HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 166 - Chương 170

Chương 167: Chuyện cũ (3)

Lâm Thanh Phong nghe xong tới đây thì cũng phải im lặng, hắn thật không biết cách phải khuyên giải như thế nào nữa, bởi vì Trấn Nguyên Đại Sư đã sai, về tình về lý hắn đều sai.

Vè trách nhiệm làm một người phụ thân cùng phu quân, Trấn Nguyên Đại Sư đã không hoàn thành, về phần là một vị luyện đan đại sư, mặc dù hắn không có bổn phận phải chữa cho tất cả mọi người, nhưng một đứa trẻ lặn lội tới cầu xin hắn như vậy thì ít ra hắn cũng phải đi theo nhìn bệnh nhân một chút, nhưng hắn cũng không làm.

Trấn Nguyên Đại Sư thật sự đi một bước rơi xuống hố sâu vạn trượng không thể cứu vớt nổi, Lâm Thanh Phong thở dài một hơi. 

-Như vậy chuyện tiếp theo sau đó thế nào?

Gia Cát Quang Minh trầm ngâm một lúc.

-Sau khi mẫu thân mất, ta cũng không biết phải nên làm gì tiếp theo, nhưng bởi vì mẫu thân đã mong nhớ lão già ấy như vậy, nên ta đã lén chôn nàng bên cạnh tông môn của hắn, nhưng ta cũng không lập mộ bia, bởi vì ta vẫn hiểu được không nên chôn cất ở gần tông môn người khác, vì thế ta lén chôn mẫu thân ở đó để nàng có thể mỗi ngày đều có cơ hội được nhìn thấy hắn.

-Sau khi chôn cất xong mẫu thân, ta như một tên điên mất định hướng, ta không biết tiếp theo ta nên làm những gì, tiền cũng không có, người thân cũng không, chỉ có ta lẻ loi hiu quạnh trên cuộc đời này.

-Vì thế nhiều lần ta đã cố gắng tự sát, nhưng tất cả đều thất bại, cho tới vài năm sau thì ta gặp được sư phụ, sư phụ là tán tu, tu vi khi đó chỉ ở Kim Đan kì, nhưng người thật sự rất yêu thương ta, người chăm sóc ta từng li từng tí cứ như là con ruột của người vậy.

Gia Cát Quang Minh nói tới đây thì liền mỉm cười.

-Đó là lần đầu tiên ta được người khác ngoài mẫu thân chấp nhận, ta rất vui vẻ và cứ đi theo sư phụ chu du khắp nơi, đồng thời sư phụ cũng hướng dẫn ta trở thành tu sĩ.

-Nhưng cũng không được bao lâu thì sư phụ lại phải độ thiên kiếp, và người đã không qua khỏi.

-Và ta lại tiếp tục trở thành cô nhi, một thân một mình trên cõi đời này, ta cứ như vậy mà trải qua một khoảng thời gian rất dài, cho tới khi ta gặp được Uyển nhi.

Lâm Thanh Phong thở nhẹ một hơi, cuộc đời của Gia Cát Quang Minh khiến hán cảm thấy tâm trạng thây nặng nề, hắn cũng cảm thấy đồng cảm cho những gì mà Gia Cát Quang Minh đã phải trải qua.

Gia Cát Quang Minh nở nụ cười.

-Tên thật của nàng là Bạch Ngọc Uyển, tuy rằng nàng không được coi là quốc sắc thiên hương, nhưng vào lần gặp đầu tiên ấy ta cứ như bị nàng ấy hút hồn, ngày nào ta cũng ngẩn ngơ mà nhớ tới hình bóng của nàng.

-Ta thì cứ ngày ngày bám theo nàng ấy, vui vẻ nói đủ những thứ trên trời dưới đất, và ta cũng biết được nàng vốn là một cô nhi từ nhỏ nàng đã bị bán vào kỹ viện, tấm thân của nàng cũng không được trong sach.

-Nhưng đối với ta đó không phải là vấn đề, khi biết được hoàn cảnh của nàng thì chỉ khiến ta cảm thấy thương nàng hơn, ta càng cảm thấy ta muốn bảo vệ nàng hơn, mặc dù tình cành của ta cũng không khá hơn nàng bao nhiêu, nhưng ít ra ta vẫn còn một người phụ thân.

-Cho tới một ngày, đột nhiên nàng bảo nàng muốn làm thê tử của ta và hỏi ta có muốn cưới một cô gái như nàng hay không?

Gia Cát Quang Minh chìm đắm vào hồi ức, khuôn mặt hắn tràn đầy hạnh phúc.

-Đó là lần đầu tiên trong đời, ta cảm thấy mình có lý do để tồn tại trên cõi đời này, lần đầu tiên trong đời, ta cảm thấy thế giới xung quanh cũng không đen tối như ta đã nghĩ, và đó cũng là lần đầu tiên trong đời ta cảm thấy rằng ta phải cảm ơn lão già ấy, bởi chính lão đã giúp cho ta gặp được nàng.

-Trong đầu ta liền nghĩ tới một cảnh tượng, đã trải qua từng ấy năm rồi, có lẽ lão già ấy cũng đã nhớ ra mẫu thân? Nếu đúng như vậy thì có lẽ nếu ta cùng Uyển nhi đi gặp lão thì chẳng phải lão ấy cũng sẽ chấp nhận bọn ta sao? Khi đó gia đình chúng ta sẽ vui vẻ ở cùng nhau, đồng thời ta cũng muốn nhân cơ hội này trở về thăm mộ mẫu thân.

-Ta vui vẻ như con chim nhỏ, bàn tính sẵn kế hoạch với nàng, sau khi nàng nghe xong thì liền đồng ý đi theo ta.

Gia Cát Quang Minh lúc này cúi đầu, hắn có chút thất vọng.-Nhưng kết quả thì không giống như ta mong đợi, lão già ấy vẫn chẳng nhớ ra mẫu thân là ai, đồng thời cũng chẳng thèm nhìn mặt hai người bọn ta.

-Nhưng mẫu thân đã từng bảo rằng ta phải tin tưởng ở hắn, vì thế cho dù có chút thất vọng, ta vẫn dập đầu với hắn rồi rời đi tiếp tục chờ đợi.

Lâm Thanh Phong hiện giờ cũng chẳng còn biết nói giúp Trấn Nguyên Đại Sư như thế nào nữa rồi, hắn chỉ đành thở dài một tiếng rồi tiếp tục im lặng nghe Gia Cát Quang Minh kể.

Gia Cát Quang Minh có chút cô đơn.

-Mặc dù đã trở thành phu thê suốt năm ngàn năm, nhưng hai chúng ta vẫn không thể có con, không phải do ta hay nàng, chỉ là do tu sĩ càng tu luyện tới đẳng cấp cao thì càng khó có hậu đại.

-Chúng ta cũng rất tuyệt vọng, vào lúc đó ông trời giống như thương xót chúng ta, đã để bọn ta tìm thấy Diệu Hương, lúc đó nàng chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, nàng bị bỏ rơi mà không có ai chăm sóc, vì thế hai người chúng ta đã mang nàng về nuôi dưỡng.

-Trên người nàng khi đó cũng không có gì khác, ngoài một mảnh giấy viết hai chữ Diệu Hương, vì vậy chúng ta liền gọi nàng là Diệu Hương, đồng thời chúng ta liền chuyển nhà về gần nơi mà ta chôn cất mẫu thân để sống ở đó.

-Chúng ta sống cùng với nhau không được bao lâu, thì Ngọc Uyển liền mang thai, lúc đó chúng ta rất vui mừng, cả nhà chúng ta ăn mừng gần một tuần lễ.

-Nhưng tới lúc sanh Uyển nhi thì Ngọc Uyển lại có chuyện, trước khi nhận biết ta thì nàng đã bị thương trong lúc đánh nhau với yêu thú, bình thường nàng vẫn không có chuyện gì vì thế chúng ta cũng không nghĩ tới, nhưng tới lúc nàng sanh Uyển nhi, thì viết thương ấy lại tái phát.

Gia Cát Quang Minh cắn chặt răng.

-Bởi vì vết thương đó, nên sau khi Ngọc Uyển vừa mới sinh xong Uyển nhi thì ta liền dẫn nàng gấp rút đi tìm lão già ấy, ta mong rằng hắn cho dù không niệm tình bọn ta, nhưng nếu có bệnh nhân ở trước mặt thì hắn vẫn sẽ ra tay cứu giúp.

-Nhưng hắn vẫn như những lần trước, hắn vẫn không để ý tới chúng ta mà chỉ lạnh lùng quay lưng bỏ đi.

Gia Cát Quang Minh lại thở dài một hơi.-Sau khi lão già ấy bỏ đi, ta triệt để thất vọng với hắn, vì thế ta liền đưa Ngọc Uyển đi tìm vị Luyện Đan Sư khác để cứu nàng, nhưng nàng không chờ nổi cho tới lúc đó và nàng đã chết.

-Còn chuyện sau đó thì ngươi cũng đã biết rồi, ta dẫn theo Diệu Hương cùng Uyển nhi tới nơi này, và bắt đầu sinh sống ở đây cho tới khi Diệu Hương mang ngươi trở về.

Gia Cát Quang Minh lắc đầu chán nản. 

-Ban đầu ta cứ nghĩ rằng, ta sẽ ở cùng cả hai, đợi cả hai lập gia đình rồi sinh con, sau đó ta sẽ yên lặng tìm một nơi để đi theo Ngọc Uyển, nhưng khi thấy Diệu Hương mang ngươi về thì ta liền cảm giác rằng cuộc sống của bọn ta sẽ không được như ta suy tính rồi.

Lâm Thanh Phong cười khổ, hắn cũng đâu còn cách nào khác? Lúc đó hắn thật sự trọng thương tới độ ngay cả tỉnh lại còn không được, thì hắn phải làm sao đây?

Gia Cát Quang Minh nghiêm mặt lại, rồi chỉ tay ra ngoài cửa.

-Nhưng điều quan trọng hơn, là tại sao ngươi lại đưa tên ấy tới đây? Mau đuổi hắn đi, ta không muốn nhìn mặt hắn.

Lâm Thanh Phong ngoài cười khổ cũng chỉ biết cười khổ, hắn làm sao đuổi được Trấn Nguyên Đại Sư đây? Đánh thì đánh không lại, còn nếu lão ấy muốn rời đi thì còn chờ Lâm Thanh Phong đuổi đi sao?

Lâm Thanh Phong lắc đầu.

-Ta thật không tiện để xen vào việc của các ngươi, nhưng tại sao ngươi không ra ngoài nghe thử lão ấy muốn nói gì? Chẳng phải mẫu thân ngươi cũng nói ngươi phải tin tưởng hắn sao?

-Cứ ra ngoài nghe hắn nói một chút cũng đâu mất mát gì phải không?

Gia Cát Quang Minh hừ một tiếng.

-Muốn ta bỏ thời gian nghe hắn nói?

-Đừng có nằm mơ, cho dù hắn có quỳ xuống cầu xin ta thì ta cũng không chấp nhận.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, rồi lắc đầu.

-Quang Minh thúc, ngươi cứ ra nghe hắn nói một lần xem sao, chẳng phải ba lần trước hắn cũng bỏ thời gian chờ ngươi sao? Hiện tại ngươi lại ra ngoài nghe hắn nói hết một lần là được rồi.

-Coi như ngươi trả lại khoảng thời gian lúc trước cho hắn, sau đó nếu ngươi muốn đuổi hắn đi thì ngươi cứ nói thẳng thì hắn sẽ đi, không phải sao?

Nghe Lâm Thanh Phong nói xong, Gia Cát Quang Minh cũng trầm tư suy nghĩ, một lúc sau hắn hừ một tiếng.

-Ngươi đi vào trong đi, ta không biết hắn đã nói gì với ngươi, nhưng lần này ngươi đã thành công thuyết phục ta rồi.

Lâm Thanh Phong không biết phải nói như thế nào nữa, hắn lắc đầu một cái rồi đứng dậy đi vào trong, chuyện này hắn thật sự không thể giải quyết được, hắn chỉ có thể giúp đỡ Trấn Nguyên Đại Sư tới đây thôi, còn chuyện khác thì phải do Trấn Nguyên Đại Sư tự mình làm rồi.

Chương 168: Hoàng Kim Thử

Hoang Mạc Chi Địa còn được gọi là hiểm địa thứ tư của Thông Thiên Đại Lục, nơi đây là một vùng hoang mạc rộng lớn chỉ toàn cát vàng, nơi đây khí hậu khô hạn quanh năm, rất ít khi có mưa, chỉ có những Yêu Thú thổ hệ mới có thể sinh tồn ở đây.

Nơi đây rất ít người đến, bởi vì hoàn cảnh quá khắc nghiệt, đồng thời không thể đề phòng được những loại thổ hệ yêu thú bất ngờ tập kích.

Nhưng hôm nay, có ba bóng người đang lang thang tại nơi này…

-Này Quang Minh thúc, nơi này thật sự có thứ mà chúng ta cần tìm sao? Chúng ta đã đi lâu lắm rồi, ngay cả một cọng cỏ cũng không thấy thì nói gì tới linh thảo đây?

Người này là Lâm Thanh Phong, hiện tại hắn đang cùng Nam Cung Mị Ảnh đi theo Gia Cát Quang Minh để tìm một loại linh thảo để Trấn Nguyên Đại Sư luyện chế đan dược.

Hiện tại đã trải qua hai năm, từ khi bọn hắn đưa Trấn Nguyên Đại Sư trở về gặp Gia Cát Quang Minh, lúc ban đầu hai người có chút bất hòa, nhưng sau khi Lâm Thanh Phong thành công khuyên bảo, thì bọn hắn liền bỏ đi vài ngày, sau khi trở lại thì bọn hắn đã hòa thuận.

Gia Cát Quang Minh khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi, hắn cau mày.

-Làm sao ta biết được? Ta cũng không phải Luyện Đan Sư, ta chỉ nghe theo lời lão bất tử ấy đi cùng hai người các ngươi thôi.

Nam Cung Mị Ảnh cũng mệt mỏi, nàng thở ra một hơi.

-Phu quân, Quang Minh thúc, hai người cũng đừng cãi nhau nữa, hiện tại chúng ta nên giữ sức là hơn, thời tiết nơi này thật sự quá khắc nghiệt rồi.

Lâm Thanh Phong tâm trạng không tốt lắm, hắn khoanh tay lại rồi hừ một tiếng.

-Sau khi trở về, ta nhất định sẽ nói Uyển nhi giựt sạch chùm râu của hắn, dám chơi ta? Đâu phải dễ vậy?

Nói tới Gia Cát Tư Uyển thì Gia Cát Quang Minh chỉ biết cười khổ, sau khi hắn và lão già Trấn Nguyên làm lành, thì Trấn Nguyên lão già ấy càng ngày càng sủng ái Gia Cát Tư Uyển hơn, hiện tại nàng đã trở thành một tiểu ma nữ trong mắt người khác rồi.

Mỗi lần Gia Cát Quang Minh muốn đánh nàng thì nàng đều chạy trốn sau lưng Trấn Nguyên khiến hắn cũng hết cách.

Nhưng lúc này, Gia Cát Quang Minh nhíu mày.

-Cẩn thận, có Yêu Thú đang tới.

Nghe được lời nói này, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh lập tức trở nên nghiêm túc lại, trong suốt hai năm này, bọn hắn đều bỏ thời gian cùng Gia Cát Quang Minh đi tìm linh thảo cho Trấn Nguyên Đại Sư, nên đối với những lần Gia Cát Quang Minh cảnh báo như thế này đều trở nên quen thuộc.

Thực lực của Gia Cát Quang Minh ở hai năm trước cũng đã là Hợp Thể Kì Viên Mãn, vì thế Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh dưới sự bảo hộ của hắn đã đi khắp nơi tìm kiếm linh thảo, cả hai cũng nhân cơ hội này mà rèn luyện chính bản thân mình, hiện tại Lâm Thanh Phong đã tới Kim Đan Viên Mãn, tùy thời có thể Kết Anh, còn Nam Cung Mị Ảnh thì đã sớm bước vào Kiếm Tâm cảnh giới.

Gia Cát Quang Minh tản ra tinh thần lực, sau đó hắn gật đầu.

-Có yêu thú, nó cũng không mạnh lắm, nhưng cũng ngang ngửa với Luyện Hư kì, Mị Ảnh ngươi lên đi.

Nam Cung Mị Ảnh nghe lệnh, nàng gật đầu một cái rồi rút ra Hắc Thiết Kiếm, Hắc Thiết Kiếm lúc trước đã sớm không còn phù hợp cho Nam Cung Mị Ảnh sử dụng tu luyện, vì thế nó được Cửu Điệp Bán Tiên gia cường thêm trận pháp, giúp nó trở nên rắn chắc hơn, đồng thời cũng nặng hơn, hiện tại sức nặng của Hắc Thiết Kiếm đã hơn 5 tấn.

Nhiều lúc nhìn Nam Cung Mị Ảnh cầm thanh Hắc Thiết Kiếm này, Lâm Thanh Phong cũng phải hít vào một hơi khí lạnh, hắn hiện tại cũng không dám đắc tội nàng nữa, hắn sợ rằng một khi chọc nàng giận lên, nàng lại lấy thanh Hắc Thiết Kiếm ra nện hắn thì hắn phải làm sao bây giờ? Đánh thì không thể đánh lại, còn chạy thì cũng không thể chạy, chẳng lẽ hắn phải đứng yên đó cho nàng đánh sao? Sẽ chết người đấy.

Nam Cung Mị Ảnh khuôn mặt nghiêm túc, tay cầm Hắc Thiết Kiếm bước lên phía trước, nàng nhắm mắt rồi tản ra tinh thần lực để thăm dò xung quanh.

Gia Cát Quang Minh lại lên tiếng.

-Đừng dùng tinh thần lực, hãy để bản thân cảm nhận rồi từ đó luyện thành Tâm Nhãn, ngươi là một kiếm tu, cũng đã đạt tới Kiếm Tâm cảnh giới rồi, nếu ngươi có thể tu luyện thành công Tâm Nhãn, thì ngươi có thể dễ dàng đạt tới cảnh giới Nhân Kiếm Hợp Nhất, và khi đó con đường trở thành Kiếm Tôn sẽ mở rộng ra cho ngươi.Nam Cung Mị Ảnh cũng không có nghi ngờ gì, mặc dù Gia Cát Quang Minh cũng không phải là Kiếm Tu, nhưng đây chỉ là những yêu cầu cơ bản để tiến cấp vì thế hắn biết cũng là điều tất nhiên.

Nam Cung Mị Ảnh thu lại tinh thần lực, nàng nhắm chặt hai mắt, rồi bắt đầu dùng cảm nhận của bản thân để tìm ra con yêu thú.

Lâm Thanh Phong cùng Gia Cát Quang Minh đều im lặng, bọn hắn biết hiện tại Nam Cung Mị Ảnh cần tập trung.

Một lúc sau, Nam Cung Mị Ảnh mở hai mắt, một đạo kiếm ý từ cơ thể của nàng xuất ra ngoài rồi dung nhập vào Hắc Thiết Kiếm, khiến thanh Hắc Thiết Kiếm sáng lên.

Nam Cung Mị Ảnh vẫn im lặng, nàng giơ lên Hắc Thiết Kiếm rồi chém về một hướng, đạo kiếm ý theo thân kiếm bay ra, một đường thẳng tắp dung nhập xuống mặt đất tràn đầy cát vàng.

Một tiếng nổ lớn vang lên, cát vàng cũng theo vụ nổ mà bay lên.

Lâm Thanh Phong hai mắt sáng rực, vỗ tay khen ngợi.

-Haha, lão bà làm tốt lắm.

Gia Cát Quang Minh khuôn mặt đen kịt, hắn hừ một tiếng.

-Hụt rồi, tốt gì mà tốt?

Nam Cung Mị Ảnh có chút xấu hổ, nàng chỉ đành đưa tay gãi đầu, Lâm Thanh Phong trợn to mắt chỉ tay về phía vụ nổ rồi lên tiếng.

-Hụt gì mà hụt? Ngươi không thấy nàng chém trúng con chuột rồi sao?

-Nhìn cho kỹ a, nó còn đang nằm đó hấp hối kìa, nếu không tin thì ta sẽ tới đó đem nó về cho ngươi xem.

Lâm Thanh Phong không nói còn tốt, hắn nói xong thì Nam Cung Mị Ảnh càng xấu hổ hơn, nàng hai mắt trợn trắng trừng hắn một cái.
Gia Cát Quang Minh đưa tay bóp trán, hắn có chút đau đầu, chém trúng con chuột cũng nên ăn mừng sao? 

Lâm Thanh Phong không để ý tới hai người, hắn nhanh chóng chạy về phía con chuột đang nằm thoi thóp, nắm lấy đuôi của nó rồi mang về đưa tới trước mặt Gia Cát Quang Minh.

-Nhìn kỹ a, rõ ràng là chém trúng rồi, nhưng kể ra cũng lạ, con chuột này thật yếu, chỉ cỡ yêu thú cấp 1 thôi, nó đã yếu ớt như vậy, làm sao nó có thể sinh tồn ở nơi này à?

Nam Cung Mị Ảnh hai mắt trợn trắng, hiện tại nàng thật sự có xung động muốn giết người a.

Gia Cát Quang Minh khuôn mặt đen kịt, hắn cũng không biết phải nói gì mới tốt, nhưng hắn vẫn liếc mắt về con chuột mà Lâm Thanh Phong đem tới, ngay sau đó khuôn mặt hắn liền biến sắc.

-Hoàng Kim Thử, không xong, mau bay lên.

Gia Cát Quang Minh nói xong liền tự thân phi hành lên không trung, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh có chút mộng bức, nhưng cả hai người cũng nhanh chóng nhảy lên Hắc Thiết Kiếm rồi bay lên cao.

Đứng từ trên cao nhìn xuống đất, Lâm Thanh Phong cau mày.

-Quang Minh thúc, có chuyện gì sao?

Gia Cát Quang Minh khuôn mặt ngưng trọng, hắn nhìn xuống mặt đất.

-Hoàng Kim Thử là loài yêu thú ăn đất đá, sống bầy đàn, thực lực của bọn chúng rất yếu, nhưng số lượng của bọn chúng cực nhiều lại thường đi chung với nhau, nếu ngươi giết một con, thì chắc chắn sẽ có hàng vạn con sẽ tiến tới bao vây lấy ngươi, ngay cả ta cũng không dám trêu chọc vào một ổ Hoàng Kim Thử đâu.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh sắc mặt cũng nghiêm trọng lên, nếu thật sự đúng như lời Gia Cát Quang Minh đã nói, thì lần này thật khó giải quyết, Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút.

-Như vậy, hiện tại chúng ta phải làm gì?

Gia Cát Quang Minh lắc đầu.

-Ta không biết, nhưng ngươi mau vứt xác con chuột trên tay đi, đừng để mùi máu của con chuột ấy dẫn bọn chúng đuổi theo ngươi.

Lâm Thanh Phong gật đầu, hắn liền vứt xác con chuột trên tay xuống đất, con chuột lúc nãy còn thoi thóp, nhưng lúc này lại bị Lâm Thanh Phong vứt từ trên cao xuống, nó không thể chịu nổi nữa, bốn chân giật giật vài cái rồi bất động.

Một lúc sau, bốn phía vẫn im lặng không có chuyện gì xảy ra, Lâm Thanh Phong cau mày.

-Quang Minh thúc, đã nói rằng hàng vạn con chuột đâu? Vì sao đợi nãy giờ vẫn không thấy?

Gia Cát Quang Minh cau mày, hắn lắc đầu.

-Ta không biết, nhưng Hoàng Kim Thử thật sự là một loài sống bầy đàn, nếu có một con xuất hiện ở đây, thì chắc chắn rằng xung quanh đây sẽ có một ổ Hoàng Kim Thử, còn vì sao bọn chúng chưa xuất hiện thì ta không biết được.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi.

-Hiện tại nếu chúng không xuất hiện thì chắc chúng ta an toàn rồi, nhưng Quang Minh thúc, lúc nãy ngươi nói rằng có một con yêu thú đang tới, như vậy nó đâu rồi? Tại sao nó vẫn chưa xuất hiện ở đây?

…..Hết Chương 168....

Chương 169: Thất Thải Hoa

Gia Cát Quang Minh cau mày, đúng thật lúc trước hắn có cảm nhận được yêu thú, Hoàng Kim Thử dĩ nhiên hắn cũng cảm nhận được, nhưng Hoàng Kim Thử quá yếu thể hình lại quá nhỏ nên hắn cũng không để tâm lắm, con yêu thú mà hắn cảm nhận được là một con khác.

Cũng như Lâm Thanh Phong vừa mới hỏi, bọn hắn đã đứng ở đây một lúc lâu rồi, chiếu theo lý thì con yêu thú đó cũng phải đến đây rồi mới đúng, nhưng hiện tại ba người bọn hắn vẫn không thấy nó đâu.

-Không lẽ trên đường tới đây lại dẫm phải ổ chuột đi?

Nam Cung Mị Ảnh đột nhiên lên tiếng, khiến Lâm Thanh Phong cùng Gia Cát Quang Minh đều giật mình, nhưng sau đó Gia Cát Quang Minh lại lắc đầu phản bác.

-Không đúng, mặc dù Hoàng Kim Thử rất yếu, nhưng chúng nó rất đông lại còn sống theo bầy đàn, nơi ở của chúng nó thường có mùi rất đặc trưng dùng để đánh dấu lãnh thổ, những yêu thú khác ngửi thấy mùi này liền sẽ tránh sang một bên, vì thế con yêu thú đó không thể nào dẫm vào ổ chuột đâu.

Lâm Thanh Phong lại nghĩ khác, hắn trầm tư một lúc.

-Nếu như, phía trên ổ chuột lại có thứ gì đó thu hút con yêu thú thì sao?

Gia Cát Quang Minh trầm ngâm rồi gật đầu.

-Nếu như vậy thì có khả năng, trước tiên chúng ta cứ bay về hướng đó xem sao, nhưng phải nhớ rằng các ngươi không được đặt chân xuống mặt đất, lỡ như xâm phạm hang ổ của Hoàng Kim Thử thì bọn chúng sẽ liều mạng để tấn công các ngươi, khi đó thật sự rất phiền phức.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh sắc mặt cũng ngưng trọng gật đầu, cả ba người nhanh chóng bay về phương hướng mà Gia Cát Quang Minh cảm nhận được yêu thú.

Bay được một khoảng cách thì cả ba người đều nghe thấy tiếng thú rống, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi.

-Thật đúng là nó đạp phải ổ chuột a, con yêu thú này thật sự rất xui xẻo.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, Gia Cát Quang Minh cũng chẳng biết phải nói thế nào mới tốt, cả ba người tiếp tục bay về phía trước.

Tràng cảnh phía trước liền hiện ra, trên mặt cát vàng đang có một con sói lớn, con sói có một chiếc sừng nhọn trên đầu, cơ thể nó tràn đầy vết thương, máu chảy ướt cả cơ thể, nhưng nó vẫn không để ý, nó vẫn đang gầm gừ nhe hàm răng nhọn hoắt miệng đầy máu tươi nhìn xung quanh.

Gia Cát Quang Minh thở ra một hơi.

-Đó là Độc Giác Lang, một loại yêu thú cấp 6, hiện tại nó sắp xong đời rồi.

Lấy Độc Giác Lang làm trung tâm, bên ngoài được bao phủ bởi chi chít thân ảnh Hoàng Kim Thử, đâu đâu cũng là chuột.

Nhìn cảnh tượng phía dưới, ba người bọn Lâm Thanh Phong đều hít vào một hơi khí lạnh, Nam Cung Mị Ảnh chỉ tay xuống phía dưới rồi lên tiếng.

-Tất cả phía dưới đều là Hoàng Kim Thử sao? Chí ít cũng phải trên vạn con a.

Lâm Thanh Phong lắc đầu thở dài rồi chỉ tay về một hướng.

-Đâu chỉ vạn con, bọn chúng còn chưa tập trung đông đủ kìa, bên đó vẫn còn rất nhiều chuột đang chui ra a.

Phương hướng mà ngón tay của Lâm Thanh Phong chỉ tới có thật nhiều cái lỗ, từ trong lỗ vẫn đang có Hoàng Kim Thử chui ra liên tục mà vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

Nam Cung Mị Ảnh cả người đều nổi hết da gà, nàng bình thường không sợ chuột, nhưng với số lượng như thế này thì ai cũng không thể bình tĩnh nổi a.

Gia Cát Quang Minh cau mày trầm tư.

-Không đúng, mặc dù một ổ Hoàng Kim Thử số lượng rất nhiều, nhưng một ổ chuột số lượng 4-5 vạn con đã là rất nhiều rồi, nếu vượt hơn số lượng đó thì chuột chúa cấp 1 sẽ không thể ra lệnh cho bọn chúng được, nhưng hiện tại ở phía dưới đã hơn 8 vạn con, nhưng bọn chúng vẫn chưa tập trung đầy đủ, trừ khi…
Gia Cát Quang Minh dừng lại một chút, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh cũng im lặng mà chờ đợi hắn nói tiếp.

Gia Cát Quang Minh hít vào một hơi, khuôn mặt của hắn có chút căng thẳng.

-Trừ khi…phía dưới là một ổ chuột khổng lồ, và để điều khiển được số lượng chuột đông đảo như vậy, chắc chắn chuột chúa đã đạt tới cấp 2, hoặc thậm chí là cao hơn.

-Với một cái ổ chuột cỡ lớn như vậy, thì cho dù là ta cũng thấy khó giải quyết a.

Trong lúc ba người bọn Lâm Thanh Phong đang ở trên cao quan sát, thì Độc Giác Lang phía dưới cuối cùng cũng không chịu nổi, mặc dù nó là yêu thú cấp 6, nhưng nó không thể chịu đựng nổi số lượng Hoàng Kim Thử đông như vậy.

Độc Giác Lang gục xuống, xác của nó nhanh chóng bị đám Hoàng Kim Thử ăn hết, ngay cả nội đan cũng không chừa lại, chỉ trong chưa đầy mười phút đồng hồ, ngay sau khi ăn hết thịt trên người của Độc Giác Lang chỉ chừa lại phần xương trắng hếu, cùng những xác chết Hoàng Kim Thử bị Độc Giác Lang giết, số Hoàng Kim Thử bắt đầu lui về tổ.

Lúc này bọn người Lâm Thanh Phong mới nhìn rõ được xung quanh, gần bên bộ xương có một bông hoa bảy màu đang đung đưa theo gió, mặc dù vừa nãy có rất nhiều Hoàng Kim Thử di chuyển xung quanh, nhưng bọn nó vẫn tránh không chạm vào bông hoa, không để bông hoa bị tổn hại.

Ba người bọn Lâm Thanh Phong liền hiểu được, đám Hoàng Kim Thử này đào ổ phía dưới bông hoa để dẫn dụ bọn yêu thú tới cho bọn chúng làm thịt.

Nhìn bông hoa bảy màu đang đung đưa theo gió, Gia Cát Quang Minh mỉm cười.

-Đó là thứ mà chúng ta cần tìm, tên của nó là Thất Thải Hoa, cứ cách một ngàn năm thì nó sẽ sinh trưởng thêm một cánh hoa mang màu sắc khác, hiện tại trên bông hoa đã có bảy màu sắc, và đó cũng là số màu sắc tối đa của nó.

-Mặc dù lão già kia chỉ nói chúng ta tìm Lục sắc Thất Thải Hoa thôi, nhưng hiện tại lại gặp được thất sắc Thất Thải Hoa, thật sự là may mắn.

Lâm Thanh Phong có xung động muốn chửi bậy, khuôn mặt hắn đen kịt, chỉ tay về phía bộ xương của Độc Giác Lang rồi lên tiếng.

-May chỗ nào? Ngươi thử xuống đó nhổ nó lên cho ta xem một chút, không thấy con chó kia sao? 

-Nhìn sơ qua là biết con chó ấy cũng tới đây vì bông hoa phía dưới rồi, nhưng hiện tại hạ tràng của nó như thế nào đây?

Nhưng đối với sự bất mãn của Lâm Thanh Phong, Gia Cát Quang Minh cũng không để ý, hắn mỉm cười lắc đầu.-Cũng không phải chuyện của ta, thu thập linh thảo là do lão già ấy yêu cầu các ngươi đi làm, còn ta chỉ đi theo xem náo nhiệt mà thôi.

“Cái máng”, Lâm Thanh Phong có chút đau đầu, đúng như con hàng này đã nói, trong suốt khoảng thời gian này, hắn đúng thật chỉ đi theo xem náo nhiệt, đôi lúc thì giới thiệu một ít yêu thú, còn mọi việc đều do Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh lo liệu.

Lâm Thanh Phong cũng không biết nói gì hơn, hiện tại nếu không thu lấy đóa Thất Thải Hoa bên dưới thì bọn hắn phải đi đâu tìm một đóa khác bây giờ? Vì thế đóa hoa phía dưới bắt buộc bọn hắn phải thu lấy, nhưng phải làm cách nào để thu lấy mà không bị đám Hoàng Kim Thử đuổi đánh mới là điều khó khăn.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn xuống bên dưới một lúc rồi lên tiếng.

-Phu quân, không bằng chúng ta thử hóa thân thành bọn chúng xem sao? 

Lâm Thanh Phong có chút ngạc nhiên.

-Tại sao lại phải hóa thân thành bọn chúng?

Nam Cung Mị Ảnh chỉ tay về phía đám xác chết Hoàng Kim Thử.

-Chàng nhìn xem, bọn chúng sau khi giết chết Độc Giác Lang thì liền ăn hết thi thể, chỉ để lại thi thể của đồng loại, vì thế ta nghĩ rằng nếu chúng ta hóa thân thành bọn chúng thì có thể chúng sẽ không tấn công chúng ta đâu?

Lâm Thanh Phong hai mắt phát sáng, hắn nhanh chóng ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh rồi tươi cười.

-Lão bà thật giỏi nha, ngay cả chuyện như vậy mà ngươi cũng nghĩ ra được.

Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười như không phải cười, nàng híp hai mắt lại.

-Như vậy, chuyện phía sau phải nhờ phu quân rồi.

Lâm Thanh Phong khuôn mặt cứng đờ, khi nãy hắn quá vui vẻ nên không nghĩ tới chuyện phía sau, nói là giả trang thành Hoàng Kim Thử như vậy ai sẽ là người giả trang đây? Gia Cát Quang Minh thì khỏi bàn, hắn đã nói hắn chỉ là một tên đi xem náo nhiệt, chẳng lẻ phải để Nam Cung Mị Ảnh giả trang sao? Cho dù có ép nàng thì nàng cũng không làm a.

Lâm Thanh Phong cười khổ, hắn chỉ biết cúi đầu nhận mệnh.

-Như vậy, việc tiếp theo thì ta phải nên làm thế nào đây? Ta cũng không thể biến hình thành Hoàng Kim Thử a?

Nghe Lâm Thanh Phong nói câu này, Gia Cát Quang Minh liền cười lớn.

-Chuyện này ngươi không cần phải lo lắng, Mị Ảnh ngươi qua đây đứng sau lưng ta.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong có chút tò mò, bọn hắn cũng không biết được Gia Cát Quang Minh đang muốn làm cái gì, nhưng hắn đã nói như vậy thì Nam Cung Mị Ảnh cũng đi tới phía sau lưng hắn.

Nhìn Nam Cung Mị Ảnh đi tới sau lưng, Gia Cát Quang Minh mới mỉm cười gật đầu, sau đó hắn phất tay một cái, một lượng lớn xác chết Hoàng Kim Thử phía dưới cùng máu tươi của bọn chúng đều bay thẳng lên phiêu phù trên bàn tay của Gia Cát Quang Minh.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh khuôn mặt trắng bệch, bọn hắn liền hiểu được Gia Cát Quang Minh muốn làm cái gì rồi, Lâm Thanh Phong ngay lập tức liều mạng lắc đầu huơ tay múa chân.

-Không, không, đừng nha, đừng làm vậy, nếu không đừng trách ta trở mặt à.

…..Hết Chương 169…..

Chương 170: Có ba cách giải quyết

Lâm Thanh Phong lê một thân dính đầy máu Hoàng Kim Thử, trên đầu và vai còn có thêm vài cái xác Hoàng Kim Thử khác, hắn thở ra một hơi rồi đặt chân xuống mặt đất.

Ngay lúc này, liền có Hoàng Kim Thử xuất hiện xung quanh Lâm Thanh Phong khiến hắn hít vào một hơi khí lạnh, bên trên Nam Cung Mị Ảnh cùng Gia Cát Quang Minh đều chăm chú quan sát hành động của bọn chúng.

Đám Hoàng Kim Thử này chỉ di chuyển xung quanh Lâm Thanh Phong ngửi ngửi một lúc rồi quay đầu bỏ đi, cũng không tiếp tục để ý tới hắn.

Nhìn bọn Hoảng Kim Thử quay đầu bỏ đi, ba người bọn Lâm Thanh Phong mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, sau đó Lâm Thanh Phong mỉm cười, hắn đưa ngón tay cái với Nam Cung Mị Ảnh rồi từ từ bước lại gần Thất Thải Hoa.

Nhìn Thất Thải Hoa cứ đong đưa nhè nhẹ theo gió, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, đóa hoa tưởng chừng như vô hại này đâu ai ngờ bên dưới nó ẩn chứa nguy cơ kinh dị như vậy đâu.

Lâm Thanh Phong lắc đầu một cái rồi lấy ra một cái xẻng nhỏ bắt đầu đào đất xung quanh đóa hoa, hắn đào rất từ từ và nhẹ nhàng để cố gắng không làm tổn thương đến đóa hoa.

Lay hoay một lúc sau, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi nhẹ nhõm, hắn đưa tay lau mồ hôi trên trán mỉm cười thu lấy đóa hoa vào nhẫn trữ vật, sau đó hắn quay về phía sau lấy ra cái nổi điều khiển nó bay lên trên.

Nhưng lúc này dị biến liền phát sinh, mặt đất dưới chân hắn bắt đầu rung động, đám cát vàng dưới chân Lâm Thanh Phong bắt đầu nhô lên, dị biến này khiến ba người bọn hắn đồng thời giật mình.

Gia Cát Quang Minh phản ứng cực nhanh, hắn hét lớn.

-Phong tiểu tử, mau bay lên ngay, đó là thử vương, hành động của chúng ta bị phát hiện rồi.

Lâm Thanh Phong cũng không dám chậm trễ, hắn liền điều khiển cái nồi bay lên cao, đồng thời một viên RasenShuriken cũng nhanh chóng được tạo thành nằm trên bàn tay của hắn.

Hành động của Lâm Thanh Phong liền khiến Gia Cát Quang Minh hết hồn, những năm này đi chung với hai người bọn hắn, Gia Cát Quang Minh cũng không xa lạ gì với chiêu RasenShuriken này nữa, hắn liền đoán được Lâm Thanh Phong đang muốn làm gì, hắn hét lớn.

-Không được làm tổn thương thử vương, bằng không chúng ta thật sự bị đám Hoàng Kim Thử này truy sát tới chân trời góc bể mất.

“Cái máng”, Lâm Thanh Phong cũng giật mình, hắn nhanh chóng thu lại viên RasenShuriken và dùng hết sức bú sữa mẹ điều khiển cái nổi bay lên cao.

Nhưng Lâm Thanh Phong vẫn chậm chân một chút, hắn vừa mới bay lên cách mặt đất 1-2 mét thì từ trong đống cát vàng, liền có một con Hoàng Kim Thử lớn nhảy ra, ánh mắt nó đỏ ngầu, hai chiếc răng cửa trắng toát, nó dùng bốn chân bám vào tay cầm của cái nồi rồi bắt đầu điên cuồng cắn loạn khắp nơi, phía bên dưới Hoàng Kim Thử cũng bắt đầu tụ tập, chỉ trong vài giây ước chừng đã có hơn một ngàn con lít nha lít nhít chạy tới phía dưới chân Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong đầu chảy đầy mồ hôi, hắn cũng cảm thấy hoảng sợ, phía dưới nhiều chuột như vậy, chỉ cần rơi xuống thì dù hắn có mười cái mạng cũng không đủ để chết.

Về phía con Hoàng Kim Thử lớn đang bám vào tay cầm cắn loạn kia, hình thể của nó lớn hơn những con Hoàng Kim Thử phía dưới nhiều lắm, mặc dù những con chuột phía dưới to lớn khác nhau, nhưng to nhất cũng chỉ cỡ một bàn tay, còn con chuột đang bám trên cái nồi của Lâm Thanh Phong thì to gần bằng một cánh tay rồi.

Nhìn sơ qua thì ai cũng đoán được, con chuột này chính là Hoàng Kim Thử Vương.

Hoàng Kim Thử chủ yếu ăn đất đá và khoáng thạch để sinh sống, vì thế hàm răng của chúng rất chắc khỏe, ngay cả Linh Cấp pháp khí cũng dễ dàng bị Hoàng Kim Thử thường gặm nát, thì đừng nói tới độ rắn chắc của bộ răng Hoàng Kim Thử Vương.

Tuy là vậy, nhưng Hoàng Kim Thử Vương sau một hồi cắn loạn nó vẫn không để lại nổi một vết trầy trên cái nồi, có lẽ nó cũng nhận ra rằng nó không thể cắn nổi cái nồi này, nên nó dừng lại dùng hai mắt đỏ ngầu của chính mình nhìn xung quanh.

Sau khi nó nhìn thấy Lâm Thanh Phong thì nó liền nhảy tới tấn công hắn.

Nam Cung Mị Ảnh ở phía trên lo lắng, nàng hét lớn.

-Phu quân, cẩn thận.

Lâm Thanh Phong sắc mặt lạnh lùng, hắn hừ một tiếng, đưa tay tóm lấy thân thể của Hoàng Kim Thử Vương, sau đó dùng hết sức mà vứt nó sang một bên.

Hành động này của Lâm Thanh Phong liền khiến Gia Cát Quang Minh giật mình, hắn nhanh chóng sử dụng linh lực làm thành một cái đệm nhẹ nhàng đỡ lấy Hoàng Kim Thử Vương rồi hét lớn.-Thảo nê mã, chẳng phải ta đã bảo ngươi đừng làm tổn thương nó sao? Ngươi ném nó mạnh như vậy, lỡ như nó ghi thù ngươi thì ngươi liền khổ rồi, sẽ bị Hoàng Kim Thử truy sát tới chân trời góc biển.

Lâm Thanh Phong lúc này đã điều khiển cái nồi lên một khoảng cách cao ngang hàng với Gia Cát Quang Minh cùng Nam Cung Mị Ảnh, hắn cũng không để ý tới lời nói của Gia Cát Quang Minh, mà chỉ lạnh lùng nhìn về Hoàng Kim Thử Vương.

Hoàng Kim Thử Vương hai mắt đỏ ngầu, nó bắt đầu kêu “chít, chít…” loạn cả lên, nhưng những con Hoàng Kim Thử xung quanh lại tập trung ngày càng đông hơn, số lượng hiện tại của bọn chúng còn đông hơn khi nãy bọn chúng tập trung đối phó với Độc Giác Lang nữa.

Nhìn số lượng Hoàng Kim Thử phía dưới, Nam Cung Mị Ảnh vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt, nàng lên tiếng.

-Phu quân, hiện tại chúng ta phải làm sao đây? Chúng ta đã chọc giận bọn nó a.

Lâm Thanh Phong cau mày, thật sự cái ổ chuột này quá đông rồi, nếu như không giải quyết triệt để bọn chúng thì về sau nhất định sẽ rất phiền toái, hắn hít vào một hơi rồi đánh liều một phen.

-Hoàng Kim Thử Vương, ta biết rằng ngươi có thể nghe hiểu ta nói những gì, nếu ngươi hiểu thì gật đầu, chúng ta sẽ thương lượng.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Gia Cát Quang Minh trợn mắt nhìn Lâm Thanh Phong, con hàng này nghĩ lạc đi đâu rồi? Bảo Hoàng Kim Thử hiểu tiếng người? Sao ngươi không bảo chúng nó thượng thiên a? Phải biết rằng yêu thú muốn hiểu tiếng người thì ít nhất phải đạt tới cấp 4, Hoàng Kim Thử Vương chỉ mới đạt tới cấp 2 thì nó hiểu tiếng người kiểu gì?

Nhưng trái với suy nghĩ của Nam Cung Mị Ảnh cùng Gia Cát Quang Minh, Hoàng Kim Thử Vương hai mắt đỏ ngầu, nó kêu lên “chít, chít” rồi gật đầu.

Biểu hiện của Hoàng Kim Thử Vương lại khiến Nam Cung Mị Ảnh cùng Gia Cát Quang Minh kinh ngạc, nó thật sự hiểu tiếng người, nhìn Hoàng Kim Thử Vương gật đầu, Lâm Thanh Phong mới thở nhẹ ra một hơi, hắn gật đầu một cái rồi lên tiếng.

-Theo ta nhìn được, thì ổ chuột của ngươi có khoảng mười vạn con chuột đi?

Hoàng Kim Thử Vương hai mắt vẫn đỏ ngầu, nó kêu “chít chít” vài tiếng rồi lại gật đầu.

Lâm Thanh Phong mỉm cười.

-Trước tiên ta đoán một cái nữa, có phải rằng số lượng này sau nhiều năm nhưng mãi vẫn không tăng thêm đúng chứ?Hoàng Kim Thử Vương tiếp tục gật đầu, bởi vì đây là sự thật, nó cũng không muốn dấu giếm làm gì.

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi tiếp tục nói.

-Nếu như ta đoán không sai, nguyên nhân lớn nhất khiến bọn ngươi không thể tiếp tục gia tăng số lượng, là do không đủ thức ăn để cung cấp đúng không?

Hoàng Kim Thử Vương tiếp tục gật đầu, Lâm Thanh Phong mỉm cười.

-Nếu như ta có cách khiến các ngươi gia tăng thêm số lượng, như vậy ngươi có thể đưa ta Thất Thải Hoa hay không?

Hoàng Kim Thử có chút nghi ngờ, nhưng Lâm Thanh Phong đã nói trúng suy nghĩ của nó vì thế nó muốn nghe thử xem Lâm Thanh Phong có cách gì.

Lâm Thanh Phong mỉm cười rồi tiếp tục.

-Các ngươi đã trông giữ Thất Thải Hoa rất lâu rồi, vì thế ta cũng đoán được, lúc đầu có rất nhiều yêu thú tự đưa thân tới đây cho cac ngươi làm thịt để gia tăng số lượng, nhưng về sau thì số yêu thú tới đây ngày càng ít, đồng thời mỏ quặng ở phía dưới cũng đã bị tộc nhân của ngươi đào rỗng, thế nên hiện tại các ngươi đang thiếu lương thực trầm trọng đúng không?

Hoàng Kim Thử Vương cũng không lên tiếng, nó chỉ im lặng tiếp tục chờ Lâm Thanh Phong nói thôi.

-Ngươi có từng thử nghĩ, nếu như có một loại khoáng thạch mà ngươi cực kì thích ăn xuất hiện trước mặt ngươi thì ngươi sẽ thế nào?

-Theo ta đoán, khi đó ngươi liền lao tới mà ăn không thèm suy nghĩ đúng không?

Hoàng Kim Thử Vương gật đầu, đây là chuyện rất hiển nhiên a?

Lâm Thanh Phong mỉm cười.

-Vậy nếu như viên khoáng thạch đó lại trôi nổi giữa dòng dung nham lớn thì sao? Muốn ăn được khoáng thạch thì ngươi nhất định phải nhày xuống dung nham, nhưng một khi nhảy xuống dung nham thì mệnh ngươi cũng không còn, như vậy ngươi còn muốn ăn không?

Hoàng Kim Thử Vương suy nghĩ một chút rồi lắc đầu, ăn nó bụng làm gì khi mệnh đã không còn chứ? Đây là điều rất hiển nhiên a?

Lâm Thanh Phong mỉm cười vỗ tay một cái rồi chỉ tay xuống đất.

-Trường hợp của các ngươi cũng tương tự như vậy, bao lâu nay các ngươi làm tổ ở đây sớm đã bị các yêu thú khác biết được rồi, vì thế đâu có yêu thú nào muốn thí mạng cho các ngươi ăn đâu?

-Vì thế các ngươi có để đóa Thất Thải Hoa ở đây cũng vô dụng, còn không bằng đưa nó cho ta để ta suy nghĩ tìm cách giúp các ngươi đâu.

Hoàng Kim Thử Vương trầm ngâm suy nghĩ, mặc dù nó mở ra linh trí có thể hiểu được tiếng người, nhưng dù sao linh trí của nó cũng rất thấp, không thể suy nghĩ xâu xa như người bình thường được, hiện tại Lâm Thanh Phong chỉ rõ vấn đề này thì nó mới nhận ra.

Nhìn Hoàng Kim Thử Vương im lặng suy nghĩ, Lâm Thanh Phong mỉm cười rồi giơ lên ba ngón tay.

-Ta có ba cách để giúp ngươi gia tăng số lượng, đồng thời cũng không sợ hãi vấn đề thiếu lương thực.

…..hết chương 170…..

Chương 171: Dị hỏa

Hoàng Kim Thử Vương hai mắt tỏa sáng, nó có chút trông mong chờ đợi Lâm Thanh Phong nói ra ba cách này, Lâm Thanh Phong ho nhẹ một tiếng rồi đưa lên một ngón tay.

-Cách thứ nhất đó là các ngươi phải di chuyển chỗ ở, bởi vì xung quanh đây đều bị các ngươi đào rỗng cả rồi vì thế các ngươi mới không đủ lương thực.

Hoàng kim Thử Vương yên lặng gật đầu, nó cũng đồng ý với Lâm Thanh Phong, trước đó nó đã có ý nghĩ này, nhưng bởi vì nó vẫn tiếc đóa Thất Thải Hoa nên chưa dẫn tộc nhân di chuyển.

Lâm Thanh Phong tiếp tục đưa ra ngón tay thứ hai.

-Cách thứ hai cũng gần như cách của ngươi vẫn đang sử dụng, ngươi chỉ cần cử tộc nhân của ngươi tản ra khắp bốn phía, sau đó để chúng nó trộm bảo vật của các yêu thú khác mang về đây.

-Khi đó bọn yêu thú bị trộm bảo vật sẽ tức điên lên, rồi chúng sẽ tự tới đây nộp mạng,... Ngươi hiểu ý ta chưa?

Hoàng kim Thử Vương hai mắt sáng lên, nó điên cuồng gật đầu, tộc nhân của nó là chuyên gia trong lĩnh vực đào động, vì thế muốn chúng nó đi ăn trộm là rất dễ dàng a.

Lâm Thanh Phong tiếp tục giơ lên ngón tay thứ ba.

-Cách thứ ba mà ta nghĩ ra, đó là các ngươi hãy đi xâm chiếm những ổ Hoàng Kim Thử khác, rồi ra lệnh cho bọn chúng đào các quặng khoáng thạch đem về đây cho các ngươi, khi đó các ngươi vừa có lương thực, lại có thêm một lượng tộc nhân mới.

-Bản thân ngươi là Hoàng Kim Thử Vương, có mấy ổ Hoàng Kim Thử có được thử vương đâu chứ? Nếu có thử vương thì ta nghĩ bọn chúng cũng đang đau đầu vì không biết phải làm thế nào để giải quyết vấn đề thiếu lương thực đây, bọn chúng sẽ không rành quản tới ngươi, vì thế đây là cơ hội tốt nhất chi ngươi để gia tăng số lượng tộc nhân a.

Hoàng Kim Thử Vương lại trầm tư, ba người bọn Lâm Thanh Phong cũng im lặng chờ đợi, xung quanh chỉ còn có tiếng gió thổi cộng thêm tiếng “chít, chít” của chục vạn con chuột đang kêu réo phía dưới.

Một lúc sau, Hoàng Kim Thử Vương như là đã quyết định xong điều gì đó, nó kêu lên hai tiếng “chít, chít” rồi quay đầu về hang ổ, cả đàn Hoàng Kim Thử cũng theo đó mà lui về, rất nhanh sau đó, cả vùng đất chỉ còn sót lại vài con Hoàng Kim Thử.

Cả ba người bọn Lâm Thanh Phong thở ra một hơi nhẹ nhõm, bọn hắn cũng hiểu được Hoàng Kim Thử Vương đã quyết định bỏ qua chuyện này rồi, bọn hắn cũng không sợ Hoàng Kim Thử Vương ghi thù, nhưng nếu như bị nó ghi thù thì thật sự rất phiền phức.

Gia Cát Quang Minh thở ra một hơi lắc đầu cảm thán.

-Thật không ngờ, tới Hoàng Kim Thử Vương nổi tiếng thù dai mà ngươi cũng giải quyết được.

-Không hổ danh là người duy nhất sau Nhân Hoàng có thể tu luyện được Nhân Hoàng Thánh Kinh a, có chút không giống với người bình thường.

Lâm Thanh Phong trợn trắng hai mắt nhìn Gia Cát Quang Minh.

-Này Quang Minh thúc, ngươi nói vậy là có ý gì? Ta có chỗ nào không giống với người bình thường?

-Ngươi nhìn thử xem cả người ta từ trên xuống dưới có chỗ nào không giống người bình thường? Ngoại trừ việc ta “hơi” đẹp trai hơn người bình thường một chút thì còn chỗ nào không giống đâu?

Gia Cát Quang Minh đen mặt lại, hắn thở ra một hơi rồi lắc đầu không tiếp tục để ý tới Lâm Thanh Phong.

Ở chung hai năm thì Gia Cát Quang Minh cũng biết được Lâm Thanh Phong con hàng này mắc bệnh tự luyến nặng không có thuốc chữa, bỏ thời gian cãi với hắn thì không bằng đi cãi với đầu gối của chính mình còn tốt hơn.

Nam Cung Mị Ảnh cũng dở khóc dở cười, phu quân của nàng cái gì cũng tốt, ngoại trừ căn bệnh tự luyến này trị mãi không khỏi, nàng phải chuyển hướng câu chuyện sang đề tài khác.

-Hiện tại Thất Thải Hoa cũng đã thu được rồi, hiện tại chúng ta có thể trở về được chưa?

Lâm Thanh Phong cũng hết tự luyến, hắn cũng mang theo ánh mắt dò hỏi mà nhìn Gia Cát Quang Minh.

Gia Cát Quang Minh gãi đầu một cái rồi lấy từ nhẫn trữ vật ra một tờ giấy nhỏ, hắn nhìn vào tờ giấy một chút rồi thở ra một hơi.

-Còn chưa xong đâu, chúng ta vẫn còn phải tìm thêm hai thứ dược liệu nữa, đó là Vạn Niên Tuyết Liên cùng với Nhân Sâm Vạn Năm, độ hiếm của hai thứ này cũng không nhỏ, ở nơi của lão già kia cũng không còn.

-Vạn Niên Tuyết Liên đúng như tên gọi, đó là đóa Tuyết Liên sinh trưởng trên vạn năm ở những nơi lạnh giá, vì thế nó thường được tìm thấy ở phương Bắc, thời tiết ở nơi đó rất lạnh giá, thích hợp cho Tuyết Liên sinh trưởng.
-Còn Nhân Sâm Vạn Năm thì khác, nó có thể sinh trưởng ở bất kì điều kiện nào, nhưng Nhân Sâm Vạn Năm có một đặc điểm đặc biệt khiến nó cực kì khó tìm, đó là… nó thành tinh.

Nam Cung Mị Ảnh gãi đầu, nàng không hiểu “thành tinh” ở đây có nghĩa là gì, còn Lâm Thanh Phong trợn trắng hai mắt.

-Quang Minh thúc, ngươi đừng nói với ta là Nhân Sâm Vạn Năm có thể giống như yêu thú, có thể hóa thân thành hình người rồi đi lại nói chuyện như người bình thường nha?

Gia Cát Quang Minh cười khổ lắc đầu.

-Không tới nỗi như vậy, nhưng cũng không kém là bao đâu, theo như những gì ta biết được, thì Nhân Sâm Vạn Năm có thể di chuyển, cộng thêm cảm giác đối với nguy cơ của nó cực lớn, vì thế nó rất dễ dàng di chuyển tránh đi những mối nguy hiểm.

Gia Cát Quang Minh trầm tư một lúc rồi hắn nói tiếp.

-Thêm một nguồn tin nữa, đó là trong suốt hai vạn năm nay, vẫn không một ai tìm được Nhân Sâm Vạn Năm.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi chán nản, hai thứ này hiếm như vậy thì bọn hắn phải biết đi đâu mà tìm đây?

Lâm Thanh Phong lắc đầu một cái.

-Như vậy Quang Minh Thúc, trước tiên chúng ta cứ đi tìm Vạn Niên Tuyết Liên thôi, ít ra chúng ta còn biết được có thể tìm nó ở nơi nào, còn Nhân Sâm Vạn Năm cứ tính sau.

Gia Cát Quang Minh mỉm cười gật đầu.

-Được rồi, như vậy chúng ta cứ rời khỏi nơi này rồi sẽ đi tới phương Bắc để tìm Vạn Niên Tuyết Liên, Nhân Sâm Vạn Năm quá hiếm có, cứ để tùy duyên thôi.

Ngay lúc này Nam Cung Mị Ảnh đột nhiên lên tiếng.

-Phu quân a, ngươi có thể hỏi Hỏa Vân tiền bối về tung tích của Vạn Niên Tuyết Liên không?

Gia Cát Quang Minh đều mang vẻ mặt khó hiểu mà nhìn nàng.

-Hỏa Vân tôn giả thì có liên quan gì ở đây đâu? Theo ta biết thì lão ấy cũng đâu sống tại phương Bắc? 
Lâm Thanh Phong cũng ngơ ngác mà gật đầu, hắn đồng ý với lời này của Gia Cát Quang Minh, nhìn cả hai người đều ngơ ngác, Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười giảo hoạt.

-Phu quân a, sao đầu óc của ngươi lại hỏng vào lúc này đây? Đúng là Hỏa Vân tiền bối không biết, nhưng chẳng lẽ phu nhân của hắn lại không biết a?

Lâm Thanh Phong ngu ngơ một lúc, sau đó hai mắt hắn phát sáng, hắn vui vẻ ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh.

-Đúng a, sao ta lại quên mất đây? Lão bà thật đúng là thiên tài a.

Gia Cát Quang Minh một mặt mộng bức ngơ ngác nhìn hai người.

-Hỏa Vân tôn giả có phu nhân sao? Từ khi nào mà hắn đã có phu nhân? Chúng ta có phải đang nói về cùng một người không?

Chuyện Hỏa Vân tôn giả chuẩn bị cưới Băng Thánh vẫn chưa được truyền ra ngoài, nên Gia Cát Quang Minh không biết là điều đương nhiên.

Lâm Thanh Phong lúc này mới buông Nam Cung Mị Ảnh ra, hắn mỉm cười giải thích.

-Đúng là chúng ta đang nói về lão già Hỏa Vân ấy, lúc trước hắn đã nói khoảng chừng 8 năm nữa, hắn sẽ mang lễ vật đi cưới hỏi Băng Thánh, cả hai người đều đồng ý với nhau rồi.

Gia Cát Quang Minh nghe xong thì cau mày.

-Có chuyện như vậy sao?

Lâm Thanh Phong mỉm cười gật đầu coi như xác nhận thông tin của chính mình là đúng.

Gia Cát Quang Minh cau mày trầm tư một lúc rồi lắc đầu thở ra một hơi.

-Như vậy 8 năm sau sẽ có một trận đại chiến diễn ra a, chuyện này thật sự không tốt chút nào.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh sắc mặt đều ngưng trọng lại, Gia Cát Quang Minh nói tới chuyện này thì bọn hắn cũng nhớ tới Nam Cung Tuyết vẫn đang còn chờ bọn hắn bảo vệ nàng đây.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi.

-Quang Minh thúc, thúc cũng đã nghĩ tới rồi, như vậy thúc có thể cho chúng ta biết thêm thông tin của Hỏa Thánh sao? 

Gia Cát Quang Minh trầm ngâm nhìn về hai người một chút rồi gật đầu.

-Hỏa Thánh vào 1000 năm trước đã đột phá tới Đại Thừa tầng 3, sau một ngàn năm thì đã có tin đồn rằng hắn muốn đột phá Đại Thừa tầng 4.

Lâm Thanh Phong cau mày.

-Đại Thừa kì tầng 3 sao? Ta nghĩ rằng Hỏa Vân lão già ấy tu vi cũng khoảng cỡ này đi? Vì sao lão ấy lại lo sợ Hỏa Thánh như vậy?

Gia Cát Quang Minh lắc đầu.

-Đúng là Hỏa Thánh tu vi không cao bằng Hỏa Vân tôn giả, nhưng hắn có một thứ mà Hỏa Vân tôn giả không có, đó chính là Dị Hỏa.

-Hỏa Vân tôn giả mà một thiên tài, nếu hắn có một loại Dị Hỏa thì ta tin chắc rằng tên gọi Hỏa Thánh hiện tại là thuộc về hắn.

…..Hết Chương 171….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau