HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 121 - Chương 125

Chương 122: Yêu cầu của Lâm Thanh Phong

Lời của Mị Nguyệt buông xuống, khiến tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn nàng, chỉ trừ một mình Lâm Thanh Phong sắc mặt vẫn không thay đổi gì.

Nên nhớ rằng hiện tại Mị Nguyệt cũng mang trong người huyết mạch của người Saiyan, nếu nàng không có hứng thú với đối thủ mạnh đó là chuyện không thể nào.

Một lúc sau, Son Goku trở về lần này hắn mang theo cả Bulma.

Thấy Bulma cũng tới, Lâm Thanh Phong có chút ngạc nhiên, hắn nhìn nàng rồi hỏi.

-Bulma, tại sao ngươi cũng tới đây?

Bulma hừ một tiếng rồi trả lời.

-Ta muốn xem các ngươi đang tập luyện cái gì mà chỉ trong vài phút lại khiến những hòn đảo ở gần thành phố đều biến mất rồi, không những vậy mà còn khiến cho thành phố gặp phải động đất nữa.

Son Goku có chút xoắn xuýt, hắn gãi đầu rồi lên tiếng.

-Ta đã giải thích cho nàng, nhưng nàng vẫn muốn đi theo, vì thế ta cũng hết cách.

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, hắn cũng không để ý nhiều tới chuyện này, hắn nhìn về Bulma rồi nói.

-Ngươi đã tới đây rồi, như vậy ngươi đã chuẩn bị xong những thứ mà ta đã dặn dò sao?

Bulma trừng mắt nhìn Lâm Thanh Phong một cái, nàng lấy ra một hộp đựng vài viên Capsule đưa cho hắn rôi nói.

-Tất cả đều ở trong này, ngươi có thể tự mình sử dụng chúng.

Lâm Thanh Phong tiếp nhận cái hộp, hắn lấy ra một viên Capsule trong hộp, bấm vào cái nút trên đầu viên Capsule rồi vứt xuống đất.

Một tiếng nổ nhỏ vang lên, khói trắng nổi lên, sau khi làn khói tan đi, xuất hiện trước mặt bọn hắn là một bàn đồ ăn thịnh soạn.

Nhìn bàn đồ ăn trước mặt, Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi nhìn về hướng Whis cùng Vô Cực Tử lên tiếng.

-Whis, mau tới đây a, chúng ta cùng nhau ăn trưa, đừng tiếp tục nhìn lão già ấy nữa.

Nghe lời Lâm Thanh Phong nói, hai mắt Whis nhanh chóng phát sáng, hắn cũng bỏ qua Vô Cực Tử mà đi tới chỗ bọn người Lâm Thanh Phong đang đợi.

Whis nhìn vào bàn đồ ăn, hai mắt hắn tỏa sáng, nước miếng cũng muốn chảy ra.

Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi lên tiếng.

-Nào mọi người cùng vào ăn thôi, thức ăn để nguội sẽ không ngon nữa.

Lâm Thanh Phong nói xong thì nhanh chóng ngồi xuống, những người còn lại thì có chút chần chờ nhưng rồi cũng ngồi xuống theo.

Ngoại trừ Vô Cực Tử ra thì mọi người đều ngồi xuống, Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi nở nụ cười nhìn Whis mà lên tiếng.

-Như vậy Whis, giới thiệu một chút, ta là Lâm Thanh Phong, còn bọn hắn lần lượt là Chiến Thiên, Mị Nguyệt, Son Goku, Son Gohan, Vegeta, Bulma cùng Picollo.

Whis có chút xấu hổ, hắn ho khan một tiếng lấy lại vẻ mặt bình tĩnh rồi trả lời.

-Hô,hô... xin lỗi các vị, ta có chút thất lễ.

Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi lên tiếng.

-Không sao cả, như vậy mọi người cũng đừng câu nệ cái gì, mau ăn a.

Nghe được lời này, Whis hai mắt phát sáng, hắn nhìn vào bàn đồ ăn rồi nhanh chóng thưởng thức rồi đồng thời hỏi thăm về những món ăn này.

Ngoại trừ Lâm Thanh Phong ra thì tất cả những người còn lại đều có vẻ ngạc nhiên, rồi chăm chú nhìn Whis.

Bulma mặc dù có chút ngạc nhiên, nhưng nàng vẫn trả lời những câu hỏi mà Whis đưa ra.

Chỉ một lúc sau, tất cả mọi người đều ăn xong, bởi vì có tới 4 người Saiyan ở đây, còn có sức ăn của Chiến Thiên cũng không kém, nên tất cả thức ăn mà Bulma chuẩn bị đã nhanh chóng bốc hơi.

Whis vẫn có chút thòm thèm, nhưng hiện tại thức ăn trên bàn cũng đã hết rồi, nên hắn cũng không tiện nói gì thêm.

Lâm Thanh Phong liếc nhìn Whis rồi lên tiếng.

-Những thức ăn này có hợp khẩu vị của ngươi không Whis?

Whis ho nhẹ một tiếng rồi nở nụ cười mà trả lời.

-Hô,hô.. những món ăn này rất ngon a.Lâm Thanh Phong nở nụ cười, nếu Whis thích những món này đúng theo nguyên tác thì điều hắn toan tính sẽ dễ thực hiện hơn.

Lâm Thanh Phong vẫn mang theo nụ cười, mà nói với Whis.

-Whis này, ta biết ngươi rất mạnh, ngươi có thể giúp chúng ta vài chuyện không? Đương nhiên là chúng ta sẽ đãi ngươi thức ăn ngon.

Lúc này Whis thu lại nụ cười, hắn nghiêm túc mà nhìn Lâm Thanh Phong rồi trả lời.

-Có chuyện gì sao? Nếu đơn giản thì ta sẽ giúp, nhưng ta nói trước ta chỉ là một thiên sứ phục vụ cho Thần Hủy Diệt, có nhiều chuyện ta sẽ không làm được.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười gật đầu rồi nói.

-Đương nhiên, ở đây là có hai chuyện muốn nhờ ngươi, nếu ngươi đồng ý thì bọn ta rất cảm kích, còn nếu ngươi không giúp được thì cũng không có vấn đề gì.

Whis gật đầu, rồi nở nụ cười lên tiếng.

-Vậy thì được thôi, ngươi hãy nói ra những chuyện đó để ta nghe thử xem.

Lâm Thanh Phong gật đầu, hắn nhìn sang bọn người Son Goku rồi lên tiếng.

-Chuyện thứ nhất rất đơn giản, nếu ngươi có thời gian, thì ngươi có thể tới đây huấn luyện bọn hắn được chứ? Đương nhiên mỗi lần ngươi tới đây thì bọn hắn sẽ đãi ngươi thức ăn ngon.

Lâm Thanh Phong dứt lời, Whis trầm tư suy nghĩ một chút rồi trả lời.

-Được thôi, điều này rất đơn giản, ta có thể huấn luyện bọn hắn, ngoài ra nếu bọn hắn đạt đủ tiêu chuẩn của ta thì ta sẽ đưa bọn hắn tới chỗ của ta để luyện tập, như vậy chuyện thứ hai là gì a?

Lâm Thanh Phong gật đầu, hắn nhìn sang Vô Cực Tử rồi nói.

-Chuyện thứ hai thì có liên quan tới Vô Cực Tử.

Nghe lời Lâm Thanh Phong, Whis có chút tò mò rồi quay sang nhìn Vô Cực Tử.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi rồi lên tiếng.

-Như ngươi cũng thấy, Vô Cực Tử bây giờ chỉ còn lại thần hồn, hắn cũng không còn thể xác, chuyện thứ hai mà bọn ta muốn nhờ ngươi, đó là ngươi hãy tìm giúp bọn ta 7 viên ngọc rồng siêu cấp, sau đó nhờ Rồng Thần tái tạo nhục thân cho Vô Cực Tử.

Lâm Thanh Phong dứt lời, hắn đưa ánh mắt chờ mong mà nhìn về Whis, ngay cả ba người Chiến Thiên, Mị Nguyệt cùng Vô Cực Tử cũng căng thẳng chờ đợi.

Whis lại trầm tư thêm một lúc, sau đó hắn lắc đầu lên tiếng.

-Việc này… ta không làm được.Nghe được câu trả lời của Whis, bốn người bọn Lâm Thanh Phong tỏ vẻ thất vọng, nhưng Whis lại tiếp tục lên tiếng.

-Tuy nhiên cũng không phải là không có cách nào.

Bốn người bọn Lâm Thanh Phong hai mắt đều phát sáng mà nhìn Whis chờ đợi Whis nói ra biện pháp.

Whis ho nhẹ một cái rồi tiếp tục nói.

-Tuy ta không biết tại sao các ngươi lại biết đến sự tồn tại của những viên ngọc rồng siêu cấp nhưng ta vẫn sẽ giải thích.

-Nếu các ngươi đã biết tới ta, vậy thì cũng biết tới những vũ trụ khác đi?

Lâm Thanh Phong, Chiến Thiên cùng Vô Cực Tử đồng thời gật đầu, chuyện này từ lúc trước Lâm Thanh Phong đã kể, vì thế bọn hắn biết được, chỉ để lại sáu người bọn Son Goku, Mị Nguyệt thì mộng bức.

Whis lại tiếp tục nói.

-Vũ trụ hiện tại mà chúng ta đang ở là Vũ Trụ thứ 7, còn những viên ngọc rồng siêu cấp lại nằm rải rác đồng thời ở vũ trụ thứ 7 cùng vũ trụ thứ 6.

-Ta chỉ là một thiên thần giúp việc cho Thần Hủy Diệt, nếu không được sự đồng ý của Thần Hủy Diệt, ta sẽ không được phép rời đi vũ trụ này.

Lâm Thanh Phong trầm tư một lúc rồi lên tiếng hỏi.

-Như vậy, ý của ngươi là bọn ta phải được sự đồng ý của Beerus thì ngươi mới có thể giúp chúng ta đi tìm ngọc rồng siêu cấp?

Whis nở nụ cười gật đầu rồi trả lời.

-Đúng vậy, ngươi rất thông minh, đó cũng là biện pháp mà ta muốn nói.

Lâm Thanh Phong gật đầu, thở ra một hơi, nếu vấn đề chỉ có như vậy thì bọn hắn có thể thực hiện được, với tính cách ham ăn của Beerus cùng với khát khao được đánh với Super Saiyan God thì Lâm Thanh Phong tin chắc rằng Beerus sẽ nhanh chóng đồng ý.

Lâm Thanh Phong lên tiếng.

-Nếu đã như vậy, thì hiện tại ngươi có thể giúp ta huấn luyện bọn hắn hay không?

Whis mỉm cười gật đầu rồi trả lời.

-Được thôi, hiện tại ta sẽ huấn luyện bọn hắn vài tháng, nhưng các ngươi phải đảm bảo rằng ngày nào ta cũng được ăn nhiều món ngon.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, hắn quay đầu nhìn Bulma rồi nói.

-Như vậy, Bulma những ngày tới phải phiền ngươi chuẩn bị thức ăn cho bọn hắn a.

Bulma có chút đau đầu, nàng biết rằng những ngày tới công việc chuẩn bị thức ăn lại rơi vào tay nàng rồi.

Lâm Thanh Phong lại quay đầu nhìn về bọn người Son Goku rồi lên tiếng.

-Còn các ngươi, vài tháng kế tiếp các ngươi sẽ được huấn luyện dưới sự chỉ đạo của Whis, đây là một cơ hội ngàn năm có một dành cho các ngươi, các ngươi phải cố gắng trân quý a.

Tất cả mọi người, ánh mắt đều tràn ngập chiến ý mà gật đầu với Lâm Thanh Phong, chỉ riêng Vegeta vẫn mang theo vẻ mặt lạnh lùng hừ một tiếng rồi quay mặt đi.

Lâm Thanh Phong cũng vui vẻ mà nở nụ cười “hắc, hắc…”, hắn đang suy nghĩ không biết sau này Cell với Majin Buu xuất hiện thì sẽ có cảm tưởng gì đây?

Lâm Thanh Phong cứ đứng đó nở nụ cười mà không nói gì, khiến cho những người khác đều nổi hết da gà, Bulma có chút khó chịu, nàng kéo lấy tay Mị Nguyệt rồi hỏi nhỏ.

-Tên đó không phải là điên rồi đi?

Mị Nguyệt có chút xoắn xuýt, nàng nhìn về Chiến Thiên một cái, rồi lại nhìn về Lâm Thanh Phong sau đó nàng kiên định gật đầu…

Lúc này Whis chợt nhớ ra chuyện gì đó rồi lên tiếng hỏi.

-Theo ta nhìn thấy thì các ngươi có bốn người đều là người Saiyan đúng chứ? Vậy các ngươi biết gì về Super Saiyan God sao?

Nghe câu hỏi của Whis, tất cả mọi người trừ Lâm Thanh Phong, Bulma cùng Vô Cực Tử ra thì đều vô thức mà nhìn Mị Nguyệt.

…..Hết Chương 122…

Chương 123: Rời đi

Whis cũng chú ý tới cái nhìn của bọn Son Goku, vì thế hắn nhìn sang Mị Nguyệt rồi hỏi.

-Mị Nguyệt, ngươi biết Super Saiyan God sao?

Mị Nguyệt có chút xoắn xuýt, nàng không biết phải nói gì, nàng đưa ánh mắt cầu cứu nhìn sang Chiến Thiên.

Lâm Thanh Phong gãi đầu rồi thở ra một hơi, sau đó lên tiếng giải thích. 

-Hiện tại, trong số chúng ta, Mị Nguyệt nàng ấy là người duy nhất có thể hóa thân thành Super Saiyan God.

Nghe lời nói của Lâm Thanh Phong, Whis có chút thắc mắc rồi lại lên tiếng hỏi.

-Hóa thân thành Super Saiyan God? Theo ý của ngươi thì nàng chỉ là một vị thần tạm thời sao?

Lâm Thanh Phong gật đầu rồi giải thích.

-Super Saiyan God đúng là một vị thần tạm thời do người Saiyan tạo ra, trong lúc vô tình Mị Nguyệt lại đạt được trạng thái đó, nhưng hiện tại nàng quá yếu, nàng vẫn không thể khống chế được sức mạnh của Super Saiyan God.

Nghe lời giải thích của Lâm Thanh Phong, Whis có chút hứng thú, hắn lên tiếng.

-Như vậy, ta có thể nhìn xem một chút được không? Nếu nàng mất kiểm soát thì ta sẽ ngăn cản nàng.

Lâm Thanh Phong không trả lời, hắn chỉ đưa mắt nhìn Mị Nguyệt để hỏi ý kiến của nàng.

Mị Nguyệt có chút xoắn xuýt, nàng nhìn về Chiến Thiên để hỏi ý.

Chiến Thiên trầm tư suy nghĩ một chút rồi nói với Mị Nguyệt.

-Ta nghĩ rằng nàng cũng nên thử một chút, hôm qua nàng hóa thân quá nhanh vì thế có lẽ sẽ khó kiểm soát, bây giờ nàng có thể thử làm chậm lại một chút, còn có Whis ở nơi này, hắn có thể giúp đỡ nàng làm chủ được trạng thái đó.

Nghe lời của Chiến Thiên nói, Mị Nguyệt hít sâu một hơi rồi gật đầu đồng ý.

Dưới ánh mắt chờ mong của Whis cùng vẻ mặt ngưng trọng của mọi người, Mị Nguyệt đi tới một bên đất trống rồi bắt đầu nhắm mắt lại.

Ngày hôm qua, đúng theo Chiến Thiên nói, Mị Nguyệt theo thói quen điều động linh lực trong cơ thể với vận tốc khá nhanh, vì thế mà nàng mất kiểm soát.

Còn lần này, Mị Nguyệt chỉ từ từ chậm rãi mà điều động linh lực.

Linh lực cùng Khí trong cơ thể Mị Nguyệt cứ từ từ chậm rãi mà dung hợp với nhau, dáng vẻ bề ngoài của Mị Nguyệt cũng từ từ thay đổi.

Khí có hình dạng giống như ngọn lửa lại bao quanh thân thể nàng, mái tóc đen cũng dần dần chuyển thành màu đỏ, bọn người Son Goku cũng không thể cảm nhận được khí của nàng nữa.

Nhìn bên ngoài thì ai cũng nghĩ rằng Mị Nguyệt rất nhẹ nhàng hóa thân thành Super Saiyan God, nhưng chỉ riêng Mị Nguyệt mới cảm nhận được sự khó khăn trong đó.

Linh lực cùng Khí trong cơ thể của nàng rất khó dung hợp lại với nhau, sau khi dung hợp lại thì chúng trở nên rất khó kiểm soát, di chuyển lung tung khắp cơ thể nàng.

Mị Nguyệt bắt đầu chảy mồ hôi, thân thể nàng run rẩy, nàng cắn răn cố gắng khống chế những dòng khí mất kiểm soát trong cơ thể để giữ mình tỉnh táo.

Whis có chút trầm tư nhìn vào Mị Nguyệt, hiện tại thì hắn cũng đã khẳng định lời mà Lâm Thanh Phong nói đúng là sự thật.

Mị Nguyệt đúng là hóa thân thành Super Saiyan God nhưng nàng vẫn không thể khống chế được sức mạnh to lớn của nó.

Lúc này Whis có thể ra tay ngăn cản, nhưng hắn vẫn đứng đó mà quan sát, hắn muốn đợi xem cực hạn của Mị Nguyệt.

Những người khác ai cũng không nói gì mà chỉ yên lặng xem, ngay cả Chiến Thiên mặc dù trong lòng lo lắng cho Mị Nguyệt nhưng hắn cũng không lên tiếng.

Ai cũng biết được hiện tại Mị Nguyệt vẫn còn đang cố gắng kiểm soát sức mạnh của Super Saiyan God.

Một lúc sau, Mị Nguyệt rốt cục yên tĩnh lại, thân thể của nàng cũng không còn run rẩy, dòng khí như ngọn lửa đỏ vẫn bao quanh cơ thể nàng.

Nhìn biểu hiện lúc này của Mị Nguyệt, tất cả những người xung quanh đều hồi hộp chờ đợi nàng.Chỉ có Whis mới nhìn ra là nàng đã mất kiểm soát rồi, hắn có chút thất vọng thở ra một hơi rồi lên tiếng.

-Được rồi, nàng đã thất bại, tuy vậy nhưng nếu nàng được huấn luyện nhiều hơn thì nàng sẽ rất nhanh khống chế được sức mạnh này.

-Hiện tại ta sẽ khiến nàng bất tỉnh một lúc, các ngươi mau đỡ lấy nàng.

Whis dứt lời, tay hắn nắm lấy cây gậy rồi đưa về phía Mị Nguyệt, ngay lập tức một luồng ánh sáng trắng phát ra từ cây gậy chiếu thẳng lên người Mị Nguyệt.

Mị Nguyệt liền gục xuống, mái tóc đỏ cũng chuyển về màu đen, Chiến Thiên ngay lập tức chạy tới ôm lấy nàng.

Hành động này của Whis khiến bọn người Son Goku hai mắt đều phát sáng, phải biết rằng lần trước khi Mị Nguyệt trở thành Super Saiyan God, liền khiến bọn hắn ăn phải cực khổ.

Nhưng Whis chỉ cần nhẹ nhàng giơ lên cây gậy là giải quyết xong tất cả, biểu hiện của Whis khiến cho Son Goku, Son Gohan cùng Picollo ba người đều phục.

Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, nhìn Whis rồi nói.

-Như vậy, khi nào ngươi có thể bắt đầu huấn luyện cho bọn hắn?

Whis trầm tư suy nghĩ một lúc, sau đó trả lời.

-Hiện tại là được, mỗi ngày ta sẽ huấn luyện bọn hắn 2 buổi sáng và chiều, nhưng các ngươi phải mang thức ăn cho ta vào 2 buổi sáng cùng chiều được chứ?

Lâm Thanh Phong ngay lập tức gật đầu đồng ý, hắn nhìn qua bọn người Son Goku rồi nói.

-Các ngươi cũng đã nghe rõ rồi, như vậy hiện tại liền bắt đầu đi, nên nhớ rằng cơ hội luyện tập với Whis không nhiều, vì thế các ngươi phải cố gắng trân quý, nỗ lực hết sức mình đi.

….

Vài ngày sau, Lâm Thanh Phong dẫn theo Nam Cung Mị Ảnh cùng Ninh Thiên Nhai rời khỏi Dragonball thế giới.

Lúc trước bọn hắn đã rời đi từ căn phòng của Bạch Dạ, hiện tại bọn hắn lại xuất hiện tại đây.

Thời gian trôi qua ở Dragonball thế giới so với thế giới hiện thực là 1:10, cũng tức là bọn hắn rời đi chưa tới ba ngày liền trở về.
Bạch Dạ đang ngồi trong phòng, khi thấy ba người Lâm Thanh Phong xuất hiện thì hắn liền đứng dậy rồi hỏi.

-Các ngươi đã trở về rồi? Mị Nguyệt, nàng như thế nào?

Lâm Thanh Phong nở nụ cười nhìn Bạch Dạ rồi trả lời.

-Nàng không sao, rất may là bọn ta đã hoàn thành nhiệm vụ, hiện tại Mị Nguyệt không sao, nàng vẫn đang ở cùng Chiến Thiên để luyện tập, vài năm sau nàng trở về thì sẽ cho ngươi một bất ngờ.

Bạch Dạ nghe xong liền thở phào nhẹ nhõm, hắn không cần Mị Nguyệt cho hắn bất ngờ, hắn chỉ cần nàng khỏe lại là tốt rồi.

Nhưng không biết Bạch Dạ sẽ có cảm tưởng gì khi thấy hình dạng hiện tại của Mị Nguyệt?

Lâm Thanh Phong hiện tại cũng không muốn nói ra cho Bạch Dạ biết, để vài năm nữa Bạch Dạ nhìn tận mắt là tốt rồi.

Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi hỏi.

-Không biết Thiên Cơ Tử hiện tại ở đâu? Bọn ta có việc muốn tìm hắn một chút.

Bạch Dạ còn chưa trả lời, thì giọng nói của Thiên Cơ Tử đã tới.

-Ta ở đây, nếu các ngươi đã trở về thì Thiên Nhai cũng nên theo ta đi thôi.

Lâm Thanh Phong gật đầu với Thiên Cơ Tử, rồi lại nhìn Ninh Thiên Nhai mà nói.

-Hiện tại nàng cũng nên rời đi thôi, nhớ rằng phải cố gắng học tập Thiên Cơ Tử, về sau chúng ta lại có cơ hội gặp mặt.

Ninh Thiên Nhai mang theo ánh mắt kiên định mà gật đầu đồng ý sau đó cùng Thiên Cơ Tử đi khỏi Thiên Vận Tông.

Lúc còn ở Dragonball thế giới thì bọn hắn đã nói những lời chia tay từ trước, thế nên hiện tại bọn hắn cũng không xoắn xuýt gì nhiều.

Nhìn thân ảnh của Ninh Thiên Nhai rời đi, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước, nhưng hiện tại hắn vẫn có chút buồn vô cớ.

Nam Cung Mị Ảnh cũng buồn, nhưng nàng tự biết được rằng hiện tại cũng không phải lúc, thời gian của bọn hắn còn rất ít, vì thế nàng phải nhanh chóng trở nên mạnh mẽ hơn nữa.

Nàng cũng mang theo vẻ mặt kiên định nhìn về Lâm Thanh Phong rồi lên tiếng.

-Phu quân, hiện tại ta muốn đi tu luyện kiếm đạo, cũng không cần phu quân đi theo ta, ta muốn tự thân trải nghiệm bằng chính sức lực của mình.

Lời nói của Nam Cung Mị Ảnh khiến Lâm Thanh Phong có chút bất ngờ, nhưng khi nhìn vẻ mặt kiên định của nàng, hắn cũng biết rằng nàng đã quyết định kĩ càng, vì thế hắn cũng không ngăn cản.

Lâm Thanh Phong hít vào một hơi rồi hỏi.

-Cũng tốt, nếu nàng đã quyết định thì ta sẽ không ngăn cản, nhưng nàng phải nhớ tự bảo trọng chính mình được chứ?

Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười gật đầu đồng ý rồi trả lời.

-Yên tâm đi phu quân, ta biết tự mình chăm sóc bản thân, hiện tại ngươi hãy đưa ta đến một thế giới nào đó chuyên tu về kiếm đạo a, ta sẽ tu luyện kiếm thuật tại đó.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười với Nam Cung Mị Ảnh, sau đó hắn lấy ra Vô Tự Thần Thư rồi mang nàng đi.

Ánh sáng trắng lại một lần nữa phát sáng, bao trùm hai người, chớp mắt sau cả hai biến mất, chỉ để lại Bạch Dạ đứng mộng bức, tự mình lầm bầm.

-Có cần phải gấp gáp như vậy sao? Cũng không chào ta một tiếng liền rời đi rồi, thanh niên bây giờ thật sự không biết lễ phép a.

…..Hết Chương 123….

Chương 124: Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh

Trong một khu rừng gần Thiếu Lâm Tự, một vị nam tử khuôn mặt trắng bệch không một tí huyết sắc đang nằm tựa lưng vào một gốc cây, bên cạnh hắn còn có một vị nữ tử đang ngồi gảy đàn cầm.

Tuy rằng vị nữ tử mang một cái mũ rộng vành, bên ngoài còn có một lớp vải đen che kín mặt, nhưng chỉ cần nhìn qua thì ai cũng đoán được là một vị mỹ nữ.

Tiếng đàn dịu êm vang vọng khắp khu rừng khiến người nghe cảm thấy thư giãn.

Nữ tử vẫn đang chú tâm đàn, bỗng dưng nàng dừng tay rồi đưa ánh mắt nhìn về phía sau, nàng cảm nhận được có gì đó không đúng.

Tiếng đàn của vị nữ tử dừng lại cũng khiến cho người nam nhân chú ý, nhưng trước đó hắn đã hứa rằng sẽ không nhìn về phía sau, nên hắn cũng không quay đầu lại, hắn có chút vô lực rồi lên tiếng.

-Sao vậy bà bà?

Vị nữ tử cũng không trả lời hắn, nàng vẫn chăm chú nhìn về một phương.

Cũng ngay lúc này, một vầng ánh sáng trắng khiến người ta chói mắt hiện ra, vị nữ tử nhanh chóng buông cây đàn xuống đất, lấy ra thanh kiếm nắm chặt trên tay rồi tiến lại gần người nam nhân bảo vệ hắn.

Vị nam nhân cũng có chút giật mình, hắn không nhìn về phía sau, vì thế hắn không biết tại sao “Bà bà” lại hành động như vậy, nhưng hắn cũng không hỏi gì nhiều.

Vầng sáng xuất hiện cũng nhanh mà tiêu tán cũng nhanh, trong vài cái chớp mắt thì vầng sáng đã tán đi và để lại hai đạo thân ảnh, là một đôi nam nữ.

Lâm Thanh Phong cầm trên tay Vô Tự Thần Thư, hắn có chút đau đầu, mặc dù Vô Tự Thần Thư có thể đưa bọn hắn tiến vào thế giới sách, nhưng tiến vào tại thời điểm nào thì bọn hắn không thể điều khiển được.

Lâm Thanh Phong gãi đầu rồi thở ra một hơi, hắn lật Vô Tự Thần Thư để xem xét đánh giá của nó về thế giới này.

Trên Vô Tự Thần Thư viết, Kim Dung Thế Giới.

Đánh giá: Hạ cấp thế giới.

Tỉ lệ thời gian trôi qua: 1:100.

Muốn rời khỏi, chỉ cần mặc niệm hai chữ “rời khỏi” là có thể.

Nhìn đánh giá trên quyển sách, Lâm Thanh Phong thở ra một hơi, thu quyển Vô Tự Thần Thư vào nhẫn trữ vật, rồi lên tiếng.

-Lão bà, chúng ta đã đến Kim Dung Thế Giới, tỉ lệ thời gian ở nơi này là 1:100, tức là nàng sẽ có thể ở lại đây 200 năm mà bên ngoài chỉ mới trải qua 2 năm.

-Ở nơi đây có rất nhiều cao thủ kiếm đạo, nhưng bọn họ chỉ là phàm nhân thôi, nàng có thể cùng bọn họ so chiêu để lĩnh ngộ kiếm đạo, không được phép sử dụng linh lực.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu với Lâm Thanh Phong rồi trả lời.

-Được rồi phu quân, ta đã biết phải làm thế nào.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, hắn đưa tay xoa đầu nàng rồi nói.

-Như vậy, trước tiên chúng ta sẽ cùng nhau đi hỏi thăm một ít xem hiện tại nơi đây là khoảng thời gian nào, ta sẽ cho nàng biết một ít thông tin về những cao thủ kiếm đạo trong khoảng thời gian này rồi sẽ trở về, chuyện còn lại giao cho nàng được chứ?

Nam Cung Mị Ảnh không phản đối, nàng cũng cần thêm một chút thời gian để quen với cách sinh hoạt của những người nơi đây, nếu có thêm Lâm Thanh Phong theo làm bạn vài ngày thì còn gì tốt hơn nữa?

Lâm Thanh Phong lúc này mới chú ý tới xung quanh, hắn nhìn thấy một vị nữ tử mang mũ rộng vành, có lớp vải đen che kín khuôn mặt, tay nàng cầm kiếm đồng thời mang theo vẻ thù địch nhìn về phía bọn hắn.

Sau lưng nàng còn có một vị nam tử khuôn mặt trắng bệch đang nằm đó.

Nhìn tổ hợp hai người trước mặt, đầu óc Lâm Thanh Phong nhanh chóng loạn chuyển, tổ hợp hai người kì dị này trong ấn tượng của hắn chỉ có một thôi, vì thế hắn nở nụ cười rồi chắp tay lên tiếng.

-Tại hạ Lâm Thanh Phong, xin hỏi, trước mặt phải chăng chính là Lệnh Hồ thiếu hiệp của phái Hoa Sơn?

Người nam nhân này đúng là Lệnh Hồ Xung, còn vị mỹ nữ bên cạnh hắn chính là Nhậm Doanh Doanh, hiện tại bọn hắn đang cùng nhau lên Thiếu Lâm Tự để xin Phương Chứng cùng Phương Sinh hai vị đại sư trị bệnh cho Lệnh Hồ Xung.

Lệnh Hồ Xung hiện tại sắc mặt trắng bệch, hiện tại trong cơ thể hắn chân khí đều rối loạn, nhưng khi nghe Lâm Thanh Phong hỏi tới mình, mặc dù hiện tại hắn rất mệt nhưng hắn vẫn cố gắng mà trả lời.
-Tại hạ Lệnh Hồ Xung, xin lỗi vì ta không thể xoay người để nhìn huynh, không biết Lâm huynh tìm đến ta là có chuyện gì?

Lâm Thanh Phong cũng không trách Lệnh Hồ Xung, hắn cũng biết được Lệnh Hồ Xung là một chính nhân quân tử, hắn đã từng hứa với Nhậm Doanh Doanh rằng sẽ không xoay người lại nhìn nàng, hiện tại Nhậm Doanh Doanh đang ở phía sau hắn vì thế hắn sẽ không thất hứa.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi trả lời.

-Không sao cả, ta sẽ không để ý, chỉ là ta có chuyện muốn phiền Lệnh Hồ huynh đệ cùng vị nữ hiệp này một chút, sẽ không ảnh hưởng tới hai người.

Lệnh Hồ Xung có chút khó hiểu, hắn cười khổ rồi nói.

-Hiện tại sợ rằng không được, ta thân mang trọng thương, chính ta cũng không biết rằng mình có thể sống được bao lâu, sẽ chẳng giúp gì được cho Lâm huynh.

Lâm Thanh Phong lắc đầu rồi nở nụ cười trả lời.

-Lệnh Hồ huynh đệ cứ yên tâm, ngươi sẽ không chết được, nếu các ngươi ở đây cũng có nghĩa là các ngươi đang muốn lên Thiếu Lâm Tự a? Như vậy hai chúng ta sẽ giúp các ngươi lên Thiếu Lâm, đổi lại chỉ cần các ngươi chỉ dẫn một ít kinh nghiệm hành tẩu giang hồ cho lão bà của ta được chứ?

Lệnh Hồ Xung nghe vậy, hắn nở nụ cười gật đầu đồng ý.

-Nếu chỉ như vậy, những ngày sau liền phiền phức Lâm huynh rồi.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, hắn đưa tay ra hiệu cho Nam Cung Mị Ảnh tiến tới rồi lên tiếng.

-Lão bà, đây là Lệnh Hồ Xung, Lệnh Hồ huynh đệ, lúc trước ta đã từng kể với ngươi.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, nàng khom người xuống một chút rồi lên tiếng.

-Lệnh Hồ công tử, ta là Nam Cung Mị Ảnh, về sau mong công tử chỉ bảo nhiều hơn.

Lệnh Hồ Xung cũng vui vẻ rồi đáp lời.

-Mị Ảnh cô nương, thật xin lỗi hiện tại thân thể bất tiện, tại hạ Lệnh Hồ Xung, còn phía sau lưng là Bà Bà.

Lệnh Hồ Xung vừa nói, thì vừa chỉ tay về Nhậm Doanh Doanh đang đứng ở phía sau.

Nhậm Doanh Doanh vẫn mang theo chiếc mũ rộng vành, nàng khom người xuống một chút coi như là chào hỏi, sau đó nàng lại tìm một chỗ ngồi xuống, cầm theo chiếc đàn mà bắt đầu gảy.Tĩnh Tâm Chú cất lên, ba người còn lại cũng ngồi xuống yên tĩnh nhắm mắt mà nghe.

Lệnh Hồ Xung nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, chỉ có Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh vẫn thưởng thức tiếng đàn của Nhậm Doanh Doanh.

Một lúc sau, Nhậm Doanh Doanh dừng đàn, nàng nhìn sang hai người Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh rồi nói. 

-Hiện tại hãy nói đi, hai người các ngươi là ai? Các ngươi muốn gì ở Lệnh Hồ Xung?

Lâm Thanh Phong chỉ biết gãi đầu cười, hắn đã đoán trước chuyện này sẽ xảy ra nên hắn cũng không ngạc nhiên.

Chỉ sợ rằng trên thế giới này, ngoài Lệnh Hồ Xung cùng bốn tên não tàn Đào Cốc Tứ Tiên ra, thì ai cũng không tin lý do mà Lâm Thanh Phong đưa ra.

Lâm Thanh Phong vẫn mang theo nụ cười trên mặt rồi trả lời.

-Hai người chúng ta tìm Lệnh Hồ Xung cũng không vì chuyện gì khác, lúc nãy ngươi cũng đã nghe rồi không phải sao?

Tuy Lâm Thanh Phong giải thích như vậy, nhưng Nhậm Doanh Doanh vẫn không tin hắn, nhưng nàng cũng không tìm ra điểm đáng ngờ vì thế nàng lên tiếng.

-Đừng để ta biết được các ngươi có ý đồ xấu với Lệnh Hồ Xung, nếu thật sự như vậy thì các ngươi sẽ chết rất thảm.

Đối với lời uy hiếp của Nhậm Doanh Doanh, Lâm Thanh Phong chỉ biết gãi đầu cười trừ mà không trả lời.

Lúc này Nam Cung Mị Ảnh lên tiếng.

-Phu quân, chẳng phải ngươi cũng biết đàn sao? Hiện tại ngươi có thể đàn cho bọn ta nghe được chứ? Đã lâu rồi ta không được nghe ngươi đàn đây.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi ngay lập tức gật đầu đồng ý, hiện tại Lệnh Hồ Xung đã ngủ mất, bọn hắn cũng không có việc gì làm, cũng nên thư giãn một chút.

Nhậm Doanh Doanh hai mắt phát sáng nhìn Lâm Thanh Phong, nàng có chút không tin tưởng mà lên tiếng hỏi.

-Ngươi biết đàn sao? Như vậy ngươi hãy lấy chiếc đàn của ta mà sử dụng a, hiện tại các ngươi cũng không có đàn.

Lâm Thanh Phong nhìn Nhậm Doanh Doanh, hắn lắc đầu rồi nói.

-Ta cũng không biết sử dụng đàn cầm, ta sẽ sử dụng một loại đàn khác.

Nhậm Doanh Doanh đang định nói gì đó, thì Lâm Thanh Phong đã nhanh chóng lấy ra cây guitar từ nhẫn trữ vật.

Dưới ánh mắt ngạc nhiên của Nhậm Doanh Doanh, Lâm Thanh Phong ngồi xuống một tảng đá, đặt cây đàn lên đùi, sau đó thuần thục điều chỉnh dây đàn.

Nhậm Doanh Doanh có chút không tin tưởng, nàng tới gần Nam Cung Mị Ảnh rồi hỏi nhỏ.

-Phu quân ngươi lấy ra vật gì? Đó thật sự là một cây đàn sao? Ta chưa từng thấy loại đàn nào như vậy a?

Nam Cung Mị Ảnh cũng không giấu diếm, nàng gật đầu rồi trả lời.

-Đó đúng là một loại đàn, phu quân ta gọi nó là đàn Guitar. 

Nhậm Doanh Doanh gật đầu, nàng mang theo ánh mắt tò mò tiếp tục nhìn Lâm Thanh Phong.

Điều chỉnh xong dây đàn, Lâm Thanh Phong trầm ngâm một chút, nhìn về Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh, hắn nở nụ cười rồi bắt đầu đàn.

…..Hết Chương 124….

Chương 125: Ta là thần tiên

Tiếng nhạc đệm êm dịu cất lên, kèm theo đó là giọng hát nhẹ nhàng của Lâm Thanh Phong.

“Từ bao lâu nay, anh cứ mãi cô đơn bơ vơ… Bao lâu rồi, ai đâu hay…”

Lâm Thanh Phong chọn bài hát Ánh Nắng Của Anh một bài hát khá nổi tiếng lúc trước mà hắn đã từng nghe.

Giai điệu của bài hát này rất nhẹ nhàng, rất dễ dàng để trình diễn, đồng thời cũng mang tới cho người nghe cảm giác thư giãn, vì thế Lâm Thanh Phong chọn nó. 

Hắn vẫn chú ý khống chế tiếng đàn, để tiếng đàn không ảnh hưởng tới ba người, nhưng tiếng đàn của hắn vẫn khiến ba người mê say, Lệnh Hồ Xung đang nằm yên tĩnh ngủ cũng nở nụ cười, hắn đang mơ một giấc mơ đẹp.

“Vì em luôn là tia nắng trong anh… Không xa rời…”

Câu hát cuối cùng của Lâm Thanh Phong vang lên, Nam Cung Mị Ảnh cùng Nhậm Doanh Doanh vẫn chưa tỉnh lại, cả hai đang tưởng tượng về những ngày tháng hạnh phúc nhất.

Một lúc sau Nam Cung Mị Ảnh tỉnh lại đầu tiên, nàng đỏ mặt xấu hổ cúi đầu không dám nhìn thẳng vào Lâm Thanh Phong, biểu hiện của nàng khiến Lâm Thanh Phong cũng vui vẻ.

Nhậm Doanh Doanh cũng tỉnh lại, tuy lúc nãy nàng tưởng tượng ra những ngày tháng hạnh phúc nhất, nhưng khi tỉnh thì nàng lại thở dài một hơi buồn bã.

Nam Cung Mị Ảnh ngồi cạnh bên, nàng liền chú ý tới biểu hiện của Nhậm Doanh Doanh nên hỏi.

-Vị tỷ tỷ này, tại sao ngươi lại thở dài buồn bã? Tiếng đàn của phu quân không hay sao?

Nhậm Doanh Doanh lắc đầu, nàng nhìn về Lệnh Hồ Xung rồi mang theo một giọng nói buồn bã trả lời.

-Không, hắn đàn rất hay, chỉ là ta không biết cho tới khi nào ta và Lệnh Hồ Xung mới có thể ở cùng một chỗ.

Lúc này Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi an ủi nàng.

-Đừng lo lắng, rất nhanh thì hai bọn ngươi sẽ được ở cùng một chỗ.

Dù cho Lâm Thanh Phong an ủi, nhưng Nhậm Doanh Doanh vẫn không khá hơn một chút nào, nàng lắc đầu rồi trả lời.

-Trong lòng hắn chỉ có một mình tiểu sư muội của hắn thôi, ta không có cơ hội.

Lâm Thanh Phong lắc đầu, hắn cũng không tiếp tục an ủi nàng, hắn biết rằng hiện tại Lệnh Hồ Xung vẫn chưa hết hy vọng đối với Nhạc Linh San, vì thế hắn có nói thế nào thì Nhậm Doanh Doanh cũng không tin tưởng.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không biết phải làm thế nào để an ủi Nhậm Doanh Doanh, nàng nhìn về Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Phu quân, ngươi có thể đàn tiếp một bài khác để an ủi nàng sao?

Lâm Thanh Phong gãi đầu cười khổ, chuyện tình cảm cho dù là thần cũng không thể nào an ủi được a? Nói chi Lâm Thanh Phong còn không phải thần, hắn làm sao có thể làm được?

Lâm Thanh Phong suy nghĩ một hồi, nhìn thấy cây sáo trên người của Nhậm Doanh Doanh, hai mắt hắn nhanh chóng phát sáng, hắn đã nghĩ ra cách để cho Nhậm Doanh Doanh hết buồn.

Ý tưởng của hắn rất đơn giản, nếu hiện tại nàng có thời gian để buồn rầu, thì hắn cứ tìm việc cho nàng làm, chẳng phải khi đó nàng sẽ không còn thời gian để suy nghĩ nhiều sao?

Nghĩ tới đây, Lâm Thanh Phong liền lên tiếng.

-Không biết ta có thể mượn cây sáo của ngươi sao? Ta có một khúc nhạc muốn thổi cho ngươi nghe, biết đâu sau khi nghe ngươi sẽ cảm thấy khá hơn?

Nam Cung Mị Ảnh trợn mắt lên nhìn Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Phu quân, ngươi lại còn biết thổi sáo? Tại sao lúc trước ngươi không nói?

Lâm Thanh Phong có chút xoắn xuýt, hắn gãi đầu cười khổ rồi giải thích.

-Lúc trước cũng không có sáo mà, chỉ có mỗi cây Guitar không phải sao?

Nam Cung Mị Ảnh nghiêm mặt lại, nàng mang giọng điệu hăm dọa mà nói với Lâm Thanh Phong.

-Mau nói cho ta biết, chàng còn biết chơi những gì? Nếu chàng không nói thì về sau cũng đừng hòng vào phòng.

Lâm Thanh Phong trợn trắng mắt, nói đùa cái gì? Về sau bọn hắn ít nhất cũng phải hơn mấy tháng mới được gặp lại, đã vậy còn cấm hắn vào phòng thì làm sao hắn chịu nổi?

Lâm Thanh Phong mồ hôi đầy đầu, hắn nhanh chóng van xin.

-Đừng nha lão bà, ta thật sự chỉ biết thổi một ít sáo và chơi Guitar thôi, còn lại ta không biết gì hết.
Nam Cung Mị Ảnh vẫn trợn mắt nhìn hắn, một lúc sau nàng nheo mắt lại, hai tay chống hông rồi nói.

-Lần này ta sẽ bỏ qua, nếu còn lần sau nữa thì chàng tự biết đi.

Lâm Thanh Phong như được đại xá, hắn nhanh chóng ôm lấy chân nàng, rồi giả vờ khóc lóc.

-Tạ ơn lão bà, lần sau ta cũng không dám nữa.

Thật sự Nam Cung Mị Ảnh cũng không muốn quản Lâm Thanh Phong có biết nhiều tài nghệ hay không, nàng chỉ muốn hỏi rõ để đề phòng hắn dùng tài nghệ của mình đi tán gái mà thôi.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không để ý tới hắn, nàng quay sang nhìn Nhậm Doanh Doanh rồi nói.

-Vị tỷ tỷ này, ngươi có thể cho phu quân ta mượn cây sáo của ngươi được chứ? Biết đâu hắn lại có thể làm ngươi dịu đi nỗi buồn a?

Nhậm Doanh Doanh hiện tại cũng muốn cười, cặp phu thê trước mắt này khiến nàng rất vui vẻ, những chuyện buồn cũng đã vơi đi phân nửa, vì thế nàng nhanh chóng gật đầu đồng ý rồi đưa cây sáo cho Lâm Thanh Phong.

Cầm lấy cây sáo, Lâm Thanh Phong suy nghĩ một chút rồi lên tiếng.

-Bài nhạc này, đáng ra là được dùng để hợp tấu Tiêu và Cầm, nhưng hiện tại ở đây chỉ có sáo nên ta chỉ có thể mượn dùng nó độc tấu.

Lâm Thanh Phong nói rồi, hắn đặt cây sáo lên môi và bắt đầu thổi.

Bài hát hắn thổi đó là khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ ở phiên bản phim năm 1996. 

(Mình sẽ đặt link ở cuối chương)

Khi Lâm Thanh Phong thổi sáo, thì Lệnh Hồ Xung cũng từ trong giấc ngủ tỉnh lại, hắn cũng không quay đầu lại mà chỉ nhắm mắt thưởng thức tiếng sáo.

Nhậm Doanh Doanh liền nhíu mày, nàng biết rằng đây là khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ mà Lệnh Hồ Xung đã đưa cho nàng, hiện tại nàng cũng chưa lưu truyền ra ngoài thì làm sao Lâm Thanh Phong có thể biết được?

Vì thế nàng liền mang theo ánh mắt nghi ngờ mà nhìn về Lâm Thanh Phong.

Một lúc sau, Lâm Thanh Phong cũng dừng thổi, hắn nhận ra Lệnh Hồ Xung đã tỉnh vì thế lên tiếng.

-Lệnh Hồ huynh đệ tỉnh rồi?

Lúc này Lệnh Hồ Xung mới mở mắt nở nụ cười mà trả lời.

-Lâm huynh thật sự khiến ta ngạc nhiên, ngươi lại hiểu rõ âm luật, còn biết được khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ.Lâm Thanh Phong lắc đầu nở nụ cười trả lời.

-Hiểu rõ thì không dám nhận, chỉ là hiểu sơ một chút.

Nhậm Doanh Doanh cau mày nhìn Lâm Thanh Phong rồi hỏi.

-Tại sao ngươi lại biết được khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ?

Nhưng đối với câu hỏi của nàng, Lâm Thanh Phong làm như không nghe thấy, hắn ngẩng đầu nhìn trời rồi lên tiếng.

-Cũng không còn sớm, ta sẽ đi tìm ít củi khô để nhóm lửa, các ngươi cứ chờ ở đây.

Lâm Thanh Phong nói xong thì hắn cũng lập tức đi mất, Nhậm Doanh Doanh có chút tức giận, nàng vẫn đang muốn hỏi rõ vì sao Lâm Thanh Phong lại biết khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ đây.

Nàng cũng không để ý tới Lệnh Hồ Xung cùng Nam Cung Mị Ảnh mà nhanh chóng đuổi theo Lâm Thanh Phong.

Nam Cung Mị Ảnh đang muốn ngăn cản Nhậm Doanh Doanh, nhưng lại nhìn về Lệnh Hồ Xung đang còn nằm một bên vì thế nàng cũng không đuổi theo.

Lâm Thanh Phong đi được một đoạn, hắn cũng nhận ra Nhậm Doanh Doanh đang đuổi theo hắn, hắn cũng nghĩ ra lý do tại sao nàng lại muốn đuổi theo, nên hắn di chuyển chậm lại để nàng đuổi kịp.

Nhậm Doanh Doanh lúc này cũng đuổi theo tới, thấy Lâm Thanh Phong đã ở trước mặt, lúc này nàng mới dừng lại thở dốc rồi hỏi.

-Ngươi…ngươi…tại sao ngươi lại nhanh như vậy?

Lâm Thanh Phong cũng không quay lại nhìn nàng, hắn chỉ chăm chú tìm củi khô rồi trả lời.

-Hình như lý do ngươi đi theo ta cũng không phải là chuyện này đi?

Lúc này Nhậm Doanh Doanh mới giật mình, nàng hít sâu một hơi lấy lại vẻ mặt nghiêm túc rồi lại đặt câu hỏi.

-Tại sao ngươi lại biết khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ? Là ai cho ngươi biết?

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, hắn cũng không trả lời nàng mà chỉ hỏi lại một câu.

-Ngươi biết thần tiên sao?

Nhậm Doanh Doanh ngay lập tức mộng bức, nàng ngây ngốc nhìn Lâm Thanh Phong, nàng không hiểu hắn đang muốn hỏi gì.

Nhìn Nhậm Doanh Doanh mộng bức, Lâm Thanh Phong gãi đầu, sau đó hắn đưa tay lên trước mặt, một viên cầu Rasengan xuất hiện trên tay hắn khiến Nhậm Doanh Doanh chú ý.

Lâm Thanh Phong nhìn qua một gốc cây lớn gần đó rồi tiện tay vứt viên Rasengan vào thân cây.

Nhậm Doanh Doanh khuôn mặt ngây ngốc, nàng vẫn nhìn theo viên cầu Rasengan bay về thân cây.

Viên Rasengan va chạm với thân cây, liền phát ra một tiếng nổ lớn, thân cây lập tức gãy đổ.

Đây là do Lâm Thanh Phong đã hạn chế uy lực của Rasengan, nếu hắn sử dụng toàn bộ sức mạnh của Rasengan thì động tĩnh cũng không chỉ là như vậy, đừng nói tới RasenShuriken.

Nhìn thân cây lớn đã gãy đổ, Lâm Thanh Phong gật đầu một cái, hắn nở nụ cười rồi lên tiếng.

-Chính là thần tiên không gì không làm được trong miệng các ngươi.

Nhậm Doanh Doanh sắc mặt trì trệ, tay nàng run run chỉ về Lâm Thanh Phong rồi nói.

-Ngươi…ngươi…là thần tiên?

Lâm Thanh Phong gật đầu một cái rồi lên tiếng.

-Tuy không phải là rất mạnh, nhưng ít ra vẫn được tính là “thần tiên” theo lời nói của các ngươi.

…..Hết Chương 125….

Chương 126: Biện pháp

Nhậm Doanh Doanh hai mắt phát sáng, nàng nhanh chóng gỡ xuống chiếc mũ rộng vành, sau đó nàng quỳ gối, dập đầu trước mặt Lâm Thanh Phong cầu xin.

-Lâm Thần Tiên, xin người mau cứu Lệnh Hồ Xung, cho dù ngài bắt ta làm trâu làm ngựa thì ta cũng cam lòng.

Lâm Thanh Phong mộng bức, tại sao lại nói qua vấn đề này rồi? Hắn chỉ muốn lừa nàng một chút để nàng không cần tiếp tục nghi ngờ thôi, bảo tên “thần tiên” như hắn chữa cho Lệnh Hồ Xung thì làm sao hắn chữa được?

Nhậm Doanh Doanh vẫn cúi đầu, nàng không nhận ra vẻ mặt xoắn xuýt của Lâm Thanh Phong, nàng vẫn ôm hy vọng chờ đợi hắn.

Lâm Thanh Phong chỉ biết gãi đầu cười khổ, lần này thật sự muốn tiến cũng không được mà muốn lùi cũng không xong a.

Nhưng lúc này, Lâm Thanh Phong lại phát hiện rằng có người đang tới gần, mặc dù tốc độ rất chậm nhưng đúng là có hai người đang tới đây, suy nghĩ một chút hắn liền đoán được đó là Nam Cung Mị Ảnh cùng Lệnh Hồ Xung.

Nhậm Doanh Doanh đầu óc của nàng hiện tại triệt để loạn, nàng không để ý xung quanh mà chỉ chăm chú chờ đợi câu trả lời của Lâm Thanh Phong nên cũng không phát hiện rằng có người tới.

Như tóm được cọng rơm cứu mạng, đầu óc Lâm Thanh Phong nhanh chóng loạn chuyển, sau đó hắn mang theo vẻ mặt lạnh tanh lên tiếng hỏi.

-Ngươi nói là thật sao? Chỉ cần ta chữa trị cho Lệnh Hồ Xung thì việc gì ngươi cũng chấp nhận?

Nam Cung Mị Ảnh cùng Lệnh Hồ Xung lúc này cũng tới gần, hai người cũng nghe được câu hỏi của Lâm Thanh Phong.

Lệnh Hồ Xung liền muốn bước ra ngăn cản, nhưng Nam Cung Mị Ảnh lại kéo tay hắn lại, đồng thời ra hiệu cho hắn im lặng mà lắng nghe.

Nam Cung Mị Ảnh cũng đoán được ý đồ của Lâm Thanh Phong, nàng cũng rất muốn nhìn xem biểu hiện của Lệnh Hồ Xung sẽ thế nào, vì thế nàng liền phối hợp với Lâm Thanh Phong… diễn kịch.

Nhậm Doanh Doanh ngẩng đầu, hai mắt nàng vẫn nhìn vào Lâm Thanh Phong rồi kiên định trả lời.

-Thật sự, chỉ cần ngài có thể chữ khỏi cho Lệnh Hồ Xung, cho dù là núi đao biển lửa, ta cũng chấp nhận.

Lâm Thanh Phong vẫn mang theo vẻ mặt lạnh nhạt, hắn lại tiếp tục hỏi.

-Ngươi có từng nghĩ tới, với tính cách của Lệnh Hồ Xung, hắn sẽ không chấp nhận ngươi hy sinh chính bản thân mình để ta chữa trị cho hắn sao?

-Ta có thể giấu hắn chuyện này, nhưng sau khi hắn được ta chữa trị, hắn sẽ trở về bên cạnh sư muội của hắn, cũng đâu quan tâm tới ngươi, như vậy ngươi vẫn chấp nhận hy sinh vì hắn sao?

Lệnh Hồ Xung nghe tới đây, hắn liền nhịn không nổi, hắn liền muốn tiến tới, nhưng ngay lập tức hắn đã bị Nam Cung Mị Ảnh khống chế lại, nàng nhẹ nhàng nói nhỏ vào tai hắn.

-Cứ im lặng mà nghe, rồi sau đó ngươi cứ tự mình quyết định.

Nhậm Doanh Doanh suy nghĩ một chút, sau đó nàng cắn răn lên tiếng.

-Ta đã quyết định, xin Lâm thần tiên thành toàn cho ta.

Lâm Thanh Phong thở dài một hơi, sau đó lại tiếp tục hỏi.

-Ngươi thân là thánh cô của Hắc Mộc Nhai, tại sao lại phải hy sinh bản thân mình vì một tên tiểu tử như Lệnh Hồ Xung đâu?

-Mặc dù tính tình hắn tự do phóng khoáng rất được nhiều người yêu thích, nhưng hắn lại ham uống rượu, đánh bạc, lại còn là một tên nghèo, như vậy ngươi vẫn sẵn sang hy sinh vì hắn sao?

Tuy Lâm Thanh Phong nói như vậy, nhưng Nhậm Doanh Doanh vẫn không thay đổi quyết định, nàng một lần nữa cúi đầu rồi lên tiếng.

-Ta không quan tâm người khác nghĩ sao về hắn, nhưng chỉ cần ta cảm thấy ta có thể dùng tính mạng của mình để đổi lấy cho hắn sống sót là tốt rồi, xin Lâm thần tiên thành toàn cho ta.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, hắn rất hài lòng với câu trả lời này của Nhâm Doanh Doanh, hắn liếc mắt về phía Nam Cung Mị Ảnh ra hiệu cho nàng thả Lệnh Hồ Xung, sau đó lại nhìn Nhậm Doanh Doanh, chỉ tay sang một phía rồi nói.

-Chuyện ngươi muốn âm thầm hy sinh cho hắn thì ta có thể giúp ngươi giấu hắn, nhưng hiện tại hắn đã nghe thấy hết rồi, ta nghĩ rằng hắn cũng có quyền quyết định đúng không?

Nhậm Doanh Doanh vẻ mặt mộng bức mà nhìn về hướng Lâm Thanh Phong chỉ tay, chỉ thấy Lệnh Hồ Xung cùng Nam Cung Mị Ảnh đã đứng đó từ lúc nào rồi.

Nhậm Doanh Doanh liền tức giận, nàng rút ra thanh kiếm đang cầm trong tay, sau đó lại nhìn Lâm Thanh Phong rồi hét lớn.-Ngươi không giữ lời hứa.

Lâm Thanh Phong lắc đầu, sau đó hắn nở nụ cười nhìn Nhậm Doanh Doanh trả lời.

-Không phải đâu, ta đã hứa rằng ta không nói cho hắn biết, còn đây là hắn tự nghe được không phải sao? Nồi này ta không cõng, ngươi cứ đi mà nói chuyện với hắn, ta cùng lão bà đi tìm củi đốt đây.

Lâm Thanh Phong nói xong thì liền đi tới năm tay Nam Cung Mị Ảnh rồi cùng nhau tung tăng bỏ đi, để lại Nhậm Doanh Doanh cùng Lệnh Hồ Xung hai mặt nhìn theo.



Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh đi được một đoạn khuất khỏi tầm mắt của hai người Lệnh Hồ Xung thì cũng dừng lại, Nam Cung Mị Ảnh lên tiếng.

-Phu quân, ngươi làm vậy ổn không?

Lâm Thanh Phong nở nụ cười, hắn ghé sát tai nàng rồi nói nhỏ.

-Thật sự ta cũng không biết, nhưng với tính cách của hai người đó, ta tin tưởng rằng bọn hắn cuối cùng cũng chấp nhận đến với nhau thôi.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu rồi cũng không nói gì nữa, nàng tiếp tục theo sau Lâm Thanh Phong thu nhặt củi.

Một lúc sau, hai người trở về, Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh vẫn ở đó chờ bọn họ.

Khi thấy Lâm Thanh Phong trở về, Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh ngay lập tức quỳ xuống, Lệnh Hồ Xung lên tiếng.

-Lâm huynh, hai người bọn ta quyết định rằng, đời này chúng ta sẽ không xa rời nhau nữa, phiền phức Lâm huynh chữa dứt bệnh cho ta, chúng ta sẽ đồng thời làm trâu làm ngựa cho huynh, có chết cũng không chối từ.

Khuôn mặt Lâm Thanh Phong lập tức mộng bức, hai con hàng này thật sự tin hắn có thể chữa bệnh sao? Còn nữa, tại sao bọn hắn lại đốt cháy giai đoạn nhanh như vậy? Chẳng phải hắn vừa rời đi không lâu sao?

Nam Cung Mị Ảnh cũng mộng bức, sau đó nàng lại ôm bụng cười, nàng cũng biết rằng Lâm Thanh Phong lần này thật sự chơi lớn.

Lâm Thanh Phong có chút xoắn xuýt, nhưng hắn cũng không biểu hiện ra ngoài, hắn ho nhẹ một cái rồi lên tiếng.

-Đầu tiên, ta chúc mừng hai người đã quyết định kết làm phu thê, nhưng hiện tại thật sự ta cũng không có gì để làm quà mừng, thật sự có lỗi.Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh đồng thời nở nụ cười, bọn hắn rất vui mừng vì Lâm Thanh Phong là người đầu tiên chúc mừng bọn hắn.

Lâm Thanh Phong gãi đầu, hắn lại ho ra một tiếng rồi tiếp tục nói.

-Còn điều thứ hai, ta sẽ không chữa bệnh cho các ngươi, bởi vì ta không biết cách chữa. 

Nụ cười trên mặt Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh lập tức cứng đờ, Nhậm Doanh Doanh tức giận, nàng nhanh chóng rút kiếm chỉ vào Lâm Thanh Phong rồi lên tiếng.

-Ngươi lại gạt bọn ta?

Nhưng cũng ngay lúc này, Lệnh Hồ Xung lại đưa tay ngăn cản nàng, hắn nở nụ cười khổ rồi nói.

-Doanh Doanh dừng tay, ta biết bệnh trong người ta khó chữa, Lâm huynh không chữa được đó là chuyện rất bình thường.

-Còn nữa, hôm nay là ngày vui của chúng ta, chúng ta cũng không nên động kiếm với hai vị khách mời duy nhất đúng không?

Nhậm Doanh Doanh lúc này mới buông kiếm xuống, nhưng nàng vẫn tức giận nhìn Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong gãi đầu cười khổ, tính tình Nhậm Doanh Doanh lúc này thật sự rất hung ác, hở một chút là động tay động chân, về sau phải để Lệnh Hồ Xung tự mình dạy dỗ lại nàng thôi.

Lâm Thanh Phong ho nhẹ một cái rồi tiếp tục nói.

-Tuy rằng ta không thể chữa bệnh, nhưng ta biết cách chữa a, ta sẽ chỉ dẫn các ngươi đi tìm cách chữa là được rồi.

Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh đều nhìn về Lâm Thanh Phong, Lệnh Hồ Xung ngay lập tức hỏi.

-Thật sao Lâm huynh? Ngươi thật sự biết cách chữa?

Lâm Thanh Phong nở nụ cười gật đầu, xem như là trả lời câu hỏi này.

Nhậm Doanh Doanh có chút không tin tưởng, nàng hừ lạnh một cái rồi lên tiếng.

-Lần này, nếu ta biết ngươi lại lừa bọn ta, dù cho Xung ca có ngăn cản thì ta cũng giết ngươi.

Lâm Thanh Phong lại cười khổ, hắn không biết phải làm thế nào với Nhậm Doanh Doanh, hắn lại ho một tiếng rồi hỏi.

-Theo ta biết, bệnh của Lệnh Hồ huynh đệ là do trong cơ thể có nhiều loại chân khí đấu đá nhau đúng không?

Nghe xong câu hỏi này, Lệnh Hồ Xung cùng Nhậm Doanh Doanh đồng thời gật đầu xác nhận.

Lâm Thanh Phong nở nụ cười rồi nói ra biện pháp.

-Như vậy biên pháp của ta rất đơn giản, nếu những đường chân khí ấy đuổi không đi, tại sao ngươi không trực tiếp đem chúng chuyển hóa thành chân khí của ngươi? Chẳng phải lúc đó ngươi sẽ khỏi bệnh sao?

Lệnh Hồ Xung thì một mặt mộng bức, chân khí của người khác cũng có thể để bản thân sử dụng sao? Từ nhỏ tới giờ hắn vẫn chưa nghe biện pháp này đâu?

Nhậm Doanh Doanh thì khác, khi nghe Lâm Thanh Phong nói ra biện pháp này, nàng liền liên tưởng tới một người, nàng liền trầm mặc.

Nhìn biểu hiện của Nhậm Doanh Doanh thì Lâm Thanh Phong đã biết được nàng đã nghĩ tới Nhậm Ngã Hành, hắn nở nụ cười rồi nói.

-Các ngươi có thể đi tìm Nhậm Ngã Hành a, Hấp Tinh Đại Pháp của hắn có thể hút lấy chân khí của người khác chuyển hóa thành của mình, sau khi học xong thì Lệnh Hồ huynh đệ ngươi lập tức khỏi bệnh rồi.

…..Hết Chương 126….

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau