HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 136 - Chương 140

Chương 137: Dương Thất Lang

Lâm Thanh Phong thở dài, hắn nhìn về vị nam tử trung niên rồi lên tiếng.

-Vị đại thúc này, ta biết rằng ngươi rất hận bọn hắn, nhưng ngươi cứ bình tĩnh để nghe ta nói vài lời được chứ?

Vị nam tử trung niên vẫn còn muốn nói gì đó, nhưng Gia Cát Minh Quang lại lên tiếng ngắt lời. 

-Được rồi, cứ để tiểu Phong nói xong, dù gì đêm qua cũng chính hắn là người cứu lại bọn Diệu Hương, chúng ta cứ nghe hắn nói một chút cũng không tổn thất gì a.

Lúc này vị nam tử trung niên này cũng im lặng gật đầu coi như là đồng ý.

Lâm Thanh Phong thấy tất cả mọi người đã im lặng, hắn mới hít vào một hơi rồi tiếp tục nói.

-Trước tiên, ta cũng không giấu mọi người nữa, ta sợ rằng những người tiến vào Thổ Hoàng Thành lần này cũng sẽ không trở về.

Lâm Thanh Phong vừa dứt câu, người dân trong thôn lại bắt đầu loạn cả lên, Gia Cát Minh Quang nhíu mày sau đó hắn quát lớn.

-Im lặng, tiếp tục nghe.

Người dân trong thôn lại bắt đầu yên ắng lại, bọn hắn nhìn về Lâm Thanh Phong chờ đợi hắn nói tiếp.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, hắn chỉ tay về bọn sơn tặc phía sau lưng rồi nói tiếp.

-Bọn hắn được người của Điền gia, một gia tộc lớn ở Thổ Hoàng Thành sai đến đây để chiếm lĩnh Long Hạ sơn, vì thế ta cho rằng, những người trước đó tiến về Thổ Hoàng Thành đã lành ít dữ nhiều.

Một số phụ nữ trong thôn bắt đầu khóc lên, người thân của bọn họ cũng ở trong đoàn người tiến về Thổ Hoàng Thành, nếu đúng theo lời Lâm Thanh Phong đã nói thì bọn hắn đúng là lành ít dữ nhiều.

Lâm Thanh Phong lại thở ra một hơi, hắn tiếp tục nói.

-Tuy rằng những tên sơn tặc này đáng chết, nhưng rốt cục bọn họ cũng chỉ là tay sai thôi, kẻ thù thực sự của các ngươi là Điền gia, cũng không phải là bọn người này.

-Bọn hắn đã giết đi phần lớn thanh niên trai tráng của Long Hạ thôn, vì thế ta muốn mọi người để cho bọn hắn sống, để bọn hắn còn làm việc thay những người đó và chuộc lại lỗi lầm.

-Mặc dù ta biết rằng yêu cầu này có chút vô lý, nhưng mọi người cũng nên suy nghĩ một chút, nếu mọi người không đồng ý thì ta cũng không còn lời gì để nói.

Lâm Thanh Phong nói xong, hắn mang vẻ mặt lạnh lùng quay về nhìn bọn sơn tặc rồi lên tiếng.

-Ta nói cho các ngươi biết, hiện tại mạng sống của các ngươi phụ thuộc vào câu trả lời của những người dân trong thôn, chỉ cần bọn họ không đồng ý thì ta sẽ liền giết hết các ngươi, các ngươi nên biết phải làm gì rồi.

Những tên sơn tặc này đều đồng thời nuốt vào một ngụm nước bọt, bọn hắn biết được Lâm Thanh Phong sẽ thật sự giết hết bọn hắn, vì thế bọn hắn nhanh chóng quỳ xuống trước mặt người dân trong thôn rồi đồng thời lên tiếng.

-Xin mọi người thứ lỗi cho chúng ta, chúng ta sẽ cố gắng lấy công chuộc tội.



Toàn dân trong thôn hiện tại cũng không ai để ý tới lời cầu xin của bọn hắn, mà tất cả đều bắt đầu khóc rống lên, bởi vì bọn họ nhận được tin rằng người thân của bọn họ đều lành ít dữ nhiều.

Chỉ riêng có Gia Cát Minh Quang là vẫn giữ được bình tĩnh, hắn thở dài một cái sau đó nhìn về bọn sơn tặc rồi lên tiếng.
-Trước tiên, các ngươi cứ giúp chúng ta đào mộ phần để chôn cất những người này đi, về sau các ngươi đừng làm chuyện xấu nữa là được rồi, người dân trong thôn sẽ không trách các ngươi, tuy rằng lúc đầu sẽ có nhiều người oán trách, nhưng phiền các ngươi cố gắng chịu đựng một chút.

Bọn sơn tặc lúc này đều mau chóng cúi đầu tạ ơn Gia Cát Minh Quang, nói đùa cái gì, bọn hắn hiện tại bọn hắn còn sống được là tốt lắm rồi, làm sao dám có ý đồ gì khác đây?

Cả bọn 20 người nhanh chóng theo sau Gia Cát Minh Quang đi đào mộ để chôn cất những thi thể mà bọn hắn đã giết đêm qua.

20 người cật lực làm việc cho tới giữa trưa thì bọn hắn mới lấp xong hết phần mộ cuối cùng, bọn hắn ai cũng mệt mỏi, ngay cả tên đầu lĩnh là Luyện Khí tầng 8 cũng mồ hôi đầy đầu.

Lúc này Lâm Thanh Phong mới cùng Gia Cát Minh Quang dẫn theo người dân trong thôn đi tới đây, trên tay bọn hắn cầm theo thức ăn đã chuẩn bị trước cho 20 người.

Nhìn bọn hắn đã hoàn toàn chôn cất cho 40 người, người dân trong thôn ai cũng đều thở ra một hơi buồn bã, bọn hắn để thức ăn sang một bên rồi bắt đầu lo việc tế bái.

Lâm Thanh Phong cũng không tham dự, hắn quay sang nhìn đám đạo tặc rồi lên tiếng.

-Hôm nay các ngươi đã vất vả rồi, đây là thức ăn mà những người dân trong thôn đã chuẩn bị cho bọn ngươi, các ngươi cứ ăn đi, về sau các ngươi cũng đừng làm việc xấu nữa mà hãy ở trong thôn để phụ giúp mọi người.

20 người lập tức sững sờ, bọn hắn không ngờ rằng người dân của Long Hạ thôn lại tốt bụng như vậy, bọn hắn làm những việc này để chuộc lỗi, nhưng không ngờ rằng người dân lại chuẩn bị thức ăn cho bọn hắn.

Trong số bọn hắn có vài người bắt đầu khóc lên, bọn hắn thật sự cảm thấy hối hận.

Tên đầu lĩnh hai mắt cũng đỏ lên, hắn cúi đầu với Lâm Thanh Phong rồi lên tiếng.

-Cảm tạ tiền bối.

Tên đầu lĩnh nói xong, hắn liền cùng 19 tên còn lại bắt đầu ăn những thức ăn mà dân trong thôn đã chuẩn bị, khóe mắt người nào cũng đỏ lên.

Nhìn bọn hắn đang chăm chú ăn, Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi lại tiếp tục lên tiếng.
-Sau khi các ngươi ăn xong, các ngươi cùng ta vào rừng một chút, chúng ta còn có việc đây.

Sau khi Lâm Thanh Phong dứt lời, tất cả 20 người đều gật đầu đồng ý, mặc dù bọn hắn không biết Lâm Thanh Phong có việc gì cần phải nhờ bọn hắn, nhưng bọn hắn cũng không để ý.



Lâm Thanh Phong dẫn 20 người vào rừng, hắn nhìn xung quanh chọn vị trí một chút, tới khi tìm được khu vực có cây cối tương đối tốt hắn gật đầu một cái, hắn lấy ra 20 cây rìu đã chuẩn bị từ trước đưa cho 20 người, sau đó lấy ra giấy bút rồi lên tiếng. 

-Hiện tại công việc của bọn ngươi đó là, chặt cây để dựng nhà cho các ngươi ở trong thôn, ta không biết các ngươi có gia đình hay không, vì thế trước đó mỗi người hãy lại đây báo với ta một tiếng.

-Nếu như các ngươi có gia đình ở Thổ Hoàng Thành thì khi ta tới đó ta sẽ dẫn các ngươi theo để hỏi ý bọn hắn, nếu bọn hắn đều đồng ý chuyển tới đây thì chúng ta sẽ chặt nhiều cây hơn để xây ngôi nhà riêng rộng hơn cho mỗi người các ngươi.

-Các ngươi cũng thấy rồi, mặc dù ở đây hơi nghèo một chút, nhưng cuộc sống ở đây rất dễ chịu, ta tin rằng người nhà các ngươi sẽ thích ở đây hơn là ở trong thành.

-Cũng đừng quên người nhà của 20 người đã chết đêm qua, khi vào Thổ Hoàng Thành ta sẽ cùng bọn ngươi sẽ đi tìm người nhà của bọn hắn.

20 người ánh mắt đều phát sáng, bọn hắn nhanh chóng đi đến trước mặt Lâm Thanh Phong để báo danh, đầu tiên là tên thủ lĩnh, hắn tên là Dương Thất Lang tên thường gọi là Dương lão thất, trong nhà hắn đứng hàng thứ 7 vì thế hắn được gọi như vậy.

Hiện tại hắn được 30 tuổi trong nhà hắn ngoài mẫu thân hắn tuổi đã già gần 70 cùng người em gái hơn 20 thì cũng không còn ai khác, những người khác đều đã chết, lúc trước hắn gia nhập quân đội để kiếm tiền gửi về nhà.

Sau khi giải ngũ, hắn được Điền gia thuê về để huấn luyện quân đội của gia tộc, mặc dù hắn không thích Điền gia, nhưng bởi vì tiền công quá hậu hĩnh nên hắn cũng đành gật đầu chấp nhận.

Một lúc sau, Lâm Thanh Phong cũng đã ghi chép hết thông tin của 40 người, hắn gật đầu một cái rồi nói.

-Như vậy, ở đây chúng ta có tám hộ gia đình cần phải xây nhà lớn, còn lại mười sáu căn nhà nhỏ cần phải xây, hiện tại các ngươi cứ đốn cây a, còn ta sẽ giúp các ngươi thu chúng vào nhẫn trữ vật rồi đem trở về, những thợ mộc trong thôn cũng sẽ trợ giúp các ngươi xây nhà.

Lúc đầu có bốn mươi người, nhưng không phải người nào cũng còn gia đình, đa phần bọn hắn đều một thân một mình, vì thế sau khi Lâm Thanh Phong lập xong danh sách thì chỉ còn có 24 căn nhà cần phải xây.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, hắn nhìn qua Dương Thất Lang rồi lên tiếng.

-Còn có Dương lão thất, ta muốn biết Điền gia có giao cho ngươi nhiệm vụ gì khác hay không? Ta không tin rằng bọn hắn chỉ bảo ngươi đi chiếm Long Hạ sơn.

Nghe xong câu hỏi của Lâm Thanh Phong, Dương Thất Lang gật đầu một cái rồi trả lời.

-Đúng là có, bọn hắn yêu cầu ta hàng tháng phải nộp cho bọn hắn số đồ vật chúng ta cướp được, còn có thông báo cho bọn hắn tin tức ở Long Hạ sơn, sau một khoảng thời gian thì bọn hắn sẽ tới đây.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái ra hiệu rằng hắn đã biết, hắn phất tay rồi lên tiếng.

-Được rồi, hiện tại các ngươi nhanh chóng đốn cây a, ta sẽ ở đây cùng các ngươi tới chiều rồi trở về.

20 người đều nhanh chóng hăng hái hẳn lên, bọn hắn liều mạng cầm lấy rìu rồi bắt đầu đốn cây, bọn hắn đều biết những cây này đều được dùng để xây nhà cho bọn hắn, vì thế bọn hắn rất hăng hái, không ai dám lười biếng.

Lâm Thanh Phong nhìn biểu hiện của bọn hắn thì gật đầu thỏa mãn, hắn biết được bọn người này đều đã đồng ý ở lại trở thành một phần của Long Hạ thôn hết rồi, vì thế hắn cũng yên tâm.

Chương 138: Là…đi hẹn hò sao?

Vài tuần sau, đa phần người dân trong thôn đều quen thuộc với bọn người Dương Thất Lang, tuy rằng một số ít vẫn còn oán hận bọn hắn, nhưng cũng không biểu hiện ra mặt.

Những ngày này bọn hắn từ sáng sớm tới trưa vẫn tích cực đốn cây, chiều thì theo sau bọn người Diệu Hương săn thú, tối thì về nghỉ ngơi, lúc đầu thì bọn hắn phải dựng lều để nghỉ, bởi vì nhà riêng cho bọn hắn vẫn chưa xây xong, nhưng hiện tại đã xây xong 8 căn nhà nhỏ, vì thế bọn hắn có thể chia nhau ra ngủ, cũng không cần dựng lều nữa.

Cuộc sống hiện tại của bọn hắn khiến bọn hắn cảm thấy khá thích thú, bọn hắn ngày càng không muốn rời khỏi Long Hạ thôn nữa. 

Nhìn biểu hiện của bọn hắn Lâm Thanh Phong cũng gật đầu hài lòng, vì thế hắn cũng có chút yên tâm.

Những ngày này, công việc của Lâm Thanh Phong cũng rất nhàn nhã, từ sáng tới trưa thì hắn sẽ dạy cho những đứa trả biết một số chữ viết cùng những phép tính đơn giản, trưa thì nấu ăn, chiều thì cùng bọn người Diệu Hương đi săn thú, hắn rất thích cuộc sống nhàn hạ như thế này.

Nhưng hôm nay, Dương Thất Lang mang theo vẻ mặt lo lắng mà tìm tới Lâm Thanh Phong, bởi vì hôm nay là thời điểm mà bọn người Dương Thất Lang phải đưa da thú trở về Điền gia, nếu chậm trễ thì bọn người Điền gia sẽ làm khó dễ cho người nhà bọn hắn.

Hiện tại Lâm Thanh Phong đang ở trong phòng bếp nấu nướng thức ăn, hắn cảm giác được Dương Thất Lang đã tới, không cần Dương Thất Lang phải nói, thì Lâm Thanh Phong cũng đã đoán được tại sao Dương Thất Lang lại đi tìm hắn, hắn không quay lại nhìn mà chỉ lên tiếng.

-Ra ngoài chờ ta một chút, ta đã biết ngươi tới đây làm gì, ta sẽ ra nhanh thôi.

Dương Thất Lang thở ra một hơi, sau đó hắn theo lời Lâm Thanh Phong đi ra ngoài chờ đợi.

Một lúc sau, Lâm Thanh Phong đi ra, theo sau hắn còn có Gia Cát Minh Quang.

Gia Cát Minh Quang nhìn Dương Thất Lang một cái rồi ra hiệu cho bọn hắn đi theo vào nhà.

Cả ba người đều ngồi xuống bàn, ngoại trừ Lâm Thanh Phong ra thì hai người còn lại sắc mặt có chút nghiêm trọng.

Diệu Hương cảm thấy bầu không khí không được tốt, vì thế nàng nhanh chóng dẫn theo Gia Cát Tư Uyển đi ra ngoài, nhường chỗ cho ba người nói chuyện.

Gia Cát Minh Quang thở ra một hơi rồi lên tiếng.

-Tiểu Phong, ngươi có nắm chắc lần này sao?

Lâm Thanh Phong gật đầu với Gia Cát Minh Quang, sau đó hắn trả lời.

-Nếu như lời của Dương lão thất là đúng, thì chỉ với hai vị Nguyên Anh kì sẽ không làm khó được ta.

Lúc trước Lâm Thanh Phong đã hỏi Dương Thất Lang một ít thông tin về Điền gia, mặc dù Dương Thất Lang được Điền gia thuê về, nhưng hắn cũng không biết được nhiều thông tin, hắn chỉ biết Điền gia có hai vị Nguyên Anh kì lão tổ cùng vài vị Kim Đan kì, còn lại thì hắn không biết.

Lâm Thanh Phong chỉ hỏi để biết thêm thông tin về những tu sĩ mạnh nhất Điền gia thôi, nếu là Luyện Hư kì thì hắn còn cảm thấy có chút khó khăn, nhưng đối phương chỉ là Nguyên Anh kì thì hắn không quan tâm lắm.

Theo lời của Dương Thất Lang, thì mạnh nhất Thổ Hoàng Thành là một vị Hóa Thần kì tu sĩ, hắn cũng chính là thành chủ hiện tại của Thồ Hoàng Thành, khi nghe được thông tin này thì Lâm Thanh Phong cũng không thèm để ý nhiều nữa.

Hiện tại hắn chỉ sợ rằng không thể triệt để giải quyết Luyện Hư kì cường giả thôi, lỡ như Luyện Hư kì cường giả lại giống như Hắc hộ pháp vẫn còn thần hồn chưa diệt thì Lâm Thanh Phong không cảm nhận được, còn Hóa Thần kì đứng trước mặt hắn thì… haha thật xin lỗi ngươi quá yếu.
Dương Thất Lang có chút lo lắng, bởi vì lúc trước hắn đã từng hỏi cảnh giới hiện tại của Lâm Thanh Phong, nhưng ngay lập tức Lâm Thanh Phong liền trả lời cho hắn bốn chữ:”Trúc Cơ Viên Mãn”.

Nhưng Dương Thất Lang lại tinh ý phát hiện, ngay lúc Lâm Thanh Phong nghe được hắn nói mạnh nhất Thổ Hoàng Thành là một vị Hóa Thần kì cường giả, thì thái độ của Lâm Thanh Phong biến chuyển rõ rệt.

Lâm Thanh Phong lúc đầu còn hay trầm tư suy nghĩ, nhưng lúc này lại mang theo vẻ mặt không thèm quan tâm để nói chuyện, điều này khiến Dương Thất Lang lo lắng, hắn nhìn sang Lâm Thanh Phong rồi lên tiếng.

-Lâm công tử, ta biết sau lưng ngài có thế lực rất lớn, xin ngài nhờ bọn hắn giúp đỡ chúng ta.

Gia Cát Minh Quang hai mắt cũng nhanh chóng sáng lên, mặc dù hắn chỉ là người bình thường, nhưng khi nghe Dương Thất Lang nói vậy thì hắn cũng hiểu được một chuyện, Lâm Thanh Phong cũng không đơn giản chỉ là một tên tiểu tử như vậy.

Gia Cát Minh Quang có chút đắc ý, hắn không ngờ được Diệu Hương lại tinh mắt như vậy, nàng cứu được Lâm Thanh Phong trong lúc hắn sắp chết, điều này chẳng khác gì đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, sau này bọn hắn sẽ được thế lực sau lưng Lâm Thanh Phong che chở.

Nhìn biểu hiện của hai người trước mặt, Lâm Thanh Phong chỉ biết cười khổ, hắn thật sự chỉ là một tên tiểu tử thôi được chứ? Bảo hắn gọi thế lực sau lưng giúp đỡ, nhưng ít ra thì hắn phải có mới được a? Còn sự thật thì hắn không có, đã không có thì bảo hắn gọi thế nào?

Nhưng nhìn vẻ mặt của hai người thì Lâm Thanh Phong biết được, hiện tại hắn nói không có thì hai người căn bản không tin, vì thế hắn chỉ đành gật đầu chấp nhận.

Cái gật đầu của Lâm Thanh Phong liền khiến hai người thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Lâm Thanh Phong cười khổ, hắn đưa tay gãi đầu rồi nói.

-Như vậy Minh Quang thúc, phiền ngươi đi nói với mọi người trong thôn chuẩn bị cho chúng ta một số da thú cùng những vật khác, ngày mai bọn ta sẽ lên đường tiến về Thổ Hoàng Thành.

Gia Cát Minh Quang vẫn mang theo nụ cười mà gật đầu đồng ý, sau đó hắn liền cùng Dương Thất Lang đi ra ngoài, bọn hắn muốn đi nói với người dân trong thôn để bọn họ chuẩn bị một lượng da thú cùng nhiều thứ khác rồi đem vào thành bán.

Lâm Thanh Phong ngồi trong phòng một lúc thì Diệu Hương trở về, Gia Cát Tư Uyển hiện tại đã được nàng dẫn ra ngoài chơi với bọn nhỏ trong thôn vì thế hiện tại chỉ có mỗi mình nàng trở về.Khi thấy Diệu Hương trở về, Lâm Thanh Phong liền nở nụ cười rồi lên tiếng.

-Diệu Hương đã trở về a, mau ngồi vào đây, ta sẽ ra phía sau hâm nóng ít thức ăn để chúng ta cùng ăn, còn Minh Quang thúc cùng Uyển nhi bọn họ sẽ ăn sau.

Diệu Hương liền giật mình, sau đó nàng liền đỏ mặt cúi đầu rồi nhẹ nhàng gật đầu đồng ý. 

Biểu hiện của nàng lại khiến Lâm Thanh Phong khó hiểu, những ngày gần đây khi ở cùng mọi người thì không sao, nhưng mỗi khi Diệu Hương ở một mình với hắn thì nàng đều có những biểu hiện lạ.

Lâm Thanh Phong cũng không hiểu tại sao, hắn có chút tò mò nhưng hắn cũng không hỏi, hắn gãi đầu một cái rồi đi ra phía sau chuẩn bị thức ăn.

Một lúc sau Lâm Thanh Phong mang theo thức ăn đặt lên bàn, rồi sau đó cùng Diệu Hương ngồi ăn.

Diệu Hương trái tim nhỏ nhảy loạn, mặc dù nàng đã tự nhủ chính nàng phải bình tĩnh, nhưng không hiểu tại sao cứ ngồi trước mặt Lâm Thanh Phong thì nàng lại không yên.

Diệu Hương không nói gì, Lâm Thanh Phong cũng không biết phải mở miệng như thế nào, ngồi ăn một lúc thì Lâm Thanh Phong lên tiếng.

-Ngày mai bọn ta sẽ vào Thổ Hoàng Thành, ngươi có muốn đi cùng không?

Diệu Hương khuôn mặt càng đỏ hơn, bỗng dưng nàng trả lời.

-Là…đi hẹn hò sao?

Diệu Hương vừa dứt lời, nàng liền cúi mặt xuống đất, khuôn mặt Lâm Thanh Phong cũng mộng bức, trong đầu hắn hàng vạn con thảo nê mã đang lao nhanh, chẳng lẽ hắn đã nói sai cái gì sao? Sao bỗng dưng lại nói tới chuyện đi hẹn hò rồi?

Diệu Hương khuôn mặt nóng bỏng, nàng không thể chịu nổi nữa, nàng liền đứng dậy rồi bỏ chạy ra ngoài.

Lâm Thanh Phong vẫn mộng bức mà ngồi ở đó, một lúc sau hắn mới giật mình tỉnh giấc, hắn nhìn theo hướng mà Diệu Hương đã chạy đi rồi nở nụ cười khổ.

Lão bà đã dặn hắn không được kiếm thêm người khác, hiện tại liền tốt, hắn còn không làm gì thì người ta đã tự động đổ rồi.

Thật ra Diệu Hương cũng không tính là xấu, nàng thật sự rất xinh đẹp, chỉ là nàng hơi cao một chút cỡ 1m9, thân thể khỏe khoắn, cơ bắp săn chắc một chút, ngoài ra cũng không có gì khác.

Tuy rằng hình thể của nàng trong mắt người bình thường thì rất xấu, nhưng đối với Lâm Thanh Phong thì không có gì là lạ, trong mắt Lâm Thanh Phong thì Diệu Hương không khác gì một người con gái có chiều cao ưa thích đi tập gym cả.

Lúc ban đầu hắn giật mình là do lúc đầu hắn không thể ngờ được ở nơi này lại có một người con gái cao như vậy thôi, về sau khi mọi thứ quen thuộc thì tất cả đều bình thường.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, sau đó hắn đứng dậy thu dọn bàn thức ăn rồi đi ra ngoài tìm Diệu Hương.

Chương 139: Nam Cung Mị Ảnh trở về

Lâm Thanh Phong bước ra ngoài để đi tìm Diệu Hương, hắn cũng không ngu ngốc tới nỗi làm giống như phim Hàn Quốc đi tìm một cách không chủ đích, hắn thở ra một hơi rồi tản mát tinh thần lực ra ngoài.

Long Hạ thôn có diện tích rất nhỏ, nên tinh thần lực của hắn dễ dàng bao phủ khắp cả thôn.

Lâm Thanh Phong liền phát hiện ra Diệu Hương đang ngồi một chỗ bên bờ sông ngoài thôn, nàng ngồi đó một mình, hai tay ôm lấy đầu gối thẫn thờ nhìn lên bầu trời.

Sau khi đã tìm được tung tích của Diệu Hương, Lâm Thanh Phong liền ngay lập tức đi tới, hắn cũng muốn nói cho nàng biết rằng hiện tại hắn đã có vợ, hắn không muốn nàng cứ mãi suy nghĩ về chuyện này để rồi bỏ lỡ nhân duyên của chính nàng.

Lâm Thanh Phong rất nhẹ nhàng mà bước tới phía sau Diệu Hương, hắn tiến tới cũng không làm cho nàng chú ý, hắn ngồi xuống bên cạnh nàng rồi lên tiếng.

-Ngươi đối với ta như vậy… từ bao lâu rồi?

Mặc dù Lâm Thanh Phong xuất hiện khiến Diệu Hương có chút giật mình, nhưng sau khi nghe câu hỏi của hắn, nàng chỉ đỏ mặt cúi đầu rồi trả lời.

-Ta không biết, chỉ biết rằng chỉ cần ở một mình với ngươi thì lúc nào tim ta cũng đập loạn nhịp, và ta cũng không điều khiển được hành động của bản thân nữa.

Lâm Thanh Phong cũng hết cách, hắn chỉ biết lắc đầu thở ra một hơi rồi tiếp tục nói.

-Ngươi biết không, ta là người đã có vợ, ngươi cứ như vậy thì sẽ không tốt.

Diệu Hương đầu óc có chút ngưng trệ, sau khi nghe Lâm Thanh Phong nói lời này, nàng cũng không biết phải trả lời như thế nào, hai mắt nàng đỏ hồng, nàng cúi đầu nhỏ nhẹ lên tiếng.

-Như vậy,…vợ của ngươi…nàng có phải là rất xinh đẹp a?

Nhắc tới hai người vợ của chính bản thân mình, Lâm Thanh Phong có chút tự hào, hắn nở nụ cười gật đầu với Diệu Hương rồi trả lời.

-Đương nhiên, cả hai người bọn họ đều rất xinh đẹp, cưới được bọn họ là phúc phận của chính bản thân ta.

Diệu Hương cúi đầu trầm mặc, nàng lại tự nghĩ tới bản thân mình, Lâm Thanh Phong có tới hai người vợ xinh đẹp, còn bản thân nàng lại rất xấu xí, nàng có chút tự ti, nàng thật sự rất buồn.

Nàng hít vào một hơi để lấy lại bình tĩnh, nhưng hai mắt nàng vẫn đỏ hoe, nàng cố gắng nở nụ cười, giọng nói của nàng có chút run run.

-Hai nàng thật sự hạnh phúc, ước gì ta được gặp mặt các nàng.

Diệu Hương nói tới đây, thì Lâm Thanh Phong cũng giật mình, hiện tại hắn mới nhớ được rằng cốt truyện của Tiếu Ngạo Giang Hồ rất ngắn, thời gian trong đó lại có tỉ lệ là 1:100 so với hiện tại.

Tính tới thời điểm hắn trở về hiện tại thì cũng ít nhất là đã hơn hai tuần rồi, còn chưa tính tới khoảng thời gian mà hắn bất tỉnh chờ Diệu Hương cứu.

Nếu như vậy thì cốt truyện của Tiếu Ngạo Giang Hồ phải sớm kết thúc mới đúng.

Lâm Thanh Phong suy nghĩ tới đây, hắn liền nhanh chóng lấy ra Vô Tự Thần Thư, sau khi Vô Tự Thần Thư xảy ra sự cố thì nó liền nhập vào giữa mi tâm của hắn, chỉ cần hắn muốn nó xuất hiện thì nó sẽ xuất hiện ngay lập tức.

Hành động có chút gấp gáp của Lâm Thanh Phong khiến Diệu Hương giật mình, nàng không biết tại sao hắn lại như vậy, nhưng nàng cũng không hỏi gì mà chỉ đứng yên lặng quan sát hắn.

Vô Tự Thần Thư ngay lập tức xuất hiện trên tay Lâm Thanh Phong, nó vẫn như lúc trước bìa sách vẫn một màu đen tuyền, nhưng lúc này trang sách duy nhất ở bên trong đang phát ra ánh sáng.

Lâm Thanh Phong lập tức lật ra trang sách, hắn liền thấy được hai dòng chữ bằng tiếng Anh, một dòng thì viết:”Not yet” vẫn còn tối om, một dòng thì viết:”Accept – 3 days ago” đang chớp sáng.

Ngay từ lúc đầu thì Vô Tự Thần Thư được viết hoàn toàn bằng tiếng Anh, vì thế hiện tại Lâm Thanh Phong nhìn thấy chữ viết bằng tiếng Anh thì hắn cũng không cảm thấy lạ.

Lâm Thanh Phong cũng không biết phải làm thế nào, đây là lần đầu tiên hắn từ bên ngoài để mang người khác ra khỏi Vô Tự Thần Thư, hắn gãi đầu một cái rồi thử lên tiếng.
-Accept.

Sau khi Lâm Thanh Phong vừa dứt lời thì Vô Tự Thần Thư liền bay ra khỏi tay hắn, nó bay sang một bên rồi sau đó lại phát ra một cột ánh sáng.

Nhìn cảnh tượng này thì Lâm Thanh Phong liên hiểu được, hắn đã thành công, hiện tại Vô Tự Thần Thư đang tiến hành truyền tống Nam Cung Mị Ảnh trở ra.

Một lúc sau cột sáng dần tản đi, từ trong đó có bốn bóng người hiện ra, Lâm Thanh Phong có chút tò mò, hắn không biết tại sao lại thừa ra một đạo bóng người, nhưng hắn vẫn yên lặng mà chờ đợi.

Sau khi cột sáng tản đi hết, bốn đạo thân ảnh cũng hoàn toàn hiện ra, một người là Nam Cung Mị Ảnh, ngoài nàng ra còn có Lệnh Hồ Xung, Nhậm Doanh Doanh cùng một người con gái khác.

Lâm Thanh Phong cũng không quan tâm tới ba người còn lại, hắn nở nụ cười sau đó nhanh chóng tiến tới ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh rồi lên tiếng.

-Lão bà, đã về rồi.

Nam Cung Mị Ảnh cũng mở rộng vòng tay ôm lấy Lâm Thanh Phong, nàng cũng nở nụ cười nhưng trên mặt của nàng lại không có ý cười một chút nào cả.

Lâm Thanh Phong cũng không nhận ra vẻ mặt của Nam Cung Mị Ảnh, hắn vẫn đang chìm đắm trong hạnh phúc vì nàng đã trở về.

Bốn người bên ngoài vẫn đứng nhìn hai người bọn hắn ôm nhau, Lệnh Hồ Xung có chút xoắn xuýt, hắn từ từ tới gần Lâm Thanh Phong rồi nói nhỏ.

-Lâm huynh, mặc dù ta không muốn nói ra, nhưng mà ba ngày nay bọn ta đều thấy được những chuyện mà ngươi làm, nhất là những chuyện vừa xảy ra… vì thế mà ngươi phải tự giải quyết cho tốt a.

Lệnh Hồ Xung sau khi nói nhỏ vào tai của Lâm Thanh Phong xong, hắn liền dẫn theo Nhậm Doanh Doanh cùng cô nương kia chạy đi xa, để lại Diệu Hương, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh ở lại.

Lâm Thanh Phong sắc mặt cứng đờ, sau lưng hắn chảy đầy mồ hôi, hắn nở nụ cười khổ mà nhìn về Nam Cung Mị Ảnh.

Nam Cung Mị Ảnh vẫn như vậy, nàng vẫn đang mỉm cười nhìn Lâm Thanh Phong, nàng vẫn không nói một lời nào cả.

Càm nhận mọi thứ sắp không ổn, Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi buông Nam Cung Mị Ảnh ra, hắn có chút lúng túng sau đó đưa tay chỉ về Diệu Hương rồi lên tiếng.
-Lão bà, đây là Diệu Hương, khi trước Vô Tự Thần Thư gặp chút sự cố, chính nàng đã cứu ta.

Sau đó hắn lại nhìn về Diệu Hương rồi tiếp tục nói.

-Diệu Hương, đây là một trong hai lão bà của ta, nàng tên là Nam Cung Mị Ảnh. 

Sau khi Lâm Thanh Phong giới thiệu xong, Nam Cung Mị Ảnh mới gật đầu, nàng nhìn về Diệu Hương rồi nở nụ cười.

-Diệu Hương tỷ, chúng ta cần phải nói chuyện một chút.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không quản Lâm Thanh Phong, sau khi nói xong nàng liền kéo tay Diệu Hương đi qua một phía, Diệu Hương cũng có chút lúng túng, nàng chỉ biết cúi đầu rồi đi theo sau Nam Cung Mị Ảnh.

Hai người bỏ đi để lại một mình Lâm Thanh Phong ở lại, hắn cũng không biết phải nên làm gì tiếp theo, nhưng chắc chắn một điều rằng tối nay hắn sẽ gặp chuyện không may.

Đứng yên một chỗ cũng không giải quyết được gì, Lâm Thanh Phong thở dài lắc đầu rồi đi tìm Lệnh Hồ Xung.

Lệnh Hồ Xung lúc này đang cùng Nhậm Doanh Doanh cùng cô nương kia ngồi một bên bắt đầu thử vận chuyển Luyện Khí Quyết để hấp thụ Linh Khí xung quanh.

Đây là lần đầu tiên bọn hắn tới nơi có Linh Khí nồng đậm như vậy, vì thế bọn hắn cần một ít thời gian để quen thuộc với xung quanh.

Sau khi thấy ba người bọn hắn đều như vậy Lâm Thanh Phong cũng không tiến tới để hỏi chuyện, hắn liền lấy ra dụng cụ làm bếp rồi xuống con xông gần đó bắt một ít cá để chuẩn bị nướng.

Một lúc sau, Lâm Thanh Phong cũng nướng xong thức ăn, lúc này Nam Cung Mị Ảnh cũng dẫn theo Diệu Hương trở về.

Không biết rằng hai người bọn hắn đã nói chuyện gì với nhau, nhưng lúc này khuôn mặt của Diệu Hương ửng đỏ, nàng chỉ biết cúi đầu rồi đi phía sau Nam Cung Mị Ảnh.

Khi hai người tiến tới, Lâm Thanh Phong cũng nở nụ cười gượng gạo, hắn lấy ra hai con cá nướng rồi đưa cho hai người.

Tiếp nhận cá nướng từ tay Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh trừng mắt với hắn một cái, nàng đưa một con cá nướng cho Diệu Hương sau đó lại kéo Diệu Hương qua một bên tiếp tục nói chuyện, cũng không thèm quản Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong chỉ biết cười khổ, hắn không biết rằng hai người đã nói những gì với nhau, nhưng hai người đã nhanh chóng kết thân được với nhau thì hắn cũng yên lòng.

Đợi thêm một lúc thì ba người Lệnh Hồ Xung cũng trở về, lúc này Lâm Thanh Phong mới có người để trò chuyện, hắn nở nụ cười sau đó nhìn Lệnh Hồ Xung mà lên tiếng.

-Lệnh Hồ huynh, Nhậm cô nương, đã lâu không gặp rồi.

Lệnh Hồ Xung cũng nở nụ cười với Lâm Thanh Phong, hắn vui vẻ chạy tới vỗ vai Lâm Thanh Phong rồi trả lời.

-Haha, Lâm huynh, chúng ta đúng thật là đã lâu ngày không gặp, tối nay chúng ta phải uống say một bữa a.

-Nhờ có kinh nghiệm của Mị Ảnh cô nương mà hiện tại ta đã đạt Luyện Khí tầng 4 rồi, cũng không cần lo lắng phải bạo thể nữa.

Lâm Thanh Phong cũng vui vẻ gật đầu, lúc này hắn mới nhìn sang vị nữ tử còn lại rồi hỏi.

-Không biết vị cô nương này là ai đây?

….Hết Chương 139….

Chương 140: Tiến về Thổ Hoàng Thành

Khi Lâm Thanh Phong nhắc tới người con gái còn lại, Lệnh Hồ Xung có chút tự hào, hắn vỗ ngực rồi trả lời.

-Đây là Nghi Lâm, nàng là muội muội kết nghĩa của ta.

Lâm Thanh Phong ngay lập tức mộng bức, theo như hắn biết được thì chẳng phải Nghi Lâm là tiểu ni cô đã động phàm tâm với Lệnh Hồ Xung sao? Hiện tại nàng lại trở thành muội muội kết nghĩa của tên này, ngày ngày nhìn người mình thương cùng một người con gái khác thả thức ăn cho chó, vậy mà nàng vẫn chịu nổi sao?

Lâm Thanh Phong có chút bội phục Nghi Lâm, hắn gật đầu với Nghi Lâm một cái xem như chào hỏi, Nghi Lâm có chút ngại ngùng, nàng nép sau lưng Nhậm Doanh Doanh cũng gật đầu với Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong cũng không có ý kiến gì, hắn đã biết rằng Nghi Lâm có chút nhút nhát, hắn cũng không ép buộc nàng, sau đó hắn lại nhìn Lệnh Hồ Xung rồi nói.

-Được rồi Lệnh Hồ huynh, hiện tại mọi người cũng đã tới đây rồi, ta có nướng vài con cá, mau lại đây ăn cùng a.

Ba người Lệnh Hồ Xung cũng không từ chối, Lệnh Hồ Xung cũng vui vẻ, hắn cùng Lâm Thanh Phong vừa ăn vừa nói chuyện, còn Nhậm Doanh Doanh cùng Nghi Lâm thì ngồi cùng Diệu Hương với Nam Cung Mị Ảnh.

Hiện tại Lệnh Hồ Xung đã đạt tới Luyện Khí tầng 4, cơ thể của hắn cũng có thể chứa đựng được Linh Khí, rượu mà Lâm Thanh Phong có cũng không phải loại rượu đặc biệt gì, bọn chúng chứa rất ít Linh Khí, vì thế Lâm Thanh Phong cũng không có gì lo lắng mà nhanh chóng lấy ra vài hũ rượu để cùng Lệnh Hồ Xung uống cho thỏa thích.

Lâm Thanh Phong rót ra hai ly rượu, hắn đưa cho Lệnh Hồ Xung một ly rồi lên tiếng.

-Lệnh Hồ huynh, ly này là ta kính huynh trong những năm qua đã giúp đỡ lão bà của ta.

Lệnh Hồ Xung cũng nở nụ cười, hắn lắc đầu rồi trả lời.

-Không đâu Lâm huynh, nếu không nhờ huynh cùng Mị Ảnh cô nương, thì ta cũng Doanh Doanh cũng không thể đến nơi này, ly này phải là ta kính huynh mới đúng.

Lệnh Hồ Xung dứt lời, cả hai người đều nhìn nhau rồi cười lớn, sau đó đồng thời uống cạn chén rượu.

Buông xuống chén rượu, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi sau đó lại hỏi.

-Không biết những ngày qua, các ngươi đã tu luyện như thế nào rồi? Về sau có dự tính gì sao?

Lệnh Hồ Xung cũng buông xuống chén rượu, hắn đưa mắt nhìn lên trời thở dài một hơi rồi trả lời.

-Ta cũng không biết, sau khi tập luyện cùng Mị Ảnh cô nương, ngoài trừ Nghi Lâm vừa mới đạt Luyện Khí tầng 1 ra thì ta cùng Doanh Doanh đều đã đạt tới Luyện Khí tầng 4.

-Nhưng Doanh Doanh mạnh mẽ hơn ta, lúc trước nàng đã đạt tới nửa bước Kiếm Tâm, còn ta vừa mới đạt được Kiếm Ý mà thôi.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, với cấp độ hiện tại của Lệnh Hồ Xung thì có vẻ hơi khó khăn khi sống sót tại Thông Thiên Đại Lục, tuy rằng ở Kim Dung thế giới thì bọn hắn có thể đi ngang, nhưng ở đây thì bọn hắn quá yếu.

Trầm ngâm một lúc thì Lâm Thanh Phong lại lên tiếng.

-Không sao cả, các ngươi đã chỉ dẫn cho Mị Ảnh, thì ở đây các ngươi trước tiên cứ đi theo ta, khi nào các ngươi muốn rời đi thì hãy đi.

Lệnh Hồ Xung cũng không từ chối, hắn gật đầu với Lâm Thanh Phong rồi trả lời.

-Như vậy, những ngày này phiền phức Lâm huynh rồi.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, hắn tiếp tục rót rượu cho Lệnh Hồ Xung sau đó hai người tiếp tục vui vẻ cùng nhau uống.

….

Tới sáng hôm sau, Lâm Thanh Phong mới cùng mọi người trở về nhà của Diệu Hương, bởi vì hôm nay bọn hắn phải lên đường đi đến Thổ Hoàng Thành để giải quyết chuyện Điền gia.

Cả đêm qua Diệu Hương cùng Lâm Thanh Phong đều không trở về, khiến Gia Cát Minh Quang cùng Dương Thất Lang có chút lo lắng, nhưng hôm nay bọn hắn lại cùng nhau trở về, ngoài ra còn có thêm bốn người bọn Nam Cung Mị Ảnh khiến hai người bọn hắn đều thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Theo cái nhìn của bọn hắn, bốn người Nam Cung Mị Ảnh là người được Lâm Thanh Phong gọi tới để giúp đỡ bọn hắn giải quyết chuyện của Điền gia, cũng vì thế nên bọn hắn liền yên tâm.Lâm Thanh Phong ho nhẹ một tiếng, sau đó hắn liền mở lời.

-Minh Quang thúc, giới thiệu một chút, đây là lão bà của ta, cùng ba người đồng bạn, lần này bọn hắn sẽ cùng chúng ta đi tới Thổ Hoàng Thành.

Gia Cát Minh Quang sau khi nghe nói như vậy, ý cười trên mặt hắn càng đậm hơn, hắn tin chắc rằng những người đồng bạn mà Lâm Thanh Phong mời tới sẽ không yếu đi đâu, như vậy chuyện lần này sẽ thêm phần chắc chắn.

Chỉ riêng Dương Thất Lang thì vẫn có chút nghi ngờ, lúc đầu hắn cũng không chú ý tới cảnh giới của bọn người Lệnh Hồ Xung nhưng sau khi nhìn lại thì hắn liền cau mày rồi lên tiếng.

-Lâm công tử, ta thấy chuyện này không ổn a, riêng ngài cùng phu nhân thì ta không nói, nhưng còn ba vị đồng bạn của ngài, ta nhìn ra bọn hắn vẫn còn chưa mạnh bằng ta đâu.

Đối với lời này của Dương Thất Lang, Lâm Thanh Phong cũng không phản bác, cũng không gật đầu đồng ý, đúng thật hiện tại bọn người Lệnh Hồ Xung cảnh giới cao nhất chỉ là Luyện Khí tầng 4 mà thôi, nhưng nếu nói bọn hắn yếu hơn Dương Thất Lang thì chưa chắc.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, sau đó hắn lại nhìn sang Lệnh Hồ Xung rồi nói.

-Lệnh Hồ huynh, ngươi có thể thể hiện một chút sao, hắn đang coi thường ngươi a.

Lệnh Hồ Xung cũng không từ chối, hắn gật đầu một cái rồi bước qua một bên, Dương Thất Lang cũng đi theo sau.

Đứng trước mặt Dương Thất Lang mặc dù Lệnh Hồ Xung cảm thấy có chút áp lực nhưng hắn vẫn tin chắc rằng hắn sẽ dễ dàng chiến thắng.

Lệnh Hồ Xung rút ra thanh kiếm đang đeo bên hông, tay cầm kiếm nhìn về Dương Thất Lang hai mắt tràn ngập chiến ý sau đó hắn lên tiếng.

-Dương huynh, ngươi phải cẩn thận rồi.

Dương Thất Lang nét mặt cũng ngưng trọng hẳn lên, hắn rút ra vũ khí là một cây đao, hắn không biết vì sao khi Lệnh Hồ Xung rút kiếm ra thì hắn liền cảm thấy áp lực.

Dương Thất Lang hít vào một hơi, hắn chăm chú nhìn Lệnh Hồ Xung rồi nhanh chóng xông tới.

Dương Thất Lang hùng hổ xông tới, nhưng Lệnh Hồ Xung vẫn đứng yên tại chỗ, ai nhìn vào thì đều tưởng rằng Lệnh Hồ Xung không kịp phản ứng.

Nhưng thật ra thì không phải do Lệnh Hồ Xung không kịp phản ứng, ngay trong lúc Dương Thất Lang đến gần, Lệnh Hồ Xung đã nhanh chóng né sang một bên.Lệnh Hồ Xung né đi, Dương Thất Lang cũng nhanh chóng phản ứng, hắn liền truyền Linh Lực vào thanh đao trên tay sau đó chém về Lệnh Hồ Xung.

Linh Lực từ thân đao cũng theo đó mà thoát ra bay thẳng tới Lệnh Hồ Xung.

Biến hóa này cũng không qua mắt được Lệnh Hồ Xung, ngay lúc này từ thân thể hắn xuất hiện từng kiếm quang, từng thanh kiếm nhỏ trong suốt xuất hiện xung quanh Lệnh Hồ Xung, sau đó lại bay thẳng tới đạo Linh Lực của Dương Thất Lang.

Thanh kiếm nhỏ nhanh chóng đụng vào đạo Linh Lực của Dương Thất Lang, sau đó nó một đường thẳng tiến bay tới trước mặt Dương Thất Lang, rồi dừng lại ngay trước mắt hắn chỉ cách mặt hắn 1cm.

Biến hóa này xảy ra quá nhanh khiến Dương Thất Lang cũng không kịp phản ứng, thanh kiếm nhỏ vẫn dừng trước mặt hắn khiến hắn chảy mồ hôi lạnh đầy lưng.

Lâm Thanh Phong đứng bên ngoài nở nụ cười, hắn gật đầu một cái rồi lên tiếng.

-Được rồi, mọi chuyện tới đây thôi.

Lúc này Lệnh Hồ Xung cũng thu hồi kiếm quang, kiếm quang tản đi thì Dương Thất Lang liền thở ra một hơi nhẹ nhõm, hắn thật sự sợ hãi, vừa nãy chỉ cần đạo kiếm quang này nhích tới 1cm nữa thôi thì hắn liền mù một bên mắt.

Lệnh Hồ Xung sau khi thu hồi đạo kiếm quang, lúc này hắn mới nở nụ cười, tiến đến gần Dương Thất Lang đưa tay đỡ hắn dậy rồi nói.

-Dương huynh, huynh không sao a?

Dương Thất Lang thở ra một hơi, hắn cũng nở nụ cười rồi lắc đầu trả lời.

-Thật may mà ngươi đã nương tay, ta không sao cả.

Lâm Thanh Phong lúc này cũng đi tới, vẻ mặt hắn vẫn mang theo ý cười mà hỏi Dương Thất Lang.

-Sao rồi? Ngươi có thể yên tâm được chưa?

Dương Thất Lang lúc này cũng chỉ có thể cười khổ, đánh thì đánh không lại thì hắn còn có thể nói gì đây?

Tuy vậy nhưng Dương Thất Lang cũng cố gắng lên tiếng.

-Mặc dù Lệnh Hồ huynh đệ thật sự mạnh hơn ta, nhưng phải nhớ rằng Điền gia còn có hai cường giả Nguyên Anh kì, bọn hắn cũng không đứng nhìn a.

Đối với lời này của Dương Thất Lang, Lâm Thanh Phong chỉ cười rồi lắc đầu, nói đùa cái gì? Nguyên Anh kì cường giả xuất hiện thì hắn sẽ giải quyết hết, hắn cũng không phải ăn chay.

Cũng không thèm để ý tới Dương Thất Lang, Lâm Thanh Phong quay đầu rồi lên tiếng nói với mọi người của Long Hạ thôn.

-Được rồi, hiện tại mọi người có thể về, nhưng phiền phức hãy để vài người từng vào Thổ Hoàng Thành đi theo bọn ta, chúng ta cần người để dẫn đường.

Ngay lúc này thì Gia Cát Minh Quang liền đứng ra, hắn chỉ tay về Diệu Hương rồi trả lời.

-Hãy để Hương nhi đi theo bọn ngươi, nàng đã từng vào thành nhiều lần, nàng có thể chỉ đường cho các ngươi.

Lâm Thanh Phong cũng không từ chối, hắn quay sang nhìn Diệu Hương rồi gật đầu nói.

-Như vậy Diệu Hương, những ngày này nhờ ngươi rồi.

Diệu Hương liền gật đầu đồng ý, nàng cũng biết được chuyến đi lần này sẽ có nguy hiểm, nhưng nàng tin tưởng vào Lâm Thanh Phong, nàng biết rằng hắn có khả năng bảo vệ được nàng.

Chương 141: Tiến về Thổ Hoàng Thành (2)

Sau khi chào tạm biệt mọi người ở Long Hạ thôn, bọn người Lâm Thanh Phong bắt đầu lên đường tiến về Thổ Hoàng Thành.

Ngoài Diệu Hương cùng năm người bọn Lâm Thanh Phong thì còn có thêm Dương Thất Lang cùng hai người huynh đệ của hắn, bọn hắn ba người cùng đi theo để thuyết phục những gia đình của những người huynh đệ dọn tới Long Hạ thôn.

Người dân ở Long Hạ thôn chuẩn bị cho bọn hắn hai chiếc xe ngựa để tiện cho việc di chuyển, lúc ban đầu thì bọn hắn dùng một xe để chở hàng hóa, còn một xe thì để cho bọn người Lâm Thanh Phong ngồi. 

Bọn hắn khởi hành từ sáng sớm cho tới giữa trưa thì dừng chân bên cạnh dòng sông nghỉ ngơi.

Lúc này thì bọn người Dương Thất Lang mới thở ra một hơi, bọn hắn không được ngồi xe ngựa như đám Lâm Thanh Phong, lại không có ngựa, vì thế bọn hắn phải đi bộ từ sáng sớm tới hiện tại, trên đầu bọn hắn đều chảy đầy mồ hôi rồi.

Nhìn ba người bọn hắn mệt mỏi, Nghi Lâm từ nhỏ đã gia nhập phật môn, với lòng từ bi của nàng, thì nàng đã nhanh chóng không chịu nổi, nàng có chút rụt rè mà lên tiếng.

-Phong ca ca, ngươi có thể tìm cách nào để bọn hắn đỡ mệt không? Nhìn bọn hắn mệt mỏi như vậy, ta có chút không nỡ.

Nhậm Doanh Doanh cùng Diệu Hương cũng nhanh chóng gật đầu, hai nàng cũng muốn nói điều này từ lâu rồi nhưng cả hai vẫn chưa tìm được thời điểm để nhắc nhở.

Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút, nếu Nghi Lâm không nhắc nhở thì đúng thật là hắn không để ý tới bọn người Dương Thất Lang.

Chuyện này đối với Lâm Thanh Phong rất dễ dàng, hắn mỉm cười gật đầu với Nghi Lâm một cái rồi sau đó lại đi vào chiếc xe ngựa chở hàng hóa, sau đó hắn liền thu hết tất cả hàng hóa vào nhẫn trữ vật.

Nhưng sau khi thu hết mọi thứ vào nhẫn trữ vật thì Lâm Thanh Phong lại nở nụ cười khổ, bởi vì hắn nhìn thấy một người đang nằm ngủ trong xe rất ngon lành, nước miếng trên miệng cũng chảy ra ướt cả vạt áo.

Người đang nằm trong xe không ai khác, đó chính là Gia Cát Tư Uyển, ban đầu nàng muốn đi theo bọn người Lâm Thanh Phong tới Thổ Hoàng Thành, nhưng nàng biết chắc rằng cho dù nàng cầu xin tới cỡ nào thì Gia Cát Minh Quang cũng không đồng ý.

Vì thế mà nàng nhanh chóng trốn vào chiếc xe chở hàng hóa này rồi nằm đó chờ đợi, chờ đợi được một lúc thì nàng lại lăn ra ngủ mất cho tới hiện tại được Lâm Thanh Phong phát hiện.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười khổ, chả trách sao khi sáng hắn không thấy Gia Cát Tư Uyển ra đưa tiễn, hắn còn nghĩ rằng nàng không mươn đưa tiễn bọn hắn đây, nhưng không ngờ rằng nàng lại vào đây trốn, hắn tiến lại gần Gia Cát Tư Uyển rồi đưa tay vỗ nhẹ lên má nàng để đánh thức nàng dậy.

Gia Cát Tư Uyển bị Lâm Thanh Phong vỗ nhẹ, nhưng nàng vẫn không chịu tỉnh, nàng chỉ lăn qua một bên để tránh bị tát rồi lên tiếng cằn nhằn.

-Tỷ tỷ, để muội ngủ thêm chút nữa.

Sau đó nàng lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ mê…

Nhìn nàng say ngủ, Lâm Thanh Phong cũng không nỡ đánh thức nàng, hắn thở một hơi rồi nhẹ nhàng bế nàng đi ra ngoài.

Lâm Thanh Phong bế theo Gia Cát Tư Uyển đi ra ngoài, hắn mang theo nụ cười khổ trên mặt đưa nàng tới trước mặt Diệu Hương, để Diệu Hương quyết định.

Diệu Hương sau khi thấy Lâm Thanh Phong mang theo Gia Cát Tư Uyển tới trước mặt mình thì nàng cũng mộng bức, sau đó nàng cũng chỉ biết cười khổ.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, sau đó hắn lại lên tiếng hỏi.

-Hiện tại chúng ta phải làm sao đây? Uyển nhi đã trốn theo chúng ta như vậy rồi, không bằng chúng ta cứ cho nàng đi theo a?

Diệu Hương cũng không còn cách nào khác, nàng đành phải gật đầu đồng ý với Lâm Thanh Phong, sau đó nàng lại đưa Gia Cát Tư Uyển lên xe để nàng tiếp tục ngủ.

Sau một hồi nghỉ ngơi, thì bọn người lại tiếp tục lên đường.Theo lời Diệu Hương đã nói thì Thổ Hoàng Thành cách Long Hạ thôn cũng không xa, với tốc độ hiện tại của bọn hắn thì chỉ cần 7 ngày là có thể tới nơi.

Càng tiến gần tới Thổ Hoàng Thành thì ba người bọn Dương Thất Lang càng lo lắng, bởi vì sau hành động lần này thì bọn hắn cũng chính thức trở mặt với Điền gia.

Mặc dù bọn hắn trong mắt Điền gia chỉ là những con kiến hôi mà thôi, nhưng cũng chính vì vậy mới khiến bọn hắn lo lắng.

Đối với bọn hắn Điền gia quá mạnh, mặc dù Dương Thất Lang đã đạt tới Luyện Khí tầng 8, nhưng hắn lúc trước cũng chỉ là một tên lính quèn mà thôi, sức mạnh của hắn cũng rất tầm thường, chỉ cần Điền gia phái ra vài tu sĩ cảnh giới Luyện Khí tầng 9 hoặc Luyện Khí tầng 8 hơi mạnh một chút thì dư sức làm gỏi bọn hắn.

Lần này bọn hắn tiến tới Thổ Hoàng Thành cũng do bọn hắn ôm một tia hy vọng, tin tưởng đám người Lâm Thanh Phong có thể bảo vệ bọn hắn an toàn dưới sự truy sát của những tu sĩ được Điền gia phái ra, còn về phần chống lại tu sĩ Nguyên Anh kì thì bọn hắn cũng không dám nghĩ tới.

Đối với suy nghĩ của bọn hắn thì Lâm Thanh Phong cũng không thèm để ý, hiện tại hắn có chuyện quan trọng hơn khiến hắn phải lo lắng.

Điều mà Lâm Thanh Phong lo lắng đó chính là Nam Cung Mị Ảnh, kể từ hôm qua sau khi nàng trở về, thì nàng cũng không thèm nói với hắn một câu nào, hắn cũng chẳng biết tại sao, nhưng mỗi lần hắn tới gần thì nàng lại tránh sang một bên rồi không để ý tới hắn.

Thái độ của Nam Cung Mị Ảnh liền khiến cho Lâm Thanh Phong lo lắng muốn hoảng lên, nếu nàng tức giận trừng phạt hắn thì tốt, nhưng hiện tại nàng cứ hành động như vậy liền khiến hắn cũng không biết phải làm sao.

Dù cho Lâm Thanh Phong có len lén hỏi Nhậm Doanh Doanh cùng Diệu Hương thì hai nàng cũng chỉ lắc đầu với hắn, khiến cho hắn càng thêm quẫn bách.

Một lúc sau, Gia Cát Tư Uyển cũng tỉnh giấc, nàng mang theo vẻ mặt ngái ngủ mà xem xét xung quanh, chỉ cần vài giây thì nàng liền giật mình, sau đó tự lẩm bẩm.

-Không được, ta đã bị phát hiện rồi, như vậy làm sao tiếp tục lén đi theo đây? Phong ca ca thì không nói, nhưng tỷ tỷ chắc chắn sẽ đánh đòn.

-Không được ta phải nhanh chóng nghĩ cách khác.

Gia Cát Tư Uyển có chút lo lắng, nàng không biết được quyết định của bọn người Lâm Thanh Phong sẽ như thế nào, nàng rất muốn đi theo bọn hắn nhưng lại sợ bọn hắn không đồng ý sau đó lại dẫn nàng về Long Hạ thôn.
Gia Cát Tư Uyển suy nghĩ một lúc lâu, cuối cùng nàng quyết định…

-Được rồi, phải giả vờ, giả vờ cho thật tội nghiệp, nếu không lần này thật sự sẽ bị tỷ tỷ đánh chết.

Nghĩ xong thì liền làm, Gia Cát Tư Uyển nhanh chóng dùng tay chấm một ít nước bọt rồi lau lên khóe mắt của chính mình, sau đó nàng ngồi trong xe và bắt đầu khóc rống lên. 

Tiếng khóc của Gia Cát Tư Uyển nhanh chóng đánh động mọi người xung quanh, ai cũng nhận ra đây là tiếng khóc của nàng, vì thế mọi người ngoại trừ Nghi Lâm ra thì liền tiếp tục ngồi xuống nghỉ ngơi mà không ai thèm để ý tới.

Bởi vì bọn hắn ai cũng đoán được lý do vì sao Gia Cát Tư Uyển lại khóc, thế nên bọn hắn quyết định bỏ mặc nàng.

Nghi Lâm có chút lo lắng, với tính tình thiện lương của nàng thì nàng liền cảm thấy có chút không nỡ khi để Gia Cát Tư Uyển cứ khóc mãi như vậy, nàng muốn đi tới xe ngựa để dỗ dành nhưng Nhậm Doanh Doanh đã nhanh chóng giữ tay nàng lại, rồi nở nụ cười lắc đầu.

Gia Cát Tư Uyển vẫn tiếp tục khóc rống lên, lần này ngay cả Diệu Hương cũng có chút chịu không nổi, hánh động của nàng khiến Diệu Hương quá xấu hổ rồi.

Diệu Hương có chút tức giận, nàng thở ra một hơi sau đó mới đi tới xe ngựa, rồi lên tiếng.

-Muội còn dám khóc, nếu còn không mau nín đi thì tỷ tỷ sẽ đánh đòn.

Lúc này Gia Cát Tư Uyển mới thôi không khóc nữa, nàng len lén đi tới trước cửa xe rồi thò đầu ra ngoài dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn Diệu Hương, giọng nàng có chút run run hỏi.

-Tỷ tỷ, mọi người sẽ cho muội đi cùng a? Muội không muốn về nhà đâu.

Nhưng Diệu Hương chỉ hừ một tiếng sau đó cũng không để ý tới vẻ mặt tội nghiệp của Gia Cát Tư Uyển mà xoay mặt đi.

Lúc này Gia Cát Tư Uyển cũng hiểu được, bọn hắn đã cho phép nàng đi theo, vì thế nàng nhanh chóng nở nụ cười vui vẻ rồi nhảy xuống xe, sau đó chạy tới ôm lấy Diệu Hương đồng thời lên tiếng.

-Muội biết mà, tỷ tỷ là tốt nhất.

Diệu Hương cũng nở nụ cười, nàng dùng tay nhéo nhẹ hai má Gia Cát Tư Uyển trừng mắt đe dọa.

-Chỉ một lần này thôi đấy, lần sau nếu muội còn dám làm vậy thì bọn ta sẽ đưa muội trở về.

Gia Cát Tư Uyển vui vẻ cười hì hì, sau đó nàng buông ra Diệu Hương rồi lại chạy tới bên Lâm Thanh Phong nhõng nhẽo.

-Phong ca ca, muội đói.

Nhìn Gia Cát Tư Uyển nhõng nhẽo, Lâm Thanh Phong cũng vui vẻ, hắn đưa một con cá nướng cho nàng rồi nói.

-Đây, làm sao có thể thiếu phần của muội đâu, muội ăn đi rồi chúng ta lại tiếp tục lên đường.

Gia Cát Tư Uyển vui vẻ, nàng tiếp nhận lấy con cá nướng rồi bắt đầu ăn ngon lành.

….Hết Chương 141….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau