HẠ LƯU VÔ SỈ THÔNG THIÊN LỘ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Hạ lưu vô sỉ thông thiên lộ - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: U Ám sâm lâm

Thông Thiên Đại Lục

Trong khu rừng âm u yên tĩnh đầy rẫy những cây cổ thụ cao chọc trời có một lỗ đen bỗng dưng xuất hiện không có điềm báo trước, nếu có người của thế giới này ở đây thì có thể sẽ sợ đến mất mật vì đây chính là một không gian thông đạo, nó có thế xoắn nát bất cứ vật gì cho dù là hiện tại cao cấp nhất tu sĩ của Thông Thiên Đại Lục cũng không dám bảo đảm an toàn cho chính mình khi ở gần không gian thông đạo

Bỗng dưng không gian thông đạo phát ra một tiếng nổ cực lớn vang vọng khắp tứ phía, sau đó có một người và vài cái valy bay ra từ đó. Đây là một thiếu niên, hắn đã bất tỉnh do bị bắn ra từ không gian thông đạo, sau đó thông đạo biến mất chỉ để lại khu rừng yên tĩnh và một thiếu niên đang bất tỉnh nằm tại chỗ.

….

-?????

-Đây là đâu? Đầu ta đau quá.

Thiếu niên tỉnh dậy với ánh mắt mông lung tay ôm đầu, một lúc sau thiếu niên ngẩng đầu nhìn xung quanh, đập vào mắt hắn là một mảnh rừng rậm âm u cùng với những cây cổ thụ cao gần 40-50m, thân cây to lớn vài người ôm mới hết với những tán lá rộng khắp, mặc dù trời sáng nhưng ánh nắng mặt trời vẫn không thể chiếu sáng toàn bộ chỉ có vài tia nắng lọt qua những kẽ lá cây chiếu xuống giúp hắn biết rõ bây giờ vẫn còn là ban ngày.

-Tại sao mắt ta lại có thể nhìn rõ ràng như vậy? Hiện tại ta không mang kính a?

Sờ sờ lên khuôn mặt của mình hắn cảm thấy là lạ, khi trước hai mắt hắn bị cận hơn 5 độ nhưng tại sao hiện tại không đeo kính nhưng tầm nhìn lại rõ ràng như vậy? Hắn lại bắt đầu nhìn xung quanh

-Rừng rậm? Tại sao ta lại ở đây? Không phải là ta đang trên máy bay đi nước ngoài công tác hay sao?

-Đúng rồi điện thoại, có điện thoại có lẽ sẽ định vị được ta đang ở nơi nào.

Mò mẫm xung quanh, thiếu niên tìm thấy vài chiếc valy, từ trong đó hắn tìm được một chiếc điện thoại, vài bộ quần áo và một số vật dụng nhỏ, cảm giác nhẹ nhõm một chút, nhưng sự thật lại khiến hắn thất vọng rồi điện thoại không có sóng, mặc dù pin vẫn còn đầy 100% nhưng hắn cũng không dùng được vào bất kì việc gì ngoài việc nghe nhạc và chiếu sáng.

-Cũng đúng thôi với những tán cây rậm rạp như thế này có sóng mới gọi là có quỷ.

-Haizz, điện thoại cũng không giúp được gì nhiều trong hoàn cảnh này

Thở dài một tiếng hắn bắt đầu kiểm tra lại xem những vật dụng hắn đã thu thập được, vài bộ quần áo, một cái bật lửa, một bao thuốc lá, vài chai nước rỗng, một cái nồi, một hộp đồ dùng y tế, một ít thức ăn đóng hộp, vài bộ quần áo, một con dao xếp và … một cái chìa khóa???

-Tên khùng nào đi máy bay lại mang theo nồi???? Không hiểu đầu hắn đang nghĩ gì?

-Chỉ với những vật này sống trong rừng có đôi chút khó khăn nhưng cũng còn may bật lửa có thể giúp ta tiết kiệm nhiều thời gian để đốt lửa, hộp y tế có thể có thuốc và một ít băng gạc dùng khi bị thương ngoài ra còn có chai nước rỗng còn có thể dự trữ nước.

-Trước tiên cứ thay bộ đồ mới rồi sau đó đi xem xét xung quanh nhân tiện tìm nguồn nước đã.

……

Trong một khu rừng âm u, một thiếu niên mặc một chiếc áo thun, quần jean đen, chân mang giày thể thao bước từng bước xem xét xung quanh

-Thật kì quái khu rừng này to lớn như vậy nhưng một ít dã thú, chim chóc cũng không có? Đi xem xét gần một tiếng mà ngay cả tiếng động vật nhỏ cũng không thể nghe thấy?

Đang tấm tắc về sự kì lạ của khu rừng thì thật may mắn hắn nghe được tiếng ầm ầm, mặc dù rất nhỏ nhưng vẫn có thể nghe thấy rõ ràng trong tai.



-Ầm…ầm…

-??? ầm ầm? A là tiếng nước chảy xuống từ thác, thật may mắn đã tìm được nguồn nước a.

Vui vẻ vì tìm được nguồn nước hắn chạy nhanh về phía âm thanh mà hắn nghe được, hiện ra trước mắt là một dòng thác lớn đang chảy thật mạnh đổ vào hồ nước, xung quanh không có cây cối nên ánh sáng mặt trời có thể chiếu sáng khắp hồ, tạo ra được một phong cảnh thơ mộng hiếm có.-Thật đúng là có thác nước, nhưng không biết có thể uống được hay không?

Từ từ đi tới gần dòng thác nhìn xuống hồ nước hắn thấy được nước hồ trong vắt

-Có thể uống, nhưng nghĩ kĩ lại tốt nhất nên đun sôi, không biết được trong nước có vi khuẩn gây bệnh hay không. Nếu bây giờ ta lại mắc bệnh thì sẽ rất khó sống a.

Suy nghĩ thật kĩ hắn quyết định tìm một ít cây cỏ khô xung quanh để nhóm lửa đun nước.

……

-Muội muội chúng ta nhanh đi tìm nguồn nước thôi, bọn hắn chắc không dám theo chúng ta vào U Ám sâm lâm đâu.

-Được rồi tỷ tỷ hai chúng ta cuối cùng cũng thoát được bọn hắn, mặc dù trốn vào U Ám sâm lâm cũng không tốt ra nhưng ít nhất chúng ta có thể thoát được bàn tay ma quỷ của bọn hắn.

-Ừ! Cũng nhờ vào tiếng nổ kinh thiên động địa không biết từ đâu phát ra làm bọn hắn phân tâm nên chúng ta mới có cơ hội chạy thoát. Thật may mắn.

2 thiếu nữ một người mặc bộ đồ màu xanh một người mặc bộ đồ màu trắng mang một thân bị thương và vẻ mặt tiều tụy, đang dìu nhau bước trong khu rừng âm u, không có thú dữ cũng không có chim chóc.

-Tỷ tỷ, muội ngửi được trong rừng có mùi cỏ cây cháy có vẻ như là có người đang nhóm lửa.

-??? Tên điên nào vào U Ám sâm lâm nhóm lửa? Hắn không biết là nhóm lửa trong U Ám sâm lâm là một điều tối kị sao? Ngay cả độ kiếp kì tiền bối cũng không dám vào đây nhóm lửa cơ mà.

-Nhanh lên, chúng ta phải ra khỏi khu vực này nhanh.

……………

Một bên khác một thiếu niên đang hì hục nhóm lửa để đun sôi nước bỗng dưng xung quanh bắt đầu có tiếng xoạt xoạt của những bụi cây nhỏ.

-Quái? Không có gió mà bụi cỏ lại đung đưa phát ra tiếng xoạt xoạt?Suy nghĩ lại vì hơn cả tiếng một con côn trùng nhỏ cũng không bắt gặp được nên hắn chỉ nghĩ là mình nghe nhầm và mặc kệ tiếp tục công việc đun nước.

-Grào… grào…

-Hú…u…u..u..uuuu

-…

Tiếng thú rống làm hắn giật mình nhìn lại xung quanh, chỉ thấy đập vào mắt là đầy rẫy những con thú dữ có con thì trông như sói nhưng lại mang theo đôi nanh dài nhọn hoắt như hổ nanh kiếm, con thì như rắn nhưng lại có lông gai khắp người,… đủ loại động vật cổ quái đang nhìn chằm chằm vào hắn.

-Sao bỗng dưng lại xuất hiện nhiều quái thú như vậy?

Mồ hôi trên đầu hắn tuôn như suối, miệng khô khốc, nuốt một ngụm nước miếng hắn bắt đầu suy nghĩ lại nhìn vào nồi nước đang nấu hắn phát hiện ra củi lửa đang cháy gần hết, còn nước thì đang sôi ùng ục:”Có thể là do ta đốt lửa chăng? Nếu vậy thì thật không ổn, trước tiên phải nghĩ làm cách nào để chạy thoát đã”.

Nhìn xung quanh hắn đã bị bao vây tứ phía không còn đường nào để thoát thân, trầm mặc một chút hắn quyết định xông loạn mở đường máu

Nhìn về hướng con rắn có lông gai khắp người trong các hướng có thể chạy thì theo hắn thấy hướng này có vẻ dễ thoát nhất, từ khi còn nhỏ sống tới hiện tại gần 20 năm hắn lần đầu tiên cầu thần cầu phật mong sao cho con rắn này không có độc.

Lấy ra con dao xếp cầm trên tay hắn trong lòng mặc niệm:”1…2…3.” Rồi bắt đầu tung hết sức chạy thật nhanh về phía con rắn. Nhưng khá kì lạ hắn lại thấy con rắn không có phản ứng gì, con rắn chỉ đứng đó bảo trì tư thế cũ xù bộ lông gai khắp người.

Bất ngờ trước phản ứng của con rắn nên hắn trượt chân và quệt chân vào bộ lông của con rắn, hắn tái mặt.

-Tiêu rồi! Lần này thì tiêu rồi chân cũng muốn bị cà nát thì làm sao mà chạy???

Nhưng không giống hắn suy nghĩ, chân hắn quệt vào lông của con rắn chỉ thấy từng cây lông gai của con rắn bắt đầu rơi xuống quệt tới đâu rơi tới đó dù vậy cũng không thể để lại trên chân hắn cho dù là một đạo vết trầy nhỏ

-???? Làm sao có thể? Bộ lông kìa nhìn cứng rắn như vậy sao lại mềm yếu như thế???

Trong lúc này hàng vạn con thảo nê mã đang chạy trong đầu hắn, nhưng hắn rất nhanh bình tĩnh lại vẫn nhớ được điều quan trọng nhất trong lúc này là bỏ chạy thoát thân nên hắn lại cắm đầu mà chạy về phía trước.

Chạy được một quãng đường cảm thấy khá mệt, dựa vào gốc cây, hắn quay đầu nhìn về phía sau, không thấy bóng dáng của một con thú nào hắn mới thở phào nhẹ nhõm rồi ngồi xuống gốc cây thở gấp

-Thật mệt mỏi, nhiều như vậy dã thú bọn hắn lại bao vây thêm lần nữa thì dù muốn chạy cũng không chạy nổi a.

-Haizz lại bỏ lại cái nồi rồi không biết lần sau nấu nước như thế nào đây.

Đang suy nghĩ như thế nào để nấu nước hắn lại nhớ tới việc bị đám quái thú vây quanh do đốt lửa nấu nước, mồ hôi lạnh lại chảy ra.

-Mặc kệ lần sau trực tiếp uống nước hồ, thà bị bệnh chết ít ra còn chống đỡ được vài ngày còn hơn là chết trong miệng đám quái thú ấy.

-Nhưng cũng còn may là có giữ lại vài chai đã chứa đầy nước, ít ra bây giờ không còn lo việc thiếu nước nữa để tới mai bọn thú ấy tản ra thì lại về bờ hồ lấy thêm nước vậy. Hiện tại nên đi tìm chỗ để có thể ngủ lại là hơn.

Nói rồi thiếu niên đứng dậy và tiếp tục đi xem xét xung quanh.

…… Hết chương 1…..

Chương 2: Lâm Thanh Phong

U Ám sâm lâm

Một thiếu niên nằm trên cành cây thô to cách mặt đất hơn mười mét nhìn về phía bầu trời đêm, nhìn về phía ánh trăng tròn chỉ còn nhìn thấy được đôi chút vì bị che khuất bởi những tán lá rộng lớn. Cúi đầu xuống thở dài một hơi

-Không biết đây là nơi nào? Liệu rằng cha mẹ ở nhà sẽ như thế nào khi nhận được tin ta mất tích.

-Cha mẹ hai người cứ chờ ta, con trai của hai người Lâm Thanh Phong nhất định sẽ sống sót và tìm được đường về nhà.

Tự thề với lòng mình ánh mắt Lâm Thanh Phong dần trở nên kiên định hơn nắm tay lại thật chặt và thiếu niên từ từ chìm vào giấc ngủ.

……………….

Trời sáng, những tia nắng yếu ớt len lỏi qua những tán cây to chọc trời chiếu rọi vào mặt Lâm Thanh Phong, hắn có đôi chút nhíu mày rồi mở mắt ra xem xét xung quanh, sau đó nhảy xuống cành cây, tìm kiếm một chai nước đã chứa sẵn nước để rửa mặt, sau đó lại tìm một hộp thức ăn nhanh lắp đầy bụng.

Hôm qua sau khi chạy trốn khỏi đàn quái thú hắn cũng đã nhận ra ở nơi đây hắn có lực lượng rất lớn, hắn chỉ tùy tiện bật cao một cái là cũng bật hơn 10 mét, còn về thân thể thì hắn không biết là có cải thiện được hay không nhưng tùy tiện bóp nhẹ thì viên đá to cỡ viên gạch cũng nát thành bột phấn.

Nhận ra là mình có được khả năng như thế này nên hắn cũng đỡ lo sợ khi đi xung quanh thám hiểm rừng rậm, xem xét phần thức ăn nhanh còn lại hắn nhận ra còn có thể dùng trong 3 ngày sau 3 ngày hắn phải tìm một ít quái thú để ăn. Điều này rất khó đối với khu rừng này vì chỉ cần nhóm lửa là sẽ kéo tới vô số quái thú, thở dài một tiếng rồi quyết định quay lại bờ hồ.

-Trước tiên là quay về bờ hồ kiếm thêm chút nước, mong là cái nồi vẫn còn đó không bị bọn quái thú đạp bể đi.

Không biết tại sao hắn lại nhớ thương cái nồi tới như vậy, nhưng cũng thật may mắn cho hắn khi hắn tới bờ hồ thì cái nồi vẫn ở đó nguyên vẹn nhưng nước trong nồi đã bị đổ do cái nồi lật úp.

Cầm lấy cái nồi hắn có một ít suy nghĩ

-Nếu như thân thể ta đến được nơi đây thì có sức mạnh vô cùng thì liệu rằng vật dụng cứng như cái nồi này có thể dùng làm vũ khí hay không? Ít ra cầm cái nồi làm vũ khí cũng đỡ sợ hơn là cầm con dao xếp ngắn ngủn….

Suy nghĩ dâng trào hắn nhìn qua gốc cây đại thụ gần bên và ra tay tùy ý vung một quyền lên thân cây

-Ầm…ầm…

Cả cây đại thụ rung lắc dữ dội, nơi Lâm Thanh Phong vung quyền thì bắt đầu nứt toác ra từng vệt đứt gãy, có vài tiếng thú rống phát ra từ trong thân cây sau đó im bặt và có máu đỏ chảy ra từ vết nứt của thân cây.

Nhìn tới đây Lâm Thanh Phong trợn tròn cả mắt, mặc dù đã biết là sức mạnh của hắn được nâng lên một tầm cao mới nhưng hắn vẫn không ngờ lại mạnh như vậy.

-Đây là gì? Sức mạnh to lớn? Còn có bật cao? Da thịt cũng cứng rắn? Đây là superman trong truyền thuyết sao? Về sau ra đường có nên mặc một bộ đồ xanh bó sát, chữ S trước ngực còn thêm quần lót màu đỏ bên ngoài?



-Còn có tại sao đánh vào thân cây lại phát ra tiếng thú rống? Tại sao lại có máu chảy ra từ thân cây? Chẳng lẽ…

Nghĩ rồi hắn quyết định nhìn kĩ vào chỗ mà hắn đã đánh vào thân cây, từ vết nứt rõ ràng chảy ra một loại nước dịch màu đỏ, hắn quyết định lột vỏ cây ra xem xét rồi lại trợn mắt nhìn vào bên trong thân cây. Chỉ thấy trong thân cây có một con quái thủ đang nằm nghẹo đầu một bên, nước dịch màu đỏ từ trên người quái thú chảy ra, khẳng định đây là máu của quái thú hắn lại nghiền ngẫm.-Quái thú này ở trong thân cây? Nó dùng chất dinh dưỡng từ cây cung cấp để nuôi sống bản thân? Nếu vậy ta cũng lý giải vì sao trong rừng này lại không có động vật, vì sao khi đốt lửa lại dẫn xuất nhiều quái thú tấn công.

Quái thú trong rừng dùng chất dinh dưỡng của những cây đại thụ để nuôi sống bản thân vì vậy nên khi cảm giác được rừng cây sẽ phát sinh nguy hiểm như cháy thì bọn hắn sẽ tập trung dập lửa để bảo vệ rừng.

Tuy thật kì lạ nhưng chỉ vậy thì cũng không phải là điều xấu, ít ra khi trời đêm hắn cũng không sợ hãi những quái thú này đột nhiên chạy ra tập kích. Mỗi điều khó là hắn phải tìm được cách để ra khỏi khu rừng này trong 3 ngày tới, trong rừng không thể đốt lửa nên hắn cũng không thể ăn thịt sống a.

Tuy có khá bất ngờ với phát hiện vô tình của mình nhưng hắn rất nhanh chóng quay về ý định ban đầu là thử độ cứng của cái nồi, hắn cầm cái nồi đi về một thân cây khác, cái nồi khá nặng nên hắn phải dùng lực lượng lớn hơn nhiều so với một quyền tùy ý khi nãy hắn vừa vung vào thân cây kia.

-Ầm…ầm…ầm…

-Ồ cái nồi vẫn còn nguyên vẹn không sứt mẻ gì, đúng như ta suy nghĩ từ đầu, cái nồi này chịu đựng được lực tay của ta khi ta cầm lấy nước thì làm sao có thể yếu ớt cho được.

Hắn khá vui vẻ vì thí nghiệm của hắn đã thành công, cái nồi của hắn rất cứng, đúng như hắn suy nghĩ, vui vẻ hồi lâu vì sau này không cần cầm con dao nhỏ để làm vũ khí, hắn lại tự hỏi không biết cái cây và con thú trong cây kia có xảy ra chuyện gì không, vì nồi khá nặng nên hắn dùng lực hơi lớn một chút.

Cắt khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ, hắn nắm chặt cái nồi trong tay mình, sau đó hắn mới quay đầu nhìn xem phía thân cây khi nãy mà hắn dùng để vung nồi, nhưng hắn lại trợn mắt và há mồm, há rộng đển nỗi có thể nhét vào vài quả trứng gà.

-Cây… cây…cây đâu???? Còn có con đường mòn này là chuyện gì xảy ra???? Lúc trước rõ ràng là không có con đường nào à???

Lâm Thanh Phong cứng người vài giây rồi mới chạy về con đường mòn mới xuất hiện, ngồi xuống nắm một ít đất lên xem xét. Con đường rất dài, ít nhất và với vị trí đứng hiện tại thì hắn vẫn không thấy điểm cuối của con đường này.

-Ừ, đất vẫn còn rất mới a? Không lẽ mới vừa được đào? Vô lý à? Rõ ràng khi mình tới cũng đâu phát hiện con đường này?
-Không lẽ…

Khẽ nắm chặt cái nồi trong tay Lâm Thanh Phong có chút run rẩy, không ngờ lực phá hoại lại mạnh như vậy. Kiểu này sẽ bị tội là phá hoại môi trường sinh thái mất. Nhìn xung quanh một bóng chim cũng không có đừng nói tới bóng người hắn thở hắt ra

-May mắn là xung quanh không có ai, nếu có thì chắc lại được phát chỗ ở miễn phí phòng 4m2 lại thêm vòng trang sức đeo tay hình số 8 và bộ đồ sọc trắng đen hợp mốt.

Âm thầm cảm thấy may mắn, hắn lại cảm thấy có chút đồng cảm với bọn quái thú đang sống trong những gốc cây kia, chỉ vì một nồi hơi dùng chút sức của hắn mà bọn thú phải mồ yên mả đẹp trong lúc đang ngủ.

-Mong các ngươi có thể đi đầu thai thành giống loài khác, không cần lại ở nơi âm u như nơi này.

Âm thầm mặc niệm về hậu quả mà mình gây ra cho bọn thú hắn quay đầu về bờ hồ và xem xét kĩ xung quanh vì hôm qua cũng không xem xét được gì.

Nước hồ trong vắt, có vài loài cá bơi lội dưới hồ, thêm với gió mát và ánh sáng mặt trời chiếu rọi làm hắn cảm thấy thật nhẹ nhõm.

-Đúng rồi nơi đây không có cây cối có lẽ là điện thoại sẽ bắt sóng được a.

Như vớ được cọng rơm cứu mạng hắn vội cầm điện thoại xem xét thử, cuối cùng ông trời cũng không bỏ rơi hắn, điện thoại bắt được sóng,… 1 vạch.

Hơi cứng người một chút nhưng hắn nhanh chóng vui vẻ

-1 vạch cũng là sóng a, nhanh chóng gọi cho cha mẹ để bọn hắn không phải lo lắng.

Nhưng chưa kịp vui mừng thì hắn lại trợn tròn mắt vì điện thoại phát lên một tiếng thông báo:”1% pin yếu, tắt nguồn” sau đó là một tiếng nhạc vang lên từ điện thoại như trêu đùa với hắn rồi tắt hẳn.

...

-AAA! Cái điện thoại trời đánh, mi đợi ta gọi một cuộc về cho cha mẹ rồi hết pin cũng không muộn à? Sao mi lại hết pin vào lúc này a.

-Ta thật xui xẻo a. Bây giờ làm sao mà sạc pin được đây.

Thở dài ngao ngán hắn lại cất điện thoại, nhìn xuống dòng nước trong lành hắn bỗng có cảm giác muốn đi tắm một chút, vì hôm qua cả ngày không tắm nên cơ thể có chút nhớp nháp khó chịu. Nghĩ là làm hắn quyết định cởi bỏ đồ đang mặc và nhảy xuống hồ.

Nước hồ mát lạnh bao quanh khắp người, Lâm Thanh Phong ngụp lặn từng hơi để rửa sạch mệt mỏi từ ngày hôm qua không hiểu thấu lại tới được nơi này.

Lên bờ rồi mặc vào quần áo hắn nằm ngửa bên bờ hồ nhìn bầu trời, từng làn gió mát thổi qua người khiến đôi mắt hắn dần trĩu lại, hắn từ từ nhắm mắt lại và chìm vào giấc ngủ.

….. hết chương 2….

Chương 3: Nam Cung Mị Ảnh cùng Nam Cung Tuyết

U Ám sâm lâm một phía khác

Hai thiếu nữ, một người áo xanh một người áo trắng đang ngồi bất động trên một cành cây to cách mặt đất vài chục mét. Một hồi lâu người thiếu nữ áo xanh mở mắt và nói

-Muội muội, hai chúng ta ngồi đây dưỡng thương cũng gần một ngày rồi, vết thương cũng khôi phục được chút ít, hành động cũng không có gì đáng ngại, chúng ta nên đi tìm nguồn nước để uống và còn tắm rửa.

-Tỷ tỷ nói phải. Ngồi dưỡng thương một ngày người muội cũng cảm thấy khá nhớp nháp, đúng là nên tìm nơi để tắm.

Nhìn nhau gật đầu rồi hai thiếu nữ đứng dậy và nhảy xuống đất. Khi chân vừa chạm đất thì hai thiếu nữ lại nghe một tiếng vang, sau đó là cảm thấy tán cây của các cành cây gần đó cũng bắt đầu run lên xào xạc

-Ầm…ầm…

-Đây là thanh âm gì? Tại sao lại có thể lớn như vậy?

Hai thiếu nữ khiếp sợ nhìn về hướng phát ra thanh âm, khiếp sợ vài giây thiếu nữ áo xanh được gọi là tỷ tỷ lên tiếng

-Chúng ta chạy về phía đó xem thử, gây ra thanh âm lớn như vậy cũng có thể là một vị tiền bối nào đó đang chiến đấu với quái vật, nếu chúng ta có thể trợ giúp hắn một chút thì có lẽ hắn sẽ giúp chúng ta đuổi được bọn người kia.

Ngẫm nghĩ một chút thì thiếu nữ áo trắng cũng gật đầu

-Được rồi tỷ tỷ, chúng ta cứ làm theo lời tỷ, nhưng trước hết chúng ta phải xem xét kỹ tiền bối ấy là ai. Nếu hắn là người của bọn kia thì chúng ta phải lập tức bỏ chạy.

Hai người nhìn nhau gật đầu và chạy nhanh về phía vừa phát ra thanh âm. Chạy một đường thì hai người lại nghe được thanh âm khác “Ầm…ầm…ầm…”, thiếu nữ áo xanh chợt biến sắc.

-Muội muội mau tránh sang một bên.

Thiếu nữ áo trắng nghe được giọng nói của tỷ tỷ mang theo vẻ gấp rút nên không hỏi nhiều, nhanh tránh sang một bên. Vừa kịp tránh sang một bên thì mồ hôi lạnh chảy khắp người nàng.

Chỉ thấy vị trí mà trước đó nàng đứng trước tiên được một luồng gió lớn thổi qua, mang theo sau đó là vài chục cây đại thụ bị nhổ bật gốc bay phía sau tạo ra một con đường mòn dài và cuối cùng dừng lại vì một gốc cây cản lại dư lực. Nhưng gốc cây ấy cũng không thể chịu nổi cuối cùng cũng bị nhổ bật gốc ngả về phía sau.

-Cái này… cái này… là chuyện gì xảy ra a?

Hai thiếu nữ mang theo vẻ mặt khiếp sợ và nhìn về phía “con đường mòn” rồi nhìn về phía gốc cây cuối cùng bị bật tung gốc vì cản lại những gốc cây khác bay tới.

-Đây là sức mạnh do vị tiền bối ấy đại chiến làm ra sao?

-Không phải là có chút mạnh quá mức a? Cho dù là Nguyên Anh lão tổ cũng không chắc là làm được như vậy à? Đã ở xa tới như vậy mà còn lan tận đây.

Hai thiếu nữ nhìn nhau và tự hỏi, cuối cùng vẻ mặt kiên định cùng nhau chạy theo hướng vừa tới của “đường mòn” này.

-Tỷ tỷ, nếu vị tiền bối ấy mạnh như vậy thì liệu ngài ấy có giúp đỡ chúng ta thoát khỏi vận mệnh này không?



-Tỷ cũng không biết, nhưng ít ra hiện giờ chúng ta cũng không còn cách nào tốt hơn là đi cầu vị tiền bối ấy. Dù không biết chắc nhưng ít ra vẫn còn hy vọng a.

Chạy nhanh sau một quãng “đường mòn” dài cuối cùng hai người cũng đến được điểm bắt đầu của con “đường mòn” nhìn xung quanh thì thấy mọi thứ vẫn bình thường ngoại trừ phía sau lung các nàng lại dài ra một con đường, còn xung quanh thì vẫn là những thân cây to cao chọc trời.
Xem xét xung quanh các nàng phát hiện ra một thân cây khác, thân cây đã nứt toác từ trong vết nứt có nước dịch màu đỏ vẫn còn đang chảy ra như máu.

-Tỷ tỷ, nhìn xem thân cây này có máu chảy ra á.

-Đúng là có máu chảy ra, ngoài ra phía trong còn có một con quái thú? Chẳng lẽ quái thú này bị vị tiền bối đánh bay vào đây nên chết?

Mang theo hàng đống câu hỏi trong đầu hai tỷ muội nghe được gần đó có tiếng nước chảy mạnh.

-Tỷ tỷ, có tiếng nước chảy, chúng ta có thể đi tắm rồi á.

-Được rồi, chuyện tắm cứ để sau, trước tiên chúng ta tới đó nhìn xem, có lẽ vị tiền bối đó ở ngay phía đó thôi.

Hai tỷ muội vui vẻ nhìn nhau cười và chạy nhanh tới phía hồ nước…

-Tỷ tỷ a nước hồ này trong vắt, còn có các loại cá, chúng ta có thể uống nước và còn có thể tắm được a.

Có chút lắc đầu với tính hồn nhiên của muội muội mình, dù rất muốn tắm nhưng Ảnh tỷ lý trí vẫn chiếm thế thượng phong. Đầu tiên nàng nhìn xung quanh để tìm thử xem tung tích của vị “tiền bối” ấy, nhưng tìm hồi lâu vẫn không cảm nhận được bốn phía có người nào khác ngoài hai nàng, Ảnh tỷ cũng thở dài một hơi

-Có lẽ chúng ta đến muộn a, vị tiền bối ấy chắc đã rời đi rồi.

Suy nghĩ hồi lâu cũng không nghĩ ra được cách nào để tìm vị tiền bối ấy, Ảnh tỷ cũng thở nhẹ ra và quyết định mặc kệ cho số phận. Nhìn về phía muội muội của mình đang ngồi gần bờ hồ vui vẻ nghịch nước.

-Muội muội, chúng ta nên xuống tắm một chút.

-Thật sao tỷ tỷ? Muội chờ câu này của tỷ lâu rồi á.

…..
Gần bờ hồ có vài bụi cỏ che chắn tầm mắt nên vị tỷ tỷ không nhìn thấy được có một người thanh niên đang nằm ngủ.

Tiếng cười giỡn, đùa nước của hai tỷ muội dần dần đánh thức vị “tiền bối” đang say giấc nồng này, nhẹ nhàng hắt xì một tiếng Lâm Thanh Phong dần dần mò dậy, mở cặp mắt mông lung nhìn tứ phía, nhưng sau khi lướt về phía hồ hắn trợn to mắt.

Hắn thấy được gì? Hai thiếu nữ... đang tắm, mặc dù khoảng cách có chút khá xa nhìn không được rõ nhưng hắn vẫn nhận ra được là hai mỹ nhân đang khỏa thân và nghịch nước.

Không tin vào mắt của mình, nghĩ nghĩ làm sao vừa tỉnh dậy thì lại thấy được “thiên đường” trong mơ? Hắn dùng tay tát mặt vài phát, nhưng vẫn nhìn thấy được cảnh “thiên đường” mà hắn vừa thấy…

Mặt hắn dần dần đỏ lên, có chút ngại ngùng, đối với dân hơn 20 năm người yêu là cánh tay phải như hắn cho dù đã xem qua bao nhiêu cảnh 18+ nhưng vẫn có chút nóng mặt khi lần đầu tiên thấy hàng thật trước mắt a.

Nước mũi dần dần chảy ra từ lỗ mũi, miệng há to không thể khép lại, người hắn cứ như tượng đá, đông cứng mắt trợn to mắt nhìn về phía “thiên đường” mà hắn chỉ xem được qua phim 18+ hoặc truyện ***, giờ phút này hắn mới cảm nhận được một chút xíu cảm giác của vị Tiên nhân Cóc nào đó và hiểu ra vì sao vị Tiên nhân ấy lại thích tìm “Tài liệu” ở các phòng tắm nữ.

-Lạy Chúa Jesus, lạy Thánh ala, lạy Phật Tổ, lạy Quan Thế Âm,...

Trong đầu hắn lúc này nhớ được bao nhiêu vị thần phật hắn đều lạy qua một lần, mong sao các vị ấy đừng cho cảnh “thiên đường” mà hắn đang nhìn thấy kết thúc.

Nhưng các vị thần phật lại không chiếu cố hắn rồi, 15 phút sau “thiên đường” mà hắn nhìn thấy cũng kết thúc, bởi vì hai vị mỹ nữ đã tắm xong a.

Hắn trợn mắt vì hắn thấy hai vị mỹ nữ bắt đầu lên bờ mặc vào quần áo, hắn thề từ nay hắn không tin vào thánh thần nữa. (Thật xin lỗi với những độc giả sùng đạo đang xem tới đoạn này).

Đợi hai thiếu nữ mặc xong quần áo hắn thở dài tiếc nuối vì không còn được nhìn thấy “Thiên đường”, rồi sau đó mới bước ra để hỏi làm cách nào để ra khỏi khu rừng rậm này.

Hai thiếu nữ ngây thơ còn không biết mình đã bị một tên sắc lang vô tình xem hết từ đầu tới chân, vẫn hồn nhiên cười đùa, bỗng dưng một tiếng “xoạt xoạt” phát ra từ bụi cỏ làm hai người giật bắn lên, ngón tay bỗng dưng toát ra hai đạo ánh sáng sau đó hiện ra hai thanh kiếm, hai nàng nghiêm túc rút ra vũ khí chuẩn bị chiến đấu.

-Dừng dừng, hai vị, ta không có ác ý a. Ta chỉ muốn hỏi một chút ít chuyện rồi ta sẽ đi ngay á.

Lâm Thanh Phong có chút giật mình và thấy hiếu kì không biết hai nàng lấy hai thanh kiếm từ đâu ra, hắn cũng từ trong bụi cỏ đi ra với hai tay giơ lên đầu biểu thị mình không có ác ý.

Nhưng hai thiếu nữ lại cau mày thật chặt, vũ khí càng nắm chặt hơn địch ý thể hiện càng rõ hơn, thiếu nữ mang áo xanh hỏi trước

-Ngươi là ai? Mau xưng tên.

-Vị nữ hiệp này, tại hạ là Lâm Thanh Phong, vô tình bị lạc ở nơi này không tìm được đường ra, tình cờ thấy hai vị ở đây nên tại hạ muốn tới hỏi đường một chút.

Hai tỷ muội nghe vậy mỗi người có một biểu hiện khác nhau, với tính ngây thơ thì thiếu nữ áo trắng buông lỏng địch ý, còn thiếu nữ áo xanh vẫn nắm chặt trong tay vũ khí cau mày nhìn hắn rồi trả lời.

-Ta là Nam Cung Mị Ảnh, còn đây là muội muội ta Nam Cung Tuyết. Ngươi nói là ngươi lạc đường? Lạc đường vào U Ám sâm lâm? Ngươi có mà đùa quỷ đi thôi.

-Nói mau mi có phải là tay sai của bọn hắn sai tới đuổi theo bọn ta?

Nam Cung Tuyết nghe tỷ tỷ nói, sắc mặt liền biến hóa, lại cau mày tiếp tục cầm chặt thanh kiếm trong tay, bầu không khí có chút căng thẳng….

…..Hết chương 3…..

Chương 4: Xuyên không. Thông Thiên Đại lục

Trời trong xanh, mây trắng bay bên bờ hồ trong vắt, gió thổi nhẹ nhàng cỏ cây lay động theo từng cơn gió một phong cảnh thật đẹp, thật thơ mộng cho những người thích thư giãn nhìn ngắm trời đất.

Nhưng trước cảnh đẹp thơ mộng như vậy lại bị hai cô gái và một thanh niên không để ý tới, hai cô gái tay cầm kiếm, ánh mắt mang đầy địch ý nhìn về hướng của người thanh niên.

Người thanh niên vẻ mặt cười khổ, lại giơ lên hai tay bắt đầu giải thích

-Hai vị nữ hiệp, ta là nói thật a, ta chỉ là vô tình lạc đường đi vào chỗ này, hai người thử nghĩ xem nếu là người thì ai nguyện ý đi vào cái nơi âm u quỷ quái ngay cả một con trùng nhỏ cũng không có như nơi đây à.

Hai người thiếu nữ vẫn cau mày nhìn về phía người thanh niên, nhìn hồi lâu hai người mới bắt đầu hạ xuống địch ý, hai đạo linh quang lóe lên sau đó hai thanh kiếm biến mất, màn này xuất hiện làm cho người thanh niên có chút không hiểu sao bọn họ lại làm được.

-Ngươi gọi là Lâm Thanh Phong? Vậy ngươi là người ở đâu? Tại sao lại lạc vào đây?

Nam Cung Mị Ảnh tuy đã cất đi vũ khí nhưng ánh mắt lại không lúc nào mất đi địch ý, vẫn nhìn chằm chằm vào Lâm Thanh Phong chỉ cần hắn lộ ra một điểm không đúng thì nàng sẽ xuất thủ khống chế hắn.

Điều này làm Lâm Thanh Phong cũng bó tay, thế đạo bây giờ lắm kẻ lừa gạt nên nhiều lúc nói thật cũng chẳng ai muốn tin.

Hắn lắc đầu rồi ngồi xuống bên bờ hồ, nhìn kỹ hai vị thiếu nữ, mặc dù khi nãy đã nhìn hết tất cả thân thể của hai nàng nhưng vì ở khá xa nên hắn cũng không thấy rõ mặt, hiện tại nhìn lại ngũ quan của hai người con gái hắn có chút sững sờ vì hai nàng quá đẹp.

Tuy quần áo trên người có vài chỗ rách và còn thấm máu nhưng cũng không làm giảm được nhan trị của các nàng. Để giảm bớt bầu không khí căng thẳng cho đôi bên, hắn cũng đành giới thiệu về mình

-Hai vị nữ hiệp, ta gọi Lâm Thanh Phong, ta không phải là người ở đây, quê quán ta ở Việt Nam nhưng cũng lâu rồi từ khi đi du học và bắt đầu đi làm ta vẫn chưa có cơ hội về nước.

Hai thiếu nữ nghe hắn giới thiệu, hai người nhìn nhau vẻ mặt lộ ra vẻ nghi hoặc “Việt Nam là nơi nào?”, “Du học là vật gì?”, nghĩ hắn bắt đầu bịa chuyện nói nhăng nói cuội để lừa dối nên sắc mặt hai người càng lúc càng lạnh hơn.

-Việt Nam? Đó là nơi nào? Từ khi sinh ra tới giờ ta chưa từng nghe nói qua Thông Thiên Đại Lục có một nơi nào được gọi là Việt Nam. Ngươi nghĩ vội vàng bịa chuyện để lừa chúng ta?

Nam Cung Mị Ảnh lại lấy ra thanh kiếm của mình, vẻ mặt lạnh như băng và nhìn hắn với ánh mắt tràn đầy sát khí

Ngược lại với Mị Ảnh, Nam Cung Tuyết chỉ chăm chú nhìn thẳng vào người thanh niên trước mặt, nàng cảm thấy đối phương cũng không giống là đang nói dối, nhưng thật sự là nàng chưa từng nghe qua nơi nào tên là Việt Nam ở Thông Thiên Đại Lục.



Thiếu niên bắt gặp hai người lại muốn giơ kiếm chĩa thẳng vào mình hắn cũng không biết nên giải thích thế nào, đành phải chuyển hướng sự chú ý của hai người.-Hai vị nữ hiệp đừng căng thẳng như vậy, ta đã giới thiệu về bản thân mình nên ít ra hai người cũng nên giới thiệu về bản thân cho ta biết à? Đừng hở một chút là động đao động thương như vậy chứ? Hai người là người ở đâu? Tại sao lại tới nơi này?

Cau mày một chút thì Nam Cung Mị Ảnh cũng cất thanh kiếm đi rồi tự giới thiệu về bản thân và muội muội của mình.

-Ta là Nam Cung Mị Ảnh, còn đây là muội muội ta Nam Cung Tuyết, chúng ta là người của Nam Cung thành vì bị truy sát nên bất đắc dĩ mới trốn vào U Ám sâm lâm.

Vừa nghe Nam Cung Mị Ảnh giới thiệu Lâm Thanh Phong trầm tư:”Nam Cung thành? Địa phương nào? Chưa từng nghe qua a. Còn nữa khi nãy hình như hai người ấy nhắc tới nơi này là Thông Thiên Đại lục? Cũng chưa từng nghe qua à. Trái đất còn có nơi gọi là Thông Thiên Đại lục sao?”

Nhìn thấy hắn lại sa vào trầm tư nên Nam Cung Mị Ảnh cũng không tiếp tục hỏi, nàng chỉ nhìn hắn và chờ đợi hắn trả lời, còn Nam Cung Tuyết thì ngây thơ tò mò hơn, nàng chú ý tới cách ăn mặc của Lâm Thanh Phong, nàng chưa từng thấy người nào ăn mặc như vậy bao giờ.

Trầm tư một lúc lâu Lâm Thanh Phong nghĩ tới một chuyện mà ngay cả hắn cũng không thể nào tin được, nhưng ít nhất với tình cảnh hiện giờ thì đó cũng là lời giải thích hợp lý nhất.

-Chẳng lẽ ta xuyên không rồi? Nếu là vậy thì có thể giải thích được nhiều chuyện không hiểu thấu mà ta đã gặp. Không thể tin được, Lâm Thanh Phong ta có một ngày gia nhập quân đoàn xuyên không a, tuy không có hệ thống “bàn tay vàng” như các tiền bối nhưng ít nhất là cường độ cơ thể của ta lại tăng cao, gần giống như superman rồi, làm người cũng phải biết đủ a.

Có chút vui vẻ nở nụ cười, hắn đứng dậy quay đầu nhìn về hai thiếu nữ.

-Hai vị, hiện tại ta có chút hiểu được tại sao ta lại ở nơi này, nhưng cũng chưa quen thuộc với tình cảnh xung quanh, không biết hai vị có thể giới thiệu sơ lược cho ta không?

Hai thiếu nữ có chút không biết làm sao đối với tên này, nếu nói hắn nói dối thì cũng không phải vì nhìn hắn thật sự là không giống nói dối, nếu tin hắn nói thật thì cũng không được vì kiến thức căn bản của Thông Thiên Đại lục thì dù cho là đứa trẻ 4-5 tuổi cũng có thể đọc thuộc lòng ra à.Nam Cung Mị Ảnh đang suy nghĩ trầm tư, Nam Cung Tuyết lại vui vẻ sốt sắng lên mà trả lời hắn.

-Phong ca ca, ta gọi ngươi là Phong ca ca được chứ? Để ta giới thiệu cho ca về Thông Thiên Đại lục.

-Nơi đây là Thông Thiên Đại lục, đại lục có diện tích rất lớn a, truyền thuyết đồn rằng với tốc độ bay cực hạn không ăn không nghỉ của một độ kiếp kì tiền bối thì để bay hết một vòng Thông Thiên đại lục thì cần tiêu hao ít nhất 5000 năm, còn nơi chúng ta đang đứng là phía Đông Thông Thiên Đại lục - U Ám sâm lâm, là một trong ngũ đại hiểm địa của Thông Thiên đại lục.

-Ngũ đại hiểm địa của Thông Thiên Đại lục được chia đều ở 5 hướng;

-Thứ nhất, cũng là nơi nguy hiểm nhất là ở trung tâm Thông Thiên đại lục – Tiên nhân chiến trường theo truyền thuyết là nơi diễn ra Tiên nhân chi chiến, hiện tại nơi đó đầy rẫy oán linh của Tiên nhân, tu vi thấp nhất là Độ kiếp kì nên cũng là nơi nguy hiểm nhất.

-Thứ hai là ở phía Bắc – Hàn Băng chi địa nghe đồn nơi này quanh năm nhiệt độ luôn ở mức thấp nhất, rất ít hung thú có thể sinh tồn ở nơi đây, nhưng cũng chính vì vậy mà nơi đây trở thành hiểm địa thứ hai vì chỉ cần gặp hung thú, thì hung thú đó kém nhất cũng ở Đại thừa kì.

-Thứ ba là ở phía Nam – Hỏa vũ thế giới, đây là một hiểm địa được tạo thành bởi hỏa diễm, nơi đây chỉ có những hung thú hệ hỏa sinh tồn, tại nơi đây bọn hắn được tăng phúc nhờ hỏa diễm nên sức chiến đấu rất cao, có thể vượt cấp chiến đấu

-Thứ tư là ở phía Tây – Hoang mạc chi địa, hoang mạc chi địa là nơi chỉ có cát vàng, rất ít ốc đảo có nước, những hung thú nơi đây đa phần là thổ hệ hung thú, bọn hắn có thể trốn dưới lớp cát vàng và tập kích bất ngờ,

-Thứ năm là ở phía Đông – U Ám sâm lâm, tuy nơi đây cũng nguy hiểm không kém hiểm địa thứ nhất và thứ hai, có rất nhiều hung thú độ kiếp kì nhưng chỉ cần Phong ca không nhóm lửa thì sẽ không dẫn phát quy mô hung thú, vì vậy nơi đây được xếp vào hàng thứ năm.

-Chúng ta thuộc về Nam Cung thành ở phía Đông Thông Thiên Đại lục, Nam Cung thành cách nơi này cũng không xa khoảng chừng vài 2000 dặm đường.

Nghe tới đây thì trong đầu Lâm Thanh Phong có chút loạn, độ kiếp kì? Đó là gì? Chẳng lẽ lại là tu tiên? Còn nữa bọn quái thú hôm qua được gọi là hung thú, theo lời Nam Cung Tuyết thì bọn hắn đáng ra phải rất mạnh nhưng sao hôm qua ta lại cảm thấy bọn hắn rất yếu đâu?

Mang theo một ít nghi hoặc nhưng nhìn bọn họ quần áo có vài chỗ rách nát, hiện tại còn vài nơi có vệt máu thấm ra, Lâm Thanh Phong thở dài, lôi ra từ valy hộp dụng cụ y tế rồi hắn vẫy tay với hai người nói

-Hai người vẫn còn đang bị thương, mau lại đây, trước tiên nên xử lý và băng bó vết thương lại đã, hai người đẹp như vậy chắc cũng không muốn trên người mình lại mang theo nhiều vết sẹo a, coi như là trả ơn vì hai người đã cho ta biết một số thông tin về nơi này.

Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết hai mặt nhìn nhau, hiện lên vẻ nghi nhờ, nhưng nghĩ lại lời của Lâm Thanh Phong hắn nói đúng là hai người không muốn những vết thương trên người mình biến thành sẹo, nên cũng từ từ lại gần hắn và ngồi xuống.

….. Hết chương 4…..

Chương 5: Băng bó vết thương

Hai thiếu nữ, một áo xanh và một áo trắng mang vẻ mặt tò mò ngồi nhìn về phía một thanh niên, trong mắt hai nàng thì thanh niên này đang lấy ra từ một cái hộp màu trắng có hình chữ thập đỏ ở phía ngoài nhiều thứ li kì cổ quái. Mang theo vẻ tò mò thiếu nữ áo trắng lên tiếng

-Phong ca à? Ca đang làm gì? Không phải đã nói là trị thương sao? Tại sao ca lại lôi ra đầy thứ li kì cổ quái như vậy?

Thiếu niên chợt dừng tay và có chút đỏ mặt nhìn về phía thiếu nữ áo trắng, hắn gãi đầu khẽ ho khan rồi trả lời.

-Đây là dụng cụ y tế, bọn hắn là dùng để băng bó vết thương, ngươi gọi ta tiếng Phong ca ta sẽ gọi lại ngươi là tiểu Tuyết. Tiểu Tuyết lại gần đây ca sẽ giúp muội băng bó vết thương.

Cầm trên tay chai thuốc sát trùng, một bộ băng gạc, một bịch bông gòn cùng hộp băng cá nhân, hắn vẫy tay gọi Nam Cung Tuyết, nàng xích lại gần hắn và đưa lên cánh tay thon dài trắng ngần mang theo vài vết thương có máu đã khô và bắt đầu đóng vảy.

Hắn nắm lấy cánh tay của nàng, nhìn bàn tay trắng ngần mang theo nhiều đạo vết thương, hắn có chút giận vì không biết những tên ác nhân nào có thể nhẫn tâm khiến bàn tay của mỹ nhân bị thương như thế này, Lâm Thanh Phong thề nếu hiện tại tên ấy dám xuất hiện hắn sẽ biết tại sao nước biển lại mặn.

-Trước tiên ta sẽ hướng dẫn muội dùng những vật này đi, vì ngoài cánh tay ta còn thấy muội và tỷ tỷ cũng bị thương ở nhiều nơi khác khá tư mật ta không tiện nhìn, để lát nữa ta sẽ đi chỗ khác và hai người tự mình băng bó cho nhau được chứ?

Nam Cung Mị Ảnh và Nam Cung Tuyết nghe hắn nói cũng thở phào một hơi, hai nàng cũng từng nghĩ về nhiều vết thương khác ở nơi tư mật của chính mình, sẽ khá ngại ngùng nếu như để một vị nam nhân nhìn thấy a.

Thấy hai thiếu nữ khẽ thở phào, hắn cũng bắt đầu hướng dẫn. Cầm lên một chai thuốc sát trùng hắn nói.

-Đây là thuốc sát trùng, không khí bình thường mang theo rất nhiều bụi bẩn và vi khuẩn nên khi ta bị thương, những bụi bẩn và vi khuẩn đó sẽ theo vết thương thâm nhập vào cơ thể sau đó sẽ tạo thành mủ.

-Vì thế điều chúng ta phải làm trước khi băng bó là dùng thuốc sát trùng bôi vào vết thương, đợi một lúc rồi dùng bông gòn lau đi, sau đó rồi dùng băng gạc băng lại vết thương, đối với những vết thương nhỏ thì muội có thể dùng băng cá nhân để băng lại như vậy là được.

-Sau khi băng bó xong, muội cũng không cần lo lắng khi ra ngoài vi khuẩn có thể theo không khí len lỏi vào vết thương rồi tạo thành mủ.

-Tuy nhiên thuốc sát trùng khi nhỏ vào vết thương sẽ có chút rát, nhưng không sao cả, cũng như bị kiến cắn thôi muội đừng lo lắng á.

Hắn bắt đầu mở nắp chai thuốc sát trùng, cầm lên bàn tay trắng nõn nà của Nam Cung Tuyết, nàng có chút đỏ mặt vì đây là lần đầu tiên ngoài cha nàng lại có một người nam nhân cầm tay của nàng, mà đây lại là một người xa lạ.

Nước thuốc sát trùng mát lạnh chảy vào vết thương của cánh tay Nam Cung Tuyết, và bắt đầu sủi bọt trắng, lần đầu tiên cảm nhận được cảm giác hơi rát nhưng rất thoải mái như thế này nàng khẽ rên lên một tiếng.

~Ân~…



Nhưng ngay lập tức nàng dừng lại và cúi đầu đỏ mặt, nàng len lén nhìn về phía Lâm Thanh Phong, không biết hắn có nghe được tiếng rên của nàng hay không, nhìn lại chỉ thấy Lâm Thanh Phong vẻ mặt có chút nghiêm túc tập trung vào vết thương của nàng nên nàng khẽ thở phào.

Nhưng làm sao nàng biết được, tiếng rên khẽ của nàng Lâm Thanh Phong đã nghe, còn nghe rất rõ, hắn suýt nữa thì chảy máu mũi do tiếng rên của nàng nhưng hắn đã kịp thời kìm nén lại và giả trang nghiêm túc.-Không thể để lộ ra, nếu lộ ra thì về sau rất khó để ăn đậu hũ a, nghiêm túc, ta phải nghiêm túc.

Băng bó xong vết thương ở cánh tay cho Nam Cung Tuyết, hắn cảm giác vừa thoải mái mà vừa đau khổ, vì đạo vết thương ở cánh tay nàng khá dài nên hắn không dùng băng cá nhân mà dùng băng gạc để băng bó, hắn có cơ hội cầm tay nàng lâu hơn, nhưng cũng đau khổ do phải giả vờ nghiêm túc để nàng không cảm thấy ác cảm.

Nghĩ thử xem một tên hơn 20 năm với người yêu là bàn tay phải, khi được nắm tay người khác giới, mà lại là mỹ nhân thì cảm giác sẽ phê như thế nào, mà lúc này hắn lại phê mà còn phải giả trang nghiêm túc.

-Đã xong, muội xem được rồi chứ?

Hai thiếu nữ đồng thời gật đầu, nhìn về phía vết thương đã được băng bó của Nam Cung Tuyết, nhìn phần băng gạc quấn quanh cánh tay che lấp đi đạo vết thương dài, ngoài ra còn được thắt thành một cái nơ, khiến hai nàng càng nhìn càng thích.

Nhìn hai nàng lộ rõ vẻ thích thú, hắn cũng cười cười, rồi đứng dậy quay đầu đi đến một phía khác để hai nàng có thể băng bó cho nhau.

-Hiện tại ta sẽ qua bên kia ngồi chờ, khi nào hai người băng bó xong thì hãy kêu ta.

Nam Cung Mị Ảnh nhìn hắn rồi gật đầu, còn Nam Cung Tuyết mang theo mặt cười ngây ngô vẫn đang nhìn về phía vết thương đã được băng bó của mình không để ý đến hắn.

Nhìn theo hướng mà Lâm Thanh Phong đã đi, Nam Cung Mị Ảnh thở ra một hơi, trong lòng còn mang theo địch ý cuối cùng cũng buông xuống, hiện tại nàng nhận thấy Lâm Thanh Phong cũng không có ý đồ xấu, rồi nàng bắt đầu cùng Nam Cung Tuyết làm theo hướng dẫn của hắn mà băng bó cho nhau.

Đã đi xa xa, nghĩ thầm đã ngoài tầm nhìn của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong dừng lại và quay đầu, mang theo một vẻ mặt cười đểu, miệng chảy nước miếng, hắn núp vào một bụi cỏ từ từ nhìn chăm chú vào nơi mà hai thiếu nữ đang băng bó cho nhau.
-Khà khà, mỹ nữ a, đại gia Lâm Thanh Phong làm sao có thể bỏ qua dù chỉ là một cơ hội nhìn các ngươi cơ chứ.

Hai nàng thiếu nữ ngây thơ, không biết rằng đây là lần thứ hai trong cùng một ngày lại bị một tên nhìn chằm chằm vào thân thể hai lần, Nam Cung Tuyết cởi xuống áo ngoài lộ ra phần lưng trắng mang theo nhiều đạo vết thương nhỏ, Nam Cung Mị Ảnh nhìn vào lưng của muội muội thở dài rồi bắt đầu bôi lên thuốc sát trùng.

~Ân… thoải mái quá…~

Tiếng rên của Nam Cung Tuyết lại vang lên, dù cho đây không phải lần đầu nàng trải qua cảm giác này nhưng nàng vẫn nhịn không được, lần này nàng không cần kìm nén mà cứ rên thoải mái vì nghĩ rằng Lâm Thanh Phong đã đi xa không nghe được mà nơi này chỉ còn lại nàng và tỷ tỷ nên nàng cũng không cần che giấu.

Một bên thiếu niên đang nhìn lén, miệng hắn đã chảy nước miếng, vì cả thân thể đều được cường hóa nhờ Không Gian Thông Đạo nên hắn có thể nghe rất rõ… tiếng rên của Nam Cung Tuyết, nước mũi hắn bắt đầu chảy ra, vẻ mặt dâm đãng ngày càng hiện rõ hơn.

-Tiên nhân Cóc a, ta nhận ngài là lão đại, lý tưởng của ngài đã soi sáng ta từng bước giúp ta đi tới thiên đường, cũng chỉ có những tên não tàn và những tên sợ vợ mới không nhận ra được lý tưởng của ngài à.

Nam Cung Tuyết cuối cùng cũng được băng bó xong, nàng mặc lại áo, quay đầu nhìn về Nam Cung Mị Ảnh, nàng nói

-Tỷ tỷ, vết thương của ta đã được băng bó tốt, bây giờ tới lượt ta sẽ băng bó cho tỷ, tỷ cởi áo ra đi.

Nam Cung Mị Ảnh gật đầu rồi lại nhìn xung quanh một chút, không hiểu sao mà nàng cảm giác được có một đôi mắt không có hảo ý đang nhìn chằm chằm vào mình và muội muội, xem xét hồi lâu nàng cũng không thấy ai, nàng lắc đầu bảo mình đa nghi rồi từ từ cởi áo.

Vết thương của Nam Cung Mị Ảnh rất nhiều, nàng bị thương từ phía trước đến phía sau, có lẽ trong quá trình bị truy sát, nàng đã nhiều lần dùng thân để bảo vệ muội muội.

Nhìn thấy phần lưng trắng nhưng chi chít vết thương của Nam Cung Mị Ảnh, Lâm Thanh Phong triệt để nổi giận rồi, hắn thề lần này nhất định phải theo cùng hai nàng đánh chết những tên khiến hai nàng bị thương như vậy.

-Không thể tin được có những tên nào tàn như vậy, lại có thể khiến hai mỹ nhân gặp tình cảnh như thế này.

Băng bó xong phần lưng của Nam Cung Mị Ảnh, Nam Cung Tuyết bắt đầu băng bó phía trước, phía trước của Nam Cung Mị Ảnh lại không nhiều vết thương, chỉ có một vết dài từ phía trên ngực phải, kéo thẳng xuống phần bụng.

Cho dù là Lâm Thanh Phong hiện tại cũng không nhìn được nữa, bỗng dưng hắn đứng dậy, và đi tới chỗ hai nàng, hai mắt mang theo sát khí cực nồng, hắn ngồi xuống trước mặt hai nàng lộ ra thần sắc cực kì nghiêm túc.

Hai thiếu nữ sững sờ vì Lâm Thanh Phong bỗng dưng lại nhảy ra với vẻ mặt như vậy, hai nàng cuống cuồng lên tìm vật để che lại cho Nam Cung Mị Ảnh, hai nàng lại tính trách móc hắn vì không giữ lời, nhưng chỉ nghe hắn nói một câu với vẻ mặt lạnh tanh

-Là ai làm?

…..Hết chương 5…..

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau