu chuyện cũng đã biến tấu.

-Về sau cũng không người có thể kiểm chứng nên nó trở thành truyền thuyết.

Lâm Thanh Phong vẻ nghi hoặc trên mặt càng ngày càng đậm hơn, hắn cau mày.

-Như vậy, chuyện này có liên quan gì tới việc chúng ta đang nói đâu?

Đối với câu hỏi của Lâm Thanh Phong, Trần Mỹ Duyên cũng không trả lời ngay lập tức, bà lại thở ra một hơi rồi nghiêm túc lên tiếng.

-Con trai trưởng Vua Hùng đời thứ 80 Lâm Cường, Lâm Thanh Phong quỳ xuống nghe thánh chỉ.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau