HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 141 - Chương 145

Chương 142: Diệu Hương mất tích

Đoàn người Lâm Thanh Phong tiếp tục lên đường đi tới Thổ Hoàng Thành, đoạn đường kéo dài 7 ngày hiện tại đã tới ngày thứ 4.

Đi tới gần tối thì bọn hắn lại dừng chân tại bên trong một khu rừng để nghỉ chân, theo lời Diệu Hương thì để tiến về Thổ Hoàng Thành thì người dân ở Long Hạ Thôn đều phải dừng lại ở nơi này vài ngày để chuẩn bị thêm lương thực để tới Thổ Hoàng Thành.

Khu rừng này có chút kỳ lạ, khu rừng được bao quanh bởi một dãy núi, trên núi thì chẳng có một cọng cỏ nào, địa hình nơi đây khiến Lâm Thanh Phong tò mò, đồng thời hắn cũng muốn tìm một chỗ yên tĩnh để nói chuyện với Nam Cung Mị Ảnh.

Mấy ngày nay Nam Cung Mị Ảnh cứ tránh mặt hắn, khiến hắn cũng có chút chịu không nổi, vì thế hắn lấy lý do là muốn đi khảo sát xung quanh khu rừng để kéo nàng đi theo, với tinh thần lực của Trúc Cơ kì tu sĩ thì bọn hắn vẫn có thể quan sát rõ xung quanh.

Nam Cung Mị Ảnh có chút xoắn xuýt, nhưng sau đó nàng vẫn gật đầu mà theo Lâm Thanh Phong đi khảo sát khu rừng.

Dẫn Nam Cung Mị Ảnh đi tới một khoảng cách khá xa, lúc này Lâm Thanh Phong mới thở ra một hơi rồi lên tiếng.

-Lão bà, tại sao mấy ngày nay ngươi cứ né tránh ta a?

Nam Cung Mị Ảnh xoắn xuýt, nàng biết rằng nàng cũng không thể trốn tránh Lâm Thanh Phong mãi, thế nên nàng đỏ mặt cúi đầu trả lời, nhưng giọng nói ngày càng nhỏ.

-Ta…ta…hơn 2 năm rồi…ta mới gặp lại chàng…vì thế mà…ta muốn…

Giọng nói của Nam Cung Mị Ảnh ngày càng nhỏ, nhỏ tới nỗi khiến Lâm Thanh Phong cũng không thể nghe rõ, nhưng hắn cũng nhanh chóng đoán được nàng muốn cái gì, vì thế hắn nở nụ cười đê tiện, hắn bước tới gần nàng rồi nói nhỏ vào tai nàng.

-Nàng muốn cái gì a? Nàng phải nói thì ta mới biết được chứ.

Nam Cung Mị Ảnh xẩu hổ cúi đầu, lần này thật sự xấu hổ chết người, tên này đã biết nàng muốn gì nhưng hắn vẫn muốn trêu chọc nàng, giọng nàng vẫn lỉ nhí mà lên tiếng.

-Muốn…muốn…cái đó…

Lâm Thanh Phong lúc này cũng không chọc nàng nữa, hắn cười hắc hắc rồi bắt đầu “làm việc”…

….

Mãi tới khi trời sáng thì bọn hắn mới trở về, lúc này Lâm Thanh Phong khuôn mặt mang theo nụ cười đắc ý, hắn nắm tay Nam Cung Mị Ảnh trở về, trên đường vừa đi vừa hát vui vẻ.

Nam Cung Mị Ảnh cúi đầu đỏ mặt, lần này thật sự xấu hổ chết người rồi, nàng không biết phải dấu mặt đi đâu nữa.

Nhưng ngay lúc này, Gia Cát Tư Uyển lại hốt hoảng chạy tới, hai mắt nàng đỏ hoe, nàng cũng không để ý tới hai người đang tay trong tay, nàng nhanh chóng tóm lấy tay Lâm Thanh Phong, giọng nàng hốt hoảng thở từng hơi đứt quãng lên tiếng.

-Phong ca ca… ngươi có thấy… có thấy…tỷ tỷ ở không?

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh lúc này cũng nghiêm mặt lên, Lâm Thanh Phong xoa đầu Gia Cát Tư Uyển rồi lên tiếng.

-Uyển nhi, cứ từ từ đã, Diệu Hương xảy ra chuyện gì sao?

Gia Cát Tư Uyển lúc này mới lấy lại bình tĩnh, nàng hít vào một hơi rồi từ từ giải thích.

-Đêm hôm qua, sau khi Phong ca cùng Mị Ảnh tỷ tỷ đi ra ngoài, thì một lúc sau tỷ tỷ của muội cũng đi theo, nhưng cho tới sáng nay tỷ tỷ vẫn chưa về, mọi người đã tìm kiếm cả buổi rồi nhưng vẫn không thấy tỷ tỷ đâu.

Lâm Thanh Phong mỉm cười với Gia Cát Tư Uyển, hắn xoa đầu nàng để nàng yên tâm, sau đó mới nói.

-Được rồi, hiện tại muội cứ đi theo chúng ta để tìm Diệu Hương, cũng không cần chạy loạn như vậy nữa, sau khi tìm được nàng ấy thì chúng ta sẽ cùng nhau trở về.Gia Cát Tư Uyển gật đầu đồng ý, từ khi tỉnh dậy mà không thấy Diệu Hương thì tâm nàng thật loạn, mãi tới lúc này gặp được Lâm thanh Phong thì nàng mới nhẹ nhõm được một chút.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, sau đó hắn quay đầu nhìn về Nam Cung Mị Ảnh mà nói.

-Lão bà, chúng ta cùng nhau đi tìm Diệu Hương thôi, ta cảm thấy việc nàng ấy mất tích có vẻ không ổn.

Nam Cung Mị Ảnh cũng gật đầu đồng ý, nàng cũng cảm thấy việc Diệu Hương mất tích không ổn chút nào.

….

Tới gần tối thì ba người bọn Lâm Thanh Phong mới trở về, bọn hắn đã tìm kiếm Diệu Hương cả ngày rồi nhưng vẫn chua tìm được nàng, vì thế ba người bọn hắn ai cũng lo lắng.

Bọn hắn ai cũng im lặng không nói lời nào, chỉ mong rằng bọn người Lệnh Hồ Xung đã tìm thấy Diệu Hương trước.

Khi bọn hắn trở về nơi tụ họp, Lâm Thanh Phong nhìn xung quanh một cái, vẫn không thấy Diệu Hương ở đâu, hắn cũng thở ra một hơi ảo não.

Gia Cát Tư Uyển hai mắt đỏ hoe, nàng không nói một lời nào mà đi thẳng vào xe ngựa ngồi ở trong đó.

Lệnh Hồ Xung cùng Dương Thất Lang lúc này cũng tiến lại gần Lâm Thanh Phong bọn hắn đều đồng thời hỏi một câu hỏi.

-Vẫn chưa tìm thấy Diệu Hương sao?

Đáp lại bọn hắn chỉ có cái lắc đầu ngao ngán của Lâm Thanh Phong, tất cả mọi người ai cũng thở dài trầm mặc.

Nam Cung Mị Ảnh lúc này mới thở ra một hơi, nàng quay sang Nghi Lâm rồi lên tiếng.

-Nghi Lâm, phiền muội vào trong động viên Uyển nhi, đừng để muội ấy một mình.Nghi Lâm cũng không từ chối, hiện tại nàng ở lại đây cũng không giúp ích được gì, vì thế nàng liền theo lời của Nam Cung Mị Ảnh mà đi động viên Gia Cát Tư Uyển.

Trầm mặc một lúc lâu không ai có cách nào khá hơn, Lâm Thanh Phong thở dài một hơi rồi lên tiếng.

-Được rồi, mọi người tìm kiếm Diệu Hương cả ngày cũng đã mệt mỏi, hãy trở về nghỉ ngơi sớm, việc của Diệu Hương cứ giao lại cho ta.

Lúc này tất cả mọi người cũng quay trở lại nghỉ ngơi, trong lòng bọn hắn ai cũng tự mình quyết định rằng sẽ ở lại đây vài ngày để tìm kiếm Diệu Hương, nếu không tìm được người sống thì phải tìm thấy xác, nếu bọn hắn trở về mà không có Diệu Hương thì bọn hắn không biết phải ăn nói như thế nào với Gia Cát Minh Quang nữa.

Thấy bọn hắn đã trở về nghỉ ngơi, Lâm Thanh Phong mới lấy ra một viên Truyền Tin Thạch, đây là viên Truyền Tin Thạch mà Hỏa Vân tôn giả đã đưa cho hắn trước khi rời đi để bọn hắn có thể liên lạc với nhau.

Lâm Thanh Phong thật sự cũng không muốn nhờ tới Hỏa Vân tôn giả, nhưng hiện tại bọn hắn cũng không còn cách nào khác, hắn mong rằng Hỏa Vân tôn giả sẽ chỉ cách cho bọn hắn tìm thấy Diệu Hương.

Nam Cung Mị Ảnh đứng cạnh bên, sau khi nàng thấy Lâm Thanh Phong lấy ra viên Truyền Tin Thạch thì nàng cũng nhanh chóng hiểu ra ý định của hắn, nếu Lâm Thanh Phong sử dụng Truyền Tin Thạch để liên lạc với Hỏa Vân tôn giả thì nàng sẽ có cơ hội để liên lạc với Nam Cung Tuyết vì thế mà nàng có chút nóng lòng muốn biết hiện tại muội muội của nàng như thế nào.

Nhìn ra tâm tư của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong cũng không để nàng chờ đợi lâu, hắn thử truyền linh lực vào Truyền Tin Thạch để bắt đầu liên lạc với Hỏa Vân tôn giả.

Nhưng ngay lập tức Lâm Thanh Phong nhíu mày, hắn cảm giác Linh Lực của hắn trôi cực kì nhanh, theo hắn tính toán cứ theo đà này thì số Linh Lực của hắn chưa chắc chống nổi hai phút đồng hồ.

Lúc này Lâm Thanh Phong mới phần nào cảm thấy được khoảng cách cực lớn giữa hắn và Hỏa Vân tôn giả, lúc trước Hỏa Vân tôn giả sử dụng Truyền Tin Thạch thì mặt hắn không có chút đổi sắc, hắn vẫn nhẹ nhõm mà nói chuyện bình thường.

Không như Lâm Thanh Phong lúc này, hắn chỉ vừa truyền Linh Lực vào Truyền Tin Thạch thôi, nhưng nó lại khiến người hắn chảy đầy mồ hôi, hắn nhanh chóng cắt đứt không tiếp tục truyền Linh Lực vào đó nữa.

Hắn tin rằng chỉ cần truyền vào một số Linh Lực như vậy thì đã đủ để Hỏa Vân tôn giả nhận được tin rồi, vì thế hắn mới ngừng truyền Linh Lực chờ đợi Hỏa Vân tôn giả trả lời đồng thời để tiết kiệm sức lực.

Đúng như Lâm Thanh Phong suy nghĩ, chỉ một lúc sau thì viên Truyền Tin Thạch trong tay hắn phát sáng báo hiệu rằng Hỏa Vân tôn giả đang truyền tin tới.

Lâm Thanh Phong cũng không để Hỏa Vân tôn giả chờ đợi lâu, hắn nhanh chóng truyền linh lực vào Truyền Tin Thạch để liên lạc.

Lúc này giọng nói của Hỏa Vân tôn giả cũng phát ra, nhưng không hiểu tại sao giọng nói của Hỏa Vân tôn giả rất nhỏ, chỉ đủ cho một mình Lâm Thanh Phong nghe được thôi, ngay cả Nam Cung Mị Ảnh đứng cạnh bên mà cũng không thể nghe được.

-Tiểu tử, ngươi đang ở đâu? Tại sao Linh Lực của ta lại tiêu tốn nhiều như vậy? Cho dù là ta cũng chỉ chịu được trong vòng mười phút đồng hồ.

Lâm Thanh Phong lúc này cũng giật mình, hắn không ngờ tới chuyện này, nhưng hắn cũng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh rồi lên tiếng hỏi.

-Lão già, chuyện khá dài, ta cũng nhanh chóng chịu không nổi, hiện tại không có thời gian để giải thích, nhưng ngươi có pháp thuật nào để tìm kiếm người mất tích sao?

Lâm Thanh Phong chờ đợi một lúc, sau đó Hỏa Vân tôn giả mới trả lời.

-Pháp thuật dùng tìm người? Ta dĩ nhiên là biết, nhưng pháp thuật ta biết khá phức tạp, ta không đủ thời gian giải thích từ từ với ngươi, Âm tôn giả cũng biết một pháp thuật tương tự nhưng đơn giản hơn rất nhiều, ngươi có thể đi hỏi nàng.

Lâm Thanh Phong lúc này mới ngắt dòng Linh Lực, sau đó hắn liền ngồi xuống thở dốc, hắn chỉ dùng chưa tới một phút để liên lạc với Hỏa Vân tôn giả, nhưng Linh Lực của hắn tiêu hao còn nhanh hơn dự tính.

Lúc đầu hắn nghĩ rằng hắn có thể chịu đựng trong hai phút đồng hồ, nhưng sau khi truyền tin xong thì hắn mới phát hiện rằng đừng nói tới hai phút, cho dù chỉ là một phút mười giây cũng đủ khiến hắn cạn sạch linh lực.

Chương 143: Tìm kiếm Diệu Hương

Mặc dù Nam Cung Mị Ảnh rất muốn liên lạc với Nam Cung Tuyết, nhưng biểu hiện của Lâm Thanh Phong lúc này khiến nàng lo lắng, nàng nhanh chóng rút ra một chiếc khăn tay lau mồ hôi cho hắn rồi mới hỏi.

-Sao vậy phu quân?

Lâm Thanh Phong vẫn còn ngồi đó thở dốc, một lúc sau hắn hít vào một hơi rồi mới lên tiếng trả lời. 

-Ta không có việc gì, chỉ là tiêu tốn Linh Lực quá nhiều mà thôi, chỉ cần ngồi nghỉ một lát là sẽ hồi phục.

-Không ngờ rằng ở nơi này sử dụng Truyền Tin Thạch mất quá nhiều Linh Lực, ngay cả lão già Hỏa Vân cũng chỉ có thể chịu đựng trong mười phút mà thôi, còn ta chỉ có thể chịu đựng tối đa khoảng hai phút là hết cỡ.

Nam Cung Mị Ảnh lúc này mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, nàng cứ sợ rằng Lâm Thanh Phong xảy ra chuyện gì, nhưng nếu chỉ là tiêu tốn Linh Lực quá nhiều thì nàng liền yên tâm.

Tuy rằng Linh Lực của Lâm Thanh Phong hao tổn rất nhiều, nhưng nó cũng hồi phục rất nhanh, chỉ một lúc sau thì Lâm Thanh Phong đã hồi phục gần như toàn bộ Linh Lực, sau đó hắn lại lấy ra viên Truyền Tin Thạch mà lúc trước Âm tôn giả đã đưa cho hắn.

Nam Cung Mị Ảnh vẫn có chút lo lắng, nàng trầm tư một chút rồi mới lên tiếng.

-Hay là chúng ta thôi đi phu quân, cứ ở lại đây vài ngày để tìm Diệu Hương, nhìn ngươi như vậy ta thật sự không chịu nổi.

Nhưng Lâm Thanh Phong lại lắc đầu từ chối, hắn thở ra một hơi rồi trả lời.

-Không được, Diệu Hương nói thế nào cũng là ân nhân của ta, nếu ta không cố gắng hết sức để tìm nàng thì ta thật có lỗi với chính bản thân mình.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không nói gì nữa, nàng tôn trọng quyết định của Lâm Thanh Phong, thật sự thì nàng cũng muốn tìm kiếm Diệu Hương, nhưng lại thấy Lâm Thanh Phong mệt mỏi như vậy nàng lại không nỡ.

Lâm Thanh Phong hít vào một hơi, hắn lại tiếp tục truyền linh lực vào viên truyền tin thạch của Âm tôn giả đã đưa, cũng giống như lần trước, linh lực của hắn cũng nhanh chóng rút đi, nhưng lần này đã có kinh nghiệm vì thế hắn cũng không bất ngờ.

Lâm Thanh Phong chỉ truyền linh lực vào đó vài giây thôi, ngay sau đó hắn lập tức ngắt linh lực, hắn tin chắc rằng Hỏa Vân tôn giả sẽ thông báo trước cho Âm tôn giả, vì thế hắn chỉ cần vài hơi thở là đủ để khiến Âm tôn giả chú ý.

Lâm Thanh Phong cũng không cần đợi lâu, ngay sau khi hắn ngắt linh lực thì viên truyền tin thạch lại phát sáng, lúc này hắn mới truyền linh lực vào nó để nhận tin tức, giọng của Âm tôn giả phát ra cũng chỉ có mỗi mình Lâm Thanh Phong nghe được.

Âm tôn giả cũng không nhiều lời, sau khi nàng nghe Hỏa Vân tôn giả giải thích tình hình hiện tại của Lâm Thanh Phong thì nàng cũng tiện tay mà giúp đỡ, nàng dùng những từ ngữ dễ hiểu nhất để giải thích cho hắn nghe về pháp thuật để tìm người, pháp thuật này có tên là “Truy Tung Thuật”.

Âm tôn giả giải thích đơn giản dễ hiểu, chỉ trong chưa đầy một phút thì Lâm Thanh Phong cũng hiểu được nguyên lý của Truy Tung Thuật, cũng bởi vì đây là một pháp thuật đơn giản thế nên nó chỉ có tác dụng trong một phạm vi nhỏ đủ để bao phủ khu rừng này, nhưng đối với bọn người Lâm Thanh Phong thì phạm vi này đã đủ dùng.

Sau khi ngắt linh lực, Lâm Thanh Phong lại ngồi xuống thở ra một hơi mệt mỏi, thật sự hắn không quen phải tiêu hao linh lực nhiều như vậy, hắn cũng nhận ra chính hắn vẫn còn quá yếu kém.

Nhưng đây cũng là chuyện bình thường, từ lúc hắn tu luyện cho tới bây giờ cũng chỉ được vài tháng thôi, có gặp được đối thủ thì tên nào cũng bị hắn giải quyết dễ dàng, vì thế hắn lấy đâu ra cơ hội sử dụng hết sức đây?

Nhân cơ hội này hắn cũng muốn tự thân rèn luyện một chút để sau này hắn có thể trở nên mạnh mẽ hơn và điểm yếu của hắn cũng sẽ dần được khắc phục.

Một lúc sau Lâm Thanh Phong mới ngồi dậy, hắn hít vào một hơi sau đó nhìn Nam Cung Mị Ảnh rồi nở nụ cười gật đầu.
Nam Cung Mị Ảnh cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm, nếu Lâm Thanh Phong đã vui vẻ như vậy cũng tức là hắn đã thành công.

Lâm Thanh Phong cũng không nói nhiều, hắn dựa theo lời chỉ dẫn của Âm tôn giả mà bắt đầu thi triển Truy Tung Thuật.

Truy Tung Thuật mà Âm tôn giả dạy cho Lâm Thanh Phong rất đơn giản, chỉ cần hắn tìm một một cây gậy, truyền linh lực vào đó, bấm một đoạn pháp quyết cùng vài câu khẩu quyết, cuối cùng thì liên tưởng tới người mà hắn muốn tìm, nếu người đó ở trong phạm vi của pháp thuật thì cây gậy sẽ bay tới chỗ người đó.

Lâm Thanh Phong tìm một cành cây nhỏ gần đó để thi triển Truy Tung Thuật, sau khi Lâm Thanh Phong nhẩm đọc xong khẩu quyết thì cành cây lập tức lơ lửng trên không trung, sau đó nó lập tức bay sang một hướng.

Nhìn cành cây khô bay xa Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh cũng nhanh chóng đuổi theo.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh lấy tốc độ cực nhanh mà đuổi theo cành cây khô, một lúc sau bọn hắn đã đuổi theo ra khỏi khu rừng, lúc này thì bọn hắn cũng hiểu được lý do tại sao bọn hắn lại tìm không thấy Diệu Hương.

Bọn hắn cứ tìm kiếm trong rừng còn Diệu Hương đã đi khỏi khu rừng thì bọn hắn phải tìm tới khi nào?

Hai người bọn hắn đuổi theo cành cây một lúc lâu thì mới dừng lại, bởi vì cành cây dừng lại trước một hang động, nó không thể tiến thêm một tấc nào nữa mà cứ bay loạn trước cửa động.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh hai người đưa mắt nhìn nhau, bọn hắn cũng đoán ra rằng Diệu Hương đang ở trong động vì thế bọn hắn cũng không cần phải nhờ cành cây chỉ đường tìm nàng nữa.

Lâm Thanh Phong cũng không cần thôi động Truy Tung Thuật nữa, cành cây cũng theo đó mà rơi xuống đất, sau đó cả hai người mới cùng nhau đi tới trước cửa động.

Đây là một hang động đen ngòm, không biết sâu bao nhiêu, dù cho Lâm Thanh Phong có tản ra tinh thần lực của hắn để xem xét nhưng nó lại bị cái gì đó cản lại khiến cho tinh thần lực không thể xem xét bên trong.

Tinh Thần Lực bị ngăn cản liền khiến Lâm Thanh Phong cau mày thật chặt, Nam Cung Mị Ảnh cũng thử tản ra tinh thần lực của chính nàng, nhưng nàng cũng giống như Lâm Thanh Phong, tinh thần lực của nàng cũng bị ngăn cản bên ngoài, không thể dò xét bên trong.

Cả hai người hai mắt nhìn nhau, Lâm Thanh Phong thở dài một hơi rồi lên tiếng.-Cũng không còn cách nào khác, chúng ta cứ đi vào trong tìm Diệu Hương, nhưng phải thật cẩn thận, bởi vì hang động này có chút kì quái.

Cũng không cần Lâm Thanh Phong nhắc nhở, chính Nam Cung Mị Ảnh cũng cảm thấy hang động này kì quái, nàng mang theo vẻ mặt thận trong gật đầu đồng ý. 

Cả hai người lúc này mới cẩn thận mà bước vào hang động, hang động thật sâu, đi được một lúc lâu mà cả hai vẫn chưa đi tới cuối cùng, ánh nắng mặt trời cũng không thể chiếu rọi nơi đây nữa, với thị lực của Trúc Cơ kì mà hai người cũng không thể nhìn rõ ràng đường đi nữa.

Hai người chỉ còn cách nắm tay nhau rồi từ từ mò mẫm bước đi trong bóng đêm.

Không biết cả hai đi được bao lâu, lúc này đột nhiên hang động lại sáng rực rỡ, do thị lực của hai người đã dần quen với bóng tối nhưng hiện tại ánh sáng tới quá đột nhiên khiến cả hai cũng không kịp thích ứng, cả hai đồng thời nhắm mắt lại.

Một lúc sau khi hai mắt đã dần thích ứng với ánh sáng bên ngoài thì hai người mới mở mắt ra xem xét xung quanh.

Chỉ thấy trước mặt là một hang động rất rộng rãi, trên tường thì có viết chi chít những từ câu nói bằng tiếng Anh, ở giữa có một ngôi mộ nhỏ, bia mộ cũng không viết tên một ai, kế bên là Diệu Hương đang ngồi ngơ ngác tại đó.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đều thở ra một hơi nhẹ nhõm, tuy không biết nơi này là nơi nào, nhưng ít nhất hiện tại bọn hắn đã tìm được Diệu Hương là tốt rồi.

Lâm Thanh Phong lúc này mới đi tới gần Diệu Hương, hắn muốn đưa tay chạm vào người nàng để gọi nàng tỉnh dậy.

Nhưng cánh tay của hắn chưa chạm vào Diệu Hương thì hắn liền cảm nhận được một dòng điện truyền khắp cơ thể, khiến hắn nhanh chóng rút tay lại.

Hành động của Lâm Thanh Phong liền khiến Nam Cung Mị Ảnh giật mình, nàng nhanh chóng chạy tới cầm lấy cánh tay của hắn rồi ân cần hỏi.

-Sao vậy phu quân? Ngươi không sao chứ?

Chỉ bị giật điện trong thời gian chưa tới một hơi thở, nhưng nó cũng đủ khiến cả cánh tay Lâm Thanh Phong tê dại, hắn nhíu mày rồi chăm chú nhìn về phía Diệu Hương, hắn không biết tại sao hắn lại bị như vậy, nhưng dòng điện mà hắn cảm nhận được có vẻ là đang bảo vệ nàng vì thế hắn cũng không lo lắng lắm.

Lâm Thanh Phong thử cử động cánh tay, sau khi hắn cảm giác được cánh tay có thể hoạt động bình thường thì hắn mới thở ra một hơi, hắn lắc đầu rồi mới trả lời Nam Cung Mị Ảnh.

-Ta không sao, nhưng khi nãy cánh tay ta vừa tiến gần tới Diệu Hương thì cứ như là bị điện giật vậy, cả cánh tay đều tê dại đi không thể cử động.

-Nhưng có vẻ như Diệu Hương không có chuyện gì, hiện tại hai người chúng ta cứ đi xem xét xung quanh nơi này thử xem, biết đâu chúng ta sẽ tìm được biện pháp để đi ra ngoài.

Nam Cung Mị Ảnh lúc này cũng chăm chú nhìn vào Diệu Hương, sau đó nàng mới thở ra một hơi rồi nói.

-Cũng không còn cách nào khác, thôi thì cứ theo lời phu quân vậy, chúng ta sẽ cùng nhau đi xem thử, xung quanh đây toàn ký tự thượng cổ ta có xem cũng không hiểu gì.

….Hết Chương 143…..

Chương 144: A..a..a…có ma…

Hang động nơi mà bọn người Lâm Thanh Phong đang ở là một hang động nằm sâu trong lòng núi, mặc dù ánh sáng mặt trời không thể chiếu sáng nơi đây nhưng xung quanh hang động lại được khảm rất nhiều bảo thạch dùng để chiếu sáng.

Cũng nhờ những bảo thạch này Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh mới có thể nhìn rõ ràng mọi thứ xung quanh.

Lâm Thanh Phong dẫn theo Nam Cung Mị Ảnh men theo sát bờ tường để từ từ đọc những dòng chữ được viết trên đó. 

Mặc dù không hiểu tại sao tiếng Anh phải lưu lạc tới mức trở thành thượng cổ ngôn ngữ, nhưng Lâm Thanh Phong cũng không xoắn xuýt chuyện này, dù cho trình độ tiếng Anh của hắn chỉ tàm tạm nhưng hắn vẫn có thể dễ dàng hiểu được những chữ viết trên tường đang muốn thể hiện đó là gì.

Không biết những chữ viết này đã được viết cách đây đã bao lâu rồi, nhưng chúng nó vẫn được bảo quản rất tốt, Lâm Thanh Phong cứ chậm rãi mà đọc những hàng chữ được viết trên tường đá, đồng thời hắn cũng dịch ra cho Nam Cung Mị Ảnh nghe.

Theo như những thông tin trên bờ tường ghi lại, thì ngọn núi này cùng khuôn viên ngàn dặm xung quanh từng là động phủ đồng thời là nơi an táng của một vị cường giả từ thời thượng cổ đã tồn tại cách đây hàng trăm vạn năm, ngay cả Long Hạ thôn cùng Thổ Hoàng Thành cũng thuộc khuôn viên động phủ.

Tất cả khuôn viên đều được bao phủ bởi một trận pháp to lớn khiến không ai có thể tìm được đường đi tới nơi này, đồng thời trận pháp cũng ẩn chứa rất nhiều sát trận nhỏ vì thế càng làm cho số lượng người có thể an toàn đi đến nơi này càng ít hơn.

Nhưng có lẽ do đã trải qua thời gian quá dài nên trận pháp bắt đầu yếu bớt, những sát trận nhỏ cũng theo đó mà bị hủy diệt, về sau những người dân ở Thổ Hoàng Thành cùng Long Hạ thôn mới bắt đầu tới gần đây sinh sống.

Dù cho trận pháp đã yếu đi do năm tháng, nhưng vẫn không có ai phát hiện ra nơi đây, nơi đây vẫn còn tồn tại một trận pháp khiến cho mọi người lơ nó đi trong vô thức, điều đó cũng khiến cho Lâm Thanh Phong nghĩ tới một điều, đó chính là tài nghệ trận pháp của vị cường giả này rất mạnh.

Những vị cường giả mạnh mẽ cỡ này theo Lâm Thanh Phong từng biết thì bọn hắn đều có một sở thích chung, đó là dùng nơi an táng làm nơi truyền thừa tài nghệ của chính mình, không biết vận khí của Diệu Hương phải bạo phát cỡ nào mới tiến tới nơi này.

Mặc dù nơi này thật sự không khó tìm, nhưng khi tiến gần tới dãy núi này, bởi trận pháp ảnh hưởng nên ai cũng vô thức tránh đi lên núi để tiến tới khu rừng, vì thế động phủ của vị cường giả này cho tới hiện tại mới bị bọn hắn phát hiện.

Lâm Thanh Phong trầm tư suy nghĩ một chút, nếu bọn hắn không dùng Truy Tung Thuật để tìm kiếm Diệu Hương thì thật đúng rằng bọn hắn sẽ không thể nào tìm được tới đây.

Phần còn lại của những dòng chữ này cũng không có nhiều nội dung, đa phần đều là những chuyện mà vị cường giả này đã trải qua trong cuộc đời của hắn, còn có phương pháp để nhận truyền thừa.

Hiện tại tình trạng của Diệu Hương như vậy cũng là do nàng đang tiếp nhận truyền thừa của vị cường giả ấy, dòng điện mà Lâm Thanh Phong cảm nhận được sau khi tiến gần tới Diệu Hương là một loại trận pháp bảo vệ nàng.

Cuối cùng trên tường đá chính là phương pháp để rời khỏi hang động này, nhưng nó cũng không viết tên của vị cường giả ấy.

Sau khi men theo bờ tường đọc hết những chữ cuối cùng thì Lâm Thanh Phong mới thở ra một hơi, hắn trầm ngâm một chút sau đó hắn đưa mắt nhìn về ngôi mộ nhỏ rồi bỗng dưng lên tiếng, đây là hắn dùng tiếng Anh để nói.

-Lão già bất tử, đã nhìn hai người bọn ta lâu như vậy rồi, ngươi cũng nên xuất hiện đi.

Cử động của Lâm Thanh Phong liền khiến Nam Cung Mị Ảnh giật mình, bởi vì Lâm Thanh Phong nói tiếng Anh, nên nàng cũng chẳng hiểu được gì, nàng mang theo khuôn mặt mộng bức mà nhìn hắn.

Lâm Thanh Phong nói xong, hắn cũng không có hành động gì khác, hắn vẫn đứng yên tại chỗ mà nhìn về hướng ngôi mộ nhỏ, Nam Cung Mị Ảnh đứng cạnh bên hắn, nàng có chút không hiểu, nhưng rồi nàng cũng không nói gì, bởi nàng tin chắc những hành động của Lâm Thanh Phong là có chủ ý.Hai người cũng không cần chờ đợi lâu, chỉ vài giây sau đó thì ngôi mộ nhỏ cũng phát sinh biến hóa, từ giữa bia mộ xuất hiện một đạo bóng người nam tử, nói đúng hơn là có một thần hồn của người nam tử bước ra từ đó.

Người nam tử này râu tóc bạc phơ, trên người chỉ khoác một lớp áo da thú, khuôn mặt hắn có chút hưng phấn, hắn nhìn Lâm Thanh Phong rồi mới dùng tiếng Anh để nói chuyện.

-Tiểu tử, tại sao ngươi có thể phát hiện ra ta?

Nếu ngươi đang nhìn về một ngôi mộ, bỗng dưng linh hồn người chết bước ra từ trong ngôi mộ, sau đó lại đứng trước mặt ngươi mang theo vẻ mặt hưng phấn mà nhìn ngươi, thì ngươi sẽ cảm thấy thế nào?

Lâm Thanh Phong đầu đổ đầy mồ hôi, hắn dùng sức hét lên một tiếng đinh tai nhức óc, sau đó lại ngay lập tức xoay đầu dùng hết sức lực bú sữa mẹ bỏ chạy đi tìm chỗ trốn.

-A…a…a… bớ người ta…có ma…

Biểu hiện của Lâm Thanh Phong liền khiến Nam Cung Mị Ảnh cùng thần hồn mộng bức, thần hồn mộng bức là do hắn không hiểu lời nói của Lâm Thanh Phong là có ý gì, nhưng nhìn biểu hiện của con hàng này thì hắn cũng biết được là con hàng này đang sợ, nhưng con hàng này sợ cái gì thì thần hồn lại không biết được.

Nam Cung Mị Ảnh dùng tay bóp trán, nhiều lúc nàng cũng không hiểu nổi phu quân của nàng, bình thường thì hắn cho người ta cảm thấy hắn rất đáng tin cậy, nhưng có nhiều lúc hắn lại như một đứa con nít.

Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi, sau đó nàng lại đi tới gần Lâm Thanh Phong, dùng tay nắm lỗ tai của hắn vặn thật mạnh rồi nói.

-Chàng sợ cái gì? Chẳng phải chính chàng là người gọi hắn ra sao? Chàng đã biết rằng hắn vẫn còn ở đây, như vậy hắn xuất hiện chẳng phải là chuyện rất bình thường sao? 
Lâm Thanh Phong lúc này cũng đâu để ý tới những lời nói của Nam Cung Mị Ảnh? Hắn chỉ để ý tới cái lỗ tai sắp bị nàng vặn đứt thôi, hắn nhanh chóng chảy nước mắt lên tiếng van xin.

-Đừng a lão bà, đau…đau quá, lỗ tai…lỗ tai ta sắp đứt…

Nam Cung Mị Ảnh vẫn không để ý tới Lâm Thanh Phong, nàng kéo theo lỗ tai hắn dẫn tới trước mặt thần hồn rồi mới thả ra. 

Thần hồn vị nam tử khuôn mặt vẫn mộng bức, trong đầu hắn đang có hàng vạn con thảo nê mã lao nhanh, hắn thề rằng ngay cả khi còn sống, hắn cũng chưa từng thấy cảnh tượng trước mặt này.

Trong thời đại của hắn thì nam nhân là lớn nhất, nữ nhân chỉ là một công cụ dùng cho việc sinh nở, vì thế cho dù hai người nam nữ có thân thiết cỡ nào thì cũng không thể xảy ra cảnh tượng trước mặt, bởi vì nếu để người khác nhìn thấy thì người nam nhân chắc chắn sẽ rất mất mặt, còn người nữ nhân sẽ bị đánh tới chết.

Thần hồn có chút khó chịu mà nhìn cảnh Lâm Thanh Phong bị Nam Cung Mị Ảnh nắm lỗ tai kéo đi tới trước mặt hắn, trong mắt của hắn thì Lâm Thanh Phong là một tên yếu đuối, vì thế hảo cảm ban đầu của hắn dành cho Lâm Thanh Phong liền tuột dốc không phanh.

Sau khi kéo Lâm Thanh Phong tới trước mặt thần hồn, thì Nam Cung Mị Ảnh mới buông lỗ tai hắn ra, nàng trừng mắt nhìn hắn một cái rồi lên tiếng đe dọa.

-Chàng thử chạy nữa xem, lần sau là cả hai lỗ tai.

Lâm Thanh Phong mặc dù không sợ Nam Cung Mị Ảnh sẽ kéo đứt hai lỗ tai hắn, nhưng hắn vẫn mang theo hai mắt ngấn nước mà gật đầu với nàng.

Dùng tay xoa một bên lỗ tai vẫn còn đau nhức, lúc này khuôn mặt Lâm Thanh Phong mới nghiêm chỉnh trở lại, hắn nhìn về phía thần hồn sau đó lại dùng tiếng Anh để nói chuyện.

-Chào ngươi, ta tên Lâm Thanh Phong, lúc nãy có chút thất lễ, không biết tên của ngươi là gì đâu?

Thần hồn thái độ có chút khó chịu, nhưng hắn vẫn trả lời Lâm Thanh Phong.

-Ta là chủ nhân động phủ này tên ta là Thượng Thương Cửu Điệp, ngươi có thể gọi ta là Cửu Điệp Bán Tiên.

Lâm Thanh Phong có chút tò mò, hắn chưa từng nghe qua đẳng cấp “Bán Tiên” a? hắn gãi đầu một cái rồi lại quay sang phiên dịch cho Nam Cung Mị Ảnh nghe.

Lâm Thanh Phong thì chưa từng nghe tới Bán Tiên, nhưng Nam Cung Mị Ảnh đã từng nghe rồi, sư phụ của nàng là Vô Cực tôn giả, hắn cũng có một chút hiểu biết về những cường giả thuộc thời kì thượng cổ.

Theo lời của Vô Cực tôn giả từng nói với Nam Cung Mị Ảnh, thì Bán Tiên cũng chính là cường giả Độ Kiếp kì, đó là cấp bậc hàng vạn năm qua chưa từng xuất hiện trở lại trên Thông Thiên Đại Lục này.

Nam Cung Mị Ảnh trán đổ đầy mồ hôi, bởi vì theo lời nói lúc trước của Vô Cực tôn giả thì khoảng cách giữa Độ Kiếp kì cùng Đại Thừa kì rất lớn, cho dù chỉ là một vị Độ Kiếp kì yếu ớt nhất, hắn chỉ cần phẩy nhẹ bàn tay là đủ sức tiêu diệt vài tên Đại Thừa Kì rồi.

Chương 145: Thượng thương cửu điệp – cửu điệp bán tiên

Nam Cung Mị Ảnh cả người chảy đầy mồ hôi, nàng vẫn không nói nên lời, Lâm Thanh Phong có chút khó hiểu mà nhìn nàng, hắn vẫn chờ nàng trả lời hắn đây.

Nhưng Cửu Điệp Bán Tiên không như vậy, chờ đợi một lúc lâu thì hắn lại tiếp tục lên tiếng.

-Tiểu tử, ngươi vẫn chưa nói cho ta biết tại sao ngươi lại phát hiện ta vẫn còn ở đây đâu? 

Lúc này Lâm Thanh Phong mới chú ý tới Cửu Điệp Bán Tiên, hắn quay đầu lại, một tay thì chỉ về Diệu Hương sau đó từ từ giải thích.

-Lý do rất đơn giản, ta tin chắc rằng Diệu Hương không thể nào đọc được những dòng chữ này, cũng đồng nghĩa với việc nàng sẽ không biết làm cách nào để nhận được truyền thừa.

-Nhưng hiện tại Diệu Hương lại đang tiếp nhận truyền thừa, cũng tức là có người cho phép nàng tiếp nhận, mà người có thể thực hiện được điều này, chỉ cần không phải ngu ngốc thì ai cũng nghĩ ra thì người đó cũng chỉ có thể là chủ nhân của động phủ mà thôi.

-Cũng chính vì thế mà ta tin chắc rằng ngươi vẫn còn ở lại đây để xem xét bọn ta.

Lúc này Cửu Điệp Bán Tiên cũng không còn gì để thắc mắc nữa, hắn gật đầu với Lâm Thanh Phong sau đó hắn lại nhìn về Diệu Hương rồi nói.

-Ngươi cũng thấy rồi, ta chỉ còn lại một phần thần hồn thôi, phần thần hồn này đã rất yếu rồi vì thế ta cũng không thể nào ra khỏi hang động này nữa, mặc dù bản thân là Bán Tiên nhưng ta cũng không chống chọi nổi với thời gian, chỉ sau một khoảng thời gian ngắn nữa thì ta sẽ tan biến.

-Cũng vì thế mà ta muốn dùng khoảng thời gian còn sót lại này để tìm người truyền thừa, vì thế ta đã cố gắng để kéo dài thời gian sống sót nhất mà ta có thể để chờ trận pháp bên ngoài yếu đi, dù cho trận pháp có yếu đi nhưng trong những năm nay cũng chỉ có nàng là có thể đi tới đây.

-Ta nghĩ đây cũng chính là duyên phận, vì thế mà ta muốn dùng hết sức lực còn lại của chính mình để truyền lại Trận Pháp chi đạo cho nàng.

-Ta biết rõ các ngươi đang đi tìm nàng, nhưng các ngươi có thể cho ta thêm một chút thời gian được không? Ta không muốn những thứ mà ta dày công nghiên cứu lại biến mất trong lịch sử.

Lâm Thanh Phong trầm tư suy nghĩ về những lời của Cửu Điệp Bán Tiên, nhìn Cửu Điệp Bán Tiên không giống như là đang nói dối để lừa bọn hắn, nhưng Lâm Thanh Phong cũng không dễ dàng tin tưởng như vậy, bởi vì hắn biết rõ những lão bất tử như Cửu Điệp Bán Tiên có tâm cơ rất thâm trầm, rất khó để có thể nhìn rõ được thâm tâm bọn hắn muốn gì.

Lâm Thanh Phong trầm tư suy nghĩ một lúc lâu mà vẫn không cho ra được câu trả lời, lúc này Cửu Điệp Bán Tiên cũng thở dài một hơi, hắn biết rõ Lâm Thanh Phong đang suy nghĩ cái gì, nếu hắn là Lâm Thanh Phong thì hắn cũng sẽ suy nghĩ như vậy, vì thế hắn lập tức lên tiếng.

-Ta biết ngươi đang nghĩ gì, nhưng ngươi có thể yên tâm được rồi, ta thật sự chỉ muốn truyền cho nàng Trận Pháp chi dạo, ngoài ra cũng không còn ý gì khác.

Lâm Thanh Phong cảm thấy có chút khó quyết định, vì thế hắn nhanh chóng lay tỉnh Nam Cung Mị Ảnh lòi từ từ giải thích lại cho nàng những gì mà Cửu Điệp Bán Tiên vừa nói.

Mặc dù trong lòng Nam Cung Mị Ảnh vẫn có chút khiếp sợ với Cửu Điệp Bán Tiên, nhưng sau khi nghe Lâm Thanh Phong giải thích thì nàng cũng trầm ngâm suy nghĩ rồi sau đó trả lời hắn.

-Thiếp nghĩ như vậy cũng không tệ, nếu như vậy Diệu Hương sẽ mạnh hơn đúng không? Có một vị sư phụ là Bán Tiên thiếp nghĩ rằng cả đại lục hiện tại không ai có cơ hội này đâu.

Lâm Thanh Phong lại trầm tư một chút, sau đó hắn mới trả lời Cửu Điệp Bán Tiên.-Được rồi, chúng ta đồng ý để nàng ở lại đây, nhưng ngươi phải thề rằng ngươi sẽ không nảy sinh ý đồ xấu với nàng.

Nghe Lâm Thanh Phong nói như vậy Cửu Điệp Bán Tiên liền gật đầu đồng ý, thật ra hắn cungx không phải người tốt đâu, nếu Diệu Hương tới sớm vài năm thì hắn còn có cơ hội, nhưng hiện tại thần hồn của hắn quá yếu rồi, chỉ đủ cho hắn kéo dài hơi tàn thôi, cũng không thể giúp hắn có cơ hội đoạt xá Diệu Hương.

Cửu Điệp Bán Tiên đồng ý thì Lâm Thanh Phong cũng an tâm phần nào, sau đó hắn lại xem xét kỹ Cửu Điệp Bán Tiên rồi lên tiếng hỏi.

-Cửu Điệp Bán Tiên, không biết ngươi còn có thể chịu đựng được bao lâu?

Cửu Điệp Bán Tiên ngẩng đầu nhìn trời, nhưng trong hang động này cũng không có bầu trời để hắn nhìn, cái mà hắn nhìn thấy hiện tại chỉ là những vách tường bằng đá cùng với những viên bảo thạch sáng lấp lánh mà thôi, hắn lại cúi đầu thở ra một hơi giọng nói của hắn có chút cô đơn.

-Ta không biết chắc, ít thì hai ngày còn nhiều thì có thể là bảy ngày.

Nghe câu trả lời này của Cửu Điệp Bán Tiên, Lâm Thanh Phong cũng chán nản, mặc dù hắn không biết Trận Pháp chi đạo, nhưng dù chỉ là một con gà mờ thì hắn vẫn biết được một điều, muốn học được Trận Pháp chi đạo rất khó, không phải ai cũng có thể dễ dàng học được, hiện tại thời gian của Cửu Điệp Tôn Giả chỉ còn lại ít như vậy thì Diệu Hương có thể học được những gì đây?

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, sau đó hắn lại hỏi.

-Thời gian ít như vậy, cả hai lại bất đồng ngôn ngữ, ngươi nghĩ ngươi có thể dạy được gì cho Diệu Hương đây?

Cửu Điệp Bán Tiên cũng trầm mặc, hắn cũng không biết trong khoảng thời gian đó thì hắn có thể dạy được những gì cho Diệu Hương, hiện tại thời gian của hắn còn lại rất ít còn Diệu Hương thì vẫn đang tiếp nhận truyền thừa mà vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.

Nhìn biểu hiện của Cửu Điệp Bán Tiên thì Lâm Thanh Phong cũng hiểu được rồi, nhưng lúc này đầu óc hắn lại lóe sáng lên, hắn đã tìm ra cách đơn giản để giải quyết chuyện này, hắn liền lấy từ nhẫn trữ vật ra cái điện thoại của mình, mặc dù nó chỉ là một cái điện thoại “cục gạch” tầm thường thôi, cũng không phải Smartphone nổi tiếng gì, nhưng nó vẫn có một chức năng đặc biệt đó là…ghi âm.Với chức năng ghi âm này thì mọi chuyện sẽ trở nên rất dễ dàng, ở Dragonball thế giới, sau khi đưa chiếc điện thoại cho Bulma, thì Bulma cũng tiện tay mà nâng cấp nó lên giúp Lâm Thanh Phong, hiện tại chiếc điện thoại này nhìn vẫn giống những “cục gạch” khác, nhưng điểm đặc biệt của nó ở chỗ bộ nhớ cùng lượng Pin.

Với khoa học hiện đại của Dragonball thế giới cùng với trí tuệ của mình, Bulma đã chỉnh sửa thêm vào cho chiếc điện thoại của Lâm Thanh Phong một số chức năng khác, đồng thời nàng cũng đã sửa chữa lại dung lượng pin cho hắn, với dung lượng pin hiện tại của chiếc điện thoại này thì dù cho Lâm Thanh Phong có bật nó liên tục trong hai năm thì nó cũng không biết hai từ “hết pin” có nghĩa là gì. 

Bộ nhớ của điện thoại cũng đã được Bulma nâng cấp lên, nó có thể sử dụng được thẻ nhớ, trước khi rời đi thì Bulma cũng đã đưa cho Lâm Thanh Phong một cục sạc pin dự phòng cùng một chiếc hộp nhỏ đựng 3 cái thẻ nhớ, mỗi cái có dung lượng hơn 100 TB.

Với số dung lượng như vậy thì Cửu Điệp Bán Tiên cho dù có mười cái miệng để ghi âm thì Lâm Thanh Phong không tin hắn có thể sử dụng hết bọn chúng trong khoảng thời gian ít ỏi như vậy đâu.

Cầm chiếc điện thoại trong tay, Lâm Thanh Phong nở nụ cười ngây ngô, lúc này hắn cũng sực nhớ ra là hắn có thể gọi về nhà rồi, vì thế hắn rất vui vẻ, nhưng việc đó cứ để sau, việc quan trọng hiện tại là hắn phải để Cửu Điệp Bán Tiên tự mình ghi âm bài giảng cho Diệu Hương trước.

Lâm Thanh Phong đưa chiếc điện thoại cho Cửu Điệp Bán Tiên, Cửu Điệp Bán Tiên có chút tò mò, hắn không biết tại sao Lâm Thanh Phong lại đưa cho hắn vật giống “viên gạch” nhỏ này, hắn gãi đầu một cái rồi hỏi.

-Đây là cái gì? Tại sao lại đưa ta thứ này?

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, sau đó hắn bắt đầu giải thích.

-Cái này là một cái điện thoại, nó có thể thu lại những gì ngươi nói rồi sau đó phát lại cho người khác nghe bao nhiêu lần cũng được, vì thế trong những ngày này ngươi chỉ cần sử dụng nó để thu lại những gì mà ngươi muốn dạy cho Diệu Hương, về sau nàng muốn nghe thì chỉ cần dùng nó phát lại nghe thôi là ổn, nó đặc biệt ở chỗ là không cần Linh Khí cũng có thể sử dụng được.

Cửu Điệp Bán Tiên gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, mặc dù chiếc “điện thoại” này có vẻ khá lạ, nhưng công dụng thu âm của nó thì cũng giống như những thứ mà hắn đã từng sử dụng trước đây, vì thế hắn cũng không có gì ngạc nhiên.

Sau khi nghe Lâm Thanh Phong hướng dẫn cách sử dụng điện thoại thì Cửu Điệp Bán Tiên mới thở ra một hơi rồi lên tiếng.

-Thật không ngờ, ngươi lại có một công cụ hữu dụng như vậy, ta thật sự thiếu nợ ngươi rồi.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, sau đó lại lắc đầu rồi trả lời.

-Không cần phải khách sáo như vậy, ngươi cứ cố gắng dạy Diệu Hương cho tốt là được rồi, chuyện còn lại ta cũng không giúp gì được.

Cửu Điệp Bán Tiên lúc này mới mỉm cười gật đầu, sau đó hắn lại nói.

-Tiểu tử, ngươi có muốn nghe chuyện xưa a?

…..Hết Chương 145….

Chương 146: Cái hố to bự

Sau khi nghe Cửu Điệp Bán Tiên nói rằng muốn kể chuyện xưa, Lâm Thanh Phong liền nổi lên hứng thú, hắn cũng muốn biết một ít chuyện từ thời thượng cổ, vì thế mà hắn liền gật đầu đồng ý.

Nam Cung Mị Ảnh đứng một bên nhìn hai người nói chuyện, bọn hắn đều sử dụng thượng cổ ngôn ngữ nên nàng cũng chẳng hiểu gì, vì thế mà nàng có chút nhàm chán, nàng quyết định tiếp tục đi xem xét xung quanh, để lại hai người bọn hắn trò chuyện với nhau.

Cửu Điệp Bán Tiên cũng chẳng để ý tới Nam Cung Mị Ảnh, hắn cũng biết nàng không hiểu hắn nói gì, vì thế hắn thở ra một hơi rồi hỏi Lâm Thanh Phong. 

-Ngươi có lẽ cũng biết lúc trước đã xảy ra một trận tiên nhân chi chiến ở trung tâm đại lục a?

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, hắn đã từng nghe Nam Cung Tuyết kể rằng tại trung tâm Thông Thiên Đại Lục đã từng xảy ra một trận tiên nhân chi chiến, hiện tại nơi diễn ra trận chiến ấy cũng được mọi người công nhận là đệ nhất đại hiểm địa.

Cửu Điệp Bán Tiên gật đầu sau đó hắn lại tiếp tục nói.

-Như vậy ngươi biết nguyên nhân chính diễn ra trận chiến này sao?

Lâm Thanh Phong lắc đầu một cái rồi tiếp tục im lặng mà nghe Cửu Điệp Bán Tiên nói tiếp.

-Chắc ngươi cũng biết, đại lục này có tên là “Thông Thiên Đại Lục” nguyên nhân là do ở đây có một con đường nối thông trực tiếp tới Tiên giới.

-Con đường này lúc trước nó tồn tại ở trung tâm đại lục, nó giúp chúng ta có thể đi tới Tiên Giới, đồng thời cũng có thể giúp người ở Tiên Giới đi tới chỗ chúng ta.

-Bán Tiên cũng không phải là cảnh giới cao nhất, phía trên Bán Tiên còn có Tiên Nhân, mỗi vị Bán Tiên sau khi đạt tới Bán Tiên Viên Mãn sau khi đột phá lên Tiên Nhân cảnh giới thì sẽ được truyền tống thẳng đến Tiên Giới, người khác còn có thể gọi đó là Phi Thăng.

-Tuy nhiên việc đột phá thành Tiên Nhân rất khó, không phải ai cũng có thể thành công đột phá trở thành Tiên Nhân, nếu ngươi đột phá thất bại thì ngươi liền thân tử đạo tiêu, không có cách nào để ngươi có thể sống sót.

-Nhưng ngươi có thể dựa vào con đường ở Thông Thiên Đại Lục đi tới Tiên Giới, nếu ngươi đã ở Tiên Giới thì việc đột phá trở thành Tiên Nhân sẽ dễ dàng hơn rất nhiều, cũng vì thế mà rất nhiều Bán Tiên đi tới Thông Thiên Đại Lục để lựa chọn con đường này.

-Nhưng do quá nhiều người lựa chọn con đường này, liền khiến chúng ta bị những thế lực lớn ở Tiên Giới chú ý, trong mắt bọn hắn, con đường này thật sự là một miếng mồi béo bở mà ai cũng muốn cắn một ngụm.

Cửu Điệp Bán Tiên nói tới đây thì Lâm Thanh Phong cũng đã đoán ra phần tiếp theo của câu chuyện, nhưng hắn vẫn im lặng chờ đợi Cửu Điệp Bán Tiên kể.

-Khi đó ở Tiên Giới đã xảy ra một trận chiến cực lớn, trận chiến lại diễn ra ở gần con đường này, bởi vì con đường này kết nối với Thông Thiên Đại Lục nên nơi đây cũng bị ảnh hưởng, sinh linh sinh sống vạn dặm xung quanh con đường có cảnh giới dưới Đại Thừa Kì tất cả đều chết hết, cây cối cũng không thể nào sống nổi.

-Bởi vì quá nhiều sinh linh chết oan uổng, hồn phách của bọn hắn không thể nào tiêu tan được, nên đã hóa thành oán linh ở lại đây, sau đó bọn hắn bắt đầu di chuyển ra bên ngoài làm hại những sinh linh khác.

-Nhưng đó vẫn chưa phải là tất cả, bọn người ở Tiên Giới, sau khi đánh nhau, bọn hắn lại bắt đầu cử người tới nơi đây để chiếm đóng Thông Thiên Đại Lục, khiến cho tất cả sinh linh lại lâm vào cảnh nguy hiểm.

-Con đường đó cuối cùng cũng chỉ là một biện pháp giúp Bán Tiên có thể dễ dàng đạt tới Tiên Nhân cảnh giới mà thôi, nhưng nó lại khiến tất cả sinh linh của Thông Thiên Đại Lục lâm vào cảnh nguy hiểm, vì thế nên tất cả Bán Tiên lúc đó đều quyết định sẽ phá hủy nó đi, không để người của Tiên Giới gây nguy hiểm tới Thông Thiên Đại Lục.

Cửu Điệp Bán Tiên nói tới đây thì Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi sau đó lại tiếp lời.-Cũng vì như vậy, nên đã diễn ra trận Tiên Nhân chi chiến sao?

Cửu Điệp Bán Tiên gật đầu, rồi sau đó lại tiếp tục nói.

-Mặc dù trận chiến lúc đó bọn ta đã thành công phá hủy con đường đó, nhưng bọn ta cũng chỉ có thể gọi là thắng thảm, tất cả Bán Tiên cùng những tu sĩ tham gia trận chiến đều chết, chỉ còn có 3 Bán Tiên có thể sống sót, và một trong số ba người đó là ta.

-Nhưng tất cả vẫn chưa dừng lại ở đó, số tu sĩ cùng Bán Tiên đã chết trong trận chiến đó lại bắt đầu hóa thành oán linh, vì thế ba người bọn ta đã dùng tất cả sức lực còn lại của mình mà tạo ra hai trận pháp cực lớn một cái để ngăn cản oán linh, đồng thời một cái còn lại có thể tịnh hóa bọn chúng giúp bọn chúng siêu thoát.

-Sau khi trận pháp hoàn thành thì hai người khác đều chết, chỉ còn một mình ta trở về động phủ để lại truyền thừa sau đó ta cũng chết đi, cho tới hiện tại gặp được bọn ngươi.

Nghe Cửu Điệp Bán Tiên nói tới đây, Lâm Thanh Phong liền có cảm giác không ổn, hắn cau mày thật chặt rồi hỏi lại.

-Theo lời ngươi nói, hiện tại đã trải qua hàng chục vạn năm rồi, đáng ra tất cả oán linh đều phải bị tịnh hóa đúng chứ?

-Nhưng theo ta biết được, mặc dù oán linh đúng thật là không có đi ra khỏi khu vực Tiên Nhân Chiến Trường, nhưng bọn chúng cũng không có dấu hiệu gì gọi là đã được tịnh hóa cả, bọn chúng vẫn luôn ở tại nơi đó, nơi đó vẫn là một vùng đất chết.

Lâm Thanh Phong vừa dứt lời, Cửu Điệp Bán Tiên liền biến sắc, hắn lập tức hét lớn.

-Không thể nào, lúc đó bọn ta thật sự đã làm ra một trận pháp chuyên dùng để tịnh hóa oán linh, đừng nói là oán linh Bán Tiên, cho dù là Tiên Nhân cũng không thể chịu được.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, chuyện này thật sự bắt đầu rắc rối rồi, hắn dùng tay bóp trán một lúc mà vẫn không nói câu gì, Cửu Điệp Bán Tiên sắc mặt đen kịt, hắn liền nghĩ tới một loại khả năng, nhưng hắn vẫn không thể tin tưởng vào điều này, miệng hắn vẫn luôn lầm bầm.
-Không thể,…không thể nào…không thể nào…

Nhìn biểu hiện của Cửu Điệp Bán Tiên, Lâm Thanh Phong liền hiểu được rằng, hắn đã nghĩ tới điều gì rồi, nhưng hắn vẫn chưa thể chấp nhận mà thôi.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, hắn lấy lại vẻ mặt nghiêm túc rồi tiếp tục lên tiếng. 

-Còn nữa, sau trận Tiên Nhân Chi Chiến đó, tất cả tu sĩ ở Thông Thiên Đại Lục không ai có thể đạt tới Bán Tiên cảnh giới nữa, tất cả Đại Thừa Kì Viên Mãn đều thất bại hết, ta tin rằng ngươi cũng hiểu điều ta muốn nói đi?

Cửu Điệp Bán Tiên mang theo vẻ mặt không thể tin tưởng mà nhìn Lâm Thanh Phong, hắn không muốn tiếp nhận kết quả này đâu, nhưng vẻ mặt nghiêm túc của Lâm Thanh Phong thì hắn đã biết, đây là sự thật.

Cửu Điệp Bán Tiên trầm mặc một lúc lâu, sau đó hắn thở dài một hơi chán nản rồi trả lời.

-Muốn để Đại Thừa Viên Mãn đột phá Bán Tiên cảnh giới, thì cần một loại khí, đó chính là Nguyên Khí, còn để Bán Tiên cảnh giới đột phá lên Tiên Nhân cảnh giới thì cần một loại khác đó chính là Tiên Khí.

-Nguyên Khí cũng giống Linh Khí, nó cũng được Thiên Địa hình thành, tuy nó cũng giống Linh Khí có mặt ở khắp nơi, nhưng không đạt tới Đại Thừa Viên Mãn thì không có cách nào sử dụng nó.

-Ở Bán Tiên cảnh giới, ngươi phải sử dụng Nguyên Khí chuyển hóa thành Nguyên Lực để tu luyện, rồi về sau khi đạt tới Tiên Nhân cảnh giới thì sẽ sử dụng Tiên Khí.

-Còn về Tiên Khí thì có thể hiểu đơn giản là loại Nguyên Khí cao cấp, chỉ có thể để cho Tiên Nhân sử dụng, nhưng chỉ có Tiên Giới mới có Tiên Khí, còn ở nơi này thì không có.

-Theo lời ngươi vừa nói, hiện tại cũng không tồn tại Bán Tiên cảnh giới, ta nghĩ nguyên nhân lớn nhất là do hiện tại Nguyên Khí quá thiếu thốn không đủ để tu sĩ đột phá lên Bán Tiên.

Cửu Điệp Bán Tiên nói tới đây, sắc mặt nghiêm trọng hẳn lên, hắn trầm giọng nói từng chữ.

-Một trong số hai người kia… vẫn còn sống.

Cửu Điệp Bán Tiên hít vào một hơi để lấy lại bình tĩnh, sau đó hắn lại tiếp tục nói.

-Một trong số hai người bọn hắn, đã sửa đổi trận pháp dùng để tịnh hóa oán linh, tạo thành một trận pháp hấp thụ Nguyên Khí cực lớn, cũng chính vì thế mà về sau những tu sĩ Đại Thừa Kì Viên Mãn đều thất bại khi đột phá Bán Tiên.

Lâm Thanh Phong sắc mặt cũng nghiêm trọng hẳn lên, hắn đưa tay bóp trán, hắn không ngờ rằng, hôm nay chỉ có việc đi tìm Diệu Hương mà thôi, nhưng sau đó hắn lại đạp vào cái hố lớn này.

Chuyện của Hỏa Vân tôn giả còn chưa xong, hiện tại lại đạp chân vào cái hố mang tên “Bán Tiên” to bự này, hắn chỉ là một tên Trúc Cơ Viên Mãn thái điểu thôi được chứ? Tại sao hết chuyện này tới chuyện khác lại cứ tìm tới hắn?

Vì vậy Lâm Thanh Phong âm thầm thề, từ nay về sau, hắn sẽ không tiếp tục nghe kể chuyện xưa, lần trước Hỏa Vân tôn giả, hiện tại lần này cũng vậy, đối với Lâm Thanh Phong lúc này hai từ “chuyện xưa” chẳng khác gì cái hố to bự được đào ra chờ hắn đi lấp lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau