HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 161 - Chương 165

Chương 162: Xuân dược?

Lệnh Hồ Xung, Nhậm Doanh Doanh, cùng bọn người Lâm Thanh Phong ở kế bên đều có chút tò mò, bọn hắn đều mang theo ánh mắt chờ đợi mà nhìn Trấn Nguyên Đại Sư.

Trấn Nguyên Đại Sư ho nhẹ một tiếng, rồi đưa lên lọ thủy tinh.

-Đây là Tẩy Tủy Đan, nó có thể giúp các ngươi ngay lập tức tiến hành quá trình Tẩy Kinh Phạt Tủy, nhưng điểm yếu của nó là về sau các ngươi cũng không thể Tẩy Kinh Phạt Tủy được nữa.

-Các ngươi cũng đừng coi thường những lần Tẩy Kinh Phạt Tủy này, khi các ngươi tu luyện đạt cảnh giới cao hơn, khi đó cơ thể các ngươi sẽ được rèn luyện tới mức tốt nhất, tạp chất dư thừa trong cơ thể các ngươi sẽ rất nhiều, ta khuyên các ngươi cứ đợi tới khi đạt tới Luyện Khí Viên Mãn cùng Trúc Cơ tầng 1 rồi mới Tẩy Kinh Phạt Tủy.

-Bởi vì khi đó tạp chất trong cơ thể của các ngươi mới được đẩy ra ngoài hoàn toàn.

Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh đông thời gật đầu, sau đó hai người lại nhìn về chiếc bình mang theo hai màu đen và trắng, hiện tại bọn hắn chỉ có một lựa chọn duy nhất thôi.

Lần này Trấn Nguyên Đại Sư có chút lúng túng, hắn gãi đầu tỏ vẻ xoắn xuýt mà không chịu giải thích tác dụng của những viên đan dược trong chiếc bình này.

Lâm Thanh Phong cau mày rồi hỏi.

-Này, ngươi có thể nhanh chóng giải thích được không? Dù gì cũng là một Đại Thừa kì tôn giả, tại sao lại cứ xoắn xuýt như đứa trẻ thế kia?

Trấn Nguyên Đại Sư ho nhẹ một tiếng, sau đó hắn lại nghiêm túc nhìn về Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh.

-Sau khi ta giải thích tác dụng của loại đan dược này, ta muốn các ngươi suy nghĩ cho thật kỹ được chứ? Không thể quyết định vội vàng, vì nó có thể ảnh hưởng tới tương lai của các ngươi.

Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh có chút khó hiểu, nhưng hai người vẫn gật đầu rồi im lặng chờ đợi Trấn Nguyên Đại Sư giải thích, Trấn Nguyên Đại Sư thở ra một hơi.

-Đây là Âm Dương Song Tu Đan, các ngươi có thể xem là một loại xuân dược.

.......

Cả hang động đều im lặng, chỉ có tiếng bút lông của Long Vân đang viết lên giấy, tất cả mọi người đứng một bên nghe xong lời nói của Trấn Nguyên Đại Sư thì đều mộng bức, Lâm Thanh Phong có chút đau đầu, hắn dùng tay bóp trán một chút.

-Này lão già, không phải ngươi vừa bảo là đan dược trị bệnh sao? Sao hiện tại lại lôi xuân dược ra rồi?

Trấn Nguyên Đại Sư có chút xấu hổ, hắn ho nhẹ một cái rồi tiếp tục giải thích.

-Đúng vậy, nó là xuân dược, nhưng cũng chính là đan dược trị bệnh cho Lệnh Hồ tiểu tử cùng Doanh Doanh tiểu nữ.

-Đan dược này yêu cầu rất khắt khe, nhất định phải là hai người cực kì yêu thương nhau tới mức có thể hy sinh vì người kia mới sử dụng được.

-Nếu sau khi sử dụng rồi, chỉ cần trong số hai người có ai thay đổi tâm ý của chính mình, thì người đó sẽ “bùm” một phát… bạo thể mà chết.

Lệnh Hồ Xung cùng Lâm Thanh Phong ngay lập tức giật mình, cả hai người bọn hắn đều đồng thời chảy mồ hôi đầy đầu, bọn hắn đều xác nhận rằng, cái bình đan dược này còn đáng sợ hơn “nhà tù của đàn ông” nữa.

Nhìn thái độ của Lệnh Hồ Xung cùng Lâm Thanh Phong, Nhậm Doanh Doanh cùng Nam Cung Mị Ảnh đều đồng thời trợn trắng hai mắt, hai nàng đều dùng một tay nắm lấy lỗ tai bọn hắn rồi xoay mạnh.

Lâm Thanh Phong cùng Lệnh Hồ Xung khổ không thể tả, bọn hắn chỉ còn cách quỳ gối van xin.

-Đừng, đừng, đau quá... lão bà ta biết sai rồi.

-Đừng nha Doanh Doanh, đau quá…, làm ơn tha cho ta.

Nghi Lâm cùng Gia Cát Tư Uyển có chút sợ hãi, cả hai người đều ôm nhau tránh sang một góc, sợ rằng Nam Cung Mị Ảnh cùng Nhậm Doanh Doanh sẽ giận lây, chỉ có Cửu Điệp Bán Tiên vẫn bình tĩnh lên tiếng.

-Tác dụng phụ của nó đã như vậy mà ngươi còn lấy ra, thì chắc rằng công dụng chính của nó rất đáng được để ý a?

Lúc này Nhậm Doanh Doanh cùng Nam Cung Mị Ảnh mới buông tay, Lâm Thanh Phong cùng Lệnh Hồ Xung đều thoát nạn, bọn hắn dùng tay xoa lỗ tai rồi nhanh chóng lấy lại vẻ nghiêm túc nhìn Trấn Nguyên Đại Sư.Trấn Nguyên Đại Sư gật đầu.

-Đương nhiên, công dụng chính của nó rất tốt, hai người trong lúc làm chuyện vợ chồng thì có thể tâm linh tương thông nhận được cảm ngộ của người kia, vì thế tu vi của cả hai sẽ tăng trưởng rất nhanh.

-Điểm chính ở đây, công dụng của chúng nó là vĩnh viễn không thể mất tác dụng, dù cho cảnh giới của hai người có xa tới cỡ nào, nó chỉ mất tác dụng khi một trong hai người chết đi.

Lâm Thanh Phong có chút oán hận, hắn hừ một tiếng rồi hỏi.

-Loại đan dược này, là do ngươi cùng ai nghiên cứu ra? Ta không tin ngươi có thể nhàm chán tới độ tự mình nghiên cứu ra loại đan dược quỷ quái này đâu.

Trấn Nguyên Đại Sư cũng không giấu diếm, hắn liền thành thật trả lời.

-Bởi vì khi còn trẻ Dương tôn giả có chút ong bướm, vì thế vào một ngày đẹp trời Âm tôn giả đã lôi hắn đến chỗ ta rồi ép buộc hắn cùng luyện ra loại đan dược này, sau khi hai người phục dụng thì như ngươi đã thấy rồi, Dương tôn giả cũng không dám rời khỏi Âm tôn giả nữa, hiệu quả rất tốt a.

Lâm Thanh Phong chỉ biết cười khổ, chẳng trách sao con hàng Dương tôn giả lúc nào cũng mang bộ mặt nghiêm trọng như vậy, một tên đàn ông sung sức thích trêu hoa ghẹo nguyệt, lại sớm bị giam cầm trong cái “nhà tù cao cấp” này chỉ cần sa ngã một chút là mất mạng thì ai mà không căng thẳng a?

Lâm Thanh Phong có chút khổ não, hắn chỉ vào bình đan dược hai màu trên tay Trấn Nguyên Đại Sư rổi hỏi.

-Cái loại đan dược này, ngươi còn bao nhiêu?

Trấn Nguyên Đại Sư gãi đầu một cái.

-Cách luyện chế ta đã nhớ rõ, vì thế chỉ cần có đủ tài liệu thì muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, nhưng hiện tại ở đây chỉ còn hai viên này thôi, lần trước cùng Âm Dương hai vị tôn giả luyện chế ra bốn viên hai Âm hai Dương.

-Âm Dương hai vị tôn giả đã dùng mỗi loại một viên rồi, ở đây chỉ còn lại hai viên thôi.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi rồi vỗ vai Trấn Nguyên Đại Sư.

-Ta khuyên ngươi, đừng nói cho người khác biết ngươi có thể chế tạo loại đan dược này, khi đó cho dù ngươi là Đại Thừa kì thì ngươi vẫn chết không có chỗ chôn.

Trấn Nguyên Đại Sư trợn to mắt nhìn Lâm Thanh Phong.-Ngươi coi ta là thằng ngu sao? Ta cũng không muốn làm công địch của tất cả đàn ông trong thiên hạ đâu.

Lâm Thanh Phong lúc này mới gật đầu, hắn quay lại nhìn Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh chờ đợi hai người bọn họ quyết định.

Lệnh Hồ Xung cũng không có gì cần phải suy nghĩ, hắn vui vẻ nắm tay Nhậm Doanh Doanh rồi mỉm cười với nàng.

Nhậm Doanh Doanh có chút xấu hổ, nhưng nàng cũng nắm chặt cảnh tay của Lệnh Hồ Xung, sau đó cả hai người đồng thời ngẩng đầu nhìn về Trấn Nguyên Đại Sư rồi đồng thanh.

-Xin Đại Sư cho thuốc.

Trấn Nguyên Đại Sư cũng không nói gì nữa, hắn cũng mỉm cười gật đầu rồi đưa bình thuốc cho hai người, đồng thời dặn dò.

-Lệnh Hồ tiểu tử uống viên trắng, Doanh Doanh tiểu nữ uống viên đen, đừng uống nhầm.

Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh đều gật đầu, bọn hắn cũng lấy ra hai viên đan dược rồi theo lời của Trấn Nguyên Đại Sư uống vào.

Nhìn hai người bọn hắn nuốt vào viên thuốc, Trấn Nguyên Đại Sư mới gật đầu, sau đó hắn liếc mắt nhìn Cửu Điệp Bán Tiên một cái.

Cửu Điệp Bán Tiên không nói gì mà chỉ phất tay một cái, một góc hang động nhanh chóng xuất hiện một căn phòng bằng đá, bên ngoài còn có vầng sáng lấp lóe bao phủ.

Hành động của hai người bọn hắn khiến cho Lâm Thanh Phong có chút tò mò, hắn liền hỏi.

-Hai người muốn làm gì?

Trấn Nguyên Đại Sư chỉ tay về phía Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh, sau khi hai người uống thuốc thì ngay lập tức thuốc đã có tác dụng, khuôn mặt hai người đỏ lên và cả hai bắt đầu thở dốc, lúc này Trấn Nguyên Đại Sư mới giải thích.

-Ta đã nói, hai viên thuốc đó là xuân dược, ngươi nghĩ xem sau khi uống xuân dược thì ngươi sẽ làm gì?

Lâm Thanh Phong lúc này mới hiểu được, hắn liền quay sang Nam Cung Mị Ảnh rồi lên tiếng.

-Lão bà, nàng mau mang Nhậm cô nương vào đó, còn ta sẽ mang Lệnh Hồ huynh đệ.

Nam Cung Mị Ảnh cũng hiểu được rõ ràng, nàng không từ chối mà ngay lập tức ôm lấy Nhậm Doanh Doanh chạy như bay vào khu vực riêng biệt mà Cửu Điệp Bán Tiên đã lập ra, Lâm Thanh Phong cũng hành động nhanh không kém, sau khi đưa hai người vào đó thì bọn hắn liền đi ra ngoài.

Cửu Điệp Bán Tiên lúc này mới gật đầu.

-Được rồi, ta sẽ kích hoạt trận pháp cách âm ở khu vực đó, hiện tại chúng ta cứ ở đây chờ thôi.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, sau đó hắn lại hỏi Trấn Nguyên Đại Sư.

-Lần đầu tiên thì hai viên thuốc đó có tác dụng bao lâu đây?

Trấn Nguyên Đại Sư thở ra một hơi rồi lắc đầu.

-Ta không biết, tất cả tùy thuộc vào sinh lý cùng tư chất của hai người đó, nhưng lần đầu tiên cũng là lần đặc biệt nhất, bọn hắn làm càng nhiều thì bọn tu vi của bọn hắn cũng theo đó mà tăng trưởng nhanh chóng.

-Đương nhiên là không có tác dụng phụ.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đều thở ra một hơi nhẹ nhõm, hiện tại bọn hắn cũng không còn cách gì khác ngoài việc chờ đợi.

Chương 163: Xuân dược là gì?

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, lần này có chút hơi ngoài dự đoán của hắn, cứ nghĩ rằng lần này bọn hắn chỉ có trách nhiệm dẫn Trấn Nguyên Đại Sư tới đây gặp mặt Cửu Điệp Bán Tiên mà thôi.

Nhưng không ngờ hiện tại Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh lại ở nơi này “hành sự” khiến bọn hắn phải chờ thêm một khoảng thời gian.

Nhưng cũng không thể trách Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh được, bởi vì trong cơ thể bọn hắn có tai họa ngầm nên thừa lúc này giải quyết triệt để là tốt nhất, nhưng chỉ tội nghiệp cho Nghi Lâm mà thôi, mặc dù Lệnh Hồ Xung đã nhận nàng làm muội muội kết nghĩa, nhưng người nàng thích chính là hắn a. 

Ngày nào Nghi Lâm cứ im lặng nhìn người mà nàng yêu tay trong tay với người khác cười đùa vui vẻ, bấy nhiêu đó cũng đủ khó chịu rồi, hiện tại càng trực tiếp hơn, để nàng nhìn người mà nàng yêu vào nơi riêng tư để “hành sự” cùng người khác, còn nàng thì chỉ biết đứng đó nhìn từ xa mà không làm được gì.

Gia Cát Tư Uyển có chút tò mò, nàng vẫn còn rất nhỏ, nàng không hiểu “xuân dược” là loại thuốc gì, nàng mang theo vẻ mặt tò mò của mình mà hỏi Lâm Thanh Phong.

-Phong ca, xuân dược có tác dụng gì? Từ trước tới nay cha muội chưa từng nói cho muội biết.

Lâm Thanh Phong đầu chảy đầy mồ hôi, bảo hắn giải thích côn dụng của xuân dược? Hắn phải giải thích thế nào đây? Hắn chỉ đành giơ ánh mắt cầu cứu sang mọi người xung quanh.

Nam Cung Mị Ảnh chỉ trừng mắt nhìn hắn, còn lại mọi người đều quay mặt đi, không ai muốn giải thích công dụng của loại thuốc này cho một đứa trẻ cả.

Vì thế Lâm Thanh Phong liền khổ rồi, đầu óc hắn nhanh chóng vận chuyển để tìm ra cách giải thích, chủ vài giây sau hắn liền mỉm cười, xoa đầu Gia Cát Tư Uyển rồi nói.

-Uyển nhi, xuân dược là một loại thuốc rất kỳ diệu, ai cũng có thể sử dụng, công dụng của nó là giúp người ta trở nên cực kỳ hưng phấn, sức khỏe dồi dào.

-Bất kì ai cũng có thể sử dụng xuân dược, cho dù là một người bệnh nặng hay là một lão nhân gia gần đất xa trời, chỉ cần phục dụng xuân dược thì bọn hắn đều “tràn trề sinh lực”.

Gia Cát Tư Uyển hai mắt sáng lên, nàng chỉ tay vào chính bản thân của mình.

-Xuân dược thật sự kì diệu như vậy sao Phong ca? Đồ tốt như vậy mà cha lại giấu muội, không được, lần sau về nhà muội phải nói cha để muội uống thử.

Lâm Thanh Phong mồ hôi chảy đầy đầu, nếu thật sự để Gia Cát Tư Uyển làm như vậy thì hắn dám chắc rằng Gia Cát Quang Minh sẽ liều mạng với hắn mất, hắn ho nhẹ một cái.

-Không đúng đâu Uyển nhi, mặc dù xuân dược có thể khiến người sử dụng tràn đầy sức sống, nhưng nó chỉ thích hợp cho người trưởng thành mà thôi.

Hắn 

-Hiện tại muội còn nhỏ, bây giờ muội sử dụng xuân dược thì sẽ gây hại cho cơ thể về sau, vì thế muội đừng nên sử dụng là hơn.

Gia Cát Tư Uyển gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, bọn người Lâm Thanh Phong cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm bởi vì chuyện này cuối cùng đã qua rồi, nhưng lúc này Gia Cát Tư Uyển lại nói.

-Nếu chỉ có người trưởng thành mới được sử dụng, như vậy thì Phong ca ca, sau này muội trưởng thành thì ca hãy cho muội sử dụng xuân dược được chứ?

Tất cả mọi người đều trợn trắng hai mắt, Lâm Thanh Phong thì càng ho lợi hại hơn, lần này tốt rồi, hắn phải làm sao mới đúng đây? Chấp nhận thì chắc chắn sẽ bị Nam Cung Mị Ảnh đánh chết, còn nếu không thì hắn phải biết giải thích như thế nào mới tốt?

Trấn Nguyên Đại Sư cũng không nhìn nổi nữa, hắn lắc đầu một cái rồi lên tiếng.

-Uyển nhi, cũng không thể nói muốn dùng là dùng như vậy, trước đó phụ thân của con có dạy qua y thuật cho con, chẳng lẽ con không biết rằng thuốc cho dù tốt thì cũng có ba phần độc tính hay sao?

-Đối với trường hợp của Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh, thì hai người bọn hắn đang mắc bệnh nên bọn hắn bắt buộc phải sử dụng thuốc, nếu như bọn hắn khỏe mạnh thì bọn hắn cũng đâu muốn sử dụng thuốc đúng không?Gia Cát Tư Uyển lúc này mới im lặng suy nghĩ, sau đó nàng gật đầu.

-Đúng a, thuốc rất đắng, nếu như không phải bắt buộc thì ai cũng không muốn uống, đã như vậy thì thôi về sau con cũng sẽ không uống.

Nghe Gia Cát Tư Uyển nói lời này, thì mọi người ai cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm, bọn hắn chỉ sợ nàng lại tiếp tục nói về vấn đề này thì bọn hắn sẽ nói sai.

Gia Cát Tư Uyển nói xong, nàng lại tiếp tục hỏi.

-Thận gia gia, vậy còn tỷ tỷ thì sao? Từ nãy tới giờ con chỉ thấy tỷ tỷ ngồi yên bất động như vậy, chẳng lẽ tỷ tỷ không cần ăn cơm hay uống nước gì?

Gia Cát Tư Uyển hỏi về vấn đề này thì Cửu Điệp Bán Tiên liền mỉm cười giải thích.

-Đừng lo lắng, hiện tại tỷ tỷ của ngươi đang nhận truyền thừa của ta, lúc trước ta cũng đã lập ra một trận pháp giúp cơ thể nàng không tiêu tốn nhiều năng lượng đồng thời cũng bổ sung năng lượng cho cơ thể của nàng, vì thế ngươi cứ yên tâm, tỷ tỷ của ngươi cũng sẽ không sợ đói khát gì cả.

Gia Cát Tư Uyển gật đầu, mặc dù nàng còn nhỏ vẫn chưa hiểu biết gì nhiều, nhưng nàng vẫn tin tưởng bọn người Lâm Thanh Phong, bọn hắn nói Diệu Hương sẽ không sao thì nàng cũng yên tâm.

Lâm Thanh Phong mỉm cười một cái rồi tiến tới xoa đầu Gia Cát Tư Uyển.

-Được rồi Uyển nhi, hiện tại nơi đây cũng không còn chuyện gì khác, chúng ta nhanh chóng trở về thôi, ta nghĩ rằng cha của muội sẽ rất lo lắng a.

Gia Cát Tư Uyển vui vẻ, nàng cũng gật đầu đồng ý với Lâm Thanh Phong, nhưng lúc này Trấn Nguyên Đại Sư lại lên tiếng.

-Phong tiểu tử, các ngươi trở về, như vậy ta sẽ đi theo các ngươi, ta muốn gặp mặt phụ thân của Uyển nhi.

Lâm Thanh Phong tò mò, mặc dù đôi lúc Trấn Nguyên Đại Sư có chút không đáng tin cậy, nhưng Trấn Nguyên Đại Sư chắc chắn đã suy nghĩ trước, vì thế Lâm Thanh Phong cũng không hỏi nhiều mà liền gật đầu đồng ý.
Trấn Nguyên Đại Sư liền bế Gia Cát Tư Uyển lên rồi đặt trên vai, tiếp theo hắn lại nhìn sang Long Vân.

-Long Vân, cũng không cần viết nữa, ngươi hãy ở đây với Cửu Điệp tiền bối, tới khi Diệu Hương tỉnh lại thì hãy đưa cả hai người trở về, ta sẽ về trước để chuẩn bị đan dược cho Cửu Điệp tiền bối.

Long Vân vẫn đang ngồi một bên cặm cụi chép “môn quy”, nhưng khi nghe xong những lời này, hắn liền nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi cười lấy lòng chạy tới trước mặt Trấn Nguyên Đại Sư. 

-Sư phụ ngài cứ yên tâm, ta đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ, không làm ngài thất vọng.

Mặc dù hai người đã ở cùng nhau nhiều năm, nhưng không hiểu tại sao cứ mỗi lần nhìn bản mặt này của Long Vân là Trấn Nguyên Đại Sư lại không chịu nổi, hắn cau mày bóp trán suy nghĩ một lúc rồi lại nói.

-Thôi, ta nghĩ ngươi cứ tiếp tục chép đi, dù gì ở đây ngươi cũng không có chuyện gì khác để làm, cứ chép coi như là để giết thời gian vậy.

Long Vân khuôn mặt cứng đờ, hắn thật sự muốn khóc rồi, nhưng làm sao hắn có thể dễ dàng chấp nhận như vậy được? Hắn nhanh chóng trả lời.

-Không nha sư phụ, ở đây ta vẫn còn rất nhiều chuyện có thể làm a, có Cửu Điệp tiền bối ở đây, ta có thể xin ngài ấy chỉ đạo cho ta a.

Cửu Điệp Bán Tiên khuôn mặt đen lại, con hàng này chỉ vì tránh chép phạt mà lại lôi hắn vào? Hắn hừ một cái rồi chen ngang.

-Ta không có nhiều thời gian như vậy, ta còn phải trở về Dưỡng Hồn Châu để chữa trị thần hồn.

Cửu Điệp Bán Tiên nói xong thì cũng liền trở về Dưỡng Hồn Châu, Long Vân hai mắt ngấn nước, còn Trấn Nguyên Đại Sư vẫn mang theo khuôn mặt bình thản mà nhìn hắn, nhưng Long Vân vẫn chưa hết hy vọng, hắn lại quay đầu sang, dùng đôi mắt tội nghiệp mà cầu xin Lâm Thanh Phong.

Dưới cái nhìn của Long Vân, Lâm Thanh Phong mỉm cười, hai mắt Long Vân liền phát sáng, hiện tại trong mắt của Long Vân, Lâm Thanh Phong là một ân nhân cứu mạng của hắn, vì thế hắn cũng nở nụ cười lấy lòng.

Nhưng không như Long Vân suy nghĩ, Lâm Thanh Phong sau khi nở nụ cười, thì liền quay lưng rồi lên tiếng.

-Lão bà a, mau thu dọn đồ đạc, hiện tại trời cũng không còn sớm, chúng ta nhanh chóng trở về Long Hạ thôn nấu ăn a.

“Thảo nê mã” đây là cụm từ duy nhất còn sót lại trong suy nghĩ của Long Vân lúc này, hắn thật sự hận chết Lâm Thanh Phong rồi.

Trấn Nguyên Đại Sư mỉm cười.

-Sao rồi đệ tử? Hiện tại cũng không ai muốn giúp ngươi, tiếp theo ngươi muốn làm thế nào đây?

Long Vân mang theo khuôn mặt khổ không thể tả, hắn không dám trái lời Trấn Nguyên Đại Sư đồng thời hắn cũng không muốn chép phạt, nhưng hắn cũng không tìm ra lý do nào khác để trốn tránh nữa, hắn thề rằng nếu lúc này có ai xuất hiện cứu hắn để hắn không phải chép phạt thì hắn nguyện làm trâu làm ngựa.

Nhìn Long Vân có chút tội nghiệp, tính tình thiện lương của Nghi Lâm lại chịu đựng không nổi, nàng nhìn xung quanh một lúc rồi lên tiếng.

-Trấn Nguyên tiền bối, người có thể cho hắn quét dọn nơi này được không? Ngài thấy đó, mặc dù nơi này rất sạch sẽ, nhưng chắc chắn sẽ có bụi a, ngài có thể để hắn lau dọn sạch sẽ nơi này mà?

…..Hết Chương 163…

Chương 164: Ngươi phải tự mình suy nghĩ

Nghi Lâm vừa dứt lời thì nàng liền nhận ra là nàng đã nói sai, vì thế nàng liền xấu hổ cúi đầu xuống, tất cả mọi người đang có mặt hiện tại đều nhìn nàng với ánh mắt kì dì, ngay cả Long Vân cũng không ngoại lệ.

Mặc dù Nghi Lâm đã lên tiếng bảo vệ cho Long Vân, nhưng hắn cũng có chút bất đắc dĩ mà lắc đầu.

-Nghi Lâm cô nương, mặc dù ta rất cảm kích vì ngươi đã đứng ra nói giúp cho ta, nhưng mà ngươi cảm thấy lý do này của ngươi có đáng tin không a? 

-Ngươi nhìn thử xung quanh một chút, nơi này ngoài những chữ viết trên tường cùng ngôi mộ đằng kia ra thì tất cả xung quanh đều là đá và đất, ngươi muốn ta lau dọn nơi này thì ta biết lau dọn cái gì đây?

Long Vân nói xong lời này thì Nghi Lâm càng thêm xấu hổ hơn, nàng vẫn cúi đầu mà không nói lời nào.

Nhìn bộ dạng của Nghi Lâm như vậy, Long Vân có chút dở khóc dở cười, hắn tiến lại lấy tay xoa đầu nàng rồi sau đó nở nụ cười.

-Nhưng thật sự cũng rất cảm ơn ngươi, vì ngươi đã chịu đứng ra cầu xin giúp ta, nhưng lần sau phải chú ý một chút a.

Ngay từ lúc nhỏ th Nghi Lâm đã rất nhút nhát ít tiếp xúc với người lạ, ngay cả ở bên cạnh Lệnh Hồ Xung thì nàng cũng ít khi lên tiếng, hiện tại Long Vân lại xoa đầu nàng khiến nàng xấu hổ chỉ biết gật đầu mà không nói được lời gì khác.

Long Vân thở ra một hơi chán ngán, hiện tại hắn cũng hết đường chạy rồi, vì thế chỉ biết ngậm ngùi đi sang một bên tiếp tục lấy giấy bút ra mà chép môn quy.

Nhưng lúc này, Trấn Nguyên Đại Sư lại nở nụ cười bí hiểm lên tiếng.

-Tiểu Phong a, ta cảm thấy ý kiến của Nghi Lâm rất tốt, ngươi có thể không chép môn quy nhưng ngươi phải quét dọn, như vậy ngươi muốn chọn cái nào đâu?

Long Vân lúc này liền mang theo khuôn mặt khổ không thể tả để nhìn sư phụ của hắn.

-Sư phụ a, ngài cũng đừng đùa giỡn ta nữa, nơi này ngoài đá thì là đất cát, ngài muốn ta phải dọn như thế nào đây?

Trấn Nguyên Đại Sư vẫn mang theo nụ cười bí hiểm, hắn lắc đầu.

-Không, không, ngươi hiểu sai ý ta rồi, ta cũng đâu ác tâm đến nỗi để đồ nhi ngoan của ta phải dọn dẹp nơi này chứ.

Long Vân da gà toàn thân đều nổi lên, chưa bao giờ hắn cảm thấy sợ hãi như vậy khi đối mặt với sư phụ của hắn đâu, nhìn nụ cười của Trấn Nguyên Đại Sư lúc này thì ngay cả Gia Cát Tư Uyển cũng liền biết chuyện dọn dẹp này sẽ không dễ dàng như vậy.

Tuy rằng Long Vân có chút sợ hãi, nhưng lòng hắn vẫn ôm lấy một tia hy vọng nhỏ nhoi, vì thế hắn liền liều mình hỏi lại.

-Như vậy, sư phụ, ngài muốn ta dọn dẹp chỗ nào đây? Nhưng nhất định chỗ đó không phải hang động và cũng đừng quá to a, nếu quá to thì ta thà chịu chép môn quy đây.

Trấn Nguyên Đại Sư vẫn mang theo nụ cười trên gương mặt, hắn nhẹ nhàng gật đầu.

-Phòng luyện đan của ta, ngươi cũng thường xuyên vào a, ta muốn ngươi lau dọn nó thôi.

Long Vân hai mắt liền phát sáng, phòng luyện đan của Trấn Nguyên Đại Sư hắn đã đi vào không biết bao nhiêu lần vì thế hắn rất quen thuộc nơi này, nhưng một tia lí trí còn sót lại khiến hắn có cảm giác nghi ngờ.

-Thật sự chỉ lau dọn phòng luyện đan?

Trấn Nguyên Đại Sư vẫn mỉm cười gật đầu.-Đúng, chỉ là lau dọn phòng luyện đan thôi, nhưng để cho giống hình phạt thì ngươi không được phép sử dụng linh lực.

Long Vân cũng không còn nghi ngờ gì nữa, hắn liền nở nụ cười vui vẻ.

-Đồng ý, nhưng ngài không được đổi ý đâu.

Trấn Nguyên Đại Sư vẫn mỉm cười mà gật đầu, Long Vân thấy vậy thì càng vui vẻ hơn, hắn nhanh chóng chạy tới bên cạnh Nghi Lâm.

-Đa tạ ngươi Nghi Lâm, nhờ ngươi mà ta không cần phải chép lại môn quy nữa, mặc dù vẫn phải đi lau dọn phòng luyện đan, nhưng nếu so với ngồi một chỗ viết môn quy thì việc lau dọn thoải mái hơn nhiều a.

Nghi Lâm nhìn Long Vân vui như vậy thì nàng cũng vui vẻ theo, mặc dù nàng không lên tiếng nhưng nụ cười vui vẻ trên khuôn mặt của nàng không che giấu được ai.

Nhưng cũng ngay lúc này, Long Vân chợt nhận fa có điều không ổn, bình thường Trấn Nguyên Đại Sư giao việc dọn dẹp phòng luyện đan cho những tên học đồ thân tín, nhưng tại sao ngày hôm nay lại giao cho hắn đây? Ngoài ra còn cấm hắn không được sử dụng linh lực?

Nghĩ tới đây, Long Vân liền cảm thấy lạnh cả người, nụ cười trên mặt hắn bắt đầu thu lại rồi thay bằng khuôn mặt khổ sắp.

-Sư phụ a, tại sao ngài lại giao việc dọn phòng luyện đan cho ta đây? Chẳng phải ngài luôn để học đồ dọn dẹp nó sao?

Trấn Nguyên Đại Sư cười híp mắt lại.

-Haha, đúng là bình thường thù ta sẽ giao cho bọn hắn, nhưng dù sao bọn hắn có dọn thì cũng đâu thể nào sạch sẽ như ngươi đúng không?

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh cả hai đều lấy tay che trán, bọn hắn không hiểu hai con hàng này sao lại có thể như vậy đây? 

Ngay cả Gia Cát Tư Uyển cũng nhìn ra Trấn Nguyên Đại Sư đang đào một cái hố lớn để cho Long Vân nhảy xuống, nhưng cái cách đào hố của tên này thật sự không ai nhìn nổi, nhất là cái nụ cười khiến người ta lạnh sống lưng kia, Lâm Thanh Phong dám chắc rằng ngay cả một đứa con nít cũng không thể nào nhảy vào cái hố này.Nhưng con hàng Long Vân này lại không giống người thường, hắn mặc dù rất nghi ngờ nhưng vẫn sẵn lòng nhảy hố.

Nhìn hai tên thầy trò trước mặt này, Lâm Thanh Phong có chút bất đắc dĩ, hắn lắc đầu một cái rồi quay sang nói với Nghi Lâm. 

-Nghi Lâm, ngươi tiếp theo sẽ tính như thế nào? Ngươi muốn ở lại đây chờ Lệnh Hồ huynh đệ, hay ngươi muốn đi theo chúng ta đây?

Nghe xong lời này thì Nghi Lâm giật mình một cái, nàng có chút không nỡ rời bỏ Lệnh Hồ Xung, nhưng nếu nàng ở lại thì phải tiếp tục nhìn Lệnh Hồ Xung vui vẻ với Nhậm Doanh Doanh thì nàng cũng không chịu nổi, nàng liền lâm vào tình thế khó xử, một nửa muốn rời đi, còn một nửa lại muốn ở lại, nàng chỉ biết im lặng không trả lời.

Chờ đợi một lúc lâu mà Nghi Lâm vẫn chưa quyết định xong, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi.

-Nghi Lâm, không chỉ ta, mà tất cả mọi người ở đây ai cũng đều biết ngươi rất thích Lệnh Hồ Xung, nhưng hắn chỉ xem ngươi là một người muội muội mà thôi, ta tin rằng ngươi là người hiểu rõ nhất.

-Nếu lúc trước ngươi vẫn mang theo một ít ảo tưởng để cho Lệnh Hồ Xung để ý tới ngươi thì còn có thể, nhưng hiện tại thì khác rồi, ngươi cũng đã nghe từ lúc nãy, nếu hiện tại hắn lại để ý tới ngươi thì hắn chỉ có một kết cục để đi thôi, ta tin rằng ngươi cũng hiểu điều đó.

-Vì thế ta muốn ngươi phải suy nghĩ lại, lý do gì khiến ngươi quyết định cùng hai người Lệnh Hồ Xung tới đây? Nếu ngươi quyết định đi theo bọn hắn chỉ để âm thầm chúc phúc cho bọn hắn đơn giản như vậy, thì tại sao ngươi không ở lại làm tiểu ni cô mà lại tới đây? Chẳng lẽ khi ngươi làm tiểu ni cô thì ngươi không thể chúc phúc bọn hắn được sao?

Nghe xong lời này, thì Nghi Lâm liền trầm mặc suy nghĩ, nàng cũng hiểu rõ chuyện này từ trước đó rồi, lúc trước nàng cũng muốn từ chối không đi tới đây, nhưng không hiểu vì sao khi nàng mở miệng thì lại đồng ý.

Nhìn Nghi Lâm suy nghĩ một lúc lâu mà vẫn chưa có câu trả lời, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi.

-Không bằng như vầy đi, hiện tại ngươi cứ ở lại đây để suy nghĩ, còn bọn ta sẽ trở về Long Hạ thôn, khi ngươi suy nghĩ ra thì ngươi sẽ biết được chính ngươi muốn làm cái gì.

-Và khi đó nếu ngươi muốn tìm bọn ta thì hãy nhờ Long Vân đưa ngươi đi, còn nếu ngươi không muốn thì ngươi có thể tự mình rời đi.

-Nhưng ta phải nhắc nhở thêm một lần nữa, bên ngoài rất nguy hiểm, nếu như ngươi muốn một thân một mình rời đi thì ngươi phải suy nghĩ cho thật kỹ, vì khi đó cũng không có ai có thể giúp ngươi, với tính tình thiện lương của ngươi thì ngươi rất dễ dàng bị người khác ăn sạch.

Lâm Thanh Phong nói xong thì liền quay đầu bỏ đi, hắn dẫn theo Nam Cung Mị Ảnh, Gia Cát Tư Uyển cùng Trấn Nguyên Đại Sư rời khỏi động phủ của Cửu Điệp Bán Tiên, để lại Nghi Lâm cùng Long Vân ở đó.

Bước ra khỏi hang động, Nam Cung Mị Ảnh có chút không nỡ mà nhìn vào hang động, nàng cảm thấy lo lắng cho Nghi Lâm, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi lên tiếng.

-Không cần lo lắng đâu lão bà, Nghi Lâm tuy rằng rất đơn thuần, thiện lương đồng thời có chút hơi ngốc, nhưng ta tin rằng nàng ấy rất nhanh sẽ suy nghĩ thông suốt thôi.

Trấn Nguyên Đại Sư cũng gật đầu.

-Tuy ta có một chút không thích cách làm của ngươi, nhưng ta cũng phải công nhận rằng ngươi làm như vậy là rất đúng, hiện tại tu vi của Nghi Lâm còn yếu, nếu cứ để nàng ngoan ngoãn theo sau Lệnh Hồ tiểu tử thì sau này nhất định nàng sẽ sinh ra tâm ma.

-Và tới lúc đó thì tâm ma của nàng sẽ càng khó giải quyết hơn, nếu nhẹ thì sẽ khiến tu vi của chính nàng không thể nào thăng tiến, còn nặng thì nàng có thể tẩu hỏa nhập ma mất sạch tu vi, thậm chí rằng nàng có thể chết.

…..Hết Chương 164…..

Chương 165: Chuyện cũ

Lâm Thanh Phong gật đầu với Trấn Nguyên Đại Sư, thật ra ngay từ lúc Nghi Lâm tới đây thì hắn cũng đã nghĩ tới chuyện này rồi.

Bọn hắn là tu sĩ, mà tu sĩ muốn trở nên mạnh mẽ không sớm thì muộn chắc chắn phải vượt qua tâm ma, tâm ma từ đầu chỉ là chấp niệm của mỗi tu sĩ, nhưng nếu để mặc nó thì nó sẽ càng ngày càng lớn lên và trở thành tâm ma ngăn cản bước đường tiến tới, vì thế hắn muốn nhân cơ hội này giúp Nghi Lâm bỏ đi chấp niệm của nàng.

Mặc dù không thể phủ nhận rằng cách nói của Lâm Thanh Phong quá trực tiếp, nhưng đó cũng là cách hiệu quả nhất để giúp Nghi Lâm suy nghĩ một cách chín chắn.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi mỉm cười.

-Được rồi chúng ta không bàn chuyện này nữa, hãy mau chóng trở về Long Hạ thôn thôi, hiện tại trời còn chưa tối hẳn, nếu chúng ta về kịp thì còn có thể có cơm ăn a.

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười gật đầu, Gia Cát Tư Uyển thì nhảy cẫng lên hoan hô vui vẻ, chỉ có Trấn Nguyên Đại Sư vẫn mang theo vẻ mặt bình thản.

Lâm Thanh Phong đi tới trước mặt Gia Cát Tư Uyển hắn ngồi xuống mỉm cười hỏi.

-Uyển nhi, bây giờ muội muốn chúng ta đi bộ hay muội muốn chúng ta bay về đây?

Gia Cát Tư Uyển hai mắt sáng lên, nàng chưa từng thử cảm giác bay lượn trên bầu trời đâu, hiện tại Lâm Thanh Phong lại hỏi như vậy đương nhiên nàng chỉ có một câu trả lời.

-Muốn bay, muội muốn bay a.

Lâm Thanh Phong vui vẻ gật đầu, hắn lấy ra cái nồi từ nhẫn trữ vật, ngay lúc này Trấn Nguyên Đại Sư trợn mắt lên.

-Này, ngươi là đầu bếp sao? Tại sao lại dùng nồi làm pháp khí?

Lâm Thanh Phong liếc mắt một cái.

-Ta thích như vậy, ngươi có ý kiến gì sao?

Trấn Nguyên Đại Sư cứng họng, mỗi người có mỗi pháp khí khác nhau, vì thế hắn cũng không có quyền gì để chỉ trích Lâm Thanh Phong cả.

Lâm Thanh Phong hừ một tiếng rồi cũng không để ý tới Trấn Nguyên Đại Sư nữa, hắn nhanh chóng dùng nguyên lực khiến cái nồi to hơn rồi mỉm cười với Gia Cát Tư Uyển.

-Uyển nhi, còn có lão bà, hai người mau vào đây, ta sẽ dẫn hai người bay về Long Hạ thôn.

Gia Cát Tư Uyển vui vẻ, nàng nhanh chóng leo lên cái nồi của Lâm Thanh Phong rồi lên tiếng.

-Nhanh nào Mị Ảnh tỷ tỷ, chúng ta mau đi thôi.

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười, nàng cũng nhanh chóng nhảy lên, nhìn hai người đã ngồi vững vàng, Lâm Thanh Phong mới gật đầu rồi bắt đầu điều khiển cái nồi bay lên.

Trấn Nguyên Đại Sư hừ một tiếng, mặc dù hắn có chút khó chịu, nhưng hắn vẫn nhảy lên.

Lâm Thanh Phong cũng không nói gì, hắn điều khiển cái nồi nhanh chóng bay về Long Hạ thôn.

….

Long Hạ thôn, hiện tại trời đã gần tối, Gia Cát Quang Minh đã sớm đóng cửa, hắn đang ngồi trong phòng ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Ngay lúc này, từ trên bầu trời, có một đạo ánh sáng xuất hiện, đạo ánh sáng ấy nhanh chóng bay thẳng về hướng của Gia Cát Quang Minh.

Nếu là một người bình thường nhìn thấy cảnh này, thì người đó nhất định sẽ hốt hoảng mau chóng tránh đi, nhưng Gia Cát Quang Minh thì khác, sau khi thấy đạo ánh sáng này, hắn vẫn bình tĩnh mà ngồi đó, cũng không có hành động gì khác.

Lúc này Lâm Thanh Phong cũng điều khiển cái nồi hạ xuống đất, vào trước sân nhà của Gia Cát Tư Uyển.

Gia Cát Tư Uyển vui vẻ như con chim nhỏ, nàng nhanh chóng nhảy xuống rồi chạy đi tìm phụ thân của nàng.

Lâm Thanh Phong cười khổ một cái, sau đó hắn lên tiếng.-Đã về tới rồi, hai người mau xuống đi.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Trấn Nguyên Đại Sư đồng thời nhảy xuống, Trấn Nguyên Đại Sư hít vào một hơi, trên khuôn mặt của hắn có chút căng thẳng.

Lâm Thanh Phong liền để ý tới chi tiết này, sau khi thu lại cái nồi thì hắn lại hỏi.

-Lão già, sao vậy? Ngươi cảm thấy có gì không ổn a?

Trấn Nguyên Đại Sư cũng không để ý tới Lâm Thanh Phong, hắn vẫn đưa mắt nhìn toàn cảnh xung quanh.

Gia Cát Tư Uyển chạy vào nhà được một lát thì nàng cũng nhanh chóng xuất hiện, nàng vui vẻ chạy phía trước còn theo sau nàng là Gia Cát Quang Minh.

Gia Cát Quang Minh xuất hiện, hắn mỉm cười gật đầu với Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh, sau khi nhìn thấy Trấn Nguyên Đại Sư thì khuôn mặt hắn đen lại, giọng nói của hắn cũng trở nên lạnh lùng.

-Tiểu Phong, tại sao ngươi lại dẫn hắn tới đây? Chẳng lẽ ngươi không biết ngôi miếu nhỏ của ta không chứa được vị đại thần như hắn sao?

Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cùng Gia Cát Tư Uyển đều trợn mắt lên ngạc nhiên, nhất là Gia Cát Tư Uyển, nàng chưa bao giờ thấy được thái độ lạnh lùng này của phụ thân nàng đâu.

Trấn Nguyên Đại Sư cũng không để ý tới lời nói lạnh lùng của Gia Cát Quang Minh, hắn chỉ mỉm cười.

-Tiểu Minh, ngươi vẫn còn giận phụ thân sao? Chuyện lúc trước đúng là ta đã sai, ngươi có thể tha thứ cho ta được chứ?

Gia Cát Quang Minh vẫn mang theo khuôn mặt lạnh lùng, hắn không để ý tới Trấn Nguyên Đại Sư.

-Uyển nhi, mau vào trong, còn có tiểu Phong cùng Mị Ảnh, hai người cũng vào đi.

Gia Cát Quang Minh nói xong thì liền dẫn theo Gia Cát Tư Uyển đi vào, hắn cũng không thèm để ý tới ba người bọn Lâm Thanh Phong nữa.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đều có chút khó xử, bọn hắn hai mắt nhìn nhau một cái rồi lại quay sang nhìn Trấn Nguyên Đại Sư.

Trấn Nguyên Đại Sư vẫn đứng đó nhìn vào căn nhà mà không lên tiếng, vẻ mặt của hắn có chút cô đơn cùng hối hận.
Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, sau đó hắn cũng dẫn theo Nam Cung Mị Ảnh đi vào nhà, để lại Trấn Nguyên Đại Sư đứng bên ngoài, hắn không biết mâu thuẫn giữa hai người là gì, nhưng hắn nghĩ chuyện này cứ để hai người tự giải quyết với nhau mới tốt.

Đêm đến…

Lâm Thanh Phong vẫn không ngủ được, hắn thở ra một hơi rồi ngồi dậy đi ra ngoài, phía bên ngoài Trấn Nguyên Đại Sư vẫn đứng yên bất động nơi đó, hắn cũng không di chuyển. 

Lâm Thanh Phong gãi đầu rồi bước ra ngoài đứng cạnh bên Trấn Nguyên Đại Sư.

-Giữa hai người có chuyện gì sao?

Trấn Nguyên Đại Sư vẫn im lặng, Lâm Thanh Phong cũng không nói chuyện, chỉ có tiếng gió lạnh thổi cỏ lay động.

Một lúc sau Trấn Nguyên Đại Sư thở dài một hơi rồi lên tiếng.

-Vào một vạn năm trước, có một tên khất cái được chưởng môn của một tông môn luyện đan thu nhận về làm đệ tử.

-Lúc ban đầu hắn thất sự chẳng có gì đặc biệt, nhưng sau khi được dạy học luyện đan, thì hắn bắt đầu tỏa sáng, chỉ trong hai trăm năm thì hắn liền từ một tên phàm nhân trở thành một vị luyện đan sư cấp 4 tu vi cũng đạt tới Hóa Thần Kì.

-Vào lúc đó, hắn thật sự trở thành một trong những thiên chi kiêu tử, xung quanh hắn có rất nhiều bóng hồng theo đuổi, nhưng hắn lại yêu thích một vị cô nương và nàng chỉ là một người bình thường, không có một chút tu vi cùng thế lực nào.

Nói tới đây, Trấn Nguyên Đại Sư bắt đầu chìm vào hồi ức, ánh mắt của hắn cô đơn nhưng khóe miệng lại mỉm cười.

-Nàng ấy chỉ là người bình thường, nàng không đẹp như những bóng hồng theo sau hắn, nhưng nàng rất dịu dàng, hiền hậu, giọng nói của nàng rất ngọt ngào, nàng từ từ chiếm lấy trái tim của hắn.

-Sau một thời gian dài theo đuổi, cuối cùng vị cô nương đó cũng chấp nhận hắn, hai người cùng có một khoảng thời gian ở bên nhau.

-Nhưng chuyện này cũng rất nhanh chóng truyền đến tai của sư phụ hắn, sư phụ hắn lúc đó thật sự rất tức giận, người liền ra lệnh bắt hắn phải trở về, và cắt đứt quan hệ với vị cô nương đó, nếu không thì sẽ trục xuất hắn khỏi tông môn.

Trấn Nguyên Đại Sư lúc này lại cúi đầu cắn răng, hai tay của hắn nắm chặt lại, khóe mắt cũng chảy ra nước mắt.

-Khi đó, tên thiên tài ấy chỉ lo nghĩ cho bản thân của mình, vì thế hắn để lại vị cô nương đó và bỏ đi, nhưng lúc đó hắn cũng không biết được rằng, vị cô nương đó đã có thai.

-Sau khi trở về tông môn, tên thiên tài ấy tiếp tục dưới sự chỉ dạy của sư phụ tiếp tục luyện đan.

-Cuộc sống của hắn cứ thế mà trôi qua, bởi vì thời gian ở cùng vị cô nương quá ngắn cho tới mười năm sau, hắn đã quên mất vị cô nương kia, thì lại có một tên tiểu tử đã tới tìm hắn, tên tiểu tử ấy cũng chỉ là một tên phàm nhân, hắn như một tên khất cái, khuôn mặt dơ bẩn, quần áo rách nát chạy tới, quỳ dưới chân hắn nói rằng mình chính là con của hắn rồi cầu xin hắn cứu mẫu thân.

-Nhưng lúc đó, tên thiên tài này cũng không nhớ tới chuyện năm xưa, hắn dùng vẻ mặt lạnh lùng nhìn tên tiểu tử này rồi quay mặt bỏ đi, để lại tên tiểu tử hai mắt đỏ ửng quỳ đó khóc lóc cầu xin.

Trấn Nguyên Đại Sư lại hít vào một hơi thật sâu.

-Tiếp thêm năm ngàn năm sau, khi tên thiên tài này trở thành một vị Luyện Đan Sư cấp 7 tu vi cũng đạt tới Hợp Thể kì, thì tên tiểu tử năm xưa lại một lần nữa trở lại tìm hắn.

-Lần này tên tiểu tử ấy tu vi cũng đạt tới Luyện Hư kì, hắn đi cùng với một vị cô nương, hắn quỳ gối trước mặt tên thiên tài này rồi giới thiệu với hắn đây là con dâu của hắn.

-Nhưng tên thiên tài này vẫn như lúc trước, hắn vẫn lạnh lùng mà không để ý tới tên tiểu tử ấy.

-Vào hai trăm năm trước, tên tiểu tử ấy lại xuất hiện, hắn mang theo vị nữ tử ấy trở lại, một lần nữa hắn lại quỳ xuống cầu xin tên thiên tài này cứu thê tử của hắn.

-Nhưng tên thiên tài này vẫn lạnh lùng quay mặt bỏ đi.

…..Hết Chương 165….

Chương 166: Chuyện cũ (2)

Trấn Nguyên Đại Sư nói tới đây, thì hắn dừng một chút, sau đó lại thở dài.

-Những lần trước, tên tiểu khất cái sau khi thấy ta lạnh lùng bỏ đi, ngoại trừ lần đầu thì hắn vẫn quỳ đó khóc sướt mướt, còn lần thứ hai thì hắn cũng không lên tiếng trách móc gì, hắn quỳ ở đó dập đầu ba lần rồi bỏ đi.

-Nhưng lần này thì khác, tên tiểu khất cái này giận dữ đứng dậy rồi hét lớn:”Trấn Nguyên, ta không hiểu tại sao mẫu thân lại chọn tin tưởng loại người như ngươi, ngươi chỉ là một tên vô tình vô nghĩa, đây là lần thứ ba ta cầu xin ngươi và cũng là lần cuối cùng, từ nay về sau ta sẽ không mang họ của ngươi nữa, trên đời này cũng không có Trấn Quang Minh, mà chỉ có Gia Cát Quang Minh”. 

-Tên tiểu khất cái ấy tức giận rồi ôm thê tử của hắn rời đi để lại mình ta đứng đó nhìn bọn hắn.

Trấn Nguyên Đại Sư thở ra một hơi khổ não, hắn lắc đầu một cái.

-Ngay sau khi hắn nói ra những lời này, thì một lúc ta cũng hiểu được, mẫu thân của hắn chính là nàng, ta liền lập tức đuổi theo, nhưng hắn đã rời đi mất.

-Sau khi hắn rời đi, thì ta mới ngồi lại nhớ về những ngày tháng lúc trước ở cùng với nàng, ta cảm thấy thật sự có lỗi với hai người nhiều lắm, vì thế ta bắt đầu đi tìm hắn, ta đã đi khắp nơi nhưng ta vẫn tìm không được.

-Cho tới vài ngày trước, ngay khi gặp được Uyển nhi, nhìn khuôn mặt của nàng thì ta liền đoán được, Uyển nhi chính là con của hắn, và cũng là cháu của ta, bởi vì Uyển nhi thật sự giống nàng ấy nhiều lắm.

-Chính ta bỏ mặc cho nàng ấy chết đi, cũng chính ta từ bỏ con trai của chính mình, vì thế lần này ta tới đây cũng không mong được tha thứ, ta chỉ mong hắn có thể đưa ta tới mộ phần của nàng ấy mà thôi.

Trấn Nguyên Đại Sư nói tới đây thì hắn liền cúi đầu trầm mặc, Lâm Thanh Phong cũng thở ra một hơi, chuyện này thật sự hắn không quản nổi rồi, hắn lắc đầu một cái.

-Chuyện này thật sự ta không giúp được ngươi rồi, hai ngươi phải tự mình giải quyết với nhau thôi.

Trấn Nguyên Đại Sư vẫn cúi đầu trầm mặc, Lâm Thanh Phong cũng không biết nói gì hơn, hắn thở dài một hơi rồi bước vào nhà.

Bước vào sân, Lâm Thanh Phong liền nhìn thấy Gia Cát Quang Minh đang ngồi trên ghế, hắn thở ra một hơi rồi cũng bước tới ngồi bên cạnh, cả hai đều im lặng mà không nói gì cả.

Ngồi cùng Gia Cát quang Minh một lúc lâu, Lâm Thanh Phong mới thở dài một cái.

-Ta biết rằng đây không phải chuyện của ta, nhưng Quang Minh thúc, ngươi không thể tha thứ cho lão già ngoài kia sao? Nhìn hắn đã rất hối hận rồi a?

Gia Cát Minh Quang vẫn im lặng, hai mắt hắn nhắm lại, hắn đang hồi tưởng lại những chuyện lúc trước, một lúc sau khóe mắt của hắn cũng xuất hiện vệt nước, hắn khịt mũi một cái rồi hỏi.

-Tiểu Phong, ngươi có từng tưởng tượng được cuộc sống của một người phụ nữ chưa chồng nhưng lại có thai sao?

Lâm Thanh Phong trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi lắc đầu, nếu là ở thế giới của hắn lúc trước thì chuyện này rất bình thường, nhưng khi ở đây thì hắn đúng là chưa được thấy.

Gia Cát Quang Minh thở dài một hơi.

-Ở nơi mà ta từng sống, những người phụ nữ chưa chồng mà lại có thai, bọn họ là những người có địa vị thấp hèn nhất và cũng bị người đời ghét bỏ nhất, trong mắt những người ở đó thì những người phụ nữ chưa chồng mà đa có thai được xem như yêu ma quỷ quái nhất định phải đánh.

-Chì cần thấy họ xuất hiện bên đường, thì chắc chắn họ sẽ bị người ta đuổi đánh dù cho bọn họ chẳng hề làm gì, nhưng người dân cũng sẽ không đánh chết, bọn hắn đánh nhưng vẫn chừa một hơi thở, để người phụ nữ ấy rời đi.-Cho dù là người phụ nữ ấy có thành công cưới được chồng khác, thì gia đình của bọn họ cũng bị người dân xung quanh kì thị và cô lập.

-Mẫu thân của ta cũng không ngoại lệ, ngay khi biết nàng có thai, thì những người thân thuộc xung quanh bắt đầu trở nên xa lạ đối với nàng, ngay cả phụ mẫu của nàng cũng không ngoại lệ, ngay sau khi nàng vừa sinh ra ta thì bọn họ đã quyết định đuổi nàng và ta ra khỏi nhà.

Gia Cát Quang Minh lắc đầu thở ra một hơi, đôi mắt của hắn có chút ướt át.

-Sau khi bị đuổi khỏi nhà, cuộc sống của mẫu thân vốn dĩ đã rất khó khăn, nhưng bây giờ nàng lại còn phải lo lắng cho ta.

-Lúc ta còn nhỏ thì vẫn đỡ một chút, đêm đến thì vẫn có vài người tốt bụng cho nàng một ít thức ăn cầm hơi có sữa cho ta bú, nhưng tới khi ta lớn lên thì nàng liền khổ, chín phần thức ăn nàng tìm được nàng đều đưa cho ta, nàng thà rằng để chính nàng bị đói chứ không muốn nhìn ta bị đói.

-Năm ta lên 6 tuổi, bởi vì cuộc sống quá khắc khổ, sức khỏe của mẫu thân cũng có dấu hiệu yếu đi, nên có lần ta hỏi mẫu thân rằng tại sao chúng ta không rời đi, kiếm nơi khác mà sinh sống?

Lâm Thanh Phong cũng gật đầu đồng ý, theo suy nghĩ của người bình thường, nếu ở một nơi mà cuộc sống quá khó khăn, thì ai cũng sẽ chọn cách rời đi.

Gia Cát Quang Minh khuôn mặt lúc này lại trở nên ác liệt, hắn cắn răn nói từng chữ.

-Nhưng ngươi có biết mẫu thân ta đã trả lời như thế nào sao?

-Mẫu thân đã nói với ta:”Chúng ta phải ở lại đây để chờ phụ thân của con, ta tin chắc rằng phụ thân của con sẽ sớm quay trở lại đón chúng ta về”.

Lâm Thanh Phong có chút đau đầu, lần này thật sự hắn không thể giúp được Trấn Nguyên Đại Sư rồi, hắn thì quên mất người ta, còn người ta thì vẫn cố chấp ở đó mà chờ hắn, nếu như Lâm Thanh Phong là Gia Cát Quang Minh thì đừng nói rằng hắn chỉ giận như vậy, nếu gặp được Trấn Nguyên Đại Sư lần nào thì hắn liền đánh lần đó.

Gia Cát Quang Minh cắn răn, hắn hít vào một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh.-Năm ta lên chín tuổi, khi đó sức khỏe của mẫu thân thật sự không được, nàng cũng không còn đủ sức để đi xin ăn nữa, bởi vì quá lo lắng cho mẫu thân nên ta đã lén nàng chạy tới nhà gia gia để hỏi thăm tin tức của phụ thân.

-Và kết quả là, ta bị gia gia đánh tới thừa sống thiếu chết, lúc này mẫu thân cũng biết được tin liền cố gắng đi tới và bảo vệ ta, nhưng kết quả là chính bản thân nàng cũng bị phụ thân của nàng đánh tàn phế một chân.

-Sau lần đó, sức khỏe của mẫu thân liền giảm sút lợi hại hơn, ta lại một lần nữa tới trước cửa nhà của gia gia để hỏi thăm tin tức của phụ thân, bởi vì ta thật sự không còn cách nào khác.

-Nhưng lần này thật may mắn, lần này không phải gia gia ra gặp ta, mà là nãi nãi, nàng đã thương tình chỉ đường cho ta tới tìm Trấn Nguyên lão già ấy, và đưa cho ta một số tiền để làm lộ phí.

Gia Cát Quang Minh lại thở ra một hơi chán nản.

-Sau khi trở về, ta liền dùng số tiền ấy để mua một chiếc xe kéo nhỏ, ngoài ra còn mua thêm lương thực để đưa mẫu thân đi gặp lão già ấy.

-Cũng may là tông môn của lão già ấy khá gần, bọn ta chỉ cần đi hơn hai tháng là đã có thể tới nơi rồi.

-Tưởng chừng mọi thứ sẽ rất dễ dàng, nhưng khi ta đưa mẫu thân vào đó thì liền bị chặn lại ở bên ngoài, bọn hắn không để mẫu thân của ta vào.

-Bọn ta đã ở bên ngoài chờ đợi một tuần lễ, thì bệnh của mẫu thân ngày càng kịch liệt hơn, bởi vì không còn cách nào khác nên ta phải đợi đêm tối rồi lẻn vào tìm lão ấy.

-Cũng ngay đêm đó ta liền bị một vị đệ tử thủ hộ bắt lại, hắn cũng là người đã chặn đường chúng ta ở bên ngoài, bởi vì thấy bọn ta quá tội nghiệp nên hắn đã mủi lòng, dẫn ta tới gặp lão già ấy, hắn còn để một người khác ở lại chăm lo cho mẫu thân của ta.

Gia Cát Quang Minh lúc này ánh mắt càng trở nên ác liệt hơn, hắn bắt đầu cười như điên dại.

-Ta không mong gì lão già ấy có thể chấp nhận bọn ta, ta chỉ mong rằng hắn có thể niệm tình cũ mà cứu mẫu thân thôi, nhưng kết quả thì sao? 

-Hắn chỉ lạnh lùng nhìn ta rồi quay lưng bỏ đi, mặc cho ta quỳ gối dập đầu van xin tới khàn giọng.

-Ngươi có biết không, khi nhìn hắn quay lưng bỏ đi, trái tim của ta thật sự rất lạnh, thật sự rất đau khổ.

-Ta không cảm thấy đau khổ do hắn không nhận ta là con của hắn, ta chỉ đau khổ cho mẫu thân, người mà mẫu thân ngày đêm nhung nhớ nhưng hắn lại không thèm quan tâm, thậm chí cũng không nhớ tới nàng.

-Tới chiều hôm đó, ta lủi thủi trở về, trong đầu ta cứ suy nghĩ không biết phải ăn nói như thế nào với mẫu thân đây, cuối cùng ta chỉ còn cách là phải nói dối mẫu thân, ta nói với nàng là hiện tại hắn đang có việc, hắn không thể gặp mặt chúng ta được nhưng chỉ cần nàng cố gắng chịu đựng thêm vài ngày, khi đó thì hắn sẽ có thể ra gặp chúng ta.

Gia Cát Quang Minh hai mắt đẫm nước, hắn không còn điên dại nữa, một lúc sau hắn lại tiếp tục nói.

-Nhưng mẫu thân dường như đã biết rằng ta đang nói dối, nàng mỉm cười xoa đầu ta:”Cứ tin tưởng phụ thân của con”, sau đó nàng vẫn mỉm cười rồi trút hơi thở cuối cùng.

…..Hết Chương 166…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau