GIỐNG ĐỰC

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Giống đực - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Bên Suối

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Nguồn ảnh: Face: Elodie Alice

Đã có sự cho phép khi đăng hình.

TÊN TRUYỆN 7: ( ĐAM MỸ -) GIỐNG ĐỰC

Dương quang thâm tình công x Hồ ly tinh mỹ thụ.

Có thịt, có H, đương nhiên!

(Nguyễn)Vĩnh Tường x (Nguyễn)Sơn Trúc

Note:

- Đây là truyện lẻ thứ 7 mình viết, không phải bản edit.

- Thuật ngữ: Hồ ly tinh thụ: không phải thụ là loài hồ ly tinh, mà ý chỉ thụ là người ma mãnh, phúc hắc, tính tình khó đoán khôn lường.

- Thụ không khiết, ai không thích thể loại này xin come back.

- Một vài tình tiết có thể phi thực tế.

- Có H có thịt, à cái này thì đương nhiên!

Văn án:

Anh lên đồi đi tìm cảm hứng vẽ tranh, lại cứu được cậu bị ngã bên suối. Thấy anh cũng thuộc hàng ngon dai, cậu dụ anh tới tận giường.

- Tôi.. chỉ ngủ với người mà tôi yêu thôi!

- Vậy sao?.

Sơn Trúc cười lạnh nhìn thứ dưới háng kia đang cương thẳng lên, mỉa mai:

- Vậy cái này tính là gì?

======

Chương 1: Bên Suối

Trước cánh cổng chạm trổ đầy hoa văn sơn vàng nổi bật, khác biệt hoàn toàn với những ngôi nhà nhỏ từ dưới sườn đồi lên,

Một người con trai mảnh dẻ, đem mái tóc mềm như tơ dựa vào một bên tường, đôi mày nhíu chặt tỏ rõ sự chán ghét với kẻ đứng ngoài song cửa kia:

- Phạm Vũ, anh nghe không hiểu tiếng người sao?

Người con trai bên ngoài tuy điển trai, nhưng đến bảy tám phần đều là mệt mỏi, dường như đã phải trải qua một quãng thời gian chẳng dễ dàng gì, khuôn mặt hoàn toàn là sự van nài đến thảm thương:

- Sơn Trúc, Anh cầu xin em cho anh được bên em được không?

- Mở cửa cho anh...

- Anh cũng đã nghe lời em, chia tay cô ấy rồi..

Đôi tay người con trai bên ngoài cửa, bám chặt lấy then song, nhìn qua cũng thấy đau lòng, một mực đưa ánh mắt về phía trong:

- Sơn Trúc.. Anh mọi thứ đều nghe em...

- Chúng ta ở bên nhau được không? Anh không thể thiếu em được..

Người con trai tên Sơn Trúc ấy, mặt không đổi sắc, dường như tất cả những gì vừa nghe được qua tai chỉ là một câu chuyện nhạt nhẽo tới quá thường.

- Anh có thể vì tôi mà chia tay bạn gái anh, vậy lấy cái gì đảm bảo anh lại không vì một kẻ khác mà chia tay tôi?

- Sơn Trúc.. Em phải tin anh.. Anh..

Chớp đôi lông mi dài vút, cắt ngang sự giải thích vô bổ kia, Sơn Trúc hắng giọng một tiếng với người làm trong nhà đang đứng gần:

- Thả chó!

Sau đó cũng không quản một đàn BecGie con nào con nấy to như thùng, lao sầm tới cánh cửa, sủa vang một nửa đồi.

Người ở phía kia giật thót mình, hết hồn rụt tay lại, nhìn đàn Béc Giê hung dữ, trên miệng lắp bắp không thành câu.

Sơn Trúc vừa bước vào phòng liền bẻ bẻ khớp tay, ngồi vật xuống chiếc ghế lười hình tròn, nhăn mặt.

Quá phiền,



==========

Đắc Nông,

Kỳ nghỉ hè năm thứ hai đại học của Sơn Trúc,

Vùng quê này, chẳng mấy người không biết đến nhà ông Kiến sầu, đại gia chuyên thu mua sầu riêng xuất khẩu, nổi tiếng cả một vùng.

Trong căn biệt thự vườn xa hoa rộng rãi, xung quanh đều là bonsai đắt tiền, cây cảnh lớn nhỏ nở hoa thơm ngát giữa mùa tháng 8, lại không thể xua đi không khí gay gắt trong phòng khách nhỏ.

Ông Kiến tức điên lên chỉ tay vào thằng con trai út:

- Trúc!

- Mày làm cái gì?

- Mày mặc cái gì kia? hả? hả?

Phía kia, một thân quần bò mỏng ôm sát, đẩy bờ mông cao vểnh khỏi cái eo thắt, áo sơ mi trắng bỏ lửng 2 cúc đầu, ỡm ờ để lộ ra lồng ngực trắng mát. Sơn Trúc ngoáy ngoáy lỗ tai:

- Đúng ý ba rồi còn gì nữa?. Quần bò dài đây, sơ mi trắng đây!

- Mày... mày... mày định làm tao tức chết hả?!

Bà Phấn, mẹ Sơn Trúc thấy vậy cũng liền kéo tay chồng mình ngồi xuống bàn uống nước:

- Ông làm như chưa thấy nó như thế bao giờ ấy!

- Còn con ngồi xuống đã.

Sơn Trúc nhằm ngay bên cạnh tay mẹ mình, nhõng:

- Mẹ, xem ba kìa!

- Con đã nhuộm lại tóc rồi, cũng đã ăn mặc đúng như ba muốn rồi mà còn..

Bà Phấn vỗ vỗ lên bàn tay trắng nõn của người con trai út được cưng như trứng mỏng từ bé này:

- Được rồi được rồi. Mẹ tin con, chắc chắn là tên đó thấy con đẹp mà giở trò. - Yêu mẹ nhất!. Kìa, mẹ xem, con mới mua cho mẹ lọ nước hoa nhập, thơm cực nha!

- Cái thằng này, con đi học cần phải tiết kiệm một chút, mẹ thì dùng đi đâu chứ?

- Mẹ..

- Được rồi được rồi. Mẹ là cưng con nhất, thương con nhất!

Ông Kiến uống một ngụm nước lớn xong mới hạ hỏa, nhưng trong giọng điệu không dấu nổi mười phần đều chán ghét:

- Tao đặt tên mày là Trúc, còn là Sơn Trúc, là cây Trúc trong núi, đáng lý mày phải thẳng như trúc, như người quân tử, chứ sao lại õng ẹo thế kia? Hả?. Đứng cái gì cũng không được thẳng nữa!. Nhìn người cứ như cái thằng không xương!

Sơn Trúc quay đi, vuốt vuốt cổ tay áo.

Bà Phấn dịu giọng:

- Thôi thôi thôi!. Hai ba con ông cứ ngồi gần là lại cãi nhau.

- Rồi còn cho mày học võ để nam tính hơn, thế mà thế nào? Đến sân võ không lo luyện tập còn tính hốt luôn cả thầy, khiến tao bẽ mặt gần chết.

- Này còn cái gì, hả?

- Này còn để người ta tới tận nhà tìm? Hả? Mày có tin tao cạo trọc đầu mày luôn không?

Bà Phấn liền gằn giọng:

- Ông nói cho đúng một chút coi, nó trước nay một con kiến không nỡ giết, đều là mấy cái thằng đó thấy nó đẹp mà nhào vô!.Cái gì mà hốt?!. Con trai tôi là vàng là ngọc đấy,

- Ông nói nó cái thân yếu ớt kia mà đi hốt người ta ông có thấy ngượng miệng không?. Không chừng là tên thầy dạy võ đó với không tới được thì ăn càn nói bậy?!

Ông Kiến á khẩu, bởi sự thực thì cậu quá đẹp, so với mấy diễn viên trên ti vi ông thấy còn đẹp hơn thật.

Sơn Trúc chẳng muốn nghe nữa, nếu cậu còn ngồi thêm một lát, chắc màng nhĩ của cậu sẽ thủng vài lỗ mất.

- Ba không muốn thấy con nữa thì thôi, con đi ra suối đây!

- Cái thằng kia!!! Tao còn chưa nói xong!!!!

Chân trước chân sau Sơn Trúc đã đứng phắt dậy, vơ thêm một bộ quần áo thường ngày,

Sơn Trúc huýt một hơi sáo dài, một con Husky nâu trắng khá lớn lập tức chạy tới, đôi tai dựng thẳng vểnh lên theo bước chân của Sơn Trúc chạy về phía chiếc xe số đã được " độ " lại, chuyên đi đường núi.

Chú Husky này tên " Meo ", được Sơn Trúc nuôi 5 năm, sau khi cậu lên Sài Gòn học thì không mang theo được nữa, nhưng Meo cực kỳ nhớ chủ, mỗi khi cậu có dịp về, nó liền quấn quýt không thôi. Và đương nhiên, chỉ cần một cái đánh tay liền có thể hiểu được ý cậu, leo lên đằng sau chiếc yên xe ngồi vững vàng.

Một người chở một chó này men theo đường núi cũng là cảnh mà người làm công trên những đồi café của gia đình ông Kiến sầu hè năm nào cũng thấy. Riết thành quen thuộc.

Ngoài sở hữu nhiều hecta sầu riêng, nhà cậu còn có hàng chục quả đồi chuyên trồng café. Xen kẽ những quả đồi đó, có rất nhiều con suối nhỏ, trong đó có suối Lan.

Sơn Trúc thích nhất, chính là dòng suối này, ban đầu nó vốn không có tên, bởi lẽ chỉ là một con suối vô cùng bình thường trong số hàng trăm những dòng chảy nhỏ ở Đắc Nông này, Và cũng bởi vì lần đầu tiên khi cậu được anh ba đưa tới đây lội suối, ngâm tắm, thấy được một nhánh lan rừng màu vàng chẳng biết tên, thế nên cậu liền gọi nó là suối Lan. Lúc ấy cậu mới học lớp 3.

Sơn Trúc vô thức ngâm mình dưới dòng suối mà câu lên miệng cười.

Kết quả thật tệ,

Hôm đó anh của cậu, Sơn Tùng – Ý chỉ cây tùng trên núi, bị ba cậu đánh đòn một trận thảm hại, bởi lẽ ba cậu cho rằng đưa một cái thân yếu ớt của cậu ra suối ngâm là một điều không tưởng.

Nhưng sau đó thì hễ trời hơi nóng, cậu lại mè nheo bằng được anh ba mình mang ra suối chơi. Sau này anh ba lớn, đi học tận Sài Gòn, lại chỉ còn lại một mình chơi đùa nơi dòng suối. Tuổi thơ của cậu của cậu, nói một nửa nằm ở đây cũng không sai, từng viên cuội, hòn đá, đều như quen thuộc.

Anh ba cậu hơn cậu tới chín tuổi, chị hai cậu còn cách cậu tới cả một giáp. Cậu chính là ba mẹ khi đã thừa của ăn của để nên mới cố tình sinh thêm.

Vuốt nước trên lồng ngực của chính mình, cầm một cục đá cuội nghịch ngợm dử trước mũi của Meo, cảm nhận từng đợt lông nâu trắng vẩy tung bọt nước. Sơn Trúc cảm giác như từng đợt tuổi thơ đều cứ thế ùa về...

Chỉ ở nơi đây, cũng chính ở nơi đây thôi, hòa tan từng tấc da ngâm dưới dòng suối, cảm nhận chút hơi ấm của nước bao bọc lấy, cậu mới cảm thấy cả cơ thể mình đều sạch sẽ và tinh khiết..

Không trói buộc,

Không dục vọng,

Và, không có bất cứ thứ gì nhơ bẩn được cậu hết.
Hai mươi mốt tuổi,

Khi sinh ra cậu vừa trắng vừa mềm, khiến tận mẫu giáo rồi mà không ai mới nhìn lại có thể nghĩ cậu là một bé trai.Thậm chí, còn có người nịnh nhầm ba mẹ cậu mà thân ái tặng cho cậu một cái váy thủy thủ khi cậu lên bốn, khiến ba cậu tức tới phát sốt một hồi.

Lớn lên rồi, mới thấy con trai mà đẹp quá, chính là chẳng phải điều vui vẻ gì, nhất là dáng vẻ của cậu, chẳng lông nhiều, chẳng râu rậm. Hai mươi mốt tuổi vẫn chưa mất một đồng tiền mua dao cạo.

Cậu không tô son, nhưng môi lại đỏ, đến mùa hanh khô, gió lào thổi nứt kẽ tay mọi người, má cậu lại vì thế mà một màn hồng rực.

Cậu không chuốt mi, thế nhưng đôi mi cậu lại dài quá rợp bóng rồi,

Cậu không dưỡng da, thế nhưng những bông hoa café kia, so với làn da của cậu, xem ra có phần thẹn thùng.

Không so được, hoàn toàn không so được.

Cậu còn nhớ như in lần đầu tiên khi anh rể cậu về ra mắt gia đình, anh ấy đã sửng sốt hỏi chị hai cậu một câu ngay trên bàn ăn " Sơn Trúc là con trai thật hả? "

Cậu đã nhăn mặt, bỏ bát cơm dở chạy lên phòng.

Khi ấy chính cậu còn ghét bản thân mình,

Cậu ra suối giữa trưa nắng để phơi da cho đen đi.

Rút cuộc lại bị sốt đến nỗi phải truyền nước suốt ba ngày ba đêm.

=====

Bây giờ, thì khác rồi.

Hai mươi mốt tuổi, đương nhiên phải khác lúc chỉ mới mười hai chứ?

Sơn Trúc cậu không còn là một cậu bé ngô nghê, ngại ngần khi bị người ta nhìn thẳng vào khuôn mặt mình mà tò mò, mà đánh giá nữa.

Đối với cậu bây giờ, mọi thứ, thực đã khác xa.

Đưa tay lên vuốt mái tóc ướt nước, nghiêng đầu tựa vào một tảng đá lớn nhìn từng chùm mây xanh ngắt trên trời, đôi chú cá nhỏ tung tăng lượn qua lại nơi đôi cẳng đùi trắng nõn của cậu,

Sao?

Đến cá cũng thích cậu như thế?

Cá đực chắc?

Nụ cười nở ra như giễu cợt tất thảy mọi thứ trên đời này.

Đàn ông, chẳng qua gọi cho lịch sự thì thế thôi.

Đối với cậu bây giờ, đều là thứ giống đực tầm thường,

Suy nghĩ gì?, cũng chỉ là nghe lời cái thứ dưới háng mà thôi!

Sơn Trúc cậu từ khi vào đại học tới giờ, nếm thử qua bao nhiêu thằng?

Mười, hay hơn thế?

Còn không muốn nhắc tới,

Một đống ngu muội, chỉ vì muốn lên giường với cậu mà làm ra biết bao nhiêu trò điên rồ.

Để khiến hôm nay cậu lại bị ba mắng mỏ tới như vậy.

Vốn dĩ, tên điên Phạm Vũ đó, thấy hắn cũng ngon trai, dưới háng cũng có chút tiền đồ, cậu liền dụ lên giường, nếm thử vài lần, sau đó – đương nhiên đá.

Sơn Trúc cậu chưa từng lên giường với một tên nào quá 3 lần, cũng không được phép hôn môi. Đó chính là nguyên tắc riêng của cậu. Bởi lẽ, cảm thấy bẩn.

Ai dè hắn còn nghĩ có thể tiến xa hơn được nữa, cứ thế mà bám lấy cậu như một con đỉa không buông.

Sơn Trúc cậu lại thèm nhìn tới cái thứ mạt hạng như thế?, lấy tiền để mua cậu không được, lại nói vì cậu mà chia tay bạn gái rồi?

Cậu mà là vì tiền sao?, cậu còn thiếu chưa đem bản thân mình đi dát vàng từ đầu tới chân cũng thừa nữa?!

Thật đáng khinh!

Cậu chặn số, trực tiếp quăng thẳng chiếc sim ra thùng rác. Ai dè tên đó mật gan lớn, dám tìm tới tận đây thề non hẹn biển. Nếu không phải cậu xổ ra một đàn Becgie hù cho hắn chạy trối chết, e rằng tối nay cơm ăn lại không ngon rồi.

Hừm,

Sơn Trúc chau mày.

Càng ngày càng chán, dẫu cậu có là Gay từ khi sinh ra, cậu cũng chả thích thú gì với việc chỉ cần nhìn thấy cậu trần chuồng, nói cho cố, trai thẳng gì cuối cùng vẫn bị hậu huyệt cậu thít cho tới cong vòng như nhang muỗi tất.

Giống đực vẫn muôn đời chỉ là giống đực.

Sau mỗi lần làm tình, cao trào qua đi, mọi thứ, chỉ còn lại một lỗ hổng không sao lấp đầy, xuyên qua trái tim, xuyên qua lồng ngực cậu.

Từ bao giờ cậu lại trở thành như thế này?

Từ ngày đó sao?!

=======

Sơn Trúc ngắm trời đã muốn sang trưa, liền muốn lôi kéo quần áo mà đứng dậy.

Khuỵu!

Ai nha!

Sơn Trúc đau tới nhăn mặt.

Mẹ kiếp, bị chuột rút rồi, chắc là do ngồi lâu quá. Sơn Trúc hít một hơi, tự trấn an mình, cố gắng đứng dậy, vào bờ rồi thì căng lại bắp chân.

Mới đứng dậy, gượng đi được hai ba bước, Sơn Trúc không ngờ rêu bám lại trơn tới vậy, cộng theo cẳng chân đang bị chuột rút tới mức căng cứng, không trụ nổi một đường, ngã xuống...

- Không!!!! A....

- Bịch!

Trán xoẹt qua một tảng đá sắc nhọn, dòng máu đỏ thẫm, tràn xuống dòng suối Lan..

Sơn Trúc chỉ kịp quờ tay lên rồi như ngất lịm.

==========//==========

Chương 2: Cứu người

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Truyện 7 chương 2: Cứu người

Khi Vĩnh Tường theo đoàn từ thiện của trường đại học X về vùng này dạy học xóa mù chữ cho các em nhỏ, cũng đã vô cùng yêu thích cảnh sắc nơi đây mà xách giá vẽ đi ngao du một chuyến,

Vốn là dân xây dựng, thế nhưng ngoài thiết kế những tòa nhà, công trình. Một mặt vô cùng yêu thích khác của anh, chính là vẽ tranh.

Tuy không phải họa sĩ lớn gì, nhưng một vài tác phẩm cũng đã được treo ở triển lãm khá có tiếng. Đối với Vĩnh Tường mà nói, điều đó chính là động lực bền bỉ để trau chuốt hơn từng nét phác,

Mỗi người đều có một thiên phú, mỗi người lại đều có một sự lãng mạn nhất định. Đối với Vĩnh Tường mà nói, vẻ đẹp hoang sơ của từng nét núi rừng nơi đây thực sự vô cùng cuốn hút,

Hôm nay đã là ngày thứ ba sau khi rời tiết dạy buổi sáng, Vĩnh Tường tự mình trèo lên một quả đồi nhỏ, đi tìm cảm hứng.

Một bên xách chiếc giá vẽ,một bên vui vẻ nhìn tới phía xa kia.

Có một dòng suối nhỏ.

Tuyệt vời!

Hít một ngụm gió tươi mới tràn đầy lồng ngực, cả hương gió café cũng thơm đến như vậy!

Trên lưng đồi, một mái tóc hơi dài, buộc thành một đuôi nho nhỏ sau gáy, cổ áo khoác bò buông hờ hai vạt không khép, lồng ngực rộng lớn phủ bởi chiếc áo thun in màu sắc loang lổ, mọi người ở bản ban đầu nhìn thấy anh như thế, cao lớn lại bụi trần, khiến không ai dám tới gần.

Cũng may sau đó anh thay ra, mặc áo sinh viên tình nguyện, lại rất thân thiện, thế nên cuối cùng sau hơn 2 tuần ở lại cùng các em, từng nhóc một đều thích vuốt vuốt chùm tóc nhỏ sau gáy ấy.

Hỏi thầy, thầy lại chỉ cười bảo: Để giấu người yêu của thầy vào đó.

Cả bọn trẻ cười ngơ ngác, nói sao một người có thể chui vô lọn tóc đó được chứ?

Anh cũng cười tới vui vẻ. Chẳng hiểu sao lại nói như thế, chỉ là đơn giản lừa trẻ con mà thôi!

========

Vậy nhưng, nhân duyên trên đời,

Một đôi khi lại là cớ sự không tính toán được,

Có đôi lúc, nó đến ngẫu nhiên như việc vốn dĩ phải như thế, khiến chúng ta không có cách nào từ chối, cũng khiến chúng ta không có cách nào để nghi ngờ, sự tồn tại của hai từ " định mệnh ".

Hôm nay, chính là một ngày như thế sao?

==========

Vĩnh Tường còn đang muốn chống giá vẽ, đã thấy một chú Husky to lớn tiến tới.

Phản ứng ban đầu là giật mình.

Ở nơi đồi này, nếu có chó thì cũng nên là một con chó cỏ, hoặc Phú Quốc chứ?

Tại sao lại là một con Husky to chừng kia!

Và đương nhiên không đơn giản chỉ vì chú Husky này lớn, mà là vì trên miệng và lông nó.. dính máu!

Không sai, là máu!

Phút chốc bàng hoàng, cũng không bàng hoàng bằng việc chú chó ấy tự tiện tiến tới, nhằm vạt gấu quần bò của cậu mà cạp.

- Ẳng ẳng!

Tiếng sủa không phải như bình thường, có chút gì đó rất lạ.

Vĩnh Tường còn thấy đôi mắt màu xanh kia dường như rất hoảng, đôi chân không ngừng đạp xuống, cố gắng cắn gấu quần cậu, kéo đi.

- A....

- Mày muốn đưa tao đi đâu?

- A...???

Chú Husky dường như rất vội vã, dùng hết sức lực kéo Vĩnh Tường, khiến cậu chao đảo đánh rớt cả giá vẽ, thiếu chút thì ngã nhào xuống mép cỏ.

- Ẳng, Ẳng, Gâu!

Vẫn là không thả.

Vĩnh Tường lập tức sinh nghi. Là chủ của nó bị thương sao?!

Vốn là một người đầy nhiệt huyết, lại tốt bụng, Vĩnh Tường như vậy liền một đường theo sát bước chạy, chỉ một loáng đã tới men bờ suối..

Vĩnh Tường sững sờ...

- Có người....

Chú Husky nhảy bổ tới thân người trắng trẻo nhợt nhạt kia, hai chân trước khuya khoắng lay động, lưỡi liên tục thè ra liếm láp lên má lên tóc, thậm chí còn liếm lên vết thương trên trán,.

Vĩnh Tường cũng không mất bao lâu, một hai cũng đã bước tới,

Không cần biết là như thế nào, trước tiên phải cầm máu cái đã,

Anh không suy nghĩ gì thêm, liền cởi chiếc áo khoác bò bên ngoài, phủ lên người Sơn Trúc, sau đó lột chiếc áo phông, là thứ vải mềm nhất có thể tìm được hiện tại, chặn lại vết thương trên trán kia..

Ưm...

Đôi mày xinh đẹp vì bị chạm vào vết thương liền chau lại một chút,, Vĩnh Tường cũng không biết người kia có thể nghe không, theo phản xạ cũng lập tức trấn an:

- Không sao rồi!

- Bình tĩnh một chút.

Một tay dịt trên trán, một tay bế thốc người vào lòng, nhìn chú Husky kia cố gắng nói, mong sao nó hiểu:

- Dẫn tao ra khỏi đây, mày biết đường chứ?

- Ẳng! Chú Husky quen thuộc đường, cứ như thế, một Husky chạy trước, một kẻ cởi trần bế một thân người nhợt nhạt trên tay, nhanh chân trên con đường mòn.

Vĩnh Tường thầm cảm ơn trời đất, cũng may hàng ngày chăm chỉ luyện tập trong đội bóng chuyền, đôi tay có thể nói là vô cùng rắn khỏe, nếu không để bế được một thân hình dẫu có nói là mảnh này trên tay, thì chạy cả quãng đường mòn trên núi, không khéo đến chính cậu cũng muốn làm rơi người.

Vừa ló đầu ra đến đường, Vĩnh Tường đã chạy tới một chiếc xe ba gác đang đậu bên vệ,



Có vẻ đây là xe chở cỏ, dưới chân xe người nông dân vẫn đang xếp một đống cỏ lớn chưa chất lên, vừa nhìn thấy Vĩnh Tường chạy đến đã hốt hoảng:

- Sao thế?

- Cứu người!

- Làm ơn chở chúng cháu đến bệnh viện gần nhất!

Người nông dân chất phác, ném cả đống cỏ cắt cho bò kia xuống, vội vã leo lên, khởi động chiếc xe, một đường chạy tới bệnh xá.

Đường xe xóc nảy, đây lại là một chiếc xe ba gác cực kỳ cà tàng, vốn dĩ không thể nói là để chở người, sợ kẻ trên tay lại bị thương thêm, Vĩnh Tường ôm chặt càng thêm chặt, cũng không nghĩ tới chuyện như thế mà cả khuôn mặt kia đang áp sát lên khuôn ngực vạm vỡ của mình, ngay bên phía hình xăm bông hoa sen nhỏ.

Tới bệnh xá,

Vĩnh Tường liên tục nói lời cảm ơn, không quản trên chiếc quần bò cũng còn vương chút cỏ, cứ như thế trực tiếp chạy vào.

- Ai vậy?!

- Nhìn quen quá!

- Trời!, con trai út của ông Kiến sầu!

- Sao vậy sao vậy?!

Vừa nhận ra người trên tay Vĩnh Tường bế đến, mấy người ở bệnh xá nhỏ này liền lật đật mặt cắt không còn máu, xúm năm xúm bảy lại đẩy vào phòng cấp cứu.

Vĩnh Tường ở bên ngoài, thở hắt ra, mồ hôi chảy đầy dọc sống lưng, theo đường viền nơi cạp quần biến mất, cơ ngực đều phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở mạnh.

Lau một vạt mồ hôi dài, cánh tay bế người suốt quãng đường dường như sắp tê dại, quay lại phía bàn hồ sơ:

- Có nước uống không ạ?

Đã không chỉ cho nước uống, người y tá ngay đây lại nhìn cậu với một vẻ mặt cực kỳ hoài nghi, săm soi lên phía bên ngực trái cậu, nơi có hình xăm.

Vĩnh Tường nhìn xuống người mình,

Chết tiệt, anh vẫn còn đang cởi trần, đã thế ví và điện thoại đều đã bị rớt lại trên túi treo ở giá vẽ.

Làm sao bây giờ?!

Cố gắng dịu giọng nhất có thể:

- Chị ơi, cho em mượn điện thoại được không?

Cô y tá lại thêm một lần nữa không thèm trả lời, đã thế còn xoay xoay người đi nơi khác ấn điện thoại.

Đành vậy.

Vĩnh Tường ngồi phịch xuống ghế chờ hành lang.

Chờ cậu ta tỉnh rồi tính tiếp.
Thế nhưng không như dự đoán một chút nào, ngay sau khi tiếng hốt hoảng của ba mẹ người thanh niên kia tiến tới,

Cậu cũng đã bị đám vệ sĩ của gia đình người ta tóm gọn lôi ra một góc bệnh xá.

- Này! Các anh làm gì vậy?!

Vĩnh Tường tưởng như mình phát điên rồi!

Sao có chuyện vô lý như thế! Còn đang muốn thanh minh, giãy dụa,

Cô y tá đi qua liền bĩu môi:

- Vừa xăm mình, vừa cởi trần, vừa buộc cái chỏm tóc kia. Nhìn cũng biết không phải người đàng hoàng!.

- ??!!!

Vĩnh Tường trợn trắng mắt.

Trời đất ạ!.

Sao cậu có thể quên?!

Đây là Việt Nam đó! nơi mà đánh giá con người qua vẻ bề ngoài chính là một tiêu chí đương nhiên, không cần biết. Đàn ông mà cứ xăm mình, buộc tóc chỏm là y như rằng 99, 99% đều là xấu tất!

Với lại thực sự cũng quá mệt rồi. Vĩnh Tường cũng không đủ sức mà đôi co với 4 tên vệ sĩ to con,

Thế nên thôi đi, hãy cứ là chờ tên kia tỉnh lại.

Đúng là làm ơn mắc oán mà!

======

Trong phòng hồi sức, bà Phấn khóc đã đỏ hốc mắt.

Đương nhiên, con út của bà, bà phải thương. Đặc biệt thằng bé lại không được " hoàn chỉnh" như anh như chị nó, thế nên bà lại càng tự trách mình sinh kiểu gì mà để nó thành Gay như thế, nên mười phần chiều chuộng cả mười.

Nắm lấy bàn tay Sơn Trúc mà run run, bà hết phần giận dỗi chồng mình:

- Ông đấy!. Ai cho ông mắng nó như thế hả?

- Chính là vì ông nên nó mới ra suối, nó mà có mệnh hệ gì, tôi tính sổ với ông!

Ông Kiến nói thì nói thế, chứ hai đứa lớn đều sớm tự lập, phần gần gũi nhất đương nhiên cũng là cậu con út này, thế nên cũng đau xót không kém, nhìn nó lớn lên một ngón tay cũng không nỡ làm đứt, mà giờ đây nguyên cái trán băng trắng muốt, đôi môi tái nhợt thế kia...

- Haiz.. Đã sớm bảo nó đừng có đi lung tung rồi..

- Con trai của mẹ.. hu hu...

Sơn Trúc nghe mà não ruột, chẳng cả muốn giả vờ bất tỉnh nữa, dẫu sao cậu cũng không muốn thấy mẹ cậu khóc, liền mở mắt, chớp vài cái:

- Con không sao,

- Con tỉnh rồi?!

- Tạ ơn trời phật!

Bà Phấn sốt ruột đến độ lập tức gọi bác sĩ vào ngay.

Các bác sĩ cũng không dám chậm trễ, từng chút cẩn thận:

- Chỉ là bị choáng do mất máu, cũng may là cầm máu kịp thời, vết khâu cũng không quá sâu, ông bà đừng lo lắng quá.

Từ khi mở mắt ra, Sơn Trúc vẫn luôn đảo xung quanh, tìm kiếm.

Không thấy anh ta?

Đôi mày hơi nhíu lại:

- Mẹ... ai đưa con tới đây vậy?

Bà Phấn nghe câu hỏi mà mặt đổi sắc, giận dữ:

- Mẹ nhận được tin liền tới đây, đã tóm cổ nó lại rồi!

- Con trai ngoan, nói cho mẹ biết nó đã làm gì con?

- Mẹ sẽ cho nó ngồi tù rục gông!

Đôi môi Sơn Trúc hơi độ câu lên.

Lồng ngực kia thật ấm, đôi tay rắn chắc không buông... lại dường như rất cao to...

Hừm, Lại có chút kịch vui.

Tính toán lại một chút... xem nào..

Sơn Trúc bám lấy tay mẹ mình:

- Mẹ, con muốn gặp người đó.

- Con gặp nó làm gì?

Bà Phấn thương con não lòng, một câu kêu mấy người vệ sĩ liền dẫn tới.

==========//===========

Chương 3: Lý trí

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Vĩnh Tường sốt ruột tưởng chết.

Chiều hôm nay anh không có tiết dậy, thế nên nếu để mọi người phát hiện ra anh không về bản, có lẽ phải đợi đến đêm, thậm chí sáng hôm sau mất.

Vậy nhưng cậu thanh niên kia thế nào còn chưa tỉnh?

Vĩnh Tường đánh giá lại một chút, vốn thông minh, lại là dân kiến trúc, việc sắp xếp lại sự việc tương đối dễ dàng,

Người kia là đi tắm suối, có thể là trượt chân mà ngã quệt vào tảng đá gần đó, vết rách không quá sâu, lại được chú Husky kia kéo ngay vào bờ nên cũng không bị ngạt nước.

Chỉ là mất máu xem vẻ cũng khá nhiều, nếu theo đúng những gì anh biết, thì dù yếu thế nào đáng lý cấp cứu xong giờ này cũng phải tỉnh rồi chứ?!

Mấy vị bác sĩ lại còn bị gì vậy? vừa thấy người nhà ông Kiến vào liền lánh hết đi chỗ khác như nhường lại cả cái phòng góc này luôn.

Xem ra vị kia chính xác là một tên " con nhà giàu" chuẩn nghĩa.

Vĩnh Tường siết đan hai tay chặt lại với nhau. Rắc rối không tưởng.

Cũng là do cái tính cách bao đồng này mà trước đây gặp biết bao nhiêu chuyện rồi. Haiz. Nhưng nói thế nào thì cũng không thể thấy chết không cứu.

Cùng lúc người vệ sĩ bên cạnh nhận được điện thoại, liền quay sang đối mấy tên vệ sĩ làm cùng, một đường kéo người đứng dậy.

A?

Vĩnh Tường nghĩ sao cũng không ra hoàn cảnh hiện tại của mình lại có chút như đang bị áp giải.

======

Người được dẫn lên phòng.

Đừng hỏi vì sao ông Kiến ở cái bệnh xá này còn oai hơn Giám Đốc.

Đương nhiên, là bởi vì con trai cả dưới danh nghĩa của hệ thống trái cây sạch xuất khẩu Kiến Sầu của ông bỏ ra hơn 5 tỷ xây dựng lại mấy dãy bệnh xá mới cứng này. Đừng có nói bác sĩ không ai dám ho he gì khi thấy Vĩnh Tường cứ thế bị kéo tới phòng bệnh. Nếu có oan thật chưa chắc đã ai dám lên tiếng.

Vĩnh Tường vừa bước chân qua cửa,

Kẻ trên giường bệnh đã lia ánh mắt tới đánh giá.

Từng đường cơ bắp cuộn lên vừa phải, không quá lỗ mãng, vừa vặn chia múi nơi đường bụng, một dải lông sắc nét kéo từ trên rốn ẩn khuất dưới cạp quần bò thô,

Nơi ngực trái xăm một đóa sen nhỏ, mùi mồ hôi như còn vương vất nơi chóp mũi Sơn Trúc, như cái lúc cả khuôn mặt cậu áp sát tới.

Chòm tóc nhỏ buộc túm sau gáy, đường nét khuôn mặt vững chãi thành thục,

Quả thật, muốn bao nhiêu phong trần đều có bấy nhiêu.

Chiếc lưỡi nhỏ ngọt ngào lướt một vòng qua hàm răng ngọc trắng sáng kia, nở ra một nụ cười đủ sức giết người.

Hoàn hảo.

Nếu để tráng miệng một chút giữa kỳ nghỉ hè chán ngắt này, quả thực là đáng bỏ chút công.

Cũng không trách được.

Ai bảo, anh dây vào Sơn Trúc tôi làm gì?!

- Mẹ... chính là anh ta.

Ủy khuất kêu lên một tiếng, giọng nói như một chú mèo làm nũng không ngừng.

Bà Phấn lừ mắt về phía anh:

- Gan lớn quá nhỉ?!

Vĩnh Tường nội tâm gào thét, vẽ ra cả ngoài nét mặt.

Ủa cái quái gì???

Vậy nhưng bỏ qua hết thảy mọi thứ sai sai đó, liền lấy lại bình tĩnh, cất giọng:

- Cậu tỉnh rồi, mau nói cho mọi người biết rõ ràng đi, tôi cần phải đi gấp.

Đôi vành mắt thoáng chốc đã đỏ rồi, Sơn Trúc sụt sịt:

- Anh ta... thấy con tắm ở đó..

- Không kìm được...

- Nên đã nhào tới... còn có.. sờ soạng con...

- Con vì sợ quá.. trong lúc giằng co nên đã bị ngã, đập đầu vào tảng đá...

Nói rồi mà nức nở lên, gục đầu lên vai bà Phấn.

Miệng Vĩnh Tường phút chốc không ngậm được lại, khóe môi giật liên hồi.

Anh không phải nằm mơ đó chứ?!

Hay người bị đập đầu vào tảng đá kia là anh chứ không phải tên nhóc kia?!

Cái gì mà sờ soạng?!

- Cậu nói bậy cái gì thế?! Hả?!

Vĩnh Tường nhịn không được mà quát lên, nhào tới bên giường, muốn túm lấy kẻ đang nói năng lảm nhảm kia.

Bà Phấn đã lập tức thưởng cho cậu một phát cháy má:

- Bốp!

Vĩnh Tường á khẩu:

- Cháu.. để cháu giải thích!

- Mày đang cởi trần đó, còn có gì để giải thích, hả?!

- ???!!!!

Vĩnh Tường trân trối nhìn về phía Sơn Trúc đang run rẩy nỗ lực kéo lại tay mẹ mình:

- Mẹ.. Mẹ...

Bà Phấn vỗ vỗ tay Sơn Trúc:

- Để mẹ báo công an.

Sơn Trúc như thế mà lại khẽ lắc đầu:

- Con không muốn.. để ai biết.

- Vậy con muốn thế nào?

- Mẹ, hay là.. cứ đưa anh ta nhốt lại ở nhà mình trước?!

Vĩnh Tường như thế bị kéo đi, nhồi vào trong xe, lắc lư đi tới nhà Sơn Trúc trong tư thế chết đứng vì không hiểu chuyện quái quỷ gì đang xảy ra.

Điên mất. Anh đúng là không thể tưởng tượng nổi.

Vì cái gì mà tự dưng lại thành ra thế này?

Còn nữa,

Tên nhóc thối ấy, đáng ra nên đi làm diễn viên thì hơn chứ?!

========

Vốn là một người đầy nhiệt huyết và sôi nổi, cái thứ buồn chán đến đốt gan đốt thịt như thế này thực khiến anh phải chửi bậy.

Cái đéo gì?!

Mình đã bị nhốt ở đây cả một ngày một đêm!

Ngả mình lên chiếc giường trong cái nhà kho cũ, Vĩnh Tường trằn trọc tới mức không thể nào mà ngủ nổi.

Anh không sợ tên nhóc đó khai ra ba trò bịa đặt, bởi anh khẳng định có thể tự minh oan cho mình, đơn giản vì nếu như anh thực sự làm ra trò bậy bạ, thì việc gì phải cứu cậu ta, cũng càng không việc gì phải ở lại bệnh viện mà chờ người nhà cậu ta đến tóm lôi về đây cả.

- Vấn đề chính là...

- Két...

Cánh cửa bật mở,

Giọng nói mang theo chút hơi lạnh cất lên:

- Vấn đề chính là, nếu tôi cứ khai như vậy, thì trước hết anh cũng không thể nào tránh khỏi việc lên đồn.

Vĩnh Tường nhíu mày, thân ảnh mảnh dẻ trước mặt hiện dần lên rõ ràng, không sai, là tên nhóc đó.

Vĩnh Tường khó hiểu nhìn chòng chọc lên người Sơn Trúc, cố gắng đánh giá.

Khác hẳn với vẻ mệt mỏi yếu đuối hơn một ngày trước, cả người này hiện tại như phủ lên một tầng sức sống mới, chẳng có vẻ gì là bị vài vết khâu trên trán hành hạ hết cả.

Vĩnh Tường siết chặt nắm đấm:

- Rút cuộc cậu có mục đích gì?

- Cậu rõ ràng biết là tôi đã cứu cậu!

Chậm rãi ngồi xuống bên cạnh chiếc giường cũ kỹ, Sơn Trúc đặt xuống bên cạnh chiếc lồng ủ, nhởn nhơ nói:

- Tôi đâu có nhờ anh cứu. Đúng chứ?!

- Hả?

Vĩnh Tường gần ngất:

- Sao trên đời lại có loại người vô lý như cậu?

- Cậu bị hoang tưởng à?!

- Đây là thế kỷ bao nhiêu rồi?, cậu nghĩ nhốt tôi lại cậu không có tội chắc?

Sơn Trúc dửng dưng:

- Ăn đi đã.

Vĩnh Tường điên tiết, gạt chiếc lồng ủ sang một bên, siết lấy vai Sơn Trúc:

- Tôi không biết cậu bị cái gì, nhưng dù thế nào cậu cũng phải mau nói rõ với người nhà! Tôi không có thời gian đùa với cậu!

Sơn Trúc cười nhạt, thuận theo cái bám tay này, đu người vào trong lồng ngực Vĩnh Tường, phả nhẹ lên tai anh:

- Cũng được thôi.. nhưng, còn phải xem xem biểu hiện của anh đêm nay thế nào..

Câu nói vừa dứt, vành tai đã bị liếm sượt một cái.

Rùng mình.

Vĩnh Tường không hiểu lại càng không hiểu, trơ ra như khúc gỗ.

Quần áo trên người bị bàn tay mềm mại như lụa từng đường ve vuốt, nơi hai hạt đậu nhỏ vì hơi lạnh từ hai ngón tay kia kẹp lấy rồi bứt nhẹ khiến phút chốc dựng lên. - A???!!!

- Cậu....!!!!!!

Vĩnh Tường bị cái bứt nhẹ kéo cho hết hồn giật lùi cả người về phía sau giường.

Sơn Trúc cười nhẹ một tiếng trong lòng, giống đực vẫn chỉ là giống đực mà thôi! Để xem xem, phong trần bụi bặm chừng này, trên giường có thể làm ra được tích sự gì hay ho?

Sơn Trúc một tay đưa tới vạt áo ngủ mỏng, kéo nhẹ,.Toàn bộ lồng ngực trắng nõn mịn mà như tơ mềm lộ ra, hai đầu nhũ vừa hồng vừa đỏ, một vòng cao lên. Bàn tay phía bên còn lại cũng không dư thừa mà chầm chậm đưa lên miệng một rồi hai ngón, tự mình mút mát, nước miếng nhỏ ngọt nhểu theo đầu ngón tay vương vãi bên khóe môi, cả một không gian dưới ánh sáng ẩm thấp của nơi kho chứa này phút chốc ma mị đến không tả,

Vĩnh Tường một cảnh này như giã thẳng vào đầu, quả thực muốn hét lên mà không hét nổi, nuốt đầy một đống nước bọt trong cổ họng.

Mẹ ơi.

Cậu ta.. đang làm cái gì??!!!!!!!

Sơn Trúc có vẻ không hài lòng với thái độ ngẩn ngơ khó hiểu kia của Vĩnh Tường, trên đôi mày đẹp nhíu lại thành một đường rất nhỏ giữa trán:

- Sao vậy?.

- Không thích đàn ông?

Nói rồi tự cười một tiếng:

- Không sao, tôi đảm bảo với anh, tuyệt hơn đàn bà nhiều.

- Chỉ cần anh hết lòng đêm nay, ngày mai anh có thể rời khỏi đây.

Nói rồi, Sơn Trúc liếm một bên khóe miệng, từng bước bước tới sát bên người Vĩnh Tường, không nhanh không chậm, chuẩn xác nắm lấy đũng quần ai đó.

- A??!!!!!

Vĩnh Tường trong đại não nổ 500 cái pháo hoa, đưa hai tay tóm lấy tay Sơn Trúc:

- Khoan khoan khoan khoan!!!!

Sơn Trúc dừng lại động tác trên tay, thế nhưng lại đem cẳng đùi thon dài đổi vị trí, đặt cả háng mình lên đùi Vĩnh Tường, thì thầm:

- Vừa có người, lại vừa thoát khỏi rắc rối, hửm?

Vĩnh Tường suy nghĩ gì ư?

Chính là con mẹ nó hoang đường!

Rút cuộc chuyện này là sao???!!!

Mau thoát khỏi đây!!!!

Nhưng...

- A...

- Hưm...

Cố tính đẩy nơi đùi non qua lớp quần kia mà mài tới, Sơn Trúc rên rỉ hai ba tiếng không rõ nghĩa, đưa đầu lưỡi luồn tới vành tai đã đỏ chót của Vĩnh Tường..liếm.

Hưm..

Vĩnh Tường rên bật ra một tiếng, không thể tưởng tượng nổi..

Cậu em nhỏ của anh như thế mà có cảm xúc...bật dậy

Không dám dối mình dối người, quả thực kẻ trước mặt đẹp đến độ anh chưa từng thấy qua!, eo cực kỳ nhỏ, nơi đầu rốn sâu có một chiếc khuyên xanh thẳm, lại đang cọ cả núm vú nhỏ kia lên sống mũi anh, trượt tới đôi môi...

Giọng nói ngọt như mật lan tỏa, ôm ấp cả mái đầu Vĩnh Tường cọ lên ngực mình, đẩy núm vú nhỏ sượt qua bờ môi kia...

- Ưm.. mút đi...

- Một chút thôi..

- Hưm... xem.. có sữa hay không..

- Nào.. há miệng...

Thiên thần và ác quỷ trong đầu Vĩnh Tường đánh nhau cuộn thành một đoàn, hơi thở hỗn loạn, trên trán mồ hôi đọng lại thành hai ba giọt, đôi mắt vì trợn căng quá đà mà ra tơ máu nhỏ,

Ngậm lấy nó.. dày vò cậu ta... đem côn th*t cắm vào...

Vĩnh Tường.. mi là tên thối tha bẩn thỉu...

A.... Không chịu nổi. ưm.. mút lấy nó đi...

Vĩnh Tường.. người quân tử.. mày là... người..

Ư...

Cả chiếc khóa quần cũng đã được kéo ra, cậu em chỉ còn cách lớp quần lót nhỏ, cẩn thận được những ngón tay thon dài bao tới...

Không thể nào!!!!!! Đáy mắt Vĩnh Tường phút chốc như lóe sáng...

Đôi cánh tay mạnh mẽ như thép, đẩy người bật dậy!

- Á!

Hất cả người Sơn Trúc ra khỏi mình,

Vĩnh Tường vừa chật vật kéo lấy khóa quần, vừa lao vụt ra ngoài cửa, hòa lẫn trong đêm đen từng tiếng bước chân lảo đảo vội vã,

Sơn Trúc bị hất mạnh, gần như ngã ra, cả một bên vai trắng nõn nà đập vào tường, đỏ tấy.

Hửm?!

Sau một chút kinh ngạc đến giật mình ấy, từ cánh cửa khép hờ của nhà kho, có tiếng cười bật ra, hoang dại.

Anh ta vừa từ chối cậu?!

Trên đời này, rút cuộc lại có người dám từ chối cậu?!



Khuyên rốn.

Nguồn: Ảnh: Elodie Alice

==========//===========

Chương 4: Mất công một chút

- Chết tiệt!

Vĩnh Tường vừa rời khỏi nhà kho đó thì cắm đầu mà chạy!

Cũng may khi tên nhóc đó vào chính là khóa cửa từ bên trong, bên ngoài lại không có ai gác, thế nên anh mới có thể vừa mở vừa đạp cửa mà thoát ra!

- Phù... Phù,..

Ôm lấy lồng ngực phập phồng dựa bừa vào một gốc cây ven đường, thở từng đợt hơi lớn, cố gắng trấn an bản thân mình.

Không có ai đuổi theo. May quá... may quá mẹ ơi!

Không tưởng nổi, đời anh, một Vĩnh Tường lâu nay luôn nói cười tươi rói, hôm nay lại bị một thằng nhóc biến thái suýt nữa đem ra chơi đùa.

Cũng may, sót lại được tý lý trí.

Con bà nó chứ!

Đúng là gần chết.

Ngày mai phải về lại Sài Gòn ngay lập tức, cái gì từ thiện, cái gì dạy học, thôi thì đành làm người xấu cho xong, chứ làm người tốt kiểu này...

Ai cha...

=========

Buổi sáng, năn nỉ lắm một người chị gái qua đường mới chở cậu về bản,

Thật cố gắng mới có thể vực lại chút tinh thần, lại phát hiện ra thế mà toàn bộ ví tiền, giấy tờ kiêm điện thoại của mình vẫn ở trên quả đồi ấy.

Vĩnh Tường bắt đầu tính toán.

Thứ nhất, chưa chắc sau hai ngày đồ vẫn còn ở đó,

Thứ hai, nếu lỡ lên đó rồi lại gặp phải mấy cái người nhà tên đó thì sao?

Thôi, tốt nhất vẫn hãy cứ coi như gặp cướp đi! Điện thoại thì có thể mua lại, chứng minh thư giấy tờ gì cũng đều có thể làm lại. Thế nhưng anh hoàn toàn không muốn dính vào những rắc rối vớ vẩn đó!

Đương nhiên, tất cả đều có nguyên nhân của nó.

Mượn tạm người bạn cùng đi từ thiện một ít tiền, lại cáo bệnh xin lỗi người dân bản, ngay trong chiều hôm đó, Vĩnh Tường bắt xe trở lại Sài Gòn.

- ---

Chiếc xe khách từng vòng lắc lư,

Vĩnh Tường chọn một chỗ ngồi ngay dãy cuối, cứ thế nhìn ra từng cảnh vật trôi đi trong tầm mắt.

Đặt tay lên ngực trái, nơi đóa sen nhỏ kia.. nở rộ..

Mẹ...

Năm cậu 15 tuổi, ba mẹ anh ly dị,

Ba anh ngoại tình, ông thậm chí còn có thêm vài đứa con rơi, cho đến khi tòa tuyên án chính thức.

" - Anh còn rất yêu em..

- Anh yêu tôi nhưng lại lên giường cùng người đàn bà khác sao?

- Tha lỗi cho anh.., Đó chỉ là giải quyết nhu cầu thôi, không hơn,

- Đã là lần thứ bao nhiêu rồi?, Tôi không thể chấp nhận được nữa. Ly dị đi"

Họ, ra tòa.

Năm ấy, mẹ anh vẫn đang mang trong mình căn bệnh ung thư.

Năm mười tám tuổi, lần cuối cùng nắm trên tay đôi bàn tay gầy guộc vì xạ trị của mẹ mình,

" - Con sẽ không như ba con chứ?

- Không, con sẽ không như ông ấy!

- Vĩnh Tường ngoan, hứa với mẹ, sau này nhớ trân trọng người mà con thương yêu, cũng đừng lên giường với một người mà con không yêu, cuối cùng, tất cả đều chỉ là đau khổ..."

Vĩnh Tường khẽ siết nắm tay.

Từ ấy, anh không còn mẹ nữa, cũng từ ấy, trên ngực trái của anh có một hình xăm bông sen nhỏ.

Yêu ư?

Vĩnh Tường đương nhiên khao khát, thế nhưng cái chấp niệm kia, chính là sẽ chỉ cùng với người mà chính bản thân mình thương yêu hòa vào làm một..

Thật may, anh cũng đã thoát khỏi được thứ dục vọng đáng sợ ấy,

Hít một ngụm gió nóng bỏng của Sài Gòn..

Ắt xì tới hai ba cái...

Vươn vai thật mạnh nghe tới rắc...

Đã hứa là phải sống một cuộc đời đầy vui vẻ, Vĩnh Tường anh chắc chắn sẽ làm được điều ấy, rồi sẽ có một tình yêu đẹp, dắt người thương tới trước mộ của mẹ mình thắp một nén nhang thơm....

Xin chào Sài Gòn!...Ta lại trở lại rồi đây....

==========

Sơn Trúc đưa tay nắm hờ lên chiếc cằm nhỏ, đôi mắt híp lại thật khẽ nhìn lên đống đồ trước mắt.

Như vậy mà anh ta thực sự không trở lại?!

Thực sự là bỏ cả ví tiền, cả điện thoại chạy lấy người?

Sơn Trúc không hiểu vì cái gì, càng nghĩ lại càng thấy trong lòng có chút buồn cười.

Mình thực sự đáng sợ như thế sao?

Trước tới nay, chỉ cần ngón chân cậu vừa đưa qua cửa mấy quán bar kia, đều lập tức có kẻ vì cậu mà săn đón lấy lòng,

Chỉ là đi uống nước chơi thôi, cũng có vài cái danh thiếp lộ liễu có, len lén có mà đặt trên khay nước bưng tới chỗ cậu.

Trên giường lại càng không phải nói, cũng chưa thấy có kẻ nào thoát khỏi được năm đầu ngón tay của cậu.

Hừm...

Có ý tứ.

Nụ cười nhàn nhạt trên môi nở ra, dọa đến chú cún Meo cũng ngoảnh đuôi chạy tọt ra ngoài.

Vĩnh Tường,

Aiz. Xem ra, trò chơi này thú vị hơn mình nghĩ.
Đôi chân thon dài nhẹ bước xuống dưới lầu, cất lên chất giọng trong veo:

- Mẹ, con nghĩ mình cần trở lại Sài Gòn sớm một chút.

- ----------

Trên đường đi,

Người tài xế riêng của gia đình lái một chiếc xe hơi đời mới chất đầy những món đắt tiền, lâu lâu lại lén lút nhìn xuống cậu út đẹp như tranh vẽ kia,đôi môi son đỏ câu lên cười.

Trên tay, là một cái ví.

Thực tế thì, trong ví của một người con trai chứa đựng vô cùng nhiều những điều thú vị, không quá ba hoa khi nói rằng hầu hết mọi thứ nói lên bản tính của một người cũng đều chứa đựng trong ấy.

Rút một tấm ảnh thẻ ra khỏi, Sơn Trúc nhếch cười một bên mép.

Hai mươi hai tuổi, thậm chí trong ví còn không có lấy một cái bao cao su.

Ngu ngốc.

Từ trước tới nay, chỉ có thứ mà Sơn Trúc này không muốn. Chứ không có thứ mà Sơn Trúc này muốn mà lại không có được.

Vĩnh Tường,

Để xem xem, tôi chơi chết anh.

Trong trái tim đã đào lên đầy những cái hố trống rỗng, theo nụ cười mà có phần nhen nhóm chút chờ đợi, thứ mà từ lâu lắm rồi, Sơn Trúc không cảm thấy được nữa.

========

Nửa tháng sau,

Sơn Trúc ngồi bắt chéo chân lười nhác gọi một cú điện thoại.

- Sắp xếp xong chưa?

Người đàn ông hơn ba mươi tuổi phía bên kia đầu dây nở nụ cười gian xảo:

- Lần đầu tiên thấy em có hứng thú với một người như vậy đó nha? Sao? thứ dưới háng của cậu ta là hàng khủng khó tìm?!

- Bớt dài dòng, xong việc thì số đồ cầm trong tiệm X sẽ được chuyển sang cho anh.

- Ai nha, để em nhả ra mấy thứ hàng béo bở đó..

- Rụp.

Sơn Trúc nói xong liền cúp máy, đảo mắt tới chiếc ví trên mặt bàn.

Vì cái gì mà phải làm tới mấy cái trò này, còn mất đi mấy thứ hàng khó khăn lắm mới tranh về được.

Khẽ lắc đầu,

Mình đúng là điên rồi,

=========

Vĩnh Tường khá chật vật để làm lại một đống giấy tờ,

Tuy nói rằng mẹ anh ngoài căn nhà cũng đã để lại một khoản tiền tiết kiệm kha khá, tiền lãi hàng tháng cũng có thể đủ anh chi tiêu, thoải mái đam mê với sở thích vẽ tranh của mình, thế nhưng thực sự kêu rút ra một khoản nhờ trung gian làm " giấy tờ nhanh ", thực khiến anh xót hết cả ruột.

Đơn giản vì anh không muốn gặp lại ba mình, nên có nhiều cái xác nhận linh tinh không hoàn thiện được.

Chẳng còn cách nào khác,

Vĩnh Tường thở dài một hơi, cũng may là còn thằng bạn thân tên Nguyễn Tân cho vay tạm một ít trước, nếu không chắc mốc mồm quá.

- ------

Thế nhưng mà cũng chưa hết vận đen sao?

Vĩnh Tường không muốn than cũng phải than!

Hết ca tối làm thêm ở quán café về, mới đạp được bon bon vài chục vòng về cái xe đạp của cậu lại bị nổ lốp! - Bốp!.

- Xì...

- Phải không vậy??!!!!!

Gần 11h đêm!

Tìm đâu ra chỗ vá đây!

Đúng là xui hết phần thiên hạ!

Vĩnh Tường mặt méo xệch không cả yêu đời nổi nữa, từ ngày từ Đắc Nông kia trở về, quả thực số cậu mạt hơn rệp!

Ỉu xìu dắt chiếc xe, lại cố gắng đảo mắt khắp nơi tìm một quán để vá, hi vọng không phải thực sự dắt bộ về đến nhà chứ?!

- Có ai không?

- Cứu với..

- A..

- Ưm...

- Em trai, la làm gì cũng chỉ phí sức thôi, đêm hôm thế này ai ngang qua đây nữa,

- Ngoan ngoãn một chút sẽ bớt đau đấy.

- Buông ra.. tôi không muốn.. buông ra

- Xoạt...

Tiếng vải xé rách.

Vĩnh Tường cả người cứng đờ.

Không nghĩ an ninh nơi này lại tệ đến như vậy,

Đôi tay siết lên chiếc xe đạp, tiếng khóc nức nở vang lên rõ mồn một trong đêm tối..

- Cầu xin các anh.. thả tôi ra..

- Xem này..

- Á...

- Ngực nó mềm hơn ngực con gái nữa..

- Bốp! Thằng chó dám cắn tao?

Nghe như một tiếng tát phỏng má rồi...

Bản tính bao đồng anh hùng rơm nổi lên ầm ầm.

Vĩnh Tường như điên mà lao về phía con hẻm nhỏ,

Ba tên xăm trổ đầy mình đang vờn quanh một cậu bé đang cúi gục đầu, áo trên người đã bị xé toạc,

Thấy tiếng động, ba tên đồng thời ngoảnh ra:

- Thằng nào?

Vĩnh Tường nặng giọng:

- Chúng mày định làm gì?!

Nhìn xuống đôi tay Vĩnh Tường siết chặt, một thằng xem vẻ mặt coi như bình tĩnh nhất, khoanh tay hướng phía Vĩnh Tường:

- Chú em, không phải việc của chú. Tốt nhất coi như không thấy mà lượn đi.

- Hơn nữa – hất hàm về phía cậu trai nhỏ - nháy mắt – thằng này là Gay, đầu óc lại có vấn đề, bọn anh chơi nó là phúc của nó rồi.

Vĩnh Tường trừng mắt:

- Là Gay thì sao? Là Gay thì không phải người chắc?! Mau cút xéo!

- Ây da, to mồm quá nhỉ? Chú mày có biết bọn anh săn nó bao nhiêu lâu mới có ngày hôm nay không?!

Vĩnh Tường trần đời chí ghét mấy cái chuyện khốn nạn này, không nói thêm nữa, một đường nhâng cả chiếc xe đạp, nhằm thẳng mấy tên khốn kia ném tới.

- Ầm!

- Á!!!

Chiếc xe đạp lao tới bất ngờ, mấy thằng dùn nhau ngã dúi dụi. Vĩnh Tường lập tức được thế xông tới, thân hình cao lớn, đôi tay rắn chắc, cứ thế mà giã, đương nhiên là chẳng mấy phút liền cũng bị đánh lại.

Một chọi ba chưa bao giờ là dễ dàng!

Đến khi trên miệng một vạt máu đã nhểu ra, bụng đau quại thành từng cơn thì đã ồn ào đánh động người tới, mấy tên kia nhổ bãi nước bọt sau đó chạy đi mất.

- May cho thằng chó mày đấy!

Vĩnh Tường ho khụ ra mấy tiếng mới hít thông được.

Còn may chán, có vẻ chưa tới mức gãy cái xương nào. Tiến về phía cậu bé nhỏ vẫn đang cúi rạp đầu vào góc khuất kia,.. trời ạ.. lồng ngực xem ra đã bị nhéo đỏ.

Vĩnh Tường thương cảm tới không chịu nổi, bèn cởi chiếc áo khoác ngoài ra, cúi xuống muốn phủ lấy.

- Em có sao kh...????

- ???!!!!!!

Câu nói còn chưa có phát ra hết, gương mặt kia đã nhòe nhoẹt nước, yếu đuối mà ngẩng lên.

Vĩnh Tường giật mình tới suýt thì hét ầm:

- Là... là... là...

- Là.. là.. tên.. tên nhóc đó!

=========//============

Chương 5: Có vấn đề?

Nhà Vĩnh Tường,

Nhìn người mê man nằm trên giường, Vĩnh Tường chán ghét kéo chiếc chăn đơn phủ lên lồng ngực kia,

Vĩnh Tường không hiểu vì cái quái gì mà lại ra tới cơ sự này,

Đáng lý thì chính anh đã chạy tới mất dạng ngay sau khi nhìn thấy gương mặt quen không thể quen hơn kia, thế nhưng cậu ta lại ngất rạp ngay khi bước chân anh vừa xoay được hai bước.

Hay là vứt cậu ta ở lại đó?!

Hay là cứ mặc xác số trời đi?!

Vậy nhưng nếu ba tên khốn kia quay lại..

Trời ạ!

Rút cuộc thì vẫn là thế này đây.

Lại còn không dám đưa cậu ta tới bệnh viện, nhỡ cậu ta vui mồm lại nói do chính anh suýt hiếp nữa, không có lẽ anh thực sự phải lên phường?.

Bản thân anh chẳng nhằm nhò gì, nhưng nếu đến tai người vợ hai của ba anh cùng mấy đứa con riêng ấy, chắc phải thành đề tài sôi nổi lắm.

Shit!

Vĩnh Tường bê cái cạnh sườn bị trúng mấy phát đạp của mình,cả người đau nhức không tả,

Đời anh đúng là màu hường trộn mực.

Vĩnh Tường lắc đầu, khập khiễng quay về căn phòng bỏ trống lâu nay của mẹ mình, rúc đầu vào chăn.

Mẹ.... con làm thế này là đúng hay sai đây?!

=======

Phía bên kia phòng của chính anh,

Sơn Trúc nhìn xuống lồng ngực đã được dặm chút màu đỏ, tím, ừm. Chất bám cũng khá tốt.

Đôi mắt xẹt qua khung hình ngay đầu giường, nhìn nét cười toe toét của Vĩnh Tường khi còn trẻ,

Sơn Trúc chớp đôi mắt tỉnh táo chẳng chút gì của người vừa bị hôn mê, câu khóe miệng lên. Cười.

Ngu ngốc.

Đã chui được vào hang cọp, còn lo gì không bắt được cọp con.

========

Sáng hôm sau,

Cũng có lẽ là do quá mệt qua một đêm đánh đấm, thế nên Vĩnh Tường ngủ tới long trời lở đất một mạch tới gần 9h mới tỉnh, lại cũng là cuối tuần, chẳng có tiết sáng nên đương nhiên chiếc đồng hồ báo thức cũng chiều lòng người mà không réo.

- Ưm..

Gối ôm hôm nay có vẻ dễ chịu quá,

Vĩnh Tường còn tiếc nuối chưa muốn mở mắt, lần sờ tay xuống.

Hưm,...

Hử?

Sao... mềm thế này...

Lại còn lành lạnh mát rượi cả tay...

Oao.. sờ xem.. ai.. dễ chịu dễ chịu...

Thơm thơm... dụi dụi...

- Á!!!!!!!!

Vĩnh Tường vừa mở mắt ra, cái anh đang sờ soạng được không phải là cái gối, mà là một đoạn eo người!

Hất thẳng một phát, Vĩnh Tường không che dấu nổi bộ mặt khiếp đảm của mình khi nhìn sang bên cạnh,

Sơn Trúc tên nhóc thối tha!

Lấy chân đạp đạp lên cẳng đùi kia, Vĩnh Tường gào lên:

- Cậu! mau tỉnh!

Sơn Trúc hơi hé mắt, đôi tay yếu ớt nửa chống nửa khuỵu xuống,
Vĩnh Tường không chờ được, liền đã nhảy bật khỏi giường:

- Cậu làm cái gì?! Hả? ai cho cậu trèo lên giường của tôi!

Sơn Trúc mím môi, một lúc mới dựng được người dậy, mệt mỏi dựa vào tường, trên người, vẫn là chiếc áo sơ mi đã bị xé rách.Vĩnh Tường vừa đảo mắt qua liền thấy được bao nhiêu vết loang lổ bầm dập tới tím đỏ.

Trong lòng bất giác như bị một vạt gió thổi qua, kéo tan đi bao nhiêu sự bực bội trong lòng.

Hừm,

Sơn Trúc nhẹ kéo hai vạt áo mình lại, một lúc mới bật ra được một chữ nhỏ lí nhí.

- Xin lỗi...

Vĩnh Tường đương nhiên không chỉ vì hai chữ xin lỗi mềm nhũn kia mà quên đi mấy cái sự việc khủng hoảng đã trải qua, lại chỉ thấy rùng hết cả mình. Nghiến răng:

- Tôi cho cậu 5 phút, mau rời khỏi đây!

- Ngay!

Sơn Trúc ngẩng đầu, nhìn về phía Vĩnh Tường, đôi vành mắt bắt đầu ửng đỏ:

- Em sẽ đi, nhưng.. em có thể xin anh nghe một chút được không?!

Vĩnh Tường kiên quyết:

- Không!

- Tôi còn chưa rõ cậu là người thế nào sao?! Hả? mau biến hoặc chính tôi sẽ đá cậu ra khỏi đây!

Sơn Trúc cụp mắt,

- Xin lỗi... Em.. lần ấy.. em.. không cố ý..

- Em.. chỉ là bởi vì.. lúc ấy em vừa bị thương ở đầu, tinh thần em lại.. không được ổn.. trước giờ hay bị.. quấy rối... nên... không kiểm soát được..làm ra những chuyện..

- Sau đó.. em đã muốn đi tìm anh.. nhưng không tìm được..

Nói chưa hết câu, vành mắt đã đỏ sọng.

Sơn Trúc cố gắng túm lại hai vạt áo nhàu nhĩ, vươn đôi chân đặt xuống giường, run rẩy bước khỏi phòng.

- Em.. chỉ là muốn xin lỗi...

Vĩnh Tường cậu chắc thèm quan tâm, liền khoanh tay tựa vào tường đứng hẳn sang một bên, mặc kệ.

Trình độ diễn kịch của cậu ta còn chưa đạt đến thượng thừa?

Định lừa anh đây sao? Mà khoan...

" Thằng này là Gay, đầu óc lại có vấn đề, bọn anh chơi nó là phúc của nó rồi"

" Là Gay.. đầu óc lại có vấn đề..."

"Đầu óc lại có vấn đề..."

" Có vấn đề"

Mấy câu nói rõ ràng của mấy tên lưu manh từng chữ giờ đây nhấn lại bên tai cậu,

Đôi chân run rẩy kia từng bước không vững, bàn tay nhỏ bé mảnh khảnh siết chặt lại vạt áo...

Em chỉ là muốn xin lỗi...

Đầu óc.. có vấn đề?!

Ý.

Nếu như thực sự cậu ta là cái tên biến thái bệnh hoạn, thì tại sao khi mình tới, lại thấy cậu ta hết sức chống trả như thế, đến nỗi còn bị đánh cho bầm dập?

Đôi chân kia khựng lại trước cửa nhà, quay đầu về phía phòng ngủ, đối với Vĩnh Tường cúi gập người:

- Dẫu sao, cũng cảm ơn anh!

- Không có anh hôm qua.. chắc em.. chết mất...

Giọng nói nghẹn ngào.

Vĩnh Tường cũng thấy sắp loạn thành một đống, bối rối:

- Vậy nói xem, tối qua vì sao cậu lại sang tận phòng tôi?

Sơn Trúc hơi đỏ mặt:

- Anh.. là anh đã sang phòng em.. mà?!

Vĩnh Tường sốc há mồm!

Đúng vậy!

Đây đích xác là giường của anh chứ không phải của mẹ anh!

Phải không?

Hay đêm qua anh dậy đi vệ sinh, theo thói quen mà mò vào?

Có trời mới biết!

Còn quấn chặt lấy cậu ta như một cái gối ôm!

Vậy.. ai mới chính xác là kẻ biến thái đây?!

- ---------------

- Khoan!

Sơn Trúc đã bước ra đến cổng,, nghe một tiếng gọi giật lại này mà ngoảnh lại.

Vĩnh Tường nhìn khuôn mặt ướt nước kia, hệt như một chú mèo nhỏ đang bị ánh nắng chói chang thiêu đốt, khóe miệng không tự giác bật ra một câu:

- Để tôi đưa cậu về.

- ---------------

Vứt người lên trên chiếc ghế lười yêu thích, gác chân lên bàn nhìn ra phía bậu cửa, một nhánh cây đã chết khô vương vất từ bao giờ,

Cuộc sống quá nhạt nhẽo, chơi vui được lúc nào thì cứ chơi.

Sơn Trúc đập tay lên tấm ảnh bên trong chiếc ví.

Ván này, tôi thắng rồi.

===========

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau