GIỜ ĐANG NƠI ĐÂU

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Giờ đang nơi đâu - Chương 71 - Chương 75

Chương 71: Người bệnh (15)

Tạ Trạch Ích vừa rời đi không lâu thì Tuệ Tế và bà Cát đã đến. Tuệ Tế đi vào nhà, đầu tiên là chào Di Nhã và Sở Vọng, sau đó nói với Chân Chân, “Dưới hầm rượu có chuyện thú vị, bà Cát bảo tôi dẫn cô xuống đấy chơi với bà.”

Chân Chân đi theo Tuệ Tế xuống dưới, sau đó bà Cát mới chậm rãi từ trong vườn cây đi vào nhà cũ.

Vừa thấy bà, Sở Vọng cười nói, “Không ngờ chuyện thú vị bên dưới hầm rượu là cậu Diệp.”

Bà Cát nghe vậy thì cười khẽ, “Đôi chim cu kia muốn tình thời gian địa điểm để gặp riêng nhau cũng không dễ gì.”

Di Nhã lấy làm lạ, “Dì Cát, Diệp Văn Dữ có đáng tin thật không ạ?”

“Lúc nhìn Chân Chân, thằng bé không hề che giấu tình cảm trong mắt. Đứng trước mặt ta thề thốt nếu mình còn ngày nào thì quyết sẽ không để con bé chịu tổn thương. Thái độ cũng khẩn khoản lắm. Hai đứa nói xem thế nào?”

Di Nhã cười lắc đầu, “Cháu không nói được.”

“Chuyện đó không liên quan đến việc có thật lòng hay không,” Sở Vọng nghĩ ngợi, “Còn người nhà thì giải quyết thế nào đây?”

“Nên ta mới hỏi cậu ta, ‘cậu định ăn nói với người nhà thế nào?’ thì cậu ta sầm mặt, trả lời là đi bước nào hay bước ấy, bảo nếu cậu ta không chịu, có lẽ người nhà cũng không đến nỗi ép cậu ta quá đáng.” Bà Cát cười nói, “Ai ngờ gia đình người Hoa ở Singapore còn bảo thủ cố chấp hơn cả gia tộc cũ trong nước. Còn trẻ nên nặng tình, có đầy nhiệt huyết muốn bảo vệ người yêu —— rất đáng yêu nhưng không đáng tin, vẫn chỉ là một cậu ấm ngây thơ, chưa thể làm chủ.”

Di Nhã cười nói, “Đáng để yêu, nhưng không đáng để gửi gắm.”

Bà Cát nói, “Hai đứa nó nhiệt tình như lửa, khó bỏ khó phân, chẳng lẽ ta lại đi chia rẽ uyên ương? Nên ta mới bảo: Nếu hai đứa muốn vui vẻ thì làm ngay đi. Sống cả đời, ồn ào náo nhiệt một chút cũng không có gì xấu.”

Sở Vọng chau mày, “Thế sau này thì tính sao?”

“Phải xem lúc bao thì cậu Diệp kia có thể đội trời đạp đất. Đến lúc ấy, có lẽ chuyện giữa hai đứa nó vừa mới bắt đầu, mà cũng có khi sẽ kết thúc.”

Đang nói đến chuyện của Chân Chân và Diệp Văn Dữ, nhưng tâm trí của bà Cát đã bay xa. Nói thật, nếu hai đứa nhỏ mà thành thì chưa chắc hai nhà Diệp – Tiết đã nhớ đến ơn làm mai của bà; nhưng nếu không thành, thể nào cũng trách cái biệt thự nhà bà làm lỡ chuyện đời con cháu.

Thế thì việc gì bà phải giúp đây?

Chỉ là dạo này bà hay nghĩ đến ba cô bé này: nếu có một ngày gọi tất cả tiểu thư nhà giàu toàn Hương Cảng lại đây: bất luận là học ở trường Tây hay đi du học về. Luận phong thái giáo dưỡng, luận đối đãi khách khứa, luận sắc đẹp khí chất, thì không mấy ai có thể hơn được ba đứa nó —— đến lúc ấy cả ba đứa cùng xuất hiện, nhất định sẽ là hạc trong bầy gà.

Di Nhã chỉ bị ảnh hưởng bởi xuất thân của mẹ mình, còn những mặt khách thì vẫn rất xuất chúng, không cần bàn nhiều; trong ba đứa nó, xuất thân của Chân Chân là cao nhất, nhưng tính cách còn hơi trẻ con, là đại tiểu thư ngây thơ được nuông chiều —— về mặt nào đó mà nói thì giống bà đến bảy tám phần khi được người kia nuôi, trước khi lấy chồng.

Mà đứa còn lại… Vừa rồi còn nghe thống đốc Cảng nói: vì một bài luận văn mà làm kinh động đến cả hội trưởng hội Hoàng gia Luân Đôn, khiến người ta dẫn theo trợ lý và học trò từ Anh đến để giúp viện nghiên cứu phát triển —— một ngôi trường ở vùng thực dân lại khiến cả trong và ngoài nước chấn động.

Trước đó thì giáo sư Từ kia đã viết tên con bé vào phần tên tác giả; lúc hội trưởng hội Hoàng gia đến, anh ta cũng cố ý gọi cháu bà tới để giới thiệu. Nên coi như nó cũng có tiếng tăm trong lĩnh vực của mình.

Bà Cát không khỏi buồn cười —— bà vốn định dốc toàn bộ tâm huyết để bồi dưỡng Sở Vọng thành cô gái số một danh chấn Hương Cảng. Không ngờ đến khi lớn lên lại lệch đường. Một cô gái từ biệt thự họ Cát của bà đi ra lại thành một nhà khoa học có tiền đồ triển vọng.

Nay Hương Cảng nhân tài đông đúc, nhiều người hay qua lại nhà bà, cũng không biết có bao nhiêu người muốn làm thông gia với bà. Nếu có cơ hội, nhất định bà cũng sẽ chọn ra một mối tốt nhất trong tay mình cho cháu gái, chưa chắc đã thua nhà họ Tư.

Nhà họ Tư có tốt không?

Ai ai cũng nói cuộc hôn nhân này quá tốt, nói con bé ba được hời nhờ loạn thế thay đổi tiền triều. Nhưng nhìn thời thế bây giờ, bà cảm thấy chưa chắc đã vậy. Hai năm qua cậu Tư ngày một nổi tiếng ở châu Âu, tên tuổi in khắp trên mọi tờ báo lớn nhỏ, khiến cha cậu ta thêm nở mày nở mặt. Còn Tư Ưng, tuy đã thành lập một ngôi trường, gia đình giờ cũng đầy đủ sung túc, nhưng từ lâu đã có lời đồn nói ông ta là Du Nhật phái, hình như mấy năm trước đã bày mưu tính kế cho vị kia ở Đông Bắc thì phải?

Mới qua đời năm ngoái, khoan nói đến việc Đông Bắc đã sa cơ lỡ vận, sau khi lên nắm chức, cậu con trai có thể khiến người của cha mình tin tưởng được bao nhiêu đây?*

(*Vị kia ở Đông Bắc mà tác giả nhắc đến là Trương Tắc Lâm, con trai là Trương Học Lương.)

Nghĩ đến chuyện này, bà Cát lại đau đầu.

Day huyệt thái dương, bà đưa mắt nhìn cô cháu gái nhà mình —— Sở Vọng vẫn không biết chuyện gì, hồn nhiên chọn đu đủ, bóc chuối tiêu, miệng lẩm bẩm: “Quả thật trong số này chỉ có đu đủ ngọt nhất. Lát nữa chọn ít đu đủ, lại lấy thêm hai chai rượu Federweisser rồi để Diệp Văn Dữ đem đến cho cô Từ. Không biết cô đã khỏe hơn chưa nhỉ?”

***

Từ sau khi Rutherford đến, tuy phòng nghiên cứu vẫn là phòng nghiên cứu, song mọi người đã âm thầm đổi tên, gọi là “Dự án Trẻ sơ sinh”. Không biết là ai đã đặt cái tên này, nhưng đúng là rất thích hợp.

Mấy ngày mới đến, Rutherford còn vô cùng hăng hái. Thế nhưng chỉ mấy tuần sau, sắc mặt ông ngày một kém đi, nghe nói nhân viên ngoại giao của Anh đàm phán không suôn sẻ —— tuy ông đã thuyết phục được nước Anh, nhưng lại hiểu biết quá ít về tình hình chính trị Trung Quốc.

Không dưới một lần ông đã nói với Từ Thiếu Khiêm: “Thầy thực sự rất thất vọng về chính phủ của các em.” Lại còn bảo, “Một quốc gia đã đổ vỡ, còn vét sạch quốc khố rót vào quân bị thì nói gì về tiền đồ được nữa?”

Không thương thảo được chuyện ngoại giao thì dự án khó mà tiến hành được.

Mọi người trong phòng nghiên cứu cũng ngơ ngác: từ sau khi đại lão đến, công việc về nguyên tử hạt nhân vẫn không chút tiến triển. Mọi việc vẫn tập trung vào các ngôi sao quy mô lớn.

Meitner lấy làm khó hiểu: “Việc gì cũng có chuyên môn. Chúng tôi không hứng thú và cũng không có nhiều hiểu biết về sao lạnh. Rốt cuộc phải chờ tới khi nào nữa đây?”

Meitner có thể xem là người kiên nhẫn nhất rồi. Thế mà ngay tới bà cũng đứng ngồi không yên, vậy có thể tưởng tượng được những người khác như thế nào.Hiện giờ, một ngày bình thường trong phòng nghiên cứu sẽ là: một đám lính Anh ăn không ngồi rồi suốt ngày cùng các nhà khoa học cũng ăn không ngồi rồi mắt to trừng mắt nhỏ.

Nếu bọn họ lịch thiệp tốt tính, đẹp trai hài hước thì thôi không nói. Nhưng đằng này cả ngày phải nhìn bọn họ diễu võ dương oai, đến Sở Vọng cũng bực mình.

Thế là có một hôm, cô cũng đi hỏi Từ Thiếu Khiêm: “Có chuyện này em không rõ lắm, rốt cuộc nước Anh có tác dụng nhiều ít thế nào?”

Từ Thiếu Khiêm khép cửa văn phòng lại, cười nói: “Chính phủ chúng ta không có tiền, cũng không có nhiều nhà khoa học vật lý. Nước Anh đem theo tiền, nhà khoa học và thành ý đến đây, nếu sau này bàn bạc thảo luận xong xuôi, thì càng có thể đem binh lực đến, bảo vệ một sách lược vẹn toàn.”

“Sách lược vẹn toàn?”

“Kế sách toàn vẹn nhất, chẳng lẽ không phải là bí mật tạo ra nó trước khi có quốc gia nào đấy phát hiện ra phản ứng dây chuyền ư? Không xem nó là vũ khí, mà chỉ coi là phòng ngự. Không chờ địch đến đánh ta, mà phải tập trung vào việc sắp sẵn kế sách đối phó; không đợi địch tấn công ta, mà phải trông vào thành lũy của ta vững chắc, địch không thể hạ được. Nếu như rơi vào tay một người quyết định bất kỳ, thì nhất định phải trở thành vế trước. Còn nếu hai người có quan hệ lợi hại đốc thúc lẫn nhau, thì ấy sẽ là vế sau —— Là tướng súy giỏi thì phải biết cân nhắc thiệt hơn.”

Sở Vọng gãi đầu.

“Là chương Cửu Địa*.” Anh cười, “Xem ra mấy đứa không học Tôn Tử.”

(*Đây là một chương trong Tôn Tử Binh Pháp.)

Sở Vọng lè lưỡi, “Nhưng bọn em học vật lý.”

“Thầy cũng nghĩ vậy.”

Có lẽ biết được địa vị thần thánh của Rutherford trong lòng cô học trò đến từ tương lai, nên hễ mỗi lần đi gặp Rutherford là Từ Thiếu Khiêm lại dẫn Sở Vọng theo cùng.

“Đây là cô học trò xuất sắc nhất của em, là người chủ chốt trong bài viết “Sự tồn tại của Nơtron”, tin chắc giáo sư cũng biết.” Anh đã khen Sở Vọng với Rutherford như thế.

Rồi anh trêu cô: “Tôi nghĩ chắc chắn em cũng muốn gặp thầy ấy thường xuyên.”

Vì được Từ Thiếu Khiêm giới thiệu nhiều lần, Sở Vọng may mắn có được cơ hội lên tiếng trước mặt đại lão: “Em hy vọng sau này khi làm các thí nghiệm hạt nhân, chúng ta nên chuẩn bị một bộ đồ bảo hộ cho các nhà khoa học. Vì nói cho cùng thì tia X cũng đã được sử dụng để điều trị bức xạ trong thế chiến mà, đúng không?”

Sau lần tranh luận kịch liệt với Từ Thiếu Khiêm đợt trước, cô nghiêm túc nghĩ lại những chỗ sơ hở của mình về cách dùng từ, là “thế chiến” chứ không phải là “thế chiến lần thứ nhất”, không thể phạm phải sai lầm trí mạng này thêm lần nào nữa.

Rutherford nghiêm túc lắm nghe, sau đó bình tĩnh nói: “Thầy nghĩ đề nghị của em rất hợp lý. Và đương nhiên, thầy hy vọng lúc bắt đầu dự án này, chính phủ các em có thể cung cấp một phần vốn cho đồ bảo hộ.”

Sở Vọng cũng rất bình tĩnh đón nhận câu trả lời ấy, cũng rất hy vọng có thể mau chóng được chính phủ nước mình tiếp viện. Nhưng với tình hình trước mắt thì thật sự khá khó khăn, thậm chí khó hơn cả với chính quyền nhà Thanh trong Chiến tranh nha phiến.

Vì điểm này mà cô càng thêm khâm phục Rutherford. Là hội trưởng Hội hoàng gia được đế quốc bổ nhiệm, trong tay có rất nhiều quyền hành. Nhưng khi nắm giữ cả một kho báu, ông lại không hề nghĩ đến chuyện phải thỏa mãn ham muốn cá nhân của đế quốc, tiến hành mở rộng lãnh thổ; trái lại, ông chỉ mưu cầu phúc lợi cho nhân loại. Tướng quân giết người hay thầy thuốc cứu mạng, mỗi công việc có sứ mệnh riêng. Ngày trước người ta thường nói: văn nhân bàn chuyện quân sự thì sẽ mất nước. Nhưng giờ cô lại cảm thấy, những lời đó không phải như vậy: chuyện gì trên thế gian này cũng đều có thể là cái đẹp, duy chỉ có chiến tranh là không; nhưng nếu chiến tranh rơi vào trong tay nhà quân sự thì ấy lại là mỹ học. Mà bọn họ lại là người lãnh đạo và người quyết định của một quốc gia —— “nhất tướng công thành vạn cốt khô”, nếu nghĩ kỹ, có lẽ đây thật sự là một chuyện đáng sợ. Chuyện mà ai ai cũng sợ lại là cái đẹp trong mắt họ. Về mặt nào đó thì có bị gọi là biến thái không?

Điều gì sẽ xảy ra nếu thay thế người quyết định bởi một một nhà khoa học có tấm lòng khoan hậu, cả đời mưu cầu hòa bình?Vậy thì chắc chắn người đó sẽ dốc toàn bộ tài sản và học thức của bản thân ra, để người quyết định phải cân nhắc lúc dụng binh; để khi những người quyết định đối mặt với thứ vũ khí mạnh mẽ thì phải cẩn thận cẩn trọng.

Nghĩ tới đây, cô rất vui vì mình quen Từ Thiếu Khiêm, cũng rất vui khi trở thành học trò của anh.

Rồi sau đó là tin tưởng Từ Thiếu Khiêm, cũng thúc đẩy anh hoàn thành luận văn “Sự tồn tại của nơtron”.

Và càng may mắn hơn là, phản ứng phân hạch do anh nghĩ ra đầu tiên.

Một nhà khoa học thông minh lại suy nghĩ chu toàn, vì sao không gọi người ấy là “nhà thông thái”?

Mới đầu khi cô nghĩ đến chuyện này, cô cũng hy vọng có một “nhà thông thái” như vậy, có thể trao đổi ý kiến với mình, biết về vật lý, hiểu được thời đại, chu toàn đại cục —— như vậy thì cũng có đường sống để trao đổi.

Cô thực sự đã không nhìn lầm người.

***

Từ sau khi đến biệt thự họ Cát, bà Cát thường xuyên chuẩn bị cho cô rất nhiều bộ quần áo hợp mốt, cộng thêm ngài Saumur lấy được mấy bộ trang phục nổi nhất từng mùa ở Paris từ chỗ ngài Dupont, khiến trong một thời gian dài, phong cách ăn mặc của Sở Vọng đều được các nữ sinh trong trường bắt chước. Ví dụ như kính gọng tròn thịnh hành vào đầu năm 1927 đã trở thành phụ kiện điển hình của học sinh một thời gian dài; về sau là áo sơ mi sẫm màu, quần đùi trắng và bít tất cao tận đầu gối… Rồi sau đó nữa, những bộ quần áo bà Cát mua cho cô càng trở thành tài liệu nghiên cứu. Nhưng vì giá không rẻ nên số người bắt chước dần vơi đi.

Suy cho cùng, giữa thiểu số và đa số luôn khó mà lý giải cho nhau được. Trong phòng thí nghiệm, phần lớn các nhà khoa học đứng đầu ngành vật lý ở thời đại này đều thừa nhận trình độ học thuật của Sở Vọng; nhưng ở ngoài phòng thí nghiệm, ngày lại có nhiều người bắt đầu nảy sinh nghi ngờ về cô.

“Cô ta mới mười mấy tuổi. Chưa tốt nghiệp đại học và cũng không đi du học. Rốt cuộc là đã làm gì mà khiến giáo sư vật lý đại học thêm tên của cô ta dưới tiêu đề luận văn nổi tiếng thế giới như vậy? Thiên tài? Không đến mức ấy chứ.”

Nói đến đây, có hai sinh viên bày tỏ khinh bỉ: “Dùng tiền mua luận văn, đúng là làm bẩn danh tiếng đại học Hương Cảng!”

Cũng có người có suy đoán khác. Hương Cảng không thể so với đại lục, đa số học sinh đều không biết rõ chuyện cô đã đính hôn từ bé. Một thời gian dài có không ít các nam sinh từng theo đuổi cô, nhưng rồi cuối cùng đều bị mấy câu học thuật lời ít ý nhiều của cô đẩy lùi

Lúc này có người chợt nhớ: “Lần trước, cái cậu bên khoa Pháp đại học Cīna-sthāna đến trao đổi học tập ấy, không phải mời con bé lên núi Thái Bình nhưng bị nó từ chối à? Kết quả tối hôm đó tôi lại thấy nó ở trên núi đấy, cậu đoán thử xem là đi với ai?”

Mà Sở Vọng bị mọi người ác ý suy đoán lại ngây ngô vùi đầu trong phòng thí nghiệm, không hay biết gì. Có lúc giúp Chandra tính toán lực hấp dẫn, có lúc lại an ủi đồng bào người Đức không thể viết thư cho người nhà. Và nhiều hơn hết là vì Từ Thiếu Khiêm “muốn để cô gặp thần tượng nhiều hơn”, nên hễ chuyện gì có mặt Rutherford thì anh đều cố gắng dẫn cô đi.

Hai người thường xuyên cùng ra cùng vào nên bị mọi người để ý.

Có lúc những chuyện này lọt vào tai Diệp Văn Dữ, rồi bay đến tai chị Từ. Con trai vốn tính thô lỗ. Nhưng khi Diệp Văn Dữ thuật lại chuyện đó, anh ta cũng chỉ nói với tâm trạng trêu chọc “vì Sở Vọng đẹp nên bị các bạn nữ trong trường ghen tị”. Bởi vì đại đa số người trong ngành vật lý đều đã lĩnh giáo được bản lĩnh của Sở Vọng.

Từ sau khi cai thuốc, chị Từ chỉ có thể ăn được thức ăn lỏng. Tuy tinh thần đã khá hơn nhưng người lại gầy sọp hẳn đi. Nhưng chị lại muốn ăn cho bằng được mấy quả đu đủ được Sở Vọng nhờ Diệp Văn Dữ đưa đến, thế là để dì Văn ép nước để uống.

Nghe Diệp Văn Dữ nói thế, chị không những không buồn mà trái lại, tinh thần càng thêm dồi dào.

Sau khi Diệp Văn Dữ rời đi, chị bất tri bất giác uống hết nửa phần nước ép ép từ một quả đu đủ, sau đó mới gọi dì Văn đến: “Đu đủ này rất ngọt, cắt một ít đem lên cho Văn Quân đi… Còn phần này, Từ Thiếu Khiêm đã về chưa? Dì rửa sạch đu đủ, để lại cho anh ấy một quả.”

Vì hôm nay nhận được thư tuyển dụng của “Sự tồn tại của sao đặc” nên tâm trạng Từ Thiếu Khiêm rất tốt, vì vậy cũng về nhà sớm hơn. Vừa vào cửa thì thấy vợ đang ngồi dưới hiên hóng gió, xem ra hôm nay tâm trạng rất tốt nên mới bảo dì Văn đẩy ghế ra đây. Anh vội đi lên, rút thảm lông treo ở móc áo cạnh cửa, khoác thêm cho chị. Suốt cả quá trình, chị Từ chỉ lo nhìn anh cười.

Tâm trạng Từ Thiếu Khiêm đang rất vui, thấy vợ vui, anh cũng không kìm được cười nói, “Có chuyện gì mà em vui thế?”

Chị Từ không đáp, chỉ đưa mắt nhìn lên trên bàn, “Đu đủ, ăn thử xem có ngọt không.”

Nhìn thấy mất lát đu đủ nằm trên bàn, Từ Thiếu Khiêm mỉm cười đi tới, vừa vì chuyện thư tuyển dụng, vừa cảm thấy vợ sắp bình phục nên trong lòng rất vui. Anh ăn hai miếng, nhưng không cảm nhận được vị gì.

“Có ngọt không?” Chị Từ thò đầu đến cười hỏi.

“Ngọt.” Anh thuận miệng đáp.

“Con bé Sở Vọng mua mà lại, đương nhiên phải ngọt rồi.” Chị Từ nói tiếp.

“Ồ.” Anh vẫn thuận miệng đáp, không để tâm lắm.

Chị Từ nhìn Từ Thiếu Khiêm chăm chú, sau đó cười nói:

“Đu đủ ngọt, người cũng đẹp, phải không?”

“Cái gì đẹp cơ?” Từ Thiếu Khiêm nghĩ ngợi một hồi mới sực tỉnh, “… Ừ, hình như cũng cao lên rồi. Anh không để ý lắm.”

Chương 72: Bệnh nhân (16)

Trong lòng chị Từ tính toán đủ đường, song ngoài mặt vẫn dịu hiền nhìn anh mỉm cười, chính vì vậy mà Từ Thiếu Khiêm không phát hiện được gì. Anh cũng cười, nhưng là cười chuyện khác làm mình vui vẻ.

Từ Thiếu Khiêm nói, “Thời tiết mấy tuần nay không tệ.” Anh mở miệng nói, đầu óc còn xoay chuyển nhanh hơn cả ý nghĩ. Anh chợt nghĩ ra được một cách làm vợ vui, thế là bất giác mỉm cười.

Dì Văn cũng cảm thấy lạ, “Có chuyện gì mà cậu chủ vui thế?”

Từ Thiếu Khiêm muốn làm vợ ngạc nhiên nên chỉ lắc đầu, hưng phấn đẩy cửa đi ra ngoài.

Dì Văn nhìn chị Từ.

Chị Từ cũng không hỏi rốt cuộc anh vui chuyện gì, mà kể ra cũng đã lâu lắm rồi chị không hỏi chuyện của anh. Nhiều năm qua, chỉ cần đứng trước mặt chị, Từ Thiếu Khiêm luôn cười như thế, dù là chuyện trọng đại cũng không để chị lo lắng.

Nhưng chị lại có cảm nhận khác. Điều anh nói chưa chắc chị đã hiểu, lại còn trưng ra vẻ mặt ngơ ngác làm anh mất hứng; thậm chí dù lòng anh có dậy sóng thì vẫn bịa chuyện để làm chị vui. Không biết có phải khi anh đang cười là lúc tim đang đau không, còn chị vẫn chẳng biết anh đang vui hay buồn. Có những lúc, chỉ một chuyện nhỏ như vậy càng khiến chị cảm thấy mình không phải là một người vợ tốt —— không phải là người có thể lắng nghe, có thể giải sầu, trái lại còn làm anh tốn công dỗ chị vui vẻ, thêm mệt mỏi vì chị.

Thực ra trước kia không hề như vậy.

Năm ba tuổi, cả nhà trốn khỏi Bắc Kinh, mười mấy cỗ xe ngựa chỉ chở sách vở của cha anh. Một thời gian rất dài ở Quảng Châu, vì các anh trong nhà đều đã đến trường đi học, nên bầu bạn cùng chị chỉ có những cuốn sách kia. Chị không thích đọc sách thánh hiền, chỉ thích nhất một cuốn “Trung Liệt Hiệp Nghĩa truyện”. Chị là cô con gái duy nhất trong nhà, lại còn là con út nên từ nhỏ đến lớn rất được nuông chiều, không ai bắt ép gò bó chị.

Ngày trước, người dân ở thành Bắc Kinh rất hận người phương Tây, kính trọng Nghĩa Hòa Đoàn, và chị cũng thế. Về sau ở Quảng Châu nghe nói Nghĩa Hòa Đoàn bị tiêu diệt, chị đau lòng suốt một thời gian dài, làm chuyện gì cũng không có hứng thú. Về sau nữa, dân quốc thành lập, đàn ông cạo đuôi sam, từ phố lớn đến hẻm nhỏ ngập tràn là những thứ mới mẻ, chị cũng lại vui vẻ một hồi. Nhưng dân quốc không phải là dân quốc như chị muốn, triều đại cũ như gỗ mục đã sang trang mới, ấy vậy mà vẫn năm bè bảy mảng rối ren như trước.

Sau đó người nhà tìm hôn sự cho chị, đối phương cũng môn đăng hộ đối, là một chàng trai tuấn tú nho nhã. Nói là “người thông minh tài năng hiếm có, suy nghĩ sắc sảo nhạy bén”, cha anh từng gọi người đó đến nhà một lần, kiểm tra anh về Bách Gia Chư Tử và Cửu Nghệ, thậm chí anh trai còn lấy chữ Tây kiểm tra thiên văn địa lý lý hóa lịch sử của anh, nhưng không câu nào có thể làm khó được anh. Mới đầu cha bảo chị nấp sau rèm nghe, ý là để tự con gái lựa chọn, cuối cùng lại tự quyết định cho chị ngay giữa đại sảnh.

Vốn ban đầu chị không thích cuộc hôn nhân này lắm. Ý trung nhân của chị phải là một Bạch Ngọc Đường văn võ song toàn, cái thế hơn người; mà người trước mặt đây chỉ là một chàng trai lần đầu rời nhà, được mỗi gương mặt tuấn tú. Tối hôm thành thân, anh chỉ nói một câu với chị —— “Em đừng lo. Sau ngày hôm nay, anh sẽ gánh vác thay em bảy phần khó khăn đau khổ trong tương lai. Nếu chuyện củi gạo dầu muối không được như ý, thì là do sai lầm của anh.”

Lúc ấy chị thầm giễu cợt: cậu mới mấy tuổi hả, có thể gánh vác được gì cho tôi chứ?

Nhưng anh nói được làm được.

Mọi khó khăn đau khổ trên thế gian này, thậm chí cả sinh ly tử biệt, anh đều đã gặp và cũng gánh vác cả —— tuy chưa đến mức hoàn mỹ, nhưng anh cũng đã nói được làm được.

Anh không giống những người đàn ông ngoại tình sau lưng vợ, thậm chí còn kết hôn lần hai kia. Nhưng chính vì không giống nên càng khiến chị tự ti mặc cảm.

Anh càng thận trọng yêu thương chị, chị càng cảm thấy mình không xứng với anh. Không phải là không yêu, cũng không phải tự ái. Mà chị quá nhỏ bé, ngay đến thích cũng phải cố hết sức.

Anh thử rất nhiều cách làm chị vui vẻ.

Anh chưa bao giờ chê bai chị. Lúc ra ngoài thường hay bị người ta nhận lầm là mẹ con, nhưng lần nào anh cũng mỉm cười giải thích, “Đây là vợ tôi.” Chưa bao giờ anh cảm thấy chị khiến mình xấu hổ.

Không sinh con cũng không sao. Anh vắt hết óc nghĩ cách đón cháu đến để chị nuôi. Nhưng chị thì sao? Gần đây khó khăn lắm Văn Quân mới gần gũi với chị, thế mà từ sau hôm lên cơn nghiện, tuy ngoài miệng không nói, nhưng mỗi lần gặp chị, chị có thể cảm nhận được sự sợ hãi và căm ghét từ cậu.

Kể từ đó chị mới biết, chị không xứng với anh.

Sao chị có thể biến mình ra nông nỗi này?

Không chỉ biến mình thành bộ dạng đó, chị còn chính tay phá hỏng mái ấm tốt đẹp mà mình đã cố gắng duy trì.

Có lúc chị hy vọng anh có thể bỉ ổi tàn nhẫn, như thế chị sẽ dễ chịu hơn. Trong mấy năm anh chưa tốt nghiệp, chị mơ hồ hy vọng anh có thể tìm được một người bạn gái ở Anh đểu bầu bạn, nhưng vừa mong ngóng lại vừa ghen tị. Trong mấy năm chia cách hai nơi, chị dính vào nha phiến —— lúc ấy các phu nhân nhà giàu xung quanh đều hút, chị lại có tiền, không phải không hút được —— thứ này đúng là làm chị sung sướng.

Không phải chị hận mình khiếm khuyết và thấp kém, mà là hận anh nói được làm được. Anh nói “anh sẽ gánh vác thay em bảy phần khó khăn đau khổ trong tương lai”, trong bảy phần ấy có ba phần bụi đất mưa mù, hai phần nắng gắt gió mạnh, hai phần đau khổ cô đơn; ba phần còn lại chính là nắng xuân ấm áp trăng sáng chiếu rọi, làm chị thêm xấu hổ tự ti.
Cô bé kia tốt biết mấy. Từ lần đầu tiên gặp Sở Vọng, chị đã có cảm giác chói mắt như nhìn một vầng thái dương nhỏ. Lúc ấy không thể nói là đẹp, nhưng lại có sự thông suốt mà người đồng trang lứa không có. Giống như cái năm lần đầu chị gặp Từ Thiếu Khiêm vậy: tài học xuất chúng, tâm tính bình thản, lúc nhìn người thì mênh mông vô bờ như cách một hoang mạc, thực chất trong lòng lại có một ngọn đèn soi sáng.

Tuy Sở Vọng không hơn Văn Quân bao nhiêu, cũng chỉ là cô gái mới lớn. Nhưng lúc chị lên cơn nghiện dọa cậu sợ, người thứ nhất cậu cầu cứu chính là cô bé ấy.

Vì em ấy là người thông suốt nên cũng dễ dàng sưởi ấm người khác hơn —— em ấy giống Từ Thiếu Khiêm thời còn trẻ quá.

Đương nhiên, cũng chỉ có danh sĩ Nhan Tra Tán mới xứng kết bạn với anh hùng Bạch Ngọc Đường.

Dì Văn biết chị đang nghĩ gì, bà thở dài bảo, “Cô chủ à, cô đừng nghĩ lung tung nữa. Thân thể cô vẫn khỏe mà, với cả cậu chủ cũng không có tâm tư với người khác. Đã nhiều năm thế rồi mà bên cạnh cậu đâu có tiểu thư xuất sắc nào, dù đẹp tới mấy cũng chưa bao giờ lọt vào mắt cậu. Tính cách cậu chủ ra sao, cô còn không biết ư? Huống hồ, cô bé ấy… cũng có hôn ước mà đúng không?”

“Cơ thể tôi thế nào tôi hiểu rõ nhất.” Chị Từ trả lời, không biết dòng suy nghĩ đã bay đến tận đâu, miệng lẩm nhẩm “hôn ước” hai lần, rồi chị chợt sực tỉnh, vội gọi dì Văn đến, “Có phải cái cậu nhà kia họ Tư không?!”

Dì Văn đáp phải, lại bổ sung thêm, “Nghe nói cậu nhà kia cũng rất xuất sắc, giờ đang đi học ở Luân Đôn. Tiểu thuyết cậu ấy viết ai ai cũng biết, danh chấn trong và ngoài nước, gần đây tên tuổi còn nổi hơn cả cha mình.”

“Tiểu thuyết gì? Nhà mình có không?”

“Cậu Văn Quân có nhắc đến. Chắc là… cậu ấy có, để tôi đi xin cậu ấy hai cuốn cho cô.”

***

Bên ngoài là sắc xuân rực rỡ, mặt trời trên cao tỏa nắng ấm áp, Từ Thiếu Khiêm hào hứng ra ngoài mua xe. Hồi trước anh đã học lái ở Anh rồi, cũng vì vợ không thích gặp người nên mới lén học lái, tính học xong sẽ dẫn vợ đi chơi hội đạp thanh tiết Thanh Minh. Lúc ấy đã định mua xe nhưng chưa mua được, bởi vì chị đã nhờ người mua vé đi thuyền về nước.

Lần này Từ Thiếu Khiêm đột nhiên muốn mua xe, không hẳn là vì mỗi vợ. Nhân viên ngoại giao nước Anh gặp vấn đề với chính phủ Nam Kinh nên mọi chuyện vẫn đang giậm chân tại chỗ, người ở viện nghiên cứu rảnh đến nỗi không có gì làm, nhất là các nhà nghiên cứu từ châu Âu đến. Lương Chương dùng hết cách mà vẫn không khiến Lise vui vẻ nổi, mà chính Từ Thiếu Khiêm lại không phát hiện ra, Sở Vọng thấy thế mới lén nói cho anh. Anh chợt nghĩ  đến chuyện mua xe, thứ nhất là có thể chở vợ đến bờ biển chơi, thứ hai nếu có rảnh thì cho Lương Chương mượn để đưa các quý cô ra ngoài giải sầu. Dẫu gì anh ta cũng đã ba mươi mấy tuổi rồi, trong nhà thúc giục liên tục, làm Từ Thiếu Khiêm cũng gặp họa lây. Mỗi lần mẹ anh ta ở quê viết thư gửi đến Hương Cảng thì luôn có một phần của anh. Vui thì gửi cho anh ít bí đao dưa hấu ở quê, buồn thì viết thư mắng anh xối xả —— mắng anh làm cấp trên không biết quan tâm cấp dưới, suốt ngày chèn ép anh ta, không chịu cho anh ta ra ngoài quen bạn gái.

Lần đầu lái xe đến trường, Sở Vọng vui vẻ đùa: “Hay cho em mượn lái chơi đi?”

Đợi tới lúc đưa xe cho cô lái chơi thật, Từ Thiếu Khiêm lại không yên tâm: không phải anh lo cô không biết lái xe, mà là lo người ngoài thấy cô đang lái xe. Đúng lúc trong viện nghiên cứu cũng có người đang bị trầm cảm suốt ngày ăn không ngồi rồi, thế là anh sai Oppenheimer đi giám sát Sở Vọng. Hai người lái xe ra ngoài chơi một ngày rồi mới trở lại, không hiểu sao lúc về thì trên xe lại có thêm một chiếc ra-đi-ô.

Chàng trai Do Thái im lặng rời đi, Sở Vọng vỗ vai anh, nở nụ cười giảo hoạt, thấp giọng nói: “Lái xe lên sườn núi vắng người ở Vịnh Nước Cạn, hóng gió ngắm trăng rồi nghe nhạc, phong hoa tuyết nguyệt như thế, chắc chắn cô sẽ thích thôi, đúng không thầy?”Sau đó lại nói, “Em vụng về nên không làm được thứ này, ra-đi-ô là do Robert lắp đấy.”

Không đợi Từ Thiếu Khiêm hoàn hồn, cô đã chạy vụt đi như một làn gió.

Nhưng mua xe rồi, anh lại chẳng có mấy cơ hội cùng vợ ra ngoài chơi. Gần đây trông tinh thần chị rất tốt, còn có hứng thú đọc tiểu thuyết. Anh hỏi thì chị cười, “Cuốn tiểu thuyết này do vị hôn phu của con bé Sở Vọng viết. Những người trong sách giống hệt đám bạn của anh ở Anh, càng đọc càng thấy thú vị. Nghe nói cậu Tư kia còn dịch rất nhiều tác phẩm, đúng là thiếu niên anh tuấn. Có được hôn nhân như thế, chắc con bé Sở Vọng cũng biết làm văn tứ lục nhỉ?”

Từ Thiếu Khiêm cầm tạp chí lên, đọc câu chuyện được đăng tải nhiều kỳ kia. Đọc một lúc rồi khen, “Có thể kể về một du học sinh bỏ vợ với lối nói hài hước thế này, chắc hẳn cũng là nhân tài hiếm thấy.” Nghĩ một lúc rồi anh cười, “Về môn Văn học, con bé miễn cưỡng lắm mới có thể đạt yêu cầu, xếp hạng bét trong số sinh viên đại lục… Nếu bảo trao đổi thư từ với cậu ta thì e là làm khó con bé rồi.”

Chị Từ cầm tạp chí trong tay, chống cằm nhìn anh cười. Tiếng Trung của Sở Vọng kém, chị đã nghe Diệp Văn Dữ kể rất nhiều lần nên đương nhiên biết rõ chuyện ấy. Có điều lần này nghe chồng mình nói thế thì chị lại càng thêm yên tâm. Chị hỏi lại, “Anh có cảm thấy hai đứa nó xứng đôi không?”

“Anh từng xem ảnh một lần, bàn về tướng mạo thì cũng khá xứng. Tuy người giỏi Văn kẻ kém Văn, nhưng dẫu gì cũng có sở trường riêng, sau này nhân nhượng nhau, có lẽ cũng có thể cầm sắt cùng vang.” Từ Thiếu Khiêm thoáng nhớ lại rồi cười nói, “Sao bỗng để tâm đến chuyện này thế? Xem ra tinh thần tốt thật.”

Dù chị Từ đã khá hơn trước nhiều, nhưng chị vẫn không chịu ra ngoài chơi với anh. Cả chiếc xe mới cùng với ra-đi-ô mới đều được Lương Chương chiếm dụng. Lái xe chở mỹ nhân đi hóng gió nghe âm nhạc, ngắm trọn cảnh phong hoa tuyết nguyệt trên đảo, mấy ngày gần đây luôn thấy mặt mũi Lương Chương hồng hào —— có vẻ đã thành công ôm mỹ nhân về rồi.

Mọi người trong phòng thí nghiệm thường xuyên lấy chuyện này trêu ghẹo Lương Chương, dần dà mọi người cũng vui vẻ hòa thuận.

Phòng thí nghiệm càng hài hòa thì đám lính Anh bên ngoài càng mặt mũi khó ưa, thậm chí đến con chó lưng đen kia cũng người ghét quỷ chê, suốt ngày thấy người ta là lại nhe răng sủa inh ỏi. Thú vui lớn nhất của lính Anh chính là dắt chó đi ngang qua nhân viên phòng thí nghiệm, chó thì sủa còn người thì nói, “Prussia, đừng sủa nữa, đó là người nhà mày đấy. Ồ! Tao quên Prussia không hiểu tiếng Anh, trừ tiếng Anh giọng Ấn.”

Rất nhiều chuyện ở Nam Kinh không được tiến hành thuận lợi. Sở Vọng đoán có lẽ chính phủ kiểm tra lai lịch người Anh nhiều lần, muốn biết rõ tình hình hơn, hoặc là đòi nhiều tài nguyên hơn, hoặc dứt khoát nói rõ: “Chúng tôi không thể chi nhiều binh lực và vốn liếng như các người nói được.” —— Mỗi lần nghe thấy tin này, Sở Vọng không khỏi sợ hãi, rất sợ chỉ một bước sơ sẩy sẽ đẩy hai nước vào tình trạng trở mặt, chiến tranh bùng nổ.

Trong ngoài viện nghiên cứu không hòa thuận, và người gặp họa nhất chính là Từ Thiếu Khiêm. Rutherford sốt ruột, thường xuyên phát tiết với anh.

“Sao người Anh ở thực dân lại xấc xược như thế hả! Thầy ở Anh chưa bao giờ thấy cảnh đấy, cũng chưa nghe nói như vậy bao giờ!”

“Một ngày ta còn ở đây không làm gì, thì ngày đó nhân viên của chúng ta sẽ bị lính Anh ăn hiếp. Nhưng chính phủ nước em lại quá ngu xuẩn vô năng! Thầy không thấy bất cứ hy vọng nào cả!”

“Vì sao ngày trước em lại quay về? Em ở lại Anh, tiền đồ rộng mở! Còn đất nước của em tiền đồ xám xịt, khiến người khác vô vọng!”

Từ Thiếu Khiêm trầm ngâm một lúc lâu, sau đó đột nhiên hỏi, “Nếu để phe thứ ba tham gia vào thì sao? Chia nửa binh lực và giảm nửa tiền vốn thì có được không?”

Rutherford nói, “Chúng ta cần phải nhanh chóng tiến hành dự án này một cách ổn thỏa, hơn nữa phải tiến hành trong bí mật và giữ an toàn. Nếu thêm một nước tham gia thì sẽ thêm một nhân tố không an toàn và không xác định. Thầy nghĩ không thích hợp.”

Từ Thiếu Khiêm cười khổ, “Cũng đúng.”

Sở Vọng nghe thế, đột nhiên nảy lên một ý nghĩ.

Cô lặng lẽ đi vào văn phòng của Từ Thiếu Khiêm, khép cửa lại, nhỏ giọng nói: “Em cảm thấy, phe thứ ba ấy, có lẽ không cần phải là quốc gia nào đó.”

“Vậy thì là gì?”

“Liệu có thể là… một chính đảng khác ở nước ta không?”

Từ Thiếu Khiêm giật mình, nhướn mày hỏi, “Chính đảng nào?”

Sở Vọng thấp giọng đáp: “Giang Tây.”

Chương 73: Bệnh nhân (17)

Vừa dứt lời, Từ Thiếu Khiêm giật mình khiếp hãi, còn Sở Vọng cũng bị chính mình dọa không nhẹ.

Lúc bấy giờ Nam Kinh đang thân với Nhật, vây quét Lưỡng Hồ*; còn Giang Tây liên Nga** nổ ra cách mạng công nông tại Lưỡng Hồ, đánh cường hào, chia ruộng đất. Đương khi nội chiến liên miên, muốn để hai phe hợp tác thì chỉ khi bên ngoài đánh vào nước ta. Với tình hình hiện tại, cô nói muốn phe Giang Tây gia nhập thì đúng là mơ giữa ban ngày.

(*Chỉ Hồ Bắc và Hồ Nam, Trung Quốc.)

(*Cách mạng Tháng Mười Nga đã có ảnh hưởng lớn đến thế giới quan của Tôn Trung Sơn, từ đó ông đã đề ra ba chính sách lớn: liên Nga, liên Cộng, phù trợ công nông. Thừa nhận quyền tự quyết của các dân tộc ở nước này, kêu gọi thiết lập những quan hệ thân thiện giữa Trung Quốc với nước Nga Xô viết.)

Cũng không biết nghĩ thế nào nữa.

Nam Kinh ngoài mặt nói mình không có tiền, nhưng còn khoản bồi thường Canh Tý thì sao?

“Để tôi suy nghĩ đã.”

Từ Thiếu Khiêm khoát tay.

Sở Vọng dọn dẹp đồ đạc rời đi, vừa ra tới cửa thì điện thoại trên bàn đổ chuông. Từ Thiếu Khiêm ngồi xa nên cô chỉ vào điện thoại, Từ Thiếu Khiêm gật đầu đồng ý, cô bèn nghe máy hộ anh.

Vừa alo một tiếng thì đầu dây dừng lại, Văn Quân lạnh lùng nói: “Vì sao lại là chị.”

Sở Vọng cười, “Đang chuẩn bị về đây. Để chị chuyển điện thoại cho…”

“Không cần, phiền hà quá. Nhờ chị chuyển lời tới chú là thím bảo trên đường về nhớ ghé vào bưu cục một chuyến.”

Sở Vọng gật đầu, “Chị sẽ chuyển lời.”

Từ Thiếu Khiêm đang định đứng dậy đi đến nghe máy, nghe thấy vậy thì cười cười ngồi xuống.

Đầu dây mơ hồ vang lên tiếng chị Từ và dì Văn nói chuyện, có vẻ đang hỏi là ai trả lời điện thoại. Từ Văn Quân che ống nghe đáp: “Không ai cả, chú Lương nghe máy, thím đừng nghĩ nhiều.”

Một lúc sau, Từ Văn Quân mới thấp giọng nói: “Em khuyên chị sau này tốt nhất nên tránh xa chú em ra, càng xa càng tốt.”

Sở Vọng sửng sốt, “Ha?”

Đang ngờ vực khó hiểu thì Từ Văn Quân đã cúp máy.

Chuyển lời đến Từ Thiếu Khiêm xong, anh nhận ra sự khác thường của cô, hỏi, “Sao vậy?”

Sở Vọng lắc đầu, những lời Từ Văn Quân nói ban nãy cứ vang vọng trong đầu. Cuối cùng, trước khi ra về cô lại bổ sung một câu: “Nếu gần đây bận quá thì thầy có thể san bớt việc cho em và Lương Chương. Nếu cô đã khỏe thì nên ra ngoài đi lui đi tới, trò chuyện với người khác nhiều hơn.”

Từ Thiếu Khiêm cười, “Tôi thay cô ấy cám ơn em đã quan tâm.”

Dừng một lúc, Sở Vọng xoa đầu, bảo: “Dạo này Lương Chương đi chơi nhiều thật đấy, chiều hôm nay cũng không thấy anh ấy đến.”

Cũng hiếm có dịp Từ Thiếu Khiêm không thấy anh ta ở trong phòng thí nghiệm, bèn lắc đầu cười, “Cái anh chàng này, để xem mai tôi trị anh ta.”

***

Nhưng ngày hôm sau Lương Chương vẫn không xuất hiện.

Thứ sáu hôm ấy, ngoài Lương Chương ra, đến Meitner cũng nghỉ làm. Hai tiến sĩ người Đức ở văn phòng mù tịt không biết gì, cuối cùng đưa ra kết luận: vì bọn họ ngồi không quá lâu, nên ngay tới cấp trên cũng muốn đình công thị uy.

Chandra nghe thế thì suy ngẫm: “Hình như không phải như thế. Hôm qua Lương và cô Lise ra ngoài hóng gió, có lẽ thuận tiện cùng đi ăn bữa cơm, cùng trải qua một đêm tuyệt vời. Vì đêm đẹp quá nên đã ngủ quên.”

Anh ta vừa dứt lời, cả viện nghiên cứu cười ầm lên.

Không ít người ồn ào muốn đợi Lương Chương đến để đòi anh ta mời khách, cũng nói mấy lời xằng bậy trêu ghẹo hai người. Nhưng bọn họ cũng xuất phát từ ý tốt, thật tâm chúc phúc cho hai người họ.

Sở Vọng ồn ào: “Người đầu tiên nhất định phải cám ơn là Prof. Tsu đã cung cấp đạo cụ —— một chiếc xe hơi! Thứ hai là phải cám ơn Robert của chúng ta đã tốt bụng lắp ráp ra-đi-ô!”

Mọi người cười hì hì phụ họa: “Cám ơn Prof. Tsu, cám ơn thành tựu nghiên cứu của Robert đã tác thành cho đôi tình nhân này!”

Từ Thiếu Khiêm đi ngang qua, nghe thấy vậy thì cười bảo, “Chỉ mới có ít manh mối thôi mà nhao nhao thế. Đợi thêm đi đã, đừng dọa hai người họ.”

Oppenheimer không hề tham gia vào cuộc vui. Anh ta đứng ngoài hút thuốc, ngồi xếp bằng trên bệ cửa trong bóng tối, song trên mặt nở nụ cười hiếm thấy.

Đến buổi chiều, hai người kia vẫn chưa xuất hiện.

Chiều thứ Sáu, Từ Thiếu Khiêm theo lệ phải về nhà sớm với vợ. Rutherford và Wilson đã theo sứ giả đến đại lục, Từ Thiếu Khiêm và Meitner không có ở đây, viện nghiên cứu như bầy rồng không đầu, rơi vào tình trạng hỗn loạn.

Một vài người sử dụng đèn cồn để nướng thịt từ phần còn sót lại từ buổi trưa, bắt chước giọng Rutherford thuyết giảng… Vừa diễn thuyết xong, bên dưới có người bổ sung: “Chúng tôi sẽ không bao giờ từ bỏ vật lý cổ điển! Bởi vì Thứ Hai, Thứ Tư và Thứ Sáu sử dụng lý thuyết lượng tử mới, Thứ Ba, Thứ Năm và Thứ Bảy sử dụng lý thuyết cổ điển! Còn Chủ nhật! Chúng tôi tin vào Chúa!”

Một người khác cũng hưng phấn, giả giọng Rutherford nói to: “Hãy ghi nhớ điều đấy! Sự nghiệp của chúng ta, ngoài hôm nay còn có ngày mai!”



Sở Vọng cười cười chen ra khỏi đám đông. Hôm nay là thứ Sáu, cô cần phải về sớm để đến biệt thự bà Kiều.Lúc đeo cặp sách đi xuống lầu, bất chợt nghe thấy bên ngoài xôn xao —— tiếng Anh Anh xen lẫn tiếng Anh Đức. Đi xuống mấy bước, cô thấy đám lính Anh đang chặn một quý bà sắc mặt nhợt nhạt ở cửa. Người ấy khẩn khoản nói: “Xin… xin dẫn tôi đi gặp cấp trên của các anh, thư là của tôi, thư thật sự là của tôi!”

Lính Anh cười khẩy: “Thư gì? Chúng tôi chỉ phụ trách canh gác người ở đây, không phụ trách kiểm tra thư từ. À… Vừa rồi hình như đồng nghiệp của tôi có nói, một gã người Trung bị bắt ngay trên giường của tình nhân người Đức, ném vào đồn cảnh sát tra hỏi, thì ra là nhân tình của cô?”

Một người khác cảm thấy phiền: “Thư của hắn ta thì hắn ta chết, thư của cô thì cô chết. Cô muốn chết thay hắn hả ả người Đức kia?”

Người kia nói xong thì lần sờ bên hông.

Sở Vọng nhận ra giọng của quý bà người Đức kia, cũng nhìn thấy anh ta sờ thứ gì bên hông, nhất thời trong đầu nổ ầm. Trong tiếng cười của đám lính Anh, cô sải bước xông lên chắn ngang trước mặt Meitner, không hề khách khí hét lên bằng tiếng Anh: “Đấy là cách các anh đối xử với phái nữ đấy hả? Người Anh chết tiệt!”

Lính Anh càng cười phá lên. Người trước mặt xoay mặt sang, câng câng cười nói, “Mày nói ai là người Anh chết tiệt?”

Sở Vọng chưa kịp mở miệng thì một thứ lạnh lẽo đã kê lên huyệt thái dương của cô. Biết đó là súng lục, trong chớp mắt ấy cô càng thêm bình tĩnh, mỉm cười nhìn thẳng người kia: “Tôi nói anh đấy, đồ người Anh chết tiệt.”

Meitner kéo cô ra, dùng tiếng Đức nói nhỏ: “Linzy, không liên quan đến em, em đừng xía vào.”

Sở Vọng hất tay bà ra, tiếp tục nói bằng tiếng Anh: “Từ khoảnh khắc các người đến đây giam lỏng chúng tôi, chúng tôi đã bị luật pháp của các người ngăn cấm, nhưng đồng thời cũng được quy định tư pháp của các người bảo vệ. Trong điều kiện tôi không làm sai bất cứ điều gì, nếu anh nổ súng thì chắc chắn sẽ bị bồi thẩm đoàn xét xử.”

“Biết không ít đấy nhỉ.” Lính Anh híp mắt, nụ cười càng thêm càn rỡ: “Tiếng Anh cũng sành sõi lắm.”

Gã ta chỉ họng súng ra sau lưng Sở Vọng: “Mày không làm sai, nhưng không có nghĩa đồng bọn của mày không sai. Mày nên khuyên quý cô này đi, bảo ả ta bớt can thiệp vào chuyện của nhân tình mình —— đây là lời khuyên chân thành cuối cùng của tao.”

Gã ta lau súng rồi xoay người rời đi, đám lính Anh tụ tập phía sau cũng giải tán.

Đợi người đi hết rồi, Sở Vọng mới nghiêng đầu, dùng tiếng Đức hỏi: “Cô để Lương gửi thư thay mình?!”

Môi Meitner trắng bệch, bà gật đầu, lời nói lộn xộn, “Mấy giờ trước cậu ta bị đưa đi. Tôi nói là thư của tôi, nhưng bọn họ không tin ——”

Sở Vọng nhìn bà, sau đó xoay người chạy thẳng lên lầu.

Meitner sửng sốt, đuổi theo sau bất lực giải thích: “Không biết vì sao… Mọi phong thư tôi viết đều không thể gửi về Đức được. Vì sao cứ phải là thư của tôi? Thậm chí tôi muốn chuyển tiền cho cha cũng không được. Nên tối qua tôi đã nhờ Lương đến bưu điện gửi hộ tôi… Tôi cũng không biết nữa…”

Bà càng nói, Sở Vọng càng thấy choáng váng. Lên lầu mò lấy điện thoại, dạ dày quặn thắt, suýt thì nôn hết ra. Đợi đến khi gọi tới nhà họ Từ, giọng cô đã run run: “Tôi tìm thầy Từ.”

Ở đầu dây, dì Văn sửng sốt: “Cậu chủ vẫn chưa về.”

Sở Vọng suýt thì khóc nấc lên, “… Vậy bao giờ thầy ấy về, nhờ dì nói thầy ấy gọi điện cho tôi.”

“Được.”

Cúp máy xong, cô lập tức lao vào phòng tắm nôn mửa —— lần đầu tiên bị người ta chĩa súng vào đầu, tuy biết rõ người đó sẽ không nổ súng; sợ hãi trước những gì Lương Chương sắp gặp phải, và nhiều hơn hết là áy náy và tức giận khi chính cô đã gán ghép Meitner và Lương Chương.

Vì sao lại là Đức, bởi vì cô đã nhắc đến “nước thua cuộc”; vì sao lại là Meitner, cũng bởi vì cô từng nói: “Cần, nhưng tạm thời vẫn nghi ngờ, có được không?”

Dựa vào đâu cô lại chắc chắn đến thế?Cô cúi gằm mặt vào chậu rửa mặt bằng đồng, nôn tới mức tái mặt tái mũi, đến khi sờ mặt thì lại thấy nước mắt nhạt nhòa. Cô lau mặt, quay về phòng ngồi đối diện Meitner, chẳng mấy chốc, điện thoại đã đổ chuông.

Vừa nhấc máy, không đợi cô mở miệng thì Từ Thiếu Khiêm đã nói: “Tôi đã biết chuyện rồi. Tôi vừa đến phòng tuần bộ một chuyến… Không sao đâu. Tra hỏi mấy ngày, nếm khổ ít bữa rồi sẽ thả ra. Yên tâm, nam tử hán đại trượng phu có thể chịu đựng được.”

Ở đầu dây, giọng của Từ Thiếu Khiêm điềm tĩnh lạ thường, ít nhất là vào lúc này, nó đã mang lại cho cô một cảm giác an toàn khác lạ. Cũng chính là cảm giác ấy khiến sự chua xót leo lên chân mày. Cô cau mày, giọng cũng biến dạng, quên luôn đổi ngôn ngữ, nghẹn ngào dùng tiếng Anh hỏi: “Bọn họ sẽ làm gì anh ấy… Có bị ngồi ghế điện không?”

Meitner ở gần đấy nghe thấy thế thì hốc mắt đỏ bừng: “Xương sống và đầu gối cậu ấy không tốt. Nếu ngồi lâu quá sẽ không chịu được.”

“… Chỉ người Mỹ mới cho ngồi ghế điện.” Từ Thiếu Khiêm đáp.

“Vậy thì sẽ làm gì? Ghế hùm*, nước tiêu, hay là kẹp tay?”

(*Ghế hùm: hình phạt tra tấn thời xưa, người ngồi trên chiếc ghế dài, duỗi thẳng chân ra, trói chặt đầu gối với ghế, rồi đệm dần gạch dưới gót chân, đệm càng cao thì càng đau.)

“Đấy là thứ của thời phong kiến, xã hội hiện đại không dùng.”

Sở Vọng nhéo mũi, ép mình bình tĩnh lại. Qua một lúc sau, cô thấp giọng nói bằng tiếng Trung, “Chuyện này, có liên quan gì đến… những lời em từng nói không?”

Đầu dây điện thoại chìm vào im lặng.

“Tôi hỏi em. Nếu sớm biết có chuyện như ngày hôm nay, thì hôm đó ở trong văn phòng, em sẽ không nói cho tôi biết kế hoạch của mình đúng không?”

“Em vẫn sẽ nói.”

“Nếu vẫn phải làm thế, thì như vậy, đi bước nào hay bước ấy thôi. Em nên biết: chúng ta chỉ là những con kiến. Hôm nay có thể là cậu ta, ngày mai có lẽ chính là tôi với em. Vẫn chưa chuẩn bị ư?”

“Mọi việc đều có cái giá của nó, em biết chứ.” Sở Vọng nghĩ ngợi, nhưng vẫn không qua được cửa ải trong lòng, bèn hỏi: “Lương Chương sẽ không sao thật chứ ạ?”

“Chuyện của anh ta so với kế hoạch của chúng ta, bên nào quan trọng hơn?”

Cô biết đây không phải lúc để mình phát tác bệnh thánh mẫu. Nhưng một người tràn trề năng lượng như Lương Chương, một người độc thân trẻ con như Lương Chương… Anh ấy bị thấp khớp, hông cũng không được khỏe. Ở quê nhà Phúc Châu, anh còn có một mẹ già đơn độc chỉ cao một mét rưỡi, tuy lưng còng, nhưng có thể mắng hai người đàn ông cao một mét tám đến long trời lở đất.

Nhưng lúc như thế lại rất dễ nhớ đến những chuyện vụn vặt, nhưng lại là chuyện khiến mắt ta cay cay.

“Nếu hôm nay người bị đưa vào phòng tuần bộ là em, tôi cũng sẽ nói những lời như vậy với Lương Chương. Nếu như người ấy là tôi, tôi hy vọng em có thể giữ được lý trí. Hiện tại chúng ta còn rất nhiều chuyện chưa giải quyết xong, bên nào nhẹ bên nào nặng, tôi nghĩ ắt em hiểu rõ. Dù gì vẫn phải nhìn về phía trước, có đúng không?”

***

Từ Thiếu Khiêm vừa bước chân vào nhà, nghe dì Văn chuyển lời thì lập tức gọi điện đến văn phòng. Vừa cúp máy không được bao lâu, anh vẫn lo lắng cho Lương Chương, nên chưa ăn tối đã lại vội vã lái xe đến đồn cảnh sát nghe ngóng tin tức.

Dì Văn thấy thế, lúc bới cơm lại oán trách: “Mấy tháng nay chẳng ở nhà ăn được mấy bữa cơm. Mỗi lần có điện thoại là lại lật đật đi ngay. Cũng không biết là có chuyện gì nữa.”

Chị Từ nói, “Là ai gọi thế?”

“Còn có thể là ai nữa?” Dì bổ sung, “Cuộc gọi đầu tiên gọi đến, nghe giống như đang khóc.”

Chị Từ nhướn mày: “Khóc? Vì sao?”

“Ai mà biết được? Ban nãy cậu chủ gọi điện thoại đi, vừa dỗ vừa khuyên, sau đó ra ngoài ngay…” Dì Văn càng nói càng quá trớn, biết mình đã lỡ lời, lập tức im lặng, “Cô cũng không khuyên gì cậu.”

Từ Văn Quân thấy thế, cười lạnh nói, “Người ta có việc của người ta, bà tưởng ai cũng rảnh như bà à?”

Dì Văn bĩu môi, “Tôi có nói gì đâu.”

“Vậy bà làm gì hả? Đột nhiên thím thích đọc sách, hai ba hôm đọc một cuốn, nhưng vì sao cứ phải là mấy tờ báo của tôi?” Từ Văn Quân liếc xéo dì Văn khiến bà chột dạ, rồi cậu nhìn thẳng vào chị Từ, cười lạnh nói, “Chú đã nói cả rồi, người ta là trai tài gái sắc, hôn sự chỉ là chuyện sớm muộn. Thím vẫn nên bồi bổ cơ thể cho khỏe đi, đừng nghĩ nhiều nữa.”

Dứt lời, Văn Quân đặt bát cơm xuống đi thẳng lên lầu.

Chị Từ biết cậu trưởng thành sớm, tâm tư kín đáo. Dù bị cậu nói huỵt toẹt ra thì chị cũng không giận. Mà nửa câu sau lọt vào tai, chị nghe lại có ý khác. Nghe xong cả câu, đột nhiên chị nảy ra một kế.

Thoáng trầm ngâm, chị gọi dì Văn đến, hỏi lại một lần: “Con bé gọi điện tới khóc thật hả?”

Dì Văn chà xát hai tay, “Thật đấy cô. Lúc gọi điện đến, giọng run lên nghe tức tưởi lắm, chắc chắn là đang khóc rồi.”

Chị Từ suy nghĩ rồi lại hỏi: “Trước kia bà Kiều có gọi điện đến nhà mình. Số điện thoại trong nhà bà ấy, chắc vẫn ghi trong danh bạ đúng không?”

Dì Văn lật sổ ra, đáp lại, “Có đây ạ.”

Chị bảo dì Văn đẩy ghế đến cạnh điện thoại. Sua khi nối máy với biệt thự họ Kiều, chị Từ cầm ống nghe, cười nói: “Là biệt thự bà Kiều đúng không? Tôi muốn tìm bà Kiều… Tôi họ Từ… Ngày trước chị từng gọi điện cho tôi. Đúng thế. Tôi gọi điện tới là muốn nói về chuyện của cô ba Lâm… cùng với anh nhà tôi.”

Chương 74: Bệnh nhân (18)

Đây là thời đại không có máy tính, cho nên những công thức lớn đều dựa cả vào sức người. Trong thời gian đợi bàn bạc ổn thỏa với trong nước, trước khi các nhiệm vụ chính được giao, thì tất cả nhân viên trong phòng thí nghiệm vật lý hạt nhân đều là nhân viên tính toán.

Sở Vọng ôm một xấp tài liệu tính toán vi phân từ nhà cô út đi sang nhà bác cả, trong đầu toàn là chuyện của Lương Chương. Đứng dưới bậc thềm, còn chưa thấy bóng dáng biệt thự bà Kiều thì Tiết Chân Chân từ sau rặng hoa màu vàng đã bước ra. Trong đêm đông lạnh lẽo, cô ấy chỉ khoác mỗi áo khoác bên ngoài trang phục ăn tối, đi guốc gỗ, để trần bắp chân, đầu ngón chân lạnh tới nỗi đỏ bừng. Chân Chân run rẩy hà hơi, vừa thấy cô tới thì lốc cốc chạy đến, ngăn cô lại.

“Chị sao thế?” Vừa thấy là cô, Sở Vọng vui vẻ hỏi.

“Em… Em đừng đến. Chị hỏi em trước,” Chân Chân chạy về phía cô, cả người run lên, “Rốt cuộc em và Từ Thiếu Khiêm kia có chuyện gì vậy?”

“Em với thầy ấy?” Sở Vọng chỉ vào mình, phá lên cười, “Đang yên đang lành, em có chồng chưa cưới, thầy ấy có vợ rồi. Đại bác bắn cũng không tới, còn có thể thế nào được?”

“Chị cũng nghĩ thế.” Chân Chân miễn cưỡng lấy lại bình tĩnh, “Nhưng vấn đề là ở vợ thầy ấy, vừa rồi còn gọi điện đến cho mợ. Mợ nghe điện thoại xong thì biến sắc, ngồi trong nhà mắng em và dì Cát ầm lên.”

Sở Vọng thôi cười, “Cô Từ? Cô ấy nói gì?”

“Còn có thể nói gì nữa? Nói em đã có hôn ước mà còn mập mờ với chồng chị ta, truyền khắp trường ai ai cũng biết. Lại nói gì mà nhìn thấy hai người yêu nhau thật lòng, nên mới gọi điện cho mợ, nói mợ viết điện báo hỏi ý của cha em thế nào. Nếu cha em chịu thì chị ta chịu lùi một bước, nghĩ cách tác thành người có tình với nhau.”

Chân Chân nói rất uyển chuyển, Sở Vọng cẩn thận lắng nghe, nhận ra một hai điều. Cúi đầu nhìn phiến đá trên đất, cô cười nói, “Biết rõ danh tiếng của nhà họ Lâm lớn, con gái nhà họ Lâm không dám làm mất mặt, nên mới nói em và thầy Từ lén lút với nhau, làm hỏng danh tiếng. Nói em yêu thầy ấy sâu đậm, nhưng lập gia đình cũng có trước sau. Em đến muộn nên phải làm lẽ cho thầy ấy. Nếu em bằng lòng, cha em sẽ hủy bỏ tờ giấy hôn ước kia, rồi cô Từ dàn xếp ổn thỏa tha thứ cho em và thầy Từ; còn nếu em không chịu thì đừng trách cô ấy không khách khí, lúc này cha em sẽ vì danh tiếng của gia tộc, không thể không đăng báo từ mặt em —— trong tình cảnh ấy, em rơi vào đường cùng, cũng phải làm lẽ cho thầy ấy thôi đúng không?”

Chân Chân gật đầu, giận tới mức cắn răng nghiến lợi, “Cô Từ này bị gì thế? Trước giờ chỉ có vợ chính xua đuổi phụ nữ bên chồng mình, chẳng có ai chạy đến làm mai cả.”

“Cô ấy…” Sở Vọng trầm ngâm, nhìn trời cười nói, “Cô ấy yêu giáo sư Từ quá đấy mà.”

“Vào lúc này rồi mà em còn cười à?” Chân Chân sốt ruột, “Hôm nay em đừng đến biệt thự nữa. Vừa rồi mợ còn sai người gửi điện báo cho cha em đấy, chị không cản được. Em mau về nhà bên kia tìm dì Cát đi.”

“Vâng, chị không cần lo quá đâu, trời lạnh thế này, chị về nhà trước đi. Nếu để bác Kiều phát hiện thì sẽ bị mắng đấy.”

Đôi ba câu khuyên Chân Chân về biệt thự họ Kiều, rồi Sở Vọng chạy về nhà cô út.

Trong biệt thự vang lên tiếng nhạc nhẹ, tiếng nam nữ cười nói ở bên kia vang vọng, vô cùng náo nhiệt. Tuệ Tế cầm chai rượu vang đi ra khỏi hầm rượu, vừa vào vườn hoa thì bắt gặp cô, ngạc nhiên hỏi, “Sao hôm nay cô ba lại về đây?”

“Tôi tìm cô út, cô ấy có ở trong nhà không?”

“Vừa nãy có người mời nên bà đã ra ngoài rồi. Có chuyện gấp lắm sao?”

Hai người đứng trong vườn hoa, Sở Vọng vốn định chờ bà Cát, nhưng đột nhiên đổi chủ ý, “Tuệ Tế, em đang có chuyện rất gấp, bây giờ phải ra ngoài ngay.”

Tuệ Tế gật đầu, “Vậy để tôi đi tìm ngài Henry, bảo chú ấy điều tài xế đến cho cô.”

Lúc đứng dưới hiên chờ xe, nhìn những vì sao sáng điểm trên bầu trời, trong đầu cô yên tĩnh đến lạ thường. Quá rộng lượng cũng được, quá tức giận cũng được, có lẽ hôm nay cô đã chịu quá nhiều kích thích rồi, nên chút chuyện này cô không hề bận tâm… Cô cũng không biết là như thế nào nữa. Rõ ràng trời rất lạnh, nhưng khi gió thổi đến cô lại chẳng cảm nhận được gì.

Tới lúc lên xe, quay cửa kính lên, bên trong bỗng ấm áp hẳn, làm cô mơ màng chợp mắt một lúc. Xe dừng lại ở đường Liên Hoa, tài xế cầm ô, định đưa cô đi vào nhưng bị Sở Vọng từ chối. Nhận lấy chiếc ô đen to tướng nặng nề, nhấn chuông cửa nhà họ Từ, vẫn là dì Văn chạy ra. Vừa thấy cô thì sầm mặt nói, “Sao cô lại đến đây?”

Giọng chị Từ ở đằng xa truyền đến: “Cậu chủ đã về chưa?”

Dì Văn đứng đằng xa đáp: “Là cô ba… nhà họ Lâm.”

Chị Từ: “Ồ, vậy mau mời em ấy vào đi.”

Không đợi dì Văn dẫn đường, Sở Vọng sải bước từ trong sân đi vào nhà. Cửa không khóa, chị Từ đang ngồi giữa phòng khách đọc sách, trước mặt là một chiếc lò sưởi ấm. Nghe tiếng bước chân, chị ngẩng đầu lên, “Sao giờ này em lại đến đây?”

Sở Vọng cười, “Nhờ phúc của cô Từ, nên có lẽ cha em đang cùng bác em bàn bạc làm sao để đuổi em ra khỏi nhà. Em rất muốn biết, rốt cuộc cô Từ có ý gì đây?”

Chị Từ nhìn cô, cầm tờ Diệc Báo trong tay chỉ vào ghế, “Em ngồi đi đã.” Thấy Sở Vọng không có ý định ngồi, chị thở dài, “Em thật sự muốn kết hôn với cậu Tư kia sao?” Chị lại mở tờ Diệc Báo ra, trang đang mở chính là trang nhận xét về tiểu thuyết của Tư Ngôn Tang. Chị hỏi: “Gần đây cậu Tư này đang rất nổi trong nước. Vẫn chưa về nước và vẫn chưa tham gia trường phái nào, nhưng các trường phái lớn đã bắt đầu phân tích cậu ta, cũng không biết vì sao. Tiểu thuyết của cậu Tư thuộc trường phái gì nhỉ, phái trăng non, phái Ngữ Ti, hay phái Uyên Ương Hồ Điệp?”*

(*Phái Trăng Non là trường phái thơ mới hiện đại (đại diện có Từ Chí Ma); phái Ngữ Ti là phái văn học hiện thực hiện đại (đại diện có Tôn Trung Sơn); phái Uyên Ương Hồ Điệp là trường phái tiểu thuyết lãng mạn cận đại.)

Sở Vọng lạnh lùng nói, “Thì có liên quan gì đến cô Từ?”

Chị Từ đặt tờ Diệc Báo xuống, thở dài than, “Giờ còn ương bướng gì nữa? Em không hiểu được cậu ta, cũng như tôi không hiểu chồng mình —— sống cả đời với nhau nhưng lại không hề hiểu nhau, đấy là chuyện cô độc đến nhường nào. Còn em, tôi biết em xứng đôi với anh ấy, không như người khác. Một người như anh ấy, nhân phẩm thế nào, những năm qua cả em và tôi đều biết rõ. Nếu không phải gánh nặng là tôi, thì với tướng mạo học vấn và xuất thân của anh ấy, kết hôn với ai mà chẳng được? Em không gả cho anh ấy, chưa chắc trên đời này đã có người tốt với em bằng một nửa anh ấy.”

“Em có kết hôn với chồng chưa cưới hay không cũng là chuyện nhà em, không phiền cô Từ phải nhúng tay vào. Em có hiểu thầy ấy hay không, có muốn ở bên thầy ấy hay không cũng là chuyện do em quyết định. Nhưng cô Từ à, hiểu lầm của cô về thầy Từ đúng là hết thuốc chữa rồi. Dù cô thất bại thì cũng đừng gửi gắm hy vọng gì ở em cả. Đàn ông ưu tú trên đời này không chỉ có một, cô Từ chỉ có một thầy Từ, nhưng vì sao cô có thể chắc chắn ngoài chồng cô ra, em không có được tấm chồng tốt?”

Chị Từ sốt ruột, “Tuy tôi nói với bác của em như thế, nhưng đâu bảo em làm lẽ của anh ấy thật? Tôi sắp chết rồi, cũng không biết còn sống được mấy hôm. Đến lúc đó em gả cho anh ấy, không phải vẫn là vợ cả cưới hỏi đàng hoàng sao? Sau khi tôi chết, không chỉ anh ấy, toàn bộ gia sản của nhà họ Từ, thậm chí là hồi môn của tôi cũng đều thuộc về em hết —— trên đời này làm gì có chuyện tốt nào như vậy nữa? Huống hồ, ngoài cô út của em ra, những người khác trong nhà đối xử với em như vậy, ở lại nhà đó cũng có ích gì?”

“Cô Từ suy nghĩ thấu đáo thật đấy, tâm tư kín đáo vô cùng, còn cân nhắc lợi ích mọi mặt nữa, đúng là thập toàn thập mỹ. Thậm chí còn biết nên gọi điện cho bác cả của em chứ không phải là cô út, đúng là cũng rất hiểu em.” Sở Vọng cười nhạt, “Vậy thì cô Từ à. Nếu em hỏi cô: bây giờ cô bảo thầy ấy lập tức bỏ mình, để thầy ấy cưới em làm vợ cả nhà họ Từ, cô có sẵn lòng không?”

“Tôi…” Chị Từ giận dữ nhìn cô, giận quá hóa cười, “Tôi đã gần đất xa trời rồi, em lại còn muốn tranh giành với tôi làm gì?”

“Cô không muốn đúng không?” Sở Vọng cười lạnh, “Cô không muốn, còn không phải là sợ nếu mình xuống huyệt, sẽ không thể có tên trong gia phả nhà họ Từ sao? Cái danh tiếng mà cô muốn tốt cho em đấy thực chất là phá hủy danh dự của em. Cô Từ, đúng là cô suy nghĩ rất thấu đáo, nhưng chưa hề nghĩ cho em lần nào.”

Chị Từ bị cô nói đúng tim đen, há miệng ra song lại không nói được gì.

“Không cần phải ghen. Nếu cô đã khăng khăng muốn em gả đến, vậy thì cô nghĩ cách đi, đầu tiên là buộc giáo sư Từ phải bỏ cô, sau đó buộc thầy ấy chịu gật đầu cưới em vào cửa. Nếu không, trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế.”

Nói xong những lời trên, Sở Vọng chẳng thèm nhìn chị lấy một lần, cứ thế đẩy cửa lao ra ngoài. Chị Từ ở sau gọi cô mấy tiếng, muốn đuổi theo nhưng chân không có sức, ngã khuỵu xuống đất. Dì Văn định ngăn Sở Vọng lại, nhưng thấy chị Từ ngã thì vội chạy về đỡ chị dậy, đau lòng hô to: “Cô chủ của tôi ơi, tội gì cô phải tự làm khổ mình như vậy? Cậu ấy đối tốt với cô như thế, cô ba họ Lâm này lòng dạ quá độc…”
Chị Từ không muốn để bà đỡ, đẩy bà ra, gọi với ra ngoài nhà: “Đúng là trước đó em có rất nhiều lựa chọn, nhưng sau ngày hôm nay, ngoài anh ấy ra, chỉ sợ không ai dám cưới em nữa. Sở Vọng, sao em có thể cứng đầu như thế hả? Mau trở lại đi ——” Gọi mất tiếng liền nhưng không ai đáp, chị đẩy dì Văn ra: “Dì đỡ tôi làm gì? Mau đi ngăn cô ba lại, đừng để con bé làm chuyện điên rồ.”

***

Dì Văn sốt ruột thay chủ, dù bị chị Từ mắng nhưng cũng không dám bỏ chị lại mà đuổi theo.

Tuy Sở Vọng nói lời độc địa, nhưng cô cũng biết những lời ấy tuyệt đối không thể thành sự thực, chẳng qua là phát tiết cơn giận trong lồng ngực mà thôi. Phát tiết rồi, bước chân cũng nhanh nhẹn hơn. Đi ra giữa sân, đang định băng qua sân tennis thì chợt thấy có bóng người đứng thẳng bên ngoài bụi cây phượng vĩ. Trông có vẻ đã đứng chờ từ lâu, thấy cô đi ra thì đi về phía cô.

Không thấy rõ là ai, nhưng cô nhận ra giọng của Từ Văn Quân: “Không phải em đã cảnh cáo chị, bảo chị tránh xa chú em ra rồi sao? Chiều nay chị gọi điện đến tìm chú làm gì? Chị không nghe em khuyên, chuyện xảy ra như thế cũng là do chị tự chuốc lấy.”

Sở Vọng cười khổ: “Đúng là em đã nói rồi, chị rất cảm kích. Nhưng chị không thể không tìm thầy ấy.”

Dừng một lúc, Từ Văn Quân lại hỏi: “Vậy chị thích chú em à?”

“Chị thích thầy ấy làm gì?”

“Không thích mà suốt ngày ở với thầy ấy? Chị cũng không phải là đứa con nít dốt nát. Chị ở chỗ chú em cũng không đến mức quan trọng, vì sao chuyện gì cũng phải nói riêng với chú ấy vậy?”

“Đối với chị, chú của em cũng như những thành viên khác trong viện nghiên cứu. Lương Chương, Robert, Chandra… Nếu như chị cũng là đàn ông giống bọn họ, thì em có nói những lời này với chị không?”

“Nhưng chị đâu phải đàn ông.”

“Đúng thế, chị không phải. Nhưng vì chị không phải nên em mới có hiểu lầm ấy sao? Trên đời này, ràng buộc giữa người và người có rất nhiều loại. Vì sao chỉ dựa vào suy đoán lung tung đã độc đoán quy nó thành suy nghĩ chủ quan đại chúng?”

“Chẳng lẽ còn có quan hệ khác?”

Sở Vọng suy ngẫm, ngẩng đầu nhìn trời. Dạo này thời tiết rất đẹp, hiếm khi có một đêm trời lạnh lại thấy được đầy sao như lúc này. Thế là cô hỏi, “Em xem, ngôi sao đó là gì?”

“Là sao sáng. Một ngôi sao rất sáng.”

“Đúng thế. Đấy là câu trả lời của phần lớn mọi người. Nhưng cũng có một bộ phận sẽ trả lời rằng, đó là sao Thiên Lang, chỉ có thể thấy vào mùa đông và đầu xuân. Nó nằm ở hướng Đông Nam của chòm sao Lạp Hộ, là ngôi sao sáng nhất trên trời.” Sở Vọng nheo mắt nói, “Còn nếu như em đến viện nghiên cứu hỏi một người bất kỳ, bọn họ cũng sẽ trả lời em rằng: đây là sao α của chòm Đại Khuyển, là một ngôi sao có sao đồng hành. Nó có trạng thái cuối cùng, được hỗ trợ bởi lực đẩy giữa nơtron và proton, được gọi là sao nơtron. Sau khi đạt đến trạng thái cuối cùng này, nó sẽ ngừng co lại và trở thành sao lùn trắng, giống như sao đồng hành của sao Thiên Lang.”

“Chị nói những lời này là có ý gì?”

Từ Văn Quân ngơ ngác, còn Sở Vọng càng nói càng hào hứng, “Nếu em hỏi chị, chị sẽ nói với em: nó cũng như mỗi một vì sao trong dải ngân hà, cũng có quang phổ của mình. Nếu nó đến gần chúng ta, quang phổ của nó sẽ xê dịch về phổ xanh; còn nếu nó nằm cách xa chúng ta, quang phổ sẽ dịch về phổ đỏ. Mà kết quả này sẽ chứng minh một chuyện…”

“Em không hiểu gì cả.”

“Không hiểu là đúng, em của bây giờ không thể hiểu được những lời chị nói. Đợi chú em về, em hỏi chú em những câu vừa rồi, để xem thầy ấy sẽ trả lời thế nào.”

Sở Vọng nói rồi, lập tức quay đầu bước đi. Vì bước chân vội vã, nên lúc đi lướt qua một người khác cũng không phát hiện.

Từ Thiếu Khiêm dừng bước, đang định hỏi cô vì sao muộn như thế mà còn đến. Nhưng Sở Vọng lại không thấy anh, chỉ trong chớp mắt đã chạy ra khỏi sân rồi lên xe rời đi. Anh lắc đầu cười, “Sao lại gấp gáp thế chứ.”
Anh đi vào sân, chưa kịp nói chuyện với Văn Quân thì dì Văn đã đi ra, nghẹn ngào nói: “Cậu chủ, cậu đã về rồi đấy à.”

Thấy sắc mặt bà khác thường, anh vội hỏi, “Cô ấy làm sao hả?” Không đợi bà trả lời, anh đã vội đi nhanh vào phòng. Thấy chị Từ vẫn nằm trên giường, anh thở phào một hơi, ngồi xuống cạnh chị, đưa tay hơ trên lò lửa.

Chị Từ vừa thấy anh thì vội hỏi, “Có thấy Sở Vọng không?”

“Anh có thấy em ấy, nhưng em ấy không thấy anh. Sao tối muộn rồi mà em ấy còn đến đây, có chuyện gì sao?”

“Anh cũng biết tối muộn mà đến là có nguyên nhân, thì vì sao không ngăn con bé lại?” Chị Từ tức giận, dứt khoát nghiêng người không để ý đến anh.

Từ Thiếu Khiêm đã quen chuyện vợ hay tranh cãi vô lý rồi, nên anh cũng không nổi giận, chỉ đi hỏi dì Văn. Dì Văn không quyết định được, hoảng hốt nhìn trái nhìn phải, ngón tay vặn xoắn tạp dề, cuối cùng thở dài, “Cô ba họ Lâm kia đúng là độc địa!”

Từ Thiếu Khiêm cau mày, “Dì nói đi.”

Dì Văn chưa kịp trả lời, chị Từ đã dứt khoát nói thẳng: “Thấy hai người tình đầu ý hợp nên em tự chủ trương, đợi ngày em xuống huyệt thì để anh quang minh chính đại cưới con bé vào cửa!”

Từ Thiếu Khiêm nghe thế thì cúi đầu suy nghĩ, hỏi, “Em tự chủ trương như thế nào?”

“Còn thiếu gì cách để con bé chỉ có thể gả cho anh.”

Từ Thiếu Khiêm mỉm cười.

Chị Từ lườm anh, “Vừa rồi con bé mới xả giận lên em. Em lo nó còn trẻ, thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành, sợ làm mấy chuyện điên rồ. Anh không máu lái xe ngăn con bé lại mà khuyên nhủ đi, còn đứng đấy cười làm gì?”

“Em thật sự muốn anh lái xe đưa em ấy về?”

Từ Thiếu Khiêm vẫn cúi đầu, bóng mờ bao trùm nên không nhìn rõ vẻ mặt, “Em sống khỏe mạnh trên đời này chính là đã tác thành cho đôi ta vẹn toàn rồi. Việc gì phải kéo thêm người khác vào, vừa làm tổn thương mình lại làm tổn thương người khác? Xưa nay anh luôn nhân nhượng em, nhưng lần này, em thật sự… đã sai rồi.”

Chị Từ nghiêng đầu không đáp, Từ Thiếu Khiêm cũng không nói chuyện với chị nữa, đẩy cửa đi ra ngoài, nhưng không phải là lái xe đuổi theo. Văn Quân cứ tưởng trong nhà sẽ cãi nhau nên vẫn đứng ngoài sân, không muốn đi vào thêm phiền. Nào ngờ bên trong gió êm sóng lặng, quả thực khiến cậu thấy lạ, nhưng vẫn giả vờ nhìn trời như trước.

Anh đi ra, hai chú cháu cùng ngẩng đầu nhìn lên trời. Nhìn theo hướng của Văn Quân, Từ Thiếu Khiêm dùng tay rạch một đường, “Chòm Đại Khuyển. Đây là sao Thủy, sao Procyon, sao Rigel. Còn đó là sao Thiên Lang. Cũng được gọi là sao α của chòm Đại Khuyển.”

Từ Văn Quân nghiêng đầu nhìn Từ Thiếu Khiêm.

“Em ấy còn nói gì với cháu không?” Từ Thiếu Khiêm hỏi.

“Chị ấy nói: nó cũng như mỗi một vì sao trong dải ngân hà, cũng có quang phổ của mình. Nếu nó đến gần chúng ta, quang phổ của nó sẽ xê dịch về phổ xanh; còn nếu nó cách xa chúng ta, quang phổ sẽ dịch về phổ đỏ. Mà kết quả này sẽ chứng minh một chuyện…”

“Dịch chuyển đỏ. Em thấy chúng giống nhau nên nhận định là chúng nằm gần nhau, nhưng thực chất chúng đã nằm cách xa nhau từ lúc hình thành.”*

(*Nhìn bằng mắt thường từ Trái Đất, những ngôi sao mà Từ Thiếu Khiêm kể tên đều có màu xanh.)

Lúc ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, trong mắt Từ Thiếu Khiêm như có ngôi sao lấp lánh, khiến gương mặt trở nên bừng sáng, giống hệt gương mặt Sở Vọng lúc nãy. Từ Văn Quân ngạc nhiên, “Chú, hai người nói nhiều như vậy, nhưng cháu vẫn không hiểu gì.”

“Không hiểu cũng không sao. Vốn chú còn bận lòng, bây giờ xem ra,” Từ Thiếu Khiêm cười nói, “Thím của cháu sẽ không được như ý đâu.”

***

Còn chưa xuống xe, Sở Vọng trông thấy bà Cát và Tuệ Tế đang chờ trên bậc thang ngoài hàng rào ở biệt thự. Vừa thấy xe đến, bà Cát vội đi lên trước hai bước, khăn lụa trên cổ bị gió thổi bay cũng không để ý. Tuệ Tế đi sau luống cuống nhặt khăn lên, nóng lòng đuổi theo, xe còn chưa kịp dừng thì bà Cát đã hậm hực mở cửa xe ra, nhưng khi thấy Sở Vọng thì bao cơn giận lập tức tiêu tan, dịu dàng nói, “Cô nghe kể lại rồi. Đừng sợ, có cô đây rồi. Có cô ở đây, để xem người bên cạnh với Lâm Du dám làm gì cháu.”

“Cháu không sợ.” Sở Vọng cười với bà.

Thấy cô cười toe toét, bà Cát cũng biết không có việc gì, giơ tay đâm vào trán cô, “Cháu cười như thế, nếu để người khác thấy thì lại nói nhà họ Cát ta không có quy củ.”

Sở Vọng lè lưỡi, “Cháu biết rồi ạ.”

“Vừa đi đâu về đấy?”

Sở Vọng chắp tay đứng trên bậc thềm, nghĩ ngợi rồi đáp, “Oan có đầu nợ có chủ. Tự dưng bị chọc giận nên đi lấy lại công bằng.”

Bà Cát nhìn cô, “Có điều có mấy lời cô vẫn phải hỏi cháu. Vừa rồi có điện thoại gọi cô đến bưu cục lấy thư, đúng lúc ấy chị ta cũng đã gửi điện báo tới Paris. Cháu không muốn tác thành cho cô Từ kia thì cô ta cũng không làm được gì cháu. Chỉ là, cháu thật sự không muốn làm khuê nữ nhà họ Lâm?”

“Mấy cái danh phận đó cũng không có gì hay ho, được thoát sớm, cháu còn vui vẻ tự do hơn.”

“Nhưng cháu phải biết, nếu không có thân phận này thì cũng không giữ được hôn sự với cậu Tư.”

Không đợi cô trả lời, bà Cát đưa tay rút một phong thư ở trong túi áo ra —— một phong thư nhăn nhúm, bên trên in rất nhiều dấu bưu điện. Bà Cát vừa quan sát vẻ mặt cô vừa nói, “Thư của tháng một năm ngoái*. Cũng không biết vì sao từ Anh đến mà lại mất những một năm. Nếu không phải cô nhờ người để ý ở chỗ cảnh sát nhập cảnh, thì e bức thư này sẽ còn bị trì hoãn lâu hơn nữa.”

(*Dòng thời gian hiện tại là tháng 2 năm 1929.)

Chương 75: Phong thư từ Anh đến

Thân gửi Sở Vọng,

Thư đến tay, thấy chữ như thấy người.

Mong em thứ lỗi cho anh vì đã lâu không viết thưgửi về. Từ tháng 6 khi tạm biệt ở Thượng Hải, anh vẫn luôn nghĩ về câu nói cuối cùng em nói với anh —— “anh phải suy nghĩ, bản thân mình muốn trở thành người như thế nào.” Mới nghe qua, lời này thật sự khiến người ta tức giận. Chỉ vì anh cảm thấy, nếu không có hôn ước trước đó, có lẽ với em anh cũng chỉ hơn một người xa lạ, em cũng chỉ đối xử khách khí. Cũng như những người họ hàng không hay lui tới lại cố ra vẻ thân mật xoa đầu hỏi “sau này lớn lên cháu muốn làm gì”; cũng giống như khách khứa nịnh nọt cha anh “sau này cậu nhà tất sẽ thành công”.

Xin em đừng tức giận. Anh muốn nói cho em vài chuyện em không biết —— nếu anh không nói với em, có lẽ em sẽ mãi mãi hiểu nhầm anh.

Trên đoạn đường từ viễn Đông đến châu Âu lần này, thuyền đi qua Việt Nam và Singapore ở Đông Nam Á, đi qua Ấn Độ và Sri Lanka ở Nam Á, đi qua bến tàu ở bờ đông châu Phi, qua biển Đỏ, Địa Trung Hải, cuối cùng mới đến bến tàu Marseilles ở Pháp, cuối cùng đổi đường thủy hoặc đường bộ để đến các nước châu Âu. Một quãng đường dài đằng đẵng, mỗi một lần dừng thuyền là một phong cảnh đơn điệu như nhau. Chuyến này đi, tuy có chú nhà và chị em đi cùng, những gì trên đường đi là mới mẻ với họ, nhưng với anh là thứ cực kỳ nhàm chán, không khác gì ngày thường. Nhưng không ngờ, điều này đã khiến anh có cách hiểu khác về em —— ví dụ như, lần này chú Lâm đến Pháp, một vài nguyên nhân là vì muốn gặp lại người mình yêu; có lẽ chính vì nguyên nhân này nên chú Lâm mới thương cô con gái do mình và người kia sinh ra hơn, thậm chí còn hao tâm tốn sức tạo cơ hội cho con gái đi chơi riêng với anh. Một người suốt ngày chơi bời, không ôm chí lớn như anh quả thực ngạc nhiên, không biết rốt cuộc mình đã có tài đức gì.

Anh nghĩ hẳn em phải chịu thiệt nhiều lắm; nếu sau này có một ngày anh châm chọc hành động lời nói của chú và chị gái em, em sẽ không trách anh chứ?

Năm mười lăm tuổi cùng cha đi đến Thiệu Hưng, ông ấy từng nói với anh rằng: “Tuy hôn ước của con và em ba là do cha và chú Lâm hứa hôn, nhưng chú Lâm từng nói, ‘từ nhỏ vì thân thể yếu đuối nên con bé thường cần người khác chăm sóc, chỉ sợ sau này không thể trở thành một cô vợ tốt; tôi muốn giữ con bé lại nuôi thêm ít năm, như vậy thì sẽ yên tâm hơn. Trong nhà có con hai lớn hơn con ba hai tuổi, từ nhỏ đã thông minh biết tự lập, tôi thấy, có lẽ nó xứng đôi với cậu nhà hơn con ba. Có điều tôi nói thế thôi, mọi sự vẫn dựa vào ý của cậu nhà.’ Nhà họ Tư không thể phản bội nhà họ Lâm. Đợi gặp em hai và em ba rồi, con nhớ phải suy nghĩ rõ ràng.” Giờ nhớ lại những lời này, anh chỉ thấy rùng mình sợ hãi: nếu ngày hôm đó anh không gặp em, lại ngơ ngác nghe theo ý của chú Lâm, vậy thì em sẽ ở đâu, sẽ sống như thế nào?

Anh chưa bao giờ nghe em nói những chuyện này, nhưng chỉ dựa vào suy đoán, cũng có thể đoán được những vất vả em phải chịu trong nhiều năm qua. Anh chưa từng nghiêm túc hiểu em, chỉ toàn dùng suy nghĩ của mình ép buộc em; anh chỉ từng nghĩ “sẽ không làm liên lụy đến em”, nhưng chưa bao giờ nghĩ “em muốn làm gì”. Dùng đạo đức của mình để trói buộc em, lại đưa em vào cảnh lưỡng nan.

Nay quyền tự do bình đẳng trong nước ngày càng phát triển, rất nhiều nam sinh được giáo dục sẽ bị điều đó tác động, muốn thoát khỏi ràng buộc, thoát khỏi hôn ước cũ của mình; mà nữ sinh cũng thế. Ở nước ngoài anh nghe tin tức nhưvậy rất nhiều, thường cảm thấy rất bất ngờ với giáo dục thâm căn cố đế của cha, vô hình trung đã sống như một di lão ở thời xã hội phong kiến. Anh cũng muốn hỏi em một câu, rốt cuộc em có suy nghĩ gì về hôn ước này. Đạo đức đã trói buộc anh nhiều năm, muốn anh trở thành người trong miệng kẻ khác, nhưng chưa bao giờ thật sự nghĩ xem mình muốn làm gì. Mới đầu giận em ích kỷ, về sau mới hiểu ra, người ích kỷ thực chất là anh —— người chưa từng hiểu rõ mình nhưng lại muốn để người ngoài phải hiểu mình trước, đúng là nực cười.

“Anh phải suy nghĩ xem anh muốn trở thành người như thế nào”, lời tâm huyết cuối cùng là như vậy. Cha theo Nhật phái, sau khi về nước thì theo việc chính trị, nhưng chưa bao giờ ủng hộ anh làm chuyện liên quan tới chính trị. Cẩn thận suy nghĩ, anh đã quyết định vì cá nhân mình mà làm một vài chuyện trái với đạo hiếu ——đầu tiên phải trở thành một người tự do độc lập, thì mới có thể yêu cầu người khác hiểu và tôn trọng. Lúc này Trung Quốc vẫn chưa yên, mà trên đại lục châu Âu cũng thế. Hơn hai năm sau cuộc đảo chính quán bia*, một chính đảng vô nhân đạo đã khơi đống tro tàn. Sau khi sửa lại công pháp quốc tế, anh và bạn cùng trường rất căm phẫn về các cương lĩnh của bọn họ, thường xuyên biểu tình để phản đối chính đảng đó. Tuy biết rõ hành động này sẽ tạo trở ngại cho việc thư từ giữa hai ta, nhưng anh vẫn quyết định làm như thế —— hy vọng sau khi em biết có thể tha thứ cho sự ích kỷ của anh.

(*Đảo chính quán bia hay Đảo chính Hitler-Ludendorff là cụm từ mà sử gia gọi biến cố xảy ra ngày 8 tháng 11 năm 1923 do Adolf Hitler điều động Đảng Đức Quốc xã gây ra, nhằm lật đổ chính quyền bang Bayern, từ đó dự định tiếp tục lật đổ chính phủ Cộng hòa Weimar.)

Cũng bởi vì các lý do trên nên anh đã gửi riêng bản dịch tiếng Anh và lá thư này, chỉ mong có thể đúng lúc đến Hương Cảng, có thể giúp ích nhiều cho em.

Chúc em những điều tốt lành

Ngôn Tang kính bút

1928, 29 tháng 1.

Đúng là đã gửi được một năm.

Sở Vọng tựa lưng ra ghế sofa, mỉm cười đọc hết thư rồi cầm bút viết mấy chữ:

“Anh Ngôn Tang, lúc viết bức thư này, có lẽ em đã mất đi lý do duy nhất để gửi thư cho anh; nhưng trước đó, xin anh tha thứ cho sự mạo muội của em mà viết lá thư này cho anh. Đồng thời, cũng xin anh nhất định phải đọc hết bức thư. Nếu em nói với anh thì có lẽ anh sẽ không tin lắm: nhưng có rất nhiều chuyện của anh, quả thật em đã biết rồi. Ví dụ như những lời cha anh nói với anh trước khi đến Thiệu Hưng, hay ví dụ như anh và bạn bè biểu tình chống đối chính đảng ở châu Âu…”

Cô suy nghĩ một hồi, lại cảm thấy không thỏa đáng lắm, thế là vo tròn tờ giấy ném đi, ôm chú gấu bông vùi đầu ngủ.

***

Hôm sau tỉnh dậy, cô nghe thấy bà Cát đang cảnh cáo người hầu ở dưới nhà, nói là —— “Tối hôm nay trước khi ta về nhà, cất hết báo đi không được cho cô ba thấy”, rồi còn nói, “cũng không được để con bé nghe điện thoại”, trước khi ra cửa lại dặn thêm, “Đợi nó dậy thì nói với nó: trong trường gọi điện cho nó ở nhà nghỉ mấy ngày. Mấy ngày nay đừng để nó đi ra ngoài —— nhất là trước khi ta về.”

Đối với những chuyện này, Sở Vọng chỉ nghiêng đầu cười: “Có phải mọi người nghĩ mình yếu đuối lắm không?”

Dùng chân nghĩ cũng biết, có lẽ người cha “hờ” kia đã noi theo người cha của cô vợ lẽ của người ở Đông Bắc kia*, đăng báo gạch tên cô ra khỏi gia phả. Cô chẳng có chút cảm nhận gì về chuyện này cả, khó khăn lắm muốn đọc thơ văn hoa mỹ của người cha “hờ”, chỉ tiếc báo đã bị giấu nhẹm đi mất rồi.

(*Tác giả muốn nói đến chuyện Triệu Nhất Địch vì bỏ nhà theo Trương Học Lương mà khiến cha tức giận, công khai đăng báo đoạn tuyệt quan hệ cha con.)

Ở nhà rảnh rỗi đâm nhàm chán, chỉ có điện thoại ở Du Ma Địa gọi đến mời cô ra nhà.

Hai người ở cửa tiệm may mặc vẫn như trước, không có gì thay đổi, chỉ là trong tiệm thiếu đi vào thứ đồ, khiến nhìn vào trông như lầu không nhà trống.

“Tôi sắp về lại Pháp rồi, dùng tên ‘Luca’ đăng ký công ty phục sức ở Paris. Nếu như mọi chuyện thuận lợi, sau này tôi muốn cháu ủng hộ nước hoa và đồ trang điểm của nhãn hiệu Luca, mong cháu đừng từ chối.” Ngài Saumur nói.

“Đương nhiên là sẽ ủng hộ hết mình ạ.”
Ngài Saumur phải về Pháp, hợp đồng của bà Nguyễn với ông cũng đã đến kỳ, cũng phải theo chồng về Việt Nam một thời gian. Bà ấy biết ít tiếng Trung, có lẽ vì đọc báo hai hôm nay nên mới báo lại cho ngài Saumur. Sau khi nói lời tạm biệt, ông như muốn trấn an Sở Vọng, dịu dàng nói, “Nếu cháu cảm thấy ở Trung Quốc mệt quá, thì tôi và ngài Dupont hoan nghênh cháu đến Paris bất cứ lúc nào. Tôi nghĩ, với khả năng kinh tế của hai người chúng tôi, có thể đủ để một cô gái thục nữ phương Đông sống an nhàn ở Paris.”

Bà Nguyễn cũng cười nói, “Dì và chồng cũng hoan nghênh cháu đến Sài Gòn bất cứ lúc nào.”

Sở Vọng lần lượt ôm hai người, “Nhất định sẽ đến ạ.”

Họ đều là những người rất tốt. Nếu như xảy ra chiến tranh thật, ở Paris không hẳn là xấu.

Nhưng tốt nhất là chiến tranh đừng xảy ra.

Xuống xe trước biệt thự họ Cát, cầm lấy tờ báo ở thùng thư trước cổng, cô vừa đi vừa đọc.

Nhưng còn chưa tìm được tin tức liên quan tới mình thì đã đến dưới bậc thềm trong nhà. Có một chiếc xe đang đậu ở đấy. Bước lên bậc thềm, đi mấy bước vào vườn hoa, chợt thấy một bóng người cao ráo đứng dựa vào cột cẩm thạch, đang nói chuyện với Tuệ Tế.

Tuệ Tế nhìn thấy cô, “Anh Từ mới đến, tôi muốn mời anh ấy vào nhưng anh ấy lại nói sẽ ở đây chờ cô.”

Sở Vọng kéo cửa ra, đứng ở cửa nói, “Mời thầy vào nhà nói chuyện.”

“Chỉ mấy câu thôi, nhưng gọi điện thì không tiện lắm. Không lâu đâu, không cần vào.”

“Vâng ạ.”

Sau khi cho phép, Tuệ Tế cũng đáp lời rồi đi ra ngoài.

Đợi Tuệ Tế đi rồi, hai người im lặng không nói gì, bầu không khí chưa bao giờ lúng túng như lúc này.

“Lương Chương…”

“Đi đứng không tiện lắm,” Rồi anh bổ sung thêm, “Dù gì cũng là chuyện sớm muộn. Sớm hơn thì có Lise chăm sóc, em không cần lo lắng.”

“Thế thì tốt rồi.”
“Có muốn nghe tin tốt không?”

“Là gì ạ?”

Từ Thiếu Khiêm cười nói, “Bọn họ đã nhượng bộ rời. Mới chúng ta cử một nhóm người đến tô giới công cộng. Dù gì Hương Cảng cũng là nơi của người Anh, nếu đến nơi tay có thể vươn tới thì dĩ nhiên cũng sẽ yên tâm hơn.”

Cô gật đầu, “Đúng là một bước tiến lớn.”

“Ừ. Nên tôi đến đây là muốn hỏi em, có muốn đi Thượng Hải không?”

“Em…”

“Trước đây tôi vẫn cho rằng, chỉ cần che chắn em sau lưng thì nhất định sẽ không có chuyện gì. Nhưng mấy ngày qua tôi vẫn nghĩ, rốt cuộc làm như vậy có đúng không, tôi giấu đi tài năng của em, không ngờ vẫn khiến em gặp chuyện bất công ấy. Suy cho cùng vẫn là tôi sai. Em còn mạnh mẽ kiên cường hơn tôi nghĩ nhiều.” Từ Thiếu Khiêm mỉm cười, ngẩng đầu nhìn cô, “Có đi Thượng Hải không? Đi xa một chút, sớm ngày để tôi thấy được ánh sáng của em.”

“Thầy không sai… Em nghĩ em cũng không sai. Là do em đắc ý quá, quên đây là năm nào, quên đây là thời đại nào.”

“Nên sau này, em nhớ phải cẩn thận.” Suy nghĩ một lúc, lại cảm thấy vẫn không yên tâm, “Nhất định phải thận trọng.”

“Em biết rồi ạ.”

“Bài phát biểu về sao đặc, rất nhiều người em muốn gặp đều gửi lời mời đến Thượng Hải,” Từ Thiếu Khiêm nghĩ ngợi rồi nói tiếp, “Có điều ở đó không có Lương Chương, cũng không có tôi, nhưng đổi lại em sẽ có nhiều tự do hơn ở đây.”

“Thầy…” Sở Vọng ngẩng đầu lên, “Không đi Thượng Hải sao?”

“Ở Hương Cảng vẫn còn rất nhiều chuyện cần giải quyết. Bạn của Lương Chương đã liên lạc với phía Giang Tây rồi —— tuy khả năng không lớn nhưng nếu cần thiết, thân là nhân viên duy nhất trong dự án giỏi tiếng Trung, xuất phát từ thành ý, tôi cũng đành phải đi một chuyến.”

“Giang Tây sau này…” Sở Vọng suy nghĩ rồi nuốt lời vào bụng, nhắm mắt nói lạc đề, “Đến Giang Tây thì nên ăn mặc giản dị thôi, cũng đừng nói trong nhà làm gì. Người ta đang đấu nhau với địa chủ, dù gì cũng nên thể hiện thành ý.”

Tuy biết cô đang nói đùa, nhưng anh vẫn gật đầu cười, “Được.”

Nghĩ một lúc, cô lại gãi đầu hỏi, “Em đã qua kỳ thi rồi chứ ạ?”

Từ Thiếu Khiêm cười, “Sẽ gửi cho em sớm thôi, không cần phải lo.”

“Vâng ạ.”

Những gì cần dặn gì cũng dặn rồi, cần đùa cũng đùa rồi, giờ đột nhiên im lặng, bầu không khí trở nên lúng túng dị thường.

Từ Thiếu Khiêm nói khẽ, “Tôi thay mặt vợ mình xin lỗi em.”

“Không sao, em cũng không giận lắm.”

“Ừm.” Suy nghĩ một lúc, không biết vì sao lời nói lại dần ngắt quãng, “Nếu như, giả sử… Tôi nói là, nếu như, em không có lựa chọn tốt hơn, thì ở chỗ tôi, chắc chắn em sẽ được sống ổn.”

“Hả?”

“Không có gì, sẽ không có chuyện như vậy đâu.” Từ Thiếu Khiêm cười giễu, “Em có thể sống tốt hơn so với tôi nghĩ nhiều.”

Không đợi Sở Vọng hoàn hồn, anh đã nhẹ nhàng khép cửa lại. Cách một cánh cửa, Sở Vọng chỉ nghe thấy giọng của Từ Thiếu Khiêm: “Yên tâm đến Thượng Hải đi. Em không cần lo những chuyện khác ngoài Thượng Hải, mọi sự đã có tôi rồi.”

Và một câu nữa, “Tạm biệt.”

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau