HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 176 - Chương 180

Chương 177: Kinh dị như vậy?

Nghe xong lời này của Thanh Long thì Gia Cát Quang Minh lại nở nụ cười lạnh.

-Ngươi thử suy nghĩ một chút, nếu các ngươi thắng thì các ngươi sẽ tha cho bọn ta sao?

Thanh Long ngay lập tức trầm mặc, bởi vì câu trả lời đã quá rõ ràng rồi, không cần Thanh Long trả lời thì ai cũng hiểu được.

Bạch Hổ khuôn mặt ngưng trọng, hắn liếc mắt nhìn xung quanh rồi lên tiếng.

-Thanh Long, đừng nói những lời thừa thải, bây giờ ta ở lại đây giữ chân bọn hắn, còn ngươi hãy mau chóng trở về báo tin cho Hỏa Thánh.

Thanh Long có chút bất ngờ, hắn cũng không thể ngờ được Bạch Hổ lại quyết định như vậy, nhưng hiện tại tình cảnh của bọn hắn cũng không cho phép hắn suy nghĩ nhiều, Thanh Long liền gật đầu đồng ý.

-Được, huynh đệ tốt, nếu ta thoát được thì ngày này hằng năm ta nhất định sẽ tới đây để bái tế ngươi.

Bạch Hổ im lặng gật đầu, Thanh Long cũng không nói thêm gì nữa, hắn nhanh chóng xoay người về phía sau dùng hết sức lực chuẩn bị bay đi.

Nhưng lúc này dị biến phát sinh, ngay lúc Thanh Long xoay người đưa lưng về phía Bạch Hổ, Bạch Hổ liền nở nụ cười âm trầm, bàn tay hắn sáng lên, hắn dùng hết sức lực của mình đánh một chưởng thật mạnh vào sau lưng Thanh Long rồi nhanh chóng bay về hướng Mị Nguyệt.

Dị biến này khiến tất cả mọi người đều ngạc nhiên, Thanh Long phun ra một ngụm máu tươi, hắn mang theo vẻ mặt không dám tin xoay đầu lại nhìn về phía Bạch Hổ.

Bạch Hổ vừa bay nhanh vừa cười lớn.

-Haha, Thanh Long phiền ngươi ở lại chặn bọn hắn giúp ta, ngày này hằng năm ta nhất định sẽ tới đây bái tế ngươi.

Dị biến phát sinh quá nhanh, Gia Cát Quang Minh cũng giật nảy người, hắn không kịp phản ứng mà chỉ có thể hét lớn.

-Mị Nguyệt cẩn thận.

Nhưng lúc này bên tai hắn lại vang lên giọng nói bình thản của Chiến Thiên.

-Cứ yên tâm đi Quang Minh thúc, nếu hắn chọn ta thì hắn còn có một ít cơ hội, nhưng hắn đã chọn sai người rồi.

Gia Cát Quang Minh khuôn mặt tràn đầy mộng bức, nhưng khi hắn nghĩ lại bên cạnh Lâm Thanh Phong căn bản không có người bình thường thì hắn cũng im lặng quan sát.

Bạch Hổ nở nụ cười lạnh, hắn nhanh chóng bay tới trước mặt Mị Nguyệt đồng thời lên tiếng.

-Nữ nhân, phiền phức ngươi đi theo ta một khoảng thời gian a.

Nhưng đáp lại Bạch Hổ chỉ có vẻ mặt lạnh lùng của Mị Nguyệt, khi bàn tay của Bạch Hổ gần chạm vào người nàng, thì toàn thân nàng đều phát ra một luồng khí màu xanh lam, sau đó thân hình nàng liền biến mất trước mắt hắn.

Mị Nguyệt mang một bộ tóc xanh lam, nàng xuất hiện phía sau lưng Bạch Hổ, nàng lạnh lùng dùng tay đánh vào gáy của hắn một phát thật mạnh.

Bạch Hổ giật mình, hắn còn không theo kịp tốc độ của Mị Nguyệt, một giây sau đó hắn liền cảm thấy trời đất quay cuồng, sau đó tất cả mọi nơi đều tối đen như mực rồi hắn không còn biết gì nữa.

Bạch Hổ ngay lập tức bất tỉnh, Mị Nguyệt liền nắm lấy cổ áo của hắn rồi vứt hắn về phía Thanh Long như vứt một con gà.

Thanh Long khuôn mặt mộng bức, hắn cũng không thèm nhìn về Bạch Hổ mà chỉ đón lấy Bạch Hổ trong vô thức, hai mắt hắn dại ra nhìn chằm chằm Mị Nguyệt.

Dưới cái nhìn của Thanh Long, Mị Nguyệt cau mày một cái rồi lên tiếng.

-Nếu ngươi còn tiếp tục nhìn thêm một hơi thở nữa, ta nhất định sẽ móc cặp mắt của ngươi ra.Thanh Long mồ hôi lạnh chảy đầy đầu, Bạch Hổ sức chiến đấu cùng hắn không phân cao thấp, Bạch Hổ chỉ trong một chiêu liền không chịu nổi thì Thanh Long hắn cũng không khá hơn bao nhiêu, hắn cũng không dám nhìn Mị Nguyệt nữa, hắn liền hướng sự chú ý của mình về phía Bạch Hổ, hai mắt hắn tràn đầy sát khí.

-Giỏi cho một cái Bạch Hổ, ta không ngờ ngươi lại làm như vậy với ta, lần này ngươi không thoát được.

Thanh Long dứt lời, bàn tay của hắn cũng sáng lên, hắn liền dùng hết sức lực còn lại của chính mình đánh mạnh vào đan điền của Bạch Hổ, Bạch Hổ lúc này hai mắt vẫn nhắm chặt, hắn căn bản không biết rằng hắn cũng không còn cơ hội mở mắt nữa.

Giải quyết xong Bạch Hổ, Thanh Long ngẩng đầu lên trời cười lớn.

-Haha, Gia Cát Quang Minh, lần này ta đã thất bại nhưng ngươi đừng tưởng rằng như vậy là xong, ta báo cho ngươi biết chúng ta là nhóm thứ mười cũng là nhóm yếu nhất, về sau ngươi cứ chuẩn bị tiếp nhận sự truy sát của Hỏa Thánh đi.

Thanh Long sau khi nói xong, hắn liền dùng chính bàn tay của mình đánh mạnh vào đan điền của chính mình, sau đó hắn liền ngã xuống.

Tứ hộ pháp nhóm thứ mười toàn diệt…

Nhìn tất cả đã kết thúc, Gia Cát Quang Minh thở ra một hơi nhẹ nhõm, nhưng hắn cũng cảm thấy sợ hãi với thực lực của Mị Nguyệt, ngay cả chính hắn cũng không thể dễ dàng đánh bại Bạch Hổ chỉ với một chiêu như vậy.

Nhưng lại nghĩ tới Mị Nguyệt cũng không phải kẻ địch của bản thân, Gia Cát Quang Minh liền cảm thấy may mắn, hắn cười khổ lắc đầu để bỏ đi hết những suy nghĩ lung tung của chính mình rồi lên tiếng.

-Chuyện ở đây đã xong rồi, như vậy ta sẽ trở về trước, hai người các ngươi cứ quay lại chỗ Phong tiểu tử thôi.

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt cũng không ngăn cản, cả hai đồng thời gật đầu rồi bay trở về hội họp với Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh.

Son Goku cùng Vegeta đã trở về từ trước, Lâm Thanh Phong đang lắc đầu cười khổ lên tiếng.

-Goku còn có Vegeta, không phải là ta không muốn đấu với hai người, nhưng thực lực của các ngươi rõ ràng đã mạnh hơn ta hiện tại, các ngươi còn muốn ta đấu thế nào?

-Sao các ngươi không tìm Mị Nguyệt hay Chiến Thiên mà cứ mãi đi tìm ta như vậy?

Khi Lâm Thanh Phong nhắc tới Mị Nguyệt, Son Goku cùng Vegeta sắc mặt đều có chút khó coi, bọn hắn căn bản là đánh không lại Mị Nguyệt, thực lực của nàng hơn xa bọn hắn, nếu đấu với nàng trong lúc bình thường còn được, nhưng lỡ trúng “ngày đó” của nàng thì bọn hắn liền khổ rồi, nhưng Lâm Thanh Phong cũng không biết điều này, hắn chỉ nghĩ rằng hai con hàng này đang muốn báo thù rửa hận mà thôi.Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt lúc này cũng trở về, Mị Nguyệt sắc mặt có chút xanh xao, nàng liền kéo lấy tay Nam Cung Mị Ảnh rồi chạy về một phía Hoàng Kim Thử Vương đang nằm chán ngán trên vai Nam Cung Mị Ảnh cũng bị kéo theo, Chiến Thiên gãi đầu nở nụ cười hỏi.

-Sư phụ, các ngươi đang nói gì? Trông có vẻ rất vui a?

Lâm Thanh Phong sắc mặt đen kịt, hắn chỉ tay về phía Son Goku cùng Vegeta rồi giải thích.

-Hai con hàng này, rõ ràng thực lực đã hơn xa ta, nhưng bọn hắn từ lúc trở về cứ lẽo đẽo theo ta đòi ta đánh với bọn hắn, ta thật sự có chút không chịu được a.

-Ngươi cùng Mị Nguyệt nhanh tới đây đánh với bọn hắn đi, ta không thích tìm ngược.

Chiến Thiên lúc này mới hiểu ra, hắn gãi đầu cười hắc hắc.

-Ta sợ rằng hiện tại có cho bọn hắn tiền thì bọn hắn cũng không dám tới gặp mặt Mị Nguyệt đâu.

Son Goku cùng Vegeta liền sửng sốt, thân thể hai người đều run lên cầm cập, Lâm Thanh Phong liền để ý tới chi tiết này, hắn tò mò hỏi.

-Tại sao à?

Chiến Thiên cười hắc hắc rồi giải thích.

-Bởi vì hôm nay Mị Nguyệt đang tới “ngày đó” a.

Vegeta hừ một tiếng rồi quay mặt đi, Son Goku gãi đầu cười khổ, Lâm Thanh Phong khuôn mặt mộng bức, mặc dù hắn biết là con gái thì phải có “ngày đó” nhưng có đáng sợ như vậy sao?

Chiến Thiên ngoài cười thì cũng chỉ biết cười, hắn lắc đầu giải thích.

-Sư phụ, người không biết đâu, trong hai mươi năm qua, mỗi lần Mị Nguyệt tới “ngày đó” thì sức mạnh của nàng liền điên cuồng đề thăng, một mình nàng có thể treo lên đánh ba người bọn ta, ngay cả Thần Hủy Diệt Berrus cũng phải tránh xa khi nàng tới “ngày đó”.

-Vừa nãy tên Bạch Hổ xui xẻo chọn trúng nàng trong ngày này, nàng chỉ dùng tay chặt một phát hắn liền bất tỉnh, thậm chí cơ hội phản kháng cũng không có.

Lâm Thanh Phong trợn mắt há mồm, Mị Nguyệt kinh dị như vậy? Về sau Lục Mặc cùng Bạch Dạ biết tin này thì bọn hắn sẽ cảm thấy như thế nào đây? Nằm ngủ cũng cười tỉnh?

Lâm Thanh Phong rùng mình một cái, rồi trừng mắt nhìn Son Goku cùng Vegeta, dưới cái nhìn của hắn, Son Goku cùng Vegeta đều ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng hắn liền khẳng định hai con hàng này thật sự muốn trả thù hắn, hắn hừ một tiếng rồi lên tiếng.

-Làm sao? Muốn tìm đối thủ mạnh? Tại sao không tìm Mị Nguyệt a? Nàng rất sẵn lòng đánh với các ngươi mà?

Dưới sự chỉ trích của Lâm Thanh Phong, Vegeta rốt cục không chịu nổi, hắn liền quay sang Son Goku.

-Kakarot, chúng ta ra ngoài quyết đấu một trận, ta không tin ta đánh không lại ngươi.

Son Goku nghe xong thì hắn liền cười hắc hắc, gật đầu đồng ý với Vegeta rồi cả hai cùng bay ra ngoài đối chiến.

“Con mẹ nó” Lâm Thanh Phong trong lòng chửi ầm lên, hắn nghiến răng ken két, thù này hắn nhớ kĩ, hắn thề về sau hắn nhất định cho hai con hàng này nếm mùi đau khổ.

…..Hết Chương 177….

Chương 178: Kinh dị như vậy? (2)

Lâm Thanh Phong trong lòng điên cuồng chửi rủa Son Goku cùng Vegeta, một lúc sau hắn cũng bình tĩnh lại, hắn hít vào một hơi rồi hỏi.

-Những năm qua các ngươi thế nào? Có gặp được Cell, Majin Buu, Black Goku hay Jiren a? Quan trọng nhất là ngươi nắm giữ được Bản Năng Vô Cực sao?

Nghe Lâm Thanh Phong hỏi những câu này, Chiến Thiên liền gật đầu.

-Đã gặp tất cả, nhưng đệ tử vẫn chưa chạm tới dạng hoàn hảo của Bản Năng Vô Cực, đệ tử chỉ nắm giữ một nửa, sư phụ ngài xem.

Chiến Thiên vừa dứt lời thì hắn liền vận khí lên, ban đầu hào quang khí của hắn có màu trắng bạc, nhưng lúc sau nó lại chuyển về một màu xanh lam và có một lượng nhiệt nóng phát ra từ đó.

Ánh mắt của Chiến Thiên cũng thay đổi từ màu đen tuyền sang màu trắng bạc, mái tóc của hắn bồng bềnh lay động mặc dù xung quanh không có gió.

Nhìn hình dạng của Chiến Thiên hiện tại, Lâm Thanh Phong gật đầu, sau đó Chiến Thiên thở ra một hơi rồi trở về trạng thái bình thường.

Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi lên tiếng.

-Lúc trước ta cũng đã nhắc nhở ngươi, Bản Năng Vô Cực là một con dao hai lưỡi, nó có thể giúp ngươi mạnh hơn nhưng nó cũng có thể giết chết chính ngươi, vì thế sau này nhớ chú ý một chút.

Chiến Thiên cũng không phản bác, hắn cúi đầu chắp tay.

-Đệ tử đã biết.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi nở nụ cười vỗ vai Chiến Thiên.

-Cũng đừng nói những chuyện này nữa, hiện tại cũng rảnh rỗi, ngươi có thể kể cho ta nghe những chuyện mà các ngươi trải qua sao? Lúc các ngươi gặp Cell, Majin Buu… thì thế nào?

Chiến Thiên gãi đầu cười khổ.

-Cell thì không cần phải nói, ta cảm thấy hắn thật sự rất xui xẻo.

Lâm Thanh Phong khuôn mặt mộng bức, hắn có chút không hiểu thấu mà nhìn Chiến Thiên, nhưng hắn lại nghĩ tới cái gì đó, hắn liền chỉ tay về phía Mị Nguyệt, giọng nói của hắn có chút không chắc chắn.

-Chẳng lẽ…?

Chiến Thiên cười khổ gật đầu giải thích.

-Lúc đó bọn ta vẫn để Cell tổ chức Cell’s Game, vào ngày bắt đầu thì bọn ta liền tới đó, ngày đó Mị Nguyệt cũng trùng hợp tới kì.

-Tuy vậy nhưng nàng vẫn muốn đấu với Cell vì thế nàng và Goku liền oẳn tù tì, kết quả là nàng đã thắng.

-Nhưng khi bước lên võ đài, Cell cũng không thèm để nàng trong mắt, vì thế hắn liền khiến nàng tức giận, nàng lập tức bỏ qua Super Saiyan 2 mà trở thành Super Saiyan 3, chỉ trong chưa đầy mười hơi thở thì Cell liền bốc hơi, ngay cả thời gian khôi phục nàng cũng không cho hắn.

Lâm Thanh Phong chỉ biết đưa tay bóp trán, hắn cũng cảm thấy tội nghiệp cho Cell, làm boss mà phải lĩnh cơm hộp sớm chỉ vì lý do như vậy thì có chút không đáng a.

Lâm Thanh Phong bóp trán một lúc rồi lắc đầu thở dài.

-Như vậy về sau thì sao? Khi các ngươi gặp Majin Buu thì thế nào?

Chiến Thiên trầm ngâm một chút rồi mới nói.

-Gặp Majin Buu thì khác, bởi vì sự cố lần trước nên lần này ta cũng Mị Nguyệt cũng không ra tay, mà để cho mọi thứ diễn ra theo tự nhiên, nhưng do Goku, Vegeta cùng Gohan đã tập luyện với hai người chúng ta khá nhiều nên bọn hắn đã dễ dàng giải quyết Majin Buu sau khi tách ra, và cứu lại được Buu mập.

-Còn những chuyện về sau, hai người bọn ta căn bản là không quan tâm, chúng ta chỉ tập trung tu luyện ở thế giới của Thần Hủy Diệt mà thôi, lúc này thì ta cũng nắm giữ được một nửa Bản Năng Vô Cực, cho tới khi bọn người Goku tham gia Đại Hội Sức Mạnh.

-Bởi vì ở đó có Jiren nên ta cùng Mị Nguyệt quyết định tham gia với tư cách là thành viên của Vũ Trụ 7.
Nói tới đây, Chiến Thiên lại cười khổ.

-Nhưng Jiren lại không gặp may, sau khi hắn đánh bại Goku thì hắn lại đi tìm ta cùng Mị Nguyệt, đúng lúc này Mị Nguyệt lại tới kỳ.

Bầu không khí im lặng...

“Con mẹ nó” Lâm Thanh Phong trong não toàn bộ đều là câu này, mặc dù Jiren mạnh hơn Thần Hủy Diệt ở vũ trụ 11 nhưng hắn cũng chưa chắc mạnh hơn Berrus a? Berrus được coi là vị Thần Hủy Diệt mạnh nhất trong mười hai vị, nhưng khi gặp Mị Nguyệt tới ngày thì hắn cũng phải né sang một bên, nhưng tên Jiren xui xẻo này lại đâm đầu vào?

Chiến Thiên chỉ biết cười khổ.

-Vì thế căn bản là ta không được đấu với Jiren, ngay cả Goku sau khi trở về luyện tập với ta vài ngày thì mới nắm giữ được một nửa của Bản Năng Vô Cực.

-Hiện tại cả hai chúng ta cũng chưa thể nào hoàn thiện được nó.

Nghe tới đây thì Lâm Thanh Phong chỉ biết im lặng, hiện tại ngoài im lặng ra thì hắn cũng chẳng biết phải nói gì khác, một lúc sau hắn thở dài một hơi cảm thán.

-Phụ nữ, thật sự rất rắc rối a.

Chiến Thiên gãi đầu cười khổ, sau khi Mị Nguyệt được hưởng dòng máu Saiyan thì nàng có chút vượt quá người thường, từ đó tới nay đều là nàng treo hắn lên đánh.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, bỗng dưng hắn nghĩ ra điều gì đó rồi lên tiếng hỏi.

-Mị Nguyệt nàng ấy vẫn chưa cắt đuôi đúng không?

Chiến Thiên có chút mộng bức, hắn không hiểu vì sao Lâm Thanh Phong lại hỏi điều này nhưng hắn vẫn thành thật trả lời.

-Đúng là nàng vẫn chưa cắt đuôi, bởi vì nàng nói nàng muốn giống như đệ tử trên người đều mang theo cái đuôi, để nàng có thể giống như đệ tử đồng thời bị người khác coi thường.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, hắn cũng không muốn hỏi nguyên do, cái mà hắn tò mò là Mị Nguyệt có thể đạt tới Super Saiyan 4 hay không, và nếu có thể đạt tới thì liệu nàng có thể sử dụng đồng thời sức mạnh của Super Saiyan 4 trong trạng thái Super Saiyan god hay không.

Về mặt lý thuyết thì điều này hoàn toàn có thể, bởi vì Super Saiyan Blue nói đúng ra cũng chỉ là Super Saiyan trong trạng thái Super Saiyan god mà thôi.
Và nếu suy nghĩ của Lâm Thanh Phong là đúng thì khi đó trình độ của Mị Nguyệt sẽ trở nên khủng bố một cách đáng sợ, nhưng vấn đề chính ở đây là làm sao có thể đánh thức nàng khi nàng ở hình dạng khỉ đột.

Nếu Mị Nguyệt trở thành khỉ đột rồi biến thánh Super Saiyan Blue thì ai có thể cản nàng bây giờ? Để khỉ đột Super Saiyan Blue Mị Nguyệt đi khắp nơi tàn phá thì Lâm Thanh Phong không thể tránh thoát trách nhiệm a.

Lâm Thanh Phong trầm tư suy nghĩ, Chiến Thiên cũng im lặng đứng cạnh bên quan sát, một lúc sau Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi lên tiếng.

-Chiến Thiên, về sau ngươi đừng để Mị Nguyệt nhìn lên mặt trăng được chứ?

Chiến Thiên vẻ mặt có chút không hiểu thấu, nhưng hắn vẫn gật đầu.

-Không sao cả sư phụ, chuyện này ta có thể làm được.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, đây chỉ là biện pháp tạm thời mà thôi, bọn hắn không thể lúc nào cũng nhìn chằm chằm Mị Nguyệt được, để tránh trường hợp khỉ đột Super Saiyan Blue tàn phá lung tung thì thực lực của bọn hắn phải mạnh mẽ hơn.

Lâm Thanh Phong có chút đau đầu, mọi chuyện cuối cùng đều quy về thực lực, hiện tại hắn vẫn còn quá yếu, không đánh nổi Hợp Thể kì thì làm sao có thể ngăn cản Mị Nguyệt được đây?

Đây đều là ý nghĩ riêng của Lâm Thanh Phong, nếu để cho những tu sĩ khác nghe được thì chắc chắn hắn sẽ bị chửi rủa cho tới chết.

Một tên Kim Đan Viên Mãn lại đi lo lắng chuyện ngăn cản Hợp Thể Kì? Về nhà ngủ sớm đi thôi.

Suy nghĩ một lúc lâu Lâm Thanh Phong lại lắc đầu thở dài, hắn ngẩng đầu nhìn trời cau mày lẩm bẩm.

-Hai lão bất tử kia không biết đi đâu rồi, tới bây giờ vẫn còn chưa chịu về, bọn hắn không nghĩ tới mọi người ở đây phải chờ đợi bọn hắn sao?

Chiến Thiên cười khổ, hắn không biết sư phụ của hắn suy nghĩ cái gì, nhưng nhìn bộ dáng này thì hắn liền hiểu đây là do sư phụ của hắn nghĩ không ra vấn đề nên bắt người khác đi trút giận.

Tuy rằng biết vậy nhưng Chiến Thiên cũng không lên tiếng ngăn cản, hắn vẫn đứng một bên im lặng.

Lâm Thanh Phong lầm bầm một hồi cũng vơi bớt đi sự tức tối, sau đó hắn lại quay sang Chiến Thiên.

-Sau này ngươi có dự tính gì sao? Còn muốn đi tìm những người khi trước hiếp đáp mẫu thân cùng ngươi để trả thù sao?

Chiến Thiên mim cười, hắn lắc đầu một cái rồi ngẩng đầu nhìn bầu trời.

-Ta đã không còn hận bọn họ nữa rồi, hiện tại ta muốn đi theo sư phụ, nhân tiện tìm kiếm phụ thân.

-Ta là bán yêu, trên người chỉ có một cái đuôi khỉ, mẫu thân ta là người bình thường vì thế phụ thân chắc chắn là yêu thú và còn là một yêu thú loài khỉ đã hóa hình, vì thế ta muốn tìm hắn để xem thái độ của hắn đối với mẫu thân như thế nào.

Chiến Thiên nói tới đây, hắn thu lại nụ cười, hai mắt hắn tràn đầy sát khí.

-Nếu hắn chỉ là một tên phụ bạc… ta nhất định sẽ phế hắn.

Đứng một bên quan sát thái độ của Chiến Thiên, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, hắn lắc đầu.

-Dù là vậy, nhưng thân là sư phụ, ta phải nhắc nhở ngươi, đừng quá chấp nhất chuyện này, đừng để nó trở thành tâm ma của ngươi.

-Ngươi cũng biết được, phương thức tu luyện của ngươi rất khác với tu sĩ, nhưng ở một thời điểm nào đó ngươi cũng phải độ kiếp, lần trước ngươi độ kiếp là minh chứng rõ ràng nhất.

-Một khi tâm ma của ngươi quá lớn, thì đừng nói là tìm người báo thù, ngay cả bản thân ngươi còn không lo nổi.

….Hết Chương 178….

Chương 179: Vô Cực Tử giải thích

Chiến Thiên liền thu lại vẻ mặt tràn đầy sát khí, hắn trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi chắp hai tay cúi đầu trước Lâm Thanh Phong.

-Tạ ơn sư phụ nhắc nhở, đệ tử hiểu được.

Lâm Thanh Phong cũng không để ý, hắn quay sang nhìn về Son Goku cùng Vegeta hai con hàng đang còn đánh nhau rồi lớn tiếng hô. 

-Goku, Vegeta, bọn mi cũng đừng tiếp tục nữa, mau tới đây ta có chuyện muốn nói.

Son Goku cùng Vegeta đều đồng loạt dừng tay, bọn hắn đưa mắt nhìn Lâm Thanh Phong một cái rồi cũng bay trở lại.

Vegeta cau mày, hắn khoanh tay hừ một cái.

-Có chuyện gì?

Dù thái độ của Vegeta khiến người ta không ưa nổi, nhưng Lâm Thanh Phong cũng không để ý, bởi vì tính tình của Vegeta là như vậy không đổi được.

Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi nghiêm túc hỏi.

-Hai người muốn ở lại đây thật sao? Nơi đây cũng không giống như thế giới của hai người, đây là một thế giới mạnh được yếu thua, mặc dù đúng là có nhiều đối thủ mạnh để hai người giao chiến, nhưng bọn hắn rất độc ác, Frieza vẫn không bằng một góc của bọn hắn đâu.

Nghe Lâm Thanh Phong hỏi điều này, Son Goku cùng Vegeta liếc mắt nhìn nhau một cái rồi Son Goku mỉm cười trả lời.

-Không sao cả, trước khi tới đây thì bọn ta đã suy nghĩ thật kỹ rồi mới quyết định, vì thế Phong huynh đệ ngươi cứ yên tâm.

Lâm Thanh Phong gật đầu, hắn liền tản ra tinh thần lực quan sát cả hai một lúc rồi hỏi tiếp.

-Như vậy hai người muốn trở thành tu sĩ sao? Trở thành tu sĩ có rất nhiều cái lợi, nhưng cái lợi to lớn nhất và trực tiếp nhất đó chính là tuổi thọ của hai người sẽ được tăng cao.

-Ta lấy ví dụ một chút, đó là Vô Cực Tử, hắn hiện tại là Đại Thừa kì, hiện tại hắn đã gần hai vạn tuổi rồi, nếu hắn không gặp phải chuyện gì bất trắc, thì hắn có thể sống thêm vài chục vạn năm.

Vegeta đều kinh ngạc thân thể hắn có chút chấn động, Son Goku khuôn mặt có chút mộng bức, hắn gãi đầu cười khổ lên tiếng.

-Phong huynh đệ, ta cũng không giỏi đếm số như vậy, ngươi nói vài chục vạn năm có nhiều hay không a?

Lâm Thanh Phong mộng bức, hắn có chút đau đầu đưa tay bóp trán, hắn lại quên mất con hàng Son Goku này ngoài việc giỏi đánh nhau ra thì hắn căn bản cũng không có não, hắn hít vào một hơi rồi tiếp tục giải thích.

-Hiện tại Goku, tuổi thọ của ngươi khoảng chừng 50 tuổi đi? Ta tính sơ một chút tuổi thọ của Vô Cực Tử có thể hơn ngươi khoảng hai trăm tới ba trăm lần.

Son Goku tiếp tục gãi đầu cười khổ, cho dù Lâm Thanh Phong có nói vậy thì hắn cũng không biết là bao lâu a.

Lâm Thanh Phong khuôn mặt mộng bức, hắn cũng không biết phải giải thích thế nào cho Son Goku hiểu nữa, lúc này Vegeta mới hừ lạnh một tiếng.

-Ngươi chỉ cần biết Vô Cực Tử lão già ấy sống rất lâu là được rồi, thậm chí còn lâu hơn Hit là được.

Lúc này Son Goku mới kinh ngạc, hắn trợn trắng cả mắt lên nhìn Vegeta với vẻ mặt không tin nổi, giọng hắn có chút run rẩy.

-Vô Cực Tử lão già ấy sống lâu như vậy sao? Tớ cứ nghĩ rằng lão ấy chỉ tầm tuổi với Quy Lão thôi.
Lâm Thanh Phong hai mắt tỏa sáng đưa ngón tay cái với Vegeta, giải thích đơn giản kiểu này là đủ để Goku hiểu được rồi, không hổ danh là “bạn gay” tốt a, hắn biết rõ ràng con hàng Goku này càng giải thích thì hắn lại càng không hiểu nổi, càng giải thích chỉ tốn thêm thời gian.

Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi tiếp tục nói.

-Đó chỉ là một trong những cái lợi của việc trở thành tu sĩ thôi, cái lợi thứ hai mà ta muốn kể tới, đó là khi trở thành tu sĩ thì hai người cũng không sợ bị… đói, tất nhiên là hai người vẫn có thể ăn tới khi nào cũng được.

Nghe tới đây thì Son Goku hai mắt tỏa sáng, một trong những điểm yếu của hắn là đói bụng, khi hắn đói bụng thì hắn cũng không còn sức nữa, Vegeta thì trầm ngâm một chút rồi gật đầu.

Lâm Thanh Phong lại tiếp tục nói.

-Ngoài ra, khi trở thành tu sĩ thì cường độ thân thể của hai người cũng theo đó mà tăng lên, ngoài ra việc tu luyện có thể giúp hai người giữ được trạng thái Super Saiyan God lâu hơn, nhưng đây chỉ là do ta suy đoán mà thôi.

Vegeta vẫn khoanh tay cau mày, hắn nhìn Lâm Thanh Phong chờ đợi Lâm Thanh Phong nói rõ lý do, bởi vì chuyện này liên quan tới thực lực của bọn hắn, bọn hắn có thể hóa thân thành Super Saiyan God nhưng thể lực của bọn hắn tiêu tốn rất nhiều, mặc dù về sau đã dần quen thuộc và giảm bớt tiêu hao nhưng sự thực bọn hắn vẫn tiêu tốn thể lực.

Ở Dragonball thế giới bọn hắn cũng không còn cách nào khác ngoài việc kiên trì luyện tập để gia tăng thể lực, nhưng tu luyện như vậy tuy không tốn nhiều thời gian nhưng tuổi thọ của bọn hắn rất ngắn, bởi vì bọn hắn dù gì cũng chỉ là người bình thường mà thôi, tới khi bọn hắn trở nên già yếu thì bọn hắn cũng chẳng thể làm gì khác.

Dưới cái nhìn chăm chú của Vegeta, Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi giải thích.

-Điều này là do ta quan sát Mị Nguyệt mà suy đoán ra, nên ta cũng không chắc chắn.

-Các ngươi có nhớ lúc trước khi Mị Nguyệt lần đầu tiên trở thành Super Saiyan God sao?

Son Goku cùng Vegeta đồng thời gật đầu một cái, lúc đó bọn hắn vẫn còn rất yếu, Mị Nguyệt trở thành Super Saiyan God rồi mất kiểm soát đã khiến bọn hắn rất chật vật khi ngăn cản nàng.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi mới nói ra suy đoán của mình.

-Theo suy nghĩ của ta, Mị Nguyệt có thể trở thành Super Saiyan God là do khi đó trong cơ thể của nàng có Linh Khí.
-Trước khi tới chỗ của các ngươi thì nàng đã từng là tu sĩ, sau khi chúng ta thay máu cho nàng thì Linh Khí vẫn còn ở trong người của nàng, vì thế nàng liền có thể hóa thân thành Super Saiyan God trong khi nàng vẫn chưa thể hóa thân thành Super Saiyan.

-Cũng vì hóa thân thành Super Saiyan God khi các tế bào S-Cells vẫn chưa đủ mạnh, nên nó khiến nàng mất kiểm soát, đồng thời khiến thực lực Super Saiyan God của nàng rất yếu chưa hoàn hảo.

Vegeta trầm ngâm một chút. 

-Ta cảm thấy suy đoán này không đúng lắm, bởi vì nếu nguyên nhân chính có thể khiến Mị Nguyệt trở thành Super Saiyan God là Linh Khí, như vậy thì nghi thức biến một người Saiyan thành Super Saiyan God của người Saiyan bọn ta thì phải giải thích như thế nào đây?

Lúc này, Vô Cực Tử cùng Hỏa Vân tôn giả xuất hiện bên cạnh Lâm Thanh Phong, Vô Cực Tử mỉm cười lên tiếng.

-Chuyện này cứ để ta giải thích cho ngươi hiểu, còn tên gà mờ này chỉ mới tu luyện được vài năm thôi, để hắn giải thích chuyện này thì thật sự làm khó cho hắn.

Nghe được giọng nói của Vô Cực Tử, Lâm Thanh Phong xoay đầu lại nhìn, cả người bọn hắn có chút rách nát, nhiều chỗ bị phá ra lỗ hổng, trên mặt thì mang theo vài vết trầy xước, Lâm Thanh Phong cau mày.

-Hai tên lão bất tử, vẫn còn biết mò về sao? Nhất là lão già Hỏa Vân, bọn ta tới đây là để giúp ngươi, nhưng ngươi lại bỏ đi để bọn ta chờ đợi? 

Hỏa Vân tôn giả, Vô Cực Tử hai người đưa mắt nhìn nhau rồi ngẩng mặt lên trời cười lớn, Lâm Thanh Phong sắc mặt đen kịt, hắn hừ một tiếng rồi cũng không tiếp tục xoắn xuýt vấn đề này.

-Vừa nãy ngươi nói ngươi có thể giải thích vấn đề của người Saiyan bọn họ sao?

Nói tới chính sự, Vô Cực Tử liền nghiêm túc lại gật đầu.

-Đương nhiên, những năm này ở chung với bọn hắn, ta rảnh rỗi tới phát chán a, vì thế ta đã nghiên cứu để biết người Saiyan bọn hắn cùng người trái đất khác nhau ở điểm nào.

-Theo nghiên cứu của ta thì huyết mạch của người Saiyan bọn hắn rất đặc biệt, bọn hắn sở hữu một thiên phú mà tất cả mọi tu sĩ đều khao khát, đó là thân thể tự động hấp thu linh khí xung quanh.

-Ngay từ khi sinh ra thì huyết mạch của bọn hắn đã tự động hấp thu linh khí, cho dù là tên yếu đuối nhất cũng tự động hấp thu linh khí, chỉ là tốc độ hấp thu chậm hơn so với những tên khác mà thôi.

-Bởi vì ngay từ nhỏ đã được linh khí xung quanh cọ rửa, nên bọn hắn từ khi sinh ra đã mạnh mẽ hơn những tộc khác.

Hỏa Vân tôn giả nghe tới đây thì giật mình, hắn nghiêm túc đánh giá Son Goku cùng Vegeta, một lúc sau hắn gật đầu chấp nhận cách giải thích này, bởi vì trong mắt của hắn, thiên địa linh khí xung quanh đều không tự chủ được mà tập trung vào cơ thể của hai người.

Lâm Thanh Phong thì cau mày, hắn trầm ngâm một chút rồi phản bác.

-Không thể nào, bởi vì Dragonball thế giới ta cũng đi qua, ở đó căn bản là không có linh khí a, ở một nơi không có linh khí thì bọn hắn làm sao có thể hấp thu linh khí đây?

Nói tới điểm này, Vô Cực Tử lắc đầu mỉm cười giải thích.

-Không phải là không có linh khí, chỉ là tất cả linh khí đều tập trung ở một nơi, và nó không tản mát ra ngoài, ngoài nơi đó ra thì chỉ có thêm vài nơi đặc biệt mới có linh khí, mặc dù những nơi đặc biệt này lượng linh khí cũng nhạt tới mức không tưởng nổi, nhưng vẫn có linh khí ở đó.

-Nhưng với huyết mạch của người Saiyan bọn hắn thì khác, bọn hắn có thể tự động dẫn dụ linh khí từ nơi đặc biệt đó tới bên mình rồi hấp thụ vào người, mặc dù số lượng linh khí này đã bị tiêu tán rất nhiều số lượng ít tới mức không đủ cho một tên Luyện Khí kì tầng 1 sử dụng, nhưng đối với cơ thể phàm nhân thì nó đủ nuôi dưỡng cơ thể giúp bọn hắn trở nên mạnh mẽ hơn.

….Hết Chương 179….

Chương 180: Hỏa vân lệnh

Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi liếc mắt nhìn về Son Goku cùng Vegeta, hắn cũng nhận ra lời của Vô Cực Tử là đúng, bởi vì linh khí xung quanh đều bị Son Goku cùng Vegeta hấp thụ, Lâm Thanh Phong cũng phải chấp nhận cách giải thích này.

Vô Cực Tử mỉm cười, hắn tiếp tục nói.

-Mặc dù bọn hắn hấp thụ linh khí để nuôi cơ thể, nhưng vẫn có một số tồn trữ trong người bọn hắn, khi bọn hắn chiến đấu trọng thương thì số linh khí này sẽ tiếp tục nuôi dưỡng cơ thể bọn hắn giúp bọn hắn trở nên mạnh mẽ hơn sau khi vết thương lành.

-Và khi bọn hắn nhận được kích thích quá độ, thì số linh khí này sẽ giúp bọn hắn gia tăng sức mạnh của các tế bào và từ đó bọn hắn trở thành Super Saiyan, Super Saiyan 2 và Super Saiyan 3 thậm chí là Super Saiyan God.

-Sau khi các tế bào đã được tăng cường, thì về sau bọn hắn cũng không cần nhờ linh khí nữa, mà có thể tự thân biến hóa trở thành Super Saiyan.

Vegeta lúc này liền cau mày phản bác.

-Nếu những điều ngươi nói là đúng, thì tại sao ta vẫn không thể trở thành Super Saiyan 3 trong khi Kakarot lại có thể?

Son Goku cái hiểu cái không nhưng hắn vẫn gật đầu mang theo ánh mắt tò mò mà nhìn Vô Cực Tử, Lâm Thanh Phong thì trầm ngâm suy nghĩ rồi lên tiếng.

-Bởi vì Super Saiyan 3 đối với ngươi là không cần thiết, bởi vì lượng linh khí trong cơ thể ngươi trực tiếp biến ngươi trở thành Super Saiyan God, mạnh mẽ hơn Super Saiyan 3.

-Còn về Son Goku tại sao có thể hóa thân thành Super Saiyan 3 là do trước đó hắn được tập luyện ở một trong những nơi đặc biệt có linh khí mà Vô Cực Tử đã nói – Giới Vương Tinh.

-Ta nói đúng không lão già?

Vô Cực Tử mỉm cười gật đầu.

-Rất đúng.

-Còn về phần nghi thức biến một người trở thành Super Saiyan God của người Saiyan thì cần có 5 người Saiyan truyền sức mạnh vào một người Saiyan khác, có thể giải thích như thế này.

-Cần 5 người truyền sức mạnh, không bằng hãy nói là cần 5 người truyền linh khí vào một người để cường hóa tế bào trong cơ thể.

-Điểm đặc biệt của người Saiyan cũng là ở đây, nhất định phải có 5 người truyền linh khí thì mới có thể kích hoạt khả năng cường hóa tế bào trong cơ thể của linh khí.

-Và số lượng linh khí sau khi truyền để cường hóa tế bào cũng sẽ ở trong cơ thể người được truyền, sau khi hắn trở thành Super Saiyan God thì tùy thuộc vào lượng linh khí nhiều ít trong cơ thể mà hắn có thể giữ trạng thái đó trong thời gian dài hay ngắn.

-Sau lần đầu hóa thân thành Super Saiyan God, thì cơ thể người đó sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, đồng thời cơ chế hấp thu linh khí tự động cũng mạnh lên, về sau người đó có thể tự do hóa thân thành Super Saiyan God khi cơ thể hấp thụ đầy đủ linh khí.

-Còn về phần Super Saiyan Blue chỉ có thể đạt được khi ngươi được tập luyện ở một nơi có đầy đủ linh khí, và đó cũng là nơi ở của Berrus.

Vegeta cũng đã tin tưởng vào những lời giải thích này của Vô Cực Tử hắn đã hiểu được nhiều chuyện và cũng không hỏi nữa, nhưng Son Goku hắn vẫn còn thắc mắc.

-Vậy những đứa con của bọn ta thì sao? Gohan thì không nói, nhưng Trunks cùng Goten thì sao? Bọn chúng từ nhỏ cũng không luyện tập nhiều, nhưng lại có thể trực tiếp trở thành Super Saiyan đồng thời khi Trunks cùng Goten hợp thể thì bọn chúng cũng có thể trở thành Super Saiyan 3 a?

Vegeta hừ một tiếng rồi giải thích.

-Đó là do ta cùng ngươi đã truyền cho bọn chúng những tế bào mạnh mẽ, nên bọn chúng có thể trở thành Super Saiyan, còn khi hợp thể thì lượng linh khí mà cơ thể bọn chúng hấp thụ được cũng đồng thời hợp nhất làm một, đủ để bọn chúng trở thành Super Saiyan 3.

Vô Cực Tử gật đầu vỗ tay.

-Lại đúng rồi, thật không hổ danh là Hoàng Tử người Saiyan a, nói vài câu liền hiểu được vấn đề.

Vegeta hừ một tiếng, cũng không thèm để ý tới Vô Cực Tử, hắn vẫn có một vấn đề quan trọng hơn.

-Như vậy sau khi bọn ta trở thành tu sĩ thì sẽ như thế nào đây?

Vô Cực Tử mỉm cười.

-Để trở thành tu sĩ, thì các ngươi sẽ phải học công pháp tu luyện để hấp thụ linh khí vào trong cơ thể, khi đó các ngươi có thể tự động điều chỉnh linh khí cường hóa bất cứ chỗ nào trong thân thể, theo ý các ngươi, cộng thêm tuổi thọ các ngươi sẽ được tăng cường, đồng thời các ngươi có dư thừa linh khí để hóa thân thành Super Saiyan God.Vegeta gật đầu, hắn cũng không thèm nhìn Son Goku rồi tự mình quyết định.

-Như vậy cả hai người bọn ta đều muốn trở thành tu sĩ, các ngươi hãy dạy bọn ta a.

Lời này của Vegeta vừa nói ra, ngoại trừ Hỏa Vân tôn giả ít tiếp xúc với hắn ra thì tất cả mọi người đều trợn mắt không dám tin, hoàng tử Vegeta băng lãnh cao ngạo, làm sao có thể nói ra những lời này đây?

Vegeta bị nhìn đến không chịu nổi, trán hắn nổi lên gân xanh rồi hét lên.

-Các ngươi nhìn đủ chưa? Có dạy hay không thì nói một câu a?

Lúc này bọn người Lâm Thanh Phong mới giật mình, rồi đồng thời ngẩng đầu lên trời cười lớn, Vegeta hừ một tiếng rồi xoay mặt đi cũng không thèm nhìn bọn hắn.

Đùa giỡn được một lúc, Lâm Thanh Phong cũng dừng lại, hắn lấy ra quyển Luyện Khí Quyết rồi đưa cho Vegeta.

-Đây là Luyện Khí Quyết, công pháp nhập môn của tu sĩ, các ngươi hãy đi qua bên kia tìm Mị Nguyệt, nàng sẽ hướng dẫn cho các ngươi. 

-Còn bọn ta hiện tại đang có một số việc, nên sẽ không có thời gian để chỉ đạo hai người các ngươi được.

Nhắc tới Mị Nguyệt, Vegeta cùng Son Goku toàn thân run rẩy, nhận lấy quyển Luyện Khí Quyết, Vegeta nuốt một ngụm nước bọt rồi gian nan hỏi.

-Nhất định phải tìm Mị Nguyệt sao? Có thể tìm lão bà ngươi được không?

Lâm Thanh Phong có chút không hiểu thấu, nhưng hắn vẫn gật đầu, nhìn thấy cái gật đầu của Lâm Thanh Phong, Son Goku cùng Vegeta cả hai đều như nhặt được vàng, khuôn mặt bọn hắn vui vẻ rồi liền chạy đi tìm Nam Cung Mị Ảnh.

Nhìn theo bóng lưng bọn hắn Lâm Thanh Phong gãi đầu lầm bầm.

-Hai con hàng này chẳng lẽ lại phát điên đi? Không phải Mị Nguyệt chỉ bảo bọn hắn thì sẽ có lợi hơn sao? Dù sao nàng cũng là tu sĩ ngoài ra cũng luyện khí giống bọn hắn a? Chẳng lẽ lại bị lão bà ta câu dẫn đi mất sao?

Chiến Thiên cười khổ, hắn biết là sư phụ hắn đã quên rồi, nên hắn cúi đầu gần sát bên tai Lâm Thanh Phong nhắc nhở.

-Sư phụ, hôm nay Mị Nguyệt tới kỳ, cho dù ngài cho vàng thì bọn hắn cũng không dám đi gặp nàng a.

Được Chiến Thiên nhắc nhở Lâm Thanh Phong cũng cười khổ, hắn không biết Mị Nguyệt đã hành hạ hai con hàng này thế nào mà lại khiến bọn hắn sợ tới như vậy, phải biết dù cho bọn hắn yếu hơn Berrus rất nhiều thì bọn hắn vẫn muốn đánh với Berrus, không như Mị Nguyệt, bọn hắn thật sự sợ nàng a.Lâm Thanh Phong lắc đầu một cái rồi cũng không để ý nữa, hắn nhìn sang Hỏa Vân tôn giả.

-Hiện tại đã trở về rồi, vậy khi nào ngươi mới đi tìm Cửu Thiên Hỏa đây?

Hỏa Vân tôn giả mỉm cười gật đầu. 

-Được rồi, thời gian cũng không có nhiều, hiện tại ta liền đi, nhưng phiền các ngươi hãy tới Hỏa Vân tông để đón tiểu Tuyết.

-Nàng là đệ tử của ta, hiện tại ta lại có hành động như vậy mặc dù Hỏa Thánh vẫn không biết ta đang làm gì, nhưng chắc chắn hắn sẽ bắt nàng và dùng nàng gây khó dễ cho ta.

Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý.

-Như vậy ta sẽ để tiểu Hoàng dẫn đường cho ngươi, khi tới chỗ của Cửu Thiên Hỏa thì ngươi hãy cố gắng mà luyện hóa nó trong thời gian sớm nhất được chứ?

Hỏa Vân tôn giả gật đầu, hắn cũng lấy ra một cái lệnh bài màu đen, bên trên có khắc một chữ “Hỏa” đưa cho Lâm Thanh Phong.

-Đây là Hỏa Vân Lệnh, chỉ có Thái Thượng Trưởng Lão của Hỏa Vân tông mới có thể sở hữu, sau khi sư phụ ta chết thì người đã đưa cho ta.

-Hỏa Vân Lệnh chỉ nhận lệnh bài không nhận người, ngươi cầm lệnh bài này thì ngươi có quyền quyết định tất cả mọi sự vụ trong Hỏa Vân tông, thậm chí ngươi có quyền phế truất cả tông chủ.

-Hiện tại ta giao nó cho ngươi, có nó thì ngươi sẽ dễ dàng đi lại hơn một chút.

Lâm Thanh Phong cau mày tiếp nhận lệnh bài, hắn lên tiêng hỏi.

-Vì sao ngươi lại đưa lệnh bài này cho hắn? Có rất nhiều vật có thể lấy ra làm bằng chứng không phải sao?

Hỏa Vân tôn giả lắc đầu mỉm cười, hắn cũng không trả lời, liền bay tới chỗ Nam Cung Mị Ảnh rồi dẫn theo Hoàng Kim Thử Vương nhảy xuống hố sâu.

Hành động của Hỏa Vân tôn giả càng khiến Lâm Thanh Phong nghi ngờ nhiều hơn, hắn quay sang hỏi Vô Cực Tử.

-Hỏa Vân tôn giả hắn làm vậy là có ý gì?

Vô Cực Tử lắc đầu thở dài.

-Đây là hắn tin tưởng ngươi, hắn muốn ngươi chăm sóc tông môn giúp hắn.

-Cửu Thiên Hỏa là loại Dị Hỏa đứng thứ hai, nó một loại hỏa diễm rất cuồng bạo, muốn luyện hóa được nó thì ngay cả hắn cũng không chắc chắn rằng hắn có thể bình yên trở về.

-Vì thế hắn muốn ngươi giúp hắn cai quản tông môn của hắn trong khi hắn không có ở đó, nếu thời gian sau mà hắn chưa trở về, thì hắn muốn ngươi tìm một người khác tiếp nhận Hỏa Vân Lệnh này.

Vô Cực Tử ngẩng đầu lên trời than thở.

-Hỏa Vân tôn giả lần này đã đánh một ván cược thật lớn a.

Lâm Thanh Phong liền lập tức chạy như bay tới miệng hố, hắn đứng đó hét lớn.

-Lão già bất tử, ngươi mau lên đây cho ta, ta thề rằng ta sẽ không đánh chết ngươi.

…..

…..Hết Chương 180….

Chương 181: Lôi Kiếp tới???

Trên bầu trời xanh của Thông Thiên Đại Lục, có một cái nồi lớn đang bay nhanh, trên cái nồi có vài người đang ngồi cùng một tên thanh niên đang nằm ngửa, hắn một tay đỡ đầu, một tay thì cầm một chiếc lệnh bài màu đen tung hứng.

Đó là bọn người Lâm Thanh Phong, sau khi bọn hắn rời khỏi Hoang Mạc Chi Địa, thì hiện tại bọn hắn đang trên đường đi tới Truyền Tống Trận để đi tới Hỏa Vân Tông.

Hoang Mạc Chi Địa ở phía Tây Thông Thiên Đại Lục, còn Hỏa Vân Tông thì ở phía Đông Nam, khoảng cách của hai nơi rất xa bọn hắn không có thời gian để trực tiếp bay tới đó mà phải đi tìm Truyền Tống Trận. 

Vô Cực Tử có chút ngao ngán nhìn Lâm Thanh Phong rồi cau mày lên tiếng.

-Tiểu tử, dù gì đó cũng là Hỏa Vân Lệnh được chứ? Không biết bao nhiêu người ao ước đoạt được nó đâu, ngươi cũng đừng lấy nó ra để tung hứng a.

Lâm Thanh Phong khóe miệng xì một tiếng rồi đưa Hỏa Vân Lệnh về phía Vô Cực Tử.

-Nếu ngươi muốn thì ngươi cầm giúp ta a, cầm cái vật phiền phức này thì ta phải lãnh bao nhiêu trách nhiệm đây?

-Còn có lão già Hỏa Vân chết tiệt đó nữa, lần sau gặp lại hắn ta chắc chắn sẽ nhổ trụi râu hắn, lại vứt cái công việc phiền phức này cho ta.

Vô Cực Tử chỉ biết cười khổ, trên đời này có biết bao nhiêu người muốn cầm tới Hỏa Vân Lệnh a? Dù cho bất cứ ai cầm lấy Hỏa Vân Lệnh thì đều có thể nắm giữ toàn bộ Hỏa Vân Tông, hiện tại Bán Tiên không ra thì Đại Thừa kỳ lớn nhất, ai mà không muốn nắm giữ một tông môn có Đại Thừa Kì tọa trấn a? Đừng nói tới Hỏa Vân Tông thật sự rất lớn và mạnh mẽ, có tới ba vị Đại Thừa Kì chưa tính Hỏa Vân tôn giả tọa trấn đây? Nhưng Hỏa Vân Lệnh khi rơi vào tay con hàng này thì liền bị xem như một thứ phiền phức, bị hắn ghét bỏ.

Nam Cung Mị Ảnh cũng cười khổ, nàng nhanh chóng tiến tới bên cạnh Lâm Thanh Phong lên tiếng giảng hòa.

-Thôi mà phu quân, cứ coi như là chúng ta đi du lịch một chuyến đi, đồng thời chúng ta có thể nhân dịp này mà đi thăm tiểu Tuyết không phải sao?

Nam Cung Mị Ảnh đã lên tiếng thì Lâm Thanh Phong cũng không còn phàn nàn nữa, hắn gật đầu một cái rồi thu Hỏa Vân Lệnh vào nhẫn trữ vật, tiếp tục điều khiển cái nồi bay về phía trước.

Trên cái nồi, ngoài Hỏa Vân tôn giả, Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong ba người vẫn đang còn tỉnh táo ra thì Chiến Thiên đang ngồi một góc đùa giỡn với Mị Nguyệt, Son Goku cùng Vegeta thì đang tĩnh tọa hấp thu thiên địa linh khí xung quanh tu luyện, cả hai người bọn hắn đều không màng tới xung quanh mà chỉ tập trung tu luyện.

Được một lúc thì Lâm Thanh Phong lại lên tiếng hỏi.

-Lão già, chúng ta đi hướng này đúng hay không? Chúng ta đã bay suốt một tuần lễ rồi, với tốc độ này thì còn bao lâu nữa thì sẽ tới nơi?

Nghe Lâm Thanh Phong hỏi thì Vô Cực Tử âm thầm tính toán một lúc, sau đó hắn gật đầu xác định.

-Phương hướng là chính xác, với tốc độ này thì chúng ta cần đi thêm vài canh giờ nữa là sẽ tới nơi có truyền tống trận.

Nghe vậy thì Lâm Thanh Phong cũng gật đầu, hắn lại đưa mắt nhìn sang Son Goku cùng Vegeta rồi thở ra một hơi.

-Không biết hai tên này sau khi tỉnh lại thì sẽ đạt tới Luyện Khí kì tầng mấy đây? Bọn hắn đã ngồi như vậy suốt một tuần rồi.

Hai người bọn hắn từ khi bắt đầu học tập Luyện Khí Quyết thì bọn hắn có thể dễ dàng hấp thu linh khí xung quanh, cộng thêm huyết mạch người Saiyan tự động hấp thu linh khí cực kì khủng bố, lúc trước ở Dragonball thế giới cho dù người Saiyan bọn hắn ở cách nơi của Berrus rất xa nhưng bọn hắn vẫn có thể hấp thu được thì phải biết rằng huyết mạch của bọn hắn kinh khủng tới cỡ nào.

Bởi vì vậy, nên từ khi tới đây thì lượng linh khí trong người Son Goku cùng Vegeta luôn luôn tràn đầy và thậm chí có hơi dư thừa, một phần linh khí dư thừa thì bọn hắn đem chuyển hóa thành năng lượng, nó khiến bọn hắn không còn cảm thấy đói bụng nữa.

Vô Cực Tử lắc đầu thở ra một hơi.
-Ta cũng không biết, nhưng số linh khí mà bọn hắn hấp thu quá nhiều, ta nghĩ rằng nó đủ để bọn hắn đột phá Luyện Khí tầng 5 đi? 

-Sau khi tới Hỏa Vân Tông thì chúng ta có thể tìm cho bọn hắn một loại công pháp mộc hệ chú trọng việc nuôi dưỡng cơ thể và phục hồi vết thương là được rồi.

-Dù gì bọn hắn cũng có phương pháp tu luyện tương tự thể tu, khi chiến đấu bọn hắn chỉ toàn đánh cận chiến mà thôi.

Lâm Thanh Phong gật đầu đồng ý, nhưng hắn cũng liền thở ra một hơi.

-Ta chỉ mong bọn hắn cũng đừng như Chiến Thiên, đùng một phát là độ Lôi Kiếp mới tốt.

Nghe xong lời này của Lâm Thanh Phong, Vô Cực Tử bĩu môi.

-Ngươi tưởng Lôi Kiếp là rau cải trắng a? Ai muốn độ kiếp thì liền độ kiếp sao?

Nhưng khi Vô Cực Tử dứt lời, bầu trời đang trong xanh bông dưng có rất nhiều mây đen kéo tới, cả vùng thiên địa bỗng chốc tối sầm lại, Vô Cực Tử cứng họng, hắn có chút mộng bức ngẩng đầu nhìn trời.

Chiến Thiên trợn tròn mắt, hắn nhanh chóng ôm lấy Mị Nguyệt rồi bay ra phía xa.

Lâm Thanh Phong cũng giật mình, hắn nhanh chóng điều khiển cái nồi hạ xuống đát, tay hắn chỉ tay lên trời rồi hét lên.

-Ngươi nhìn trên trời là cái gì? Đừng nói với ta đó không phải là Lôi Kiếp a.

Vô Cực Tử cười khổ.

-Hiện tại cũng không phải thời gian nói chuyện này được chứ? Nhanh tránh đi, cả hai người bọn hắn muốn độ kiếp rồi, đừng đứng ở đây nếu không sẽ bị Lôi Kiếp bổ trúng a.Lâm Thanh Phong hừ một cái rồi cũng không phản bác, hắn ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh rồi bay về phía Chiến Thiên, Vô Cực Tử cũng theo sau mà bay tới đó.

Năm người bay được một khoảng cách khá xa, nhưng vẫn chưa thoát khỏi vùng bao phủ của Lôi Kiếp, nhận ra điểm này Vô Cực Tử liền cau mày.

-Không đúng vùng bao phủ của Lôi Kiếp chưa bao giờ rộng như vậy, còn nữa Son Goku cùng Vegeta lúc đó vẫn chưa tỉnh lại, bọn hắn vẫn chưa đột phá thành công thì làm sao có Lôi Kiếp xuất hiện? 

Vô Cực Tử dứt lời, hắn liền nhìn chăm chú vào Lâm Thanh Phong, sau đó đầu hắn chảy đầy mồ hôi, hắn gấp rút hét lớn.

-Tiểu tử chết dẫm, ngươi từ khi nào đã liền muốn Kết Anh rồi? Kim Đan cũng đã chuyển hóa thành Nguyên Anh hơn một nửa rồi, người phải độ Lôi Kiếp là ngươi chứ không phải bọn hắn.

-Mau buông Mị Ảnh ra, để ta còn dẫn nàng bỏ chạy a.

“Thảo nê mã” Lâm Thanh Phong cũng giật mình, hắn thậm chí còn không nghĩ tới rằng chính hắn đột nhiên phải độ kiếp rồi, hắn còn không cảm nhận được Kim Đan chuyển hóa thành Nguyên Anh đây, cho tới bây giờ Vô Cực Tử nói thì hắn cũng vừa phát hiện ra.

Buông Nam Cung Mị Ảnh xuống để nàng đứng bên cạnh Vô Cực Tử, Lâm Thanh Phong lại rút ra cây dao găm ngay lập tức bay về một phía khác để chuẩn bị độ Lôi Kiếp.

Bốn người bọn Vô Cực Tử cũng không tiếp tục chần chờ, mà liền quay về nơi bọn hắn đã để lại Son Goku cùng Vegeta, lúc này bọn hắn mới thấy đám mây đen trên đầu vơi bớt cũng có nghĩa là bọn hắn đã ra khỏi vùng Lôi Kiếp.

Đặt chân xuống gần bên Son Goku cùng Vegeta, Vô Cực Tử mới thở ra một hơi rồi có chút buồn bực.

-Tên tiểu tử này, xém chút hại chết bọn ta, chính mình muốn độ Lôi Kiếp mà hắn cũng không biết, không biết hắn tu cái kiểu gì đây?

Nam Cung Mị Ảnh chỉ biết cười khổ, phu quân của nàng là vậy, hắn từ trước tới giờ cứ ngơ ngơ ngác ngác mà tiến cấp, thậm chí tới khi hắn Kết Đan cũng vậy, chỉ cần ngủ một giấc bảy ngày thì hắn liền Kết Đan xong rồi, lần đó nàng cứ nghĩ rằng hắn xảy ra chuyện gì đây.

Nhưng điều này cũng không trách được Lâm Thanh Phong, Cửu Điệp Bán Tiên đã từng nói rằng người tu luyện Nhân Hoàng Thánh Kinh muốn tiến cấp thì phải giúp đỡ rất nhiều người và nhận được đầy đủ lượng công đức mới có thể tiến cấp.

Đúng là lúc trước Lâm Thanh Phong vẫn chưa tích đủ lượng công đức cho lần đột phá Nguyên Anh nhưng tuần trước hắn đã giúp đỡ Hỏa Vân tôn giả tìm được Cửu Thiên Hỏa, khi hắn giúp được người có đẳng cấp càng cao thì lượng công đức mà hắn nhận được sẽ càng lớn, hiện tại hắn có thể đột phá cũng tức là Hỏa Vân tôn giả đã tìm được Cửu Thiên Hỏa rồi.

Nhưng điều này Lâm Thanh Phong cũng không biết, hắn chỉ biết ngẩng đầu lên trời nhìn đám mây đen rồi cười khổ mà thôi.

Cửu Điệp Bán Tiên đã từng nói, người tu luyện Nhân Hoàng Thánh Kinh sẽ không gặp bình cảnh, nhưng hắn cũng không nói là sẽ không độ Lôi Kiếp a.

Nam Cung Mị Ảnh có chút lo lắng nhìn về phía Lôi Kiếp, nhìn ra suy nghĩ của nàng, Vô Cực Tử mỉm cười lên tiếng.

-Đừng lo lắng, hắn chỉ độ Nguyên Anh Lôi Kiếp mà thôi, chỉ có ba mươi sáu đạo lôi kiếp, hắn sẽ dễ dàng vượt qua.

Nam Cung Mị Ảnh nghe xong liền gật đầu, nhưng nàng vẫn mang theo ánh mắt lo lắng mà nhìn về phía Lôi Kiếp.

….Hết Chương 181….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau