HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 126 - Chương 130

Chương 127: Quyết định của lệnh hồ xung

Nghe xong lời nói của Lâm Thanh Phong, Nhậm Doanh Doanh lập tức hét lên.

-Không thể nào, phụ thân của ta đã chết từ lâu, làm sao có thể bảo hắn truyền thụ Hấp Tinh Đại Pháp cho Xung ca?

Lệnh Hồ Xung nghe xong thì kinh ngạc nhìn về Nhậm Doanh Doanh, còn Lâm Thanh Phong thì cười nhẹ một cái rồi trả lời.

-Ngươi đã từng thấy thi thể của hắn sao?

Lời này của Lâm Thanh Phong ngay lập tức khiến Nhậm Doanh Doanh á khẩu không trả lời được, đúng là nàng chưa từng nhìn thấy thi thể của phụ thân nàng, vì thế nàng nhanh chóng hỏi.

-Như vậy, ý ngươi là ngươi biết phụ thân ta hiện tại đang ở đâu?

Lâm Thanh Phong mỉm cười rồi gật đầu trả lời.

-Dĩ nhiên, hắn đang bị giam trong một căn mật thất dưới đáy Tây Hồ, nhưng hiện tại các ngươi cũng đừng vội tìm hắn mà hãy tới Thiếu Lâm Tự ở một khoảng thời gian rồi lại đi tìm, khi đó sẽ có người giúp các ngươi cứu hắn ra.

Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh tìm thấy hi vọng, ảnh mắt hai người đều sáng lên, mặc dù bọn hắn không biết tại sao Lâm Thanh Phong lại muốn bọn hắn tới Thiếu Lâm Tự, nhưng điều đó không quan trọng.

Lâm Thanh Phong cũng không quản bọn hắn vui mừng, hắn đi tới một phía rồi bắt đầu cùng Nam Cung Mị Ảnh nhóm lửa nấu nướng.

Một lúc sau Lâm Thanh Phong đã nấu xong thức ăn, hắn nhanh chóng lấy ra một cái bàn cùng vài hũ rượu từ nhẫn trữ vật mà lúc trước đã nhờ Bạch Dạ chuẩn bị trước khi tiến về Dragonball thế giới.

Nhưng sau khi tới Dragonball thế giới thì hắn cũng không có cơ hội dùng, những thứ này đặt trong nhẫn trữ vật cũng không bị hư, vì thế hắn lấy ra để chúc mừng Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh. 

Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh có chút ngạc nhiên, nhưng khi nghĩ tới Lâm Thanh Phong là thần tiên thì bọn hắn cũng không còn ngạc nhiên nữa.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi lên tiếng.

-Đêm nay là ngày vui của hai người, ta cũng chỉ có thể làm được như vậy để chúc mừng, thật sự có lỗi.

Lệnh Hồ Xung ánh mắt tràn đầy nhu tình nhìn Nhậm Doanh Doanh khiến nàng đỏ mặt cúi đầu, sau đó hắn lại nở nụ cười nhìn Lâm Thanh Phong rồi trả lời.

-Lâm huynh cũng đừng nói vậy, hai người chúng ta đến với nhau cũng nhờ có huynh đây, còn nữa, ở nơi thâm sơn cùng cốc thế này, huynh có thể chuẩn bị cho chúng ta một bữa tiệc như thế này là tốt lắm rồi.

Lâm Thanh Phong cũng nở nụ cười, hắn lấy ra hai chén nhỏ, rót đầy rượu rồi đưa cho Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh rồi nói.

-Cũng đừng nói những chuyện như vậy nữa, hai người mau uống hai chén rượu giao bôi a, sau này cả hai chính thức là phu thê rồi.

Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh hai người cũng không từ chối, bọn hắn nhận lấy hai chén rượu rồi cùng nhau uống rượu giao bôi.

Nhưng Lâm Thanh Phong lại quên mất một điều, bọn hắn là tu sĩ, rượu mà Bạch Dạ chuẩn bị tất nhiên chỉ dành cho tu sĩ uống, bên trong đương nhiên có chứa linh khí, mặc dù không nhiều lắm nhưng đưa cho phàm nhân như Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh thì hai người bọn hắn làm sao có thể chịu nổi?

Cũng chính vì thế, sau khi hai người Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh vừa uống xong, khuôn mặt hai người nhanh chóng đỏ lên, Lệnh Hồ Xung nhanh chóng gục xuống bàn.

Biểu hiện của hai người bọn hắn khiến Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đều giật mình.

Lệnh Hồ Xung miệng lười khô khốc, hắn khó khăn nói lên từng chữ.

-Lâm…huynh…, thân thể ta… nóng quá… chân khí… không khống chế nổi…sắp bạo thể…

Lệnh Hồ Xung đã như vậy, thì Nhậm Doanh Doanh cũng không khá hơn tí nào, hiện tại cả hai người đều trong tình trạng linh khí dư thừa, đều sắp bạo thể tới nơi rồi.

Lâm Thanh Phong cũng rối lên, hắn quay sang nhìn Nam Cung Mị Ảnh rồi hỏi.-Tại sao bọn hắn lại như vậy?

Nam Cung Mị Ảnh nhíu mày, bởi vì hai chén rượu lúc nãy cũng không phải do nàng đưa cho Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh nên lúc này nàng bình tĩnh hơn Lâm Thanh Phong nhiều.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn về bình rượu một lúc, sau đó nàng nhanh chóng hiểu được chuyện gì đang xảy ra, nàng liền lấy ra hai quyển Luyện Khí Quyết đưa đến trước mặt Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh rồi lên tiếng.

-Mau vận chuyển linh khí trong cơ thể theo trong sách, nếu không hai người sẽ bạo thể thật.

Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh thật sự sợ, bọn hắn cắn răng cố gắng đọc Luyện Khí Quyết rồi ngồi xuống nhắm mắt bắt đầu vận chuyển linh khí trong cơ thể theo nội dung tầng một.

Một lúc sau, linh khí trong cơ thể hai người bọn hắn cũng dần dần được luyện hóa thành Linh Lực, hai người bọn hắn cũng không còn cảm giác muốn bạo thể, đều ngồi yên tĩnh luyện hóa hết số linh khí trong cơ thể.

Nhìn biểu hiện của bọn hắn lúc này, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh mới thở ra một hơi, cũng không cần Nam Cung Mị Ảnh giải thích gì thì Lâm Thanh Phong cũng đã hiểu ra mọi chuyện.

Lần này thật sự chơi lớn, Lâm Thanh Phong không nói gì mà chỉ yên lặng nhìn về hai người Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh rồi trầm tư suy nghĩ.

-Không biết tình trạng của hai người Lệnh Hồ Xung, Nhậm Doanh Doanh sau khi trở thành tu sĩ sẽ như thế nào?

-Bọn hắn đồng thời mang theo Chân Khí cùng Linh Lực trong cơ thể, không biết đan điền của bọn hắn có chứa đựng nổi hay không?

….Một đêm yên tĩnh….

Trời vừa sáng, Nam Cung Mị Ảnh lại đi sang một bên tiếp tục luyện tập Vô Cực Kiếm Pháp, còn Lâm Thanh Phong thì vẫn ngồi xem xét tình hình của Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh.

Lâm Thanh Phong để ý tới từng chi tiết nhỏ trong cơ thể hai người, hắn liền nhận ra Linh Lực cùng Chân Khí trong cơ thể hai người bắt đầu có dấu hiệu bài xích lẫn nhau, mặc dù rất nhỏ nhưng vẫn gây hại cho hai người.

Điều này khiến hắn cảm thấy thật sự đau đầu.

Chỉ một lúc thì Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh hai người, đều đồng thời mở mắt, hiện tại bọn hắn đều đạt tới Luyện Khí tầng 1.

Mặc dù linh khí trong cơ thể còn rất nhiều, nhưng hiện tại bọn hắn đã có thể dùng linh lực khống chế chúng, không để chúng làm loạn.Với tình trạng hiện tại của hai người, Lâm Thanh Phong có thể xác định rằng, chỉ cần hai người luyện hóa hết những linh khí còn lại trong cơ thể thì có thể đạt tới luyện khí tầng 2.

Lâm Thanh Phong cũng đã phát hiện bọn hắn tỉnh lại, hắn thở dài một hơi rồi lên tiếng.

-Thật xin lỗi hai người, cũng vì ta mà hai người lại trở nên như vậy.

Lệnh Hồ Xung có chút không hiểu, hắn mới hỏi lại.

-Đừng a Lâm huynh, mặc dù ta không biết đêm qua chúng ta xảy ra chuyện gì, nhưng sau khi học theo quyển sách mà Mị Ảnh cô nương đã đưa, hiện tại chúng ta rất tốt không phải sao?

Lệnh Hồ Xung tính tình phóng khoáng, mặc dù vừa trải qua nguy hiểm nhưng hiện tại lại không sao, vì thế hắn sẵn sàng bỏ qua tất cả, mặc dù biết vậy nhưng Lâm Thanh Phong lắc đầu thở dài rồi mới giải thích.

-Ta muốn cho hai người biết rõ một chuyện, ta cùng lão bà cũng không phải người thuộc thế giới này, bọn ta là tu sĩ, chỉ vì một ít chuyện nên mới tới đây cũng không có khả năng ở lại đây lâu.

Đối với lời nói của Lâm Thanh Phong, Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh đều không có một điểm bất ngờ nào, trong ấn tượng của bọn hắn, Lâm Thanh Phong là thần tiên, đương nhiên sẽ trở về tiên giới không thể ở lại phàm gian lâu.

Lệnh Hồ Xung lại nở nụ cười rồi trả lời.

-Lâm huynh, chuyện ngươi là thần tiên thì Doanh Doanh đã kể cho ta rồi, ngươi cũng đầu cần nghiêm trọng hóa vấn đề như vậy?

Nhưng Lâm Thanh Phong lại lắc đầu rồi tiếp tục giải thích.

-Không, chuyện ta muốn nói sẽ liên quan tới bọn ngươi, ta sẽ để bọn ngươi quyết định.

Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh hai mặt nhìn nhau, sau đó cả hai người cùng nghiêm túc mà nhìn Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong thấy hai người đã nghiêm túc lại thì tiếp tục nói.

-Thứ rượu hôm qua bọn ngươi uống, là rượu mà thường ngày bọn ta uống, trong đó có chứa một thứ gọi là Linh Khí.

-Linh Khí là thứ cần thiết cho tu sĩ bọn ta tu luyện, còn các ngươi chỉ là phàm nhân, vì thế các ngươi không chịu nổi lượng Linh Khí đó, cũng vì vậy mà đêm qua các ngươi gần như đã muốn bạo thể rồi.

Lệnh Hồ Xung nghe xong, hắn gãi đầu rồi hỏi lại.

-Nhưng chẳng phải hiện tại bọn ta đã tốt rồi sao? Ta cảm thấy cơ thể ta rất khỏe mạnh a? Ngoài việc phải áp chế Linh Khí trong cơ thể thì tất cả đều tốt.

Lâm Thanh Phong lắc đầu, hắn thở ra một hơi rồi giải thích.

-Hôm qua chỉ vì quá gấp rút, nên Mị Ảnh đã đưa hai người công pháp nhập môn làm tu sĩ, để hai người có thể chuyển hóa Linh Khí thành Linh Lực, hiện tại hai người đều đạt tới Luyện Khí tầng 1, cũng tức là hai người đã chính thức trở thành tu sĩ.

-Nhưng điều mà ta muốn hai người phải suy nghĩ đó là, hai người có muốn tiếp tục đi trên con đường này hay không?

-Nếu hai người muốn tiếp tục, thì ta sẽ tìm cách đưa hai người tới thế giới của bọn ta, ở nơi đó hai người có dư thừa linh khí để tu luyện đạt tới đẳng cấp cao hơn.

-Còn nếu hai người không muốn, thì hiện tại ta sẽ phế hết tu vi của hai người, để hai người trở lại thành phàm nhân, nhưng đồng nghĩa với việc ta sẽ phá hủy đan điền của hai người, hai người sẽ mất hết chân khí, chỉ có thể là một người bình thường, về sau cũng không tu luyện được nữa.

….Hết Chương 127….

Chương 128

Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh đồng thời giật mình, hai người mang theo vẻ mặt không hiểu thấu mà nhìn Lâm Thanh Phong, bọn hắn không biết tại sao Lâm Thanh Phong lại nghiêm trọng hóa vẫn đề này như vậy.

Nhìn vẻ mặt của hai người, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi rồi giải thích.

-Từ đêm qua tới hiện tại, ta đã quan sát rất kĩ động tĩnh trong cơ thể hai người, ta phát hiện ra Chân Khí cùng Linh Lực trong cơ thể hai người bắt đầu bài xích lẫn nhau.

-Hiện tại tuy rằng bài xích rất yếu ớt, nhưng đó là do hai người vừa đạt tới Luyện Khí tầng 1, Linh Lực cùng Chân Khí đều ở trạng thái cân bằng, về sau khi hai người tiếp tục tu luyện thì lực bài xích sẽ càng ngày càng lớn.

-Nếu hai người tiếp tục tu luyện Chân Khí, ta tin chắc rằng hai người chỉ có một con đường chết mà thôi, bởi vì Linh Lực mạnh hơn Chân Khí nhiều lắm, Chân Khí sẽ không thể nào áp chế được Linh Lực, khi đó hai người sẽ bị bài xích dẫn tới bạo thể.

-Nếu như hai người muốn tiếp tục tu luyện trở thành tu sĩ thì sẽ không xảy ra tình trạng này, khi hai người đạt tu vi cao hơn thì cơ thể đồng thời sẽ được cường hóa, có thể chịu đựng được hiện tượng bài xích.

-Tới một khi Linh Lực mạnh hơn Chân Khí, thì khi đó Linh Lực sẽ dễ dàng áp chế được Chân Khí, đồng thời đẩy hết Chân Khí trong cơ thể hai người ra ngoài.

Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh đều mang theo vẻ mặt kinh dị mà nhìn nhau, lượng tin tức mà Lâm Thanh Phong nói cho bọn hắn thật sự quá lớn, bọn hắn vẫn chưa thể tiếp nhận được.

Lâm Thanh Phong lại thở dài ra một hơi rồi nói tiếp.

-Cũng chính vì vậy mà ta muốn hai người phải suy nghĩ thật kĩ, vì chuyện này có liên hệ tới tương lai của chính bản thân hai người, ta sẽ không ép buộc hai người.

-Hiện tại hai người đã là Luyện Khí tầng 1, như vậy hai người đều có thể sử dụng tinh thần lực để xem xét tình trạng cơ thể hiện tại, hai người cứ thử nhìn xem, sau đó rồi hãy tự mình quyết định.

Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh đều trầm mặc, bọn hắn yên lặng dùng tinh thần lực để xem xét tình trạng trong đan điền, sau đó đều đồng thời thở dài một hơi, cộng thêm lời giải thích của Lâm Thanh Phong thì bọn hắn đều thấy đau đầu.

Nhậm Doanh Doanh trầm mặc một lúc, nàng nhìn sang Lệnh Hồ Xung rồi lên tiếng.

-Ta đã là người của Xung ca thì ta sẽ nghe theo Xung ca, Xung ca đi đâu ta sẽ theo đó.

Nghe xong lời này thì Lệnh Hồ Xung thở dài một hơi, hắn nhìn sang Lâm Thanh Phong rồi trả lời.

-Hiện tại, ta vẫn chưa có được câu trả lời, Lâm huynh có thể cho ta thêm thời gian để suy nghĩ được chứ?

Đối với câu trả lời của Lệnh Hồ Xung, Lâm Thanh Phong cũng không có gì ngạc nhiên, hắn biết hiện tại Lệnh Hồ Xung vẫn còn có việc cần phải làm, vì thế hắn nở nụ cười rồi nói.

-Không sao cả, về sau Mị Ảnh sẽ còn ở lại đây, thời gian để hai người suy nghĩ vẫn còn rất nhiều, khi nào hai người đã quyết định xong thì cứ nói với nàng, khi đó nàng sẽ dẫn theo hai người cùng nhau rời đi.

Lệnh Hồ Xung lúc này mới thở ra một hơi nhẹ nhõm, hắn vẫn còn có sư phụ cùng sư nương ở đây, hai người đã nuôi hắn từ nhỏ, hắn xem hai người như cha mẹ, khi nào chưa báo đáp được hai người thì hắn vẫn không thể rời đi được, còn có phụ thân của Nhậm Doanh Doanh còn chờ đợi bọn hắn cứu ra đây.

Lúc này Nam Cung Mị Ảnh cũng dừng việc luyện kiếm, nàng vui vẻ chạy tới bên cạnh ba người rồi lên tiếng.

-Cũng đừng nghĩ những chuyện đó a, hai người lúc này đã trở thành tu sĩ rồi, hiện tại hai người thử sử dụng Linh Lực luận bàn với nhau xem sao?

Lâm Thanh Phong lúc này cũng nở nụ cười, hắn gật đầu rồi nói.

-Đúng a, hiện tại hai người cứ sử dụng Linh Lực mà luận bàn, Lệnh Hồ huynh đệ cũng không cần sợ là không thể xài Chân Khí, đạt tới luyện khí tầng 1 thì cơ thể của huynh cũng không còn cảm thấy mệt mỏi vì những đường chân khí kia loạn chuyển đúng không?

Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh hai mặt nhìn nhau, sau đó hai người đồng thời gật đầu chấp nhận, hai người cầm lấy kiếm, sau đó đi tới một bên bắt đầu luận bàn.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đứng một bên quan sát, Lâm Thanh Phong lên tiếng.-Lão bà, nàng hãy quan sát kỹ bọn họ, nhất là Lệnh Hồ huynh đệ, Độc Cô Cửu Kiếm của hắn rất mạnh đấy.

Không cần Lâm Thanh Phong nói, Nam Cung Mị Ảnh cũng tập trung chú ý vào từng đường kiếm của Lệnh Hồ Xung, một lúc sau nàng cũng than thở.

-Thật sự, Lệnh Hồ công tử thật sự rất mạnh, nếu là ta thì ta cũng gặp khó khăn.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, biểu hiện lúc này của Nam Cung Mị Ảnh mới đúng là thứ mà hắn muốn, Lệnh Hồ Xung càng mạnh thì khi Nam Cung Mị Ảnh luận bàn với hắn mới học hỏi được nhiều kinh nghiệm chiến đấu.

Trận luận bàn của Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh rốt cục cũng kết thúc, kết quả là Nhậm Doanh Doanh đã thua, Lệnh Hồ Xung dừng tay, hắn thu kiếm lại rồi nhanh chóng tiến tới đỡ Nhậm Doanh Doanh đứng dậy.

Lúc này Lâm Thanh Phong nở nụ cười, hắn vỗ tay rồi lên tiếng.

-Độc Cô Cửu Kiếm của Lệnh Hồ huynh đệ đúng là danh bất hư truyền, nhưng ta thấy ngươi vẫn chưa đủ mạnh đâu.

Lệnh Hồ Xung chắp tay nở nụ cười rồi lên tiếng.

-Lâm huynh có đôi mắt thật tinh tường, đúng rằng Độc Cô Cửu Kiếm của ta còn có nhiều thiếu sót, mong Lâm huynh chỉ giáo.

Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi trả lời.

-Không, thật sự Độc Cô Cửu Kiếm của ngươi hiện tại đã đánh rất tốt rồi, nhưng cái ngươi thiếu đó chính là thuần thục nó, cho tới khi nào ngươi có thể không suy nghĩ gì mà ngay lập tức ra chiêu, thì khi đó ngươi mới chính thức trở nên mạnh mẽ.

-Sẵn đây ta có thể đề cử một người, người đó có thể cùng ngươi so chiêu, tới khi ngươi thuần thục Độc Cô Cửu Kiếm là tốt rồi.

Lệnh Hồ Xung hai mắt phát sáng, hắn nhanh chóng nhìn về Lâm Thanh Phong rồi hỏi.

-Thật sao Lâm huynh? Huynh mau cho ta biết, người đó là ai?
Lâm Thanh Phong nở nụ cười, hắn cũng không nói gì mà đi tới bên cạnh Nhậm Doanh Doanh rồi lên tiếng.

-Nhậm cô nương, xin phép ngươi cho ta mượn thanh kiếm dùng một chút.

Nhậm Doanh Doanh có chút không hiểu thấu, nhưng nàng vẫn đưa thanh kiếm cho Lâm Thanh Phong. 

Cầm trên tay thanh kiếm, Lâm Thanh Phong nở nụ cười gật đầu với nàng, sau đó hắn quay sang nhìn Nam Cung Mị Ảnh, ném thanh kiếm cho nàng rồi lên tiếng.

-Lão bà, hãy thử sức với Lệnh Hồ huynh đệ một chút, nhưng nhớ rằng chỉ nên so chiêu thức, cũng đừng sử dụng linh lực a.

Nam Cung Mị Ảnh tiếp nhận lấy thanh kiếm, nàng mỉm cười rồi nhanh chóng bước tới trước mặt Lệnh Hồ Xung, nàng nhìn Lệnh Hồ Xung rồi lên tiếng.

-Lệnh Hồ công tử, xin chỉ giáo nhiều hơn.

Lệnh Hồ Xung hai mắt cũng sáng lên, hắn hai tay ôm quyền với Nam Cung Mị Ảnh rồi lên tiếng.

-Mị Ảnh cô nương khách khí rồi.

Lệnh Hồ Xung nói xong, thì hai người tay cầm kiếm, bắt đầu xông vào nhau.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, hắn đứng bên ngoài cùng Nhậm Doanh Doanh quan sát trận đấu của hai người.

Lệnh Hồ Xung mặc dù học được Độc Cô Cửu Kiếm, nhưng khi hắn luận bàn với Nam Cung Mị Ảnh thì hắn liền gặp khó khăn, nên nhớ Nam Cung Mị Ảnh ngày thường luyện kiếm cũng không phải cầm những thanh kiếm bình thường.

Thanh kiếm nàng sử dụng khi tập luyện là Hắc Thiết Kiếm, sức nặng của nó không phải chuyện đùa, Nam Cung Mị Ảnh đã quen với sức nặng của nó, hiện tại nàng lại cầm một thanh kiếm bình thường, vì thế tốc độ xuất kiếm của nàng rất nhanh.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không dùng toàn lực, nàng muốn Lệnh Hồ Xung nhanh chóng thích ứng với tốc độ hiện tại của nàng, đồng thời nàng cũng muốn có thêm kinh nghiệm chiến đấu, vì thế nàng không muốn trận luận bàn này kết thúc quá nhanh.

Tuy vậy nhưng Lệnh Hồ Xung vẫn chảy đầy mồ hôi, hắn không ngờ rằng tốc độ xuất kiếm của Nam Cung Mị Ảnh lại nhanh như vậy, nhưng hắn cũng rất nhanh chóng thích ứng với tốc độ xuất kiếm của Nam Cung Mị Ảnh.

Nhậm Doanh Doanh trợn mắt há mồm, nàng không ngờ rằng Nam Cung Mị Ảnh lại mạnh mẽ được như vậy, nàng lại nhanh chóng nhận ra khoảng cách của chính nàng cùng Lệnh Hồ Xung, nàng không muốn trở thành gánh nặng, nàng muốn bản thân nàng mạnh mẽ hơn.

Nhậm Doanh Doanh hai tay nắm chặt, nàng quay sang nhìn Lâm Thanh Phong rồi lên tiếng.

-Lâm công tử, xin công tử giúp ta trở nên mạnh mẽ.

Lâm Thanh Phong khuôn mặt cứng đờ, con hàng này lại nghĩ đi đâu rồi? Bảo hắn giúp đỡ trở nên mạnh mẽ hơn? Bản thân hắn còn lo chưa xong, thì làm sao hắn giúp được người khác?

Nhậm Doanh Doanh vẫn nhìn về Lâm Thanh Phong, nàng vẫn chờ đợi câu trả lời từ hắn.

Lâm Thanh Phong có chút đau đầu, hắn hít sâu một hơi rồi trả lời nàng.

-Chuyện này ta không thể giúp ngươi được, ngươi phải tự nhờ vào chính mình đi thôi, muốn trở nên mạnh mẽ cũng không thể mãi nhờ ngoại lực, mà phải dựa vào chính bản thân ngươi.

....Hết chương 128....

Chương 129: Nửa bước Kiếm Tâm

Nhậm Doanh Doanh có chút thất vọng, nàng cúi đầu nhìn xuống đất mà không nói gì.

Nhìn biểu hiện của nàng, Lâm Thanh Phong cũng thở ra một hơi rồi lên tiếng hỏi.

-Ngươi có biết tại sao Lệnh Hồ Xung vẫn chưa cho ta câu trả lời chính xác, mà hắn lại bảo ta cho hắn thêm thời gian hay không?

Nhậm Doanh Doanh lúc này mang theo vẻ mặt ngơ ngác mà nhìn Lâm Thanh Phong, nàng vẫn không biết tại sao Lệnh Hồ Xung lại muốn Lâm Thanh Phong cho hắn thêm thời gian để suy nghĩ.

Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi tự mình giải thích cho nàng hiểu.

-Với tính cách của Lệnh Hồ Xung, nếu không phải do ngươi thì ngay lúc ta vừa dứt câu hỏi, thì hắn sẽ ngay lập tức từ chối.

-Hắn chỉ muốn sống một cuộc sống tiêu dao tự tại, là cao thủ cũng tốt, hay là người bình thường cũng tốt, những thứ đó đối với hắn không quan trọng.

-Lý do hắn muốn ta cho hắn thêm thời gian suy nghĩ, chính là bởi vì ngươi.

Nhậm Doanh Doanh có chút giật mình, nàng không ngờ Lệnh Hồ Xung lại có thể suy nghĩ vì nàng như vậy, nàng đỏ mặt cúi đầu, trong lòng nàng có chút ngọt ngào.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, hắn đưa mắt nhìn về phía Lệnh Hồ Xung rồi tiếp tục nói.

-Lệnh Hồ Xung hắn từ nhỏ chỉ là một cô nhi, ngoài sư phụ, sư nương cùng tiểu sư muội ba người, thì hiện tại có thêm ngươi là người thân của hắn, vì thế hắn phải suy nghĩ tới ngươi.

-Bởi hắn nhìn ra được, chính ngươi muốn tiếp tục tu luyện trở tu sĩ, thế nên hắn phải suy nghĩ thêm trước khi đưa ra câu trả lời.

-Thế giới của tu sĩ không phải chỉ tràn đầy một màu hồng, thật ra nó còn nguy hiểm hơn giang hồ hiện tại, đó là một thế giới cá lớn nuốt cá bé, kẻ mạnh làm vua, kẻ yếu chỉ có thể bị ức hiếp.

-Cũng vì nhận ra điểm này từ sớm nên Lệnh Hồ Xung hắn muốn có thêm thời gian để trở nên mạnh mẽ hơn, khi đó hắn mới có thể bảo hộ ngươi.

Nhậm Doanh Doanh hít sâu một hơi, sau khi nghe Lâm Thanh Phong giải thích, nàng bắt đầu có chút sợ hãi đối với thế giới tu sĩ.

Lâm Thanh Phong cũng không dừng lại, hắn muốn nhân cơ hội này mà nói hết cho Nhậm Doanh Doanh nghe về thế giới tu sĩ, thế nên hắn vẫn tiếp tục.

-Cũng như lão bà ta, mặc dù nàng là thiên kim của một gia tộc, nhưng nàng cũng không được gia tộc coi trọng, nàng phải cố gắng tu luyện hằng ngày, để có thể bảo hộ chính nàng cùng muội muội.

-Bởi nàng biết rõ, chỉ có thực lực mạnh mẽ thì nàng mới có tiếng nói.

-Ngay cả Lệnh Hồ Xung cũng vậy từ nhỏ hắn là cô nhi, hắn phải cố gắng đấu tranh để sống sót, cho tới khi hắn được sư phụ cùng sư nương hắn nhận nuôi, thì cuộc sống của hắn mới dễ dàng hơn được một chút.

-Còn ngươi thì sao? Từ nhỏ đã là Thánh Cô của Hắc Mộc Nhai, tuy rằng ngươi có cố gắng tu luyện để đạt tới cảnh giới hiện tại, nhưng ngươi chỉ là thong thả tu luyện, còn bọn hắn phải cố gắng nhiều lắm.

-Cả hai đều không giống ngươi, ngươi từ nhỏ đã là Thánh Cô của Hắc Mộc Nhai, không ai dám động tới ngươi, cuộc sống của ngươi chỉ tràn đầy một màu hồng, vì thế ngươi không có động lực để tu luyện, vì thế hiện tại ngươi mới yếu hơn hai người bọn hắn.

Nhậm Doanh Doanh cúi đầu trầm mặc, cũng đúng như Lâm Thanh Phong đã nói, mặc dù nàng có cố gắng tu luyện, nhưng nàng cũng không chú tâm vào nó, nàng không có động lực để trở nên mạnh mẽ.

Lúc này, Lâm Thanh Phong cũng không tiếp tục đả kích nàng, hắn nở nụ cười rồi lên tiếng.

-Nhưng ngươi cũng không cần phải lo lắng nhiều như vậy, hiện tại ngươi yếu hơn bọn hắn thì sao? Ngươi chỉ cần cố gắng tập luyện tới khi trở nên mạnh mẽ hơn bọn hắn là được rồi.

-Bọn hắn là thiên tài thì sao? Chẳng lẽ ngươi không phải? Bọn hắn có thể cố gắng, chẳng lẽ ngươi không thể cố gắng sao?

-Bọn hắn cố gắng mười, thì ngươi cố gắng một trăm, thậm chí là một ngàn, cho tới khi nào ngươi mạnh hơn bọn hắn là được, không phải sao?

-Cổ nhân đã từng nói:”Thiên tài chỉ có 1% là cảm hứng, 99% còn lại là mồ hôi”, đã như vậy thì tại sao ngươi không cố gắng đâu?Nhậm Doanh Doanh lúc này dần lấy lại vẻ tự tin, vẻ mặt nàng cũng kiên định trở lại, nàng gật đầu với Lâm Thanh Phong, sau đó nhắm mắt lại tự mình lẩm bẩm câu nói của hắn.

-:”Thiên tài chỉ có 1% là cảm hứng, 99% còn lại là mồ hôi”…

Nhìn biểu hiện của Nhậm Doanh Doanh lúc này, Lâm Thanh Phong cũng gật đầu rồi nở nụ cười hài lòng, hắn biết rằng nàng đã có đột phá.

Nhậm Doanh Doanh đứng im lặng một lúc, sau đó cả cơ thể nàng bắt đầu phát sáng, Lâm Thanh Phong lúc này mang theo vẻ mặt mộng bức mà nhìn nàng.

Lệnh Hồ Xung cùng Nam Cung Mị Ảnh cũng dừng tay, bọn hắn đều quay sang nhìn về phía Nhậm Doanh Doanh.

Nhậm Doanh Doanh toàn thân phát sáng, đỉnh đầu nàng xuất hiện một thanh kiếm nhỏ màu bạc, tuy rằng thanh kiếm rất nhỏ, lưỡi kiếm còn mang theo nhiều vết nứt, nhưng khi Nam Cung Mị Ảnh nhìn vào, thì nó đủ để khiến nàng khiếp sợ.

Thanh kiếm nhỏ đó chính là Kiếm Tâm, nó minh chứng cho việc một vị Kiếm Tu đã đạt tới cảnh giới Kiếm Tâm, tuy rằng Kiếm Tâm của Nhậm Doanh Doanh mang theo rất nhiều vết nứt, nhưng nó vẫn là Kiếm Tâm hàng thật giá thật.

Nam Cung Mị Ảnh mang theo vẻ mặt khiếp sợ, nàng nhanh chóng tiến lại gần Lâm Thanh Phong, sau đó lên tiếng hỏi.

-Phu quân, ngươi đã làm gì nàng? Tại sao trong một lúc thì nàng đã đạt tới Kiếm Tâm cảnh giới rồi?

Lâm Thanh Phong vẫn mang theo vẻ mặt mộng bức nhìn về Nhậm Doanh Doanh, khi hắn nghe được câu hỏi của Nam Cung Mị Ảnh thì hắn mới lấy lại bình tĩnh, hắn lắc đầu rồi trả lời.

-Ta cũng không làm gì nàng a? Chỉ khai sáng cho nàng một ít đạo lý thôi?

Nam Cung Mị Ảnh trợn mắt nhìn hắn, nàng chỉ tay vào Nhậm Doanh Doanh rồi lên tiếng.

-Chàng khai sáng cái gì cho nàng? Hiện tại nàng đã đạt tới cảnh giới Kiếm Tâm rồi? Sao chàng không khai sáng cho ta a?

Lâm Thanh Phong có chút đau đầu, hắn đưa tay bóp trán rồi trả lời.

-Hiện tại cũng không phải thời gian nói chuyện này mà? Quan trọng hơn, ta cảm thấy cảnh giới của Nhậm Doanh Doanh không ổn đâu.Nam Cung Mị Ảnh trợn mắt, nàng hừ một tiếng rồi mới trả lời.

-Dĩ nhiên là cảnh giới của nàng không ổn, theo lời của Vô Cực lão sư thì hiện tại nàng chỉ đạt tới nửa bước Kiếm Tâm thôi.

-Muốn đạt tới cảnh giới Kiếm Tâm hoàn chỉnh thì nàng nhất định phải Trúc Cơ trước đã, hiện tại nàng chỉ mới Luyện Khí, đương nhiên nàng không thể hoàn toàn đạt tới cảnh giới Kiếm Tâm. 

-Nhưng để nàng đạt tới Kiếm Tâm cũng rất đơn giản, Kiếm Tâm ngưng tụ có thể trợ giúp nàng lĩnh ngộ Kiếm Ý vì thế công việc của nàng hiện tại chỉ là đột phá Trúc Cơ mà thôi.

Lúc này Lâm Thanh Phong cũng thở ra một hơi nhẹ nhõm, nếu Nhậm Doanh Doanh thật sự có chuyện gì thì hắn không biết phải ăn nói thế nào với Lệnh Hồ Xung đây.

Lệnh Hồ Xung vẫn nhìn chăm chú vào Nhậm Doanh Doanh, hắn vẫn lo lắng rằng nàng sẽ xảy ra chuyện.

Tới chiều ánh sáng bao phủ khắp toàn thân của Nhậm Doanh Doanh cũng biến mất, Kiếm Tâm cũng theo đó mà sát nhập vào giữa trán nàng, sau đó cũng không để lại vết tích gì.

Nhậm Doanh Doanh lúc này mới mở mắt ra, trông nàng không khác gì bình thường, nhưng ánh mắt của nàng lại mang theo một vẻ tự tin, kiên định.

Lệnh Hồ Xung hiện tại cũng không mang theo vẻ mặt lo lắng, mà thay vào đó hắn cứ ngơ ngác mà nhìn về Nhậm Doanh Doanh.

Nhậm Doanh Doanh sau khi mở ra hai mắt, nàng cũng nhìn trái nhìn phải để tìm Lệnh Hồ Xung.

Hai người cứ im lặng mà nhìn nhau, một lúc lâu cũng không ai nói gì.

Lâm Thanh Phong cũng không nhìn nổi nữa, hắn ho nhẹ một cái rồi lên tiếng.

-Này, hai người cứ đứng nhìn nhau như vậy, không cảm thấy mệt sao? Có muốn nói gì thì nhanh chóng nói ra a, bọn ta đứng bên ngoài nhìn cũng cảm thấy mệt giùm cho hai người đấy.

Nhậm Doanh Doanh có chút xấu hổ, nàng cúi đầu xuống đất để che đi sự xấu hổ của mình, còn Lệnh Hồ Xung thì gãi đầu, hắn cũng có chút lúng túng, không biết phải nói gì.

Nhìn biểu hiện của hai con hàng này, Lâm Thanh Phong lấy tay che trán, hắn nắm lấy tay Nam Cung Mị Ảnh rồi dẫn nàng rời đi, hắn cũng không nhìn nổi cảnh hai còn hàng trước mặt này cứ im lặng mà nhìn nhau nữa.

Hai người rời đi một đoạn khá xa, Nam Cung Mị Ảnh có chút lo lắng, nàng quay đầu lại nhìn về sau lưng, nhưng lúc này Lâm Thanh Phong liền lên tiếng.

-Không sao cả, cứ cho bọn hắn không gian riêng, bọn hắn sẽ tự mình trò chuyện với nhau.

Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi, rồi lên tiếng hỏi.

-Như vậy, khi nào chúng ta mới trở về đây? Cũng không thể để bọn hắn ở lại đó a?

Lâm Thanh Phong gãi đầu, hắn cũng không biết khi nào nên quay lại a, hắn đưa mắt nhìn trời hiện tại sắc trời cũng đã tối, lại nhìn về Nam Cung Mị Ảnh, bỗng dưng hắn nở nụ cười đê tiện rồi lên tiếng.

-Lão bà a, cứ để mặc bọn hắn, không phải chúng ta cũng có việc cần làm sao?

Nam Cung Mị Ảnh vẻ mặt có chút mộng bức, nhưng lại nhìn vẻ mặt đê tiện của Lâm Thanh Phong, nàng nhanh chóng hiểu được hắn đang muốn làm gì, ngay lập tức nàng lắc đầu rồi trả lời.

-Không, nhất định là không…

….Hết Chương 129….

Chương 130: Dị biến

Ngày hôm sau, Lâm Thanh Phong cũng dẫn theo Nam Cung Mị Ảnh trở về, hôm qua sau khi rời đi, bọn hắn cũng không quay trở lại tìm Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh ngay.

Bởi vì hai người biết rõ, đêm hôm trước, sau khi Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh quyết định trở thành phu thê thì bọn hắn cũng không có thời gian làm việc mà đôi phu thê nào cũng làm.

Vì thế Lâm Thanh Phong mới dẫn theo Nam Cung Mị Ảnh rời đi, đồng thời hắn cũng muốn thử làm một trận “dã chiến” nơi hoang dã để xem thử cảm giác như thế nào.

Tuy lúc đầu Nam Cung Mị Ảnh có chút kháng cự, nhưng chỉ một lúc sau, nàng cũng không ngăn cản Lâm Thanh Phong nữa, mà nhanh chóng phối hợp cùng hắn để đánh một trận “dã chiến” giữa rừng.

Lúc này Lâm Thanh Phong trông có vẻ rất vui vẻ, nụ cười trên miệng hắn kéo tới tận mang tai.

Nam Cung Mị Ảnh đi cạnh bên, nhìn cái vẻ mặt dương dương tự đắc của Lâm Thanh Phong, nàng cũng có chút không chịu nổi, nàng dùng tay bấm mạnh vào eo của hắn rồi xoay tròn 180 độ, đồng thời lên tiếng.

-Còn cười, chàng còn cười, xấu hổ chết người rồi.

Lâm Thanh Phong hiện tại, khuôn mặt so với khóc còn muốn khó coi hơn, đầu hắn chảy đầy mồ hôi, hắn nhanh chóng van xin.

-Đừng nha lão bà, ta biết sai rồi, nàng mau tha cho ta, thịt ta cũng muốn rớt ra rồi.

Lúc này Nam Cung Mị Ảnh mới hừ một tiếng, rồi buông tay ra, nàng trợn mắt nhìn hắn rồi lên tiếng.

-Lần này ta tạm tha, nếu còn lần sau nữa thì cũng không dễ dàng như vậy.

Lâm Thanh Phong khóc không ra nước mắt, hắn chỉ biết gật đầu chấp nhận, hắn mang theo vẻ mặt như mướp đắng mà đi phía trước.

Nhìn vẻ mặt của hắn hiện tại Nam Cung Mị Ảnh cũng phải nở nụ cười khúc khích.

Một lúc sau, bọn hắn cũng trở về nơi mà Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh đang đợi.

Khuôn mặt hiện tại của Lệnh Hồ Xung cũng không khác gì Lâm Thanh Phong, chỉ cần nhìn sơ qua thì ai cũng hiểu rõ, bọn hắn đây là cùng cảnh ngộ.

Hai người vừa gặp nhau, thì cả hai đều hiểu được chuyện gì đã xảy ra, bọn hắn đồng thời ngước mặt lên trời cười lớn.

Hai người bọn hắn thì cười vui vẻ, còn Nhậm Doanh Doanh cùng Nam Cung Mị Ảnh đều xấu hổ cúi đầu, hai nàng đồng thời cùng nhau đi về một phía khác, cũng không thèm để ý bọn hắn.

Nhìn hai nàng rời đi, lúc này Lâm Thanh Phong cùng Lệnh Hồ Xung cũng dừng cười, hai người nghiêm túc nhìn nhau, sau đó Lâm Thanh Phong mới lên tiếng.

-Lệnh Hồ huynh, hiện tại Nhậm cô nương đã đạt tới nửa bước Kiếm Tâm rồi, huynh cũng nên cho ta câu trả lời được chứ?

Nghe Lâm Thanh Phong nhắc tới chuyện này, Lệnh Hồ Xung gật đầu, hắn thở dài rồi trả lời.

-Được, hai người chúng ta sẽ cùng huynh rời khỏi nơi này, nhưng trước đó huynh có thể cho chúng ta thêm ít thời gian được không?

-Huynh cũng thấy, phụ thân của Doanh Doanh còn chưa được cứu ra, còn ta cũng phải dẫn Doanh Doanh về ra mắt sư phụ cùng sư nương.

Lâm Thanh Phong nghe xong, hắn nở nụ cười gật đầu đồng ý, sau đó lại nói tiếp.

-Không sao cả, ta cũng chỉ hỏi vậy thôi, ngày hôm nay ta sẽ rời đi, nhưng lão bà của ta sẽ ở lại, khi nào huynh muốn rời đi thì cứ nói với nàng ấy, những ngày này xin nhờ huynh cùng Nhậm cô nương chiếu cố lão bà của ta.

Lâm Thanh Phong nói xong, thì Lệnh Hồ Xung cũng vỗ ngực lên tiếng.

-Không sao, huynh cứ yên tâm giao Mị Ảnh cô nương cho bọn ta, huynh đã giúp bọn ta nhiều như vậy thì bọn ta cũng phải báo đáp, đồng thời chúng ta cũng muốn tìm hiểu một ít kiến thức của Tu Chân Giới đây.

Lệnh Hồ Xung nói xong, thì hai người nhìn nhau lại tiếp tục ngẩng đầu cười lớn.

Một bên khác, Nam Cung Mị Ảnh cùng Nhậm Doanh Doanh cũng nghe được tiếng cười của hai người, Nam Cung Mị Ảnh bĩu môi một cái rồi lên tiếng.

-Hai tên này lại dám đắc ý như vậy, về sau chúng ta phải trừng trị bọn hắn.Nhậm Doanh Doanh khuôn mặt cũng xạm đen lại, nàng liền gật đầu đồng ý với lời của Nam Cung Mị Ảnh.

Nếu hai người bọn Lâm Thanh Phong nghe được câu nói này, không biết hai người bọn hắn còn có thể cười được hay không?

Quay trở lại bên phía Lâm Thanh Phong, lúc này Lâm Thanh Phong lại lấy ra một bình rượu rồi đặt trước mặt Lệnh Hồ Xung.

Lệnh Hồ Xung tuy rằng yêu rượu như mạng, nhưng ký ức do uống rượu của Lâm Thanh Phong mà xém chút bị bạo thể còn quá mới mẻ, hắn vẫn chưa quên được. 

Khi thấy Lâm Thanh Phong lại lấy ra một bình rượu, mặt hắn cười so với khóc còn khó coi hơn, hắn chán nản lên tiếng.

-Lâm huynh, ngươi cũng biết ta là một tên yêu rượu như mạng, nhưng hiện tại ta vẫn chưa muốn chết đâu, ngươi cũng đừng đem rượu ra hãm hại ta à.

Lệnh Hồ Xung nói xong, Lâm Thanh Phong cũng nở nụ cười, hắn lắc đầu rồi giải thích.

-Không có, bình rượu này là ta đưa cho ngươi để ngươi cùng Nhậm cô nương từ từ uống, trước khi uống ngươi nhớ pha loãng với nước là được rồi.

-Nơi này cũng không có Linh Khí, vì thế sau khi luyện hóa hết Linh Khí còn thừa trong cơ thể thì ngươi cùng Nhậm cô nương có thể dùng nó để bổ sung linh khí tu luyện.

-Đây cũng coi như là một phần quà mà ta gửi tặng ngươi cùng Nhậm cô nương để mừng hai ngươi chính thức trở thành phu thê, ngươi cũng đừng từ chối mới tốt.

Lệnh Hồ Xung nở nụ cười, hắn đưa tay tiếp nhận bình rượu rồi lên tiếng.

-Lâm huynh đã nói như vậy, nếu ta còn từ chối thì thật sự thất lễ, đa tạ Lâm huynh.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười gật đầu với Lệnh Hồ Xung một cái, sau đó hắn thu lại nụ cười, vẻ mặt của hắn cũng nghiêm túc trở lên, hắn thở ra một hơi rồi nói.

-Như vậy, hiện tại ta sẽ rời khỏi, còn lão bà ta thì xin nhờ Lệnh Hồ huynh rồi.

Lệnh Hồ Xung cũng gật đầu rồi trả lời.

-Được thôi, Lâm huynh cứ yên tâm.

Lâm Thanh Phong cũng không nói gì nữa, hắn lấy ra Vô Tự Thần Thư cầm trên tay, trong lòng hắn mặc niệm.-Rời khỏi.

Ngay lúc này, một vầng ánh sáng hiện lên bao phủ toàn thân hắn, chớp mắt sau đó vầng sáng liền biến mất, thân ảnh của hắn cũng biến mất.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nhậm Doanh Doanh lúc này cũng chạy tới, hai nàng chỉ thấy mỗi một mình Lệnh Hồ Xung đứng đó thì cũng đã hiểu rằng Lâm Thanh Phong đã rời đi. 

Lệnh Hồ Xung nhìn Nam Cung Mị Ảnh, hắn thở ra một hơi rồi lên tiếng.

-Lâm huynh đã rời đi rồi.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không trả lời hắn, nàng chỉ gật đầu một cái rồi cúi mặt xuống đất.

……

Lâm Thanh Phong trước khi rời đi, hắn cũng không để ý rằng quyển Vô Tự Thần Thư trên tay hắn đã có chuyển biến.

Lúc trước bìa sách hoàn toàn là một màu đen tuyền, lúc hắn lấy nó ra tuy bìa sách vẫn là màu đen, nhưng nó lại pha thêm một chút ánh đỏ, màu đỏ này rất nhạt vì thế hắn cũng không để ý.

Sau hai lần sử dụng Vô Tự Thần Thư thì Lâm Thanh Phong cũng có chút hiểu biết, sau khi hắn mặc niệm hai chữ “Rời Khỏi” thì chỉ trong nháy mắt là hắn có thể rời đi.

Nhưng hiện tại đã trôi qua một lúc rồi, nhưng hắn vẫn chưa thể trở về Thông Thiên Đại Lục.

Hiện tại trong mắt Lâm Thanh Phong, xung quanh chỉ có một màu trắng, ngoài ra không còn gì khác, hắn gãi đầu một lúc rồi tự mình lẩm bẩm.

-Thật sự quái lạ, đây là nơi nào? Chẳng phải sau khi mặc niệm “Rời khỏi” là có thể rời đi thế giới sách hay sao? Tại sao ta lại ở đây?

-Haizz, cũng chẳng còn cách nào khác, cứ thử lấy Vô Tự Thần Thư ra xem là được rồi, hy vọng trong đó có viết về tình trạng này.

Bìa sách của Vô Tự Thần Thư đã không còn một màu đen tuyền nữa, mà thay vào đó là một màu đỏ đậm, lúc này Lâm Thanh Phong mới chú ý tới nó, hắn gãi đầu rồi lại lẩm bẩm.

-Quái, rõ ràng lúc trước bìa sách là một màu đen, tại sao bây giờ lại thành màu đỏ rồi?

-Mặc kệ nó, cứ mở ra xem thử, biết đâu lại có cách giải quyết đây.

Nhưng đúng lúc này, Vô Tự Thần Thư lại trở nên cực nóng khiến Lâm Thanh Phong nhanh chóng buông nó ra.

Vô Tự Thần Thư rơi xuống mặt đất, chỉ trong nháy mắt nó lại phát ra ánh sáng trắng mạnh mẽ, nhìn luồng ánh sáng trắng này Lâm Thanh Phong đầu đổ đầy mồ hôi, trong lòng hắn hò hét.

-Không tốt, chẳng lẽ nó sẽ phát nổ?

Đúng như những gì mà Lâm Thanh Phong đã suy nghĩ, sau khi Vô Tự Thần Thư phát ra ánh sáng mạnh mẽ, thì nó liền phát nổ.

Lâm Thanh Phong phản ứng rất nhanh, hắn liền dùng hết sức lực bú sữa mẹ truyền linh lực vào bộ y phục đang mặc đồng thời lập thành một vòng bảo hộ.

Một bộ ngự thần bào màu trắng liền xuất hiện trên người Lâm Thanh Phong, đồng thời một vòng hào quang cũng xuất hiện bao phủ toàn thân hắn.

Nhưng Lâm Thanh Phong uổng công rồi, Vô Tự Thần Thư phát nổ, uy lực của vụ nổ nhanh chóng xuyên qua lớp Linh Lực bảo hộ cũng đồng thời xé rách bộ ngự thần bào trên người hắn.

Sau đó Lâm Thanh Phong cũng không cảm nhận được gì nữa, trước mắt hắn chỉ còn lại một màu tăm tối.

…..Hết Chương 130….

Chương 131: Gia Cát Tư Uyển

Trời đêm, trong một ngôi nhà nhỏ hai tầng, ở một căn phòng trên tầng hai, một tên tiểu hài tử khoảng chừng 5-6 tuổi đang nằm trên giường, hắn vẫn đang ngủ.

Bỗng dưng, tiểu hài tử giật mình tỉnh giấc, hắn nhanh chóng bật dậy, người hắn đổ đầy mồ hôi, đầu hắn có chút đau nhức, hắn gian nan đưa tay ôm trán, sau đó mở mắt nhìn xung quanh rồi lẩm bẩm.

-Đây là đâu? Chẳng phải ta gặp vấn đề khi sử dụng Vô Tự Thần Thư sao? Tại sao ta lại ở đây? Và nơi này sao lại có chút quen thuộc như vậy?

Tiểu hài tử này chính là Lâm Thanh Phong, sau khi Vô Tự Thần Thư phát nổ chuyện sau đó hắn cũng không nhớ được gì nữa.

Khuôn mặt hắn có chút ngây dại, hắn cảm giác khung cảnh trong phòng rất quen thuộc, nhưng hắn vẫn không thể nhớ rõ hắn đã từng nhìn thấy căn phòng này ở đâu.

Suy nghĩ một lúc mà vẫn không nghĩ ra được gì, Lâm Thanh Phong lúc này mới lắc đầu thở ra một hơi. 

-Mặc kệ nó, nhớ cũng không nhớ được, thôi thì ta cứ xuống giường rồi đi thăm dò một chút.

Lúc hắn bước xuống giường, hắn mới phát hiện được là những đồ vật trong phòng này quá cao so với hắn, hắn có chút kinh ngạc.

Hắn đưa tay sờ vào đồ vật trong phòng thì hắn lại phát hiện bàn tay của hắn lại quá nhỏ.

Lúc này hắn mới nhìn lại thân thể của mình, thân thể của chính hắn lúc này là của một tiểu hài tử, hắn có chút không tin tưởng, hắn lại chạy tới trước gương để xem xét, nhưng hình ảnh trong gương lại khiến hắn trầm mặc rồi tự hỏi.

-Tại sao ta lại trở về khi còn nhỏ? Chẳng lẽ ta bị nổ chết rồi, sau đó lại trùng sinh?

Trong mắt Lâm Thanh Phong hiện tại đứng trước gương là một tiểu hài tử, hắn cũng chính là Lâm Thanh Phong lúc nhỏ.

Lúc này, từ dưới lầu lại có tiếng của một người phụ nữ vọng lên.

-Tiểu Phong, đã dậy rồi sao? Mau xuống đây, chúng ta chuẩn bị ăn cơm này.

Giọng nói của người phụ nữ ngay lập tức khiến Lâm Thanh Phong giật mình, hắn nhớ rất rõ giọng nói này, bởi vì giọng nói này là giọng nói của mẫu thân hắn.

Lâm Thanh Phong lúc này mới nhớ ra, khung cảnh quen thuộc trong căn phòng này, đó chính là nơi mà hắn ở lúc còn nhỏ.

Hai mắt hắn có chút ướt át, hắn nhanh chóng mở cửa phòng ra rồi chạy xuống dưới.

Nhưng vào lúc hắn mở cửa phòng ra thì trước mắt hắn lại xuất hiện một khung cảnh khác khiến hắn có chút sững sờ.

Hắn đang ở trên một chuyến bay, nữ tiếp viên thấy hắn đứng yên không di chuyển, nàng mới bước tới gần rồi lên tiếng.

-Quý khách, xin ngài vui lòng về chỗ ngồi thắt dây an toàn, chúng ta sắp đi qua khu vực có bão vì thế máy bay sẽ không ổn định.

Nhưng đúng lúc này, máy bay bắt đầu rung rắc, một lúc sau thế giới trước mắt Lâm Thanh Phong lại tối sầm.

….

Không biết trải qua bao lâu, Lâm Thanh Phong lại lần nữa mở mắt, khung cảnh xung quanh lại hiện ra.

Lâm Thanh Phong hắn đang nằm trong một căn phòng nhỏ, căn phòng này hoàn toàn xa lạ đối với hắn.

Trong phòng cũng không có nhiều vật dụng, góc phòng có một cái tủ gỗ, giữa phòng có một bộ bàn ghế được làm bằng tre, Lâm Thanh Phong đang nằm trên một chiếc giường nhỏ cũng được làm bằng tre.

Hắn muốn ngồi dậy để đi xem xét xung quanh, nhưng khi hắn cử động một chút thì toàn thân hắn lại đau nhức.

Lúc này hắn mới xem xét bản thân, toàn thân hắn quấn đầy băng vài, xung quanh phòng mùi thuốc nồng nặc.

Chỉ cần nhận ra hai điểm này thì hắn cũng tự biết được, hắn đây là được người cứu, hắn cười khổ một cái rồi tiếp tục nhắm mắt nằm tại chỗ.

Lâm Thanh Phong chờ đợi cũng không được bao lâu thì cửa phòng lại được mở ra, một tiểu cô nương trên tay cầm theo một thau nước, phía sau lưng thì mang theo hòm thuốc tiến vào.

Nàng đặt thau nước cùng hòm thuốc lên bàn rồi sau đó mới tiến lại cạnh giường xem xét tình trạng của Lâm Thanh Phong.

Nàng từ từ đỡ lấy cánh tay của Lâm Thanh Phong, nhẹ nhàng đặt nó thẳng ra sau đó cẩn thận bắt mạch cho hắn.Lúc này Lâm Thanh Phong bất chợt mở mắt, hắn ngay lập tức lên tiếng.

-Tiểu cô nương, ngươi đã cứu ta sao?

Tiểu cô nương lúc này mới giật mình, nàng nhanh chóng thả tay Lâm Thanh Phong xuống, nhưng nàng lại quên mất rằng, hiện tại Lâm Thanh Phong đang bị thương khắp người, mặc dù nàng chỉ buông nhẹ xuống nhưng cũng đủ khiến hắn đau nhức nghiến răng nghiến lợi.

Tiểu cô nương lại giật mình lần nữa, nàng lúng túng lên tiếng.

-Xin lỗi, thật xin lỗi, vì ngươi làm ta giật mình nên ta mới như vậy.

Lâm Thanh Phong cả người đau nhức, hắn hít sâu một hơi để cố gắng không la toáng lên, hắn cắn chặt răng rồi lên tiếng.

-Ta không có việc gì, ngươi là người đã cứu ta sao?

Tiểu cô nương có chút không tin tưởng mà nhìn Lâm Thanh Phong, vẻ mặt hắn đau đớn như vậy, làm gì có chuyện “không sao” đây?

Tiểu cô nương trợn mắt nhìn hắn một cái rồi lên tiếng.

-Nhìn vẻ mặt ngươi khó coi như vậy, còn bảo không sao cái gì? Còn nữa ta không phải là người đã cứu ngươi, người cứu ngươi là tỷ tỷ của ta.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi lên tiếng.

-Như vậy, tiểu cô nương, tỷ tỷ của ngươi hiện tại ở đâu? Ta muốn tạ ơn nàng vì đã cứu ta.

Tiểu cô nương ngay lập tức nổi nóng, nàng liền hét toáng lên.

-Ngươi mới là tiểu cô nương, cả nhà ngươi mới là tiểu cô nương.

Lâm Thanh Phong ngay lập tức giật mình, hắn không ngờ rằng phản ứng của nàng lại lớn như vậy, hắn gãi đầu một cái rồi lưng túng hỏi lại.

-Như vậy ngươi tên là gì? Ta có thể gọi ngươi là gì đây?

Tiểu cô nương lúc này mới vui vẻ trở lại, hai tay nàng chống hông, nàng ngẩng cao đầu rồi trả lời.
-Ta tên là Gia Cát Tư Uyển, mọi người thường gọi ta là Uyển nhi hoặc Uyển Uyển, ngươi cũng có thể gọi ta như vậy.

Lâm Thanh Phong hai mắt trợn lên, trong lòng hắn thầm nhủ.

-Chỉ là giới thiệu cái tên thôi mà, có cần phải làm quá lên như vậy không?

Tuy rằng trong lòng suy nghĩ một đống loạn thất bát tao, nhưng Lâm Thanh Phong vẫn cố gắng nở nụ cười sau đó hỏi tiếp. 

-Như vậy Uyển nhi, ta tên là Lâm Thanh Phong, ngươi có thể gọi ta là gì cũng được.

Gia Cát Tư Uyển lúc này liền gật đầu rồi lên tiếng.

-Tốt thôi, “Gì cũng được” ca ca, mặc dù ta không hiểu tại sao ngươi lại ưa thích cái tên kỳ quái như vậy, nhưng không sao chỉ cần ngươi vui vẻ là tốt rồi.

Lâm Thanh Phong nghe xong liền muốn phun ra một ngụm lão huyết, hắn không biết được bộ não của con hàng này được làm bằng gì nữa, “gì cũng được” cũng được coi là để gọi người sao? Ý của hắn là nàng muốn gọi hắn bằng cách nào cũng được a.

Lâm Thanh Phong có chút đau đầu, hắn ho nhẹ một cái rồi mới trả lời.

-Uyển nhi, ta nghĩ ngươi nên gọi ta là Phong ca thì tốt rồi.

Gia Cát Tư Uyển lúc này mới nở nụ cười gật đầu.

-Như vậy mới giống tên người chứ, ta còn tưởng Phong ca có sở thích quái dị đây.

Lâm Thanh Phong chỉ biết cười khổ, hắn lại nhìn xung quanh một cái rồi lên tiếng hỏi.

-Uyển nhi, muội đã nói là tỷ tỷ của muội cứu ta, như vậy hiện tại nàng ấy ở đâu? Ta muốn tạ ơn nàng ấy được chứ?

Gia Cát Tư Uyển có chút bối rối, nàng hít sâu một hơi rồi mang theo vẻ mặt trịnh trọng trả lời hắn.

-Phong ca muốn gặp tỷ tỷ cũng được, nhưng muội nói trước, Phong ca không được ngạc nhiên hay sợ hãi, vì nếu ca làm vậy thì ca chắc chắn sẽ chết...sẽ bị tỷ tỷ đánh tới chết.

Lâm Thanh Phong cũng im lặng, hắn không biết phải tiếp lời Gia Cát Tư Uyển thế nào mới tốt, hắn hít vào một hơi rồi gật đầu với nàng coi như là đồng ý.

Gia Cát Tư Uyển lúc này mới đi ra khỏi phòng để đi tìm tỷ tỷ của nàng.

Một lúc sau, Gia Cát Tư Uyển trở về, và theo sau nàng là tỷ tỷ nàng.

Lâm Thanh Phong phát hiện bọn họ đã đến, hắn liền quay đầu lại nhìn ra cửa, không nhìn ra của còn tốt, nhưng vừa nhìn thì hắn đã muốn bất tỉnh, đập vào mắt hắn là một tên nam tử trung niên khuôn mặt đầy râu.

Nam tử chỉ mặc một cái quần, cũng không mặc áo vì thế hắn lộ ra thân hình cao lớn, lông ngực rậm rạp cơ bắp cuồn cuộn.

Trong đầu Lâm Thanh Phong liền có hàng vạn con thảo nê mã chạy loạn.

-Đã nói là tỷ tỷ đâu? Tại sao lại dẫn theo tên này trở về? Người với người tại sao một ít tín niệm cũng không có?

Gia Cát Tư Uyển ho nhẹ một cái, nàng có chút lúng túng giải thích.

-Phong ca, tỷ tỷ của ta hiện tại đang bận, nàng không thể gặp ngươi được, còn đây là phụ thân của ta, hắn nghe nói ngươi đã tỉnh vì thế hắn vào đây xem ngươi một chút.

Nam tử trung niên mỉm cười gật đầu với Lâm Thanh Phong rồi lên tiếng.

-Phong tiểu huynh đệ, ngươi đã tỉnh rồi, ta là phụ thân của Uyển nhi, ta tên Gia Cát Minh Quang, ngươi có thể gọi ta là gì cũng được.

….Hết Chương 131….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau