HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 151 - Chương 155

Chương 152: Thời gian của ta rất quý giá

Nguyệt Thánh Dạ dứt lời, thân thể của hắn như được nâng đỡ, hắn đứng lơ lửng trên không trung, hai tay bắt đầu bấm pháp quyết, hắn cũng không muốn ra lệnh cho tay sai xử lý Lâm Thanh Phong nữa, hắn muốn tự mình giải quyết.

Nhìn biểu hiện của Nguyệt Thánh Dạ, Lâm Thanh Phong lắc đầu thở ra một hơi, hắn bước lên phía trước Nam Cung Mị Ảnh cũng Lệnh Hồ Xung, bộ ngự thần bào cũng xuất hiện trên người hắn, sau đó hắn liền lấy ra cái nồi rồi biến lớn nó lên để che chắn cho hai người, bởi vì khoảng cách quá gần, hắn sợ rằng hai người sẽ bị tổn thương.

Một tay cầm theo viên RasenShuriken, Lâm Thanh Phong dùng sức ném mạnh vào Nguyệt Thánh Dạ, ngay lúc này Nguyệt Thánh Dạ cũng đã hoàn thành pháp quyết, hai mắt hắn tràn đầy sát khí nhìn về Lâm Thanh Phong, hắn hét lớn. 

-Tiểu tử, ngươi đi chết.

Kể thì lâu, nhưng hành động của Lâm Thanh Phong cùng Nguyệt Thánh Dạ thật sự rất nhanh, mọi chuyện xảy ra chỉ trong chưa đầy ba hơi thở.

Một con Phượng Hoàng bằng lửa từ tay Nguyệt Thánh Dạ xuất hiện, sau đó nó liền bay thẳng tới chỗ ba người Lâm Thanh Phong, từ chỗ Lâm Thanh Phong cũng có một viên RasenShuriken nhỏ bay thẳng vào nó.

Cả hai ngay lập tức đụng vào nhau, nhưng chỉ trong chớp mắt, Phượng Hoàng liền lập tức chia năm sẻ bảy, ngọn lửa từ Phượng Hoàng cũng xoay tròn theo viên RasenShuriken bay thẳng tới chỗ Nguyệt Thánh Dạ.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, khiến tất cả mọi người xung quanh ngay cả Nguyệt Thánh Dạ đều không phản ứng kịp, Nguyệt Thánh Dạ chỉ thấy được, sau khi Hỏa Phượng Hoàng bay khỏi tay hắn ngay lập tức liền chia năm sẻ bảy, sau đó là một viên cầu liên tục xoay tròn mang theo ngọn lửa từ Hỏa Phượng Hoàng nhanh chóng tiến gần tới hắn.

Nguyệt Thánh Dạ khiếp sợ, nhưng hắn phản ứng cực nhanh, một tầng linh khí nhanh chóng xuất hiện bao phủ toàn thân hắn, ngay lúc này viên RasenShuriken cũng tới, ngay lập tức nó liền bị tầng linh khí chặn ở ngoài, nhưng cũng đúng lúc này, viên RasenShuriken mang theo ngọn lửa lập tức biến lớn, rồi tạo thành một vụ nổ.

Tầng linh khí bao quanh Nguyệt Thánh Dạ liền giống như một tờ giấy mỏng nhanh chóng bị cắt đứt, vụ nổ nhanh chóng bao phủ toàn thân của hắn.

Vụ nổ nhanh chóng lan tỏa ra xung quanh phạm vi 10m thì dừng lại, hiện tại bọn người Lâm Thanh Phong đứng cách xa Nguyệt Thánh Dạ cũng hơn 100m, vì thế cũng không ảnh hưởng gì nhiều lắm, nhưng những tay chân đứng trên đài cao dưới chân Nguyệt Thánh Dạ liền khổ rồi, bọn hắn đều bị cuốn vào vụ nổ.

Một lúc sau, vụ nổ tản đi, chỉ có Nguyệt Thánh Dạ toàn thân trọng thương, quần áo rách rưới vẫn đang lơ lửng, sau đó hắn liền té xuống đất như diều đứt dây, còn lại tất cả những tên phía dưới bị cuốn vào đều chết sạch, đài cao cũng bị nổ ra một mảng lớn.

Tất cả những đại gia tộc còn lại, nhìn thấy cảnh này liền khiếp sợ, đầu bọn hắn đều chảy ra mồ hôi, phải biết Nguyệt Thánh Dạ là Hóa Thần Viên Mãn, hắn chỉ chịu một đòn mà đã thành như vậy, bọn hắn nếu lãnh một đòn tương tự thì chỉ có một con đường chết.

Những đại gia tộc xung quanh, ai cũng nuốt vào một ngụm nước bọt, nhưng một lúc sau bọn hắn đều thở ra một hơi nhẹ nhõm, bởi vì bọn hắn cũng không có thù oán gì với Lâm Thanh Phong, người hiện tại phải lo lắng là Điền Bá Quang cùng Điền gia mới đúng.

Điền Bá Quang hiện tại, toàn thân chảy đầy mồ hôi, hắn chỉ tay vào Lâm Thanh Phong, giọng nói của hắn có chút run run.

-Ngươi…ngươi…

Sau khi vụ nổ tản đi hết, Lâm Thanh Phong liền thu lại cái nồi cùng bộ ngự thần bào, hắn cười khẩy một cái nhìn Điền Bá Quang rồi trả lời.

-Ngươi cái gì mà ngươi? Hiện tại, ta muốn ngươi trả thêm 20% bởi vì khiến ta phí sức ra tay, mau trả tiền.

Điền Bá Quang cắn răn, hắn chỉ biết câm nín, hắn hít vào một hơi để lấy lại bình tĩnh, đầu óc hắn nhanh chóng vận chuyển, sau đó hắn lại nở nụ cười gằn.

-Tiểu tử, đừng ở đó mà giả vờ, ta không tin ngươi vẫn còn sức để sử dụng một đòn như vậy nữa đâu, một đòn uy lực mạnh như vậy, một tên Trúc Cơ viên mãn không thể nào sử dụng nhiều lần được.

Lâm Thanh Phong có chút ngạc nhiên, hắn trợn mắt lên mà nhìn Điền Bá Quang, nhưng chỉ một lúc thì hắn nở nụ cười, hắn lại đưa bàn lên, một viên RasenShuriken khác xuất hiện, viên này còn lớn hơn viên trước đó, giọng nói của hắn có chút châm chọc.-Sao hả? Ngươi vừa nói gì? Ta vẫn không nghe rõ đâu?

Điền Bá Quang cả người đều toàn là mồ hôi, ngay cả những người thuộc Điền gia ở phía sau hắn cũng nuốt một ngụm nước bọt, hai chân đều bắt đầu run rẩy, đa phần bọn hắn đều chỉ là những tên đệ tử của Điền gia cảnh giới cũng không cao, hôm nay Điền Bá Quang cùng hai vị trưởng lão dẫn theo bọn hắn đi xem kịch thôi, nhưng không ngờ lại gặp cảnh này.

Điền Bá Quang có chút khó xử, hắn nuốt một ngụm nước bọt, rồi cuối cùng cũng chịu thua, so với nguy hiểm tới sinh mạng hiện tại thì 100% tài sản Điền gia có nghĩa lý gì đây? Giọng nói của Điền Bá Quang có chút run run.

-Được, được, ta sẽ trả ngươi 100% tài sản của Điền gia.

Lâm Thanh Phong nhếch mép lên, hắn lắc đầu một cái rồi trả lời.

-Không, bởi vì thời gian của ta rất quý giá, vì thế hiện tại ta sẽ tính thêm lợi tức, 100% tài sản Điền gia, còn có mạng của ngươi cùng những tên lúc trước ngươi đã sai đi “thu nhận” người của chúng ta.

-Ta đã rất nhân hậu rồi, ngươi cũng đừng kéo dài thêm thời gian, đừng khiến lợi tức tăng lên toàn gia tộc a.

Lâm Thanh Phong nói xong, hắn cũng không để Điền Bá Quang tiếp tục suy nghĩ mà ngay lập tức giơ lên năm ngón tay, một hơi thở sau lại thả xuống một ngón, Điền Bá Quang ngay lập tức trầm mặc, hắn vẫn im lặng mà không nói một câu nào cả.

Chuyện này thật ra cũng không trách được Điền Bá Quang, ai ở tình cảnh này thì cũng đều như hắn thôi, chẳng ai muốn lựa chọn mình chết cả, nhưng Lâm Thanh Phong vẫn không dừng lại, sau năm hơi thở thì hắn cũng thả hết năm ngón tay, hắn tiếp tục lên tiếng.

-Lợi tức tăng thêm mười người của Điền gia, ngươi vẫn còn suy nghĩ sao? Vậy ngươi nên suy nghĩ cho thật kỹ nha, đừng lo lắng ta sẽ thu đủ mà không thừa, không thiếu, ta rất vui vẻ vì có nhiều lợi tức đây.

Lúc này những đệ tử của gia tộc Điền gia cũng không chịu đựng nổi nữa, bọn hắn cũng tức giận, có người bắt đầu lên tiếng.

-Gia chủ, đừng sợ, chúng ta cứ việc liều với tên tiểu tử này, chúng ta có nhiều người còn hắn chỉ có ba người, ta không tin bọn hắn có thể chịu đựng được.-Đúng vậy, chúng ta cứ liều một phen, không thể nào cứ nhẫn nhục như vậy được.

Điền Bá Quang trầm mặc một lúc, sau đó hai mắt hắn cũng kiên định trở lại, hắn gật đầu rồi lên tiếng.

-Các ngươi, một người mau bắn pháo hiệu, còn những người khác một lúc sau hãy cùng ta tiến lên.

Điền Bá Quang ra lệnh, hơn hai mươi người của Điền gia đều gật đầu, một người chạy ra phía sau để bắn pháo hiệu, những người còn lại ai cũng mang theo vẻ mặt ngưng trọng mà nhìn Lâm Thanh Phong.

Điền Bá Quang hít vào một hơi, hắn đứng dậy chắp tay với những gia tộc ở lại rồi lên tiếng.

-Điền gia đang gặp khó khăn, xin các vị hãy giúp đỡ một tay, sau chuyện này chúng ta nhất định sẽ hậu tạ.

Điền Bá Quang dứt lời, liền có một vài gia tộc bắt đầu rục rịch, vì thế Lâm Thanh Phong cũng ngay lập tức ra tay, hắn viền ném viên RasenShuriken trên tay vào một gia tộc gần đó, Lâm Thanh Phong ra tay quá bất ngờ, hơn 20 người ở gia tộc này cũng không kịp phản ứng, một vụ nổ khác lại xảy ra, tất cả bọn hắn đều chết hết.

Thật sự mà nói, đối với tốc độ hồi phục linh lực hiện tại của Lâm Thanh Phong thì trong một khoảng thời gian ngắn, hắn có thể ném liên tục hơn 20 viên RasenShuriken tương tự, hoặc hai viên RasenShuriken cỡ lớn như OdamaRasengan của Naruto, nếu 20 viên không đủ thì hắn vẫn còn sức lực của chính bản thân hắn đây, vì thế hắn cũng không lo lắng bọn người này có thể uy hiếp tới hắn.

Lâm Thanh Phong vẫn mang theo nụ cười châm chọc, hai tay lại xuất hiện thêm hai viên RasenShuriken khác sau đó hắn lên tiếng.

-Ây chà, ném trượt rồi, các vị ở những gia tộc không liên quan, ta nghĩ các ngươi không nên động đậy đâu, cẩn thận ta lại “ném trượt” a.

Tất cả những gia tộc xung quanh đều câm như hến, bọn hắn thật sự sợ rồi, ngay cả Nguyệt Thánh Dạ tu vi cao nhất cũng không biết sống chết ra sao, thì bọn hắn thật sự không thể chịu đựng nổi, vì thế những gia tộc bắt đầu rục rịch liền im ắng lại, không ai dám có phản ứng gì khác thường nữa.

Nhìn xung quanh một hồi, Lâm Thanh Phong mới gật đầu, hắn lấy tay sờ cằm một chút rồi lại lên tiếng.

-Điền gia, hiện tại lợi tức cũng đã tăng thêm rồi, các ngươi cứ mãi nhảy nhót mà không chịu quyết định, như vậy thật sự rất phiền a, thôi thì ta cứ diệt tộc bọn ngươi một lần được chứ?

Điền Bá Quang run rẩy, hai tay hắn nắm lại thật chặt, móng tay đâm vào da thịt cũng đổ máu, nhưng sau đó hắn hừ lạnh một tiếng rồi trả lời.

-Tiểu tử, cũng đừng khinh người quá đáng, hiện tại chúng ta liều chết với ngươi.

Những tên đệ tử Điền gia xung quanh cũng đồng thời hét lớn.

-Xông lên, liều chết với hắn.

Nhưng đáp lại Điền Bá Quang cùng những tên đệ tử ấy chỉ có một quả cầu RasenShuriken…

….Hết Chương 152….

Chương 153: Cút…

Vụ nổ của viên RasenShuriken lại một lần nữa bao trùm khu vực của Điền gia, một lúc sau hơn 20 người của Điền gia cũng theo đó mà biến mất không còn một dấu vết nào.

Ngay lúc này, từ trên bầu trời có vài đạo bóng người bay tới, những người này đều là người của Điền gia, một tên lão tổ Hóa Thần kì, ba tên trưởng lão Nguyên Anh kì, cùng vài tên Kim Đan kì, lúc nãy tên đệ tử của Điền gia đã bắn pháo hiệu kêu gọi bọn hắn tới.

Lão tổ Hóa Thần kì của Điền gia thần sắc nghiêm nghị, hắn nhìn lướt qua quảng trường một lần, hắn cũng nhìn thấy Nguyệt Thánh Dạ đang nằm đó, hắn có chút khiếp sợ hít vào một hơi rồi trầm giọng lên tiếng. 

-Người của Điền gia đâu rồi?

Nhưng cũng không ai trả lời hắn, tất cả mọi người chỉ có một hành động đó là đồng loạt nhìn về phía Lâm Thanh Phong.

Điền gia lão tổ nhíu mày, nhìn biểu hiện của những người ở đây thì hắn cũng hiểu rồi, hắn cũng nhìn Lâm Thanh Phong rồi tiếp tục hỏi.

-Tiểu tử, ngươi là ai? Tại sao ngươi lại gây chuyện với Điền gia?

Lúc này, Lâm Thanh Phong thở dài một cái rồi trả lời.

-Cũng không có việc gì, chỉ là Điền gia các ngươi thiếu nợ, hiện tại ta đến đòi, nhưng bọn hắn lại không trả, vì thế ta chỉ đành dùng phương pháp hơi mạnh mẽ một tí thôi.

“Thảo nê mã” là những điều mà tất cả những gia tộc ở đây đều đang nghĩ tới, giết một lần 20 người mà chỉ là “hơi mạnh mẽ”, nếu thật sự ngươi dùng phương pháp mạnh mẽ thì ngươi còn làm tới mức nào?

Điền gia lão tổ phía trên cau mày, hắn lại tiếp tục hỏi.

-Ngươi từ đâu tới? Và Điền gia chúng ta tại sao lại nợ ngươi?

Lâm Thanh Phong cười khẩy một cái, hắn cũng tiếp tục trả lời.

-Ta tới từ Long Hạ thôn, một tháng trước Điền gia đã giết sạch tất cả thanh niên trai tráng của thôn nhỏ chúng ta, vì thế hôm nay ta tới đây để đòi nợ.

Điền gia lão tổ ngay lập tức trầm mặc, hắn đã sống hơn ngàn năm rồi, vì thế hắn vẫn nhớ được lời nói của thành chủ đời trước, mặc dù hắn cũng không biết tại sao thành chủ đời trước lại cấm bọn hắn không được đụng tới người dân ở Long Hạ thôn, nhưng nhìn tình cảnh trước mắt thì rốt cục hắn đã hiểu rồi.

Điền gia lão tổ cũng không nói nhiều, hắn trầm ngâm một chút rồi nói.

-Đã như vậy, hiện tại ta sẽ giao tất cả tài sản của Điền gia cho ngươi đồng thời dẫn theo tất cả người của Điền gia rời khỏi Thổ Hoàng thành, chỉ cầu ngươi có thể cho chúng ta một con đường sống.

Lâm Thanh Phong có chút ngạc nhiên, hắn mở to mắt mà nhìn tên Hóa Thần kì này một lúc rồi hỏi lại.

-Tại sao ngươi lại dễ dãi như vậy đây? Chẳng lẽ ngươi không nhìn ra ta chỉ là một tên tiểu tử Trúc Cơ kì hay sao? Theo đúng lý mà nói thì ngươi phải lao lên giải quyết ta chứ?

Điền gia lão tổ trên trán lập tức xuất hiện gân xanh, con bà nó, ai mà không nhìn ra ngươi chỉ là một tên Trúc Cơ kì? Nhưng tên Nguyệt Thánh Dạ vẫn còn đang nằm đằng kia có bị ngu cũng hiểu chuyện gì đã xảy ra được chứ? Hắn là Hóa Thần viên mãn mà còn như vậy thì ngươi bảo ta phải làm sao? Chẳng lẽ theo bước tên Điền Bá Quang kia đi chịu chết?

Trong lòng Điền gia lão tổ đang có hàng vạn con thảo nê mã đang lao nhanh, hắn đè nén cơn giận hít vào một hơi rồi tiếp tục hỏi.

-Ngươi không cần quan tâm, hiện tại phiền ngươi cho ta biết câu trả lời, ta thề rằng từ nay Điền gia sẽ không có người nào dám có ý đồ xấu đến Long Hạ thôn.

Lâm Thanh Phong có chút nghi hoặc, hắn trầm ngâm một chút rồi gật đầu.
-Được thôi, nhưng ta có thêm một điều kiện, phiền ngươi giải quyết hết những tên lúc trước tham gia vây bắt thanh niên của Long Hạ thôn, nhưng nếu bọn hắn có gia đình thì ngươi không được động vào gia đình của bọn hắn.

Điền gia lão tổ thở ra một hơi nhẹ nhõm, hắn liền gật đầu đồng ý với Lâm Thanh Phong sau đó lại xoay lưng về những tên Điền gia phía sau rồi lên tiếng.

-Các ngươi đã nghe kỹ chưa? Hiện tại mau lập lời thề ngay tại đây rồi quay trở về thu dọn, đồng thời giải quyết hết những tên lúc trước theo lời của hắn.

Những tên Điền gia phía sau tuy rằng vẫn có chút kháng cự, nhưng với lời nói của Điền gia lão tổ thì bọn hắn cũng nhanh chóng lập lời thề độc rồi quay về.

Điền gia lão tổ thở ra một hơi nhẹ nhõm, sau đó hắn quay về hướng Lâm Thanh Phong thi lễ cuối đầu rồi cũng xoay người bỏ đi.

Lâm Thanh Phong gãi đầu một cái, sau đó hắn quay lại nhìn Nam Cung Mị Ảnh, ngực hắn ưỡn cao hai mắt nhìn lên trời rồi cười nói.

-Sao hả lão bà? Ta có uy phong không?

Nam Cung Mị Ảnh cũng chỉ biết cười khổ, thái độ của con hàng này thay đổi quá nhanh, ngay lúc trước còn hung thần ác sát lời nói chứa đầy sát khí, còn hiện tại lại như một đứa con nít tới đòi phần thưởng khiến nàng dở khóc dở cười.

Tất cả những gia tộc còn lại cũng trợn mắt lên, đây có thật là tên hung thần vừa rồi không? Hiện tại với lúc nãy thật sự hoàn toàn khác nhau, mặc dù lúc nãy hắn cũng mang theo nụ cười vui vẻ để nói chuyện nhưng ai cũng cảm nhận được sát khí ở trong đó, còn hiện tại lại như một đứa trẻ như thế này…

Lâm Thanh Phong lúc này mới để ý tới xung quanh, hắn ho nhẹ một cái rồi lên tiếng hỏi.

-Sao vậy? Các ngươi ở lại đây làm gì? Hay lại muốn cho ta tiền? Ta rất sẵn sàng nhận a.

Lời của Lâm Thanh Phong vừa dứt, thì tất cả những gia tộc còn lại ở đây ai cũng lập tức đứng lên ra về, ai bay được thì liền bay mất, còn những tên chỉ có thể chạy bộ thì liền dùng hết sức bú sữa mẹ mà chạy bọn hắn cũng không muốn ở lại đây một chút nào.

Nhìn bọn hắn rời đi hết, Lâm Thanh Phong mới gật đầu một cái, sau đó hắn lại tiếp tục lên tiếng.

-Sao rồi? Còn chưa chịu tỉnh sao? Hay lại muốn thưởng thức một lần RasenShuriken nữa?Ngay lúc này Nguyệt Thánh Dạ liền bật dậy, hắn toàn thân đầy thương tích, hắn ho ra một ngụm máu rồi có chút khó khăn lên tiếng.

-Được rồi, ta đã tỉnh, ngươi đừng tiếp tục.

Lâm Thanh Phong đánh giá tình trạng của Nguyệt Thánh Dạ một lúc, sau đó hắn gật đầu rồi nói.

-Cũng may mắn cho ngươi, lúc đó ta chỉ muốn cảnh cáo ngươi thôi, nếu ngươi thưởng thức những cú sau thì hiện tại ngươi cũng không còn đứng đây đâu.

Nguyệt Thánh Dạ trầm mặc cúi đầu, mặc dù nằm yên bất động nhưng hắn cũng biết rõ Lâm Thanh Phong cũng không đùa hắn, nếu hắn thưởng thức một trong những phát tiếp theo thì hắn liền chết.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, hắn lắc đầu một cái rồi tiếp tục nói.

-Thôi được rồi, hiện tại ngươi cũng nên tìm một ít đan dược để ăn a, nếu như không có thì ngươi vẫn có thể tìm vị đang đứng phía sau bức tường đằng kia quan sát tình huống, theo ta đoán hắn là Long Vân Đại Sư gì đó trong miệng các ngươi đi, hẳn là hắn sẽ có đan dược trị thương cho ngươi.

Lâm Thanh Phong dứt lời, thì hắn cũng nhìn về một bên, phía bên đó là một góc khuất của khán đài, lúc này người từ trong đó cũng xuất hiện, đó cũng chính là Long Vân Đại Sư, lúc đầu hắn cũng không đi xa, sau khi những người dân thường đi hết thì hắn cũng liền quay lại, hắn vẫn đứng ở đó quan sát hết mọi chuyện.

Ngay khi Lâm Thanh Phong nói ra thì hắn cũng không cần thiết phải trốn tránh nữa, hắn liền nở nụ cười rồi bước ra ngoài, hắn vỗ tay vài tiếng rồi có chút hứng thú nhìn Lâm Thanh Phong mà lên tiếng.

-Không ngờ chỉ là một tên Trúc Cơ kì mà có thể phát hiện được ta, như vậy ngươi hẳn là người mà sư phụ đã nhắc tới đi?

Lâm Thanh Phong khuôn mặt tối sầm lại, theo cách nói của con hàng này, thì câu sau hắn chắc chắn là sẽ bắt đầu nói “Lúc trước…” gì gì đó, nó cũng tính là chuyện xưa, nhưng Lâm Thanh Phong lại cực kì có ác cảm với hai chữ “chuyện xưa” vì thế hắn liền ngắt lời.

-Cút, ta không quen ngươi.

Long Vân Đại Sư mộng bức, Nguyệt Thánh Dạ mộng bức, ngay cả Nam Cung Mị Ảnh cùng Lệnh Hồ Xung đều mộng bức.

Lâm Thanh Phong lập tức chỉ tay về Long Vân Đại Sư rồi tiếp tục nói.

-Ngươi muốn ta nghe chuyện xưa? Cút ngay cho ta, cần thận cẩn thận ta trở mặt với ngươi.

Long Vân Đại Sư cười khổ, hắn thề đây là lần đầu tiên hắn bị người ta đuổi cổ thẳng mặt như vậy, lúc trước chỉ cần nghe tới tên hắn thì ai cũng vui vẻ tâng bốc, chưa bao giờ hắn bị chửi thẳng mặt như vậy, vì thế hắn tiếp tục cười rồi lên tiếng.

-Không hổ danh là người mà sư phụ…

Nhưng hắn cũng chưa nói dứt câu, trên tay Lâm Thanh Phong lại xuất hiện một viên RasenShuriken cỡ lớn, Long Vân Đại Sư cả người chảy đầy mồ hôi, hắn thân là Luyện Đan Sư cấp 6, thực lực vì thế cũng đã đạt tới Luyện Hư kì, nhưng vên RasenShuriken trên tay Lâm Thanh Phong lại khiến hắn cảm thấy nguy hiểm.

Vì thế hắn liền làm ra hành động từ trước tới giờ mà hắn chưa từng làm, hắn đưa hai tay lên cầu xin.

-Đừng, đừng, ta sẽ không nói nữa, sẽ không nói nữa.

…..Hết Chương 153….

Chương 154: Trấn nguyên đại sư – thận ca

Lâm Thanh Phong lúc này mới dừng tay thu lại viên RasenShuriken, Long vân tôn giả cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm, thật sự hắn cũng không muốn ở lại đối mặt với tên này đâu, nhưng bởi do sư phụ hắn có lệnh thế nên hắn không dám không tuân theo.

Long Vân Đại Sư thở ra một hơi, hắn lập tức lấy ra một viên Dưỡng Hồn Châu đưa cho Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Đây là Dưỡng Hồn Châu mà sư phụ bảo ta giao cho ngươi, chỉ cần ngươi giới thiệu cho sư phị ta một thiên tài mộc hệ linh lực, hắn muốn tìm người truyền thụ một thân đan đạo của hắn. 

Thảo nê mã, lần này thật tốt rồi, không nghe chuyện xưa mà vẫn có nồi chờ hắn cõng, tâm tình Lâm Thanh Phong thật sự phức tạp, ngay khi nghe tới tên Dưỡng Hồn Châu thì hắn lập tức nghĩ tới Cửu Điệp Bán Tiên, nhưng hắn phải đi đâu để tìm thiên tài mang mộc hệ linh lực đây? Hắn thở dài một cái rồi lắc đầu trả lời.

-Xin lỗi, ta thật hết cách, đúng là ta rất cần viên Dưỡng Hồn Châu này, nhưng ta cũng không có cách nào tìm thiên tài mộc hệ linh lực cho ngươi.

Long Vân Đại Sư cũng lắc đầu thở dài.

-Ta cũng biết là như vậy, nhưng không hiểu sao sư phụ ta lại xác định là ngươi có thể tìm được, vì thế ta cũng hết cách, không bằng ta đưa ngươi Truyền Tin Thạch để ngươi có thể trực tiếp nói chuyện với hắn?

Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút sau đó gật đầu đồng ý, hiện tại hắn thật sự cần Dưỡng Hồn Châu vì thế chỉ còn cách đàm luận trực tiếp với sư phụ của Long Vân Đại Sư thôi.

Long Vân Đại Sư liền lấy ra Truyền Tin Thạch, hắn đưa cho Lâm Thanh Phong rồi kéo tay Lâm Thanh Phong lại nói nhỏ.

-Sư phụ ta tên Trấn Nguyên, tuy biết rằng không nên nói những lời này nhưng sư phụ ta luyện đan rất chuyên nghiệp, đan dược mà hắn luyện ra lúc nào cũng thuộc hàng cực phẩm, hắn luyện đan cho nhiều người nhưng lại luôn lấy giá trên trời, những người nhờ hắn luyện đan luôn phải chuẩn bị cho thật tốt, đã từng có kẻ phải bán luôn hai quả thận mới đủ tiền chi trả, vì thế những người quen đều gọi sư phụ ta là Thận ca, hôm nay hắn chịu bỏ ra một viên Dưỡng Hồn Châu để nhờ ngươi tìm đệ tử thì chắc chắn ngươi có thể tìm được.

Lâm Thanh Phong gãi đầu cười khổ, con hàng Long Vân này thật sự cực phẩm a, có tên đệ tử nào lại đi bôi bác sư phụ của chính mình như hắn đâu? Nhưng có thể dạy ra một con hàng cực phẩm như vậy thì hẳn là tên sư phụ cũng không kém đi đâu.

Lâm Thanh Phong gãi đầu một cái sau đó hắn lại chỉ tay về phía Nguyệt Thánh Dạ rồii nói.

-Phiền ngươi xem xét hắn một chút, ta thấy rằng hắn làm thành chủ cũng tốt lắm, nếu lỡ như hắn chết đi thì người dân trong thành lại gặp họa.

Long Vân Đại Sư gật đầu một cái, sau đó hắn theo lời Lâm Thanh Phong mà đi xem xét vết thương cho Nguyệt Thánh Dạ.

Cầm viên Truyền Tin Thạch trên tay, Lâm Thanh Phong hít vào một hơi rồi bắt đầu truyền linh lực vào đó, có kinh nghiệm lần trước nên lần này hắn rất tập trung để tránh bị hút cạn linh lực, nhưng thật sự là hắn đã suy nghĩ nhiều rồi lần trước là do hắn ở trong trận pháp của Cửu Điệp Bán Tiên bởi vì trận pháp đã suy yếu nên hắn mới có thể truyền tin với bên ngoài, nhưng dù là vậy hắn cũng phải tốn cực nhiều linh lực để duy trì, còn hiện tại thì không cần, linh lực của hắn tiêu tốn rất ít, với tốc độ hồi phục của hắn thì có thể coi như không tốn.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Lệnh Hồ Xung có chút tò mò, bọn hắn cũng tiến lại gần để nghe, viên Truyền Tin Thạch vẫn chớp sáng, được một lúc thì nó cũng phát ra tiếng nói.

-Sao rồi tiểu Long Long? Đã tìm được hắn chưa?

Lâm Thanh Phong có chút đau đầu, Nam Cung Mị Ảnh cùng Lệnh Hồ Xung ở bên cạnh cũng cố nín cười, Long Vân Đại Sư trông như một nam tử trung niên, nhưng hiện tại hắn đã là Luyện Hư kì tu sĩ rồi, hắn sống không biết bao nhiêu năm còn bị gọi là tiểu Long Long.

Lâm Thanh Phong hít vào một hơi, sau đó hắn mới lên tiếng.

-Xin chào Trấn Nguyên Đại Sư, ta là Lâm Thanh Phong, theo lời của Long Vân Đại Sư thì ngài có việc tìm ta sao?

Trấn Nguyên Đại Sư im lặng một lúc, sau đó hắn lại trả lời, giọng nói của hắn có chút vui vẻ.

-Đúng, đúng, Lâm Thanh Phong, là ta muốn nhờ ngươi tìm giúp ta một vị đồ đệ có mộc hệ linh lực, ngươi có thể tìm giúp ta sao?
Lâm Thanh Phong thở dài một cái.

-Đây cũng là nguyên nhân ta liên lạc với ngài đây, không biết ngài nghe tin ở đâu mà lại dám chắc chắn rằng ta có thể giúp ngài tìm được đệ tử đây?

Trấn Nguyên Đại Sư ngay lập tức trả lời lại.

-Ngươi đừng lừa ta, ta đã nghe lão già Hỏa Vân cùng Âm Dương hai vị tôn giả nói rồi, bọn hắn nói ngươi là một cái máy thu hút thiên tài, chỉ cần là người ngươi nhặt về thì tất cả đều là thiên tài, ngươi cứ ra ngoài nhặt một vài tên là được rồi.

Lâm Thanh Phong thật sự muốn chửi thề, đây là lý do sao? Thật sự tìm kiếm thiên tài liền dễ dàng như vậy? Nếu thật sự dễ dàng như vậy thì ngươi ra ngoài nhặt vài tên thiên tài cho ta xem thử một chút?

Lâm Thanh Phong cố nén giận, bởi vì lần này hắn thật sự cần Dưỡng Hồn Châu, vì thế hắn vẫn cố gắng để thương lượng với Trấn Nguyên Đại Sư.

-Trấn Nguyên Đại Sư, việc tìm đệ tử cho ngài thì ta không dám chắc, nhưng ta có thể mua lại viên Dưỡng Hồn Châu của ngài được không? Hiện tại ta thật sự rất cần tới nó.

Trấn Nguyên Đại Sư cũng rất thoải mái, hắn mang theo giọng nói vui vẻ mà trả lời.

-Được thôi, chỉ cần ngươi trả ta 200 viên Linh Thạch Cực Phẩm, giá cũng rất rẻ nha.

Lâm Thanh Phong trực tiếp mộng bức, hét giá như thế này thì hắn cũng chịu phục, cho dù hiện tại hắn có bán tất cả gia sản cộng với hai quả thận của chính hắn thì cũng không đủ để trả đâu, Thận ca thật không hổ danh là Thận ca, hắn có chút đau đầu, hắn dùng tay bóp trán một chút rồi trả lời.

-Trấn Nguyên Đại Sư, phiền ngài chờ ta một lúc, để ta tìm xem trong người còn có bao nhiêu tiền rồi sẽ nói lại với ngài sau.

Lâm Thanh Phong nói xong hắn liền ngắt linh lực truyền vào viên Truyền Tin Thạch, thật ra hắn có tìm cũng vô ích, bởi vì hắn cũng không đủ tiền, hắn chỉ muốn hỏi một số chuyện với Âm tôn giả mà thôi, còn hỏi về điều gì? Dĩ nhiên là hỏi mượn tiền rồi, ngoài Âm, Dương hai vị đại gia này hắn cũng không biết đi mượn ai a.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, sau đó hắn lại lấy ra một viên Truyền Tin Thạch mà Âm tôn giả trước đó đã đưa cho hắn rồi truyền linh lực vào đó.Một lúc sau, giọng nói non nớt của Mộng Tiêu Dao liền phát ra.

-Oa, Phong ca ca, đúng thật là ngươi a, mấy tháng này ngươi cũng không thèm liên lạc với người ta, người ta thật sự chán ghét ngươi á.

Lâm Thanh Phong chỉ biết cười khổ, hắn có chút xoắn xuýt rồi trả lời.

-Yên nào, Tiêu Dao muội muội, đúng là vài tháng qua không liên lạc với muội là lỗi của ta, hiện tại việc tu luyện của muội sao rồi?

Mộng Tiêu Dao giọng nói có chút tinh nghịch, nàng khoái chí mà trả lời.

-Hiện tại muội đã là Trúc Cơ kì Viên Mãn rồi, huynh xem muội có lợi hại hay không?

Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh hai người trực tiếp quỳ, từ lúc Mộng Tiêu Dao rời đi cách đây chưa tới ba tháng thì nàng vẫn chỉ mới đạt tới Luyện Khí tầng 4 được chứ? Hiện tại đã Trúc Cơ Viên Mãn rồi, tốc độ tu luyện của nàng thật sự khiến người ta phải câm nín.

Lâm Thanh Phong ngoài cười khổ thì cũng chỉ biết cười khổ mà thôi, hắn hít vào một hơi rồi tiếp tục nói.

-Thật lợi hại, với cái đà này thì chỉ qua vài năm là muội đã mạnh mẽ hơn ta rồi.

Mộng Tiêu Dao rất vui vẻ, nàng cười hì hì rồi trả lời.

-Tất nhiên rồi, sau này muội sẽ bảo vệ cho Phong ca ca, sẽ khôn còn ai dám ăn hiếp Phong ca ca nữa.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi sau đó hắn lại hỏi vào vấn đề chính.

-Việc này để sau đi, hiện tại ta có chút chuyện muốn gặp hai vị sư phụ của muội, muội có thể gọi hai người bọn hắn giúp ta sao?

Mộng Tiêu Dao không cười nữa, giọng nàng có chút tức tối mà trả lời.

-Hai vị sư phụ đã đoán trước rồi, hai người bảo ta chuyển lời với ca rằng:”Chúng ta sẽ không cho mi mượn tiền để đưa lão Thận” vậy đấy.

-Muội đã cố gắng hết sức rồi, nhưng hai người vẫn nhất quyết không cho.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, thật sự hắn cũng không còn cách nào khác, vì thế hắn cũng chỉ có thể trả lời.

-Thôi được rồi, như vậy ta thật cảm ơn muội, ta sẽ ngắt liên lạc, muội phải cố gắng tu luyện thật tốt a, về sau còn phải bảo vệ ta đây.

Mộng Tiêu Dao lúc này mới cười hì hì rồi cắt đứt liên lạc, Lâm Thanh Phong thở dài một hơi rồi cũng cất đi viên Truyền Tin Thạch, lần này thật sự khó khăn, hắn không biết phải làm sao để lấy được viên Dưỡng Hồn Châu đâu.

….Hết Chương 154….

Chương 155: Ngươi là lão quái vật?

Lâm Thanh Phong cũng không còn cách nào khác, hắn liền truyền tin cho Trấn Nguyên Đại Sư.

-Trấn Nguyên Đại Sư, mặc dù ta không có tiền để trả cho ngài, nhưng ta cần viên Dưỡng Hồn Châu của ngài để kéo dài sinh mạng cho một vị Bán Tiên thời thượng cổ, tạo nghệ trận pháp của hắn rất cao thâm, không biết ngài có thể cho ta mượn Dưỡng Hồn Châu được không?

Một lúc sau, Trấn Nguyên Đại Sư cũng truyền tin về.

-Ngươi đùa ta? Ngươi nghĩ thử xem, ta là một tên Luyện Đan Sư, như vậy ta cần gì phải quan tâm tới trận pháp đâu? 

Lâm Thanh Phong cũng không còn cách nào khác, tiền thì không có, vì thế hắn chỉ còn cách sử dụng “miệng độn” cho tới cùng.

-Trấn Nguyên Đại Sư, không biết ngài đã từng nghe qua câu nói:”Con đường nào cũng dẫn tới đại Đạo” chưa?

Trấn Nguyên Đại Sư kinh ngạc, mặc dù hắn biết Lâm Thanh Phong đang cố gắng làm hắn lung lay ý nghĩ, nhưng cách thức của Lâm Thanh Phong rất mới lạ vì thế hắn liền thử nghe một chút.

-Ồ, ngươi tiếp tục nói thử cho ta nghe một chút?

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi nhẹ nhõm, nếu Trấn Nguyên Đại Sư có thể tiếp tục nghe thì tốt rồi, hắn chỉ sợ Trấn Nguyên Đại Sư ngay lập tức cắt liên lạc thôi, nếu thật sự như vậy thì hắn cũng hết cách, hắn ho nhẹ một cái rồi tiếp tục nói.

-Ngươi biết “Đạo” là cái gì sao?

Trấn Nguyên Đại Sư lập tức mộng bức, “Đạo là cái gì?” câu hỏi này chính hắn cũng không biết, hắn trầm ngâm suy nghĩ một lúc lâu, sau đó hắn thở dài một hơi rồi trả lời.

-Ta không biết, vậy ngươi biết “Đạo” là gì sao?

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, “Đạo” là cái quỷ gì thì hắn làm sao biết được, nhưng câu trả lời này của Trấn Nguyên Đại Sư lại đúng như hắn suy nghĩ, vì thế hắn tiếp tục nói.

-“Đạo” là cái gì thì ta cũng không biết, nhưng ta biết được trên đời này có ba ngàn đại “Đạo”, chỉ cần ngươi có thể tìm hiểu tới tận cùng, thì ngươi sẽ hiểu được “Đạo” là thứ gì.

-Ý ta không phải muốn nói ngươi phải tìm hiểu hết ba ngàn đại đạo, chỉ cần ngươi có thể tìm hiểu tới tận cùng đạo của chính ngươi thì ngươi liền có thể hiểu được “Đạo” là gì.

Trấn Nguyên Đại Sư trầm mặc một chút, sau đó hắn lại hỏi tiếp.

-Như vậy ý ngươi muốn nói là gì đây?

Lâm Thanh Phong cũng không để ý tới Trấn Nguyên Đại Sư, hắn lại tiếp tục hỏi.

-Có bao giờ ngươi từng nghĩ, tại sao ngươi lại có thể luyện chế thành công đan dược dành cho các hệ tu sĩ riêng biệt sao? 

-Tại sao đều là một loại vết thương, nhưng các hệ tu sĩ lại cần những đan dược khác nhau đâu?

-Tại sao một viên đan dược trị thương dành cho hỏa hệ tu sĩ, lại có tác dụng yếu đi nếu cho một vị tu sĩ hệ khác sử dụng? 

-Nhưng tại sao lại có những loại đan dược mà bất kỳ tu sĩ nào cũng có thể sử dụng được?

….

Một đống câu hỏi tại sao được Lâm Thanh Phong đưa ra, khiến cho Trấn Nguyên Đại Sư đầu óc có chút xoay vòng, đa phần câu hỏi hắn đều trả lời được, nhưng từ lúc đầu hắn đã bị Lâm Thanh Phong hỏi một câu “Đạo là gì?” khiến hắn có chút mông lung, vì thế trí não của hắn hiện tại cũng không đủ dùng để trả lời hết những câu hỏi này.

Lâm Thanh Phong cũng biết được điều đó, sau khi hỏi miên man một lúc lâu, hắn lại tiếp tục hỏi.
-Mỗi lần luyện đan, để tránh cho việc linh khí trong tài liệu thất thoát quá nhiều, vì thế ngươi phải sử dụng lô đỉnh đúng không? Nếu ngươi sử dụng lô đỉnh bình thường, thì nó lại không thể chịu nổi sức nóng thì phải làm sao bây giờ?

-Dĩ nhiên là ngươi phải tìm kiếm tài liệu tốt hơn để luyện chế lô đỉnh, nhưng nếu khi đó lô đỉnh quá nặng nhưng nó lại khiến Linh Khí trong tài liệu thất thoát quá nhiều thì làm sao?

-Ngươi cũng không thể lúc nào cũng phải đổi lô đỉnh đúng không? Vậy ngươi có từng nghĩ tới, nếu ngươi thêm vài trận pháp chống thất thoát linh khí bên ngoài lô đỉnh thì sao? Hoặc là thêm vài trận pháp bảo vệ lô đỉnh bên ngoài thì sao? 

-Vấn đề ngay lúc đó ngay lập tức sẽ được giải quyết, ngươi không cần phải đổi lô đỉnh nữa, còn nếu tạo nghệ trận pháp của ngươi cực kì cao thì sao? Khi đó ngươi có thể dùng một vài trận pháp chống thất thoát linh khí bên ngoài đan dược, giúp đan dược có thể bảo tồn lâu hơn, cũng không cần nhiều vật dụng quý giá đúng không?

Trấn Nguyên Đại Sư hơi thở có chút gấp rút, đúng như lời Lâm Thanh Phong nói, tại sao hắn không sử dụng trận pháp để bảo tồn đan dược đây? Hắn lại nghĩ tới vấn đề, hiện tại không phải bên cạnh Lâm Thanh Phong có một tên Bán Tiên Trận Pháp Đại Sư sao? Vì thế hắn ngay lập tức liền nói.

-Được rồi, ngươi không cần nói nữa, ta cho ngươi mượn Dưỡng Hồn Châu, nhưng sau đó ngươi phải để vị Bán Tiên kia tới chỗ ta làm khách, ta sẽ cùng hắn đàm luận.

Lâm Thanh Phong nụ cười nở đầy mặt, hắn chỉ đợi có câu nói này thôi, hiện tại Trấn Nguyên Đại Sư cuối cùng đã bị lung lay thì tốt, hắn cũng thầm than thở.

-Không ngờ “Miệng độn” đại pháp của Naruto thật sự hữu dụng a, ngay cả Trấn Nguyên Đại Sư con hàng này cũng bị đẩy ngã thì đừng nói gì tới Nagato cùng Obito rồi.

Lâm Thanh Phong lúc này mới vui vẻ mà trả lời.

-Tốt, như vậy thật sự cảm ơn Trấn Nguyên Đại Sư rồi.

Sau đó hắn liền ngắt liên lạc, hắn có chút vui vẻ nụ cười nở đầy mặt rồi quay đầu lại.

Nhưng hắn chỉ thấy Nam Cung Mị Ảnh, Lệnh Hồ Xung, Long Vân Đại Sư cùng Nguyệt Thánh Dạ đang trợn trắng mắt lên mà nhìn hắn, khiến hắn lạnh cả người.

Hắn ho nhẹ một tiếng rồi hỏi.

-Các ngươi nhìn ta làm gì? Trên mặt ta có dính gì sao?

Nam Cung Mị Ảnh lắc đầu một cái rồi trả lời.-Không có, chỉ là bọn ta có chút tò mò, không biết tại sao chàng lại hiểu biết nhiều như vậy thôi, chẳng lẽ chàng lại là lão quái vật sao?

Lâm Thanh Phong trợn mắt lên, sau đó hắn lại nhìn sang ba người còn lại rồi lại hỏi.

-Bọn ngươi cũng nghĩ vậy sao? 

Ba người khác liền đồng thời gật đầu một cái coi như xác nhận câu nói của Nam Cung Mị Ảnh là đúng.

Lâm Thanh Phong có chút đau đầu, hắn bóp trán một cái rồi mới trả lời.

-Nếu ta nói, những thứ lúc nãy đều là do ta nói nhảm thì các ngươi tin sao?

Bốn người đồng loạt lắc đầu, bọn hắn đều mang theo ánh mắt khinh bỉ mà nhìn Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi rồi lên tiếng.

-Chàng nói năng liên tục, lưu loát như vậy còn bảo là nói nhảm? Chàng nghĩ bọn ta là con nít ba tuổi dễ gạt sao?

Cả ba người còn lại đều đồng thời gật đầu, bọn hắn đều đồng ý với câu nói này của Nam Cung Mị Ảnh.

Lâm Thanh Phong cũng hết cách, biểu hiện của bốn người đều như vậy thì hắn giải thích cũng chẳng ích gì, bởi vì căn bản là bọn hắn không tin, vì thế Lâm Thanh Phong cũng không nói gì nữa, hắn nhìn Long Vân Đại Sư rồi nói.

-Lúc nãy ngươi cũng nghe rồi, hiện tại ngươi đưa Dưỡng Hồn Châu cho ta, thời gian cũng không còn nhiều lắm, ta sợ vị Bán Tiên ấy không chịu nổi.

Long Vân Đại Sư gật đầu như cái máy, hắn liền lấy ra Dưỡng Hồn Châu rồi đưa cho Lâm Thanh Phong, trong lòng hắn cũng thật sự bội phục Lâm Thanh Phong, hắn chưa từng thấy người nào chỉ cần dùng lời nói mà có thể thuyết phục “lão Thận” một cách triệt để như vậy đâu.

Tiếp nhận Dưỡng Hồn Châu từ tay của Long Vân Đại Sư, Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi lại quay sang nói với Lệnh Hồ Xung cùng Nguyệt Thánh Dạ.

-Lệnh hồ huynh, ta đoán chừng ngày mai thì bọn người Nhậm cô nương sẽ tới, phiền phức ngươi ở lại chỗ Nguyệt Thánh Dạ chờ đón bọn hắn được chứ? Còn ta cùng Mị Ảnh sẽ rời đi trước.

Lệnh Hồ Xung cũng không có ý kiến gì, sau chuyện xảy ra ngày hôm nay thì hắn cũng phải ngẫm nghĩ lại một chút về cách sống ở Thông Thiên Đại Lục, dù đã nghe Lâm Thanh Phong nói từ trước nhưng hắn vẫn cảm thấy kinh ngạc khi trải qua chuyện lúc nãy, chỉ một lời không hợp thì những người có tu vi yếu đuối liền có thể bị giết.

Nguyệt Thánh Dạ cũng không từ chối, hắn vỗ ngực một cái rồi lên tiếng.

-Lâm tiểu hữu đừng lo, ta sẽ cho người đứng đợi ở bên ngoài, chỉ cần người của Long Hạ thôn tới đây thì chúng ta sẽ nhận được tin tức.

-Còn nữa, ta sẽ cho người thu gom tất cả tài sản của Điền gia, bảo đảm sẽ không để sót một thứ gì.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, rồi lại quay sang hỏi Long Vân Đại Sư.

-Như vậy ngươi muốn đợi ở đây, hay là cùng bọn ta đi tới chỗ vị Bán Tiên ấy? Ngươi cũng cần phải mang vị Bán Tiên ấy về cho sư phụ ngươi đúng không?

Long Vân Đại Sư trầm ngâm một chút rồi gật đầu đồng ý.

Như vậy đã quyết định xong rồi, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh liền cưỡi…nồi, dẫn theo Long Vân Đại Sư bay về hướng ngọn núi của Cửu Điệp Bán Tiên.

…..Hết Chương 155….

Chương 156: Trấn nguyên đại sư (2)

Tới buổi chiều, Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cùng Long Vân Đại Sư ba người mới bay tới hang động của Cửu Điệp Bán Tiên.

Lâm Thanh Phong ngay sau khi hạ xuống chân núi nơi ở của Cửu Điệp Bán Tiên thì hắn liền chạy vào trong hang động, thời gian của Cửu Điệp Bán Tiên không còn nhiều, vì thế hắn phải nhanh chóng đi cứu.

Nhưng khi bước vào sâu trong hang động, một cảnh tượng đập vào mắt hắn làm hắn có chút đau đầu.

Cửu Điệp Bán Tiên, con hàng này lại sử dụng điện thoại của hắn “tự sướng” một cách mê say, hắn đang làm đủ các tư thế quái dị, một tay thì cứ bấm chụp hình liên tục, tiếng “tách, tách” phát ra từ chiếc điện thoại cứ liên tục ngân vang trong hang động.

Mặc dù điện thoại của Lâm Thanh Phong là một “cục gạch” nhưng nó vẫn có chức năng chụp ảnh, dù Camera chẳng ra sao cả, nhưng đối với Cửu Điệp Bán Tiên thì bấy nhiêu là đủ xài rồi.

Cửu Điệp Bán Tiên đang say mê chụp ảnh, một lúc sau hắn nhận ra Lâm Thanh Phong đã tới, vì thế hắn liền thay đổi bộ dáng, lấy lại vẻ nghiêm chỉnh “cao thâm mạt trắc” như một vị tiền bối cao nhân bình thường.

Hành động này của Cửu Điệp Bán Tiên khiến Lâm Thanh Phong trên trán nổi gân xanh, hắn cắn răn mà dùng tiếng Anh để nói chuyện.

-Ngươi chụp đã chưa?

Cửu Điệp Bán Tiên có chút xấu hổ, hắn ho nhẹ một cái rồi mới trả lời.

-Hắc hắc, có chút xao nhãng, nhưng chỉ tốn một ít thời gian mà thôi.

Lâm Thanh Phong hừ một tiếng, hắn bước tới thu lấy chiếc điện thoại rồi kiểm tra bộ nhớ, không kiểm tra còn tốt, nhưng kiểm tra rồi thì hắn chỉ còn cách che mặt lại, tấm hình cũ nhất được chụp cách đây hơn 12 tiếng, hiện tại là buổi chiều cũng tức là con hàng này từ sau khi Lâm Thanh Phong rời đi thì liền bắt đầu chụp ảnh tự sướng.

Lâm Thanh Phong cũng thật sự phục Cửu Điệp Bán Tiên, phải nhàm chán tới mức nào mới có thể sử dụng cục gạch này “tự sướng” liên tục 12 tiếng đây?

Nhưng phục là một chuyện, còn việc con hàng này bỏ thời gian vô nghĩa để “tự sướng” là chuyện khác, Lâm Thanh Phong hừ một tiếng rồi nói.

-Ngươi lại tốn nửa ngày thời gian để làm chuyện vô bổ này? Chẳng phải thời gian còn lại của ngươi rất ít sao?

Cửu Điệp Bán Tiên gãi đầu, hắn cũng chỉ biết cười khổ, hắn cũng không ngờ rằng chính bản thân hắn lại bỏ ra nhiều thời gian như vậy, nhưng cũng không còn cách nào khác, mọi chuyện cũng đã lỡ rồi, hắn cũng không thể sửa được.

Trong khi Lâm Thanh Phong đang đứng đó trách móc Cửu Điệp Bán Tiên thì Nam Cung Mị Ảnh cùng Long Vân Đại Sư cũng tới, bọn hắn có chút kinh ngạc khi nhìn thấy cảnh này.

Long Vân Đại Sư có chút tò mò, hắn mới hỏi nhỏ với Nam Cung Mị Ảnh.

-Đó là vị Bán Tiên mà các ngươi đã nói sao? Tại sao ta không hiểu bọn hắn đang nói gì?

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu một cái, bọn hắn cũng đã tới đây rồi vì thế nàng cũng không giấu nữa.

-Đúng vậy, đó là Cửu Điệp Bán Tiên, hiện tại bọn hắn đang sử dụng thượng cổ ngôn ngữ để nói chuyện với nhau, vì thế ngươi nghe không hiểu là phải.

Long Vân Đại Sư có chút ngạc nhiên.

-Ngay cả thượng cổ ngôn ngữ mà Lâm tiểu huynh đệ cũng biết? Hiện tại có đánh chết ta thì ta cũng không tin hắn chỉ là một tên tiểu tử hơn 20 tuổi đâu, hắn nhất định là một lão quái vật.

Nếu Lâm Thanh Phong nghe được lời này thì hắn sẽ ngay lập tức thành toàn cho Long Vân Đại Sư, nhưng rất may mắn cho Long Vân Đại Sư là hắn không nghe được.

Khi thấy hai người bọn hắn đã tới rồi, Lâm Thanh Phong cũng lấy ra Dưỡng Hồn Châu đưa tới trước mặt Cửu Điệp Bán Tiên rồi nói.

-Đây là Dưỡng Hồn Châu mà ta đã mượn được cho ngươi, nó có tác dụng bồi dưỡng thần hồn, người đã cho ta mượn là sư phụ của tên đó, hắn là một tên Luyện Đan Sư, hắn muốn ngươi sau khi sử dụng Dưỡng Hồn Châu thì tới chỗ hắn để cùng nhau đàm đạo.
-Ngươi có thể đợi tới khi Diệu Hương hoàn thành xong truyền thừa thì hắn sẽ đưa ngươi cùng Diệu Hương tới chỗ sư phụ của hắn, ngươi có thể cùng sư phụ hắn đàm đạo rồi đồng thời chỉ dạy Diệu Hương.

Cửu Điệp Bán Tiên hai mắt phát sáng, phải biết Dưỡng Hồn Châu là thiên địa kì vật, nó thật sự rất quý hiếm, ngay cả Cửu Điệp Bán Tiên lúc trước cũng không có, vì thế hắn chỉ còn cách chờ đợi tử vong từ từ tiến đến, nhưng hiện tại Dưỡng Hồn Châu đã có rồi, thế nên hắn cũng không cần chết nữa, vì thế hắn liền gật đầu đồng ý.

Cửu Điệp Bán Tiên ngay lập tức trốn vào Dưỡng Hồn Châu, Lâm Thanh Phong cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Lúc này Long Vân Đại Sư cùng Nam Cung Mị Ảnh mới tiến đến, Long Vân Đại Sư có chút xoắn xuýt, hắn gãi đầu một cái rồi hỏi.

-Lâm tiểu huynh đệ, lúc trước ngươi cũng không nói vị Bán Tiên này sử dụng thượng cổ ngôn ngữ a, hiện tại cũng không có ai sử dụng nó nữa, như vậy sư phụ ta làm sao có thể cùng hắn đàm đạo đây?

Lâm Thanh Phong trợn mắt nhìn Long Vân Đại Sư một cái.

-Chuyện này có như vậy cũng hỏi? Ngươi không biết thì ngươi không thể đi học sao? Có ta ở đây thì ngươi còn sợ rằng ngươi không hiểu tiếng Anh a?

Hai mắt của Long Vân Đại Sư liền phát sáng, đúng rồi, có Lâm Thanh Phong ở đây thì hắn có thể dạy a? Như vậy còn gì để lo lắng nữa đâu?

Lúc này Cửu Điệp Bán Tiên cũng từ Dưỡng Hồn Châu xuất hiện, hắn có chút hứng thú mà lên tiếng.

-Ngươi vừa nói gì với bọn hắn a? Ta cũng có chút hứng thú muốn nghe.

Lâm Thanh Phong lúc này cũng nở nụ cười, hắn nhìn Cửu Điệp Bán Tiên một cái rồi cũng nói.

-Ta muốn dạy bọn hắn thượng cổ ngôn ngữ, đồng thời ngươi cũng có thể học ngôn ngữ hiện tại thử xem, ta sẽ đồng thời dạy tất cả bọn ngươi.

Cửu Điệp Bán Tiên cũng không từ chối, hắn cũng biết rừng nếu hiện tại chỉ sử dùng thượng cổ ngôn ngữ thì có chút khó khăn để giao tiếp với người khác, vì thế hắn cũng muốn nhân cơ hội này để học tập ngôn ngữ.

….

Bảy ngày sau, sau khi tất cả ba người đều nói năng lưu loát ngôn ngữ mới nhưng Diệu Hương vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại, Lâm Thanh Phong suy tính một chút rồi lên tiếng.-Thôi được rồi, hiện tại ta cùng Mị Ảnh sẽ trở về Thổ Hoàng Thành, còn Cửu Điệp Bán Tiên cùng Long Vân Đại Sư sẽ ở đây chờ Diệu Hương được chứ?

-Bọn ta sẽ đi đón đám người Lệnh Hồ Xung cùng Gia Cát Tư Uyển rồi sẽ quay trở lại đây.

Cửu Điệp Bán Tiên cùng Long Vân Đại Sư đều không có ý kiến, bây giờ bọn hắn đã có thể giao tiếp được với nhau, vì thế những ngày này bọn hắn cũng có thể tự mình đàm đạo với nhau. 

Mặc dù nói là đàm đạo, nhưng có lẽ phải nói rằng Cửu Điệp Bán Tiên chỉ dạy cho Long Vân Đại Sư thì đúng hơn, bởi vì đa phần đều là Long Vân Đại Sư hỏi còn Cửu Điệp Bán Tiên trả lời giải thích nghi hoặc, còn những thứ mà Cửu Điệp Bán Tiên hỏi thì Long Vân Đại Sư chỉ đành cười khổ.

….

Lâm Thanh Phong dẫn theo Nam Cung Mị Ảnh trở về Thổ Hoàng Thành để tìm bọn người Lệnh Hồ Xung, lần này bọn hắn trực tiếp bay thẳng vào Thổ Hoàng Thành, nhưng cũng không ai ngăn cản bọn hắn.

Nói đùa cái gì? Khuôn mặt của Lâm Thanh Phong đã sớm được Nguyệt Thánh Dạ ra lệnh vẽ lại rồi treo khắp toàn thành, hiện tại trong mắt toàn thể Thổ Hoàng Thành, Lâm Thanh Phong được xem như một tên sát thần, không thấy Điền gia sao? Vì thế ai mà dám ngăn cản hắn? 

Nguyệt Thánh Dạ đã dặn dò kĩ lưỡng như vậy rồi, nếu có tên nào muốn chết thì cứ việc ngăn cản, nếu ai muốn ngăn cản thì sau đó còn sống hay chết thì hắn không quản.

Vì thế Lâm Thanh Phong cứ một đường dẫn theo Nam Cung Mị Ảnh bay thẳng tới phủ thành chủ.

Sau khi hai người hạ xuống phủ thành chủ, Lâm Thanh Phong cũng không chờ đợi gì, hắn liền tản ra tinh thần lực của hắn để dò xét xung quanh, tinh thần lực của hắn ngay lập tức phát hiện ra bọn người Lệnh Hồ Xung.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, hắn quay sang nói với Nam Cung Mị Ảnh.

-Lão bà, cùng nhau đi thôi, ta đã biết bọn hắn đang ở nơi nào rồi.

Nam Cung Mị Ảnh mỉm cười, nàng gật đầu một cái rồi theo sau Lâm Thanh Phong đi tìm bọn người Lệnh Hồ Xung.

Nhưng ngay lúc này, liền có một lão già hớt hải chạy tới, trên người mặc một bộ y phục trắng, râu tóc bạc phơ, nhưng thân thể hắn vẫn trẻ trung tràn đầy sức sống, hắn mang theo vẻ mặt vui mừng không chịu được nắm lấy hai tay Lâm Thanh Phong, vừa rung lắc hai tay vừa nói.

-Tiểu tử, ngươi có phải là Lâm Thanh Phong? Ngươi đã về đây rồi? Như vậy đệ tử ta đâu? Mau mau chỉ cho ta.

Lão già này khiến Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong giật cả mình, hắn nhanh chóng dùng tay đẩy mặt của lão già ra rồi lên tiếng.

-Lão già, mau buông tay, ngươi là ai? Ta không biết, ngươi đi ra đi.

-Còn nữa, đệ tử của ngươi thì ngươi tự đi mà tìm, ta làm sao biết đệ tử của ngươi ở đâu?

Lão già trợn mắt một cái, hắn có chút không tin tưởng dùng ngón tay chỉ mặt mình rồi hỏi.

-Ngươi không biết ta? Thận ca này danh tiếng lẫy lừng tứ phương mà ngươi không biết?

Lâm Thanh Phong hừ một tiếng, hắn nhìn lão già như nhìn một tên điên.

-Thận ca? Nổi danh lắm sao? Đúng là đồ điên.

…..Hết Chương 156….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau