HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 181 - Chương 185

Chương 182: Hợp thể kì lôi kiếp

Nhìn Nam Cung Mị Ảnh lo lắng Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt lúc này cũng tiến tới, Chiến Thiên lên tiếng an ủi.

-Sư mẫu cứ yên tâm, sư phụ sẽ không có chuyện.

…. 

Ngẩng đầu nhìn đám mây đen trên bầu trời, Lâm Thanh Phong nuốt vào ngụm nước bọt, hắn hít vào một hơi lấy lại bình tĩnh, bộ Ngự Thần Bào lại xuất hiện, trên tay hắn nắm lấy con dao xếp, ngẩng mặt lên trời hét lớn.

-Ba mươi sáu đạo Lôi Kiếp Nguyên Anh, mau tới đây, ngươi nghĩ ta sợ ngươi sao?

Nhưng lúc này trên đám mây đen chứa Lôi Kiếp trên bầu trời màu sắc ngày càng đậm hơn, một lúc sau lại xuất hiện ánh lửa, ánh lửa từ từ xuất hiện nhiều hơn và xếp thành một hàng chữ, Lâm Thanh Phong mộng bức hắn nhìn lên hàng chữ trên trời trong miệng thì lẩm bẩm.

-Tám mươi mốt đạo, sợ chưa?

-Đó là cái quỷ gì? Còn hai chữ “sợ chưa” kia là sao?

Đứng ngoài xa, với tầm mắt của Đại Thừa kì thì Vô Cực Tử vẫn nhìn thấy hết tất cả, ngay cả hắn cũng mộng bức, từ khi nào Lôi Kiếp lại “nhân tính hóa” như vậy? Nhưng cũng ngay lúc này, vẻ mặt mộng bức của Vô Cực Tử liền bị thay thế bởi vẻ mặt hoảng sợ.

Bởi vì 81 đạo Lôi Kiếp chỉ xuất hiện khi tu sĩ bình thường đột phá từ Luyện Hư Viên Mãn lên Hợp Thể kì, mặc dù vẫn có một số ít yêu nghiệt thiên tài đột phá từ Hóa Thần Viên Mãn lên Luyện Hư cũng xuất hiện 81 đạo Lôi Kiếp, nhưng kiếp vân của bọn hắn sẽ nhạt hơn rất nhiều, đám người Hỏa Vân tôn giả đều trải qua trận lôi kiếp như vậy.

Đám kiếp vân trên đầu Lâm Thanh Phong hiện tại ngày càng trở nên đậm màu, cộng thêm đám lửa đã cho biết rằng sẽ xuất hiện 81 đạo Lôi Kiếp thì Vô Cực Tử liền xác định, đây là Lôi Kiếp dành riêng cho Luyện Hư Viên Mãn đột phá lên Hợp Thể kì.

Vô Cực Tử có chút hoảng sợ đới với tư chất của Lâm Thanh Phong, và hắn cũng có chút lo lắng không biết rằng Lâm Thanh Phong sẽ giải quyết đám Lôi Kiếp này như thế nào đây.

Tầm mắt của Nam Cung Mị Ảnh không nhìn xa được như vậy, bởi vì khoảng cách quá xa nên nàng chỉ nhìn thấy vài đạo đốm lửa phát sáng trên đám mây mà thôi, nàng quay sang Vô Cực Tử rồi hỏi.

-Sư phụ, những đốm lửa kia là sao? Còn có tại sao ta cảm giác Kiếp Vân ngày càng đậm màu đây?

Vô Cực Tử đầu chảy đầy mồ hôi, hắn làm gì biết tại sao a? Đây cũng là lần đầu tiên hắn gặp tình trạng này được chứ?

Vô Cực Tử xoắn xuýt một lúc rồi hắn mỉm cười trả lời.

-Không sao, đó chỉ là màn dạo đầu thôi, đám lửa đó nhiệt độ không lớn, tiểu tử ấy sẽ dễ dàng qua được., còn Kiếp Vân trở nên đậm màu hơn là do tư chất của tiểu tử ấy quá yêu nghiệt, vì thế hắn phải trải qua Lôi Kiếp mạnh hơn bình thường một chút.

Nam Cung Mị Ảnh cái hiểu cái không gật đầu, rồi không tiếp tục để ý tới Vô Cực Tử, lại đưa ánh mắt lo lắng nhìn về phía Lôi Kiếp, nhìn nàng chấp nhận câu trả lời này, Vô Cực Tử cũng thở nhẹ ra một hơi rồi nhìn về phía Lôi Kiếp, ánh mắt của hắn có chút phức tạp.

Một bên khác, Lâm Thanh Phong vẫn đang mộng bức mà nhìn đám mây đen, lúc này đám mây đen lại xuất hiện ánh lửa nó lại xếp thành một dòng chữ:”Chuẩn bị chưa? 5….4…3…2…1”

Ngay khi số 1 vừa hiện ra đầy đủ thì ngay lập tức có hơn mười đạo Lôi Kiếp xuất hiện đồng thời bổ về phía Lâm Thanh Phong, tốc độ của những đạo Lôi Kiếp này quá nhanh, Lâm Thanh Phong cũng không kịp phản ứng.

Đùng…đùng…đùng….

Những tiếng “Đùng…đùng…” liên tục phát ra, khói bụi mịt mù, mặt đất dưới chân Lâm Thanh Phong cũng vỡ nát, mặt đất dưới chân Lâm Thanh Phong như bị bổ ra, tạo thành những đường nứt kéo dài lan khắp bốn phía.

Nhìn cảnh này Vô Cực Tử liền nuốt vào một ngụm nước bọt, bởi hắn nhận ra được uy lực của mười đạo Lôi Kiếp này không yếu, mỗi đạo đều mạnh ngang với một trong những đạo Lôi Kiếp cuối cùng của những tu sĩ thiên tài khi đột phá từ Hóa Thần Viên Mãn lên Luyện Hư Kì.Một lúc sau bụi mù tản đi, Lâm Thanh Phong cũng theo đó mà xuất hiện.

Khuôn mặt của hắn đen như dính nhọ nồi đầu tóc toàn bộ dựng thẳng đứng, toàn thân ngoại trừ bộ ngự thần bào vẫn còn trắng toát ra thì bên trong đều cháy đen.

Lâm Thanh Phong ho vài cái, mỗi lần hắn ho là mỗi lần có khói bay ra từ miệng hắn.

Lâm Thanh Phong tức giận, một tay cầm dao xếp một tay chỉ lên đám mây gân cổ hét lớn.

-Ngươi được lắm, nói đánh là đánh không để người khác chuẩn bị tinh thần, có ngon thì lần này lại thêm một đợt nữa a.

Ngay khi Lâm Thanh Phong vừa dứt lời, cánh tay chỉ lên đám mây vẫn chưa hạ xuống, thì lại có thêm mười đạo Lôi Kiếp mạnh hơn mười đạo trước xuất hiện rồi đồng thời lao tới chỗ của hắn đang đứng với tốc độ chóng mặt.

Nhưng lần này khác lần trước, Lâm Thanh Phong đã chuẩn bị sẵn sàng, con dao xếp trên tay biến dài ra, hắn dùng sức chém liên tục về phía những đạo Lôi Kiếp này.

Những đạo Lôi Kiếp tiếp xúc với con dao xếp thì liền bị cắt ra làm đôi rồi biến mất, nhưng vẫn còn vài đạo bổ trúng người Lâm Thanh Phong.

Toàn thân Lâm Thanh Phong run rẩy, giọng nói của hắn có chút run run.

-Ngươi…chỉ có…vậy thôi sao? 

-Có ngon…thì đánh tiếp a?

Lôi Kiếp cũng đồng ý những lời của Lâm Thanh Phong, nhưng lần này lại có hai mươi đạo xuất hiện, không giống như hai lần trước đánh xuống một lần, lần này hai mươi đạo Lôi Kiếp xuất hiện rồi cũng không đồng loạt xông lên, từ trong hai mươi đạo liền có một đạo tách ra lao nhanh tới chỗ Lâm Thanh Phong.

Rút kinh nghiệm lần trước, khi thấy từng đạo Lôi Kiếp riêng lẻ đánh về phía mình, Lâm Thanh Phong nở nụ cười nhạt, tay cầm con dao xếp hướng về phía đạo Lôi Kiếp đang đánh tới mà chém mạnh.
Nhưng Lôi Kiếp cũng không giống như lần trước bị hắn chém là tiêu tán, lần này Lôi Kiếp sau khi bị hắn chém thì trực tiếp truyền điện từ con dao xếp vào thân thể hắn, khiến cơ thể hắn run lên bần bật, một cài nơi xuất hiện vết thương và máu bắt đầu thấm ra ngoài.

Uy lực của đạo Lôi Kiếp này chỉ có hơn chứ không yếu so với đạo lôi kiếp của những tu sĩ bình thường khi đột phá từ Luyện Hư Viên Mãn lên Hợp Thể kì, Vô Cực Tử trực tiếp mộng bức, khóe miệng hắn lẩm bẩm.

-Không thể nào. 

Đây chỉ mới là đạo Lôi Kiếp thứ 21 mà thôi, nó đã mạnh như vậy rồi, còn 60 đạo kia sẽ mạnh như thế nào? Vô Cực Tử không dám tiếp tục nghĩ nữa.

Lâm Thanh Phong toàn thân đều run rẩy, nguyên lực trong cơ thể bắt đầu tán loạn không nghe theo sự điều khiển của hắn, con dao xếp cũng thu ngắn lại về kích cỡ ban đầu.

Không đợi cho hắn nghỉ ngơi, một đạo Lôi Kiếp trên trời lại tiếp tục đánh xuống, Lâm Thanh Phong cũng không còn cách nào khác mà phải tự mình dùng thân thể chống đỡ.

Đạo Lôi Kiếp thứ 22 bổ trúng người hắn, uy lực của nó cũng không kém uy lực của đạo Lôi Kiếp thứ 21 là bao nhiêu, khiến những vết thương trên cơ thể hắn đều rách ra, máy chảy khắp người, bộ Ngự Thần Bào trắng nay cũng đã chuyển thành màu hồng vì nhiễm máu huyết.

Lâm Thanh Phong toàn thân đau đớn, hắn nằm gục xuống đất mà rên rỉ, đây là lần thứ hai hắn bị thương nặng như vậy sau khi tới thế giới này, nhưng lần trước thì hắn liền trực tiếp bất tỉnh vì thế cũng không cảm nhận được sự đau đớn như lúc này, cơ thể của hắn có chút không chịu được.

Nhìn cảnh này, Vô Cực Tử có chút tiếc hận, nhưng hắn không trách Lâm Thanh Phong, cho dù là Đại Thừa kì gặp phải trận Lôi Kiếp quỷ dị này đều muốn bị lột một lớp da, còn Lâm Thanh Phong chỉ là một tên Kim Đan Viên Mãn vừa mới Kết Anh mà thôi, dù cho hắn có yêu nghiệt cỡ nào thì hắn cũng không chịu nổi a.

Đứng một bên quan sát thái độ của Vô Cực Tử, Nam Cung Mị Ảnh lo lắng, nàng gấp gáp lên tiếng hỏi.

-Phu quân hiện tại làm sao rồi hả sư phụ? Hắn vẫn còn có thể chịu đựng chứ?

Vô Cực Tử chỉ biết lắc đầu ngao ngán.

-Trận Lôi Kiếp này thật sự quá quỷ dị, uy lực hiện tại của nó đã ngang với trận Lôi Kiếp mà các tu sĩ Luyện Hư Viên Mãn đột phá lên Hợp Thể kì rồi, về sau ta thật không biết nó sẽ còn mạnh tới cỡ nào nữa.

Trong lúc Vô Cực Tử cùng Nam Cung Mị Ảnh đang nói chuyện, đạo Lôi Kiếp thứ 23 cũng bắt đầu chuyển động, nó tách rời hàng ngũ rồi lao thẳng xuống mặt đất nơi mà Lâm Thanh Phong còn đang nằm rên rỉ.

Linh khí không thể điều khiển, toàn thân cũng đau nhức run rẩy, Lâm Thanh Phong cũng không thể làm gì hơn, hắn cắn chặt hàm răng rồi cố gắng né sang một bên, nhưng đạo Lôi Kiếp vẫn đáng trúng hắn.

Lâm Thanh Phong gần như bất tỉnh, nhưng hắn vẫn cắn răng cố gắng đứng dậy, bởi vì hắn biết hắn không thể tiếp tục nằm, nếu hắn vẫn nằm thì sợ rằng đạo Lôi Kiếp tiếp theo sẽ khiến hắn bất tỉnh thật.

Lâm Thanh Phong toàn thân đau đớn tới nghiến răng nghiến lợi, nhìn cả người đều dính đầy máu tươi của mình, Lâm Thanh Phong nghiến răng lẩm bẩm.

-Lần đầu tiên cảm thấy đau tới vầy a.

-Thật muốn cầm lấy đám Lôi Kiếp này rồi tự tay xé chúng ra cho bõ tức.

Lầm bầm tới đây, bỗng dưng hai mắt Lâm Thanh Phong sáng lên, bởi vì hắn nghĩ tới Lôi Kiếp trên cơ bản chính là dòng điện cực mạnh, vậy nếu hắn tìm một vật gì đó không dẫn điện, mà còn có thể ngăn trở dòng điện thì sao?

…..Hết Chương 182….

Chương 183: Giả thiên kiếp?

Nghĩ tới liền làm, Lâm Thanh Phong liền cố sức điều động một ít linh khí trong cơ thể của mình vào nhẫn trữ vật để lấy ra... Vài chai nước rỗng.

Những bình nước này là do lúc đầu Lâm Thanh Phong sau khi xuyên việt tới đây tìm thấy và muốn dùng để đựng nước, về sau hắn cũng không cần dùng nữa, nhưng hắn vẫn cất chúng trong nhẫn trữ vật để làm kỷ niệm.

Dù sau thì những chai nước này đều cùng lúc xuyên không tới đây với Lâm Thanh Phong nên chúng vẫn có chút cứng rắn, ngoài ra nhựa là một chất cách điện, vì thế Lâm Thanh Phong muốn dùng những chai nhựa này đánh bay Lôi Kiếp.

Mặc dù suy nghĩ của hắn có chút không thực tế, nhưng hắn phải thử, bởi vì hắn cũng hết cách rồi, không lẽ hắn phải nằm im chờ chết a?

Cầm một chai nước nhựa trên tay, Lâm Thanh Phong hít vào một hơi lấy bình tĩnh rồi ngẩng mặt lên trời hét lớn.

-Có ngon thì cuống tiếp a, ta không sợ ngươi đâu.

Vô Cực Tử có chút mộng bức, hắn vẫn nhìn thấy rõ ràng những hành động của Lâm Thanh Phong, nhìn chai nhựa trên tay hắn, Vô Cực Tử tò mò lên tiếng.

-Mị Ảnh, ngươi biết tên tiểu tử đó đang làm trò gì sao?

Nam Cung Mị Ảnh lắc đầu, khoảng cách quá xa, nàng còn không thấy được Lâm Thanh Phong đang ở đâu thì làm sao biết hắn đang muốn làm gì?

Vô Cực Tử cau mày một cái hắn đưa tay sờ cằm rồi nói.

-Bỗng dưng hắn lại lôi ra một đống chai lọ kì quái, rồi cầm bọn chúng đi khiêu chiến Lôi Kiếp, hắn bị sét đánh tới điên rồi sao?

Nam Cung Mị Ảnh trầm tư suy nghĩ một chút, sau đó nàng liền hiểu ra ý định của hắn nên giải thích.

-Theo lời phu quân từng nói, thì những chai lọ đó được làm từ một thứ gọi là “nhựa”, “nhựa” là một chất cách điện vì thế ta nghĩ rằng hắn muốn dùng chúng để đối kháng Lôi Kiếp.

Vô Cực Tử nghe xong lời này thì sắc mặt hắn không tốt chút nào, hắn hừ một tiếng.

-Hồ nháo, trên đời này làm gì có thứ có thể trực tiếp đối kháng Lôi Kiếp.

Dù Vô Cực Tử nói vậy, nhưng trong ánh mắt hắn không có một tí tức giận nào, mà thay vào đó lại là ánh mắt tràn đầy mong đợi.

Hắn cũng không muốn Lâm Thanh Phong chết, hắn mong rằng Lâm Thanh Phong sẽ tạo nên kì tích.

Lâm Thanh Phong tay cầm chai nước nhựa, hắn ngẩng đầu chỉ tay lên đám mây đen rồi lớn giọng.

-Làm sao? Vừa nãy bổ ta ghê gớm lắm mà, bây giờ có giỏi thì các ngươi xuống a.

Như đáp lại lời khiêu khích của Lâm Thanh Phong, lại có một đoàn Lôi Kiếp tách ra rồi lao thẳng xuống vị trí của hắn.

Lâm Thanh Phong hừ lạnh một tiếng, bàn tay cầm chai nước cũng hành động thật nhanh, hắn dùng hết sức lực hiện tại của mình mà đập thẳng chai nước vào đoàn Lôi Kiếp, trong lòng hắn đang thầm hò hét.

-Con mẹ nó, thành công đi, thành công giúp ta, nếu không thì thật sự không xong rồi.

Đoàn Lôi Kiếp tiếp xúc với chai nhựa, liền phát ra tiếng nổ lớn, khói bụi xung quanh lại bay mù mịt, Vô Cực Tử trong lòng hồi hộp hắn mở to mắt mà nhìn về khói bụi, cầu mong Lâm Thanh Phong thành công.

Nam Cung Mị Ảnh nhắm chặt hai mắt, hai tay nàng cũng nắm chặt và âm thầm cầu nguyện.

Một lúc sau bụi mù tản đi, thân ảnh Lâm Thanh Phong lại xuất hiện, hắn vẫn đứng đó, trên người tràn đầy vết thương, bộ ngự thần bào nhiễm máu đỏ tươi bay phất phơ trong gió, một cánh tay hắn vẫn đang cầm chai nhựa rỗng.
Tuy rằng cả người đầy máu, nhưng đó chỉ là máu từ những vết thương cũ chảy ra, hiện tại ngoài việc thân thể vần còn hơi tê cùng đau nhức ở những vị trí bị thương cũ ra thì Lâm Thanh Phong cũng không còn cảm nhận được những vết thương mới.

Quan sát Lâm Thanh Phong vẫn bình yên vô sự, Vô Cực Tử thở ra một hơi nhẹ nhõm, hắn mỉm cười.

-Hắn không sao, hắn đã thành công.

Nam Cung Mị Ảnh như trút được gánh nặng, nàng nhẹ nhàng thở phào một hơi, ánh mắt của nàng tràn đầy chờ mong mà nhìn về phía Lôi Kiếp.

Lâm Thanh Phong xem xét bản thân mình một chút rồi ngẩng đầu ngửa mặt lên trời cười lới.

-Haha, ta thành công, Lôi Kiếp, ngươi có giỏi thì đánh tiếp a, có bao nhiêu đánh bao nhiêu a.

Dưới sự khiêu khích của Lâm Thanh Phong, Lôi Kiếp giống như bị chọc giận, mười bảy đạo Lôi Kiếp liền dung hợp với nhau tạo thành một bàn tay bằng lôi điện cực lớn, bốn ngón tay thu lại chỉ để dựng lên một ngón giữa hướng về Lâm Thanh Phong, nhìn cảnh này Lâm Thanh Phong liền triệt để mộng bức, đầu óc hắn cũng có chút chậm nhịp.

-Con bà nó, từ khi nào mà Lôi Kiếp cũng biết dựng ngón giữa?

Vô Cực Tử chỉ biết câm nín ngẩng đầu quan sát Lôi Kiếp, mặc dù không hiểu hành động này của Lôi Kiếp có nghĩa gì, nhưng hắn cảm thấy rằng trước mặt hắn là một cái giả Lôi Kiếp.

Bàn tay Lôi Kiếp trên trời tỏa ra uy áp cực lớn khiến người nhìn vào cảm thấy hoảng sợ, sau khi dựng ngón giữa với Lâm Thanh Phong thì lại xòe bốn ngón tay còn lại ra tạo thành một bàn tay hoàn chỉnh, rồi lao nhanh tới chỗ mà Lâm Thanh Phong đang đứng.

Bàn tay mang theo uy áp hủy thiên diệt địa nhánh chóng tiến gần tới chỗ Lâm Thanh Phong, nó càng tới gần thì cơ thể hắn càng cảm thấy nặng nề, khó cử động.

Lâm Thanh Phong cắn răng, hiện tại hắn đã không còn đường lui nữa, ánh mắt hắn trở nên kiên định, tay nắm chặt chai nước, số linh lực ít ỏi vẫn chưa bị tán loạn trong cơ thể hắn tuôn ra ngoài tạo thành một lớp bảo hộ mỏng.

Lâm Thanh Phong hít vào một hơi rồi hét lớn.

-Tới đây, ngươi nghĩ ta sợ ngươi sao.

Bàn tay Lôi Kiếp ngày càng gần, chỉ trong vài hơi thở thì nó đã manh theo uy thế hủy thiên diệt địa tới trước mặt Lâm Thanh Phong.Lâm Thanh Phong đưa chai nước rỗng lên trước mặt liều mạng chống đỡ.

Chai bước va chạm với Lôi Kiếp thì Lâm Thanh Phong ngay lập tức cả người đều chấn động, hắn có cảm giác giống như hắn đang bị một chiếc xe tải lớn tông phải, hai chân hắn cố gắng đứng vững nhưng cả người hắn vẫn bị đẩy lùi về phía sau.

Lâm Thanh Phong bị đẩy lùi vài trăm mét thì lực lượng của Lôi Kiếp mới bắt đầu suy yếu dần, nhưng nó vẫn tiếp tục đẩy Lâm Thanh Phong lùi về thêm vài chục mét nữa thì mới dừng lại.

Chit chờ cơ hội này, Lâm Thanh Phong dùng tất cả sức mạnh còn lại của mình đánh bay Lôi Kiếp sang một bên.

Lôi Kiếp mặc dù đa phần lực lượng đều bị Lâm Thanh Phong đón đỡ, nhưng nó vẫn rất mạnh mẽ, sau khi bị Lâm Thanh Phong đánh bay, nó va đập xuống mặt đất, tạo thành một cái hố hình bàn tay sâu không thấy đáy.

Lâm Thanh Phong cũng sức cùng lực kiệt, sau khi đỡ xong đợt Lôi Kiếp này thì hắn cũng đã tới tình trạng cầu hết đèn tắt, chai nước cũng vỡ tan, cả người hắn vết thương chồng chất, thân thể tê rần, linh lực trong cơ thể tán loạn.

Nằm xuống đất thở ra từng hơi mệt nhọc, Lâm Thanh Phong chỉ biết cười khổ, lần này thì tiêu đời rồi, tám mươi mốt đạo Lôi Kiếp mới chỉ đỡ có bốn mươi đợt nhưng hắn đã không động đậy nổi, vẫn còn bốn mươi mốt đạo Lôi Kiếp đang chờ hắn đây.

Nhìn thảm cảnh của Lâm Thanh Phong, Vô Cực Tử thở dài lắc đầu.

-Phong tiểu tử… hắn không chịu nổi.

Nam Cung Mị Ảnh nghe xong lời này, nàng liền rút ra Hắc Thiết Kiếm rồi bay thẳng vào vùng Lôi Kiếp.

Nàng hành động quá nhanh, Vô Cực Tử vẫn đang lo lắng nhìn về phía Lâm Thanh Phong nên hắn không để ý, đợi tới khi Chiến Thiên lên tiếng thì hắn mới nhận ra, khi đó nàng đã sớm bay vào vùng Lôi Kiếp rồi.

-Sư mẫu, đừng nha.

Vô Cực Tử hoảng loạn, hắn nhanh chóng hét lớn.

-Mị Ảnh, ngươi đi đâu? Mau quay về, ngươi vào đó cũng không có ích gì, chỉ khiến cho Lôi Kiếp càng mạnh hơn mà thôi.

Nhưng Nam Cung Mị Ảnh cũng không quan tâm, nàng vẫn một đường bay thẳng tới chỗ Lâm Thanh Phong.

Nhìn theo bóng lưng của nàng, Vô Cực Tử thở ra một hơi chán nản, hiện tại Nam Cung Mị Ảnh đã vào vùng Lôi Kiếp, hắn cũng không còn cách nào để ngăn cản nàng nữa, nếu hắn đi vào đó thì chỉ làm Lôi Kiếp càng mạnh hơn.

Khi đó thì ngay cả hắn cũng lo không nổi thân mình thì nói gì tới việc cứu Nam Cung Mị Ảnh ra ngoài.

Chỉ trong chốc lát thì Nam Cung Mị Ảnh đã tới bên cạnh Lâm Thanh Phong, nhìn thấy tình trạng của hắn hiện tại, hai mắt của nàng liền đẫm nước.

-Phu quân, mau tỉnh lại a, chàng không thể nằm đây được.

Nghe được lời nói này của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong liền hốt hoảng, bởi vì hắn đang phải độ kiếp, Nam Cung Mị Ảnh tới đây thì nàng cũng sẽ bị Lôi Kiếp đánh chung, ngay cả hắn cũng chịu không nổi thì Nam Cung Mị Ảnh liền nguy hiểm rồi.

Nhưng cũng không chờ Lâm Thanh Phong nói gì, thì đợt Lôi Kiếp tiếp theo đã bắt đầu ngưng tụ trên bầu trời, lần này chỉ có duy nhất một đạo lôi kiếp xuất hiện, nhưng kích cỡ của nó to hơn những đạo lôi kiếp trước đó nhiều lắm.

Những đạo Lôi Kiếp trước mặc dù mạnh nhưng bọn chúng chỉ lớn cỡ cánh tay thôi, còn đạo Lôi Kiếp lần này lớn như một cái bắp đùi, chỉ cần nhìn qua là biết uy lực của bọn chúng không cùng một cấp bậc.

Đạo Lôi Kiếp sau khi ngưng tụ xong, nó liền lao thẳng xuống chỗ Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh.

Chương 184: Chết rồi?

Nhìn đạo Lôi Kiếp chuẩn bị xông tới, Nam Cung Mị Ảnh cũng không nhiều lời, tay nàng giữ chặt Hắc Thiết Kiếm đứng lên che chắn trước mặt Lâm Thanh Phong.

Mặc dù nàng biết rằng nàng sẽ không chống nổi đạo Lôi Kiếp này, nhưng ít ra thì nàng cũng có thể giảm bớt uy lực của nó, khi đó Lâm Thanh Phong sẽ có thêm cơ hội để sống sót.

Lâm Thanh Phong cắn chặt răng, bây giờ cũng không có thời gian để trách móc Nam Cung Mị Ảnh, hắn cũng biết nàng vì lo lắng cho hắn nên mới tới đây, hiện tại biện pháp duy nhất mà hắn có thể làm đó là chuyển nàng tới một nơi khác để bảo đảm an toàn cho nàng.

Lâm Thanh Phong liền lên tiếng kêu gọi Vô Tự Thần Thư, Vô Tự Thần Thư ngay lập tức liền xuất hiện trước mặt hắn, hắn cũng không suy nghĩ gì nhiều mà ngay lập tức mang Nam Cung Mị Ảnh tới một thế giới nào đó mà ngay cả hắn cũng không biết.

Ánh sáng từ Vô Tự Thần Thư liền phát ra, bao phủ toàn bộ hai người, ngay lúc này đạo Lôi Kiếp cũng tới gần, nó lập tức va chạm với vầng sáng gây ra một tiếng nổ kinh thiên động địa.

Mặt đất xung quanh, ngay lúc nãy cũng đã bắt đầu vỡ nát do uy lực của đợt Lôi Kiếp trước, lần này lại chịu thêm chấn động từ vụ nổ nên liền vỡ nát, tạo thành một cái vực lớn sâu không thấy đáy.

Từng đợt chấn động lan ra khắp tứ phía, mặt đất đều chia năm xẻ bảy, thậm chí lan tới chỗ bọn người Vô Cực Tử ở phía xa.

Vô Cực Tử hốt hoảng, hắn phản ứng cực nhanh, liền rút ra phi hành pháp khí hình một cái đĩa lớn, rồi lớn tiếng ra lệnh cho Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt.

-Mau đưa Vegeta cùng Son Goku hai người lên, chúng ta phải rời khỏi đây.

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt đều cảm nhận được chấn động này, cả hai người đều ngay lập tức hành động theo lời của Vô Cực Tử.

Vô Cực Tử nhanh chóng điều khiển phi hành pháp khí bay lên cao, đồng thời liền phát động vầng trận pháp bảo hộ, cả năm người đều thoát khỏi vùng đại địa bị chia năm xẻ bảy.

Nhưng năm người vẫn không tránh được những cơn chấn động, phi hành pháp khí của Vô Cực Tử bên ngoài có trận pháp bảo hộ, nhưng khi nó tiếp xúc với những đợt chấn động này thì cũng bắt đầu nứt vỡ, cả phi hành khí đều rung lắc dữ dội.

Vô Cực Tử mồ hôi đầy đầu, hắn cũng không tưởng tượng nổi uy lực của đạo Lôi Kiếp này, bọn hắn chỉ đứng bên ngoài mà đã chịu chấn động như vậy, thì Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong hai người ở giữa Lôi Kiếp phải làm sao đây?

Một lúc sau, Kiếp Vân cũng dần tiêu tán, bầu trời cũng trong xanh trở lại, biểu thị một việc, đó là người độ kiếp đã thất bại, nhìn cảnh tượng bên dưới Vô Cực Tử chỉ biết lắc đầu thở dài im lặng không nói gì.

Chiến Thiên sắc mặt trắng bệch, hắn liền nhảy ra khỏi phi hành pháp khí rồi điên cuồng bay lượn tìm kiếm xung quanh mong rằng có thể tìm ra Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh, cả Mị Nguyệt cùng theo sau hắn cố gắng tìm kiếm.

Lúc bọn hắn vừa tới đây, thì nơi đây là một vùng thảo nguyên cỏ cây xanh bát ngát, nhưng hiện tại, cả một vùng đất rộng lớn chỉ có một cái hố cực lớn, sâu không thấy đáy, phía dưới tối đen như mực.

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt tìm xung quanh miệng hố một lúc, tới khi xác định xung quanh chẳng có gì khác thì mới bay xuống hố để tìm.

Vô Cực Tử cũng không lên tiếng ngăn cản hai người bọn Chiến Thiên, bởi vì trong lúc gấp rút thì hắn cũng đã nhìn ra Lâm Thanh Phong đã dùng Vô Tự Thần Thư dẫn Nam Cung Mị Ảnh rời đi rồi.

Hiện tại hắn để mặc cho Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt tìm kiếm chủ yếu là để xác định xem Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đã an toàn rời đi hay chưa mà thôi, nhưng nếu trường hợp hai người đều thất bại và bị Lôi Kiếp bổ tan thành tro bụi thì Vô Tự Thần Thư vẫn sẽ ở đó.

Vô Tự Thần Thư là một kiện Thần Khí, vì thế sức phòng ngự của nó rất mạnh, nó sẽ không dễ dàng bị Lôi Kiếp phá hư, và lỡ như nó thật sự bị phá hư thì vẫn sẽ còn một vài phần tồn tại, nó không thể nào bị Lôi Kiếp đánh tan thành tro bụi được.

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt tìm kiếm một lúc lâu vẫn không thấy gì đành quay trở về, Chiến Thiên chỉ biết trầm mặc cúi đầu nắm chặt hai tay, Mị Nguyệt cũng buồn bã, nàng cũng im lặng mà không biết phải nói gì.

Vô Cực Tử thở ra một hơi, rồi mỉm cười lên tiếng.

-Đừng lo lắng, hai người không tìm thấy gì cũng không phải là xấu, ngược lại nó là một điều tốt.

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt đều ngạc nhiên, Chiến Thiên ngẩng đầu nhìn Vô Cực Tử rồi hỏi.

-Sư tổ, ý ngươi là gì đây? Tại sao không tìm thấy sư phụ cùng sư nương lại là điều tốt?Nhìn hai người bọn hắn, Vô Cực Tử mỉm cười.

-Chẳng lẽ các ngươi đã quên rằng tên tiểu tử đó vẫn còn Vô Tự Thần Thư hay sao? Với Vô Tự Thần Thư thì tiểu tử đó có thể đưa bản thân hắn cùng Mị Ảnh rời đi né tránh Lôi Kiếp.

Mị Nguyệt ánh mắt liền sáng lên, khi được Vô Cực Tử nhắc nhở thì nàng mới hiểu được, nhưng Chiến Thiên vẫn trầm mặc, một lúc sau hắn lại hỏi.

-Sư tổ, ngươi đã biết trước điều này thì tại sao ngươi còn để hai người bọn ta lo lắng đi tìm?

Với câu hỏi này của Chiến Thiên, Vô Cực Tử chỉ lắc đầu rồi giải thích.

-Trong lúc gấp rút, ta đã nhìn thấy ánh sáng của Vô Tự Thần Thư bao phủ hai người bọn hắn, nhưng ngay lúc đó Lôi Kiếp cũng vừa đánh tới, vì thế ta không xác định được bọn hắn có an toàn rời đi hay không.

-Nên nhớ Vô Tự Thần Thư là một món thần khí, lực phòng ngự của nó rất mạnh, dù có là Lôi Kiếp thì cũng khó có thể phá hủy nó được.

-Nên ta mới để hai người bọn ngươi đi tìm, nếu các ngươi tìm thấy dù chỉ là một mảnh nhỏ của Vô Tự Thần Thư thì khi đó tên tiểu tử ấy cùng Mị Ảnh chắc chắn đã gặp nguy hiểm.

-Nhưng các ngươi đã không tìm thấy gì, như vậy cũng có nghĩa là hai người bọn hắn đã rời đi, hiện tại chúng ta chỉ cần chờ bọn hắn trở về là đủ.

Chiến Thiên im lặng trầm mặc một lúc lâu, sau đó hai mắt hắn kiên định mà ngẩng đầu lên tiếng.

-Sư phụ cùng sư nương sẽ không có chuyện gì.

Nghe tới đây thì Mị Nguyệt hai mắt cũng sáng lên, nàng cũng gật đầu xác nhận.

-Đúng vậy, sư phụ cùng sư nương hai người sẽ không dễ dàng chết đi như vậy, bọn hắn sẽ trở lại.

Vô Cực Tử mỉm cười gật đầu.
-Tốt rồi, hiện tại chúng ta cứ tiến tới Hỏa Vân Tông thôi, ở nơi đó vẫn còn có việc chờ hai người các ngươi làm thay Lâm Thanh Phong đây.

Nghe Vô Cực Tử nói vậy, Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt mới gật đầu đồng ý rồi đi theo Vô Cực Tử trở về Hỏa Vân Tông.

Chiến Thiên có chút tò mò lên tiếng.

-Sư tổ, hiện tại chúng ta cũng không có Hỏa Vân Lệnh, như vậy làm sao có thể khiến cho bọn người Hỏa Vân Tông nghe lời a? 

Với câu hỏi này của Chiến Thiên, Vô Cực Tử chỉ mỉm cười lắc đầu.

-Chuyện đó thì cứ chờ khi tên tiểu tử ấy trở về rồi tính, hiện tại chúng ta cứ việc tới Hỏa Vân Tông làm khách đồng thời bảo vệ Nam Cung Tuyết là được.

-Dù gì thì nàng cũng là muội muội của Mị Ảnh, hiện tại nàng gặp nguy hiểm, Mị Ảnh lại không có ở đây, thế nên người sư phụ này phải ra tay bảo vệ muội muội giúp đệ tử chứ.

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt hai mắt đều tỏa sáng, hai người bọn hắn vẫn chưa gặp qua Nam Cung Tuyết lần nào đâu, bọn hắn cũng hiểu rõ Nam Cung Mị Ảnh mặc dù biểu hiện rất ít, nhưng nàng cũng là hàng thật giá thật thiên tài, như vậy muội muội của nàng sẽ như thế nào a?

Còn có Nam Cung Mị Ảnh là một mỹ nhân, như vậy muội muội của nàng hẳn sẽ không kém đi đâu, cả hai người đều có chút chờ mong.

Nhìn hai người không còn buồn bực thì Vô Cực Tử cũng không tiếp tục nói gì nữa, hắn liền điều khiển phi hành pháp khí tiếp tục bay về hướng truyền tống trận.

Lúc này Son Goku cùng Vegeta đột nhiên cả người đều chấn động một cái, linh khí xung quanh như thủy triều mà tụ tập về phía hai người, cả hai đồng thời mở mắt.

Chiến Thiên liền nhận ra hai người đã tỉnh lại, hắn mỉm cười lên tiếng.

-Hai ngươi rốt cục tỉnh lại, như vậy càng tốt, bọn ta đỡ phải lo lắng cho các ngươi.

Son Goku cùng Vegeta đều mỉm cười, nhưng Vô Cực Tử lại ngẩng đầu nhìn trời, hắn dừng phi hành pháp khí lại rồi thở dài một hơi lên tiếng.

-Cũng không hẳn như vậy.

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt đều có chút mộng bức, cả hai ngẩng đầu nhìn lên trời, chỉ thấy trên bầu trời, mây đen vừa tiêu tán xong lại tiếp tục ngưng tụ lại.

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt đều rùng mình, vừa rồi trận Lôi Kiếp mà Lâm Thanh Phong trải qua để lại cho bọn hắn ấn tượng quá sâu đậm.

Vô Cực Tử cũng cảm thấy có chút đau đầu, hắn đưa tay bóp trán một cái.

-Cả hai ngươi, mau đi ra xa độ Lôi Kiếp giúp ta, đó chỉ là Nguyên Anh Lôi Kiếp bình thường mà thôi, nhưng dù là vậy phi hành linh khí của ta không chịu nổi Lôi Kiếp giày vò a.

Son Goku gãi đầu cười khổ, Vegeta thì hừ một tiếng rồi cả hai người đều theo lời Vô Cực Tử bay ra phía xa chuẩn bị độ kiếp.

Nhìn cả hai người đều bay xa độ kiếp, Vô Cực Tử thở dài cảm thán.

-Tên tiểu tử này, người mà hắn tìm về không có tên nào bình thường a.

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt đều im lặng cười khổ.

Chương 185: Ta có vợ?

4 giờ sáng, là thời gian mặt trời còn chưa bắt đầu tỏa nắng.

Trong một căn nhà nhỏ tại thành phố Hồ Chí Minh thuộc đất nước Việt Nam, một thanh niên cũng theo đó mà tỉnh giấc, hắn dùng tay dụi dụi hai mắt rồi mở mắt nhìn xung quanh phòng, khi nhận ra khung cảnh quen thuộc trong hơn mười năm, hắn mở miệng ngáp một cái thật sâu, sau đó liền nhảy xuống giường sắp xếp lại chăn gối, rồi đi tắm rửa, đánh răng.

Nhìn vào chính bản thân mình trong gương, tên thanh niên mỉm cười gật đầu thầm nhủ với chính bản thân mình.

-Hôm nay lại là một ngày mới, Lâm Thanh Phong ngươi phải cố gắng mới được, mất tích vài năm trời đã khiến cha mẹ lo lắng nhiều lắm rồi.

Sau khi tự kỉ với chính bản thân mình, thì hắn đi xuống nhà, mở cửa hít một hơi khí trời se lạnh vào buổi sáng và bắt đầu bày ra vài bộ bàn ghế nhựa chuẩn bị tiếp tục một ngày buôn bán.

Gia đình hắn cũng thuộc dạng khá giả, hơn mười năm trước thì cha mẹ hắn đã mua một căn nhà ba tầng ở gần chợ, có khoảng sân rộng rãi, mỗi ngày đều bán nước giải khát cho khách hàng từ sáng sớm cho tới chiều tối.

Hiện tại mới chỉ là 4 giờ 30 phút sáng, nhưng chợ đã bắt đầu nhộn nhịp lên, nghe những âm thanh này, Lâm Thanh Phong mỉm cười, trong lòng hắn cảm thấy rất thoải mái.

Lúc này, thì phía sau lưng hắn cũng vang lên một giọng nói dịu dàng.

-Tiểu Phong, đã nói mày không cần dậy sớm như vậy, công việc này là của mẹ mày a, mày còn phải giữ sức để đi tìm việc mới đây.

Đây là giọng nói của mẹ hắn Trần Thị Hoa hiện tại bà đã hơn 40 tuổi, mẹ hắn là một người rất dịu dàng, hiền hậu, Lâm Thanh Phong hắn lại là con một, vì thế ngay từ nhỏ bà đã luôn nuông chiều hắn, khi nhận ra giọng nói của mẹ, Lâm Thanh Phong nở nụ cười.

-Mẹ à, con hiện tại rất khỏe nha, cứ để con phụ giúp gia đình là được rồi, lát nữa thì con sẽ đi tìm việc sau.

Một giọng nói nam tính đầy cương nghị từ phía sau nhà cũng vang lên.

-Bà cứ để nó phụ đi, còn bà cứ vào đây ngủ thêm một lát, nó không tìm được việc thì cái quán nước này cứ giao cho nó bán là được rồi, dù gì thì mọi người xung quanh cũng rất thích nó.

Đây là giọng nói của cha hắn Lâm Cương, hiện tại cha hắn đã hơn 50 tuổi, cha hắn là một người Việt Nam, nhưng lại mồ côi từ nhỏ, và được một người quen gốc Trung Quốc nuôi dưỡng, vì thế cha hắn được bọn họ cho mang họ Lâm và đặt tên là Lâm Cương.

Nghe giọng nói của cha mình, Lâm Thanh Phong cũng gật đầu.

-Mẹ coi cha nói kìa, bây giờ mẹ vào trong ngủ thêm một chút đi, hiện tại còn sớm khách cũng không nhiều, cứ để con lo là được.

Trần Thị Hoa khoanh tay hừ một cái.

-Đồ quỷ, mày chỉ biết nghe theo cha mày là giỏi.

Dù Trần Thị Hoa biểu hiện bất mãn, nhưng trong lòng bà vẫn vui vẻ, bà cũng không theo lời hai cha con hắn quay về phòng ngủ tiếp, mà đi ra phía sau bếp bắt đầu nấu nước nóng để pha cafe.

Nhìn mẹ của mình đi ra phía sau, Lâm Thanh Phong bất giác mỉm cười.

Lúc này có một vị khách trung niên bước vào quán, hắn ngồi xuống bàn tựa lưng vào ghế rồi lên tiếng.

-Ông chủ nhỏ, cho một ly cafe sữa nóng.

Nghe được giọng nói này, Lâm Thanh Phong ở phía trong cũng lên tiếng.

-Được rồi, một cafe sữa nóng, chú Năm chờ một chút.

Chú Năm là một trong những khách quen của quán, vợ chồng hắn bán thịt heo trong chợ, sáng nào hắn cũng ra đây ngồi uống cafe đọc báo, tám chuyện với vài người rồi sau đó sẽ vào chợ giúp vợ mình bán hàng.

Bưng ly cafe sữa nóng nghi ngút khói đặt lên bàn, Lâm Thanh Phong mỉm cười.

-Chú Năm hôm nay ra hơi sớm nha, mọi người vẫn còn chưa ai ra đâu.

Chú Năm cười hắc hắc.-Tao trốn việc a, với lại hôm nay thịt lấy về cũng ít, cứ để cho bà già ấy tự lo là được rồi.

-Còn mày thì sao hả ông chủ nhỏ? Mất tích bao nhiêu năm rồi, hiện tại đã xin được việc chưa?

Nghe xong câu hỏi này, Lâm Thanh Phong chỉ biết lắc đầu cười khổ, 5 năm trước sau khi hắn lên đường đi công tác thì máy bay liền gặp tai nạn, tất cả mọi người ngay cả máy bay đều mất tích hết.

Chính bản thân hắn cũng bị mất tích trong hơn 2 năm, sau đó hắn đã được tìm thấy trong tình trạng toàn thân đầy vết thương, hắn liền lập tức được đưa tới bệnh viện, người khác cứ nghĩ rằng hắn sẽ không qua khỏi, nhưng kì tích thay thân thể của hắn sau một khoảng thời gian ngắn lại hoàn toàn bình phục.

Các bác sĩ cũng không tìm ra nguyên nhân, và chỉ có thể coi đó là do thân thể của hắn quá khỏe mạnh, nên các vết thương khôi phục nhanh hơn người bình thường, sau một thời gian ngắn thì hắn liền tỉnh lại và nói ra nơi ở của mình thì cha mẹ hắn được các bác sĩ thông báo, và tới đưa hắn về nhà.

Khi được người khác hỏi về khoảng thời gian đã mất tích hắn đã làm gì thì Lâm Thanh Phong không nhớ gì cả, chỉ lạ một chỗ là trên tay hắn xuất hiện vài chiếc nhẫn có kiểu dáng rất lạ, từ nhỏ tới lớn thì hắn cũng không đeo nhẫn, nhưng không hiểu sao hắn lại có cảm giác quen thuộc với bọn chúng, nhưng vì kiểu dáng rất lạ nên hắn liền đeo trên tay mà không vứt đi.

Đây là năm thứ 3 sau khi hắn trở về, từ sau vụ mất tích lần trước thì công ty cũng đã cho hắn thôi việc, vì thế trong khoảng thời gian này hắn cũng đang muốn đi tìm việc khác để làm, nhưng tìm việc hiện giờ cũng đâu dễ dàng như vậy? Thế nên trong khoảng thời gian 3 năm hắn chỉ đành ở nhà phụ giúp cha mẹ hắn buôn bán mà thôi.

Nhìn thấy nụ cười khổ của Lâm Thanh Phong, chú Năm cũng đã hiểu câu trả lời, hắn trầm ngâm một chút rồi lên tiếng.

-Tao có một ông bạn, ổng khoe con của ổng đang làm trong một công ty lớn, tao thấy mày cũng giỏi, mày có cần tao xin cho mày một chỗ không?

Lâm Thanh Phong lắc đầu.

-Không cần đâu chú Năm, con sẽ tự đi tìm việc làm, con đã tìm được một công việc thích hợp trên mạng và đã nộp đơn rồi, vài ngày nữa người ta sẽ cho con câu trả lời thôi.

Chú Năm nghe vậy cũng không tiếp tục khuyên bảo, lão gật đầu một cái.

-Cũng tốt, nhưng mày phải nhớ cẩn thận đừng để bị lừa, tao không biết nhiều về ba cái mạng mẽo, nhưng tao nghe người ta nói là trên mạng đa phần toàn là bọn lừa đảo.

Lâm Thanh Phong cũng mỉm cười.

-Con biết rồi, chú Năm.

Chú Năm nở nụ cười hắc hắc.-Thôi không nói chuyện này, có báo mới hay không? Đưa chú một tờ.

Lâm Thanh Phong lúc này mới lắc đầu.

-Vẫn còn chưa có đâu chú, hôm nay chú ra sớm, phải đợi một lúc nữa mới có, mà thôi để con vô nhà lấy cho chú mượn cái máy tính bảng đọc, nó cũng rất dễ xài thôi.

Chú Năm lại lắc đầu.

-Thôi khỏi, tao chờ một tí cũng được.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi nhìn ra ngoài đường, khi thấy bóng dáng của một thằng nhóc chừng 11-12 tuổi, hai bên đang đeo hai cái túi lớn hớt hải chạy tới thì hắn mỉm cười.

-Mới nhắc tới báo thì liền có báo rồi, hôm nay chú Năm may mắn nha.

Chú Năm cũng ngẩng đầu nhìn ra ngoài, sau khi thấy thằng nhóc nhỏ, chú Năm cũng cười.

-Công nhận, thằng Hiển này còn nhỏ mà linh không tưởng nổi, chỉ vừa nhắc tới là nó liền xuất hiện, mai mốt khi nó chết chắc tao về dẹp cái bàn thờ ông Địa ở nhà để cúng nó quá.

Nghe xong lời này, Lâm Thanh Phong chỉ biết cười khổ, thằng Hiển chỉ mới 12 tuổi thôi, nó là cô nhi, vừa đi bán vé số vừa đi giao báo để nuôi thêm một đứa em 5 tuổi ở nhà, nó mà nghe được lời này thì không biết cảm giác của nó sẽ như thế nào.

Thằng Hiển chạy muốn hụt hơi, khi tới trước quán nước của Lâm Thanh Phong, nó ngừng lại thở dốc.

Lâm Thanh Phong cũng thấy tội nghiệp, hắn đi vào trong làm một ly trà đá đưa cho nó.

-Nhóc Hiển làm gì mà chạy gấp dữ vậy? Đưa chú Năm một tờ báo rồi ngồi xuống đây uống một ly nước rồi nghỉ mệt đi.

Thằng Hiển lắc đầu, nó đưa tay lên ngực thở ra từng hơi gấp gáp, một lúc sau nó lại lấy ra một tờ báo rồi đưa Lâm Thanh Phong.

-Anh Phong, lần này lớn chuyện nha, anh được lên báo kìa.

Lâm Thanh Phong trợn trắng mắt lên, hắn dùng tay gõ đầu thằng Hiển một cái.

-Thằng khùng, mày thử nghĩ xem, anh mày làm gì mà được lên báo? Có lên báo cũng chỉ là tên giống nhau thôi.

Thằng Hiển bị gõ đầu một cú đau điếng, nó dùng một tay ôm đầu, một tay khác đưa tờ báo cho Lâm Thanh Phong.

-Anh không tin thì cứ đọc đi, không những lên báo mà còn lên trang nhất báo Tuổi Trẻ đây, trên đó người ta còn đưa lên cả ảnh của anh, em mà nói xạo thì ra đường xe tông chết.

Lâm Thanh Phong cau mày, đưa tay tiếp nhận tờ báo, đọc một lúc thì hắn liền sững sờ.

Bởi vì trên trang nhất đúng là ảnh của hắn cùng ảnh của một cô ca sĩ nổi tiếng, bên trên còn viết một dòng tin tức:”Tin chấn động, nữ ca sĩ, diễn viên nổi tiếng Nam Cung Mị Ảnh vừa thừa nhận rằng chính mình đã kết hôn.”

Nhìn Lâm Thanh Phong sững sờ, chú Năm cũng tò mò lên tiếng.

-Nhóc Hiển, mày đưa tao một tờ xem thử.

Thằng Hiển gật đầu, nó theo yêu cầu mà đưa một tờ báo cho chú Năm, chú Năm nhìn nhìn một chút rồi than thở.

-Ông chủ nhỏ, cưới vợ mà cũng không báo cho tụi tao biết là sao?

Chương 186: Ta có vợ? (2)

Lâm Thanh Phong thề, ngay cả chính hắn cũng không biết chuyện gì đang xảy ra, hắn vẫn còn chưa có bạn gái thì lấy đâu ra vợ đây? Hắn chỉ biết cười khổ.

-Chú Năm đừng đùa nữa, chú cũng biết con còn chưa có bạn gái thì lấy đâu ra vợ?

Chú Năm cũng biết được điều này, nhưng hắn vẫn hừ một tiếng.

-Không lẽ báo Tuổi Trẻ cũng nói xạo? Mày đừng gạt tao, ngay cả thông tin địa chỉ nhà của mày cũng ghi rõ trên này rồi, không phải mày thì là ai?

Chú Năm nói xong thì liền hướng vào trong nhà mà kêu lớn.

-Ông chủ, bà chủ, hai người ra đây mà coi, thằng coi trai của hai người có vợ rồi đấy.

Lâm Cương, Trần Thị Hoa hai người từ bên trong nhà đều nghe rõ lời của chú Năm, cả hai không hiểu chuyện gì nhưng cũng liền đi ra, Lâm Cương cau mày lên tiếng.

-Anh Năm, có chuyện gì? Thằng Phong nó có vợ khi nào?

Chú Năm liền đưa hai người tờ báo.

-Nhìn xem, trên báo cũng đã đăng tin rồi, lần này hai người liền sướng, có cô con dâu vừa giàu vừa nổi tiếng.

Lâm Cương cau mày thật chặt, đưa tay tiếp nhận tờ báo, Trần Thị Hoa cũng có chút tò mò, cả hai người đọc một lúc rồi Lâm Cương nghiêm mặt lên tiếng.

-Thằng Phong, chuyện này là sao? Mày có vợ khi nào mà không nói cho chúng tao biết?

Lâm Thanh Phong trong lòng đậu đen rau muống, chính hắn cũng không biết thì làm sao mà nói bây giờ? Trước khi mất tích thì ngay cả bạn gái còn không có thì lôi vợ ở đâu ra? Hiện tại thì trừ khi ra ngoài kiếm việc làm thì còn lại toàn bộ thời gian đều ở nhà thì càng kiếm không ra vợ a? Lâm Thanh Phong chỉ biết chán nản lắc đầu.

-Con cũng không biết a.

Lâm Cương hừ một tiếng rồi cũng không để ý tới Lâm Thanh Phong, ông chỉ hỏi như vậy thôi, tình hình của hắn thì ông cũng biết được, ông cũng tin tưởng rằng chuyện lớn như vậy thì Lâm Thanh Phong chắc chắn sẽ nói cho cả nhà, về chuyện này thì ông vẫn tin tưởng Lâm Thanh Phong, ông xoay người đi vào trong rồi lên tiếng.

-Lo mà tự mình giải quyết việc này, đừng để cả nhà bị ảnh hưởng.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi cười khổ quay sang nhìn chú Năm.

-Chú Năm, chuyện này con thật sự không biết được, hôm nay con sẽ gọi về cho báo Tuổi Trẻ yêu cầu họ chỉnh sửa thông tin sai lệch.

Chú Năm cũng gật đầu, ông không tiếp tục để ý tới chuyện này mà lại quay ra ngồi ngoài bàn tiếp tục uống cafe, đây cũng không phải là chuyện nhà hắn nên hắn không cần thiết phải quản.

Trần Thị Hoa mỉm cười, bà bước ra xoa đầu thằng Hiển, đưa nó tờ 50 ngàn rồi nói.

-Đây là tiền hai tờ báo, còn thừa lại thì con cứ cầm đi mua đồ ăn cho hai anh em, cũng không cần thối lại.

Thằng Hiển cầm tờ 50 ngàn, nó có chút xoắn xuýt, nhưng rồi vẫn móc trong túi ra tiền thừa.

-Không cần đâu cô, đây là tiền thừa của cô.

Nhưng lúc này Lâm Thanh Phong lại lên tiếng.

-Mẹ anh cho thì nhóc cứ cầm, cũng không nhiều gì nhưng cứ coi nó là tiền công cho việc nhóc chạy tới đây báo tin là được rồi.

Nghe Lâm Thanh Phong nói những lời này, thằng Hiển mới chần chờ một chút rồi gật đầu cất đi số tiền thừa, nó cúi đầu xuống cảm ơn hai người rồi tiếp tục chạy đi giao báo.

Lúc này Trần Thị Hoa mới quay đầu lại hỏi.-Chuyện này con tính như thế nào?

Lâm Thanh Phong chỉ biết thở dài.

-Lúc nãy con cũng đã nói rồi, hôm nay con sẽ gọi điện về tòa soạn báo yêu cầu đính chính thông tin, con không muốn lại bị hiểu nhầm đâu.

Trần Thị Hoa gật đầu, nàng cũng không quản chuyện của Lâm Thanh Phong, bởi vì nàng biết con nàng đã lớn rồi, hiện tại hắn biết tự suy nghĩ cho chính bản thân mình.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, hắn cầm tờ báo nhìn kĩ vào bức hình khuôn mặt của Nam Cung Mị Ảnh trên đó, bất tri bất giác hắn lại có một cảm giác rất quen thuộc, nhưng hắn không nhớ rằng chính hắn đã gặp nàng ở đâu.

Nghĩ nhiều cũng không có cách, Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi quyết định mặc kệ.

....

Trong một căn nhà lớn ở khu trung tâm quận 1, có hai người nữ nhân đang ngồi đó nói chuyện.

Một trong hai người thì cầm trên tay ly trà nóng nhắm mắt thư giãn từ từ thưởng thức, người còn lại thì tay cầm một cái máy tính bảng cau mày đọc tin tức, một lúc sau nàng bỏ máy tính bảng xuống bàn đưa tay bóp trán suy nghĩ liên tục, rồi lên tiếng.

-Mị Ảnh, chẳng phải chị đã nói với em rằng không được nói chuyện này ra rồi sao? Tại sao em vẫn cứ nói ra? Em có biết rằng khi em làm vậy thì lượng fan hâm mộ của em sẽ giảm sút không? Khi đó công việc của em cũng phải chịu ảnh hưởng không nhỏ, công sức mà em đã bỏ ra trong 3 năm này cũng có thể vì việc này mà đổ sông đổ biển.

Mặc kệ cho người kia cứ tiếp tục cằn nhằn, người còn lại vẫn bình tĩnh nhâm nhi ly trà nóng, sau đó nàng mới đặt ly trà xuống mà lạnh nhạt trả lời.

-Phượng tỷ, trước đây khi ký hợp đồng thì ta đã từng nói với tỷ rồi, ta làm công việc này mục đính chính là để tìm phu quân của ta.

-Hiện tại ta đã có tin tức của hắn thì mọi việc ta đều có thể mặc kệ, không quan tâm.

Nghe câu trả lời này của nàng, người được gọi là Phượng tỷ chỉ biết cười khổ, trở thành người nổi tiếng là mơ ước của biết bao nhiêu người a? Nhưng trong lời nói của Nam Cung Mị Ảnh thì nó lại chẳng đáng giá một đồng như vậy, chỉ cần nàng muốn là nàng liền từ bỏ.

Phượng tỷ thở dài một hơi.-Mị Ảnh, điều em nói thì chị vẫn nhớ, ngay từ ngày công ty đồng ý ký hợp đồng với em thì điều đó cũng đã viết rõ trong bản hợp đồng rồi.

-Nhưng hiện tại em đang ở một vị trí khác xa với lúc trước, em cũng phải suy nghĩ tới điều này chứ? Chẳng lẽ em muốn vứt bỏ vị trí mà em đã cố gắng hết sức để dành được sao?

Dù Phượng tỷ có nói như vậy, nhưng Nam Cung Mị Ảnh vẫn lạnh nhạt. 

-Đối với ta điều này không quan trọng, vị trí này người nào cần thì cứ lấy, ta chỉ coi nó là một cách để tìm kiếm phu quan mà thôi.

Phượng tỷ liền cau mày khó chịu, nàng lên tiếng phản bác.

-Chị không hiểu, người chồng này có ý nghĩa như thế nào với em, nhưng đây cũng không phải lần đầu tiên em được lên báo, hoặc lên sóng truyền hình, nếu anh ta vẫn nhớ tới em thì đáng ra đã xuất hiện từ sớm...

Phượng tỷ còn chưa nói hết câu, Nam Cung Mị Ảnh liền liếc mắt nhìn nàng chằm chằm với ánh mắt tràn đầy sát khí như muốn ăn tươi nuốt sống nàng.

Phượng tỷ toàn thân run rẩy, cả người chảy đầy mồ hôi, từ nhỏ tới lớn đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy sợ hãi như vậy, nàng cảm giác được nếu nàng còn tiếp tục nói thì Nam Cung Mị Ảnh sẽ thật sự giết nàng.

Nam Cung Mị Ảnh bản thân là Kiếm Tu, chỉ cần nàng muốn là nàng có thể khiến một người bình thường như Phượng tỷ chết trong một cái nhìn, hiện tại Phượng tỷ chỉ run rẩy toàn thân mà thôi, cũng chứng minh là Nam Cung Mị Ảnh đã nương tay.

Một lúc sau Nam Cung Mị Ảnh thu lại ánh mắt, Phượng tỷ cũng theo đó mà ngồi bẹp xuống đất, vừa lúc nãy nàng sợ muốn tè ra quần, hai chân của nàng run rẩy dữ dội, nàng mang theo ánh mắt hoảng sợ mà nhìn về Nam Cung Mị Ảnh.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không quan tâm, sau khi thu lại ánh mắt, nàng tiếp tục nâng ly trà nóng lên uống cạn, nàng đặt ly trà xuống bàn rồi lạnh nhạt lên tiếng.

-Phượng tỷ, vì là người quen nên ta chỉ cảnh cáo, về sau tỷ cũng đừng nói phu quân ta như vậy được chứ?

Phượng tỷ nuốt vào một ngụm nước bọt rồi liều mạng gật đầu.

Nhìn Phượng tỷ sợ hãi như vậy, Nam Cung Mị Ảnh cũng không muốn tiếp tục nói chuyện, nàng nhìn ra cửa sổ, thấy sắc trời đã sáng, nàng liền mỉm cười, sau đó lại quay về Phượng tỷ rồi lên tiếng.

-Trời đã sáng rồi, hiện tại ta sẽ đi gặp phu quân, còn tỷ thì cứ ở đây là được.

Phượng tỷ tuy rằng vẫn còn sợ hãi, nhưng nàng vẫn run run lên tiếng.

-Không...được...em còn... buổi...thử giọng...

Nam Cung Mị Ảnh cũng không để ý, nàng đi vào phòng thay đồ, một lúc sau nàng lại trở ra, lần này nàng mặc một bộ y phục màu xanh lục có phong cách cổ xưa, không giống như những bộ y phục trẻ trung của nữ nhân thời hiện đại.

Trước khi bước ra cửa, nàng vẫn không quên nói với Phượng tỷ.

-Những công việc khác, thì tỷ có thể thông báo hủy, bọn họ muốn tiếp tục hợp đồng thì cứ chờ tới khi ta rảnh, còn không thì cứ đem số tiền mà ta kiếm được để bồi thường cho bọn họ, ta sẽ không quan tâm.

Nam Cung Mị Ảnh nói rồi thì liền đóng cửa đi ra ngoài, nàng như một con chim nhỏ vừa đi vừa hát ngân nga rất vui vẻ, để lại Phượng tỷ một mặt mộng bức, trong khoảng thời gian 3 năm làm việc cùng Nam Cung Mị Ảnh, chưa lần nào nàng thấy Nam Cung Mị Ảnh vui vẻ như vậy đâu.

Trong trí nhớ của Phượng tỷ, thì Nam Cung Mị Ảnh lúc nào cũng mang một vẻ mặt lạnh như băng, chỉ đôi khi có chuyện vui thì nàng chỉ cười nhẹ một cái rồi cho qua, đây cũng là lần đầu tiên Phượng tỷ thấy Nam Cung Mị Ảnh vui vẻ như vậy.

Sững sờ một lúc lâu sau, Phượng tỷ mới giật mình vội vàng móc ra điện thoại gọi đi khắp nơi thông báo hủy bỏ buổi thử giọng....

....Hết Chương 186....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau