HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 16 - Chương 20

Chương 16: Da mặt càng dầy thì tư chất càng cao?

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết cuối cùng cũng để ý tới trung tâm của hiện tượng này là do Lâm Thanh Phong.

Khi hai nàng nhìn tới thì Lâm Thanh Phong cũng đã đạt tới luyện khí tầng 10 viên mãn, cả hai có chút giật mình.

Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười vui mừng, lúc trước nàng lo lắng Lâm Thanh Phong dù sao chỉ là người bình thường nên sẽ rất khó được gia tộc chấp nhận khi cưới nàng, trong đầu nàng cũng đã nghĩ tới chuyện cùng Lâm Thanh Phong chạy trốn, nhưng hiện tại thì không cần nữa.

Đối với biểu hiện của Lâm Thanh Phong, gia tộc mời chào còn không kịp làm sao có thể đuổi hắn đi? Trừ khi não bị úng nước.

Còn Nam Cung Tuyết ngây thơ, nàng trợn mắt kinh ngạc, thán phục.

-Không hổ danh là tỷ phu a, tu luyện nửa giờ thì bằng người khác tu luyện cả chục năm.

-Cũng chỉ có ánh mắt của tỷ tỷ chuẩn và độc như vậy, tìm ra một người như vậy làm tỷ phu.

Lúc này Lâm Thanh Phong cũng dần dần mở mắt, hắn không còn hấp thu linh khí nữa mà chầm chầm đứng dậy, hắn nhìn thấy Nam Cung Mị Ảnh, Nam Cung Tuyết cùng Bạch Tiểu Phụng miệng mồm há hốc chảy nước miếng tròn mắt nhìn về chính mình, hắn co đầu rụt cổ lại rồi từ từ bước lùi về phía sau.

-Hai người các ngươi đừng nhìn về ta với ánh mắt thèm thuồng như vậy, ta là người có lão bà, lão bà ta nhìn ta sẽ không cản, nhưng đối với hai ngươi xin lỗi ta không có hứng thú.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, hắn lại bắt đầu nói.

-Ta biết từ khi sinh ra ta đã là một người đẹp trai, hoàn mỹ người gặp người thích nhưng ta sẽ không làm những việc như phản bội lão bà, nhất là ngươi Bạch Tiểu Phụng ta đã nói với ngươi là ta không chơi gay, ngươi chết tâm đi.

Nam Cung Mị Ảnh nghe hắn nói, nàng có chút xấu hổ đỏ mặt, nàng bước tới gần Lâm Thanh Phong đưa tay lên lỗ tai hắn sau đó dùng sức vặn, nàng đối với cái tính tự kỉ của hắn đã triệt để chết tâm sửa đổi.

Bạch Tiểu Phụng nghe Lâm Thanh Phong lại một lần nữa nói mình muốn cùng hắn chơi “gay” trong đầu hiện giờ chỉ muốn đè đánh Lâm Thanh Phong một trận mặc dù hắn không biết chơi “gay” là gì, nhưng hắn cũng nhận ra những thứ từ miệng tên tự kỉ này nói ra đều không tốt.

Nhưng nghĩ đến hiện tại cảnh giới của mình cũng không bằng người ta nên Bạch Tiểu Phong ôm một bụng tức giận quay lưng đi về một phía khác rồi tiếp tục ngồi xuống dưỡng thương, hiện tại hắn cũng không muốn nhìn thấy mặt Lâm Thanh Phong, hắn có cảm giác ở gần tên này càng lâu nội thương của hắn sẽ càng thêm nghiêm trọng.

Nam Cung Tuyết thì chạy tới gần Lâm Thanh Phong, hai mắt nàng nhìn hắn để mong tìm ra được sự khác lạ giữa hắn và người khác, nếu hắn không khác lạ thì làm sao có thể đạt đến luyện khí tầng mười viên mãn trong nửa giờ khi mà người khác cần vài chục năm hoặc cả đời cũng không đến được?

Nhưng nàng thất vọng rồi, nàng không nhìn ra điểm gì khác giữa Lâm Thanh Phong và người khác, nếu có điểm khác thì có lẽ là do da mặt hắn quá dầy?

Nàng thầm nghĩ

-Chỉ có thể là do da mặt dầy nên tư chất cũng cao? Mặc dù điều này có chút kì là nhưng có thể đó là sự thật à?

Bị Nam Cung Tuyết nhìn qua nhìn lại một hồi lâu, Lâm Thanh Phong cũng có chút buồn bực, hắn định nói gì thì Nam Cung Tuyết đã đưa một bàn tay trước mặt hắn ra hiệu hắn không nên nói.

Suy nghĩ một hồi Nam Cung Tuyết gật đầu, nàng quyết định hỏi Lâm Thanh Phong



-Tỷ phu a, làm sao tư chất của ngươi có thể cao dọa người như vậy? Có phải là do da mặt càng dầy tư chất càng cao nên tư chất của ngươi mới cao như vậy à?

Lâm Thanh Phong bó tay rồi, cái gì mà da mặt càng dầy tư chất càng cao? Điều quái lạ này mà Nam Cung Tuyết cũng nghĩ ra được hắn thật sự phục nàng, hắn nói với nàng.-Chuyện quái lạ như vậy mà ngươi cũng nghĩ ra được? Thứ nhất tỷ phu ngươi không phải da mặt dầy, tỷ phu ngươi chỉ đơn giản là trần thuật một sự việc hiển nhiên, còn thứ hai các người nói tư chất cao là thứ quỷ gì? Còn nữa, tại sao lúc đầu lại nhìn ta với vẻ mặt cứ như là nhìn quái vật như vậy?

Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết hai tỷ muội bó tay rồi, không lẽ hắn vẫn chưa biết cảnh giới hiện tại của hắn sao?

Nam Cung Mị Ảnh miệng nở nụ cười nói với Lâm Thanh Phong.

-Phu quân khi nãy ngươi ngồi xem Luyện Khí Quyết trong vòng nửa giờ, cảnh giới của ngươi từ Phàm nhân một đường nhảy lên tới luyện khí tầng 10 viên mãn, ngươi tự nghĩ xem ngươi có phải là quái vật hay không à?

Dừng một chút Nam Cung Mị Ảnh lại nói tiếp.

-Tiểu Tuyết nói cũng rất đúng, nhìn ngươi không có gì khác với người khác nhưng tư chất lại cao tới dọa người như vậy, ta cũng nghĩ muội muội suy nghĩ đúng da mặt càng dầy tư chất càng cao.

Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức nhìn hai người, hắn không hiểu hai người đang nói loạn thất bát tao cái gì? Cái gì mà luyện khí tầng 10 viên mãn? Cái gì mà da mặt càng dầy tư chất càng cao?

Lâm Thanh Phong tròn mắt nhìn về Nam Cung Mị Ảnh, hắn có chút không tin những điều lỗ tai mình nghe được, hắn lộ vẻ mặt khinh bỉ nhìn nàng trong đầu hắn thầm nghĩ.

-Nàng vừa nói gì? Ta đạt tới luyện khí tầng 10 viên mãn? Nhanh như vậy? Trông ta giống tên khờ dễ lừa bịp sao?

Nam Cung Mị Ảnh trừng mắt với Lâm Thanh Phong, nhìn cái vẻ mặt kinh bỉ của hắn nàng cũng hiểu trong đầu hắn đang nghĩ gì, nàng vươn tay nắm lấy miếng thịt ở phần eo hông hắn rồi xoay tròn 1800, khiến Lâm Thanh Phong đau muốn khóc, khi này hắn mới chào thua hét lớn.

-Đừng a lão bà, nghe ta giải thích, quyển Luyện Khí Quyết nàng đưa ta chia làm mười tầng nhưng ta mới vừa thử hấp thu linh khí theo tầng thứ nhất thì nàng lại nói ta đạt tới luyện khí tầng 10 viễn mãn thì làm sao ta tin được a.

Nam Cung Mị Ảnh nghe Lâm Thanh Phong nói xong người nàng cứng đờ, Nam Cung Tuyết đứng kế bên cũng khiếp sợ, tư chất của Lâm Thanh Phong cao như vậy? Dùng tầng thứ nhất của Luyện Khí Quyết tu luyện thẳng một mạch lên luyện khí tầng 10 viễn mãn?

Đầu óc Nam Cung Mị Ảnh có chút không đủ dùng, nàng tự lẩm bẩm.
-Đây là sự thật chứ? Chẳng lẽ ta đang nằm mơ? Chẳng lẽ đây chính là trong truyền thuyết “ra đường nhặt được bảo”?

Nhìn vẻ mặt lộn xộn của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong ngẩng mặt lên trời thở dài, thầm nghĩ.

-Có vẻ như lão bà tiện nghi mà mình nhặt được não có chút không tốt a. Không được, đây là bệnh về sau cần phải trị.

Lâm Thanh Phong tiếp tục nói.

-Còn nữa khi bước vào luyện khí tầng 10 chẳng phải sẽ trải qua một lần Tẩy Kinh Phạt Tủy sao? Hiện tại nếu ta ở luyện khí tầng 10 thì chẳng phải hiệu quả Tẩy Kinh Phạt Tủy sẽ xuất hiện sao?

Lâm Thanh Phong vỗ vỗ bả vai của Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết bỗng dưng hắn nhíu mày, bụng của hắn đau quá đầu óc hắn vận chuyển nhanh chóng và cũng chỉ nghĩ tới một khả năng.

-Không phải là Tẩy Kinh Phạt Tủy chứ? Chẳng lẽ ta thật sự đột phá tới luyện khí tầng 10 sao?

Lâm Thanh Phong kinh hãi, hắn không ngờ tới thật sự hắn đột phá đến luyện khí tầng 10 nhưng điều khẩn cấp hiện tại là hắn phải tìm chỗ để tống khứ hết đống cặn bã trong bụng.

Hắn gấp gáp lắm rồi, bỏ mặc hai người Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết, hắn một đường chạy như bay tới một phía khác, tìm một chỗ không người hắn cởi quần ngồi xuống để “Tẩy Kinh Phạt Tủy’.

Những tiếng “Bùm…Bùm…roẹt…roẹt” vang vọng, kèm theo đó là một mùi hương gay mũi lan ra khắp nơi…

……….

Hai tiếng sau.

Lâm Thanh Phong kéo quần đứng dậy, bước chân hắn có chút phù phiếm, mặt tái nhợt, cũng đúng thôi, cho dù là ai đột nhiên bị bắt phải “Tẩy Kinh Phạt Tủy” liên tục trong hai tiếng thì sắc mặt tốt mới là lạ.

Tuy sắc mặt Lâm Thanh Phong tái nhợt, nhưng dù là ai cũng nhìn ra hiện tại cơ thể hắn rất chắc chắn, màu da trắng hơn một chút, làn da mịn màng như da em bé.

Nhìn lại cơ thể của mình một chút Lâm Thanh Phong tặc lưỡi, hắn thầm phiền muộn.

-Làn da mịn như vậy? Chẳng lẽ muốn thiên hạ nhìn ta thành tiểu bạch kiểm bám đùi lão bà sao?

Lay hoay một lúc lâu Lâm Thanh Phong chấp nhận sự thật từ nay về sau hắn sẽ được mọi người công nhận là tiểu bạch kiểm, hắn thở dài một hơi nghĩ đến tương lai của mình, nhưng một lúc sau hắn lại tươi cười vì hắn nghĩ tới.

-Không phải như vậy càng tăng thêm độ đẹp trai của ta sao? Nếu như vậy chẳng phải có càng nhiều thiếu nữ điên đảo vì ta sao? Không được, ta là người có lão bà không có việc gì khiến ta phản bội lão bà được.

Lâm Thanh Phong tự kỉ một chút rồi hắn vui vẻ lên đường quay về.

Nhưng đi một lúc lâu hắn mới phát hiện, hắn không biết hắn đang ở địa phương nào, khi nãy do quá gấp nên hắn chạy loạn tìm chỗ giải quyết, hiện tại hắn không biết đi hướng nào về a?

….Hết Chương 16…..

Chương 17: Hắc Kỳ Lân cùng Tiểu Kỳ Lân

-Hắc Kì Lân ngươi đứng lại cho ta, buông bỏ đi, giao ra tiểu Kỳ Lân, ngươi chạy không thoát.

Trên bầu trời có một tên tu sĩ, tay cầm kiếm đang bay theo một con Kỳ Lân màu đen, trên đầu con Kỳ Lân đen này có một tiểu Kỳ Lân đang nằm.

Hắc Kỳ Lân toàn thân mang theo nhiều đạo vết thương, máu chảy khắp người nhưng vẫn cố gắng chạy thoát khỏi tên tu sĩ đang đuổi theo phía sau.

Hắc Kỳ Lân tốc độ dần chậm lại, nó gắng sức quá rồi, nhiều ngày bị truy đuổi cộng thêm trên thân nhiều đạo vết thương đang chảy máu, nó đã dầu hết đèn tắt rồi.

Tuy vậy, nhưng Hắc Kỳ Lân vẫn cố gắng bay để nhằm thoát khỏi tên tu sĩ phía sau.

Trong mắt nó hiện tại đọng ra một giọt lệ, nó không muốn tiểu Kỳ Lân nó bị tên tu sĩ phía sau bắt được, nên dù nó có chết nó cũng phải bảo vệ tiểu Kỳ Lân khỏi bàn tay của tên tu sĩ phía sau.

Vài ngày trước trong lúc nó mới sinh tiểu Kỳ Lân thì tên tu sĩ phía sau dẫn đầu một đoàn tu sĩ tập kích nó.

Vừa mới sinh nên sức lực của Hắc Kỳ Lân giảm xuống mức thấp nhất, nên nó không đủ sức để chống trả bọn tu sĩ này, nên cho dù bị thương nên nó vẫn cố sức mang theo tiểu Kỳ Lân bỏ chạy.

Kéo theo một thân máu tươi, Hắc Kỳ Lân đã chống hết nổi, nó dần dần hạ xuống một khu đất, thả tiểu Kỳ Lân xuống rồi nằm đó, nó gầm rú dọa cho tiểu Kỳ Lân chạy xa, nhưng tiểu Kỳ Lân không đi.

Dù vừa mới sinh ra được vài ngày, nhưng tiểu Kỳ Lân biểu hiện ra linh trí cực cao, hiện tại tiểu Kỳ Lân cũng biết rằng, Hắc Kỳ Lân sắp chết, nó không muốn rời xa Hắc Kỳ Lân.

Tiểu Kỳ Lân phát ra tiếng kêu dài

-Be……beeeee…..

Một bên khác, Lâm Thanh Phong đang lay hoay tìm lại phương hướng để quay về tụ họp cùng bọn Nam Cung Mị Ảnh, bỗng dưng hắn nghe tiếng thú rống to khiến hắn có chút giật nảy mình, hắn gãi đầu thầm nghĩ.

-Quái thật! Bọn thú gần đây đến mùa động đực sao? Nhưng dù là động đực cũng không phải phát ra tiếng kêu dọa người như vậy à?

Nghĩ nghĩ một chút, Lâm Thanh Phong quyết định đi về hướng tiếng thú rống phát ra.

Bước ra từ một bụi cây, trước mắt hắn hiện ra một cảnh tượng, một con thú màu đen, cơ thể to lớn như một ngọn núi nhỏ, hình dạng của nó khá giống… chó nhưng trên đầu lại có hai chiếc sừng người mang đầy vết thương đang chảy máu đang nằm đó, bên cạnh nó có một con khác nhỏ hơn đang cố sức kêu “be….beeeeee….”

Hắn trợn mắt, không thể tin được vì sao có giống chó kì quái và lớn đến vậy, vì tò mò nên hắn từ từ tiếp cận hai con vật mà hắn gọi là “chó”.

Hắc Kỳ Lân cho dù sắp chết nhưng nó vẫn cảnh giác xung quanh, nó cảm thấy được Lâm Thanh Phong đang tới gần, nó cố sức xoay người hướng về Lâm Thanh Phong gầm thét đe dọa.

Nhưng lúc này tên tu sĩ vẫn theo nó một đường cũng đuổi tới nơi.

Tên tu sĩ này dừng lại trên không, một thân áo bào xanh tiên phong đạo cốt, mang theo ánh mắt cao cao tại thượng nhìn xuống Hắc Kỳ Lân, hắn liếc thấy Lâm Thanh Phong, nhìn rõ cảnh giới của Lâm Thanh Phong mới luyện khí tầng 10 nên hắn cũng không quan tâm.



Luyện khí tầng 10 trong mắt hắn cũng giống như một con kiến hôi, hắn cũng không rảnh mà để ý tới một con kiến hôi.

Hắn cười gằn nói với Hắc Kỳ Lân.-Ta đã bảo ngươi chạy không thoát, hiện tại ngươi có thể giao tiểu Kỳ Lân cho ta được rồi, ta sẽ nuôi lớn nó để làm thần thú thủ hộ môn phái, không có ai có thể gây hại cho nó.

Hắc Kỳ Lân nhìn hướng tên tu sĩ này rồi thét lớn, tuy nó không nói được tiếng người nhưng linh trí cực cao của nó cùng với thái độ của nó khiến cho ai cũng biết là nó không đồng ý với lời của tên tu sĩ này.

Nó không muốn con của nó phải làm sủng vật, cái gì mà thần thú thủ hộ? Nghe văn vẻ như vậy nhưng cũng chỉ là một con thú giữ nhà thôi, chúng nó là Kỳ Lân cao quý, bầu trời của chúng nó là thiên hạ rộng lớn chứ không phải ở một cái chuồng, chúng nó không làm thú giữ nhà.

Tên tu sĩ này nhíu mày, hắn có chút tức giận, nhìn Hắc Kỳ Lân thét lên.

-Cho dù tới hiện tại dầu hết đèn tắt nhưng ngươi vẫn gian ngoan mất linh, vậy được ta hiện tại sẽ giết ngươi trước. Sau đó mới bắt con của ngươi về làm thú giữ nhà.

Nói xong hắn lấy từ nhẫn trữ vật ra một thanh kiếm, tay nắm lấy kiếm tên tu sĩ một lần nữa nói.

-Hiện tại, đây là lần cuối cùng, nếu ngươi chịu giao ra tiểu Kỳ Lân thì ta sẽ mang nó đi, và không giết ngươi, nếu ngươi có thể tìm được thiên tài địa bảo kéo dài tính mạng thì ngươi sẽ có cơ hội sống

-Còn bằng không hiện tại ta sẽ giết ngươi, sau đó mang theo tiểu Kỳ Lân và dùng thân xác của ngươi làm tài liệu luyện khí.

Hắc Kỳ Lân trầm mặc một chút, nhưng cuối cùng nó vẫn kiên trì bảo vệ tiểu Kỳ Lân, nó cố gắng đứng dậy, bước lên chặn giữa tiểu Kỳ Lân và tên tu sĩ, nó nhìn tên tu sĩ với ánh mắt căm thù rồi phát ra tiếng rống lớn biểu đạt ý nghĩ của mình.

Nhìn biểu hiện của Hắc Kỳ Lân, tên tu sĩ lộ ra một nụ cười lạnh.

-Đã ngươi muốn chết thì hiện tại ta sẽ thành toàn cho ngươi.

Nói rồi hắn giơ kiếm lên, thanh kiếm toàn thân phát sáng, nhìn thấy ánh sáng từ thân kiếm Hắc Kỳ Lân nhắm mắt lại chờ đợi cái chết.

Ở một bên nhìn xem, Lâm Thanh Phong có chút nhìn không nổi, hắn thở dài bước lên trước mặt Hắc Kỳ Lân, nhìn về tên tu sĩ mang áo bào xanh cao cao tại thượng trên không, hắn mở miệng.
-Dừng tay đi. Nếu con chó đen này không muốn để con nó đi với ngươi thì ngươi cần gì phải ép buộc nó?

Đứng trên không đang tụ lực tên tu sĩ nghe được lời của Lâm Thanh Phong hắn nhíu mày, lộ ra nụ cười dữ tợn, nhìn Lâm Thanh Phong hắn nói.

-Lại một tên không biết sống chết, chỉ là một con kiến hôi luyện khí tầng 10 cũng dám đứng trước mặt ta vô lễ, tốt thôi nếu ngươi muốn bảo vệ chúng nó thì ta sẽ tiễn ngươi đi chung với nó.

Hắc Kỳ Lân mở mắt, nó không thể tin được tên nhân loại này vậy mà có thể đứng ra bảo vệ chúng nó. Theo cảm nhận của nó, nó biết rằng tên nhân loại này rất yếu, yếu đến đáng thương, cho dù hiện tại dầu hết đèn tắt thì một cái vẫy tay của nó cũng giết được một đám cỡ tên này.

Hắc Kỳ Lân có chút cảm động, nhìn về phía Lâm Thanh Phong rồi nhìn về tiểu Kỳ Lân, nó quyết định giao tiểu Kỳ Lân cho tên nhân loại này chăm sóc, ít nhất hiện tại còn tốt hơn là giao cho tên tu sĩ kia.

Cắn cổ tiểu Kỳ Lân rồi đặt vào lòng Lâm Thanh Phong, Hắc Kỳ Lân nhanh chóng che chắn trước mặt hắn, nó hướng vào Lâm Thanh Phong rồi gầm thét, ánh mắt của nó tràn đầy tình thương nhìn vào tiểu Kỳ Lân trong lòng Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong có chút giật mình nhìn về con “chó” lớn này, không ngờ nó lại đem con giao cho hắn, nhìn ánh mắt của nó nhìn con của mình Lâm Thanh Phong thở dài, hắn đặt tiểu Kỳ Lân xuống đất.

Hắc Kỳ Lân thấy hành động của Lâm Thanh Phong, trong lòng nó càng gấp rút hơn, nó không hiểu vì sao tên nhân loại này lại không chạy, nó hướng Lâm Thanh Phong gào thét càng dữ dằn hơn.

Lâm Thanh Phong dĩ nhiên hiểu ý của nó, nhưng hắn không chạy, nhìn tên tu sĩ sắp tụ lực xong chuẩn bị phát ra một kích mạnh nhất, hắn vỗ vỗ đầu Hắc Kỳ Lân rồi tiện tay cuối xuống nhặt một viên đá bên đường.

Cầm lấy viên đá, tung hứng một chút trong tay mình, Lâm Thanh Phong hướng về tên tu sĩ áo xanh ném mạnh viên đá.

Viên đá thoát ra khỏi lòng bàn tay của Lâm Thanh Phong rồi một đường gào thét bay nhanh đến giữa trán tên tu sĩ áo xanh.

Lúc này tên tu sĩ đã tụ lực xong, hắn cười lớn.

-Haha, Hắc Kỳ Lân cùng với con kiến hôi kia hiện tại các ngươi có thể chết rồi.

Nhưng một đạo ánh sáng thật nhanh bay từ “con kiến hôi” đến trước mặt hắn, hắn chỉ kịp nhìn thấy đó là một cục đá rồi sau đó… không còn sau đó, cả thế giới trong mắt hắn bỗng nhiên tối sầm.

Viên đá xuyên qua đầu tên tu sĩ như xuyên qua một miếng đậu hũ, tốc độ bay vẫn không giảm, một đường gào thét, một lúc sau hóa thành một đám lửa rồi biến mất.

Tên tu sĩ áo mang áo bào xanh tay vẫn giơ cao thanh kiếm đang phát sáng đứng giữa không trung, nhưng kì lạ là hắn vẫn không chém xuống.

Một lúc sau hắn không còn đứng giữa không trung nữa, hắn từ từ rơi xuống mặt đất, thanh kiếm hắn đang cầm cũng không còn phát sáng theo hắn rơi xuống đất.

Giữa trán hắn có một lỗ máu xuyên thấu đầu hắn, hai mắt hắn vẫn trợn to, hắn chết không nhắm mắt, trong tay vẫn còn cầm thanh kiếm.

Tên tu sĩ rơi xuống gần Hắc Kỳ Lân, hiện tại Hắc Kỳ Lân cũng kinh ngạc nhìn về tên tu sĩ, nó không tin được một giây trước nó vẫn đang còn chuẩn bị nhận lấy cái chết, nhưng một giây sau tên tu sĩ ấy lại chết rồi.

Hắc Kỳ Lân không dám tin, hiện tại nó một mặt mộng bức, thời thế thay đổi quá nhanh, nhanh tới mức đầu óc của nó không đủ dùng.

…..Hết Chương 17…..

Chương 18: Tiểu Hắc

Hắc Kỳ Lân một mặt mộng bức nhìn về hướng tên tu sĩ đang nằm, rồi nó lại nhìn về Lâm Thanh Phong.

Phải biết rằng tên tu sĩ kia rất mạnh, nếu Hắc Kỳ Lân ở trạng thái toàn thịnh cũng chỉ đánh ngang tay với hắn.

Nhưng hiện tại, tên tu sĩ ấy chết rồi, hắn bị con kiến hôi trước mặt ném đá chết.

Hắc Kỳ Lân ho ra một búng máu, hiện tại tên tu sĩ kia đã chết, nó cũng bị thương nặng sống không được bao lâu.

Nhưng nó có chút nhẹ nhõm, tên nhân loại trước mặt này tiện tay ném một viên đá là có thể giết được đối thủ có thể đánh ngang với nó, lại còn đứng ra bảo vệ mẹ con nó, nên nó cũng yên tâm khi giao con của nó cho nhân loại này.

Hắc Kỳ Lân nằm xuống một bên, ánh mắt trìu mến nhìn về tiểu Kỳ Lân, nó dùng lưỡi liếm mặt tiểu Kỳ Lân vài cái rồi dùng đầu đẩy tiểu Kỳ Lân về phía Lâm Thanh Phong.

Tiểu Kỳ Lân có chút không muốn rời xa Hắc Kỳ Lân, nó không chịu đi, nó vẫn cố gắng lại gần Hắc Kỳ Lân.

Lâm Thanh Phong nhìn hết thảy vào trong mắt, hắn thở dài, hắn cũng nhìn ra với vết thương như vậy thì Hắc Kỳ Lân cũng không sống được bao lâu, hắn mở miệng nói.

-Con của ngươi ta sẽ chăm sóc, hiện tại ngươi nên trân quý thời gian còn sót lại để ở bên con đi, ta sẽ không đi đâu cả, mà sẽ ở đây đưa tiễn ngươi cùng với con của ngươi.

Hắc Kỳ Lân nghe được lời của Lâm Thanh Phong nó có chút cảm kích, nó không còn cản tiểu Kỳ Lân lại gần mình, nó để tiểu Kỳ Lân liếm những vết thương khắp người, mặt nó mang theo vẻ hưởng thụ.

Lâm Thanh Phong ngồi một bên nhìn hai con chó một lớn một nhỏ đang âu yếm nhau, trong lòng hắn cũng có chút cảm động.

Rồi hắn lại nhìn về xác của tên tu sĩ áo xanh, hắn nghĩ nghĩ một chút rồi tiến lại gần đó.

Lâm Thanh Phong nhìn tên tu sĩ áo xanh, tên tu sĩ này chết không nhắm mắt, hai mắt hắn vẫn còn mở lớn, Lâm Thanh Phong lại đứng trầm ngâm sờ sờ cằm, rồi hắn phát hiện trên tay của tên tu sĩ này có mang một chiếc nhẫn.

Lâm Thanh Phong vui vẻ, hắn nhanh chóng tháo chiếc nhẫn tên tay tên tu sĩ này xuống xem xét.

Dựa theo khi trước Nam Cung Mị Ảnh cùng Bạch Tiểu Phụng nói về cách sử dụng nhẫn trữ vật, hắn nhanh chóng đưa một tia linh lực rót vào chiếc nhẫn, sau đó dùng một ít thần thức để xem xét bên trong nhẫn trữ vật.

Nhẫn trữ vật của tên này không gian rất lớn, trong nhẫn có rất nhiều đồ vật, một ít công pháp, một ít đan dược, một thanh kiếm khác, cùng rất nhiều những viên đá phát sáng nằm một góc.

Nhìn những đồ vật này Lâm Thanh Phong vui vẻ.

-Đúng như lời cổ nhân đã nói, đánh cướp là cách làm giàu nhanh nhất a.

Hắn có chút thỏa mãn, rồi nhìn về hướng tên tu sĩ đang nằm, thấy thanh kiếm của tên tu sĩ đang nắm trong tay, hắn suy nghĩ một chút.

-Lão bà cùng tiểu Tuyết cả hai đều dùng kiếm hắn, tên này tuy nhân phẩm không tốt lắm nhưng hắn có thể bay tức ít nhất cũng đạt đến Nguyên Anh kì a? Đồ hắn dùng chắc cũng không đến nỗi nát lắm à? Ít ra sẽ tốt hơn hai thanh kiếm của hai nàng nhiều lắm.

Lâm Thanh Phong cười cười, hắn thu lại thanh kiếm mà tên tu sĩ này đang cầm trên tay, nhét vào nhẫn trữ vật.

Nhìn khắp toàn thân tên này cũng không còn đồ gì đáng giá khác, Lâm Thanh Phong quyết định mặc kệ hắn.

Quay đầu nhìn về hai con “chó” bọn nó đã kết thúc màn âu yếm nhau, Lâm Thanh Phong bước lại gần.

Lúc này Hắc Kỳ Lân hai mắt đã không còn mở nổi, nó chỉ có thể thở từng hơi dài ngắn, nó ngửi thấy mùi của Lâm Thanh Phong, nó yên tâm rồi trút hơi thở cuối cùng.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, còn tiểu Kỳ Lân hú dài một tiếng thê lương



-Hú..uuuuuuu….

Vỗ vỗ đầu con “chó” nhỏ một ít, Lâm Thanh Phong nhìn về xác của con “chó” lớn, hắn nghĩ nghĩ rồi quyết định thu lại xác của con “chó” này vào nhẫn trữ vật.

Hắn muốn tìm một chỗ nào khác để chôn con “chó” này, chứ không muốn để nó phơi xác ở đây rồi chờ bọn thú khác ăn thịt.
Tiểu Kỳ Lân thấy Lâm Thanh Phong đã thu xác của mẹ nó, nó hướng về Lâm Thanh Phong gào thét.

Lâm Thanh Phong sờ đầu nó rồi nói.

-Ta chỉ muốn đem xác nó đi, rồi tìm một chỗ khác để chôn, cũng không có ý gì khác a. Chúng ta cũng không thể để nó nằm đây được đúng chứ?

Tiểu Kỳ Lân nghe được lời của Lâm Thanh Phong, nó nhân tính hóa gật đầu, rồi đi đến bên chân Lâm Thanh Phong.

Thấy “chó” nhỏ nghe hiểu được lời của mình Lâm Thanh Phong nở nụ cười, rồi hắn nói.

-Hiện tại ngươi đi theo ta, thì ta sẽ đặt cho mi một cái tên, cũng không thể lúc nào cũng gọi “ngươi” được đúng chứ?

Tiểu Kỳ Lân gật đầu với hắn, nó ngồi xuống rồi chờ đợi hắn đặt tên cho mình.

Lâm Thanh Phong sờ cằm, đầu hắn đột nhiên sáng lên, hắn vui vẻ nói với con “chó” nhỏ.

-Ngươi đã giống chó như thế, ta gọi ngươi là Cẩu cẩu, thế nào?

Lâm Thanh Phong hài lòng với cái tên mình đã nghĩ ra, hắn đang chờ đợi “cẩu cẩu” vui vẻ đáp ứng hắn, hắn thầm nghĩ.

-Ta đã lấy tên đẹp như vậy, chắc nó sẽ hài lòng lắm a.

Nhưng đáp lại hắn chỉ có một hàm răng nhỏ cắn thật mạnh vào bàn tay hắn.

Lâm Thanh Phong có chút không kịp chuẩn bị, hắn đau đớn hét lớn.

-A Đau, đau, đau quá, buông ta ra a, xin ngươi buông ta ra, thật sự là rất đau a, gọi cẩu cẩu không được thì ta sẽ lấy tên khác, đừng cắn ta nữa à.

Lâm Thanh Phong khóe mắt sắp chảy nước, lúc này tiểu Kỳ Lân mới nhả tay của hắn ra, ánh mắt của nó mang theo sát khí rồi ngồi đó chờ đợi Lâm Thanh Phong lấy cho nó một cái tên khác.

Lâm Thanh Phong chảy nước mắt, hắn thổi thổi cánh tay bị cắn của mình tuy không chảy máu,cũng không có dấu răng, nhưng rất đau a, hắn không ngờ con “chó” này tuy còn nhỏ nhưng lại cắn đau như vậy, nghĩ tới cảnh tượng mình sẽ lại bị cắn đầu hắn đầy mồ hôi.

Lúc này Lâm Thanh Phong vắt hết đầu óc để suy nghĩ lấy tên cho một con “chó”, ánh mắt lén lút nhìn về phía “chó” nhỏ, nói lí nhí.
-Tiểu Hoàng?

Đáp lại Lâm Thanh Phong chỉ có tiếng gầm grừ nhe răng.

Lâm Thanh Phong lại hoảng lên, đầu óc hắn nhanh chóng vận chuyển.

-Tiểu… tiểu Hắc?

Lần này tiếng gầm grừ lại vang lên nhưng nhỏ hơn rất nhiều, Lâm Thanh Phong thở dài, hắn biết lần này hắn đã thoát được một trận cắn xé đau đớn.

Lâm Thanh Phong vươn tay vỗ đầu tiểu Hắc, rồi thở dài một hơi, hắn nói với tiểu Hắc.

-Hiện tại chúng ta phải rời khỏi nơi này, tên kia đuổi giết các ngươi chắc hẳn sẽ có đồng bọn, có thể bọn chúng rất nhanh sẽ xuất hiện nên nơi này chúng ta không thể ở lâu.

Tiểu Hắc gật đầu rồi đi theo Lâm Thanh Phong.

Một lúc sau, một đám tu sĩ bay đến nơi rồi từ trên trời hạ xuống.

Người cầm đầu đám tu sĩ này nhìn thấy xác tên tu sĩ áo xanh nằm đó, hắn kinh hãi không nói nên lời.

-Đại…đại trưởng lão chết rồi? Sao có thể như thế? Là ai có thể giết được Đại Trưởng Lão?

Trong lòng hắn gấp gáp, nhưng hắn vẫn nhanh chóng ra lệnh cho những tu sĩ phía sau.

-Các ngươi nhanh mang thi thể của Đại Trưởng Lão trở về báo với Tông chủ, hành động lần này đã thất bại, một người có thể giết được Hóa Thần kì Đại Trưởng Lão thì tu vi ít nhất cũng là Luyện Hư kì, chúng ta không thể trêu chọc nổi, nhanh rút lui.

Trong não hắn cấp tốc vận chuyển.

-Hành động lần này thất bại, ta phải nhận trừng phạt a.

Nghĩ tới những hình phạt mà Tông chủ đã dùng để trừng phạt những người khác mỗi lần hành động lớn thất bại, sau lưng hắn ướt đẫm mồ hôi.

-Mong rằng số phận ta sẽ không như những người trước đi, nếu không thì thật là không xong.

….

Một bên khác.

Lâm Thanh Phong đang cùng tiểu Hắc đi về hướng mà hắn đã “Tẩy Kinh Phạt Tủy” hắn định từ nơi này tìm về hướng mà hắn đã tới, nơi này rất dễ tìm thấy vì mùi xú thí của hắn quá nồng a, hắn quay đầu nói với tiểu Hắc.

-Tiểu Hắc a, ngươi có thể thử tìm xem hướng nào có mùi của ta không? Bởi hiện tại chúng ta đang bị lạc, ta muốn tìm ra hướng mà ta đã đến nơi này, từ đó chúng ta có thể tìm lại đồng bạn á.

Tiểu Hắc cũng phải cúi đầu chào thua với Lâm Thanh Phong, hắn dẫn nó tới nơi có mùi xú thí của hắn nồng như vậy, rồi lại bảo nó đánh hơi tìm ra phương hướng mà hắn đã tới đây? Không phải là đang làm khó nó sao?

Tuy có chút tức giận, nhưng tiểu Hắc vẫn cố gắng giương mũi để đánh hơi theo yêu cầu của Lâm Thanh Phong.

Một lúc sau, giống như là tìm được phương hướng, nó kêu lên vài tiếng “be…be…” ra hiệu cho Lâm Thanh Phong đi theo mình.

Lâm Thanh Phong mừng rỡ, không ngờ rằng tiểu Hắc lại có thể tìm được đường về, hắn cũng chỉ ôm một tia hy vọng thôi, nhưng không ngờ tiểu Hắc thật tìm được.

Lâm Thanh Phong vui vẻ chạy theo sau tiểu Hắc.

…..Hết Chương 18…..

Chương 19: Pháp khí Hỏa Diễm Kiếm cùng Hàn Băng Kiếm

Nam Cung Mị Ảnh trong lòng lo lắng, nàng đứng lên rồi lại ngồi xuống, thấy không ổn rồi lại đứng lên đi tới đi lui.

Nam Cung Tuyết ngồi một bên nhìn về Nam Cung Mị Ảnh nàng cũng có chút nhức đầu nên nói.

-Tỷ tỷ a, ngươi ngồi yên một chỗ không được sao? Tỷ phu chỉ là đi tìm nơi để “Tẩy Kinh Phạt Tủy” à, một người đạt đến luyện khí viên mãn muốn “Tẩy Kinh Phạt Tủy” ít nhất cũng muốn 4-5 giờ đi, còn tỷ phu mới đi có 3 giờ mà tỷ lại lo lắng như vậy? Tỷ cứ đi qua đi lại khiến muội nhìn cũng nhức đầu a.

-Chúng ta cũng đã theo hắn chạy một đoạn nhưng không đuổi kịp thì cũng chẳng còn cách nào à.

Nam Cung Mị Ảnh dừng lại một chút, nhưng rồi nàng thở dài nói với Nam Cung Tuyết.

-Chuyện đó ta cũng biết a, nhưng không hiểu sao trong lòng ta lại lo lắng cho hắn, hắn chẳng phải không biết đường sao? Ta lo lắng hắn không tìm được đường về a.

Lúc này từ trong bụi cỏ Lâm Thanh Phong bước ra, phía sau hắn còn có tiểu Hắc, hắn cười cười rồi nhìn về Nam Cung Mị Ảnh.

-Lão bà a, nghĩ tới ta không?

Nam Cung Mị Ảnh dừng một chút, nàng mừng rỡ rồi chạy đến ôm chầm lấy Lâm Thanh Phong.

Nam Cung Tuyết ngồi một bên trợn trắng mắt, trong lòng nàng nhổ nước bọt.

-Chẳng phải chỉ là đi “Tẩy Kinh Phạt Tủy” một lúc sao? Sao lại làm như là ly biệt lâu ngày không gặp a?

Quyết định không nhìn tới Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh, Nam Cung Tuyết để ý tới con chó nhỏ dưới chân Lâm Thanh Phong, nàng chạy tới tò mò nhìn nó rồi hỏi Lâm Thanh Phong.

-Tỷ phu a, sao ngươi đi “Tẩy Kinh Phạt Tủy” nhưng trở về lại có thêm một con chó nhỏ a?

-Chẳng lẽ ngươi “Tẩy Kinh Phạt Tủy” ra nó à?

Lâm Thanh Phong trợn mắt nhìn nàng, Nam Cung Mị Ảnh hiện tại mới chú ý tới tiểu Hắc, nàng mang theo vẻ mặt tò mò nhìn Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong lúc này mới giải thích.

-Chẳng qua là khi “Tẩy Kinh Phạt Tủy” xong ta lại lạc đường, rồi tình cờ nhìn thấy nó nên ta mới đem theo nó về đây.

-Nó gọi là tiểu Hắc, các ngươi nên gọi đúng tên nó, linh trí của nó rất cao nên nó có thể nghe hiểu những gì các ngươi nói a.

Để biểu thị những lời của Lâm Thanh Phong, tiểu Hắc kêu lên vài tiếng “beee...beee…” giống như là để xác nhận những điều hắn nói là đúng.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết hai mắt phát sáng, nữ nhi thiên tính yêu những con sủng vật nhỏ, hai nàng cũng không khác.



Nam Cung Tuyết bế lên tiểu Hắc vui vẻ đùa giỡn với nó, tiểu Hắc hiện tại còn nhỏ, kích thước cơ thể cũng gần như một con chó con nên nàng có thể dễ dàng ôm lấy.

Thấy Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết vui vẻ đùa giỡn với tiểu Hắc, tiểu Hắc cũng không ghét bỏ nên Lâm Thanh Phong cũng yên tâm.

Sau đó hắn lại lấy từ trong nhẫn trữ vật ra hai thanh kiếm, một thanh đưa cho Nam Cung Mị Ảnh còn một thanh đưa cho Nam Cung Tuyết hắn nói.-Lần này ngoài tiểu Hắc, ta lại có một chút thu hoạch khác, hai thanh kiếm này là ta thu được, chúng có vẻ tốt hơn hai thanh của các ngươi nên ta đưa các ngươi sử dụng.

Nhận lấy thanh kiếm từ Lâm Thanh Phong, ánh mắt của Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết sáng lên, cho dù không biết chúng nó được làm từ vật liệu gì, nhưng dù nhìn sơ qua cũng cảm thấy được chúng nó uy vũ bất phàm.

Nam Cung Mị Ảnh rút kiếm ra, thân kiếm vang lên một tiếng ông ông… thân kiếm phản chiếu ánh nắng mặt trời rồi lóe sáng, khiến Nam Cung Mị Ảnh yêu thích không buông, nàng nhìn thanh kiếm rồi tiện tay chém nhanh về mặt đất gần đó.

Thanh kiếm trên tay nàng lướt qua mặt đất, để lại trên đất một đạo vết cắt thật sâu, khiến nàng cũng giật mình, nàng không ngờ thanh kiếm này lại sắc bén đến như vậy, đây nhất định là một bảo kiếm.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn về Lâm Thanh Phong, nàng có chút vui mừng không ngờ Lâm Thanh Phong lại tặng mình và muội muội hai thanh bảo kiếm như vậy.

Nhìn Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong nói.

-Ta cũng là tiện tay thu được thôi, đây từng là kiếm của một tên tu sĩ đẳng cấp khá cao, nhìn chúng có chút bất phàm nên ta giữ lại đưa hai người sử dụng,

Nghe được lời của Lâm Thanh Phong, lòng nàng có chút ngọt ngào, một bảo vật như vậy không thể nào là do hắn tiện tay nhặt được, hắn viện cớ để nàng và muội muội nhận hai thanh kiếm này thôi, chứ hai thanh kiếm này thật ra là “bảo vật” của chính hắn.

Nam Cung Mị Ảnh nhanh chóng não bổ ra “lai lịch” của hai thanh kiếm này, nàng không tin Lâm Thanh Phong.

Vì sao nàng lại không tin?

Rất đơn giản, theo lời Lâm Thanh Phong nói hai thanh kiếm này là bảo vật nếu như thuộc về một tu sĩ đẳng cấp khá cao như hắn nói thì tu sĩ đó ít nhất cũng là Nguyên Anh kì tu sĩ, hắn làm sao có khả năng cướp được kiếm của Nguyên Anh kì tu sĩ a.

Nên nhớ Lâm Thanh Phong chỉ mới đạt luyện khí tầng 10, hơn nữa hắn vừa phải “Tẩy Kinh Phạt Tủy” mặc dù hắn rời khỏi hơn 3 giờ, nhưng hắn “Tẩy Kinh Phạt Tủy” cho dù nhanh cũng phải hơn 2 giờ a.

Trong một giờ, muốn cướp được hai thanh kiếm này trong tay Nguyên Anh kì tu sĩ, với cảnh giới của hắn đó là chuyện người si nói mộng.
Nhưng nàng cũng không ngờ tới, Lâm Thanh Phong thật sự chỉ tốn chưa đầy một giờ để cướp đoạt hai thanh kiếm này, nói đúng hơn là hắn dùng không tới 5 phút để cướp đoạt a.

Nhưng Lâm Thanh Phong cũng không giải thích nhiều, cho dù hắn có nói thì Nam Cung Mị Ảnh cũng không tin à, nhìn ánh mắt của nàng là hiểu.

Lâm Thanh Phong lắc đầu thở dài, hắn không biết tại sao lời hắn nói ra các nàng lại không tin đâu.

Nam Cung Tuyết nhìn bảo kiếm trong tay Nam Cung Mị Ảnh hai mắt nàng cũng phát sáng, nàng nhanh chóng rút ra thanh kiếm mà Lâm Thanh Phong cho mình, miệng nàng kéo ra một nụ cười đẹp mắt.

Nàng cầm thanh kiếm cũng thử chém vào mặt đất, đường kiếm cắt mặt đất như cắt đậu hũ, điều này khiến nàng càng yêu thích không buông tay, nhưng do nàng hung phấn quá mức nên vô tình cắt trúng ngón tay của mình.

Máu từ ngón tay nàng chảy ra, nhỏ xuống thân kiếm, lúc này thanh kiếm phát ra một tiếng oanh minh khiến Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong giật mình nhìn lại.

Chỉ thấy thanh kiếm của Nam Cung Tuyết phát sáng, sau đó chuôi kiếm sáng bóng nổi lên một dòng chữ “Hỏa Diễm Kiếm”, một màu đỏ rực từ từ phát ra khắp thanh kiếm, sau đó thanh kiếm trờ lại bình thường.

Nam Cung Tuyết một mặt mộng bức nhìn về thanh kiếm trên tay mình, còn Nam Cung Mị Ảnh lại kinh hãi, nàng nhận ra đây là trình tự nhỏ máu nhận chủ của pháp khí.

Pháp khí là vũ khí mà tu sĩ Trúc Cơ trở lên mới có thể sử dụng, gia tộc nàng cũng chỉ có một món Pháp khí của lão tổ kim đan kì, nên nàng đã từng nghe qua thuyết pháp nhỏ máu nhận chủ của Pháp khí.

Độ cứng rắn của Pháp khí không cách nào đo đếm được, những thanh kiếm mà nàng cùng muội muội sử dụng tuy là sắc bén cứng rắn, cũng được coi là hảo kiếm nhưng đứng trước Pháp khí thì chúng không tính là gì.

Pháp Khí được chia làm bốn đẳng cấp:Thiên, Địa, Huyền, Hoàng mỗi đẳng cấp lại chia làm ba cấp bậc thượng, trung, hạ.

Chỉ cần là một kiện Pháp khí cho dù đó là một kiện Hoàng cấp hạ phẩm thì độ cứng rắn sẽ cao đến dọa người, nếu dùng một ngàn thanh kiếm như hai thanh của các nàng chém liên tục cũng không thể gây cho kiện Pháp khí hoàng cấp hạ phẩm một đạo vết nứt.

Gia tộc của nàng có một kiện Pháp khí do lão tổ nắm giữ nghe đồn đó là hoàng cấp hạ phẩm pháp khí.

Hiện tại trước mặt nàng, muội muội của nàng lại nhỏ máu nhận chủ thành công một kiện Pháp khí, mặc dù không thể phân biệt được phẩm cấp nhưng vẫn khiến nàng thật sự kinh hãi.

Bỗng dưng nàng nhớ ra cái gì, nàng nhìn về thanh kiếm mình đang cầm trên tay, cắn răn một chút rồi nàng cắt nhẹ vào ngón tay nàng.

Máu của nàng nhỏ lên thanh kiếm trong tay, thanh kiếm cầm trong tay nàng cũng bắt đầu phát sáng, chuôi kiếm hiện lên dòng chữ “Hàn Băng Kiếm”.

Nhìn tới đây Nam Cung Mị Ảnh ánh mắt có chút phức tạp nhìn về Lâm Thanh Phong.

Nàng cũng không ngờ Lâm Thanh Phong đưa cho hai nàng lại là hai kiện Pháp khí.

Phải biết rằng giá của Pháp khí rất cao, một kiện hoàng cấp hạ phẩm xuất hiện thì cho dù bán cả gia sản của Nam Cung gia cũng khó lòng mà tranh đoạt được.

Hiện tại Lâm Thanh Phong lại đưa tới hai thanh, Nam Cung Mị Ảnh trong lòng cảm thấy ấm áp, đây là lần đầu tiên sau nhiều năm lại có người khác tặng lễ vật cho nàng ngoài muội muội, còn là lễ vật đắt giá như vậy.

Nàng nhìn về Lâm Thanh Phong, người phu quân này nàng nhận không nhầm, mặc dù đầu óc có hơi tự kỷ nhưng tư chất hắn cao, cho dù đã nhìn thấy những vết sẹo trên thân thể nàng nhưng hắn vẫn không ghét bỏ, hắn vẫn chấp nhận nàng, hắn còn tặng cho nàng và muội muội hai thanh pháp khí giá trị liên thành, nghĩ tới đây nước mắt của Nam Cung Mị Ảnh lặng lẽ rơi xuống.

…..Hết Chương 19…..

Chương 20: Thiên cấp công pháp

Nhìn Nam Cung Mị Ảnh lại bắt đầu khóc, đứng kế bên Lâm Thanh Phong một mặt mộng bức, thật sự là hắn không hiểu, bình thường khi nhận được lễ vật chẳng phải là nên vui cười a.

Còn Nam Cung Mị Ảnh đây là tại sao? Tại sao nàng lại khóc? Đầu óc Lâm Thanh Phong hiện tại có chút không đủ dùng.

Cuối cùng hắn thở dài, ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh hắn nói nhỏ.

-Lão bà a, khi nhận được lễ vật nhất là lễ vật từ lão công đẹp trai, uy phong, hoàn mỹ như ta thì không được khóc, khóc khi nhận lễ vật là bệnh cần phải trị.

Nam Cung Mị Ảnh nghe hắn nói, nàng có chút sững sờ, nàng nghĩ rằng hắn nhận ra những giọt nước mắt hạnh phúc của nàng nên mới ôm nàng để chia sẻ hạnh phúc cùng nàng.

Nhưng Nam Cung Mị Ảnh vạn lần không nghĩ tới, con hàng này não có hố, đã không nhận ra mà hắn còn bảo nàng có bệnh, nàng tức đến nghiến răng nghiến lợi, bầu không khí lãng mạn đã bị não hố của tên này phá hư mất.

Nàng dùng tay bấu lấy phần thịt nơi eo Lâm Thanh Phong sau đó xoay tròn 1800 khiến hắn khóc ròng hét lớn.

-Đừng mà lão bà, đau lắm, đau, đau…

Nam Cung Mị Ảnh nghiến răng.

-Ngươi nói ai có bệnh? Hiện tại nói cho ta biết ai mới có bệnh?

Lâm Thanh Phong đau đớn hắn khóc ròng van xin.

-Đừng mà lão bà, ta có bệnh, là ta có bệnh. Đừng a, mau buông ra a lão bà đau quá, thịt ta sắp rớt ra rồi.

Nam Cung Tuyết đứng kế bên nhìn tỷ tỷ và tỷ phu của nàng đùa giỡn nàng cũng phì cười.

Tuy nàng đầu óc ngây thơ nhưng cũng không phải là không có đầu óc a, nàng cũng nhận biết Pháp khí, và hiểu được giá trị của một kiện Pháp khí lớn tới cỡ nào.

Lòng nàng cũng có chút vui mừng thay cho tỷ tỷ, nàng cũng biết đã lâu rồi ngoài mình thì chẳng ai khác tặng tỷ tỷ lễ vật, cộng thêm những vết sẹo trên người của tỷ tỷ thì chẳng ai lại ưa thích nàng, hiện tại tỷ tỷ tìm được tỷ phu.

Tỷ phu, hắn là một người tốt, hắn chấp nhận tỷ tỷ của nàng, hắn còn tức giận những tên đã gây ra những vết thương trên người tỷ tỷ.

Nam Cung Tuyết thở dài ra một hơi, nàng âm thầm chúc phúc cho tỷ tỷ cùng tỷ phu, sau đó ánh mắt của nàng trở nên kiên định.

Hiện tại tỷ tỷ của nàng đã có tỷ phu chăm lo, nên nàng cũng có thể yên tâm không lo nghĩ gì gia nhập một tông môn rồi toàn tâm toàn ý tu luyện.

Một bên Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong đùa giỡn cũng dừng lại.

Lâm Thanh Phong tay ôm phần hông đau nhức, hắn ngồi xuống ra hiệu cho Nam Cung Tuyết cùng Nam Cung Mị Ảnh lại gần, sau đó hắn lại lấy từ trong nhẫn trữ vật ra những quyển công pháp trong đó.

Bốn quyển công pháp xuất hiện trên mặt đất, có một quyển tàn khuyết không đầy đủ, ba quyển còn lại lần lượt mang tên “Hỏa Vân Quyết”, “Băng Phong Quyết” cùng với “Thiên Bạo Sủng Phi”.

Lâm Thanh Phong nhìn thấy cái tên “Thiên Bạo Sủng Phi” hắn trợn mắt, cái tên này không phải là tên của cuốn công pháp thần cấp nổi danh ở một web truyện hắn từng đọc sao?

Thầm nghĩ tới, không biết tên cực phẩm nào lại sáng tạo ra quyển công pháp này, nếu cái tên đã như vậy thì nội dung bên trong chắc cũng không tốt đi đâu, hắn nhanh tay cầm lấy quyển công pháp này lật ra nhìn xem.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết ngồi một bên, hai người cầm về quyển công pháp tương ứng với hệ của mình lật ra nhìn, không để ý đến hành động của Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong cầm trên tay “Thiên Bạo Sủng Phi” lật trang đầu tiên mồ hôi của hắn chảy đầy đầu, trang đầu tiên mà hắn nhìn thấy là một dòng giới thiệu.

-Đối với một vị vua, ngày ngày sống chung với ba ngàn mĩ nữ nghĩ là thật tốt nhưng thật ra đó là một điều cực hình, nên công pháp này chủ yếu dùng để tu luyện đế vương đạt được cảnh giới “Kim thương bất đảo”…

Lâm Thanh Phong đóng lại quyển công pháp rồi vứt vào nhẫn trữ vật, hắn lẩm bẩm.

-Chỉ là cái tên giống nhau thôi, cũng không phải là còn có người khác ngoài ta xuyên việt tới nơi đây.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, nhìn qua Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết hắn gãi đầu nghĩ nghĩ.

-Sao ta lại cảm giác thiếu thiếu một thứ gì đó đâu?



……

Một bên khác

Bạch Tiểu Phụng thân mang đầy băng vải đang lớn tiếng kêu to.

-Ân công, bọn ngươi ở đâu?????-Tại sao các ngươi lại bỏ ta một mình à?

-Các ngươi bỏ đi cũng thôi đi, nhưng các ngươi để lại ta cùng với cái rương và cái nồi này ta không mang nổi chúng nó a…

……

Một lúc sau.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết cũng đóng lại hai quyển công pháp mà hai nàng đang cầm trên tay.

Nam Cung Mị Ảnh mang vẻ mặt khiếp sợ, nàng không ngờ tới đây là một quyển Thiên cấp công pháp, công pháp cũng được phân ra đẳng cấp.

Đẳng cấp công pháp ở Nam Cung thành được chia làm bốn cấp: Thiên, Địa, Huyền, Hoàng. Thiên cấp công pháp của Nam Cung thành chỉ có một quyển, hiện tại đang được thành chủ nắm giữ.

Phải biết rằng hiện tại gia tộc của nàng công pháp cao nhất chỉ là một cuốn huyền cấp công pháp, nhưng nó cũng chỉ có gia chủ và lão tổ mới có tư cách tu luyện a.

Nam Cung Mị Ảnh nói với Lâm Thanh Phong rằng.

-Phu quân, quyển “Băng Phong Quyết” này theo giới thiệu là một quyển Thiên cấp công pháp, với nó ta có thể rất nhanh tu luyện ra băng hệ linh lực.

Nam Cung Tuyết một bên cũng gật đầu phụ họa.

-Còn quyển “Hỏa Vân Quyết” này cũng là một quyển Thiên cấp công pháp, cũng rất thích hợp cho muội dùng để tu luyện hỏa hệ linh lực.

Lâm Thanh Phong gật đầu.

-Nếu chúng hữu dụng với hai người thì hai người cứ giữ lấy mà dùng, không cần trả lại cho ta.

Lâm Thanh Phong có chút vui mừng, hắn không ngờ đồ vật của tên tu sĩ áo xanh ấy lại có nhiều chỗ hữu dụng như vậy, nhưng hiện tại trong lòng hắn có chút vấn đề phải hỏi hai người

Nhìn về Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết, Lâm Thanh Phong hỏi.

-Các ngươi có cảm thấy rằng, chúng ta đã quên chuyện gì không?

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết nghe hắn hỏi, hai người vẻ mặt nghi hoặc nhìn nhau, rồi đồng thời thốt lên.

-Bạch Tiểu Phụng.

Nam Cung Mị Ảnh che trán, lúc này vì quá gấp gáp nên nàng quên mất không gọi tỉnh Bạch Tiểu Phụng, lúc đó hắn đang ngồi trị liệu thương thế chắc hiện tại cũng đã tỉnh lại đi, không biết khi hắn tỉnh lại mở mắt ra lại không thấy người nào thì sẽ có cảm tưởng gì…Lâm Thanh Phong tay che trán, hắn thấy Bạch Tiểu Phụng có chút đáng thương, vừa mới thoát khỏi cảnh bị truy sát, hiện tại lại bị bỏ mặc.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, hắn lại nói.

-Hiện tại, ta nghĩ chúng ta nên trở lại tìm hắn, để lại hắn một mình ta thấy không ổn, ngoài ra còn phải lấy về cái valy cùng cái nồi à.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết gật đầu, hiện tại nhớ tới đã bỏ rơi Bạch Tiểu Phụng, hai nàng có chút ngại ngùng và cảm thấy có lỗi với Bạch Tiểu Phụng.

Thấy hai nàng gật đầu, Lâm Thanh Phong đứng dậy vẫy tay kêu gọi tiểu Hắc, rồi đi trước để hai nàng theo sau.

Đi được một lúc, Lâm Thanh Phong dừng lại gãi đầu, quay đầu về phía Nam Cung Mị Ảnh, hắn có chút ngượng ngùng hỏi nàng.

-Phương hướng này đúng hay không à?

-Lúc trước vì quá gấp gáp nên ta không biết đường về á.

….Quạ…Quạ…

Nam Cung Mị Ảnh bó tay rồi, tên ngu ngốc trước mặt này dù không nhận biết rõ phương hướng cũng muốn dẫn đường, lúc nãy nàng vẫn rung động vì quyển công pháp mà hắn đưa ra thì làm sao để ý được phương hướng.

Hiện tại đã đi được một lúc lâu, nàng cũng không nhận rõ đây là nơi nào à.

Dùng tay bóp bóp phần trán đang có chút nhức vì tên phu quân trước mặt, Nam Cung Mị Ảnh quay đầu nhìn Nam Cung Tuyết, nàng hỏi.

-Tiểu Tuyết, muội chắc là biết đường a?

Đáp lại nàng chỉ có một khuôn mặt mộng bức của Nam Cung Tuyết.



Trời đêm, ánh trăng soi sáng con đường.

Bạch Tiểu Phụng đang ngồi trên một tảng đá, trong lòng hắn có chút rối rắm.

Mặc dù biết Lâm Thanh Phong đạt đến luyện khí tầng 10 sẽ trải qua một lần Tẩy Kinh Phạt tủy, tất nhiên sẽ tìm chỗ để giải quyết, một người bình thường cũng cần ít nhất 4-5 giờ để Tẩy Kinh Phạt Tủy nhưng hiện tại thế nào?

Từ giữa trưa đến hiện tại cũng trôi qua gần 10 giờ rồi, mà Lâm Thanh Phong vẫn chưa về.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết cũng mất tích theo.

Nhưng còn may là bọn hắn để lại cái rương cùng cái nồi, nếu hai thứ này cũng mất thì Bạch Tiểu Phụng khóc không ra nước mắt.

Bạch Tiểu Phụng thở dài, hắn nhìn ánh trăng, hoài nghi nhân sinh rồi tự lẩm bẩm.

-Thế đạo bây giờ, nam nữ cũng có thể cùng nhau đi “Tẩy Kinh Phạt Tủy” hay sao?

-Đã thế còn đi từ tận giữa trưa đến hiện tại cũng gần 10 giờ.

Hắn lắc đầu rồi ngồi xuống tiếp tục chữa thương.

Lúc này từ một phía, có ba người hai nữ một nam bước ra, cũng là ba người bọn Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong đi phía trước, hắn vừa cười vừa nói.

-Ta đã nói với hai người rồi, nghe theo ta sẽ không sai, thấy chứ hiện tại đã trở về à.

Hai thiếu nữ cạnh bên nhìn hắn với vẻ mặt khinh bỉ, Nam Cung Tuyết nói.

-Hứ, cũng là nhờ có tiểu Hắc, nếu chúng ta không nghe lời ngươi thì cũng không lạc đường tới tận bây giờ mới trở về à.

…..Hết Chương 20….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau