GIỜ ĐANG NƠI ĐÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giờ đang nơi đâu - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Khói bếp (5)

(ĐÍNH CHÍNH: nơi làm việc của Tạ Trạch Ích chính xác là “đồn cảnh sát tại hội đồng khu tự quản Thượng Hải” được nhắc đến ở các chương  mà trước đó mình chỉ để là “cục cảnh sát”. Rất xin lỗi các bạn vì sai sót của mình. Về sau thống nhất gọi hội đồng tức ngầm hiểu là “hội đồng khu tự quản”.)

***

Trời tối rất nhanh. Dưới bếp đang ninh canh, lửa than cháy âm ỉ trên lò bếp bùn trắng, tiếng sôi ùng ục như thể có người nào đó đang niệm kinh.

Thang máy ở bên ngoài chạy lên chạy xuống ầm ầm, một lúc sau lại biến thành tiếng chuông cửa. Lúc mở cửa thuận tiện bật đèn lên, Chân Chân vừa vào nhà đã chạy thẳng đến cuối hành lang, gọi về nhà họ Tiết bảo cho người tối nay đến đường Ferguson đón cô về.

Cúp máy, cô nàng bắt đầu nhìn Sở Vọng một lượt từ trên xuống dưới, hỏi như tra khảo phạm nhân: “Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm trị.”

“Thẳng thắn gì chứ?” Cô bật đèn hành lang lên, “Anh Tạ đâu rồi?”

“Lúc ở dưới lầu đúng lúc gặp Lâm đại thiếu, nói gì mà có chuyện quan trọng muốn hỏi anh ta. Hai người thần bí cái gì đó nên chị về một mình.” Chân Chân oán trách đôi câu, song vẫn không quên đề tài chính, “Nói nhanh, em và cậu Tạ là sao thế hả?”

Cô cười, “Cô út gửi em cho anh ta.”

“Dì Cát tính làm mối à?” Chân Chân gật đầu, “Vừa rồi chị đã tra khảo Tạ Trạch Ích, anh ta nói em đã từ chối anh ta, nên bây giờ là anh ta đơn phương theo đuổi…”

“Chị tin anh ta nói càn à. Em thì có tài đức gì?”

“Em? Em là một đứa đầu gỗ chính hiệu.”

“Đúng thế, nên xin Tiết tiểu thư tha cho em.”

“Di Nhã cũng nói dì Cát mà làm mối thì kiểu gì cũng thành. Em không phải là kẻ đầu gỗ thì là gì nữa, chẳng lẽ còn hy vọng đại tài tử họ Tư một bụng kinh thư, tài học đầy mình quay về cưới em?”

Cô ngẩng đầu suy nghĩ, sau đó nghiêm túc hỏi: “Chân Chân, chị thích gì ở Diệp Văn Dữ?”

“Anh ấy…” Chân Chân cũng nghiêm túc suy nghĩ, “Anh ấy rất tốt, chị không thể thiếu anh ấy được.”

“Ừ.”

“Ừ gì?”

“Em vẫn có thể sống tốt mà không cần ai cả. Em không trông mong có người chờ đợi em, cũng không mong người khác cứ phải sống có em.” Nếu như cô có khả năng sống yên ổn ở Thượng Hải, thì cô cũng không cần làm phiền đến Tạ Trạch Ích.

Chân Chân nhìn cô một lúc lâu, cuối cùng cười thành tiếng, “Biết vì sao chị cười không? Mấy hôm trước có một tờ báo nói, con người sinh ra đã không trọn vẹn, luôn tìm kiếm nửa kia của mình. Còn em có lẽ là sai lầm của tạo hóa, sinh ra đã là một cá thể hoàn chỉnh.”

“Không ai sinh ra đã hoàn chỉnh cả.”

“Nên em mới ép mình bỏ qua mặt không hoàn chỉnh của bản thân.”

“Không phải bỏ qua, mà là đã quen rồi.”

“Thôi, không muốn quản em nữa, em vui là được rồi.” Dừng một lúc, Chân Chân lại hỏi, “Lâm Tử Đồng đến xin tha à?”

Cô lắc đầu, “Anh ấy nói nhiều lắm, làm em phải suy ngẫm.”

“Từ nhỏ cha em đã thiên vị Doãn Yên, ngay đến chị cũng nhìn ra được. Về sau nghe nói đến hôn sự của em, chị cứ tưởng ông ấy thực sự yêu thương em, chỉ là cách nuôi dạy có vẻ nghiêm khắc mà thôi.” Chân Chân nói đến đây thì đột nhiên tức giận, “Bây giờ lại khiến em chịu thiệt như thế, đâu có xem em là con gái ông ta?”

“Cha em à…” Cô nhớ lại mấy câu bình luận trong sách sử, không khỏi nở nụ cười mỉa mai. Để xem, rồi ông ta sẽ phải mất mặt thôi.

“Sao thế?”

“Không có gì ạ.” Cô chớp mắt, “Đừng nói em nữa, nói chuyện của chị đi. Thi thế nào rồi?”

“Tiết tiểu thư chị đây trời sinh thông minh, đương nhiên làm bài rất tốt!” Nói rồi, cô lại hâm hực bảo: “Diệp Văn Dữ rớt môn liên tục, không dám đến Thượng Hải cùng chị, uổng phí một tờ vé tàu. Sao anh ta không theo chị gì hết vậy? Chị phát điên lên mất.”

Cô cười đau bụng, “Chị đâu phải là mẹ của anh ta! Trừ khi gả cho anh ta thì mới có thể nói người ta ‘đi theo vợ’ được.”

“Đừng có nhắc đến mẹ anh ấy nữa, chị đủ phiền lắm rồi.” Chân Chân sải bước đi ra hành lang, ngồi phịch xuống ghế mây, “Cha mẹ anh ấy giục anh ấy đến Thượng Hải, ra lệnh nếu trước cuối tháng này không đến thì sẽ ký tên anh ấy vào giấy đăng ký kết hôn. Đây là thời đại yêu đương tự do, ai còn nghe theo cha mẹ bà mai nữa?”

“Độc đoán thế á?”

“Chị ngờ là vì muốn trốn cha mẹ nên anh ấy mới cố tình thi rớt, lấy lý do ở lại Hương Cảng.”

“Làm gì có ai lấy tiền đồ của mình ra làm lý do?”

“Anh ấy là người vậy mà.” Chân Chân bĩu môi, nhưng ngoài mặt vẫn toát lên sự đắc ý kiêu ngạo, “Vẫn cứ có người thích anh ấy đấy.”

“Ai thế nhỉ?” Cô híp mắt cười hỏi.

“Là Thẩm tiểu thư kia kìa. Nếu không phải biết cô ta nghe ngóng về chị, thì việc gì chị phải vội vã về Thượng Hải thế này.” Vừa thấy Sở Vọng đưa mắt nhìn, cô lại nói tiếp, “Cô ta không cho người trong nhà biết anh ấy đã có bạn gái, nếu không chắc chắn cha mẹ cô ta sẽ không đồng ý. Nên cô ta ngầm nhờ người nghe ngóng xung quanh, nghe nói có một người là chị, coi như cô ta cũng có thủ đoạn đấy. Muốn chị tuyệt vọng? Xem Tiết Chân Chân chị là ai hả, cô ta không có cửa đâu.”

“Vậy chị định làm gì?”

“Muốn âm thầm giải quyết, há chẳng phải rất đúng dịp à?” Chân Chân nhướn mày, có vẻ nắm chắc phần thắng. Rồi cô nàng từ tốn mỉm cười, khoác tay Sở Vọng nói, “Tiết Chân Chân muốn cầu tam tiểu thư đây giúp một chuyện, có được không?”

“Có chuyện gì thì nói đi, đừng làm điệu bộ nữa.”

Chân Chân ra sức nháy mắt, “Sáng thứ Sáu tuần sau, Diệp Văn Dữ sẽ đến Thượng Hải. Trước khi anh ấy đến, Thẩm tiểu thư muốn rạch ròi mọi chuyện với chị.”

“Vậy thì sao? Thế xong việc rồi thì em làm người chứng giám cho hai người à?”

“Tối thứ Sáu, rạp hát Hồng Khẩu có chiếu Ba cô gái phản nghịch.”

“Hai người đi chơi, tìm em làm bóng đèn làm gì?”

“Cô ta đi cùng bạn mình, còn chị đi cùng bạn chị. Xem phim xong sẽ đến vũ trường Lộc Tước, để xem ai không dám đi.”

Sở Vọng cười phì, “Sao cứ như thể mọi người tụ tập đánh nhau vậy. Đầu tiên là thi xem bên nào khí thế nhất, sau đó là chém tay chặt chân rồi tự chọc mắt, cuối cùng nhảy vào chảo dầu, nếu ai không có gan chơi tới cùng thì phải chịu thua?”

“Có phải em đọc truyện kinh dị nhiều quá rồi không? Một câu thôi, có đi không!”

Cô ngáp, “Để em nghĩ đã.”

“Rốt cuộc là có đi không ——”

Chân Chân cù lét Sở Vọng, cả hai ngã ra ghế khúc khích cười đùa. Đúng lúc này điện thoại ở cuối hành lang đổ chuông, thì ra tài xế nhà họ Tiết đã đến, lúc này cô mới được giải cứu.

“Nhất định phải đến đấy nha.” Chân Chân trịnh trọng bỏ lại một câu rồi sải bước đẩy cửa đi vào thang máy.

Cô mở cửa sổ phòng ngủ, nhìn ra ngoài: chỉ thấy đèn xe của nhà họ Tiết chiếu sáng trong con ngõ chật hẹp, không thấy bóng dáng Tạ Trạch Ích và Lâm Tử Đồng đâu, cũng không thấy ai về. Một tiếng sau mới có người điện thoại đến dặn cô ăn trước đi, cậu Tạ có chuyện phải làm, bảo cô nhớ chốt kỹ cửa nẻo rồi đi ngủ sớm, không cần phải chờ anh.

***

Ngày hôm ấy sau khi Chân Chân và Lâm Tử Đồng đến, Tạ Trạch Ích đột nhiên trở nên bận rộn. Suốt một tuần liền không hề thấy anh về, nhưng cứ đến giờ cơm là lại có một người thím Quảng Đông đến đưa đồ ăn cho cô.

Đồ Quảng thím ấy làm ăn cũng khá ngon. Nhưng theo cô thấy, đưa bữa này rồi đưa bữa tiếp trông cứ như cơm thăm tù vậy.

May mà tới sáng thứ Hai, tình hình đã có tiến triển.

Máy pha cà phê không pha ra cà phê mà chỉ có mỗi nước lọc, lại còn phát ra âm thanh như băng cát-xét khiến người ta sợ hãi, thậm chí cô rất nghi ngờ không biết có phải mình đã làm hỏng máy pha cà phê hay không. Còn bơ Devonshire cũng bị cô làm vương vãi khắp bàn. Tay chân lóng ngóng ăn cháo chân giò của thím người Quảng rồi vội vã đi thang máy xuống lầu, dù thở phào nhưng vẫn thấy khó chịu bức bối.

Vẫn là chiếc xe quen thuộc ấy, nhưng người ngồi ở ghế lái lại chẳng phải là Tạ Trạch Ích, thay vào đó là một thiếu úy người Anh mặt nhỏ, tóc nâu mắt nâu.

“Hi. Gần đây Tạ đang bận chuyện thăng cấp nên bảo tôi đến đưa đón cô gái phương Đông đáng yêu giúp mình.”

Gần đây “người phương Tây” ở Thượng Hải đã bị yêu hóa* rất nhiều. Đột nhiên có một người Tây đến làm tài xế, khiến cô không ít thì nhiều cảm thấy quá đỗi thần kỳ. Có điều chiếc xe màu đen và gương mặt người Anh đem lại cho cô cảm giác quen thuộc như khi thuê xe ở Luân Đôn, coi như là có chút an ủi.

(*Yêu hóa: là cách nói chỉ hành động gieo rắc vào đầu người dân rằng kẻ thù (thường là chính trị) là những kẻ xấu xa đến xâm lược phá hoại.)

“Linzy,” Người Anh lịch thiệp tự giới thiệu mình, và cô cũng không thể làm mất phép tắc Trung Hoa. Nhưng cô thực sự rất tò mò, lại hỏi, “Tạ cho anh lợi lộc gì vậy?”

Câu trả lời của thiếu úy như Tạ Trạch Ích phiên bản khác vậy. Có lẽ do suốt ngày đi theo anh quen rồi, nên đến giọng Anh nghe cũng rất quen tai: “Nguyện cống hiến hết mình vì các quý cô, nhất là cô gái đáng yêu như cô đây. Cứ gọi tôi là Benjamin.”

“…”
“Có phải nghe rất giống tên Do Thái không?”

“Giống tên Mỹ hơn.”

“Ôi đừng nói như thế! Bọn họ nói tiếng Anh quá tệ, cô nói vậy tôi sẽ giận đấy.” Ông anh kia õng ẹo khiến cô có cảm giác anh ta khá “gay”.

“Vậy người Do Thái thì sao?” Cô cũng rất muốn xem xem người Do Thái như thế nào trong mắt người châu Âu trước khi xảy ra chiến tranh thế giới thứ hai.

“Là thương nhân tham lam.” Anh ta vắt hết óc nghĩ ngợi, nhưng cũng không tìm được từ gì thích hợp, thế là chán nản nói: “Có điều không có xung đột lợi ích lớn với chúng tôi. Người Mỹ cũng nói tiếng Anh như bọn tôi nhưng lại cứ tỏ vẻ thượng đẳng, tôi ghét người Mỹ.”

“…” Thì ra là kẻ nhỏ mọn tức giận vì bọn họ đã thắng cuộc nội chiến Hoa Kỳ.

Nếu so về tài ăn nói thì rõ ràng Benjamin không bằng cấp trên của anh ta. Miễn cưỡng trò chuyện mấy câu, Benjamin rơi vào thế xấu hổ, cố gắng tìm nhiều đề tài; còn cô chỉ muốn đánh một giấc, nhưng chỉ có thể lúng túng và cố giữ lễ phép trò chuyện với anh ta.

Sau khi người thím Quảng Đông và thiếu úy Benjamin xuất hiện, trên đường từ đường vượt giới đi đến phòng thí nghiệm, cô luôn có cảm giác có lẽ sẽ có vài người kỳ quái đột nhiên nhảy ra, ví dụ như nhân viên đưa đồ ăn trưa hoặc người tiếp năng lượng, rồi cũng nói với cô: “Tạ Trạch Ích bảo tôi đến chăm sóc cô. Có ngạc nhiên không?”

Xét về mức độ nào đó mà nói, Tạ Trạch Ích đúng là có thể lấy một địch năm, là một nhân tài hiếm có.

Cô tới sớm 15 phút. Vừa bước vào cửa phòng thí nghiệm thì trông thấy mấy thành viên của tổ G hôm đó giễu cợt Bohr cũng có mặt, đang trò chuyện với mấy nhà toán học. Cô mỉm cười chào buổi sáng, đúng lúc này chợt có thành viên tổ G quay sang nhìn cô, vẻ mặt mất thiện cảm cúi đầu xì xào bàn tán.

Cô nghe được lõm bõm vài từ làm nhục quốc tịch, thế là lập tức bước đến, không chút khách khí hỏi: “Sao không nói thẳng trước mặt tôi?”

Bọn họ tức giận, cũng chẳng mảy may kiêng nể gì nữa: “Quốc gia của cô, ngoài nha phiến, giang mai và quân đội thối nát ra thì chẳng có cái quái gì cả.”

Người nói câu trên là một người Áo. Cô lập tức dùng tiếng Đức phản bác: “Vậy thì điều gì đã  thu hút anh đến đây? Chẳng lẽ là nha phiến? Hay là giang mai? Không lẽ là quân đội thối nát?”

Người nọ trợn mắt nhìn cô, cầm một tờ báo Thượng Hải tiếng Anh đập mạnh xuống bàn trước mặt cô.

Cô cầm lên đọc, trên đó viết:

Vào ngày mồng 3 tháng 2 sau khi đại sứ quán Anh tại Trung Quốc yêu cầu thành lập trạm tiếp nhận và truyền phát sóng dài điều khiển tự động ở Thượng Hải, yêu cầu tăng thêm 3.000 cảnh sát Anh ở tô giới, thì Nhật Bản cũng đã nộp đơn xin thành lập một trạm vô tuyến sóng dài độc lập, đồng thời cũng yêu cầu tăng thêm hạm đội chung ở Thượng Hải.

Không có lý do vì sao.

Cô kiểm tra đi kiểm tra lại, bỗng nhiên cảm thấy xâm xoàng.

Oppenheimer đóng cửa cách âm lại cái “sầm ——”, đi tới giật lấy tờ báo trong tay cô, sau đó không chút khách khí xách cổ áo người Áo, giật mạnh nói: “Các người có bản lĩnh thì tự đi mà làm ra máy do Uranium đi, còn cần xây dựng đài vô tuyến sóng dài cấp cao, cầu cứu trường Vật lý Hóa học Paris giúp đỡ làm gì hả? Nói đi!”

Người kia bị anh túm chặt tới mức mặt đỏ tía tai, hai người ở phía sau muốn đẩy Oppenheimer ra, nhưng lại bị Fermi ngăn cản.

Người Áo cũng tức giận hét lớn: “Đúng thế! Bọn tôi không có bản lĩnh đấy, không bao giờ có tiền đồ được như đất nước này ——”

“Anh không có bản lĩnh thì còn đến làm gì!”

“Thế thì các người có bản lĩnh gì hả? Chiếm cứ tài nguyên tốt nhất, nhưng các người đã làm gì?!”



Tai trái là tiếng Đức giọng Áo, tai phải là tiếng Đức tiêu chuẩn, hai bên cãi nhau khiến đầu cô như muốn nứt toác.

“Đừng ồn nữa.” Cô kéo Oppenheimer lại, nhưng bị anh đẩy ra đụng trúng bàn. Mặc kệ vết thương, cô cố kéo bàn tay Oppenheimer đang nắm lấy cổ áo người Áo, nhưng bất chợt lại bị hất ra.

Trong phòng thí nghiệm loạn cào cào, cô dứt khoát ôm lấy máy tính cầm tay rồi leo lên trên bàn thí nghiệm, giơ cao thứ trong tay: “Tôi cảnh cáo các anh một lần cuối cùng, nếu còn làm ồn nữa thì tôi sẽ ném máy tính.”

Cô không định ném thật. Cô biết để có được hai chiếc máy này không dễ, cô còn xót hơn tất cả mọi người đang có mặt ở đây, cũng biết rõ hơn ai hết: tầm quan trọng của việc mọi người hòa thuận còn lâu mới bằng chiếc máy tính này.

Nhưng bọn họ không thèm nhìn cô, vẫn cãi cọ xúm vào đánh nhau. Hơn nữa còn có một chiếc giày không biết từ đâu bay tới, đập trúng vào bắp chân cô.

Cô không đề phòng nên lập tức ngã dúi tới trước, té xuống khỏi mặt bàn, máy tính cũng theo đó trượt khỏi tay cô ——

Trong thời khắc mấu chốt là người và máy cùng rơi tự do, mà máy tính có xu hướng rơi trước cả cô, thì tất cả mọi người không chút do dự lao về phía máy tính, cuối cùng cũng xả thân bảo vệ được nó.

Lâm Trí bị mọi người lựa chọn vứt bỏ lập tức té ngã. Trước khi rơi xuống đất, cô mở to hai mắt nhìn chằm chằm máy tính, sau khi thấy có người giơ tay ôm nó thì mới thở phào một hơi, để mặc đầu mình đập vào cạnh bàn.

Trán lập tức bị trầy xước sưng đỏ. Xoa eo và cánh tay, cô cố gắng bò dậy. Lúc này mọi người mới hoàn hồn, lập tức đi tới hỏi an cô “có đau không” “có cần đi bệnh viện không” “băng bó lại đi” vân vân.

Phòng thí nghiệm từ trạng thái lộn xộn thứ nhất tiến vào trạng thái lộn xộn thứ hai. Cô ôm trán hét to mới có thể làm cả phòng yên ắng lại. Ngay sau đó, cô nắm cổ tay của người Áo kéo anh ta lại gần, chỉ vào đồng hồ thủy tinh trên cổ tay anh ta: “Nếu tức tối gì thì cho anh thời gian ba phút sắp xếp lời nói. Nhân lúc Bohr chưa tới, nhanh lên ——”

Người bị bệnh luôn có được một vài đặc quyền đặc biệt.

Tổ G vốn ôm một bụng oán hận không thể phát tiết, nhưng sau trận oánh lộn suýt nữa làm hỏng dụng cụ quý giá và làm nữ đồng nghiệp bị thương, cuối cùng anh ta cũng bộc phát: “Cuối tuần trước có người làm thí nghiệm phóng nổ ở sân bóng, bị bên ngoài biết được. Nên chúng tôi muốn sớm tìm ra nguồn Uranium ổn định hơn, dựng một nhà máy tinh luyện gần đó, như thế thì toàn bộ phòng thí nghiệm của chúng ta có thể chuyển đến nơi khác khuất hơn!” Hai mắt anh ta đỏ ngẩu, ngẩng đầu lên nhìn mọi người trong tổ I: “Đến lúc đó, các người muốn cho nổ thế nào thì cứ nổ, không lo bị hạn chế ——”

Nghe xong lời ấy, tất cả mọi người ở tổ I như bầy sói đói thấy được mồi ngon trước mắt, hai mắt lập tức sáng bừng.

Anh ta vừa dứt lời thì có người đứng ở cửa vỗ tay.Ngoái đầu lại, không biết Bohr đã mở cửa đi vào từ bao giờ, cũng rất nhẹ nhàng khép cửa lại, vô cùng chu đáo không làm ảnh hưởng đến bất cứ ai, vẫn cứ im lặng dựa vào cửa cách âm dự thính.

Ông ấy đứng trong bóng tối nên khó mà nhận ra biểu cảm lúc này. Nhưng giọng của ông lại vô cùng điềm tĩnh: “Phát ngôn của cậu rất xuất sắc.”

Tất cả rùng mình.

Ông nhìn Sở Vọng: “Có lúc Bohr thích đến sớm năm phút. Xem ra em cũng không giỏi môn xác suất lắm.”

Cô ôm đầu nhìn thẳng vào ông, một luồng khí lạnh từ gan bàn chân chạy thẳng lên trên.

Rồi ông nói tiếp: “Oppenheimer và Fermi tụ tập đám đông đánh nhau, trừ nửa lương tháng này. Còn những người khác ở tổ I, trừ 40 đồng.”

Fermi không phản bác. Oppenheimer sau khi nhẩm tính thì nói: “Tiền thuê nhà một tháng của tôi là 110 đồng. Trừ nửa lương thì tháng sau tôi biết ăn gì?”

“Cãi lại tổ trưởng, trừ 10 đồng nữa. Tôi kiến nghị tháng sau cậu nên chuyển đến Hạp Bắc, như thế còn có thể tiết kiệm được 90 đồng để tiền ăn cơm uống rượu.”

Mọi người cười phá lên, chỉ có Sở Vọng là cảm thấy tức ngực.

“Linzy suýt làm hỏng dụng cụ quý giá, cũng tính thăm dò tiến triển của thí nghiệm của tổ G, trừ hết lương tháng này. Em có thể chuyển đến Hạp Bắc với Oppenheimer, coi như có bạn đi cùng.”

Có người ở tổ G cười nói: “Linzy thì cần gì lo, cô ấy có bạn trai người Anh giàu lắm.”

Cô ngoái đầu trợn mắt với người kia.

Bohr lại nói tiếp: “Tổ G, tụ tập đám đông khiêu khích tổ I, toàn bộ trừ 50 đồng tiền lương tháng này.”

Người ở tổ G rền rĩ: “Anh đâu phải là tổ trưởng của bọn tôi, không có quyền can thiệp vào tổ G chúng tôi!”

Bohr cười gật đầu: “Tôi sẽ báo cáo lại với tổ trưởng của các anh chị. Có điều tôi đây rất đắt, phí báo lại: mỗi người trừ 10 đồng.”

Tổ G dừng công kích, lập tức tản đi.

Đợi người ở tổ G rời đi hết, Bohr mới bước ra từ trong góc tối, nhìn xoáy vào Fermi, mang theo khí thế áp đảo đi tới trước mặt anh ta, gần như mũi dán mũi, từng âm tiết như thốt ra từ mũi: “Tôi hy vọng cậu có thể nói cho tôi biết, cuối tuần trước cậu đã làm gì ở sân bóng?”

“À, tôi cũng muốn báo cáo sớm với anh đây, đáng tiếc người Đan Mạch không đi làm cuối tuần,” Fermi cũng mỉm cười, không chút yếu thế nói: “Tôi đã thử sửa đổi phương pháp kích nổ của thuốc nổ thông thường, tôi nghĩ rằng phương án này có vẻ khả thi.”

“Vẽ tôi xem.”

Anh ta lập tức đi đến trước bảng đen, vẽ một khuôn thuốc nổ bình thường: nguồn kích lửa nằm ở bên trong, vỏ thuốc nổ nằm bên ngoài, cũng đưa ra một phép tính chịu lực đơn giản, rồi anh ta nói: “Đây là kiểu bình thường”.

Rồi sau đó anh ta thay đổi kết cấu, đưa vỏ thuốc nổ vào trong, bên ngoài lại vẽ một vòng quanh vỏ thuốc nổ, tay chỉ vào giữa, nói, “Nếu thứ chúng ta cần là mật độ tăng nhanh tức thời, thì điều đó có thể đạt được bằng cách ưu tiên kích nổ bên ngoài.”

Sở Vọng khẽ nhíu mày. Nếu đã nghĩ đến được phương pháp này thì còn phải nói tới một lý thuyết khác: mặt trời bắn ra nơtron trên bề mặt trái đất, và nơtron tồn tại mọi nơi trên bề mặt trái đất. Nhưng nếu như vậy thì sẽ kéo dài thời gian đi từ lý thuyết đến thí nghiệm. Cô lắc đầu: “Tôi nghĩ bây giờ không nên bỏ qua mô hình kiểu súng.”

“Chắc chắn có đủ nơtron trên bề mặt để phân hạch.” Anh ta nghiến răng.

“Cậu chắc chắn một trăm phần trăm, hay mới chỉ là suy nghĩ?” Bohr hỏi.

“Nếu chúng ta có thể có chạy thí nghiệm toàn diện một lần thì nhất định có thể chứng minh được.”

“Vì vậy cậu đã đem tiền đồ cả mọi người ra làm thí nghiệm?” Bohr cười nhạt, “Vậy cậu có thành công không, đã xác nhận được chưa?”

“Sắp xác nhận được rồi.”

“Cậu có biết là chúng ta chỉ có một cơ hội cho một vụ nổ thử nghiệm ở Thượng Hải không? Và nó chỉ có thể được thực hiện sau khi tổ G thăm dò thành công?”

“Tôi biết. Nhưng nếu không có lần nổ thử đầu tiên, thì làm sao có thể thúc đẩy đám vô năng không cầu tiến của tổ G tìm kiếm nhanh hơn?”

Bohr tức giận, lồng ngực phập phồng: “Enrico Fermi!”

Anh ta tự biết mình đã sai nên ngoan ngoãn đứng im.

“Bắt đầu từ ngày mai, cậu tạm thời rời khỏi phòng thí nghiệm, làm giám sát viên hai tháng. Tôi muốn cậu hiểu rõ tầm quan trọng của việc giữ bí mật hiệp thương.”

Sở Vọng đi tới trước, đang định lên tiếng thì bị Oppenheimer nắm cổ áo kéo lui sau.

“Rồi các người sẽ sớm hối hận vì không nghe theo ý kiến của tôi.” Fermi mỉm cười xoay người lại, bước nhanh đẩy cửa đi ra ngoài, xuống tầng hai báo danh.

***

Vì tin dữ của sáng ngày thứ Hai, nên trong tuần đó cả phòng thí nghiệm sống trong bầu không khí nặng nề. Còn cô lại chịu một sự hành hạ đau khổ khác: Cô có thể xác nhận lý thuyết mà Fermi nói là chính xác, cũng như tính khả thi của thí nghiệm, nhưng dù ở đời sau khi đã xác nhận bề mặt trái đất có đủ nơtron để dẫn đến phản ứng dây chuyền, thì bom nguyên tử loại nổ và bom hydro vẫn chưa chắc đã phát nổ.

Nên tất thảy chỉ có thể làm từng bước một. Cô không thể gánh vác được nguy hiểm nếu bom không nổ.

Khi mọi người ở trong phòng thí nghiệm đang chịu giày vò cả đầu óc lẫn tinh thần, thì tình hình bên ngoài phòng thí nghiệm cũng trở nên ngày càng tệ hại. Nhiều nhà báo Thượng Hải trắng trợn tuyên truyền: chính phủ Nam Kinh muốn phê duyệt yêu cầu xây đài vô tuyến sóng dài và tăng thêm hạm đội chung của Nhật Bản.

Nam Kinh mãi không thể đối đầu trước sự hùng mạnh của Nhật.

Suốt một tuần liền cô cứ lo khi người Anh đàm phán với Nam Kinh, liệu có vì thế mà trở mặt với Nam Kinh, hạ quyết tâm bắn một quả pháo, biến cả Trung Quốc thành Hương Cảng thứ hai không.

Cô quá bé nhỏ, chuyện có thể làm được lại quá ít. Đời trước việc học của cô thuận buồm xuôi gió, ngoài việc đến Mỹ học nghiên cứu, bị giáo sư chỉ thẳng mặt mắng mấy tháng vì bài luận văn đầu tiên, thì cô chưa bao giờ tuyệt vọng đến mức này.

Là tuyệt vọng hơn cả việc trời sập.

Kết thúc lần bắn thử cuối tuần trước, ngoài Nhật Bản ra, chắc chắn có rất nhiều người đang theo dõi viện nghiên cứu. Bọn họ không có nhiều thời gian, mà đất nước của cô vẫn cứ như một viên đá thô, dù nước chảy đá mòn thì cũng không có hy vọng.

Nhất định phải có một thời cơ.

Là thời cơ khiến mọi người bùng nổ gào thét; để nhân viên đang mơ màng trở thành mục tiêu công kích, để bọn họ biết tên đã vào cung.

Cũng không biết có phải bây giờ cô đang bị thần kinh hay không, mà dạo gần đây khi đi trên đường, cô luôn cảm thấy có vô số cặp mắt nấp trong bóng tối theo dõi nhất cử nhất động của mình. Thậm chí cả lúc ngủ cũng vậy: có lẽ trong phòng có một lỗ trống nào đó, có người xuyên qua lỗ nhìn cô chăm chú. Dù là lúc tắm, lúc ăn hay lúc ngủ… không lúc nào là cô lơi là cảnh giác.

Cô đến hội đồng gọi điện thoại một lần, nhưng bên kia chỉ bảo Tạ Trạch Ích vẫn chưa đi công tác về.

Mỗi ngày ra vào đường Ferguson vẫn là người thím Quảng Đông kia, đưa đón cô vẫn là thiếu úy trẻ tuổi nọ.

Tạ Trạch Ích từng gọi điện cho cô một lần, là vào chiều thứ Năm khi cô đến hội đồng gọi điện. Ở đầu dây anh vẫn nói chuyện cười cợt như thường, thế là cô kết luận người này chỉ đang hỏi thăm cô có khỏe không, nên dùng tốc độ ánh sáng chào tạm biệt anh.

Trước khi cúp máy, Tạ Trạch Ích đột nhiên hỏi: “Em gọi điện tìm tôi à? Có chuyện gì hả?”

Cô suy nghĩ rồi đáp: “Tối mai tôi có chuyện phải ra ngoài với bạn.”

“Về trễ lắm sao?”

“Cũng không hẳn. Nên tôi muốn hỏi là, buổi tối người thiếu úy kia có thể đến đón tôi về được không?”

“Nếu trước mười giờ thì chắc là được. Còn nếu trễ hơn nữa, thì bốn giờ sáng mốt tôi sẽ có mặt ở Thượng Hải.”

“Mười giờ.” Cô nắm ống nghe, nói, “Nhất định có thể về trước mười giờ.”

Anh ở đầu dây cười khẽ, “Vậy thì để tôi gọi điện nói cậu ta.”

“Cám ơn anh, tạm biệt.”

“Đi chơi với bạn vui vẻ.”

Chương 82: Khói bếp (6)

Tối thứ Năm, Chân Chân liên tục gọi điện đến chỉ để dặn rằng: “Tốt nhất em phải mặc đồ đẹp cực đẹp cho chị, đeo khuyên tai vòng cổ đắt đỏ nhất em có, đi đôi giày có gót cao nhất, nếu không thì đừng có đến gặp chị nữa.” Rồi trong cuộc điện thoại cuối cùng đến từ nhà họ Tiết, cô nàng lại nhấn mạnh thêm: “Người đến đều là các cô tiểu thư không giàu cũng sang ở Thượng Hải.” Cuối cùng còn bổ sung một câu: “Ngoài con nhà quê kia ra.”

Dĩ nhiên “con nhà quê” là chỉ tiểu thư Thẩm Nguyệt Anh – tình địch số một của cô nàng Chân Chân.

Cô đang đoán, không biết các tiểu thư có văn hóa giáo dưỡng, lại rất chướng mắt đối phương sẽ ganh đua thế nào để vừa tao nhã mà không mất đi khí thế. Váy vóc và phụ kiện đẹp chắc chắn là phải có, rồi so xem giáo dưỡng cao thấp thế nào, hoặc cha ai quyền cao chức trọng giàu có hơn. Nếu vẫn chưa phân được thắng thua thì sẽ so số người theo đuổi. Bởi dù gì thì từ xưa đến nay, trong các cuộc chiến của phụ nữ luôn không hề thiếu đàn ông.

Trang phục đẹp đẽ độc đáo mà bà Cát chuẩn bị cho cô thực sự không hề ít, nhưng bây giờ không có xe hơi đưa đón, nếu mặc lễ phục, đi giày cao gót và đeo trang sức sặc sỡ đi bộ trên đường thì e là hơi khó. Còn nếu cạnh tranh nhau về mặt giáo dưỡng, cô bất giác nhớ đến cơn ác mộng làm thơ bí quá hoá liều ở căn nhà cũ Thiệu Hưng; còn nếu so sánh cha thì… thôi bỏ đi thì hơn.

Cô thật sự không hiểu nổi, có mình góp mặt thì sẽ trợ uy được gì cho Chân Chân, nhưng Chân Chân cứ khăng khăng bắt cô phải tới.

“Có được một tấm vé kịch “Vương Chiêu Quân”* không hễ đâu. Chị chạy quan hệ khó lắm mới có được mấy tờ, em không thể không đến được.”

(*Vương Chiêu Quân là phần mở đầu của vở kịch “Ba cô gái phản nghịch” được nhắc đến ở chương trước.)

Cuối cùng cô cũng đành nhận lời. Có điều không có lễ phục tuyệt đẹp làm chấn động mọi người, cũng không có trang sức sặc sỡ. Vế trước là vì không hợp để mặc đến phòng thí nghiệm khi không có xe đưa đón, vế sau thì, mấy thứ đắt tiền đều đã được bà Cát gửi vào quỹ bảo hiểm ở ngân hàng Thượng Hải rồi, đi rút còn không bằng khỏi đeo. Cô chỉ mặc váy dài nhung tơ trắng thêu hoa văn màu xanh đậm, khoác bên ngoài áo không tay màu xanh nhung cùng một chiếc túi gió; lót trong túi cũng là lông nhung trắng. Cô nhét áo khoác vào trong túi, mặc áo khoác lông màu xám đến phòng thí nghiệm, đợi tan làm rồi mới thay đồ.

Màu xanh luôn hợp với cô gái nước ngoài tóc vàng mắt xanh. Bản thân cô không quá thích màu xanh lục, chẳng qua là do có lần bà Cát từng thấy cô mặc màu đó, thế là lập tức chuẩn bị cho cô nửa tủ đồ toàn áo dài lông ngỗng màu xanh đậm. Đi ra khỏi tòa nhà ở đường Ferguson, Benjamin cứ đánh mắt nhìn cô hoài, chợt rất lịch thiệp vươn mở cửa xe mời cô ngồi vào ghế sau, cũng lại gần nói: “Tôi nghe sếp bảo buổi tối cô có tiệc?”

“Đúng vậy.”

“Anh ấy bảo tôi mười giờ đến đón cô về?”

Cô gật đầu.

“Mười giờ mười lăm tối nay tôi phải đến ngõ Pike, nên nếu sau mười giờ thì không thể đến đón cô được.”

Ở ngõ Pike tập trung trường đua ngựa nổi tiếng nhất bến Thượng Hải, là nơi tuyệt vời để phú thương nước ngoài cùng các cậu ấm người Hoa so giàu trước mặt bạn gái. Cô bắt chước giọng Tạ Trạch Ích: “Đi chơi vui vẻ.”

Anh ta cười khà khà, lại nói: “Nếu muộn nữa thì cứ chơi đến sáng đi, sẵn tôi đưa người ta về thì cũng có thể đến đón cô.”

“Không cần phải phiền như thế, mười giờ đúng, không chậm trễ việc của anh đâu.” Cô cười nói.

“Trễ quá cũng không sao, tôi không nói lại với sếp đâu.”

Cô bất đắc dĩ đáp: “Anh cứ nói với anh ta đi!”

Anh cười hỏi, “Là rạp hát Hồng Khẩu à?”

“Đúng vậy.”

Anh ta cau mày suy nghĩ, “Nghe nói gần đây ở gần Hồng Khẩu đang bất ổn. Đường Sạ Phố thì được, nhưng đừng đến gần khu Sa Am.”

“Ừm. Hồng Khẩu có chuyện gì à?”

“Tôi cũng không rõ, hình như gần đây sếp cũng vì việc này nên mới ra ngoài, có lẽ anh ấy biết đấy.”Gần đây thường xuyên nghe thấy chuyện có liên quan đến Nhật Bản, tim cô bất giác đập mạnh. Xác nhận thời gian địa điểm với thiếu úy xong, Sở Vọng đẩy cửa xe ra, đi thẳng đến phòng thí nghiệm.

***

Vì chuyện đài vô tuyến sóng dài hôm thứ Hai, nên mọi người ở phòng nghiên cứu cứ thấp thỏm sợ hãi.

Tòa kiến trúc được xây trên đường vượt giới ở tô giới công cộng được xem là viện khoa học của viện nghiên cứu, trước mắt vốn trực thuộc hội Hoàng gia, nay được dùng để làm ngụy trang cho phòng thí nghiệm vật lý hạt nhân Cavendish và đại học Hương Cảng cùng tiến hành vật lý nguyên tử quy mô nhỏ, nhưng thực chất là lấy tổ I làm trung tâm – tiến hành nghiên cứu khoa học cho thí nghiệm vũ khí siêu cấp giai đoạn đầu. Ngoại trừ mười người thuộc tổ I ra, đa số mọi người đều không biết mình đang làm gì.

Người Anh, Mỹ, Nhật, Pháp được hưởng quyền bất khả xâm phạm ở tô giới. Nằm gần đường vượt biên nhất là lãnh sự quán Mỹ và lãnh sự quán Nhật. Mà một khi Anh đã yêu cầu thành lập đài vô tuyến sóng dài, thì kiểu gì ba nước còn lại cũng làm theo. Nhưng nếu yêu cầu của bên nào cũng đồng ý thì chắc chắn rồi sẽ có những yêu cầu bất hợp lý. Mục đích của Mỹ và Pháp ở Thượng Hải vẫn rất đơn giản, song dã tâm của Nhật Bản đã thể hiện quá rõ ràng từ năm ngoái.

Bây giờ tên đã vào cung, dù chính phủ Nam Kinh có chấp nhận yêu cầu của Nhật hay không thì cả viện nghiên cứu cũng đã bị nghi ngờ. Lực lượng cảnh sát Anh ở tô giới có thể phân sang viện nghiên cứu vốn đã có hạn, bây giờ khi không lại cho tăng thêm cảnh sát Anh đến tô giới, như vậy càng khiến người ta cảm thấy giấu đầu hở đuôi. Dù có dựng đài vô tuyến sóng dài hay không thì chắc chắn bọn họ cũng đã nghi ngờ, đã có hành động.

Bản chất thực sự của công việc nghiên cứu đã bị bại lộ, bây giờ chỉ còn là vấn đề thời gian.

Không có đài vô tuyến sóng dài, dữ liệu của Pháp về việc thám trắc Uranium không thể được gửi đến kịp thời và an toàn, và viện nghiên cứu vẫn không có lý do gì để di chuyển.

Dù tiến triển của tổ I có nhanh đến mấy thì các tổ khác vẫn trong tình trạng bế tắc, ai ai cũng chán nản thất vọng.

Gần như mọi người đều cho rằng, nghiên cứu này rồi sẽ nhanh chóng kết thúc trong thất bại, bọn họ sẽ bị trục xuất trở về nơi cũ. Cũng vì lý do đó mà người ở tổ I bắt đầu thoái chí, không còn tinh thần hứng thú với việc thí nghiệm.

Hiếm khi thấy Bohr để ý đến cách ăn vận của cô. Sau vài lần đánh giá, ông không những không chế giễu mà còn lấy cô ra để khuyên nhủ người của tổ mình: “Chủ nhật tới, mọi người hãy ra ngoài chơi bời thả lỏng tâm trạng đi. Nhưng dù có uống rượu thì vẫn phải nhớ rõ, trước mặt người bên ngoài, chúng ta chỉ là một phòng thí nghiệm vật lý bình thường nhỏ bé.”

Quả đúng là nên thả lỏng rồi.

Người của các tổ khác đều tận hưởng Chủ nhật vui vẻ. Nếu chỉ có tổ I không đi thì sẽ rất đáng nghi. Bọn họ cũng không phải là nhân viên tình báo được huấn luyện bài bản, mà bọn họ chỉ là được mời đến đây, tiến hành công việc mình am hiểu nhất, chấm hết.
Đúng năm giờ chiều Benjamin lái xe đến. Anh ta vẫn mặc bộ quân trang màu đen, chắc là còn có việc phải làm trước giờ hẹn mười giờ mười lăm phút.

Lúc sắp tới Hồng Khẩu, đột nhiên anh ta hỏi: “Tôi muốn mua son môi cho cô ấy. Tôi thấy màu son của cô hôm nay rất đẹp, cho hỏi mua nó ở đâu vậy?”

Màu son hôm nay cô đánh là hồng san hô, giống như màu thạch hoa quả, không ngờ thế mà lại hợp mắt sĩ quan người Anh. Nghe anh ta nói như thế, cô thoáng giật mình, lại có hơi tiếc nuối: “Chỉ sợ thỏi son này không còn được bán nữa.”

“Tiếc thế.”

Cô bèn giới thiệu cho anh ta mấy màu son Chanel mà hiện nay có thể mua được ở các cửa hàng Tây tại bến Thượng Hải.

Benjamin xấu hổ cám ơn xô. Xe dừng lại ở ven đường, ngẩng đầu lên là có thể thấy được rạp hát Hồng Khẩu. Hơn mười chiếc xe hơi dừng ở bên ngoài, các cô gái trẻ tuổi ăn vận xinh đẹp trang điểm hợp mốt đứng bên cạnh xe nhà mình, đua tài đua sắc khiến người qua đường cứ đưa mắt nhìn, chính là mấy người Chân Chân rồi.

Benjamin nhìn ra ngoài cửa xe, thấy thế thì ngoái đầu lại nói với cô: “Bọn họ không đẹp bằng cô.”

Anh ta nói cứ như thể đã thông đồng với người ta trước rồi vậy, nói rất có bài bản.

Cô phá lên cười: “Tạ dạy anh nói vậy hả?”

“Tôi nói thật lòng mà!” Rõ ràng anh ta không biết nói dối, cười ha ha vò đầu.

Chân Chân đột nhiên để ý thấy cô ngồi trong xe, theo ánh mắt của cô nàng, những người khác cũng nhìn sang.

Cô vội chào tạm biệt Benjamin. Nhưng đi chưa được mấy bước, Benjamin đã quay đầu xe, đỡ vô lăng ló đầu ra khỏi cửa, hét lớn bằng tiếng Anh: “Cô Lâm, cả hội đồng chúng tôi đều đang chờ đến ngày có thể gọi cô là Madam Tse ——”

Madam là vợ của người thuộc tầng lớp cao quý; chỉ có phu nhân của quý tộc cùng người quyền cao chức trọng trong giới chính trị mới có được xưng hô cao quý này.

Hành động đó của Benjamin đã khiến người qua đường ghé mắt nhìn lại, ánh mắt của các cô gái ở cửa rạp hát cũng lập tức thay đổi. Đỉnh đầu cô đầy vạch đen, bàn chân như đeo chì đi về các quý cô thượng lưu Thượng Hải. Chân Chân cau mày cao giọng chất vấn: “Em mới đến Hạp Bắc cứu tế dân tị nạn đấy hả ——” Trong tiếng cười đùa của đám đông, cô sải bước đi đến nói nhỏ vào tai cô: “Mấy người ở đây có mơ cũng muốn được tiếp xúc với người Tây giới thượng lưu, em đã làm chị nở mày nở mặt rồi đấy.”

Sau đó là giới thiệu cô với mọi người. Nghe xong một lượt, cô vui vẻ nghĩ bụng: chẳng lẽ hôm nay hội học sinh của trường nữ thục Trung Tây đều đến cả ư?

Quan sát một hồi, cuối cùng cô đưa ra kết luận: phía Chân Chân tính cả cô có 5 người, còn Thẩm tiểu thư chỉ dẫn theo 4 người đến. Nếu bàn về số người thì Chân Chân thắng chắc. Có điều nhìn nét mặt Thẩm tiểu thư thì có vẻ như đang nắm chắc phần thắng trong tay.

Mỗi người ở đây đều có vẻ đẹp riêng, nhưng đẹp thì đẹp, chẳng mấy ai làm cô nhớ kỹ. Cũng có thể do cô quá chú ý đến Thẩm tiểu thư, muốn xem đứa nhà quê trong miệng Chân Chân trông như thế nào, nên mới không để ý tới người nào khác.

Thẩm tiểu thư có gương mặt trái xoan, ngũ quan hơi giống Doãn Yên, bộ phận gì cũng nhỏ, nhìn sơ qua thì khó khiến người ta nhớ kỹ, nhưng đến khi nhìn rõ thì lại chính là một cô gái phương Đông nho nhã điển hình. Hành động cử chỉ của Chân Chân rất linh hoạt, có sự tự do không gò bó, đáng yêu ở chỗ chỉ cần nhìn lướt qua cũng khiến người ta nhớ rõ.

Thẩm tiểu thư mặc sườn xám lụa xanh, ngoài mặc áo khoác dài, luận thời trang luận may mặc thì cũng được xem là hàng cao cấp ở Thượng Hải. Còn Chân Chân mặc váy dài lụa trắng, ngoài khoác thêm áo khoác thêu gấm, thoạt nhìn không quá để ý, nhưng tới khi nhìn kỹ thì sẽ phát hiện, dù là áo khoác hay váy dài thì đều được làm vải vóc vô nhị độc nhất, từng qua tay những người thợ may nổi tiếng ở Thượng Hải Hương Cảng, dù đi đến đâu cũng đủ gây ra náo động ồn ào.

Nếu không phải từng được rèn giũa ở chỗ ngài Saumur vài năm, thì chưa chắc cô đã có được đôi mắt tinh tường đó. So với Chân Chân từ trong ra ngoài, có thể nói phong cách của Thẩm tiểu thư khá bình thường, hèn gì tuy cô ấy ở Thượng Hải, là con gái của phó cục trưởng đang lên ở nhưng vẫn bị gọi là “đứa nhà quê”.

Chỉ xét về nguyên vật liệu thì Thẩm tiểu thư thật sự thua thảm.

Chương 83: Khói bếp (7)

Vừa bước vào rạp hát là mọi người không còn phân biệt địch ta gì nữa, tất cả đều tỏ vẻ rất thú với cô.

Có người hỏi: “Cô Lâm đang học ở trường nào thế?”

Cô nói: “Tôi tốt nghiệp rồi, giờ đang đi làm.”

Cô vừa dứt câu, sự nhiệt tình của mọi người giảm đi ba phần. Thậm chí cô có thể hình dung được giọng điệu mỉa mai của bọn họ: đã không đi du học thì thôi, đằng này người nhà còn muốn cô ta kiếm tiền nuôi gia đình nữa ư?

“Đi làm ở đâu vậy?”

“Đường vượt giới.”

“Công ty Mỹ hay công ty Nhật Bản?”

“Viện nghiên cứu Anh.”

Lúc này trong nước vẫn còn trọng Văn khinh Lý. Nữ sinh đại học vốn đã ít, mà người học Lý lại càng ít hơn. Thế nhưng người tốt nghiệp học viện Vật lý đều là các kỹ sư được hưởng lương cao vào các cửa hiệu Tây Dương, nên trừ khi gia cảnh không tốt hoặc thật lòng say mê môn học này, thì có ai lại cho con gái nhà mình đi học Lý?

Đúng lúc các quý cô chán nản thì trong ánh đèn mờ, một cô gái xinh đẹp bước xuống từ trên bậc thang lót thảm đỏ. Sự thanh tao nhã nhặn toát lên qua bước đi cử chỉ của cô gái ấy, cộng thêm dáng người và diện mạo bề ngoài thực khiến người ta khó lòng quên được.

Vừa thấy cô đi xuống, Chân Chân và Thẩm Nguyệt Anh cùng mỉm cười bước tới. Có điều Thẩm Nguyệt Anh nhanh chân hơn Chân Chân, lôi kéo tay cô gái đó trước, rất thân thiết nói: “Chị tư Hứa!”

Cô tư Hứa cũng mỉm cười kéo tay cô ấy, “Nguyệt Anh, chờ em lâu lắm rồi.”

Chân Chân dừng bước, cười lạnh một tiếng, thấp giọng nói vào tai Sở Vọng: “Đúng là thứ nô tỳ trời sinh thấp kém.”

Cô tư Hứa kéo tay Cô Thẩm, đi nhanh về phía trước: “Lần đầu đến đúng không? Mời đi bên này.” Dứt lời, mọi người theo cô ấy đi về phía cánh cửa gỗ không quá bắt mắt, băng qua hành lang dài đen kịt, đến khi đẩy cửa ra, bên trong lại là đại sảnh thoáng đãng sáng choang, có sân khấu rộng rãi được phủ vải đỏ, bên dưới có ba mươi bốn mươi ghế ngồi.

Mọi người ồ òa: “Đúng là chỗ tốt để ẩn náu!”

Cô tư Hứa đắc ý cười bảo: “Nghe nói bạn tôi đại giá đến chơi, nên hôm nay đã chuẩn bị riêng cho chúng ta đấy!”

Thẩm Nguyệt Anh cũng bắt chuyện: “Bao rạp hả?”

“Bao rạp.” Cô ấy nháy mắt, mời mọi người ngồi vào ghế.

Sở Vọng vốn đi bên cạnh Chân Chân, nhưng lúc sắp xuống khán đài thì bỗng dưng cô Hứa kéo tay cô lại, thấp giọng hỏi: “Em là em ba nhà họ Lâm đúng không?”

Cô sửng sốt: “Là em.”

Cô tư Hứa gật đầu. Mọi người ngồi xuống, cô mời Sở Vọng ngồi vào ghế rồi cũng ngồi xuống bên cạnh, sau đó tự giới thiệu mình: “Chị là… hôn thê cũ của anh trai em.”

Cô nghĩ một lúc mới sực nhớ ra. Sau khi nhớ lại thì không khỏi ngạc nhiên: “Vì sao lại là ‘cũ’?”

“Không cùng chí hướng.” Cô thấp giọng cười bảo, “Chị và anh ấy đã thỏa thuận rồi, chỉ chờ bác trai tháng 3 này về nước, người lớn hai nhà sẽ hủy bỏ hôn nước.”

Nghe thấy hai chữ “bác trai”, Sở Vọng cúi đầu cười nhạt, sau đó lại hỏi, “Không cùng chí hướng là sao?”

Đèn sân khấu dần sáng lên, còn chưa thấy người mà đã nghe thấy giọng nữ lanh lảnh đọc sách.

Cô tư Hứa đưa mắt nhìn sân khấu: “Mấy năm trước chị theo cha đến Nhật Bản, may mắn có quen tác giả của vở kịch này, chính là thầy Quách Mạt Nhược của tổ chức sáng tạo. Ngay từ nhỏ chị đã bị ảnh hưởng rất lớn bởi thầy ấy. Trước tháng 4 năm ngoái, chị và anh cả em còn thường xuyên thư từ qua lại, nhưng vào một đêm trước tháng 4 thì bắt đầu có xích mích, từ đó mới phát hiện hoài bão lý tưởng của cả hai trái ngược hẳn nhau, không có hy vọng nắm tay đi chung đường. Sau khi bình tĩnh, anh ấy quyết định tôn trọng ý kiến cả chị, thế nên đã chọn hủy bỏ hôn ước trong hòa bình.”

Nửa lời trước của cô Hứa nghe như thiên thư vậy. Khi vở kịch “Vương Chiêu Quân” bắt đầu diễn, cô cũng dần nhận ra điểm khác biệt của vở kịch. Kết hợp với câu “hoài bão lý tưởng trái ngược nhau” của cô ấy thì mới chợt hiểu ra: cô Hứa chính là thành viên của đảng vinh quang vĩ đại.

Lời nói của cô ấy cộng thêm vở kịch thực sự khiến Sở Vọng xấu hổ.

Nếu không phải học dở văn, thì cô rất muốn ngâm mấy câu thơ của Mã Nguyên hoặc Mao Khái, ra vẻ mình cũng rất có học thức tiến bộ.

Nhưng cô chỉ biết khiêm tốn nắm tay cô Hứa: “Thất kính thất kính.”

Cô Hứa cũng tỏ vẻ khiêm nhường, thấp giọng nói: “Từ xưa đến nay chị nhìn người khá chính xác. Em vừa đến, chị đã nhận ra em có điểm khác với mọi người; em không giống bọn họ.”

Cô cười ha ha, bày tỏ hứng thú: “Không giống ở đâu?”

Cô Hứa thoáng lặng im, sau đó hất cằm chỉ lên sân khấu: “Em khá giống Vương Chiêu Quân trong vở kịch này.”

Vương Chiêu Quân trong lịch sử là tứ đại mỹ nhân, còn Vương Chiêu Quân trong kịch của Quách Mạt Nhược lại là thiếu nữ phản nghịch chống lại chế độ phong kiến; cho dù là hình tượng nhân vật nào thì cô cũng không xứng để được ví von. Thế là cô lắc đầu, cười bảo: “Chị Hứa quá khen rồi.”

“Chị biết được vài chuyện nhà em, cũng biết một số chuyện về em, đừng bao giờ tự coi nhẹ mình,” Cô ấy nói, “Hôn ước là chuyện của hai nhà. Ngày trước chị hay nghe nói bác trai là người giữ chữ tín. Nhưng trước đó bác trai không hề bàn bạc với bác Tư mà đã đăng báo tự ý hủy hôn, dù có tự trách mình không biết dạy con thế nào đi nữa, thì trong mắt người ngoài thật sự không hề thỏa đáng, còn chưa nói tới chuyện không tôn trọng bác Tư. Thất hứa như vậy là muốn bị người ta chỉ trích? Cũng vì chuyện này, chị thật sự rất nghi ngờ cái danh “giữ chữ tín” của bác trai.”

Sở Vọng nghe thế thì mỉm cười. Cô Hứa tự xưng là “nhìn người khá chính xác”, chỉ với đức hạnh của Lâm Du thôi cũng đã đưa ra lời nhận xét vượt trên thời đại, quả thật rất chuẩn.

Một lúc sau, cô Hứa lại hỏi, “Tse đó là ai vậy?”

“Hả?”

“Vừa nãy chị nghe sĩ quan người Anh đưa em đến nói thế. Phô trương tới mức ấy, e là cả con phố đều nghe hết.”

“Là con trai của bạn của cô em, làm sĩ quan tuần tra ở tô giới, anh ấy được nhờ chăm sóc em mà thôi.”

“Là Tạ Trạch Ích ấy hả?”

“Đúng là anh ấy.” Người này nổi tiếng thế cơ à?

“Trong giới người Hoa ở Thượng Hải, anh ta là nhà Anh Quốc học khá nổi tiếng đấy.” Cô Hứa nghĩ ngợi rồi cười nói, “Chắc anh ta cũng là một nhà ‘Trung Quốc học’ với người phương Tây.”

“Đúng thế.”

Trong lúc xem kịch, thỉnh thoảng cô Hứa lại trò chuyện với cô. Có lúc hỏi vài chuyện ở nhà, có lúc lại hỏi về Tạ Trạch Ích. Điều khiến cô cảm thấy khó chịu là khi cô Hứa vờ như bâng quơ hỏi cô: “Em đang làm việc ở đâu tại đường vượt giới thế?”

May mà vở kịch đã kết thúc, diễn viên cúi người đón nhận tràng pháo tay. Diễn viên chính có quen biết với cô Hứa nên đi thẳng xuống khán đài, mời cô ấy lên sân khấu đứng chào chung. Trong tiếng cười của các cô gái, Chân Chân lại gần hỏi: “Cô ta nói gì với em vậy?”

Cô cười nói: “Cô ấy là vị hôn thê của anh trai em, cho nên cũng hỏi khá nhiều.”

“Ồ.” Chân Chân vừa nói vừa kéo cô đi ra ngoài, “Kịch hiện đại chán bỏ xừ, khiêu vũ vui hơn nhiều.”

“Em…” Cô giơ tay lên nhìn đồng hồ, “Em không đi đâu.”

“Vì sao?”

“Muộn quá rồi. Sau mười giờ không có xe đón em.”

“Chị bảo tài xế nhà chị đưa em về trước rồi đưa chị về sau, được chưa?” Chân Chân sốt ruột, “Lộc Tước là vũ trường rất rất cao cấp ở Thượng Hải, người đến toàn là các quý ông quý ngài nói tiếng Pháp tiếng Anh cả. Họ Thẩm kia nói tiếng Anh bồi mà còn muốn làm đại tiểu thư à, đi rồi xem, lộ ngay ấy mà. Kịch hay chỉ mới bắt đầu, về sớm làm gì?”

Mấy người khác cũng đến gần, vờ cười bảo: “Chân Chân, cô Lâm muốn đi đâu vậy?”

Chân Chân nói: “Các cô mau cản lại đi, con bé cứ đòi về nhà.”

Một người thuộc phe của Cô Thẩm cười giễu: “Về sớm thế làm gì, chẳng lẽ Tạ trung úy còn cấm cửa?”

Cô rất không thích kiểu trêu chọc như vậy, thế là lạnh lùng đáp trả: “Chẳng lẽ người lớn trong nhà các cô cho phép các cô tự ra vào vũ trường, không bị cấm cửa hả?”

Một người khác trong phe Cô Thẩm phản bác: “Hồi trước có nghe nói người Hương Cảng từ nhỏ đã bắt chước người Anh bảo thủ, mong manh thận trọng như vậy, đương nhiên không giống với người Thượng Hải chúng ta.”

Một người trong phe Chân Chân cười khẩy phản kích: “Ở Hương Cảng có nhiều người Quảng Châu. Mà Quảng Châu còn mở cửa cảng sớm hơn Thượng Hải, người Quảng có sự mong manh thận trọng của đất Quảng, đương nhiên không giống Thượng Hải. Nếu không thì vì sao mấy năm nay, người phương Tây ở Quảng Châu cứ hớt hải đến Thượng Hải làm gì? Vì người dân và con gái Thượng Hải luôn mở rộng vòng tay chào đón bọn họ. Học người Quảng Châu thận trọng cũng tốt lắm chứ.”

Mọi người cô một câu tôi một câu từ trong rạp hát đi ra tận cửa. Cô Hứa cũng đuổi theo, đi tới kéo tay Sở Vọng: “Em có xe đưa đón không? Hay là ngồi xe nhà chị đến Lộc Tước đi.”

Cô vỗ nhẹ vào cô Hứa, lễ phép từ chối: “Em phải về nhà.”

Cô Hứa cứ giữ lại, “Em chỉ mới đến thôi mà, đừng làm mọi người cụt hứng.”

Chân Chân cũng phụ họa: “Hiếm khi cô Hứa đây làm chủ mời khách, ở lại chơi một lát đi.”

Nhưng thái độ từ chối của cô rất cương quyết. Tài xế các nhà đã đến, từ đằng xa cô đã trông thấy xe của Benjamin, thế là vội khoát tay với anh rồi quay sang nói với Chân Chân: “Chị cũng nên về sớm đi.”

Đi được hai bước, cô Hứa đuổi theo: “Chị có thể xin số điện thoại được không?”

Sở Vọng tưởng cô ấy muốn xin số điện thoại của Tạ Trạch Ích, “Em chỉ biết số điện thoại ở hội đồng khu tự quản thôi.”

“Không phải của anh ta, chị xin số em kìa.” Cô Hứa phì cười, sau đó lấy giấy bút ở trong túi xách ra rồi đưa cho cô, “Chị và em nói chuyện hợp nhau, hôm nay chưa chơi đủ, hôm khác gọi điện đến mời, em sẽ không từ chối chứ?”

Sở Vọng vội viết số điện thoại ra giấy rồi lên xe của Benjamin rời đi, Chân Chân và mọi người cũng lên xe nhà mình đi trước.

Một cô họ Ngụy theo phe Cô Thẩm lập tức chế giễu: “Ngày trước thì thông đồng với người có vợ khiến cha gạch tên đuổi ra khỏi nhà, nay đến tô giới lại dụ dỗ người Tây. Gì mà gia giáo Hương Cảng, phong thái nước Anh chứ. Mở rộng vòng tay chào đón người Anh không phải là nói nó à? Có sĩ quan người Anh cấp cao nào chịu cưới người da vàng mà chưa vui đùa với nó. nếu ngày nào đó Tạ trung úy mà cưới nó thì tôi sẽ nhảy xuống sông Tô Châu đóng băng.”

Lời này chỉ nói đủ để Cô Thẩm nghe thấy. Cô Thẩm biết cô Ngụy thấy Sở Vọng có bề ngoài xinh xắn, lại còn có sĩ quan người Anh đưa đi đón về thì không khỏi ghen ghét. Những lời căm ghét đó dần ăn sâu vào tim cô ta, thế là đuổi theo cô Hứa hỏi, “Chị xin số điện thoại của nó làm gì vậy?”

Cô Hứa nắm chặt tờ giấy trong tay, mỉm cười với cô ta: “Không có gì. Nào, lên xe đến Lộc Tước thôi.”

***

Benjamin đậu xe dưới lầu, đợi đèn nhà cô sáng thì mới rời đi.

Nhìn xe Benjamin chạy ra khỏi con ngõ, nhớ lại chuyện trong rạp hát tối nay, chợt một nỗi bất an bao trùm lấy cô. Khóa kỹ cửa phòng, vừa cởi giày cao gót ra thì điện thoại ở cuối hành lang đổ chuông.

Cô đi chân trần chạy đến nghe điện thoại.“A lô?”

“Ừ. Tôi đây, Tạ Trạch Ích.”

“Sao vậy?”

“Xác nhận xem em đã về chưa thôi. Không có gì cả.”

Cô cười đùa: “Benjamin đã nói sáng mai có thể đến đón tôi về.”

Đầu dây im lặng một lúc, sau đó lạnh lùng hỏi: “Em có biết hôm nay Hồng Khẩu giới nghiêm không?”

“Vì sao lại giới nghiêm?”

“Tóm lại em đừng ra ngoài nữa.”

“… Ừm.” Cô nắm chặt ống nghe, trong lòng mơ hồ cảm thấy bất an.

“Sao vậy?”

“Bạn tôi đang ở bên kia.”

“Ở đâu?”

“Lộc Tước.”

“…” Một lúc sau, anh mới nói: “Bốn giờ tôi sẽ về đến nhà. Nếu có chuyện thì cứ gọi đến hội đồng. Em đừng chạy lung tung.”

Cô đáp được.

Cúp điện thoại, nhớ lại các cô gái túm tụm trước cửa rạp hát, không biết vì sao cô lại thấy hoảng hốt. Nhìn chăm chú máy điện thoại, Sở Vọng chỉ hận thời đại này không có điện thoại di động ai ai cũng mang theo, nếu không thì đã không vừa sợ có người gọi đến, vừa sợ không ai gọi.

Lộc Tước là vũ trường cao cấp, những người đến đó đều là người đứng đắn. Bọn họ có tài xế đưa đón, có lẽ sẽ không sao đâu nhỉ?

Vì để tìm chuyện cho mình khuây khỏa mà cô đi quanh phòng bếp một lượt. Anh Trịnh dưới lầu là nhân viên chào bán tủ lạnh, lúc Tạ Trạch Ích mới vào ở có ghé thăm một lần. Vừa hay gặp Tạ Trạch Ích cũng phóng khoáng, chẳng mấy hôm tủ lạnh đã được giao đến nhà. Trước khi cô đến, tủ lạnh không hề được trưng dụng. Sau khi cô tới, thím Quảng Đông thỉnh thoảng lại đặt trái cây đã bóc vỏ cắt nhỏ cho cô vào trong tủ lạnh – được đặt trong từng ly thủy tinh nhỏ, chẳng mấy chốc đã ăn hết.

Cầm ly đi ra ngoài, bên trong là dâu tây xắt lát. Bây giờ đang là mùa ăn dâu tây nhưng ở trong nước không thấy nhiều, ở Hương Cảng thì nhiều hơn, nhưng không gọi nó là dâu tây mà gọi là “Strawberry”. Chợt cô vô thức nhớ lại từ đơn này từng được Tạ Trạch Ích nhắc tới, “Cho cô ấy một ly sữa bò Strawberry”, bỗng cảm thấy vui vui. Nghĩ đến đây, đột nhiên lòng bình yên hẳn.

Bất tri bất giác ăn hết một ly dâu tây, đúng lúc này đồng hồ ở công viên ngoài bến Thượng Hải đổ chuông. Cô dỏng tai lắng nghe, mười hai hồi. Dư âm còn chưa biến mất thì điện thoại reo vang. Một cao một thấp cứ như bản nhạc đôi.

Cô tưởng là Tạ Trạch Ích, nhưng đến khi nhấc máy thì lại nghe thấy giọng nữ nức nở. Sở Vọng nghe kỹ mới nhận ra là Chân Chân:

“Sở Vọng! Sở Vọng em nghĩ cách giúp chị với, chị thật sự không biết phải làm gì hết… Thẩm với chị… Thẩm với mấy người họ…” Câu nói đứt quãng không rõ ràng, rồi bất chợt cô ấy òa khóc.

Cô hốt hoảng hỏi: “Ở đâu?”

Chân Chân khóc nấc lên, đột nhiên có người khác nghe máy, “Để tôi.” Sau đó là giọng của cô Hứa: “Bọn chị gặp rắc rối tại đường Phúc Châu. Nguyệt Anh và Chân Chân gặp phải quân tự vệ Nhật Bản ở ở hẻm Phong Nguyên bên ngoài Lộc Tước. Chân Chân chạy đến tìm được chị, nhưng Nguyệt Anh thì không. Bọn chị chỉ biết mỗi em là quen với người ở hội đồng nên gọi điện cho em, muốn nhờ em ra mặt giúp.”

Con tim cô rơi thẳng xuống vực sâu, sau khi nghe thấy “Chân Chân chạy đến” thì mới thoáng thở phào. Rồi lại hỏi: “Đã báo cảnh sát chưa?”

Cô Hứa ừ một tiếng, “Cảnh sát sắp đến rồi. Chị đã gọi tài xế nhà chị đến đón em, lát nữa đợi em và cảnh sát cùng đến, bọn chị sẽ vào tìm người.”

“Vâng.” Dừng một lúc, cô lại hỏi, “Chị có số điện thoại của Lâm Tử Đồng không?”

“Có. Để chị gọi điện cho anh ấy.”

Ghi nhớ địa chỉ cô Hứa nói, sau khi cúp máy, cô lập tức gọi điện đến đồn cảnh sát ở hội đồng khu tự quản. Điện thoại vừa được nối máy thì một giọng Anh du đãng vang lên: “Tìm ai đó?”

“Báo cảnh sát.”

Nghe thấy khẩu âm tiếng Anh của cô, người kia mới xốc lại tinh thần, “Ồ. Ở đâu?”

“Đường Phúc Châu, hẻm Phong Nguyên.”

“Có chuyện gì?”

“Có hai người Nhật bắt bạn tôi.”

“Người Nhật? Bạn cô là người Anh à?”

“Người Trung.”

Người nọ bật cười, giọng nói lại trở về với vẻ mỉa mai lười biếng: “Xin lỗi nhé quý cô. Ở chỗ tôi chỉ thụ lý các án liên quan đến người Anh Mỹ hoặc không có quốc tịch.”

“Này ——”

Còn chưa nói hết câu thì điện thoại đã bị dập.

Cô tức giận nắm chặt ống nghe, lại quay số thêm lần nữa.

Vẫn là giọng điệu bằng bằng đó: “A lô?”

“Tôi tìm Tạ Trạch Ích.”

Người nọ lấy lại tinh thần, “Anh ấy không có ở đây.”“Tôi biết anh ta không có ở đó. Bao giờ anh ta về thì bảo anh ta đến hẻm Phong Nguyên ở đường Phúc Châu.”

Không đợi người kia nói hết câu, cô đã quả quyết dập máy trước, coi như trả thù vụ ban nãy. Bên ngoài xe đã tới, bảo vệ bấm chuông, cô không thay đồ mà chỉ đổi giày bệt rồi đi thang máy xuống lầu.

Vừa lên xe, cô lập tức cảm thấy đau đầu.

Lần nào cũng thế. Cô cũng đâu phải cảnh sát, vì sao chuyện gì cũng tìm đến cô vậy? Trông cô có cảm giác an toàn lắm à.

Ngay đến tài xế nhà họ Hứa cũng ngạc nhiên: “Tôi thấy tiểu thư nhà mình hơn nửa đêm còn cuống cuồng bảo tôi đi đón người, cứ tưởng là mời tiên sinh thiếu gia nào đó có chủ ý ra mặt chứ.”

***

Tại tiệm tạp hóa bên ngoài hẻm Phong Nguyên, đường Phúc Châu.

Đứng trơ trọi dưới ngọn đèn lẻ loi bên đường chính là Chân Chân. Cô bước xuống xe, chạy đến hỏi, “Chị Hứa đâu?”

Chân Chân lau nước mắt, “Cô ấy và cảnh sát đi vào tìm người rồi.” Nói rồi lập tức nắm tay cô – bàn tay cô ấy lạnh như băng – kéo cô đi vào trong, “Đi thôi.”

Tô giới Nhật không giống tô giới Anh Pháp Mỹ, không có cao ốc phát triển mà chỉ có nhà gạch lùn tịt cùng các con ngõ nhỏ hẹp. Trời tối đen như mực, chỉ có mỗi cửa tiệm kia là còn sáng đèn. Càng đi vào trong thì chỉ có lác đác vài ba ánh đèn từ hộ gia đình hắt ra, thậm chí còn không thể soi rõ đường đi.

Tính từ lúc Chân Chân chạy đến đây, tìm được cô Hứa rồi gọi điện báo cảnh sát, sau đó lại đi vào tìm người, không biết trong quãng thời gian đó, cô Thẩm đã gặp phải chuyện gì rồi.

Càng đi cô càng tức giận: “Nửa đêm nửa hôm, chị với hai người họ đến chỗ như này làm gì?”

“Cô ta cứ khăng khăng bắt chị đến đây,” Chân Chân run rẩy, “Cô ta bỏ người ở vũ trường nên gọi chị đi cùng, bảo hôm nay muốn phân rõ thắng thua với chị. Cô ta kích chị, nói nếu không dám đến thì cô ta sẽ không bỏ qua. Chị giận quá nên mới đi cùng. Tới khi vào, chị chợt nhớ cha cô ta đang làm ăn vận tải biển với người Nhật, chắc chắn quen rất nhiều người Nhật, nói không chừng còn xúi ai đó mai phục chờ chị. Nên khi vừa thấy có hai gã lính Nhật ở đằng trước, chị lập tức bỏ chạy… Chị thật sự không biết cô ta mới đến Thượng Hải, nên không hiểu chỗ lợi hại của người nước ngoài. Chị chỉ nghe thấy cô ta hét lớn kêu cứu, nhưng không dám quay về.” Cô ấy ôm mặt, “Trong hai người, ít nhất cũng phải có một chạy thoát được.”

Cô Thẩm chỉ mới tới Thượng Hải không lâu, làm thục nữ khuê phòng đã lâu, dĩ nhiên không biết Thượng Hải là nơi vàng thau lẫn lộn, yêu ma quỷ quái nhiều vô số.

Đầu cô đau như búa bổ, thở dài đi về phía trước.

Chân Chân đi theo sau cô, càng lúc càng khóc nấc. Không biết đã đi được bao lâu, chợt thấy có năm người đứng bên ngoài một tiệm ăn sáng đèn. Cô Hứa đang đỡ Cô Thẩm sắc mặt ảm đạm, quần áo nhớp nhúa đi ra, bên cạnh là cảnh sát tuần tra Trung Quốc cao to. Ba người đang đối chất với quân tự vệ Nhật Bản.

Thấy Sở Vọng và Chân Chân đến, hai gã kia nhìn thẳng vào hai người bọn cô cười cợt, nói gì đó bằng tiếng Nhật.

Dù cô nghe không hiểu, song vẫn biết không phải lời tốt đẹp.

Cảnh sát Trung Quốc hỏi: “Bọn chúng nói gì thế?”

Cô Hứa cau mày, không định dịch lại những lời đó. Chân Chân nghe hiểu, hung dữ mắng: “Mở to mắt chó của bọn mày ra, nói ai là vũ nữ đấy hả?”

Lính Nhật cười khà khà dùng tiếng Trung đáp trả: “Hử? Không hiểu không hiểu, nói tiếng Nhật đi.”

Trên môi cô Thẩm rướm máu, đó là sắc đỏ duy nhất trên gương mặt trắng bệch, thế nhưng trên mặt lại toát lên sự dứt khoát. Cô Hứa ôm vai cô khích lệ, “Nói với bọn chúng, cha cô là cục phó cục vận tải hàng hải Thượng Hải, bảo bọn họ mời cấp trên đến, nếu không thì đừng mơ được chết tử tế.”

Sĩ quan Trung Quốc đột nhiên đổi sắc, “Đừng nói thế.”

“Vì sao lại không?” Cô Hứa trợn mắt với anh ta, chợt nói với lính Nhật Bản: “Mời cấp trên của các người ——”

Cô ấy còn chưa dứt lời thì rèm cửa tiệm ăn được vén lên, một người thiếu tá Nhật Bản bước ra. Chiều cao tương đương Sở Vọng, mi thanh mục tú, vẻ mặt âm trầm. Hắn bật cười, dùng tiếng Anh kiểu Mỹ nói: “Tôi là cấp trên của bọn họ, tôi ở đây.” Sau đó quay sang nháy mắt với Chân Chân, “Sao nào, tìm tôi có chuyện gì?”

Sở Vọng nói: “Lính của anh phạm tội.”

Thiếu tá quay đầu hỏi hai người kia: “Ồ, các cậu làm gì vậy?”

Lính Nhật siết đai lưng, nói: “Bọn tôi gặp một cô gái người Trung Quốc ở đây. Bình thường bọn tôi gặp vũ nữ Lộc Tước thì đưa họ về ngủ rồi cho tiền, ai cũng vui cả mà.”

Cô Hứa nghe thế thì nổi đóa: “Vũ nữ cái gì? Cha cô ấy là phó cục trưởng cục vận tải!”

“Ai?” Gã thiếu tá ngẩng đầu quét mắt nhìn các cô, cuối cùng ánh mắt rơi xuống người cô Thẩm: “Xin rửa tai lắng nghe.”

Cô Thẩm không dám nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt né tránh, cẩn thận lựa lời: “Tôi và bạn lần đầu tiên tới đây. Tôi và cô ấy có xích mích nên mới bảo cô ấy đến đây một mình, vô tình gặp hai sĩ quan này. Bọn họ kéo tôi vào bụi cỏ bên ngoài tiệm mì…”

Cô nàng thút thít, “Dù tôi đã nói mình không phải là vũ nữ ——”

Thiếu tá nghe thế thì đưa mắt nhìn hai sĩ quan người Nhật.

Một người trong đó dùng thứ tiếng Anh bồi phản bác: “Chúng tôi là bạn của cổ, bạn bè với nhau đùa vui thôi mà, thật đấy.”

Thiếu tá lại nhìn sang cảnh sát Trung Quốc, như đang mong đợi anh ta nói gì đó.

Cảnh sát Trung lại hỏi: “Bọn chúng nói gì thế?”

Chân Chân dịch lại: “Bọn họ nói mình là bạn của Thẩm Nguyệt Anh.”

Cảnh sát Trung vừa nghe vậy thì đột nhiên vung tay tát mạnh vào mặt Chân Chân, làm cô nàng ngã phịch xuống đất. Gã tức giận mắng chửi: “Bọn mày là bạn của chúng thì tìm tụi tao làm gì nữa?”

Hai mắt cô Thẩm đỏ lên: “Cô ấy chỉ dịch lại lời của chúng mà thôi!”

Gã ta lại chỉ vào mũi cô Thẩm mắng: “Rốt cuộc chúng đã cho mày bao nhiêu tiền, khiến mày ban ngày ban mặt lại làm ra cái trò vô liêm sỉ ngay giữa phố thế hả?”

Thiếu tá “ồ ——” một tiếng ra chiều nuối tiếc, hai sĩ quan kia thì cười ha hả.

Sở Vọng ngẩn ra, sau đó vươn tay túm lấy cổ áo cảnh sát Trung: “Anh biết mình đang làm gì không hả?! Người Nhật cưỡng hiếp con gái cục phó cục vận tải Trung Quốc, còn anh lại đi giúp bọn chúng đánh người mình?!”

Cảnh sát Trung Quốc bị cô túm cổ áo giơ tay đẩy cô ra, nhấc chân toan đạp thì lại bị Chân Chân ôm chặt, cắn mạnh một phát.

Cô Hứa phải đỡ cô Thẩm nên không thể giúp được. Thẩm Nguyệt Anh thấy tình cảnh đó thì nước mắt trào ra, suýt nữa hôn mê bất tỉnh.

Cảnh sát Trung bị đau chân, lập tức la to một tiếng, lại giơ tay định tát Chân Chân. Nhưng Sở Vọng đã nhanh chân bước tới, tát thẳng vào mặt gã trước:

“Bốp ——”

Thế giới chìm vào tĩnh lặng.

Cảnh sát Trung Quốc sờ mặt, nhìn cô chằm chằm khó tin: “Cục phó cục phiếc cái gì, không phải cũng làm trâu làm ngựa cho tụi Nhật thôi sao! Có ngon thì mày đi mà chống đối người Nhật, chống đối tao làm gì?”

Thiếu tá vỗ tay, cười hỏi: “Có phải tát nhầm rồi không? Nên tát tôi mới đúng chứ?”

Hắn ta sải bước đi lên, kéo tay Sở Vọng vỗ vào mặt mình. Cô tức tối rút tay về, nghiến răng thốt lên một câu tiếng Anh: “Tôi sợ bẩn tay.”

Thiếu tá cười hai tiếng ra chiều hưởng thụ, sau đó áp sát tới, dùng tiếng Anh thấp giọng nói vào tai cô: “Biết gì không? Nếu như người ‘cưỡng hiếp’ bạn cô còn có tôi, thì chắc chắn cô ta không dám nói gì đâu.”

Cô thầm cười lạnh, nhổ nước bọt vào mặt hắn.

Thiếu tá sờ thấy chất lỏng nhầy nhụa trên mặt thì biến sắc, giơ tay túm chặt cằm cô ép cô nhìn thẳng vào mình, một tay khác lôi súng ra kê lên ấn đường cô.

Cô Hứa hít một ngụm khí lạnh, gào thét bằng tiếng Nhật: “Cô ấy là nhà khoa học, được quyền bất khả xâm phạm của Anh bảo vệ!”

Thiếu tá nghe thế thì cười to: “Người Hoa? Nhà khoa học? Vẫn chỉ là con chó hoang mà thôi!” Dứt lời, hắn ta mở chốt an toàn, dùng họng súng chỉ vào đầu cô, cười toe toét: “Cô có biết không? Mấy tháng trước, không phải có một gã xưng là ‘nhà khoa học người Hoa” cũng bị thẩm tra đến mức bán thân bất toại đấy ư?” Nghĩ một lúc, hắn ta lại dùng súng đập vào huyệt thái dương của cô, cười cợt: “Có muốn làm người kế tiếp không?”

Không hiểu vì sao lúc này Sở Vọng lại nhớ đến một câu tiếng Đức, thế là nhìn thẳng vào hắn mà nói: “Du Bloedkopp! Hau ab!”

Hắn ta nghiêng đầu: “Nói gì đấy?”

Cô trả lời bằng tiếng Anh: “Muốn biết à? Cút về nhà mà hỏi mẹ mày đi.”

Nói rồi, cô lập tức cười mỉa.

Không biết nụ cười này đã chọc giận thiếu tá hay khiến hắn nhớ lại cô được “quyền bất khả xâm phạm” bảo vệ, hoặc có thể khiến hắn ta thấy hứng thú gì đó. Sau một hồi suy nghĩ, hắn buông tay cười bảo: “Để lần sau đi vậy, cho cô sống lâu thì mới vui.”

Cô đứng yên không nhúc nhích, thốt lên từng chữ từng chữ một: “Lần sau, chắc chắn sẽ gặp anh trên tòa án.”

Súng đút vào bao, hắn dùng thân súng vỗ vào mông cảnh sát Trung Quốc, nói, “Đúng là chó ngoan, ngày khác sẽ viết công văn bảo sếp thăng chức cho mày.”

Nói đoạn, hắn ta khoát tay gọi người đi theo rồi xoay đầu đi thẳng ra ngoài.

Nhân lúc cảnh sát Trung còn đang nhìn lính Nhật rời đi, Chân Chân bất chấp vết thương trên mặt, cầm lấy bình rượu sứt mẻ ở ngoài cửa tiệm mì, đập mạnh vào đầu gã.

Đương khi gã ta ôm đầu rên rỉ, cô Hứa đỡ cô Thẩm đi tới trước, dùng giày cao gót giẫm mạnh lên bắp chân gã.



Trong tiếng thét gào của cảnh sát Trung Quốc, Sở Vọng hét lớn nói với đám lính Nhật đã rời đi xa: “Cứ chờ đấy. Một ngày nào đó, con cái đời sau của các người sẽ phải đích thân quỳ xuống trước mặt bọn tôi, cúi đầu nhận lỗi với bọn tôi!”

Chương 84: Khói bếp (8)

Cô Hứa đề nghị hai người các cô nên đưa Thẩm Nguyệt Anh đi bệnh viện trước. Sở Vọng chợt nhớ trước đó có gọi Tạ Trạch Ích đến đường Phúc Châu, vì vậy cũng ở lại đi cùng cô Hứa.

Hôm nay mọi người xúng xính ăn mặc mà đến, vô cùng hoành tráng, thế nhưng lúc tiệc tàn thì lại như bị tống vào lãnh cung, ai cũng bẩn như ai. Và trong số họ, Chân Chân và Thẩm Nguyệt Anh cạnh tranh nhau là thảm nhất: một người má sưng đỏ, môi nứt toác; người còn lại thì sườn xám cao cấp bị xé rách, tuy có áo khoác che đi nhưng vẫn không che được vết máu loang lổ trên bắp đùi.

Dù có nói gì cô ấy cũng không chịu đi. Trong gió rét, Thẩm Nguyệt Anh khóc lóc nức nở đòi gọi cha mình đến đón về, không ai khuyên được. Trước tối hôm nay, Chân Chân chỉ ghét cô ta; nhưng sau tối nay, cô vừa áy náy lại xót xa, dỗ dành khuyên Thẩm Nguyệt Anh lên xe đến bệnh viện.

Tiệm tạp hóa vẫn mở cửa, tài xế nhà họ Hứa đang đứng chờ gần đó.

Hai người đứng dưới cột đèn, Sở Vọng hỏi: “Sao chị không đi?”

Cô Hứa nghịch móng tay. Móng tay sáng bóng không sơn màu, được mài giũa gọn gàng, “Chị đã báo cảnh sát rồi.”

“Có ích gì không?”

“Không, nhưng chị muốn mọi người biết bọn họ vô dụng như thế đấy.” Cô ấy vừa nói vừa mỉm cười với cô, “Nên chị cũng đã gọi điện cho bạn ở tòa soạn.”

Sở Vọng ngạc nhiên, sau đó bừng tỉnh mỉm cười: “Chị đã sớm biết ở Lộc Tước bất ổn.”

“Em có biết con ngõ cạnh Lộc Tước có bao nhiêu chuyện không? Không chỉ có một mình Thẩm Nguyệt Anh. Trong đó có không ít những cô vợ lẽ của các vị quan chức.” Cô ấy ngẩng đầu lên, mỉm cười với Sở Vọng, “Chị muốn phơi bày chuyện này, để mọi người thấy rõ Nam Kinh nịnh bợ người Nhật đến mức nào, làm ra những chuyện hèn hạ ra sao. Nếu không nhờ bạn ngụy trang thì cha sẽ không tha cho chị. Không ngờ trùng hợp thế nào mà hai người đó lại tự đến đây. Thẩm Nguyệt Anh cho người chờ trong ngõ, gọi Chân Chân ra hòng muốn dạy cô ấy một bài học. Ai ngờ Chân Chân lại nhạy bén, Thẩm Nguyệt Anh khéo quá thành vụng, tự làm bẩn sự trong sạch của mình.” Cô Hứa nhìn thẳng vào cô mà nói: “Chị thực sự chưa từng nghĩ đến chuyện gài hai người họ.”

Sở Vọng nhìn cô ấy chằm chằm, “Nhưng chị đã nghĩ đến chuyện gài tôi.”

“Lâm tiểu thư, chị quý em.” Cô Hứa cụp mắt, “Nhưng em là người thích hợp nhất.”

Sở Vọng cười nhạt, “Cám ơn chị đã yêu quý.”

“Nếu em đến thì chị sẽ cho người canh chừng từ xa, tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện như thế này.”

Cô cười phá lên, “Nghĩa là chị đang trách tôi?”

“Không dám.”

Không hài lòng hơn phân nửa câu.

Phóng viên của tòa soạn và Lâm Tử Đồng gần như đồng thời chạy đến. Anh vừa xuống xe đã bước nhanh đi tới, tầm mắt rơi lên dấu tay trên mặt Sở Vọng: “Là ai làm chuyện này?”

“Người gặp chuyện nhập viện rồi.” Thấy sắc mặt mệt nhọc của Lâm Tử Đồng, cô hất cằm chỉ vào cô Hứa ở bên kia, “Người ta đến là để chế nhạo anh, không cần phải sang đó.”

Cô Hứa sầm mặt, quay mặt đi chỗ khác.

Lâm Tử Đồng lại cười xòa, “Trong mắt cô ấy anh là tay tiểu tư sản thối nát thích chơi đĩa hát, là một sĩ quan vô năng có đam mê với nịt da.”

Cô Hứa hỏi ngược lại: “Chẳng nhẽ không phải?”

Anh chỉ cười không đáp, nghiêm túc chỉ huy sĩ quan vào trong ngõ kiểm tra hiện trường.

Một lúc sau, xe của hội đồng khu tự quản cũng đã đến. Từ đằng xa, Sở Vọng nhìn thấy chiếc xe đó chạy như bay tiến vào đường Phúc Châu như chơi đua xe trên núi Haruna*, chợt xe thắng cái kít khiến người bên ngoài tiệm tạp hóa giật mình, tưởng có người say lái xe làm liều.

(*Núi Haruna là ngọn núi có địa hình vô cùng ngoằn ngoèo trong game đua xe.)

Cửa xe đóng cái “sầm”, Tạ Trạch Ích bước xuống với khí thế mạnh mẽ. Anh mặc quân trang màu đen trong khi da lại trắng bệch, khiến anh trông như ác quỷ ở vực sâu, dù đứng cách xa bảy tám mét cũng khiến người ta thấy ớn lạnh.

Bước đến gần, không đợi cô mở miệng, anh đã kìm nén lửa giận trách móc: “Có phải tôi đã dặn em, trước khi tôi về thì không được ra ngoài không?!”

“Có.” Rồi bổ sung một câu: “Nhưng chuyện liên quan đến mạng sống lại không đợi anh về kịp.”

Cô bướng bỉnh ngẩng đầu đối mặt với anh, dưới ánh đèn, hai dấu tay tím bầm trên gương mặt bé nhỏ trắng nõn trở nên vô cùng đáng sợ.

Tạ Trạch Ích đưa tay nâng cằm cô lên, “Ai làm?”

Cô bị đau, gạt tay anh ra, tức tối nói, “Còn có thể là ai nữa? Cảnh sát tô giới công cộng các anh đấy.” Sau đó thì ngoảnh mặt đi, “Lo cái gì? Người bị hại cũng không phải là tôi. Vài hôm nữa vết bầm sẽ tự biến mất, cô Cát sẽ không trách anh đâu.”

Hiếm khi Tạ Trạch Ích bị làm cho á khẩu đến vậy, nhất thời vừa bực lại vừa buồn cười. Biết cô không gặp chuyện gì nghiêm trọng, cơn tức giận tiêu biến, chợt lúc này mới nhận ra cả giọng điệu lẫn thái độ của mình đã quá gắt gỏng.

Thấy có người đứng trong ngõ chụp ảnh, anh quay sang hỏi: “Là sĩ quan tuần tra nào?”

“Một thiếu tá.”

Anh suy nghĩ rồi nói, “Đã gọi điện báo với hội đồng chưa?”

Cô cười mỉa: “Các anh chỉ thụ lý án liên quan đến quốc tịch Anh Mỹ hoặc người không quốc tịch.”

Anh khom lưng nhìn thẳng vào cô, nheo mắt nói, “Em nên hưởng thụ quyền bất khả xâm phạm đi, thân là một trong những người bị hại, dù bị thương nhẹ thì vẫn có quyền trình bày vụ án.” Dừng một lúc rồi anh nói tiếp, “Tôi thì chưa thử bao giờ, nên cũng không biết tỷ lệ thành công là bao nhiêu. Nhưng em có muốn thử một lần không?”

Hai mắt cô sáng lên, nhanh chóng gật đầu.

Anh nghiêng đầu chỉ vào chỗ đậu xe, “Đi?”

“Đi.”

***

Đến hội đồng khu tự quản làm thủ tục từng bước một, cô mới biết lúc bấy giờ chủ nghĩa quan liêu phức tạp đã manh nha ở phương Tây. Người thẩm tra án hình sự cầm “hòa ước Thiên Tân” và “điều lệ hội thẩm dành cho nhân viên sứ quán tại Thượng Hải” trong tay, kiểm tra lui tới bản tóm tắt vụ án được cô viết bằng tiếng Anh, cuối cùng lắc đầu, “Xin lỗi quý cô. Chưa đủ để cấu thành án hình sự.”

Sở Vọng giơ tay chỉ vào vết bầm trên mặt mình, thêm mắm thêm muối: “Anh ta đánh tôi! Đồ độc ác! Một cô gái phải chịu bị đối xử như thế này hả?” 

Nhân viên vẫn chỉ bày tỏ tiếc nuối trước sự bất bình vì vết thương: “Vẫn trong phạm vi xích mích cãi vã, chỉ có thể xem là dân sự.”
Tạ Trạch Ích chau mày, “Vì sao chỉ có thể xem là dân sự?”

Nhân viên có quân hàm thấp hơn Tạ Trạch Ích, đành phải chỉ vào điều thứ mười sáu trong “Hòa ước Thiên Tân” giải thích: “Án hình sự Trung Anh sẽ do nhân viên lãnh sự và phía Trung Quốc cùng quyết định một cách công bằng; trong trường hợp là vụ án chỉ của người Trung thì sẽ do phía Trung Quốc xử lý một mình. Người bị hại là người Trung thì không thuộc thẩm quyền của hội động khu tự quản.”

Tạ Trạch Ích đập mạnh xuống bàn, trợn mắt nhìn anh ta.

Sau đó lại cười nói: “Quý cô đây rất quan trọng, mong anh xem xét.”

Nhân viên thẩm tra nhìn Tạ Trạch Ích rồi lại nhìn Sở Vọng, nhiều chuyện hỏi: “Quan trọng thế nào?”

Sở Vọng ngạc nhiên: “Tới chuyện này mà cũng muốn hỏi?”

Nhân viên nghiêm túc: “Đương nhiên rồi. Điều này liên quan tới mức độ nghiêm trọng của vụ án.”

Phụ tá ngồi cạnh nhân viên thẩm tra là một anh chàng trẻ tuổi, tốt bụng nhắc nhở vị sếp đầu gỗ của mình: “Hình như trung úy đang theo đuổi quý cô đây, chuyện này toàn hội đồng đều biết.”

Nhân viên thẩm tra sờ đầu, hỏi Tạ Trạch Ích: “Thật à?”

Tạ Trạch Ích gật đầu, rất thành khẩn hỏi: “Anh xem xét lại thử?”

Nhân viên thẩm tra bừng tỉnh, “Nếu đã thế thì nhất định phải xem xét lại vụ án này rồi.” Ông ta lập tức đóng dấu vào cột thẩm tra, sau đó đứng dậy bảo: “Tôi sẽ đưa đơn cho người quản lý ngay. Trung uý, cô Lâm, mời hai người chờ ở bên ngoài.”

Đầu Sở Vọng đầy vạch đen.

Trước mặt cô còn có hai vụ án. Một vụ là công nhân dệt người Trung vào phòng ăn trộm trang sức của thương nhân người Anh; vụ án khác là một phu nhân người Anh phát hiện chồng mình có tình nhân ở Trung Quốc, dẫn người đến cửa đánh chết quả phụ Trung.

Vừa bước vào cửa phòng chờ, cô lập tức thấy người nhà của công nhân dệt cùng với mẹ và con của người quả phụ đang ngồi bên trong – dáng vẻ vô cùng cô độc, ánh đèn đằng ấy mờ mờ, nhìn lướt qua còn tưởng dân tỵ nạn đến. Vừa thấy hai gương mặt phương Đông đi vào, mà một người trong đó mặc quân phục Anh, bọn họ lập tức cùng nhìn sang với ánh mắt khao khát cầu cứu.

Ở phía bên kia, khác với người Trung Quốc bé nhỏ gầy gò, quý bà trang sức đầy người ngực cao mông lớn và người vợ đã đánh chết tình nhân của chồng như có cùng chung mối thù, quắc mắt nhìn cô hằm hè, có lẽ bọn họ rất căm hận người Trung dính tới vụ án cho nên cũng hận lây toàn bộ người Trung.

Bầu không khí trong phòng chờ sượng sùng, nồng nặc mùi thuốc súng. Tạ Trạch Ích đề nghị, “Thời gian còn sớm, có muốn ra ngoài hội đồng đi tới đi lui không?”

Cô nghĩ ngợi rồi gật đầu, xoay người đi ra ngoài với anh.

Đi ra tới cửa hội đồng, cô đột nhiên hỏi: “Vụ án người Trung ăn trộm sẽ có kết quả thế nào?”

“Muốn nghe thật à?”

“Nếu không thì còn hỏi làm gì?”

Tạ Trạch Ích đáp, “Tệ nhất thì sẽ làm lao dịch cho người Anh từ 10 năm đến hết đời.”

“Ừ.” Thế thì vẫn còn tốt chán.

Dừng một lúc rồi anh nói tiếp, “Nhưng hầu như không ai sống quá 10 năm cả.”

Cô không nói mình có suy nghĩ thế nào, một lúc sau lại hỏi: “Vậy còn vụ thứ hai?”

Tạ Trạch Ích thở dài.

“Anh nói đi.”“Người Anh giết người Trung, dù là nguyên nhân gì thì gần như người Anh đều vô tội, bởi vì “Hiệp ước Bogue” cho phép lãnh sự Anh toàn quyền xét xử, người của mình thì dĩ nhiên sẽ bênh vực. Người Trung giết người Anh thì chắc chắn là người Trung sai, có lúc quan chức địa phương còn phải nhờ người đến lãnh sự quán xin lỗi. Nếu không nịnh nọt như vậy, vụ này chồng chất vụ kia, đến lúc đó lãnh sự Anh sẽ đòi rất nhiều lợi ích bất bình đẳng từ chính phủ Trung Quốc.”

Nghe đến đây, bao ấm ức cô đã nghe đã thấy ngày hôm đó chồng chất lại, chỉ chốc lát đã bên bờ sụp đổ, trong chớp mắt nước mắt tuôn trào.

Tạ Trạch Ích đứng yên, nhìn cô cười hỏi, “Khóc cái gì?”

Cô càng lúc càng khóc to: “Anh không hiểu đâu.”

“Liên quan đến điều gì?”

Cô chỉ xuống đất, “Chính là quốc gia của chúng tôi.” Đi được hai bước, cô ngoái đầu lại, nước mắt xối xả tuôn rơi: “Chính là quốc gia của chúng tôi!”

Cảm giác này hệt như lúc nhỏ, có đứa nhóc xông vào nhà bạn giành đồ chơi của bạn, rồi còn đánh đập bạn. Bạn khóc lóc cầu cứu cha mẹ, nhưng bọn họ lại không thể bảo vệ được bạn. Thậm chí bọn họ còn thấp giọng lấy lòng người gây sự ngay trước mặt bạn, nói rằng bọn họ không biết cách dạy con, là con họ sai, còn bắt bạn phải cúi đầu xin lỗi người ta.

Cô vừa khóc vừa thể hiện vẻ mặt châm biếm khó tin. Ánh mắt ấy như thể đang hỏi: “Câu chuyện này quá hoang đường, tôi không tin. Anh có tin không?”

Tạ Trạch Ích đút tay vào túi, đứng cạnh cô yên lặng lắng nghe.

“Người phương Tây tát chúng tôi một tái, mà đến cả cảnh sát Trung còn giúp họ đánh người mình, ngay tại trên đất nước mình! Vì sao?!” Hai mắt cô đỏ bừng, giọng nức nở nghẹn ngào, nghiêng đầu nhìn thẳng vào anh, nói: “Sau lưng các anh có nguyên một quốc gia bảo vệ các anh. Còn sau lưng chúng tôi… không có gì cả.”

Nghĩ đến cảnh sát Trung như tay sai, nghĩ đến vị thiếu tá kia, nghĩ đến “quyền bất khả xâm phạm” đầy căm phẫn. Thế mà hôm nay vì để lấy lại công bằng, ở ngay trên đất nước mình, cô phải nhờ đến “Hòa ước Thiên Tân” – cái thứ hòa ước thể hiện rõ sự áp bức làm nhục trong trăm năm lịch sử Trung Quốc.

Cô cực kỳ phẫn nộ. Hận lũ cường quốc hùng mạnh trên mảnh đất này, hận quốc gia vô năng luôn ép dạ cầu toàn, hận mình không có được bàn tay vàng, không có hệ Chakra* mạnh mẽ để bùng nổ năng lượng, càng không có cú đấm Thiên Mã Lưu Tinh quyền** có thể để mình đấm đá tay cảnh sát đó, rồi dùng tay xé nát mấy thứ hiệp ước bất bình đẳng, cuối cùng là giẫm bằng đất tô giới, đuổi hết người phương Tây chiếm đoạt Trung Quốc phải cuốn xéo.

(*Chakra trong thế giới Naruto là một dạng năng lượng được tạo ra bởi cơ thể nhẫn giả và được sử dụng để triển khai các nhẫn thuật, ảo thuật.Nói dễ hiểu là khí công.)

(**Thiên Mã Lưu Tinh Quyền là một trong các tuyệt chiêu tấn công đặc trưng thường dùng của các Pegasus Saint trong anime Saint Seiya.)

Cô quá yếu đuối, những chuyện có thể làm được lại quá ít, thế nên lúc này chỉ biết đứng bên vệ đường, ấm ức khóc lóc.

Tạ Trạch Ích vẫn cứ nhìn cô. Một lúc sau, vẻ mặt cô lập tức thay đổi, anh không nhịn được cười phì, “Nhìn em đi, có giống tiểu thư khuê các chút nào không hả?”

Nói đoạn, anh cũng chẳng hề cô khóc khó coi, vươn tay ra, rất tự nhiên vén phần tóc rối xõa xuống ra sau tai cô.

Cô chỉ mải khóc nên không ý thức được động tác mờ ám của anh, “Thì vốn cũng đâu phải.”

Tạ Trạch Ích rút thuốc ra đang định châm, nghe cô trả lời như vậy thì khựng lại, gật đầu nói, “Tốt lắm. Vừa hay tôi cũng không thích kiểu như vậy.”

Sở Vọng khóc rất xấu, sụt sịt mũi, đột nhiên nhìn chằm chằm điếu thuốc trong tay anh.

Tạ Trạch Ích hiểu ý, đưa điếu thuốc mới châm lửa đến cho cô, nhìn cô ngậm lấy đầu lọc; nhưng không đợi cô hút thì anh đã giơ tay ra, nhanh chóng rút điếu thuốc về.

“Được rồi.” Anh nói, “Thứ này hút nhiều không tốt.”

Sở Vọng vẫn cứ nhìn điếu thuốc kia. Anh chẳng hề để ý đến cô, ngậm thuốc trong miệng rồi xoay người rời đi.

Cô ủ rũ đứng bên vệ đường, ủ rũ cúi gằm đầu như người nông dân giai cấp vô sản khởi nghĩa thất bại.

Bất chợt, một chai Coca Cola Watsons áp vào má cô.

Cô ngẩng đầu lên, ngạc nhiên nhìn Tạ Trạch Ích.

Tạ Trạch Ích cười nói, “Uống thứ này tốt hơn hút thuốc.”

Thấy cô vẫn nhìn mình, anh lại nói, “Chỉ có Coca, ở Thượng Hải không mua được xá xị, dù muốn uống cũng không có.”

Rồi anh ngồi xổm xuống bên đường cùng cô, mở nắp Coca cho cô, lúc đưa còn cười nói: “Có muốn nghe chuyện của tôi không?”

Không đợi cô trả lời, anh tự nói tiếp, “Hồi còn học trung học ở Luân Đôn, tôi từng trải qua một thời gian rất khó khăn. Tôi sinh ở Anh sống ở Anh, đến 14 tuổi cũng không xem mình là người Trung. Nhưng sau khi lên trung học, đột nhiên trong trường có rất nhiều người có màu da và tên giống tôi, hầu hết đều là du học sinh Trung Quốc đến Anh. Bọn họ ai ai cũng gầy gò bé nhỏ, không hiểu quy tắc Anh, lời ăn tiếng nói cũng không được giáo dưỡng như tôi, nên trong giờ học, bọn họ luôn là đối tượng bị ức hiếp mua vui của đám bạn người Anh của tôi. Có một lần, bọn họ từng đẩy một học sinh Trung có biệt danh là ‘Looty’ vào vũng bùn, còn chế giễu cậu ta: ‘biết vì sao không, trước kia bọn mày đã bị đánh bại, lính Anh tụi tao đến vườn Minh Viên của bọn mày, bắt con chó cưng của hoàng đế bọn mày về Luân Đôn, tặng cho nữ hoàng Victoria, đặt tên nó là Looty’*.”

(*Looty nghĩa là của cướp được, con chó được nữ hoàng Anh gọi đúng như cách có được nó.)

“Cha mẹ là người Trung nhưng lại giỏi tiếng Anh; dù là Anh hay Trung, tôi chưa bao giờ thấy mình thuộc về bên nào. Tôi không cho rằng mình là một người Anh, cũng không muốn trở thành người Trung. Nhưng không biết vì sao lúc nghe thấy câu nói trên, tôi vừa nghi hoặc lại tức giận. Nghi hoặc là, vì sao kết quả của cuộc chiến nha phiến là nữ hoàng Victoria có được một con chó, chứ không phải tình nhân của nữ hoàng là John Brown trở thành thái giám hầu cận Từ Hi thái hậu*? Giáo viên lịch sử ở Anh luôn nói: ‘Người Anh chinh phục đại lục dựa vào súng pháo, mầm độc và vi khuẩn.’ Nhưng không lẽ ở Trung Quốc không có vi khuẩn và sắt thép ư? Vì sao lại là người Anh chinh phục thế giới?”

(*Ý Tạ Trạch Ích muốn nói vì sao lịch sử chỉ ghi chép lại kết quả sự kiện theo hướng làm nhục người Trung chứ không phải ngược lại.)

“Mà hậu quả của sự tức giận là tôi đã đánh nhau ở trường. Giúp người Trung đánh người Anh. Bọn họ hỏi tôi vì sao lại làm vậy. Tôi nói, cậu nhìn tôi có giống bọn họ không? Cha mẹ ruột của tôi cũng là người Trung. Bọn họ gọi tên tiếng Anh của tôi là Zoe, nói, ‘Zoe, bọn chúng thấp bé thô tục, cậu hoàn toàn không giống chúng, vì sao cậu phải giúp chúng?’”

“Vì sao tôi phải giúp họ ư? Tôi không biết cơn tức giận ấy đến từ đâu, đã nhiều năm rồi vẫn chưa hiểu nổi. Thậm chí còn rất nghi ngờ bản thân: Rốt cuộc tôi thuộc về quốc gia nào? Rốt cuộc nên giúp ai đây? Người như mình vì sao phải tồn tại?”

“Trận ấy đánh rất đã, tôi sứt đầu chảy máu, còn bọn họ thì bị nặng hơn tôi. Tôi thắng, nhưng kết quả của việc thắng là: bị đuổi học.”

“Quay về Hương Cảng tôi mới dần dần học tiếng Trung, cũng muốn hiểu rõ vài chuyện. Ông nội tôi là một thương nhân gian xảo, giúp người Anh tuồn nha phiến vào Trung Quốc, thu mua đồ sứ và lá trà Trung Quốc với giá rẻ để bán đến Anh, hai bên cùng có lợi. Ông ấy còn làm phiên dịch cho Balfour và quan viên Trung Quốc, mau vùng đầm lầy muối kiềm với giá 17.000, từ đó Thượng Hải mở bến cảng, hơn sáu mươi năm sau lại có được đô thị sầm uất này, thực sự cũng có công của ông ấy. Hai đời nhà họ Tạ đều bán mạng cho người Anh, thế mà cha tôi còn muốn tôi tiếp tục làm chó cho họ.”

“Tôi cũng không thích bị gọi là người Anh. Có lúc tôi nghĩ, mình cũng giống Hương Cảng bị chính phủ nhà Thanh vứt bỏ; dựa lưng vào đại lục, nhưng lại quá đỗi lạ lẫm với Trung Quốc, một mình đối mặt với toàn thế giới. Hận mình mang huyết thống Trung Quốc, hận Trung Quốc yếu đuối không có được binh lực hùng mạnh, đã vậy lại còn mục nát thối rữa. Tôi là người xem thường Trung Quốc nhất, thế nhưng lại là người hy vọng đất nước sẽ trở nên hùng mạnh nhất.”

“Tôi vẫn luôn nhớ mình có tên tiếng Trung trước, sau đó mới có tên tiếng Anh. Cha tôi có nhiều vợ lẽ sinh cho ông ấy rất nhiều người con, nhưng chỉ có tôi là có tên tiếng Trung. Trạch Ích, đây là cái tên mẹ tôi nghĩ ra khi ở trong bệnh viện công tại Luân Đôn, dịch âm sang tiếng Anh thì chỉ khớp với một cái tên nữ, Zoe. Cho nên từ nhỏ đến lớn, tôi rất ghét tên tiếng Anh của mình, về sau mới nghiệm ra, có lẽ đấy là sự sáng suốt của một người phụ nữ Trung Quốc truyền thống. Vì sao lại là Trạch Ích chứ không phải là Trạch Dịch? Có lẽ ngay từ đầu bà đã biết, cuộc đời tôi sau này sẽ trắc trở nên mới chọn tên là Trạch Ích, chứ không phải Trạch Dịch*. Có phải là ý này không?”

(*Hiểu rộng ra, Trạch Dịch có nghĩa là chọn cuộc sống an nhàn, Trạch Ích là chọn điều lợi lộc, muốn có lợi thì phải trải qua chông gai. Cám ơn chị Whitenavy đã giúp đỡ đoạn này.)

Chương 85: Đêm (1)

Nước đọng trên hiên nhà nhỏ xuống, đông thành những dải nước đá, dưới ánh đèn nê ông trông nó như hình bóng còn sót lại của ánh đèn thủy tinh trong tủ trưng bày. Một cô gái trẻ mặc áo khoác lông trắng xù xì cùng người quân nhân đồ đen ngồi xổm bên vệ đường, thỉnh thoảng có vài chiếc xe hơi chạy ngang qua, đèn xe hắt đến khiến cả hai như bóng ma lúc sáng lúc tối. Ý cười thấp thoáng trên mặt anh, như đang kể chuyện cười an ủi cô. Có người lái xe tạt qua không kìm được ghé nhìn: Hai người như thế không nên xuất hiện ở đây trong bộ dạng đó, nhưng lại thật sự đang ngồi xổm bên đường nói chuyện, rốt cuộc là vì sao?

Có điều, chẳng ai quan tâm cả.

Vừa nhận được thông báo, lãnh sự Anh vừa mở rộng thêm đường xây dựng và công xưởng ở phía Tây Bắc, giám đốc điều hành Nhật Bản đã đàm phán với Công ty Điện lực Hoa Thương ở tô giới Pháp, yêu cầu chuyển 5.000 kilowatt điện xoay chiều đến phía bắc Thượng Hải. Phải đến một tháng sau mới có thể bổ sung các tuabin hơi máy phát điện mới cho nhà máy, cho nên trong tháng này, từ 1 giờ sáng đến 6 giờ sáng sẽ cúp điện dân dụng ở tô giới Pháp và một phần tô giới công cộng.

Thông báo được đưa ra vào lúc 4 giờ và được thực thi ngay lập tức. Người đi đường và cưỡi xe đạp đều là công nhân làm thêm giờ ở nhà máy gần đó, sau khi cúp điện, bọn họ túm tụm lại đi với nhau, hàng này nối hàng kia ồn ào đi ngang qua trước mặt hai người, tò mò nhìn sang.

Chỉ có khu hội đồng là vẫn không bị cúp điện.

Vì đã gặp quá nhiều vụ án trộm cắp và đánh nhau nên chương trình thẩm án cũng được thủ tục hóa, chẳng mấy chốc đã xong. Một lúc sau nhân viên trợ lý đã đi ra mời cô Lâm vào, Tạ Trạch Ích vẫn ngồi xổm bên đường, khoát tay ý bảo tôi không vào, ở đây chờ em.

Một người vốn thường nói chuyện đùa với bạn bỗng dưng trở nên nghiêm túc, thật sự khiến người ta không biết anh ta đang nghiêm túc thật hay nghiêm túc đùa bạn, hay là bịa ra vài lời nói dối tốt bụng để an ủi bạn, nói với bạn rằng: có phải em thấy tôi sống không ra gì thì dễ chịu hơn không?

Lời khắc sâu xuất phát từ tận đáy lòng, hay những câu đùa cợt tự bóc trần vết sẹo… Cả cuộc đời này chưa từng cầu mong sự thương cảm ở ai, cũng không trông chờ ai có thể hiểu mình. Tóm lại là “tôi không có vấn đề gì, anh thoải mái là được rồi”.

Tạ Trạch Ích ngồi xổm bên đường, hút hết điếu thuốc này tới điếu thuốc khác, đến khi Sở Vọng đi ra thì chỉ thấy tàn thuốc đầy đất.

Đang là đầu xuân, để đề phòng dịch tả và đậu mùa sắp đến nên cục vệ sinh ở hội đồng dán rất nhiều quảng cáo phòng ngừa dịch tả, đậu mùa và diệt muỗi xung quanh, phòng có người Trung phóng uế bậy bạ. Thế mà anh mới sáng sớm đã xả thuốc ở ngay trước cửa hội đồng, đúng là không nể mặt ai. Cho nên lúc Sở Vọng đi ra, hội động vội bảo cục vệ sinh phái người xách ki hốt rác và chổi nấp trong bóng tối, đợi trung úy đại nhân đi là lập tức quét dọn.

Thấy cô đi ra, anh cũng không nói gì nhiều, đứng dậy mở cửa mời cô lên xe, tới khi ngồi vào xe thì mới hỏi: “Sao rồi?”

Nhưng xe đã chạy một quãng mà cô vẫn không trả lời. Trong chớp mắt nào đó quay đầu sang, chợt thấy người ngồi bên ghế phụ bình tĩnh nhìn mình, không biết đã nhìn như thế bao lâu. Ánh mắt thẳng thừng chẳng chút che giấu, sự ngắm nghía thưởng thức trên mặt không liên quan gì đến tình yêu, trái lại còn có sự thương hại và mơ màng mà đến bản thân cũng không biết đang nghĩ gì. Anh đã từng thấy ánh mắt như vậy rồi: trong viện bảo tàng, là ánh mắt của vị khách không có nhiều tế bào nghệ thuật đang nhìn thấy tác phẩm điêu khắc của người thợ đã qua đời, tuy không có tài giám định, nhưng cũng may trước đó đã đọc thuộc vài câu từ tán thưởng dùng để tham khảo.

Có điều cô đúng là đang nhìn tượng thật. Trong ánh đèn ở đối diện, người bên ghế lái có vóc dáng như một pho tượng Hy Lạp làm từ thạch cao trắng được điêu khắc tỉ mỉ, nhưng không phải cô đang ngắm mà là đang lục tìm trong hồi ức —— nghe xong lời bộc bạch xuất phát từ nội tâm nửa thật nửa giả của anh, cô cứ cảm thấy dường như mình đã gặp người như vậy ở đâu đó.

Hội đồng không thể lập án cho cô, có lẽ là vì kỳ thị người Hoa, hoặc có lẽ là do kiêng dè người Nhật… Tóm lại cô cũng đã sớm chấp nhận kết quả này rồi, không quá khó chịu và cũng không định tranh cãi gì cho mình, thay vào đó chỉ nhớ đến câu nói có ghi rõ trong Hiệp ước Bogue Trung-Anh mà người quản lý kia nhấn mạnh lui tới: “Nếu kiều bào Anh và người Trung ‘có can thiệp kiện tụng…  Dù người Anh bị xét xử thế nào thì cũng phải đi theo quy trình của Anh, sau đó mới chuyển giao cho nhân viên quản lý lo liệu’.” Cô thực sự hiểu rất rõ chuyện này.

Chỉ là khi vừa bước ra khỏi cửa hội đồng, cô lập tức hiểu ra lời của Tạ Trạch Ích, không biết sao lại nhớ đến một chuyện khác —— “Trung tá lục quân người Trung mang quốc tịch Anh, là thương nhân trên chiến trường Bắc Phi, cả đời không thành thân”. Dường như cô đã đọc ở đâu đó câu này rồi, có lẽ là từ Baidu hoặc cuốn sách nào đó, hoặc là ở trong triển lãm thế chiến thứ hai tại viện bảo tàng hay thư viện trường học nào đó. Có lẽ câu nói ấy không phải nói Tạ Trạch Ích, có lẽ chỉ là người khác… Nhưng lại làm cô bất chợt nhớ đến. Người như anh, dù đã kết hôn hay chưa thành thân thì vẫn sẽ chết trận, hoặc ngoắc ngoải sống với cơ thể thân tàn ma dại đến tận thế kỷ 21, rồi có về Hương Cảng không, mười năm hoặc hai mươi năm cũng được… Tình cảm không nơi gửi gắm, sinh không biết chiến đấu vì ai hy sinh vì ai, chết cũng không biết hồn về nơi đâu; Không ai thấu hiểu, và cũng không ai hiểu được.

Dù được Anh hay Trung Quốc tiếp nhận cũng như nhau, vì dù là quốc gia nào thì khi đứng trên mảnh đất ấy, đất khách cũng khó mà thành đất ta.

Mãi là kẻ dị tộc, luôn một mình cô đơn.

Không ngờ cô lại nói với người như vậy là “Sau lưng các anh có nguyên một quốc gia”, chỉ xuống đất mà nói “chính quốc gia của chúng tôi”.

Có trời mới biết có lẽ anh cũng muốn được khóc như cô, muốn chỉ xuống mảnh đất mà chỉ mình được nhục mạ còn người khác không được chà đạp, vừa khóc vừa hét: “Chính quốc gia của chúng ta!”

Vậy mà sau đó, người như thế lại còn để lộ vết sẹo để nói với cô: em nhìn đi, em còn có thể khóc được. Vẫn tốt hơn tôi nhiều, dù tôi muốn khóc cũng không khóc nổi. So sánh như vậy, em đã vui hơn chưa?

“Em nhìn tôi như vậy khiến tôi có cảm giác…” Cuối cùng cũng không nhịn được, Tạ Trạch Ích mở miệng, “Làm tôi rất sợ.”

Cô nghiêng đầu suy nghĩ, đột nhiên hỏi: “Vậy anh yêu Hương Cảng à?”

Tuy không biết “vậy” của cô là từ đâu mà suy ra, nhưng anh vẫn nghiêm túc đáp: “Hiện tại thì không hẳn là yêu.”

Rồi lại hỏi: “Vậy khi anh thấy ấm ức thì sẽ muốn đi đâu trước?”

“Âm ức gì? Chả ấm ức gì cả.” Cẩn thận suy ngẫm câu hỏi khó hiểu, anh đáp, “Nhưng ngày trước mỗi lần nghĩ đến chuyện phải về Hương Cảng, kẹt trong mấy bà mẹ kia là lại thấy mệt rồi.”

Cô gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Không có quốc gia để yêu, lại không có mái nhà để thương. Tình cảm không biết phải gửi gắm ở đâu, thế thì cũng hiểu vì sao anh lại đa tình.

Xe chạy về đường Ferguson, cô bước lên lầu trong ánh đèn phát ra từ chiếc đèn pin Tạ Trạch Ích đang cầm. Rửa mặt rồi thay quần áo, vẫn đang bị cúp điện, không hiểu có phải Tạ Trạch Ích tiên tri được không mà đã nhờ người thím kia mua một lố đèn cầy. Anh Trịnh ở dưới lầu nghe thấy động tĩnh thì mò mẫm đi ra, hỏi xin hai người hai cây đèn cầy để về thắp, nói thẳng: “Tôi không ngờ sẽ bị mất điện, đây cũng là lần đầu tiên bị như vậy nên không chuẩn bị trước.” Còn nói chị Trịnh sợ tối, không ngủ được, mà cửa hàng thì đều đóng cửa cả rồi, mắng anh Trịnh suốt cả đêm. Vì thế mà anh ta khen không dứt miệng: “Vẫn may có anh Tạ chu đáo.”

Tạ Trạch Ích được khen, hiếm khi thấy mỉm cười không nói nhiều.

Hai người lại tức tốc chạy đến bệnh viện Chữ thập Đỏ. Trời mùa Đông sáng muộn, lúc này chỉ mới tờ mờ sáng, bệnh viện dùng đường dây riêng nên không bị cúp điện, là tòa nhà sáng nhất trong khu vực. Ở cổng chính có tấp nập cánh nhà báo, xe vừa đến gần thì bọn họ lập tức xúm tới, nghe nói Sở Vọng cũng là một trong người bị hại biết chuyện, thế là vội gọi người tới đưa Sở Vọng vào, nhưng Tạ Trạch Ích thì không thể vào nên đành bảo anh chờ ở bên ngoài.

Lúc được y tá dẫn vào bệnh viện từ cửa hông, lời xì xào bàn tán của cánh phóng viên bay đến: “Nghe nói người gặp chuyện hồi tối là một cô gái nhà giàu ở Thượng Hải, vì vậy mới bỏ ra số tiền lớn chuyển bệnh nhân đến bệnh viện khác; nhưng nghe bảo vào bệnh viện có ba cô là Tiết, Thẩm, Hứa, rốt cuộc là ai đây?”

Có phóng viên tinh mắt thấy y tá dẫn một cô gái quần áo sang trọng đi từ cửa hông vào, không khỏi hỏi thêm một câu: “Bây giờ là bốn người rồi. Cô này là?”

Sở Vọng vừa đi vừa nghĩ, nhà họ Thẩm Không chỉ sơ tán nhanh gọn mà còn biết dùng cách che mắt, để đám phóng nghiên không ngại đưa ra đề lựa chọn: Trong này có bốn quý cô ABCD, xin hỏi câu trả lời chính xác là gì?

Giáo viên tiếng Anh đã nói trước khi thi vào đại học thế này: nếu không biết chọn gì thì cứ khoanh C đi.

Còn giáo viên IELTS thì nói: Chọn câu trả lời dài nhất.

***

Phòng bệnh của cô Thẩm được chia làm đôi: bên trong là phòng bệnh và phòng tắm, bên ngoài là phòng khách, ở giữa cách một tấm rèm.

Trong khoảng thời gian cô đến hội đồng khu tự quản, người cần thăm bệnh đều đã đến thăm, bệnh nhân cần đuổi cũng đã được đuổi đi, người không phận sự thì càng miễn. Nay ở bên kia rèm là cô Thẩm và bà Thẩm, bên ngoài là cục phó Thẩm, Chân Chân và cô Hứa. Vừa thấy cô đi vào, hai mắt cô Hứa lập tức bừng lên tia sáng khát vọng, nhìn thẳng vào cô.

Ngay sau đó, bên trong tấm rèm vang lên tiếng rất nhỏ: “Cô Lâm?” Sau đó là một câu bi thảm: “Cô báo án rồi à?”

“Báo rồi.” Cô nhìn thẳng vào cô Hứa, “Nhưng không được thụ lý.”Bên trong truyền ra một câu: “Ồ.” Bà Thẩm tiếp lời: “Thế cũng tốt. Anh Anh và chúng tôi đều không muốn làm lớn chuyện này, dù gì danh tiếng của con gái chưa chồng vẫn rất quan trọng.”

Cô Hứa há miệng, còn chưa nói gì thì cục phó Thẩm đã ho khan hai tiếng: “Danh tiếng chỉ là chuyện nhỏ, mạng sống mới là điều quan trọng. Người trẻ tuổi như mấy đứa, coi như sau này phải nhớ kỹ.” Giọng ông khá mềm mỏng, nhưng không biết là đang khuyên nhủ hay uy hiếp.

Sở Vọng mỉm cười: “Tôi chỉ đến thăm bạn tôi. Cô Thẩm đã gặp chuyện gì vậy? Chúng tôi không biết gì cả.”

Cục phó Thẩm nhìn cô chằm chằm, cuối cùng gật đầu mà không nói gì. Nhưng cô Thẩm lại mếu máo, “Mẹ, mẹ nói đi, con không muốn làm lớn chuyện, nhưng cha mẹ không định làm thế sao? Là lo cho con hay là vì sợ?” Bà Thẩm thở dài, “Đã lúc này rồi, con hỏi chuyện này làm gì?” Cục phó Thẩm nói: “Con là con một của chúng ta. Làm cha mẹ mà không quan tâm con thì quan tâm ai?”

Cô Hứa cười nhạt, ngoảnh mặt đi.

Đột nhiên bên ngoài có tiếng xôn xao, giống tiếng ồn ở bên ngoài bệnh viện vừa rồi. Có người đập mạnh cửa phòng bệnh, cục phó Thẩm nhướn mày, gọi người kia vào hỏi: “Ai ở ngoài đấy?”

Người hầu lảo đảo chạy vào, thở không ra hơi: “Ông chủ, là Diệp thiếu gia ——”

Cục phó Thẩm giật mình ngạc nhiên: “Cậu nói ai?! Cậu ta… sao cậu ta biết?”

Chân Chân vẫn đứng trong góc không nói gì, nay vừa nghe thế thì chợt ngẩng phắt đầu lên; trên mặt quấn băng nửa bên sưng vù, nửa gương mặt còn lại thì trắng bệch.

Người hầu nói: “Làm sao chúng tôi biết được? Không biết vì sao cậu ấy lại tìm đến đây, người ngợm bẩn thỉu, không biết chạy từ đâu tới mà cứ nằng nặc đòi xông vào, bảy tám người chúng tôi cũng không ngăn được!”

Trong phòng vang lên tiếng nghẹn ngào tuyệt vọng.

Thẩm Nguyệt Anh hét lớn: “Tiết Chân Chân! Tiết Chân Chân! Cô muốn tôi chết thật ư? Rốt cuộc cô còn lương tâm không ——”

Giường bệnh vang lên tiếng cọt kẹt, hình như cô ta muốn xông ra nhưng bị bà Thẩm giữ lại, thở dài bảo: “Con đang làm gì thế hả?”

Nhưng người bên trong lại khóc rất thảm thiết, cô Thẩm sụt sịt nói: “Mẹ! Nếu có ngày con gái mẹ chết thì kẻ hại chết ở ngay bên ngoài! Nó họ Tiết ——”

Cô Hứa và Sở Vọng đồng thời xoay sang nhìn cô. Chân Chân ôm mặt, tuyệt vọng lắc đầu: “Chị không biết, chị không hề nói với anh ấy. Toàn Thượng Hải mất điện, chị đi đâu gọi anh ấy đến?” Cô kéo tay áo Sở Vọng, thấp giọng van nài: “Hai giờ anh ấy đến bến, vốn đã hẹn là chị sẽ đi đón anh ấy; nhưng vì gặp chuyện nên chị đi thẳng đến đây, không hề liên lạc với anh ấy, cũng không bảo ai đi đón cả.”

Tuy chỉ nói một câu ngắn gọn, nhưng ai cũng hiểu được hai ba phần chân tướng.

Cục phó Thẩm bình tĩnh uống trà, hỏi: “Cô Tiết, ‘anh ấy’ mà cháu nói là ai?”

Tiếng ồn đã đến gần cửa. Trong chớp mắt cục phó Thẩm đặt tách trà xuống thì cửa bị đập mở cái *rầm*, người ở bên ngoài xông vào.

Người kia da dẻ tím tái, cao lớn đứng ngay cửa, trên người đầy vết thương, mồ hôi đầm đìa làm áo sơ mi và áo len của anh ta ướt đẫm, mồ hôi chảy qua mắt và vết thương. Quần áo dính đầy vết bẩn, áo mũ không chỉnh tề, thậm chí còn bị mất một chiếc giày.

Anh ta cố gắng từ dưới lầu xông vào chẳng khác gì Quan Công chém sáu tướng Tào để vượt qua năm cửa ải, khi cửa mở ra còn có hai ba người đang ngăn cản; anh ta như con sư tử nổi điên hất mọi người ra, gần như ngã nhào vào phòng bệnh. Lúc ngã xuống anh cũng chẳng ôm đầu, cũng không che chở bất cứ bộ phận nào trên người, mà chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc hộp nhỏ rơi ra từ trong túi quần, lăn lóc đến cạnh cục phó Thẩm.

Diệp Văn Dữ chẳng màng cơn đau, vừa ngã xuống là lập tức giật mình lảo đảo tiến lên trước, chụp lấy chiếc hộp rồi bò dậy.

Cô Hứa ngạc nhiên: “Người này mà là thiếu gia ư?”

Cục phó Thẩm không để ý đến sự thất thố của anh, chỉ hỏi: “Sao cậu lại đến đây?”Anh ta há to miệng thở hổn hển, mồ hôi chảy xuống như nước mắt, ánh mắt cũng nhạt nhòa: “Tôi…” Lấy lại bình tĩnh, tầm mắt quét qua gương mặt bị thương của Chân Chân, “Tôi tình cờ đi ngang qua bệnh viện, nghe phóng viên nói có một cô gái bị thương.”

Toàn thân bẩn thỉu như thế, tìm từ bến tàu đến đây, trong sáu bảy tiếng đồng hồ không biết đã đến bao nhiêu nơi, chạy qua bao nhiêu con đường, ai mà tin được là tình cờ?

Cục phó Thẩm không nói gì.

Sở Vọng nhắm mắt, nói: “Cô Thẩm đang ở trong đó.” Ngay khi cô thốt ra lời này, cô thấy rõ Diệp Văn Dữ thở phào một hơi, cả người như được thả lỏng.

Anh ta không nhìn Chân Chân nữa, chỉ nhắm mắt nói với cục phó Thẩm: “Tôi… Tôi đến muộn, xin lỗi.”

Cục phó Thẩm vẫn im lặng.

Anh ta hít sâu một hơi, nói về phía rèm: “Cô Thẩm, tôi đến muộn.”

Lẩy bẩy mở chiếc hộp nắm chặt trong lòng bàn tay ra, anh ta quay đầu đi, quỳ một chân xuống, lặp lại câu ban nãy: “Xin lỗi vì đã đến muộn.”

Trong hộp là một cặp nhẫn kim cương Tiffany.



Sắc mặt trang nghiêm của cục phó Thẩm thoáng giãn ra, từ từ nở nụ cười thỏa mãn, tiếp tục uống trà.

Sở Vọng vội lên tiếng: “Chúc mừng ông Thẩm bà Thẩm, chúc mừng cô Thẩm, hôm nay là ngày vui, mọi người cứ vui vẻ trò chuyện đi, người ngoài chúng tôi xin phép không làm phiền nữa.”

Nói đoạn, Sở Vọng huých tay vào cô Hứa, cùng cô ta kéo Chân Chân như du hồn ra khỏi phòng bệnh, khép cửa lại đi xuống tầng hai, rồi đứng ở ngã rẽ hành lang.

Gió lạnh bên ngoài thổi qua. Ba người im lặng run rẩy trong gió.

Chân Chân hai mắt hoen đỏ, cơ thể run lên, thấy hai người kia nhìn mình thì lại cười nói: “Nhìn tôi làm gì.” Còn bảo, “Đừng nhìn tôi nữa. Hai người đừng nhìn nữa, đừng nhìn tôi như vậy… Tôi không biết phải nghĩ gì cả.” Âm thanh nức nở, lại lạnh lẽo: “Tôi không biết bây giờ phải nghĩ gì hết.”

Thấy Sở Vọng vẫn cứ nhìn mình, “Sở Vọng…” Cô ngây thơ bật cười, hỏi: “Có phải chị đã sai rồi không? Có phải lúc đó chị không nên bỏ chạy, không nên chỉ chăm chăm bảo vệ tính mạng mình không?”

Sở Vọng nhìn thẳng vào cô ấy: “Chị không chạy? Gái Thượng Hải nhảy lầu đại hạ giá, một người còn chưa đủ, hai người định để bọn Nhật mua một tặng một?”

Chân Chân nhíu mày, lúc thì như đang nín khóc, lúc lại như đang nhịn cười.

Sở Vọng khẽ ôm lấy Chân Chân, một tay che mắt cô ấy lại, thấp giọng nói: “Khóc đi.”

Gần như trong nháy mắt thốt ra lời này, lòng bàn tay cô trở nên ẩm ướt nóng hổi, nước mắt Chân Chân thi nhau rơi xuống, không hề kìm nén nữa.

Cô Hứa có vẻ xúc động, đi tới định an ủi Chân Chân. Nhưng Sở Vọng đã kéo Chân Chân cách xa cô ta, “Biết khóc là tốt rồi.” Sau đó nói, “Nếu không còn chuyện gì nữa thì xin cô Hứa về cho.”

Cô Hứa cũng không nói gì, xoay người đi xuống lầu.

Phải nghĩ gì đây?

Chàng hoàng tử sống trong nhung lụa một đời, vì muốn cưới bạn làm công chúa nên chẳng sợ con đường phía trước, vượt mọi chông gai, chém giết yêu ma, tự tay giết rồng vì bạn… Thế nhưng khi đến dưới lâu đài, chàng ta lại trở thành kỵ sĩ của người khác.

Không biết là ai đáng thương hơn ai đây.

Chẳng rõ đã ở bên Chân Chân bao lâu, cho tới khi màn trời rực sáng. Bên ngoài điện đã về, tiếng rán hoành thánh, bánh chẻo và đậu hũ thối cùng nhau vang lên —— là dấu hiệu báo rằng trời đã sáng, đã đến lúc thức dậy.

Đợi tới khi Chân Chân đã khóc đủ, Sở Vọng mới kéo tay cô ấy đi ra khỏi bệnh viện từ cửa sau. Ngoài xe hơi màu đen của hội đồng đang chờ ở chỗ cũ ra, không biết vì sao Lâm Tử Đồng cũng đến đây. Chân Chân vừa thấy anh thì nước mắt lại tuôn trào, không hề do dự nhấc chân đấm đá, tức tối mắng chửi: “Các anh là đồ sĩ quan chó má khốn nạn ——”

Lâm Tử Đồng giơ hai tay lên, làm tư thế đầu hàng lùi về sau. Đến khi không thể lùi được nữa, anh đành hứng chịu cú đá do giày cao gót gây ra. Anh vừa nhịn đau vừa chỉ vào cô ấy, muốn hỏi Sở Vọng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Sở Vọng chỉ gửi lại ánh mắt thông cảm.

Tài xế nhà họ Tiết đang đứng chờ ở gần đó. Cô không khuyên cô ấy nên về nhà, chỉ để mặc cô ấy đánh Lâm Tử Đồng cho hả giận.

Rồi cô xoay người, mở cửa ghế phụ xe của hội đồng.

Đóng cửa lại, Tạ Trạch Ích mỉm cười nổ máy, về nhà.

Còn sức đánh người tức là ổn rồi.

____

Lời của tác giả: Không phải Diệp Văn Dữ thay đổi. Cậu ấy cầm nhẫn đến là muốn cầu hôn với Chân Chân, Chân Chân mất tích cả đêm, lại nghe tin dữ nên mới hốt hoảng đến tìm. Đến lúc tới thì mới biết người bị cưỡng hiếp là Thẩm Nguyệt Anh. Có cha cô ấy ở đó, cả Chân Chân cũng ở đó! Hơn nữa cục phó Thẩm đã thấy hộp nhẫn. Cầm nhẫn mà không cầu hôn, sau này Chân Chân biết phải làm sao??

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau