HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Quá khứ của Nam Cung Mị Ảnh

Ánh trăng trên cao tỏa sáng khắp mặt đất, ánh trăng phản chiếu xuống lòng sông, tạo nên một vẻ đẹp khiến người ta mê say.

Bên bờ hồ có một thiếu nữ đang ngồi, hai tay nàng ôm lấy đầu gối, vẻ mặt nàng thẫn thờ nhìn về phía dòng sông. Người thiếu nữ này là Nam Cung Mị Ảnh.

Bỗng từ phía sau có tiếng cỏ cây lay động “sột xoạt..” và sau đó một người thanh niên xuất hiện, tay hắn cầm hai con cá nướng, hắn là Lâm Thanh Phong.

Nhìn thấy Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong thở phào nhẹ nhõm, hắn từ từ đi tới gần nàng, nàng vẫn không phản ứng, hắn ngồi xuống kề bên nàng, cùng nàng ngắm trăng.

Hắn chìa tay cầm một con cá nướng đưa tới trước mặt nàng, lúc này nàng mới phản ứng một chút, nhìn thấy Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh nở một nụ cười làm say lòng người, cộng với ánh sáng của mặt trăng chiếu rọi lại càng khiến người nhìn dễ lâm vào mộng ảo.

Cầm lấy con cá nướng mà Lâm Thanh Phong đưa tới, Nam Cung Mị Ảnh bắt đầu ăn, nàng cắn từng miếng nhỏ, nhai thật chậm giống như là muốn nhớ kĩ hương vị này, hương vị của món ăn đầu tiên mà lão công nàng làm cho nàng ăn.

Nhìn thấy Nam Cung Mị Ảnh bắt đầu ăn, Lâm Thanh Phong cũng nở nụ cười và cũng bắt đầu ăn con cá nướng còn lại.

Hai người không nói chuyện, mà chỉ tập trung vào ăn phần của mình.

Sau khi ăn xong, Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi, cho dù con cá nướng này không được tấm ướp qua gia vị nhưng nàng vẫn cảm thấy đây là con cá nướng ngon nhất mà nàng từng ăn.

Quay đầu nhìn Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh khẽ tựa đầu vào vai hắn.

Cảm nhận được Nam Cung Mị Ảnh tựa đầu vào vai mình Lâm Thanh Phong cũng vòng một tay ôm lấy eo của nàng.

Hai người không nói chuyện mà chỉ lặng im tận hưởng cảm giác lúc này.

Một hồi lâu, Nam Cung Mị Ảnh lên tiếng

-Thanh Phong, ngươi biết không? Đây là lần đầu tiên mà ta có thể nhẹ nhõm, không lo âu suy nghĩ về điều gì khác.

Nghe nàng bắt đầu nói chuyện Lâm Thanh Phong im lặng, Nam Cung Mị Ảnh tiếp tục nói.

-Trong gia tộc ta người quan tâm ta nhất cũng chỉ có phụ thân và mẫu thân, nhưng khi ta mới lên bốn tuổi mẫu thân đã qua đời trong khi sinh muội muội.

-Khi ấy phụ thân suy sụp lắm, phụ thân hắn thân lo nghĩ cho gia tộc đã mệt mỏi lắm rồi, chỉ có mẫu thân mới là người giúp hắn chèo chống qua những lần hắn muốn sụp đổ, nhưng khi đó mẫu thân cũng rời bỏ hắn mà đi.

-Ta cũng muốn chia sẻ một phần trách nhiệm cho phụ thân, nhưng phận là nữ nhi ta không có cách nào để người trong gia tộc tin tưởng, nên chỉ còn cách tự mình phải mạnh mẽ lên và chăm lo cho muội muội.

-Phụ thân hắn thấy ta còn nhỏ nhưng hiểu chuyện, hắn cũng có chút vui mừng, nhưng công việc của gia tộc ngày càng bề bộn hắn cũng không có nhiều thời gian chăm sóc cho ta cùng muội muội.

-Ta cùng muội muội phải tự chăm sóc nhau khi vẫn còn bé, nàng là muội muội của ta, vì thế ta phải bảo vệ nàng.

-Không như ta, từ nhỏ nàng đã không được nhìn thấy mặt mẫu thân, còn cùng nàng cũng ít có cơ hội gặp nhau, nên ta mới là người thân cận nhất của nàng.

Nói tới đây Nam Cung Mị Ảnh thở dài, Lâm Thanh Phong ôm nàng càng chặt hơn, cuối cùng hắn ôm nàng vào lòng, hai cánh tay hữu lực siết chặt lấy nàng giúp nàng cảm nhận được từng tia ấm áp.

Nam Cung Mị Ảnh tiếp tục nói.



-Tới khi ta được mười hai tuổi, các trưởng lão trong gia tộc bắt đầu để ý tới sắc đẹp của ta, bọn hắn muốn gả ta làm thiếp cho một tên công tử ăn chơi trác táng của Bạch gia, và dựa vào quan hệ thông gia giúp gia tộc lớn mạnh hơn.

-Nhưng ta không đồng ý, ta còn có muội muội phải chăm sóc nên khi đó ta đứng trước sảnh đường của gia tộc chỉ tay mắng chửi từng người, ngay cả phụ thân ta cũng mắng.

-Nhưng khi đó ta làm sao hiểu rõ nỗi khổ tâm của phụ thân a, phụ thân cũng đã hết sức để bảo vệ ta rồi, ta làm vậy thì lại càng tạo cơ hội cho các trưởng lão chỉ trích phụ thân.-Vài ngày sau, tên công tử ấy không hiểu đắc tội với ai mà bị phế rồi, khi đó ta thật may mắn bỗng dưng lại thoát khỏi nguy cơ.

-Từ đó ta hiểu ra một điều, ở thế giới này không có lực lượng thì chỉ còn cách mặc cho người khác an bài, nên ta bắt đầu tu luyện.

-Mười hai tuổi mới bắt đầu tu luyện tuy hơi có chút chậm trễ nhưng ta cố gắng, cố gắng đến hiện tại hai mươi hai tuổi mới đạt đến luyện khí tầng 8, còn muội muội ta khi đó tám tuổi cùng ta bắt đầu tu luyện, hiện tại mười tám tuổi đạt đến luyện khí tầng 7.

Khi nói tới Nam Cung Tuyết, Nam Cung Mị Ảnh có chút tự hào.

-Chúng ta đây là tự mình cố gắng, không dùng tài nguyên của gia tộc, chính mình từng li từng tí tích góp mà ra.

-Đối với các môn phái lớn hai mươi tuổi đạt đến luyện khí tầng 8 là một thiên tài, nên ta rất kỳ vọng muội muội có thể được nhận vào các môn phái lớn, ở đó nàng sẽ có nhiều không gian để phát triển, còn về phần ta, ta không hy vọng gì nhiều, ta chỉ hy vọng rằng ta có thể bảo vệ muội muội cho tới khi nàng có thể tự bảo vệ được mình.

-Nhưng không ngờ mọi chuyện lại không như ta nghĩ, trong một lần ra ngoài mua dược liệu cho muội muội thì ta bị con trai của Bạch Ngọc Lâu chú ý đến.

Nam Cung Mị Ảnh bắt đầu khóc thút thít, ủy khuất trong lòng nàng cuối cùng nàng cũng có thể nói ra, nàng vừa khóc vừa nói.

-Hắn là một tên phế vật, từ nhỏ chỉ đam mê nữ sắc, ăn chơi trác táng nên chỉ có cảnh giới luyện khí tầng 3, dựa vào phụ thân hắn mà làm mưa làm gió.

-Khi đó ta gấp rút mua dược liệu về cho muội muội còn hắn thì lại cản đường nên ta đã đánh hắn, khiến hắn phải nằm trong nhà một tuần lễ.

-Sau chuyện đó, hắn bắt đầu uy hiếp ta, nhưng khi thấy tiểu Tuyết thì sắc tâm của hắn lại nổi lên, hắn muốn ta và tiểu Tuyết đồng thời về làm thiếp cho hắn.

-Trong lúc nóng giận nên ta đã rút kiếm cắt đi mệnh căn của hắn, làm hắn cả đời không thể làm nam nhân được nữa.

-Điều này khiến cho Bạch Ngọc Lâu nổi giận và bắt đầu sai người truy sát chúng ta, chúng ta chỉ còn cách là chạy trốn khỏi gia tộc, nhưng cũng thật may vì Bạch Ngọc Lâu cũng còn kiêng dè lão tổ nên chỉ phải ra những tay sai Luyện Khí tiến hành truy sát.

-Bằng không chúng ta cũng không thể trốn tránh mà kịp thời chạy tới U Ám sâm lâm rồi gặp ngươi.

Nói tới đây, Nam Cung Mị Ảnh dừng lại, nàng mang theo ánh mắt đầy nhu tình mà nhìn về Lâm Thanh Phong.Lâm Thanh Phong ôm thật chặt nàng vào lòng, để nàng cảm nhận được từng tia ấm áp đồng thời xoa dịu ủy khuất mà nàng đã trải qua.

Nằm trong vòng tay ấm áp của Lâm Thanh Phong, Nam Cung Mị Ảnh cảm nhận được hạnh phúc, nàng ngẩng đầu nói với Lâm Thanh Phong.

-Lão công, hôn ta.

Nhìn nàng với ánh mắt đầy nhu tình, Lâm Thanh Phong cúi người xuống hôn nàng.

Sau một hồi lâu, Nam Cung Mị Ảnh hai mắt dần trĩu nặng, nàng ngủ thiếp đi trong lòng Lâm Thanh Phong.

Nhìn Nam Cung Mị Ảnh ngủ say trong lòng mình Lâm Thanh Phong âm thầm thề.

-Nàng yên tâm, từ nay có ta sẽ bảo vệ nàng, ta sẽ không để nàng chịu ủy khuất. Còn có Bạch gia, bọn hắn sống không được.

Lâm Thanh Phong ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh ngồi bên hồ, nhìn bờ hồ ánh trăng chiếu sáng, hắn bắt đầu nằm xuống ôm lấy Nam Cung Mị Ảnh cùng ngủ.

…………….

Từng tia nắng sớm của mặt trời chiếu xuống trên gương mặt của người thiếu nữ, khiến nàng từ từ tỉnh giấc.

Nàng mở mắt và thấy mình đang nằm trong ngực của một nam nhân, cảm nhận được một vòng tay cứng rắn đang ôm lấy mình, trong đầu nhớ lại chuyện đêm qua, nàng nở nụ cười ngọt ngào.

Nàng ngẩng đầu nhìn người nam nhân đang ôm lấy mình, nàng lấy tay vuốt khẽ lên khuôn mặt của hắn.

Khuôn mặt hắn khi ngủ có chút trẻ con, nhưng mà nàng vẫn cảm giác được sự yên tâm khi nằm trong lòng hắn, điều này khiến nàng thấy vui vẻ. Vì hiện tại ngoài hắn ra không còn ai có thể khiến nàng yên lòng và ngủ một giấc ngon lành.

Cảm nhận được bàn tay đang lay động trên mặt mình, Lâm Thanh Phong cũng tỉnh lại, hắn nhìn xuống người nữ nhân mà mình đang ôm trong vòng tay, hắn nở nụ cười.

-Lão bà dậy sớm a.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, nhỏ nhẹ đáp tiếng “Ân” rồi nàng lại dúi mặt sát vào lồng ngực hắn.

Tới hiện tại Lâm Thanh Phong nhớ về một bài hát mà hắn từng nghe qua khi còn ở trái đất.

-Cứ mỗi sáng thức dậy,

Bên cạnh anh luôn có một vòng tay,

Cứ mỗi sáng thức dậy,

Anh lại nhận được một nụ hôn



Lâm Thanh Phong khẽ cười rồi hôn lên trán của Nam Cung Mị Ảnh, nụ hôn của hắn có chút bất ngờ khiến Nam Cung Mị Ảnh lại cảm thấy xấu hổ, nàng càng ôm chặt lấy hắn.

…..Hết Chương 11…..

Chương 12: Bạch Tiểu Phụng

Trời sáng tỏ, hai người một nam một nữ đang nắm tay nhau đi về phía của một hang động gần đó. Trên mặt hai người nở nụ cười tỏa nắng, cùng nhau bước đi.

Bỗng một thiếu nữ khác nhảy ra từ trong bụi cỏ.

-Tỷ phu, tỷ tỷ hai người còn biết mò về a? Bỏ đi là nguyên cả một đêm, khiến ta phải lo lắng cho hai người.

Nhảy ra là Nam Cung Tuyết, nàng mang theo vẻ hờn dỗi đứng khoanh tay không thèm nhìn về Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong.

Thấy biểu hiện của Nam Cung Tuyết, Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh có chút lúng túng, Lâm Thanh Phong gãi đầu, lần này hắn thật sai a, đêm qua lại quên mất người em vợ này.

Nam Cung Tuyết khẽ lườm hai người, nhìn thấy hai người tay trong tay nàng chợt hiểu ra, nàng nở nụ cười, rồi nói với Nam Cung Mị Ảnh.

-Không được nha tỷ tỷ, mới hôm qua còn xa lạ với tỷ phu thoắt cái hôm nay lại tay trong tay, bỏ quên đi người muội muội này.

Nghe được những lời của Nam Cung Tuyết, Nam Cung Mị Ảnh xấu hổ, nàng trừng mắt với Lâm Thanh Phong, đổ tất cả trách nhiệm cho hắn.

Bỏ tay hắn ra rồi kéo Nam Cung Tuyết đi về một phía, bỏ lại Lâm Thanh Phong một người một mặt mộng bức.

Hắn gãi đầu cũng không biết làm gì khác, nhớ đến trong động còn có người bị thương chưa tỉnh hắn vào động xem xét.

Trong động có một người đang nằm đó, khắp người đầy băng vải, hơi thở có chút yếu ớt, khuôn mặt trắng bệch do mất khá hiều máu.

Nhìn về phía người đang nằm, Lâm Thanh Phong cũng khẽ thở ra, mặc dù so với hôm qua có chút tốt lên, nhưng tới bao giờ hắn mới tỉnh lại à.

Đang tự mình lầm bấm thì Lâm Thanh Phong nhìn thấy đôi mắt của người này khẽ nhíu nhíu, rồi từ từ mở ra.

Người đàn ông chút gian nan mở mắt, hắn mông lung nhìn xung quanh, hắn thấy được Lâm Thanh Phong, nhìn về phía thân thể mình mang đầy vết băng bó, ôm đầu một chút và hắn nhớ lại tình cảnh của ngày hôm qua.

Hắn gian nan ôm quyền hướng về phía Lâm Thanh Phong.

-Đa tạ… ân nhân… đã cứu mạng.

Thấy hắn có chút khó khăn khi nói chuyện nên Lâm Thanh Phong khoát tay bảo hắn cứ nằm yên, đưa cho hắn chén nước Lâm Thanh Phong nói.

-Đây là nước đun sôi để nguội, ngươi uống đi rồi nằm nghỉ một chút, ta ra ngoài kiếm ít cá nướng cho ngươi, ăn xong rồi lại tiếp tục nói.

Nam nhân gật đầu, cầm lấy chén nước rồi bắt đầu uống.

Lâm Thanh Phong thấy hắn uống nước thì cũng đứng dậy xoay người đi ra khỏi động.

Ra khỏi động, Lâm Thanh Phong đi tới chỗ Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết, hắn thấy Nam Cung Mị Ảnh đỏ mặt xấu hổ còn Nam Cung Tuyết thì cười đùa hí hửng cố gắng hỏi chuyện gì đó, hắn cũng hiểu ra đôi chút, hắn ho nhẹ để thu hút sự chú ý của hai người.

-Người trong động đã tỉnh lại, nhưng hiện tại hắn còn khá yếu, nên ta đi bắt một ít cá về nướng cho hắn ăn, sẵn tiện làm luôn bữa sáng cho chúng ta.

-Hai người ở lại tìm một ít củi để nhóm lửa được chứ.



Nghe Lâm Thanh Phong nói vậy, Nam Cung Tuyết cùng Nam Cung Mị Ảnh hai mắt tỏa sáng, mặc dù hôm qua đã được ăn cá mà Lâm Thanh Phong nướng nhưng hai nàng vẫn còn có chút thèm a.

Nam Cung Tuyết giơ tay xung phong.

-Muội sẽ đi tìm củi nhóm lửa, còn hai người thì ra bờ sông bắt cá, nhớ bắt nhiều một chút hôm qua muội ăn vẫn chưa đủ no a.Nói rồi nàng chạy mất hút để đi tìm củi lửa, để lại Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Mị Ảnh, bầu không khí có chút lúng túng.

Lâm Thanh Phong ho nhẹ, gãi đầu nhìn về phía Nam Cung Mị Ảnh.

-Vậy chúng ta cùng ra bờ sông bắt cá thôi.

Nam Cung Mị Ảnh cúi đầu khẽ “Ân” một tiếng rồi cùng với Lâm Thanh Phong ra bờ sông.

Trên đường đi Lâm Thanh Phong có chút tò mò về chuyện mà Nam Cung Tuyết cùng Nam Cung Mị Ảnh đã nói, hắn hỏi

-Nàng và tiểu Tuyết đã nói gì a? Ta nhìn mặt nàng đỏ lắm.

-Không, không, không có chuyện gì cả. Chỉ là một vài chuyện nhỏ nhặt á.

Nam Cung Mị Ảnh xấu hổ cúi đầu, tiếng nói của nàng ngày càng nhỏ, nhỏ tới mức Lâm Thanh Phong đứng gần sát bên mà cũng không nghe được.

Rồi nàng lại chạy về phía trước để che đi sự xấu hổ của chính bản thân mình.

Nhìn bóng lưng của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong gãi đầu không biết làm sao, nhưng hắn vẫn đuổi theo nàng.

Tới bờ sông Nam Cung Mị Ảnh rốt cục dừng lại, nàng đứng đó nhìn về phía bờ sông lặng yên ghi nhớ cảnh đẹp nơi này, sau đó Lâm Thanh Phong cũng tới đứng bên cạnh nàng, Nam Cung Mị Ảnh đầu tựa vào vai hắn nàng nói

-Thanh Phong, sau khi muội muội muội được nhận vào tông môn lớn chúng ta có thể về lại nơi đây sống một cuộc sống yên bình không?

Lâm Thanh Phong vòng tay ôm lấy eo của nàng, hôn vào trán nàng hắn nói

-Chỉ cần có nàng ở bên, sống tại nơi nào đối với ta không quan trọng.

Nam Cung Mị Ảnh nở nụ cười ngọt ngào nhìn hắn, hai người nhìn nhau rồi lại hôn đối phương.

Một lúc sau, hai người mới dừng lại, hai người còn phải bắt cá đem về, đi một lúc lâu như vậy có lẽ Nam Cung Tuyết cũng đã về tới nơi rồi, không tranh thủ về sớm thì Nam Cung Tuyết sẽ lại trách móc.Hai người buông nhau ra, Lâm Thanh Phong bắt đầu kéo ống quần lên và xuống nước bắt cá, còn Nam Cung Mị Ảnh ngồi trên bờ, nhìn Lâm Thanh Phong xuống nước bắt cá nàng nở nụ cười vui vẻ.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Lâm Thanh Phong cầm tay nhau trờ về, ở trước hang động Nam Cung Tuyết đã nhóm lửa xong, nàng đang ngồi đó chờ đợi hai người, thấy hai người trở về nàng vui vẻ chạy đến.

-Sao rồi? Hai người đi lâu như vậy bắt được nhiều cá không?

Lâm Thanh Phong cười cười, hắn xoa đầu Nam Cung Tuyết rồi đi đến cạnh đống lửa bắt đầu nướng cá.

Mùi cá nướng bay khắp nơi, cá đã chín Lâm Thanh Phong đưa một con cho Nam Cung Tuyết, rồi lại đưa cho Nam Cung Mị Ảnh một con, hắn lại cầm một con đem vào hang động đưa cho nam nhân bị thương.

Người Nam nhân nhận lấy con cá và bắt đầu ăn nhanh, rất nhanh con cá hiện tại chỉ còn lại bộ xương, người nam nhân thở phào một hơi, nhìn về phía Lâm Thanh Phong hắn nói.

-Đa tạ ân cứu mạng của ân công, tại hạ là Bạch Tiểu Phụng người của Bạch gia Nam Cung thành, ta đang bị người truy sát may mắn gặp được ân công cứu ta một mạng, xin hỏi ân công cao danh quý tánh.

Nghe được người nam nhân này là người Bạch gia, Lâm Thanh Phong lạnh mặt, ánh mắt mang theo sát khí, nhưng hắn vẫn chầm chậm mà nói chuyện.

-Ta là Lâm Thanh Phong, ngươi nói ngươi là người Bạch gia? Tại sao ngươi lại bị truy sát? Chẳng phải Bạch gia là một gia tộc rất mạnh sao?

Thấy Lâm Thanh Phong vẻ mặt mang theo sát khí, Bạch Tiểu Phụng cũng thở dài, hắn biết Bạch gia là một gia tộc mạnh mẽ nên đắc tội rất nhiều người, người ta có thể cho Bạch gia sắc mặt tốt mới là có quỷ, hắn tiếp tục nói.

-Không giấu gì ân công, ta đúng là người Bạch gia nhưng do một vài chuyện nội bộ trong tộc vì thế ta đang bị tộc nhân truy sát.

Nghe tới đây Lâm Thanh Phong lại tiếp tục cười lạnh, theo hắn đánh giá thì Bạch gia thật sự không cần tồn tại nữa rồi, truy sát người ngoài cũng thôi đi, hiện tại ngay cả tộc nhân của chính mình mà cũng muốn giết.

Hắn nhìn về Bạch Tiểu Phụng rồi chầm chậm nói.

-Ngươi có thể cho ta biết tại sao ngươi lại bị tộc nhân truy sát không?

Bạch Tiểu Phụng thở dài.

-Chẳng giấu gì ân công, tất cả bắt nguồn từ khoảng hai tháng trước, con của Bạch gia gia chủ bị người của gia tộc khác phế đi mệnh căn, khi đó Bạch gia gia chủ rất tức giận và bắt đầu cử người truy sát, nhưng người con của Bạch gia gia chủ lại là một tên phế vật a

-Cảm thấy vì hắn mà đắc tội với gia tộc khác thì không nên, cũng vì vậy trưởng lão đoàn Bạch gia lại chia làm hai phe phái, thứ nhất là ủng hộ truy sát còn thứ hai là ủng hộ hòa giải.

-Gia gia của ta là Đại Trưởng Lão của Bạch gia, hắn đứng về phía hòa giải, vì muốn bắt gia gia ta theo phe truy sát nên gia chủ Bạch Ngọc Lâu đã phái người bắt ta để uy hiến gia gia của ta.

Lâm Thanh Phong nghe lời Bạch Tiểu Phụng hắn nhíu mày.

Theo lời tên này nói, nếu đúng là sự thật thì cũng không cần diệt hết Bạch gia, chỉ cần diệt sát toàn bộ phe phái của Bạch Ngọc Lâu thì cũng có thể coi là trả thù cho lão bà thành công.

Lâm Thanh Phong thở dài, trời cao cũng ủng hộ hắn đồ sát Bạch gia a, không ngờ trước khi hắn không biết làm thế nào để diệt Bạch gia thì lại đưa ra đồng minh giúp hắn một tay.

Hắn thở dài, tự lầm bẩm với bản thân

-Bạch Ngọc Lâu a, Bạch Ngọc Lâu, dù chỉ mới nghe danh tiếng của ngươi nhưng ta chắc chắn một điều là ngươi sẽ không chết dễ dàng như vậy đâu à, ta phải hành hạ ngươi từ từ đến khi tâm trí của ngươi sụp đổ, cho ngươi cảm nhận đuọc sống không bằng chết rồi sau đó mới giết ngươi.

….. Hết chương 12…..

Chương 13: Bạch Tiểu Phụng (2)

Lâm Thanh Phong ngồi trong hang động, đôi mắt nhìn chăm chú vào Bạch Tiểu Phụng để đánh giá xem những điều hắn đã nói là sự thật hay là nói dối.

Tuy Bạch Tiểu Phụng trông không giống như là nói dối nhưng Lâm Thanh Phong vẫn ôm lòng nghi ngờ, vì hắn đã từng đọc qua nhiều quyển truyện nói về tu chân giới, nên hắn hiểu đây là một thế giới cá lớn nuốt cá bé, tất cả mọi người dù là ai vẫn phải mang một chút cảnh giác đối với người khác.

Nhìn Bạch Tiểu Phụng hồi lâu vẫn không nhìn ra điều gì bất thường, Lâm Thanh Phong thở dài, hắn đứng dậy và đi ra khỏi hang động, hắn đang nghĩ hắn phải nói như thế nào để Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết sau khi biết được danh tính người này sẽ không lập tức động thủ.

Mặc dù đã cứu mạng Bạch Tiểu Phụng nhưng hiện tại nếu Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung

Tuyết muốn giết y thì Lâm Thanh Phong cũng sẽ không ngăn cản.

Sai không phải là do Bạch Tiểu Phụng, hắn sai ở chỗ là hắn là người Bạch gia, nhưng điểm sai lầm nhất là hắn lại xuất hiện trước mặt Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết.

Lâm Thanh Phong vừa bước đi vừa nghĩ, hắn cũng không tìm ra cách nào hay để khuyên hai nàng, hắn lắc đầu rồi quyết định nói thật về Bạch Tiểu Phụng, cứ để mạng sống của Bạch Tiểu Phụng cho trời định vậy.

Lâm Thanh Phong đi tới trước mặt Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết, hắn ngồi xuống nhìn chăm chú vào hai nàng, sau đó hắn thở dài và bắt đầu nói.

-Người trong động đã nói cho ta biết một ít tin tức về hắn hiện tại ta sẽ nói lại cho hai người nghe, nhưng hai người phải nghe ta nói hết, khi nghe xong muốn xử trí hắn thế nào thì hai người cứ làm, ta sẽ không ngăn cản

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết nhìn nhau rồi lại nhìn về Lâm Thanh Phong, vẻ mặt hai nàng có chút chăm chú.

Thấy hai nàng chăm chú nhìn mình, Lâm Thanh Phong ho nhẹ rồi bắt đầu nói.

-Trước tiên, hắn tên là Bạch Tiểu Phụng, người của Bạch gia, cũng là gia tộc đã và đang truy sát hai người.

Nghe câu nói của Lâm Thanh Phong, Nam Cung Tuyết liền đứng dậy, kiếm của nàng lại xuất hiện trong tay, nàng nhìn vào hang động với ánh mắt tràn đầy sát khí.

Nam Cung Mị Ảnh lại tỏ ra bình tĩnh hơn, vì nàng tin tưởng ở Lâm Thanh Phong, nếu người trong động kia đáng chết thì hắn sẽ tự mình giải quyết chứ không cần phải ngồi đây giải thích với hai người.

Nam Cung Mị Ảnh khẽ cau mày, rồi nhìn về phía Nam Cung Tuyết quát lên.

-Muội muội, ngồi xuống tiếp tục nghe phu quân nói tiếp, không được phép manh động.

Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Tuyết nghe được tiếng “Phu quân” từ miệng Nam Cung Mị Ảnh, hai người đầu tiên là sững sờ, sau đó Lâm Thanh Phong thì gãi đầu cười cười, Nam Cung Tuyết lại mang một ánh mắt không thể tin nhìn về Nam Cung Mị Ảnh, nàng tự hỏi.

-Đây là tỷ tỷ? Tỷ tỷ sẽ nói được tiếng “Phu quân” sao? Không thể nào đâu à? Với tính cách của tỷ tỷ mà lại nói ra được tiếng “Phu quân” như vậy sao? Nhất định đây là giả tỷ tỷ, nhưng tại sao giọng điệu của nàng lại giống hệt tỷ tỷ như vậy?????

Nam Cung Mị Ảnh có chút chột dạ, nàng trừng mắt về phía Lâm Thanh Phong một chút, rồi nhìn về Nam Cung Tuyết rồi nói.

-Muội muội, ngồi xuống nghe phu quân giải thích, nếu bên trong thật sự là địch nhân thì ta nghĩ hắn cũng không cần ngồi đây dài dòng với chúng ta, mà hắn sẽ trực tiếp bỏ mặc tên đó, nên muội cứ ngồi xuống nghe hết rồi quyết định cũng không muộn.



Nam Cung Tuyết thở dài một hơi, nàng thu kiếm rồi ngồi xuống, tiếp tục chờ đợi Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong gật đầu nhìn lão bà của mình hắn tiếp tục nói.-Trong đó là Bạch gia Bạch Tiểu Phụng, khi trước truy sát hắn cũng là người Bạch gia.

-Hai tháng trước, Bạch Ngọc Lâu hạ lệnh truy sát hai người nên dẫn đến nhiều ý kiến trái chiều của mọi người trong gia tộc, một bên vì ủng hộ Bạch Ngọc Lâu truy sát hai người, còn một bên thì phản đối.

-Trước mắt theo lời Bạch Tiểu Phụng nói thì, gia gia của hắn là người đứng đầu thuộc phe phản đối vì vậy Bạch Tiểu Phụng bị Bạch Ngọc Lâu truy sát hòng bắt hắn để uy hiếp gia gia của hắn.

Nói tới đây Lâm Thanh Phong dừng lại một chút sau đó lại tiếp tục nói ra suy nghĩ của mình.

-Theo ta thấy chúng ta không nên giết hắn, chúng ta còn có thể dựa vào hắn và thế lực của gia gia hắn để làm suy yếu Bạch Ngọc Lâu, điều đó sẽ càng thuận lợi để chúng ta có thể giết Bạch Ngọc Lâu vì suy cho cùng kẻ thù của hai người là Bạch Ngọc Lâu và tay chân của hắn chứ không phải tất cả người Bạch gia.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, đúng là Bạch gia cho người truy sát nàng và muội muội nhưng đó chỉ là những kẻ nghe theo Bạch Ngọc Lâu, trong đó sẽ có những người không đồng ý nhưng cũng vì bất đắc dĩ đành phải nghe theo mệnh lệnh của Bạch Ngọc Lâu.

Nam Cung Mị Ảnh cũng không phải người tàn nhẫn hiếu sát, nàng chỉ muốn Bạch Ngọc Lâu trả giá đắt vì truy sát hai tỷ muội, không muốn những người không liên quan bị kéo vào chuyện này.

Trầm ngâm một lúc sau Nam Cung Mị Ảnh nói với Lâm Thanh Phong.

-Thiếp thấy ý nghĩ của phu quân là một ý hay, nhưng trước tiên chúng ta phải xác định một chuyện, đó là chúng ta có thể lôi kéo gia gia của Bạch Tiểu Phụng về phía chúng ta.

-Suy cho cùng, nội loạn của Bạch gia cũng chỉ là việc nhỏ, bọn hắn người trong nhà có thể tự đóng cửa giải quyết, cũng không cần mượn nhờ sức lực của người ngoài.

-Nếu hiện tại chúng ta muốn mượn nhờ sức lực của bọn hắn để làm yếu đi Bạch Ngọc Lâu thì có thể bọn hắn sẽ bắt tay với Bạch Ngọc Lâu tiêu diệt chúng ta trước tiên.

Nam Cung Mị Ảnh chậm rãi phân tích rõ ràng tình hình trước mắt cho Lâm Thanh Phong cùng Nam Cung Tuyết.

Nam Cung Tuyết thì không suy nghĩ nhiều, từ trước tới nay nàng được Nam Cung Mị Ảnh chăm lo từng li từng tí, nên những việc đầu óc này nàng không hề đụng tới.Lâm Thanh Phong nhìn về Nam Cung Mị Ảnh hắn gật đầu cười, nàng phân tích rất đúng tình cảnh hiện tại của bọn hắn, hắn vỗ tay rồi nói.

-Được rồi, hiện tại cũng không phải là lúc để suy nghĩ nhiều về điều này, trước tiên chúng ta cứ tiến về U Ám thôn để mua một ít lương thực, cũng không thể hàng ngày đều ăn cá nướng a?

Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi, nàng có chút nhẹ nhõm vì cứ nghĩ tới việc làm thế nào để đối phó Bạch Ngọc Lâu thì nàng lại có chút căng thẳng, còn Nam Cung Tuyết sau khi nghe sẽ tiến về U Ám thôn nàng vui vẻ hớn hở.

Thấy biểu hiện của hai nàng Lâm Thanh Phong cũng biết được ràng tên Bạch Tiểu Phụng đang nằm trong hang đá đã nhặt về được cái mạng, nên hắn dẫn hai nàng tới gặp Bạch Tiểu Phụng.

Trong hang đá, Bạch Tiểu Phụng vẫn đang nằm dưỡng thương, hắn bị thương khá nặng tuy rằng không ảnh hưởng nhiều đến việc di chuyển nhưng muốn khỏi hẳn cũng phải nằm dưỡng thương mười bữa nửa tháng.

Hắn nhìn về phía cửa động, nơi đó có ba người hai nữ một nam đang tiến vào, hắn ngồi dậy nhìn về phía người nam nhân, hai tay ôm quyền.

-Ân công.

Lâm Thanh Phong vội vàng vẫy tay, đỡ lấy Bạch Tiểu Phụng ngồi một bên, hắn nói với Bạch Tiểu Phụng.

-Ngươi không cần thiết phải câu nệ tiểu tiết như vậy, hiện tại ngươi đang bị thương nên dành chút sức đó mà dưỡng thương.

-Trước tiên ta sẽ giới thiệu với ngươi một chút, đây là phu nhân ta Nam Cung Mị Ảnh còn đây là muội muội nàng Nam Cung Tuyết.

-Đây cũng là người mà Bạch gia các ngươi truy sát hai tháng trời.

-Ngươi rất may mắn vì các nàng không giết ngươi.

Bạch Tiểu Phụng mồ hôi đầy đầu, hắn không ngờ người cứu hắn lại là người bị gia tộc hắn truy sát hai tháng trời, hắn cũng cảm thấy may mắn vì người đầu tiên hắn nhìn thấy khi tỉnh lại là Lâm Thanh Phong.

Nghĩ thử nếu hắn tỉnh lại mà gặp được Nam Cung Mị Ảnh hay Nam Cung Tuyết một khi hắn báo ra tên của mình thì cũng là lúc đầu và thân mỗi người một nơi.

Hắn không tin các nàng sẽ cho hắn thời gian giải thích, hắn âm thầm thở phào, nở nụ cười đưa ánh mắt cảm kích nhìn về Lâm Thanh Phong.

Lâm Thanh Phong bỗng cảm thấy một trận da gà nổi toàn thân khi thấy Bạch Tiểu Phụng nhìn mình, hắn vội vàng trốn sau lưng Nam Cung Mị Ảnh rồi thò đầu ra nói với Bạch Tiểu Phụng

-Ngươi không cần nhìn ta với ánh mắt như vậy, ta biết ta rất đẹp trai nhưng ta là người đã có lão bà và quan trọng hơn hết là ta không chơi gay.

Bạch Tiểu Phụng nụ cười cứng đờ trên mặt, hắn không hiểu chơi “gay” là ý gì? Nhưng không hiểu tại sao trong lòng hắn lại có một chút xung động muốn tát chết người “ân nhân” này.

Nam Cung Mị Ảnh lấy tay che trán, nàng có chút khổ não người phu quân này của nàng tính tình mọi mặt đều rất tốt, đầu óc của hắn rất tỉnh táo nhưng cái tính tự kỉ của hắn không biết hắn làm thế nào có thể luyện ra được, nàng có chút bó tay rồi.

…..Hết chương 13…..

Chương 14: Thiên tài????

Nam Cung Mị Ảnh thở dài, bầu không khí nghiêm túc lại bị phá vỡ do “căn bệnh” tự kỉ của phu quân nàng đột nhiên phát tác không báo trước, chẳng thèm nhìn Lâm Thanh Phong sau lưng, nàng nhìn về Bạch Tiểu Phụng.

-Tình hình của ngươi và Bạch gia ta đã nghe qua lời của phu quân, ta không phải là một người ích kỉ nên ta cũng sẽ không làm hại ngươi, hiện tại ngươi có thể nằm đây dưỡng thương, hoặc là đi theo bọn ta tới U Ám thôn để mua lương thực.

Bạch Tiểu Phụng gật đầu, hắn suy nghĩ một chút rồi hắn quyết định đi cùng vào U Ám thôn, vào tới thôn hắn cũng có thể tìm cách truyền tin cho gia gia hắn, để gia gia hắn không phải lo lắng nhiều.

Thu dọn một chút đồ dùng, đoàn người bắt đầu lên đường hướng về U Ám thôn.

Bạch Tiểu Phụng cũng không có nhiều đồ vật phải thu thập, nói đúng hơn là ngoài bộ quần áo hắn cũng không có gì để thu thập, hắn đứng nhìn ba người Lâm Thanh Phong thu thập dụng cụ.

Bạch Tiểu Phụng có chút thắc mắc mà hắn không tự giải thích nổi, vì cái gì ân công của hắn lại vác theo …cái nồi? Ngoài ra còn lôi theo cái rương kì lạ có bánh xe để kéo đi?

Hắn nhìn Nam Cung Mị Ảnh trên tay nhẫn trữ vật, nhẫn trữ vật hiện tại cũng không tính là trân quý, cái nhỏ nhất không gian ước chừng cũng là mười mét vuông à, hắn không tin nhẫn trữ vật trên tay Nam Cung Mị Ảnh lại nhỏ tới mức không thể chứa được cái rương và cái nồi à hắn lại tự hỏi:”Tại sao không bỏ vào nhẫn trữ vật mà lại phải vác theo cho khổ cực?”

Tò mò là thiên tính của con người, tu sĩ mặc dù sống thọ hơn con người nhưng nói cho cùng cũng là một con người cường đại hơn chút ít, Bạch Tiểu Phụng cũng không khác gì, trong lòng ngứa ngáy không chịu được cuối cùng hắn mở miệng.

-Ân công à? Tại sao ngươi không đưa đồ vật vào nhẫn trữ vật của Mị Ảnh cô nương? Hai người dù sao cũng là phu thê dùng chung một cái nhẫn trữ vật không được sao?

Nghe được câu hỏi này của Bạch Tiểu Phụng, Lâm Thanh Phong sửng sốt.

-Đúng a? Tại sao không thể cất vào nhẫn trữ vật của lão bà à? Không phải như thế sẽ tiện lợi hơn rất nhiều sao?

Hắn vỗ đầu một cái rồi nhìn về phía Bạch Tiểu Phụng với ánh mắt cảm kích, sau đó lại quay về hướng Nam Cung Mị Ảnh mang vẻ mặt cầu xin.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn thấy ánh mắt của Lâm Thanh Phong, nàng bĩu môi một cái, rồi nàng trả lời.

-Không phải ta không muốn, nhưng nhẫn trữ vật của ta chỉ sử dụng được một khoảng trống rất nhỏ, vừa đủ để hai thanh kiếm và vài bộ quần áo.

Nghe được lời của Nam Cung Mị Ảnh, vẻ mặt của Bạch Tiểu Phụng lại trở nên nghi hoặc, hắn nói.

-Không thể nào đâu, nhẫn trữ vật hiện tại dù là nát nhất cũng phải hơn mười mét khối không gian, luyện khí tầng 5 thì bắt đầu sử dụng được, nên không thể nào nhẫn trữ vật lại có không gian nhỏ như ngươi nói a?

Nhẫn trữ vật của Nam Cung Mị Ảnh là do cha nàng cho vào sinh nhật bốn tuổi, khi đó nàng còn chưa bắt đầu tu luyện nên cha nàng chỉ giải thích cho nàng sơ sài cách sử dụng nàng chỉ biết khi nàng đạt luyện khí tầng 5 thì nàng có thể dùng.

Từ ngày mẫu thân mất đi nàng càng ít có cơ hội để gặp phụ thân nên nàng cũng không có người để hỏi vì vậy đối với câu hỏi của Bạch Tiểu Phụng nàng cũng chỉ có thể lắc đầu biểu thị không biết.

Bạch Tiểu Phụng trầm ngâm một chút, bỗng dưng hắn nghĩ ra một vấn đề, hắn quay đầu nói với Nam Cung Mị Ảnh.



-Xin lỗi Mị Ảnh cô nương, ta biết hỏi điều này là không nên, nhưng mà cô nương có thể nói cho ta biết cô nương đang tu luyện công pháp gì? Và linh căn của cô nương thuộc hệ gì?

Nam Cung Mị Ảnh vẻ mặt ngơ ngác, trên đầu nàng xuất hiện càng nhiều dấu chấm hỏi.Công Pháp mà Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết tu luyện là Luyện Khí Quyết, một môn công pháp phổ thông dành cho người mới bắt đầu tu luyện ở cảnh giới luyện khí, bắt đầu vào con đường tu chân

Tuy Nam Cung Mị Ảnh biết ngoài Luyện Khí Quyết mà nàng dùng để tu luyện từ nhỏ tới bây giờ còn có nhiều công pháp khác cao cấp hơn nhưng linh căn đó là thứ gì? Linh căn còn có chia hệ sao? Mang theo một mặt đầy nghi hoặc nàng nhìn về Bạch Tiểu Phụng rồi nói.

-Ta cùng muội muội tu luyện Luyện Khí Quyết, còn về ngươi hỏi linh căn ta thuộc hệ gì thì ta cũng không biết, đây là lần đầu tiên ta nghe nói về linh căn.

Lâm Thanh Phong trực tiếp mộng bức rồi, khi trước nghe hai tỷ muội giải thích về vấn đề tu luyện hắn cũng từng hỏi hai người về cách phân chia các hệ linh căn nhưng hai nàng không nói, hắn đã nghĩ là không có nhưng không ngờ thật ra các nàng không biết.

Nghe Nam Cung Mị Ảnh trả lời Bạch Tiểu Phụng gật đầu, hiện tại hắn đã biết được tại sao không gian nhẫn trữ vật của các nàng lại nhỏ, hắn giải thích.

-Mỗi một người tu luyện đều có linh căn khác nhau tùy từng người, có những người thân mang bốn hành linh căn hay ngũ hành linh căn những người này được gọi là tầm thường, còn những người mang hai linh căn hoặc ba linh căn thì mọi người gọi là nhân tài – địa linh căn, còn lại những người mang đơn linh căn được gọi là thiên tài – thiên linh căn.

-Tùy vào số linh căn của mỗi người mà tốc độ tu luyện khác nhau, đối với những người bốn hoặc năm linh căn thì họ phải hấp thụ linh khí gấp 4-5 lần thiên tài đơn linh căn, nên tốc độ tu luyện của họ sẽ rất chậm nên thường được gọi là tầm thường.

-Thường thì mọi người sẽ sử dụng luyện khí quyết để tu luyện tới luyện khí tầng 5, sau đó sẽ đổi sang công pháp khác phù hợp với hệ linh lực của mình.

-Tu luyện như vậy thì linh lực sẽ được phát triển theo đúng hướng của mình, vừa nhanh lại không ảnh hưởng đến lực lượng phát huy, linh lực sẽ mạnh hơn những người tu luyện Luyện Khí Quyết rất nhiều.

-Cũng chính vì vậy chỉ cần dùng một tia linh lực bọn hắn có thể sử dụng được tối đa không gian của nhẫn trữ vật.

-Còn về phần Mị Ảnh cô nương cùng Tuyết Cô nương, ta nghĩ do hai người vẫn tu luyện Luyện Khí Quyết nên linh lực sẽ không mạnh, nhẫn trữ vật khi sử dụng chỉ cần truyền vào một tia linh lực để sử dụng cùng một tia tinh thần lực để xem xét bên trong, nhưng do linh lực của hai người chưa được tu luyện đúng hệ linh căn vì thế linh lực còn rất yếu nên ảnh hưởng đến không gian của nhẫn trữ vật không thể mở lớn.

-Thứ cho ta vô lễ, nhưng không biết hiện tại cảnh giới của hai người là gì?
Nam Cung Mị Ảnh gật đầu, nàng thở dài buồn bã nói.

-Ta hiện tại cảnh giới luyện khí tầng 8 hậu kì, còn muội muội ta là luyện khí tầng 7 viên mãn, tùy thời có thể đột phá lên luyện khí tầng 8.

Bạch Tiểu Phụng trợn mắt rồi, phải biết ràng từ luyện khí tầng 5 trở đi nếu như tu luyện công pháp Luyện Khí Quyết thì cực kì khó để đột phá.

Cho dù là thiên tài thiên linh căn cũng không dám vỗ ngực bảo đảm ở luyện khí tầng 5 có thể đột phá luyện khí tầng 6 khi chỉ tu luyện Luyện Khí Quyết, vì vậy cũng nhìn ra được linh căn của một người trợ giúp lớn tới mức nào trong việc tu luyện.

Tay hắn có chút run run, miệng lưỡi có chút khô khốc, người đời chỉ định “Thiên tài” là người như thế nào? Chí ít phải hội tụ đủ 3 yếu tố quan trọng nhất.

Thứ nhất phải là người có khí vận lớn.

Thứ hai phải có tư chất cực cao.

Thứ ba mới xét tới linh căn.

Dù ngươi có là thiên linh căn, nhưng khí vận và tư chất chất của ngươi quá nát thì cả đời ngươi cũng đừng hòng đột phá tới cảnh giới cao hơn, nhiều lúc do khí vận quá nát mà ăn miếng cơm cũng nghẹn chết thì đừng nói tới đột phá.

Cũng chính vì vậy Nam Cung Mị Ảnh cùng với Nam Cung Tuyết chỉ dùng Luyện Khí Quyết đột phá tới luyện khí tầng 7 cùng luyện khí tầng 8 khiến cho Bạch Tiểu Phụng kinh hãi, chưa nói tới linh căn nhưng phần tư chất quái vật này cũng khiến hắn muốn tự tử, người với người làm sao có thể khác nhau tới vậy?

Bỗng hắn giật mình nhìn về phía Lâm Thanh Phong, Lâm Thanh Phong là phu quân của Nam Cung Mị Ảnh chẳng lẽ hắn cũng là quái vật sao?

Lâm Thanh Phong nhìn ra vẻ mặt của Bạch Tiểu Phùng, hắn cũng biết Bạch Tiểu Phùng hiện đang suy nghĩ gì, hắn cười cười lắc đầu giải thích.

-Ta chưa từng tu luyện qua.

Nghe Lâm Thanh Phong nói, Bạch Tiểu Phụng cũng thở dài ra một hơi, hắn thầm nghĩ thật may mắn, nếu Lâm Thanh Phong cũng là một quái thai thì không biết Bạch Tiểu Phụng hắn sẽ như thế nào, một người quái thai cũng thôi đi hiện tại nếu là ba người, hắn có chút không dám nghĩ tiếp.

Nhìn Bạch Tiểu Phụng thở dài, Lâm Thanh Phong cười cười, hắn quay đầu nhìn về Nam Cung Mị Ảnh rồi nói.

-Phu nhân a, Luyện Khí Quyết có thể cho người thường luyện tập tu luyện đến luyện khí tầng 5, ta chưa từng tu luyện nên nàng có thể cho ta mượn xem không?

Nam Cung Mị Ảnh cười gật đầu, lấy trong nhẫn trữ vật ra một quyển sách, trên bìa quyển sách có viết chữ “Luyện Khí Quyết”.

Nam Cung Mị Ảnh tiếp tục nói.

-Luyện Khí Quyết chia làm mười tầng, cứ tu luyện theo trong sách thì mỗi lần luyện thành công hai tầng thì chàng có thể đột phá một tầng cảnh giới, còn ta và tiểu Tuyết chỉ dựa theo tầng thứ mười rồi tự tìm cách đột phá đến hiện tại.

…..Hết Chương 14…..

Chương 15: Thiên tài tính là cái gì?

Tiếp nhận cuốn sách từ Nam Cung Mị Ảnh.

Lâm Thanh Phong từ từ nhìn xem từng trang nội dung Luyện Khí Quyết, hắn nhìn một lúc rồi lại chú tâm đọc không để ý tới xung quanh.

Nhìn hắn chăm chú đọc sách Nam Cung Mị Ảnh cũng không muốn quấy rầy, nàng quay đầu nhìn về Bạch Tiểu Phụng, hiện tại tên này còn đang tự kỷ hoài nghi nhân sinh, nàng vỗ vai hắn khiến hắn giật mình tỉnh lại.

Nhìn Bạch Tiểu Phụng đã tỉnh, Nam Cung Mị Ảnh lại hỏi.

-Theo lời ngươi nói có thể xác định linh căn của mỗi người thuộc hệ gì. Vậy làm cách nào để chúng ta có thể xác định được linh căn của mình?

Bạch Tiểu Phụng nghe nàng hỏi, hắn nghĩ nghĩ một chút rồi trả lời.

-Thông thường thì mỗi thành trì sẽ có một khu vực dành riêng cho tu sĩ kiểm định linh căn, nhưng gần đây thì lại không có, gần nhất chỉ có Nam Cung thành mới có khu vực đó.

-Nếu muốn kiểm định chính xác nhất thì chúng ta phải tới Nam Cung thành.

-Nhưng mà chúng ta cũng có thể dùng cách khác để kiểm tra nhanh, tuy cách này sẽ không được chính xác lắm nhưng ít ra chúng ta có thể kiểm tra ngay lập tức.

Nói rồi hắn lấy từ nhẫn trữ vật ra ba viên đá màu trắng, hắn đưa Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết mỗi người một viên, chính hắn cầm một viên và bắt đầu nói.

-Đây là kiểm trắc thạch, truyền linh lực vào chúng có thể giúp chúng ta xác định được linh căn chúng ta hệ gì, nhưng vật này chịu được lượng linh lực khá nhỏ nên phải cẩn thận nếu truyền nhiều chúng sẽ phát nổ.

-Kiểm trắc thạch khi được truyền linh lực vào sẽ xuất hiện từng loại màu sắc khác nhau tùy theo mỗi loại linh lực, đối với hệ hỏa kiểm trắc thạch sẽ chuyển màu đỏ, hệ kim màu vàng, mộc màu xanh lục, thổ màu đen, thủy là màu xanh lam.

-Hiện tại cảnh giới ta đạt tới luyện khí tầng 8 nên ta chỉ truyền vào một tia linh lực, ta nghĩ hai người cũng không nên truyền nhiều dù linh lực khi tu luyện bằng Luyện Khí Quyết yếu hơn nhiều so với bình thường, nhưng hai người cảnh giới cũng khá cao nên truyền vài tia là đủ.

-Giống như ta mang tam hệ linh căn thổ - kim – hỏa chủ hệ là hỏa linh căn nên kiểm trắc thạch sẽ xuất hiện ba màu đen, vàng, đỏ, trộn lẫn với nhau, trong đó màu đỏ sẽ đậm hơn hai màu còn lại.

-Cũng chính vì trộn lẫn nên sử dụng kiểm trắc thạch rất khó phân biệt đối với người mang nhiều hệ linh căn, nhưng hiện tại có còn hơn không.

Bạch Tiểu Phụng vừa giải thích vừa làm mẫu cho Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết, kiểm trắc thạch trên tay hắn từ màu trắng bắt đầu đổi màu, thành một màu đỏ sậm hơi có ánh vàng, bởi vì chút đen, chút vàng và chút đỏ sậm trộn lẫn với nhau rất khó phân biệt.

Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết gật đầu và cũng bắt chước truyền linh lực vào kiểm trắc thạch.

Kiểm trắc thạch trên tay hai người đổi màu, kiểm trắc thạch của Nam Cung Mị Ảnh thì đổi sang một màu xanh lam, còn Nam Cung Tuyết thì đổi sang màu đỏ.

Bạch Tiểu Phùng tái mặt rồi, gia tộc hắn chọc tới loại gì thế này? Tư chất nghịch thiên, lại còn là thiên linh căn, hắn thề lần này phải thông báo cho gia gia kiên quyết dừng ngay hành động truy sát ngu ngốc của gia chủ.

Nghĩ tới việc hai người này trả thù thì đầu Bạch Tiểu Phụng toát đầy mồ hôi, hắn có chút khổ não không hiểu tại sao gia chủ lại chọc tới hai vị yêu nghiệt này.

Chỉ cần hai người lộ ra linh căn của chính mình thì dù Bạch gia có mười vị Kim Đan lão tổ tọa trấn cũng không thoát nổi cảnh diệt vong vì bị các tông môn lớn đồ sát để lấy lòng hai vị yêu nghiệt thiên linh căn này.

Bạch Tiểu Phụng thở dài, hắn biết căn nguyên của chuyện này cũng là do tên con trai phế vật của gia chủ, Bạch Tiểu Phụng nắm chặt tay hận chết tên đó rồi, ngày thường hắn phế vật cũng thôi đi hiện tại còn đẩy gia tộc tới bờ vực diệt vong.

Bạch Tiểu Phụng thề, nếu hiện tại tên con trai phế vật của Bạch Ngọc Lâu xuất hiện tại đây hắn sẽ trực tiếp đánh chết chứ không giống như Nam Cung Mị Ảnh chỉ phế hắn mệnh căn.



Thở dài ngao ngán Bạch Tiểu Phụng nhìn về Lâm Thanh Phong, hiện tại Lâm Thanh Phong vẫn đang chăm chú đọc Luyện Khí Quyết nhất thời không dứt ra được, nghĩ nghĩ một chút cũng không làm phiền Bạch Tiểu Phụng đi tới một bên rồi ngồi xuống hấp thu linh khí trị thương.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn Bạch Tiểu Phụng ngồi một bên trị thương nên cũng không quấy rầy hắn, nàng cùng Nam Cung Tuyết cũng đã biết được hướng tu luyện kế tiếp của chính mình, nên bây giờ điều trọng yếu nhất là làm thế nào để tìm được công pháp thích hợp để tu luyện.

Nam Cung Tuyết cũng không có gì làm, nàng đi tới đi lui, chạy đông chạy tây để giết thời gian, bỗng dưng nàng nhìn thấy bên cạnh Lâm Thanh Phong có cái nồi.Trong lòng nàng thầm nghĩ, không biết tại sao tỷ phu chấp nhất với cái nồi này nhiều như vậy?

Nên nàng quyết định trong lúc tỷ phu đang chăm chú xem Luyện Khí Quyết nàng sẽ chơi với cái nồi này.

Nam Cung Tuyết rón rén từ từ đi tới bên cạnh Lâm Thanh Phong, nhìn thấy Lâm Thanh Phong vẫn không để ý tới nàng, mắt hắn vẫn nhìn chăm chú vào quyển Luyện Khí Quyết nàng nở nụ cười tinh nghịch.

Nàng từ từ đưa tay cầm lấy cái nồi, nàng dùng sức kéo một cái…

…Quạ,…quạ,…

Chẳng có chuyện gì xảy ra

Cái nồi không di chuyển dù chỉ một ly, Nam Cung Tuyết cũng không tin tà, nàng dùng hết sức lực bú sữa mẹ để cố gắng lay động cái nồi, nhưng cái nồi vẫn nằm im trên mặt đất.

Lay hoay một hồi lâu cái nồi vẫn nằm đó, một vết tích lay động cũng không có, nhưng hai tay của Nam Cung Tuyết đỏ lên rồi, nàng có chút muốn khóc, nàng không tin được dù nàng đã dùng hết sức lực nhưng cái nồi vẫn không di chuyển.

Nhìn về phía tỷ phu của mình, nàng có chút ủy khuất, nàng là tu sĩ luyện khí tầng 7 mà vẫn lay động không nổi một cái nồi, còn tỷ phu nàng – một người bình thường hằng ngày vẫn đeo theo cái nồi mà nàng lay chuyển không nổi cười nói với mình như một chuyện bình thường.

Nàng cảm thấy xấu hổ, không nghĩ một tu sĩ luyện khí tầng 7 như mình mà lại không bằng một người bình thường.

Trong đầu nàng bỗng nảy ra một chủ ý, nàng nhìn về tỷ tỷ của mình đang ngồi trầm tư, nàng nở nụ cười gian xảo.

-Không thể để một mình ta đau tay a, tỷ tỷ tốt cùng ta chịu đau đi thôi.

Nam Cung Tuyết đi từ từ đến trước mặt Nam Cung Mị Ảnh, hai mắt nàng đọng nước, nàng ngồi cúi đầu vào lưng của Nam Cung Mị Ảnh.

Đang ngồi trầm tư, Nam Cung Mị Ảnh cảm giác sau lưng ươn ướt, quay đầu lại thì thấy Nam Cung Tuyết hai mắt đọng nước, nàng có chút lo lắng hỏi.

-Muội muội, tại sao ngươi lại khóc? Người nào làm ngươi khóc?

Nam Cung Tuyết nhào vào ngực Nam Cung Mị Ảnh, nàng khóc thút thít.-Tỷ tỷ, muội không ngờ muội là tu sĩ mà vẫn không lay động nổi một cái nồi.

Nói xong nàng chỉ tay về phía cái nồi đang nằm cạnh Lâm Thanh Phong, nàng lại mếu máo.

-Cái nồi của tỷ phu, khi nãy muội chỉ tò mò muốn cầm thử một chút, nhưng không hiểu sao muội kéo bất động, dù đã dùng hết sức lực nhưng vẫn không lay động nổi một chút.

Nam Cung Tuyết vừa nói nàng vừa xòe đôi bàn tay đã phồng rộp của mình về hướng Nam Cung Mị Ảnh.

Nhìn lấy đôi bàn tay phồng rộp của muội muội, Nam Cung Mị Ảnh cũng kinh hãi, khi trước Lâm Thanh Phong tay vác nồi huơ qua huơ lại trước mặt nàng rất nhẹ nhõm nên nàng cũng nghĩ nó chỉ là một cái nồi bình thường, chỉ là do Lâm Thanh Phong “có bệnh” nên mới cố chấp với nó.

Nhưng không nghĩ tới cái nồi này lại kì lạ như vậy, luyện khí tầng 7 Nam Cung Tuyết cũng không thể lay động nổi nó, điều này làm khơi dậy tính tò mò của Nam Cung Mị Ảnh, nàng quyết định lại gần để tìm hiểu.

Nhưng nàng vẫn chưa di động thì từ bốn phương tám hướng khuôn viên vài dặm, linh khí xung quanh như có một lực hút khồng lồ nhanh chóng hướng nơi này tràn tới.

Nam Cung Mị Ảnh kinh hãi, Nam Cung Tuyết thì hét lên lo sợ nép vào lưng của tỷ tỷ, ở một bên đang ngồi trị thương Bạch Tiểu Phụng cũng giật mình mở to mắt, hắn nhìn xung quanh linh khí bắt đầu tràn tới nơi đây cũng kinh hãi.

Tập trung nhìn lại dòng khí, hắn phát hiện linh khí hướng về nơi đây, không đúng phải nói là hướng về một người tràn tới.

Lâm Thanh Phong vừa đọc Luyện Khí Quyết hắn không tự chủ hấp thu linh khí xung quanh như một cái động không đáy, cảnh giới của hắn bắt đầu lên cao trong vô thức mà hắn cũng không biết được.

Chỉ có Bạch Tiểu Phụng hiện tại vẫn đang nhìn chằm chằm Lâm Thanh Phong, miệng hắn lẩm bẩm, con mắt bắt đầu dại ra.

-Luyện khí tầng 1

-Luyện khí tầng 2



-Luyện khí tầng 8 viên mãn

-Luyện khí tầng 9 sơ kì



-Luyện khí tầng 10 viên mãn

Cảnh giới của Lâm Thanh Phong nâng cao tới luyện khí tầng 10 viên mãn mới dừng lại, Bạch Tiểu Phụng lúc này muốn chết tâm cũng có rồi. Hắn hiện tại 35 tuổi luyện khí tầng 8, để đạt được cảnh giới này hắn phải tu luyện gần 30 năm.

Còn Lâm Thanh Phong thì sao? Tu luyện chưa tới nửa giờ mà đã đạt luyện khí tầng 10 viên mãn tùy thời bước vào Trúc Cơ kì, Bạch Tiểu Phụng lẩm bẩm

-Đối với tư chất của tên này, thì thiên tài tính là cái gì?

-Nửa giờ từ phàm nhân đến Luyện Khí tầng 10 viên mãn, dù có là ai cũng phải chắp tay quỳ lạy a.

-Người so với người thật tức chết người.

…..Hết Chương 15…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau