HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 156 - Chương 160

Chương 157: Trấn nguyên đại sư (3)

Lão già ngay lập tức phát hỏa, hắn chỉ tay vào Lâm Thanh Phong rồi hét lớn.

-Tiểu tử, ngươi nói ai là tên điên? Có giỏi thì ngươi nói lại một lần nữa?

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi chán ngán, hắn cũng không để ý tới lão già này nữa mà nắm lấy tay Nam Cung Mị Ảnh dẫn nàng rời đi, để lại lão già điên ấy một mình trợn mắt chửi rửa.

Nam Cung Mị Ảnh có chút xoắn xuýt, sau khi hai người đi được một khoảng cách xa thì nàng mới nói nhỏ.

-Phu quân, không phải cái tên Thận ca này nghe có chút quen tai hay sao?

Lâm Thanh Phong lúc này mới dừng lại nghiền ngẫm một chút, nếu Nam Cung Mị Ảnh đều nói quen tai thì hắn cũng phải suy tính lại.

-Nàng đều đã nói vậy, thì hình như cũng có chút quen tai à? Thật giống như ta từng nghe ở đâu đó?

Một lúc sau, hai người mới đồng thời trợn mắt lên rồi đồng thanh la lớn.

-Trấn Nguyên Đại Sư, sư phụ của Long Vân Đại Sư?

Lâm Thanh Phong lúc này mới giật mình, hắn cũng nhanh chóng hiểu được lý do tại sao lão già lúc nãy chạy tới đòi đệ tử, hắn dùng tay bóp trán một cái rồi lên tiếng.

-Thôi xong, đành phải quay lại nói chuyện với hắn, hắn gấp rút như vậy chắc là đang đi tìm Long Vân Đại Sư cùng Cửu Điệp Bán Tiên đi, hèn gì hắn lại đòi ta tìm đệ tử cho hắn.

Nam Cung Mị Ảnh dở khóc dở cười, Lâm Thanh Phong lấy tay che trán thở ra một hơi rồi hai người cũng cùng nhau quay trở về chỗ đã gặp Trấn Nguyên Đại Sư.

Trấn Nguyên Đại Sư lúc này vẫn còn đang ở đây, hắn mang theo vẻ mặt nghi hoặc mà lầm bẩm tự hỏi chính mình.

-Ta thật sự là đồ điên sao? Ta thật sự không nổi danh sao?...

Lâm Thanh Phong cũng hết cách, hắn cười khổ một cái vỗ vai Trấn Nguyên Đại Sư rồi lên tiếng.

-Trấn Nguyên Đại Sư, Thận ca, là ta sai, tất cả là lỗi của ta, ngài đừng có đứng đây lầm bầm nữa được chứ? 

Trấn Nguyên Đại Sư lúc này mới trợn mắt nhìn Lâm Thanh Phong một cái, nhưng sau đó hắn lại quay mặt đi không thèm nhìn Lâm Thanh Phong nữa.

Lâm Thanh Phong chỉ biết cười khổ một cái, đây thật sự là Luyện Đan Sư cấp 9 Thận ca, danh tiếng vang vọng khắp tứ phương sao? Vì sao tính tình của hắn lại như một đứa con nít như vậy đâu?

Lâm Thanh Phong gãi đầu, hắn cũng không biết phải làm như thế nào nữa, hắn thở dài một cái rồi tiếp tục nói.

-Thận ca, ngài là đại gia, là ta sai rồi, ngài phải làm thế nào để có thể tha thứ cho ta?

Trấn Nguyên Đại Sư lúc này mới híp mắt lại nở nụ cười, hắn cũng không quay mặt lại nhìn Lâm Thanh Phong mà thở dài một hơi rồi tự nói.

-Phải chi có người tìm được cho mình một người đệ tử a…

Lâm Thanh Phong trợn mắt lên, hắn hừ một cái rồi dứt khoát quay đầu nắm tay Nam Cung Mị Ảnh rời đi.

-Lão bà cứ mặc kệ hắn, chúng ta đi thôi.

Nam Cung Mị Ảnh cũng chỉ biết cười khổ, nàng đành phải theo chân Lâm Thanh Phong rời đi, nàng không rời đi cũng không được, Trấn Nguyên Đại Sư cứ như vậy thì nàng cũng không biết phải nói gì với hắn.

Hai người thật sự rời đi khiến Trấn Nguyên Đại Sư lại trợn mắt lên, hắn khoanh tay đứng đó, hắn không tin rằng hai người thật sự bỏ đi bỏ mặc hắn.

Nhưng mặc cho Trấn Nguyên Đại Sư chờ đợi, lần này Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh thật sự đi mất, bọn hắn đi tìm bọn người Lệnh Hồ Xung trước, cũng không có thời gian ở đây chơi đùa với Trấn Nguyên Đại Sư.

Gia Cát Tư Uyển đang ngồi xem Lệnh Hồ Xung luyện kiếm, sau khi thấy Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh trở về, ngay lập tức Gia Cát Tư Uyển liền chạy ra đón, nàng nhanh chóng ôm lấy chân của Lâm Thanh Phong rồi vui vẻ nói.

-Phong ca ca, ngươi trở về rồi.
Lâm Thanh Phong mỉm cười xoa đầu nàng, sau đó Lệnh Hồ Xung cũng đi tới, hắn liền hỏi.

-Lâm huynh, ngươi có gặp được Thận ca sao? Khi nãy hắn đang ngồi với chúng ta rồi đột nhiên bỏ chạy đi và nói là đi tìm ngươi.

Lâm Thanh Phong có chút đau đầu, hắn chỉ có thể cười khổ rồi trả lời.

-Đúng là đã gặp được, nhưng ta đã để hắn tự kỷ ngoài kia rồi.

Lệnh Hồ Xung cười khổ, hắn ho nhẹ một cái rồi giải thích.

-Sau khi các ngươi đi được vài ngày, thì Thận ca liền tới đây, hắn nói hắn muốn đợi ngươi tìm đệ tử cho hắn vì thế hắn liền ở lại đây.

Lâm Thanh Phong lắc đầu thở dài một hơi.

-Chuyện này cứ để sau đi, hiện tại bọn người Dương Thất Lang đã làm xong hết chưa? Chúng ta nên xuất phát trở về Long Hạ thôn.

-Chúng ta đã đi hơn một tuần rồi, ta sợ rằng người ở Long Hạ thôn lại lo lắng.

Lệnh Hồ Xung cũng không có gì phàn nàn, hắn gật đầu nở nụ cười.

-Theo ta biết thì bọn hắn đã xong rồi, chúng ta chỉ ở đây để đợi ngươi thôi, như vậy ta sẽ đi báo với bọn hắn để bọn hắn chuẩn bị.

Lệnh Hồ Xung cũng không chờ đợi gì nữa, sau khi nói xong thì hắn liền quay đi tìm Dương Thất Lang cùng Nhậm Doanh Doanh.

Gia Cát Tư Uyển vẫn ôm lấy chân của Lâm Thanh Phong, nàng có chút buồn bã rồi lên tiếng hỏi.

-Phong ca ca, như vậy tới khi nào muội mới được gặp tỷ tỷ đây?

Lâm Thanh Phong trầm ngâm, hắn cũng không biết phải trả lời câu hỏi này như thế nào đây? Diệu Hương nếu một ngày chưa nhận xong truyền thừa thì nàng vẫn chưa thể tỉnh lại đâu. 

Một lúc sau, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi xoa đầu nàng mà trả lời.

-Thật sự Phong ca ca cũng không biết khi nào tỷ tỷ của muội mới tỉnh lại, thôi thì Phong ca ca sẽ dẫn muội tới gặp nàng được chứ? Nhưng muội phải hứa với ca ca là muội phải ngoan, muội không được làm phiền tỷ tỷ.
Gia Cát Tư Uyển hai mắt liền phát sáng, nàng nhanh chóng gật đầu đồng ý.

Lâm Thanh Phong cũng mỉm cười, sẵn có Trấn Nguyên Đại Sư ở đây rồi, vì thế hắn cũng muốn dẫn theo Trấn Nguyên Đại Sư tới chỗ Cửu Điệp Bán Tiên luôn một thể.

Lâm Thanh Phong cau mày suy nghĩ, lúc này lại có thêm một vấn đề mới, bọn hắn phải làm sao để làm cho Trấn Nguyên Đại Sư hết giận đây? Trấn Nguyên Đại Sư tính tình cứ như một đứa con nít, làm sao bọn hắn có thể thuyết phục được lão ấy đây?

Nam Cung Mị Ảnh đứng kề bên, chỉ cần nhìn vẻ mặt trầm ngâm của Lâm Thanh Phong thì nàng liền biết hắn đang nghĩ tới vấn đề gì, nàng mỉm cười một cái rồi ngồi xuống hỏi Gia Cát Tư Uyển.

-Uyển nhi, những ngày nay ở cùng Trấn Nguyên Đại Sư, ngài ấy có ưa thích muội sao?

Gia Cát Tư Uyển có chút tò mò, nhưng đúng là những ngày nay Trấn Nguyên Đại Sư có vẻ rất yêu thích nàng, ngày nào hắn cũng tìm nàng chơi đùa vui vẻ với nàng, vì thế sau khi nghe được câu hỏi của Nam Cung Mị Ảnh thì nàng liền gật đầu.

-Mấy ngày nay muội rất thân với Trấn Nguyên gia gia, ngày nào Trấn Nguyên gia gia cũng cho muội kẹo rồi chơi đùa cùng muội đây.

Gia Cát Tư Uyển nói như vậy, Lâm Thanh Phong hai mắt liền phát sáng, hắn liền giơ ngón cái với Nam Cung Mị Ảnh rồi âm thầm đắc ý.

-Có lão bà thông minh thật sự rất tốt a.

Gia Cát Tư Uyển vẫn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra, nàng vẫn ngơ ngác mà nhìn hai người.

Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái, hắn bắt đầu đưa ánh mắt “tội nghiệp” của mình nhìn về Gia Cát Tư Uyển rồi giả vờ khóc lóc.

-Uyển nhi, khi nãy ta đã làm Trấn Nguyên gia gia giận, muội có thể nói đỡ cho ta, đừng để Trấn Nguyên gia gia tiếp tục giận ta sao?

Nam Cung Mị Ảnh lấy tay che mặt, thật sự vẻ mặt hiện tại của Lâm Thanh Phong quá vô sỉ rồi, nàng cũng không thể nhìn nổi nữa.

Gia Cát Tư Uyển có chút xoắn xuýt, nàng cảm thấy biểu hiện của Lâm Thanh Phong có gì đó không đúng lắm, vì thế nàng vẫn chưa chấp nhận ngay mà chần chờ suy nghĩ một lúc.

Nhưng cũng ngay lúc này Lâm Thanh Phong lại lên tiếng.

-Nếu muội giúp ta, thì ta sẽ mua kẹo cho muội.

Gia Cát Tư Uyển cũng ngay lập tức đưa hai ngón tay lên trả lời.

-Hai cây.

Lâm Thanh Phong cũng không thèm suy nghĩ gì thêm, hắn liền đưa ngón tay cái.

-Đồng ý.

Cả hai người nhìn nhau một lúc rồi đồng thời cười lớn, nhìn hai con hàng này Nam Cung Mị Ảnh lấy tay che trán, hết lần này nàng quyết định phải kéo Gia Cát Tư Uyển tránh xa Lâm Thanh Phong, nếu cứ để hai người đi chung thì nàng sợ rằng Gia Cát Tư Uyển thật sự sẽ bị dạy hư.

Sau khi cả hai người nhìn nhau cười được một lúc, Gia Cát Tư Uyển liền chạy đi mất, một lúc sau nàng quay về, đồng thời dẫn theo Trấn Nguyên Đại Sư, lúc này khuôn mặt Trấn Nguyên Đại Sư rất vui vẻ, không còn giận hờn như lúc nãy nữa.

Trấn Nguyên Đại Sư bước tới, hắn rất vui vẻ mà nói với Lâm Thanh Phong.

-Tiểu tử, chuyện lúc nãy ta sẽ bỏ qua cho ngươi, bao giờ chúng ta chuẩn bị lên đường đây?

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đồng thời trợn to mắt lên, Gia Cát Tư Uyển đã nói gì với hắn? Nàng ấy chỉ cần đi một lúc thôi mà đã thuyết phục xong con hàng này rồi?

Lâm Thanh Phong gãi đầu, hắn cũng không biết phải làm sao nữa, nhưng Trấn Nguyên Đại Sư không còn giận dỗi mà đã đồng ý cùng đi chung với bọn hắn là tốt rồi.

…..Hết Chương 157….

Chương 158: Tranh giành đệ tử

Ngày hôm sau, bọn người Lâm Thanh Phong rốt cục cũng chuẩn bị xong tất cả để lên đường trở về Long Hạ thôn.

Dương Thất Lang cũng dẫn theo một số người là người nhà của huynh đệ bọn hắn trở về, còn một số người thì không nguyện ý, vì thế tính toán ban đầu của Lâm Thanh Phong có chút dư thừa, nhưng như vậy cũng không sao, những căn nhà thừa có thể được dùng để cho những vị khách ngoại lai ở tạm, còn không thì có thể để cho những gia đình trong thôn có nhiều người chia ra ở.

Lâm Thanh Phong nhìn xem mọi người đã tập trung đông đủ thì hắn mới gật đầu rồi nói. 

-Bây giờ chúng ta sẽ cùng nhau đi tới Long Hạ thôn, nhưng ta có một vài điều muốn nói trước cho mọi người nghe.

-Thứ nhất, ta xin lỗi vì đã giết đi người thân của các vị, ta không mong các vị sẽ tha lỗi cho ta, nhưng người dân ở Long Hạ thôn không liên quan tới chuyện này, các vị có hận thì cũng không nên hận bọn hắn.

Lâm Thanh Phong nói lời này, bọn người Dương Thất Lang đều trầm mặc, một lúc sau Dương Thất Lang lắc đầu một cái rồi trả lời.

-Không đâu Lâm tiền bối, ngài không có lỗi, ban đầu là do bọn ta đã làm sai, vì thế chúng ta phải nhận sự trừng phạt thích đáng, ngài không những tha lỗi cho bọn ta, lại còn xin dân làng chấp nhận bọn ta, chúng ta thật sự thiếu nợ ngài nhiều lắm, làm sao có thể oán hận ngài.

Bọn người Dương Thất Lang phía sau đều thở dài một hơi, rồi ai cũng ủ rũ gật đầu, bọn hắn đã nghe Dương Thất Lang kể lại tất cả mọi chuyện rồi, vì thế ai cũng mang theo vẻ mặt buồn rầu, Lâm Thanh Phong nhìn bọn người Dương Thất Lang một lượt, rồi tiếp tục nói.

-Còn điều thứ hai mà ta muốn nói, Long Hạ thôn là một nơi rất yên bình, dân làng cũng rất lương thiện, vì thế ta muốn mọi người có thể vui vẻ mà hòa nhập sống chung với những dân làng ở đó được chứ?

Bọn người Dương Thất Lang đều gật đầu đồng ý, thật sự bọn hắn đều sống khổ nhiều năm nên cũng quen chịu khổ rồi, nhưng sống ở Thổ Hoàng Thành quá khó khăn, vì thế bọn hắn mới đồng ý đi tới Long Hạ thôn, khi đó cuộc sống mới có thể dễ dàng hơn một chút.

Nhìn bọn hắn gật đầu đồng ý, Lâm Thanh Phong lúc này lại nở nụ cười rồi tiếp tục nói.

-Mọi người cũng đừng bi quan như vậy, điều thứ ba mà ta muốn nói cho mọi người biết đó là một tin vui.

-Đêm qua ta đã bàn bạc với Nguyệt Thánh Dạ, hắn đã đồng ý cho phép con cái của người dân Long Hạ thôn, khi lớn lên sẽ được vào Thổ Hoàng Thành để học tập và làm việc, Nguyệt Thánh Dạ sẽ xây dựng riêng cho bọn hắn một nơi để ở, bọn hắn sẽ có thể vừa làm vừa tích cóp tiền của rồi tự mình mua nhà, khi đó mọi người ai cũng có cơ hội để trở lại nơi này.

Tin vui này của Lâm Thanh Phong khiến tất cả bọn người Dương Thất Lang đều nhảy cẫng lên vui vẻ, bọn hắn lao động vất vả ở tầng đáy Thổ Hoàng Thành nhiều năm rồi, vì thế bọn hắn biết được độ khó khăn để kiếm một nơi ở trong Thổ Hoàng Thành là cực lớn.

Đa phần tiền mà bọn hắn kiếm được đều được dùng để trả tiền thuê nhà, hiện tại Lâm Thanh Phong có thể để Nguyệt Thánh Dạ xây cho bọn hắn một nơi ở riêng thì bọn hắn sẽ dễ dàng hơn trong việc tích góp tiền của rồi.

Thật ra Nguyệt Thánh Dạ cũng không tốt bụng như lời Lâm Thanh Phong vừa nói, để Nguyệt Thánh Dạ đồng ý điều kiện này thì Lâm Thanh Phong phải tự mình bỏ ra một số tiền đưa cho hắn.

Nhưng Lâm Thanh Phong cũng không quan tâm, bởi vì số tiền mà hắn kiếm được khi thu gom tất cả tài sản của Điền gia nhiều lắm, bản thân hắn là tu sĩ vì thế hắn cũng không cần nhiều tiền bạc của người thường, hắn chỉ để lại một phần đủ để mua thức ăn dự trữ.

Phần còn lại thì dùng để yêu cầu Nguyệt Thánh Dạ xây một nơi ở để những người của Long Hạ thôn sinh sống sau này, đồng thời cũng để Nguyệt Thánh Dạ xây lên nhiều công trình dành riêng cho người của Long Hạ thôn tới đây buôn bán và làm việc.

Nhưng đây cũng là chuyện sau này, hiện tại đa phần thanh niên của Long Hạ thôn đều bị giết sạch cả rồi, vì thế đành phải chờ một thời gian rất lâu về sau thì bọn hắn mới có thể tới đây để học tập.

Nhìn trong mắt bọn hắn ai cũng tỏ vẻ vui mừng hớn hở, Lâm Thanh Phong cũng mỉm cười rồi thở ra một hơi nhẹ nhõm, đây đã là tất cả những gì hắn có thể giúp được cho Long Hạ thôn rồi, về sau bọn hắn sẽ ra sao thì phải dựa vào chính bọn hắn thôi.

…..

Ngày hôm sau, bọn người Lâm Thanh Phong liền tới được khu rừng gần nơi ở của Cửu Điệp Bán Tiên, bởi vì bọn hắn đã chuẩn bị trước lương thực ở Thổ Hoàng Thành, vì thế bọn hắn cũng không cần ở lại đây nữa mà lập tức có thể lên đường về Long Hạ thôn.

Vì thế Lâm Thanh Phong liền để Dương Thất Lang đưa những người mới trở về Long Hạ thôn, còn Lệnh Hồ Xung, Nhậm Doanh Doanh, Nghi Lâm, Nam Cung Mị Ảnh cùng Gia Cát Tư Uyển và Trấn Nguyên Đại Sư thì theo hắn đi tới chỗ của Cửu Điệp Bán Tiên.

Trấn Nguyên Đại Sư có chút háo hức, hắn cõng Gia Cát Tư Uyển trên vai chạy phía trước rồi quay đầu lại lên tiếng.-Tiểu tử, bọn ngươi nhanh chân lên, ta thật sự không chờ được đây.

Lâm Thanh Phong có chút đau đầu, hắn vẫn không biết rằng Gia Cát Tư Uyển đã nói gì với Trấn Nguyên Đại Sư khiến cho lão già này hiện tại cứ như trẻ con háo hức đi tìm món đồ chơi mới.

Thái độ háo hức hiện tại của Trấn Nguyên Đại Sư liền khiến Lâm Thanh Phong cảm thấy không đúng lắm, hắn thở ra một hơi rồi hỏi.

-Thận ca, dù thế nào thì ngài cũng là Đại Thừa kì tôn giả được chứ? Thái độ của ngài cứ như một đứa con nít như vậy thật sự ổn sao?

Trấn Nguyên Đại Sư trợn mắt lên nhìn hắn.

-Thái độ của ta như thế nào? Ta háo hức muốn đi gặp mặt đệ tử thì có gì sai sao? Đúng không Uyển nhi?

Gia Cát Tư Uyển ngồi trên vai Trấn Nguyên Đại Sư cũng híp mắt cười.

-Đúng, đúng, không có gì sai.

Gia Cát Tư Uyển nói xong thì cả hai người cùng nhìn nhau rồi cười lớn, sau đó lại tiếp tục tiến lên phía trước.

Lâm Thanh Phong cũng hết cách, hắn chỉ còn cách bóp trán rồi im lặng, một lúc sau hắn thở ra một hơi rồi lầm bầm.

-Ta cảm giác rằng Gia Cát Tư Uyển cứ đi theo lão già Trấn Nguyên này lâu ngày thì chắc chắn sẽ bị lão già này làm hỏng mất.

Nam Cung Mị Ảnh che miệng cười, nàng trợn mắt với Lâm Thanh Phong một cái.

-Vậy chàng tưởng Uyển nhi đi theo chàng thì sẽ tốt hơn sao?
Lâm Thanh Phong chỉ biết cười khổ, nhưng hiện tại nhìn hai người bọn hắn vui vẻ như vậy, Lâm Thanh Phong cũng không nỡ tách hai người bọn hắn ra.

Một lúc sau bọn hắn cũng đã tới hang động của Cửu Điệp Bán Tiên, Trấn Nguyên Đại Sư quay đầu lại rồi hỏi.

-Tiểu tử, là hang động phía trước đúng không? 

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi gật đầu.

-Đúng rồi, là phía trước, đệ tử yêu quý của ngươi đang ở trong đó.

Trấn Nguyên Đại Sư cùng Gia Cát Tư Uyển cười híp mắt, hai bọn hắn nhanh chóng chạy vào động mà không chờ đợi bọn người Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong cũng hết cách, hắn cũng đành dẫn theo bọn người Nam Cung Mị Ảnh chạy vào động.

Bên trong động, Diệu Hương vẫn chưa tỉnh lại còn Cửu Điệp Bán Tiên vẫn đang cùng Long Vân Đại Sư vẫn đang ngồi đàm đạo, tu sĩ bình thường đàm đạo liên tục một tháng cũng không có vấn đề gì, tới cảnh giới của bọn hắn đã có thể ích cốc không cần ăn uống rồi, Lâm Thanh Phong mới rời đi hai ngày thôi, đối với bọn hắn chẳng qua còn chưa tới một cái chớp mắt.

Lúc này, Trấn Nguyên Đại Sư mang theo Gia Cát Tư Uyển ngay lập tức xông vào, cắt đứt hai người bọn hắn đàm đạo, bọn hắn liền đứng dậy nhìn hai người.

Bởi vì Diệu Hương đang ngồi giữa hang động rất dễ thấy nên Trấn Nguyên Đại Sư liếc mắt nhìn một chút rồi chỉ tay về Diệu Hương.

-Uyển nhi, kia có phải là tỷ tỷ của ngươi?

Gia Cát Tư Uyển mới vừa đi qua một con đường không ánh sáng, vì thế nàng cần đợi một chút để có thể thích nghi với ánh sáng trong động, sau đó lại nhìn về hướng chỉ tay của Trấn Nguyên Đại Sư, nàng liền nở nụ cười gật đầu.

-Đúng rồi, đó là tỷ tỷ, Thận gia gia, chúng ta nhanh tới đó.

Trấn Nguyên Đại Sư gật đầu một cái rồi cũng nhanh chóng mang Gia Cát Tư Uyển chạy tới chỗ Diệu Hương, cả hai đều bỏ qua Long Vân Đại Sư cùng Cửu Điệp Bán Tiên, không để ý gì tới hai người bọn hắn.

Cửu Điệp Bán Tiên cau mày, bởi vì đây là động phủ của hắn, mặc dù biết rõ hai người là do Lâm Thanh Phong dẫn đến nhưng hai người lại xông vào đây mà không chào hỏi hắn nên hắn có chút khó chịu, hắn ho nhẹ một cái.

-Hai người các ngươi, xông vào động phủ của người khác mà không chào hỏi gì, hình như không phải phép lắm đâu.

Cửu Điệp Bán Tiên tuy rằng đã được học ngôn ngữ hiện tại, nhưng lúc này hắn lại theo thói quen sử dụng thượng cổ ngôn ngữ, vì thế mà Trấn Nguyên Đại Sư cùng Gia Cát Tư Uyển hai người nghe không hiểu gì, hai người vẻ mặt mộng bức nhìn nhau, một lúc sau Gia Cát Tư Uyển mới hỏi.

-Thận gia gia, ông lão ấy đang nói cái gì? Sao ta nghe không hiểu?

Trấn Nguyên Đại Sư gãi đầu, lúc trước Lâm Thanh Phong đã từng nói rằng đây là động phủ của một vị Bán Tiên từ thời thượng cổ hiện tại vị Bán Tiên ấy vẫn còn thần hồn tồn tại.

Trấn Nguyên Đại Sư liền đoán được vị trước mắt này là vị Bán Tiên trong lời nói của Lâm Thanh Phong, bởi vì khi nãy quá háo hức nên hắn liền quên mất, hắn có chút áy náy cúi đầu.

-Thật xin lỗi tiền bối, là bọn ta không đúng, nhưng không biết tiền bối có thể sử dụng ngôn ngữ hiện tại được không? Bọn ta không hiểu ngài đang nói cái gì.

…..Hết chương 158…..

Chương 159: Tranh giành đệ tử (2)

Cửu Điệp Bán Tiên cũng có chút xấu hổ, hắn đã biết hiện tại thượng cổ ngôn ngữ cũng rất ít người biết sử dụng nhưng khi nãy bởi vì quen thuộc nên hắn lại lấy ra sử dụng, cũng chẳng trách sao cả hai người nghe xong đều mộng bức như vậy, để giấu đi sự xấu hổ của mình hắn ho nhẹ một cái rồi sử dụng ngôn ngữ hiện tại để nói chuyện.

-Được rồi, cũng đừng để ý việc đó, hiện tại hai người các ngươi cứ lại đây, đừng ảnh hưởng tới đệ tử của ta, nàng đang còn phải nhận truyền thừa.

Trấn Nguyên Đại Sư lúc này lại trợn mắt lên, hắn chỉ tay về phía Diệu Hương rồi hỏi lại. 

-Tiền bối, ngươi vừa nói nàng là đệ tử của ngươi?

Cửu Điệp Bán Tiên gật đầu một cái coi như trả lời, vẻ mặt của Trấn Nguyên Đại Sư có chút xoắn xuýt, hắn hít vào một hơi để lấy can đảm.

-Tiền bối, ta biết rằng ta nói những lời này là không đúng, nhưng không biết ngài có thể nhường nàng ấy cho ta được không? Ta muốn dạy nàng ấy học luyện đan chi đạo.

…….

Cả hang động ngay lập tức lâm vào tĩnh mịch, Cửu Điệp Bán Tiên có chút mộng bức, con hàng này điên rồi sao? Xông loạn vào động phủ của hắn thì thôi đi, còn lúc này vừa mới gặp mặt lại muốn cướp luôn đệ tử của hắn?

Khuôn mặt Cửu Điệp Bán Tiên đen như đáy nồi, hắn thật sự cảm thấy có chút tức giận rồi, Long Vân Đại Sư nuốt vào một ngụm nước bọt, hắn cảm thấy tình cảnh ở nơi đây có chút không ổn, vì thế liền chạy ra đứng giữa hai người để hòa giải.

-Từ từ, từ từ, mọi chuyện đều từ từ nói, đừng động đao động thương mà.

Trấn Nguyên Đại Sư cùng Cửu Điệp Bán Tiên đều im lặng, cả hai đều mở hai mắt nhìn chằm chằm vào nhau, mặc dù cả hai im lặng, nhưng ai cũng cảm nhận được hiện trường trở nên rất căng thẳng, ngay cả Gia Cát Tư Uyển cũng sợ hãi, hai mắt nàng lưng tròng rồi bắt đầu khóc thút thít.

Lúc này bọn người Lâm Thanh Phong mới tới đây, Gia Cát Tư Uyển ngay lập tức chạy tới ôm lấy chân hắn tiếp tục khóc, nhìn hiện trường im lặng căng thẳng Lâm Thanh Phong nhíu mày.

-Đã xảy ra chuyện gì? Các ngươi đang muốn làm cái gì?

Long Vân Đại Sư mang theo vẻ mặt hoảng loạn, hắn hít vào một hơi rồi từ từ giải thích.

-Lâm tiểu huynh đệ, ngươi mau ngăn hai bọn hắn lại, không hiểu tại sao sư phụ đột nhiên xông vào đây rồi nói Cửu Điệp tiền bối nhường đệ tử, vì vậy hai bọn hắn mới trở nên như vậy.

Lâm Thanh Phong nhíu mày gật đầu, hắn có chút tức giận, hiện tại hắn cũng hiểu được tại sao Trấn Nguyên Đại Sư lại hăng hái đi chung với bọn hắn như vậy, vì thế hắn liền lên tiếng.

-Trấn Nguyên Đại Sư, ngươi dừng tay cho ta, ngay từ đầu ta đã không đồng ý hứa rằng sẽ tìm đệ tử cho ngươi, vì sao ngươi lại muốn đi đoạt đệ tử của người khác?

-Thân là một Đại Thừa kì tôn giả, ngươi không cảm thấy mất mặt sao?

Trấn Nguyên Đại Sư lúc này mới thôi không đối mặt với Cửu Điệp Bán Tiên, hắn hừ lạnh một cái.

-Tiểu tử, ngươi không nên xen vào chuyện này, mặc dù ta biết rõ là ta sai, nhưng vị đệ tử này ta nhất quyết phải kiếm cho bằng được.

Lâm Thanh Phong hai hàng lông mày cau lại thật chặt, hắn không hiểu tại sao Trấn Nguyên Đại Sư cứ chấp nhất mãi như vậy.

-Trấn Nguyên Đại Sư, có chuyện gì thì cứ nói ra rồi chúng ta sẽ ngồi lại từ từ giải quyết, nếu ngươi cứ hành động như vậy thì đừng trách bọn ta không nể tình.

Nhìn Gia Cát Tư Uyển hai mắt lưng tròng vẻ mặt lại mang theo vẻ sợ sệt, Trấn Nguyên Đại Sư liền mềm lòng, hắn thở dài một hơi rồi lắc đầu.-Thật sự ta cũng không muốn đâu, nhưng thật sự rằng ta không còn nhiều thời gian nữa rồi.

Bọn người Lâm Thanh Phong có chút tò mò, ngay cả Cửu Điệp Bán Tiên cùng Long Vân Đại Sư đều có chút hiếu kì mà chờ đợi Trấn Nguyên Đại Sư nói tiếp, Trấn Nguyên Đại Sư hít vào một hơi rồi mới bắt đầu.

-Chuyện này kể ra…

Lâm Thanh Phong vừa nghe tới đây, khuôn mặt của hắn liền trở nên đặc sắc, theo như những câu này thì Trấn Nguyên Đại Sư lại bắt đầu kể chuyện xưa, mà từ trước tới nay mỗi lần nghe kể “chuyện xưa” là mỗi lần hắn phải cõng nồi.

Khuôn mặt của Lâm Thanh Phong biến đổi, Long Vân Đại Sư liền để ý bởi vì lần trước hắn muốn kể chuyện xưa thì Lâm Thanh Phong ngay lập tức liền muốn trở mặt, hiện tại hắn đang đứng giữa hai người nếu Lâm Thanh Phong ra tay thì Trấn Nguyên Đại Sư cùng Cửu Điệp Bán Tiên thì chắc sẽ không có chuyện gì, nhưng hắn thì không chắc được.

Vì bảo vệ mạng nhỏ của mình, Long Vân Đại Sư nhanh chóng cắt đứt lời nói của Trấn Nguyên Đại Sư.

-Đừng, đừng, sư phụ, ta van ngài đừng kể chuyện xưa, nếu ngài mà kể thì ta sẽ chết mất.

Ngoại trừ Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh ra thì tất cả mọi người đều tròn mắt lên ngay cả Lâm Thanh Phong cũng có chút tò mò nhìn Long Vân Đại Sư, dưới cái nhìn của mọi người, Long Vân Đại Sư nuốt vào một ngụm nước bọt, hắn cười khổ.

-Đừng kể chuyện xưa nữa sư phụ, ngươi cứ nói thẳng lý do là được rồi, kể chuyện xưa rất tốn thời gian.

Trấn Nguyên Đại Sư trợn mắt lên, hắn hừ một tiếng.

-Thật không có phép tắc, mau tránh sang một bên cho ta.

Long Vân Đại Sư chỉ chờ đợi bấy nhiêu, hắn cúi đầu:”Dạ, dạ, đệ tử sai rồi, đệ tử đi ngay” sau đó hắn cười hắc hắc rồi ngay lập tức chạy về sau lưng của Lâm Thanh Phong, nếu Lâm Thanh Phong có ra tay thì ít nhất đứng sau lưng hắn sẽ không bị liên lụy nhiều.

Nhìn biểu hiện của con hàng này thì Lâm Thanh Phong liền hiểu được chuyện gì, con hàng này sợ hắn sẽ ra tay với Trấn Nguyên Đại Sư nên kiếm cớ để bỏ chạy, nhưng trải qua chuyện lần trước thì Lâm Thanh Phong đã hiểu được rồi, nếu có chuyện hắn phải làm thì cho dù không nghe “chuyện xưa” thì kết quả cuối cùng hắn cũng phải làm thôi.
Vì thế mà Lâm Thanh Phong cũng không còn nhiều ác cảm với hai từ “chuyện xưa” nữa, hắn đen mặt lại là do thói quen mà thôi, chứ cũng không có ý gì khác.

Nam Cung Mị Ảnh cũng liền hiểu được, nàng che miệng cười rồi nói nhỏ với Lâm Thanh Phong.

-Coi bộ lần trước chàng đã lưu lại cho Long Vân Đại Sư ấn tượng rất mạnh a.

Lâm Thanh Phong có chút dở khóc dở cười, hắn lắc đầu một cái rồi cũng không nói gì thêm.

Trấn Nguyên Đại Sư không hiểu chuyện gì, nhưng biểu hiện của Long Vân làm cho hắn cảm thấy mất mặt, hắn lại hừ một cái.

-Lúc trở về, ngươi ngồi chép lại cho ta một vạn lần môn quy rồi đem tới trước mặt ta, cứ một ngày không đem tới thì số lượng lại tăng thêm gấp đôi.

Long Vân Đại Sư khuôn mặt cứng đờ, đây là đang đùa với hắn sao? Môn quy của bọn hắn có mười điều, nhưng lại bắt hắn lại chép một vạn lần trong một ngày? Khuôn mặt của hắn có chút khổ sở, hắn chắp tay cúi đầu.

-Sư phụ…

Nhưng đáp lại hắn chỉ có một câu nói lạnh như băng của Trấn Nguyên Đại Sư.

-Hai vạn lần.

Long Vân Đại Sư cũng không nhiều lời, hắn nhanh chóng cúi đầu chắp tay rồi lên tiếng.

-Được rồi sư phụ, một vạn lần, ngay khi về tới nơi ta sẽ chép.

Lệnh Hồ Xung khuôn mặt có chút đặc sắc, đầu não hắn ngay lập tức vận chuyển, hắn liền nói nhỏ với Nhậm Doanh Doanh cùng Nghi Lâm.

-Nếu về tới nơi lúc trời tối thì đặc sắc, liền từ một vạn lên hai vạn.

Nghi Lâm cùng Nhậm Doanh Doanh đều che miệng cười, cả hiện trường đều im lặng khuôn mặt ai cũng trở nên đặc sắc, mặc dù Lệnh Hồ Xung nói nhỏ, nhưng ở đây ngoại trừ Gia Cát Tư Uyển ra thì mọi người ai cũng là tu sĩ, vì thế ai cũng nghe rõ ràng.

Long Vân Đại Sư khổ không thể tả, hắn cũng cảm thấy chuyện này rất có thể xảy ra, vì thế hắn ngay lập tức chạy sang một bên rồi ngồi xuống lấy ra giấy bút và bắt đầu chép.

Nhìn biểu hiện của Long Vân Đại Sư, ai cũng lắc đầu im lặng, Trấn Nguyên Đại Sư khuôn mặt đen lại, hắn thề chưa bao giờ hắn cảm thấy mất mặt như thế này, nhưng hắn cũng không tiếp tục để ý tới Long Vân Đại Sư mà tiếp tục nói.

-Chuyện này có lẽ các ngươi ai cũng biết rồi, thời thượng cổ đã xảy ra một trận chiến kinh thiên động địa, trận chiến đó đã để lại hậu quả là Đệ Nhất Hung Địa kéo dài cho tới hiện tại.

Cửu Điệp Bán Tiên cùng Lâm Thanh Phong đồng thời gật đầu, bọn hắn đã biết rõ chuyện này từ trước vì thế cũng không có gì ngạc nhiên, còn mọi người còn lại thì ai cũng có chút hứng thú, nhưng bọn hắn đều không lên tiếng mà tiếp tục chờ Trấn Nguyên Đại Sư tiếp tục kể.

-Sau trận khi trận đại chiến đó diễn ra, thì không biết Đại Lục đã xảy ra chuyện gì, nhưng về sau tu sĩ muốn đại tới Độ Kiếp kì hay còn gọi là Bán Tiên thì chỉ còn cách mạo hiểm tiến vào Đệ Nhất Hung Địa để tiến cấp.

-Nhưng mọi chuyện đều bắt đầu ở đây, hàng chục vạn năm qua tất cả tu sĩ vào đó để độ kiếp, tất cả đều chỉ có đi mà không có về, vì thế từ đó cả Đại Lục đều không xuất hiện qua Độ Kiếp kì cường giả nữa.

Chương 160: Lại cõng nồi?

Trấn Nguyên Đại Sư thở ra một hơi buồn bã.

-Cũng vì chuyện này, mà một trăm năm trước, tất cả Đại Thừa kì hiện tại của Đại Lục đã ngồi lại bàn tính với nhau, chúng ta sẽ đồng thời tiến vào đó để tìm hiểu nguyên do.

-Ta thân là một Luyện Đan Sư, đồng thời hiện tại đã đạt tới Đại Thừa Viên Mãn, vì thế ta cũng được muốn đi theo.

Lâm Thanh Phong nhíu mày trầm ngâm một lúc rồi hỏi lại.

-Như vậy, chẳng phải rất bình thường sao? Tại sao ngươi lại gấp rút đi tìm đệ tử? Chẳng lẽ ngươi lại sợ rằng các ngươi sẽ thất bại sao?

Trấn Nguyên Đại Sư gật đầu, ánh mắt của hắn có chút mệt mỏi.

-Ngươi có từng nghe tới Thiên Cơ Tử sao?

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh hai mắt nhìn nhau rồi đồng thời gật đầu với Trấn Nguyên Đại Sư, Cửu Điệp Bán Tiên có chút ngạc nhiên.

-Ồ, Thiên Cơ Tử vẫn còn được kế thừa sao? Lúc trước nhờ hắn mà ta mới có thể sống cho tới bây giờ, về sau gặp lại truyền nhân của hắn thì ta nhất định phải hậu tạ a.

Trấn Nguyên Đại Sư tiếp tục nói.

-Sau khi chúng ta bàn tính xong chuyện này thì Thiên Cơ Tử xuất hiện, vì thế mà chúng ta đã nhờ hắn bói một quẻ.

-Thiên Cơ Tử cũng không từ chối, hắn liền bói cho chúng ta một quẻ.

Tất cả mọi người đều hít vào một hơi, bọn hắn ai cũng tò mò đều muốn biết quẻ bói của Thiên Cơ Tử như thế nào, nhưng chỉ riêng một mình Lâm Thanh Phong thì khác, hắn cảm thấy trái tim muốn nhảy lên cổ họng rồi.

Trấn Nguyên Đại Sư cũng không để mọi người đợi lâu, hắn liền tiếp tục nói.

-Theo lời Thiên Cơ Tử đã nói, nếu chúng ta đi vào đó, mười phần có đi mà không có về, nhưng nếu chúng ta đợi thêm một trăm năm, khi đó sẽ có một vị Bán Tiên cùng một vị tu luyện công pháp cổ xưa cao quý nhất nhân tộc xuất hiện, nếu có hai người bọn hắn cùng đi với chúng ta thì cơ hội thành công của chúng ta liền tăng thêm một phần.

“Con mẹ nó” đây là câu nói mà Lâm Thanh Phong đang thầm la ó trong lòng không biết bao nhiêu lần, Nhân Hoàng Thánh Kinh có cao quý hay không? Có cổ xưa hay không? Hỏi thừa, Nhân Hoàng Thánh Kinh theo lời kể của Cửu Điệp Bán Tiên thì đây là công pháp đầu tiên của nhân tộc, so độ cổ xưa thì nó đứng thứ nhất, Nhân Hoàng phải nhờ nó mới có thể dẫn dắt nhân tộc đánh ra một khoảng trời.

Hiện tại nói tới công pháp cổ xưa cao quý nhất thì chẳng phải nói tới Nhân Hoàng Thánh Kinh sao? Người tu luyện nó hiện tại chẳng phải là Lâm Thanh Phong hắn sao? Còn muốn nói thêm một vị Bán Tiên, không phải là đang nói lão già sống dở chết dở Cửu Điệp trước mặt sao?

Nói tóm lại, sau khi Lâm Thanh Phong nghe câu chuyện xưa này thì chẳng phải cái nồi này lại đập lên đầu hắn sao? Lâm Thanh Phong trong lòng đang hò hét.

-Ta chỉ là một tên Trúc Cơ tiểu tu sĩ thôi, các ngài là Đại Thừa kì, các ngài là đại gia, là tôn giả, tại sao các ngài lúc nào cũng bắt ta cõng nồi đây? 

Khuôn mặt Lâm Thanh Phong biến đổi liên tục, nhưng không có ai để ý tới sắc mặt của hắn, Cửu Điệp Bán Tiên gật đầu, hắn thở ra một hơi.

-Như vậy, ngươi mong rằng trong khoảng thời gian tìm kiếm người còn lại, thì ngươi phải truyền lại chân truyền cho đệ tử?

Trấn Nguyên Đại Sư liền gật đầu.

-Đúng vậy, ngay khi nghe tin các ngươi tìm được Cửu Điệp Bán Tiên, ta mới gấp rút đi tìm đệ tử, ta mong rằng trong khoảng thời gian ngắn ngủi này ta có thể truyền thụ lại chân truyền.

-Còn như Long Vân tiểu tử này, ta nhìn ra được hắn không thể nào lĩnh hội toàn bộ chân truyền của ta, hắn chỉ có thể lĩnh hội một chút da lông mà thôi.

Long Vân Đại Sư vẫn ngồi một bên cặm cụi viết một vạn lần môn quy đồng thời cũng nghe hết câu chuyện của sư phụ, lúc này tay hắn nắm chặt thân bút, nước mắt cũng chảy ra, hắn hận chính bản thân hắn quá ngu dốt, vì thế hắn không thể lĩnh hội toàn bộ chân truyền của sư phụ, phải bắt sư phụ phải gấp rút đi tìm đệ tử như vậy.Lệnh Hồ Xung nhíu mày một cái.

-Ngươi đã biết rõ chuyện như vậy, tại sao trước đó ngươi không đi tìm đệ tử? Mà phải đợi tới lúc này mới bắt đầu gấp rút đi tìm đây?

Trấn Nguyên Đại Sư lắc đầu.

-Một trăm năm qua, ta đã để Long Vân đi tìm đệ tử khắp nơi, nhưng tất cả những tên mà hắn tìm về đều không được, một tháng trước bởi vì Âm Dương hai vị tôn giả nhờ ta luyện đan cho đệ tử khi đó bọn hắn mới cho ta biết về tiểu tử Lâm Thanh Phong.

-Ta ôm một tia hy vọng dò xét tìm kiếm Phong tiểu tử khắp nơi nhưng vẫn không tìm được, nhưng lúc đó lại có một hiện tượng lạ, ở gần Thổ Hoàng Thành lại có một trận nổ lớn, mặc dù không phải là chuyện gì lớn, nhưng ta ôm tia hy vọng liền cử Long Vân tới đây, thật không ngờ lại gặp được hắn thật.

-Đồng thời còn nghe được tin tức về Cửu Điệp Bán Tiên, thế nên ta mới gấp rút chạy tới đây, một phần để nhờ Phong tiểu tử tìm đệ tử, phần còn lại là để mời Cửu Điệp Bán Tiên tham gia cùng chúng ta.

Lệnh Hồ Xung lúc này mới gật đầu, thật sự cũng không thể trách Trấn Nguyên Đại Sư, hắn đã cố gắng hết sức rồi.

Cửu Điệp Bán Tiên thở ra một hơi, hắn quay đầu lại nhìn Lâm Thanh Phong rồi lên tiếng.

-Tiểu tử, hiện tại ngươi muốn làm gì tiếp theo đây? Chuyện này ngươi cũng có phần a.

Lâm Thanh Phong trợn mắt lên, hắn hừ một cái.

-Còn tính sao? Dĩ nhiên là ta từ chối.

Hai người nói chuyện khiến tất cả mọi người còn lại đều trợn mắt lên, bọn hắn ai cũng không hiểu tại sao Lâm Thanh Phong lại nói như vậy, Nam Cung Mị Ảnh cau mày lên tiếng.

-Phu quân, tại sao ngươi lại ngay lập tức từ chối đây? Mặc dù đúng là rất khó tìm được đệ tử cho Trấn Nguyên Đại Sư, nhưng ít ra ngươi cũng không nên từ chối thẳng như vậy a?

Bốn người Lệnh Hồ Xung đều gật đầu, Gia Cát Tư Uyển cũng có chút khó hiểu mà nhìn Lâm Thanh Phong, mặc dù nàng chỉ là người thường, nhưng nàng cũng hiểu được câu nói này của Lâm Thanh Phong có chút không đúng.Lâm Thanh Phong lắc đầu, hắn cùng Cửu Điệp Bán Tiên muốn nói cũng không phải chuyện này, Cửu Điệp Bán Tiên ho nhẹ một cái.

-Các ngươi hiểu sai rồi, ta là đang hỏi hắn có muốn tham gia tiến vào Tiên Nhân Chiến Trường hay không? Bọn ta không nói tới việc tìm đệ tử cho tên Trấn Nguyên.

Tất cả mọi người đều giật mình, Trấn Nguyên Đại Sư cau mày lại.

-Tại sao tiền bối lại hỏi hắn có muốn tham gia hay không? Hắn chỉ là một tên Trúc Cơ tiểu bối mà thôi.

Ngay lúc này Cửu Điệp Bán Tiên lại nói ngay.

-Nhưng hắn tu luyện đó là Nhân Hoàng Thánh Kinh, nó là môn công pháp cổ xưa nhất, cao quý nhất trên đại lục này, nếu đem công pháp khác so sánh với nó thì đó chính là một sự khinh nhờn.

Lâm Thanh Phong hừ một tiếng xoay mặt đi, tất cả mọi người ngay cả Nam Cung Mị Ảnh cũng tròn mắt ra không thể tin được mà nhìn hắn.

Dưới cái nhìn của mọi người, Lâm Thanh Phong có chút không chịu nổi, hắn nhanh chóng la lên.

-Ta dù gì cũng chỉ là một tên tiểu tử Trúc Cơ kì được chứ? Ta còn phải bảo vệ mạng nhỏ đây, các ngươi một tên Bán Tiên cùng một đám Đại Thừa kì kéo một tên Trúc Cơ đi vào Đệ Nhất Hung Địa, bộ vui lắm sao?

Trấn Nguyên Đại Sư tròn mắt một lúc, thì hắn liền chạy tới nắm lấy cánh tay của Lâm Thanh Phong.

-Phong tiểu tử, ngươi thật sự như lời Cửu Điệp tiền bối đã nói sao? Ngươi phải giúp đỡ chúng ta a, ngươi muốn gì chúng ta cũng sẽ cố gắng giúp ngươi.

Lâm Thanh Phong có chút đau đầu, nhưng hắn vẫn quay mặt đi mà không để ý tới Trấn Nguyên Đại Sư.

Ngay lúc này Cửu Điệp Bán Tiên lại lên tiếng.

-Tiểu tử, ta nghĩ rằng ngươi nên chấp nhận đi, một phần là vì bọn hắn, nhưng quan trọng nhất là cũng vì chính ngươi.

Lâm Thanh Phong có chút ngạc nhiên mà nhìn Cửu Điệp Bán Tiên, hắn không biết vì sao Cửu Điệp Bán Tiên lại nói như vậy đây?

Cửu Điệp Bán Tiên mỉm cười.

-Theo như trong sách mà ta đã đọc thì mặc dù Nhân Hoàng Thánh Kinh giúp ngươi tu luyện cực nhanh chóng, đồng thời không gặp bình cảnh.

-Nhưng người tu luyện Nhân Hoàng Thánh Kinh nhất định phải tích đủ công đức thì mới có thể đột phá lên cảnh giới tiếp theo, nhưng càng về sau thì công đức phải càng nhiều, lượng công đức mà ngươi giúp đỡ người khác nhận được cũng khác nhau, ngươi giúp đỡ tu sĩ thì sẽ thu được công đức nhiều hơn người bình thường.

-Giả sử ngươi giúp đỡ một người bình thường thì được một điểm công đức, nhưng nếu ngươi giúp một tên Luyện Khí tu sĩ thì ngươi sẽ thu được gấp trăm lần.

-Còn bọn hắn đều là Đại Thừa kì tu sĩ, nếu ngươi giúp đỡ bọn hắn, thì ngươi sẽ thu được công đức gấp vạn lần cũng có thể.

Lâm Thanh Phong trầm mặc, nếu đúng như lời của Cửu Điệp Bán Tiên đã nói, thì cái nồi này hắn nhất định phải cõng rồi, nhưng hắn chỉ là một tên Trúc Cơ kì mà thôi, cái nồi này thật sự quá lớn đối với hắn a, còn chưa kể rằng có tới chín phần là thất bại nữa, hắn tham dự hành động lần này thì chỉ có chết mà thôi.

…..Hết Chương 160….

Chương 161: Tự làm bậy, không thể sống

Lâm Thanh Phong trầm mặc, tất cả mọi người có mặt trong hang động cũng im lặng, bọn hắn biết đây là chuyện riêng của Lâm Thanh Phong, dù là bọn người Lệnh Hồ Xung thì cũng cảm giác mơ hồ được khoảng cách biệt về thực lực giữa bọn hắn cùng Trấn Nguyên Đại Sư.

Ngay cả Trấn Nguyên Đại Sư cũng phải chết thì bọn hắn phải suy nghĩ cho thật kỹ, nếu bọn hắn là Lâm Thanh Phong thì bọn hắn phải quyết định như thế nào, vì thế không ai lên tiếng cắt đứt suy nghĩ của Lâm Thanh Phong, còn chưa kể Lâm Thanh Phong còn có hai người vợ đây.

Lâm Thanh Phong trầm mặc một lúc, hắn thở dài một hơi rồi hỏi. 

-Nếu hiện tại ta đồng ý, thì các ngươi khi nào sẽ bắt đầu?

Trấn Nguyên Đại Sư trầm ngâm một lúc.

-Khoảng chừng một tới hai năm, những người khác ai cũng đã chuẩn bị sẵn sàng cả rồi, chỉ còn đợi hai người xuất hiện mà thôi.

Lâm Thanh Phong lại nhìn sang Cửu Điệp Bán Tiên.

-Trong khoảng thời gian này, ngươi có thể khôi phục hoàn toàn hay không?

Cửu Điệp Bán Tiên mỉm cười, hắn rất ưa thích suy nghĩ chững chạc của Lâm Thanh Phong, nếu Lâm Thanh Phong lập tức đồng ý thì hắn sẽ từ chối ngay lập tức, tình trạng của hắn bây giờ chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi tĩnh dưỡng trong Dưỡng Hồn Châu mà thôi, đối phó với Luyện Hư kì còn được nếu gặp Hợp Thể kì thì hắn chỉ có thể chịu chết.

Cửu Điệp Bán Tiên lắc đầu.

-Một, hai năm thì không thể nào, thần hồn của ta tổn hại rất nhiều, cho dù là lúc trước thì ta cũng phải tốn ít nhất mười năm, còn hiện tại chỉ nhờ vào Dưỡng Hồn Châu thì ta cần ít nhất một trăm năm.

Trấn Nguyên Đại Sư lập tức trầm mặc, hắn thật sự đã vì quá vui mừng mà quên mất hiện tại Cửu Điệp Bán Tiên còn chưa khôi phục, nếu bọn hắn thật sự kéo nhau đi vào Tiên Nhân Chiến Trường thì bọn hắn cũng là đi chịu chết.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi nhẹ nhõm, nếu là như vậy thì còn có thể kéo dài thêm một chút thời gian để hắn có thể tăng thêm một chút thực lực, hắn cũng không muốn bởi vì chính hắn quá yếu mà dẫn thân đi chịu chết.

Trấn Nguyên Đại Sư suy nghĩ một chút rồi thở ra một hơi, sau đó hắn vui vẻ vỗ ngực.

-Không sao, chuyện chữa trị cho Cửu Điệp tiền bối cứ giao cho ta, ta sẽ tìm kiếm những tài liệu chuyên dùng để chữa trị thần hồn để giúp Cửu Điệp tiền bối nhanh chóng khôi phục.

-Nhưng trong khoảng thời gian này, Phong tiểu tử, ngươi phải giúp ta tìm đệ tử.

Lâm Thanh Phong hai mắt trợn trắng, con hàng này vẫn còn muốn tìm đệ tử? Một trăm năm ngươi mò hết đại lục còn tìm không ra, hiện tại ngươi lại muốn ta tìm đệ tử? Ta đi đâu mà tìm cho ngươi? Lâm Thanh Phong hiện tại thật muốn chửi bậy.

Trấn Nguyên Đại Sư cũng không hiểu được suy nghĩ hiện tại của Lâm Thanh Phong, hắn thấy Lâm Thanh Phong cứ im lặng thì liền cho rằng Lâm Thanh Phong đã đồng ý rồi, vì thế trâm trạng hắn rất vui vẻ, lại nhìn sang một bên Long Vân vẫn đang ngồi cắn răn viết môn quy, Trấn Nguyên Đại Sư liền nói.

-Long Vân, không cần viết nữa, ta không phạt ngươi nữa.

Long Vân mặc dù không hiểu chuyện gì, nhưng hắn đã được tha thì hắn cũng liền vui vẻ, hắn đứng lên rồi cất hết toàn bộ giấy bút vào nhẫn trữ vật, nhưng lúc này Lâm Thanh Phong lại nói.

-Chuyện tìm đệ tử cho ngươi, ta sẽ không hứa được, ngươi tìm một trăm năm còn không ra, thì ngươi bảo ta đi đâu mà tìm?

Trấn Nguyên Đại Sư sắc mặt cứng đờ, đúng như lời Lâm Thanh Phong đã nói, hắn đã lùng sục hơn một trăm năm còn tìm không ra thì bảo Lâm Thanh Phong phải đi đâu mà tìm đây?

Ngay lúc này Long Vân sau khi thu dọn xong, thì hắn vui vẻ chạy tới kế bên Trấn Nguyên Đại Sư, hắn vì quá vui vẻ mà không để ý tới khuôn mặt của sư phụ mình.-Sư phụ, mọi người đang nói chuyện gì vui vẻ như vậy?

Lâm Thanh Phong trợn hai mắt lên, con hàng Long Vân này hai mắt có phải bị mù hay không? Trấn Nguyên Đại Sư sắc mặt gần đen như đáy nồi, như vậy mà còn hỏi nói chuyện gì vui vẻ? Lâm Thanh Phong chỉ còn cách thở dài lẩm bẩm.

-Tự làm bậy, không thể sống.

Đúng như Lâm Thanh Phong suy nghĩ, Trấn Nguyên Đại Sư đen mặt lại, hắn lạnh lùng lên tiếng.

-Quay về viết cho ta hai vạn lần.

Long Vân khuôn mặt cứng đờ, đây là đang đùa hắn sao? Chẳng phải vừa mới được tha sao? Sao bây giờ kết quả lại tăng lên hai vạn lần rồi? Tuy rằng Long Vân rất bất mãn, nhưng bởi vì đây là mệnh lệnh của Trấn Nguyên, hắn cũng không dám cãi lời, hắn cắn răn quay về chỗ cũ tiếp tục lôi giấy bút ra viết.

Nhìn Long Vân khổ sở như vậy, ai cũng cảm thấy buồn cười, chỉ trách chính hắn thật sự rất xui xẻo thôi.

Buồn cười thì buồn cười, nhưng Lệnh Hồ Xung vẫn có chút băn khoăn trong lòng, Nhậm Doanh Doanh đã trúng Tam Thi Não Thần Đan từ nhỏ, những năm này đều phải dùng thuốc giải tạm thời để kéo dài thời gian, mặc dù hiện tại nàng đã trở thành tu sĩ, nhưng nàng vẫn chưa thể khỏi hoàn toàn.

Theo lời của Nam Cung Mị Ảnh đã nói thì nàng nhất định phải đạt tới Trúc Cơ tầng 1 khi đó cơ thể mới tống xuất độc tố từ trong ra ngoài thì mới có cơ hội giải được Tam Thi Não Thần Đan.

Lệnh Hồ Xung hai mắt thâm tình nhìn Nhậm Doanh Doanh, một lúc sau hắn nhanh chóng quỳ xuống hướng về Trấn Nguyên Đại Sư, Nhậm Doanh Doanh đứng một bên cũng không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng Lệnh Hồ Xung đã quỳ gối thì nàng thân là thê tử của hắn cũng nhanh chóng quỳ xuống theo hắn.

Lệnh Hồ Xung hai mắt kiên định, hắn hít sâu một hơi rồi vừa khấu đầu vừa nói.

-Trấn Nguyên Đại Sư, xin ngài hãy cứu Doanh Doanh, dù ngài muốn ta làm gì ta cũng chấp nhận.

Trấn Nguyên Đại Sư giật mình, hắn không hiểu vì sao mà Lệnh Hồ Xung lại làm như vậy, nhưng bọn người Lâm Thanh Phong lại hiểu, bởi vì Nhậm Doanh Doanh từ nhỏ đã trúng độc Tam Thi Não Thần Đan của Đông Phương Bất Bại.Cho dù hiện tại nàng đã trở thành tu sĩ nhưng vẫn chưa thể hoàn toàn khỏi hẳn, trở thành tu sĩ chỉ khiến nàng cảm thấy dễ chịu hơn một chút khi độc tính phát tác mà thôi, hàng năm nàng vẫn phải sử dụng thuốc giải độc đây.

Trấn Nguyên Đại Sư tò mò, dù gì Lệnh Hồ Xung cũng là người của Lâm Thanh Phong, nếu Lệnh Hồ Xung có chuyện muốn nhờ thì nếu trong khả năng thì hắn sẽ không từ chối, nhưng hiện tại Lệnh Hồ Xung cứ quỳ như vậy thì không tốt lắm. 

Trấn Nguyên Đại Sư liền phất tay một cái thì ngay lập tức có một luồng gió xuất hiện đỡ lấy Lệnh Hồ Xung đang quỳ dưới đất đứng dậy, hắn thở ra một hơi rồi nở nụ cười.

-Đừng lo, Lệnh Hồ tiểu tử, mấy ngày nay ở cùng với các ngươi, ta cảm giác các ngươi cũng không tệ lắm, ngươi cứ thử nói xem, nếu là chuyện ta có thể giúp thì ta sẽ giúp đỡ.

Nghe được lời này của Trấn Nguyên Đại Sư, Lệnh Hồ Xung liền vui vẻ, hắn nắm lấy cánh tay của Nhậm Doanh Doanh rồi dẫn nàng tới trước mặt Trấn Nguyên Đại Sư rồi từ từ giải thích.

-Từ nhỏ trước khi tu luyện thì Doanh Doanh đã bị trúng một loại độc, được gọi là Tam Thi Não Thần Đan, để độc tính không phát tác thì hằng năm nàng vẫn phải sử dụng thuốc giải độc.

-Theo lời Mị Ảnh cô nương đã nói, thì khi đạt tới Trúc Cơ kì cảnh giới thì cơ thể bọn ta sẽ có một lần bài tiết tạp chất từ bên trong ra bên ngoài, nhưng hiện tại bọn ta chỉ mới đạt tới Luyện Khí tầng 4 mà thôi, với số thuốc giải ít ỏi còn lại, ta sợ rằng nàng sẽ không chịu đựng nổi.

Nghe xong lời giải thích của Lệnh Hồ Xung, Trấn Nguyên Đại Sư có chút khinh thường với cái tên Tam Thi Não Thần Đan.

-Hừ, chỉ là một loại độc cỏn con lại dám mang chữ “Thần” trong tên? Thật không biết trời cao đất rộng là gì.

-Doanh Doanh tiểu nữ, ngươi đừng chống cự, ta muốn nhìn thử xem loại độc nào lại dám mang theo chữ “Thần” trong tên gọi.

Trấn Nguyên Đại Sư cũng không chần chờ, sau khi vừa dứt lời thì tinh thần lực của hắn liền tản ra thâm nhập vào khắp cơ thể của Nhậm Doanh Doanh, đồng thời cũng tiến vào cơ thể của Lệnh Hồ Xung.

Nhậm Doanh Doanh cùng Lệnh Hồ Xung thân thể khẽ run một cái, nhưng hai người nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, để mặc cho Trấn Nguyên Đại Sư dò xét hết cơ thể của mình.

Một lúc sau Trấn Nguyên Đại Sư cũng thu về tinh thần lực, hắn hừ lạnh một tiếng.

-Chỉ là độc của ba con tiểu trùng mà cũng dám xưng “Thần Đan”? Nếu để ta biết được tên nào đặt ra cái tên này thì ta hứa chắc hắn cũng không thể thấy mặt Diêm Vương nữa.

-Còn ngươi nữa Lệnh Hồ tiểu tử, trong người ngươi cùng Doanh Doanh tiểu nữ đều có vài luồng khí lạ khác, mặc dù bọn chúng rất yếu ớt, hiện tại chúng cũng không gây ảnh hưởng gì cho các ngươi, nhưng về sau khi các ngươi đột phá, nhẹ thì chúng sẽ khiến ngươi mất hết tu vi, còn nặng thì sẽ bạo thể mà chết.

Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh hai mắt phát sáng, Trấn Nguyên Đại Sư thật không hổ là Luyện Đan sư cấp 9, chỉ cần nhìn sơ một chút là đã phát hiện tất cả tai họa ngầm trong cơ thể bọn họ, cả hai người đều vui vẻ nhìn nhau rồi cúi đầu với Trấn Nguyên Đại Sư.

-Xin Trấn Nguyên Đại Sư giúp đỡ chúng ta.

Trấn Nguyên Đại Sư gật đầu rồi lấy từ nhẫn trữ vật ra hai lọ đan dược, một lọ mang hai màu đen trắng, còn một lọ thì chỉ là một lọ thủy tinh bình thường, đưa tới trước mặt hai người.

-Ở đây ta có rất nhiều cách để chữa trị cho các ngươi, nhưng đa phần các ngươi đều không chịu được, nên ta đã lựa chọn ra hai loại thuốc để hai người lựa chọn.

….Hết Chương 161….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau