HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 171 - Chương 175

Chương 172: Tin tức Cửu Thiên Hỏa

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh cả hai đều chưa từng nghe tới Dị Hỏa, nên đều đưa ánh mắt tò mò mà chờ đợi Gia Cát Quang Minh giải thích.

Gia Cát Quang Minh thở ra một hơi.

-Dị Hỏa là tên gọi chung của những loại hỏa diễm không giống với bình thường.

-Đại lục có rất nhiều loại Dị Hỏa khác nhau, những loại Dị Hỏa này sức mạnh cũng được phân chia cao thấp, nhưng trong đó có bốn loại được xem là mạnh nhất. 

-Từ thấp cho tới cao theo thứ tự là Phượng Hoàng Hỏa, Hàn Băng Hỏa, Cửu Thiên Hỏa, cùng Đế Hỏa.

-Mỗi người chỉ có thể đưa duy nhất một loại Dị Hỏa vào trong cơ thể, không được đưa thêm loại thứ hai, bởi vì nếu làm vậy thì hai loại Dị Hỏa sẽ xảy ra xung đột và kết quả là ngươi liền tan thành tro bụi.

Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi gật đầu.

-Như vậy Hỏa Thánh sở hữu loại dị hỏa nào đâu?

Gia Cát Quang Minh liền trả lời.

-Hàn Băng Hỏa cùng Phượng Hoàng Hỏa.

Nghe xong câu trả lời này, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đều tròn mắt, Nam Cung Mị Ảnh liền hỏi.

-Không phải mỗi người chỉ có thể đưa vào cơ thể một loại Dị Hỏa sao? Tại sao Hỏa Thánh lại có thể đưa vào cả hai? Hắn không sợ hai loại Dị Hỏa sẽ xung đột với nhau sao?

Gia Cát Quang Minh lắc đầu.

-Theo lý thuyết đúng là như vậy, nhưng nó chỉ đúng với người bình thường, còn về Phượng Hoàng Tộc thì khác.

-Phượng Hoàng Hỏa là một loại hỏa có sẵn trong huyết mạch của mỗi thành viên Phượng Hoàng tộc, nó được coi là một phần thiên phú của mỗi người.

-Hỏa Thánh bản thân là một con Phượng Hoàng hóa thành hình người, vì thế hắn mang theo sẵn trong người Phượng Hoàng Hỏa, nên hắn có thể hấp thu thêm một loại Dị Hỏa khác.

-Cũng vì hắn một người mang theo hai loại Dị Hỏa khác nhau, nên hắn mới trở thành Hỏa Thánh.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu chấp nhận, còn Lâm Thanh Phong thì trầm tư một lúc rồi lại hỏi.

-Quang Minh thúc, lúc nãy ngươi đã nói rằng Hỏa Vân lão già ấy không sở hữu Dị Hỏa sao?

Gia Cát Quang Minh gật đầu.

-Đúng vậy, Hỏa Thánh không sở hữu Dị Hỏa, nhưng với tư chất yêu nghiệt của hắn, chỉ dùng hỏa diễm bình thường cùng tu vi Đại Thừa tầng 6 thì hắn đủ đánh bại tất cả những Đại Thừa kì sử dụng Dị Hỏa khác.

-Chỉ tiếc rằng hỏa diễm bình thường cũng chỉ là hỏa diễm bình thường, nó đối chọi với một loại Dị Hỏa còn có thể, nhưng nó không thể đối chọi với cả hai loại Dị Hỏa cùng một lúc, vì thế Hỏa Vân tôn giả mới thất bại trước Hỏa Thánh.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, nghe được lời này cùng hai năm theo Gia Cát Quang Minh học hỏi thêm nhiều tin tức về tu chân giới thì Lâm Thanh Phong cũng nể phục tư chất yêu nghiệt của Hỏa Vân tôn giả, đừng nên nghĩ rằng Đại Thừa Kì dễ dàng đạt tới như vậy.

Hỏa Vân Tôn Giả, Trấn Nguyên Đại Sư, Băng Thánh ba người thật sự là yêu nghiệt thiên tài mới có thể đạt tới trong khoảng thời gian một vạn năm.

Nếu như đem Gia Cát Quang Minh so sánh với ba người bọn hắn, thì Gia Cát Quang Minh thật sự không đáng nhắc tới, Gia Cát Quang Minh cũng sử dụng thời gian một vạn năm, nhưng hắn chỉ mới đạt tới Hợp Thể kì tầng 2 mà thôi.

Nhưng Gia Cát Quang Minh vẫn được xem là một thiên tài, đa phần những tu sĩ bình thường khác thì trải qua một vạn năm thì tu vi cũng chỉ ở mức Luyện Hư kì mà thôi.

Nam Cung Mị Ảnh suy nghĩ một lúc rồi nàng lại hỏi.

-Như vậy tại sao chúng ta không tìm một loại Dị Hỏa cho Hỏa Vân tiền bối đâu? Chẳng phải nếu tìm được Dị Hỏa thì Hỏa Vân tiền bối sẽ mạnh mẽ hơn Hỏa Thánh hay sao?

Gia Cát Quang Minh lắc đầu.

-Dị Hỏa đâu dễ tìm như vậy? Dị Hỏa sinh trưởng trong điều kiện rất hà khắc, nếu nói đúng ra thì Hàn Băng Hỏa của Hỏa Thánh cũng chỉ là một đoàn nhỏ mà thôi, còn về hai loại Dị Hỏa đầu tiên thì càng khó gặp hơn, sau thời của Nhân Hoàng cho tới hiện tại vẫn chưa ai tìm ra Đế Hỏa, còn Cửu Thiên Hỏa thì từ sau thời kì thượng cổ cho tới bây giờ thì vẫn không có ai tìm ra nó đây.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đều trợn mắt há mồm, nhưng Gia Cát Quang Minh lại nói tiếp.

-Nhưng mà vẫn có một ít thông tin về Cửu Thiên Hỏa, theo truyền thuyết từ thời Thượng Cổ thì trước đó đã có một đốm nhỏ Cửu Thiên Hỏa rơi xuống nơi này, và nhiệt độ của nó liền biến nơi này trở thành Hoang Mạc Chi Địa như hiện nay.
Nam Cung Mị Ảnh hai mắt phát sáng, nàng vui vẻ lên tiếng.

-Nếu như truyền thuyết đó là đúng thì chẳng phải Cửu Thiên Hỏa vẫn còn ở nơi này sao?

Gia Cát Quang Minh mỉm cười lắc đầu.

-Truyền thuyết dù sao cũng chỉ là truyền thuyết, còn nó có thật sự tồn tại hay không thì làm sao ta biết được? 

-Chỉ biết rằng từ thời thượng cổ tới giờ vẫn chưa ai tìm ra Cửu Thiên Hỏa đâu.

Nam Cung Mị Ảnh như quả bóng bị xì hơi, nàng ủ rũ thu lại nụ cười rồi cúi đầu xuống đất, nhưng Lâm Thanh Phong lúc này lại nghĩ ra sáng kiến.

-Nếu không biết thì chúng ta có thể hỏi a.

Gia Cát Quang Minh lắc đầu.

-Làm sao hỏi a? Ta đã nói với ngươi rồi, hiện tại cũng đâu có ai tìm ra Cửu Thiên Hỏa, nếu thật sự có thể hỏi thì những người khác còn chờ tới lượt ngươi sao?

Lâm Thanh Phong trợn mắt lên nhìn Gia Cát Quang Minh một cái.

-Ai bảo với ngươi là ta sẽ hỏi người khác?

Gia Cát Quang Minh cùng Nam Cung Mị Ảnh sau khi nghe xong câu hỏi này, thì cả hai đều mang theo ánh mắt tò mò mà nhìn Lâm Thanh Phong, chờ đợi hắn nói tiếp, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi.

-Các ngươi vì sao không thử suy nghĩ một chút, các ngươi đã tìm hết tất cả cái Hoang Mạc Chi Địa này chưa?

-Nếu trên mặt đất các ngươi đã tìm hết rồi mà vẫn không tìm thấy thì vì sao các ngươi không tìm dưới đất?

-Nhưng nói về đào đất, thì các ngươi dám tự nhận là các ngươi giỏi nhất sao?

Gia Cát Quang Minh cùng Nam Cung Mị Ảnh đồng thời ngơ ngác, một lúc sau ánh mắt cả hai đều sáng lên và đồng thanh nói lớn.

-Hoàng Kim Thử.

Lâm Thanh Phong lúc này mới mỉm cười gật đầu, nói tới loài đào đất mà sinh sống, thì làm gì có loài nào dám tranh với Hoàng Kim Thử đâu?

Gia Cát Quang Minh lắc đầu cười khổ, không phải người khác không muốn hỏi, nhưng người khác vừa thấy được Hoàng Kim Thử thì không liều mạng bỏ chạy là tốt lắm rồi, làm gì có ai như tên Lâm Thanh Phong này có thể giao tiếp với Hoàng Kim Thử a?Lâm Thanh Phong mỉm cười, hắn nhìn xuống đất mà kêu lớn.

-Hoàng Kim Thử Vương, phiền ngươi ra đây một lát, ta có chút chuyện muốn hỏi.

Một lúc sau, Hoàng Kim Thử Vương lại xuất hiện, nó đứng lên bằng hai chân sau ngẩng đầu mà nhìn Lâm Thanh Phong rồi kêu lên vài tiếng “chít, chít”.

Lâm Thanh Phong vẫn nở nụ cười.

-Hoàng Kim Thử Vương, ngươi biết Cửu Thiên Hỏa ở nơi nào sao?

Hoàng Kim Thử Vương nghiêng đầu qua một bên, rồi lấy một chân trước gãi gãi đầu, kêu lên vài tiếng “chít chít”.

Nhìn biểu hiện của nó, Gia Cát Quang Minh thở ra một hơi.

-Không được rồi, có lẽ là nó không biết.

Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi lại quay đầu hỏi Gia Cát Quang Minh.

-Quang Minh thúc, ngươi biết đặc điểm của Cửu Thiên Hỏa sao? Ngoài nóng ra thì nó còn có đặc điểm gì khác không?

Gia Cát Quang Minh lắc đầu, hắn cũng đâu phải Hỏa hệ tu sĩ, hắn đâu có thời gian tìm hiểu nhiều thứ như vậy.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi lấy ra viên Truyền Tin Thạch từ nhẫn trữ vật, rồi truyền linh lực vào đó, viên Truyền Tin Thạch chớp sáng một lúc rồi giọng nói của Hỏa Vân tôn giả cũng từ đó mà phát ra.

-Tiểu tử, ngươi tìm ta lại có việc gì sao?

Lâm Thanh Phong ho nhẹ một tiếng rồi hỏi.

-Lão già, Cửu Thiên Hỏa ngoài nóng ra thì còn có đặc điểm gì sao?

Hỏa Vân tôn giả có chút bất ngờ vì câu hỏi này của Lâm Thanh Phong, nhưng hắn cũng không hỏi nhiều mà liền trả lời.

-Cửu Thiên Hỏa? Theo như trong sách viết lại thì Cửu Thiên Hỏa là một ngọn lửa màu tím chỉ tồn tại trên chín tầng trời, sức nóng của nó có thể thiêu cháy mọi vật trên thế gian, vì thế nó mới được gọi là Cửu Thiên Hỏa.

-Ta chỉ biết bấy nhiêu, nhưng vì sao ngươi lại hỏi về Cửu Thiên Hỏa a?

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, hắn cũng không trả lời Hỏa Vân tôn giả mà ngắt linh lực rồi quay sang hỏi Hoàng Kim Thử Vương.

-Hoàng Kim Thử Vương, trong Hoang Mạc Chi Địa này, ngươi biết nơi nào nóng nhất sao? Còn nữa, nơi đó có thể có ánh lửa màu tím.

Hoàng Kim Thử Vương nghe xong câu hỏi này liền suy nghĩ một chút, sau đó nó gật đầu.

Cả ba người đều kinh ngạc, sau đó cả ba đều nở nụ cười, Lâm Thanh Phong hỏi tiếp.

-Như vậy ngươi có thể dẫn bọn ta tới đó được không? Đương nhiên bọn ta sẽ đưa cho ngươi một ít thứ coi như trao đổi.

Hoàng Kim Thử Vương trầm ngâm một chút rồi tiếp tục gật đầu.

Lâm Thanh Phong vui vẻ, lúc này hắn mới tiếp tục truyền linh lực vào viên Truyền Tin Thạch, đợi cho tới khi giọng nói của Hỏa Vân tôn giả cất lên.

-Tiểu tử, sao ngươi dám…

Ngay lúc này Lâm Thanh Phong lạnh nhạt lên tiếng ngắt lời Hỏa Vân tôn giả.

-Dẫn ngươi đi tìm Cửu Thiên Hỏa, mau tới Hoang Mạc Chi Địa, và mang theo những loại khoáng thạch mà Hoàng Kim Thử thích ăn nhất, số lượng cho mười vạn con ăn trong 1 tháng.

….Hết Chương 172….

Chương 173: Tiểu Hoàng

Hỏa Vân tôn giả lập tức im lặng, chỉ cần có người nhìn vẻ mặt hắn lúc này thì đều nhận ra là hắn đang sững sờ kinh ngạc.

Hỏa Vân tôn giả sững sờ một lúc sau hắn lại nhanh chóng lên tiếng.

-Cho ta một tháng, một tháng sau ta sẽ mang tới đủ cho ngươi.

Hỏa Vân tôn giả nói xong thì hắn cũng không tiếp tục chờ đợi mà ngay lập tức cất viên Truyền Tin Thạch rồi chạy như bay ra ngoài, hắn vẫn tin tưởng Lâm Thanh Phong, chuyện này lớn như vậy Lâm Thanh Phong cũng không nhàn rỗi mà đi đùa giỡn hắn.

Lâm Thanh Phong lúc này mới nở nụ cười gật đầu rồi lại nói với Hoàng Kim Thử Vương.

-Như vậy, phiền ngươi một tháng sau lại dẫn chúng ta đi tìm Cửu Thiên Hỏa được chứ?

Hoàng Kim Thử Vương gật đầu, sau đó nó lại chui xuống đất.

Nam Cung Mị Ảnh không giấu được vẻ vui mừng, nàng vui vẻ ôm lấy Lâm Thanh Phong.

-Phu quân, nếu lần này Hỏa Vân tiền bối thành công, thì chẳng phải tiểu Tuyết sẽ được bảo vệ sao?

Lâm Thanh Phong mỉm cười xoa đầu nàng, hắn cũng hiểu được nỗi lo lắng lớn nhất của Nam Cung Mị Ảnh chính là Nam Cung Tuyết, cũng bởi vì Nam Cung Tuyết mà nàng mới cố gắng hết sức để tu luyện đây.

Nhưng lúc này, Gia Cát Quang Minh đột nhiên lên tiếng.

-Không đúng, nếu như phải đợi Hỏa Vân tôn giả, thì chẳng phải chúng ta sẽ phải ở lại đây thêm một tháng sao?

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đều trợn mắt há mồm, không chỉ riêng Gia Cát Quang Minh mà cả hai người bọn hắn cũng đã chán ở nơi này lắm rồi, nơi đây khí hậu nóng bức thì không nói, xung quanh ngoài cát thì cũng chỉ có cát mà thôi.

…..

Một tháng sau, Hỏa Vân tôn giả rốt cục tới Hoang Mạc Chi Địa, đầu hắn chảy đầy mồ hôi thở ra từng hơi gấp gáp, nhưng hắn giống như không cảm thấy mệt mỏi mà vẫn nở nụ cười, hắn lấy ra viên Truyền Tin Thạch truyền linh lực vào đó rồi nói.

-Tiểu tử, ta đã tới rồi, các ngươi đang ở đâu?

Ngay lúc này, cả ba người bọn Lâm Thanh Phong lại xuất hiện phía sau lưng hắn, cả ba trên đầu đều chảy đầy mồ hôi, Lâm Thanh Phong lên tiếng.

-Lão già chết tiệt, ngươi bay nhanh như vậy làm gì? Bọn ta đuổi theo ngươi muốn hụt hơi đây.

Hỏa Vân tôn giả giật mình quay đầu, sau khi nhận ra Lâm Thanh Phong thì hắn mới gãi đầu áy náy cười.

-Hắc hắc,…Xin lỗi, xin lỗi, tại ta quá vội vàng nên không để ý tới phía sau, Cửu Thiên Hỏa đang ở nơi nào? Mau dẫn ta đi tìm nó, ta thật sự không đợi nổi nữa rồi.

Cả ba người bọn Lâm Thanh Phong đều không trả lời, cả ba đang liên tục thở dốc, lúc nãy dùng hết sức lực để đuổi theo Hỏa Vân tôn giả vì thế bọn hắn có chút không chịu nổi.

Một lúc sau Lâm Thanh Phong hít vào một hơi, hắn trừng mắt nhìn Hỏa Vân tôn giả rồi hỏi.

-Chuyện đó để sau, trước tiên ngươi có đem theo những thứ mà ta đã yêu cầu không?

Hỏa Vân tôn giả lập tức gật đầu, hắn lấy ra một cái nhẫn trữ vật đưa cho Lâm Thanh Phong.

-Ngươi bảo ta chuẩn bị thức ăn cho Hoàng Kim Thử làm gì? Đã vậy số lượng còn khổng lồ như thế? Chẳng lẽ ngươi định mở trại chăn nuôi Hoàng Kim Thử sao?

Tiếp nhận nhẫn trữ vật Lâm Thanh Phong mỉm cười lắc đầu.-Ta không tính mở trại chăn nuôi, nhưng cũng không kém là bao nhiêu đâu, chúng ta cần dùng những thứ này để nhờ người dẫn đường.

Hỏa Vân tôn giả có chút mộng bức, hiện tại vẫn còn có người biết Cửu Thiên Hỏa ở đâu sao? Nếu như thật sự có người biết thì tại sao hắn không đem tin tức này trao đổi những thứ hữu dụng hơn là số thức ăn cho Hoàng Kim Thử này đây?

Nhùn vẻ mặt mộng bức của Hỏa Vân tôn giả, Lâm Thanh Phong lắc đầu một cái cũng không muốn giải thích nhiều, bởi vì tới đó thì Hỏa Vân tôn giả cũng sẽ tự hiểu vấn đề mà thôi, nhưng để tránh trường hợp xấu xảy ra, Lâm Thanh Phong vẫn nhắc nhở.

-Lão già a, tới lúc đó cũng đừng làm ra cử động gì quá khích được chứ? Cơ hội này chỉ có một lần thôi, nếu ngươi bỏ qua cơ hội này thì ta cũng không còn cách nào khác.

Hỏa Vân tôn giả thu lại vẻ mặt mộng bức, hắn nghiêm túc gật đầu, hắn cũng không muốn bỏ qua cơ hội này đâu, từ lâu lắm rồi hắn đã chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng để thu thập Dị Hỏa, cho tới hiện tại thì hắn chỉ chờ có tin tức Dị Hỏa xuất thế mà thôi nhưng hắn vẫn không chờ được.

Một tháng trước khi Lâm Thanh Phong nói rằng sẽ dẫn hắn đi tìm Cửu Thiên Hỏa thì hắn liền gấp rút chạy tới đây, nếu không phải tốn thêm thời gian để chuẩn bị thức ăn cho Hoàng Kim Thử thì hắn đã tới đây từ sớm rồi, hiện tại đối với Hỏa Vân tôn giả thì việc tìm được Cửu Thiên Hỏa là quan trọng nhất, cho dù có phải lên núi đao xuống biển lửa hắn cũng chấp nhận.

...

-Thảo nê mã, tên tiểu tử chết dẫm, ngươi mau giải thích xem chuyện này là thế nào?

Tiếng hét của Hỏa Vân tôn giả vang lên tận trời xanh, ở một bên Gia Cát Quang Minh đưa tay bóp trán, một bên khác Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đang ngồi vuốt ve Hoàng Kim Thử Vương, còn Hoàng Kim Thử Vương thì cứ nằm ngửa phơi bụng ra nhắm hai mắt hưởng thụ.

Lâm Thanh Phong cười híp cả mắt, hắn dùng hai tay nâng lên Hoàng Kim Thử Vương rồi đưa tới trước mặt Hỏa Vân tôn giả.

-Hỏa Vân gia gia, ngươi nhìn xem, tiểu Hoàng không phải là rất dễ thương sao? Nhìn xem bốn cái chân nhỏ nhỏ xinh xinh này, cả cái bụng tròn trĩnh đáng yêu này nữa.

Nam Cung Mị Ảnh đứng kế bên cũng vui vẻ gật đầu, cả tháng nay bọn hắn chờ Hỏa Vân tôn giả quá nhàm chán nên đã đi tìm Hoàng Kim Thử Vương và chơi đùa với nó, hiện tại bọn hắn rất thân thiết.

Nghe được câu “Hỏa Vân gia gia” của Lâm Thanh Phong, thì Hỏa Vân tôn giả cả người đều cảm nhận được một trận hàn ý, hắn rùng người một cái rồi dùng khuôn mặt đậu đen rau muống của mình mà nhìn Gia Cát Quang Minh.

Dưới cái nhìn của Hỏa Vân tôn giả, Gia Cát Quang Minh ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng hắn đang la hét.

-Ta không biết chuyện gì cả, ta chỉ là người qua đường ất, ta không quen bọn hắn.Lâm Thanh Phong trong bụng vui vẻ tới nở hoa.

-Tiểu Hoàng, mau cúi đầu chào Hỏa Vân gia gia nào.

Hoàng Kim Thử Vương kêu lên hai tiếng “chít chít” rồi cũng theo lời Lâm Thanh Phong cúi đầu chào Hỏa Vân tôn giả.

Hỏa Van tôn giả trợn trừng cả mắt, đây còn là Hoàng Kim Thử Vương sao? Hoàng Kim Thử Vương mà ngay cả Đại Thừa kì khi nghe danh đều ngán ngẩm khi nào lại biết nghe lời như vậy? Còn có tiểu Hoàng là cái quỷ gì?

Hỏa Vân tôn giả toàn thân run rẩy, cánh tay hắn run run chỉ về Hoàng Kim Thử Vương trên hai tay Lâm Thanh Phong.

-Ngươi biết trên tay ngươi là gì a?

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái.

-Đương nhiên, nó là tiểu Hoàng a.

Hỏa Vân tôn giả cắn chặt hàm răng sau đó liền tức giận la hét.

-Tiểu Hoàng cái quỷ, đó là Hoàng Kim Thử Vương a, là loại Yêu Thú mà ngay cả Đại Thừa Kì như ta cũng cảm thấy đau đầu, hiện tại ngươi gọi nó là tiểu Hoàng có ý gì?

Lâm Thanh Phong bĩu môi, hắn không để ý tới Hỏa Vân tôn giả mà nói với Hoàng Kim Thử Vương.

-Tiểu Hoàng a, cũng không cần để ý tới lão già khó tính ấy, già rồi nên mỗi tháng đều có một ngày khó chịu, chúng ta tiếp tục qua bên kia phơi nắng thôi.

Hoàng Kim Thử Vương đứng thẳng bằng hai chân sau, còn hai chân trước thì khoanh tay lại quay mặt qua chỗ khác cũng không thèm nhìn Hỏa Vân tôn giả, biểu hiện của nó khiến cho Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh càng thêm thích thú, cả hai đều nở nụ cười rồi tiếp tục đùa giỡn với Hoàng Kim Thử Vương, bỏ mặc Hỏa Vân tôn giả một mặt mộng bức.

Một lúc sau, Hỏa Vân tôn giả hít vào một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh, hắn cắn răng một cái rồi trầm giọng lên tiếng.

-Bọn ngươi có thể bớt đùa giỡn được không? Hiện tại chúng ta làm cách nào để tìm Cửu Thiên Hỏa đây?

Nghe xong lời này, Lâm Thanh Phong bĩu môi một cái, nói về việc chính thì hắn cũng nghiêm túc hỏi Hoàng Kim Thử Vương.

-Tiểu Hoàng a, lúc trước việc ta nhờ ngươi đã hoàn thành chưa? Hiện tại có thể dẫn đường cho chúng ta được chứ?

Hoàng Kim Thử Vương gật đầu kêu lên hai tiếng “chít chít” sau đó nó nhảy từ tay Lâm Thanh Phong xuống đất rồi chạy lên trước.

Nhìn theo Hoàng Kim Thử chạy đi, Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi lên tiếng.

-Đi theo tiểu Hoàng thôi, nó sẽ dẫn chúng ta tới chỗ Cửu Thiên Hỏa.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Gia Cát Quang Minh cũng không có ý kiến gì, bọn hắn liền cùng Lâm Thanh Phong đuổi theo Hoàng Kim Thử Vương, Hỏa Vân tôn giả một mặt mộng bức đứng tại chỗ một lúc, sau đó hắn giật mình một cái rồi nhanh chóng đuổi theo, hắn vừa chạy vừa hỏi.

-Tiểu tử, ngươi phải giải thích cho ta, những lời ngươi vừa nói có ý gì đây?

…..Hết Chương 173….

Chương 174: Trở về

Nghe xong câu hỏi này của Hỏa Vân tôn giả, Lâm Thanh Phong khuôn mặt liền mộng bức, hắn gãi đầu rồi quay sang hỏi Nam Cung Mị Ảnh.

-Lão bà, khi nãy ta có nói gì sai sao? Hay là ta đã nói gì đó quá khó hiểu sao?

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười lắc đầu, phản ứng này của Hỏa Vân tôn giả là bình thường thôi, nếu là người khác thì cũng không kém hơn là bao đâu.

Bởi vì Lâm Thanh Phong vừa bảo bọn hắn phải đi theo Hoàng Kim Thử Vương, chỉ cần nghe tới Hoàng Kim Thử thì người khác đã chạy từ sớm rồi, rất ít người được như Hỏa Vân tôn giả vẫn đứng đây nghe Lâm Thanh Phong nói nhảm.

Hỏa Vân tôn giả sắc mặt tối sầm, hắn chỉ tay về phía Hoàng Kim Thử Vương.

-Ngươi bảo ta phải đi theo Hoàng Kim Thử về ổ của nó sao? Chẳng lẽ ngươi muốn chết sao?

Lâm Thanh Phong liền hiểu được, đây là do Hỏa Vân tôn giả vẫn còn nghi ngờ Hoàng Kim Thử Vương nên hắn mới hành động như vậy.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, sắc mặt hắn trở nên nghiêm túc mà nhìn Hỏa Vân tôn giả.

-Lão già, ngươi từng nhớ, vào ban đầu ta đã nói gì với ngươi không? Ta đã nói ngươi đừng làm những hành động như vậy nữa, nếu ngươi tin tưởng ta thì tốt, còn không thì ngươi có thể rời khỏi.

Hỏa Vân tôn giả sắc mặt cứng đờ, hắn cúi đầu trầm mặc, cả bọn Lâm Thanh Phong ba người một chuột đều dừng lại chờ đợi hắn quyết định.

Một lúc sau Hỏa Vân tôn giả ngẩng đầu hừ một tiếng.

-Sớm cũng chết, muộn cũng chết, ta mặc kệ, lần này ta quyết định liều với ngươi một phen, tiểu Hoàng dẫn đường.

Hỏa Vân tôn giả nói xong, hắn liền chạy lên phía trước vượt qua ba người bọn Lâm Thanh Phong, tóm lấy Hoàng Kim Thử Vương đặt lên vai rồi mang nó đi về phía trước, vừa đi còn vừa cười đùa nói chuyện với nó.

Nhìn bộ dáng của hắn ba người bọn Lâm Thanh Phong đều có chút đau đầu, Hỏa Vân tôn giả con hàng này trở mặt quá nhanh, mới vừa nãy còn tỏ ra ghét cay ghét đắng Hoàng Kim Thử Vương nhưng bây giờ liền xem nó như người bạn lâu năm.

Cả ba người đều không biết phải nói gì, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi.

-Cứ mặc kệ đi, bọn hắn vui là tốt rồi.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Gia Cát Quang Minh chỉ biết cười khổ không trả lời, cả ba đều im lặng đi theo bọn hắn.

Một lúc sau theo chỉ dẫn của Hoàng Kim Thử Vương, bốn người một chuột đi tới trước một cái hố sâu không thấy đáy, miệng hố không rộng lắm chỉ đủ cho hai người đi vào cùng một lúc.

Hỏa Vân tôn giả nhắm hai mắt, tinh thần lực của hắn tản ra tập trung về phía miệng hố, tinh thần lực của Hỏa Vân tôn giả có phạm vi bao phủ rất lớn, dù hắn có tập trung hết sức nhưng hắn vẫn không thấy được đáy của cái hố, chỉ thấy được dưới hố có vài con Hoàng Kim Thử đang ăn khoáng thạch, được một lúc thì hắn cau mày lên tiếng.

-Tinh thần lực của ta đã tập trung tới cực đại, nhưng theo ta cảm nhận được thì nhiệt độ phía dưới không khác ở đây là bao.

-Tiểu Hoàng, ngươi có chắc rằng các ngươi đã đào đúng chỗ có Cửu Thiên Hỏa sao?

Hoàng Kim Thử Vương kêu lên hai tiếng “chít chít” rồi gật đầu, biểu hiện của nó khiến bốn người đều cảm thấy kì lạ, Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút.

-Cứ đi xuống thôi, tiểu Hoàng chắc sẽ không sai, có lẽ Cửu Thiên Hỏa ở sâu phía dưới, thoát khỏi phạm vi tinh thần lực của ngươi.

-Cũng vì thế mà ngươi không cảm nhận được sự tồn tại của nó.

Gia Cát Quang Minh cũng gật đầu đồng ý.

-Cách giải thích này hợp lý, nếu Cửu Thiên Hỏa vẫn trong phạm vi tinh thần lực của Hỏa Vân tiền bối, thì chắc chắn nó đã sớm bị phát hiện rồi, sẽ không tới lượt chúng ta đi tìm nó.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh cũng không có ý kiến gì khác, cả ba người đều nhìn về Hỏa Vân tôn giả chờ đợi hắn quyết định.

Hỏa Vân tôn giả trầm ngâm một chút rồi gật đầu.

-Được rồi, như vậy ta sẽ cùng tiểu Hoàng xuống đó, còn ba người các ngươi, các ngươi dự tính sẽ làm gì tiếp theo?
Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cùng Gia Cát Quang Minh ba người nhìn nhau một lúc, sau đó Gia Cát Quang Minh nói trước.

-Ta sẽ đem Thất Thải Hoa về trước, rồi sau đó sẽ đi tìm tung tích của Nhân Sâm Vạn Năm, có Hỏa Vân tôn giả ở đây thì Vạn Niên Tuyết Liên ta sẽ giao cho hai người các ngươi.

Gia Cát Quang Minh nói xong thì cũng không ở lại, hắn liền hướng về một phương khác rồi bay đi.

Nhưng lúc này Hỏa Vân tôn giả lại có chút tò mò lên tiếng.

-Các ngươi tìm Vạn Niên Tuyết Liên làm gì? Nó có tác dụng chính là dùng để bồi bổ thần hồn, các ngươi muốn dùng nó để chữa trị cho tên Vô Cực Tử sao?

-Nhưng chẳng phải lúc trước thần hồn của Vô Cực Tử cũng đâu bị thương a? Chẳng lẽ trong hai năm này có chuyện gì ngoài ý muốn?

Lâm Thanh Phong lắc đầu.

-Không có, chúng ta cần nó để chữa cho Cửu Điệp Bán Tiên, còn về phần Vô Cực Tử thì bọn ta đã tìm cách khác để làm lại một bộ thân thể mới cho hắn.

Nhắc tới Vô Cực Tử, Lâm Thanh Phong mới sực nhớ ra, những ngày này hắn cũng không xem xét Vô Tự Thần Thư, vì thế hắn cũng không biết bọn người Chiến Thiên có hoàn thành nhiệm vụ hay chưa.

Lâm Thanh Phong trong lòng thầm hô một tiếng “Vô Tự Thần Thư”, ngay lập tức Vô Tự Thần Thư liền xuất hiện trước mặt hắn, Vô Tự Thần Thư bìa sách đen nhánh, bên trong tỏa ra từng ánh kim quang chói lọi phiêu phù trước mặt Lâm Thanh Phong.

Hỏa Vân tôn giả tò mò nhìn cuốn sách, hắn không hiểu tại sao Lâm Thanh Phong lại lấy ra cuốn sách này, Nam Cung Mị Ảnh hai mắt sáng lên, nàng cũng chạy tới bên cạnh Lâm Thanh Phong.

Dùng tay lật ra trang sách, Lâm Thanh Phong mỉm cười, bởi vì dòng chữ “Not yet” lúc trước đã chuyển thành “Accept – 2 days ago”, điều này cũng có nghĩa là bọn người Chiến Thiên đã hoàn thành xong nhiệm vụ, và bây giờ bọn hắn muốn trở về.

Nam Cung Mị Ảnh vui vẻ.

-Phu quân, bọn họ muốn trở về rồi sao?

Với câu hỏi của nàng, Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu.

Hỏa Vân tôn giả tò mò, hắn tiến lại nhìn vào cuốn sách rồi hỏi.

-Đây là cái gì? Tại sao ngươi lại lấy nó ra? Còn có những dòng chữ này là sao?
Lâm Thanh Phong mỉm cười giải thích.

-Đây là Vô Tự Thần Thư, sau khi ngươi rời đi thì ta có thu nhận một tên đệ tử, ta đã giao cho hắn nhiệm vụ đi tái tạo cho Vô Cực Tử một bộ thân thể mới, hiện tại chính là lúc bọn hắn trở về.

Hỏa Vân tôn giả nghe xong lời giải thích này thì hắn có chút nghi ngờ mà nhìn Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong con hàng này hai năm trước chỉ mới bắt đầu tu luyện thôi, mặc dù hắn thật sự không giống người thường, nhưng hai năm trước hắn chỉ mới Luyện Khí Viên Mãn, dù tên đệ tử của hắn có yêu nghiệt tới mức nào thì trong hai năm cũng không thể mạnh đi đâu a?

Hỏa Vân tôn giả trầm ngâm một lúc.

-Ngươi thật sự có cách giúp hắn sao?

Lâm Thanh Phong lắc đầu.

-Ta không biết, nhưng hiện tại bọn hắn đã muốn trở về như vậy thì ta cứ gọi bọn hắn xuất hiện thì chẳng phải sẽ biết kết quả sao?

Hỏa Vân tôn giả gật đầu, hiện tại suy đoán kiểu gì cũng vô dụng, cứ để bọn hắn xuất hiện là câu trả lời tốt nhất rồi.

Lâm Thanh Phong hít vào một hơi, sau đó hắn lên tiếng.

-Accept.

Sau khi Lâm Thanh Phong dứt lời, từ trong quyển sách có một đạo ánh sáng chói mắt phát ra, một lúc sau ánh sáng tản đi, có năm đạo nhân ảnh theo đó mà xuất hiện, năm người bốn nam một nữ.

Từ đạo ánh sáng bước ra năm người, Chiến Thiên, Mị Nguyệt, Vô Cực Tử, Son Goku cùng Vegeta, cả năm người sau khi ra khỏi vầng sáng thì đều có chút tò mò nhìn xung quanh.

Nhìn năm người bọn hắn Lâm Thanh Phong mim cười, lúc trước hắn cũng đã từng đoán ra Son Goku cùng Vegeta hai tên này nhất định sẽ đi theo ba người bọn Chiến Thiên, bởi vì ở Dragon ball thế giới cũng không còn đối thủ cho bọn hắn nữa.

Ngay lúc này, Hỏa Vân tôn giả liền rút ra vũ khí rồi hét lớn.

-Vô Cực Tử, tên chết dẫm mau tới đây.

Vô Cực Tử cũng giật mình, nhưng khi nhận ra đây là giọng nói của Hỏa Vân tôn giả thì hắn cũng mỉm cười rút kiếm.

-Hỏa Vân, những năm này ta đã nhường ngươi nhiều rồi, lần này ta sẽ không nhịn nữa, ngươi nghĩ ta sợ ngươi sao?

Ngay sau đó, thân ảnh của hai người đều biến mất…

Sáu người còn lại ở đây, ngay cả Hoàng Kim Thử Vương cũng mộng bức, một lúc sau Lâm Thanh Phong nở nụ cười lên tiếng.

-Chiến Thiên, Mị Nguyệt, Son Goku còn có Vegeta đã lâu không gặp.

Chiến Thiên, Mị Nguyệt cả hai đều vui vẻ, hai người liền chạy tới quỳ gối trước mặt Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh rồi đồng thanh lên tiếng.

-Sư phụ, sư nương, bọn ta đã trở về.

Mị Nguyệt cùng Chiến Thiên hai người đã quyết định tới với nhau, vì thế cả hai người đều gọi Lâm Thanh Phong là sư phụ, Nam Cung Mị Ảnh là phu nhân của hắn vì thế cả hai người đều gọi nàng là sư nương.

Nghe được những lời này, Lâm Thanh Phong ngẩng đầu cười lớn, Nam Cung Mị Ảnh có chút ngại ngùng, nàng nhanh chóng tiến tới đỡ hai người đứng dậy.

-Cả hai trở về là tốt rồi, về sau cũng đừng câu nệ những tiểu tiết này.

Không để ý tới bọn người Lâm Thanh Phong, ở một bên khác, Son Goku cùng Vegeta sau khi thấy được Lâm Thanh Phong, thì cả hai người đều đưa mắt nhìn nhau, sau đó bọn hắn bắt đầu… oẳn tù tì.

Chương 175: Thử sức

Một lúc sau, Son Goku đã chiến thắng, hắn vui vẻ lên tiếng.

-Vegeta, cậu thua rồi, lần này tớ sẽ ra trước.

Vegeta đã thua, hắn hừ một tiếng rồi cũng không để ý nữa.

Son Goku vui vẻ, hắn nhanh chóng chạy tới trước mặt Lâm Thanh Phong háo hức lên tiếng.

-Yo, Phong huynh đệ, đã lâu không gặp, lần trước ngươi đánh bại ta quá dễ dàng, lần này ta muốn chúng ta so tài lại, ngươi đồng ý sao?

Lâm Thanh Phong khuôn mặt cứng đờ, Son Goku con hàng này yêu chiến đấu tới điên rồi, chỉ vừa mới gặp mặt thì liền như vậy.

Nam Cung Mị Ảnh thì đã kéo theo Mị Nguyệt tránh xa một bên hai nàng vui vẻ trò chuyện bỏ mặc không để ý tới bọn hắn nữa.

Lâm Thanh Phong liếc nhìn sang Chiến Thiên, chỉ thấy Chiến Thiên gãi đầu cười khổ, cái bệnh này của người Saiyan nhất là Son Goku đã tới mức hết thuốc chữa rồi.

Lâm Thanh Phong cũng hết cách, mặc dù có chút khó chịu nhưng hắn vẫn mỉm cười.

-Được chứ, ta cũng muốn xem thực lực hiện tại của các ngươi.

Son Goku lên vui vẻ, hắn rất háo hức để được đánh với Lâm Thanh Phong, sau lần trước hắn thất bại về sau hắn đã tập luyện rất nhiều, Lâm Thanh Phong luôn được hắn xem là một trong những đối thủ mà hắn cần vượt qua.

Nhưng lúc này từ đằng xa lại có người bay tới, đó là Gia Cát Quang Minh, lúc nãy hắn vừa rời đi nhưng bây giờ lại trở về vẻ mặt của hắn có chút lo lắng.

Nhìn thấy người tới là Gia Cát Quang Minh, bọn người Lâm Thanh Phong cũng tập trung lại, Lâm Thanh Phong nhíu mày. 

-Quang Minh thúc, không phải lúc nãy ngươi nói rằng phải trở về sao? 

Gia Cát Quang Minh trên đầu chảy đầy mồ hôi, hắn gấp rút thở từng hơi.

-Mau nói cho Hỏa Vân tiền bối, người của Hỏa Thánh đang tới đây.

Nghe xong lời này, Lâm Thanh Phong cũng cảm thấy có chút khó khăn, hắn cau mày hỏi.

-Thúc biết nhân số của bọn hắn sao? Tu vi cao nhất là người nào? 

Gia Cát Quang Minh gật đầu.

-Vừa nãy ta rời đi thì liền nhìn thấy bọn hắn, bọn hắn có bốn người, đều là Hợp Thể Kì, ta có thể giải quyết được hai người, nhưng không thể giải quyết tất cả.

-Ta sợ rằng nếu để bọn hắn chạy thoát thì bọn hắn sẽ trở về báo với Hỏa Thánh, khi đó Hỏa Thánh tới đây thì lớn chuyện, vì thế ta mới quay lại để thông báo cho các ngươi.

Lâm Thanh Phong gật đầu trầm ngâm suy nghĩ, mặc dù hắn đã đạt tới Kim Đan Viên Mãn, hắn đã từng thử cùng Gia Cát Quang Minh chiến đấu nhưng Gia Cát Quang Minh đánh giá sức của hắn vẫn không thể đánh nổi Hợp Thể kì tầng 1, cao nhất là hắn chỉ đánh ngang tay với Luyện Hư Viên Mãn mà thôi, nhưng lúc này Son Goku lại lên tiếng.

-Vị thúc thúc này, những người đó rất mạnh sao?

Gia Cát Quang Minh mặc dù không biết tại sao lại có thêm bốn người ở đây, nhưng hắn vẫn gật đầu.

Nhìn thấy cái gật đầu của Gia Cát Quang Minh, Son Goku hai mắt lại phát sáng, Vegeta thì cười lạnh, chỉ cần nhìn qua thì ai cũng biết được ý định của bọn hắn, Lâm Thanh Phong đưa tay bóp trán, hắn có chút đau đầu với hai người này, nhưng ngay lúc này thì hắn lại nghĩ ra một điều rồi lên tiếng.

-Được rồi Quang Minh thúc, ngươi cứ dẫn bốn người bọn hắn tới đây, nhưng ngươi sẽ giải quyết hai người, hai người còn lại cứ giao cho bọn ta.

Gia Cát Quang Minh có chút không hiểu thấu, nhưng hắn cũng không định hỏi lại mà lập tức bay đi dụ bọn người kia tới đây, hắn tin tưởng rằng Lâm Thanh Phong nhất định sẽ có cách giải quyết.

Nhìn Gia Cát Quang Minh rời đi, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi lên tiếng.

-Chiến Thiên, ngươi nghĩ thực lực hiện tại của các ngươi có thể đánh với Hợp Thể kì sao?
Chiến Thiên nghe được câu hỏi thì trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi trả lời.

-Đệ tử cũng không chắc, bởi vì lúc trước đệ tử cũng chưa từng gặp được Hợp Thể kì, nhưng hiện tại bọn đệ tử có thể đánh với Thần Hủy Diệt Berrus mà không rơi xuống hạ phong.

Nghe xong lời này thì Lâm Thanh Phong gật đầu, theo đánh giá lúc trước của hắn thì bọn người Son Goku lúc trước đã ngang với Luyện Hư kì, nhưng Luyện Hư kì về sau mỗi cảnh giới đột phá khoảng cách càng ngày càng lớn, theo hắn suy đoán thì thực lực của Berrus cũng cỡ Hợp Thể kì, dù gì thì Dragon ball thế giới cũng chỉ là Trung Cấp thế giới mà thôi.

-Như vậy Goku, Vegeta còn có Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt, hai trong số bốn người sắp tới đây sẽ giao cho các ngươi a, hai người sẽ đánh với một người.

Nghe xong lời này, Vegeta lại hừ lạnh một tiếng.

-Không cần thiết chỉ cần ta cùng Kakarot là đủ rồi.

Lâm Thanh Phong có chút đau đầu, nhưng tính tình của Vegeta là vậy cũng không có cách nào khuyên hắn được, lúc này Son Goku cũng lên tiếng.

-Đúng vậy Phong huynh đệ, bọn ta không ưa thích ỷ đông hiếp ít, ngươi cứ để hai người bọn ta là được rồi.

Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút rồi gật đầu đồng ý, nhưng hắn vẫn nhắc nhở.

-Như vậy bọn ta sẽ ở ngoài xem, nhưng ta phải nhắc nhở trước, ở nơi này không giống như lúc các ngươi ở Dragon ball thế giới, nơi này tu sĩ có rất nhiều loại pháp thuật, mặc dù các ngươi sức chiến đấu rất mạnh nhưng các ngươi sẽ rất bất lợi ta tin rằng khi đối chiến với Mị Nguyệt thì các ngươi cũng hiểu đi? Vì thế nếu hai người các ngươi không chịu nổi thì Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt sẽ vào giúp, như vậy được chứ?

Vegeta hừ một tiếng rồi cũng không phản bác, Son Goku thì vui vẻ gật đầu đồng ý, mặc dù Mị Nguyệt chỉ là Trúc Cơ tu sĩ nhưng nàng vẫn học được một ít pháp thuật, khi đối chiến với nàng thì Son Goku cùng Vegeta cũng có chút bó tay bó chân.

Một lúc sau, Gia Cát Quang Minh cũng dẫn theo bốn người trở về, bốn người phía sau toàn thân khoác áo bào màu đen tay cầm vũ khí ánh mắt tràn đầy sát khí đuổi theo hắn, một người trong số đó cười lạnh lên tiếng.

-Gia Cát Quang Minh, mau nói cho bọn ta biết Hỏa Vân tôn giả đang ở nơi này làm cái gì, bằng không ngươi cứ chuẩn bị nhận sự truy sát của Hỏa Thánh đi.

Gia Cát Quang Minh hừ một tiếng, hắn cũng không trả lời mà tiếp tục bay tới chỗ bọn người Lâm Thanh Phong.

Nhìn thấy cảnh này, Lâm Thanh Phong lên tiếng.

-Goku cùng Vegeta, lần này phiền phức hai người rồi.

Son Goku cùng Vegeta đồng thời gật đầu, cả hai người bước lên phía trước, bộ tóc của hai người cũng chuyển từ màu đen sang màu xanh lam, đồng thời vầng hào quang màu xanh lam bao phủ thân thể của hai người.
Phía trên trời, Gia Cát Quang Minh cũng không tiếp tục bay nữa, hắn xoay đầu nhìn về bốn người phía sau rồi nở nụ cười lạnh.

-Cả bốn người các ngươi, đã chuẩn bị xong hết chưa? Truy sát ta lâu như vậy cũng thỏa mãn đi?

Lúc này Son Goku cùng Vegeta cũng trôi nổi lên không, đứng ngang với Gia Cát Quang Minh, cả hai người chiến ý hừng hực tập trung nhìn bốn người đối diện.

Bốn người sắc mặt cũng ngưng trọng nhìn về Son Goku cùng Vegeta, nhưng khi tra xét cảnh giới của bọn họ thì một người trong số đó lại cười lạnh.

-Ta cứ nghĩ rằng ngươi sẽ tìm được viện binh nào mạnh mẽ lắm, nhưng ngươi lại tìm về hai tên phàm nhân, ngươi đây là đang diễn hài sao?

Gia Cát Quang Minh sắc mặt cũng không thay đổi, từ đầu hắn đã nhận ra Son Goku cùng Vegeta chỉ là phàm nhân mà thôi, nhưng hắn vẫn tin tưởng Lâm Thanh Phong, nếu Lâm Thanh Phong đã để hai người bọn hắn ra tay thì chắc chắn hai người bọn hắn sẽ làm được.

Gia Cát Quang Minh nở nụ cười lạnh.

-Có diễn hài hay không thì phải thử mới biết được, nhưng ta đoán chừng hôm nay các ngươi phải nằm lại nơi này rồi.

-Hai người các ngươi, chúng ta cùng lên.

Gia Cát Quang Minh dứt lời, thì Son Goku, Vegeta cùng hắn ba người chia ra ba hướng, bốn người áo đen cũng nhanh chóng đuổi theo, một trong bốn người lên tiếng.

-Bạch Hổ, ngươi cùng ta cầm chân Gia Cát Quang Minh, còn Chu Tước và Huyền Vũ, hai người các ngươi hãy giải quyết hai tên còn lại rồi trở về giúp bọn ta.

Ba người phía sau nhận lệnh, hai người tản ra rồi bắt đầu tự chọn đối thủ cho mình.

Gia Cát Quang Minh cười lạnh.

-Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước cùng Huyền Vũ sao? Nghe đồn Hỏa Thánh có mười nhóm hộ pháp đều được gọi như vậy, bốn người các ngươi là nhóm thứ mấy đây?

Bạch Hổ âm trầm cười.

-Nhóm thứ mấy không quan trọng, quan trọng là ngày hôm nay ngươi chết chắc.

Huyền Vũ đuổi theo Son Goku còn Chu Tước thì đuổi theo Vegeta, còn bốn người bọn Lâm Thanh Phong thì đứng dưới mặt đất ngẩng đầu nhìn, Lâm Thanh Phong lên tiếng.

-Chiến Thiên, ngươi chú ý tới Goku, còn Mị Nguyệt ngươi hãy chú ý tới Vegeta, nếu bọn hắn rơi xuống hạ phong thì hãy lên giúp bọn hắn.

-Còn ta sẽ ở đây nhìn Quang Minh thúc.

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt nghe xong liền đồng thanh lên tiếng.

-Dạ, sư phụ.

Đột nhiên lúc này Nam Cung Mị Ảnh lại lên tiếng.

-Phu quân, Goku cùng Vegeta hai người mặc dù lục chiến khá mạnh mẽ, nhưng dù gì bọn hắn cũng là người bình thường a, bọn hắn có chịu nổi pháp khí của Chu Tước cùng Huyền Vũ hay không?

Nghe xong câu hỏi này, Lâm Thanh Phong liền lắc đầu.

-Ta cũng không biết, vì thế ta mới để Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt nhìn chằm chằm hai người bọn hắn, nếu hai người bọn hắn không chịu nổi thì Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt sẽ lên giúp, dù gì Chiến Thiên cũng là bán yêu, hắn cũng từng độ qua lôi kiếp, còn Mị Nguyệt từng là tu sĩ nên ta nghĩ hai người có thể giúp được bọn hắn.

Nam Cung Mị Ảnh lúc này mới gật đầu thở ra một hơi rồi nàng lại mang theo vẻ mặt lo lắng im lặng quan sát những trận chiến phía trên.

....Hết Chương 175....

Chương 176: Giết

Ba trận chiến trên cao vẫn đang tiếp tục.

Thanh Long, Bạch Hổ hai người vẫn đang cùng Gia Cát Quang Minh đối chiến, hai người chỉ là Hợp Thể Tầng 1 thấp hơn Gia Cát Quang Minh một tiểu cảnh giới nhưng khi hai người hợp sức với nhau thì cũng không phân cao thấp với Gia Cát Quang Minh.

Còn bên khác, Son Goku đang cùng Chu Tước đối chiến, Vegeta thì đang cùng Huyền Vũ đối chiến, không giống như những gì mà Nam Cung Mị Ảnh cũng Lâm Thanh Phong lo lắng, khi cả hai hóa thân thành Super Saiyan Blue thì cơ thể của hai người cũng theo đó mà mạnh lên, có thể đối kháng với Chu Tước cùng Huyền Vũ.

Tuy là ban đầu thì Son Goku cùng Vegeta còn chiếm chút ưu thế, nhưng Huyền Vũ cùng Chu Tước nhanh chóng nhận ra điểm yếu của bọn họ, Huyền Vũ cười lạnh.

-Chu Tước, hai tên này có chút khó giải quyết, nhưng bọn chúng chỉ giống như thể tu chỉ giỏi cận chiến mà thôi bọn chúng cũng không biết dùng pháp thuật, hãy giữ khoảng cách rồi dùng pháp thuật mài chết bọn chúng.

Nghe Huyền Vũ nói lời này, Vegeta cùng Son Goku đều mỉm cười, lúc trước Vô Cực Tử cũng đã chỉ rõ điểm này cho bọn hắn vì thế bọn hắn cũng đã tìm được cách khắc phục rồi.

Huyền Vũ cùng Chu Tước lùi ra một khoảng cách đứng gần nhau, cả hai người đều nở nụ cười lạnh rồi bắt đầu dùng hai tay thi triển pháp thuật, Vegeta cùng Son Goku đứng phía xa cả hai người đều đưa lên một cánh tay.

Từ cánh tay của hai người, hai quả khí cầu màu vàng óng xuất hiện, Vegeta cười lạnh.

-Hai tên rác rưởi, các ngươi nghĩ Hoàng Tử Vegeta này sẽ cho các ngươi toại nguyện sao? 

Vegeta dứt lời, thì quả khí cầu cũng rời tay hắn cùng Son Goku, hai viên khí cầu vàng óng bay như tên bắn lao nhanh tới trước mặt Huyền Vũ cùng Chu Tước.

Tuy rằng bọn hắn thuấn phát chưởng lực hơi yếu, nhưng đó không là vấn đề, bởi vì Chu Tước cùng Huyền Vũ cũng cần một ít thời gian để thi triển pháp thuật, trong khoảng thời gian đó cả hai người phải tập trung vận chuyển linh khí trong cơ thể và không được phép xảy ra sai sót, vì thế Son Goku cùng Vegeta chỉ cần quấy nhiễu bọn hắn một chút là đủ rồi.

Huyền Vũ cùng Chu Tước khuôn mặt kịch biến, bọn hắn ngay lập tức cắt đứt thuật pháp rồi né sang một bên, hai quả khí cầu vàng óng ngay lập tức bay đến chỗ bọn hắn đã đứng, va chạm vào nhau rồi phát nổ, khói bụi bay mù mịt.

Son Goku bay tới đứng cạnh bên Vegeta, cả hai đều chăm chú nhìn vào đoàn khói bụi trước mặt.

Một lúc sau khói bụi tản đi, Huyền Vũ, Chu Tước hai người khuôn mặt trắng bệch, đồng thời ho ra một búng máu, cả hai người sắc mặt đều khó coi, Huyền Vũ cắn răng.

-Hai tên phàm nhân, các ngươi dám đả thương bọn ta?

Ở phía dưới, nhìn trận chiến của Vegeta cùng Son Goku như vậy, ai cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm, Chu Tước cùng Huyền Vũ đều bị thương rồi, phần thắng đã nghiêng về Son Goku cùng Vegeta.

Vegeta trên trán nổi gân xanh, hắn nở nụ cười lạnh, lạnh lùng lên tiếng.

-Đả thương thì sao? Lần này ta còn giết luôn bọn ngươi, ta thật không ưa cái cách mà bọn ngươi dùng mắt chó coi thường người khác.

Vegeta nói xong, hai tay hắn đưa về một bên đặt ngang đỉnh đầu, mắt nhìn chằm chằm vào Huyền Vũ cùng Chu Tước rồi bắt đầu vận công, nhìn Vegeta Son Goku mỉm cười, hai tay hắn cũng đưa về một bên đặt ngang hông, hai mắt nhìn thẳng bắt đầu vận khí.

Luồng khí màu xanh lam bao quanh cơ thể hai người bắt đầu trở nên lớn hơn, trên tay của hai người cũng hình thành hai quả cầu một lam một tử.

Nhìn hai người bọn hắn vận khí, Huyền Vũ cùng Chu Tước cau mày hừ một tiếng rồi bắt đầu thi triển pháp thuật, Vegeta cùng Son Goku cần thời gian thì bọn hắn cũng cần thời gian.

Mặc dù cảm thấy “pháp thuật” mà Son Goku cùng Vegeta thi triển có chút kì lạ nhưng Huyền Vũ cùng Chu Tước hai người không tin hai tên phàm nhân trước mặt có thể thi triển ra pháp thuật có thể mạnh mẽ hơn pháp thuật của bọn hắn.

Vài giây sau đó, Huyền Vũ hét lớn một tiếng.

-Chu Tước, lên…

Chu Tước cũng theo đó mà hét lớn.-Hai tên phàm nhân, đón lấy Thiên Địa Ấn của bọn ta rồi đi chết đi.

Chu Tước cùng Huyền Vũ dứt lời, hai bàn tay của bọn hắn đều phát sáng, rồi từ đó xuất hiện hai chữ “Thiên” “Địa” cực lớn màu vàng óng bay thẳng về phía Son Goku cùng Vegeta.

-Galick ho, Kamehamehaaa…

Hai tiếng hét lớn cũng đồng thời phát ra từ miệng Vegeta cùng Son Goku, đồng thời cả hai cũng dùng tất cả sức lực của mình đẩy hai viên cầu một lam, một tử về phía Huyền Vũ cùng Chu Tước.

Hai viên cầu một lam, một tử nhanh chóng va chạm với Thiên Địa Ấn màu vàng óng, ảnh hưởng do va chạm của hai phía nhanh chóng lan ra khắp nơi, cả mặt đất đều rung chuyển, gió mạnh nhanh chóng lan ra xung quanh.

Lâm Thanh Phong có chút mộng bức, hắn không ngờ được lực va chạm của hai phía lại mạnh như vậy, hắn âm thầm chửi.

-Mẹ nó.

Nhưng rồi Lâm Thanh Phong cũng hành động cực nhanh, hắn liền lấy ra cái nồi từ nhẫn trữ vật, biến cái nồi lớn lên che chắn trước mặt hắn cùng Nam Cung Mị Ảnh.

Một bên khác, Gia Cát Quang Minh cùng Thanh Long, Bạch Hổ đối chiến, cả ba đều cảm nhận được chấn động tử trận chiến bên này, cả ba đều dừng tay đưa mắt nhìn.

Gia Cát Quang Minh lắc đầu âm thầm cười khổ.

-Người đi theo tên Lâm Thanh Phong này đều là quái vật cả a, ngay cả phàm nhân đều mạnh như vậy.

Thanh Long cùng Bạch Hổ đều cau mày, Thanh Long hừ một tiếng.

-Hai tên phế vật, đối đầu với hai tên phàm nhân mà còn phải xuất ra Thiên Địa Ấn? Lần này trở về ta xem bọn hắn phải giải thích thế nào.

Bạch Hổ cau mày một lúc rồi lắc đầu.-Hai tên phàm nhân này, theo ta nhìn thì bọn chúng không phải là những tên phàm nhân bình thường đâu, bằng không chúng cũng không để ép Chu Tước cùng Huyền Vũ sử dụng chiêu này được.

Thanh Long hừ một tiếng rồi cũng không tiếp tục nói gì nữa, hắn cũng hiểu được điều mà Bạch Hổ nói là đúng.

Trở lại phía này, Huyền Vũ cùng Chu Tước vẫn đang liều mạng vận chuyển Linh Khí điều khiển Thiên Địa Ấn đối đầu với hai viên khí cầu, ban đầu bọn hắn còn có chút kinh ngạc bởi vì Thiên Địa Ấn bị chặn đứng, nhưng hiện tại bọn hắn chỉ có sợ hãi.

Bởi vì Thiên Địa Ấn đang bị đẩy lùi, thậm chí còn có vài vết rạn đang từ từ lan ra.

Huyền Vũ cùng Chu Tước đầu chảy đầy mồ hôi, hai hàm răng cắn chặt liều mạng chống đỡ, một lúc sau, Thiên Địa Ấn cuối cùng cũng không chịu nổi, nó vỡ tan thành từng mảnh rồi biến thành những đoàn linh khí tiêu tán giữa thiên địa.

Hai viên khí cầu một lam, một tử của Vegeta cùng Son Goku lao thẳng một đường, bao phủ hoàn toàn Chu Tước cùng Huyền Vũ rồi mang theo thần hồn của bọn hắn bay thẳng lên trởi xanh sau đó phát nổ.

Nhìn cảnh tượng này, Gia Cát Quang Minh, Thanh Long, Bạch Hổ ba người đều mang theo vẻ mặt kinh dị cả ba đều hít vào một hơi khí lạnh, Huyền Vũ cùng Chu Tước không yếu, bọn hắn chính là Hợp Thể kì hàng thật giá thật a, nhưng bọn hắn lại bị hai tên phàm nhân đánh tới thần hồn cũng nổ tan tành.

Vegeta cùng Son Goku lúc này mới thu tay lại, Vegeta khoanh tay hừ lạnh một tiếng rồi bay tới phía trước.

Ở nơi đó, Chu Tước cùng Huyền Vũ hai người mang theo vẻ mặt không thể tin được đứng yên bất động tại đó, toàn thân hai người cháy đen như than củi, y phục đều rách nát, vài nơi trên thân thể còn bốc khói trắng.

Vegeta bay đến cạnh bên hai người, hắn khoanh tay khinh thường hừ một tiếng.

-Làm sao? Cảm giác bị phàm nhân đánh bại như thế nào? Có phải là rất dễ chịu a?

Huyền Vũ cùng Chu Tước lúc này cũng không trả lời hắn, bởi vì hai người bọn họ chỉ còn lại thân xác ở nơi này, thần hồn của bọn hắn đã theo hai viên khí cầu bay thẳng lên trời xanh sau đó nổ tan tành rồi.

Vegeta lại hừ một tiếng rồi đưa ngón tay lên búng vào thân thể hai người, sau phát búng của Vegeta, thân thể của hai người cũng theo đó mà tiêu tán trở thành bụi.

Huyền Vũ cùng Chu Tước đã chân chính hình thần câu diệt…

Lâm Thanh Phong lúc này mới thu lại cái nồi, hắn thở ra một hơi rồi nói với Chiến Thiên.

-Chiến Thiên, còn có Mị Nguyệt cả hai người hãy đi trợ giúp Quang Minh thúc, đừng để Thanh Long cùng Bạch Hổ chạy.

Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt nghe xong lời này thì đồng thời gật đầu rồi lập tức bay về phía Gia Cát Quang Minh, ngăn cản đường chạy của Thanh Long cùng Bạch Hổ.

Đúng như Lâm Thanh Phong suy nghĩ, sau khi nhìn thấy thảm trạng của Huyền Vũ cùng Chu Tước thì Thanh Long, Bạch Hổ đã muốn bỏ chạy rồi, bọn hắn chỉ có thể cầm chân Gia Cát Quang Minh rồi chờ hai người còn lại hội họp, hiện tại hai người kia đã chết thì bọn hắn ở lại đây cũng chỉ có chờ đợi tử vong.

Nhưng lúc này Chiến Thiên cùng Mị Nguyệt đã xuất hiện phong tỏa đường chạy của bọn hắn, ba người Chiến Thiên, Mị Nguyệt cùng Gia Cát Quang Minh đứng ba góc tạo thành hình tam giác, để Thanh Long cùng Bạch Hổ ở giữa.

Thanh Long khuôn mặt tràn đầy sát khí, hắn hừ lạnh.

-Gia Cát Quang Minh, ngươi thật sự muốn đối nghịch với Hỏa Thánh sao? Nếu ngươi giết bọn ta thì Hỏa Thánh nhất định sẽ không tha cho ngươi.

….Hết Chương 176….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau